Khác Người Hay Ma?

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
404642254-256-k314629.jpg

Người Hay Ma?
Tác giả: MeoMeoMeo153
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thế gian này vốn dĩ là một ván bài lật ngửa, nhưng chẳng ai cho bạn thấy những quân bài họ đang giấu sau lưng.

Bạn có bao giờ nhận ra, người hàng xóm vẫn chào bạn mỗi sáng dường như không bao giờ chớp mắt?

Hay người bạn đời chung chăn gối mỗi đêm lại có những thói quen lạ lẫm mà trước đây bạn chưa từng thấy?

Đôi khi, nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là tiếng gào thét của một linh hồn oan khuất, mà là sự im lặng đến rợn người của một kẻ đang đứng cạnh bạn, mang gương mặt của người bạn thương, nhưng tâm can lại là một vực thẳm đen đặc.

Đừng cố gắng phân định rạch ròi giữa dương gian và âm giới.

Bởi vì ở nơi ánh sáng yếu ớt này, con người có thể tàn độc hơn quỷ dữ, và bóng ma đôi khi lại mang hơi ấm của một lời hứa chưa thành.

Cánh cửa đã mở, sự thật đang đứng ngay sau lưng bạn đó.

Nhưng hãy nhớ: Một khi bạn đã nhìn thấu lớp mặt nạ này, bạn sẽ không bao giờ có thể quay lại cuộc sống bình thường được nữa.

Bạn đang nhìn thấy "họ" hay "họ" đang diễn cho bạn xem?



truyenngan​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • [EDIT/ĐM] Nhìn thấy người
  • Người Giữ Đền
  • Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
  • [Đam Mỹ] Ác Long Bên Người
  • Người Hay Ma?
    Chương 1: Ma cà rồng


    Đêm rót xuống mảnh làng như một tấm khăn liệm mỏng, ẩm và nặng.

    Sương không rơi, mà rụng từng lớp đặc quánh, bám chặt lấy những mái ngói rêu phong, len lỏi qua từng khe cửa liếp, thấm sâu vào con đường đất vốn còn in dấu chân trâu nguội lạnh từ lúc hoàng hôn vãn bóng.

    Trong sự tĩnh lặng đến rợn người, những ngọn đèn dầu lác đác thắp lên từ các gian nhà, nhả ra thứ ánh sáng vàng vọt, khập khiễng.

    Nó chỉ đủ để người ta lờ mờ thấy mặt đường, nhưng tuyệt nhiên chẳng thể xuyên thấu những khoảng tối dày như bùn đang nín thở, chực chờ giữa hai hàng tre già xào xạc

    Cụ Bảy, người chăn trâu có làn da nhăn nheo như gốc rạ phơi khô, vốn là kẻ hiền lành đến mức bóng tối cũng chẳng buồn hù dọa.

    Sáng sớm hôm ấy, khi hơi sương còn cay nồng sống mũi, cụ định ghé vào ngôi nhà hoang sau rạp hát khách một nơi vốn đã bị bỏ quên giữa những lời đồn thổi về các gánh hát vong để nhặt ít lá tre khô nhóm bếp.

    Thế nhưng, cánh cửa gỗ vốn luôn đóng chặt nay lại bật hé.

    Một sự hé mở lệch quỹ đạo, không giống như bị gió đẩy, mà giống như có một bàn tay vừa rụt lại trong vội vã.

    Từ kẽ hở ấy, một luồng khí lạnh toát phả ra, xộc thẳng vào khứu giác cụ Bảy.

    Nó mang theo mùi của đồng rỉ sét lâu ngày, mùi thịt tươi bị bỏ quên trong hầm ẩm, và một thứ hương lạ lẫm, thanh tao nhưng lạnh lẽo, tựa như mùi của một thực thể vừa bị rút mất linh hồn.

    Cụ run rẩy đẩy cửa.

    Nàng nằm đó.

    Một dáng hình đàn bà từng đẹp đến mức người ta ngỡ nàng vừa bước ra từ một bức họa cổ.

    Tấm áo lụa trên người nhăn nhúm, hằn lên những vết gấp như thể vừa bị một đôi bàn tay thô bạo vò nát.

