Khác Người Viết Giao Hưởng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
402268901-256-k313289.jpg

Người Viết Giao Hưởng
Tác giả: HeAoNgu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Note: góc nhìn bất ổn của nhân vật chính tại một thế giới có những người bất ổn hơn

Có thể nói... tự tin thấy bản thân đã viết được một bộ truyện độc đáo tới mức không biết phải viết giới thiệu thế nào.

Nó triết lý, nó buồn buồn mà nó cũng là lạ

Mà nó cũng hài hài, cũng có chút tâm thần và...

Hết biết đường kể rồi :》



yhọc​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • [EDIT/ĐM] Nhìn thấy người
  • Người Giữ Đền
  • Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
  • [Đam Mỹ] Ác Long Bên Người
  • Người Viết Giao Hưởng
    Chương 1. Bước Vào Cõi Vĩnh Hằng


    Cuộc đời...

    Với ta, nó là một cơ thể yếu ớt dính chặt với giường bệnh từ lúc sinh ra cho đến khi lìa đời

    Sống trong một gia đình chả có gì ngoài tiền, nhưng thứ ta nhận được nhiều nhất là thuốc men và hàng trăm mũi kiêm tiêm

    Chả có gì vui cả, trừ ba mẹ với hi vọng mong ta được sống.

    Đó là thứ duy nhất kéo ta khỏi ý định về thế giới bên kia cho xong, về cho hết đau, về cho khỏe đời

    Nhưng ta rời thế gian trước khi ý định đó hiện lên

    Ta không ra đi như những người khác, mở mắt ra lần nữa

    Ta thấy mình ở một nơi rất lạ

    "Thiên Đàng sao?"

    Nhìn xuống chỗ mình đang nằm, là cả mặt hồ trong suốt, lắng đọng như lớp băng vô hình

    Tò mò chạm ngón tay lên, dòng nước phản chiếu cả vũ trụ in vào mắt ta, hình ảnh thơ mộng đến vô thực, hệt như bức tranh sơn dầu không thuộc về nhân thế

    "đẹp thật"

    Đưa tay chạm vào một vì sao trên đó

    Những lời nói, ký ức, năng lực vô thường cùng những thứ chưa từng tồn tại bắt đầu tuôn vào tâm trí và hồn ta, nó không hề đau đớn hay khó chịu, nhẹ nhàng như một thước phim tua chậm nhưng rõ rệt hơn quyển bách khoa toàn thư

    Nhắm mắt lại, dòng nước phía dưới ngưng thành lớp lụa mỏng cuốn ta vào xoáy ngân hà

    Thoáng chốc đã tiến vào thế giới của vì sao ta vừa chạm

    Trước mặt là khu phố nập người qua lại, mùi thịt nướng bên lề đi sâu vào mũi

    Nhưng đâu có tiền mà mua, ăn trộm thì sao?

    "không thể giao lương tâm cho ý muốn mượn tiền không thời hạn trả"

    Ta bước xa mùi thịt nướng, trong lòng bứt rứt khi không thể... nói thẳng là ta không muốn ăn trộm

    Ta nhắm mắt đón trọn ngón gió mang theo mùi thơm da diết của đồ ăn, lúc trước thứ duy nhất ta ăn, ta làm gì được ăn, ăn vào là được nằm trong phòng phẫu thuật cả buổi

    "Không thể mượn tiền vĩnh viễn thì có thể nhờ vả người ta mà không trả tiền công"

    Hoặc làm ăn xin, ăn mài

    Lúc này, dòng chảy số phận chảy vào đầu ta, tỷ tương lai, muôn vạn chỗ hiện ra trong mắt

    "không nhìn được tương lai của bản thân"

    Ta bước dọc trên lề đường, tới chỗ một người phụ nữ đang đứng thì dừng lại

    "xin chào"

    "hả?!

    Chào -chào cô!"

    Người phụ nữ đó giật mình đáp lại, gương mặt của cổ… xấu thật

    Đôi mắt lé, hai gò má hóp vào trong vì thiếu ăn, cái miệng méo

    Ta nhìn gương mặt đó không rời, ánh nhìn xem xét rất bình thường, ta không hề mở to mắt long lanh như bệnh nhân tâm thần

    Nhưng cổ quay đầu né ánh mắt của ta, vì bản thân quá xấu nên không muốn bị nhìn trực diện như thế?

    "cô muốn làm giao dịch với ta không?"

    Đưa tay lên sờ mặt cô ấy, làn gió vô hình cuốn trôi lớp da thô ráp, để lại một dáng vẻ mỹ miều như nàng tiên hoa

    Nhưng tại sao ta lại thích nước da nâu sẫm mộc mạc kia hơn làn da trắng trẻo này, có lẽ do gu thẩm mỹ của ta khá khác thường

    "mở camera điện thoại lên xem đi"

    Giờ cổ nhìn ta như gã tâm thần rồi thì phải, nhưng vẫn làm theo lời ta

    Camera vừa mở lên, cổ giật mình xém làm rớt điện thoại

    "ai...

    -ai đây?..."

    "là cô đấy, dáng vẻ đẹp nhất mà cơ thể cô sở hữu"

    "làm giao dịch với ta không?

    Mỗi tháng đóng số tiền bằng 1/4 số lương cô nhận được thì cô sẽ mang dáng vẻ này mãi mãi"

    Đó là lời nói dối, dù cổ không trả thì vẫn giữ gương mặt đẹp đẽ ấy thôi, hành động của ta có tính là sử dụng phép màu được ban cho không đúng cách?

    Nếu có, ta vẫn sử dụng thôi

    "được thôi!!

    1/4 tiền lương phải không?!"

    Cổ lật đật lấy tiền ra đưa cho ta, sau đấy lại tiếp tục nhìn vào camera điện thoại, biểu cảm đầy kinh hãi nhưng vui mừng nuốt trọn

    Ta cũng chả quan tâm lắm, ai mà không thích cái đẹp tồn tại trên mình

    Ta có phải ngoại lệ không thuộc về trần gian khi thứ tôi muốn là có một cơ thể khỏe mạnh, ăn một bữa ngon?

    Chắc là không, người đời thường khát khao những thứ bản thân chưa có

    Lúc bệnh tật thì rầu rĩ bao giờ mới hết, khi xấu xí thì ước bản thân đẹp như thần, lúc khó nghèo thì bài bạc, đánh số cầu vận may

    Làm sao ta có thể là ngoại lệ với đời được, bất khả thi

    Bước trở lại theo hướng mà mùi thịt nướng vẫy gọi

    "cho ta 5 xiên thịt"

    “giới trẻ bây giờ bị nhập phim hết rồi, nói chuyện chẳng ra gì, đến cách xưng hô cũng không bình thường nổi”

    Người bán thịt nhìn ta rồi lẩm bẩm, ta thấy xưng hô của mình rất bình thường

    Nếu đặt ở thời cổ đại

    Ta không thể là chị hay em, lại không thể là con hay cháu, ta không có danh phận ở thế giới này

    Ta cũng không xưng tôi, vì “tôi” là một thân thể trắng bệch nằm trên giường bệnh chứ đâu phải cơ thể khỏe mạnh hiện giờ.

    Xưng “ta”, vì nó vô định nên hợp với một kẻ không chốn để về, như ta

    Nói thẳng đó là lý do đầy triết lý để bịa đặt cho sở thích xem phim kiếm hiệp thôi

    “5 xiên của cháu đây, bác cảm ơn"

    "cách nói chuyện của cháu khá kỳ cục, bác đừng để tâm nha"

    Trả tiền xong rồi cầm xiên thịt bước qua con hẻm tối, một ánh mắt thèm khát núp trong hẻm nhìn ra

    "em nhìn xiên thịt của ta lâu quá rồi đấy"

    "em -em xin lỗi!

    Nhìn ngon quá nên em..."

    Một cô nhóc ăn mặc rách rưới, nhìn như trẻ mồ côi nhưng thật chất là bị mẹ bỏ vì không đủ khả năng nuôi nó

    "chị đợi em một chút!"

    Con bé chạy vào hẻm rồi bước ra với một bông hoa cúc trồng trong vỏ chai nhựa

    "có thể...

    đổi xiên thịt cho em được không?

    Chậu hoa này chưa chết đâu, chỉ là em quên tưới nước thôi!"

    Ta cúi xuống đưa xiên thịt một đời chưa thể ăn cho con bé, rồi cầm chậu hoa bé xíu trên tay

    "lần sau ta lại đến đổi với em, nếu hoa đẹp ta trả thêm tiền"

    "thật sao?!"

    Con bé nhìn ta bằng ánh mắt phát sáng, nói thật tôi thấy đôi mắt đó sáng hơn vì sao được phản chiếu trên mặt hồ

    "ừm, thật"

    “hứa với em nha, lỡ mà chị không đến…”

    “hứa”

    Ta thấy ánh nhìn không tồn tại với người lớn của nó mà bất giác cất lời, lần sau lại đến?

    “Lần sau”, nó là một thứ rất hiếm trên thế giới này

    Ta bước khỏi con hẻm, nó cười tươi chào ta

    Bọt nước lướt ngang qua, trở về mặt hồ tại cõi Vĩnh Hằng - Thiên Đàng rồi

    Ta nhìn bông hoa héo như thể sắp chết

    "chết luôn mới đúng"

    Trên chậu còn có xác của lũ bướm, chúng khô cằn như chiếc lá tàn, con bé hốt đất ở đâu để trồng hoa vậy?

    Lấy lũ bướm thả xuống dòng nước

    Vừa chạm mặt hồ thì những giọt nước tung lên hòa cùng những con bướm đã chết

    Tạo thành một chiếc chuông gió thủy tinh

    Nó đẹp đến mức ta ngỡ là kim cương đúc thành đàn bướm rồi đính lên dây chuông

    “"gọi là Bản Giao Hưởng Của Thời Gian đi"

    Cũng rất hợp với tác dụng của nó, luân chuyển thời không, nếu ném xuống trần gian sẽ thế nào nhỉ?

    "nhưng chưa phải bây giờ"

    Mà tên con bé đó là gì nhỉ?

    Mẹ nó còn chẳng thèm đặt tên cho nó thì sao biết được…

    Ta cầm chiếc chuông rồi dìm bản thân vào dòng nước

    Trong dòng chảy của số phận, ta thấy một đứa trẻ không tên gieo mình xuống sông với hai hàng nước mắt, đứa trẻ ấy thảm thiết hơn rất nhiều so với con bé kia

    Hai đứa trẻ đó là một, nhưng một đứa là hiện tại, đứa còn lại là tương lai

    “khổ lắm sao?

    Hay do thế nào mà lại tự tử với hai hàng nước mắt”

    Ta ngã đầu chìm vào im lặng, tương lai của nó có thể khác với tương lai mà ta thấy

    Nhưng lựa chọn của nó là gì?

    Sẽ dẫn đến tương lai khác hay vẫn số phận ban đầu?

    Ngước mắt lên nhìn bông hoa tự bám rễ vào mặt đất rồi lắc chiếc chuông

    Âm thanh trong trẻo như lời ru của mẹ hiền đưa tôi vào giấc ngủ dài

    Lúc tỉnh dậy thì cũng không biết bản thân đã bao lâu, đã được một thiên kỷ chưa?

    Có lẽ thế

    Hồi chuông ấy thật êm dịu, trước đây tôi chưa bao giờ ngủ thế này

    Không phải ngủ quá lâu, nhưng tôi chưa bao giờ chìm giấc được, mỗi lần nhắm mắt trên giường - một nỗi đau thể xác cắn rứt cả giấc mơ

    “con bé đấy giờ sao rồi?

    Tim ta nhói quá…”

    Nghiêng đầu nhìn xuống mặt hồ, con hẻm tối hiện lên

    “không thấy đứa bé nào cả… giờ có lẽ nó đang chìm giấc dưới đáy sông rồi…”

    Ta còn chưa kịp đổi thêm xiên thịt cho nó, lần sau quả thật rất hiếm

    Đáng lẽ ta không nên hứa

    Mặt hồ lại hiện lên vì sao khác, ta lười biếng chạm vào xem thế giới đó
     
    Người Viết Giao Hưởng
    Chương 2. Giao Kèo Cùng Kẻ Sắp Chết


    Vừa bước vào đã được tắm mưa trong rừng đêm khuya

    "mát thật"

    Ta khá thích việc này, khuây khỏa gấp trăm lần một cơ thể yếu ớt chẳng thể trụng người vào nước ấm

    Cô gái phía trước chắc cũng giống ta, trên người cổ là con dao cắm trước ngực...

    Cổ mang theo ô nhưng không che

    Ta thấy hình ảnh của cô ấy giữa dòng chảy số phận, một đứa trẻ lớn lên trong gia đình trọng nam khinh nữ

    Khóc trong mưa với dòng nước đỏ loãng hẳn là cách giải tỏa không thành lời với người sắp lìa đời như cổ

    Ta bước lại gần, nhẹ nhàng bắt chuyện với người sắp chết

    "nếu được có thể cho ta mượn ô không?"

    Cô ấy quay mặt nhìn ta với biểu cảm nhăn nhó vì đau rát

    "xin lỗi... tôi không thể, anh hai sẽ mắng tôi mất"

    "thế quần áo vừa ướt vừa bẩn máu thì anh hai cô có mắng không?"

    "a..."

    Cổ lúng túng không biết nói gì, một phần tư số lương ở thế giới trước ta chưa lấy hết, nhưng lười trở lại thật

    Con bé kia cũng chẳng còn...

    "làm giao dịch này với ta không?"

    "cô vừa nói gì..."

    Cổ mất máu nhiều quá nên bị lãng tai rồi à?

    "ta nói là mình có thể để ta sử dụng danh phận của cô trong ba ngày không?

    Ngược lại ta sẽ an táng cô chu toàn"

    "đồng ý chứ?"

    "đồng ý, à... xin lỗi anh trai giúp tôi..."

    Cổ cất lời rồi gục xuống, ta ngân hồi chuông trên tay, những giọt mưa vây kết thành chiếc áo liệm, dòng máu tuôn ra từ ngực cô ấy hóa thành quan tài đục ngầu sắc đỏ

    Nhưng có một vấn đề

    "tìm xẻn cuốc ở đâu được đây"

    Ta nhìn xuống, mặt đất nhũn ra vì mưa lớn

    Nhưng đào cái huyệt chôn sâu mười tấc bằng tay thì đến sáng mai cũng chưa xong

    "khu rừng này cách khu phố cũng không quá xa"

    Bước về hướng khu phố để tìm dụng cụ, phải an táng người ta cho đàng hoàng

    Mưa xối xuống ngày một mạnh, cô ấy cùng cái ô đều nằm trong quan tài rồi, cảm giác đi giữa trời mà như đi giữa rừng đá...

    Đi một lát thì cũng tới rồi, ta vào siêu thị mua cái xẻng, nhiều loại đồ chơi cho trẻ em thật.

    Mắt của chú gấu này long lanh như con bé đó... mua luôn vậy, tiền thừa đủ mua thêm cái xẻng nhỏ

    Bước trở lại khu rừng, mưa kiểu này ta không sốt cũng sổ mũi.

    Lần đầu cũng là lần cuối ta tắm mưa kiểu này, thật may vì không phải mưa axit

    Ta ném cái chuông xuống đất, tay cầm cây xẻng mà không biết nó có làm được tích sự gì

    "nếu không mua con gấu thì đủ tiền mua cây xẻng lớn không?"

    Sau ba tiếng dây dưa thì cũng đào được cái huyệt chôn tầm chín tấc, cây xẻng cũng nát làm hai

    "giờ xô hay đẩy cái quan tài xuống cái hố?"

    "nhưng một mình ta thì làm bằng cách nào?"

    Ta còn chẳng đủ sức nhích nó, dù chỉ 1 milimet

    Nhìn cái hố mình đào, rồi lại nhìn mớ đất bị xới lên tung tóe.

    Nếu không thể đẩy nó xuống hố

    "lấp đất lên quan tài là được"

    Ta lấy tay bới chỗ đất nhào, mưa lớn cũng tốt... ta không phải đau tay gãy móng, nhưng lạnh quá

    "cũng gọi là an táng chu toàn"

    Nhìn ngôi mộ cũng không quá xấu, bởi ta lỗi thời không đủ tiền thuê thêm người.

    Mà cũng chẳng sao

    Ta chỉ mượn danh phận của cô ấy ba ngày, rồi sẽ nói cho người nhà của cổ

    Họ sẽ đưa tiễn đàng hoàng hơn ta

    "mà lỡ quên nói... chắc không quên đâu"

    Bước trở lại khu phố, nhà của cô ấy sát hẳn cánh rừng, không xa như siêu thị

    Chạm tay lên mặt mình, từng đường nét biến đổi thành một người hoàn toàn khác

    Vừa mở cửa đã được tặng một trào lời quan tâm với khẩu khí xem thường

    "mày đi đâu mà giờ mới về?!

    Sau không ngủ ở ngoài luôn đi!!"

    "rồi làm cái quái gì mà vừa ướt vừa bẩn như con chuột cống thế?!"

    "Còn cái ô?

    Mày thảy đâu rồi?!"

    Là anh trai của cổ sao?

    Ta thấy một con dao cắm giữa ngực anh ấy trong một tương lai gần

    Gương mặt hung hăng này không được lòng người ta là bao, nhưng mà

    "anh thức đến giờ để đợi em à?

    Chưa khuya sao?"

    "12 giờ đêm luôn rồi đấy con quỷ cái!! nhà này nuôi mày để mày mang cái bộ dạng thảm hại đó về à?!

    Mày bị cảm lại tốn tiền mua thuốc!"

    Anh nắm áo kéo ta vào trong, đóng sầm cửa lại

    Kiểu quan tâm mà không biết thể hiện này làm ta chán chường

    Chắc cô ấy cảm nhận được tình thương từ người anh dữ tợn này, à không, chỉ khi cảm nhận bằng niềm tin thì chắc được

    "nửa đêm rồi bộ không tính để ông già bọn mày ngủ hả gì?"

    Một ông chú trung niên nhìn ta, nói là ngủ nhưng ông ấy bước ra từ phòng khách

    "con gái con lứa mà cứ chơi bời lêu lổng, ba xem toàn thân nó ướt như chuột cống nè!"

    Ảnh đẩy ta ra trước mặt ông ấy

    "hay anh cho em cái chăn được không?

