Khác Người hầu của chúng ta là sát thủ!(rinlen,mimio,guguya,rintolenka)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
121211934-256-k6694.jpg

Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
Tác giả: MothyAkuno
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

3 cô gái,3 sát thủ với quá khứ đau thương sẽ thế nào khi vừa phải làm người hầu cho 3 ông trùm hắc đạo,vừa giấu thân phận của mình?



rinxlen​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [rhycap] người giúp việc
  • Ánh Sáng Trên đầu Người
  • VARA'EL Người Dệt Ánh Sáng
  • Người hùng cầm bút
  • Ta thích ngươi rồi !
  • Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 0:Quá khứ là tấm thảm kịch của máu và nước mắt


    Tại một cô nhi viện tối tăm,có 2 cô bé sinh đôi tóc vàng khóc nấc lên:

    -Hức hức hức...

    -Cậu sao vậy?-1 cô bé tóc xanh lá quan tâm hỏi.

    -Bọn tớ không thấy bố mẹ đâu cả.Hức hức...-Cô bé mang chiếc kẹp tóc trả lời rồi lại tiếp tục ôm em gái mình-cô bé buộc đuôi gà,tiếp tục khóc.

    -Họ hoặc là đã bán chúng ta đi hoặc là đã chết rồi.-Bé tóc xõa màu ngọc bích lạnh lùng trả lời.Cặp sinh đôi tiếp tục khóc to hơn.

    -Đừng khóc nữa,hay chúng ta trở thành chị em giúp đỡ cho nhau đi.-Tóc xanh lá reo lên.

    -Ý hay đấy!Tớ tên là Hatsune Miku,5 tuổi và tớ sẽ làm chị cả vì tớ ít nhất còn hiểu được thực tế của chúng ta bây giờ,-Tóc ngọc bích cuối cùng cũng hưởng ứng một chuyện.

    -Còn tớ là Gumi Megpoid 5 tuổi và tớ sẽ là chị hai vì tớ sẽ quan tâm và chăm sóc cho mọi người.-Tóc xanh lá cười vui vẻ.

    -Tớ tên là Rin sẽ là chị ba và em tớ tên là Lenka là em út.Bọn tớ cùng tuổi với các cậu nhưng không có họ vì bố bọn tớ bỏ đi từ khi bọn tớ được sinh ra còn mẹ thì bỏ bọn tớ ở đây.-Tóc vàng kẹp rụt rè nói.

    -Vậy tên mấy cậu là Kagami đi,là cái gương đó,2 cậu nhìn giống hệt nhau nhưng cậu có vẻ tự tin hơn còn em cậu lại rất ít nói.-Gumi suy nghĩ một hồi rồi nói.

    -Được,từ bây giờ chúng ta sẽ là 1 gia đình.-Rin vui vẻ.

    -----------2 tháng sau---------

    Trong cánh rừng sâu thẳm,có mấy tiếng người sợ hãi vang lên:

    -Chị Miku,chúng ta phải làm sao giờ,lúc này chỉ còn 4 chúng ta trong cuộc huấn luyện sát thủ của tổ chức thôi!Những người còn lại đã chết rồi.-Rin run cầm cập vì lạnh và sợ hãi.Cô không được ăn trong 3 ngày rồi,ngủ thì cũng không thể yên tâm được vì thú dữ.Cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.Thật kinh khủng!

    -Cố gắng lên mấy đứa,chỉ cần chúng ta cùng cố gắng thì có thể sinh tồn tại nơi đây.-Miku khó nhọc cổ vũ em của mình.Không thể tin nổi,một cô nhi viện tưởng chừng rất bình thường nhưng lại là nơi đào tạo sát thủ ẩn danh kiêm thí nghiệm dị năng trên con người.Bọn này ở đây cũng thật là xui xẻo mà.

    --------5 năm sau-------

    "CV02 và CR02 đã chuẩn bị tiếp cận mục tiêu.Sau tín hiệu thì tôi sẽ tấn công ngay lập tức."(Các chữ trong ngoặc là nói qua bộ đàm)Rin và Lenka nhắm đến một ông già bụng phệ,nhìn giống một quan chức nhà nước.

    "Giết đi!CV01 tôi và VA-M01 sẽ xử lí những người còn lại."

    Giọng nói lạnh lùng cất lên như đoạt mạng người đàn ông đó.Miku cùng Gumi lao vào chém giết bảo vệ.

    Một lúc sau tại tổ chức.

    -Mới 10 tuổi mà đã hoàn thành được 1000 nhiệm vụ được giao,thật xuất sắc.Nhân đây ta sẽ cho ngươi làm việc với một người chuyên nghiệp hơn.VA-L01.-Người đàn ông trung niên hài lòng nìn bảng danh sách.Lập tức,một người phụ nữ với mái tóc vàng đậm dài quá lưng bước ra.

    -Từ nay các ngươi sẽ ở chung với cô ta để học hỏi thêm,đừng giết nhau nhé!-Ông ta bước ra khỏi căn phòng thì người phụ nữ mới nở nụ cười hiền hậu:

    -Tên ta là Lily,từ nay,chúng ta sẽ là 1 gia đình nhé.

    ----------7 năm sau---------

    4 cô gái 17 tuổi xinh đẹp vừa đi vừa trò chuyện.

    -Lenka muốn ăn chuối,chị Rin,Lenka muốn mua nhiều chuối cơ-Lenka mắt cún con nhìn chị sinh đôi của mình.

    -Chị Miku đã mua cho em 4 nải mỗi ngày rồi còn gì?Chị nè,mỗi ngày mới ăn được 20 quả mà chị Miku không cho mua nè.-Rin cười hiền.

    Cả 4 người cuối cùng cũng về được ngôi nhà thân yêu của mình.

    -Mẹ ơi,anh Nero ơi,bọn em về rồi nè!Mẹ,anh,mọi người đâu rồi?-Gumi nhìn quanh nhà,bỗng nhiên bọn cô bị chụp thuốc mê.Trước khi ngất đi,Miku cố gắng nói:

    -Gumi.....Rin....Lenka... chạy đi.

    Tỉnh dậy,Miku nhìn thấy mình và các em đang ở trong phòng khách,phòng rộng nhất.Họ bị gông lại nằm vật xuống đất,còn Lily thì bị trói rồi quỳ xuống, quay lưng về phía bọn cô.

    -Mấy đứa có làm sao không?-Miku lo lắng hỏi.

    -Chị,tại sao mẹ lại,chẳng lẽ nào?-Gumi hốt hoảng.Bộp bộp bộp.Tiếng vỗ tay vang lên.Là kẻ đứng đầu tổ chức,Honne Dell.

    -Các ngươi đã trốn được bao lâu rồi đấy.Giỏi lắm,phản bội ta mà đi theo cô ta.Bây giờ,ta cho các ngươi 2 lựa chọn.Một là 1 trong các ngươi tự tay giết cô ta,ta sẽ để các ngươi sống,hai là ta giết tất cả.Thế nào,ta cho các ngươi suy nghĩ trong 5 giây.

    5 giây sau,vẫn không ai chịu đứng dậy.Honne Dell cười âm độc:

    -Quả nhiên,các ngươi sẽ không nỡ ra tay,thế nhưng mà cô ta sẽ ra tay.

    Ông ta nói xong,1 bóng dáng màu vàng lướt qua người bọn cô.

    Tim Rin như hẫng đi 1 nhịp.Mái tóc đó,thanh kiếm đó,khuôn mặt đó,người này chính là Lenka!

    Quan sát thân hình người đã cưu mang săn sóc mình hơn 7 năm, mắt Lenka vẫn thờ ơ lạnh nhạt như nhìn 1 con mồi.Thanh kiếm lạnh lẽo tuốt ra khỏi vỏ,toả ánh sáng sắc lạnh.Rin gào lên,nước mắt thi nhau rơi xuống:

    -Làm ơn!Lenka.Làm ơn đừng giết bà ấy.Chị xin em!Giết chị cũng được,dày vò chị cũng được.Làm ơn,đừng sát hại bà ấy!

    Lily quay đầu lại,ánh mắt nhu hoà nhìn 4 đứa con của mình.Môi bà nhấp nháy thì thầm 1 từ chỉ để cho bà và Lenka có thể nghe.

    Bàn tay cầm kiếm của cô chặt lại, cô cất lời:

    -Tại sao tôi phải nghe lời chị cơ chứ!Bởi lẽ từ nay chúng ta là...

