Cập nhật mới

Khác Nguyên Linh Đấu Phá Thuật Sư

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405109656-256-k199560.jpg

Nguyên Linh Đấu Phá Thuật Sư
Tác giả: VanPhungDinhAn
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

truyện yêu dị.

1 chính= 10 chương.

Các cấp độ hiện tại: tạp sư: vũ sư: càn sư

Các cấp độ quỷ dị hiện tại, quỷ nhập: nhiếp quỷ: oán quỷ.



solo​
 
Nguyên Linh Đấu Phá Thuật Sư
Chính 1


• Chương 1| sự bắt đầu.

Mưa đã rơi được rất lâu.

Không phải mưa ào ạt, mà là những hạt mưa nhỏ, đều, rơi xuống không ngừng.

Trong một con hẻm nhỏ, nước mưa chạy dọc theo bức tường cũ, kéo theo lớp bụi đã bám lâu ngày bị rửa trôi tạo thành từng vết sậm màu loang lổ.

Không khí ẩm thấp bóc lên, như tăng thêm sự nặng nề cho nơi này.

Từng giọt nước rơi xuống, chạm xuống nền xi măng tạo nên những tiếng vang nhỏ đều, lập đi lập lại đến mức khó phân biệt được các tiếng riêng lẻ khác.

Lâu dần, tiếng đó dần trở thành một bản nền tiếng thấp, kéo dài, khiến thời gian cũng như chậm đi.

Ánh đèn chiếu từ xa được bật lên, hắt vào miệng hẻm.

Ánh sáng vàng trong thật yếu ớt, nó như bị mưa cắt vụn đi thành từng mảnh rời rạc.

Mỗi khi gió thổi qua, đều như khiến nó lay động, run rẩy trên mặt nước như đang chợp tắt.

Cơn mưa ngày càng lớn kèm theo gió thổi hất vào vạt áo hắn, thấm dần vào lớp áo mỏng.

Cái lạnh dần trào lên ngấm vào da thịt, không đau, chỉ dai dẳng.

Hắn đứng trong hẻm, không vội bước ra ngoài.

Dưới chân hắn là từng vũng nước động lại phản chiếu thân ảnh mờ nhoè.

Gương mặt của hắn không rõ, chỉ là một kẻ đứng dưới mưa và im lặng.

Khi chân hắn khẻ lây động, mặt nước cũng gợn lên theo, chậm lên nữa nhịp rồi cũng trở lại.

Hắn nhìn xuống, và liền rời mắt đi.

Đôi lúc có những thứ nhìn kỹ quá, chỉ khiến con người ta thấy mệt mỏi.

Hắn hít sâu vào, rồi dần bước về phía trước.

Khoảng khắc chân hắn rời đi, chỉ để lại từng gợn sóng và tiếng mưa trong hẻm xã dần.

Hắn chạy thật nhanh, con đường phía trước chỉ còn lại những cây trụ đèn soi sáng cho hắn, trời càng ngày tối đi trong từng bước chạy của hắn, như đang ép xuống mặt đường khiến khoảng cách phía xa trở nên mơ hồ.

Hắn chỉ kéo cổ áo lên, rồi cố nhìn xa ra phía trước.

Xương mù ngày càng dày lên, ban đầu chỉ là lớp nhỏ nhưng bây giờ giường như đã che phủ toàn bộ con đường.

Nhưng với kinh nghiệm và sự quen thuộc, hắn vẫn chạy cứ chạy , chạy theo trí nhớ của mình.

Chạy thêm một lúc hắn rẽ sang hai phía hẻm, bình thường con hẻm chỉ cần hắn chạy trong 10 phút nhưng hôm nãy lại lâu hơn 8 phút, khiến hắn cũng cảm thấy khó chiệu.

Hắn đứng lại.

Một bóng hình trong xa lạ xuất hiện, đó là ngôi nhà của hắn, tất cả từ cửa sổ, cửa chính, hàng rào, đều chìm trong một bề xương trắng xoá, khiến ngôi nhà từng là nơi quen thuộc với hắn cũng trở nên xa lạ.

Hắn thở ra.

Cuộc sống của hắn cũng như vậy.

Luôn chỉ là một con đường dài chỉ toàn sương mù .

Hắn tiến lại cánh cổng sắt.

Căn nhà cũ vẫn ở đó, cánh cổng sắt trước mắt hắn cũng đang khép hờ, giống hệt mọi ngày của hắn.

Hắn đứng trước cửa vài giây.

Không hiểu vì sao, nhưng hôm nay trong đầu hắn lại hiện lên đầy sự kỳ lạ.

Nó như đang nói với hắn về sự nguy hiểm, nhưng nếu hắn không bước vào thì sẽ thiếu mất đi điều gì.

Ý nghỉ đó đến, rồi đi cũng nhanh.

Hắn đẩy cổng.

Bên trong tối om.

Hắn với tay tới ,ý định bật đèn sáng lên.

Không sáng, hắn thử nhấn thêm vài lần nhưng vẫn thế.

Trong bóng tối vọng ra từng tiếng động nhẹ.

Không rõ từ đâu, nhưng nó cứ phát ra liên tục trong căn nhà.

Hắn đứng khựng lại.

Tim hắn đập chậm lại, từng nhịp, từng nhịp.

" Có ai đó không?"

Tiếng nói hắn vang khắp căng nhà, nhưng giọng lại như bình bóp méo đi vài phần khiến nó trong khá dị.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng sấm vang lên trầm đục phát ra như xé tọt cả bầu trời đêm.

Hắn vẫn đứng trong bóng tối, cố gắn lắng nghe từng tiếng đọng nhỏ nhất phát ra.

Âm thanh vang ra với sự mơ hồ và vọng qua tường rồi lại chìm vào im lặng.

Im lặng đến mức có thể nghe rõ được tiếng thở đều của mình, nặng nề nhưng đều.

Cạch,---.

Tiếng vang khẽ phát ra.

Âm thanh đó như một vật qua chạm vào mặt đất.

Hắn bắt đầu tiếng dần vào bên trong,căn nhà vốn là thứ quen thuộc với hắn , nhưng giờ lại đầy thứ kỳ lạ.

Hắn tự trấn an mình và cố bước từng bước vào .

Cạch---.

Lần này tiếng vang phát rõ hơn, nó văng từ ban công nhà phát vào trong phòng ngủ, giống như ai đó vừa đặt một vật xuống.

Hắn dừng lại.

Một cảm giác không lành nổi lên khiến hắn lạnh gáy.

" Chỉ là chuột, chắc chắn là vậy".

Hắn cố sức an ủi bản thân mình, nhưng từng ngón tay hắn đang dần run rẩy.

Két két két.

Tiếng kéo nhẹ của cánh cửa vang lên trong căn nhà.

" Tiếng này, là tiếng mở cửa".

Tim hắn đập mạnh liên tục.

Hắn nhớ rõ mình đã đóng cửa trước khi đi.

Hắn bật đèn điện thoại lên rồi soi thẳng vào.

Ánh sáng yếu ớt chiếu ra xa xoá đi một phần bóng tối nhỏ, vẫn là những bức tường và cánh cửa quen thuộc, nhưng trong tâm thức hắn lại truyền ra sự xa lạ.

Hắn dần tiếng lại phía phòng ngủ, mỗi bước đi của hắn đều vang rõ trong căn nhà.

Cạch-- cửa được hắn mở ra một khe nhỏ.

Hắn chắc chắn trước khi đi mình đã đống cửa, nhưng giờ chìa khoá đã biến mất.

Cạch.

Tiếng vang kêu lên phía sau hắn.

Không xa, không gần, nhưng lại mang đến một cơn lạnh vô hình.

Tiếng vang ấy vừa đủ để hắn biết rằn.

Âm thanh đó không còn là âm thanh cũ nữa.

______________________________________

•Chương 2|cái chết và sự trỗi dậy.

Bóng tối trong căn nhà như đang cử động.

Không theo một nghĩa nào cả, thứ đó như vừa tách khỏi bóng tối, và đứng thẳng lên.

Ánh sáng đèn chiếu vào nó như bị hút sạch đi, và bị nuốt chửng.

Hăn lùi lại theo bản năng.

Và hắn đã thấy nó.

Một hình dáng đen sì cao bất thường gầy đến mức các đốt xương cũng hiện ra ngoài, trên khuông mặt nó là một chiếc miệng đầy máu, mắt nó như không hề tồn tại, kéo theo đó là 1 chiếc miệng kéo dài từ trên xuống cổ hắn và xung quanh chiếc miệng đó là những cái răng sắt nhọn.

Không khí trong căn phòng như đông cứng lại.

Ngay khi hắn định chạy thì nó đã xuất hiện trước mặt hắn và rồi một bàn tay sắt nhọn đặt lên ngực hắn.

Không còn cảm nhận được.

Chỉ biết tim của hắn đã bị láy đi và bóp nát.

Hắn gục xuống đất, ý thức bị kéo vào vực sâu thâm thẩm.

Thời gian trôi qua đến một ngày sau.

Ren ren ren.

Tít tít-- bắt máy.

Đoàn Trấn Dị Sư xin nghe.

" Báo cáo, một sự việc kì lạ đã xảy ra nạn nhân là nam 24 tuổi đã tử vọng 1 ngày trước, hồ sơ đã được bảo mật và gửi về trụ sở Dị sư".

" Đoàn dị sư đã nhận được, chấp hành nhiệm vụ điều tra lần này".

" Đã hiểu, chúng tôi sẽ rút lui sớm nhất"

3 giờ chiều-- tại một trụ sở Đoàn dị sư.

Một tập hồ sơ màu xám được đặt lên bàn kin loại.

Trên bìa xuất hiện một dòng chữ.

Hồ sơ cái chết bất thường-- mức độ chưa rõ.

Một người đàn ông lật cuốn hồ sơ lên.

Không bệnh lý?

Không tiền sử gì cả.

Không có thù oán với ai.

Nhưng khu vực mà cậu ta ở lại là khu vực từng bị đánh dấu.

Căn phòng im lặng vài giây.

Một người đàn ông lúc này lên tiếng.

Sát Minh" nó lại xuất hiện rồi sao?

Trên màn hình hiện ra một vị trí bị đánh x đỏ, dấu x đó nhấp nháy liên tục-- trùng khớp với vị trí xảy ra án mạng.

" Ban bố cho ta, Đoàn Dị Ấn Sư phía Nam hôm nay tiếng hành hợp khẩn cho ta".

30 phút sau, từng bóng hình đã ngồi vào ghế, khuông mặt ai náy cũng nghiêm nghị.

Cát lão"ta không lòng vòng mà nói vào chuyện chính.Đã có người bị chết ở khu vực đó sau 2 năm trời con quỷ đó biến mất, có lẽ nó đã quay lại.

Mọi người nghe xong ai náy như nhớ lại ký ức cũ nào đó vô cùng đáng sợ mà rùn mình.

Cát lão phất tay ra hiệu cho người đứng kề mình.

Sát Minh" theo công bố, lần điều tra này sẽ do cục của chúng ta điều tra nên ta công bố phát lệnh nhiệm vụ cho 4 đội các ngươi.

" Hãy liên kết 4 đội với nhau cùng hành động và điều tra nhiệm vụ này, nếu có thông tin gì hay vị trí báo ngay cho cục.

Đội trưởng 1" nhận lệnh"

Đội trưởng 2" nhận lệnh"

Đội trưởng 3" nhận lệnh"

Đội trưởng 4" nhận lệnh"

Sát Minh " hồ sơ toàn bộ ta sẽ gửi về cho bốn nhóm, cứ vậy mà hành động, còn giờ thì giải tán.

| Dưới lòng đất| sau khi cơ thể tôi bị chôn.

Bóng tối.

Chật chội.

Ý thức hắn dần tỉnh lại một cách lạ thường.

Không có tiếng thở, không có nhịp tim.

Nhưng có suy nghĩ.

...

" Mình chưa chết sao?

" Đình Xuyên lúc này ngơ ngác không hiểu gì.

Cảm giác đầu tiên của hắn là áp lực, đất nén quanh người, ép vào gỗ đến sát ngực , không gian nhỏ đến mức không thể cử động được.

Rồi----.

Ting"

Âm thanh vang lên, rõ ràng đến mức xé toan đi sự im lặng.

[ Hệ thống đã kích hoạt, trạng thái ký chủ đã tử vong• tái hoạt động]

Một dòng chữ khác lại hiện ra.

[ Chào mừng kẻ được chọn.

Bạn đã vược qua| Cái Chết Thật Sự|.

Ý thức hắn run lên.

[ Phát và tân thủ].

Áp lực xung quanh hắn biến mất giúp cơ thể cậu ta như được giải phóng.

[ Nhận được chức nghiệp: Bát quái sư]

[ Nhận được con mắt thời không]

[ Nhận được trang bị: côn nhị ẩn_ loại thường]

Một cảm giác lạnh chạy khắp cơ thể hắn.

Hắn đã cử động được.

Ngón tay khẽ cong lại.

Gỗ dưới tay hắn phát ra từng tiếng rắc nhẹ.

[Nhiệm vụ khởi đầu, đột phá và tiêu diệt thực thể đã tiêu diệt bạn, thưởng phần thưởng lớn]

Hắn cười.

Trong quan tài tối om, nụ cười ấy phát ra.

" Vậy là...."

Giọng hắn khàn đặc.

" Ta đã trở lại"

Bàn tay hắn đâm xuyên qua nắp quan tài.