    Lạnh quá"

    "thân con gái mà cái nết chẳng ra gì"

    Ông ấy nheo mắt nhìn, nhưng vẫn cởi áo khoác ném cho ta, còn được thêm ly cacao nóng chưa kịp uống trên tay ông

    "ba nuôi con lớn để mày vác cái bộ dạng này về?

    Chồng thì chưa lấy mà đi chơi đến khuya đến tối!"

    Hơi nóng của cacao, mùi ẩm của mồ hôi trên áo khoác

    "tệ thật, cái tệ không gì ấm hơn"

    "con nói gì?"

    "con nói cacao nóng quá, phổng lưỡi"

    "hả?!

    Cái gì?!"

    Anh ấy với tay lấy bình nước trên bàn đưa cho ta

    "uống lẹ lên!

    Lỡ phổng nặng bị câm luôn thì sao?!"

    Ta nhận lấy bình nước, nhưng không uống

    Ông nhìn ta thì cau mày

    "tắm lẹ rồi ngủ đi con, ba không rảnh mua thuốc nếu con bị cảm đâu, phiền phức"

    "vâng"

    Ta đặt bình nước lên bàn

    "con trả áo khoác"

    "tắm nhanh còn tắt đèn đó con nhỏ kia!

    Mà hết sữa tắm rồi, ai bảo mày không đi mua"

    "em biết rồi"

    "cho mày dùng chai của tao đó, nhưng mày không thích mùi bạc hà mà?

    Ráng chịu đi!

    Xứ!"

    Ta lướt qua anh ấy rồi bước vào phòng tắm với cái thân lạnh ngắt

    "Mày lơ tao à?!"

    Tính cánh chả khác gì đứa con nít muốn được người ta để mắt tới

    "lấy đồ trên phòng giúp em"

    "đồ -đồ của mày?!

    Nhưng tao là con trai mà!

    Anh em thì... thì..."

    "anh cầm cái móc đồ luôn là được"

    "thế thì không đụng vào, ừm... cũng được, nhưng mà..."

    Ta đóng cửa không nghe thêm, bật van vòi sen lên, lần này được tắm mưa ấm cỡ nhỏ

    "Ê!

    Tao để đồ ngoài cửa nha!"

    "miễn không phải cửa nhà là được, ướt đồ"

    "Tao có bị khùng đâu con kia!!"

    "vâng"

    Nước ấm thật, nhưng vừa tắt lại thấy lạnh

    Ta lấy bộ đồ ngủ để trước cửa mặc vào, bước lên cầu thang thì một giọng nói hung hãn xuyên qua lỗ tai

    "tắm xong rồi đó hả?

    Lên phòng lẹ lên tao còn tắt đèn!

    Nếu không phải sợ mày té gãy tay này nọ thì còn lâu tao mới đứng đây "

    "vâng"

    Mở cửa vào phòng, mùi hoa hồng phớt nhẹ vào mũi

    Giao dịch là dùng danh phận của cô ấy trong ba ngày, mà cũng không thể lâu hơn

    Anh trai và ba cổ sẽ nhận ra ta không phải người thân của họ thôi, sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ

    Nhưng chữ gia đình đặt trước nhất mà

    Còn giờ phải làm sao với con dao cắm trên ngực bọn họ đây?

    "tương lai chẳng khác gì nhau"

    Cánh cửa bật mở làm dòng suy nghĩ của ta bị cắt ngang

    "con gấu này của mày hả nhỏ kia?

    Bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi gấu bông?

    Nhục mặt cái thằng làm anh như tao hết sức!"

    Anh ấy ném con gấu bông cho ta

    "em cảm ơn"

    "ừa rồi nhảy lên giường ngủ đi, sáng mày nấu món gì ngon ngon biết chưa"

    "tiền mua nguyên liệu thì sao anh?"

    "tao chuyển vào tài khoản của mày rồi mà con kia, tính vòi thêm tiền hả gì?

    Nằm mơ!"

    Ảnh đóng cửa lại, chỉ còn mình ta suy tư trong phòng, tiền thì anh ấy chuyển vào tài khoản rồi

    Nhưng là tài khoản trong điện thoại của em gái anh ta

    Không lẽ giờ đi bới cái mộ mới lắp xong để tìm điện thoại của cô ấy?

    Nhưng ảnh cũng đâu nói rõ món ngon ngon là món gì

    "nấu cháo đi"

    Nghĩ xong thì lấy máy sấy khô ra, con gấu và cái đầu của ta ướt nhẹp như nhau
     
    Người Viết Giao Hưởng
    Chương 3. Quan Tài Còn Chưa Mua


    Sấy khô xong thì ta ôm con gấu, cùng nó ngã xuống giường

    Cái giường trắng sạch, ngạt nhẹ chút mùi sữa tắm, nhưng không êm chút nào

    Giờ trong đầu ta lại hiện lên hình ảnh của con bé đó

    "tên của nó... nếu mẹ nó đặt thì sẽ là gì?"

    Ta nghĩ mãi nên chẳng ngủ được, bất chợt lại nghe thấy tiếng trống phát ra từ bụng mình

    "đói..."

    Đói tới mức hoa mắt rồi, cảm giác mọi thứ xung quanh đang xoay tròn trên đầu

    "chết thêm lần nữa mất, mà chết nữa... thì có được sống lại tiếp không?

    Gắn bước xuống nhà để kiếm đồ ăn, đi được tới cầu thang thì té nhào xuống

    Giờ mới nhớ ra, từ lúc bước vào cõi Vĩnh Hằng

    Ta không biết đói là gì, ta cứ ngủ và ngủ cũng chẳng sao, chẳng chết đâu

    Nhưng khi tiến vào một thế giới phàm trần, thì ta cũng chỉ mang cơ thể người thường như trước

    Cố xoay người đứng dậy nhưng chẳng lấy chút sức, giờ ta chỉ biết đưa mắt nhìn trần nhà

    Ta vừa vào thế giới liền dầm mưa, bới đất cả tiếng, không kiệt sức mới là lạ

    "nằm đây tới sáng... chắc cũng có người khiêng vào bệnh viện thôi"

    Dứt lời thì mọi thứ xung quanh mờ dần, tối và tối.

    Nhưng lúc tỉnh dậy, quả thật đang nằm trên giường bệnh

    Và một tràn la mắng xuyên thẳng qua lỗ tai

    "rồi mày làm cái gì mà nằm bẹp dí dưới cầu thang?!

    Ba giờ sáng đi vệ sinh đạp trúng cái chân của mày mà tao tưởng ma hiện hồn!"

    "Rốt cuộc tối qua mày đi đâu, mày làm gì mà bác sĩ bảo mày ngất xỉu vì kiệt sức?!"

    "ba đâu rồi anh?"

    Ta vừa hỏi thì được anh ấy nhìn bằng ánh mắt mày có mù không?

    "quay đầu lên trên, trên cạnh giường á, mày thấy ba mày chưa nhỏ kia?

    Không thấy nữa thì tao dẫn mày đi khám mắt"

    Quay lên nhìn thì đúng là ông đứng đó thật

    "ăn uống ngủ nghỉ đàng hoàng, chưa lấy chồng mà chết lại mắc công ba mày mang tiếng không biết nuôi con"

    Ông nói rồi đưa hộp đồ ăn nhanh cho ta, mùi cơm chiên thơm thật

    "ê khoan nhỏ kia!

    Hình như cơm chiên tỏi đó!"

    "Em thấy ngon mà, anh không thích tỏi à?"

    Cũng không biết bản thân đã nói gì sai mà họ lại nhìn ta bằng ánh mắt ngờ vực

    "ba... sao tự dưng ba mua món này cho nó?"

    "ba gọi đồ ăn nhanh nên cũng không biết, nhưng con bé..."

    Ta nghe họ thủ thỉ thì hiểu ra vấn đề, chắc cô gái đó dị ứng với tỏi

    Nên giả ngất không?

    Mà cũng chả cần, danh phận mà ta mượn dùng hết hôm nay cũng đủ rồi

    "còn đồ ăn không anh?"

    "hả?!

    Còn còn, để tao ra ngoài mua cho"

    Ảnh nói rồi kéo tay ba ra ngoài

    Nhìn mặt anh ấy thì chắc là tính hỏi bác sĩ xem dị ứng tỏi có tự nhiên biến mất, phải không ha?

    Thế hỏi xong thì ảnh có đi mua đồ ăn không?

    Chứ núp sau cửa mà còn lộ cái đầu ra

    "anh thu cái đầu một chút, ai rình lén lộ liễu như anh đâu"

    Ta khẽ nhìn rồi bước ra khỏi giường

    "...mày tính đâu?"

    "đi đến chỗ em gái thật của anh đang yên nghỉ, chỗ cánh rừng, anh đi chung không?

    Cả ba nữa"

    Bọn họ nghe ta nói thì đưa mắt nhìn nhau

    "Ý con... là sao?"

    "từ tối giờ tao thấy mày là lạ kiểu gì ấy, không lẽ bị nhập à?"

    Ta không để tâm mà nắm tay kéo anh với ba đi theo cho nhanh

    "buông tay tao ra coi!

    Từ khi nào mà mày kéo tao nổi vậy?!"

    Lười trả lời thật, vừa nãy đã nói là dẫn đến chỗ em gái thật của anh ấy yên nghỉ rồi mà vẫn hỏi

    Bất chợt ba ôm ngực ngã quỵ xuống

    "ba?!

    Ba sao vậy?

    Bác sĩ!!

    Bác sĩ!!"

    Anh ấy hoảng hốt chạy lại đỡ, y tá bên ngoài nghe gọi thì tức tốc vào xem

    "mau để ông ấy lên giường trước đã!

    Anh gọi bác sĩ lẹ lên!!"

    Anh ấy vội chạy ra đến mức chân vấp vào kẹt cửa

    "em thấy anh nên bình tĩnh lại và gọi người bán quan tài thay vì bác sĩ"

    "ý mày là sao?

    Giờ khắc nào rồi còn giỡn khùng giỡn điên?!"

    Anh quát ta rồi tiếp tục chạy ra ngoài gọi bác sĩ

    Ta nhìn rồi bước lại đầu giường ấn chuông báo, chắc cái chuông này để làm kiểng nên phải chạy ra ngoài tìm bác sĩ.

    Mong là bên ngoài không có kẻ nào cầm dao đâm anh ấy... như tương lai mà ta thấy trong dòng chảy số phận

    Trớ trêu thật, ba... tương lai ban đầu của ông cũng là bị kẻ nào đấy đâm chết, mà giờ lại khụy xuống vì cơn đau tim

    "xem nào, gọi chỗ bán quan tài bằng số..."

    Ta còn chưa kịp mượn điện thoại để bấm số thì cảnh sát cùng bác sĩ, à không là cảnh sát và pháp y đã xô cửa vào

    "ai gọi mấy người vậy?"

    Bọn họ không để tâm đến câu hỏi của ta mà trực tiếp tiến lại chỗ ba và y tá, lúc này thì một nhóm bác sĩ từ bên ngoài cũng chạy vào

    "bác sĩ người này đang nguy kịch!

    Tôi không tìm thấy mạch đập của ông ấy!

    Cơ thể của ông ta cũng tái xanh rất lạ!!"

    Y tá vừa nói vừa dùng tay ép tim

    "phiền những ai không liên quan ra ngoài để có không gian trống!!"

    Lũ cảnh sát, pháp y bị nhóm bác sĩ đuổi ra ngoài

    Còn ta thì ra sau khi ấn chuông rồi

    Ta ngó nghiêng tìm mà không thấy bóng dáng anh mình, cũng chả biết tại sao quanh đây lại có mùi như sắt bị cháy...

    "từ phòng bệnh bên cạnh thì phải"

    Ta lật đật bước qua xem, lũ cảnh sát cũng đi theo

    Gương mặt của ta vô cảm lắm sao?

    Bọn chúng cứ nhìn chằm chằm như quan sát bệnh nhân tâm thần

    Là soi từng cử chỉ của ta luôn chứ

    Mở cửa phòng bệnh, ta thấy một kẻ trùm kín mặt cầm dao đâm vào vai anh mình

    Chưa kịp nghĩ thêm thì gã cảnh sát phía sau đã xông lên khống chế kẻ đó

    Tính bước lại gần xem vết thương của anh ấy thì bị một người cảnh sát khác chặn lại, anh trai quay đầu nhìn ta như muốn nói gì đó rồi ngất đi

    Cái kẻ bịt mặt đã bị khống chế đó cố vùng vẫy, hắn thấy ta đứng mà tròng mắt mở to như phát nổ

    "rõ là anh đã đâm chết em rồi mà?

    Sao em còn ở đây được?

    Em hiện hồn về tìm anh sao Ngọc?"

    Ngọc?

    Chắc là tên của cô gái mà ta mượn danh phận, còn kẻ này chắc là người đâm chết cô ấy

    Mà cái quan trọng bây giờ là anh trai, cái tên cảnh sát này cứ như không muốn ta tiến gần anh mình, hay hắn rảnh quá nên chặn đường ta?

    "có thể né ra được không?"

    Dứt câu thì một bàn tay từ phía sau đặt lên vai ta

    "cô gái này, không cần lo quá đâu, cậu ấy chỉ bị đâm xước qua tim thôi"

    "cô có thể tin pháp y là tôi mà, cô là người yêu của cậu ấy à?"

    Tay hắn lạnh thật, nhiệt độ ở nhà xác ấm không mà tay hắn lạnh thế?

    "tay anh... lạnh như vừa giết ai ấy"

    "giết?

    Tôi chỉ đụng đến người bị giết hoặc đã giống như thế thôi, thế cô phải người yêu của cậu ấy không?"

    Hắn nói mà miệng khẩy được cái nụ cười hơn cả tâm thần, nếu nói chuyện với cái tên này lâu hơn thì anh trai chết luôn cũng không chừng

    Hắn không thấy vết xước trên đầu anh ấy à?

    Máu rỉ như nhuộm đỏ rồi

    Ta lấy đà đá tên cảnh sát chặn đường mình, mấy tên phía sau cũng không yên mà nhào lên kéo ta lại

    Cái tên bịt mặt cũng vừa khéo thoát khỏi vòng tay của tên cảnh sát, hắn nháo nhào túm người anh ta rồi chạy lại đâm đầu vào người ta

    "em không muốn yêu anh thì phải chết trong vòng tay của anh chứ?!!

    Thậm chí là người thân của em cũng ra đi vì em không chịu yêu anh đấy!!"

    Chết trong vòng tay của hắn?

    À, ta hiểu rồi

    Hắn bị Ngọc từ chối nên phát điên muốn xử cô ấy, xử luôn cả người thân của cô

    Nhìn cái bộ dạng thảm hại, là đáng thương chứ

    Hắn khiến ta cảm thấy bồn chồn

    Máu từ miệng ta cứ tuôn ra vì bị hắn va chúng phổi, nó càng khiến ta khó chịu hơn

    Mùi máu tanh đi chung với mùi thuốc súng của lũ cảnh sát, còn khó thở hơn cả mùi của phòng cấp cứu
     
    Người Viết Giao Hưởng
    Chương 4. Cảm Niệm Lạ Từ Vì Sao


    "cô không sao chứ?!"

    Lũ cảnh sát quay đầu hỏi han ta, nhưng cái giọng điệu đó... sao mà làm ta chán ghét

    Máu mặn thật, vẫn đủ sức xử cái tên bịt mặt này

    Nhưng vừa tính đứng lên thì đã bị gã pháp y kéo lại

    "nguy hiểm đó!

    Cô mà lại gần hắn giết cô cũng không chừng!"

    "giết?

    Nhưng ở yên đây thì anh trai tôi tính sao?

    Hắn giết anh ấy thì sao?"

    "cảnh sát cũng chỉ đứng nhìn mà chả làm gì hắn được, vô dụng không?"

    Quả thật rất vô dụng, nếu tội phạm bắt theo con tin thì cảnh sát cũng chỉ biết chần chừ, còn manh động thì nguy hại đến con tin

    Ghế, gậy

    Gần chỗ ta đứng có thứ gì làm vũ khí được không đây? ...Thấy rồi

    "giày của anh khá ổn đấy anh pháp y"

    "tôi mượn chút được không?"

    Ta chưa kịp hỏi mượn xong thì cái gã bịt mặt đó đã đẩy mạnh đầu anh trai vào thanh giường

    "sao em lâu lắc thế?

    Hay là để anh trai em chết trước ha Ngọc~"

    Kiên nhẫn... ta thấy mình chậm quá, đá tên pháp y này rồi cướp giày luôn cho lẹ, nhưng ta sợ không đủ sức...

    "đưa giày của anh cho tôi được không?

    Nhanh lên được chứ?"

    "...cô lấy giày của tôi làm gì?"

    Hắn còn nghiêng nhẹ đầu thắc mắc, còn ta thì thấy chướng mắt, được rồi từ bỏ vụ mượn giày

    Ta hít một hơi sâu cho có lệ rồi chạy thật nhanh để khỏi bị kéo lại, xui thế nào lại vấp ngã vào lòng ngực của cái gã bịt mặt...

    "Ngọc~ chết với anh đi!!"

    Không, không gọi hắn là gã bịt mặt nữa

    "chết sao?

    Để tôi cào nát mặt anh"

    Cào, cào như con mèo hoang bị chủ bỏ, đằng sau cái lớp bịt trên mặt hắn là dung nhan xấu như con cá đuối

    "cái mặt này của anh nên biến dạng thật nhiều, để cho thế gian khỏi phải chướng mắt"

    Ta còn chưa cào được bao nhiêu thì lũ cảnh sát đã kéo áo lôi ta ra

    Cái mặt đó cào ít cào nhẹ gì cũng được, cái phải mạnh là ngực hắn

    Ta xé toạc cái áo rồi cào đến rỉ máu, chân hắn bị chân ta đập, đè lên đến bất động

    Không nghĩ là ta đủ sức khống chế cái tên này

    Cào phải thật nhanh, thật mạnh

    Trước khi bị lũ cảnh sát kéo ra

    "anh nên ngừng thở đi, để thế gian khỏi nghe tiếng tim anh đập mà chướng tai"

    Chỉ tiếc ta đủ sức mà móng tay ta không đủ dài để đâm thấu hắn

    Lại càng tức mình đủ sức mà bị lũ cảnh sát này kéo ra

    Mà... ta đủ sức mà, đủ sức thoát khỏi lũ này mà

    Ta bắt đầu vùng vẫy, cào xé tay bọn chúng

    Chắc giờ ta trông rất giống con tâm thần, nếu mà cào vào mắt sẽ thế nào nhỉ? ...Thử xem

    Sau một lúc thì khá ổn ấy chứ, ta không chỉ thoát khỏi chúng mà nguyên một lũ bọn chúng đều nhìn ta bằng cặp mắt cô ta bị điên à?