    Xoẹt.Thanh kiếm lướt 1 đường lạnh lẽo.Thân ảnh kia đã thấm đẫm trong máu,từ từ ngã xuống.

    -...kẻ thù không đội trời chung.

    Rin như lên cơn điên dại,mắt hằn tia máu,lao đến chỗ Lenka:

    -Sao cô có thể làm thế?Người nuôi dưỡng cô?Tại sao?TẠI SAO?

    Một đạo ánh sáng bạc xoẹt qua nơi cổ họng đang run rẩy ấy.

    Phụt.Dòng máu đỏ tươi nóng hổi phun ra.Lenka vội vàng quay đầu lại,nét mặt kinh hoảng,đồng tử co rút khi Rin ngã xuống.

    Honne Dell hừ lạnh đầy tàn nhẫn:

    -Hừ!Ủy mị.Quả nhiên các người đã trở vô dụng.Không cần giữ lại nữa,trực tiếp giết hết đi.

    Dứt lời,những lưỡi giáo,lưỡi đao lạnh lẽo trực tiếp đâm thẳng vào tấm lưng nhỏ bé kia.Thứ chất lỏng màu đỏ phun ra.Gumi úp mặt xuống đất mà gào khóc,tựa như đang vô vọng giấu đi đau khổ đang biểu hiện trên mặt.

    Miku vẫn còn ngồi vững nhưng những giọt lệ thấm ướt đẫm khuôn mặt.

    Trong giây phút đó,không ai để ý tới con dao sáng loé trên tay Miku.Cô điều khiển cho đôi chân mình ngừng run rẩy rồi tức khắc đứng dậy.Đôi bàn tay của cô tự do nhờ điều khiển tóc của mình phá chiếc gông.Nhanh như chớp, Miku dùng con dao đâm thật sâu vào đầu Honne Dell.Ông ta ngã xuống rồi chết tức khắc.Lập tức, cô điều khiển tóc phân ra nhiều hướng thủ tiêu tất cả người của tổ chức trong phòng.

    Dường như quá khó để giữ cho chính mình bình tĩnh không run rẩy,má phải của Gumi đã bị xoẹt qua 1 đường.Miku vội vàng thu hồi tóc lại,cô nhanh chóng cởi trói cho Gumi và Rin.Chắc chắn rằng nhỏ không sao,cô cõng Rin đang ngất xỉu lên,cùng Gumi chạy ra ngoài.

    Căn phòng không còn 1 sinh vật nào còn sống.À không,tôi đã nhầm,vẫn còn 1 người.Lenka...

    Có vẻ như Miku đã không thể xuống tay với em gái mình, không,người đã từng là em gái mới đúng.Tất cả những biểu cảm của Lenka bây giờ có thể miêu tả bằng từ:Trống rỗng.Cô cúi người xuống,quệt lấy máu của người cùng 1 huyết thống,cùng 1 ngoại hình với mình.

    Có vẻ như mọi truyện mới chỉ bắt đầu.Về Tổ Chức...Về hận thù...

    Và quan trọng nhất là,về 2 con người đã bắt đầu tất cả
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    GTNV


    Hatsune Miku(cô):Chị cả.Tính cách lạnh lùng tàn nhẫn nhưng rất yêu thương em mình.Là nhà kinh tế thiên tài,am hiểu về chiến lược.Vũ khí😀ây sắt từ găng tay(hiện đang cải trang trong hình dạng dây buộc tóc).Dị năng:Điều khiển những sợi dây

    Megpoid Gumi(nhỏ):Chị hai.Nóng tính nhưng lại rất nhây và lầy.Chị này cuồng tất cả mọi thứ về độc.Vũ khí:Cung tên(cải trang trong hình dạng cái bờm màu đen)và rất giỏi võ.Dị năng:Thấy trước được hành động của đối thủ trong cả trận đấu.

    Kagami Rin(nó):Chị ba.Tính hiền lành,dễ thương.Nhà vật lí,toán và hóa học trẻ tuổi.Vũ khí:Cây kiếm màu trắng(cải trang trong hình cái kẹp tóc).Dị năng:Tự hồi phục.

    Kagami Lenka:Em út.Em sinh đôi của Rin.Tính trẻ con,năng động,hay làm nũng.Diễn viên giỏi nhất mọi thời đại.

    Vũ khí:Cây kiếm đen.Dị năng:Không bao giờ cảm thấy đau đớn.Hiện đang lầm đường lạc lối do cú sốc từ cái chết của mẹ.(phần 2 sẽ xuất hiện)

    Megurine Mikuo(hắn):Anh trai trưởng trong nhà.Lạnh lùng,biến thái và mang tính chiếm hữu cao.Bang chủ của bang Death-1 chi nhánh của bang Devil hùng mạnh nhất thế giới ngầm.Sát thủ khát máu lạnh lùng,chứa 2 con quỷ trong người.Đụng vào hắn thì đừng mong còn chừa lại mẩu xương nào.

    Megurine Gumiya(cậu):Anh thứ hai.Đầu óc đen tối và cực kì lăng nhăng,playboy chính hiệu.Bang chủ của Black(cũng như Death).Tàn nhẫn,thích dùng người khác làm đối tượng thử nghiệm độc.

    Megurine Len:Anh ba.Khá hiền,thân thiện(với Rin thôi) nhưng cũng đen tối chẳng khác gì 2 anh.Bang chủ Scythe(như 2 bang trên).Yêu thích việc tra tấn người khác bằng đủ thủ đoạn,bị gọi là Satan đi đoạt mạng người.

    Megurine Rinto:Cậu út,em sinh đôi của Len.Bạo lực,nóng tính nhưng dễ mềm lòng với vật đáng yêu.Bang chủ Flame(như trên).Rất thích moi móc nôi tạng và các bộ phận cơ thể ra và coi việc ấy như nghệ thuật.(phần 2 xuất hiện)
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 1:Làm người hầu


    Đã 11 tháng kể từ khi bọn cô chạy trốn,chuyển đổi họ tên,nơi ở biết bao nhiêu lần nhưng vẫn bị phát hiện,cuối cùng bọn cô phải chạy vào 1 khu rừng.

    -Chúng ta sẽ ngủ ở đây đêm nay,mai sẽ tiếp tục chạy trốn.-Miku chỉ cặn kẽ những việc phải làm.

    -Chị à,chúng ta sẽ phải sống trui nhủi thế này trong bao lâu đây?Không cái gì có thể tiếp tục mãi mãi được,bọn họ không sớm thì muộn sẽ tìm ra chúng ta thôi.-Rin lo lắng cho tương lai của mình.

    -Chị biết,thế nhưng 3 sát thủ chúng ta không thể một mình đối đầu với hơn 3000 dị năng được và con số ấy đang ngày một tăng lên.Chiến đấu bây giờ không khác gì lao đầu vào chỗ chết-Miku.

    -Chúng ta đành mặc dòng đời đưa đẩy thôi,dù gì,những sát thủ tay dính đầy máu như chúng ta bị thế này có thể gọi là quả báo đi.Mất mẹ,anh Nero,Lenka và chẳng còn nơi dung thân nữa.

    Chúng ta phải trả giá cho việc mình làm.-Gumi mỉm cười chua sót,nhỏ đã giết bao nhiêu mạng người,biểu cảm tức giận của họ luôn làm nhỏ ám ảnh.Chết ở đây cũng khiến nhỏ được giải thoát.

    -Ngủ đi,chúng ta sẽ còn 1 ngày dài phía trước.-Miku vỗ vai Gumi,lạnh lùng nhưng trong ánh mắt lại là tình yêu thương vô bờ của người làm chị.

    -Ừ.-Gumi trả lời ậm ừ rồi dựa vào gốc cây ngủ.

    Sáng hôm sau,cả ba người tỉnh dậy thì thấy mình đang ở trong một chiếc xe màu đen.

    -Chết tiệt,bọn họ tìm thấy chúng ta rồi sao?-Gumi tức giận đấm vào sàn xe.

    -Không,nếu vậy thì họ đã giết chúng ta rồi chứ,không phải cho lên xe.-Miku lạnh giọng phân tích.

    -Vậy,họ là ai?Họ đang trở chúng ta đi đâu?-Rin thắc mắc.

    -Chị không biết,nhưng phải cẩn thận,chị linh cảm sẽ có một sự kiện lớn xảy ra.-Miku liếc mắt đầy cảnh giác xung quanh chiếc xe.

    Chiếc xe đột ngột dừng lại,có người mở cửa ra bảo:"Đi ra đi."

