Cập nhật mới

Khác Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
394473069-256-k275365.jpg

Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
Tác giả: thanhthaodeptrai
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Không có H



anncheer​
 
Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
Chạm Vào Một Thế Kỷ


Chiang Mai , 2025

Cheer ngồi một mình trong phòng , ánh đèn vàng hất nhẹ qua lớp rèm trắng .

Bên ngoài tiếng ve kêu râm ran như nhắc nhở cô rằng mùa hè đã đến .

Cô vừa kết thúc năm học lớp 11 , nhưng trong lòng không cảm thấy nhẹ nhõm như những đứa bạn cùng lớp .

Một cảm giác kỳ lạ cứ âm ỷ trong ngực như thể có điều gì đó đang chờ đợi mình mà bản thân không thể gọi tên.

Cheer là kiểu người sống nội tâm .

Cô không ưa những buổi tụ tập ồn ào và cũng không quan tâm đến chuyện yêu đương .

Người khác nhìn cô có vẻ hơi "lạnh" và xa cách , nhưng thật ra chỉ là cô quá nhạy cảm để mở lòng

Tối nay , bà ngoại giao lại cho Cheer một chiếc rương gỗ cũ kỹ , bảo rằng đây là đồ gia truyền đã truyền qua nhiều đời "Cái này con giữ đi , đến tuổi rồi .

Nhà mình có gốc gác quý tộc từ đời xa lắm , có thể con sẽ thấy thứ thú vị ở trong đó" bà nói , giọng nữa đùa nửa thật

Cheer tò mò mở chiếc rương .

Bên trong là vài cuốn sổ đã úa màu , một chiếc vòng cổ bạc mảnh khảnh , và......... một quyển gia phả dày cộp ,được viết tay bằng mực tàu

Cô bật đèn bàn , mở trang đầu tiên

"Ann sirium- sinh năm 1808 mất năm 1827 .

Không kết hôn .

Không có hậu duệ"

Cheer cau mày , nếu không có hậu duệ thì mình là ai ?

Làm sao có dòng dõi đến tận năm 2025 ?

Cô lật tiếp vài trang thì nhìn thấy một dòng chú thích được gạch nhẹ bằng mực đỏ

"Người mất tích bí ẩn , được xem là linh hồn hộ mệnh của dòng họ"

"Ann.."

- Cheer lặp lại cái tên ấy .

Trong đầu cô bỗng hiện lên hình ảnh một cô gái mặc áo dài trắng , đứng giữa cánh đồng lúa ,mái tóc dài bị gió cuốn tung .

Hình ảnh ấy rất rõ- dù cô chưa từng thấy ai như vậy trên đời

Cô đưa tay lên cầm chiếc vòng bạc

Chạm vào chiếc vòng ấy - trời đất như đảo lộn

___________

Khi Cheer mở mắt , cô đang nằm trên một nền đất ẩm , mùi cỏ và bùn đang trộn lẫn trong không khí .

Âm thanh đầu tiên cô nghe thấy là tiếng suối chảy róc rách , sau đó là tiếng gió lao xao trên tán cây cao

Cô ngồi bật dậy

Xung quanh không còn phòng ngủ , không còn đèn điện , không còn chiếc rương gỗ .

Chỉ là rừng và không khí..... trong lành đến khó tin

Cheer dụi mắt "Mình đang mơ sao?"

Không .

Mọi thứ quá thật

Cô nhìn lại người mình - vẫn là áo phông , quần short , dép lê .

Còn chiếc vòng bạc trên tay - đang phát ra ánh sáng mờ nhạt rồi dần tắt hẳn

Cheer hoảng sợ đứng dậy "có ai không?"

- cô hét lên .

Không ai trả lời

Chỉ vài phút sau , tiếng vó ngựa vang lên từ xa .

Một vài người đang mặc trang phục cổ truyền tiến đến gần .

Cheer trốn vội sang một góc cây , tim đập thình thịch

Dẫn đầu là một cô gái trẻ , khoảng chừng 17-18 tuổi , mặc bộ Chong Kraben màu trắng ngà ,mái tóc dài cột cao gọn gàng , dáng vẻ quyền quý và........ quen thuộc đến kỳ lạ

Cô ấy dừng lại ngay gần chỗ Cheer đang nấp , ánh mắt đảo quanh khu rừng rồi nói với người hầu : "Ta cảm thấy......có điều gì đó lạ ở đây .

Như thể có người đang nhìn ta."

Tim Cheer như muốn nhảy khỏi lồng ngực

Đó chính là......Ann

______________

Cheer không biết bằng cách nào , nhưng cô chắc chắn mình đã quay ngược thời gian .

Và người con gái đang ở trước mặt là - Tổ tiên của cô , người đã mất tích một cách bí ẩn vào năm 1827 - đang đứng cách cô chỉ vài bước chân

Cô không biết đây là định mệnh , trò đùa của thời gian , hay một sự sắp đặt nào đó từ máu mủ

Chỉ biết rằng....trong giây phút ánh mắt họ chạm nhau , mọi thứ sẽ không còn như cũ nữa

Cheer siết chặt chiếc vòng bạc trên tay như bấu víu vào một điều gì đó có thật giữa khung cảnh quá đổi phi thực này .

Ánh mắt cô dán chặt vào người con gái tên Ann - tổ tiên của mình - nhưng trái tim lại không hề gợn lên cảm giác xa lạ nào.

Thay vào đó , có một thứ cảm xúc rất kỳ lạ , vừa bỡ ngỡ vừa thân quen đến nhói lòng .

Cảm giác như.....đã từng gặp .

Hoặc từng thuộc về nhau

Cheer bước lùi một chút , nhưng tiếng động nhỏ từ bước chân khiến một người hầu quay đầu .

"Thưa tiểu thư , hình như có gì đó trong bụi cây kia

Ann giơ tay ra hiệu dừng lại .

Cô gái tiến đến gần hơn , chậm rãi , cẩn trọng .

Cheer không biết phải làm gì .

Trốn cũng vô ích , còn chạy thì chẳng biết đi đâu giữa nơi xa lạ này

Ngay lúc Ann vén nhành lá ra , ánh mắt hai người chạm nhau

Thời gian như đứng lại

Cheer sững sờ, tim như ngừng đập .

Ann cũng không nói gì , chỉ nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc - không phải vì sự xuất hiện đột ngột của một cô gái xa lạ , mà là sự hiện diện của một điều gì đó....không thể lý giải được bằng lẽ thường

"Ngươi là ai?"

- Ann hỏi , giọng vừa nghiêm nghị ,vừa xen lẫn một sự tò mò sâu thẳm

Cheer nuốt nước bọt "Tôi.......tôi không biết mình đến đây bằng cách nào .

Tôi tên là Cheer."

Một cơn gió lướt qua , kéo theo tiếng lá xào xạc .

Ánh nắng xuyên qua tán cây chiếu lên khuôn mặt Cheer , làm nổi bật vẻ hoang mang xen lẫn thuần khiết của cô - và trong giây lát , Ann bỗng cảm thấy như thể người trước mặt không thuộc về thế giới này .

Cô ra hiệu cho đoàn người phía sau lui lại , rồi quay sang Cheer : "Ngươi không giống người ở đây .

Y phục ngươi.......lạ lắm"

Cheer nhìn xuống bộ quần áo hiện đại của mình rồi gượng cười : "Tôi nghĩ....tôi đến từ tương lai"

Ann nhíu mày, nhưng không tỏ vẻ hoài nghi như Cheer nghĩ .

Trái lại , cô có vẻ cân nhắc điều gì đó .

"Tương lai?"

- cô nhắc lại , trầm ngâm

Một lúc sau , Ann quay sang người hầu "Đưa ngựa cho ta , ta sẽ dẫn cô gái này về dinh .

Dặn các bà mụ trong làng chuẩn bị phòng riêng , đừng ai được hỏi nhiều"

"Nhưng tiểu thư......"

"Ta bảo gì thì cứ làm"

Cheer ngỡ ngàng "Cô không nghi ngờ tôi sao"

Ann leo lên ngựa rồi đưa tay về phía Cheer " Ta từng mơ thấy một người ăn mặc như ngươi .

Trong giấc mơ ấy , người đó sẽ đến , và mọi thứ trong đời ta....sẽ thay đổi"

Cheer lưỡng lự một chút rồi nắm lấy tay Ann .

Bàn tay ấy- Ấm áp đến lạ

_______________

Dinh thự của Ann là một khu nhà gỗ rộng lớn nằm giữa cánh đồng lúa bạt ngàn .

Không gian nơi đây yên bình như một bức tranh thuỷ mặc .

Những người hầu đều nhìn Cheer với ánh mắt e dè , nhưng không ai dám hỏi gì khi có mặt của tiểu thư

Ann sắp xếp cho Cheer một căn phòng riêng , và đích thân sai người chuẩn bị cho cô những bộ đồ phù hợp với thời kỳ này .

Khi mọi chuyện ổn định , Ann dẫn Cheer ra vườn, nơi đây có một xích đu bằng mây dưới gốc cây lớn

"Hoi bảo ta lập dị vì không lấy chồng , bảo ta lạnh lùng, khó gần"- Ann ngồi xuống , mắt nhìn ra cánh đồng " Nhưng ta không thể...yêu ai được .

Không cảm thấy gì cả .

Cho đến khi nhìn thấy cô"

Cheer khựng lại .

Cô không ngờ Ann lại thẳng thắn như vậy

"Cô biết không" Ann tiếp lời - "Từ nhỏ , ta đã có cảm giác mình không thuộc về nơi này .

Như thể một phần linh hồn đã bị chia cắt , đang lang thang đâu đó ........ chờ ngày trở lại"

Cheer ngồi xuống bên cạnh "Tôi cũng vậy , từ nhỏ tôi chưa từng tin vào tiền kiếp , nhưng từ lúc nhìn thấy cô trong gia phả...... tôi cứ nghĩ mãi về cái tên "Ann" và khi gặp cô, tôi biết mình đã đúng

Cả hai im lặng .

Gió thổi làm lay động những cánh hoa trắng bên thềm .

Ánh nắng cuối ngày phủ lên mái tóc họ một màu vàng dịu , như gắn kết hai thời đại vào một khoảnh khắc không tên

Ann khẽ hỏi : "Ở tương lai......cô có hạnh phúc không"

Cheer nhìn Ann , thành thật : "Tôi không chắc .

Nhưng có lẽ ......tôi sẽ hạnh phúc hơn nếu có cô ở đó"

Lần đầu tiên , Ann mỉm cười

__________

Những ngày sau đó , Ann đưa Cheer đi khắp nơi .

Họ cùng cưỡi ngựa trên cánh đồng , cùng ngồi bên bếp lửa nghe dân làng kể chuyện cổ , cùng ăn cơm nếp lá chuối và học cách gói bánh truyền thống

Dù không nói ra , cả hai đều cảm thấy như thể họ đã sống cùng nhau từ rất lâu rồi .

Cheer thấy, mình thuộc về nơi này - không phải vì không gian , mà là vì người bên cạnh

Ann không hỏi thêm về tương lai , cô chỉ nói: "Ta muốn giữ khoảnh khắc này .

Cứ như bây giờ , là đủ rồi"

Nhưng thời gian không ngừng trôi

Chiếc vòng bạc mà Cheer mang theo bắt đầu sáng trở lại - lần này là ánh sáng dữ dội hơn .

Một đêm nọ , trong lúc ngồi dưới ánh trăng , Cheer thấy nó phát sáng liên tục như đang cảnh báo điều gì

"Có lẽ......tôi sắp phải quay về" .

Cheer nói , mắt ngân ngấn nước

Ann im lặng, cầm lấy tay Cheer , đặt một nụ hôn nhẹ lên đó

"Nếu vận mệnh đã đưa cô đến ,thì chắc chắn nó sẽ đưa cô trở lại .

Ta sẽ đợi"

Cheer rơi nước mắt, cô muốn ở lại .

Muốn sống trong thế giới này - nơi có anh nhìn dịu dàng của Ann , có bầu trời không khói bụi , và trái tim không còn lạc lõng

Nhưng chiếc vòng bạc đã chọn thời khắc

Sáng hôm sau , khi mặt trời lên , Cheer biến mất như chưa từng tồn tại

______________

Chiang Mai 2025

Cheer tỉnh dậy giữa căn phòng của mình .

Chiếc rương vẫn ở đó , chiếc vòng bạc nằm im trong tay , không còn phát sáng , cô chạy đến quyển gia phả - trang viết về Ann vẫn như cũ , nhưng bên dưới, dòng chú thích màu đỏ đã biến mất

Thay vào đó là một đong chữ mới , nhỏ và nghiêng như vừa mới được ai đó thêm vào

"Ann sinh năm 1808 .

Mất tích năm 1827 .

Được cho là người đầu tiên chạm vào ký ức tương lai"

Cheer mỉm cười, bên tai như còn văng vẳng giọng nói trầm ấm :

"Nếu vận mệnh đã đưa cô đến , nó sẽ đưa cô trở lại .

Ta sẽ đợi"

Và Cheer biết - cô sẽ quay lại .

Không chỉ vì lời hứa , mà vì trái tim cô đã thuộc về nơi ấy .