    Mặc kệ cái lũ đó ta vẫn nhào lên về phía cái tên cá đuối xấu đau xấu đớn kia, mà không... bỏ qua hắn đi

    Mùi máu... sau giờ ta mới nhớ chứ?

    Anh trai...

    "anh trai mình còn nằm đó, còn bị thương mà!!"

    Chạy, chạy lại

    Ôm được anh ấy rồi

    "máu, sao máu chảy ra từ đầu anh ấy nhiều vậy?

    Anh!

    Anh!"

    "mất máu nhiều quá, anh sẽ không chết đâu ha"

    Mà tại sao ta lại quan tâm anh ấy?

    Mới quen từ tối qua mà, ta cũng đâu phải Ngọc, đâu phải em gái thật của ảnh

    Mà tại sao... mọi thứ xung quanh lại mờ đi như hồi té cầu thang rồi?

    Chắc ta sắp kiệt sức thật rồi...

    Mùi máu... vẫn tanh thật

    Tỉnh, phải tỉnh, tên cá đuối kia còn cạnh đó mà

    Với lại, hình như xung quanh đây có bật đèn huỳnh quang à?

    Sao chói mắt thế?

    Vừa nãy còn thấy xung quanh tối đen mà?

    Ta ráng mở mắt nhìn, chỗ này trông quen thật

    "đây là giường bệnh mà?"

    Ta bừng tỉnh, ngồi bật dậy nhìn xung quanh

    Nhìn ra bên ngoài là lũ cảnh sát đứng nhìn, một tên trong số chúng chần chừ rồi mở cửa bước vào

    "thành thật xin lỗi, nhưng cô bị phạt vì hành vi cản trở người thi hành công vụ"

    Cản trở người thi hành công vụ?

    Trước khi lên giường bệnh thì ta đã làm gì mà bị phạt ấy nhỉ?

    Chả nhớ nữa, mà quan trọng là

    "anh trai của tôi sao rồi?

    Còn ba nữa"

    "cái đó... anh trai cô đang trong phòng hồi sức, còn ba cô thì..."

    Nghe cái giọng chập chờn ấy là đủ để hiểu rồi, ta không nhớ mình đã làm gì, nhưng nhớ rõ... chuyện gì đã xảy ra với ba và anh, ba đã chết, chết rồi... phải không?

    "tôi nằm đây bao lâu rồi?"

    "từ lúc cô ngất đến giờ đã hai ngày rồi, có gì không?"

    Hai ngày sao?

    Nếu tính cả đêm đó nữa là đủ ba ngày rồi, danh phận ta mượn hết hạn dùng rồi

    "cản trở người thi hành công vụ thì phạt như nào?

    Cũng hỏi cho có thôi, đám tang của ba và anh...

    à, giờ họ với ta là người lạ rồi"

    "cảm ơn anh đã thông báo, tên vô dụng"

    Ta nghe thấy tiếng chuông vang lên rồi, thế giới này... lạnh thật

    Đã vào mà cũng chả cứu được tất thảy, cũng chả làm được ngôi mộ dưới đất chu toàn

    Tương lai khó đổi hay bởi ta vô dụng hơn cả lũ cảnh sát kia?

    Nhưng ít ra vẫn có một người còn sống, như thế là quá tốt rồi.

    Ít ra vẫn biết tương lai là thứ có thể đổi

    Bọt biển bao quanh càng thêm nản đời... mà từng chết rồi thì nản cái gì nữa?

    Bọt biển nổi trôi biến đường nét trên mặt ta về như cũ, dòng nước ấm chảy dài như trước, về nhanh thật

    Cõi Vĩnh Hằng... ta bắt đầu chán nơi này rồi, chả biết tại sao nữa

    "hình như mình đã phát điên lên rồi cào xé cái gã làm anh trai bị thương thì phải?"

    "mà sao cứ muốn gọi anh trai vậy ha?

    Mình có phải em gái thật của người ta đâu, chỉ vài ngày mà nặng cảm xúc thật"

    "gia đình... ba mẹ bây giờ sao rồi?

    Mong là họ không quá đau khi mình ra đi..."

    Ta im lặng một hồi rồi lại chìm giấc

    "lần này sẽ ngủ tầm bao lâu đây..."

    Gió từ đâu thoảng qua, nó mang theo mùi hoa Cúc nhè nhẹ, giữa thế gian hẳn là mùa thu rồi

    Đợi tiếng chuông vang lên lần nữa để thức giấc, tiếng leng keng như đứa con nít bấm phím piano

    "cảm giác vừa nhắm mắt chưa đầy một phút đã phải tỉnh, mà cũng như vừa tỉnh sau cái chết một trăm năm"

    Đi kèm với lời nói nhảm của ta là mặt hồ dao động với vô vàn vì sao

    "nhắm mắt chọn đại luôn đi"

    Ta với tay vào một vì sao mang ánh sáng mập mờ, quen, quen quá

    Cảm giác như mình đã đến thế giới trú ngụ bên trong vì sao này rồi, nhưng nó toát ra hơi lạnh lạ lẫm...

    "như có linh hồn lạc lối...

    đang ẩn mình tại đây"

    Không muốn vào thế giới này chút nào, mà thế giới khác lại chả có cảm giác gì khiến hồn ta chìm nghỉm

    Mà không vào thì phải ở lại cõi Vĩnh Hằng này trong đơn độc

    Nhưng cũng chả biết trong thế giới này tồn tại thứ gì mà ánh sáng của vì sao trông lạnh lẽo đến rợn

    "lạnh đến mức không muốn vào, muốn né thật xa"

    Nghĩ mãi chẳng ra... thế giới này cũng chả đứng yên, nó mang cho người ta rất nhiều cảm giác kỳ lạ

    Lạ nhất là sợ không vào, thì không bao giờ vào được nữa

    "có lẽ nên mang cái chuông đó theo nữa"

    Bản Giao Hưởng Của Thời Gian, giờ ta lại muốn đổi tên của nó thành vật chứa xác bướm an lành

    "hình như mình vứt nó vào cõi nào ở thế giới trước lúc đào huyệt rồi... thế cái tiếng leng keng ở đâu lòi ra?"

    Chắc là cái chuông đó tự bay đi chơi, nó cũng chả mang cảm giác an lành gì khi nhìn vào, mặc kệ thôi

    Ánh sáng tại cõi Vĩnh Hằng cũng vừa tắt khi bọt biển lướt qua

    Vào thế giới rồi, mà chỗ nào đây...?

    Không lấy chút ánh sáng, ban đêm cũng chưa tối đến nổi này

    Ta bước đi mà cũng chẳng biết mình đi về đâu, mần mò một lúc thì va vào cái gì đó

    "là cửa ra à?"

    Đưa tay sờ sờ thì cũng nắm được thanh khóa, vặn thử nhưng không mở ra được

    "khóa cửa hư rồi thì phải"

    Ta tính lấy đà để đá một phát thật mạnh nhưng sau đấy thì mất thăng bằng rồi té nhào về phía cánh cửa

    Cái cửa đó cũng không chắc lắm, ta té một phát mà nó đã gãy làm đôi, mảnh cửa vở văng tứ tung rồi cứa vào da ta

    "ức...

    đau thật"

    Ta chống tay ngồi dậy thì lại trúng mảnh vụn khác, nó xước thẳng vào làm da xước một lần đỏ rệt

    "chắc bản thân mình có duyên với máu"
     
    Người Viết Giao Hưởng
    Chương 5. Gặp Lại Kẻ Nhìn Quá Khứ


    Ngẩng đầu lên thì thấy cái gì đó chói mắt

    "là đèn pin, ai ở đó vậy?"

    Vừa dứt lời thì ánh đèn tắt hẳn, xung quanh lại tối đen như mực

    Từ trong tối, một bàn tay luồn qua bế ta lên

    "hả?"

    "có con quái vật nào sống trong bóng đêm thích bế phụ nữ à?"

    "hay là quái vật đa xu hướng giới tính à?"

    Ta nói xong thì tiếng cười phì phào bật nhẹ

    "fu~ fu~ cũng chỉ em mới thốt nổi mấy câu như thế, không khác lúc trước là bao"

    "không khác lúc trước?

    Tức là ta từng gặp anh rồi?"

    Con quái vật đó đặt ta xuống chỗ nào đấy rồi trả lời

    "em còn nhớ giới tính của anh là tim anh muốn vỡ làm đôi rồi đấy"

    "khi nào vỡ hẳn nói với ta"

    "cách xưng hô của em lạ ghê, mà cách nói chuyện vẫn vô cảm như trước, hum~"

    Con quái vật không rõ gốc gác đó vuốt tóc ta cười trêu, nhưng cái điệu cười đó có chút quen tai

    Khá muốn nhìn mặt hắn nhưng tối quá nên chẳng thấy gì

    "đừng có nhìn anh chăm chú quá, làm anh ngại đấy"

    "tối như hố đen mà anh biết ta nhìn?"

    "biết, cái ánh nhìn như cầm dao xuyên thủng mặt người ta của em mà không biết mới là lạ"

    "ở yên đây đừng đi đâu đấy, anh đi lấy đèn pin, cái chỗ đổ nát này lắm thứ cào nát da thịt lắm, không quen với bóng tối mà đi lung tung là được an táng ở đây luôn ấy"

    "em thấy anh nói đúng không?"

    Hắn xoa đầu ta rồi rời đi, ta cũng không biết hắn đi đường nào vì quá tối

    Mà đi lung tung sẽ được an táng sao?

    Có được nằm trong quan tài hay quấn khăn liệm rồi chôn không?

    Nếu không đi lung tung mà đi quanh đây thì thế nào?

    Ngẫm nghĩ một hồi rồi đứng dậy bước đi theo trực giác, còn thực tế trực giác bảo ta đừng đi

    Đi được một khoản xa cũng chả thấy nổi tia sáng nào, càng đi càng thấy mùi tanh nồng nặc

    "có chút giống mùi máu... mà lại giống mùi xác chuột chết vài ngày..."

    Bất chợt có tiếng lạch cạch phía sau, quay đầu lại nhìn thì có ánh sáng chiếu vào làm lác cả mắt

    "đã bảo em đừng đi lung tung rồi mà"

    "anh biết ở đây là đâu không mà hôi vậy?"

    Ta hỏi nhưng anh ta không trả lời, chỉ đứng im một hồi rồi rọi đèn pin sang chỗ khác

    Từ trong tối, ánh đèn chiếu vào làm lớp da sần sùi hiện ra, lũ ruồi, giun bọ bò nguễn ngoãn, từng thi thể trắng bệt nằm bất động

    "chỗ này là nhà chứa xác à?"

    Ta bước lại gần, cũng chả đếm nổi có bao nhiêu thi thể nằm đó nữa, giữa cái mớ tàn tích của người sống ấy là một bộ xương xám xịt nằm rã rời

    "đã chết bao lâu mà thành xương khô rồi..."

    Sờ vào lớp xương mặt thì bụi bay thẳng vào mũi

    Bẩn thật, mà cũng đâu ai gan tới mức lau chùi một bộ xương như lau cửa kính đâu

    Nhìn kích thước bộ xương thì chắc là của một người phụ nữ, trên xương tay còn đeo cặp vòng vàng khắc họa tiết hoa Cẩm Chướng

    "...đẹp thật"

    Ta nhẹ lấy chiếc vòng khỏi xương tay rồi lấy vạt áo lau lớp bụi bám trên đó

    "hai chiếc lận cho anh đeo một chiếc được không?"

    "mà cặp vòng đó có cả câu chuyện của riêng mình đấy, em nghe anh kể không?"

    Câu chuyện của cặp vòng này sao?

    "cái đó thì ta biết"

    "ngày xưa, xưa thật xưa"

    "hai vợ chồng nọ có một cô con gái từ nhỏ yếu ớt, dính chặt với giường bệnh từ lúc sinh ra đến lúc lìa đời"

    "năm con gái mình mười lăm tuổi, bà mẹ hứa tặng cặp vòng cho nó nếu nó khỏi bệnh rồi tìm được người mình yêu"

    "rồi ba năm sau, ...cô con gái đó chết vì căn bệnh"

    "một câu chuyện lãng xẹt chả có gì để anh kể cho êm tai đâu"

    Hắn nghe cái giọng vô cảm đó của ta thì cười mỉa mai

    "fu~ fu~ fu~ đoạn sau thì thế nào?

    Theo lời em kể thì mới một nửa câu chuyện thôi"

    "sau khi con gái mình ra đi thì ba năm sau bà mẹ cũng chết trong vụ hỏa hoạn"

    "rồi thế giới này lại trôi qua thêm ba năm nữa, cô con gái đó quay lại từ cõi chết, hay vẫn gọi là Thiên Đàng"

    "nó quay lại với một cơ thể khỏe mạnh, cạnh nó là chiếc chuông gió làm từ xác bướm"

    "và trái tim nứt nẻ như thung lũng trước thi hài của mẹ mình, em có bao giờ nghĩ số phận thật trớ trêu với cô gái đó không hum?"

    Cũng chả biết anh ta lấy đâu ra cái giọng kể thương cảm ấy, nhưng từ khoảng cách này

    Ánh đèn hắt ra một gương mặt quen thuộc đến chán ghét

    "ai đã kể cho anh nghe phần sau vậy?

    "mà cách kể của anh mềm thật, làm người nghe nhũn lòng"

    "cái giọng luyến tiếc cho đứa con gái nghe mới dịu làm sao"

    "nên càng nghe càng chán ghét sự hiện diện của anh, một kẻ chỉ biết thương cho người này đến người kia bằng cái lưỡi ẩm mật ngọt mà chả thèm cứu lấy ai dù biết rằng cái chết sẽ đến với họ"

    "nên càng biết về anh ta càng thấy chán ghét"

    "ghét cái sự tồn tại vô dụng như ghét chính mình lúc trước sao không tự tử luôn đi mà lại sống tới bây giờ để-

    Chưa kịp nói hết câu thì đã bị hắn bịt miệng lại

    "suỵt~ anh biết em muốn tìm cái gì đó để trút giận bởi những thứ mình trải qua, nhưng mà nè"

    "có thật là em từng mang cái ý định tự tử?

    Chết chưa phải là hết đâu nhóc à, sau khi chết nhóc sẽ kẹt giữa hai cõi sống chết để nhìn người thân của mình khóc lóc đau khổ"

    "sau đấy thì sống lại dưới dạng linh hồn hoặc thể xác, thanh thản bước vào cõi Vĩnh Hằng hoặc lang thang khắp các vì sao"

    "như anh và cô con gái bạc mệnh trước mặt anh vậy đấy"

    Hắn kề sát mặt ta, hơi thở chạm nhau trong gang tấc

    Lúc này... rất thích hợp để đánh một nhát vào gáy

    "ặc -em..."

    Hắn khụy gối cách bịch rồi ngã vào lòng ta, nghe bảo đánh vào gáy sẽ liệt dây thần kinh

    "nhưng mình cũng không đánh mạnh tới mức anh ta sẽ chết, mà chết cũng chẳng sao"

    "một kẻ nhìn được quá khứ thế mà lại dùng năng lực đó để chơi đùa"

    Trong dòng chảy số phận, ta thấy một kẻ nhìn được quá khứ của bất kỳ ai với điều kiện mỗi lần nhìn là mười năm tuổi thọ

    "năng lực yếu tới phi thường, anh ta nhìn bao nhiêu quá khứ rồi nhỉ?

    Nhìn cái nước da trắng bệch như xác ướp này là biết sinh mệnh đang cạn kiệt"

    Nên chửi hắn ngu không?

    "mười năm tuổi thọ để đổi lấy cuộc vui ngắn hạn, phải là thần kinh não gặp trục trặc nên không thể tiếp nhận sóng thông tin mới đúng chứ"

    Có chửi cũng phải thật văn minh, mẹ dặn rồi

    "mà cũng không thể ở lại đây quá lâu, hôi thật"

    Ta nhặt cây đèn pin rồi khom người, dốc sức vác anh ta lên

    "lần sau ta sẽ để người vào quan tài dưới đất, cặp vòng này... chắc ta sẽ đem bán nếu thiếu tiền"

    "hẹn gặp lại bộ xương khô, ta thương mẹ lắm, hài cốt của mẹ ta"

    Nói rồi thì rọi đèn bước khỏi cái nơi tâm tối đáng ngờ này cùng cái gã ngu ngục nhẹ hơn bao tải

    Đi một đoạn thì tới cầu thang, bước đúng theo trực giác bảo thì mãi cũng nhìn được mặt trăng

    "thả anh xuống được chưa?

    Còn tính giả ngất để được em bế"

    "ai ngờ bị vác như cái bao tải"

    "lần sau đánh nhẹ chút, em đánh mạnh quá đứt dây thần kinh luôn ấy"

    "còn bị người mình yêu chửi là ngu nữa, dù điều kiện là chục năm tuổi thọ đi nữa thì anh vẫn dùng thôi"

    "dùng xong khi nào yếu quá sắp chết thì quay lại cõi Vĩnh Hằng là lại khỏe mạnh như cũ, dù có chết linh hồn vẫn có thể quay lại, chắc em không biết tới vụ này đâu ha"

    "lúc em chửi anh rất muốn hí mắt xem biểu cảm của em có thay đổi hay vẫn vô cảm như trước"

    "thế là anh ngu hay em ngu nhờ?

    ...cảm giác như thể ta là con cờ tùy hắn điều khiển ấy, thêm cái cách hắn lạm dụng năng lực lại bực bội hơn

    "ngu hay không thì hôm nào anh đi kiểm tra iq là biết"
     
    Người Viết Giao Hưởng
    Chương 6. Lũ Người Rất Quen Mắt


    "xét nghiệm iq sao?

    Chắc của bé An sẽ cao lắm"

    Bé An?