Đất phía trên run xuống, cứ thế chạm vào mặt.

Cảm giác lạnh, ẩm, nặng.

Hắn đẩy mạnh ra, bàn tay xuyên qua lớp đất mềm và chạm vào không khí.

Áp lực biến mất đột ngột khiến hắn khựng lại trong giây lác, như thể cơ thể hắn đang cố thích nghi lại.

Hắn bò lên, đất trượt khỏi vai áo hắn rơi xuống phát ra tiếng bộp bộp.

Trời đêm hiện ra, không mưa nhưng sương mù phủ xuống thấp khiến ánh trăng bị che phủ chỉ còn lại những đường nét ánh sáng phát ra.

Hắn đứng dậy, cơ thể phát ra từng tiếng răn rắc của xương.

Hắn nắm chặt tay, các khớp xương chuyển động trơn tru, không đau, không cứng.

" Cảm giác vẫn như vậy nhỉ, chỉ là giới hạn không còn nằm đó"

Một luồng cảm tri kỳ lạ xuất hiện báo hiệu cho hắn.

" Ta cảm nhận được rồi".

Hắn phát ra lời nói nhưng chỉ biết đứng khựng lại, không phải vì hắn không muốn rời đi, mà là hắn chẳn biết mình nên làm gì.

Hắn đứng đó, bàn tay run lên.

Không nhiều nhưng đủ để ai cũng hiểu| hắn cũng chỉ từng là 1 con người bình thường phải đối diện trước điều kỳ lạ|.

" Hahaha, ta thật sự đã sống lại sao?"

Hắn cười, một nụ cười đầy bi tráng cho cuộc đời hắn.

[ Hệ thống đang ổn định tâm trí]

Tiếng nói máy móc phát ra khiến hắn dần bình ổn lại tâm trí.

Hắn hiểu và dần tin vào điều đó, chỉ vì nó là thứ hiện tại mà hắn đang cảm nhận được.

" Đi thôi, ta cũng nên bắt đầu sự sống mới của mình rồi"

Hắn loạn choạng bước đi, bước chân của hắn còn lệch nhịp.

Đình Xuyên bước đi trên con đường cũ, ánh đèn chập chờn lúc mờ lúc rõ phát ra soi sáng con đường hằng ngày mà hắn đi.

" Có lẽ ta nên rời khỏi nơi này rồi"

Lời nói hắn vọng ra trong đêm, chỉ mình hắn nghe được.

Cậu ta cứ vậy nhìn thẳng vào một bóng nhà phía trước.

Đó là ngôi nhà của cậu ta, cậu ta cứ vậy đứng nhìn ngôi nhà của mình trong lặng thinh.

Một lúc sau tiếng nói phát ra.

" Này tên kia nơi này hiện tại là khu vực cấm ,người không có lệnh mau rời khỏi, nếu không ta buộc phải dùng vũ lực để bắt ngươi.

Đình xuyên nghe xong vẫn nhìn ngôi nhà nhưng lại mở miệng nói.

" Ngươi có biết, làm phiền người khác là bất lịch sự lắm không?"

Người canh gác nghe xong bất giác lùi lại theo bản năng.

" Này ta thật sự không muốn làm bị thương ai cả, nhưng cậu đang vi phạm vào vùng cấm được đề ra, nên tôi mong cậu rời đi để cả hai bên không ai có vấn đề gì cả"

Đình xuyên lặng thinh vài giây như đang suy nghỉ câu trả lời đúng nhất rồi cất tiếng.

" Lần này có lẽ là lần cuối ta nhìn nó, cho ta thêm 5 phút nữa thôi ta sẽ rời đi ngay lập tức".

Cậu lính trẻ nghe xong khá phân vân rồi cũng hỏi ra câu hỏi đó.

" Có phải người vừa chết bên trong là người quen của anh không?

Nếu phải thì tôi sẽ cố lách luật cho anh còn không thì tôi cũng đành xin lỗi anh"

Đường xuyên nghe xong nở một nụ cười được xem là chính trực.

" Phải người trong đó là một người anh họ trong nhà của tôi, đã từ rất lâu tôi và anh ấy từng là hai người rất thân.

Nhưng rồi tôi phải rời đi xa cho đến bây giờ, khi nghe tin anh ấy mất tôi mới có dịp trở về được.

Anh lính trẻ nghe xong nữa tin nữa ngờ, nhưng khi thấy khuông mặt tôi vô cùng chân thành anh ta cũng đồng ý giúp tôi 5 phút.

Thời gian cứ vậy trôi qua cho đến khi anh lính trẻ lên tiếng.

" Rất xin lỗi nhưng thời gian đã hết, kính mong anh nguôi sự thương tiết mà rời đi"

Sẹt-- một cú quay người lại.

Đình xuyên lúc này quay ngược lại với ngôi nhà và cất tiếng nói.

" Cảm ơn cậu đã giúp tôi, điều đó thật đáng quý trọng vậy nên chúc cậu may mắn trong công việc của mình"

Cứ thế hắn rời đi trước ánh nhìn của người lính trẻ.

Thời gian dần trôi qua cho đến sáng.

Từng chiếc xe nối đui nhau chạy vào con hẻm, trên từng chiếc xe là các chữ được in lên| đoàn dị sư phân cục|.

Kít kít kít-- tiếng phanh xe kêu lên và 4 chiếc xe dừng lại, với đó là từng khuông mặt bước xuống xe.

Bọn họ mặt bộ áo sám màu bước xuống, trên cổ là từng chiếc huy hiệu bạc loé sáng.

Cao Xuân Lãnh( đội trưởng đội 1)" nhiệm vụ dò thám khí tức quỷ bắt đầu được rồi.

Nghe tín hiệu từ đội trưởng 1 người liền quỳ xuống chạm tay vào mặt đất.

5 phút sau người đó câu mày khó hiểu.

Trịnh Uyển Đào(đội trưởng đội 3) " có chuyện gì xảy ra sao?"

" Thưa các đội trưởng, khí tức quỷ ở đây đã biến mất hoàn toàn"

Nạp Kính Bàn" biến mất?

Chuyện này làm sao có thể xảy ra chứ khí tức quỷ cần ít nhất 1 tuần để biến mất, điều này không hề có ngoại lệ"

Mọi người nghe xong ai náy cũng đồng ý với điều đó, nhưng hiện trường bây giờ có ý nghĩa gì, nó không còn là điều bình thường theo suy nghỉ bấy lâu nay về nhận thức của họ về quỷ.

Dù cho đó chỉ là thay đổi nhỏ,nhưng có thể gây ra nhiều tác nhân khác nằm ngoài kiểm soát của họ.

Và với các| Cục điều tra quỷ| thì điều đó cần được hiểu và nắm bắt lại ngay lập tức.

Bạch Linh Nhu( đội trưởng đội 4)" chúng ta cần báo cáo việc này về cục và đưa lên cấp trên, việc này không còn nằm trong vùng kiểm soát của chúng ta, có lẽ nó đã rời đi sang nơi khác"

Từng kẻ ở đó nghe xong đều trầm mặt xuống.

Cao Xuân Lãnh" gọi về cho tổ chức đi, chuyện này có thể gây ảnh hưởng lớn.

" Được.

Tiếng phát điện thoại kêu lên, tin"

Aloo| Đoàn trấn cục sư bắt máy|.

" Báo cáo, tôi đặc cục đội 1 theo lệnh báo về, khí tức quỷ ở nơi diễn ra đã hoàn toàn biến mất, cảnh báo có sự thay đổi( mức độ cần thiết đỏ) kính gửi về mong sử lý"

" Trấn cục sư đã nhận được, yêu cầu toàn đội rút lui về trụ sở để có sự sắp sếp tiếp theo".

" Đã nhận được, tút tút tút"

Từng bóng người qua lại xe và dần rời khỏi con hẻm chết chóc.

______________________________________

•Chương 3|cuộc săn quỷ nhỏ.

Buýt buýt -- từng tiếng còi vang từ xe cộ kêu lên, con đường chật kín người đi lại.

Một bóng hình ngồi trong quán cafe vừa nhăm nhi vừa suy nghỉ.

Cậu ta hết suy nghỉ lại nhìn xa ra.

" Hazz thật nhàm chán, chủ quán tiền tôi bỏ ở bàn"

" Cậu cứ bỏ đó là được"

Cứ thế cậu ta đặt tiền xuống bàn rồi bước đi ra ngoài.

Hắn cứ thế đi lang thang vô định trên đường và chỉ dừng lại và nhảy lên một cái cây và niệm thầm.

"Hệ thống"

[ Tin-- hệ thống có mặt ký chủ cần gì?]

" Mở bản thông tin của ta"

[ Đây là thông tin của ký chủ.

Tên: Cung Đình Xuyên: tuổi 24: chức nghiệp" Bát quái sư": sức mạnh đặc biệt' con mắt thời không| cấp độ: Tạp sư" sức mạnh: 20, tinh thần: 35, nhanh nhẹn: 28, phòng thủ: 26, nguyên linh: 200" kỹ năng" bát quái thịnh đoạn( kỹ năng tạo ra một vùng bát quái dưới chân dự đoán nguy hiểm và nhận biết quỷ dị hay dị thường), bát quái Kinh vị( khiến mọi mục tiêu sai lệch về đoàn đánh kỹ năng hay phương hướng và ) ; kỹ năng đặc biệt( thời không): dừng thời gian, 0,5 giây, tua chậm thời gian( 1 giây), tua nhanh thời gian( 3 giây), cảm nhận thời gian, nhìn thấy tương lại( 2 giây), đếm ngược thời gian( biết được thời gian hồi kỹ năng của đối thủ): không gian phá trảm( tạo một vết cắt không gian cắt xuyên phòng thủ)| khi sử dụng kỹ năng sẽ tiêu tốn nguyên linh.

[ Phát nhiệm vụ-- hãy đến theo vị trí đã được hệ thống ký gửi và tiêu diệt những con quỷ ở đó, thưởng trang bị tốt]

" Có việc để làm rồi".

Hắn nhảy xuống từ nhành cây rồi di chuyển theo vị trí được hệ thống đưa vào não.

Nữa tiếng sau.

Hắn dừng lại ở một khu trọ cũ.

Hắn nhìn lên, cửa sổ tầng hai khép kín, rèm run nhẹ dù không hề có gió .

Hắn ghi nhớ vị trí đó.

" Không phải bây giờ, ta cần là bạn đêm"

Thời gian trôi qua cho đến đêm.

Khi trời tối thành phố cũng đổi màu theo.

Đèn đường bật lên khắp nơi, nhưng có những khoảng sáng chẳn thể chiếu tới và xua tan đi được bóng tối.

Hắn đứng dưới cột đèn mở lên giao diện hệ thống.

[ Khiến nghị ký chủ chỉ nên tiêu diệt quỷ nhập]

" Ta hiểu rồi"

Hắn bước đi vào con hẻm bên cạnh khu nhà trọ.

Không gian dần lạnh lên hẳn, tiếng ồn bên ngoài cũng dần biến mất, chỉ còn lại tiếng bước chân của hắn vọng ra.

Cạch- hắn đứng lại.

Con quỷ thứ hai mà hắn gặp đã xuất hiện.

Không giống con quỷ đã diệt hắn, nó trong nhỏ.

Mờ.

Như một cái bóng có thể tận biến bất cứ lúc nào.

Cạch-- cạch-- cạch.

Hắn gõ lên tường, tiếng vang phát ra khiến con quỷ liền quay đầu lại nhìn hắn.

Hai cặp mắt nhìn nhau.

Hân chỉ nhìn nhưng lại chẳn hề tỏ ra sợ hải gì cả.

Gừ gừ gừ, con quỷ gầm nhẹ lên rồi lao tới chổ hắn.

" Hazz, ngươi lại không hiểu chuyện đời rồi"

Hắn rút côn nhị khúc ra cầm trên tay.

" Đến đây"

Oành-- một cú vung côn uy lực phá thẳng vào đầu con quỷ khiến nó liền nổ tung.

[ Tinnn-- tích lũy kinh nghiệm diệt quỷ 2]

Hắn thở ra.

Không phải cảm giác chiến thắng, mà đó chỉ là việc cần làm.

Đêm đó hắn liên tục di chuyển ở vùng xung quanh khu trọ cũ.

Giết thêm hai con nữa.

Mỗi con quỷ mà hắn diệt đều chỉ là quỷ yếu kém, bọn chúng cũng chỉ là những con quỷ còn kẹt ở ranh giới giữa người và quỷ.

Khi đồng hồ đã điểm đến gần nữa đêm, hắn đứng trên 1 toà nhà thấp quan sát.

" Chậm thật"

Lời nói phát ra nhưng hắn lại chẳn hề vội vàng gì cả.

Con quỷ đã giết hắn.

Bây giờ vẫn chưa phải lúc

Hắn muốn khi mình gặp lại nó, mình sẽ không còn là kẻ sẽ bị kéo vào vực sâu thâm thẩm ấy nữa.

" Cứ từ thôi"

" Đêm vẫn còn dài"

Tại một phòng hợp nằm dưới tầng hầm.

Ánh đèn huỳnh quang chiếu thẳng xuống chiếc bàn đá dài.

Trên bàn là một tập hồ sơ mỏng, sám trắng, không

ghi tên.

Người đàn ông đầu bàn bắt đầu lật hồ sơ.

Tiếng giấy phát ra sột soạt.

" Thời gian tử vong"

Người đứng kế bên liền trả lời.

