Cập nhật mới

Khác nguyên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
69826955-256-k383339.jpg

Nguyên
Tác giả: itsblutherey
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Cô ngồi xuống để vớt nước lên tay.

Hai đầu gối dính bùn từ tối qua và tro, và cả máu và một ít lông sói, áp lên ngực cô, hôn lên cằm và bao quanh cái lồng xương.

Những cái rễ mọc dài hơn ở đó, và khi đến bàn tay và những ngón tay, chúng nhỏ như tơ, màu đỏ, cứ như mạch máu ở nhãn cầu vậy.

Cô hôn lên chúng.

Đó là từ Mẹ.

- Xin lỗi nhé, xin lỗi nhé.

Cô nói như thế với những cái lá sen đang khóc.

Chúng không có gì phải khóc cả, nhưng nước vẫn chảy xuống thỉnh thoảng.

Cô thấy tội nghiệp cho chúng.

Nhưng cô đã chạm vào mặt hồ rồi.

Mọi vật chết."



thriller​
 
Nguyên
dẫn


mắt nhắm, mắt nhắm, mắt nhắm.

tay mượt mà trên cỏ ngoài sân.

và vải linen nhạt dính đầy những bụi là bụi là bụi là bụi.



tóc ngắn tóc ngắn cũn

và máu - dính trên da túa từ cái hốc trắng xanh

bay qua bầu trời sáu tháng vỡ thành mảnh sành

và nỗi dai dẳng.
 
Nguyên
1: vườn có người


Cô đang cắt một đống rau cần tây cho bữa tối khi gió đi qua.

Tay cô ướt.

Cô ngồi trong cái góc tối trong bếp, cạnh kiềng sắt và cạnh rổ đựng hành.

Thỉnh thoảng cô dừng lại để ngắm bàn tay mình.

Bàn tay ướt.

Có mùi cần tây, hăng hăng như mùi con mèo chết ở góc, nhưng có bốn góc, nên nó là góc có thùng đựng nhựa thông.

Không không.

Thùng nhựa thông có một lớp nước mỏng trên đó, để đuổi không khí đến cướp tinh dầu đi mất.

Cô chưa có ý định chôn con mèo.

- Ê, ê.

Có ai đấy gọi gọi.

Nhưng mà nước đọng ở kẽ lá lạnh quá.

Cô không bận tâm.

Vài ngày trước cũng có người đến gọi như vậy, nhưng khi cô đi lấy nhựa thông thì họ không trả lời nữa.

Nên cô vẫn còn đầy cả một thùng.

Cô bôi nước lên trán.

Cô mất năm phút để đợi nước trên đấy chảy xuống mũi và khóe mắt.

Cô nghĩ mình đang khóc, thế là cần tây bị bỏ không.

- Meo meo.

Cô đang nói chuyện với con mèo.

Cô còn cố gắng chữa chứng sợ nhìn vào mắt bằng cách, đối diện nó.

Nhưng nó bỗng hành động rất bất lịch sự khi chẳng bao giờ nhìn lại một lần nào cả.

Chắc là do hôm qua cô móc mắt nó vì sợ không khí ăn mất.

Cô đặt chúng trong một cái hộp khác, đặt ở chỗ thấp nhất ở giá để nó không rơi vỡ.

- Ê cái đèn kia.

Cái đèn bắt đầu nhấp nháy.

Chiều nào nó cũng làm như thế.

Cô cười buồn rồi ngửa hẳn mặt lên để hứng lấy ánh sáng của ban ngày nhân tạo.

Ngoài trời vẫn nắng.

Nhưng nắng gay gắt, nên cô đành phải ở trong nhà.

Đất dính vào đôi ủng.

Cô không bận tâm lắm nhưng ủng thì có.

Ủng bị bẩn, đến tận nửa già, cứ kêu lép bép mỗi lần cô di chuyển để đung đưa theo ánh đèn.

Cô nghĩ mình nên đi ra ngoài để ủng kịp khô, và để cần tây không còn nước và không lạnh nữa.