    Ta không nhớ mình thân với hắn đến mức xưng anh gọi bé

    "cái biểu cảm đó của em thú vị ghê, vô cảm đến độ không khiến người nhìn hứng thú nổi"

    "nhưng vẫn rất hạnh phúc vì em vẫn nhớ anh là hàng xóm của An~"

    Không nhớ mới là lạ, thế nào mà quên nổi gương mặt của tên bác sĩ điều trị kiêm hàng xóm kiêm kẻ gạt mình ký đơn kết hôn nhưng đếch thành

    "không thích tên An nữa sao?

    Nhìn mặt em còn vô cảm hơn khi nãy"

    "tên An do mẹ đặt nên ta rất quý, không thích người gọi thôi"

    Vác nãy giờ cũng ê vai rồi, khom người ném hắn lộn nhào chắc sẽ bớt ê chút ít

    "ặc...

    đau đấy, nhưng em thấy anh nhào lộn rất đẹp mắt phải không?"

    "ta thấy đau mắt hơn là đẹp, đau gấp một ngàn lần khi tia khuất xạ mặt trời rọi vào mắt"

    "em thẳng tính ghê, nhưng cái đẹp là thứ khó cảm nhận bằng mắt thường, càng đẹp thiên hạ càng không ưa, chướng mắt đồng nghĩa với việc không muốn công nhận cái đẹp"

    "em bảo anh chướng mắt tức là bảo anh đẹp, lâu rồi mới được em khen, vui thật~"

    Anh ta đứng dậy phủi tay rồi nở ra cái nụ cười mỉm

    Khu này có chỗ nào cho trọ miễn phí không đây?

    Nghe tên này nói chuyện một hồi nữa lại tội cho cái vai ê hơn

    Vừa tính bước đi thì bị anh ta ôm eo lại

    "sở thích của anh là ôm eo phụ nữ à?"

    Hắn nghe ta nói thì buôn ra, sau đấy thì ôm vai

    "mặt em đặt biệt vô cảm khi nhìn anh luôn ấy, fufu~"

    "với ai cũng mặt này nên anh không phải ngoại lệ biểu cảm đâu"

    "lời em thốt ra làm anh đau đấy, mà tối quá rồi, anh bế em về nhà anh được chứ?"

    "được"

    "anh nghĩ là em sẽ từ chối đấy~"

    "anh bế thì ta không cần đi bộ mỏi chân, về nhà anh thì có chỗ ngủ miễn phí"

    "fufu~ logic của em không dành cho phụ nữ ngại nguy hiểm rồi"

    Anh ta luồn tay qua người ta rồi bế lên, ở khoảng cách gần...

    Gương mặt anh ta vẫn như trước, vẫn chướng mắt đến mức ta muốn cào vài nhát

    Còn cả mùi hương trên người anh mà ta lúc nãy không chú ý, tựa như chục cái xác chuột phân hủy

    "...hôi quá"

    "thế em nghĩ anh nên tắm hay xịt nước hoa cho bớt hôi?"

    "ta chỉ muốn biết anh làm gì mà hôi đến cỡ này"

    "nếu em đã thành tâm muốn biết thì-"

    "lỗ tai gặp trục trặc khu vực nhận âm thanh rồi nên khỏi kể"

    Ánh mắt anh ta lúc này khiến người ta không dám (không/ĐẾCH muốn) nghe thêm, còn nhìn thẳng hay moi ra thì vẫn dám thôi

    "vẫn đôi mắt đen như cục than, xấu thật"

    "công nhận độ vô tình của em với anh luôn ấy"

    Những thi thể ở cái chỗ tối tâm lúc nãy là anh ta vác vào thì phải, cũng khá khớp với mùi xác chuột trên người anh ta

    Nhưng mấy cái thi thể ấy từ đâu chui ra?

    Tên này không phải dạng vô nhân tính giết người hàng loạt, hắn giống kiểu tâm thần đã giết thì xác cũng chả còn hơn

    "nghĩ gì mà đơ mặt ra vậy nhóc con?"

    "đang bực vì không nhìn được toàn bộ cuộc đời mà chỉ nhìn được một vài thứ trong cuộc đời anh"

    "vậy sao, không nghĩ là em có hứng thú với cuộc đời của anh đấy, nếu em thích đau khổ về mặt tinh thần thì tìm hiểu về anh chính là điểm bắt đầu hoàn hảo đấy haha"

    Điệu cười của anh ta nhiều phong cách thật, ta khá muốn biết cuộc đời của tên sống trong viện tâm thần từ lúc mười hai tuổi này nó kì dị đến dường nào

    "tới nhà anh chưa?"

    "em thấy những căn nhà với chung cư chúng ta vừa đi qua không?

    Em nhìn cái nào vừa mắt thì cứ vào ở, toàn bộ khu này bị bỏ hoang từ lúc em chết rồi"

    "còn lý do... hẳn một kẻ có năng lực chạm vào dòng chảy số phận như em biết rất rõ, nếu... năng lực đó của em không bị giới hạn"

    Nóc của căn nhà bên này nát bét rồi, chung cư thì lớn thật, nhưng khu bỏ hoang thì thang máy cũng hỏng hóc đủ chỗ

    "nói ngắn gọn thì khu này nó mang theo câu chuyện kinh dị hư cấu pha logic khoa học chưa được phát hiện nhưng vẫn tồn tại theo lý thuyết thực tế, mong là chúng ta có thần giao cách cảm để em hiểu ý nghĩa trong lời kể của anh"

    Căn này chắc của hộ gia đình khá giả nào đấy, cửa kính vỡ nên có mưa tạt thì mệt lắm

    "còn nói dễ hiểu là nơi này có người chết với vong hồn, nhưng sự cố hay tại nạn đã diễn ra tại đây có thể lý giải theo mặt khoa học và những thứ đó chỉ là lời đồn đoán nhưng vẫn không ít người ta nhớ đến giờ"

    Không thấy căn nào ổn hết, mà anh ta tính lảm nhảm tới bao giờ?

    "giọng kể của anh hay không?

    Xin lỗi, nhưng chắc anh không bế em được rồi"

    Hắn thả ta xuống rồi rút con dấu trong tay áo ra cùng cái nụ cười tự dưng mọc trên miệng làm ta thấy rợn

    "phía sau chúng ta tầm hai mét, em thấy gì không?"

    "thấy, một nhóm người có khả năng là tội phạm... cất dao đi vì bọn họ có thể là cảnh sát"

    "nhưng đang ngứa tay thì nghề nghiệp không quan trọng và anh, GHÉT bị theo dõi~"

    "anh xử bọn chúng xong thì ta chết cống mất, đêm hôm lạnh ngắt mà chỉ mặc mỗi bộ đồ bệnh nhân"

    "em nói cũng đúng, mặc tạm áo khoác của anh đi, xử bọn chúng không mất quá nhiều thời gian đâu"

    ...hắn cởi áo rồi khoác lên cho ta, ga lăng thật, nhưng với mục đích muốn ta đồng ý việc phạm pháp của hắn

    Ngăn cản một tên tâm thần muốn hại người bằng cách... lẹ nhất chắc là kéo hắn khỏi cái lũ hắn muốn hại

    "ayya~... bế em nãy giờ mỏi chân thật, anh sắp đi hết nổi rồi, xử lũ đó xong rồi em bế anh một đoạn được không?"

    "theo em rạch dao vào cổ họng hay con mắt thì ổn?"

    Sẽ có ngày ta tìm ra nơi hắn từng sống, lục tung mọi ngóc ngách để moi được tờ giấy chứng nhận tâm thần của hắn

    "đừng có nhìn anh bằng ánh mắt đó chứ, khu này đã bị niêm phong cấm người ra vào nên bọn chúng không thể là cảnh sát, chỉ có lũ tội phạm mới bén mảng tới thôi"

    "em tiếc mạng sống của những kẻ đã cướp đi hàng nghìn mạng sống khác sao?

    Và nếu không sớm xử bọn chúng thì người bị xử sẽ là chúng ta đấy"

    Anh ta vừa dứt lời thì cái lũ đó bước ra, bọn chúng... có chút quen

    "nghe hai cô cậu nói chuyện nãy giờ mà tôi nôn nóng hết sức, nội tạng của hai người có đang run lên vì bọn tôi không?"

    Lại thêm một lũ tâm thần làm chuyện bất hợp pháp, chưa kịp phản ứng lại thì bọn chúng đã nhào lên rồi

    Việc quan trọng lúc này là hạ gục bọn chúng trước khi cái tên bên cạnh kịp dùng dao

    Hai tên trước mặt thì đá vào bụng rồi xoay người gập gãy lưng, tên đang nhào lên thì đấm vào mắt, còn cái tên muốn nội tạng của ta run lên thì giật giày của thằng tâm thần cầm dao bên cạnh

    "hả?!

    Tự dưng đá anh ngã?"

    Rồi đập vài phát vào mặt cho tới khi hắn quỵ xuống mất tầm nhìn rồi đá gãy cổ chân

    "tại ta muốn mượn giày của anh"

    Đau tay mỏi gối thật, không nghĩ là đủ sức đánh mấy tên này dù chưa từng học võ

    "trả giày cho anh này"

    "cho em chiếc còn lại của anh luôn nè, nhưng phải công nhận sức lực của em đấy, mạnh như mẹ em trước kia"

    Hắn tháo chiếc đang mang ra rồi khụy gối mang vào chân cho ta

    "chiếc còn lại em tự mang nha, em thấy anh giống hoàng tử trong truyện Lọ Lem không?

    Chỉ có một chiếc giày được mang cho công chúa"

    "mà nếu đời trước không mắc bệnh thì chắc em sẽ thành cao thủ quyền anh như mẹ em rồi nhỉ"

    "thế anh tính đi chân không à?"

    "như lúc nãy anh nói~ anh mỏi chân nên em bế anh đi~!"

    Hắn choàng tay ôm cổ ta với nụ cười dịu dàng, nhưng được một tên tay cầm dao phẫu thuật ôm cổ thì chẳng an tâm nổi

    "được rồi"

    "Anh nghĩ là em sẽ từ chối đấy chứ, nhưng cái lũ này đánh nhiêu đó chưa đủ đâu"

    "ta thấy đủ rồi"

    Thật sự rất cảm kích vì bọn chúng vẫn đợi ta xoay người gập lưng, còn kiên nhẫn đứng nhìn ta giật giày của tên này

    "lâu chút nữa là ta không bế anh luôn đấy"

    "anh biết rồi~"

    "ôm chặt, chuẩn bị chạy bộ đêm"

    "ừm!"

    Chạy thật nhanh để rèn luyện sức lực, thật nhanh để rời khỏi khu phố này, một buổi vận động tồi tệ

    "đường này ra khỏi khu phố mà?

    Anh còn chưa kịp xem mấy căn nhà hoài cổ ở đây"

    "cũ kỹ và hoài cổ là hai thứ khác nhau hoàn toàn, nhưng biết tại sao ta đưa anh ra khỏi khu này không?"

    "không nói cũng biết em sợ nán lại lâu quá thì anh ra tay giết bọn chúng"

    "đoán đúng"

    Một nửa rồi đấy

    "rời khỏi nơi này đi... có thứ nguy hiểm hơn trong khu này đấy, chắc cô không tin vào một lũ buôn nội tạng đâu... ha"

    Trực giác của ta phản ứng mạnh với lời đó, cái lũ này còn sót lại nhân tính cũng không chừng

    Sẽ chẳng ai rảnh rỗi chờ ta xoay người giật dép như bọn chúng

    "nghĩ gì mà tròng mắt của em hơi co giãn vậy?"
     
    Người Viết Giao Hưởng
    Chương 7. Viện Mồ Côi Chưa Vào-


    "đang nghĩ quanh đây có nhà tắm nào để xử mùi tanh trên người anh không"

    "aiya~ khu bỏ hoang thì làm gì có nhà tắm đâu em"

    "hình như lúc nãy mấy tên đó lén lút nói gì đó với em ấy thì phải, mà hôm nay là một ngày may mắn với bọn chúng~ tiếc cho con dao ngâm độc hoa kia thật"

    "thường thì cô nhi viện phải có nhà tắm"

    "ý em là sao?"

    "ý ta là biến thành trẻ con rồi vào đó ở"

    "fufu~ cao kiến này chỉ có Miên An nghĩ ra, nhưng anh đâu thể ráp cơ thể mình về dạng con nít"

    Ráp?

    Anh là robot à?

    Mà cũng chả có con robot nào như anh

    Khắc trước muốn hại người, giây sau thì đòi bế

    "bụi ở đâu bay lại vậy?

    Hả?

    Cơ thể anh teo lại như đứa con nít rồi..."

    "là bụi phép màu, anh biết cô nhi viện nào gần đây không?"

    "gần đây thì cũng có, đi bộ tầm một tiếng là tới~ nhưng mà"

    Một tiếng?

    Hắn sẽ không đòi ta bế đến đó chứ?

    "em lúc nhỏ dễ thương thật~"

    "đi nhanh lên, khuya mịt mù rồi"

    "ừm~"

    "nghĩ đến những tên tội phạm trong khu bỏ hoang này thì không muốn rời đi chút nào, phải đi thật nhanh trước khi không kiểm soát nổi cái tay cầm dao này của mình rồi~"

    "nhưng sao em không cảm ơn vì anh đã khen em dễ thương vậy chứ?"

    "cảm ơn anh đã khen"

    "không có gì, lần sau anh sẽ khen tiếp~"

    "ta không muốn nghe từ lần sau của anh"

    "em phũ ghê~ mà hôm nay là một ngày may mắn vì được gặp lại em"

    "cũng là một ngày may mắn với cái lũ ẩn nấp cuối khu phố, đã cất công chọn từng loại hoa độc phù hợp với nhóm máu của bọn chúng rồi vậy mà~"

    "thế em có định trở lại khu này nữa không?

    Mới vào mà đi luôn thì hơi tiếc đấy, còn chưa kịp khám phá gì nữa"

    Tiếc cho cái lũ trong thành phố à?

    Ta thấy anh quá rành về khu này rồi thì khám phá gì nữa

    "tất nhiên phải quay lại, hài cốt của mẹ ta còn ở đó mà, mong là nó vẫn yên đó chứ đừng mất đi"

    "anh chắc là không có kẻ nào dám lẻn vào cái chỗ tâm tối mà mẹ nằm đâu"

    "từ khi nào mẹ ta thành mẹ anh rồi?"

    "từ lúc anh muốn gọi em là người anh yêu"

    "con nít như anh không nên yêu đương quá sớm làm chi"

    "thân thể chúng ta hiện giờ quả thật là hai đứa con nít, nhưng anh sinh trước em tận mười tháng đấy"

    "thế cho ta xin lỗi vì đã gọi chú nhỏ là con nít"

    "cái miệng của em~ đúng là phũ phàng vô điều kiện"

    "rồi chừng nào tới cô nhi viện?"

    "còn xa lắm, hay em bế anh được không?

    Anh mỏi chân nữa rồi..."

    Hắn giỡn với ta à?

    Đi nãy giờ chưa được năm phút nữa đấy

    "anh nói thật đấy... giúp anh đi mà~!"

    "ta thấy anh không thật"

    Choàng tay qua bế hắn, một thứ mùi thơm dịu thoảng qua mũi

    Từ nãy đến giờ mùi xác chuột nặng quá nên không ngửi ra được mùi lạ này

    Nó giống mùi của một loại hoa... là gì nhỉ?

    "fufu~ cuối cùng vẫn được em bế"

    Bằng một cách thần kỳ nào đấy thì ta vẫn bế anh ta đến viện mồ côi mà không phát điên

    Trước mặt, một dinh thự lớn với dãy hoa Oải Hương trải dày hai bên lối vào, cổng vào được sơn vàng bóng dù trong tối vẫn thấy rõ chi tiết được khắc trên đó

    Cảm giác có chút mờ nữa, nhầm sao?

    "chỗ này là cô nhi viện thật à?"

    "thật, nhưng nó không nhận trẻ mồ côi bình thường, nói thẳng là nơi nuôi dưỡng nhân tài phiên bản rùng rợn đấy~"

    "đùa à?"

    "anh không đùa, rất thú vị mà Miên An~"

    Khóe môi hắn cong lên như rất thích thú chuyện này, ...nhưng mà phiên bản rùng rợn là ý gì?

    "được rồi, leo hàng rào rồi lẻn vào thôi em!"

    "chỗ này không nhận thêm trẻ mồ côi sao mà phải lẻn vào?

    Và trên hết là vào bằng cách nào?

    Trèo qua cái cổng rào hơn hai mét này là chuyện bất khả thi"

    "lẻn vào nhanh hơn rất nhiều so với xin vào, chỉ cần giả vờ như chúng ta là trẻ sống trong đây là được"

    Nghe dễ thật, viện trưởng không nhớ có bao nhiêu đứa sao?

    Mấy đứa khác thấy có bạn mới lạ mặt thì chúng không nói này kia à?

    "theo anh có cách nào để tăng iq lên không?"

    "lúc trước kiểm tra iq kết quả của em rất cao rồi mà?"

    "tăng cho anh á chứ không phải ta"

    "anh thấy mình rất mưu mô độc ác rồi, nếu iq tăng nữa thì quả thật là chẳng khác nào nhân vật chính độc ác, hum..."

    Hắn vừa dứt lời thì cái viện mồ côi kia... biến mất giữa không trung

    "hả?

    Bụi kim tuyến?

    Sao cơ thể anh lớn trở lại rồi?"

    "anh nên thấy may vì cơ thể trở lại bình thường chứ không phải bị đánh bầm dập, dùng hẳn công nghệ 3d để chơi ta, thế thì cũng nói thẳng"

    "ban đầu anh bảo là bế ta về nhà anh, kết quả anh kéo ta một vòng đến những nơi bình thường một cách vô lý, giới hạn của ta không đủ lớn để chiều theo cái tính của anh đâu"

    "chơi nhiêu đó đủ rồi"

    Nhìn mái tóc bồng bềnh của hắn mà xem, thật muốn bứt sạch chúng

    "được rồi~ được rồi~ đừng có nhìn anh bằng ánh mắt đó chứ~ anh đơn giản là muốn cho em xem dinh thự lớn thôi mà~"

    "không, ta thấy anh muốn chết"

    "rồi~ lúc nãy anh có nhắn tin cho Thanh bảo thằng bé làm giấy tờ giả cho em rồi, còn nhà anh đi thêm một tiếng nữa là tới thôi, em bế anh tiếp được không~?

