Khác Nguyên Phong Kỳ Án

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407562860-256-k410213.jpg

Nguyên Phong Kỳ Án
Tác giả: phamlam1a
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

VÉN MÀN NGUYÊN PHONG

Thể loại: Trinh thám - Điều tra báo chí - Tâm linh - Tà giáo
Chương 1 - Bản làng không muốn được nhớ tới
Phong đến thực tập tại bản Nguyên Phong, cảm nhận bầu không khí u ám, khép kín.

Một án mạng xảy ra ngay trong những ngày đầu.

Chương 2 - Thi thể dưới gốc sa mộc
Khám nghiệm hiện trường cho thấy cái chết bất thường, xuất hiện biểu tượng lạ mang màu sắc nghi lễ.

Chương 3 - Những lời nói dối tập thể
Người dân bản đồng loạt né tránh sự thật; Phong nhận ra dấu hiệu của sự che giấu có hệ thống.

Chương 4 - Hồ sơ bị khóa kín
Phong cùng công an huyện lần ra các vụ chết tương tự suốt hơn 20 năm.

Chương 5 - Dấu khắc của máu
Biểu tượng xuất hiện xuyên suốt các vụ án, liên quan đến tín ngưỡng cổ.

Chương 6 - Người kể chuyện trong bóng tối
Một nhân chứng già hé lộ về giáo phái bí mật từng tồn tại trong bản.

Chương 7 - Những giấc mơ không thuộc về mình
Phong bắt đầu bị ám ảnh bởi những hiện tượng tâm linh.

Chương 8 - Lễ hội không có trong lịch
Một nghi lễ bí mật sắp diễn ra.

Chương 9 - Kẻ được chọn
Danh tính nạn nhân không hề ngẫu nhiên.

Chương 10 - Lật mặt người dẫn đường
Phong phát hiện kẻ cầm đầu giáo phái.

Chương 11 - Ranh giới giữa mê tín và tội ác
Giáo phái lợi dụng tâm linh để thao túng giết người.

Chương 12 - Máu trong đêm rừng cấm
Công an đột kích nghi lễ hiến tế.

Chương 13 - Sự thật bị nguyền rủa
Nguồn gốc thực sự của giáo phái được phơi bày.

Chương 14 - Ánh sáng



trinhthám​
 
Có thể bạn cũng thích
  • HẬU CUNG NHƯ Ý TRUYỆN (nguyên tác)
  • nGUYÊN THỦY ĐẠI
  • Đoạn Nguyện Nhật Tinh
  • Kiếp sau, nguyện không gặp
  • [Đỗ Nhật Hoàng x Nguyễn Huy_Steven Nguyễn] Nơi ánh...
  • Trịnh-Nguyễn cơ mật
  • Nguyên Phong Kỳ Án
    CHƯƠNG 1: BẢN LÀNG KHÔNG MUỐN ĐƯỢC NHỚ TỚI


    Con xe khách cà tàng dừng lại ở khúc cua cuối cùng, nơi con đường nhựa bị núi rừng nuốt chửng thành một lối đất đỏ hẹp như sợi chỉ.

    Người tài xế ngoái đầu nhìn Phong, giọng cộc lốc:

    — Tới rồi đấy.

    Nguyên Phong.

    Phong bước xuống, balô trĩu nặng trên vai.

    Không khí lạnh ẩm ập vào mặt, mang theo mùi rêu đá và gỗ mục.

    Trước mắt cậu là bản làng nằm lọt thỏm giữa bốn bề núi cao, những mái nhà sàn lặng lẽ cúi đầu dưới làn sương chiều chưa tan hẳn.

    Phong là sinh viên năm cuối chuyên ngành báo chí điều tra của Trường Đại học Báo Trí X.

    Kỳ thực tập tốt nghiệp này đáng lẽ sẽ đưa cậu về một tòa soạn địa phương dưới xuôi, nhưng do thiếu chỉ tiêu, Phong bị điều lên huyện miền núi xa xôi này.

    Nhiệm vụ nghe có vẻ đơn giản: viết phóng sự về đời sống vùng cao.

    Nhưng ngay từ khoảnh khắc đặt chân vào Nguyên Phong, Phong biết nơi này không hề “đơn giản”.

