Mình sẽ viết cho bạn một câu chuyện dài, kể bằng ngôi “tôi”, dựa trên một vụ án có thật, kì bí nhưng đến nay chưa có lời giải đáp.
Bạn có thể xem như nhật ký hồi tưởng của nhân vật chính.
---
Câu chuyện: Người tuyết Dyatlov
Tôi không biết vì sao cho đến tận bây giờ, mỗi khi nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tôi lại nhớ về vụ việc ám ảnh mà tôi từng nghiên cứu – thảm kịch Dyatlov, xảy ra ở Liên Xô năm 1959.
Tôi vốn là người mê những vụ án bí ẩn chưa lời giải.
Một ngày, khi tình cờ đọc được hồ sơ cũ được giải mật, tôi đã bước vào mê cung của nỗi sợ, nơi mà càng tìm hiểu, tôi càng bị hút sâu, như thể có thứ gì đó đang kéo tôi xuống cùng với những con người đã mất kia.
---
1.
Cuộc hành trình định mệnh
Mười sinh viên trẻ của Học viện Bách khoa Ural, dẫn đầu bởi Igor Dyatlov, đã lên đường leo núi ở dãy Ural băng giá.
Họ là những người khỏe mạnh, giàu nghị lực, có đầy đủ kinh nghiệm.
Nhưng chỉ có một người trong số họ – Yuri Yudin – may mắn quay về giữa chừng vì bệnh, và sau đó trở thành nhân chứng duy nhất còn sống sót.
Chín người còn lại, họ bước vào vùng núi Otorten, nơi người Mansi bản địa gọi là “Núi Chết”.
Họ dựng lều trên sườn núi Kholat Syakhl, không ai biết rằng đêm đó sẽ trở thành vĩnh viễn.
---
2.
Những gì tìm thấy
Khi đội tìm kiếm được cử đi sau nhiều ngày mất liên lạc, họ phát hiện ra một cảnh tượng lạnh sống lưng.
Chiếc lều bị xé rách từ bên trong, như thể ai đó trong cơn hoảng loạn đã dùng dao rạch ra để chạy thoát.
Dấu chân của nhóm trải dài trên tuyết, dẫn xuống sườn núi.
Họ chạy mà không kịp mặc quần áo ấm – một số chỉ đi tất, một số chân trần, trong khi nhiệt độ ngoài trời xuống tới âm hàng chục độ.
Các thi thể lần lượt được tìm thấy:
Hai người đầu tiên chết co ro dưới gốc cây, chỉ mặc đồ lót.
Ba người khác dường như chết khi cố gắng bò trở về lều.
Và bốn thi thể cuối cùng được tìm thấy sau đó trong tình trạng khủng khiếp: xương ngực gãy vụn, sọ nứt, một người mất lưỡi, một người mất cả mắt.
Điều lạ lùng là da họ ánh màu cam, quần áo dính phóng xạ.
---
3.
Những giả thuyết
Tôi đã nghiền ngẫm từng trang báo cáo, từng tấm ảnh đen trắng.
Nhưng mỗi dữ kiện chỉ càng mở ra thêm những nghi vấn:
Có người nói họ bị tuyết lở.
Nhưng nếu vậy, vì sao chỉ có một nhóm chết vì chấn thương mà những người khác lại chết vì lạnh?
Có người tin rằng đó là thí nghiệm quân sự bí mật.
Nhưng ai có thể giải thích sự mất lưỡi, mất mắt?
Một số nhà nghiên cứu lại gợi ý về UFO hay hiện tượng siêu nhiên, vì có nhân chứng nói từng thấy ánh sáng kỳ lạ trên bầu trời vào đêm họ chết.
Người Mansi thì kể lại truyền thuyết về những “người tuyết” canh giữ núi thiêng.
Nhưng không có gì thật sự khớp hoàn toàn.
---
4.
Nỗi ám ảnh
Tôi từng cố tưởng tượng khoảnh khắc ấy: trong đêm tối, gió thổi gào thét, chín con người trẻ tuổi hoảng loạn rạch lều, chạy xuống núi trong cơn tuyệt vọng.
Họ đã thấy gì?
Họ sợ điều gì đến mức bỏ chạy gần như trần trụi trong cái lạnh chết người?
Không ai biết.
Và cũng không ai còn có thể kể lại.
---
5.
Dấu chấm lửng
Đã hơn sáu mươi năm trôi qua, vụ án vẫn khép lại bằng một câu kết ngắn ngủi trong hồ sơ chính thức:
“Nguyên nhân cái chết: một thế lực tự nhiên chưa xác định.”
Tôi gấp tập hồ sơ lại, nhưng cảm giác như hàng chục ánh mắt từ trong tuyết xa xăm kia vẫn dõi theo.
Đêm ấy trên dãy Ural, có thể chỉ có gió, có thể có một bí mật mà con người không nên chạm đến.
Còn tôi – người chỉ đọc lại những dòng chữ lạnh lẽo này – vẫn chưa bao giờ thoát khỏi ám ảnh rằng: có những câu trả lời mãi mãi không dành cho con người.
---
Dựa trên vụ án có thật