    "kéo lếch thì được"

    "nhưng Thanh mà anh nói..."

    "đúng rồi, là thằng nhóc trong đầu em đấy, đứa trẻ đó cũng chết theo anh rồi sống lại"

    "chính xác là bị giết, nếu tìm được cái kẻ giết thằng bé... thì bâm hắn nấu thành súp cho lợn ăn cũng chưa đủ~"

    "anh bảo thằng bé làm giả thân phận cho chúng ta, về mặt pháp lý thì chúng ta đã chết rồi nên không dùng được danh tính từng thuộc về mình nữa"

    "giờ anh chỉ đường cho em bế anh về nhà thằng bé được chứ~?"

    Cảm giác tim đập lệch vài nhịp khi hắn nhắc tới Thanh, thật mong gặp lại em ấy

    Mà quan trọng không phải nhà Thanh hay nhà anh ta

    Hít một hơi nhẹ nhàng đã

    "ặc! ...Sao lại đá anh nữa?"

    "như lời lúc nãy, anh chỉ đường rồi ta kéo anh, yên tâm ta sẽ mạnh tay nhất có thể"

    "anh đã mang giày cho em như công chúa rồi mà vẫn đối xử độc ác với anh, buồn đấy"

    "vì thích mụ phù thủy nên ta mới ác với anh"

    "fufu~ nhưng như vầy có được gọi là ngoại lệ?

    Chỉ với anh em mới bạo lực đến mức này"

    "ngoài anh ra thì vẫn còn một kẻ bị ta cào mắt"

    "kẻ nào chọc em điên đến mức đó luôn vậy~?

    Có thú vị không~?"

    "một tên tâm thần biến thái bệnh trạng của hắn nặng hơn anh"

    "nhưng anh quả thực là ngoại lệ của ta"

    "thật sao?!"

    "thật"

    Một tên điên có ý nghĩ giết người như anh mà chưa bị ta cho ăn đấm thì đúng là ngoại lệ

    "anh nghe được tiếng tim mình đập thình thịch luôn này~ mà em kéo nhẹ chút được không?"

    "không, anh là ngoại lệ của ta mà"

    "ngoại lệ kiểu này đặt biệt thật~ về tới nhà chắc cái lưng trầy đủ chỗ"

    "đau thì ráng mà chịu, chút nữa ta băng bó cho anh"

    "thế nếu kéo gãy xương thì em có chăm sóc cho anh không?"

    "không"

    "phải em nói có đi"

    "nếu nói có ta đoán anh tự làm gãy xương"

    "tất nhiên anh không làm rồi, em nghĩ gì vậy?"

    "là làm gãy cột sống luôn mới đúng, nguyện đổi đau lấy tình của em~"

    "nếu anh dám làm gãy cột sống ta sẽ bẻ luôn xương cổ của anh"

    "anh có thể xem đó là đe dọa để ngăn anh làm chuyện có hại với bản thân không?"

    "tùy anh nghĩ"

    "vui tới mức mất ngủ quá!

    Em dọa nếu anh không ngủ thì anh sẽ phải thức suốt đêm đi~"

    "ta từ chối"

    "phũ phàng ghê~"

    Sau một lúc lâu phải chịu cảnh trò chuyện với tên này thì cũng tới nhà

    "em thấy nhà đẹp không?"

    Đẹp sao?

    Nhà mái ngói nâu, quanh sân cỏ mọc thấp, hàng rào hoa giấy quấn quanh

    "ta đoán chắc là Thanh chọn chỗ này"

    "chính xác~ thằng bé thơ mộng đến mức nhìn phát nhận ra đúng chứ?"

    "chỉ là thấy yên bình thôi, còn nếu là anh chọn thì chắc chắn chả khác gì nhà hoang chết chủ"
     
    Người Viết Giao Hưởng
    Chương 8. Dao Cắt Bánh Bẩn Mùi


    "nhưng giá của mấy căn như thế thường rất rẻ đó em"

    "anh đã tính phí sửa chữa sau khi thuê chưa?

    Thực tế mấy căn nhà kiểu đấy thường bị phá dỡ từ đời nào hết rồi"

    "chưa tính~ thì nhà có mái che mưa, có giường để ngủ là quá ổn rồi còn gì?"

    "ta thấy logic sống của anh đặt biệt khác người bình thường"

    "fufu~ từ lúc biết nhận thức về con người thì anh chẳng bình thường nổi rồi, haha"

    Hai điệu cười giễu nhại như nhau, nhận thức về con người à?

    "cho em nè, thuốc ngủ đấy, mà em không tính vào nhà hả?"

    "vào, còn thuốc ngủ anh đưa ta làm gì?"

    "sợ em ngủ không được nên đưa thôi~"

    Bước vào căn nhà đó, bên trong nhuộm màu be ấm cúm cùng mùi đồ ăn nóng hổi

    Bóng người lấp ló từ bếp bước ra lại làm người ta nguội lòng

    "hai người về rồi, em nấu bữa tối xong rồi này"

    Cái giọng ấm áp quen thuộc, khóe môi cong nhẹ dịu dàng...

    "mọi thứ sẽ rất tuyệt nếu không có mùi chuột chết trên người anh"

    "phụt- haha... chị An... vẫn giống như lúc trước"

    "em không thấy anh ta rất hôi sao Thanh?"

    "riết em cũng quen với ảnh rồi, cũng không biết bằng cách nào mà mỗi ngày anh hai đều mang về một mùi hương mới"

    ...bao lâu chưa nhìn được nụ cười mỉm này của em ấy rồi?

    "nhớ thật"

    "em cũng nhớ chị, cứ nghĩ là không bao giờ được gặp lại chị nữa"

    Tóc của em ấy...

    "mềm thật"

    "nếu không phải vì anh hai chắc em sẽ đứng yên cho chị xoa đầu tới chán thì thôi"

    "nhắc tới thì tên anh hai tâm thần đó của em đâu rồi?

    Từ lúc em bước ra ta không thấy hắn đâu nữa"

    "ảnh trốn em ấy, chị vào trong ăn trước đi, em nấu xong hết rồi"

    "trước kia chị không ăn gì được nên em cũng không biết chị thích món gì, mong là hợp khẩu vị của chị"

    Em ấy cười mỉm dịu dàng, sau đấy bước lên cầu thang kéo anh trai mình xuống

    "anh trốn không kỹ gì hết, nếu hôm nay anh không chịu tắm thì em sẽ nhúng anh vào chảo dầu"

    "ba ngày rồi đấy anh hai"

    Nghe mà sặc miếng ăn, xác chuột đã hôi còn ba ngày?

    "ngày mai hẳn tắm luôn được không?

    Giờ anh chỉ muốn đi ngủ thôi..."

    "hôm kia anh đã nói câu này hai lần, hôm qua anh nói thêm ba lần nữa, hôm nay lại trốn tiếp"

    "anh biết rồi~ tắm là được chứ gì, bé An tắm chung với anh không~?"

    "ta từ chối, nếu cần ta có thể lấy cây lau nhà chà lưng cho anh"

    "lại phũ nữa rồi~"

    "đừng đứng đây nữa, anh đi tắm mau lên đi, còn quần áo em sẽ lên phòng lấy cho anh"

    "bộ em sợ lâu chút nữa thì anh sẽ trốn hay gì?"

    "cái đấy em không sợ mà là chắc chắn luôn ấy"

    Sau một lúc thì em ấy cũng đẩy được tên tâm thần này vào nhà tắm, nhìn cảnh này lại làm ta liên tưởng đến cảnh thầy mầm non và đứa con nít

    "em không lại ăn à?"

    "chị cứ ăn đi, em còn làm tráng miệng nữa, anh hai thích bánh Socola lắm"

    Hắn tích bao nhiêu công đức mà được làm anh của thằng bé vậy?

    "ta làm phụ em"

    "được sao ạ?

    Sẽ rất vui nếu có chị làm phụ bếp đấy, trước em luôn mong mình có thể nấu ăn chung với chị"

    "nói muốn giúp chứ đây vẫn là lần đầu ta làm bếp, khá là sợ làm hỏng chuyện của em"

    "em nghĩ sẽ ổn thôi, chị giúp em đánh bột đi, đập trứng với mấy cái nào chị thấy khó thì để em làm"

    Lúc nào cũng mỉm môi dịu dàng thế này

    "đẹp thật"

    "chị An cũng rất đẹp đấy!"

    Luyên thuyên một hồi thì giúp em ấy làm mấy chuyện lặt vặt, bánh vừa ra lò thì mùi ngọt đắng bay nhẹ lên mũi

    "em nói mà, còn ổn hơn cả trong sách chỉ nữa"

    "nhìn em làm khá giỏi nên ta không nghĩ em học trên sách đấy"

    "em có thể xem đó lời khen chứ?"

    "tất nhiên rồi, em giỏi mà"

    Vừa dứt lời thì một giọng nói biến mất nãy giờ vang lên

    "đói quá~ đồ ăn chưa nguội đâu phải không?"

    "chưa nguội, lạnh ngắt luôn rồi"

    "đến cả câu hỏi bình thường mà em cũng phũ cỡ đó"

    "được rồi, anh ngồi ăn đi, em với chị An có làm bánh cho anh nè"

    "khoan, làm cho anh?

    Hai người cùng làm?

    Tức là hai người muốn làm anh vui hay em cố tình ép anh đi tắm để độc chiếm Miên An?"

    "miệng thì tra khảo còn cái tay anh thì cầm dao cắt bánh... em thấy anh hỏi cho đủ câu là chính"

    "dù không biết em có ý định độc chiếm không nhưng nếu đã làm rồi thì anh xin phép ăn món này trước~"

    "dao bẩn thì cắt bánh sẽ có mùi~ lúc đó ăn hết ngon thì tiếc lắm"

    "em xắt cá hay gì đâu mà anh sợ hôi?"

    Đột nhiên tim đập nhanh bất thường, mà khu này cũng đâu bình thường, nhìn cách hắn cầm dao cứ như sắp giết người, chút nữa dao bẩn...

    ý của hắn-

    "chị An"

    "sao vậy?"

    "tự dưng em thấy chị ngẩng ra nên em kêu thôi, chị không làm sao chứ?"

    "linh cảm có điềm xấu thôi, lúc nãy anh khóa cửa nhà chưa?"

    Em ấy nấu cả cháo à?

    Khá tiện đấy

    "anh khóa rồi, phòng nào có cửa sổ hay dễ bị nhìn vào thì em tắt đèn rồi kéo rèm lại đi Thanh, làm xong hết thì mang đồ ăn lên phòng nếu thấy đói"

    "có gì... sao anh?"

    "có và rất có đó~ nhưng tốt nhất là em đừng nên nhìn mấy thứ có màu đỏ sắp xuất hiện thì hơn, được rồi giờ thì tắt đèn kéo rèm sau đó ngoan ngoãn lên phòng đi em trai~"

    "...không nói cho em có chuyện gì được sao?"

    "đừng cãi lời anh, buồn đấy~"

    Không nghĩ là tên tâm thần này nói chuyện với thằng bé mà không dùng ánh mắt đe dọa

    "cháo em nấu ngon lắm, ta đút em"

    "fufu~ làm thế thì người anh trai này của thằng bé buồn đấy~

    "hay để ta bế em lên đó"

    "không phiền chị đâu ạ-"

    "em nói thế nào ta vẫn bế thôi"

    "sao em chưa bao giờ dịu dàng kiểu đấy khi bế anh, nghĩ đến nãy giờ em còn ngó lơ không nói chuyện với anh, nỗi đau nhân lên hai trăm lần"

    Đau đến hai trăm lần mà vẫn sống sờ sờ thì đúng là anh lợi hại

    "lo giải quyết ở dưới này đi, làm cho sạch và trên hết"

    "phải còn thở"

    "tất nhiên rồi~ nhà này còn đứa trẻ đáng yêu và một cô nhóc biết quý mạng người mà, chứ đâu có ác như anh~"

    Cái giọng điệu không có một chút đáng tin, nếu chút nữa xuống đây mà nhà đầy máu, người chết thì chắc ta sẽ nổi cáu cào hắn vài trăm nhát mất

    "...chị"

    "sao nữa?"

    "ý của hai người... là sao?"

    "chút nữa ta kể cho em nghe, phòng em ở đây à?"

    "...đúng rồi chị"

    Sơn màu vàng nhạt với thoảng chút mùi chanh, trang trí đa phần là đồ làm tay

    "...kể em nghe được được chưa?"

    "ngồi xuống giường trước đã"

    "giờ bắt đầu từ cái chết của anh em hai người trước"

    "bỏ qua cái đó được không?

    Nhắc lại em thấy rợn người..."

    "nếu ta điên lên..."

    Cũng chả khác tên tâm thần kia là bao đâu

    Dòng chảy số phận, những thứ được nó hiện ra có cái nào không khiến ta nhói tim?

    Một cái chết... như con cá nằm bất lực trên thớt bị người cầm dao róc từng khoanh thịt

    Mười bảy đôi mươi, một cái tuổi rất đẹp với đời

    Thế mà bị cái lũ vô nhân tính kia tước mất

    "chị?"

    "hận không?

    Hận cái lũ đã giết em không?"

    "em... có biết bọn chúng là ai đâu mà hận"

    "em ở nghe tiếng gì dưới nhà không?"

    "dưới nhà... tự dưng em thấy hơi buồn ngủ..."

    "ta đi vệ sinh một lát rồi lên với em, ngủ ngon"

    "em cảm ơn..."

    "dưới nhà là cái lũ có liên quan đến cái chết của em đấy, ngủ một giấc tới sáng để ta để không phải nhìn mấy thứ bẩn mắt dưới nhà nha, Thanh"

    Tác dụng thuốc mạnh thật, bỏ một ít đã ngủ rồi

    Nhẹ kéo chăn đắp cho em ấy rồi bước xuống nhà, bên dưới là cảnh tên tâm thần kéo lếch những kẻ lạ mặt ra ngoài,khá sạch, không có máu hay mùi tanh

    "anh xử lý gọn gàng hơn ta tưởng, nhưng chưa chết tên nào chứ?"

    "tất nhiên là chưa, anh tẩm độc lên dao nên xử bọn chúng khá nhanh, Thanh ngủ rồi sao?"

    "lúc nãy anh đưa thuốc ngủ cho ta là có mục đích sẵn à?"

    "làm gì có~ anh chỉ thấy may vì em biết cách dùng thôi, lúc em lấy thuốc bỏ vào muỗng cháo anh mém không nhận ra đấy"

    "còn cái lũ này... em nghĩ nên làm gì giờ đây?

    Chỉ dùng chút độc thôi thì hơi uổng~"
     
    Người Viết Giao Hưởng
    Chương 9. Thêm Một Người Nhà


    “không được giết người”

    “thế hành bọn chúng đến gần chết rồi cứu sống rồi hành tiếp được thì sao~?”

    “anh nghĩ mình có khác gì cái lũ đã giết Thanh không?”

    “khác chứ, anh điên hơn chúng~ không giết~ người, đó sự kiềm nén cuối cùng anh giữ lại được~ rồi!!

    HAHAHA!!! anh thích màu đỏ!! nhưng trước kia thôi~”

    “không đời nào anh quên cái lũ đó được~ CÁI LŨ QUỶ HẠI CHẾT ĐỨA EM DUY NHẤT CỦA ANH!!

    Bọn chúng không xuống tay giết thằng bé, chúng hành hạ, mổ xẻ moi móc rồi bỏ…

    BỎ THẰNG BÉ CHẾT DẦN CHẾT mòn~”

    “anh rất khác bọn chúng, giết?

    Anh cố gắng kìm hãm sát ý, giết một kẻ giết hàng người khác là sai sao?

    Sai!

    Anh biết nó sai nên anh mới cố kìm lại”

    “anh để bọn chúng sống, để HÀNH HẠ BỌN CHÚNG”

    “gấp ngàn lần tỷ lần~ như cái cách mà Thanh ra đi, còn chúng thì sống mãi~”

    “em biết mà phải không?

    Tư Thanh nó quá tốt, nó có bao giờ muốn trả thù cái lũ đã giết mình đâu, nó thậm chí còn chẳng nghĩ đến chuyện trả thù”

    “một đứa trẻ như thế mà lại phải chịu cái cảnh-”

    Đến giờ thuốc ngủ mới phát tác à?

    “ồn ào thật, vác tên này lên phòng luôn vậy, phải rồi lấy thêm bát cháo”

    Mở cửa ra, Thanh vẫn còn nằm đó ngủ

    “ta bỏ gần hết gói thuốc cho tên tâm thần này mà hắn còn ngủ sau em, ngừng giả vờ được rồi đó”

    “lúc nãy chị không ăn cháo nhưng bảo ngon làm em thấy lạ… nên giả ngủ xem có phải không… em xin lỗi”

    “làm gì mà xin lỗi?

    Là ta xin lỗi vì gạt em mới đúng”

    “ở yên trên đây, nhớ khóa chặt cửa phòng lại, ta để cháo trên bàn, có đói thì ăn”

    “không có bỏ thuốc ngủ hay gì nữa đâu”

    “em biết rồi, cảm ơn chị, nhưng chị tính đi đâu sao?”

    “hóng gió đêm một lát rồi ta về, canh chừng tên tâm thần này và ngoan ở đây”

    “vâng…”

    Có nên chặn cửa lại từ bên ngoài cho chắc không ha?

    Mà thôi, làm thế khác nào nhốt em ấy

    Phía ngoài nhà, gió thổi đìu hiu đến phát ớn

    Cứ mỗi lần gió nổi là i như rằng mùi tanh sẽ bay theo

    “mùi máu… nhàm chán thật, lại nhớ tới lúc tỉnh dậy trong phòng phẫu thuật”

    Đi loanh quanh nãy giờ cũng không thấy ai

    “...quá vắng rồi đi”

    “như thế không phải rất yên bình sao?

    Nửa đêm gió mát trăng thanh thế này quả thật rất thích hợp để ngắm hoa uống trà nhỉ?”

    Một giọng nói ngâm lạnh vang lên từ phía sau, quay ra nhìn thì thấy một kẻ đứng đón gió trời, quần áo dính đầy những vết đỏ, trên tay hắn là bó hoa trắng rải đầy máu tươi

    Có lẽ… thà vắng như lúc nãy còn hơn nói chuyện với mấy tên tâm thần

    “sở thích của anh là nhuộm hoa bằng máu à?”