    Người đón cậu là cán bộ văn hóa xã, anh Hòa – một người đàn ông ngoài bốn mươi, da sạm, ánh mắt luôn đảo nhanh như sợ bắt gặp thứ gì đó không nên nhìn.

    — Ở đây nghèo nhưng yên bình lắm, — anh Hòa nói, như thể đang tự trấn an chính mình. — Em cứ ghi chép sinh hoạt, lễ hội, tránh hỏi mấy chuyện nhạy cảm.

    — Nhạy cảm là…? — Phong hỏi.

    Anh Hòa im lặng vài giây, rồi cười gượng:

    — Thì… chuyện cũ thôi.

    Ở bản nào chả có.

    Buổi tối đầu tiên, Phong ở nhờ nhà trưởng bản Lỳ Chứ.

    Căn nhà sàn rộng, nhưng lạ lùng thay, dù có đến năm người trong nhà, không ai nói với nhau quá vài câu.

    Trong bữa cơm, Phong thử hỏi về lịch sử bản, về cái tên “Nguyên Phong”, nhưng câu trả lời chỉ là những cái gật đầu mơ hồ.

    Đêm xuống rất nhanh.

    Sương mù từ rừng tràn vào bản, đặc quánh đến mức Phong có cảm giác chỉ cần đưa tay ra là chạm phải.

    Tiếng côn trùng rả rích, xen lẫn những âm thanh lạ như tiếng gõ khẽ vào gỗ từ xa vọng lại.

    Phong trằn trọc không ngủ được.

    Khoảng gần nửa đêm, một tiếng hét xé toạc màn sương.

    Âm thanh ấy không dài, nhưng sắc và tuyệt vọng đến mức Phong bật dậy, tim đập thình thịch.

    Từ dưới gầm nhà sàn, tiếng chó sủa vang lên dữ dội.

    Cả bản bừng tỉnh trong hỗn loạn.

    Phong lao ra ngoài.

    Ánh đèn pin loang loáng hướng về phía bìa rừng.

    Người ta thì thầm với nhau, nhưng tuyệt nhiên không ai nói lớn.

    Trong ánh sáng yếu ớt, Phong nhìn thấy một thân người nằm bất động dưới gốc cây sa mộc già, máu thấm đẫm đất rừng.

    Đó là lần đầu tiên Phong đứng trước một án mạng thật sự.

    Và cậu không hề biết rằng, từ giây phút ấy, mình đã bước vào một câu chuyện kéo dài hàng chục năm, nơi tội ác, niềm tin mù quáng và những điều không thể giải thích bằng lý trí đan xen như rễ cây cổ thụ dưới lòng đất Nguyên Phong.

    Một bản làng không muốn được nhớ tới.

    Nhưng sự thật thì luôn có cách tự tìm đường ra ánh sáng.
     
    Nguyên Phong Kỳ Án
    CHƯƠNG 2: THI THỂ DƯỚI GỐC SA MỘC


    ---

    Trời gần sáng thì công an huyện tới.

    Hai chiếc xe bán tải vượt qua con đường đất trơn trượt, đèn pha xé sương như những lưỡi dao trắng.

    Ánh sáng nhân tạo khiến khu rừng quanh bản Nguyên Phong hiện ra méo mó, vừa quen vừa lạ, như một cơ thể bị phanh phui sau nhiều năm che giấu.

    Người dân tụ tập thành một vòng tròn im lặng, không ai khóc, cũng không ai bàn tán.

    Họ đứng đó, cúi đầu, giống như đang chứng kiến một nghi thức đã được định sẵn từ lâu.

    Phong đứng nép phía sau, sổ tay run nhẹ trong tay.

    Mùi tanh của máu trộn lẫn với mùi đất ẩm khiến cổ họng cậu nghẹn lại.

    Dưới gốc cây sa mộc cổ thụ, thi thể người đàn ông nằm ngửa, hai tay buông thõng, mắt mở trừng trừng nhìn lên tán lá dày đặc phía trên.

    — Không giống tai nạn rừng núi. — Một giọng trầm vang lên phía sau Phong.

    Phong quay lại.