Ở ngoài vườn chỉ có mỗi năm người, cô treo họ xung quanh cái cây có đu quay bằng lốp cũ, một ở đó, một cạnh hàng rào, một ngồi trên mái nhà để anh ta ngắm sao, một đang ngồi bên cái bàn ăn ngoài trời trong vườn và một, đó là cô gái tóc vàng - trên cái ghế cô kê ở đấy dành riêng.

Thỉnh thoảng cô ngồi cạnh Tóc Vàng để kiểm tra nhựa thông, nhưng phần lớn thời gian, cô cố gắng bắt chuyện với Tóc Vàng.

Cô quyết định không nói gì mà chỉ ngắm thôi.

Tóc Vàng được tìm thấy ở ngay khúc rẽ của lối đi vào rừng thông - một điều mà cô coi đó rất đặc biệt - chưa ai được tìm thấy ở rừng thông cả.

Tóc Vàng có mắt xanh.

Cô đã mất một tiếng để lọc nhựa thật kĩ, để không làm mất một ít gì của cái màu xanh ấy.

Cô chải lông mi và lông mày của Tóc Vàng theo cái cách cô chải tóc của Mẹ, nhưng ít thời gian hơn vì tóc của bà mỗi ngày một dài.

Mũi Tóc Vàng đẹp.

Cô thích nó.

Và môi.

Cô chỉ dám ép môi mình lên đó hai lần trong ba tháng, chỉ khi Tóc Vàng không để ý.

Cô nắm tay và để nó chạm vào má chỉ một lần, vào hôm qua, khi Mẹ không cho cô mang nhựa thông bằng cái thùng đồng nữa.

Bà muốn một cái bằng vàng.

Nhưng lần này Tóc Vàng rụng nhiều tóc hơn.

- Này, em xin lỗi.

Đấy là lỗi của cô khi không kiên nhẫn quét nhựa thông lên từng chân tóc một.

Một lỗi mà Mẹ sẽ không bao giờ tha thứ.

Mẹ không muốn cô trở thành cô bé không kiên nhẫn.

Nhưng đụn tóc vẫn ở đấy.

Ngay trên nền đất.

Dưới chân đi hài thêu của Tóc Vàng và dưới ủng của cô, bết màu nâu đất, bẩn và không đẹp.

- Canh chừng hộ em nhé!

Cô đã ngó tất cả các góc.

Cô sợ người vừa gọi sẽ thấy.

Nhưng cô có Tóc Vàng.

Nếu ai đó thấy, cô vẫn có Tóc Vàng.

Cô nhét đống tóc vào miệng rồi nuốt chúng.
 
Nguyên
2: con sói chết và ngôi sao chết


- Trên ấy chẳng có gì đâu vì sao đã chết hết rồi.

Cô bảo thế với Áo Kẻ.

Anh ta im lặng không trả lời, nhưng cô biết anh ta chỉ đang buồn về những ngôi sao.

Chẳng có nhiều sao trong hôm nay lắm, nhưng Áo Kẻ vẫn ngồi, như mọi ngày.

Áo Kẻ là người dễ chịu và im lặng nhất trong tất cả.

Và anh ta cũng là người lâu nhất.

Và cô biết anh thích những ngôi sao vì anh có một cái vòng cổ đính sao.

Một trong số chúng.

Hẳn phải là một kẻ mộng mơ cho những điều như thế.

Cô không nói gì nhiều với Áo Kẻ, vì hầu hết thời gian, cô nghe.

Cô nghe tiếng tóc anh đang được vuốt ngược lên bởi gió từ khu rừng, và tiếng kim loại từ cổ anh chạm vào cúc áo nhựa màu nâu đỏ mỗi hai phút.

Và cả tiếng chân anh đập vào mái nhà.

Không, tiếng giày da của anh đập vào mái nhà.

Cô không thích âm thanh lặp đi lặp lại, nên Áo Kẻ biết và anh chỉ làm thế khi trời có gió thật to hay mưa.

Hôm nay cô vẫn buồn vì cái thùng bằng vàng.

Cô không muốn phải đi kiếm một cái.