Thuộc về Ann

__________________

End chap 1

16/5/2025
 
Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
Bên Kia Ánh Sáng


Chiang Mai 3 ngày sau khi trở về từ chuyến xuyên thời gian kỳ lạ ấy

Cheer ngồi im lặng bên khung cửa sổ , mắt đăm đăm nhìn ra khu vườn sau nhà .

Trời cuối hè vẫn còn nóng hừng hực , nhưng cô thì cứ quấn chăn mỏng như đang run lên từ bên trong .

Ánh nắng đổ xuống mảng sân xi măng , cây xoài ngoài kia vẫn đung đưa nhẹ trong gió , nhưng trong lòng Cheer thì chẳng còn chút yên bình nào

Kể từ khi tỉnh dậy bên bìa rừng - chính xác là bìa rừng năm 1825 , ba ngày đã trôi qua .

Thế giới xung quanh cô thì vẫn như cũ , nhưng nội tâm cô thì hoàn toàn khác .

Cảm giác như mình không còn thuộc về nơi này , như thể linh hồn vẫn còn kẹt lại ở hai thế kỷ .

Cô vẫn nhớ rõ từng chi tiết - âm thanh suối chảy , mùi cỏ ẩm và..........ánh mắt của Ann - người con gái bí ẩn mang cùng dòng máu với cô , nhưng sống ở một thời đại hoàn toàn khác

Cheer đã từng nghĩ - mình là kiểu người lý trí , không mê tín , không mộng mơ .

Nhưng làm sao giải thích chuyện gì đang xảy ra ?

Một chiếc vòng bạc cũ , một trang gia phả mờ chữ , một cái chạm tay - và đùng một cái , cô bị ném trở về quá khứ của hai thế kỷ

Thứ làm cô ám ảnh nhất không phải là chuyện vượt thời gian....mà là ánh mắt của Ann hôm đó .

Ánh mắt như thể đã đợi cô từ rất lâu .

Ánh mắt không sợ hãi , cũng không ngạc nhiên , chỉ đầy sự tò mò và...

ấm áp

Cheer thở dài .

Cô đứng dậy , đứng kế chiếc bàn gỗ , nơi đặt chiếc hộp nhỏ chứa vòng bạc .

Cô mở ra , chiếc vòng vẫn ở đó , im lìm , không còn phát sáng như hôm trước .

Cô thử đeo vào cổ tay - vẫn vừa vặn như thể được làm riêng cho mình .

Nhưng dù cô có lặp lại mọi thao tác : chạm vào , nhắm mắt , nghĩ đến Ann- vẫn không có gì xảy ra .

Không có ánh sáng , không có lốc xoáy , không có tiếng gió

Chỉ là......im lặng

__________________

Buổi chiều hôm ấy , bà ngoại bất ngờ gõ cửa phòng cô , tay cầm vật gì đó được gói trong lớp vải lụa mỏng

"Con bé lại đây bà cho coi cái này này .

Hôm trước con mở rương , bà quên mất chưa đưa"

Cheer ngồi xuống bên bà , mở lớp vải ra .

Bên trong là một tấm ảnh cũ , đã ngả vàng .

Là ảnh đen trắng, chụp một người phụ nữ mặc bộ đồ cổ truyền - Chong Krabem và áo kín cổ - đứng trước một căn nhà gỗ lớn kiểu Thái xưa .

Dù ảnh cũ và mờ , Cheer vẫn nhận ra ngôi nhà ấy........là dinh thự của Ann

Cô nuốt khang , cố giữ giọng bình tĩnh "Ảnh này.......ở đâu vậy bà"

Bà gật gù , giọng đượm chút hoài niệm

"Cái nhà đó nằm ở trong vùng Lamphun .

Bà tổ của mình từng sống ở đó trước khi mất tích .

Mấy chục năm trước , có người phục dựng lại một phần căn nhà , rồi đem máy ảnh lên chụp làm tư liệu .

Dân trong vùng kể vẫn còn nền đá và vài cột nhà , nhưng giờ cây cối mọc che hết rồi"

Cheer nhìn chằm chằm tấm ảnh , tay khẽ run .

Làm sao bà có thể ngờ rằng cháu gái của mình - người đang ngồi trước mặt bà - đã từng đứng ngay tại đó , đúng 200 năm về trước ?

"Bà ơi , mình có thể.......đến đó không?"

- Cheer hỏi nhỏ

Bà nhìn cô , hơi ngạc nhiên "Sao con lại hứng thú vậy?"

"Con muốn tìm hiểu thêm về tổ tiên của mình .

Với lại , con thích mấy thứ cũ kỹ mà"

Bà mỉm cười hiền hậu , không nghi ngờ gì "Vậy chờ cuối tuần , bà nhờ chú út chở đi"

______________

Đêm đó , Cheer lại nằm trằn trọc .

Mắt cô dán lên trần nhà nhưng đầu óc thì ngập tràn hình ảnh về Ann .

Giọng nói ấy , gương mặt ấy - như khắc sâu vào tâm trí cô .

Cô thậm chí còn nhớ từng đường nét của chiếc khăn thêu mà Ann đeo trên vai , cái cách Ann ngẩng lên trời như đang thì thầm với gió

Lạ thay , không hiểu vì sao......Cheer thấy nhớ Ann đến lạ

Không lẽ........mình có cảm tình với một người sống ở thế kỷ 19?

Một người tổ tiên mình - Cheer tự hỏi , rồi tự cười trong sự bối rối .

Nhưng trái tim cô lại không cười .

Nó chỉ đập nhanh hơn mỗi khi cô nghĩ đến chuyện gặp Ann

"Liệu cô ấy có nhớ mình không ?

Liệu mình có thể quay lại ?"

- Cheer thì thầm trong bóng tối

Cô lại đeo chiếc vòng bạc lên tay , lần này cô không cầu mong quay lại , mà chỉ mong một dấu hiệu .

Một tia sáng , một tiếng gọi , một giấc mơ cũng được .

Nhưng tất cả những gì cô nhận được......là tiếng ve mùa hè ngoài kia

_____________

Cuối tuần đến nhanh hơn cô nghĩ .

Chú út chở Cheer và bà ngoại đi Lamphun bằng xe bán tải .

Đường vào rừng gập ghềnh và ngoằn ngoèo , nhiều đoạn phải xuống đi bộ .

Cheer ôm khư khư bức ảnh và quyển gia phả trong ba lô , lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng

Gần trưa , họ đến được một khoảng rừng rậm rạp .

Bà chỉ tay về phía những khối đá bị rêu phủ kín "Đó , nền nhà cũ đó .

Còn kia là cái giếng , giờ nó khô rồi"

Cheer lặng người .

Dù chỉ còn vài cột gỗ mục và vài bậc thềm gạch , nhưng cô nhận ra tất cả - từng vị trí , từng góc nhỏ .

Cô từng đứng ở đây , từng nghe tiếng lá xào xạc , từng nhìn thấy Ann bước ra từ cửa nhà .

Không sai vào đâu được

Trong lúc bà và chú út ngồi nghỉ mệt , Cheer một mình tiến ra giữa nền nhà .

Cô ngồi xuống , đặt tay lên viên đá lớn ở trung tâm - nơi năm xưa có thể từng đặt bàn thờ tổ tiên .

Trong tay chiếc vòng bạc , một lần nữa nằm im , lạnh và trơ như một món trang sức bình thường

"Mình phải làm gì.....để quay lại?"

- Cheer tự hỏi , cảm thấy bất lực

Nhưng khi lòng cô bắt đầu nguội lạnh dần , thì bất ngờ.....một cơn gió thổi mạnh qua , hất tung mấy nhánh lá khô .

Chiếc vòng bạc khẽ run lên trên tay cô , dù cô chưa hề chạm vào nó

Cheer giật mình .

Cô nín thở , nhìn xuống tay mình

Ánh bạc bắt đầu lan tỏa từ chiếc vòng - yếu ớt , nhưng rõ hơn bất cứ lần nào sau khi trở về

Cô đứng bật dậy .

Tim đập thình thịch .

Gió lại thổi , xoáy mạnh quanh người cô .

Cô nghe tiếng gì đó - rất nhỏ , như giọng gọi từ xa

"Cheer..."

Là.....Ann

_______________

Lần này , Cheer không sợ .

Cô nhắm mắt ,để gió cuốn đi .

Cô không biết mình sẽ quay lại năm nào , không biết có bị lạc mãi mãi không .

Nhưng cô biết rõ một điều - ở phía bên kia ánh sáng ấy , Ann đang đợi

Và Cheer......cũng đã sẵn sàng để quay lại

______-________

End chap 2
 
Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
Dưới Mái Hiên Quá Khứ


Lần thứ hai xuyên không , mọi thứ không dữ dội như lần đầu , không có xoáy sáng loá mắt , không có cảm giác như đang rơi vào một chiều không gian lạ .

Mọi thứ chỉ như một cơn gió thổi mạnh qua , rồi đột ngột......tĩnh lặng

Cheer mở mắt .

Mùi hương ẩm ướt của gỗ trộn lẫn với mùi cỏ non khiến cô lập tức nhận ra - mình đã trở lại

Chiếc dinh thự năm xưa hiện ra ngay trước mắt , vẫn như làn trước: yên tĩnh , có phần u tịch , nhưng đượm một vẻ dịu dàng lạ thường.

Ánh nắng buổi sớm xuyên qua những tán cây , rọi từng vệt vàng lên nền gạch đỏ .

Tiếng chim ríu rít trên mái , tiếng suối xa xa rì rào - mọi thứ đều quen thuộc như thể.....cô chưa từng rời đi

Cô đứng im một lúc lâu , ngỡ như đang trong mơ , rồi bất chợt .

Từ bên trong ngôi nhà , giọng nói quen thuộc bắt đầu vang lên :

"Là em thật sao?"

Cheer quay phắt lại

Ann đứng đó , trong chiếc áo dài trắng và váy Chong Kraben màu xanh lam .

Mái tóc cô ấy được búi gọn , gương mặt vẫn bình thản như lần đầu gặp Cheer .

Nhưng lần này.....trong đôi mắt đen ấy là sự nhẹ nhõm và xúc động thật sự

Cheer bước tới vài bước "Chị còn nhớ em sao...?"

Ann mỉm cười , chậm rãi gật đầu "Chị đã mơ thấy em mỗi đêm .....và chị biết.......em sẽ quay lại"

Cheer không biết phải đáp lại như thế nào .

Cô đứng trước Ann - người vừa là tổ tiên , vừa là người cô không thể ngừng nghĩ đến trong mấy ngày qua - mà cảm giác lại như.......về nhà

_____________

Buổi sáng hôm đó , Ann đưa Cheer đi dạo quanh dinh thự , cô giới thiệu lại từng góc sân , từng luống hoa , từng cây cầu nhỏ bắt qua suối - dù Cheer đã biết hết cả rồi

"Lúc em biến mất , chị nghĩ mình đã tưởng tượng ra mọi thứ" Ann nói khi cả hai đang ngồi trên bậc thềm nhà , ngắm lá rơi .

"Nhưng vòng bạc chị đưa vẫn còn trên tay em .

Nó là vật gia truyền....chị chưa từng cho ai khác giữ"

Cheer cúi xuống nhìn cổ tay mình .

Vòng bạc vẫn ở đó , như thể chưa từng rời khỏi thời đại này

"Chị có biết vì sao nó lại khiến em......quay về quá khứ không?"

Cheer hỏi

Ann lắc đầu , tay mân mê một cành hoa nhài "Không ai biết .

Bà cố kể lại rằng chiếc vòng có thể 'gọi người về' nhưng không rõ là gọi ai......và về đâu .

Chị chỉ nghĩ.....em là người duy nhất nó muốn đưa đến"

Cả hai im lặng một lúc .

Không gian quanh họ như lắng động , chỉ còn tiếng gió luồn qua tán lá

"Ann.."

Cheer khẽ gọi

"Ừ?"

"Nếu em.......nếu em không phải người thuộc về thời đại này chị có sợ không?"

Ann nhìn thẳng vào mắt Cheer , ánh mắt ấy không dao động , không nghi hoặc

"Không .

Chị chỉ sợ...em sẽ không bao giờ quay lại"

Câu trả lời ấy khiến tim Cheer khựng lại một nhịp

_____________

Buổi chiều hôm đó , Ann dẫn Cheer vào căn phòng chứa đầy sách cổ và giấy da .

Là phòng làm việc của cha Ann khi ông còn sống .

Trên tường có treo một bức tranh vẽ bằng mực tàu , mô tả cây gia phả nhà họ Saengdao - cái tên Cheer từng đọc qua trong cuốn gia phả

"Chị từng nghe nói......có một người hậu duệ sẽ 'đi ngược về cội'" Ann nói , giọng trầm hơn .

"Không ai tin , cho tới khi em xuất hiện"

"Em là hậu duệ thứ sáu của nhà mình" - Cheer khẽ thì thầm "Nếu tính đúng , em là cháu .......

Mấy đời của chị"

Ann khựng lại một chút , rồi khẽ cười "Em có cảm thấy kỳ quặc không?"

Cheer nhìn chị "Em từng thấy, nhưng giờ thì không"

"Sao vậy?"

"Vì chị là chị , không chỉ phải là tổ tiên .

Không chỉ phải là một cái tên trong gia phả , chị là người em đã gặp , đã biết , đã nhớ" - Cheer dựng lại một nhịp - "Và....có thể là người em đã yêu"

Không khí trong phòng chợt đặc quánh .