    Người vừa nói là một sĩ quan công an khoảng ngoài ba mươi, gương mặt gầy, ánh mắt sắc và tỉnh táo.

    Trên bảng tên gắn trước ngực áo có dòng chữ: Trung úy Lâm.

    — Em là…? — Lâm hỏi.

    — Dạ, em là sinh viên thực tập báo chí. — Phong đáp nhanh. — Em ở nhà trưởng bản.

    Lâm gật đầu, không hỏi thêm.

    Anh cúi xuống quan sát hiện trường, ra hiệu cho cấp dưới dựng dây phong tỏa.

    Thi thể được xác định là Vàng A Sử, bốn mươi chín tuổi, người trong bản Nguyên Phong.

    Theo lời người nhà, Sử rời nhà từ chập tối để vào rừng kiểm tra bẫy thú, như thói quen nhiều năm nay.

    Đến nửa đêm thì tiếng hét vang lên.

    — Anh ta chết khoảng ba đến bốn tiếng trước. — Lâm nói, sau khi trao đổi nhanh với cán bộ pháp y huyện. — Không có dấu hiệu vật lộn.

    Không vết cắn thú rừng.

    Không trượt ngã.

    Phong nuốt khan.

    — Nhưng có máu rất nhiều…

    — Đúng.

    Và đó mới là vấn đề.

    Lâm đeo găng tay, nhẹ nhàng vạch lớp áo đã sẫm màu máu trên ngực nạn nhân.

    Dưới ánh đèn pin, Phong nhìn thấy một hình khắc hiện rõ trên da thịt: một vòng xoắn tròn, các đường nét không đều, như được khắc bằng vật sắc trong lúc người kia còn sống.

    Phong rùng mình.

    — Đây là…?

    — Chưa biết. — Lâm đáp. — Nhưng chắc chắn không phải ngẫu nhiên.

    Khi thi thể được cáng đi, Phong chú ý thấy vài người già trong bản lén nhìn biểu tượng ấy, rồi nhanh chóng quay mặt đi, môi mấp máy như thì thầm một lời cầu nguyện.

    ---

    Buổi sáng ở Nguyên Phong không mang lại cảm giác yên bình.

    Sương tan dần, để lộ những ánh mắt mệt mỏi và sợ hãi.

    Công an tạm thời phong tỏa khu vực rừng quanh bản.

    Trưởng bản Lỳ Chứ liên tục nhấn mạnh với mọi người rằng đây chỉ là “tai nạn đáng tiếc”.

    Phong không tin.

    Cậu theo chân Trung úy Lâm về trụ sở xã.

    Trong căn phòng nhỏ mùi ẩm mốc, Lâm trải những tấm ảnh chụp hiện trường lên bàn.

    — Em thấy gì? — Lâm hỏi.

    Phong nhìn kỹ từng tấm.

    Góc chụp rộng cho thấy gốc sa mộc rất sạch, không có dấu hiệu kéo lê.

    Góc cận cảnh biểu tượng xoắn tròn khiến dạ dày cậu thắt lại.

    — Em thấy… giống một nghi lễ hơn là giết người bộc phát.

    Lâm nhìn Phong vài giây, rồi khẽ nhếch môi:

    — Anh cũng nghĩ vậy.

    Nhưng vấn đề là, trong hồ sơ của huyện, đây là vụ đầu tiên.

    — “Trong hồ sơ” nghĩa là sao ạ?

    Lâm đứng dậy, đóng cửa phòng lại.

    — Nghĩa là những gì được ghi chép chính thức thì chỉ có thế.

    Nhưng anh không tin bản này chưa từng xảy ra chuyện gì.

    Phong nhớ lại ánh mắt của người dân đêm qua.

    Nhớ những cái lắc đầu vội vã khi cậu hỏi han.

    Nhớ cảm giác lạnh sống lưng khi nhìn thấy biểu tượng khắc trên da người chết.

    — Em có thể giúp gì không, anh Lâm?

    Lâm nhìn cậu, lần này lâu hơn.

    — Em là người ngoài.

    Đó là lợi thế.

    Dân bản có thể không nói với công an, nhưng họ có thể nói với một sinh viên.

    Phong gật đầu.

    Tim cậu đập nhanh, vừa sợ vừa háo hức.

