Khác Người Không Thuộc Về Ban Ngày...

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406493975-256-k185859.jpg

Người Không Thuộc Về Ban Ngày...
Tác giả: NgocVzn_VN
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trần Minh Quân là một sinh viên năm nhất sống giữa lòng thành phố, mang dương khí yếu hơn người bình thường.

Từ sau khi vô tình nhìn thấy những thứ không thuộc về người sống, Minh dần trở thành mục tiêu của các vong linh lang thang - những tồn tại nhận ra cậu là kẻ thấy được, nghe được và có thể bị chiếm đoạt.

Trong môi trường tưởng chừng an toàn như giảng đường đại học, Minh bắt đầu trải nghiệm những hiện tượng bất thường: những cuộc trò chuyện chỉ mình cậu nghe thấy, những dấu vết lạ xuất hiện trên cơ thể rồi biến mất, và cảm giác có một sự hiện diện đang dần xâm nhập vào thân xác mình.

Ranh giới giữa ảo giác và thực tại mờ đi, giữa "bản thân" và "kẻ khác" trở nên khó phân biệt.

Câu chuyện không tập trung vào việc tiêu diệt ma quỷ, mà khắc họa quá trình một con người bình thường bị kéo dần ra khỏi thế giới ban ngày - nơi sự sống tồn tại, nhưng không còn chắc chắn thuộc về cậu.

Khi những vong linh không còn chỉ theo sau mà bắt đầu chen vào bên trong, Minh buộc phải đối diện với câu hỏi đáng sợ nhất: liệu cậu còn có thể giữ lại chính mình hay không.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • [EDIT/ĐM] Nhìn thấy người
  • Người Giữ Đền
  • Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
  • [Đam Mỹ] Ác Long Bên Người
  • Người Không Thuộc Về Ban Ngày...
    Chương 1


    Ngày đầu nhập học, Minh đứng trước cổng một trường đại học ở Hà Nội.

    Cổng cao, sơn vàng, bảng tên treo lệch.

    Sinh viên ra vào đông, tiếng nói cười bình thường đến mức khiến Minh hơi yên tâm.

    Cho tới khi cậu bước qua cổng.

    Thế giới không đổi.

    Chỉ có người đổi.

    Ngay bên phải cổng, một thằng mặc áo sơ mi trắng đứng dựa gốc cây.

    Nó cười nói với bạn, nhưng nửa mặt bị ép lép, như thể từng bị đập mạnh vào tường.

    Con mắt bên đó không nhắm kín, tròng trắng đục ngầu, luôn nhìn… về phía Minh.

    Minh cúi đầu đi nhanh.

    Trên bậc thềm khoa Luật, một con nhỏ ngồi soạn bài.

    Tóc dài che lưng.

    Khi nó ngẩng lên, Minh thấy cổ nó không liền với thân, chỉ là một khối da sẫm màu kéo căng, như bị treo lâu ngày.

    Mỗi lần nó nuốt nước bọt, cái cổ lại co giật, phát ra tiếng rất khẽ, như cao su cũ bị kéo.

    Minh không dám nhìn nữa.

    Nhưng tụi nó nhìn Minh.

    Ở hành lang tầng trệt, một thằng cao gầy bước song song với cậu.

    Không có bóng.

    Mỗi bước đi, gót chân nó không chạm đất, để lại vệt mờ mờ như hơi nước.

    Khi Minh liếc sang, thằng đó quay đầu một góc không đúng với cổ người, miệng mở ra, không nói, chỉ thở.

    Minh biết quy tắc của ông nội để lại:

    Đừng nhìn chằm chằm.

    Nhìn là mời.

    Minh nhìn thẳng, tim đập đến đau tai.

    Trong nhà vệ sinh nam, có tiếng nước nhỏ giọt.

    Một buồng cửa đóng.

    Từ khe cửa, Minh thấy hai bàn tay đặt trên sàn, ngón tay cong ngược, móng đen sì.

    Không có thân người phía sau.

    Chỉ có tiếng thở sát đất, rất chậm, rất đều, như đang đợi ai đó cúi xuống.

    Minh lùi ra ngoài.

    Chuông vào lớp vang lên.

    Sinh viên kéo nhau đi.

    Những thứ đó tan vào đám đông, trộn lẫn, như thể chưa từng tồn tại.