    Tóc nàng bung xõa như những sợi rong biển đen kịt tràn trên nền đất lạnh.

    Gương mặt tĩnh lặng đến kỳ lạ, nhưng đôi mắt lại mở to - một cái nhìn trừng trừng, đóng đinh vào khoảng không vô định.

    Môi nàng khẽ mấp máy, đông cứng ở một tư thế như đang ngập ngừng định thốt ra một lời trăng trối dở dang.

    Làn da nàng trắng đến mức nhức mắt, một thứ trắng sứ mà ngay cả ánh sương sớm cũng không thể bám nổi.

    Nhưng điều khiến cụ Bảy kinh hãi nhất chính là sự "nhẹ bẫng".

    Thân thể ấy trông như một lớp vỏ rỗng, như thể mọi tinh túy, mọi dòng chảy sự sống dưới lớp da kia đã bị ai đó khéo léo rút sạch sành sanh.

    Không một giọt máu dây ra nền nhà.

    Không có dấu vết của sự vật lộn điên cuồng.

    Chỉ có hai lỗ nhỏ li ti nơi hõm cổ, khít khao như đầu kim nhưng sâu hoắm.

    Bóng tối bên trong hai lỗ nhỏ ấy dường như đang hút lấy nhãn cầu của bất cứ ai dám nhìn vào.

    Tiếng hét của cụ Bảy xé toạc không gian, rơi tõm vào màn sương như viên đá ném xuống ao sâu, rồi loang ra khắp làng thành những vòng sóng của sự sợ hãi.

    Dân làng kéo đến, đông nghịt nhưng im lìm.

    Trẻ con nép chặt sau lưng cha mẹ, đôi mắt láo liên sợ sệt.

    Người lớn thì chia làm hai phe ngay lập tức qua những lời thì thầm gắt gỏng:

    "Ma cà rồng trở lại rồi!

    Cái vết ấy, cái xác trắng bệch ấy... chỉ có quỷ dữ mới uống máu người sạch đến thế!"

    "Hồ đồ!

    Giữa ban ngày ban mặt, chắc chắn là một vụ giết người man rợ của kẻ điên dại nào đó!"

    Quan Trọng - người trông coi pháp sự trong phủ huyện, vốn có đôi mắt đã chứng kiến đủ loại cái chết trên đời được mời tới.

    Ông bình thản đến mức lạnh lùng, cúi xuống soi đèn dầu sát vào cổ nạn nhân.

    Hai lỗ nhỏ ấy không có vết răng, cũng không có dấu hiệu bầm dập của thú dữ.

    Mép da thâm lại, tròn trịa một cách hoàn hảo như được tạo ra bởi một thứ dụng cụ tinh vi.

    Trong góc tối mờ mịt của ngôi nhà, ông phát hiện ra những dấu vết không thuộc về cõi âm: những vệt bánh xe nhỏ in trên nền đất ẩm.

    Chúng không phải bánh xe bò đại tạp, cũng chẳng phải xe cương của quan lại.

    Dấu vết quá đều, quá sạch, chứng tỏ đó là một vật tròn, nhẹ, được đẩy đi bởi một bàn tay cực kỳ ổn định và biết rõ mình đang hướng về đâu.

    Cạnh giường, một chén nước còn sót lại vệt cặn đậm đen, đặc quánh như thuốc bắc hòa dở.

    Bà mụ già trong làng sau khi khom lưng kiểm tra thi thể, liền run rẩy thốt lên trong sự khó tin:

    "Không phải bị hút... mà là bị rút.

    Cái này phải dùng đồ nghề, phải biết mạch máu nằm đâu mới làm được thế này."

    Trong khi dư luận đang sục sôi, mọi ánh mắt đổ dồn về Mẫn - người phụ nữ vốn mang danh kỹ nữ tài sắc nhưng đầy bí ẩn.

    Nàng thường xuyên đi ra ngoài vào những giờ khắc mà người lương thiện đã ấm êm trong chăn.