    Cậu không nhận ra rằng, từ khoảnh khắc ấy, mình đã chính thức bước vào cuộc điều tra.

    ---

    Buổi chiều, Phong quay lại bản.

    Cậu bắt đầu bằng những câu hỏi tưởng như vô hại: về Vàng A Sử, về rừng, về cây sa mộc.

    Phần lớn câu trả lời đều giống nhau:

    — Không biết. — Lâu rồi không nhớ. — Chuyện cũ, bỏ đi.

    Nhưng khi Phong nhắc đến hình khắc trên ngực nạn nhân, một bà lão bán rượu bên bếp lửa bỗng run tay, làm bát rượu sóng sánh tràn ra.

    — Đừng hỏi nữa. — Bà ta thì thào. — Cái đó… không nên nhắc tới.

    — Vì sao ạ?

    Bà lão nhìn quanh, rồi cúi thấp giọng:

    — Vì người chết không phải người đầu tiên.

    Tim Phong thắt lại.

    — Bà biết những người khác?

    Bà lão lắc đầu, đôi mắt đục ngầu ánh lên nỗi sợ sâu kín.

    — Biết thì cũng coi như không biết.

    Muốn sống yên thì phải quên.

    Đêm hôm đó, Phong ghi chép đến mỏi tay.

    Khi đặt bút xuống, cậu chợt nhận ra cổ tay mình đau râm ran.

    Dưới ánh đèn dầu, một vệt đỏ mờ hiện lên trên da, cong cong như… một phần của vòng xoắn.

    Phong đứng bật dậy.

    Ngoài kia, rừng đêm xào xạc.

    Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi nhựa cây sa mộc.

    Và ở đâu đó rất xa, như vọng lại tiếng thì thầm cổ xưa, gọi tên bản làng này.

    Nguyên Phong.

    ---

    (Hết Chương 2)
     
    Nguyên Phong Kỳ Án
    CHƯƠNG 3: NHỮNG LỜI NÓI DỐI TẬP THỂ


    Sáng hôm sau, bản Nguyên Phong thức dậy trong một thứ yên lặng nặng nề.

    Không còn tiếng gà gáy vang rừng như mọi ngày, chỉ có âm thanh lạo xạo của chổi quét sân và tiếng bước chân khẽ khàng, dè dặt.

    Người ta tránh nhìn vào gốc sa mộc như tránh một vết sẹo chưa khép miệng.

    Phong nhận ra sự thay đổi rất nhỏ nhưng rõ ràng: những ánh mắt.

    Chúng không còn tò mò về người lạ nữa, mà chuyển sang đề phòng.

    Cậu trở thành một phần của điều mà bản làng muốn chôn xuống.

    Cậu bắt đầu đi từng nhà.

    Không ghi âm.

    Không máy ảnh.

    Chỉ một cuốn sổ mỏng và nụ cười lịch sự của một sinh viên đến hỏi chuyện đời sống.

    Phong học cách ngồi thấp hơn người đối diện, chậm rãi rót chén nước, lắng nghe trước khi hỏi.

    — Vàng A Sử à? — Một người đàn ông trung niên lặp lại tên nạn nhân, giọng đều đều. — Ông ấy hay vào rừng.

    Chuyện xảy ra chắc do trượt chân.

    — Nhưng không có vết ngã. — Phong nhẹ nhàng nói.

    Người đàn ông dừng tay, nhìn Phong một thoáng rồi cúi xuống tiếp tục đẽo gỗ.

    — Ở rừng thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.

    Câu trả lời ấy, Phong nghe đi nghe lại không dưới mười lần trong buổi sáng.

    Tất cả đều giống nhau đến mức đáng ngờ, như thể đã được tập dượt trước.

    Đến trưa, Phong ghé nhà trường tiểu học của bản.

    Cô giáo trẻ tên Mai, người từ dưới xuôi lên dạy học, tỏ ra cởi mở hơn.

    — Em ở đây được bao lâu rồi? — Phong hỏi.

    — Gần hai năm. — Mai đáp. — Nhưng thú thật, em vẫn thấy mình như người ngoài.

    Phong nhìn quanh.