" Khoảng 22 giờ 30 phút, nguyên nhân cái chết đâm xuyên tim"

Người đàn ông gật đầu, nhưng ánh mắt không rời khỏi bức ảnh chụp hiện trường.

Một con hẻm.

Không nhiều dấu vết.

Trời mưa.

" Thi thể đó được tìm thấy ở đâu?"

" Theo như tin tức thì được tìm thấy ở

một khu vực nghĩa địa cũ, nằm ở phái tây, và đã được chôn xuống đất"

" Chôn?"

" Người đàn ông nhíu mày" Ai chôn?"

" Không hề có nhân chứng nào ở đó cả, nhưng theo nhận định.

Đất xung quanh bị sáo trộn lên rất nhiều, nhưng không phải người sống làm"

Ông tả để bức ảnh xuống.

Ngón tay đặt trên bàn gõ nhẹ lên ba lần.

" Có dị thường?"

Người ngồi kế bản mở một tập tài liệu ra.

" Có"

" Dư âm khí quỷ ở đó cho thấy sự xác định ở mức oán quỷ, nhưng lại...

Sạch.

" Sạch ư?"

" Nó giống như chỉ đi qua và chẳn để lại gì cả"

Căn phòng im lặng trong giây lác.

Người đàn ông tựa lưng ra ghế, ánh mắt trầm xuống.

" Xác định được quỷ nào thường hoạt động ở đó chưa"

" Chưa xác định được thưa tổng cục.

Nhưng theo một số báo cáo thì gần đây ở nơi đó xảy ra vài vụ mất tích bí ẩn".

Mất tích.

Ông ta khẽ cười, nhưng nụ cười lại vô cùng trầm lắng.

" Cũng chỉ là cuộc chơi của những kẻ săn mồi"

Lúc này một người trẻ tuổi cuối bàn lên tiếng.

" Thưa tổng cục tôi còn chuyện muốn báo cáo"

" Chuyện gì?"

" Thi thể trong mộ đó, đã biến mất"

Không ai hỏi gì cả, vì họ đều hiểu điều đó có ý nghĩa gì.

Người đàn ống đứng dậy" cho hồ sơ này vào diện còn sử lý"

Ông ta lại suy nghỉ nói thêm" đánh dấu vào nguy cơ diện biến số"

" Vậy có cần điều người đến đó không tổng cục"

" Chưa, giờ chưa phải lúc làm việc đó.

Ông ta quay lưng nói" thứ trong mộ ấy nếu thật sự đã thoát ra và còn là người, nó sẽ sợ.

Nếu không__.

" Chúng tôi đã hiểu"

Đèn trong phòng tắt bớt đi.

Chỉ còn lại tập hồ sơ và cái tên đã được chiếu rõ.

Cung Đình Xuyên' 24 tuổi,tình trạng không xác định.

Trở lại với hắn.

Khu trọ đêm lọt thẩm giữa nơi hẻm nhỏ heo quạnh, như một mảnh ký ức đã bị lãng quên.

Hắn đứng trước cổng sắt khu trọ.

Thanh sắt rỉ sét phát ra từng tiếng vang khô khốc khi bị đẩy ra.

Âm thanh vang lên giữa không gian tĩnh lặng rồi dần chìm vào hư vô.

Gió lúc này không phát ra.

Nhưng hắn lại cảm nhận rõ được sự lạnh lẽo của nơi này.

[ Ký chủ đã bước vào nhà trọ liệp quỷ]

Hắn bước vào.

Hành lang hẹp, trần thấp, kết hợp với đèn huỳnh quang nhấp nháy tạo ra một khung cảnh khiến chẳn ai đã nhìn lại muốn bước tiếp.

Hắn đi chậm lại.

Không phải sợ mà vì nơi này từng có người sống.

Và không phải ai cũng đi ra từ cửa chính.

Hắn dừng lại ở một ngõ cầu thang.

Một cảm giác lệch đi khiến hắn nhíu mày.

Hắn nhắm mắt lại.

[ Bát quái định vị_ kích hoạt]

Không xuất hiện hình ảnh.

Không có phương hướng.

Phía trên_ trống.

Phía sau_ an toàn.

Bên trái_ nhiễu.

Còn phía trước là một phần tĩnh.

Tĩnh đến mức bất thường.

Hắn mở mắt.

Nhìn xa ra.

Phía xa là một bóng hình áo xám màu, nó đứng dưới bóng đèn nhấp nháy, dáng người gầy gò, cái bóng hắn bị kéo dài ra lên tường, công vẹo như bị bẽ gãy.

Người đó không thở.

Hắn nhìn tôi tiếng lên một bước.

Sàn gỗ phát ra tiếng cót két.

Rồi cái bóng hắn giật nhẹ.

Ngay khoản khắc nó quay lại và lao tới , bát quái Kinh vị liền được kích hoạt.

Khi nó sắp chạm vào ngươi tôi thì.

" Lệch"

Bàn chân nó lệch đi, trượt trên sàn khiến đoàn đánh cũng lệch theo.

Côn nhị khúc cũng được rút ra.

Oành_ lại một cú vung thẳng vào cổ con quỷ đánh nó văng ra xa.

Con quỷ run lên sau đoàn đánh ấy.

Âm thanh nó phát ra mang theo tiếng rè rè như bị nhiễu điện, khiến đèn hành lang như đang chớp tắt liên tục.

Nó lại lao đến lần nữa.

Hắn nghiến răng xoay côn nhị khúc.

" Kết thúc"

[ Không gian phá trảm được kích hoạt].

Vung- sẹt một cú vung tạo ra lực cắt không gian chém xuyên qua người con quỷ chia nó thành hai mảnh.

" Hộc, hộc ,hộc"

Hắn thở gấp liên tục sau vài đoàn kỹ năng.

[ Tiêu diệt nhiếp quỷ, nhận được 10 điểm kinh nghiệm diệt quỷ]

[ Điểm kinh nghiệm thăng cấp hiện tại 24, điểm cần tăng cấp 100]

Đèn huỳnh quang dần sáng trở lại.

Ở một cánh cửa gần đó, có tiếng động phát ra khẽ__như ai đó vừa xoay người trên giường.

Hắn liếc nhìn sang, rồi quay đi.

" Ít nhất đêm nay ta cũng phải hoàn thành nó"

Hắn cứ vậy bước đi dọc theo hành lang bắt đầu cuộc fam quỷ tiếp theo của mình.

Ánh sáng dần lia đến khắp thành phố.

[ Không gian phá trảm được kích hoạt]

Sẹt-- một con quỷ bị cắt đứt nữa người máu đen văn ra bắng lên áo hắn.

Hộc hộc hộc.

Hắn thở dốc sau một đêm mệt mỏi của mình.

[ Tiêu diệt nhiếp quỷ, nhận được 10 điểm kinh nghiệm]

[ Tinnn-- đã đạt đủ yêu cầu thăng cấp100/100.

Tinn ký chủ đã thăng lên từ Tạp sư-- Vũ sư]

[ Tinn, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt toàn quỷ ở khu trọ cũ, thưởng cho ký chủ áo choàn hắc luyện]

[ Giới thiệu áo choàn hắc luyện, là một chiếc áo choàn bị nhiễm khí tức của một con quỷ tướng khiến nó trở thành dạng hắc luyện.

Khi mặc sẽ giúp ký chủ kháng một phần sát thương của những loài quỷ thấp hơn,và chóng chiệu lại sự bất thường của chúng+ 200 nguyên linh]

Hắn mặc lên chiếc áo choàn đen giữa bầu trời rực sáng ánh mặt trời đang dần chiếu xuống.

" Có lẽ ta sẽ chỉ luôn cô độc trên con đường này"

Hắn bước đi rời khỏi cánh cửa sắt, cửa sắt dần đống lại sau sự rời đi của cậu ta.

______________________________________

• Chương 4| người bạn cũ.

Ánh sáng mặt trờ lên cao chiếu dọi khấp thành phố làm mọi thứ trở nên rõ ràng và nhộn nhiêp hơn.

Lúc này hắn đứng trước một tiệm sửa xe nhỏ ở đầu đường.

Biển hiệu cũ, chữ sơn bong tróc nặng, mùi dầu máy bóc lên và khói hàn quen thuộc.

" Ê"

Một tiếng nói phát ra từ bên trong.

Một người chui ra từ gầm xe, tay dính dầu nhớt, áo thun bạc màu.

Gương mặt vô cùng quen thuộc hiện lên__ dù có muốn hay không hắn vẫn nhận ra ngay.

" Lâu rồi mới gặp lại mày đấy" nguồ kia vừa nói vừa lau tay xuống bể nước.

Hắn đứng yên.

Không vì câu hỏi, mà vì cảm giác trống hắn phát ra sự kỳ lạ.

" Không có thời gian tìm câu, còn giờ có rồi"

Giọng hắn không trầm, không lạ.

Nhưng lại phát ra một sự lệch.

Người kia nhíu mày.

" Mày có thật sự ổn không" nhìn mày có phần khác.

" Chỉ là ngủ hơi ít voà máy ngày gần đây"

"Hahaha, cậu là đứa ngủ nhiều nhất khi còn đi học đấy, lừa ai vậy chứ"

Một khoảng lặng giữa hai người.

Không dài, không ngắn, nhưng đủ hắn biết mình không còn giao tiếp được như xưa nữa.

Ngươi kia lại lên tiếng.

" À mà, hình như khu trọ chổ mày vừa bị rào lại nhỉ"

Hắn ngẩn đầu lên.

" Đúng vậy"

" Tao thấy có nhiều người kỳ lạ từng tập trung ở đó và rời đi sau một khoản thời gian, chổ đó có chuyện gì xảy ra sao"

" Mày nhìn nhầm rồi, chổ đó khá ổn mà, chắc chỉ là sửa chữa lại thôi"

Người kia nhìn chầm chầm hắn vài giây.

Rồi thở ra.

" Thôi, miễn mày không sao là được"

Câu đó nhìn chẳn có gì đặc biệt nhưng lại chứa hàm ý ẩn sâu trong đó.

Liệu hắn thật sự đã chết chưa.

" Đêm nay mày rảnh chứ?

Nếu rảnh đi làm bữa khuya đi"

Hắn dịnh từ chối.

Nhưng lại dừng lại.

" Được, nhưng không phải bây giờ "

Hắn quay lưng vảy tay rời đi.

Phía sâu người kia nhìn hắn phát ra tiếng nói.

" Liệu cậu còn bình thường trong cái xã hội này"

Hắn bước đi được vài bước, hắn nhận ra___.

Ban ngày, còn đáng sợ hơn ban đêm.

Vì ban đêm, hắn mới là chính mình.

Màn đêm dần đi xuống.

Không khí lại trở nên nặng nề đến lạ thường, hắn đứng trên ban cong của một nhà trọ cũ và nhìn ra xa.

" Ồ, phòng toả nhà trọ kia rồi sao, nhanh nhẹn thật"

Hắn quay người lại rút ra thanh côn nhị khúc vung thẳng vào một con quỷ sau lưng.

[ Tiêu diệt nhiếp quỷ, kinh nghiệm nhận được 10]

Ở đầu kia thành phố, tại một tiệm sửa xe nhỏ đã đóng cửa, đèn không bật.

Người bạn của hắn đứng giữa nền xi măng loan dầu.

Áo khoát đỏ được cậu ta khoát lên người.

Tay áo kéo cao cổ tay một chút hiện ra một vết sẹo mờ nhạt.

Anh ta cuối xuống gầm.

Dưới gầm xe cũ hiện lên một cái bóng đang co người lại.

Không phải quỷ mạnh.

Chỉ là 1 con nhiếp quỷ.

" Nhanh lên đi, ta không có thời gian với lũ các ngươi"

Cái bóng quỷ rừng lên, nó nhận ra nguy hiểm và lao tới.

Không một tiếng động phát ra.

Anh ta bươc lên 1 bước.

Anh ta nắm chặt tay lên, trên tay là một thanh thương đó chói.

Không né.

Không lùi.

Một cú vung thương mạnh vét qua tạo nên một vệt đỏ cắt xuyên qua người con quỷ.

Cái bỏng quỷ tan vỡ, đập thẳng xuống mặt đất.

" Sạch sẽ rồi"

" Bọn chúng thật sự là lũ phiền phức, nhưng điều này thật sự đã lan nhanh dần"

Anh ta lấy điện thoại ra và nhìn vào màn hình đen một lúc lâu.

Không gọi cho ai.

Không nhắn tin gì cả.

Cuối cùng anh ta bỏ điện thoại vào túi, kéo tay áo xuống che đi vết sẹo đó.

Ngoài kia đèn đường vụt sáng.

Tại một nơi khác, hắn mở mắt.

Sự cảm nhận cho hắn biết, vừa có thứ gì đó thoát khỏi thành phố.

Hắn nhíu mày lại.

" Không phải mình làm"

Ya nghỉ đó khiến hắn im lặng trong khoản khắc.

Hắn đứng lên, nhìn xa về phía trước và nhảy xuống rời đi.

Đêm nay sương mù dày hơn thường lệ.

Đèn đường chiếu sáng, ánh sáng vàng yếu ớt không đủ xua đi làn sương mù đang dần phủ khấp nơi.

Hắn đứng đầu con hẻm nhỏ và cảm nhận.

" Có quỷ, nhưng không còn nguyên vẹn"

Hắn cau mày.

Cảm giác bị lấy đi con mồi mình nhầm đến thật sự khó chiệu.

