“đồ khá vừa mặc, cảm ơn em nha Thanh”
“anh Lucen?
Anh tắm nhanh vậy?”
“lúc nãy anh nghe tiếng con gì kêu thấy ghê quá nên cố tắm nhanh hết cỡ, lật đật chạy ra ngoài thì trượt chân té cái rụp”
“thế anh không bị sao chứ?
Có đau không?
Em lấy thuốc cho anh bôi”
“anh không sao, cảm ơn lòng tốt của em”
“không sao thì tốt rồi, anh dẫn chị An lên phòng em được không?
Bước lên cầu thang là thấy, em xuống dưới khóa cửa”
“cửa thì lúc nãy anh khóa dùm rồi, tắm xong gió luồn vô lạnh quá trời”
“vậy lên phòng đi, ta buồn ngủ”
“vâng”
Bốn bề tối như hố đen, dù có nắm tay nhưng bước lên cầu thang cũng vấp chân không ít lần
“Lucen anh nắm tay ta làm gì?
Kiểm tra mạch đập à?”
“sợ em vấp té, suy nghĩ của em hơi khác người ha”
"/dù đúng như em nói/"
“đoán mò, bởi ta cũng sẽ kiểm tra mạch đập nếu gặp kẻ đáng bất thường thôi”
“em thấy vậy sao?”
“ừm”
“chị, hay chị qua phòng anh trai em ngủ đi, em ở bên này với anh trai và Lucen”
“hay em qua đó ngủ với ta đi”
“cái đó không được đâu… em không thể để anh trai ở đây với Lucen, cảm giác khá nguy hiểm…”
Giọng em ấy nhỏ dần khi nhắc đến Lucen, nhưng cỡ đó vẫn đủ lọt vào tai hắn
“chị ngủ ở đây cũng chả sao đâu, lo quá dễ đau đầu đấy”
“xin lỗi vì cắt ngang, nhưng nhà có gì ăn không?
Lúc nãy anh chưa ăn tối nên giờ bụng đánh trống tang mạnh quá”
“nhà này không có người chết để anh đánh trống tang đâu, dưới bếp còn không ít món, tự xuống đó ăn rồi ngủ tại bàn luôn đi, nếu ăn hết cái bánh Socola thì anh có khả năng được vào viện cấp cứu”
“bộ em bỏ gì vào cái bánh đó à?”
“thuốc ngủ”
“trả lời thật thà thế sao?”
Tư Thanh nó cắt ngang để bắt chuyện với Lucen, gần như không muốn ta nói thêm
“Lucen, anh -anh cần đèn pin không?”
“em để dùng trên này đi, Miên An không nhìn được trong tối mà”
Ta thấy tiếng đóng cửa nên chắc anh đã xuống dưới đó
“chừng nào anh trai tỉnh lại vậy chị?”
“thuốc ngủ thường không quá tám tiếng nên chắc sáng mai hắn sẽ tỉnh thôi, em lo à?”
“lo chứ, anh trai em mà…”
“giận không?”
“giận chuyện gì ạ?”
“lúc làm bánh ta bỏ thuốc ngủ vào, em biết đúng chứ?”
“...lúc đó em tưởng chị cho đường vào bột, nhưng giận thì không đâu, nếu chị không bỏ thuốc thì có lẽ dưới nhà… lại tanh mùi máu rồi”
“ngủ thôi”
“để em lấy chăn trong tủ cho chị”
“lần sau… chị nấu ăn với em nữa được không?
Em muốn làm một bữa đàng hoàng với chị… chăn đây ạ”
“được, lần tới ta không cho thuốc vào bánh đâu, trực tiếp bôi lên nĩa luôn”
“giờ cho ta ôm em ngủ đi”
Nhẹ thật, kéo một phát đã ngã xuống rồi
“chị… cái này…”
“ngủ đi, nếu không một lát nữa sẽ có rất nhiều tiếng động, lúc đó mất ngủ tới sáng”
“anh Lucen… có thật là tâm thần như chị nói?
Em có cảm giác anh ấy nguy hiểm hơn tâm thần rất nhiều”
“cảm giác của em chưa bao giờ sai, nhưng tên đó không hại em đâu, mà ta buồn ngủ rồi, mai nói tiếp”
“dưới sàn khá cứng, chị ngủ được chứ?”