    Thứ đập vào mắt các cô đầu tiên là toà biệt thự to khủng khiếp và biểu cảm khuôn mặt của các cô là...bố đéo quan tâm.Rin,Gumi và Miku được 1 người đàn ông dẫn qua khu vườn,đứng trước cửa sắt,ông ta gõ nhẹ.Cánh cửa tự động mở ra,bên trong là 3 cậu con trai cực kì đẹp với sức hút mãnh liệt.

    -Tôi tìm được người hầu riêng cho 3 cậu chủ này.-Nói rồi ông ta kéo tay Rin ra.

    -Cái gì?Tại sao chúng ta phải làm người hầu chứ?Là ông ta đang yên đang lành lại đưa chúng ta đến đây mà.-Gumi la lên chỉ vào mặt người đàn ông.

    -Ở đây cũng là tốt lắm rồi,em muốn tiếp tục như lúc trước nữa sao?-Miku lạnh lùng liếc mắt về phía Gumi.

    -Tạm thời chúng ta sẽ ở tại nơi của bọn họ,ta nên phép một tí.-Rin kéo chị hai mình ra khỏi tia nhìn lạnh băng của chị cả.

    -Đủ rồi,ý ông là 3 cô gái này sao quản gia Zat?-Chàng trai đeo mắt kính tóc xanh lá bỏ quyển tạp chí người mẫu ra mà ngắm nhìn Gumi.

    -Cô tên gì?-Cậu ta nở nụ cười sát gái hỏi.

    -Gumi Megpoid,a...chết.-Gumi giật thót mình khi Miku trừng mắt nhìn cô.

    -Em..em không cố ý,tại em lỡ miệng thôi mà.-Gumi ra sức phân bua.Ánh mắt Miku cũng dịu lại phần nào,gõ xuống sàn ra ám hiệu:"Cứ dùng tên thật đi,5 năm nay chúng ta đã không dùng nó rồi.Sẽ không ai biết đâu."

    Cả 2 người còn lại gật đầu.

    -Sao vậy?-Cậu tóc xanh lá nói-Tại sao cô lại bảo không cố ý khi nói tên thật của mình?-Cậu nheo mắt nghi ngờ.

    -Không có gì đâu,tại ngày xưa chị từng dạy là không được nói tên mình cho người lạ,nên bây giờ có hơi hốt hoảng.-Gumi nói dối có thể nói đã thành bậc thầy,mặt không đỏ tim không đập nhanh.

    -Vậy anh tên là gì?-Gumi ngập ngừng hỏi.

    -Tôi là Megurine Gumiya.Từ nay cô sẽ là người hầu của tôi đấy.Cấm cãi!-Gumiya cười ranh.

    Gumi cau mày khó chịu,nhỏ vừa vào nhà đã bị sai bảo rồi,không biết sau này sẽ bị đè đầu cưỡi cổ sao đây.Nhưng rồi nhỏ khó hiểu hỏi:

    -Sau anh lại vừa nhìn tôi vừa chảy máu mũi vậy?Kì quá à.-Nhỏ đỏ mặt quay đi hướng khác.

    -Người hầu mới chất lượng tốt thật đấy!Rất xinh đẹp mà 3 vòng rất chuẩn nữa,83-61-89,em định lấy hết máu của tôi đấy à?-Gumiya cười biến thái.

    -YA,hentai!!!-Gumi la lớn rồi ra góc tường tự kỉ lầm bầm nói:"Trong sạch của ta bị lấy mất rồi,trong sạch của ta..."

    Gumiya ôm lấy nó,nhè nhẹ nói bên tai:

    -Anh sẽ còn lấy nhiều thứ khác của em nữa đấy!-Xấu hổ,Gumi dùng max âm lượng hét:

    -AAAAA-"Đáng yêu thật đấy!"

    Gumiya thầm nghĩ

    Rin thu hết âm thanh của Gumi cũng như tất cả những vật bật lại âm thanh vào tai rồi gõ xuống sàn ra ám hiệu.Miku nhắm mắt lại tập trung nghe từng ám hiệu rồi mới mở ra,nhưng ánh mắt đã sắc lạnh hơn vài phần.Tất cả đều đã được Mikuo nhìn thấy,cậu nheo mày lại.

    Cậu con trai tóc vàng buộc 1 chùm đằng sau cứ tiến lại gần Rin thì cô lại lùi lại vào bước.

    -Cô tên gì?-Anh hỏi.

    -Kagami Rin.-Nó đau lòng nhắc đến từ đó.Kagami,nghĩa là cái gương,tượng trưng cho 2 nửa không thể tách rời,nhưng giờ chỉ còn 1,cô đơn và buồn bã.

    -Cô có sao không?-Anh hốt hoảng khi thấy nó như sắp khóc.

    -Tôi không sao,mà tên anh là gì?-Rin cố gắng gượng cười tươi nhất có thể nhưng lại chỉ thấy được nụ cười đầy nước mắt.

    -Tôi là Megurine Len.-Anh chìa tay ra và nhỏ cũng bắt lại.Len cau mày lại,tay của Rin lạnh quá.

    Miku nhìn hai cô em gái của mình cuối cùng cũng trở về với tính cách thật,cô nở nụ cười dịu dàng hiếm hoi.Mikuo đã thấy được tất.

    -Tên?-Hắn lạnh giọng nói.

    -Hatsune Miku.Tên?.-Cô lạnh không kém.

    -Megurine Mikuo.Người hầu*chỉ Miku*.Chủ nhân*chỉ mình*.

    -Ok.

    2 người đấu mắt và bắn hàn khí một hồi lâu.Mikuo mới đứng dậy đi khỏi.

    -Haiz.Anh cả lúc nào cũng lạnh lùng ít nói như vậy.Chị các cô sao hiểu được những lời anh ấy nói cũng như toả hàn khí dày đặc vậy?Cô ta luôn vậy sao?-Gumiya khó hiểu hỏi Gumi.Nó thở dài:

    -Chị ấy đã từng rất vui vẻ và hoà đồng,cho đến khi chuyện đó xảy ra.

    -Đừng có mà nhiều chuyện nữa,chị đã hỏi họ phòng của mình rồi,chuẩn bị sửa soạn nhanh lên để còn làm việc..-Miku nghiêm giọng ra lệnh.

    -Anh cũng hiểu rồi đó.-Gumi trả lời rồi kéo tay Rin đi theo Miku.
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 2:Cuộc sống mới


    Cả 3 người cùng lên phòng của mình,Miku đóng cửa lại,sau khi chắc chắn không có ai đang nghe lén hoặc xem trên camera,cô mới nói:

    -Thông báo tình hình đi.

    -Khu vườn chúng ta đã đi qua chứa rất nhiều thực vật mang kịch độc.Không ai rảnh rỗi sinh nông nổi lại đi trồng những loại này,trừ khi...-Gumi dừng lại vài chỗ rồi mới tiếp tục-Trừ khi họ định giết hoặc tra tấn người.

    -Sau khi chị Gumi tạo tiếng vang,em đã phác hoạ được hầu hết những vật đập lại âm thanh trong đầu.Tất cả những gì đáng quan tâm là,họ có tầng hầm chứa dụng cụ tra tấn,vũ khí và vài bản thiết kế cũng như kế hoạch.-Rin hình dung lại từng chi tiết trong đầu.

    -Dựa vào đồ vật,độ xa hoa và độ lớn của căn nhà này,chị đã tính toán được tài sản,các mối hợp tác,cổ đông của gia đình này.Công ty trùng khớp với kết quả nhất chính là công ty Vocaloid.-Miku suy nghĩ tất cả trong đầu,rồi lạnh lùng cất tiếng:

    -Vậy đáp án chính là?

    -Chúng ta đang ở trong căn nhà của bang Devil.-Cả Rin và Gumi đồng thanh.

    -Phải,theo suy tính của chị thì chắc chắn sẽ có người đánh đập chúng ta.Đừng có chết mà không xin phép chị 1 câu.Và quan trọng nhất là không được bộc lộ dị năng ra,nếu muốn sống sót.-Miku lạnh giọng.

    -Vâng.-Rin và Gumi cung kính trả lời.

    Dưới nhà,Rin,Gumi và Miku nhìn thấy một cô hầu gái vẻ mặt dữ dằn đi về phía mình.Đó là Lapis,1 hầu gái trong biệt thự.