Hắn chỉ nhìn, không do dự bước vào bên trong.

Ở bên trong khu trọ, một bóng người áo choàn đỏ bước ra khỏi bóng tối.

Anh ta bước đi thong dong, không có ý định che giấu tiếng chân.

Trên bề vai áo anh ta nhiễm một ít máu đen của quỷ khiến anh ta càng toát lên thần thái nguy hiểm.

Anh ta dừng lại.

Sương mù như rẽ ra một hướng khác.

" Hửm, là khí tức người, không phải quỷ"

Khoảng cách giữa hai kẻ là bạn thân bây giờ chỉ còn cách nhau một dãy phòng trọ cũ.

Một vài bức tường, một hành lang, và lớp sương mù che tầm mắt.

Trở lại với Đình Xuyên.

Cậu ta đứng khựng lại.

Có cảm giác rất quen.

" Ở đây có người khác"

Hắn nghiên đầu, cầm trên tay một lá bùa dịch chuyển đã mua tại một tiệm kỳ lạ.

Cùng lúc này, người bạn cũng khựng lại.

Không quay đầu.

Không nhìn sang.

Chỉ có cảm giác quen thuộc thoán qua rồi biến mất.

Anh ta nhìn tới với ánh mắt sắt bén.

" Không phải quỷ"

Một thoán im lặng.

Sương mù như cuộn mạnh lên, chiếc đèn pin trên tay được anh ta chiếu tới xuyên qua bức tường nát.

Bên kia_ trống rỗng.

Chỉ còn lại sương mù đang khép lại, và mặt đất còn ấm.

Hắn đứng đó thật lâu.

" Lạ thật"

Ở phía ngoài khi trọ, một bóng người bước đi, chân không vội, không gấp, như thể đó đã là điều hắn đã xác nhận.

Hắn không quay đầu lại.

" Lần sau" anh ta nghỉ thầm" nếu còn gặp lại.

Đêm đó, khu trọ bị hai kẻ diệt quỷ tiêu diệt chẳn còn một móng.

Ngay từ khoản khắc hai kẻ lượt qua nhau đã đánh dấu khoản khắc cho một thời kỳ mới.

______________________________________

• Chương 5| ngày yên bình thật sự.

Buổi sáng giần đi lên, kéo mặt trăng dần đi xuống.

Ánh sáng dần chiếu dọi cả thành phố chiềm trong ánh nắng của mặt trời.

Từng tiếng vang xe cộ phát ra, từng tiếng kêu tao bán của hằng ngày lại bắt đầu.

Sau một đêm săn quỷ đến nữa đêm, cậu ta đã tìm một nơi tạm bợ để ngủ tới sáng.

Hắn nhấp mắt.

Kéo chăn qua đầu.

Hệ thống không kêu gọi.

Bát quái không phát ra nguy hiểm.

Một ngày hiếm hoi chẳn có cảnh báo gì.

Hân nằm thêm được vài phút và ngồi dậy.

Phòng trọ tuy nhỏ, nhưng gọn hơn trước.

Ít nhất bây giờ hắn thật sự có một nơi ở từ sau cái sự chết chóc ấy.

Hắn pha cafe.

Vị đắng lan dần ra đầu lưỡi hắn , không có gì đặc biệt.

Hắn ngồi trên cửa sổ nhìn ngấm những người lao động hằng ngày đang bắt đầu ngày mới.

Nhưng bước chân vội vàng, nhưng khuông mặt xa lạ, nhưng hắn biết mình cũng từng như vậy.

Không ai nhìn lên.

Không ai chú ý đến hắn.

" Tốt thật," hắn nghỉ.

Buổi trưa hắn rời khỏi trọ.

Không mang bùa.

Không mang đồ nghề.

Chỉ là những bước đi bộ.

Hắn ghé vào một quán cafe lâu đời, bàn ghế nơi này nứt nẽ, để lại từng vết sậm trên bàn.

Hắn gọi đồ uống, mở nhạt nhẹ thư giản.

Một lúc sau, có người ngồi đối diện.

" Vừa vào hôm qua nhỉ, giờ thì rảnh rồi à" cậu ta nói

Vẫn là người bạn cũ, nhưng lại thân ấy.

Vẫn như thể quay lại năm 18 tuổi về nhưng đêm mưa trong quán giữa hai người.

" Bận chút, rảnh được hôm nay thôi" tôi đáp.

" Hừm..." người bạn nhấp ngụm cafe" cũng được rất lâu với cái lớp học năm đó rồi"

" Ừm, ai rồi cũng sẽ bận bịu những việc khác nhau thôi"

Một khoảng im lặng dễ chiệu.

Họ bắt đầu nói chuyện linh tinh.

Công việc, giá cả hàng hoá, hay chỉ là 1 quán cơm mới mở.

Nhưng lại không ai nhắc đến cái trọ cũ ấy.

Khi đứng dậy tính tiền, cậu ta nói.

" Chầu này tôi trả, dù sao tôi cũng có tiền hơn cậu"

" Được, nếu cậu có lòng tốt"

Trước khi hắn đi, người bạn nói.

" Cuộc sống thì luôn luôn trôi đi.

Nếu đôi lúc cảm thấy mệt mỏi cậu có thể dừng lại một chút"

" Tôi hiểu rồi, cảm ơn lời nhắc của cậu"

Chiều dần đi xuống.

Hắn lại về lại nơi trọ của mình.

Nằm dài trên giường hắn nhìn trần nhà.

Trần nhà hơi nứt, một vết nứt nhỏ mà hắn chưa từng để ý đến.

Ánh hoàng hôn chiếu qua cửa sổ, làm vết nứt như bị chia cắt giữa hai thế giới.

Hắn nhắm mắt.

Không ngủ, chỉ thở đều.

Đền khí trời tối hẳn đi , bát quái hắn khẽ cảnh báo quỷ.

Sự cảnh báo nhỏ ấy như nói cho hắn hãy nghỉ ngơi, vì nó chưà đủ để xem là nguy hiểm.

Hắn mở mắt,nhìn trần nhà.

" Mai hẵn tính, đêm nay không phải lúc"

Đêm đó thành phố vẫn ẩn chứa những con quỷ.

Nhưng đó không phải việc mà hắn cần làm.

Ít nhất hắn đã thật sự có ngày gọi là yên bình cho mình.

______________________________________

• Chương 6| chuyến tàu quỷ dị.

Bầu trời rực sáng báo hiệu ngày mới bắt đầu.

Ánh sáng chiếu xuống ôn hoà một cách bình thường.

Hắn đứng bên cửa sổ nhìn ngày mới bắt đầu.

" Sẽ chẳn máy ai biết, đêm qua thành phố chẳn yên lành như giờ"

Hắn quay lừng vào lại.

Ngay khoản khắc ấy hệ thống hiện ra.

[ Nhiệm vụ diệt quỷ đã kích hoạt]

[ Tên nhiệm vụ: chuyến tàu xa khúc" oán quỷ"]

[ Cấp độ nguy hiểm: cao]

[ Mục tiêu chính: sống sót]

[ Xác nhận: quỷ sở hửu quy tắc]

[ Gợi ý: không phải ai cũng là kẻ thù và đã phát vé cho ký chủ].

Hắn nhìn dòng chữ khá lâu.

" Quy tắc sao?

Đây có lẽ là con quỷ đầu tiên có quy tắc mà ta gặp"

Hắn bước vào nhà bếp rót cho mình ly nước và uống hết.

" Ực ực-- cũng nên di chuyển rồi"

Hắn chuẩn bị bùa, và khoát lên chiếc áo choàn đen.

Trước khi đi hắn quay lại ngắm nhìn căng trọ nhỏ.

" Hy vọng ra vẫn sẽ trở về"

Trời dần hạ xuống.

" Tới nơi rồi, tiền xe của cậu 200,000 đồng.

" Của ông"

" Chúc quý khách bình an"

Cứ vậy chiếc xe rời đi trước ánh mắt của hắn.

Hắn ta bước đi, đèn đường dần bật lên kéo dài bóng trên mặt đường.

Bát quái hắn giao động nhẹ, như chỉ hắn rõ một hướng cần đi.

( Nhà Ga Khu Ngoại)

Hắn bước đi, càng đến gần, số người càng thưa thớt.

Những cửa hàng xung quanh cũng đã đống cửa, không còn tiếng rao bán, không còn tiếng vang xe cộ.

Cho đến khi hắn bước vào khu ghế chờ và dừng lại.

Từng cặp mắt phía trước quay lại nhìn vào hắn.

Ánh mắt thăm dò từ nhiều phía khiến hắn mang cảm giác khá khó chiệu.

Hắn tiếng lại ngồi vào một ghế phía xa và im lặng.

" Niệm thầm-- hệ thống"

[ Tin--- hệ thống đây ký chủ cần gì]

" Sơ lượt một chúc về những người ở đây cho ta"

[ Tinn--hệ thống đang quét.

Quét thành công: tổng số người hiện tại 9 bao gồm cả ký chủ.

Hiện tại xác nhận gồm có 1 đội 3 người, 1 cập chị em 2 người và 3 người còn lại là người chơi riêng lẽ]

" Dell ngươi đùa ta sao hệ thống, cái này ta nhìn cũng biết được cần quái gì ngươi quét kiểu đó "

Hắn như đang liên tục oán thầm trong tâm trí nhưng bên ngoài lại tỏ ra là mình bình tỉnh.

[ Nhận thấy ký chủ không hài lòng, hệ thống quyết định khai trương vòng quay quỷ dị]

" Vòng quay quỷ dị là cái gì?"

[ Giới thiệu: vòng quay quỷ dị giúp ký chủ có thể quay và nhận được các vật phẩm hay trang bị và kỹ năng và nhiều thứ khác]

" Ồ, vậy mở vòng quay cho ta"

[ Tinn- xác nhận, đã mở vòng quay.

Nhận thấy là lần đầu tiên mở, thưởng ký chủ 1 lần quay miễn phí]

" Vậy nếu ta quay xong lần này thì phải làm sao quay tiếp"

[ Tinn_ nhận thấy sự thắc mắc của ký chú, hệ thống giải thích: ký chủ chỉ cần diệt quỷ sẽ được nhận kèm theo các điểm từ thấp đến cao tùy theo mức độ quỷ mà ký chủ đã diệt]

Hắn nhìn vào vòng quay đưa vào suy nghỉ' quay'

Vòng quay theo hiệu lệnh từ hắn bắt đầu quay vòng tròn, ở giữa là một thanh mủi tên nhỏ định vị phần thưởng.

Chỉ thấy Kim bắt đầu chậm lại và dừng lại ở kỹ năng của chức nghiệp bát quái.

[ Tin_ chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng: bát quái trận cư đồ( kỹ năng tạo ra vòng bát quái xoay tròn giam giữ kẻ thù và tạo ra từng tia sét đánh mạnh xuống kẻ thù bền trong]

" Nghe có vẻ mạnh, cứ diệp này mà thử"

Đồng hồ Lúc này điểm 12 giờ đúng.

Bảng điện tử nhà ga bỏng vụt sáng.

Các chữ hiện lên như liên tục bị nhiễu loạn một cách không cố định.

Đúng lúc đó tàu đến.

Không còi, không thông báo.

Chỉ có âm thanh kim loại phát ra kéo dài từ bánh xe tàu kéo vào đường ray vang dài.

Lúc này nó dừng lại ở nơi 9 người đang đứng.

Cạch___ cửa mở ra như đang chào đoán từng vị khách.

Từng người cùng với sự mở cửa bắt đầu bước vào trong tàu.

Hắn chỉ nhìn và cũng bước theo phía sau.

Cạch___ ngay khoản khắc tàu đống lại, phía sau bên ngoài chỉ còn lại sự im lặng.

Những người lên tàu cũng đã tìm cho mình chổ ngồi xuống.

Hắn nhìn quanh rồi chọn một góc ít người nhất rồi ngồi vào.

Tín ton.

Quy Tắc Toa Tàu.

|Quy tắc 1: những người trong toa khi |mất vé đều sẽ bị diệt.

|Quy tắc 2: khi tàu tắt điện mọi kẻ |--trong tàu phải ngồi im.

|Quy tắc 3: không trả lời khi có người |gọi tên bạn sai nhịp.

|Quy tắc 4:Ga cuối không tồn tại.

|Quy tắc 5: khi có thức ăn đưa lên bạn |có thể ăn hoặc không.

Hắn ghi nhớ từng dòng chữ.

Tàu bắt đầu chạy.

Bạn đầu rất êm, nhưng càng về sau bánh xe như lăn qua thứ gì đó không giống đường ray.

Đèn bổng nhiên vụt tắt.

Toàn bộ toa tàu chìm vào bóng tối.

Hắn vẫn ngồi yên.

Trong bóng tối tiếng thở của từng người phát ra rõ ràng ,nhưng lại hỗn loạn không có sự đông đều.

[ Bát quái thịnh đoạn kích hoạt]

Có tiếng rất gần__ quá gần.

Một giọng nói phát ra bên tai hắn.

" Xuy ên___"

Giọng nói phát ra kéo dài đoạn cuối.

Hắn không trả lời.

Một giây sau, bên ghế phía đầu một tiếng hét phát ra, ngắn ngủi rồi im bặt.

Đèn bật sáng trở lại.

Một ghé trống rỗng.

Không máu, không vết dằn co.

Như thể chưa ai từng ngồi vào đó.

Một người đàn ông Trung niên ngồi gần đó khẽ lắc đầu.