“được, em ngủ ngon”
“chị cũng ngủ ngon… nói với anh Lucen là em có để bộ đồ khác trên giường cho anh ấy, người bẩn thì thay…”
“biết rồi”
Khi thằng bé chìm giấc thì cũng là lúc những tiếng ồn dưới nhà vang lên
Tiếng ồn vừa tắt thì một tên nào đấy bước lạch cạch lên phòng
“anh tưởng em ngủ rồi chứ”
“ồn quá ngủ không được, Thanh nó bảo có để bộ đồ khác trên giường cho anh, bẩn thì đi thay”
“vậy sao?
Nhóc con này biết đồ anh sẽ bẩn luôn à?
Một cậu bé tốt bụng thông minh nhỉ?”
“nó có vẻ rất tin em, giống kiểu nó có tình cảm hơn là tin vì nhà này chỉ có em bình thường”
“sao mà ta biết được, anh cũng lo ngủ đi”
“ừ”
Ta nằm dưới nền gạch chẳng bao lâu thì nghe tiếng thở, hắn ngủ rồi, may mà không ngáy lớn như lũ trâu
Chỉ là Thanh, em ấy giống giả ngủ hơn
“ngủ không được hay sợ?”
“...sợ”
“em làm giấy tờ giả được phải không?”
“đúng rồi, …chị cần gì sao?”
“làm giả thân phận cho Lucen”
“nếu nói là làm cho chị thì em hiểu, nhưng anh Lucen là sao ạ?”
“Lucen là một tên sống trong rừng từ nhỏ và không có thứ gì gọi là giấy tờ tùy thân, như một đứa con nít mất trí nhớ xuyên không vào rừng rồi sống lắc lẻ tới giờ”
“...em hiểu rồi”
“ngày mai chuyển nhà được chứ?”
“chị không thích chỗ này sao?”
“ta thì không vấn đề gì, chỉ là quá nguy hiểm với một đứa như em, khu này là một phần địa bàn của cái lũ đã giết em dù chúng đã tan rã rồi”
“nhưng vẫn còn sót vài kẻ”
“nếu chúng cứ liên tục chạm mặt tên tâm thần trên giường này thì em sẽ ngửi thấy mùi máu mỗi ngày, cả Lucen anh ta cũng mang không ít thù hằn với chúng đâu”
Chính ta, cũng sẽ phanh thây cái lũ đó nếu phát điên, chật…
“em nghĩ mình chịu đựng được bao lâu?”
“...em không chắc nữa, quyết định đột ngột như thế anh trai có chịu không?
Cả Lucen nữa”
“cái đó thì em không cần lo đâu, nếu hai tên này không chịu thì chị sẽ nói chuyện với họ”
Bằng vũ lực và chút thuốc ngủ
“biết họ chịu nói chuyện không?”
“...”
“chị… chị ngủ rồi sao?”
Nói chuyện một hồi nữa thì thằng bé thức tới sáng mất
Nhắm mắt lại đếm từng con ma trôi qua tâm trí
Chúng bay lượn lờ như sao trên trời, một con là gương mặt của tên tâm thần
“Miên An…
Miên… tôi nguyền rủa cô… nguyền rủa cô…”
Cách để thoát khỏi ác mộng là gì ấy?
Hình như là chết, xem nào, bên này có bức tường…
“thoát rồi…
ác mộng đáng nguyền rủa, ngủ cũng không yên”
“nếu gặp ác mộng thì nên nhấp ngụm cà phê rồi thức tới sáng~”
Cái giọng này…
“tên tâm thần nhà anh bình thường lại rồi à?”
“haha, nghe em nói mà tim anh lại đau nhói rồi đấy~ ừm… anh tâm sự với em chút được không~?”
“mở miệng để ta còn ngủ”
“chỉ là… anh muốn ăn cái bánh Socola~, lỡ anh có ngủ lâu quá thì gọi cấp cứu giúp anh~, thuốc anh đưa em tác dụng mạnh lắm~”
“anh biết ta bỏ thuốc vào đó?”
“biết, thuốc đó vị dở kinh khủng, bánh có khét vẫn nhận ra~”
“nếu biết sao anh vẫn ăn?
Bộ anh xem cái bánh đó là người yêu à?”
