Mùa đông về trễ ở Chiang Mai năm nay .
Tháng mười hai, gió vẫn nhẹ nhàng và nắng vẫn mềm như mùa thu chưa chịu rút lui .
Nhưng trong lòng Ann , một mùa khác đang đến - một mùa của chờ đợi , của mong mỏi , và hơn hết , là của hy vọng
Đã gần ba tháng từ lá thư cuối cùng mà Cheer gửi .
Vẫn là chữ viết thân quen , nét mực loang nhẹ như nụ cười trong sáng ngày nào .
Nhưng lần này , không kèm ảnh , không ghi địa chỉ cụ thể , chỉ có một lời hứa "Em đang thu xếp .
Chờ em nhé !
ที่รัก"
Ann đã đọc đi đọc lại bức thư đó không biết bao nhiêu lần .
Gấp lại rồi mở ra , cất vào hộp rồi lại lấy ra .
Mỗi lần chạm vào , là mỗi lần tim chị khẽ run lên , như sợ giấy mực sẽ phai đi trước khi người trở về
________
Chiang Mai dịu dàng , nhưng sự dịu dàng ấy trở nên rộng lớn và vắng lặng khi chỉ có một mình.
Ann vẫn dậy sớm viết nhật ký , vẫn đi chợ sáng , vẫn tỉa hoa trong vườn và đọc lại những trang sách cũ .
Nhưng không còn giọng Cheer pha trò khi chị sai cà phê sai tỉ lệ , không còn cái ôm bất ngờ từ sau lưng khi Ann đang cắm hoa , cũng không còn tiếng nhỏ nhẹ lúc chiều về : "Chị Ann , tối nay ăn gì em nấu nhé!"
Ann nhận ra : Hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao , mà là từng mảnh ghép nhỏ mà Cheer mang đến - từ cách cô ấy ngồi vắt chân vẽ trong nắng chiều , đến những lần làm đổ nước rồi ngượng nghịu xin lỗi
Thiếu Cheer, căn nhà vẫn đẹp , vẫn nguyên vẹn .
Nhưng đẹp một cách trống trãi
__________
Chiều hôm đó , Ann đang ngồi bên cửa sổ - nơi chị vẫn thường nhìn ra đường phố đông đúc - thì một đứa bé người bản địa chạy đến , tay cầm một gói giấy
"Cô Ann , có người gửi cái này , người đó nói : 'cô ấy sẽ hiểu'"
Ann mở gói giấy .
Bên trong là một miếng vải nhỏ - hoa văn truyền thống của Lanna - nhưng được may thành hình con hạc .
Gắn kèm là một mảnh giấy nhỏ , viết tay : "Chuyến xe từ Bangkok về Chiang Mai ,tối mai , ga số 3"
Trái tim chị như muốn bật ra khỏi lòng ngực
Tối hôm sau , Ann đến ga trong một chiếc áo khoác len nhẹ , chiếc khăn mà Cheer từng quàng cho chị trong ngày mưa .
Trời lạnh hơn thường lệ .
Những hành khách từ Bangkok lần lượt bước xuống - người thì vội vã , người thong thả , ai cũng mang theo một chút bụi đường
Ann đứng lặng , nhìn từng người bước qua
Và rồi - ở cuối dòng người - Cheer xuất hiện
Cô gái ấy , vẫn là Cheer , nhưng có gì đó trưởng thành hơn : đôi mắt cương nghị hơn , dáng đi vững vàng hơn , và nụ cười.....vẫn là nụ cười khiến Ann yên lòng nhất trên đời
Họ không nói gì trong vài giây .
Chỉ nhìn nhau
Rồi Cheer bước nhanh đến , kéo Ann vào một cái ôm chặt
"Em về rồi"
Ann khẽ nói , giọng như gió :
"Chị biết em sẽ về"
_________
Họ trở về nhà đã là lúc trời khuya .
Nhưng cả hai đều không có dấu hiệu của buồn ngủ .
Ann pha trà , Cheer ngồi kể về những ngày tháng ở Bangkok - áp lực học tập , những lớp học đông đúc , những buổi tối cô đơn giữa thành phố hoa lệ
"Mỗi khi mệt , em lại nghĩ : Chị đang ở đâu đó , sống một cuộc đời đẹp đẽ , và chờ em"
Ann chỉ cười , rót thêm trà
"Chị đâu có đứng im mà chờ .
Chị sống dữ dội lắm .
Trồng rau , sửa mái nhà , học nấu món ăn mới .
Đợi em về để chê !"
Cả hai cùng bật cười
Đêm đó , họ ngủ cùng nhau trên chiếc giường cũ kỹ , nhưng không còn lạnh lẽo .
Những ngón tay đan lấy nhau như chưa từng xa cách .
Không cần nhiều lời , không cần giải thích
Chỉ cần "Em đã về"
Sáng hôm sau , khi mặt trời vừa lên, Ann và Cheer ngồi trên bậc thềm trước nhà .