    -Bọn mày được cái thá gì mà phục vụ các cậu chủ chứ.Chắc chắn bọn mày đã quyến rũ họ bằng cái nhan sắc giả tạo kia rồi.Bọn láo toét!-Cô ta vừa quát vừa đè đầu Rin xuống.Gumi định lao vào đánh ả một trận nhưng bị Miku ngăn lại.Miku nói nhỏ nhưng đầy đe doạ:

    -Không được manh động!Em muốn chúng ta bị phát hiện sao?Rin đã trưởng thành rồi,nó sẽ xử lí được.Em cứ đứng đó mà xem kịch hay đi.

    Thấy vậy,ánh mắt của Gumi cũng hạ hoả được vài phần nhưng vẫn lườm Lapis.Rin bỏ ngoài tai tất cả mà nhỏ nhẹ nói:

    -Ừ,tôi láo nhưng tôi biết điều,còn hơn những kẻ nói nhiều mà không biết nhục.

    Lapis tức hộc máu gào lên:"Mày!"và giơ tay định tát Rin.Bỗng có hai thân ảnh lao ra,một giữ tay Lapis,một vòng ra đằng sau bóp cổ cô ta.Miku lạnh lùng siết chặt cổ Lapis lại,âm trầm nói nhỏ nhưng lại như một đạo sét đánh ngang ả.

    -Cô đánh em tôi 1 lần,tôi sẽ trả lại gấp 10 lần.Cô đánh em tôi 2 lần,tôi trả lại gấp 100 lần.Cô đánh em tôi 3 lần,tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết.-Nói xong,Miku lấy giấy chỉ đạo công việc của Lapis đọc.Sau một hồi,Miku nghiêm giọng phân phó:

    -Rin đi rửa bát ở tầng 3 dãy nhà B,Gumi lau nhà ở tầng 7 nhà A,chị sẽ đi giặt quần áo tầng 1 nhà C.Ý kiến gì nữa không?

    -Cô...cô sẽ bị các cậu chủ trừng phạt.-Lapis còn chưa hoàn hồn vì ban nãy,ả lắp bắp đe dọa.

    -Cô nghĩ tôi không biết sao?Các cậu chủ đi ra ngoài hết rồi.Nếu không làm sao cô có thể dọa người hầu riêng của họ được.Phòng của họ dù làm bằng tường cách âm thì cô hét bằng giọng lan 10km thể nào họ cũng nghe được thôi.-Gumi cười khinh bỉ.

    -Vậy,tạm biệt nhé!-Rin vẫy tay rồi đi khỏi phòng khách.

    Tại chỗ Miku,cô đang giặt cả 30 thùng quần áo đầy,bỗng có người dẫm chăn vào chậu của cô.Ngẩng đầu lên,hóa ra là đồng bọn của Lapis,hình như tên là Petit thì phải.

    -Cô chính là người hầu riêng của cậu Mikuo phải không?Nhìn thật xấu xí.-Cô ta khinh bỉ.Khuôn mặt đầy ghen ghét và trong tâm trí của cô ta đang gào thét:"Chết tiệt!Tại sao con ả này lại đẹp như vậy?Ta nhất định phải hành nó chết đi sống lại mới bõ con tức!"

    Miku chỉ nhếch môi lên,tạo nên nụ cười hình bán nguyệt đầy mỉa mai.Cô tựa tiếu phi tiếu nói:

    -Cô thật dũng cảm.Dám dẫm lên chậu quần áo của cậu chủ cơ đấy!Không biết cậu Mikuo sẽ nghĩ gì về việc này nhỉ?

    -Mày,mày...-Petit giận quá mất khôn,tát Miku một cái.Sau đó liền bị một bàn tay khác tát lại,cô ta hoàn hồn định lao vào đánh Miku thì run lên hoảng sợ,môi thốt lên từng từ:

    -Cậu...chủ...Khô..không phải như ngài nghĩ đâu.Tôi chỉ...

    -Đánh người hầu riêng của tôi sao?Cô to gan thật đấy.Đi nhận hình phạt ở phòng Huyết Lang mau lên!-Mikuo lạnh lùng quát.

    -Cậu chủ,tôi không có làm gì mà,ngài đừng phạt tôi,đừng phạt tôi mà!-Petit la hét trong khi bị 2 vệ sĩ lôi đi.

    -Cô làm gì ở đây?-Hắn lạnh tanh hỏi.

    -Giặt đồ.-Cô trả lời ngắn gọn.

    -Một mình?

    -Ừ.

    -Tại sao?

    -Tại tôi thích.

    -Cô ở trong nhà này thì phải tuân thủ quy tắc nơi đây,đây không phải trò chơi mà cô thích hay không thích đâu.Nếu không chấp hành thì,chết.-Mikuo bóp cổ cô hung dữ nói.Thay vào đó,cô không có chút phản ứng nào,chỉ nhìn hắn một lúc rồi nói:

    -Cuộc sống với tôi chính là 1 trò chơi.Chết là hết thôi!Cần gì phải luyến tiếc.-Gỡ tay hắn ra khỏi cổ,Miku lại tiếp tục ngồi xuống giặt đồ.Mikuo bất ngờ trước câu trả lời của cô nên đơ vài giây,hắn quay lưng lại bước ra khỏi phòng.Trước khi đi,hắn nhắc nhở:

    -Tôi cho cô đi nghỉ,ăn chút gì đó đi,nhìn cô giống như bộ xương biết đi ấy.

    Miku chẳng nói chẳng rằng gì chạy ngay vào nhà bếp.
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 3:Cuộc sống mới(tiếp)


    Chỗ của Gumi,

    -Aaaaaaa.-Tiếng than thở cất lên từ một cô gái xinh đẹp với mái tóc màu lục bảo

    -Haiz,cả cái hành lang này dài đủ 140m,lau làm sao cho hết.-Gumi thở dài.

    1 tiếng lạc trôi sau,nhỏ vẫn chưa lau hết được một nửa thì cả đám người hầu đi ngang qua,dẫm hết bùn đất vào cái chỗ vừa lau xong.Gumi tức giận gào lên:

    -Không đánh được bọn bây thì bà thề bà không phải là em của Miku tỉ tỉ.-Nói rồi Gumi lao vào định đánh bọn họ thì một bàn tay giữ nó lại.

    -Cái gì thế?-Gumi gầm lên.

    -Em không nên đánh người nha,rất là hư đấy!-Gumiya cười tà.

    -Tôi phải đánh bọn họ,tôi vừa lau sàn xong mà họ làm bẩn hết rồi!-Nhỏ như một con mèo xù lông định thoát ra khỏi vòng ôm của cậu.

    -Mà ai bảo em lau sàn vậy?-Cậu thắc mắc hỏi.

    -Chị Miku đọc tờ giấy phân công làm việc của Lapis rồi mấy chị em tự đi làm thôi.-Gumi nhún vai như chuyện đấy là bình thường.

    -Em là người hầu của tôi nên lần sau không ai được bắt em làm việc nghe chưa.-Gumiya nhăn mày khó chịu.

    -Ừ-Nhỏ gật đầu.

    -Thôi em đi xuống bếp lấy gì ăn đi,việc nhà thì tôi sẽ bảo người hầu làm cho.Mà nhìn em ốm quá,em đã không ăn gì trong bao lâu vậy?-Cậu lo lắng hỏi han.Và Gumi đã nói một câu mà biến Gumiya thành tượng đá.

    -2 tháng!!!

    Chỗ Rin,nó vẫn kiên trì rửa 10 chồng chén cao bằng cả người mình.

    -Haha,mày ráng mà rửa đi!-Yukari(đồng bọn của Lapis)vừa cười vừa giật tóc Rin từ đằng sau.

    -Bỏ tóc tôi ra.-Rin nhỏ nhẹ từ tốn nói,như không có chuyện gì đang xảy ra.

    -Tao không bỏ đấy thì sao?Mày phải trả giá vì đã quyến rũ cậu Len.-Cô ta gào lên và xô hết đống bát đĩa xuống,tạo ra tiếng đổ vỡ khó nghe.Tiếng động đó đã chạm đến tai của Miku và Gumi.

    Sau đó,Yukari xô nhỏ vào chỗ những mảnh vỡ và không may,một mảnh vỡ đã đâm xuyên qua tim của Rin,máu loang lổ ra khắp nơi.