Bạc và đồng là quá đủ.

Dĩ nhiên là bố mẹ nhiều khi chẳng hiểu con cái của họ - cô đọc tạp chí như vậy.

Nên cô sẽ không giận dỗi quá nhiều.

Cô cũng sẽ không làm theo ý của Mẹ.

Vì cô đã dậy thì, mà dậy thì thì phải không nghe lệnh một vài lúc.

- Sao nào?

Em chỉ muốn sống một cuộc sống đầy đủ các sự kiện mà một cô gái phải có.

Cô định giận luôn cả Áo Kẻ.

Cô đã định kéo cái xô xuống, không quét hay tô thêm gì cả, cô sẽ trèo bằng cái thang xương mà Mẹ ban cho cô lúc cô biết đi - theo tất cả sự tin tưởng mà cô đặt vào ký ức liền mạch của mình, rồi xuống và để mặc Áo Kẻ ở đó.

Anh hay dầm mưa mỗi khi cô giận.

Nhưng lúc ấy, khi mà Áo Kẻ vẫn chưa thể chấp nhận được rằng những vì sao kia thật ra đã chết, và đó chỉ là thứ ánh sáng muộn hàng tỉ năm, thì có tiếng động ở hàng rào.

Cô nhảy xuống.

Ủng không bao giờ đau khi cô làm thế, và nền đất cũng vậy, nhưng chân cô thì giống như cầu vồng gãy - khi nó sắp tàn đi.

Cô cảm thấy máu đang hòa cơn đau vào trong.

Vẫn còn đặc.

Vài giây, cơn đau đã trôi đi, như thường lệ.

Chúng đã trở thành một và trở thành thứ hỗn hợp 'từng trải' - Mẹ bảo thế.

Mẹ bảo, cơn đau sẽ hòa vào máu rồi tan ra, và máu ban đầu có màu đỏ non ngon lành, nhưng sau thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều lần nó phải đón lấy đau đớn; nó sẽ sậm hơn và điều đó có nghĩa cô đã lớn lên.

Cô phải cứu lấy chú Tóc Nâu.

Chú Tóc Nâu ngồi trên hàng rào, và chú Tóc Nâu không bao giờ nói chuyện với người lạ.

Chú chỉ nói với cô, và có lẽ với cả Tóc Vàng nữa, nhưng cô chưa bao giờ nghe Tóc Vàng cười.

Cô đã phải đi quanh rừng thông ba lần để cứu chú Tóc Nâu.

Chú là người cô dành nhiều nhựa thông thứ hai, sau Áo Kẻ.

Và cô sẽ chẳng bao giờ để chú đi mất.

Có ai đó đang kéo một bên chân chú Tóc Nâu.

Hoặc con gì đó.

Con gì đó.

Nó có lông.

Đen, nhưng những ngôi sao của Áo Kẻ còn bảo, nó có những vệt trắng nữa và đôi mắt sáng như hổ phách.

Cô cũng có hổ phách.

Cô chạy.

Ủng kêu gào như thể nó chẳng còn sức lực nào sau một ngày phải áp lên gai, gai và gai, và xương thú.

Chân cô đau, và nỗi đau như thể đang túa ra rễ, quấn lấy bàn chân trần đầy vết chai trong đó, nhưng cô mặc kệ chúng.

Cô tự giật tóc để nhớ rằng bốn cái hũ đựng nội tạng của chú Tóc Nâu vẫn đang ở trong nhà kho.

Điều đó có nghĩa là con sói sẽ không nhận được gì nếu nó lấy chú ấy đi mất.

Nhưng chú ấy vẫn đang nguy hiểm.

Cô nghe thấy tiếng chú kêu cứu, tiếng quần bò rách ra trong nanh sói và tiếng giày đập không ngừng vào gỗ hàng rào.

Khi cô đến thì nó đã chết.

Và chú Tóc Nâu bị gãy chân.

Cô ôm chú Tóc Nâu.

Cô khóc một ít lên áo gi-lê da của chú, hít thở mùi gỗ và tháo chú ra khỏi hàng rào.