    “lúc nãy gặp vài kẻ tấn công nên ra ta tự vệ rồi máu văng ngược thôi, chứ anh tính mua hoa về pha trà”

    “chết chưa?”

    “dao không nhọn nên chắc bọn chúng vẫn thừa sức đến bệnh viện, trông anh giống kẻ gặp ai cũng giết lắm à?”

    “không giống”

    Một đứa trẻ bị lạc vào khu rừng già

    Giữa cái nơi mà bất cứ lúc nào mình cũng có thể trở thành con mồi cho bầy sói, nhưng nó vô tư đến lạ

    Sống bằng cách chôn cất người khác rồi móc tiền công

    Tại khu rừng mà những người bị hại được cất giấu, cái nơi tanh nồng mùi thi thể phân hủy, thế mà nó vẫn sống đến giờ

    Vẫn khỏe, vẫn ý thức được bản ngã của mình…

    “về nhà với ta không?”

    “cũng được, đêm nay không phải mò đường về rừng, nhưng em là ai?

    Phải biết tên người mời mình để cảm ơn chứ”

    “ta tên Miên An, cảm ơn thì không cần đâu”

    “còn anh Lucen, em cũng có thể gọi là Tư Hà cho tiện”

    “về thôi”

    Ta bước về mặc kệ hắn có theo không, cảm giác nhìn tên này như thể nhìn một phần của bản thân…

    Nhưng nửa đêm thế này

    “...lạnh buốt da”

    Còn ở lại thêm chút nữa thì chết cống mất, mà đi càng nhanh gió thổi càng lạnh

    Sau một hồi thì cũng về tới mà không lạc đường

    “cửa nhà mở toác quác, giống có ai xông vào hơn là em quên khóa cửa”

    “ta quên”

    Vừa bước vào nhà đã nghe thấy giọng nói quen thuộc cùng ánh đèn pin nhòa tối

    “chị đi đâu nãy giờ vậy?”

    “Thanh? ta dặn em ở trên phòng rồi mà?”

    “em xin lỗi, em thấy hơi lo nên xuống đây”

    “ta đã nói em sai đâu mà phải xin lỗi?”

    “vâng ...mà anh ấy là ai vậy chị?”

    “à anh là Lucen, rất vui được gặp em, sẽ không phiền nếu tối nay anh ngủ lại đây chứ?”

    “không phiền đâu ạ, nhưng mà cái gì… dính trên áo anh vậy?”

    “ý em là mấy vết đỏ này ấy hả?

    Lúc nãy cô hàng xóm nhờ anh sơn dùm chỗ tường bị tróc, nhưng anh bất cẩn làm đổ sơn khắp nơi”

    “đã thế lúc về nhà còn hết sữa tắm, ra siêu thị mua thì lạc đường gần một tiếng, xui cỡ nào anh dẫm phải phân chó giữa đường, may mà gặp cô An mời anh về ở lại nhà cổ”

    “...ra vậy”

    “ban đầu anh sợ sẽ làm phiền gia đình cô ấy, nhưng trông em khá là dễ gần, em tên gì ấy cậu bé?”

    “a… em là Tư Thanh”

    “tên hợp với em thật, dù mới gặp nhưng có cảm giác rất an tâm về em, xin lỗi anh lại lỡ miệng rồi”

    “không sao đâu ạ, em có thể lấy quần áo của em cho anh mặc tạm, đợi em một chút”

    Thằng bé lật đật bước lên phòng, căn phòng tối đen vì đèn đã tắt hết, nếu Thanh không nói chuyện ta còn chẳng biết em ấy là người ở đó

    Thế bằng cách nào mà em ấy nhìn được trên áo Lucen dính máu?

    Anh ta còn mặc màu đỏ sẫm, dù có ánh đèn mờ cũng khó nhìn ra…

    “em nghĩ gì mà ngơ ra vậy?”

    “theo anh mắt của người bình thường có nhìn rõ được trong bóng tối không?”

    “không thể, nhưng căn nhà này thì có đó, có lẽ toàn bộ dùng sơn trắng hoặc màu nhạt, mấy màu kiểu này phản ánh sáng rất tốt nên anh vẫn nhận ra”

    “hoặc là từng sống trong môi trường thiếu ánh sáng, lúc đó mắt sẽ dần quen với bóng tối”

    “nhưng nếu tối đen thì như mù thôi, phải có ánh sáng mờ hoặc yếu”

    “như trăng bên ngoài chiếu vào đây”

    Môi trường thiếu ánh sáng sao?

    Em ấy từng bị nhốt vào góc phòng rồi chết mòn mà…

    Hỏi vu vơ một lúc thì thằng bé cũng vừa xuống, chẳng thấy gì ngoài những bước chân lạch cạch

    “em xin lỗi, em không biết anh có mặc vừa đồ của em không nên lục mấy bộ rộng nhất cho anh này”

    “phòng tắm ở bên đó, lúc nãy em bật công tắc mà đèn không sáng nên chắc bị hư rồi, tối lắm nên cần em dẫn đi không?”

    “cảm ơn nhưng anh quen với bóng tối rồi”

    “anh từng rèn luyện mắt trong tối sao?”

    “chỗ anh sống hay mất điện ấy”

    Giọng nói đan xen, bóng tối mù mịt, trong phút chốc ta thấy mắt anh ta lóe lên tia sáng đỏ

    “anh ta không cần nhưng ta cần, em dẫn ta lên phòng được không?

    Tối quá”

    “tất nhiên là được rồi, chị nắm em nha”

    “ừm”

    Tay em ấy lạnh thật…

    “...chị nè”

    “có gì sao?”

    “anh trai em… phải làm sao để anh ấy…”

    “em sợ à?”

    “sợ… mỗi lần anh ấy bảo em lên phòng là em… em không biết anh ấy làm gì ở dưới đó, nhưng mỗi lần như thế em lại ngửi được mùi máu thoang thoảng… nhiều khi tự hỏi bản thân chịu được bao lâu nữa…”

    Nói mấy câu mà tay thằng bé siết chặt luôn rồi

    “nếu giết người thì chị chắc chắn tên đó chưa giết ai đâu, còn cách trị một tên tâm thần…”

    “thì tìm một tên tâm thần khác là được”

    “...tâm thần khác sao?”

    “ừm, Lucen đấy”

    “ý…

    ý chị là anh Lucen, anh ấy cũng giống…”

    “như em nghĩ, tên đó cũng như anh trai em, nhưng còn lý trí và giao tiếp xã hội”

    “sao đột nhiên tay em run dữ vậy?”

    “không… chỉ là… chỉ là thêm một người giống anh trai… chỗ này thành nhà trẻ mất”

    “cái đó… cũng đáng sợ lắm”

    Lý do thuyết phục thật, mỗi ngày em ấy phải kéo hai con chuột cống đó đi tắm, một tên thì hôi xác chuột, tên còn lại thì tanh mùi máu

    “nếu bọn họ không hợp nhau rồi đánh nhau… lúc đó em cản không nổi mất… hức…”

    …thằng bé khóc luôn rồi, hửm?

    “em nghe tiếng động gì không?”

    “...tiếng động sao?”
     
    Người Viết Giao Hưởng
    Chương 10. Tâm Sự Trong Cơn Điên


    “đồ khá vừa mặc, cảm ơn em nha Thanh”

    “anh Lucen?

    Anh tắm nhanh vậy?”

    “lúc nãy anh nghe tiếng con gì kêu thấy ghê quá nên cố tắm nhanh hết cỡ, lật đật chạy ra ngoài thì trượt chân té cái rụp”

    “thế anh không bị sao chứ?

    Có đau không?

    Em lấy thuốc cho anh bôi”

    “anh không sao, cảm ơn lòng tốt của em”

    “không sao thì tốt rồi, anh dẫn chị An lên phòng em được không?

    Bước lên cầu thang là thấy, em xuống dưới khóa cửa”

    “cửa thì lúc nãy anh khóa dùm rồi, tắm xong gió luồn vô lạnh quá trời”

    “vậy lên phòng đi, ta buồn ngủ”

    “vâng”

    Bốn bề tối như hố đen, dù có nắm tay nhưng bước lên cầu thang cũng vấp chân không ít lần

    “Lucen anh nắm tay ta làm gì?

    Kiểm tra mạch đập à?”

    “sợ em vấp té, suy nghĩ của em hơi khác người ha”

    "/dù đúng như em nói/"

    “đoán mò, bởi ta cũng sẽ kiểm tra mạch đập nếu gặp kẻ đáng bất thường thôi”

    “em thấy vậy sao?”

    “ừm”

    “chị, hay chị qua phòng anh trai em ngủ đi, em ở bên này với anh trai và Lucen”

    “hay em qua đó ngủ với ta đi”

    “cái đó không được đâu… em không thể để anh trai ở đây với Lucen, cảm giác khá nguy hiểm…”

    Giọng em ấy nhỏ dần khi nhắc đến Lucen, nhưng cỡ đó vẫn đủ lọt vào tai hắn

    “chị ngủ ở đây cũng chả sao đâu, lo quá dễ đau đầu đấy”

    “xin lỗi vì cắt ngang, nhưng nhà có gì ăn không?

    Lúc nãy anh chưa ăn tối nên giờ bụng đánh trống tang mạnh quá”

    “nhà này không có người chết để anh đánh trống tang đâu, dưới bếp còn không ít món, tự xuống đó ăn rồi ngủ tại bàn luôn đi, nếu ăn hết cái bánh Socola thì anh có khả năng được vào viện cấp cứu”

    “bộ em bỏ gì vào cái bánh đó à?”

    “thuốc ngủ”

    “trả lời thật thà thế sao?”

    Tư Thanh nó cắt ngang để bắt chuyện với Lucen, gần như không muốn ta nói thêm

    “Lucen, anh -anh cần đèn pin không?”

    “em để dùng trên này đi, Miên An không nhìn được trong tối mà”

    Ta thấy tiếng đóng cửa nên chắc anh đã xuống dưới đó

    “chừng nào anh trai tỉnh lại vậy chị?”

    “thuốc ngủ thường không quá tám tiếng nên chắc sáng mai hắn sẽ tỉnh thôi, em lo à?”

    “lo chứ, anh trai em mà…”

    “giận không?”

    “giận chuyện gì ạ?”

    “lúc làm bánh ta bỏ thuốc ngủ vào, em biết đúng chứ?”

    “...lúc đó em tưởng chị cho đường vào bột, nhưng giận thì không đâu, nếu chị không bỏ thuốc thì có lẽ dưới nhà… lại tanh mùi máu rồi”

    “ngủ thôi”

    “để em lấy chăn trong tủ cho chị”

    “lần sau… chị nấu ăn với em nữa được không?

    Em muốn làm một bữa đàng hoàng với chị… chăn đây ạ”

    “được, lần tới ta không cho thuốc vào bánh đâu, trực tiếp bôi lên nĩa luôn”

    “giờ cho ta ôm em ngủ đi”

    Nhẹ thật, kéo một phát đã ngã xuống rồi

    “chị… cái này…”

    “ngủ đi, nếu không một lát nữa sẽ có rất nhiều tiếng động, lúc đó mất ngủ tới sáng”

    “anh Lucen… có thật là tâm thần như chị nói?

    Em có cảm giác anh ấy nguy hiểm hơn tâm thần rất nhiều”

    “cảm giác của em chưa bao giờ sai, nhưng tên đó không hại em đâu, mà ta buồn ngủ rồi, mai nói tiếp”

    “dưới sàn khá cứng, chị ngủ được chứ?”

    “được, em ngủ ngon”

    “chị cũng ngủ ngon… nói với anh Lucen là em có để bộ đồ khác trên giường cho anh ấy, người bẩn thì thay…”

    “biết rồi”

    Khi thằng bé chìm giấc thì cũng là lúc những tiếng ồn dưới nhà vang lên

    Tiếng ồn vừa tắt thì một tên nào đấy bước lạch cạch lên phòng

    “anh tưởng em ngủ rồi chứ”

    “ồn quá ngủ không được, Thanh nó bảo có để bộ đồ khác trên giường cho anh, bẩn thì đi thay”

    “vậy sao?

    Nhóc con này biết đồ anh sẽ bẩn luôn à?

    Một cậu bé tốt bụng thông minh nhỉ?”

    “nó có vẻ rất tin em, giống kiểu nó có tình cảm hơn là tin vì nhà này chỉ có em bình thường”

    “sao mà ta biết được, anh cũng lo ngủ đi”

    “ừ”

    Ta nằm dưới nền gạch chẳng bao lâu thì nghe tiếng thở, hắn ngủ rồi, may mà không ngáy lớn như lũ trâu

    Chỉ là Thanh, em ấy giống giả ngủ hơn

    “ngủ không được hay sợ?”

    “...sợ”

    “em làm giấy tờ giả được phải không?”

    “đúng rồi, …chị cần gì sao?”

    “làm giả thân phận cho Lucen”

    “nếu nói là làm cho chị thì em hiểu, nhưng anh Lucen là sao ạ?”

    “Lucen là một tên sống trong rừng từ nhỏ và không có thứ gì gọi là giấy tờ tùy thân, như một đứa con nít mất trí nhớ xuyên không vào rừng rồi sống lắc lẻ tới giờ”

    “...em hiểu rồi”

    “ngày mai chuyển nhà được chứ?”

    “chị không thích chỗ này sao?”

    “ta thì không vấn đề gì, chỉ là quá nguy hiểm với một đứa như em, khu này là một phần địa bàn của cái lũ đã giết em dù chúng đã tan rã rồi”

    “nhưng vẫn còn sót vài kẻ”

    “nếu chúng cứ liên tục chạm mặt tên tâm thần trên giường này thì em sẽ ngửi thấy mùi máu mỗi ngày, cả Lucen anh ta cũng mang không ít thù hằn với chúng đâu”

    Chính ta, cũng sẽ phanh thây cái lũ đó nếu phát điên, chật…

    “em nghĩ mình chịu đựng được bao lâu?”

    “...em không chắc nữa, quyết định đột ngột như thế anh trai có chịu không?

    Cả Lucen nữa”

    “cái đó thì em không cần lo đâu, nếu hai tên này không chịu thì chị sẽ nói chuyện với họ”

    Bằng vũ lực và chút thuốc ngủ

    “biết họ chịu nói chuyện không?”

    “...”

    “chị… chị ngủ rồi sao?”

    Nói chuyện một hồi nữa thì thằng bé thức tới sáng mất

    Nhắm mắt lại đếm từng con ma trôi qua tâm trí

    Chúng bay lượn lờ như sao trên trời, một con là gương mặt của tên tâm thần

    “Miên An…

    Miên… tôi nguyền rủa cô… nguyền rủa cô…”

    Cách để thoát khỏi ác mộng là gì ấy?

    Hình như là chết, xem nào, bên này có bức tường…

    “thoát rồi…

    ác mộng đáng nguyền rủa, ngủ cũng không yên”

    “nếu gặp ác mộng thì nên nhấp ngụm cà phê rồi thức tới sáng~”

    Cái giọng này…

    “tên tâm thần nhà anh bình thường lại rồi à?”

    “haha, nghe em nói mà tim anh lại đau nhói rồi đấy~ ừm… anh tâm sự với em chút được không~?”

    “mở miệng để ta còn ngủ”

    “chỉ là… anh muốn ăn cái bánh Socola~, lỡ anh có ngủ lâu quá thì gọi cấp cứu giúp anh~, thuốc anh đưa em tác dụng mạnh lắm~”

    “anh biết ta bỏ thuốc vào đó?”

    “biết, thuốc đó vị dở kinh khủng, bánh có khét vẫn nhận ra~”

    “nếu biết sao anh vẫn ăn?

    Bộ anh xem cái bánh đó là người yêu à?”