" Người mới hay phạm lỗi, mà đã phạm thì không có cơ hội sữa sai đâu"

7 người còn lại cũng chỉ nhìn rồi quay đi.

Tàu tiếp tục chạy.

Qua nhiều đoạn tối mọi người dần rút kinh nghiệm và trải qua một cách an toàn.

Cho đến khi tiếng vang kêu lên, ren ren ren.

Tiếng kêu của chuông xe thức ăn đi đến và dừng lại.

Một con quỷ xuất hiện, hình dạng nó đầy vết rách lòi lỏm đến mức lộ cả các thứ bên trong ra ngoài.

Con quỷ đi đến đưa cho 8 người mỗi người một hộp đồ ăn rồi nói.

" Ăn hay không ăn"

Cả toa tàu như lặng đi trước câu nói trên.

Hắn không vội lên tiếng.

[ Nhìn thấy tương lại được bật]

Hắn bắt đầu diễn tưởng câu nói cần đúng trong hai giây.

Trong tương lai khi hắn nói ăn, một cảnh tượng đầy kinh dị khi hắn mở chiếc hộp ra, chỉ cần như đó là đủ để hắn hiểu vấn đề sẽ diễn ra.

Trong tương lai hắn nói không, con quỷ chỉ ghé mặt lại nhìn hắn và quay đi.

Sau khi sử dụng não hắn như muốn phát nỗ, cứ như bị hàng tỉ thanh kim đâm vào khiến hắn như muốn tự diệt bản thân mình.

" Đau" hắn cắn răng ,cố chiệu đựng nỗi đau dây dứt từ não phát ra.

Nỗi đau ấy kéo dài 2 phút rồi dần nguôi ngoi.

" Ta mất kiên nhẫn rồi, cho các ngươi 10 giây suy nghỉ, nếu không có câu trả lời cho ta thì cứ làm thức ăn ở đây"

Trong tâm thức mỗi người như đang phát ra tín hiệu, như đang báo hiệu cho họ giữa sự sống và cái chết chỉ qua 1 suy nghỉ trả lời.

Khi còn 3 giây hắn liền niệm thầm" không ăn"

" Kết thúc thời gian, những kẻ chọn ăn" .

Hắn kéo dai ra" chết", án tử ban ra, hắn búng tay, oành__ oành.

Hai cú nổ phát ra, lần này không sạch sẽ nữa mà là đầy máu.

Lúc này chỉ còn lại 6 người.

Đàn ông Trung niên, 2 cô chị em và 2 kẻ còn lại trong nhóm.

" Nhị huynh, sao có thể chứ, sao huynh lại chết" hắn hét lên trong toa tàu.

Đại huynh hắn chỉ nhìn trong ánh mắt thương tiết.

[ Bát quái thịnh đoạn được khai triển]

Lúc này chỉ có 4 người là để ý đến một sinh vật nhỏ đang nhẹ nhàng phóng đi liên tục.

Nó chạy qua với ý định lấy đi vé nhưng thất bại với 4 người.

Nhưng còn lại 2 người vẫn đang thương tiết.

[ Hệ thống__ quy tắc đã có sự thay đổi]

Ngay khi con quỷ gần chạy tới hai tên kia một cô gái với ý định nhắc nhở nhưng liền bị chị mình Bịt miệng lại.

Vù__ sẹt sẹt.

Nó cầm trên tay hai tắm vé trắng pha đỏ rồi phóng đi.

Ập__ một cái miệng đầy răng phóng xuống từ toa đầu tầu nhai sạch đi hai người vừa đứng.

Hắn nhận ra từ hệ thống.

Quy tắc này không hề cố định.

Ở lần tắt đèn tiếp theo ,vô số bước chân hiện lên phát ra âm thanh nhỏ nhẹ và tiếng lại gần.

Lúc này tâm trí mỗi người như bị kéo vào sâu trong tâm thức và nội tâm của bản thân.

Hắn lúc này đứng trong một vùng bóng tối rộng lớn như không có lối thoát.

" Hừm, lại nơi quái gì xuất hiện"

Bạch bạch bạch__ tiếng chân phát ra, 3 bóng hình dần hiện ra khiến hắn trợn đồng tử lại.

" Sao, sao có thể chứ, chẳng phải bọn họ đã mất tích rồi sao"

Ba bóng hình khiến hắn không thể quên được.

" Ba, mẹ, chị, thật sự là 3 người"

Ba bóng hình trước mắt nhìn hắn khẻ mỉm cười.

Bóng cha lên tiếng.

" Phải, là ba người chúng ta đây, chỉ thiếu con thôi, hãy quá đây và gia đình chúng ta sẽ đoàn tụ"

Hắn cứ thế ngẩn ngơ bước đi dần lại.

" Đúng rồi, lại đây nào"

[ Hệ thống cảnh báo: tinh thần ký chủ đang bị xâm thực, khởi động chức chóng lại]

Oanh__ tinh thần hắn như có hai thứ qua chạm vào nhau khiến hắn gục xuống hét lên.

" Aaaaaa, đầu ta đau quá"

[ Tinn, hoàn tất xoá đi sự xâm nhập, cảnh báo nguy hiểm cần ký chủ tự giải quyết]

Hắn ngẩn đầu lên nhìn ba bóng hình đó.

Không còn là bóng hình quen thuộc mà là ba con nhiếp quỷ ]

Khi thấy tôi dường như đã phát hiện chúng liền khè cái miện đầy máu và lao lên.

" Ta ghét ai giám giả dạng họ, và lũ quỷ các ngươi đã sai lầm"

[ Bát quái trận cư đồ đã kích hoạt]

Một trận đồ bát quái hiện ra bao bọc và giam giữ cả 3 con quỷ lại.

" Đánh xuống cho ta"

Từng tiếng sét phát ra như đang tích tụ cơn thịnh nộ, và rồi.

Ầm, ầm,ầm-- từng tia sét đánh xuống khiến quỷ bên trong kêu la thảm thiết.

" Diệt cho ta"

Ầmm__ một tia sét khổng lồ ập xuống phá tan cả không gian ảo cảnh.

[ Tinn__ tiêu diệt 3 nhiếp quỷ, kinh nghiệm nhận đuợc 30]

Hắn mở mắt ra.

Khung trở lại bên trong tàu.

Ông chú trung niên khẽ quay đầu nhìn hắn nói.

" Cậu nhóc khá đấy"

Nghe tiếng ,hắn quay đầu lại nhìn và gật đầu biểu thị cảm ơn lời khen.

5 phút sau.

2 cô chị em cùng mở mắt, thở dốc sau cuộc thoát nạn trong ảo cảnh từ những con quỷ.

Thời gian cứ vậy trôi qua cho đến khi tiếng máy móc vang trong đầu hắn.

[ Quy tắc đã thay đổi]

Ngay sau lời nói, một cánh cổng xoay tròn như một soáy nước xuất hiện.

Hắn bắt đầu suy nghỉ.

" Đây chẳn lẽ nào là lối thoát" hắn càng nghỉ càng đi đến kết luận đó.

Chỉ vì sau khi lời thông báo từ hệ thống xuất hiện và ngay sau đó cáng cổng lại hiện hữu cùng đó là sự thay đổi của quy tắc đã dẫn đến cho hắn một kết luận.

Quy tắc số 4 đã bị thay đổi, và cái hố xoáy là lối ra duy nhất dẫn đến nhà ga cuối cùng.

Hắn đứng dạy trong ánh nhìn của 3 người mở miệng nói.

" Ta không phải thánh mẫu,nhưng cũng không muốn thấy người ra đi"

Ông chú trung niên nghe xong khó hiểu lên tiếng .

" Ý cậu trai trẻ đây là gì, tôi không thấy lời nói của cậu bây giờ có sự hợp lý nào cả"

Hai cô chị em cũng nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.

Hắn chỉ nhìn, lên tiếng đáp lời.

" Cái xoáy kia là lối ra duy nhất, tin hay không tùy các người"

Nói xong hắn bước đi thẳng về phía cái xoáy đang đống dần lại.

Ông chú nhìn tôi bước đi bật cười lớn.

" Hahaha, ta diệt quỷ đến nay cũng đã hơn 15 năm mới thấy người tự tin như câu.

Nói rồi ông ta cũng đứng dạy bước đi phía sau tôi"

Hai chị em nhìn hai người bước đi mà lòng chẳn hiểu gì.

" Chị, chị à giờ chúng ta ở lại hay nên tin lời tên đó"

Cô chị trầm ngâm giây lát rồi nói.

" Đi, dù sao chúng ta có ở lại thì cũng chỉ mãi mãi là mồi trong cái tàu này".

Cứ thế cô chị dắt tay cô em bước đến trước cổng xoáy cắn răng đi vào.

Vù- vù.

Hai bóng người xuất hiện bên ngoài một cách lành lặng.

Tiếng máy móc vang lên.

[ Vượt ải và sống sót qua chuyến tàu quỷ dị ,thưởng: 1 sách học kỹ năng (sức mạnh đặc biệt), 1 miếng thịt kỳ lạ, thưởng vũ khí thương xích huyết]

[ Tin__ hoàn thành nhiệm vụ sống sót từ hệ thống, tặng cho ký chủ vũ khí: phá chấn côn nhị khúc( là thanh vũ khí thuộc vào tầm trung.

Mỗi cú đánh từ vũ khí sẽ mang hiệu ứng chấn áp quỷ khiến chúng có tỉ lệ choán khoảng 25% và tị lệ bạo kích 30%]

" Thanh côn này khá ổn, cứ đưa vào kho trang bị giúp ta"

Hắn thoát khỏi giao diện hệ thống thì liền thấy 3 người nhìn mình.

" Nhìn tôi làm gì chứ" hắn nghỉ thầm.

Ông chú ừm ừm vài tiếng nói.

" Này cậu trai, ta thấy cậu rất có tài tính toán và mạnh mẽ"

" Dừng, tôi không nghe dài dòng nên có gì nói luôn"

Ông chú rơi vào...

" Ta muốn mời cậu cùng tôi lập nhóm diệt quỷ nếu được, cậu chẳn cần trả lời vội cứ suy nghỉ thật kỹ"

" Xin lỗi, nhưng tôi là người đi theo hướng một mình, vậy nên câu trả lời của tôi đã rõ"

" Ta hiểu rồi, chúc cậu may mắn"

Nói rồi ông ta quay lưng đi về một hướng khác.

" Còn hai người có chuyện gì sao"

Cô chị suy nghỉ đáp lời.

" Không có gì, chỉ là muốn cảm ơn anh về lời chỉ dẫn ban nãy trong tàu"

" Nếu chỉ có vậy thì không cần, như tôi đã nói tôi không muốn nhìn kẻ chết"

Ngay khi hắn định quay lưng rời đi cô chị cố gắn nói.

" Chờ đã" cô rút ra một tấm danh thiếp phi tới" đây là danh thiếp của tôi.

Nếu anh cần giúp đỡ gì tôi sẽ trả ân tình đó.

Tấm danh thiếp lúc này nằm trong tay tôi khẻ lấp ló ánh sáng vàng.

" Hiểu" sau lời nói duy nhất đó hắn cũng bước đi rời khỏi nhà ga.

" Đi thôi em gái"

Hai chị em cứ thế dắt tay nhau rời đi một hướng khác.

Cứ như vậy những người sống sót duy nhất ở đây đã chia làm 3 đường khác nhau và rời đi, có lẽ họ sẽ gặp lại nhưng sẽ không bao giờ gần.

______________________________________

• Chương 7| hồi tưởng kỳ lạ

Hắn đứng trước cánh cửa nhà ga ngáp dài.

" Mệt mỏi thật" hắn nhìn ánh mặt trời đang lên mà lòng bồi hồi nhớ về 3 bóng hình.

Thời gian trôi qua trong sự suy ngẩm của hắn cho đến khi tiếng còi xe ôtô vang lên.

Buýt buýt__" này anh zai có nhu cầu đi đâu không?"

" Có" cho rồi về nhà trọ Xuân Lại'

"Vậy thì cùng đường, lên xe luôn anh zai em lấy rẽ thôi 100,000 không thêm không bớt"

" Được" tôi lên xe ngồi vào ghế sau.

" Thắt dây vào nhé, tôi chạy không chậm đâu"

Gụn gụn gun__ tiếng xe phát ra phóng đi trên con đường lúc 5 giờ đúng.

2 tiếng sau___.

" Đến nơi rồi anh zai"

Hắn chỉ biết nhìn cậu ta mà chẳn biết nói gì.

Chỉ vì khoản đường hơn cả chiều mà tôi phải đi lại bị cậu ta rút ngắn xuống không tưởng.

Rút ra khỏi suy nghỉ, đưa thêm tiền cho cậu ta rồi bước xuống xe.

Chiếc xe lại gụn lên phóng thẳng đi.

Hắn chỉ nhìn và bước đi vào nhà trọ.

Cạch___cửa mở ra, hắn cất đi chiếc áo choàn nằm thẳng xuống giường bắt đầu nghỉ ngơi hồi phục.

Hắn hồi phục được một lúc nhưng quá mệt mỏi sau nhiều kỹ năng dự đoán và đoàn cuối khiến hắn dần mệt mỏi chìm vào giất ngủ sâu.

( Giất mơ khi ngủ)

Trong giất ngủ ,hắn cảm thấy mình như bị kéo xuống một vực sâu thâm thẩm và chìm vào một sự kiện khi hắn còn nhỏ.