Ann không nói gì , chị chỉ quay mặt đi , nhưng bàn tay đặt trên bàn thì lại siết chặt lấy nhau

"Ann....

Nếu em nói , em không muốn trở về nữa , chị có tin không?"

Lần này , Ann nhìn thẳng vào Cheer "Chị tin , nhưng chị sẽ không cho em ở lại....nếu việc đó khiến em biến mất mãi mãi khỏi thế giới của mình"

Cheer mím môi .

Cô biết Ann nói đúng .

Nhưng lý trí và cảm xúc trong cô đang đấu chọi từng chút một

Cô không biết mình có thể ở lại đây bao lâu .

Không biết chiếc vòng bạc có thể giữ cô lại được bao lâu .

Nhưng cô biết.....từng giây phút trôi qua ở đây , bên Ann ,là thứ quý giá nhất từ trước đến bây giờ

__________

Tối hôm đó , trời bất chợt đổ mưa .

Cheer ngồi bên bậu cửa , nhìn những giọt nước mờ ảo trên mái hiên gỗ .

Ann mang ra một chén trà nóng , ngồi cạnh cô

"Mỗi khi mưa , chị hay viết thơ" - Ann nói khẽ

"Thơ gì?"

"Thơ gửi cho người chưa gặp"

Cheer quay sang , khẽ bật cười "chị nghĩ......em là người đó sao"

Ann không trả lời, thay vào đó , chị lấy ra một cuộn giấy đã ngã màu , mở ra và đọc bằng giọng dịu nhẹ :

"Người chưa đến , ta chờ trong giấc mộng

Bóng áo chạm khung trời , như khói sương

Nếu một ngày, tay chạm tay thật rõ

Xin đừng rời , dù là mộng hay hư vô"

Cheer lặng đi .

Cô không nói được gì .

Chỉ là.....đôi mắt cô bất giác cay

"Ann.."

- Cheer gọi tên chị lần nữa , nhưng lần này là từ sâu trong lòng mình .

Như một lời khẳng định rằng , dù thế giới có xoay bao lần , người mà cô đang hướng về......là Ann"

_____

Đêm đó lần đầu tiên Cheer không nghĩ đến việc quay về .

Cô không mơ đến chiếc vòng bạc , không mơ thấy hiện đại , không mơ thấy gương mặt bà ngoại hay căn phòng ngập đèn LED

Chỉ có tiếng mưa rơi đều , tiếng thở nhè nhẹ của Ann bên cạnh - khi cả hai nằm cùng dưới chiếc màn mỏng , giữa một thế giới yên tĩnh như chưa từng có ai phá vỡ

Và trong khoảnh khắc ấy , Cheer nhận ra : tình yêu....không cần đúng thời điểm , không cần đúng vai vế

Chỉ cần đúng người

___________

End chap 3
 
Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
Gió Qua Miền Nhớ


Sáng hôm sau , mặt trời lên chậm rãi , dịu nhe tấm lụa .

Cheer tỉnh dậy giữa mùi hương hoa nhài thoang thoảng và ánh sáng vàng trải dài trên tấm chiếu .

Ann vẫn còn ngủ , hơi thở đều đều .

Cô nằm nghiêng về phía Cheer, mái tóc buông nhẹ che một bên mái

Cheer cứ nằm im ngắm nhìn , trong lòng trào lên một cảm xúc lạ .

Ấm áp , bình yên và.......thật

Cô chưa từng nghĩ mình sẽ cảm nhận điều này ở một nơi cách thời đại mình hơn hai trăm năm .

Nhưng có lẽ , thời gian không phải rào cản với những thứ gọi là định mệnh

Ann khẽ trở mình , hé mắt nhìn cô "Em dậy rồi à?"

Giọng Ann có phần ngáy ngủ

"Dạ" Cheer mỉm cười .

"Chị ngủ ngon không?"

"Ngủ ngon lắm......vì có em ở đây"

Lần đầu tiên , Ann chủ động nắm lấy tay Cheer .

Cái nắm nhẹ nhàng , vừa đủ để tim Cheer đập lệch một nhịp

_________

Hôm đó , Ann đưa Cheer vào làng .

Cô muốn "giới thiệu em với mọi người" - dù Cheer chưa biết phải đóng vai gì

"Cứ nói em là họ hàng xa đến đây ở tạm một thời gian" - Ann nháy mắt - "Không ai hỏi nhiều đâu"

Trên đường đi , người dân trong làng chào hỏi Ann bằng ánh mắt kính trọng và thân thiết .

Ai cũng đều gọi chị là "Tiểu thư Ann" với những chất giọng đầy trìu mến

"Chị giống như người đứng đầu ở đây vậy" Cheer thì thầm, đủ để chị nghe

"Không hẵn , nhưng cha chị từng giúp nhiều người .

Sau khi ông mất , chị thay ông gánh vác mọi việc" - Ann nói rồi quay sang "Em nhìn chị như thể chị là bá tước không bằng"

Cheer bật cười "Em chỉ nghĩ.......chị là người phụ nữ mà khiến người ở thời đại nào cũng phải ngước nhìn"

Ann đỏ mặt quay đi "Đừng khen quá mức"

"Không .

Em nói thật"

_____________

Họ ghé vào một hàng quán nhỏ bên suối , nơi có mấy đứa trẻ đang trêu đùa .

Và chủ quán là một bà cụ với đôi mắt tinh anh

"Tiểu thư Ann , lâu rồi không thấy con tới chơi"

"Dạo này con bận chút việc , bà" - Ann nhẹ nhành đáp - "Đây là em họ con , Cheer"

Bà cụ nhìn Cheer nheo mắt "mắt con lạ ghê , sâu mà......sáng như người không thuộc về nơi này"

Cheer sững lại .

Bà cụ này...

Ann cười, đỡ lời "Tại em ấy mới lên thành học về , nên còn lạ nước lạ cái đó bà"

Bà cụ gật gù , không hỏi thêm .

Nhưng Cheer vẫn thấy ánh mắt bà như đang nhìn thấu điều gì đó .

Khi Ann vào trong chọn bánh , bà khẽ nghiêng người về phía Cheer

"Con mang mùi của tương lai .

Nhưng tim lại đập vì người của quá khứ , đừng để sợi chỉ đỏ bị đứt giữa đường, nghe chưa?"

Cheer mở to mắt .

"Bà......bà biết gì sao?"

Bà chỉ cười-"Bà không biết gì hết , bà chỉ già , và thấy nhiều chuyện rồi"

___________

Buổi tối , trời lại mưa .

Mưa miền quê không ào ạt , mà chúng nhẹ nhàng như được rót từ lòng trời .

Ann và Cheer ngồi dưới hiên , giữa ánh đèn dầu loe loét và tiếng ếch nhái vọng từ đồng xa

Cheer xoay xoay chiếc vòng bạc trên tay "Ann......nếu em ở lại được.

Mãi mãi...chị có.....đồng ý không?"

Ann nhìn cô , ánh mắt lặng như nước "Chị từng nghĩ tình yêu phải đến từ những người cùng thế giới , cùng tương lai .

Nhưng khi gặp em....chị không còn tin như vậy nữa"

"Em cũng không chắc em được chọn để ở lại .

Nhưng nếu có cách.....em sẽ ở bên chị"

Ann đưa tay nắm lấy tay Cheer .

"Chị không cần em hứa gì .

Chỉ cần......mỗi lần em có thể.....hãy trở về đây , vì chị đang chờ...!"

_________

Một tuần trôi qua .

Cheer bắt đầu quen với nhịp sống ở nơi này , cô học nấu những món ăn truyền thống , đi hái rau cùng những người làm trong nhà , thậm chí còn học cách viết chữ Thái cổ theo nét bút của Ann

Ban đêm , cả hai nằm cạnh nhau đọc sách , kể chuyện.

Có lúc chỉ im lặng - nhưng cảm giác im lặng ấy cũng đủ làm trái tim đầy lên

Có một đêm , Ann chợt nói:

"Chị từng ước gì mình là người ở tương lai , để có thể gặp em trong thế giới của em"

Cheer cười buồn "còn em thì lại ước.....chị là người của hiện tại"

"Có lẽ.....chúng ta chỉ gặp nhau ở giữa"

"Giữa hai thế giới"

"Và giữa một tình yêu.....chưa tên gọi"

Cheer quay sang "Nhưng em muốn gọi nó là 'duyên' .

Vì nó không cần lý do"

Ann mỉm cười , nhắm mắt , như đồng tình

___________

Sáng hôm sau , khi mặt trời còn chưa ló , Cheer giật mình tỉnh giấc .

Cô thấy trên cổ tay mình nóng lên bất thường .

Chiếc vòng bạc.......đang phát sáng

Không chói .

Nhưng đủ để cô nhận ra - điều gì sắp xảy ra

"Ann!"

- cô bật dậy , lay chị

Ann mở mắt , hốt hoảng "Sao vậy?"

"Chiếc vòng....nó"

Ngay khi cô định nói rõ , một luồng sáng vây quanh cô sâu đó bừng lên .

Cheer cố kéo nó ra - nhưng vô ích

"Không!"

- cô hét - "Em không muốn đi !

Không phải bây giờ"

Ann ôm chầm lấy cô "Cheer nhìn chị!"

Cheer mở mắt , Ann đặt tay lên má cô , môi run run .

"Nếu em bị đưa về....chị sẽ chờ .

Dù là mười năm hay hai mươi năm.....dù em không nhớ chị , chị cũng sẽ tìm em!"

Cheer gào lên "Em sẽ trở lại !

Nhất định , sẽ quay lại !

Em.....yêu chị"

Ánh sáng bùng lên .

Mọi thứ trắng xoá

Và rồi .

Tĩnh lặng

____________

Cheer mở mắt , trước mặt cô là chiếc trần nhà quen thuộc , ánh đèn LED nhạt nhẽo , và tiếng đồng hồ điện tử đnag nhấp nháy

Cô ngồi bật dậy , thở hổn hển .

Căn phòng vẫn như vậy .

Mọi thứ......dường như chưa từng thay đổi

Cổ tay cô....trống rỗng

Chiếc vòng bạc đã biến mất.

___________

End chap 4

Xin lỗi vì mỗi chap lại bị rút đi một khúc

Đến bây giờ chap này chỉ vỏn vẹn 1060 chữ chưa tính dòng này

Ad sẽ cố gắng viết nhiều thêm nhưng cũng sẽ cố không gây nhàm chán cho người đọc .
 
Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
Người Giữ Ký Ức


Căn phòng vẫn sáng đèn , và đồng hồ đang chỉ 4:22 phút sáng .

Cheer ngồi thẫn thờ trên giường , hai tay chống lên đầu gối , nhìn chằm chằm vào cổ tay trống không

Chiếc vòng bạc - vật duy nhất kết nối cô với Ann- đã biến mất như thể chưa từng tồn tại .

Nhưng nổi đau ở ngực trái thì quá rõ , như một nhát cắt sâu chẳng thể nào lành lại .

Cô thở mạnh , lật tung mền , đi tới bàn học.

Mọi thứ vẫn như cũ - sách vỡ , laptop , khung hình, và cả cốc cà phê cũ chưa rửa .

Thế giới này như chẳng có gì thay đổi.....ngoài cô

Cô đã từng sống giữa những người không hề biết đến điện thoại hay google .

Đã từng ngồi cạnh cô gái có đôi mắt ấm áp hơn cả mặt trời .

Đã từng......yêu và được yêu

Cheer không biết mình đã quay trở lại bằng cách nào , và càng không biết mình có thể quay trở laịhay không

Nhưng cô vẫn luôn biết một điều : NẾU ANH VẪN CÒN Ở LẠI NƠI ĐÓ , CÔ VẪN SẼ TÌM ĐƯỜNG TRỞ VỀ .

DÙ PHẢI ĐÁNH ĐỔI TẤT CẢ

_________

Ngày hôm sau cô nghỉ học .

Đầu óc rối như tơ vò , cô mở Google , tìm mọi thứ về "du hành thời gian" , "vòng bạc cổ" , "truyền thuyết về người xuyên không Thái Lan" .

Thông tin nhiều như biển , nhưng chẳng đáng tin cậy .

Toàn là phim , truyện , và những giải thuyết mơ hồ

Đến trưa , mẹ cô gọi đến .

Giọng bà có vẻ lo lắng

"Cheer, con ổn không ?

Mấy hôm nay thấy con lạ lắm"

"Con ổn mà , mẹ"

"Mẹ có nghe dì con nói.......con có gì với cái vòng bạc hôm trước"

Cheer sững lại

"Dì nào ạ?"

"Dì Ganda đấy , dì ấy là người giữ mấy món đồ cổ mà ông cố con để lại .

Có hôm thấy con đeo cái vòng bạc , dì nói trông quen lắm .

Nói giống một món truyền lại từ thời ông tổ .

Dì hỏi mẹ làm sao con có được...."

Cheer ngắt lời "'Mẹ!

Mẹ có thể cho con gặp dì Ganda được không?"

_____

Dì Ganda sống ở một vùng ven Chiang Mai , trong một căn nhà nhỏ xưa cũ nhưng lại chứa đầy ắp sách và cổ vật .