Cô đặc biệt để chú thấm lấy nước mắt của mình như cô làm với một người bố mà cô có thể tưởng tượng được hết mức.

Và cô biết nếu đó là Tóc Nâu, cô sẽ yêu người bố đó với tất cả trái tim mình.

Cuối cùng cô kéo lê chú trên đất ẩm, với cái chân bên tay trái, đang run rẩy, và con sói cũng cùng bên tay đó, đi vào nhà.

- Sẽ chẳng còn con sói nào trong vườn nữa.

Cô nói với Áo Kẻ, khi anh đang chăm chú dõi theo cô.

Và anh mỉm cười để đồng ý.
 
Nguyên
3: rễ ở chết


Con sói đã chết rồi.

Máu từ hai cái lỗ tối đục giữa nền thịt hồng nhạt và từ khóe mắt của nó tráng lên bởi nắng, như đang lấp lánh.

Cô nhớ là lúc gặp Tóc Vàng, chú Tóc Nâu, Áo Kẻ, Chân Khiễng và Tàn Nhang, họ cũng có những thứ như thế.

Nhưng máu của Tóc Vàng màu quả anh đào chín, rất tươi, và đó là thứ máu đẹp nhất cô từng thấy.

Máu của Tàn Nhang thì đậm hơn.

Tàn Nhang đã đi rất nhiều nơi.

Cô tìm thấy thật nhiều quà lưu niệm ở thật nhiều nước trong ba lô của Tàn Nhang.

Còn máu của Chân Khiễng, Áo Kẻ và chú Tóc Nâu thì giống vỏ quả mận.

Con sói rất đẹp.

Nó có bộ lông như là khói khi cô đốt củi bay trên nền trời không xanh.

Cô không muốn nó chết, nhưng nhựa thông chẳng thể đổ lên bộ lông đó, giữ nó mãi mãi.

Cô muốn trốn đi khỏi tầm nhìn của Mẹ.

Cô muốn mình không ngu ngốc đến mức đem con sói vào vườn và rồi không thể giữ nó mãi mãi.

Cô muốn giấu nó.

Cô muốn chạy khỏi nó.

Có lẽ Mẹ đã gửi nó đến để nói rằng, không học thuộc da trong sách mà bà ban cho cô là vượt quá giới hạn của bướng bỉnh, và không nghe lời, và điều đó đồng nghĩa với việc cô sẽ mất hết tất cả số người cô có trong vòng ba năm.

Cô sẽ phải bắt đầu lại.

Cô sẽ phải nhét những cá thể mới trong cái vòng tròn chấp nhận của mình, mất rất nhiều năng lượng để hòa tan sự hiện diện của họ trong cơ thể, và đưa những người lạ vào vườn.

Điều đó sẽ lại tốn của cô rất nhiều, rất nhiều năm.

Cô không muốn thế.

Cô không muốn Mẹ biết cô đã quen cái cách Tóc Vàng ngồi trên ghế sơn trắng mỗi buổi sáng khi cô hong khô ủng, tóc bay như thể đó là dạng đông đặc của những tia nắng, môi màu, màu gì, cô không tả được, nhưng đó phải là đẹp nhất và đẹp hơn cả chính cái thứ màu đó, và váy vải linen nhẹ cũng để gió lùa qua.

Cô không muốn bà lấy họ.

Cô không muốn.

Cô định đốt con sói.

Cô mất sáu phút để nhóm lửa.

Cô không biết nhóm lửa nhanh.

Cái bàn là hỏng rơi xuống đống tro.

Cô không bận tâm nhiều vì điều đó.

Nó vẫn như vậy mỗi khi cô nhóm lửa.

Cô ho hai tiếng.

Cô suýt nữa ngã khi đứng dậy để con sói cháy đi.

Cô chùi tay vào váy, và chầm chậm, như một đám tang kính cẩn, cô ngắm nhìn bộ lông biến thành thứ trông giống thứ xung quanh những ngôi sao.

Cô sẽ kể cho Áo Kẻ điều này.

- Ê, ê, ê, ê, ê, ê, ê, ê, ê, ê, ê, ê, ê.