    Minh ngồi trong giảng đường, tay lạnh ngắt.

    Bảng đen, giảng viên, sinh viên — tất cả đều bình thường.

    Cho tới khi cậu thấy, ở hàng ghế cuối,

    một “người” đang ngồi rất ngay ngắn,

    không có mặt.

    Chỉ là một khối da trơn, căng, hơi phập phồng theo nhịp thở.

    Nó quay đầu về phía Minh, dù không có mắt.

    Và Minh biết chắc một điều:

    Từ hôm nay trở đi,

    trường này sẽ không để cậu yên.

    Giờ ra chơi.

    Minh vừa đứng dậy thì có người ngồi xuống ghế bên cạnh, rất nhẹ, như không có trọng lượng.

    “Cho tao mượn bút.”

    Giọng khàn, sát tai.

    Minh không quay đầu.

    Cậu biết nếu nhìn thẳng, mọi chuyện sẽ khác.

    “Tao… không có.”

    “Có mà.”

    Giọng kia cười rất khẽ.

    “Trong cặp mày có.”

    Minh mở cặp, tay run.

    Có một cây bút bi nằm chình ình trên cùng — không phải của cậu.

    Thân bút dính nhớt, mùi tanh rất nhẹ.

    Cậu đặt bút lên bàn, đẩy sang.

    Ghế bên cạnh không có ai.

    Nhưng cây bút biến mất.

    Ngay sau đó, điện thoại Minh rung lên.

    SỐ LẠ

    Mày nhìn thấy tụi tao rồi, đúng không?

    Minh tắt màn hình.

    Tim đập thình thịch.

    Ở cuối lớp, “đứa không có mặt” đứng dậy.

    Nó không đi.

    Nó trượt trên sàn, tiến từng chút một về phía Minh.

    Không có tiếng bước chân.

    Một giọng khác vang lên từ phía sau: “Đừng sợ.

    Tụi tao chỉ muốn nói chuyện thôi.”

    Minh nuốt khan.

    “Muốn… nói gì?”

    Cả lớp ồn ào.

    Không ai để ý.

    Giọng thì thầm sát gáy: “Ở đây có nhiều đứa giống tụi tao lắm.

    Nhưng chỉ mày nghe được.”

    Một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai Minh.

    Không nặng.

    Không bóp.

    Chỉ đặt đó.

    “Từ giờ, mày là người của tụi tao.”

    Chuông vào tiết vang lên.

    Mọi thứ biến mất.

    Minh ngồi chết lặng.

    Trên vai áo cậu, in rõ một dấu tay xám xịt, không giống dấu tay người sống.

    Cậu biết,

    chúng đã bắt đầu nói chuyện rồi.

    Minh đứng dậy chậm hơn những người khác.

    Lớp học ồn ào, tiếng kéo ghế, tiếng nói chuyện chồng lên nhau.

    Không ai để ý đến cậu.

    Cũng không ai nhận ra, ở hàng ghế cuối, chỗ vừa có một “thứ gì đó” ngồi ngay ngắn, giờ trống trơn.

    Minh bước ra hành lang.

    Ánh sáng ngoài trời chiếu xiên qua cửa sổ, loang lổ trên nền gạch cũ.

    Mọi thứ trông rất bình thường.

    Quá bình thường.

    Chính cái bình thường đó mới khiến Minh khó chịu — vì cậu biết, chúng không biến mất, chỉ là đang đứng lẫn vào đám đông.

    Một sinh viên đi ngược chiều lướt qua vai cậu.

    Ngay khoảnh khắc đó, Minh cảm thấy cổ mình lạnh đi, như có luồng gió mỏng lướt qua.

    Không đau.

    Không nặng.

    Chỉ là một cảm giác rất ngắn, rất nhẹ — nhẹ đến mức nếu là người khác, có lẽ sẽ bỏ qua.

    Minh không bỏ qua được.

    Cậu rẽ vào nhà vệ sinh cuối hành lang.

    Ở đây vắng hơn.

    Đèn tuýp bật chậm, chớp một cái rồi sáng hẳn.

    Mùi ẩm mốc quen thuộc trộn với mùi nước tẩy rửa nhàn nhạt.

    Minh đứng trước bồn rửa, cúi đầu, mở vòi nước.