    -KHÔNGGG!!!-Gumi hét lên và lao thẳng đến chỗ nhỏ,rút tất cả những mảnh vỡ trên người ra,trừ trên tim.Cả Mikuo,Len và Gumiya đều nghe thấy.Anh từ ngoài lo lắng chạy vào mới thấy một cảnh tượng kinh hoàng.Rin đang nằm trên đùi Gumi,toàn thân chảy máu,2 mắt nhắm nghiền và có mảnh sứ cắm vào ngực trái.Miku đang đứng đó cúi mặt xuống,nắm chặt tay còn Yukari cố gắng tìm chỗ trốn.

    Len nhấc bổng Rin lên,máu vấy bẩn cả bộ đồ cậu đang mặc.

    -Cậu chủ,tôi...-Yukari cố gắng phân bua cho hành động của mình thì Len la lớn:

    -Cô bị sa thải!CÚT!-Rồi nhanh chóng bế Rin đi đến phòng cấp cứu của biệt thự.Bỗng Miku ngẩng đầu lên,đôi mắt sắc lạnh ẩn chứa sự tàn nhẫn và tức giận.Cô bước lại gần Yukari,toả ra sát khí mà nhìn cô ta.

    -Tôi muốn giết cô.-Miku nhỏ nhẹ.Người ngoài nhìn vào tưởng chừng như cảnh cáo bình thường,cho đến khi thấy sát khí tử thần và ánh mắt như muốn tra tấn sống không bằng chết của Miku.Yukari như người mất hồn,sợ hãi ngồi bệt xuống không ngừng run rẩy.

    -Chị.-Gumi đặt tay lên vai cô,chấm dứt chuỗi tư tưởng không mấy hay ho lắm của Miku:

    -Đi thôi,Rin chắc cũng đã tỉnh rồi.
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 4:Bí mật


    Tại phòng cấp cứu

    Miku mở cửa thật nhẹ nhàng để cho Rin được nghỉ ngơi yên tĩnh.Thấy tiếng động,Len quay đầu lại nhìn Miku và Gumi bằng ánh mắt khó hiểu.

    -Sao vậy?-Cô hỏi.

    -Rin sao có thể hồi phục nhanh đến thế?Cô ấy có dị năng sao?Sao cô ấy không cho tôi biết?Các người tới đây để làm gì,giết bọn tôi sao?-Len đưa ra hàng loạt thắc mắc trong đầu mình.

    -Phải,con bé có dị năng mà theo lời nó thì đấy là lời nguyền thì đúng hơn.Trong cuộc đời nó đã ân hận rất nhiều lần vì những việc mình làm mà muốn chết.Nhưng cái năng lực này lại bắt Rin không thể."

    Lời nguyền"như vậy thì nó nên khoe với tất cả những người khác sao?Và đính chính lại,bọn tôi không tới đây để giết mấy người và nếu có thì có thể hay không?Chút năng lực cỏn con này chẳng giúp gì cả.-Miku trả lời tất cả rồi đến bên Rin đang nằm trên giường.Cô ra lệnh:

    -Cậu đi ra khỏi đây cho Rin tĩnh dưỡng đi.Gumi xuống bếp nấu bát cháo cho con bé.Chị sẽ tách mảnh sứ ra khỏi tim nó.

    -Chị có chắc là làm được không?Em hơi lo.-Gumi nán lại,nhỏ yêu Rin nhất và muốn ở lại chăm sóc em.

    -Em đang nghi ngờ chị hả?Ai cho em quyền để làm vậy?Thực hiện mệnh lệnh của chị.NGAY!-Miku quát lớn,vẻ mặt đầy hoảng hốt.Đồng tử Gumi liền co rụt lại,chạy xuống bếp thật nhanh, thầm nghĩ:"Có chuyện gì với chị ấy vậy nhỉ?Mình chăm sóc Rin thôi cũng không cho,thật xấu tính."

    Ngay lập tức,Gumi phùng má giận dỗi hết sức đáng yêu,nó lầm bầm:

    -Hứ,nếu thế thì em không nấu cho chị ăn nữa.

    -Dễ thương quá!Em đang dỗi chị em đó sao?-Giọng nói thình lình cất lên sau tai Gumi khiến nhỏ giật bắn mình.

    -Anh làm ơn đừng có xuất hiện như ma rồi lại doạ tôi nữa,vài lần nữa là tôi chết vì đau tim đó.

    -Nếu vậy thì anh sẽ xoa bóp cho con tim em đỡ đau.-Gumiya vừa nhìn ngực bên trái của Gumi vừa chảy máu mũi.

    -Biến thái,cút đi cho tôi.-Gumi đỏ hết mặt vì xấu hổ,vội vàng tách Gumiya ra.Bỗng biểu cảm đấy lập tức biến mất,thay vào đó là sự sợ hãi và hoảng hốt.Nhỏ cuống cuồng chạy lên cầu thang.Đến trước cửa phòng cấp cứu,Gumi đẩy cửa cái rầm đi vào.

    Phụt

    Miku thổ huyết tay ôm ngực,gương mặt biểu hiện kiệt sức và đau đớn.

    -Chị!Chị có làm sao không?Tại sao chị lại hàn gắn cái sợi dây chết tiệt đó?Chị có biết tỉ lệ thành công chỉ là 0.0001% và nếu thất bại thì nó sẽ phản phệ lại không?-Gumi la lên,đôi mắt đã thấm đẫm nước.

    -Sao em biết là chị đang hàn gắn sợi dây tử của Rin và Lenka?-Miku hỏi,nhưng tiếng càng ngày càng nhỏ dần.

    -Trong thoáng chốc,em đã cảm thấy sức mạnh của mẹ.Chị có nhớ không?Sau khi mẹ chết,mỗi đứa nhận được 1 phần dị năng của mẹ.Lenka cắt đứt sợi dây.Chị là làm liền nó lại.Em là tạo ra sợi dây tử(2 người kết nối sợi dây tử,1 người chết thì người kia chết theo).Còn Rin thì tạo ra sợi dây sinh(2 người kết nối sợi dây sinh,1 người chết,người kia còn sống thì người chết sẽ sống lại.)-Gumi vừa đỡ chị xuống giường vừa nói.

    -Chị không muốn mất đứa nào cả,dây tử còn là sự kết nối duy nhất của Rin và Lenka.

    Nếu Rin biết được,không biết nó sẽ suy sụp thế nào.-Miku trước khi nhắm mắt lại vẫn lo lắng nói.

    -Rin là em của chúng ta mà,con bé rất mạnh mẽ.Nó sẽ khôi phục lại nhanh thôi.Chị nghỉ đi,em sẽ xuống nấu cháo cho cả 2.-Gumi bước ra khỏi phòng.

    Tối hôm đó,Rin và Miku được về phòng mình.Vừa đóng cửa lại,Rin quỳ sụp xuống,gào khóc hết nước mắt.Gumi và Miku an ủi hết lời,Rin mới nín.

    Trong căn phòng của mình,có 3 người con trai đang vò đầu suy nghĩ:"Sau gáy Miku có vết sẹo dài được chém bằng dao.Gumi đột nhiên hoảng sợ rồi chạy lên phòng cấp cứu.Rin khi nhắc đến họ mình rồi lại chực như sắp khóc.Rốt cuộc họ có bí mật gì?"
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 5:3 "thánh nữ"


    Rầm.Cánh cửa bị mở mạnh và đi vào là 3 người con gái "xinh đẹp" bước vào.Đó không ai khác là Miki-hôn thê của Mikuo,Lola-thanh mai trúc mã của Gumiya và SeeU-bạn gái cũ của Len.

    -Các cô ở đây làm gì?-Len lạnh lùng hỏi,chỉ cần nghe tiếng ầm ĩ dưới nhà là biết ngay bọn phiền phức ấy đến rồi.

    -Len~~~,em đến đây thăm anh mà ~~~.-SeeU cất giọng nhão nhoét,chạy lại định ôm lấy Len.

    Anh đẩy cô ta ra.

    -Lapis gọi chúng tôi đến,thật sự có con nhỏ định quyến rũ Mikuo của tôi sao?-Miki khinh thường hừ lạnh,tính cô ta luôn khinh thường và dẫm đạp lên những kẻ yếu hơn.

    -Tôi là của cô bao giờ?-Mikuo lạnh lùng không đếm xỉa đến cô ta.

    -Anh này cứ ngại ngùng hoài-Miki chu mỏ õng ẹo.

    -Phụt,hahaha.Mikuo,cậu chủ tìm được hôn thê tốt thật đấy.Ảo tưởng như vậy thì dù anh có ngoại tình với bao nhiêu người thì cô ta cũng không bỏ đi đâu.-Miku cười mỉa mai.