Có tiếng gọi ngoài cửa sổ khói đang tuôn.

Có vài cái mắt không mi ngoài đó.

Cô thở phào vì không phải Mẹ.

Cô ngắm những con mắt, đầu nghiêng sang bên phải, tựa hẳn nguyên vào vai.

Họ chưa nói gì nhỉ?

Họ chỉ gọi thôi.

Cô cảm nhận rõ ràng sự rụt rè của cả cô và họ, giống nhau, nhưng không hề liên quan đến nhau.

Cả lớp vải xô mà tay cô đang bấu vào, cả môi cô ướt đẫm những lời nói dối, cả mái tóc đầy tro là tro mọc ra từ một khuôn não thông minh nhưng u ám, tất cả.

Cô đứng như thế ba mươi phút thì những cái mắt đơn lẻ, như thường lệ, biến đi mất.

Cô sợ Mẹ về.

Con sói cháy gần hết như là miếng thịt nướng ăn dở cô bỏ lại buổi sáng, nguội.

Cô vuốt sợi khói cuối cùng trong tay như mẹ vuốt chỉ, khâu vào phổi.

Cô làm thật khéo.

Cô biết mình sẽ có vết khâu đó mãi mãi.

Chín giờ sáng là giờ tết tóc đôi.

Cô và Tóc Vàng thích nhất hoạt động này trong ngày.

Cô háo hức.

Cô nhìn xuống: tàn khói và những lời nói dối chết cháy dính trên đó như keo.

Cô nghĩ mình cần rửa tay.

Buổi sáng màu trắng của sữa pha loãng.

Cô hay làm thế với cốc sữa dở mà Mẹ đã cất công chuẩn bị trước khi cô đi học.

Đấy là trước đây.

Bây giờ cô không còn đi học.

Chắc hẳn đó là lí do vì sao Mẹ không hôn lên trán cô mỗi buổi tối nữa.

Cô phải đi một mình ra hồ.

Điều đó chẳng sao cả.

Ủng đã không còn than vãn nữa - nền nhà đã khô.

Chỉ có đầu cô là ướt đẫm.

Hồ chỉ cách khu vườn mười ba bước chân dài hết cỡ, đi thẳng không quay lại, và bốn mươi mốt khi cô bước ngắn và chậm.

Cô đếm cẩn thận để Mẹ thấy, cô là một đứa bé ngoan.

Sẽ không còn con sói nào, nên cô không buồn bã về việc không đóng cửa.

Đôi lúc bừa bộn một ít, là tốt.

- Này, này.

Cái hồ hôm nay có hai chiếc lá úa.

Chúng chết.

Không, gần như vậy, úp mặt xuống và rũ rượi.

Màu xanh ở đôi chỗ còn tan đi mất, bỏ lại cái phiến lá trong suốt như cánh của con chuồn chuồn.

Cô gọi chúng, nhưng chúng lặng yên.

Thật bất lịch sự.

Cô ngồi xuống để vớt nước lên tay.

Hai đầu gối dính bùn từ tối qua và tro, và cả máu và một ít lông sói, áp lên ngực cô, hôn lên cằm và bao quanh cái lồng xương.

Những cái rễ mọc dài hơn ở đó, và khi đến bàn tay và những ngón tay, chúng nhỏ như tơ, màu đỏ, cứ như mạch máu ở nhãn cầu vậy.

Cô hôn lên chúng.

Đó là từ Mẹ.

- Xin lỗi nhé, xin lỗi nhé.

Cô nói như thế với những cái lá sen đang khóc.

Chúng không có gì phải khóc cả, nhưng nước vẫn chảy xuống thỉnh thoảng.

Cô thấy tội nghiệp cho chúng.

Nhưng cô đã chạm vào mặt hồ rồi.

Mọi vật chết.
 
Nguyên
4: máu đã khô.


- Em sắp phải đi.

Tóc Vàng để cô dũi mũi và một phần vai vào phần ren nhẹ trước ngực.

Cô thở trong một mùi toàn những sen là sen là sen.