Khi Cheer đến , người phụ nữ ngoài 60 ấy nhìn cô một lúc lâu , rồi hỏi :

"Cháu từng đi đâu phải không?"

Cheer cứng người

"Cháu.....không biết nên nói sao .

Nhưng cháu nghĩ mình đã từng đến quá khứ .

Cách đây hơn 200 năm"

Dì Ganda im lặng .

Rồi bà mở một tủ gỗ , lấy ra một cuốn sách da cũ kỹ, đặt lên bàn .

Bìa sách có hình chạm khắc hoa văn giống trên chiếc vòng

" Vòng bạc mà cháu đeo.....từng thuộc về một người tên Cheer"

Tim Cheer giật thót

"là......cháu?"

"Không , một người đã sống vào năm 1825 .

Tên cô ấy cũng tên là Cheer .

Bà ấy là người duy nhất trong gia tộc từng 'biến mất' không lý do .

Chỉ để lại một quyển sổ ghi tay.....nói rằng mình yêu một cô gái tên Ann"

Cả người Cheer lạnh đi

"Trong sổ.....có gì không dì"

Dì Ganda lật mở .

Những dòng chữ Thái cổ hiện ra , nhưng có nét viết rất giống......chính cô

"Ngày cuối cùng của ta , ta không hối hận .

Nếu một ngày ai đó tìm được chiếc vòng và yêu một người tên Ann , xin hãy giữ lấy .

Vì tính yêu ấy không thuộc về một thời đại , mà thuộc về linh hồn"

Cheer ngồi sụp xuống ghế , mắt cay xè

"Dì Ganda......cháu chính là người đó .

Cháu đã gặp Ann.

Cô ấy.....cô ấy đang ở lại đó , một mình"

Dì Ganda nhìn cô thật lâu

"Vậy có thể.....cháu chính là Cheer trong truyền thuyết .

Cháu không chỉ quay về - cháu là người đã từng sống ở đó"

Cheer lắc đầu

"Cháu không hiểu"

Dì Ganda nhắm mắt

"Có những người mang linh hồn của tổ tiên .

Không phải đầu thai , mà là một sự tiếp nối .

Khi cháu chạm vào chiếc vòng , ký ức sống lại .

Cháu trở về.....không chỉ tư cách là một người khách , mà là người đã từng ở đó .

Có thể....chính cháu là Cheer -người đã yêu Ann lần đầu"

_________

Đêm ấy , Cheer đem quyển sổ về , dịch từng trang bằng sự kiên nhẫn và nước mắt .

Mỗi dòng chữ ấy như đang viết về chính mình .

Có đoạn nói về những đêm mưa , những cái ôm dưới mái hiên , những buổi sáng cùng nhau pha trà

Rồi cuối cùng , là một dòng rung tay :

"Nếu một ngày ta không trở lại được , xin hãy cho nàng biết : ta luôn ở đây , trong từng hơi thở gió , trong mỗi nhịp tim chậm trễ .

Và nếu kiếp sau có thật , ta sẽ tìm nàng - bằng mọi cách"

Cheer biết : đây không còn là câu chuyện tình đầu của một cô gái .

Đây là một sợi dây luân hồi .

Một định mệnh chưa kịp khép lại

____________

Vài ngày sau , trong lúc đang nằm ngủ thiếp đi trên bàn , Cheer nằm mơ thấy một cánh đồng lau trắng .

Ở giữa cánh đồng là Ann , mặc chiếc áo dài cũ , quay lưng về phía cô

Cheer vội vàng gọi "Ann!"

Ann quay lại , ánh mắt long lanh.

Nhưng khi Cheer chay đến , cả cánh đồng bắt đầu vỡ vụn như chiếc gương

Cô choàng tỉnh .

Mô hôi ướt trán

Ngay lúc đó , điện thoại cô bắt đầu đổ chuông

Là một tin nhắn đến từ một số lạ , và chỉ vỏn vẹn bảy chữ : cánh đồng lau trắng - 3 giờ chiều

_______

Đúng ba giờ chiều ngày hôm ấy , cô có mặt ở một vùng ngoại ô ở phía Bắc , nơi bản đồ chỉ đến là một khu đất trống đang bị bỏ hoang - giờ mọc đầy lau trắng .

Gió thổi mạnh .

Cô đứng chờ......một lúc rất lâu

Rồi có một tiếng bước chân vọng từ sau lưng

Cô quay lại

Là một cô gái trẻ .

Tầm 16-17 tuổi .

Mắt to , và có gương mặt nhìn rất quen mắt.....như thể Cheer đang nhìn vào một phiên bản khác của bản thân mình

Cô gái cười nhẹ

"Tôi tên là Ploy .

Họ hàng xa của dì Ganda , tôi chính là người giữ chiếc vòng bạc của đời tiếp theo"

"Cái gì?"

Ploy đưa tay- trên tay cô là chiếc vòng bạc giống hệt với chiếc vòng của Cheer trước đây

"Chiếc vòng sẽ trở lại khi người mang nó sẵn sàng .

Nó không biến mất- nó chỉ chờ đúng thời điểm"

Ploy đặt chiếc vòng vào tay Cheer

"Lần này , nếu chị thật sự muốn trở lại.....hãy đặt lên tim .

Và suy nghĩ đến người khiến chị không thể ngủ mỗi đêm"

Cheer nhìn xuống chiếc vòng , rồi nhìn lên trời .

Nước mắt rơi xuống

"Ann.....đợi em....em đang đến"

___________

End chap 5
 
Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
Gió Xoáy Qua Lòng Người


Cheer lao nhanh qua khu vườn trước sân .

Là nơi mà lần đầu tiên cô thấy Ann đang chăm sóc hoa nhài .

Bây giờ , những luống hoa đã héo rũ , đất khô cằn, cỏ mọc lởm chởm .

Không ai còn quan tâm đến việc giữ gìn vẻ đẹp dịu dàng ở đây nữa

Cô chạy đến hỏi mootj người hầu cũ mà cô vẫn còn nhận ra , nhưng vừa trông thấy cô , người đó đã thụt lùi , cứ như đang gặp ma :

"Ngươi.....ngươi còn quay lại?"

"Chị Ann đâu rồi!"

- Cheer níu lấy tay bà , giọng gấp gáp

Bà ta run rẩy chỉ tay về phía sau nhà chính .

"Bị giam rồi....họ nói cô ấy làm điều trái đạo....với người đến từ cõi âm"

Tim Cheer như ngừng đập một nhịp .

Cô không đợi bà ta nói thêm , chạy vụt đi như kẻ bị ma đuổi .

Chân lấm lem bùn đất , mái tóc rối bời , nhưng cô không quan tâm .

Trong đầu cô bây giờ chỉ có một điều : chính là phải gặp Ann

Khi đến phía sau dinh thự , nơi trước kia từng là ngôi nhà kho cũ , giờ đã bị khoá kín bằng những then gỗ to .

Trước cửa có hai người đàn ông to lớn đang canh gác .

Cheer ẩn mình sau một bụi cây , nhìn họ từ xa .

Không thể xông vào, nhưng cô phải tìm cách

Cô chờ cho đến khi trời sập tối , hai người gác khác đến thay ca .

Lúc này , cô lẻn ra từ sau bụi cây , tiến sát đến cửa sổ nhỏ ở bên hông căn phòng .

Từ đó - cô nhìn thấy Ann

Chị ngồi thu mình trong góc tối , đầu cúi thấp .

Ánh sáng từ ngọn đèn dầu yếu ớt không thể làm rõ khuôn mặt chị , nhưng Cheer biết , đó là Ann của cô .

Và Ann cũng đang rất đau khổ

"Ann!"

Cheer thì thầm qua khung cửa sổ

Ann ngẩng lên , đôi mắt mờ đục trong bóng tối , nhưng khi trông thấy Cheer, nó bỗng bừng sáng

"Cheer!

Là em sao" - giọng Ann lạc đi , rồi bật khóc

"Là em....là em đây !

Chờ em....em sẽ tìm cách đưa chị ra ngoài!"

Ann lắc đầu , bàn tay chị đưa ra chạm vào song cửa "Không .

Em không được làm liều....Họ cho rằng em là yêu quái , họ sẽ làm hại em"

"Vậy thì để họ hại em .

Em không thể để Ann ở lại đây một mình"

"Không.

Cheer!

Em đã mất rất nhiều để quay lại .

Đừng để bị cuốn vào cơn gió xoáy này"

Cheer cắn môi , cô biết , Ann muốn bảo vệ cô .

Nhưng còn cô , làm sao cô có thể đứng yên khi thấy người mình yêu đang bị giam giữ chỉ vì.....yêu cô?

Đêm ấy , Cheer trốn vào căn phòng nhỏ ở phía Tây dinh thự .

Cô không dám xuất hiện , cũng không thể liên lạc với ai .

Trong lòng cô như có hàng trăm cơn gió hỗn loạn thổi qua .

Cô nhớ lại từng lời Ann nói : "Chị sẽ không để em ở lại nếu điều đó khiến em biến mất mãi mãi khỏi thế giới của mình"

Nhưng còn nếu.....ở lại là điều khiến cô cảm thấy mình được sống thật sự ?

_________

Ba ngày trôi qua

Người trong làng ai cũng đều xì xầm với nhau rằng Ann bị "quỷ ám" , "có một người con gái từ thời tương lai" đã dụ dỗ chị bằng bùa ngải .

Họ muốn đưa chị đến ngôi chùa lớn ở ngoài tỉnh để trừ tà

Cheer biết, nếu điều đó xảy ra , Ann sẽ không còn đường quay lại .

Họ sẽ huỷ hoại chị , cả thân thể.....lẫn tinh thần

Cô quyết định đến gặp người duy nhất có thể giúp được cô : một bà lão sống ở rìa làng , từng được dân chúng xem là "nửa thầy mo nửa phù thủy" .

Chính bà là người đã đưa Ann chiếc vòng bạc năm xưa

Bà lão không ngạc nhiên khi trông thấy Cheer .

Dường như , bà đã biết trước

"Con đã quay lại , nhưng lần này....gió không còn yên bình nữa"

"Cháu phải cứu Ann .

Cháu không quan tâm chuyện gì sẽ xảy ra với mình" Cheer nói

"Con có biết, nếu con lựa chọn ở lại.....vòng luân chuyển giữa các thế giới sẽ gãy .

Và khi đó , không ai biết chuyện gì sẽ đến"

"Cháu không sợ!"

Bà lão nhìn sâu vào mắt Cheer .

Một lúc lâu sau , bà lặng lẽ lấy ra một tấm bùa được vẻ tay bằng mực đỏ , rồi trao cho cô

"Đây là lối ra duy nhất .

Nếu con và người đó thực tâm chọn nhau , hãy cùng nhau bước qua ngưỡng cửa giữa hai thế giới .

Nhưng chỉ một lần duy nhất .

Hoặc cùng đi , hoặc không ai còn có thể quay lại"

Cheer siết chặt tấm bùa trong tay .

Cô hiểu : Đây là quyết định cuối cùng

___________

Đêm đó , dưới ánh trăng mờ .

Cheer trở lại , chỗ Ann bị giam giữ .

Cô đã tìm được cách đánh lạc hướng người canh gác , mở then cửa , và lẻn vào

"Ann!"

Cheer lao đến , ôm chầm lấy chị

"Em điên rồi sao ?!

Họ biết thì"

"Không, em đến để đưa chị đi .

Không còn thời gian nữa"

Cheer kéo Ann ra , hai người chạy băng qua rừng , về phía ngọn đồi nơi có một ngôi miếu cổ bị bỏ quên .

Đó chính là nơi bà lão bảo: cánh cổng giữa các thế giới chỉ mở tại đây , trong khoảnh khắc trăng chạm đỉnh và gió lặng .

Khi cả hai đến nơi .

Trăng đã ở giữa trời , Cheer rút tấm bùa ra , đặt lên phiến đá ở giữa ngôi miếu

Một luồng ánh sáng xanh lam bừng lên , nhẹ nhưng rõ ràng.

Gió lặng .

Thời gian như dừng lại

Ann nắm lấy tay Cheer "Em chắc chắn chứ?"

"Em chỉ biết , ở đâu có chị.....ở đó là nhà"

Ann không nói gì thêm nữa .

Chị chỉ mỉm cười, đôi mắt ươn ướt , và nắm tay Cheer thật chặt

Họ cùng nhau bước qua luồng sáng

_______________

Không ai biết điều gì xảy ra

Người trong làng chỉ thấy sáng hôm sau , cửa nhà giam trống trơn , không một dấu vết .

Ngọn miếu cũ cũng đã biến mất sau một cơn sét đánh trong đêm

Nhưng từ đó về sau , trong rừng như vang lên tiếng cười khúc khích của hai người con gái đang trò chuyện .

Và trong những giấc mơ của người làng , đôi khi có một cô gái mặc quần jeans , và một cô gái mặc váy Chong Kraben , tay trong tay......mỉm cười dưới tán cây nhài

________________

End chap 6
 
Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
Bên Kia Ngưỡng Cửa


Khi Cheer và Ann cùng nhau bước qua ánh sáng màu xanh lam ấy , cảm giác đầu tiên mà cả hai cảm nhận được không phải là sợ hãi , mà là......bình yên

Không còn tiếng la ó của đám đông , không còn mùi ẩm mục của nhà giam hay gió lạnh rít qua cánh rừng cũ kỹ .