    “nói sao giờ~, không ăn thì anh sẽ phát điên rồi giết người nữa~, với lại cái bánh đó cũng rất ngon~”

    “tuổi thơ luôn là lấy thứ rất đẹp khi chưa qua năm tuổi, ban đêm lén rủ anh trai và em út ra ngoài chơi, kết quả để hai người họ lạc mất, rụt rè biết bao lâu mới dám về nhà thì chỉ nhận sự oán trách âm thầm từ mẹ”

    “sau đó thì dằn vặt quá mà phát điên rồi… bị tống vào bệnh viện tâm thần~ mỗi lần nghĩ đến việc bị mẹ bỏ rơi thì anh lại… cầm dao lên xông vào phòng bệnh khác, nó diễn ra nhiều lần đến mức bác sĩ phải xích chân nhốt anh vào phòng riêng biệt~”

    “anh đã nghĩ sẽ chẳng có ai quan tâm đến mình nên đã nảy ra một ý tưởng, là gặp ai cũng tiễn họ về cõi khác~ sau đó anh tìm cách trốn viện để trở về nhà, mục tiêu giết chóc đầu tiên của anh là kẻ đã sinh ra rồi bỏ rơi mình”

    “nhưng ý nghĩ đó đã tan biến khi anh gặp Thanh, đứa em trai cùng mẹ của mình, thằng bé đó ngây thơ đến mức ác quỷ cũng giữ ranh giới, nó thấy mặt anh dính máu thì đưa khăn cho anh lau, anh cầm dao thì nó đưa bánh cho cắt”

    “mỗi lần thấy nó cười là mọi ý nghĩ điên khùng của anh đều biến mất, khi đấy anh quyết định sẽ giả vờ~ thành một người bình thường, cũng khá thành công ấy chứ, chỉ một năm mà bác sĩ đã bảo anh ổn rồi, có thể trở về thế giới bên ngoài”

    “người mẹ đã từng bỏ anh giờ nhào lại ôm anh, nhưng cảm xúc anh dành cho bà chỉ có sự chán ghét, mặt khác anh lại khá quý ông ba dượng của mình, một người ba dượng hiền từ cho anh đi học, dạy anh những thứ anh chưa bao giờ biết, nhờ ông ấy mà anh có thể trở thành một người bác sĩ tài giỏi”

    “sau đó thì anh gặp em với tư cách bác sĩ riêng được ba mẹ em thuê, gương mặt của em thì vô cảm đến mức anh không thể nảy ra ác ý gì khi nhìn”

    “mọi thứ khi đó rất tốt, cuộc sống dần quay đúng theo kim chỉ giờ yên bình, cho đến khi anh nhận được tin Thanh nó bị… giết, nó chết thế nào thì chắc em cũng biết rồi, đến cả thân thể cũng chẳng nguyên vẹn~”

    “một thời gian sau, mẹ vì quá đau buồn mà cũng đi theo Thanh~, người ba dượng mất tung tích~, lại một thời gian nữa, em cũng bỏ anh mà đi~”

    “khi này thế giới chẳng có gì để ở lại nữa, anh treo cổ cho xong~”

    “nhưng nó chưa hết, anh sống lại tại một nơi gọi là Cõi Vĩnh Hằng, tại đó anh đã gặp lại Thanh”

    “anh với thằng bé lang thang khắp các vì sao trong thiên hà, không điểm về cũng không đích đến nhưng chưa bao giờ biết buồn là gì”

    “cho tới một ngày, Thanh tìm ra thế giới mà mình sống, nó kéo đi anh vào’

    “trở lại nơi đấy nhưng người thân, ba mẹ chẳng còn, anh biết nó rất đau khổ nhưng anh chẳng làm gì được~”

    “sống tại ngôi nhà này với thằng bé được một thời gian thì anh tìm ra cái lũ hại chết thằng bé, cơn điên lại nổi lên như cái lúc bị ba mẹ bỏ rơi, anh không kìm được mà rút dao xử bọn chúng~”

    “may mắn là bọn chúng thoát được, nhưng từ lúc đó hể thấy mặt Thanh là hình ảnh đứa trẻ bị dày vò đến chết lại hiện ra~, lúc nào cũng phải nén thứ cảm xúc đó, cảm giác bản thân như quả bom không cố định giờ nổ~”

    “anh sợ một ngày… anh điên đến mức Thanh không còn nhận ra anh là trai nó nữa~…”

    “có cảm giác em sẽ bài xích nhưng anh vẫn muốn kể, cảm ơn…

    đã nghe anh tâm sự”
     
    Người Viết Giao Hưởng
    Chương 11. Chuẩn Bị Chuyển Nhà


    “ta có thể nhìn rõ cuộc sống người khác trong dòng chảy số phận, nhưng họ nghĩ gì, muốn gì thì ta hoàn toàn không biết”

    “nghe anh kể thì ta thấy mình có lỗi khi ta đã gọi anh là tâm thần”

    “không sao-”

    “giờ ta sẽ gọi anh là tâm lý biến thái từ nhỏ”

    “vừa cho hy vọng thì liền dập tắt~ thà gọi là tâm thần còn hơn, Miên An chưa bao giờ có thể ngọt ngào như nữ chính truyện ngôn tình ha~”

    “tâm sự xong rồi thì biến lên giường đi”

    “vô tâm thật~ em ngủ ngon”

    Giọng nói cũng dần mờ đi, ngủ thì gặp ác mộng, tỉnh dậy được nghe tâm sự bi kịch, thế nào cũng chẳng yên nổi

    Nhưng không đọc được suy nghĩ của người khác khi nhìn vào dòng chảy số phận có tính là một loại may mắn không?

    Nếu biết họ nghĩ gì, lại trầm tư cả đêm

    Tiếng quả bới rác xệch xạc đến rất nhanh, lúc này mắt mở không ra, mấy con ma đang bay thành hình tam giác à?

    “cô không thể sống hạnh phúc với những kẻ đó đâu… không thể!!!”

    “ta nguyền rủa cô… nguyền cô đau khổ khi ở cùng bọn chúng!!”

    Lần này cũng có bức tường, chạy lại đập đầu

    “ác mộng hai lần… giấc mơ chưa bao giờ là đẹp”

    Mà Thanh với hai tên kia đâu rồi?

    Dưới nhà có tiếng nói thì phải

    Bước xuống thì thấy cảnh tượng không có thật

    “cảm ơn em nha Thanh, không nghĩ là anh có thể cầm giấy tờ tùy thân khi còn sống đấy”

    “em trai tôi mà, nhưng không phải để nhóc tùy tiện sai khiến đâu~”

    “biết rồi, hôm nào đọ sức xem ai rành về độc tố hơn không?”

    “nghe thú vị đó~”

    “hả?

    Chị An, chị thức rồi thì xuống ăn với bọn em này, anh Lucen nấu thơm lắm”

    Thằng bé bước lại kéo tay ta, trên bàn đĩa thức ăn của em ấy vẫn còn nguyên

    “em chưa ăn à?”

    “em đợi chị, mà sao chị biết?”

    “cả đĩa mà chưa đụng tới miếng nào nên tất nhiên ta biết rồi”

    “đĩa của anh cũng còn nguyên mà sao em không để ý~?”

    “cái ta để ý là cơn điên đêm qua của anh”

    “anh còn chẳng nhớ là hôm qua mình đã phát điên luôn đấy~”

    Ta bỏ thuốc ngủ chứ có phải thuốc mất trí đâu mà không nhớ?

    Mê sảng còn nhớ man mán, anh thì quên sạch, tâm thần quả thật rất tài tình

    “vừa sáng anh xuống thì đồ ăn trên bàn đã hết sạch, ngó sang thì thấy Tư Niên đã bỏ vào bụng hết rồi, mà cái anh để ý là ánh mắt mà anh ấy trao cho cái bánh Socola”

    “phụt… xin lỗi, nghe anh Lucen kể mà em không nhịn được, để tối nay em làm cái khác cho anh nha”

    “Tư Niên?

    Tên khá hay ấy chứ”

    Mới hôm qua còn sợ mà sáng ra đã phụt cười rồi, Lucen anh ta biết cách dụ người thật

    “nghe người mình yêu thốt nên câu nói như thể chẳng biết tên mình nó đau~ đến khốn cùng”

    “biết nhưng ta quên từ đời nào rồi”

    “nhìn ba người mà anh cũng muốn góp vui, anh tham gia vào dàn harem của em được không ha?”

    “Lucen~ anh thích GIỠN quá nhỉ~? muốn nuốt ĐỘC của KÈN THIÊN THẦN thử không~?”

    Có cảm giác giấc mơ đó như tiên tri thế này?

    Nhìn hai tên đó đánh nát đồ trong nhà mà tim đau thật sự

    “sao mặt chị tái mét vậy?

    Đêm qua ngủ không ngon sao?”

    “ừm, đêm qua gặp ác mộng”

    “hiện tại ta thấy hiện thực sắp biến thành giấc mơ, còn đáng nguyền rủa hơn cả giấc mơ”

    “với em hiện thực có rất nhiều kiểu, lúc tối còn sợ họ không chịu, đến lúc hỏi thì Lucen khá thích khi em đưa anh ấy giấy tờ”

    “anh trai cũng không phản đối vụ chuyển nhà dù em thấy anh ấy có ý định xử bọn chúng triệt để rồi mấy rời đi, biết chút nữa phải dọn dẹp mớ chiến trường họ gây ra nhưng nói thế nào cũng rất tuyệt, mỗi chỗ một khía cạnh mà chị”

    “em cũng khá lo vì Lucen, nhưng ảnh khá dễ gần… dù không rõ có thật thế không”

    …thằng bé không quá ghét mấy thứ thế này, nhưng với ta

    “bây giờ ta chỉ muốn đấm bọn chúng vài phát”

    “thì chị cứ đấm họ đi, biết đâu họ sợ rồi không dám phá nữa, em không phải dẹp phòng ăn, thế thì mỗi bữa ăn sẽ tuyệt hơn rất nhiều”

    “mà tuyệt nhất là vẫn như trước, trên mặt không biểu cảm nhưng có chuyện gì chị vẫn nói ra với em, nhưng…”

    “nếu một ngày chị chọn ra một người như anh trai hoặc Lucen… dù nhiều lần nghĩ đến cảnh đó rồi mà em vẫn sợ mình bị chị bỏ lại…”

    “cảnh đó không tồn tại đâu, tuy ta đặt biệt có hứng thú với việc sưu tầm những thứ kỳ lạ nhưng anh trai em hắn thích hợp với bệnh viện tâm thần hơn”

    “hở?... phụt… haha… xin lỗi em lại cười rồi!

    Tự dưng nói đến sở thích sưu tầm đặt biệt của chị thì em lại nhớ đến chuyện lúc trước”

    “một miệng nói muốn nuôi nhện độc, một miệng lại bảo khi nào hết độc mới nuôi”

    “cái đó là lúc trước, giờ ta thật sự muốn tống Tư Niên vào bệnh viện tâm thần”

    Một tên cầm dao độc đâm loạn xạ, tên còn lại né không trượt phát nào

    “Tư Niên giỏi dùng dao thật”

    “anh không khen tôi cũng thừa biết mình giỏi rồi, nhưng giờ tôi nghĩ… anh không HỢP với tôi~ rồi”

    Ồn ào thật, có nên tìm thêm tên bác sĩ tâm thần nào về không đây?

    “ta đút cho em ăn được không Thanh?”

    “hả?...”

    “vậy là không được à?”

    “...được ạ”

    “bé ngoan”

    Cũng rất đáng yêu nữa, hiện tại thật bình yên nếu không ngó qua hai tên kia

    “ăn hết chỗ này với ta để hai tên đó nhịn đói em thấy sao?”

    “em nghĩ… cái đó hơi ác…”

    “vậy không làm”

    Sau một lúc đã đút thằng bé ăn xong, Tư Niên cũng bị Lucen đánh bại

    “thua rồi mà trông cậu rất sảng khoái, lần sau tìm chỗ thích hợp rồi đấu tiếp chứ?

    Cũng lâu rồi tôi không tìm được người đấu cùng”

    “thua rồi~ nhưng đánh xong thì thoải mái hơn hẳn, cảm giác toàn bộ cơn điên được giải thoát ra hết”

    Còn nhà bếp thì rất khổ sở với mấy người, bên tường giờ đầy vết đầy vết dao

    “anh trai rất giỏi trong việc dùng vũ khí, nhưng vẫn khó thắng vì Lucen áp đảo hoàn toàn về mặt thể chất”

    “em thích xem mấy tên tâm thần đánh nhau đến vậy à?”

    “không hẳn đâu chị, nhưng nhìn họ hệt như trong phim hành động, lúc năm tuổi em từng có ước mơ sau này trở thành anh hùng giải cứu thế giới, nhìn họ đánh nhau cứ như anh hùng và quái gì vậy ấy”

    “với ta thì hai kẻ đó đều là quái vật”

    “phụt… haha”

    “ba người ở đây ăn nha, em đi dọn hành lý, tối nay chúng ta chuyển nhà”

    “tối nay?

    Nhanh vậy”

    “còn cái nữa…”

    Thằng bé hạ giọng, kề sát người ta thủ thỉ

    “lúc sáng em có ra cửa hàng mua quần áo cho chị, còn đồ lót… em không biết kích cỡ nên lấy đại, em để riêng trong vali trên phòng, chị có tắm thì lấy”

    “ta cảm ơn, chắc tắm liền bây giờ, hôi quá rồi”

    Bước ra ngoài bếp mà ánh Lucen trao cho ta có chút lạ

    “nhìn gì?”

    “không có gì, muốn rủ em hôm nào rảnh đi chợ đêm chơi thôi”

    “ta không có tiền”

    “thế ngắm hoa ngoài công viên thì sao?”

    “ta từ chối”

    Vừa nói xong thì tên tâm thần kia liền luyến láy

    “fufu~ hóa ra anh chưa phải người bị An phũ nhất”

    Khá muốn hỏi hắn về đường quay lại cái chỗ tăm tối đêm qua, nhưng không hỏi vẫn hơn, có cảm giác nếu trở lại khu phố đó hắn lại phát điên

    Lên phòng, mở vali ra là những bộ đồ được xếp ngay ngắn, đồ dùng cá nhân được đặt một bên gọn gàng

    Bước vào nhà tắm, mùi sữa tắm cũng không giấu nổi mùi máu tanh

    “đã tanh rồi mà nước còn lạnh dã man”

    Phải mà cái van nước lạnh biết sưởi ấm

    Mặc đồ vào rồi mà vẫn lạnh

    “ư… chết cống mất…”

    Bất chợt có ai choàng thêm áo lên người

    “em xin lỗi, nhà không đủ chi phí lắp vòi nước nóng, chị lạnh thì mặc thêm áo đi ạ”

    “ta nằm trên giường em được không?

    Giờ ta chỉ muốn nhảy lên giường cuộn chăn cho ấm”

    “tất nhiên là được rồi chị, hết lạnh nhớ xuống dưới nhà ăn thêm tráng miệng nha”

    “ta biết rồi, cảm ơn em”

    Nói biết là thế nhưng bằng cách nào đấy ta đã ngủ đến bốn giờ chiều

    “chị tỉnh rồi ạ?”

    “Thanh?

    Em ở đây à?”

    “vâng, em tính vào kêu nhưng thấy chị ngủ ngon quá nên ngồi đây đợi luôn”

    “chị xuống nhà chuẩn bị rồi mình ra sân bay, chúng ta đi chuyến cuối đấy”

    “chuyển tới đâu lận vậy?”

    “em không rõ nữa, anh trai bảo mình tìm được chỗ thuê giá rẻ”

    “ta đoán là cái nhà nào bị ám nên không ai thuê”

    “với tính của anh trai thì quả thật là thế rồi, chị xuống nhà chưa hay nằm trên đây lát nữa?

    Đồ cần dùng em mua để trong vali hết rồi nên chị không cần làm gì đâu, nhưng vẫn nên xuống dưới ăn chút ít để không đói”

    “lên máy bay dễ chóng mặt, em có mua thuốc nếu lúc đó thấy mệt thì nhớ uống”

    Nghe thằng bé dặn dò một lúc cũng khá vui, cho đến khi bước xuống nhà

    Một mớ hỗn độn trên bàn, lọ thủy tinh, nilon để khắp nhà, vali phồng lên như béo phì

    “tính dọn hàng kinh doanh hay gì?”
     
    Người Viết Giao Hưởng
    Chương 12. Tiếng Nổ Từ Biệt


    “cái đó là của anh Lucen, anh ấy ra ngoài mấy tiếng rồi mang mấy thứ bày về, bảo sắp chuyển nhà nên phải mang theo đồ cần thiết”

    “có thể liệt kê mấy thứ anh ta mang đi cho ta không Thanh?”

    “ưm… anh ấy có ghi ra giấy để tránh thiếu cái nào luôn ấy, bao gồm hai mươi lọ thủy tinh chứa lá phơi khô của Mao Địa Hoàng, mười lọ khác chứa hoa của cây Mao Địa Hoàng ngâm cồn loãng, một hộp chứa hạt của Mao Địa Hoàng được niêm chặt, ba hộp đựng quả của Mao Địa Hoàng và năm cây hoa Mao Địa Hoàng đang trong thời kỳ phát triển được bọc lại bằng nilon”

    Có bao nhiêu từ Mao Địa Hoàng được phát ra rồi ấy?

    “tên khùng đó có sở thích bảo quản mấy thứ độc tố này à?

    Thế còn cái đóng trên ghế thì sao?”

    “cái đó là của anh trai, anh Lucen cũng ghi ra giúp ảnh luôn, gồm năm cánh lá của Kèn Thiên Thần sấy khô được quấn kỹ trong vải mỏng, một lọ thủy tinh chứa hạt với quả cùng một hộp nhỏ chứa Hoa của Kèn Thiên Thần băm nhuyễn”

    “Thanh này, tên anh trai tâm thần của em đã cấp cứu bao nhiêu lần rồi?”

    “...em không rõ, nhưng nhiều tới mức bác sĩ thấy mặt ấy là ngất xỉu, lần nào cũng bảo là nguy kịch vì hít phải hơi thở của Brugmansia gì đó…”

    Thế là tên tâm thần đó băm nhuyễn Kèn Thiên Thần thật đấy à?

    Vẫn sống đến giờ quả thật là kỳ tích

    “kỳ tích tâm thần”

    “còn chậu hoa Hồng trắng bên kia…

    đẹp thật, em giỏi chuyện làm vườn thật đấy Thanh”

    “em cảm ơn!

    Mà… sao chị biết em trồng?”

    “vì cái chậu vẫn rất đẹp so với Cây Mao Địa Hoàng trong xô câu cá của Lucen”

    “cái xô đó… em thấy cũng không đến nổi, chỉ là họa tiết trên xô… có hơi bất thường”

    “là đếch thể bình thường, họa tiết cái nổi gì, xác côn trùng dính chặt trên đó đấy em”

    “...hả?”

    “theo em thì hai tên đó mang mấy thứ này lên máy bay kiểu gì?”

    Câu hỏi được trả lời rất nhanh, câu trả lời từ miệng một con ma đáng nguyền rủa núp dưới bàn chui lên

    “bằng phương pháp công nghệ”

    “?!

    Lucen… anh làm gì dưới đó vậy?”

    “làm em giật mình sao Thanh?

    Lúc nãy anh thấy dưới sàn có con gián nên chui xuống đập, ai ngờ đầu đụng vào cạnh bàn rồi bất tỉnh luôn, giờ còn tê tê chỗ bị trúng đây”

    “...anh lấy thuốc giảm đau không?”

    “thuốc thì anh có rồi, em thấy mấy cái vali đằng kia không?

    Ở trong lớp vải được lắp đặt thêm các mảng chống máy quét, tiền để chế tạo thì an táng vài người là đủ”

    “anh… làm nghề gì vậy?”

    “anh bán quan tài, cũng khá đắt khách ấy”

    “...đắt khách sao?”

    “ừ, em muốn đến thăm nhà anh không?

    Mà từ đây tới nhà anh khá xa nên sẽ bất tiện lắm, không đi thì hơn”

    “…vâng”

    Có con ma này ở chung thì khả năng nói dối của ta có thể tăng cao như biểu đồ dân số không ha?

    “mà phải rồi, giấy tờ tùy thân của em trai anh em làm xong rồi này, chừng nào cậu ấy đến?”

    “làm phiền em thật, cái này làm cho nó nên cứ tùy ý sai bảo nó”

    Một ngày mà em ấy làm bao nhiêu giấy giả rồi ấy?

    “giấy này của chị An”

    “cảm ơn em”

    “không có gì đâu ạ, nhưng sao nãy giờ không thấy anh trai?”

    “anh đây”

    “hả?! …anh trốn ở đó hồi nào vậy?”