    Nước lạnh tạt lên mặt.

    Minh ngẩng đầu.

    Trong gương, trên cổ cậu hiện rõ một vòng hằn tím.

    Không phải vết trầy xước.

    Không phải vết bầm ngẫu nhiên.

    Là dấu bóp cổ — năm ngón tay in rất rõ, chỗ ngón cái lún sâu hơn, như thể đã từng siết chặt rồi mới buông ra.

    Minh đưa tay lên sờ.

    Da vẫn ấm.

    Không đau.

    Không rát.

    Không có bất kỳ cảm giác nào tương ứng với thứ đang hiện trên cổ cậu.

    “Không có…”

    Minh thì thầm.

    “Lúc nãy không có.”

    Tim cậu bắt đầu đập nhanh.

    Minh cúi xuống, vốc nước lần nữa, rửa mặt kỹ hơn, như muốn xóa sạch hình ảnh trong gương.

    Nước chảy mạnh, tràn khỏi bồn, nhỏ giọt xuống sàn.

    Cậu ngẩng lên.

    Lần này, cổ chỉ là phần mở đầu.

    Trên xương quai xanh, những vết răng in sâu, mép bầm sẫm, không rách da nhưng rõ ràng là dấu của một cái miệng đã từng áp sát.

    Hai bên cánh tay, những vệt cào dài hiện lên, song song, đều nhau một cách bất thường — không giống tai nạn, giống như có ai đó đã cẩn thận đặt móng tay xuống rồi kéo.

    Ở cổ tay, dấu siết hằn thành vòng, tím sẫm, như từng bị giữ chặt rất lâu.

    Minh thở dốc.

    “Không thể nào…”

    Cậu nhìn chằm chằm vào gương.

    Ánh mắt trong gương vẫn là mắt mình, nhưng có gì đó sai.

    Không phải vì mở to hay đỏ lên — mà vì cảm giác như có thêm một ánh nhìn khác, đang nhìn ra ngoài từ chính đôi mắt đó.

    Một giọt nước rơi xuống bồn.

    Rất rõ.

    Rồi một giọng vang lên.

    Không phải từ phía sau.

    Không phải từ trong gương.

    Mà là trong đầu:

    “Tụi tao không làm đau mày đâu.”

    Minh lùi lại một bước.

    Lưng đụng vào cánh cửa buồng vệ sinh.

    Cậu lắc đầu, hít thở gấp, như cố tự nhắc mình rằng đây chỉ là phản ứng của đôi mắt âm dương.

    “Biến đi…”

    Giọng cậu nhỏ dần.

    “Làm ơn…”

    Minh cúi đầu, dụi mạnh mặt vào hai bàn tay, nhắm chặt mắt, giữ nguyên tư thế đó vài giây.

    Một nhịp.

    Hai nhịp.

    Cậu buông tay ra.

    Trong gương, mọi thứ đã biến mất.

    Cổ trơn nhẵn.

    Da tay không một vết trầy.

    Không còn dấu bầm, không còn vết cào, không còn dấu răng.

    Như thể chưa từng có ai chạm vào cậu.

    Minh đứng yên rất lâu.

    Ngực vẫn phập phồng, nhưng da thịt thì hoàn toàn bình thường.

    Chỉ có điều —

    trên nền gạch ướt dưới chân, ngay trước bồn rửa,

    in mờ mờ một dấu tay xám, không giống dấu tay người sống.

    Minh nhìn xuống.

    Rồi cậu hiểu ra.

    Chúng không cần chạm vào cậu để làm cậu đau.

    Chúng chỉ cần để lại dấu vết —

    đủ để cậu biết rằng,

    từ hôm nay trở đi,

    cơ thể này không còn hoàn toàn là của riêng cậu nữa.

    Từ hôm đó, Minh bắt đầu nghi ngờ chính mình.

    Không phải vì những thứ cậu nhìn thấy — cậu đã quen với việc thấy từ lâu.

    Mà là vì những thứ không để lại dấu vết.

    Trong lớp, Minh ngồi nghe giảng.

    Giọng thầy đều đều, chữ trên bảng rõ ràng.

    Cậu ghi chép rất cẩn thận, chữ không run.

    Mọi thứ trông ổn.

    Nhưng có những khoảnh khắc rất ngắn, Minh quên mất mình đang làm gì.