Chỉ có tiếng chim hót vang nhẹ , hương hoa lan thoảng nhẹ qua và mặt trời chiếu rọi lên làn da

Ann mở mắt .

Trước mặt chị là một nơi hoàn toàn xa lạ .

Một ngôi nhà ngói đỏ thấp thoáng sau hàng cây , đường nhựa phẳng lì dưới chân , xe cộ chạy qua lại như những con cá đang lướt sóng .

Tiếng còi xe , tiếng người nói chuyện bằng thứ tiếng mà chị chưa nghe nhưng lại hiểu được - mọi thứ như một giấc mơ kỳ quái

Cheer đứng bên cạnh , tay vẫn đang nắm chặt tay Ann .

Cô quay sang , cười:

"Chào mừng chị đến năm 2025"

Ann bối rối "chị.....không nghĩ nó lại khác đến vậy .

Chị cứ tưởng sẽ là một cánh đồng , một ngôi làng mới , hoặc.....một thế giới trắng xoá"

Cheer kéo tay Ann, dẫn chị đi dọc con hẻm nhỏ cạnh ngôi nhà cũ "Đây là Chiang Mai vào năm 2025"

Ann vẫn còn ngơ ngác .

Những chiếc xe máy lướt qua khiến chị phải rụt người , những cột đèn đường cao vút , âm thanh từ loa phường , từ tiệm cà phê ở vỉa hè....tất cả đều quá hiện đại , quá sôi động so với những gì chị từng biết

"Em sống ở đây sao?"

"Ừ !

Nhưng chị đừng lo .

Em có thuê một căn hộ nhỏ rồi .

Sẽ không ai biết hai chúng ta đến từ hai thời đại khác nhau đâu"

Ann dừng lại, nhìn Cheer "Cheer..... chị không biết có nên ở lại thật hay không"

Câu nói ấy như một lưỡi dao nhỏ , chạm khẽ vào trái tim Cheer

"Chị hối hận?"

"Không .

Nhưng chị....sợ mình sẽ không thể tồn tại nổi trên thế giới của em"

Cheer siết tay Ann "em đã mất ba tháng để tìm cách quay lại với chị .

Em đã đọc hàng trăm quyển sách cổ , gặp những con người kỳ lạ , đợi lúc trăng tròn nhất trong năm để có thể mở được cánh cổng ấy .

Em không cần chị phải giỏi công nghệ hay hiểu cách quẹt thẻ xe bus .

Em chỉ cần chị.....ở bên em"

Ánh mắt Ann dịu xuống .

Chị gật nhẹ

"Vậy....em phải dạy chị mọi thứ"

"Dĩ nhiên rồi .

Em sẽ bắt đầu bằng món quan trọng nhất : bánh mì trứng ốp la

Cả hai bật cười.

___________

Vài tuần sau đó , bắt đầu làm quen với thế giới mới .

Lúc đầu , việc đung điện thoại khiến chị hoảng hốt , nhất là khi nó rung lên .

Cheer phải dán nhãn mọi thứ trong nhà "Công tắc đèn" , "Ấm đun siêu tốc" , "Quạt" ,.........

Ann cũng lần đầu gọi thử đồ ăn hiện đại - trà sữa , pizza , mỳ cay,....Mỗi lần chị ăn thử một món gì đó , gương mặt chị sẽ rạng rỡ lên như một đứa trẻ

Có lần Cheer dắt chị đi siêu thị , Ann tròn mắt nhìn từng kệ hàng .

Chị cầm thử một món , từ gói snack đến dầu gội , rồi hỏi hàng chục câu : "Sao xà phòng lại có mùi dưa hấu?" , "Mỳ này nấu bằng cách nào?" , " Đây là gạo mà sao lại có hình con mèo?"

Cheer chỉ cười và trả lời không mỏi miệng .

Trong lòng cô , Ann như một mảnh ghép ngây thơ chen chân vào thế giới khô khốc và vô vị này - khiến nó mềm lại

__________

Nhưng không phải mọi chuyện đều dễ dàng

Một buổi tối nọ , khi Cheer trở về từ trường , cô thấy Ann ngồi trên ghế , ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ

"Chị nhớ nhà hả?"

- Cheer ngồi xuống cạnh , nhẹ nhàng hỏi

Ann gật đầu

"Có những đêm , chị mơ thấy mẹ đang may áo cho chị dưới đèn dầu .

Rồi tỉnh dậy.....mọi thứ chỉ là tiếng xe chạy ngoài đường"

Cheer im lặng , rồi khẽ nói : "chị có muốn quay lại không?"

Ann quay sang nhìn Cheer rất lâu

"Không.

Chị chỉ.....đang học cách sống hai cuộc đời trong một ký ức .

Nhớ về một nơi, nhưng yêu một người thuộc về nơi khác"

"Em ở đây .

Và em biết......nếu chị muốn , thế giới này sẽ trở nên dịu dàng hơn"

________

Vào một ngày đầu tháng sáu , trời đổ cơn mưa lớn .

Cheer và Ann cả hai cùng ngồi bên cửa sổ , uống trà nóng , nghe nhạc nhẹ .

Ann đã bắt đầu biết dùng điện thoại , biết gọi đồ ăn qua app , và thậm chí biết tìm cả bài hát yêu thích

"Chị nghe bài này hoài mà không thấy chán" Ann chỉ vào bài hát có tên "Chạm đáy nổi đau"

Cheer phì cười " Chị không chọn nhẹ nhàng hơn được à"

"Nhưng chị thích cách nó kể về một tình yêu từng bị chối bỏ , từng đau đớn......mà vẫn muốn quay lại"

"Chị nghĩ tụi mình là như vậy hả?"

Ann gật đầu "Em đến từ một nơi không ai tin vào chuyện thần kỳ .

Chị đến từ nơi người ta đốt cả rừng để xua đuổi tình yêu khác biệt .

Vậy mà.....mình vẫn ngồi đây , cùng nhau nghe nhạc dưới mưa"

Cheer nhìn Ann thật lâu .

Cô khẽ đặt ly trà xuống bàn , nhẹ nhàng nắm lấy tay chị

"Chị.....muốn ở đây với em mãi mãi không?"

Ann mỉm cười dịu dàng " Chị đã ở lại rồi, Cheer.

Không phải vì không còn nơi để trở về .

Mà là vì em là điểm đến cuối cùng của chị."

___________

Tối hôm đó , khi trời vẫn còn mưa , cả hai cùng nhau nằm trên chiếc nệm nhỏ , đắp một chiếc chăn mỏng, cùng nghe tiếng mưa trên mái tôn .

Cheer quay sang , thì thầm :

"Chị có biết....em từng nghĩ chị chỉ là một phần của ký ức ?

Rằng mọi thứ đã qua chỉ là do em đang tưởng tượng"

Ann vuốt tóc Cheer "Không .

Em không tưởng tượng đâu .

Em là người duy nhất nhớ rõ chị.....trong cả hai thế giới"

Cheer nhắm mắt .

Một giấc mơ mới lại bắt đầu .

Nhưng lần này , không phải là giấc mơ vượt thời gian .

Mà là giấc mơ của hai người được sống thật - bên nhau

_____________

End chap 7
 
Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
Khi Những Mảnh Ghép Bắt Đầu Khớp Lại


Mùa hè ở Chiang Mai không quá oi ả , nhất là khi trời vừa đổ một cơn mưa sáng .

Không khí trở nên mát lạnh, có chút ngai ngái mùi đất ướt và thoảng đâu đó mùi gừng , sả từ góc bếp của ai đó dưới con dốc nhỏ

Ann ngồi trên chiếc bàn cạnh cửa sổ , chăm chú gấp từng tờ giấy màu .

Đó là một trong những thú vui chị mới học được - origami , nghệ thuật gấp giấy Nhật Bản mà Cheer mới chỉ cho chị ngày hôm qua .

Trên bàn , một chú hạc trắng nhỏ xíu vừa được chị mới hoàn thành , đứng nghiêng nghiêng như đang chờ cơn gió đầu ngày mang nó bay đi

Cheer bước vào từ hiên sau , trên tay cầm hai ly trà nóng .

"Hôm nay chị gấp được rồi nè" - cô mỉm cười, đặt ly trà xuống trước mặt Ann

"Nhưng em nhìn nè , cánh bên trái bị lệch" Ann chun mũi đưa chua hạc ra ánh sáng

"Thì giống chị còn gì" Cheer ngồi xuống đối diện , đưa tay vén tóc Ann ra sau "Lệch một chút , nhưng đáng yêu"

Ann bật cười.

Vài tháng trước , có lẽ chị còn đỏ mặt vì những câu như thế .

Giờ thì quen rồi - với cái kiểu Cheer cứ thích pha trò ngay cả khi đang ngồi yên , cái cách Cheer luôn tìm được cái gì đó đẹp đẽ trong sự vụng về của chị

_________

Ann đã bắt đầu quen dần với thế giới của năm 2025 , dù vẫn còn nhiều thứ khiến chị bối rối - như chuyện gọi đồ ăn qua ứng dụng .

Có lần Cheer đi học Thêm buổi tối .

Dặn chị ở nhà muốn đặt gì ăn thì cứ đặt , vậy mà.....Ann gọi đến tận.....ba phần vì không biết đã ấn "xác nhận" mấy lần

"Em tưởng chị muốn đãi hàng xóm luôn đó chứ" Cheer trêu chọc khi về đến nhà và thấy một bàn ăn chất đầy hộp

"Thì....sợ bấm thiếu" Ann chống chế "Với lại , chị tưởng 'xác nhận đơn' là phải nhấn ba lần mới chắc ăn"

Cả hai bật cười ngặt nghẽo.

Rồi lại cùng nhau ăn rồi cùng nhau nghe nhạc Bolero chị thích - thứ âm nhạc mà trước đây Cheer không ưa lắm , nhưng từ khi sống cùng Ann , cô đã bắt đầu thuộc lòng mấy bản nhạc xưa nó

Ann cũng học thêm tiếng Thái .

Mỗi ngày , chị giành ra một tiếng để ghi chép , luyện phát âm , và đôi khi Cheer còn đóng giả là người bán hàng để Ann thực hành .

Dù phát âm còn ngọng nghịu , nhưng lần đầu tiên Ann mua trái cây ở chợ đêm và được người bán khen "nói dễ thương quá" , chị đã vui cả buổi tối

____________

Tối đó , khi cả hai cùng ngồi trên sân thượng, trời đầy sao , Ann đột nhiên nói :

"Hôm nay chị thấy một cô bé mặc chiếc váy vải thô , đội nón lá .

Tự nhiên chị nhớ làng chị đến lạ..."

Cheer quay sang "ký ức hả ?"

"Ừ .

Lúc đầu chị sẽ sợ chúng làm chị muốn quay về .

Nhưng càng ngày chị càng thấy.....nhớ không còn đáng sợ nữa.

Nó giống như một phần trong hành lý chị mang theo khi đến đây - không còn là thứ kéo lùi chị lại"

"Vì chị đang sống một cuộc đời mới" Cheer nắm lấy tay Ann "Và em nghĩ....chị bắt đầu tìm được vị trí của mình rồi"

Ann gật nhẹ "Nhờ em"

"Không.

Nhờ chị nữa .

Chị đã chọn ở lại"

_____________

Một chiều mưa nhẹ , Cheer dạy Ann cách dùng máy ảnh phim - chiếc máy cũ mà Cheer mua trong một lần đi chợ trời Thapae Gate .

Dưới hiên nhà , cả hai ngồi chụp lén nhau , cười rúc rích mỗi khi máy ảnh mờ hoặc lệch khung

"Chị không ngờ máy ảnh cũng cần cuộn phim riêng" Ann lật qua lật lại hộp phim Kodak , "cứ tưởng chỉ cần chụp là có ảnh giống nhe điện thoại"

"Vậy mới gọi là chụp bằng trái tim".

Cheer chống cằm nhìn Ann.

"Mỗi lần chụp là một lần chờ đợi .

Không như thời đại của em - mọi thứ quá nhanh , đôi khi mất cảm giác thật"

Ann đặt máy xuống , nhìn thẳng vào mắt Cheer .

"Em nghĩ.....tình yêu tụi mình có bị như vậy không?

Khi mọi thứ đến nhanh quá?"

Cheer im lặng vài giây .

Rồi cô cười, thật chậm :

"Không.

Vì dù có đến nhanh , chị vẫn chọn dừng lại .

Và ở đây"

_____________

Một ngày ở chùa Wat Umong

Cheer dẫn Ann đến chùa cổ Wat Umong - ngôi chùa nằm giữa rừng với những đường hầm đá phủ rêu và những tượng phật bị thời gian bào mòn .

Ann không theo đạo , nhưng chị thích cảm giác yên tĩnh nơi đây , nơi tiếng lá khô cũng trở thành một phần của bài kinh không lời

Hai người đi dưới tán cây cao vút , tay nắm tay .

Một sư thầy chậm rãi đi ngang qua , nhìn họ rồi mỉm cười .

Không một lời phán xét, không ánh mắt nghi ngại - chỉ có sự yên tĩnh đầy bao dung

Ann ngồi xuống ghế đá , thở dài "Em biết không , chị từng nghĩ tụi mình là sai trái .