Cô cọ vào đó như một đứa trẻ, và cô cảm thấy như cái đám mây mùi hương bao lấy cô đó chính là vài yêu thương cô hằng đòi hỏi trong những lần chải tóc cho Mẹ.

Tóc Vàng để yên.

Cô bắt đầu nghĩ rằng Tóc Vàng cũng chỉ yêu cô đúng y như cô yêu Tóc Vàng.

Cô tự rơi vào cái ảo tưởng như vậy, và cô nghĩ mình sẽ ở trong đó một lát thật lâu.

- Em sẽ đi về phía bên kia rừng.

Cô biết là cô sẽ chẳng bao giờ đến được phía bên kia rừng dù cô có nói bao nhiêu lần "em sẽ đi về phía bên kia rừng" nữa.

Mỗi lần cô định làm thế, Mẹ sẽ ốm.

Cô không thích nhìn Mẹ ốm.

Nhưng bà luôn ốm.

Bà nằm trên cái sàn gỗ của ngôi nhà trên cây sát bìa rừng, tay bà đặt dịu dàng lên đó, những ngón tay dài và móng tay tỉ mỉ chạm vào bụi trên sàn.

Cô nhớ từng chi tiết của cái váy ren bà mặc.

Cô nhớ đến đau đớn như bị kim đâm vào đầu ngón tay, một loại đau đớn mà một người mẹ không có quyền nào mang lại cho con của bà ta.

Cô nhớ trên đó có mấy lần hoa đính.

Cô nhớ ba cái cúc trên ngực.

Cô nhớ những lần gấp ren.

Và cô nhớ mái tóc dài ra không ngừng của bà.

- Em chỉ lấy cớ để đi thăm mẹ thôi haha.

Chú Tóc Nâu vẫn chưa khỏi chân.

Cô đang thiếu vài đoạn chỉ.

Lúc cô đi, cô nhận ra mình quên kể cho Áo Kẻ về màu tro của con sói.

Cô tránh đi vào cái đầm sen.

Cô không muốn ai biết và cũng không muốn biết lại rằng chúng đã chết và chúng vẫn khóc lóc hằng đêm để đòi lại những bông hoa.

Vì thế mà cái lối mòn bớt mòn đi một ít.

- Ta muốn chết đi vào trong một cái hố sâu không đáy, không đáy, không đáy.

Lại có người hát vậy.

- Ta muốn chết đi vào buổi tối im người, vô thanh, vô thanh, vô thanh, vô danh.

Lại một ai đó hát vậy.

Cô bước nhanh hơn để khỏi phải nghe thấy những âm nghèo nàn vui vẻ trong cổ họng của họ.

Cô không muốn mình bị buồn phiền về những câu chuyện của ai đó khác.

Cô giữ gấu váy.

Cô cẩn thận để không làm nó dính bùn.

Cô không muốn bà thấy cô không sạch.

Cô nhớ Tóc Vàng ngay lập tức.

- Chào.

Cái cây thông già nhất và to nhất.

Nó chẳng bao giờ dám biểu lộ sự khó chịu khi cô chào nó bằng cái kiểu chào không lễ phép.

Nó cũng không kể với Mẹ, nên cô vẫn tiếp tục chào nó như thế.

Cô không ưa nó.

Cô không ưa nó vì nó giữ Mẹ trên cao, nhưng luôn mách lẻo về việc cô đi về phía bên kia của khu rừng.

Nó luôn biết những lần như vậy, những lần cô chạy trốn như muốn bay đi giữa đêm không tiếng động.

Những lần cô đi nhẹ nhàng vòng qua cái đầm.

Những lần cô trốn cả ngày trong cái đụn lá khô, chờ nó ngủ say để mà đi.

Nó biết hết.

Nó biết hết.

Và Mẹ cũng biết.

Cô chưa đủ lớn để rời khu rừng này, bà bảo vậy trong một lần cô đến chải tóc.

Nhưng lần đó đã lâu lắm rồi.

Hình như, nó là vào cái thời gian mà cô và Áo Kẻ mới chỉ là bạn quen biết.