    Trường chỉ có ba phòng học, tường loang lổ, sân đất đỏ.

    — Em có nghe nói về những vụ chết bất thường trước đây không?

    Mai khựng lại.

    Ánh mắt cô lướt nhanh về phía cửa.

    — Có nghe… loáng thoáng.

    Nhưng người trong bản không nói rõ.

    Họ chỉ bảo là chuyện xui xẻo.

    — Em có thấy biểu tượng nào… như hình xoắn tròn không?

    Mai im lặng khá lâu.

    Cuối cùng, cô gật đầu rất nhẹ.

    — Có.

    Trên một hòn đá sau trường.

    Em tưởng là trẻ con vẽ bậy.

    Tim Phong đập mạnh.

    — Hòn đá đó bây giờ còn không?

    — Không.

    Sau một đêm thì biến mất.

    Buổi chiều, Phong lên trụ sở xã gặp Trung úy Lâm.

    Anh đang xem lại các báo cáo cũ, xếp thành chồng trên bàn.

    — Dân bản nói giống hệt nhau. — Phong nói. — Như một kịch bản.

    Lâm gật đầu.

    — Anh đã làm việc ở đây bốn năm.

    Lần đầu anh nhận ra điều này là từ một vụ chết năm trước.

    Anh kéo ra một tập hồ sơ mỏng.

    — Một thanh niên treo cổ trong rừng.

    Kết luận: tự tử vì nợ nần.

    — Nhưng anh không tin?

    — Anh tin có người muốn anh tin như thế.

    Phong mở hồ sơ.

    Ảnh hiện trường mờ, ánh sáng kém.

    Nhưng ở góc cổ nạn nhân, có một vết trầy cong cong.

    — Đây không phải dây siết. — Phong nói. — Giống vết khắc hơn.

    Lâm thở ra một hơi dài.

    — Anh đã đề nghị mở lại điều tra.

    Bị bác.

    — Vì sao?

    — Vì tất cả nhân chứng đều nói giống nhau.

    Phong chợt hiểu.

    Một lời nói dối có thể bị phát hiện.

    Nhưng khi cả một cộng đồng cùng nói dối, nó trở thành sự thật.

    Tối hôm đó, Phong quay về nhà trưởng bản Lỳ Chứ.

    Bữa cơm diễn ra trong im lặng căng thẳng hơn mọi khi.

    — Cháu đi hỏi nhiều nhà quá. — Lỳ Chứ nói, không nhìn Phong. — Ở đây không thích người tò mò.

    — Cháu chỉ làm bài thực tập thôi ạ.

    — Có những thứ viết ra chỉ mang họa.

    Phong nhìn thẳng vào trưởng bản.

    — Bác biết những vụ chết trước đây.

    Căn nhà sàn chìm trong im lặng.

    Gió thổi làm ngọn đèn dầu chao đảo.

    — Cậu không hiểu đâu. — Lỳ Chứ nói khẽ. — Đây không phải chuyện của một người.

    Là chuyện của cả bản.

    — Vậy ai bắt mọi người im lặng?

    Lỳ Chứ ngẩng lên.

    Ánh mắt ông không giận dữ, mà mệt mỏi.

    — Không ai bắt.

    Chúng tôi tự chọn.

    Câu trả lời ấy khiến Phong lạnh sống lưng.

    Đêm, Phong mơ thấy mình đứng giữa sân bản.

    Mọi người xếp thành vòng tròn, tay nắm tay, miệng lẩm nhẩm cùng một câu nói.

    Cậu không nghe rõ lời, chỉ thấy biểu tượng xoắn tròn hiện dần dưới chân họ, phát sáng yếu ớt.

    Phong tỉnh dậy trong mồ hôi lạnh.

    Tiếng thì thầm vẫn còn vang trong tai.

    Cậu bật dậy, mở cửa sổ.

    Ngoài kia, sương dày đến mức che kín cả lối mòn.

    Nhưng Phong chắc chắn có người vừa đứng dưới gốc sa mộc.

    Một bóng người quay lưng lại, tan vào rừng.

    Trên bậu cửa sổ, có một vết khắc mới.

    Một nửa vòng xoắn.

    *(Hết Chương 3)*
     
    Back
    Top Dưới