Nhưng càng sống với em ,chị càng hiểu....sai hay đúng không nằm ở thời đại , mà ở tình cảm"

Cheer dựa vào vai Ann "Em không cần đúng , em chỉ cần mình đủ tử tế với nhau .

Và nếu có kiếp sau , em vẫn chọn băng qua mọi thời đại để tìm chị"

Ann mỉm cười, hôn nhẹ lên trán Ann

__________

Tối hôm đó , trăng lên cao .

Ann pha trà , Cheer chuẩn bị sẵn vài lát bánh dứa .

Họ cùng nhau trải chiếu trên sân thượng , nằm dưới ánh trăng sáng rỡ như trong truyện cổ tích

"Ngày xưa , ánh trăng là thứ duy nhất soi sáng làng chị" Ann kể , " mỗi lần đến mùa gặt , cả làng ra đồng ban đêm .

Trăng sáng đến mức không cần đèn .

Có lần chị ngủ gục tại ruộng luôn"

Cheer cười, quay sang nhìn chị "Bây giờ chị có thể ngủ bất cứ đâu, miễn là có em nằm bên cạnh"

"Em biết không," chị khẽ thì thầm "chị từng nghĩ người như em chỉ có trong truyện - dám yêu, dám sống , dám bẻ cong cả định kiến"

Cheer quay sang , giọng nghẹn nhẹ "Nhưng chị mới là người dũng cảm , em chỉ là đứa liều mạng"

Ann lắc đầu "Không .

Em là giấc mơ mà chị chưa bao giờ giám mơ"

_________

Và rồi......một buổi sáng tháng tám

Khi mặt trời vừa ló dạng , Ann đã dậy sớm , pha một ấm trà gừng và đặt một tờ giấy nhỏ lên bàn

"Cheer, hôm nay chị sẽ tự đi chợ .

Em dạy chị đường đi rồi .

Nếu chị lạc , chị sẽ hỏi đường bằng tiếng Thái - như cách em dạy , đừng lo"

Khi Cheer tỉnh dậy , đọc mảnh giấy , vừa vui vừa lo .

Nhưng khi thấy Ann trở về một tiếng sau đó - tay xách đầy rau củ , và một bó hoa nhỏ - Cheer đã chạy ra ôm chầm lấy chị

"Em nói rồi mà , em không cần chị phải giỏi công nghệ hay hiện đại.....Em chỉ cần chị ở đây .

Và bây giờ.....em thật sự thấy chị ở đây rồi"

Ann hôn nhẹ lên má Cheer "Chị không còn là người lạc lối nữa .

Nhờ em , chị tìm thấy chính mình"

__________

Hôm đó trời nắng .

Những mảnh ghép cũ - người xưa , thời gian cũ , ký ức - bắt đầu khớp lại với hiện tại .

Và khi Cheer ôm Ann từ phía sau , cả hai cùng nhìn về phía chân trời nơi mặt trời đang lên , họ biết.....hành trình vẫn còn dài .

Nhưng lần này , họ không còn đi một mình

__________

"Em không cần chị là người hoàn hảo .

Chỉ cần

Chị là của em" - Cheer

"Và em........đã là nơi để chị trở về" - Ann

______________

End chap 8

Người cười một thoáng , em mơ mãi

Nhẹ nhàng nắn nót vài lời yêu

Nhìn trang giấy trắng em khẽ viết

"Trái tim này giữ mãi cho nàng"

Tác giả : Praw ACFY

Thương nàng đã lâu nhưng biết ta chẳng thể !

Nàng đã có gia đình , còn ta là đứa trẻ ngu ngơ
 
Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
Giữa Những Ngày Gió Thổi Qua


Chiang Mai cuối tháng tám .

Mùa mưa dần rút , để lại những mảng trời xanh trong veo và bầu không khí mát lạnh lúc sáng sớm .

Trong căn nhà nhỏ , Ann và Cheer vẫn sống những ngày tưởng chừng bình lặng , nhưng bên trong , từng thay đổi nhỏ đang lặng lẽ hình thành

Hôm ấy , Ann thức dậy sớm hơn thường lệ .

Trên bàn ăn là một bó hoa dại nhỏ chị đã hái được hôm qua , chúng được cắm trong chiếc bình gốm Cheer mua ở chợ đêm .

Gió luồn qua khe cửa , mang theo tiếng chuông gió leng keng

Cheer bước ra khỏi phòng với mái tóc rối bù , mặc chiếc áo sơ mi dài đến gối của Ann .

Cô dụi mắt , giọng ngái ngủ

"Chị dậy sớm làm gì vậy?"

"Chị muốn thử viết nhật ký mỗi sáng ," Ann đáp , tay vẫn thoăn thoắt trên trang giấy trắng "Ghi lại những ngày ở đây .

Với em"

Cheer đi tới , đặt cằm lên vai Ann , nhìn những dòng chữ nắn nót của chị "Em cũng nên viết cùng chị"

"Không , em nên lo ngủ thêm nửa tiếng" Ann trêu , quay sang hôn nhẹ lên má Cheer

__________

Buổi chiều hôm đó , khi cả hai đang dọn dẹp nhà kho sau vườn - nơi chất đầy vật dụng từ thời chủ cũ , Ann bất ngờ phát hiện một chiếc rương nhỏ cũ kỹ .

Cheer tò mò mở ra , bên trong là những cuốn sổ tay , vài bức tranh cũ , và.....một phong thư đã úa màu

Ann cẩn thận mở thư ra .

Nét chữ bay bướm , ký tên là "S" , và nội dung bức thư là lời thổ lộ chưa từng được gửi đi , của một cô gái gửi cho người yêu cùng giới - vào năm 1934

Cheer đọc đến đâu , lặng người đến đó .

Ann cũng im lặng hồi lâu, rồi khẽ nói :

"Người ta đã từng yêu nhau như tụi mình , dù vào thời kỳ con khắc nghiệt hơn rất nhiều"

"Và họ không thể bên nhau," Cheer thì thầm , mắt cay xè

Ann nắm lấy tay Cheer, siết nhẹ

"Vì vậy chị càng trân trọng việc mình đang sống....được sống...và được yêu em"

___________

Ba ngày sau đó .

Trời lại mưa , lạnh và dầm dề .

Trong lúc Cheer vẫn khoẻ mạnh tung tăng dạy thêm , thì Ann - người từng sống giữa thời tiết khắc nghiệt - lại nằm li bì với cơn sốt lạ

"Không sao đâu , chị từng bị vậy rồi" Ann gượng cười, tay run run cầm chiếc khăn lạnh

Cheer ngồi bên giường , trán cau lại "Em lo lắm .

Hay đi viện nhé!"

"Không cần đâu , chị ổn"

Nhưng đến nửa đêm , Ann bắt đầu mê sản - chị gọi tên những người đã mất - cha mẹ , bà ngoại , những cái tên mà Cheer chưa từng nghe qua .

Và sau đó , chị nắm lấy tay Cheer nói bằng giọng run rẫy

"Nếu một ngày chị không còn ở đây..."

Cheer ngắt lời , giọng gắt lên "Đừng nói như vậy !

Em sẽ không để cho chuyện đó xảy ra .

Em còn chưa kể cho chị nghe hết danh sách món ăn em muốn nấu cho chị"

Ann cười , yếu ớt .

Rồi thiếp đi

__________

Sáng hôm sau , khi trời tạnh , Ann đã đỡ hơn .

Nhưng cơn sốt đó lại khiến Cheer nghĩ nhiều .

Cô lục lại nhật ký của Ann , đọc từng trang chị viết .

Có những dòng chữ khiến Cheer rơi nước mắt

"Nếu một ngày em phải rời đi , chị mong

Em không mang theo gánh nặng .

Hãy

Sống tiếp , sống cho cả phần của chị"

"Chị không sợ cái chết , chị chỉ sợ không

Kịp nói rằng chị yêu em nhiều đến mức nào"

Đêm đó , Cheer ngồi bên Ann , chờ chị tỉnh dậy , và thầm hứa

"Em sẽ không để chị một mình .

Dù tương lai ra sao , em cũng sẽ cùng chị bước qua"

_________

Vài ngày sau , khi Ann đã khỏe lại , Cheer đã nhận được cuộc gọi từ một trường đại học danh tiếng ở Bangkok .

Họ thông báo rằng cô đã trúng tuyển vào trường đại học của họ

Cheer do dự .

Cô kể cho Ann nghe khi cả hai đang uống trà dưới mái hiên

"Chị nghĩ sao ?

Nếu em đi , tụi mình phải yêu xa...."

Ann nhìn Cheer, trầm ngâm vài giây .

Rồi nói :

"Đi đi .

Em không thể vì chị mà từ bỏ cơ hội cho bản thân mình .

Tình yêu này không nên là cái kén giữ em lại .

Nó nên là đôi cánh"

Cheer rơm rớm nước mắt "Em không muốn xa chị....em sợ mất...."

"Không ai mất ai cả" Ann dịu dàng cười , "em quên chị là tổ tiên của em rồi sao ?

Dù ở đâu , chị vẫn ở trong em mà"

_________

Trước thời gian chuẩn bị rời đi của Cheer là khoảng thời gian đong đầy cảm xúc .

Cả hai cùng đi đến những nơi từng ghé , chụp lại những bức ảnh đã chụp trước đó .

Nhưng với nụ cười trưởng thành hơn , ánh mắt sâu hơn

Ann tặng Cheer cuốn sổ tay nhỏ , ghi lại toàn bộ hành trình từ ngày xuyên không đến đây - những chuyện buồn vui , những lần cãi nhau , những buổi đi chợ đêm đầu tiên , cả lần đầu hôn nhau dưới gốc cây sala

"Khi nào nhớ, đọc nhé !

Nhưng nhớ xong thì phải sống tiếp"

Cheer bật khóc "Em đi rồi....chị có buồn không"

Ann gật đầu "Buồn .

Nhưng chị buồn vì nhớ em , không phải vì em ra đi"

__________

Ngày Cheer lên đường cũng là một ngày mưa .

Ann tiễn cô ra ga , hai người ôm nhau thật lâu dưới mái che

"Em sẽ quay lại , không chỉ thăm chị.....mà còn sống với chị mãi mãi" Cheer nói , giọng run

"Chị tin em" Ann thì thầm "Và chị cũng sẽ không chờ đợi trong im lặng .

Chị sẽ sống một cuộc đời thật rực rỡ , để khi em trở về , thấy chị vẫn là chị - người em từng yêu"

"Không phải người từng yêu.

Mà là người luôn yêu"

Họ hôn nhau - nụ hôn vừa pha lẫn nước mưa và cả nước mắt

____________

Nửa năm nhanh chóng trôi qua .

Ann nhận được một bức thư tay từ Cheer và một bức ảnh chụp ở giảng đường .

Cheer viết :

"Em đang học về lịch sử , nhưng trong lòng luôn nhớ một người từ quá khứ đến hiện tại - người khiến em tin rằng có cả tình yêu vượt thời gian .

Đợi em nhé , chỉ cần 2 năm nữa thôi em sẽ trở về .

Em muốn già đi cùng chị , bên nhau .

Như đã hứa"

Ann cất lá thư vào trong hộp .

Trên bàn là một con hạc giấy mới màu vàng - màu của hy vọng .

Ngoài hiên , nắng xuyên qua tán cây

Chị đặt tay lên ngực , nơi trái tim đau nhẹ mỗi lần nhớ

Nhưng lần này .

Không còn sợ hãi

-Cheer sẽ quay về

Và chị....vẫn sẽ là người đứng chờ nơi cửa sổ ấy , như ngày đầu tiên Cheer bước vào đời mình

________________

End chap 9
 
Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
Khi Chúng Ta Trở Về Với Nhau


Mùa đông về trễ ở Chiang Mai năm nay .

Tháng mười hai, gió vẫn nhẹ nhàng và nắng vẫn mềm như mùa thu chưa chịu rút lui .

Nhưng trong lòng Ann , một mùa khác đang đến - một mùa của chờ đợi , của mong mỏi , và hơn hết , là của hy vọng

Đã gần ba tháng từ lá thư cuối cùng mà Cheer gửi .

Vẫn là chữ viết thân quen , nét mực loang nhẹ như nụ cười trong sáng ngày nào .

Nhưng lần này , không kèm ảnh , không ghi địa chỉ cụ thể , chỉ có một lời hứa "Em đang thu xếp .

Chờ em nhé !

ที่รัก"

Ann đã đọc đi đọc lại bức thư đó không biết bao nhiêu lần .

Gấp lại rồi mở ra , cất vào hộp rồi lại lấy ra .

Mỗi lần chạm vào , là mỗi lần tim chị khẽ run lên , như sợ giấy mực sẽ phai đi trước khi người trở về

________

Chiang Mai dịu dàng , nhưng sự dịu dàng ấy trở nên rộng lớn và vắng lặng khi chỉ có một mình.

Ann vẫn dậy sớm viết nhật ký , vẫn đi chợ sáng , vẫn tỉa hoa trong vườn và đọc lại những trang sách cũ .

Nhưng không còn giọng Cheer pha trò khi chị sai cà phê sai tỉ lệ , không còn cái ôm bất ngờ từ sau lưng khi Ann đang cắm hoa , cũng không còn tiếng nhỏ nhẹ lúc chiều về : "Chị Ann , tối nay ăn gì em nấu nhé!"