    -Con nào?-Miki trợn mắt nhìn cô.

    -Tôi nè.-Miku ra vẻ"bố không quan tâm mày".

    -Con nhỏ không biết dưới trên!-Ả tát vào mặt cô.

    -Cảm ơn vì lời khen.-Miku liếc rồi đi ngay vào nhà bếp chuẩn bị đồ.

    -Còn con nhỏ xấu xí kia,đi pha trà hoa cúc cho ta mau.-SeeU chỉ vào mặt Rin nói.Rin không nói gì chỉ lẳng lặng rót cà phê cho Len:

    -Em pha cà phê cho cậu chủ rồi nè,uống ngon không?-Nó cười mỉm.

    -Ừ,ngon lắm.Nhất là khi em tự tay pha cho anh thế này.-Len hiền hòa xoa đầu Rin.

    -Con kia,mày coi tao là không khí à?Đi pha trà cho tao mau!-SeeU tức giận hất cà phê nóng vào người nó.Nhưng cô ta bắt đầu hoảng sợ khi thấy những vết bỏng của Rin nhanh chóng liền lại.

    -Yêu quái!-Ả lùi lại vài bước.Rin nói nhỏ chỉ vừa đủ chỉ cho Len và SeeU nghe thấy:

    -Chị đã từng dạy tôi câu này:"Một khi đã ghét thì dẫm và đạp cho nát bét là xong,một khi đã khinh thì lặng thinh và coi nó đéo tồn tại."

    -Mày!-SeeU gầm lên định xông vào đánh Rin nhưng bị Len chặn lại.

    -Đây là người hầu riêng của tôi,ai cho cô có quyền đánh.-Len trợn mắt.

    -Nhưng Len...-SeeU nũng nịu.

    -Cút!-Len không quan tâm nữa,dắt tay Rin lên phòng mặc cho SeeU đi theo.

    -Chào cậu Gumiya!-Lola cất giọng lảnh lót.

    -Cậu là ai vậy?-Gumiya khó hiểu hỏi.

    -Lola,thanh mai trúc mã của cậu nè!-Lola nhào lại ôm Gumiya.Còn cậu thì lại chăm chú nhìn Gumi,cậu rất bất ngờ khi cô có khuôn mặt vô cảm vậy.

    -Hai người trông vui thật đấy!-Nhỏ không cảm xúc làm Gumiya rất ngạc nhiên.

    -Cô là ai vậy?-Lola liếc xéo Gumi.

    -Người hầu riêng của cậu ấy,ít nhất là tạm thời.-Gumi nói làm tim cậu bất chợt đau nhói.-Chị tôi đã từng dạy rằng ngoài người nhà ra thì cũng nên giữ khoảng cách,phòng trừ...-Sắc mặt Gumi chùng xuống,những người bạn của nhỏ Miriam,Ann,...tất cả đều đã chết trong cuộc huấn luyện đó.Nhỏ không muốn đau lòng nữa.

    -Hừ,chỉ là người hầu thôi cũng bày đặt đau với buồn.-Lola.

    -Thôi đi.-Gumiya đặt tay lên vai Gumi,an ủi-Em lên phòng đi.

    Trong bếp.

    -Không ngờ sao gần 1 năm anh trai tôi lùng sục khắp nơi tìm,hoá ra các cô lại ở đây làm hầu gái,thật thảm hại đó CV01.- Miki mỉa mai.

    -Bây giờ cô mới nhận ra tôi sao SF-A1,tôi đau lòng quá.Cứ tưởng sau khi tôi đánh cô tơi tả thì phải chí ít nhận ra ngay sau 2 phút nhìn chứ.-Miku cũng không kém.Cô gái này,cô đã hận không thể băm vằm cô ta thế rồi lại bị anh trai cô ta ngăn lại.Miki đã hành hạ bọn cô sống dở chết dở mấy ngày đầu vào tổ chức.Quá tức giận,Miku đã thách đấu ả và chiến thăng.Từ đó,Miki cũng không dám đụng vào bọn cô nữa.

    -Sau cái chết của Honne Dell,anh Hiyama đã lên làm kẻ đứng đầu rồi.Dù rất muốn cảm ơn cô vì đã giết lão Honne nhưng luật là luật,kẻ phản bội phải chết.Bây giờ tôi không thể chờ đợi việc nhìn thấy 4 người bọn cô bị tra tấn đâu.-Miki cười tàn nhẫn.

    -Chỉ có 3 người thôi,CR02 bỏ đi rồi.-Miku nhếch mép cay đắng.

    -Đương nhiên là tôi không nhắc đến ả ta,không cảm thấy đau đớn thì tra tấn làm gì?Tôi đang nhắc đến Nero cơ.-Miki đe doạ.-Tôi đã cho anh ta cơ hội.Nếu Nero chịu làm người tình của tôi thì anh ấy sẽ được sống,nào ngờ anh ta lại chỉ yêu con nhỏ Neru ấy chứ.Không còn cách nào nào khác,tôi phải tra tấn cho đến khi đồng ý thì thôi.

    Dứt lời,Miki thấy bên ngực trái mình có gì lành lạnh.

    -Cô dám làm thế sao?Tôi có thể đánh bại cô,tôi có thể đả thương cô thì sao tôi không thể giết cô chứ.-Miku kề con dao sắc lạnh nhắm thẳng đến tim Miki.

    -Cô...cô không dám đâu,ở đây có người đó.-Miki sợ hãi nhưng vẫn cố cười khan.

    -Cô quên rồi à?Cái bí danh Death Queen của tôi không phải để ra oai làm cảnh đâu.SF-A1,nếu cô dám động đến anh tôi thì thứ sẽ được gửi đến biệt thự của Hiyama chính là túi đựng xác Kiyoteru Miki đó.-Miku.

    -Thôi,tôi sẽ giữ cô sống để biết vị trí anh Nero.Nhưng quan trọng hơn là,nếu giết cô tại đây thì còn có gì vui nữa chứ?-Miku buông dao xuống,tàn nhẫn cười.

    -Chị Miku,chị chuẩn bị xong bữa sáng chưa?-Tiếng Rin vui vẻ vọng ra từ phòng khách.-Bọn em vào đây.

    -Ừ.-Miku hiền hậu đáp,như thể biểu cảm đáng sợ của cô chưa từng xuất hiện.Nói rồi,cô thì thầm vào tai Miki:"Nào,sợ hãi đi,tuyệt vọng đi.Sám hối giờ đã muộn.Tất cả chỉ mới bắt đầu thôi."
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 6:1 Rin hoàn toàn khác lạ


    Sau khi 3 cậu chủ cùng mấy con "gà" ngồi vào bàn xong xuôi,đang ăn bữa sáng.Gumi tỏ ra tò mò với Miku:

    -Cô ta biết những gì?

    -Em nói vậy là sao?-Miku làm mặt khó hiểu.

    -Nhìn kẻ thù truyền kiếp của mình đứng trước mặt,chị không giết cô ta là chuyện bất khả thi.Chỉ có 1 khả năng là SF-A1 biết chuyện gì đó mà vẫn lợi dụng được.-Gumi nói ra tất cả suy đoán của mình,khuyến mãi thêm nụ cười chiến thắng.

    -A,trả lại cho chị cái cô bé ngây thơ ngốc nghếch hồi trước đây.Đâu ra 1 Gumi thông minh thế này được,chị lấy ai để chọc tức nữa bây giờ?-Miku giả vờ hoảng hốt,lắc mạnh người nhỏ.

    -Em nghĩ bằng đầu gối cũng ra kết quả như vậy.Đôi khi chị là 1 người rất nóng nảy và tàn bạo đó.-Gumi chạy trốn khỏi bàn tay của Miku trước khi bị lắc đến độ không nhận ra trời đất trăng sao gì cả.

    -2 người đừng đùa nhau nữa,tiếp tục dọn món đi đồ nhà quê.-Lola khinh bỉ nói,không quên tặng cho Gumi-tình địch của mình hàng loạt ánh mắt hình viên đạn.

    -Lola,không được ăn nói linh tinh,đó là người hầu riêng của bọn tôi đó.-Gumiya nhắc nhở.

    -Tch-Lola tặc lưỡi.

    -Cậu chủ,em làm món bánh kếp chuối này.Cậu có muốn ăn không?Hay là ăn trứng rán?-Rin líu ra líu ríu chăm sóc Len,điều đó khiến cho Len như đang lên thiên đường vậy.Anh gãi đầu cười ngượng nhưng trong lòng thì đang gào thét sung sướng.SeeU nhìn thấy tất cả,cô ta ghen tức nhìn nó,như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống vậy.