Từng hình ảnh bắt đầu hiện lên trong giất mơ.

Tiếng sấm bắt đầu kéo đến trong một ngày mưa đêm đầy sương mù, hắn bật dậy giữa đêm khi không còn cảm giác người bên cạnh.

Cậu bật dậy nhìn xung quanh.

Khi này cậu vẫn chỉ là cậu nhóc 8 tuổi ngày ngô nên khi nhận ra sự trống vắng liền hành động tìm kiếm.

Đèn trong nhà vẫn phát sáng.

Đồng hồ treo tường điểm 12 giờ đêm, Kim giây phát ra từng tiếng chỉ cần nghe cũng khó chiệu.

Chị cậu ngồi ở bàn, làm bài tập trên bàn, nhưng đã dừng bút lại từ lâu.

" Sao em không ngủ mà lại xuống đây, mai em còn phải đi học, nên ngủ đi" chị nói giọng nhỏ nhẹ như đang khuyên nhủ cậu ta.

Dù vậy trên mặt chị toàn sự lo lắng cho gia đình mình.

Cửa lúc này không khoá.

Không ai mở.

Rồi đột nhiên nó mở ra.

Kéo theo làn khí lạnh tràn vào, mang theo một mùi ẩm ướt ký lạ.

Chị cậu ngồi dậy ngay lập tức.

" Ở yên đó nhé"

Chị nói không quay đầu lại.

2 bóng hình bước vào là ba và mẹ.

Nhưng họ không hề bình thường.

Gương mặt họ lúc này vô cùng bình tỉnh.

" Cha" cậu gọi.

Cha cậu nhìn cậu.

Ánh mắt nghiêm túc một cách khó lạ, nhưng lại không tỏ ra sự nguy hiểm.

Ông nhìn qua cậu như đang xác nhận điều gì đó.

Mẹ cậu lúc này tiếng lên.

" Con nên ngủ rồi"

Bà nói.

Giọng vẫn nhẹ nhàng như mọi khi.

Nhưng bà cũng đang nhìn ra phía cửa số như đang cố nhìn vào điều gì đó.

Chị cậu chắn trước mặt cậu.

" Cha mẹ định đi đâu?"

Chị hỏi.

Cha mẹ chỉ im lặng nhìn cô chị.

Nhìn một lúc lâu người cha lên tiếng.

" Hai con không được đi theo"

Ông nói.

Không lời giải thích nào được diễn ra.

Căn nhà từng ấm áp, giờ lại vô cùng lạnh lẻo.

Ánh đèn nháy lên một lần.

Chỉ là 1 lần duy nhất ấy.

Khi ánh sáng ổn định lại, hai người họ đã đứng trước cửa.

Mẹ cậu quay lại.

Lần này bà nhìn thẳng vào cậu.

" Con phải nghe lời chị"

Bà nói.

Đó là câu cuối cùng mà cậu ta nghe từ bà.

Cánh cửa khép lại, không để lại một giấu vết nào.

Đêm đó cậu khóc, khóc rất nhiều.

Nhưng chị cậu thì không.

Chị chỉ đứng nhìn, bất động rất lâu trước cánh cửa rồi chậm rãi quay lại.

Gương mặt chị buồn bã.

" Nhớ kỹ lời chị nói, sau này dù có chuyện gì thì cũng không được kể gì về chuyện này"

Từ hôm đó, hai người họ không còn trở lại nữa.

Không một dấu vết.

Không còn ai biết họ ở đâu.

5 năm sau.

Năm cậu đạt 13 tuổi.

Chị cậu lại biến mất một cách kỳ lạ.

Chỉ còn lại một tờ giấy nhỏ.

" Chị xin lỗi em"

Cậu choàn tỉnh dậy.

Hộc hộc hộc__ cậu thở dốc liên tục, mồ hôi chảy toát cả người.

" Là mơ sao"

Cậu ngồi dậy xoa xoa cái đầu đau nhức.

" Hazz, liệu năm đó có nhẹ nhàng như lời chị đã nói chứ, hay chỉ là một sự che giấu"

Đến cuối cùng, cậu hiểu.

Năm đó chẳn phải tự nhiên, mà là sự bảo vệ của cha mẹ cậu cho hai người.

Hắn pha cho mình tách cà phê, ngồi ban công ngắm bầu trời đầy sao.

" Hiếm hoi thật, bầu trời này, đã rất lâu rồi ta mới có thể thấy được"

Hắn nhăm nhi ly cafe mà lòng đầy suy nghỉ.

Cứ như vậy cho đến sáng.

Hắn dùng chai nước rửa mặt.

Khoát lên mình chiếc áo choàn đen hắn liền rời khỏi khu trọ.

Buổi sáng thành phố vẫn như mọi ngày.

Nhộn nhịp.

Người đi làm.

Hàng quán mở cửa.

Tiếng xe cộ vang lên liên tiếp.

Cậu đứng giữa một nơi vắng lặng ngắm nhìn.

Cảm giác hắn chẳn còn thuộc về cuộc sống nhộn nhịp này nữa.

Rồi hắn bước tiếp.

Ở một góc phố hắn dừng lại.

[ Nhiệm vụ mới được kích hoạt: tìm kiếm dấu vết liên quan đến" ranh giới"]

Cậu nhắm mắt khẽ thở dài.

Hắn nói khẽ.

" Được"

Dù sao ta bắt đầu không thích cảm giác rảnh rỗi này rồi, đưa vị trí cho ta.

______________________________________

•Chương 8|thế giới dần lệch đi.

Vù vù vù__ gió thổi qua xen kẽ giữa Hà cầu nối thương mại, bỏ hoang vì từng có vụ tại nạn xảy ra.

Hắn đứng giữa cầu.

Không có oán khí mạnh, nhưng bát quái dưới chân hắn liên tục cảnh báo.

Cậu nhìn quanh và dừng lại ở một lan can nhỏ.

Một ký hiệu được vẽ bằng phấn.

Nữa vòng tròn.

Bị bỏ dỡ.

Không phải trận, mà là dấu định vị.

" Hừm__ có người từng ở đây...

Nhìn sang phía bên kia"

Hắn nhìn một lúc rồi quay lại phía đầu cây vầu.

Bạch__ một cú nhảy chạm đất hoang hảo.

Hắn bước đi ở nơi đổ nát toàn xi măng và đá gạch vụn rãi rác khấp nơi.

Bạch__ tiếng dày hắn vang lên rồi dừng lại.

" Yêu khí toả ra từ đây"

Hắn nhìn xuống, một mảnh đất trống nhưng lại là vị trí được hệ thống gửi đến.

Tôi cuối xuống gõ gõ vào mặt đất.

Ken__ tiếng vang kêu lên.

" Đây rồi"

Hắn cầm lên thanh côn nhị khúc được hệ thống tặng vung thẳng xuống.

Oành' cánh cửa sắt bị đánh vun thẳng xuống hầm.

Vù__ hắn nhảy xuống, theo sau cú đánh.

Ầm__ một tiếng vang trầm đụt kêu lên .

Ánh sáng từ đèn pin chiếu ra.

Một đường hầm hiện ra thẳng tấp cho đến phía xa mới thấy ngõ cua qua.

Bạch-bạch-bạch, hắn không chần chừ bước thẳng vào đường hầm.

Hắn cứ thế bước đi cho đến khi tiếng động phát ra.

Gừ gừ gừ-- từng tiếng kêu vang lên trong đường hầm.

Bát quái dưới chân hắn báo tín hiệu nguy hiểm.

" Hahaha-- vào đây, đến lúc khởi động tay rối"

5 con quỷ xuất hiện trước mắt hắn.

[ Tin, 5 con nhiếp quỷ]

" 5 con thôi sao, hơi ít, nhưng khởi động như vậy cũng đủ rồi"

Gừ gừ gừ__ bọn chúng lao lên.

Oành__ một vung đánh văng đi một con.

Oành__ oành__ oành_ oành, 4 phát vung nữa phát ra khiến bọn chúng nằm chung vào một chổ chết không còn gì.

[ Tinn, đã diệt 5 nhiếp quỷ nhận 50 điểm kinh nghiệm.

Điểm kinh nghiệm hiện tại 125/1000]

Hắn tắt bản hệ thống tiếp tục di chuyển vào sâu bên trong.

Trên đường đi, hắn diệt vô số nhiếp quỷ cho đến khi hắn đến được cánh cửa sắt khổng lồ.

[ Diệt nhiếp quỷ, thưởng 10 điểm kinh nghiệm, điểm kinh nghiệm hiện tại 340/1000]

[ Tin---Đã đến điểm chính, chìa khoá đã được đưa đến tay ký chủ]

Trên tay hắn lúc này là 1 chiếc chìa khoá xanh dương lấp ló ánh sáng.

Hắn không chần chừ đút chìa khoá vào cánh cửa.

Cạch--- tiếng quay chìa khoá phát ra.

Hắn đặt tay lên cánh cửa nói khẽ.

" Đi thôi"

Két két két___ tiếng vang cửa sắt lâu năm phát ra vang cả khu vực nhỏ.

Bóng tối từ sau cánh cửa như đang tràn ra, không phải bóng tối thường, nó như một bể sương mù tối đậm khiến hắn nhìn vào cũng không thể thấy điểm cuối.

Cạch cạch cạch-- hắn hước vào bên trong, tiếng giày phát ra trên sàn kêu lên từng tiếng vang.

Hắn dừng lại, nhìn xung quanh.

Trước mắt hắn là một sảnh vô cùng rộng.

Trần sảnh cao như không thấy điểm cuối.

Tường bê tông trơn, không cửa nhỏ, chỉ có cánh cửa sắt đằng sau đang dần đống lại.

Ở giữa sảnh, một thứ vô cùng kỳ lạ liên tục thây đổi nhiều hình dạng.

Lúc thì giống người, lúc thì giống thú, lúc thì giống một mảng đen co giật nhẹ.

" Thứ, kỳ lạ gì đây chứ"

Không khí tức bóc phát.

Không áp lực giết chóc rõ ràng.

Chỉ duy nhất một cảm giác.

( Nguy hiểm).

Hắn bắt đầu cảm thấy bất thường.

Thông thường.

Mọi con quỷ mà hắn chiến đấu, dù yếu đến đau đều có cho mình một chấp niệm rõ ràng.

Đi kèm với đó là quy tắc hành động rõ ràng.

Nhưng thứ trước mắt này.

Nó như chưa từng hiểu hay có thể nghỉ.

Nó không hề được thế giới công nhận.

Chính những điều kiện đó đã tạo ra sự nguy hiểm chết người.

Vì mọi khả năng chưa biết, đều là thứ nguy hiểm nhất.

Khối bóng ấy đột nhiên bắt đầu run lên.

Không gian xung quanh như méo nhẹ đi theo từng chuyển động của nó.

Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng hắn.

Như thể hắn đang bị nhìn đến tận trong đầu.

Hình ảnh đột nhiên hiện lên.

Một căng phòng tối.

Tiếng kim qua chạm với mặt đất.

Mùi gỉ sét và mưa.

" Thứ này, không phải ký ức của mình, chẳn lẽ nào.

Là ký ức của nó"

Hắn bắt đầu nhận ra vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

Con oán quỷ này, đang tìm quy tắt bằng cách quan sát cậu.

Nhận ra vấn đề cậu không chần chừ cầm côn lao tới.

Ngay lập tức.

Khối bóng mờ tan biến rồi giần giản ra, như thể nó vừa học được điều gì đó.

Không gian quanh nó bắt đầu gợn sóng và xuất hiện điểm méo nhỏ, lặp lại đúng vị trí cầu vừa điều động nặng lượng.

Cậu khựng lại.

" Chết tiệt"

Con quỷ bắt đầu thích nghi với nhịp độ và hành động của cậu.

Nếu cứ sử dụng kỹ năng-- nó sẽ dần dựa trên đó mà sáng tạo quy tắc cho nó và một khi nó đã hoàn toàn hiểu ra, thì cậu chỉ có thể ở lại đây mãi mãi.

Cậu hạ côn xuống.

Lần đầu tiên kể khi cầu bước vào một trận chiến, cậu đã lùi lại.

Không chạy, không công kích.

Cậu chỉ nhìn nó.

Oán quỷ run lên, như thể nó đang khó hiểu.

Không gian hai bến như toả ra đầy áp khí, khiến cả bên trong như bị nén áp.

Cánh cửa sắt phía sau hắn dần đống lại.

Ầm--

Âm thanh vang lại như cắt hết đường thoát của hắn.

" Có vẻ mình tự nhốt mình rồi, vậy thì ta hết cách thoát rồi, phải đánh trận này thôi"

Oán quỷ ngày càng run lên mạnh hơn.

Không gain oán quỷ bắt đầu run lên và méo đi từng mảng.

" Hửm" cậu chưa kịp lùi lại.

Một lực đánh thẳng vào ngực hắn.

Không thấy tay.

Không thấy móng.

Chỉ có có va chạm thuần túy của không gian.

Rắc--.

Xương sườn bẻn trái hắn gãy lìa.

Cả người cậu bay mạnh, ập thẳng vào tường bê tông cứng.

Máu trào ra từ cổ họng.

" Khụ__!"

Cậu chưa kịp đứng dậy thì một cú đấm lại ập tới.

Lần này là bên hông.

Lại một tiếng rắc phát ra .

Cánh tay hắn tê dại, lực côn buôn ra khỏi tay, rơi xuống sàn nhà phát ra tiếng vang kim loại chát chúa.