    Từ trong im lặng, một cái đầu đáng lẽ nên ở trên giá treo giờ lại thò ra, nhìn phát bực thật

    “muốn nghe mọi người nói chuyện nên núp dưới bàn ấy mà~”

    “từ sáng tới giờ hai người làm em thót tim cả chục lần rồi đấy, thu xếp hành lý rồi còn ra sân bay, em không thể mọc cánh để kéo hai người đi nếu trễ chuyến đâu”

    “anh biết rồi~”

    Sau một lúc, hơn mười cái vali chất thành một chồng cao

    “nhiều… nhiều thế này em thấy không ổn lắm…”

    “anh có mua xe đẩy hàng cỡ lớn rồi”

    “ý em không phải vậy đâu anh Lucen…”

    “Tư Niên cậu giúp tôi mở cửa”

    “fufu~ ra đường người ta sẽ tưởng cậu thằng tâm thần đấy~”

    Mang cái đống đó theo làm gì không biết, nhưng mấy cái vali đó mà được bán trên thị trường thì chắc chắn cháy hàng

    “Lucen anh có dư cái vali nào không?

    Ta có chút đồ không được mang lên máy bay”

    Mà làm gì được sản xuất, nó quá thích hợp cho việc phi pháp

    “nếu đồ của em không quá nhiều thì vẫn đủ”

    “cảm ơn anh, cho ta cái giỏ này được không Thanh?

    Với hoa trong sân có thể hái chứ?”

    “được ạ, chị tính đựng hoa vào đó sao?”

    “đúng rồi”

    Sau một lúc sắp đồ thì cũng bước ra khỏi cửa, nhưng nửa đường đi có một tiếng nổ lớn vọng ra từ hướng ngôi nhà

    Vì để kịp chuyến bay nên chẳng ai quay về xem có gì đã xảy ra, bất chợt Thanh ghé sát người ta

    “chị An…

    ở trong nhà, em nghe thấy tiếng lạch cạch như kim đồng hồ, nó khắp nhà… rõ nhất là trong phòng ăn…”

    “có thể là tiếng của con gián bị Lucen đập”

    “không… không phải gián…

    âm thanh đó rõ như tiếng tim đập mà”

    “tai em thính thật, cũng có thể nó là một con gián biết phát nổ như bom hẹn giờ và được lũ người nào đấy lắp dưới bàn chỗ Lucen với Tư Niên trốn”

    Thằng bé nghe xong thì im lặng, tiếng nổ lại vang lên lần nữa, đi kèm với nó là tiếng trống từ bụng ta

    “a… lúc nãy thấy chị không ăn gì nên em có gói mang theo, không thể vừa ăn vừa lên máy bay nên chị ăn nhanh nha”

    “cảm ơn em, nếu có dịp thì ta với em cùng trồng hoa Giấy ha, cổng rào của căn nhà đó rất đẹp, hoa phủ khắp nơi”

    Cái quả bom đó chắc chắn do tên điên nào đấy đang đi với ta khởi xướng

    “ở sau sân nhà cũng trồng rất nhiều loài hoa đẹp khác nữa đó chị, chỉ tiếc…”

    “/chỉ tiếc bây giờ ngôi nhà đó giờ đã thành những mảnh vụn rồi… nãy giờ đã có hai tiếng nổ… sao mà nguyên vẹn nổi, mất bao lâu mới trồng được nhiêu đó hoa…/”

    “nghĩ một hồi lại khóc, em muốn khóc bây giờ luôn chứ?”

    “...cách an ủi của chị khác người thật”

    “nói thật, nếu em khóc ta sẽ dỗ”

    “haha, chị mà làm thật là em khóc tới chết luôn mất”

    Nói chuyện với em ấy một lúc thì cũng ra tới sân bay

    Giữa đường đi là ánh mắt trầm trồ của người qua đường dành tặng cho Lucen và mớ vali

    Nhưng sức tên này lớn thật, một tay đẩy đống đồ này tới tận sân bay mà không chút mệt mỏi

    Cũng chả lạ gì với một kẻ thường vác thi thể đem chôn như hắn

    Cũng phải nói thật rằng

    “mấy kẻ tài giỏi thường không bình thường”

    “gọi là thiên tài bên trái kẻ điên bên phải chứ~ ủa thế ở giữa thì gọi là gì nhỉ?

    Không lẽ là người bình thường~?”

    Bình thường?

    Đếch có người bình thường nào chịu đứng chặn ở giữa hai thứ đó đâu

    “anh hai”

    Từ xa, một bóng người kéo vali chạy lại

    Mạch não ta nhảy lên như có điềm không lành…

    “Athanatos em đến trễ quá đấy”

    “vâng, vì phải làm cái đống vali cho anh”

    Athanatos? …nghĩa là không bao giờ chết thì phải

    “giấy tờ tùy thân của em đây, nhóc bên này làm”

    “em cảm ơn, anh tên gì?”

    “à… anh tên Tư Thanh, rất vui gặp em Athanatos, từ giờ sống hòa thuận nha”

    “em cũng rất mong”

    Sống hòa thuận… có nghĩa là…

    “nghĩa là từ giờ sẽ có thêm một tên tâm thần cấp độ nhẹ đi chung…”

    “chị là người đầu tiên gọi em là tâm thần cấp độ nhẹ… trước bác sĩ đều bảo em bệnh nặng lắm”

    “Thanh này, em tính cho thằng bé này đi chung thật à?”

    “lúc anh Lucen hỏi ý thì em cũng hơi do dự, nhưng chắc không sao đâu… không thành nhà trẻ đâu chị…”

    “ta nghĩ nó sẽ thành bệnh viện tâm thần thu nhỏ”

    “thế nào thì em cũng lỡ miệng đồng ý rồi, trông anh trai cũng khá thích Athanatos”

    Không đơn thuần là thích đâu, hắn vui vì có thêm người cùng tần số sống chung đấy

    “Athanatos~, hum~… gọi là Athanas cho tiện được không~?”

    “được ạ, mà anh tên gì?”

    “Anh là Tư Niên~, anh trai của Thanh~”

    “KÍNH MỜI QUÝ HÀNG KHÁCH TRÊN CHUYẾN BAY DIA96 ĐI ĐẾN CALIGO OBSCURA VÀO CỔNG SỐ 2 ĐỂ LÀM THỦ TỤC”

    Giọng nói từ loa phát vang lên, bằng cách thần kỳ nào đấy vẫn qua được cái máy quét và lên máy bay

    “cái vali này chống được máy quét thật à?”

    Nhìn bóng loáng như tô sơn bóng

    “nói dễ hiểu phía sau lớp vải trong vali được phủ các mảng lưới có cấu trúc làm nhòe và hiện sai mật độ khi máy quét qua và…nửa đường còn phải giả làm nhân viên chỉnh lại cái máy quét, làm nó rò rỉ chút ít, chứ chỉ cái vali phủ Composite thì ko qua mấy cái máy đó nổi"

    “chỉnh xong thì chợt nhớ mình để quên hành lý ở nhà, phải quay về lấy”

    Thế nghĩa là cái máy quét vẫn còn rò rỉ, xui xẻo có tội phạm trên đây thì chết trùm
     
    Người Viết Giao Hưởng
    Chương 13. Tựa Game Ngừng Phát Hành


    “MÁY BAY CHUẨN BỊ CẤT CÁNH, XIN QUÝ HÀNG KHÁCH CHÚ Ý THẮT DÂY AN TOÀN”

    Tiếng động cơ rì rầm vang lên, cảnh bầu trời xoay vòng dần hiện ra trước mắt…

    “chóng mặt… thật”

    Mọi thứ xung quanh…

    “nơi nào đây?

    Vừa nãy đang trên máy bay mà”

    Bốn bề không chút ánh sáng, nhưng ta vẫn thấy bản thân mình

    “An…

    Miên An… nghe tôi gọi-”

    “nghe rồi”

    “cô… bình tĩnh hơn ta tưởng”

    “gương mặt của anh đẹp đấy, có thời gian thì đến bệnh viện tâm thần xét nghiệm đi”

    Ta thấy trong tay hắn là con bướm tỏa ánh sáng đen, không

    Bản Giao Hưởng Của Thời Gian, đúng nó rồi, là con bướm đính trên dây chuông

    Thế quái nào lại thành màu xám tro rồi?

    Mà nhìn cũng đẹp đấy chứ

    “ánh mắt đó của cô… bình tĩnh đến vô cảm”

    “ta không biết anh nghĩ gì mà lại kéo ta vào giấc mơ-”

    “xưng hô của cô như một kẻ lạc lối, một kẻ xưng ta vì không thể là chị hay em, lại không thể là con hay cháu, ta không có danh phận ở thế giới này

    “cũng không xưng tôi, vì “tôi” là một thân thể trắng bệch nằm trên giường bệnh chứ đâu phải cơ thể khỏe mạnh hiện giờ.

    Xưng “ta”, vì nó vô định nên hợp với một kẻ không chốn để về”

    Câu này có chút quen, hình như là lý do ta bịa đặt cho xưng hô như bị nhập phim của mình

    “một kẻ không biết bản thân muốn gì, làm gì, yêu ai-”

    “ta muốn sống bình yên, đi thật nhiều nơi hoặc ở một thế giới nào đấy đến tận số cũng được”

    “muốn kéo Thanh theo, kéo cả cái lũ tâm thần đó đến bệnh viện, ta yêu và rất yêu mẹ mình dù bà chỉ còn lại bộ xương”

    “trên hết là an táng bà ấy chỉnh chu”

    “và ta không biết anh nghĩ gì mà kéo ta vào giấc mơ này nhưng nói thật, đến bệnh viện tâm thần xét nghiệm đi”

    Dứt câu thì không gian xung quanh trở nên trắng xóa, khói đỏ ùa qua

    Trước mắt là cánh cửa sổ trên máy bay

    “chị ngủ ngon không?

    Máy bay sắp hạ cánh rồi đấy”

    “không ngon, chị vừa mơ thấy một tên tâm thần”

    “chị xưng chị với em rồi sao?”

    “chỉ là chị thấy kiểu này dễ gần với em hơn thôi”

    “dù chị thế nào thì em vẫn muốn gần chị, nhưng sao trước giờ chị lại xưng ta?

    Có gì đặt biệt ạ?”

    “xem phim kiếm hiệp thấy ngầu nên nói chứ cũng chả có gì đặt biệt”

    “anh còn tưởng bé An có bí mật gì khó nói chứ~ Athanas nhóc nghĩ sao?”

    “mới gặp thì sao em biết chị ấy nghĩ gì”

    “MÁY BAY SẮP HẠ CÁNH, XIN QUÝ HÀNG KHÁCH VỀ LẠI CHỖ NGỒI VÀ THẮT CHẶT DÂY AN TOÀN”

    Rất nhanh đã ra khỏi sân bay, suy cho cùng vẫn phải đồng hành với mớ vali này

    “ra máy bay rồi thì đi đâu anh hai?”

    “cái này em nên hỏi Tư Niên”

    “anh Tư Niên?”

    “cái đó thì một người quen trên mạng đã có nói”

    “cậu ta cho hướng dẫn, cho cả vé máy bay”

    …có người lắm tiền đặt vé dùm thật à?

    Tin dễ sợ

    “bé An đừng có làm ra ánh mắt đó chứ~ cậu ta có nói rõ thông tin mà~”

    “Thành phố tội ác Coliga Obscura

    Trung tâm thành phố là học viện Insolita tồn tại qua hàng nghìn thập kỷ~, là nơi sản sinh ra những học viên dị thường cũng là chỗ ở sắp tới của chúng ta~, hiện bị bỏ hoang nên không cần trả tiền thuê~”

    Muốn cạo trọc đầu anh ta thật á

    “phía tây thành phố~ công viên Exposita với đồng hoa Oải Hương trải dày~, mùi hoa nồng bao nhiêu cũng chẳng dấu hết mùi tanh của những thi thể bất động dưới lớp đất~

    Cùng với hai thị trấn Feratris, nơi hứng chịu mùi tanh của thi thể phân hủy bay ra sau những trận mưa phùn từ công viên Exposita~

    Và thị trấn nằm gần trung tâm thành phố nhất~ Vidara~ thị trấn của công nghệ~ Luôn vượt xa hơn bất kỳ nơi nào một bậc và cũng nơi sở hữu sân bay duy nhất tại thành phố~ sân bay Fatalia, là cái sân bay chúng ta đang đứng đó~ chưa một chuyến bay đi khỏi thành phố nào thành công…

    đã bước vào… thì chẳng thể thoát~

    “phía đông thành~ sông lớn đổ ra cửa biển~, nơi những thi thể bất động dưới đáy sâu~ nỗi oán hận nổi chìm của linh hồn ra đi oan uổng~ Draugr Nun”

    Truyền thuyết còn chưa ghê gớm bằng cái miệng anh ta

    “phía đông cũng là cảng biển~, nơi hàng hải ra vào không nghỉ~, tại nơi này chỉ có một khu xóm nhỏ không tên từ mọi phương tụ tập lại sinh sống bằng nghề an táng với đưa tiễn~”

    “phía bắc là cánh rừng cùng dãy núi phù du~, quanh năm tươi tốt~ là nơi sinh sống của không ít người dân du mục~

    Serenus~: ngôi làng nhỏ nằm ở dãy núi phương bắc~, nơi nước trong như mặt gương khổng lồ

    Phía nam: …chưa rõ~ người ta hay đồn vậy đó mọi người~”

    Nói chung là một bài thuyết trình của bầy khỉ

    “cậu tìm ra thú vị thật ha?

    Athanatos em thấy sao?”

    Lucen?

    Thú vị?

    Tâm thần có khác

    “anh hai đừng hỏi em, Tư Thanh anh trả lời giúp em đi”

    “anh không biết… nhưng trời tối rồi, thế nào cũng phải tới, không khí có chút ẩm… chắc sắp mưa đấy”

    “nhưng theo bản đồ thì từ đây tới học viện có hai con đường lận~, chúng ta chia hai nhóm đi cho vui chứ~?”

    “đừng có lên cơn vào lúc này, ta đập nát đầu anh bây giờ”

    “em không đổi xưng hô với anh…

    đau ghê~”

    “chia ra cũng được, tôi với cậu và Athanatos, An với Thanh một nhóm”

    “giỡn với ta hả Lucen?”

    “nếu chia thì em chung nhóm với hai người họ đi anh hai, em cảm thấy anh không đáng tin”

    “anh có nói sẽ cho em chọn à?”

    Chia thật đấy hả?

    “đồ… anh hai ác độc bóc lột sức lao động còn không trả lương”

    “được rồi~ bản đồ đây~, hai người đừng có lén lút làm chuyện mờ ám gì đó biết chưa~”

    Vali đẩy đi rất gọn, bóng người biến mất cũng rất nhanh, mưa cũng bắt đầu rơi lả tả

    “sao tự dưng lại đòi chia nhóm thế này…”

    “ai hiểu nổi mấy tên tâm thần đâu, mà em có tiền không Thanh?”

    “em có, chị muốn mua gì sao?”

    “ô nhựa hoặc áo mưa”

    Đi một lúc thì cũng tìm được chỗ bán, nhưng có cái ô nhựa mà chém giá lên mây

    “đây là loại ô được làm bằng loại nhựa đặt biệt có độ dẻo mà dao không thể đâm thủng đấy!

    Cửa hàng chúng tôi chỉ bán đồ chất lượng thôi!

    Mấy người không mua thì biến!”

    “tin… tin được không chị?”

    “lấy dao đâm thử là biết mà”

    “hàng này chưa mua chưa được dùng!!”

    “được…

    được rồi, ông chủ có loại nào bình thường hơn không?

    Cháu không có nhu cầu dùng…”

    “không mua nữa, đi thôi Thanh”

    “hả- vâng…”

    Ngoài cửa hàng, trời mưa xối xả như lâu ngày chưa khóc

    “thật sự không mua ô sao?

    Hai người nhìn mỏng manh vậy thì chịu nổi trận mưa này không đấy?”

    “ta thấy tại ông không chịu bán rẻ mà”

    “hàng tốt sao mà hạ giá được!!”

    …xem trên bản đồ thì sân bay cách ngôi trường Insolita hoang tàn không xa, trải dài từ hướng đó là khu công nghiệp sửa chữa

    “ta không tin là ở khu này không có lấy một tấm cao su bay giữa đường”

    “...cô mới chuyển tới hả?

    Nói như cô thì cũng đúng, nhưng chỗ này là khu công nghệ tân tiến chứ đâu phải tiệm sửa xe mà có cao su!”

    “chỗ này lâu lâu mới có cao su ở mấy công trình đang xây dựng bị gió cuốn qua thôi, còn số nhiều thì ở công viên Exposita trong thị trấn Feratris cơ”

    “mấy tấm cao su ở đó đa phần là ở nghĩa trang, người ta hay dùng để đắp lên bia mộ để nhắn với người bên dù kia tiết trời có lạnh vẫn đến san sẻ”

    “cô vẫn là nên mua ô ở tiệm chúng tôi đi!!”

    “có lẽ thế… chị An chị muốn ô màu gì?”

    Cũng không thể đứng đây đợi có tấm cao su nào bay qua, tới mai còn chưa có

    “ô hình nhân vật trên tấm poster đó có không?”

    “không có đâu cô gái, nhưng nhân vật trên đó quả thật rất đẹp, còn là npc của một tựa game rất nổi tiếng!!”

    “tiếc là phải đã ngừng phát hành vì tai nạn khó lường…”

    Phải ngừng phát hành… nói kiểu đó có nghĩa ông ta là nhà sản xuất hoặc nhân viên

    “ông còn giữ lại dữ liệu game hay mã nguồn nhân vật không?”

    “còn chứ, mất hơn ba năm để dựng ra một tựa game với đồ họa chân thật tới 80%, sao mà nỡ xóa sạch!”

    “mà sao cô biết tôi là nhà sản xuất?”

    Cái này không cần phải trả lời, trước tiên mua ô cái đã

    “lấy cái màu nâu này đi Thanh”

    “vâng, ông chủ ở đây thanh toán thế nào?”

    Khung gấp được làm khá tỉ mỉ, thích hợp để đập vào đầu

    “quét qr hay tiền mặt đều được, không đủ tiền có thể trả góp nặng lãi ặc-”

    Sức lực khá yếu, phản xạ nhắm mắt như người bình thường

    Nhưng lời lẽ thì dữ dằn quá mức luôn đấy

    “sao tự dưng chị đánh ông ấy…”
     
    Back
    Top Dưới