    -Cái con nhỏ giả tạo!Anh Len đừng để bị nó lừa.Thực chất nó chỉ giả bộ hiền lành thôi.-SeeU gằn từng chữ 1.

    -Rin với những người nó yêu quý thì sẽ biến thành người mẹ hiền hoặc cô em gái đáng yêu.

    Luôn luôn là như vậy.-Miku cười hiền xoa đầu Rin.

    -Phải đó,vì thế nên Rin mới được 1 người thu mình trong vỏ như Lenka yêu quý đó.-Gumi hào hứng thêm vào nhưng ngay sau đó giật bắn mình khi nhận được cái lườm của Miku.Rin sắc mặt tối dần lại,nụ cười trên môi cũng tắt.

    -Rin,em không sao chứ,Gumi chỉ lỡ lời thôi.Lenka,con bé sẽ về mà.-Cô ra sức an ủi nó.Mẹ mất,em gái trở thành kẻ thù,với người giàu tình cảm như Rin thì chuyện này không khác gì địa ngục.Mới trở lại nếp sống bình thường được vài hôm thôi mà Gumi lại...

    -Lenka là ai vậy?-Len khó hiểu,ai mà lại khiến Rin yêu quý đến vậy.

    -Lenka là em sinh đôi của Rin,sau ngày hôm đó,con bé từ mặt cả bọn rồi.-Gumi trả lời,giọng điệu hết sức ân hận.

    -Chị rút lại câu nói em thông minh đấy.Cứ tưởng đỡ hơn nhưng ngựa quen đường cũ.Lại phạm sai lầm,đã vậy lại còn là sai lầm nghiêm trọng nữa chứ.-Miku trách móc.

    -Em không có ý đó.Rin,chị chỉ lỡ lời thôi...-Gumi ra sức phân bua,1 tay đặt lên vai Rin thì bị hất ra.

    -Con bé đã từ thì em sẽ bỏ.Là người dưng cả rồi,có nhắc đến cũng không hại gì cả.

    Sau này nếu có gặp thì cũng không nương tay.-Nó lạnh lùng,nuốt nước mắt vào tim nói rồi tiếp tục làm đồ ăn.

    -Haiz...Cái con bé này, gia đình lúc nào cũng là vảy ngược của nó.Nhưng một khi nó từ bỏ 1 người thân thì tức là đã tuyệt vọng thật sự rồi.Sự việc kinh khủng đến thế này rồi sao.-Miku thở dài,ánh mắt hơi trầm xuống.-Thôi vậy đã thế này thì chị nói thẳng luôn,Miki biết anh Nero ở đâu.

    -Cái gì?-Gumi mở to mắt bất ngờ sau đó nhanh chóng định thần lại.Rin có khựng lại vài giây và coi chuyện ấy như bình thường,tiếp tục làm bánh.

    -Anh ấy ở đâu?-Nó nhẹ nhàng hỏi Miki.

    -CV02,cô nghĩ tôi có trách nhiệm nói với cô sao?Đến CV01 cũng không động đến tôi thì làm ăn được gì?-Miki vênh mặt tự đắc.Bỗng có bàn tay trùm lên mặt cô ta rồi ấn xuống,tạo ra tiếng động chát chúa.Rin cầm con dao chĩa thẳng vào mắt ả giữa khe ngón tay.

    -Chị ấy không làm không có nghĩa là tôi không làm.Tôi là CV02,kẻ bầy tôi của CV01.Chị ấy vì sợ bẩn tay nên mới tha cho cô,còn tôi,với tư cách là người hầu sẽ không như vậy.Nên khắc cốt ghi tâm rằng tôi không nhân từ như chị Miku đâu.-Rin đe doạ,ánh mắt ẩn chứa sự khát máu, tàn nhẫn và trên người không ngừng toả ra sát khí của địa ngục.

    Kagami Rin,sau khi trở thành kiếm sĩ đã đi kiếm tìm chủ nhân cho mình để nguyện trung thành tới chết.Sau bao lâu tìm kiếm,nó cũng nhận ra được chủ nhân tuyệt vời nhất chính là chị cả Hatsune Miku.Từ đó,mỗi lần Miku đảm nhận nhiệm vụ thì tay Rin lại 1 lần nữa nhuốm đầy máu.

    -Vậy,câu trả lời của cô là?-Rin nghiêng đầu.Miki vẫn kiên quyết lắc đầu quầy quậy,ả nghĩ rằng nó chỉ doạ suông giống Miku thôi.

    -Không trả lời sao?-Rin liếc nhìn khuôn mặt sửng sốt của Len,tự nhủ mình không nên làm quá.Nhưng cô ta rất thích hành hạ tra tấn người khác,anh Nero rơi vào tay ả chắc chắn sẽ chịu khổ,phải trả giá.Nghĩ vậy,nó di chuyển con dao cắm xuyên qua lòng bàn tay Miki.Chỉ nghe thấy tiếng hét lên như lợn cắt tiết vang vọng biệt thự.

    -Rin..em..-Len bất ngờ,không thể tin được Rin dịu dàng hiền lành lại có thể lạnh lẽo âm trầm mà đâm người khác thế.

    -Ả tra tấn anh trai của tôi,phải trừng trị.-Rin ngắn gọn đáp,đã lâu lắm rồi nó không đâm người khác và thấy nhiều máu chảy ra vậy.Cảm giác có chút...thoả mãn và sung sướng."

    Không được Kagami Rin,mày không được trở nên như vậy."

    Nó tự nhủ.

    -5 người có thể cho bọn tôi chút riêng tư với cô gái này không?Cảm ơn.-Sau khi đã không có người nào khác ở đây,Miku lạnh giọng.

    -Gumi,em muốn lấy công chuộc tội không?

    -Đương nhiên là có rồi.-Nhỏ vui vẻ,được tha lỗi là nhất,cũng như vụ việc liên quan đến Miki thì bắt đầu vui rồi đây.

    -Chúng ta đã được học cách tra hỏi phạm nhân rồi phải không?Giờ hãy coi nó như 1 buổi thực hành đi.-Miku cười nửa miệng.

    -Ok,về tra hỏi là em đứng nhất trong nhà đó.-Gumi tiến về phía Miki.Rin lúc này đang quay lưng về phía mọi người đưa ánh nhìn sắc lạnh về phía ả.Nó vuốt ve cây dao bóng loáng.

    -Em tham gia.Nhân danh Hell Angel,hãy cho cô ta nếm thử mùi vị của địa ngục nào.

    Vài ngày sau,trước biệt thự nhà Kiyoteru có món hàng được gửi tới,trong đó chính là Miki mặt mũi bầm dập với lời nhắn:

    "Gửi Hiyama,

    Cảm ơn rất nhiều vì thông tin và cảm giác sướng tay khi đánh người của em gái Miki của anh nhé!

    Thân tặng

    Death Queen,Hell Angel and Princess of Destruction."
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 7:Đánh thức cậu chủ


    Trời đã sáng,sau giấc mộng mị ban đêm,3 mĩ nhân của chúng ta thức giấc với 1 cách không thể nhẹ nhàng hơn.Ào,cả xô nước đá dội vào bọn cô.

    -Đã 4 giờ rồi mà bọn mày còn muốn nướng khét lẹt nữa à?Dậy làm việc ngay cho tao.-Lapis hung dữ.

    -Hừ,lần trước cô không nhớ kết cục gì đã xảy ra sao?Muốn bị như vậy nữa à?-Miku hừ lạnh, đúng là chứng nào tật nấy mà.

    -Bọn..bọn mày đi gọi 3 cậu chủ dậy cho tao.-Lapis có phần run rẩy nhưng vẫn đe doạ.Nhà này ai cũng biết là các cậu chủ ghét bị gọi dậy sớm nhất.Bọn cô gặp rắc rối rồi.

    Phòng Mikuo

    Cốc cốc cốc...Miku gõ cửa liên hồi mà vẫn chưa thấy hắn trả lời,sốt ruột cô mở cửa đi luôn vào phòng.Hoá ra hắn vẫn đang ngủ."

    Bình thường nhìn hung dữ nhưng ngủ rồi trông đẹp trai ra phết."

    Miku nghĩ thầm,tò mò chọt chọt vào má Mikuo."

    Mềm quá,như da em bé ấy."

    Cô cười thích thú.