    Không phải ngủ gật.

    Không phải lơ đãng.

    Là kiểu như — ý thức bị rút đi một đoạn, rồi trả lại nguyên vẹn, không sứt mẻ, không báo trước.

    Một lần, Minh đang viết dở một dòng thì bút dừng lại.

    Ba giây sau, cậu tiếp tục viết, nét chữ liền mạch, không hề nhận ra khoảng trống đó.

    Đến khi giở vở ra, Minh thấy giữa hai dòng chữ của mình có thêm một câu, nét bút giống hệt:

    Mày không cần phải nhìn nữa.

    Minh không nhớ mình đã viết câu đó.

    Cậu gạch đi.

    Nét mực chồng lên, đậm hơn bình thường.

    Nhưng tối hôm đó, khi mở vở ra lần nữa, câu chữ lại hiện ra, ngay dưới dòng gạch:

    Không nhìn cũng thấy.

    Minh bắt đầu tránh gương.

    Không phải vì sợ thấy dấu vết.

    Mà vì sợ…

    ánh mắt trong gương nhìn lâu hơn một nhịp so với mình.

    Có hôm cậu đánh răng, cúi đầu nhổ bọt.

    Khi ngẩng lên, gương phản chiếu khuôn mặt quen thuộc — nhưng biểu cảm chậm hơn.

    Rất ít.

    Chỉ đủ để khiến Minh đứng yên, tim đập hụt một nhịp.

    Cậu thử nhếch môi.

    Trong gương, môi cũng nhếch — nhưng sau đó.

    Minh không thử nữa.

    Đêm, cậu mơ.

    Không phải ác mộng.

    Không có hình ảnh kinh khủng.

    Chỉ là những giấc mơ rất đời thường: đi học, đứng chờ xe buýt, ngồi trong lớp.

    Trong mơ, Minh luôn làm đúng mọi việc.

    Chỉ có một điều lặp lại:

    Luôn có ai đó đứng rất gần sau lưng cậu.

    Không chạm.

    Không nói.

    Chỉ đứng đó.

    Sáng dậy, Minh mệt như thể đã bị nhìn suốt cả đêm.

    Một buổi chiều, khi ngồi một mình trong thư viện, Minh nghe thấy tiếng lật sách rất khẽ ở bàn đối diện.

    Cậu ngẩng lên.

    Không có ai.

    Nhưng cuốn sách trên bàn đối diện đang mở, từng trang tự lật, rất chậm, như có người đọc cẩn thận.

    Minh không bỏ chạy.

    Cậu bỗng nhận ra một điều khiến mình lạnh người hơn cả sợ hãi:

    Nếu đây là ảo giác,

    thì tại sao nó lại có trật tự đến vậy?

    Minh thì thầm, gần như không phát ra tiếng: “…tụi mày là cái gì?”

    Cuốn sách dừng lại.

    Không có giọng nói vang lên.

    Chỉ có một ý nghĩ rất rõ, rất chắc, xuất hiện trong đầu Minh — không phải câu chữ, mà là cảm giác:

    Bọn tao cần một chỗ để ở.

    Minh siết chặt tay.

    “Ở đâu?”

    Không trả lời ngay.

    Một lát sau, ánh đèn trong thư viện chớp nhẹ.

    Trong bóng kính cửa sổ, Minh thoáng thấy phản chiếu của chính mình — đứng thẳng, nhìn ra ngoài.

    Nhưng Minh lúc đó…

    đang cúi đầu.

    Ý nghĩ kia trở lại, lần này rõ ràng hơn:

    Trong mày.

    Minh đứng dậy rất chậm.

    Lần đầu tiên, cậu không chắc ai đang điều khiển cơ thể này.

    Và điều đáng sợ nhất không phải là mất quyền kiểm soát —

    mà là một phần trong Minh

    không còn chắc mình muốn lấy lại nó nữa.

    Ông cậu từng nói, giọng khàn và nặng như tro nguội:

    “Đứa nào mang đôi mắt này, dương khí sẽ yếu hơn người thường.

    Thấy được thì cũng bị thấy lại.”

    Hồi đó Minh không hiểu.

    Giờ thì hiểu quá rõ.

    Tối hôm ấy, Minh tan học muộn.