Ann nhận ra : Hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao , mà là từng mảnh ghép nhỏ mà Cheer mang đến - từ cách cô ấy ngồi vắt chân vẽ trong nắng chiều , đến những lần làm đổ nước rồi ngượng nghịu xin lỗi

Thiếu Cheer, căn nhà vẫn đẹp , vẫn nguyên vẹn .

Nhưng đẹp một cách trống trãi

__________

Chiều hôm đó , Ann đang ngồi bên cửa sổ - nơi chị vẫn thường nhìn ra đường phố đông đúc - thì một đứa bé người bản địa chạy đến , tay cầm một gói giấy

"Cô Ann , có người gửi cái này , người đó nói : 'cô ấy sẽ hiểu'"

Ann mở gói giấy .

Bên trong là một miếng vải nhỏ - hoa văn truyền thống của Lanna - nhưng được may thành hình con hạc .

Gắn kèm là một mảnh giấy nhỏ , viết tay : "Chuyến xe từ Bangkok về Chiang Mai ,tối mai , ga số 3"

Trái tim chị như muốn bật ra khỏi lòng ngực

Tối hôm sau , Ann đến ga trong một chiếc áo khoác len nhẹ , chiếc khăn mà Cheer từng quàng cho chị trong ngày mưa .

Trời lạnh hơn thường lệ .

Những hành khách từ Bangkok lần lượt bước xuống - người thì vội vã , người thong thả , ai cũng mang theo một chút bụi đường

Ann đứng lặng , nhìn từng người bước qua

Và rồi - ở cuối dòng người - Cheer xuất hiện

Cô gái ấy , vẫn là Cheer , nhưng có gì đó trưởng thành hơn : đôi mắt cương nghị hơn , dáng đi vững vàng hơn , và nụ cười.....vẫn là nụ cười khiến Ann yên lòng nhất trên đời

Họ không nói gì trong vài giây .

Chỉ nhìn nhau

Rồi Cheer bước nhanh đến , kéo Ann vào một cái ôm chặt

"Em về rồi"

Ann khẽ nói , giọng như gió :

"Chị biết em sẽ về"

_________

Họ trở về nhà đã là lúc trời khuya .

Nhưng cả hai đều không có dấu hiệu của buồn ngủ .

Ann pha trà , Cheer ngồi kể về những ngày tháng ở Bangkok - áp lực học tập , những lớp học đông đúc , những buổi tối cô đơn giữa thành phố hoa lệ

"Mỗi khi mệt , em lại nghĩ : Chị đang ở đâu đó , sống một cuộc đời đẹp đẽ , và chờ em"

Ann chỉ cười , rót thêm trà

"Chị đâu có đứng im mà chờ .

Chị sống dữ dội lắm .

Trồng rau , sửa mái nhà , học nấu món ăn mới .

Đợi em về để chê !"

Cả hai cùng bật cười

Đêm đó , họ ngủ cùng nhau trên chiếc giường cũ kỹ , nhưng không còn lạnh lẽo .

Những ngón tay đan lấy nhau như chưa từng xa cách .

Không cần nhiều lời , không cần giải thích

Chỉ cần "Em đã về"

Sáng hôm sau , khi mặt trời vừa lên, Ann và Cheer ngồi trên bậc thềm trước nhà .

Gió nhẹ , và mùi trà thơm dịu

"Em không quay lại Bangkok nữa" Cheer nói , mắt nhìn xa xăm

Ann nhìn cô , không giấu được nỗi lo "Em chắc chứ , cơ hội đó rất tốt...."

"Cơ hội đến rồi sẽ có lại .

Nhưng chị thì sẽ không có lần thứ hai trong đời"

Ann im lặng

Cheer tiếp lời

"Em muốn sống ở đây .

Với chị , có thể mở lớp dạy nhỏ , online cũng được .

Nhưng mỗi tháng em muốn thấy chị .

Mỗi tối em muốn tự tay nấu ăn cho chị .

Có được không?"

Ann gật đầu , nước mắt rưng rưng

"Chị chỉ cần mỗi ngày thức giấc đều thấy em tỉnh dậy .

Là đủ!"

Họ quyết định in tấm ảnh lớn - tấm chụp chung dưới góc Sala hôm cả hai lần đầu hôn nhau .

Dưới ảnh là dòng chữ "Người yêu tôi , là tổ tiên tôi"

Không ai giải thích câu chữ đó cho ai , vì cả hai đều hiểu ý nghĩa sâu sắc phía sau

Họ sống tiếp - không ồn ào , không rực rỡ - nhưng đầy đủ

Có lúc bệnh tật , có lúc cãi nhau , có những ngày mưa khiến ký ức cũ ùa về .

Nhưng rồi , mọi thứ đều tan biến trong một cái ôm mỗi tối và lời chúc ngon miệng bằng tiếng Lanna mà Cheer học được từ mấy đứa nhỏ hàng xóm

Ann từng nói "Tình yêu không cần vĩnh cửu , chỉ cần có thật từng ngày"

Và bây giờ , nó đang sống - từng ngày

_________

Vào một ngày trời đầy nắng , Ann viết dòng cuối cùng trong nhật ký chị từng bắt đầu viết từ sáng hôm ấy - khi Cheer còn mặc chiếc áo sơ mi dài đến gối

"Em đã trở về .

Không phải chỉ như một vị

Khách ghé qua cuộc đời chị , mà như một

Phần máu thịt , như một nỗi nhớ đã hoá

Thành hơi thở

Chị không cần biết tương lai ra sao .

Chỉ

Cần mỗi ngày thức dậy , em vẫn chọn ở lại

Vậy là đủ"

Cheer đi ngang qua , ngồi xuống bên cạnh , đọc lướt rồi khẽ nói

"Vậy.....tối nay ăn món cà ri gà nhé"

Ann gật đầu , mỉm cười , gấp quyển nhật ký lại .

Ngoài cửa sổ , ánh hoàng hôn đỏ rực trên đường , rực rỡ và êm ả

Một tình yêu đã đi qua thời gian .

Và cuối cùng , nó đã tìm được nơi để ở lại - là một trái tim , là một mái nhà , là một 'chúng ta'

Trời Chiang Mai tháng mười hai dần chuyển lạnh .

Những cơn gió mang mùi gỗ ẩm và tro bếp sớm khiến mọi thứ trở nên dịu lại , chậm lại .

Nhưng với Ann , thời gian trôi nhanh một cách kỳ lạ .

Mỗi ngày bên Cheer như một đoạn phim tua chậm - chị muốn nhớ , muốn giữ lại từng chi tiết

Cheer đã ở lại .

Đúng như bức thư cô đã viết trong nửa năm trước .

Không rời đi nữa .

Không để lở nhau thêm một lần nào nữa

Ann và Cheer bắt đầu một cuộc sống mới như thể chưa từng xa cách .

Họ sửa lại căn nhà cũ - vẫn giữ nguyên màu ngói đỏ bạc nắng , vẫn giữ chiếc cửa sổ mà ngày xưa Ann từng ngồi nhìn trời mưa và nghĩ về một cô gái bước ra từ năm 1825

Nhưng bên trong , mọi thứ đều mới : bàn làm việc đôi cạnh nhau , giá sách chung , và cả những khung ảnh chứa đầy khoảnh khắc của hai người - từ chuyến đi đầu tiên đến chợ đêm , đến tấm hình Cheer đang ngồi chăm chú học ở Bangkok mà Ann đã từng giữ suốt nửa năm trời

Mỗi sáng , Cheer pha trà .

Ann viết .

Họ giành ra một giờ đầu ngày để không ai động đến điện thoại , chỉ nói chuyện với nhau - một thói quen nhỏ nhưng đủ khiến tình yêu luôn tươi mới

"Chị nghĩ mình đang sống trong một giấc mơ" Ann nói vào một buổi sáng khi nắng tràn qua cửa sổ

"Không .

Đây là đời thực .

Nhưng là phần đẹp nhất của nó" Cheer trả lời , dựa đầu vào vai chị

____________

Một buổi tối đầu năm mới , khi hai người đang ngồi xem lại cuốn sổ tay hành trình mà Ann từng viết , Cheer nảy ra một ý tưởng:

"Hay là mình cùng viết lại tất cả thành một cuốn sách?"

Ann ngẩng lên , ngạc nhiên

"Em nghĩ nên kể lại chuyện của tụi mình , không chỉ là chuyện tình yêu , mà là hành trình vượt qua thời gian , vượt qua định kiến , vượt cả nỗi sợ"

Ann im lặng hồi lâu .

Rồi gật đầu

"Viết đi .

Nếu tụi mình không kể , thì ai sẽ tin rằng điều kỳ diệu đó có thật"

Thế là họ bắt đầu viết - không còn là nhật ký của riêng Ann nữa , mà là bản thảo chung .

Mỗi người một chương , một giọng kể .

Ann kể bằng nổi nhớ , Cheer kể bằng sự hồi sinh

Họ viết ở một quán cà phê nhỏ ven đường , trên chuyến tàu đi Ayutthaya , hay dưới bóng cây Sala nơi họ hay hẹn hò

Mỗi trang viết là một cánh cổng bay về quá khứ , và cũng là bước chân tiến về tương lai

_____________

Tháng ba , khi bản thảo hoàn chỉnh , Cheer nhận được một lời mời đặc biệt từ hội nghị quốc tế về

"Di sản ký và tình yêu ngoài chuẩn mực lịch sử" được tổ chức tại Brelin

"Họ muốn em thuyết trình về góc nhìn lịch sử phi tuyến tính .

Và.....em nghĩ mình nên kể câu chuyện tụi mình ở đó"

Ann hơi lặng người

"Em chắc chứ?"

"Em không muốn tình yêu là điều gì phải che giấu .

Em không muốn tình yêu của chúng mình bị chôn vùi như bức thư từ năm 1934 ấy"

Ann gật đầu

"Nếu đi.

Nhớ mặc áo ấm......và nhớ viết thư về"

Cheer ôm Ann thật lâu .

Lần này , cả hai không còn sợ chia xa .

Bởi vì lần này , họ biết rõ : trái tim đã tìm thấy nhau thì sẽ không lạc đường nữa

__________

Ba ngày sau khi Cheer rời Chiang Mai , có một người phụ nữ trung niên gõ cửa nhà Ann

"Xin lỗi , đây có phải là nhà của bà Ann không?"

"Phải, tôi là Ann" chị đáp

Người phụ nữ rút ra khỏi túi quần một phong thư cũ .

Lá thư Cheer đã gửi trong khoảng thời gian còn đi học tại Bangkok , người đó là một người cháu họ xa , đang nghiên cứu về lịch sử gia đình

"Tôi đã tìm thấy nó trong một quyển sách cũ .

Và.....tôi nghĩ mình phải tìm bà"

Ann mời cô vào nhà .

Khi biết được câu chuyện của họ , người phụ nữ đã bật khóc

"Tôi chưa từng tin rằng có một tình yêu như thế tồn tại .

Nhưng bây giờ tôi đã thấy rồi"

Ann chỉ mỉm cười .

Không giải thích , không thanh minh .

Bởi có những điều , người ta chỉ cần thấy là tin

Mùa hạ năm đó , cuốn sách NGƯỜI YÊU TÔI LÀ TỔ TIÊN TÔI chính thức được phát hành .

Bìa sách là bức ảnh Ann và Cheer đang ngồi tựa vào góc cây Sala - nơi ánh sáng mỗi sáng đều chíu qua

Cuốn sách được dịch sang nhiều thứ tiếng .

Không vì sự nổi tiếng của nó , mà là vì sự thật trong nó .

Câu chuyện không có nhân vật phản diện , không có bi kịch lớn , chỉ có hai người yêu nhau - sâu sắc , lặng lẽ , và quyết tâm không để thời gian chia cắt họ

_____________

Tháng 6 , Cheer được mời làm khách mời cho trương trình giao lưu tác giả ở Bangkok

"Em không muốn đi nữa , nếu đi em sẽ nhớ chị đến chết mất"

"Đó là cơ hội và cũng là tương lai cho cả hai , coi nhe lần này em vì chị , có được không?"

Ann nhẹ nhàng xoa đầu người đang nằm trên đùi mình giọng dịu dàng nói

"Được chứ , nếu là vì Ann Ann em sẽ làm tất cả mọi thứ"

Ngày xuất phát .

Cheer đặt nụ hôn nhẹ lên môi Ann rồi mới luyến tiếc lên xe

Không hiểu sao , dù đã đi xa nhiều lần nhưng lần này Ann lại cảm thấy có cảm giác bất an , nhưng vẫn phải cố gạc bỏ suy nghĩ đó rồi lại tiễn Cheer lên xe

__________

End chap 10
 
Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
Lần Cuối Của Người Trở Về


Tối hôm đó ở Chiang Mai , trời đổ mưa

Ann ngồi bên cửa sổ , nơi từng là chổ quen thuộc của cả hai kho trời se lạnh .

Chiếc khăn len Cheer từng choàng cho chị đang được vắt ngang ghế .

Trà trên bàn vẫn còn nóng , nhưng trong lòng chị cứ lạnh dần đi - một cảm giác không tên , như thể đang có một ai đó đi xa khỏi cuộc đời mình , mà không hẹn ngày quay lại....