Mắt cậu hoa lên.

Không vì đau mà vì tốc độ học hỏi của nó quá nhanh chóng.

Nó thậm chí không cần quy tắc, mà chỉ là những cú va chạm bình thường.

[ Nhìn trước tương lai, kích hoạt]

Cậu lăn người né đi đoàn đánh thứ 3.

Sàn bê tông phía sau lõm xuống hẵn, như bị một vật nặng đề xuống.

" Phải tìm cách" hắn suy nghỉ.

Cậu thở gấp, máu chảy xuống sàn, từng giọt đỏ sẫm.

Trong đầu hắn bắt đầu suy nghỉ cực nhanh.

" Nếu mình vẫn phản kháng, nó sẽ học theo bản năng.

Vậy thì, nó sẽ học cách giết mình.

Oán quỷ rung lên, không gian co bóp.

Nó không vội.

Vì nó biết, còn mồi đang dần suy yếu đi.

Hắn chóng tay dạy, cố tình bước lệch đi.

Không thủ thế, không phòng bị.

Như thể hắn đã kiệt sức.

Oán quỷ lúc này không chần chừ nữa mà lao tới.

Ngay khoản khắc đó, cậu đổi hướng lực cơ thể và dồn nó xuống mặt đất dưới chân mình.

Ầm__!

Cú đấm vung xuống nhưng không đánh trúng cậu.

Mà là đánh trúng mặt sàn khiến nó nứt toát ra.

Không gian rung mạnh, oán quỷ đứng khựng lại.

Nó lại học, học thêm điều gì đó.

Với nó va chạm bây giờ= mục tiêu.

Và điều đó là thứ mà cậu ta đang cần.

Oán quỷ bắt đầu lập lại hàng động.

Nó liên tục đánh xuống đất một cách vô tội vạ.

Mặt đất lại nứt.

Lại rừng.

Nó nghỉ mình đang đúng, nhưng lại không biết.

Cái sự phi lý của nó có thể là thứ sẽ khiến nó phải rời khỏi thế giới này.

Không gian quanh nó bắt đầu mất ổn định.

Hắn lúc này cười méo mó, máu tràn ra khoé miện.

" Cứ vậy đi, đó là thứ ta cần"

Cậu cố lếch đến cây côn, rồi cố gắn cầm láy được nó.

Thời gian cứ vậy trôi qua sau từng cú đập của nó.

Kéo theo đó là sự vặn xoắn không gian ngày càng lan ra.

Và rồi.

Con quỷ hét lên.

Không phải đau.

Mà là nó đã nhận ra, mình đã rơi vào cái bẫy của tên loài người trước mắt.

Cái bóng mờ giần co rút lại, thụt xuống như một tấm vải bị rút lõi.

Căn phòng lại rơi vào im lặng.

Hắn gục xuống một gối.

Thở đứt quảng từng hơi.

Xương đã gãy, máu đã chảy, nội thương thì vẫn đang nhói lên liên tục.

Cánh cửa sắt mở ra,cho kẻ cuối cùng phía trong.

Cậu cố lê người ra ngoài, vết máu dài kéo lê trên mặt nền xi măng.

Ngay khi hắn bước ra.

Hệ thống liền kêu lên.

[ Tin__ tiêu diệt oán quỷ bằng suy nghỉ, kinh nghiệm nhận được 200.

Tổng số kinh nghiệm hiện tại 540/1000]

" Này hệ thống, chẳn phải ta từng có cuống sách học kỹ năng sức mạnh đặc biệt sao, giờ mở ra cho ta đi"

[ Đã xác nhận mở__ tin__ chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng: không gian di vị( kỹ năng cho phép ký chủ dịch chuyển không gian trong phạm vi 20 m và có thể nâng cấp]

" Hộc hộc" hắn thở không ra hơi" đúng lúc rồi"

Hắn nhìn bầu trời lúc này đang dần xuống, chỉ còn lại ánh mặt trời lấp ló từ phía xa.

" Nhanh thật, thời gian luôn là thứ khiến ta không thể hiểu nỗi.

Hắn xé một phần áo rồi lâu đi vết thương đầy máu trên cơ thể mình.

Sau đó cậu quấn những vết thương từ nhỏ đến vừa.

" Hahaha, đau thật" hắn cố gắn cười để chê đi nỗi đau cơ thể vẫn còn nhức nhối"

Hắn đứng trên cao nhìn xuống một lúc rồi thở dài.

[ Kích hoạt không gian di vị]

Biến mất....

______________________________________

•Chương 9| sự hồi phục từ cơ thể.

Hắn lúc này mở mắt trên giường.

Sau đêm đó hắn đã cố vận dụng kỹ năng mới để dịch chuyển về, mặc dù cách sử dụng của hắn vẫn còn phải luyện tập nhiều.

Ánh sáng lúc này ập qua khe cửa chiếu vào phòng trọ nơi hắn đang sống.

Hắn thử cử động nhẹ.

" Đau, dell thật" hắn nhìn trần nhà mà lòng chỉ biết than.

Xương dường như đã liền lại, nhưng những vết thương và nội chấn vẫn đang âm ỉ.

"Nhưng cũng không lâu nữa hắn cũng sẽ trở lại bình thường" hắn nghỉ thầm.

Cạch-- hắn đứng dậy.

Chậm nhưng vững.

Cánh cửa mở ra.

Bên ngoài là con đường hằng ngày, trời đã sáng hẳn lên, chiếu xuyên qua từng tán lá cây và xuyên qua các toà nhà cũ.

Thế giới tuy nhìn vẫn vậy.

Nhưng hắn biết, sự yên bình này thật hiếm hoi làm sao.

Hắn bước ra ban công, không vội, không cảm thấy gì.

Chỉ là ánh nhìn của một kẻ đã trải qua nhiều thứ mà nhìn về thế giới vẫn đang dần hoạt động.

Hắn cứ vậy nhìn, nhưng lại giữ im lặng như đang trầm ngâm sâu sắc.

" Thật nhàm chán" đó là câu nói mà hắn phát ra sau suy nghỉ.

Hắn quay lưng bước vào nhà, rót cho mình tách cafe uống một lần cạn.

Uống xong hắn ngồi xuống một cái ghế và đọc một tờ báo nhãm đã mua.

Thời gian trôi qua cho đến trưa.

Cạch__ cửa mở ra, lúc này hắn đã khoát lên mình chiếc áo ấm và rời đi khỏi nhà.

Ầm!__ cửa đóng lại.

Hắn cứ thế bước ra đường.

Tiếng xe cộ vang lên chạy vù qua hắn__10 phút sau__.

Hắn dừng lại tại một quán cơm và bước vào.

" Bà chủ cho xuất cơm".

Hắn gọi rồi ngồi xuống ghế.

" Quý khách vui lùi chờ trong thời gian để có" bà chủ đáp lời.

Hắn nghe xong nhìn xung quanh, từng cập đôi, từng gia đình cũng đang ngồi trong quán ăn, cười nói vui đùa trong vô cùng vui vẻ.

" Có lẽ, ta mãi mãi vẫn chỉ là kẻ cô đơn" hắn nghỉ thầm.

Nhiều lâu sau cơm cũng đã lên.

" Chúc quý khách ngon miệng"

Tôi gật đầu biểu thị cảm ơn bắt đầu ăn.

Thời gian trôi qua-- ken--- tiếng vang đũa chạm vào dĩa phát ra một tiêng vang lanh lãnh.

" Tiền tôi để trên bàn nhé, bà chủ"

" Cậu cứ để đó là được"

Hắn đặt tiền xuống bàn, kẹp nó vào chiếc dĩa và rời khỏi quán.

Vù vù-- từng làn gió lướt qua khiến vạt áo hắn bay phấp phới.

Hắn bước đi vô định trên đường, như chẳn biết mình nên làm gì để giảm đi lượng thời gian còn lại.

Lúc này, từ trong túi hắn phát ra tiếng

Vang kêu lên liên tục.

" Hừm" hắn dừng lại, láy từ trong túi chiếc điện thoại đang rung lên.

--tít-- kết nối.

" Aloo" hắn lên tiếng.

" Là tôi đây, người bạn đẹp trai nhất"

" Ồ, người bạn đẹp trai sao, thứ đó tôi không có chắc anh bạn gọi nhầm máy rồi"

Ngay khi cảm thấy tôi chuẩn bị ngắt máy, cậu ta liền hét lên.

" Này này, đùa với cậu tí, rảnh thì qua quán tôi làm vài ly đi"

Hắn nghe xong, nghỉ tới khoản thời gian còn lại trong ngày, và liền nói.

" Chờ đó tôi qua ngay" hắn nói.

" Bàn ghế, mồi bia đã đầy đủ, chỉ thiếu mỗi anh bạn" cậu bạn đáp.

" Tắt đây" tút tút tút.

Hắn lại bước đi, nhưng đã đổi khác.

Bây giờ hắn biết mình cần đi đâu và đã có hướng đi để loại bỏ thời gian của mình.

[ Không gian di vị được kích hoạt]

Hắn biến mất trên đường đi và được đưa đến một vị trí mà hắn muốn.

Cứ vậy hắn " di vị" liên tục, cho đến khi hắn nhìn thấy một tiệm sửa xe từ xa và hắn bắt đầu đi bộ vào.

Cạch bước chân hắn dừng lại trước cửa tiệm.

" Lão tử đến rồi đây con trai" hắn nói lớn.

" Hahaha, cậu mà đòi làm bố tôi sao, còn chưa đủ tầm đâu"cậu ta đáp.

Hắn tiếng vào ngồi vào chiếc ghế được chuẩn bị sẵn.

Tách-- lon bia được bật nấp ngay lập tức.

Tục,tút,tút,tút,tút,tútttt.

Tiếng rót nước kêu lên.

Cạch, lon bia được đặt xuống bàn, chỉ còn lại hai cóc bia đầy trên bàn.

" Hôm nay ta với tứ cách làm chủ mời kính cậu trước" cậu ta nói.

Rồi liền nhất ly lên , nóc cạn ly bia đầy.

" Vậy thì với cương vị là khách, cũng không nên chỉ để chủ mời kính mình", hắn ta đáp lời.

Rồi cũng cầm lên lý bia uống cạn sạch.

" Hahaha, chí khí lắm, cậu là người bạn chí khí nhất mà tôi từng kết"

" Vậy thì cậu nên cảm thấy may mắn, khi làm bạn với người có tính cách như ta đấy" hắn đáp lời.

" Thôi, không để nước hết và thịt nguội được".

Cậu ta nhất xiêng thịt đưa lên trên tay hắn và cầm lên cho mình.

" Có gặp mới có vui, mà đã vui thì mới quên cái sầu, mà muốn quên đi hai thứ đó thì không thể thiếu những thứ này, vậy nên, làm tròn cuộc gặp này đã" cậu ta nói.

" Hay, vậy coi như, cậu nữa vòng tròn còn nữa vòng còn lại cứ để anh bạn này lo" hắn đáp lời.

Tách-- lon bia lại được bật nấp đổ vào hai cái ly khiến nó lại đầy lên.

Ken-- hai chiếc ly được hai bên cầm lên va chạm vào nhau phát ra tiếng vang của thủy tinh..

" Dô" người bạn nói.

" Dô" hắn đáp lại.

Ực ực ực, từng tiếng uống nước kêu lên từ hai bên.

" Oày, quá đã rồi" anh bạn nói.

Cạch-- hai chiếc ly được đặt xuống bàn.

" Ăn thôi, cứ diệt hết mớ thịt này là được" cậu bạn lại cầm lên chuôi thịt nướng.

" Không khách sấu với cậu" hắn nói.

" Thỏi mái đi anh bạn, đã đến đây thì đừng nói hai từ đó" cậu bạn đáp lời.

Thời gian cứ vậy trôi qua cho đến chợp tối.

" Nói thật với cậu, từ lúc đến đây đã có xuất cơm vào bụng của anh bạn này rồi"

" Vậy sao, những tôi thấy cậu vẫn ăn còn nhiều thật, nhưng điều đó là tốt, còn ăn được là còn sống được" cậu ta trả lời.

Cứ thế hai người bạn nhìn nhau mà bật cười.

"À, đúng rồi" cậu ta lấy từ sau một tách bùa đặt lên bàn" cho cậu đấy, về mà dán lên nhà cho an toàn"

Hắn nhìn cậu bạn mình và nhìn xuống tách bùa mà như hiểu mà không hiểu.

" Cậu đưa tôi thứ này làm gì chứ?" hắn vờ hỏi.

" Không gì cả, chỉ là gần đây thấy trên mạng có nhiều thứ kỳ lạ, nên mới nghỉ đến ông bạn này chưa có mà đưa thôi" cậu bạn đáp lời.

Hắn nhìn bạn mình như có vô vàng sự

suy nghỉ nhưng chưa có giải đáp.

" Thôi thôi thôi, cậu có lấy không, nếu không thì tôi đem cất"

" Lấy, phải lấy chứ, nên nhớ cậu bạn này không từ chối những đồ có ích đâu" hắn trả lời.

Cứ vậy hắn cầm hết tách bùa bỏ vào túi áo và đứng lên.

" Tối rồi, hẹn một nào đó lại đến" hắn nói với bạn mình.

" Rảnh thì cứ đến, nơi này chưa từng từ chối cậu" hắn trả lời.

Hắn quay lưng bước đi, không quên vảy tay chào bạn mình.