Gió nhẹ , và mùi trà thơm dịu
"Em không quay lại Bangkok nữa" Cheer nói , mắt nhìn xa xăm
Ann nhìn cô , không giấu được nỗi lo "Em chắc chứ , cơ hội đó rất tốt...."
"Cơ hội đến rồi sẽ có lại .
Nhưng chị thì sẽ không có lần thứ hai trong đời"
Ann im lặng
Cheer tiếp lời
"Em muốn sống ở đây .
Với chị , có thể mở lớp dạy nhỏ , online cũng được .
Nhưng mỗi tháng em muốn thấy chị .
Mỗi tối em muốn tự tay nấu ăn cho chị .
Có được không?"
Ann gật đầu , nước mắt rưng rưng
"Chị chỉ cần mỗi ngày thức giấc đều thấy em tỉnh dậy .
Là đủ!"
Họ quyết định in tấm ảnh lớn - tấm chụp chung dưới góc Sala hôm cả hai lần đầu hôn nhau .
Dưới ảnh là dòng chữ "Người yêu tôi , là tổ tiên tôi"
Không ai giải thích câu chữ đó cho ai , vì cả hai đều hiểu ý nghĩa sâu sắc phía sau
Họ sống tiếp - không ồn ào , không rực rỡ - nhưng đầy đủ
Có lúc bệnh tật , có lúc cãi nhau , có những ngày mưa khiến ký ức cũ ùa về .
Nhưng rồi , mọi thứ đều tan biến trong một cái ôm mỗi tối và lời chúc ngon miệng bằng tiếng Lanna mà Cheer học được từ mấy đứa nhỏ hàng xóm
Ann từng nói "Tình yêu không cần vĩnh cửu , chỉ cần có thật từng ngày"
Và bây giờ , nó đang sống - từng ngày
_________
Vào một ngày trời đầy nắng , Ann viết dòng cuối cùng trong nhật ký chị từng bắt đầu viết từ sáng hôm ấy - khi Cheer còn mặc chiếc áo sơ mi dài đến gối
"Em đã trở về .
Không phải chỉ như một vị
Khách ghé qua cuộc đời chị , mà như một
Phần máu thịt , như một nỗi nhớ đã hoá
Thành hơi thở
Chị không cần biết tương lai ra sao .
Chỉ
Cần mỗi ngày thức dậy , em vẫn chọn ở lại
Vậy là đủ"
Cheer đi ngang qua , ngồi xuống bên cạnh , đọc lướt rồi khẽ nói
"Vậy.....tối nay ăn món cà ri gà nhé"
Ann gật đầu , mỉm cười , gấp quyển nhật ký lại .
Ngoài cửa sổ , ánh hoàng hôn đỏ rực trên đường , rực rỡ và êm ả
Một tình yêu đã đi qua thời gian .
Và cuối cùng , nó đã tìm được nơi để ở lại - là một trái tim , là một mái nhà , là một 'chúng ta'
Trời Chiang Mai tháng mười hai dần chuyển lạnh .
Những cơn gió mang mùi gỗ ẩm và tro bếp sớm khiến mọi thứ trở nên dịu lại , chậm lại .
Nhưng với Ann , thời gian trôi nhanh một cách kỳ lạ .
Mỗi ngày bên Cheer như một đoạn phim tua chậm - chị muốn nhớ , muốn giữ lại từng chi tiết
Cheer đã ở lại .
Đúng như bức thư cô đã viết trong nửa năm trước .
Không rời đi nữa .
Không để lở nhau thêm một lần nào nữa
Ann và Cheer bắt đầu một cuộc sống mới như thể chưa từng xa cách .
Họ sửa lại căn nhà cũ - vẫn giữ nguyên màu ngói đỏ bạc nắng , vẫn giữ chiếc cửa sổ mà ngày xưa Ann từng ngồi nhìn trời mưa và nghĩ về một cô gái bước ra từ năm 1825
Nhưng bên trong , mọi thứ đều mới : bàn làm việc đôi cạnh nhau , giá sách chung , và cả những khung ảnh chứa đầy khoảnh khắc của hai người - từ chuyến đi đầu tiên đến chợ đêm , đến tấm hình Cheer đang ngồi chăm chú học ở Bangkok mà Ann đã từng giữ suốt nửa năm trời
Mỗi sáng , Cheer pha trà .
Ann viết .
Họ giành ra một giờ đầu ngày để không ai động đến điện thoại , chỉ nói chuyện với nhau - một thói quen nhỏ nhưng đủ khiến tình yêu luôn tươi mới
"Chị nghĩ mình đang sống trong một giấc mơ" Ann nói vào một buổi sáng khi nắng tràn qua cửa sổ
"Không .
Đây là đời thực .