Bây giờ cô đã có thêm bốn người trong vườn.

Bây giờ cô đã lớn, cô có một ít máu chảy từ cái hố đen, nhưng việc ấy chỉ xảy ra cứ mỗi một tháng.

Có lẽ cô nên hỏi bà, liệu cô có thể đi chưa.

Cô trèo lên cái thang dây thừng không khó lắm.

Hôm nay ủng không kêu ca.

Cô mừng là nó như vậy.

- Con chào Mẹ.

Đây rồi.

Cô sà vào với Mẹ ngay khi thấy bà đang xõa tóc nằm trên sàn.

Trời đã ấm.

Bà sẽ không lạnh.

Bà đang mỉm cười.

Cô cũng cười.

Cô hỏi xin bà tóc, như mấy lần trước, để khâu chân cho chú Tóc Nâu, và bà đồng ý ngay.

Bà không nhắc đến rằng đây là lần thứ một trăm mười ba, cô muốn bỏ đi, khỏi bà và khỏi rừng thông.

Bà chỉ im lặng như một nữ hoàng đang tức giận.

Tay bà tựa lên gỗ.

Chân bà xếp gọn gàng song song nhau và những nếp váy cũng vậy.

Mắt bà có màu xanh, êm như bầu trời.

Nhưng bây giờ nó mờ đục và máu từ mũi bà khô lại trên da.
 
Nguyên
5: răng trong cỏ


Trong rừng có nhiều tiếng người nói.

Cô không thích chỗ đông người.

Nhưng ở nơi này, chỗ nào cũng là những chỗ mà tiếng ồn ào được phết đẫm như miếng bánh mì mà Mẹ hay làm mỗi buổi sáng, khi cô còn đến trường.

Cô nhớ rõ ràng những miếng bánh mì ấy.

Những miếng bánh mật ong, ngọt như là mùi của hoa sen vào lúc nó nở đẹp nhất.

Đậm và đẹp.

Và cô nhớ cái cách mà bà hôn lên trán cô.

Bà sẽ luôn gạt những lọn tóc bên thái dương trái và đặt lên đó một cảm giác ngứa dịu dàng và ấm nóng.

Bà gieo vào cô một thứ rễ buồn phiền, và không hối hận khi chưa lấy lại.

- Im đi, im đi, im đi.

Cô nói với mấy cành thông đang xì xào.

Chúng luôn xì xào khi cô đi qua.

Chúng nghe những lời mách vô căn cứ của gió và truyền tai nhau những câu chuyện về việc, cô đã giết chết những bông hoa của đầm sen thế nào.

Cô là tâm điểm của dư luận rồi.

Tức là cô đã nổi tiếng.

Cô có thể đã lên báo.

Cô thấy không khó chịu khi nghĩ về điều đó.

Nhưng cô ghét những tiếng xì xào.

Cô ghét chúng.

Cô không thể làm chúng chết được.

Cô sẽ bị phạt.

Cô không muốn bị phạt.

Và ngay cả khi chúng chết, những cái lá khô sẽ không ngừng làm nốt công việc buôn chuyện của chúng.

Hôm nay có vẻ chẳng phải là một ngày đẹp trời.

Chẳng ngày nào là một ngày đẹp trời.

- Em về rồi!

Lúc cô về thì người ta đã mang Tóc Vàng đi mất.

Cái ghế màu trắng còn lại vài mẩu vải linen nhẹ như kẹo bông sắp tan ra dưới một cái liếm của những bàn tay bẩn thỉu.

Họ đã chạm vào Tóc Vàng.

Họ đã làm thế.

Họ đã làm cái việc dơ bẩn nhất mà họ có thể làm với Tóc Vàng.

Họ mang cô đi.

Mẹ đã không báo trước điều đó.

Họ đã không báo trước.

Cô ghét ai đó bỗng biến mất.

Cô không khóc một giọt nào cả vì cô đã không làm thế từ khi cô lên mười ba.

Thay vào đó, cô chạy thật nhanh vào nhà để cất quà của mẹ, một ít nhựa thông đựng trong cái hộp tròn bằng đồng, và cái dao chặt củi.