" Về cẩn thận đấy" anh bạn hét lên.

" Cậu bạn này không còn là con nít đâu, không phải lo dài như vậy"

Hắn cứ thế bước đi và dần biến mất khỏi đầu ngỏ đường.

[ Không gian di vị được kích hoạt]

Vù-- hắn biến mất và lại đến một nơi khác.

Hắn cứ vậy lập đi lập lại cho đến khi đứng trước cửa nhà trọ.

Cạch-- cửa mở ra, hắn bước vào trong rồi đóng cửa lại.

Tạch-- hắn mở điện lên, không gian chìm trong ánh sáng trắng.

Lúc này hắn cởi chiếc áo khoát và để lên bàn.

Bạch-- một cách bùa được hắn lấy ra và để lên theo chiếc áo.

" Tách bùa này, không phải bù bình thường, mà là bùa đó một thuật sư chế tạo" hắn nghỉ thầm.

Hắn dần có 1 kết quả suy luận và gần như điều hắn đang suy luận đã đạt đến độ chính xác cao đến 80%, 20% còn lại chỉ là sự chưa quá chắc chắn từ suy nghỉ của hắn.

" Hazz, cậu bạn này.

Cũng là một thuật sư sao" hắn nói mà long mày không nhíu xuống.

Với hắn đó là điều tốt.

Chỉ vì hắn không muốn người bạn duy nhất từng cùng hắn vui buồn, sẽ trải qua thế giới này bằng cách nào, khi không có sức mạnh.

Hắn tiếng lại giường rồi nằm phịch xuống.

Cậu ta quay đầu nhìn về phía cửa sổ.

Bóng tối bên ngoài hôm nay như lạnh nhạt mà không mù đen như mọi hôm.

Hắn nhìn một lúc rồi vận dụng sức mạnh bát quái đóng cánh cửa sổ lại.

" Ta chỉ nên ngủ là cách tốt nhất để tiêu thời gian" hắn suy nghỉ.

Việc tiêu tốn thời gian bằng ánh nhìn trong thật vô bổ với hắn làm sao.

Thời gian cứ vậy trôi qua trong sự chập chờn của đôi mắt hắn.

Cho đến khi nó hoàn toàn nhắm lại và hắn thở đều và đã đi vào giất ngủ sâu trong một buổi đêm yên bình.

______________________________________

•Chương 10| sự xâm chiếm của quỷ dị.

7:00 phút( tại khu vực phía Nam)

Ánh sáng chiếu dọi khắp nơi trong thành phố.

Ánh nắng mà đã lâu không xuất hiện.

Một bóng hình lặng lẽ ngồi dậy trên giường

Cậu ta lắc lắc cái đầu còn đau nhức và đứng lên.

Cạch một chiếc ly đặt xuống, tách cà phê được thêm vào ly và nước sôi được chế vào và bóc lên từng làn hơi.

Bạch-bạch-bạch, hắn ta đi lại chiếc ghế và ngồi xuống, lẩm bẩm.

" Trời, hôm nay lạ thật" hắn nhìn nhìn, nhưng không hiểu cái sai đó từ đâu."

Hừm, dù trời có sập xuống cũng chẳn liên quan đến ta" hắn suy nghỉ.

Những ngày sau đó, từng thứ kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.

Đồng hồ vẫn quay.

Ánh sáng vẫn Như vậy.

Nhưng cảm giác nguy hiểm này với hắn là sao?

Từng cảm giác bất an, từng sự yên tâm mà hắn từng có bắt đầu vơi đi.

Một khoảng khắc thoáng qua-- cậu có cảm giác như ai đó vừa nhìn mình, từ rất xa, xuyên qua màn không gian.

Cậu quay đầu.

Nhìn-- nhưng lại không thấy ai.

Nhịp tim cậu như chập chờn lại.

Rồi lại quay lại trạng thái bình thường.

Trải qua thêm một ngày lại càng nhiều thứ kỳ lạ xuất hiện.

Một người đàn ông đang đi trên đường thì đột nhiên biến mất.

Sau thờ gian, nó lại xuất hiện.

Nhưng chỉ còn lại một bô xương đen kịt.

Một cậu bê đột nhiên bật khóc và bảo mình thấy một cái bóng đen đầy xúc tu.

Tất cả đều được giải thích là stress.

Cậu trả lời vô cùng hợp lý.

Nhưng chỉ có những kẻ trong bóng tối mới biết được" thế giới này, không còn yên bình nữa"

Lại một đêm đến.

Cậu ta nhắm mắt, nằm phịch xuống giường như đang suy nghỉ những gì đang xảy ra thì.

[ Tin--- cảnh báo trể hạn]

[Sai số thực tại: gia tăng liên tục]

Không còn là thông báo cho cậu.

Mà là một thông báo trung lập, lạnh lẽo.

[ Cảnh báo"mức độ nguy hiểm quá lớn ]

Cậu mở mắt.

Không gian xung quanh vẫn như vậy.

Nhưng cảm giác bình thường đã biến mất hoàn toàn.

Ở một khu rất xa thành phố.

Trên một đỉnh núi cao, gió thổi qua một căn nhà nhỏ có phần tồi tàn.

Một ông lão đứng đó.

Áo khoát ông hơi cũ, lưng ông cong, tóc ông bạc, trong chẳn khác gì một lão già bị thời gian lãng quên.

Nhưng ánh mắt ấy.

Là ánh mắt của một lão già đã sống quá lâu để hiểu sự đời.

Ông ta nhìn xuống thế giới bên dưới.

Con đường lúc này vẫn còn đông đúc.

Ánh đền chiếu rực rỡ.

Còn con người mãi cười, bước đi, mãi mê kể chuyện.

Ông già ấy lẩm bẩm.

" Thế giới này, vẫn chỉ đang tự lừa dối mình-- hazzz"

Nói xong ông cũng chẳn vui chẳn buồn, mà nói tiếp.

" Nó đã đạt đến giới hạn của năm ấy"

Ông không cần thứ gì, những ông đã có thể nhìn thấy hầu hết những gì đang xảy ra với thế giới.

Ánh mắt ông nhìn xa ra, như đã nhìn thấy thứ tận cùng.

Từng vết nứt không gian dần nứt vỡ.

Với đó là từng lớp bóng tối đang dần ập xuống cả thê giới thực.

Như một tấm màn đang dần mục nát.

" Ngày xưa"

Ông ta lẩm bẩm.

" Chúng ta đã có thể vá lại nó"

" Nhưng bây giờ, chỉ còn lại lão già này thôi"

Ông nói với giọng hồi tưởng.

" Chỉ là, đến cuối cùng, lớp màn ấy cũng chỉ là sự che giấu cuối cùng mà chúng ta có thể làm"

Ông ta khẽ đưa tay lên ,nắm lại.

Không gian xung quanh run lên liên tục.

" Nhưng giờ, ta không biết họ ở đâu.

Những bằng hữu năm ấy, liệu còn sống chứ"

Bàn tay ông buông xuống.

" Bây giờ, ngày cả việc che giấu"

" Cũng thật xa xỉ"

Ánh mắt ông nhìn xa ra.

Không phải nhìn thành phố.

Không phải nhìn con người.

Mà là một điểm trống rỗng, ngày cả ánh sáng cũng chẳn muốn đến.

" Cánh cổng ấy, lại mở ra rồi"

" Và lần này..."

Ông khẽ thở dài.

"...

Sẽ không còn sự quay đầu nữa"

Gió thổi mạnh khiến vạt áo ông bay phần phật.

Ông lão quay lưng lại với thế giới nói khẽ.

" Thế hệ cũ...

Đã hoàn thành hết sức"

" Giờ thì, đến các ngươi.

Thế hệ mới"

" Ta muốn xem, các ngươi có thể sống sót không"

Lúc này.

Không chỉ một người cảm nhận được điều đó.

Trong cùng một khoảnh khắc—

như thể có ai đó gõ mạnh vào bề mặt thế giới.

Ở sâu trong lòng núi, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới.

Một đại sảnh khổng lồ được khắc đầy văn cổ xưa hiện ra.

Những ngọn đèn đá đã cháy suốt hàng trăm năm đồng loạt chao đảo.

Một người đàn ông trung niên mở mắt.

“…Dao động cấp giới.”

Giọng nói vang vọng trong không gian trống rỗng.

“Lần này… không còn là tai nạn.”

Ở một thành phố ven biển.

Bên trong một căn phòng kín không cửa sổ.

Những màn hình theo dõi đồng loạt hiện cảnh báo đỏ.

Một người phụ nữ gõ mạnh xuống bàn.

“Xác nhận rồi.”

“Ranh giới đang bị xuyên thủng ở nhiều điểm.”

“Không còn là sự bình thường nữa.”

“ Mà là sự xâm thực có chủ đích.”

Không ai phản đối.

Bởi vì tất cả đều đang nhìn thấy

những con số không ngừng tăng lên.

Ở một ngôi chùa cổ, nơi chuông chưa từng ngân suốt mấy chục năm—

Chuông vang.

Chỉ một tiếng.

Nhưng đủ khiến những người đang nhập định mở mắt.

Một lão tăng khẽ chắp tay.

“Kiếp nạn… lại đến.”

Sự bất an dần lan khắp nơi.

Ở rìa thành phố, tại một tiệm sửa xe nhỏ.

Người bạn ấy bật dậy khỏi ghế.

Tim đập mạnh, không phải vì sợ.

Mà là-- cảm giác quen thuộc ấy.

Một cảm giác mà cậu ta từng trải qua sau một biến cố.

Cậu ta đứng dậy.

Mở toan cả cửa sổ và nhìn ra bầu trời.[ Đan Cao Sinh],( bạn main)

Bầu trời vẫn đang bình thường.

Những hắn thấy được, từng sợi tơ li ti gợn sóng vô hình và dần đan chi chít lại với nhau.

" Không lẽ nào, cái ngày ấy đã đến rồi sao"

Cậu ta siết chặt tay mình.

Máu từ đó tuông ra nhiễu xuống sàn nhà.

" Ta, không thể tuột mất thứ đó một lần nào nữa"

Ở một thành phố khác.

Một cô nàng tóc trắng mắt đỏ bước đi giữa quãng trường đông người.[ Thu Uyển Nhu],( nữ chính)

Mái tóc cô buột gọn, áo khoát trắng tuyết, khiến người đi đường ai cũng ngoáy nhìn cô vài lần.

Cô dừng bước khẽ nheo mắt lại.

Khi cảm nhận được.

Thế giới đang dần sai lệch.

Cô quay người, rời khỏi đám đông.

Một cuộc gọi được gửi đi-- tin-- bắt máy.

"Xác nhận xâm thực quỷ"

" Gia tộc...

Cần chuẩn bị"

" Đã rõ thưa tiểu thư"

Trong cùng thời điểm.

Năm nơi, là năm gia tộc Diệt quỷ hùng mạnh nhất.

Mệnh danh là Đại Nguyên Thiên Sư, là các gia tộc lớn có góp phần đặc biệt trong giới săn quỷ.

Năm nơi khác nhau, năm thế lực cùng đứng trên đỉnh thể giới này, đồng lọt có phản ứng.

• Gia tộc Vấn phù-- hàng ngàn lá bùa cổ bay lên khấp phới báo hiệu điều không lành.

•Gia tộc Trấn Thiên-- từng đại trận nổ tung, rung chuyển dữ đội.

•Gia tộc Ngư âm-- từng tiếng vang trầm phát ra phá hủy các công trình nhỏ.

•Gia tộc Chính Ấn-- từng đạo lôi, lửa, băng, bóng tối, ánh sáng,trọng lực, và nhiều sư lực khác phát ra liên tục.

Kết luận được từng gia tộc đưa ra và truyền xuống.

[ Thời đại phong ấn.

Đã kết thúc]

Ở nơi bí ẩn trên bản đồ.

Tại 3 gia tộc cổ sư.

Những kẻ dùng quỷ làm vật dẫn sức mạnh.

Cả ba lão tổ cùng đồng lọt mở mắt.

" Ranh giới,trong thật mỏng mảnh trước bọn chúng.

Một ban lệnh được tuyên bố trong ba gia tộc cổ," đẩy mức độ nguy hiểm đến mức cao nhất"

Những gia tộc nhỏ cũng bắt đầu đánh hơi được nguy hiểm, và toàn bộ đều đóng cửa tộc để bảo tồn sự sống.

Với kẻ hành nghề đơn lẽ, những kẻ chỉ săn quỷ lang thang cũng đã nhận ra.

" Quỷ không còn trong bóng tối nữa"

Bóng tối dần buông xuống cũng là lúc đêm lên.

Một bóng hình đứng trên cành cây cao ,ngấm nhìn toàn thành phố.

Gió thổi mạnh qua.

Không khí vô cùng nặng nề, nặng đến mức khiến phổi gần như hô hấp chập chờn.

Lần này.

Hệ thống xuất hiện.

Không âm thanh, chỉ là 1 bảng xanh hiện lên.

[ Sự kiện quy mô thế giới:Xâm Thực Bắt Đầu]

Cậu chỉ im lặng.

Rồi quay người bước đi về phía trước.

Ở 1 nơi nào đó.

Một cánh cổng khổng lồ, chưa hoàn toàn mở ra xuất hiện trên thế giới này.

Từ khoản khắc này.

Thế giới này, con người đây, không còn chỉ đứng ngoài cuộc chiến nữa.

______________________________________

Hết chính 1|còn nữa
 
Back
Top Bottom