Chị mở điện thoại , đọc lại tin nhắn

"Chị ơi , em đang lên xe .

Lúc nào lên xe em gọi , nhớ chiu nhiều"

Ann nhắn lại :

"Chị đợi"

Không có hồi âm .

Cũng không có cuộc gọi nào trong suốt đêm ấy

__________

Rạng sáng hôm sau- 2 giờ 17 phút

Điện thoại Ann rung lên .

Là số lạ .

Bangkok

Giọng đàn ông bên kia vang lên , khẩn trương, không quen nhưng nghiêm trọng

"Xin lỗi , có phải là người thân của cô Cheer không ạ"

Ann đứng dậy , tim thắt lại

"Phải .

Có chuyện gì sao"

"Cô ấy gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng trên đường đến sân bay .

Hiện đang cấp cứu ở bệnh viện Siriraj.....tình hình rất nguy kịch"

Không đợi ai đó nói thêm , Ann vội thu dọn đồ , gọi xe đến bến xe nhanh nhất để đi Bangkok .

Suốt chuyến đi , chị không ngủ , không ăn .

Chị chỉ nắm chặt chiếc móc khoá con hạc Cheer từng làm bằng vải Lanna , áp lên ngực , niệm thầm :

"Đừng đi .

Làm ơn , đừng đi!"

__________

Bangkok 6 giờ sáng

Ann có mặt tại bệnh viện .

Không ai cần chỉ , chị tự tìm đến ICU , nơi Cheer đang nằm

Qua lớp kính , chị thấy Cheer nằm im , máy móc bủa vây , ống thở che gần hết khuôn mặt .

Trán co được băng kín , một bên má có vết bầm sâu

Bác sĩ bước ra , nét mặt trầm

"Cô ấy hôn mê sâu .

Chấn thương sọ nặng , mất máu nhiều .

Chúng tôi đang cố giữ ổn định.

Nhưng......"

Nhưng đó chỉ là cách lịch sự để nói rằng: cô ấy có thể sẽ không tỉnh lại nữa

Ann không nói gì .

Chị chỉ gật đầu , rồi ngồi xuống ghế

12 giờ trưa , cơn mưa bất ngờ đổ xuống Bangkok - như thể trời cũng đang chia buồn

Y tá vội vã chạy ra , bác sĩ hô hấp khẩn cấp , máy móc phát ra âm thâm liên hồi

Ann đứng như hoá đá bên ngoài phòng cấp cứu .

Và rồi - như một nhát dao lạnh - tấm rèm được kéo lại , và bác sĩ bước ra , lắc đầu

"Xin lỗi , cô ấy không qua khỏi"

Ann không hét , không ngất

Chỉ cúi đầu thật thấp , như thể cả cơ thể không còn gì để giữ thẳng

Nước mắt không rơi .

Nhưng bên trong - có cái gì đó đã vỡ

__________

Ba ngày sau .

Cheer được hỏa táng ở một ngôi chùa nhỏ tại Bangkok .

Ann là người đứng ra lo hết mọi chuyện , từ khung ảnh , đến hoa tang , đến bài văn tế cuối cùng

Không ai nói gì nhiều .

Ai cũng cảm thấy sự ra đi này qua đột ngột .

Cô gái ấm áp , đầy hy vọng , có một tương lai rực rỡ , đã dừng lại giữa đường

Ann chọn tấm hình dưới cây Sala - lần đầu họ hôn nhau - làm ảnh thờ

Chị đứng trước di ảnh , nhìn sâu vào đôi mắt của Cheer .

Đôi mắt từng khiến chị thấy mình bình yên trong cả những cơn giông lớn nhất

"Em không giữ lời hứa rồi nhé Cheer" Ann thì thầm

"Em nói là sẽ không để tụi mình lỡ nhau thêm lần nào nữa mà...."

Ann ôm hũ tro cốt của Cheer trở về Chiang Mai , đặt trên bàn gỗ ở phòng khách .

Chị rửa sạch khung ảnh , lau từng vết bụi trên quyển nhật ký của hai người, nhưng không mở ra

Mọi thứ vẫn nguyên .

Mà không còn gì cả

___________

Ann nằm trên chiếc giường cũ kỹ , nghe tiếng quạt trần kêu rè rè , tay cầm khăn len của Cheer

Trời mưa.

Căn phòng không còn ấm như trước .

Không có ai cằn nhằn chuyện Ann cắm hoa quá lâu , hay lén ôm chị từ sau lưng

Chị quay sang , thì thầm vào khoảng không :

"Nếu em có nghe được , thì biết là chị....tha thứ cho em"

"Chị tha thứ vì em không giữ được lời hứa"

"Nhưng em có biết không.....chị vẫn đợi"

Ngày hôm sau Ann cắt hết các buổi dạy , huỷ lịch gặp gỡ với nhà xuất bản , và từ chối các lời mời về bản quyền cuốn sách

Chị không còn muốn kể nữa.

Bởi người mà chị định đi cùng - đã không còn

Một tuần dài trôi qua .

Chiều hôm đó, chị ra vườn , nơi từng là góc chill của cả hai .

Cây Sala vẫn còn đó .

Trên nhánh cây cao , một con chim đang làm tổ

Ann đem theo khung ảnh và hũ tro cốt .

Chị không chôn , chị chỉ đặt cạnh nhau , dưới bóng cây , rồi ngồi xuống nhìn trời

"Mình từng nói sẽ sống một cuộc đời không cần vĩnh cửu - chỉ cần thật mỗi ngày"

"Em không cần xin lỗi đâu Cheer .

Vì ít nhất - em đã yêu chị một cách đầy đủ"

"Phần còn lại......để chị sống tiếp"

Gió chiều thổi nhẹ qua sân, mang theo mùi trà nhài và tro bếp .

Ann vẫn ngồi đó , giữa một khoảng trời yên tĩnh mà đau đến nghẹt thở

Đôi mắt chị nhắm lại , và trong khoảng mơ hồ , giọng của Cheer như thoáng qua

"Chị Ann....đừng buồn lâu quá .

Em sẽ ghét nếu chị ở mãi trong nỗi đau"

__________

End chap 11

Tay nắm người xưa còn ấm không ?

Mà em buôn nhẹ tựa cơn lòng

Hẹn thề chợt úa như mây xám

Ánh mắt vừa xa đã ngập đông

Vạt nắng nghiêng chiều rơi trước ngõ

Tàn hoa cuối hạ úa bên sông

Em đi để lại mùa thu cũ

Một bóng người thương gió ngược dòng
 
Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
Năm Năm Chị Ở Lại


Năm đầu tiên khi Cheer mất , Chiang Mai không còn là thành phố của những buổi chiều ấm nắng

Ann sống như một cái bóng trong căn nhà cũ - nơi từng là tổ ấm của hai người .

Mỗi sáng , chị vẫn pha hai tách trà , nhưng một tách không bao giờ được uống .

Mỗi tối , chị vẫn bật đèn hiên nhà , như thể Cheer có thể quay về bất cứ lúc nào

Cây Sala sau nhà vẫn trổ hoa .

Nhưng gió thổi qua chỉ còn lại tiếng lá xào xạc và lòng người trống rỗng

__________

Năm đầu tiên , Ann không khóc

Chị sống bằng thói quen .

Chị giữ lại mọi thứ - chiếc khăn len cũ Cheer từng quàng cho chị , quyển nhật ký của cả hai , chiếc cốc gốm vỡ một bên miệng .

Mỗi món đồ đều như một mãnh ký ức đông cứng - chị sợ nếu buông bỏ , sẽ mất luôn một phần của Cheer còn sót lại trên đời

Chị không nói nhiều với ai .

Tắt tất cả thông báo về điện thoại .

Không xem lại hình ảnh , chị chỉ viết một câu trong nhật ký :

"Thế giới mất em , chị thì mất cả cuộc đời"

__________

Năm thứ hai - gió đổi mùa , nhưng nỗi nhớ thì không

Ann bắt đầu ra ngoài nhiều hơn .

Chị đi chợ sớm , mua rau , nấu ăn - dù phần lớn thức ăn bị nguội trên bàn .

Chị trồng lại luống cải Cheer đang trồng dở , đặt chậu oải hương ngoài hiên như lời hứa chưa kịp giữ

Một hôm , đứa bé hàng xóm chạy sang , chìa ra con hạc giấy màu tím

"Cháu gấp giống hình trong quyển sách của hai cô nè!"

Ann bật cười - lần đầu sau một năm .

Nụ cười mờ nhạt , ẩm ướt như sương sớm , nhưng là thật

_________

Năm thứ ba - những giấc mơ bắt đầu thưa dần

Ban đầu , đêm nào Ann cũng mơ thấy Cheer .

Có hôm là lần đầu gặp nhau dưới mái hiên đẫm mưa .

Có hôm là hình ảnh Cheer ngồi tựa đầu vào vai chị , rồi cười nhẹ trong nắng chiều

Nhưng càng về sau , những giấc mơ càng thưa thớt .

Ann sợ điều đó hơn cả nỗi đau .

Sợ rằng một ngày mình sẽ không còn nhớ tiếng cười của người ấy .

Không còn nghe lại giọng "chị Ann" nhỏ nhẹ vài buổi tối

Chị bắt đầu viết lại .

Không phải viết cho sách mà là viết để giữ lại âm thanh của kí ức .

Mỗi ngày một đoạn

"Hôm nay chị nấu cà ri gà , không ai chê mặn"

"Chị học nấu món Lanna .

Đáng ra là em nấu mà"

Viết - như một cách sống lại sự lãng quên

__________

Năm thứ tư - căn nhà mở cửa trở lại

Ann dạy tiếng anh cho trẻ em người dân tộc trong vùng.

Chị cười nhiều hơn , bớt trầm mặc , dù trong mắt vẫn còn điều gì đó mãi không tan

Một buổi chiều .

Khi đang thu dọn lớp học , chị nhận được một bưu phẩm từ Bangkok .

Bên trong là một băng ghi âm cũ và một mảnh giấy nhỏ

"Tôi là bạn học cũ ở trường đại học mà Cheer đã học .

Tôi đã tìm thấy cái này trong hộp đồ mà cô ấy để lại .

Mong chị giữ lấy"

Ann ôm băng vào ngực , khóc suốt cả buổi chiều .

Không còn là nước mắt của đổ vỡ , mà là nước mắt của người biết rằng mình còn lý do để sống tiếp

___________

Năm thứ năm - thời gian không làm lành , nhưng giúp con người bước tiếp

Ann dậy sớm , pha trà rồi viết nhật ký xong lại tưới hoa .

Chị học cách sống một mình mà không cô đơn .

Không còn là chờ đợi , mà là tiếp tục

Nhưng có một điều chị vẫn chưa làm được- trở lại Bangkok

Thành phố nơi Cheer rời đi mãi mãi

___________

Tháng 11 , một buổi sáng trời nhiều mây

Ann nhận được một bức thư từ trường một trường đại học ở Bangkok - nơi Cheer từng theo học .

Họ muốn tổ chức một buổi tưởng niệm nhỏ , đồng thời ra mắt phiên bản mới của cuốn NGƯỜI YÊU TÔI LÀ TỔ TIÊN TÔI , lần đầu được đưa vào chương trình học

Ann cầm lá thư , đứng rất lâu dưới cây Sala .

Lá rụng lác đác , gió nhẹ lướt qua tóc chị

Tối đó , Ann mở lại phòng của Cheer - lần đầu sau nhiều năm .

Mùi gỗ cũ , mùi giấy , và cả mùi oải hương khô xộc vào .

Chị ngồi xuống bên giường , mở ngăn kéo , lấy ra một cuốn sổ tay

Trang cuối cùng là nét chữ của Cheer:

"Nếu chị có đọc được dòng này , thì nghĩa là em không về được nữa .

Nhưng chị ơi , đừng để đời mình chỉ là khung cảnh không người .

Đi đi .

Đi và kể lại chuyện của tụi mình - không phải bằng nước mắt , mà bằng tiếng nói"

Một tuần sau , Ann rời Chiang Mai .

Chị mặc chiếc áo sơ mi Cheer từng thích , khoác chiếc khăn len cũ , xách theo chiếc vali nhỏ , và mang theo hũ tro cốt của Cheer bên mình

"Đi với chị , lần này chị không để em đi một mình đâu"

Ga tàu không còn người đưa tiễn .

Nhưng Ann thấy lòng nhẹ tênh , như thể Cheer đang đi cùng

Ann ngồi hàng ghế bên cửa sổ , tay cầm quyển sách tái bản , lần đầu có thêm phần hậu truyện - là những năm sau khi Cheer mất

Trên trang cuối , Ann viết một câu :

"Em từng là phần rực rỡ nhất cuộc đời chị .

Nhưng giờ chị sẽ là phần sống tiếp của em"

Bangkok dần hiện ra ngoài khung kính - không còn là nơi kết thúc nữa .

Mà là nơi khởi đầu lại , với những điều chưa hoàn thành

Ann không biết phía trước là gì .

Nhưng chị biết rõ một điều

"Em từng hứa sẽ sống cùng chị .

Bây giờ , tới lượt chị sống thay cả phần em"

____________

Hoàn : 16/5/2025 - 3/7/2025

Có nên viết phần hai hay không ?
 
Back
Top Bottom