“nói sao giờ~, không ăn thì anh sẽ phát điên rồi giết người nữa~, với lại cái bánh đó cũng rất ngon~”
“tuổi thơ luôn là lấy thứ rất đẹp khi chưa qua năm tuổi, ban đêm lén rủ anh trai và em út ra ngoài chơi, kết quả để hai người họ lạc mất, rụt rè biết bao lâu mới dám về nhà thì chỉ nhận sự oán trách âm thầm từ mẹ”
“sau đó thì dằn vặt quá mà phát điên rồi… bị tống vào bệnh viện tâm thần~ mỗi lần nghĩ đến việc bị mẹ bỏ rơi thì anh lại… cầm dao lên xông vào phòng bệnh khác, nó diễn ra nhiều lần đến mức bác sĩ phải xích chân nhốt anh vào phòng riêng biệt~”
“anh đã nghĩ sẽ chẳng có ai quan tâm đến mình nên đã nảy ra một ý tưởng, là gặp ai cũng tiễn họ về cõi khác~ sau đó anh tìm cách trốn viện để trở về nhà, mục tiêu giết chóc đầu tiên của anh là kẻ đã sinh ra rồi bỏ rơi mình”
“nhưng ý nghĩ đó đã tan biến khi anh gặp Thanh, đứa em trai cùng mẹ của mình, thằng bé đó ngây thơ đến mức ác quỷ cũng giữ ranh giới, nó thấy mặt anh dính máu thì đưa khăn cho anh lau, anh cầm dao thì nó đưa bánh cho cắt”
“mỗi lần thấy nó cười là mọi ý nghĩ điên khùng của anh đều biến mất, khi đấy anh quyết định sẽ giả vờ~ thành một người bình thường, cũng khá thành công ấy chứ, chỉ một năm mà bác sĩ đã bảo anh ổn rồi, có thể trở về thế giới bên ngoài”
“người mẹ đã từng bỏ anh giờ nhào lại ôm anh, nhưng cảm xúc anh dành cho bà chỉ có sự chán ghét, mặt khác anh lại khá quý ông ba dượng của mình, một người ba dượng hiền từ cho anh đi học, dạy anh những thứ anh chưa bao giờ biết, nhờ ông ấy mà anh có thể trở thành một người bác sĩ tài giỏi”
“sau đó thì anh gặp em với tư cách bác sĩ riêng được ba mẹ em thuê, gương mặt của em thì vô cảm đến mức anh không thể nảy ra ác ý gì khi nhìn”
“mọi thứ khi đó rất tốt, cuộc sống dần quay đúng theo kim chỉ giờ yên bình, cho đến khi anh nhận được tin Thanh nó bị… giết, nó chết thế nào thì chắc em cũng biết rồi, đến cả thân thể cũng chẳng nguyên vẹn~”
“một thời gian sau, mẹ vì quá đau buồn mà cũng đi theo Thanh~, người ba dượng mất tung tích~, lại một thời gian nữa, em cũng bỏ anh mà đi~”
“khi này thế giới chẳng có gì để ở lại nữa, anh treo cổ cho xong~”
“nhưng nó chưa hết, anh sống lại tại một nơi gọi là Cõi Vĩnh Hằng, tại đó anh đã gặp lại Thanh”
“anh với thằng bé lang thang khắp các vì sao trong thiên hà, không điểm về cũng không đích đến nhưng chưa bao giờ biết buồn là gì”
“cho tới một ngày, Thanh tìm ra thế giới mà mình sống, nó kéo đi anh vào’
“trở lại nơi đấy nhưng người thân, ba mẹ chẳng còn, anh biết nó rất đau khổ nhưng anh chẳng làm gì được~”
“sống tại ngôi nhà này với thằng bé được một thời gian thì anh tìm ra cái lũ hại chết thằng bé, cơn điên lại nổi lên như cái lúc bị ba mẹ bỏ rơi, anh không kìm được mà rút dao xử bọn chúng~”
“may mắn là bọn chúng thoát được, nhưng từ lúc đó hể thấy mặt Thanh là hình ảnh đứa trẻ bị dày vò đến chết lại hiện ra~, lúc nào cũng phải nén thứ cảm xúc đó, cảm giác bản thân như quả bom không cố định giờ nổ~”
“anh sợ một ngày… anh điên đến mức Thanh không còn nhận ra anh là trai nó nữa~…”
“có cảm giác em sẽ bài xích nhưng anh vẫn muốn kể, cảm ơn…
đã nghe anh tâm sự”