Kakashi tỉnh dậy trên chiếc giường quen thuộc, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tựa như hắn chẳng phải vừa tự tự, tựa như cơn choáng váng chưa từng xuất hiện.
Vị đắng nơi cổ họng và sự tê tái da thịt vẫn còn ở đấy là thứ duy nhất nhắc nhở hắn rằng hắn thật sự đã đâm Chidori vào tim mình chứ không phải là mơ.
Kakashi tỉnh dậy liền mệt mỏi, nằm vật vựa ở đấy đến tận bao giờ, sau đấy hắn với xoay mình ngồi dậy.
Hai tay nắm chặt mép giường cố gắng giữ vững 'cơ thể'.
Hắn cười trừ,
Mệt thật, sống không được chết không xong.
Đặt đôi chân yếu ớt xuống sàn nhà, hắn chập chững bước đến cửa.
Hắn đưa tay lên tay nắm cửa theo bản năng như mọi ngày, chỉ có điều lần này tay hắn lại xuyên thẳng qua cửa.
Kakashi đơ người,
À, thì ra là thế.
Kakashi hắn thật sự chết rồi, bây giờ là hồn ma vất vưởng trôi lạc chẳng có nơi để đi.
Không, hắn phản đối chính mình.
Không có nơi để đi chính là có tất cả mọi nơi để đi.
Hắn có thể trôi đến Thủy Quốc xa xôi, có thể đến những ngọn núi cao chót vót mà bản thân chưa từng đến, có thể lặn xuống tận biển xâu.
Thấy chưa?
Việc trở thành ma đâu có tệ đến thế, có khi lại còn tốt hơn cả việc sống đấy.
...
Đấy là những suy nghĩ của Kakashi hai phút trước, khi chưa phát hiện mình không thể rời khỏi làng.
Cứ như thể có một bức tường vô hình ngăn chặn không cho hắn rời đi.
Đi, nhảy, chạy, đánh, đấm hắn đều đã thử, đều vô dụng.
Bỏ cuộc, Kakashi quyết định, thì thôi, ở trong làng cũng không tệ.
Nhất là khi hắn chẳng quen thứ gì ở đây hết, thật sự ấy.
Nơi này có vẻ đã được nâng cấp lên rất nhiều, hoàn toàn không giống những gì hắn nhớ, các tòa nhà trông đẹp hơn nhiều, đường đi cũng được sửa chữa thuận lợi cho việc di chuyển.
Cậu chàng Hatake nổi hứng tò mò liền đi điều tra, thì mới phát hiện đây đã là mười năm sau khi y chết.
Mười năm.
Một ngày, một chớp mắt, một cái chết.
Chỉ ngày hôm qua hắn còn nơi rừng rú lạnh giá của chiến tranh, bây giờ đã là mười năm sau.
Người chết đều thế này à?
Chớp mắt một cái đã chẳng còn thuộc về thế giới này nữa.
...
Kakashi bay đến bên khu nghĩa trang quen thuộc.
Hắn chỉ là có thắc mắc, liệu một Ninja lưu vong như hắn sau khi chết có được ban cho chút ân xá nào không, tỉ như một cái mộ đi.
Không có gì hết, có rất nhiều mộ mới xuất hiện, trẻ có già có, nhưng lại không có hắn.
Kakashi vẩn vơ suy nghĩ, thật sự ghét hắn đến thế sao?
Mà hắn thì có quyền gì đòi hỏi mồ mã cơ chứ, kẻ tàn ác như hắn đến cả cọng tóc cuối cùng cũng phải bị đốt rụi.
....
Một bóng trắng thu hút sự chú ý của Kakashi, đáng lẽ hẳn sẽ nằm phơi nắng trên một mái nhà nào đó nhưng chiếc nón trắng đó lại rất nổi bật.
Ai là Hokage nhỉ?
Có lẽ là Obito, nhưng sao cậu ta lùn thế?
Khoan, sao cái người khoác nón Hokage lại cứ như trẻ con vậy!?
Kakashi giật mình, liền bay xuống quan sát.
Một thằng nhóc tóc vàng trông rất ngỗ nghịch.
Cỡ chừng mười tuổi và có vẻ giống Đệ Tứ quá mức.
Chẳng lẽ...?
"Naruto!"
Suy nghĩ của hắn bị dán đoạn bởi tiếng hét trẻ con.
Hắn nhìn lên, là một đứa trẻ tóc đen mắt đen, trên áo còn có huy hiệu gia tộc Uchiha.
Đứa nhóc mới đến có vẻ rất tức giận, quát lên với đứa tóc vàng:
"Cậu không được lấy nón của ngài Đệ Ngũ!
Cho dù ngài ấy có là người quen của cậu đi chăng nữa, usuratonkachi!"
Ah, vậy là thằng nhóc này lợi dụng quan hệ thân thiết mà trộm đồ của Hokage, gan quá nhỉ.
Đứa nhóc tóc vàng lè lưỡi giận dữ:
"Thì có sao đâu chứ?
Dù gì anh Obito cũng là học trò của bố tớ!"
Anh Obito? học trò?
Kakashi như nhận ra gì đó, thằng bé này là con trai của Minato-sensei.
Và Obito thực sự đã trở thành Hokage.
Một cảm giác xen lẫn giữa nhẹ nhỏm và mất mát xối lên hắn.
Hắn biết mình nên vui mừng, mừng thay cho giấc mơ của người ấy đã thành hiện thực, nhưng hắn đã bỏ lỡ những gì vậy?
Mãi chìm trong suy nghĩ, Kakashi không nhận ra bên cạnh mình đã xuất hiện thêm bóng người từ bao giờ.
Cho đến khi một giọng trầm ấm quen thuộc đánh thức hắn.
"Naruto, chẳng phải anh bảo em không được trộm đồ từ phòng Hokage rồi sao?"
Là Obito, người đang đứng ngay bên cạnh hắn, thật gần, gần hơn bao giờ hết.
Lúc Kakashi còn sống, hai bọn họ đều cùng giữ quy luật cách xa năm mét, bây giờ khi hắn chỉ là một hồn ma, họ lại vai kề vai như thời niên thiếu.
...
23:52 1/4/2025, tự nhiên ngồi mò đống truyện cũ thì phát hiện fic này bị bản thân lúc trước ẩn đi (tại viết dở vãi)
Với lại chap 2 này đc viết hồi tháng 9 2024 cơ nhma lúc đó tui cảm thấy nó ko đủ tốt để up