Nhưng là phần đẹp nhất của nó" Cheer trả lời , dựa đầu vào vai chị
____________
Một buổi tối đầu năm mới , khi hai người đang ngồi xem lại cuốn sổ tay hành trình mà Ann từng viết , Cheer nảy ra một ý tưởng:
"Hay là mình cùng viết lại tất cả thành một cuốn sách?"
Ann ngẩng lên , ngạc nhiên
"Em nghĩ nên kể lại chuyện của tụi mình , không chỉ là chuyện tình yêu , mà là hành trình vượt qua thời gian , vượt qua định kiến , vượt cả nỗi sợ"
Ann im lặng hồi lâu .
Rồi gật đầu
"Viết đi .
Nếu tụi mình không kể , thì ai sẽ tin rằng điều kỳ diệu đó có thật"
Thế là họ bắt đầu viết - không còn là nhật ký của riêng Ann nữa , mà là bản thảo chung .
Mỗi người một chương , một giọng kể .
Ann kể bằng nổi nhớ , Cheer kể bằng sự hồi sinh
Họ viết ở một quán cà phê nhỏ ven đường , trên chuyến tàu đi Ayutthaya , hay dưới bóng cây Sala nơi họ hay hẹn hò
Mỗi trang viết là một cánh cổng bay về quá khứ , và cũng là bước chân tiến về tương lai
_____________
Tháng ba , khi bản thảo hoàn chỉnh , Cheer nhận được một lời mời đặc biệt từ hội nghị quốc tế về
"Di sản ký và tình yêu ngoài chuẩn mực lịch sử" được tổ chức tại Brelin
"Họ muốn em thuyết trình về góc nhìn lịch sử phi tuyến tính .
Và.....em nghĩ mình nên kể câu chuyện tụi mình ở đó"
Ann hơi lặng người
"Em chắc chứ?"
"Em không muốn tình yêu là điều gì phải che giấu .
Em không muốn tình yêu của chúng mình bị chôn vùi như bức thư từ năm 1934 ấy"
Ann gật đầu
"Nếu đi.
Nhớ mặc áo ấm......và nhớ viết thư về"
Cheer ôm Ann thật lâu .
Lần này , cả hai không còn sợ chia xa .
Bởi vì lần này , họ biết rõ : trái tim đã tìm thấy nhau thì sẽ không lạc đường nữa
__________
Ba ngày sau khi Cheer rời Chiang Mai , có một người phụ nữ trung niên gõ cửa nhà Ann
"Xin lỗi , đây có phải là nhà của bà Ann không?"
"Phải, tôi là Ann" chị đáp
Người phụ nữ rút ra khỏi túi quần một phong thư cũ .
Lá thư Cheer đã gửi trong khoảng thời gian còn đi học tại Bangkok , người đó là một người cháu họ xa , đang nghiên cứu về lịch sử gia đình
"Tôi đã tìm thấy nó trong một quyển sách cũ .
Và.....tôi nghĩ mình phải tìm bà"
Ann mời cô vào nhà .
Khi biết được câu chuyện của họ , người phụ nữ đã bật khóc
"Tôi chưa từng tin rằng có một tình yêu như thế tồn tại .
Nhưng bây giờ tôi đã thấy rồi"
Ann chỉ mỉm cười .
Không giải thích , không thanh minh .
Bởi có những điều , người ta chỉ cần thấy là tin
Mùa hạ năm đó , cuốn sách NGƯỜI YÊU TÔI LÀ TỔ TIÊN TÔI chính thức được phát hành .
Bìa sách là bức ảnh Ann và Cheer đang ngồi tựa vào góc cây Sala - nơi ánh sáng mỗi sáng đều chíu qua
Cuốn sách được dịch sang nhiều thứ tiếng .
Không vì sự nổi tiếng của nó , mà là vì sự thật trong nó .
Câu chuyện không có nhân vật phản diện , không có bi kịch lớn , chỉ có hai người yêu nhau - sâu sắc , lặng lẽ , và quyết tâm không để thời gian chia cắt họ
_____________
Tháng 6 , Cheer được mời làm khách mời cho trương trình giao lưu tác giả ở Bangkok
"Em không muốn đi nữa , nếu đi em sẽ nhớ chị đến chết mất"
"Đó là cơ hội và cũng là tương lai cho cả hai , coi nhe lần này em vì chị , có được không?"
Ann nhẹ nhàng xoa đầu người đang nằm trên đùi mình giọng dịu dàng nói
"Được chứ , nếu là vì Ann Ann em sẽ làm tất cả mọi thứ"
Ngày xuất phát .
Cheer đặt nụ hôn nhẹ lên môi Ann rồi mới luyến tiếc lên xe
Không hiểu sao , dù đã đi xa nhiều lần nhưng lần này Ann lại cảm thấy có cảm giác bất an , nhưng vẫn phải cố gạc bỏ suy nghĩ đó rồi lại tiễn Cheer lên xe
__________
End chap 10