    Nàng hay che mặt bằng khăn đen, tránh ánh mặt trời như tránh tà, và đôi khi người ta thấy trên cánh tay nàng những vết cào xước rướm máu.

    Với dân làng, sự xinh đẹp và khác biệt của Mẫn chính là bằng chứng xác thực nhất cho một con quỷ núp bóng người.

    Thế nhưng, những manh mối trần trụi lại dẫn về một hướng khác.

    Ông Lương thợ mộc thú nhận tối qua thấy một cỗ xe gỗ nhỏ đi qua bến sông, được kéo bởi một người đàn ông mặc áo choàng che kín mặt.

    Một nhân chứng khác lại thấy Hòa - học trò của thầy lang trên tỉnh lén lút mua những chiếc kim dài mảnh, gói kín trong giấy đỏ.

    Kịch tính leo thang từng phút khi nỗi sợ biến thành hành động.

    Kẻ thì đòi đốt quách ngôi nhà hoang để diệt cỏ tận gốc, kẻ lại cuống cuồng mời thầy pháp về trấn yểm bằng những lá bùa đỏ rực.

    Ngôi làng vốn yên bình nay hiện lên gương mặt của sự hoang mang tột độ.

    Giữa đám đông ồn ào ấy, Lê Minh - một thư sinh nghèo với đôi mắt sáng như sao buổi sớm lặng lẽ quan sát.

    Anh không la hét theo đám đông, cũng không vội vàng phán xét.

    Anh đứng im, ghi nhớ từng vệt bánh xe, từng mùi hương đồng rỉ, từng vệt cặn đen trong chén nước.

    Một câu hỏi lạnh lẽo nảy ra trong đầu anh:

    "Nếu là ma quỷ, sao lại phải cần dùng đến dụng cụ của con người?"

    Nhưng nếu là người, sao có thể tàn nhẫn và điêu luyện đến mức rút cạn một sự sống mà không để lại lấy một tiếng động?

    Đêm xuống, bóng tối lại bao trùm.

    Những cánh cửa gỗ đóng then cài chặt hơn bao giờ hết.

    Chỉ còn Lê Minh nán lại hiện trường dưới ánh trăng mờ đục.

    Anh cúi xuống, phát hiện ra những vệt lau dở dang trên sàn nhà ai đó đã cố xóa dấu vết nhưng vẫn còn sót lại một dấu chân nửa mờ nửa rõ.

    Nó thiếu hẳn phần lõm tự nhiên của bàn chân người, phẳng lì và cứng nhắc.

    Ngay ngạch cửa, một bông hoa lạ nằm trơ trọi.

    Cánh hoa màu tím thẫm, tỏa ra mùi hương thanh tao lạnh lẽo mà cụ Bảy đã ngửi thấy lúc đầu.

    Loại hoa này không hề mọc trong làng, thậm chí không thuộc về vùng đất này.

    Lê Minh đứng đó, giữa tiếng dế râm ran và hơi lạnh của trăng mạn, tự hỏi: Nếu có một kẻ biết y thuật đến mức có thể điều khiển dòng máu như dòng nước, mục đích của hắn là gì?

    Là một thí nghiệm điên rồ, hay một nghi thức cải tử hoàn sinh?

    Và nếu con quỷ thực sự tồn tại, liệu nó có đang mỉm cười sau lớp mặt nạ của một người hàng xóm đáng tin nào đó?

    Ánh trăng chiếu mỏng lên vạn vật, kéo dài bóng của một người mảnh mai trên nền đất, rồi cái bóng đó tan biến vào sương như chưa từng tồn tại.

    Câu chuyện vẫn bỏ ngỏ, để lại một vết nứt sâu hoắm trong tâm trí mỗi người dân làng.

    Liệu đây là sự trở lại của một truyền thuyết khát máu, hay chỉ là tội ác trần gian được dàn dựng tinh vi.

    Một vở kịch che mắt người đời, của kẻ mang dáng vẻ con người nhưng trái tim đã hoá thành quỷ dữ.

    Và câu trả lời, có lẽ...

    không ai thật sự muốn nghe.

    Hoặc... chẳng ai đủ can đảm để nghe.
     
    Back
    Top Dưới