Việc đó tốn hai phút, cô chạy không nhanh lắm vì chân bị tật.

Cô từng bị gãy chân.

Cô ngồi lên đám cỏ đã khô ngoài vườn.

Cô nhìn chú Tóc Nâu nằm trên ghế đệm trong nhà trước khi làm vậy, và cô biết Tàn Nhang, Áo Kẻ và Chân Khiễng sẽ chẳng bao giờ nói một lời nào để an ủi cô vì họ không bao giờ làm điều đó.

Họ sẽ để cô yên.

Đó là vì họ đã ở cạnh cô rất nhiều năm.

Họ hiểu cô.

Cô hiểu họ và đó là lí do cô để họ trong vườn.

Họ đủ tinh tế và đủ nhẫn nại cho cô.

Cô bắt đầu nhổ những lọn tóc trên trán.

Rồi hai bên thái dương.

Cô có nhiều cơn đau nhưng việc đó sẽ làm cô lớn lên.

Cô cần lớn.

Khi cô lớn, cô sẽ tìm họ.

Cô sẽ làm vậy.

Cô sẽ tìm Tóc Vàng và lại được sờ lên môi của cô gái ấy.

Cô sẽ bảo rằng cô đã yêu cô gái ấy đến mức nào và cô đã mong cô gái ấy đáp lại như thế nào.

Cô đã tưởng tượng ra khi họ có thể nắm tay nhau đi bộ qua đêm của rừng thông, đi mãi, đi mãi và đi mãi khỏi những thứ này.

Những người lạ luôn muốn cướp bạn của cô đi, những người soi mói và những người cần nhựa thông.

Cô cứ thế, cứ thế nhổ tóc của mình.

Cô vò chúng trong lòng bàn tay.

Cô vùi chúng và vùi cả máu xuống đám cỏ.

Cô lấy một hòn đá màu xám lạnh không nhẵn nhụi gần đó, cách chân trái ba mươi hai xăng ti mét khi thấy đám cỏ vội vàng sợ cơn thịnh nộ của cô mà chết đi mất để lại màu nâu nhạt nhẽo.

Cô đập hòn đá và nhanh, cô thấy răng mình trong cỏ.

"Răng trong cỏ" hay "Teeth in the grass" là một hình ảnh ẩn dụ, cho cái chết và cho sự xô xát.

Khi đánh nhau, phần lớn người ta kết thúc với những cái răng rơi trên cỏ, và khi chết, bia mộ trên đó trông cũng giống những cái răng vậy.
 
Nguyên
6: cái cổng bằng xương


Trời đã tối với những cái đèn nháy nhỏ mà cô treo quanh bàn ăn.

Ánh đèn chĩa cô vào cái ghế trắng trống.

Cô nhét miếng vải linen vào miệng để nuốt nó.

Có lẽ bây giờ là tám giờ.

- Chú biết là cháu yêu chú mà.

Cô bảo thế với chú Tóc Nâu.

Đó là người đàn ông đã sắp già rồi.

Đó là người đàn ông với bộ quần áo cao bồi, bụi dính đến tận sợi râu trong cùng và những nếp và vết nứt da ở bao tay.

Và cái chân rời.

Và chú trả lời cô bằng sự im lặng.

Và cô biết mọi thứ luôn như vậy.

Nhưng không.

Từ cái ghế sofa, chú Tóc Nâu run rẩy trong một chùm chuyển động kinh hoàng và hỗn độn, vượt quá sự tưởng tượng của cô.

Chú đã có những hành động vượt quá kiểm soát của cô và cô chỉ ngồi đó, sợ hãi, trên cái ghế xoan cũ sắp gãy chân và tay thì bấu lấy lớp vải sờn của váy.

Chân cô đan lấy nhau.

Đồng tử giãn nở như một vết máu đang loang ra, rồi chợt co lại trong một giây.

Cô không cử động được.

Chú Tóc Nâu nôn ra một đồng xu bằng vàng.
 
Back
Top Bottom