Ánh dương buổi sớm mảnh mai như tấm lụa mỏng, xuyên qua làn sương nhàn nhạt phủ xuống thành Tân An.
Trên phố lớn, tiếng rao hàng vang vọng:
“Bánh nếp nóng đây—!
Bánh nếp mới ra lò, thơm dẻo vừa ăn vừa thổi!”
Khói bếp từ những quán ăn ven đường lượn lờ, quyện cùng mùi trà sen thoang thoảng.
Người đi kẻ lại, xe ngựa lọc cọc, dường như cả thành đang thức giấc trong sự bình yên thường nhật.
Trong một tiểu viện nhỏ ở phía nam thành, Tạ Vân Sương ngồi bên cửa sổ.
Y phục màu lam nhạt, mái tóc vấn gọn, nàng chăm chú vào quyển sách cũ mở trước mặt.
Nhưng đôi mắt lại lặng im, chẳng dừng ở trang chữ nào.
Bên ngoài, những cánh hoa theo gió rơi lả tả.
Gió khẽ lật vài trang sách, làm lộ hàng chữ ngả màu: “Thiên địa tuần hoàn, nhân duyên bất tận.”
Một cơn gió lạnh khiến Vân Sương rùng mình.
Bất giác, nàng nhớ lại giấc mơ đêm qua:
Một thành trì chìm trong biển lửa.
Tiếng gào khóc vang vọng.
Nàng lao đi giữa khói mịt mù, tìm kiếm ai đó mà khuôn mặt đã nhòa trong trí nhớ.
Và giọng nói kia, khàn đục mà bi thương:
“Sương nhi… tha thứ cho ta…”
Nàng bật dậy giữa đêm, toàn thân thấm đẫm mồ hôi lạnh.
“Con lại mơ thấy nữa ư?” – tiếng mẫu thân vang lên, dịu dàng mà pha chút lo lắng.
Vân Sương khẽ gật đầu.
“Mẫu thân, những giấc mộng ấy… thật quá chân thực.
Như thể con đã từng trải qua.”
Mẫu thân nắm tay nàng, bàn tay gầy gò mà ấm áp:
“Chỉ là ác mộng thôi, con đừng quá bận tâm.”
Vân Sương mím môi, không nói gì thêm.
Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, thứ yên bình này lại giống như tấm màn mỏng, che giấu một bí mật mà nàng chưa chạm tới.
---
Trưa hôm ấy, Vân Sương cùng Diệp Tĩnh Dao, tỷ muội thân thiết, dạo bước trên phố.
Tĩnh Dao là cô nương hoạt bát, lúc nào cũng miệng cười tươi như hoa đào tháng Ba.
“Ta nghe nói năm nay lễ hội Trung Thu sẽ treo đèn suốt dọc phố lớn.
Ai mà treo được đèn nơi cổng thành sẽ gặp người định mệnh đó, Sương nhi à!” – Tĩnh Dao tinh nghịch nói.
Vân Sương khẽ bật cười:
“Tỷ tin mấy lời đồn đó thật sao?”
“Tin chứ!
Biết đâu Sương nhi nhà ta sẽ gặp lang quân như ý ngay dưới ánh trăng?”
Vân Sương lắc đầu, nhưng má nàng thoáng hồng.
Giữa tiếng cười của tỷ, trong lòng nàng bỗng gợn một tia cảm giác kỳ lạ, như có bàn tay vô hình dẫn dắt đến một khởi đầu chưa định hình.
---
Buổi chiều, khi về tới tiểu viện, nàng ghé qua kho cũ sau nhà.
Trong đống hòm gỗ phủ bụi, ánh mắt nàng vô tình dừng lại ở một chiếc hộp gỗ sơn đã sứt mẻ.
Mở ra, bên trong chỉ có một mảnh ngọc bội nứt đôi, sắc ngọc ngả vàng theo năm tháng.
Khắc trên mặt ngọc là một chữ “Lâm” mờ nhòe.
Khoảnh khắc chạm vào, tim Vân Sương đập thình thịch, trong đầu thoáng vụt qua cảnh tượng đẫm máu: ngọn giáo gãy, máu vương trên đá trắng, và một bóng dáng quen thuộc ngã xuống trước mặt nàng.
Nàng rụt tay lại, thở dốc.
Phía sau, giọng Tĩnh Dao vang lên, bình thản mà khó đoán:
“Mảnh ngọc này… muội tìm thấy từ đâu vậy?”
Vân Sương quay lại, nhìn thấy tỷ tỷ đang chăm chú ngắm mảnh ngọc.
Trong đáy mắt Tĩnh Dao, thoáng hiện một tia trầm ngâm khó hiểu.
Nàng khẽ đáp:
“Trong hòm cũ.
Có lẽ của phụ thân muội để lại.”
Tĩnh Dao mỉm cười, nhanh chóng giấu đi cảm xúc thoáng qua:
“Có lẽ là thế.”
Nhưng khi nàng quay đi, đôi mắt Tĩnh Dao dường như đang che giấu điều gì.
---
Đêm xuống, Tân An lung linh ánh đèn lồng.
Vân Sương ngồi bên hiên, ngón tay khẽ vuốt ve mảnh ngọc bội đặt trên bàn.
Gió đêm thổi qua, hương hoa bạch mai lại theo vào phòng.
Trong màn đêm, nàng nghe văng vẳng một giọng nói xa xăm:
“Sương nhi… hãy chờ ta…”
Nàng giật mình, ngẩng nhìn trăng tròn trên cao.
Tim nàng bất giác run lên.
Dường như, sự yên bình ở thành Tân An chỉ là khởi đầu cho một câu chuyện bí ẩn phía trước.