    Trời Hà Nội sụp xuống một màu xám bẩn, mưa phùn lẫn sương khiến mọi thứ nhòe đi như bị ai đó cố tình làm mờ.

    Con đường về nhà quen thuộc bỗng dưng… dài hơn.

    Minh rẽ vào một con hẻm.

    Ban đầu cậu nghĩ chỉ là lối tắt.

    Nhưng đi được vài chục bước, Minh nhận ra âm thanh biến mất.

    Không còn tiếng xe, không tiếng người, không cả tiếng gió.

    Chỉ còn tiếng bước chân của chính cậu — mà càng đi, tiếng đó càng… không giống của mình.

    Hẻm kéo dài vô tận.

    Hai bên là tường ẩm mốc, loang lổ những vết đen như máu cũ.

    Minh quay đầu lại.

    Không có lối ra.

    Phía sau cũng chỉ là hẻm.

    Cậu nuốt khan, tim đập mạnh đến mức tai ù đi.

    Đúng lúc đó, có người đứng trước mặt cậu.

    Một bóng người.

    Minh thở phào, theo phản xạ bước lên một bước: “Anh ơi—”

    Cậu khựng lại.

    Thứ đứng trước mặt không còn là người.

    Da thịt trương phềnh, đổi màu xanh xám, từng mảng tách rời khỏi cơ thể, rơi xuống nền hẻm ướt át.

    Gương mặt không còn hình dạng rõ ràng — chỉ là một khối thịt nhão với hai hốc mắt đen ngòm, sâu hoắm.

    Mùi thối nồng xộc thẳng vào mũi, khiến Minh muốn nôn khan.

    Cái xác cười.

    Không phát ra tiếng, nhưng khóe miệng rách toạc ra như bị ai đó kéo mạnh.

    Ngay khoảnh khắc ấy, Minh nhìn thấy chúng.

    Từ tường, từ nền đất, từ bóng tối phía sau lưng — từng cái, từng cái một.

    Có thứ không còn đầu, cổ chỉ là một đoạn xương gãy.

    Có thứ kéo lê nửa thân dưới, ruột lòng lủng lẳng.

    Có thứ đứng rất gần, gần đến mức Minh cảm nhận được hơi lạnh phả vào gáy, dù chưa bị chạm vào.

    Chúng không tấn công ngay.

    Chúng nhìn.

    Như nhìn một thứ đã thuộc về mình từ lâu.

    Minh quay người bỏ chạy.

    Nhưng con hẻm tách làm hai.

    Bên trái — một đám đông chặn kín, những khuôn mặt vặn vẹo chen chúc lên nhau.

    Bên phải — bóng tối đặc quánh, trong đó có thứ gì đó đang động đậy.

    Minh hiểu ra một điều rất rõ:

    Chạy không thoát.

    Trong đầu cậu vang lên lời ông cũ, như thì thầm sát bên tai: “Máu người còn sống… là thứ tụi nó sợ.”

    Không kịp suy nghĩ, Minh cắn mạnh vào cánh tay mình.

    Răng cắm sâu vào thịt.

    Đau.

    Rất đau.

    Máu trào ra, đỏ tươi, nhỏ từng giọt xuống nền hẻm.

    Mỗi giọt chạm đất đều phát ra một âm thanh rất khẽ, nhưng rõ ràng — như tiếng than cháy.

    Lũ ma rú lên.

    Chúng lùi lại, đồng loạt, như bị thứ gì đó đốt phải.

    Những bàn tay thối rữa vươn ra rồi rụt lại, run rẩy.

    Ánh mắt tham lam chuyển thành căm ghét.

    Minh quỵ xuống, thở dốc.

    Chớp mắt một cái—

    Cậu đang đứng trong phòng mình.

    Đèn sáng.

    Mùi quen thuộc.

    Tiếng xe ngoài đường vọng lên bình thường như chưa từng có gì xảy ra.

    Minh nhìn xuống cánh tay.

    Không có vết cắn.

    Không có máu.

    Da thịt lành lặn, trơn tru, như chưa từng bị thương.

    Nhưng trong mũi cậu…

    mùi máu vẫn còn.

    Và từ góc phòng, nơi ánh đèn không chiếu tới, có thứ gì đó khẽ cười.

    Không thành tiếng.

    Nhưng rất gần.
     
    Back
    Top Dưới