    Hắn đang say giấc tự nhiên lại có người làm phiền,nheo mày lại.Mở mắt thì thấy Miku nở nụ cười tươi,Mikuo ngẩn ngơ nhìn.

    -Cô làm cái gì vậy?Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?-Hắn định thần lại,khó chịu hỏi.Mặt trời còn chưa lên cao mà đã phải dậy.

    -Da anh mềm quá,sờ rất thích nha.Với cả bây giờ 4 giờ rồi,Lapis kêu tôi gọi anh.-Miku vẫn chú tâm vào công việc của mình.

    -Lúc này phải ngủ,thôi cô ngủ với tôi luôn đi.-Mikuo nói xong liền kéo cô ngã xuống giường ôm vào.Nhưng Miku thoát khỏi tay hắn,đứng dậy.

    -Anh cứ nằm tiếp đi,tôi làm việc đây.

    -Chờ đã,bây giờ tôi làm sao ngủ được?-Hắn hỏi,mục đích để giữ Miku lại.Chẳng nói chẳng rằng,cô đặt lên má hắn một nụ hôn.

    -Đó,thế là được rồi.Tôi thường hôn vào má Gumi và Rin,bọn nó ngủ say như chết luôn.-Miku nói xong rồi đi thẳng.Trong phòng,có 1 mỗ nam đang đứng hình,đầu óc lên 9 tầng mây.Đóng sập cửa lại,Miku đột nhiên đỏ mặt xấu hổ,nói nhỏ:"Đồ ngốc."

    Phòng Gumiya

    Gumi bước vào như...chị đại và nói nhỏ như...sư tử gầm:

    -DẬY!!

    -Cái gì đấy?!Kẻ nào muốn bị đuổi việc hả?-Gumiya giật bắn mình quát lớn.

    -Chuỵ nè,chú có ý kiến à?-Nhỏ vênh mặt.Anh thấy Gumi đang ngồi trên giường thì cười nham hiểm đè xuống.

    -Anh làm gì đấy?-Gumi hốt hoảng kêu lên,cố sức giãy dụa.Anh ta tự dưng đè nhỏ ra làm gì?Đừng nói là làm thịt nhé,nhỏ còn là trinh nữ đó.

    -Về sau có còn vô lễ với tôi nữa không?-Cậu hỏi.To gan thật,đã là thê nô còn dám đảo chính à?

    -Có.-Nhỏ nói rồi xoay mặt đi chỗ khác.Gumiya nhếch mép gian xảo nâng cằm Gumi lên rồi từ từ cúi xuống.

    -Không,tôi không dám nữa.-Gumi hét tướng lên.Ahuhu,suýt mất nụ hôn đầu.

    -Xưng là em.-Cậu không dừng lại mà bắt đầu vén váy Gumi lên.

    -Em...em không dám nữa.Ya!Đừng có vén váy lên nữa.Huhu,lần đầu của em.-Gumi khóc lóc cầu xin.Lúc này cậu mới thả nhỏ ra bước vào nhà tắm,mặt mới hồng hồng lên thấy rõ."

    Nhóc con em thật dễ lừa nhưng đáng yêu lắm."

    Phòng Len

    Rin sau 30 phút gõ cửa xém gãy tay thì nhẹ nhàng mở cửa ra,yên lặng đi vào đúng chuẩn con nhà ngoan hiền.Nó nhẹ nhàng lay người anh:

    -Len dậy đi,trời sáng rồi.

    -Cút.-Len bực bội nghĩ thầm,chắc SeeU lại đến gây phiền phức nữa rồi.

    -Vâng,em đi ra ngoài,cậu chủ ngủ ngon nhé.-Nó cúi người chào rồi quay đi.Anh thấy là lạ,sao SeeU hôm nay đuổi dễ thế nhỉ,lại còn gọi mình là cậu chủ nữa với cả cái giọng trong trẻo ấy.Chẳng lẽ nào...Len bật dậy,thấy Rin định đi ra khỏi.

    -Em làm gì vậy?

    -Em gọi cậu chủ dậy nhưng cậu chủ bảo cút thì em xin cút ạ.-Nó cung kính cúi đầu.

    -Rin,về chuyện hôm trước,tại sao em lại.-Len ngập ngừng hỏi.Nó quay lại,ngồi xuống giường rồi bắt đầu kể:

    -Hồi nhỏ,em được dạy dỗ rằng không nên có cảm xúc,nó là thứ thừa thãi trong cơ thể.Phải tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh mà không bị tình cảm xen vào.Rồi em bỏ trốn với cả các chị và em của mình và gặp mẹ,anh Nero.Ôi chao,em được sống rất hạnh phúc,được vui vẻ.Cho đến khi bọn chúng đến,bọn chúng bắt mẹ đi rồi...rồi..Em gái em...nó..-Rin nấc nghẹn,tay siết chặt lấy chăn.

    -Anh xin lỗi,anh không nên khơi gợi kỉ niệm xấu.-Len xoa đầu nó.Cô gái này mới 18 thôi mà đã trải qua những chuyện kinh khủng thế này có phải quá sức không?

    -Em không sao.Quá khứ thì nên ở phía sau mà.Em sẽ vượt qua,nhanh thôi.-Rin lau nước mắt.-Để em chải tóc cho anh nhé.

    Nó dùng cây lược chải mái tóc vàng óng của Len,bất giác chợt có giọt nước mắt lăn xuống.

    -Sao vậy?-Len lo lắng.

    -Em chỉ muốn ta mãi mãi được bình yên thế này thôi.Được chải tóc cho anh,chung sống với các chị.Em vui lắm.-Rin cười hạnh phúc."

    Đẹp quá nhưng thật buồn bã và đẫm nước mắt."

    Len chợt nghĩ rồi ôm nó vào lòng.

    -Anh sẽ mãi mãi ở bên em mà,đừng sợ,cứ mãi cười tươi nhé.

    Khoảnh khắc đó,2 trái tim như chung 1 nhịp đập.Rin rúc vào lòng anh,Len ôm nó.Khung cảnh sẽ thật ấm áp nếu như không có tiếng la thất thanh:

    -Lão đại về!
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 8:2 chị đại về.


    -Chị đại về!-Tiếng hét vang lên biểu hiện sự bắt đầu của hỗn loạn.Tất cả mọi người chạy ra hết chỗ này đến chỗ khác sửa soạn.Kể cả Mikuo đang uống cà phê bị sặc,Gumiya cuống cuồng chạy lên phòng phi tang tạp chí người mẫu còn Len thì hấp tấp vừa ăn bánh mì vừa điều chỉnh quần áo cho gọn gàng.

    -Nhìn họ hoảng sợ đến mức như đạp phải quái vật hay sao ấy nhỉ?-Gumi thì thầm.

    -Không,so với quái vật thì chị đại này có vẻ còn đáng sợ hơn nhiều.Xem kìa,có người đang cầu cho thần chết mau tới nữa.-Miku quan sát mọi người bỏ chạy trong sợ hãi...khụ,là mọi người đang nhanh tay sửa soạn các thứ.

    Sau đó,2 cô gái có thể hình dung bằng 2 từ tuyệt mĩ bước vào.1 người với vẻ đẹp cổ điển,đậm chất phương Tây.Còn người kia với vẻ hiền hoà,nhu mì như nước.

    -Chị Luka,chị IA.Chào mừng hai chị trở...-Gumiya run lập cập chào hỏi thì IA đã reo lên:

    -Miku,Gumi,Rin!Các em ở đây sao?Bọn chị tìm các em mãi.-IA chạy tới vào xoa đầu Miku,ôm lấy Gumi và hôn lên trán Rin.Hành động này đã khiến tất cả mọi người trong đại sảnh biến thành tượng đá.IA chính là vị tiểu thư có giọng nói và ngoại hình hiền lành nhưng lời nói lại nặc mùi thuốc súng và mang người ta xuống địa ngục.3 hầu gái mới vào này mà lại được IA yêu quý vậy chắc chắn không phải bình thường

    -Chị Luka,chị IA.Các chị là chủ ở đây à,bất ngờ thật đó.Em không ngờ là bọn chị giàu đến thế.-Gumi nhìn IA với đôi mắt lấp lánh.

    -Chị Luka,chị quen bọn họ sao?-Mikuo bất ngờ hỏi.

    -Không chỉ quen mà còn là em nuôi nữa,không gặp nhau mấy tháng rồi.-Luka cười...bóp ngực Miku bất chấp khuôn mặt xám xịt của Mikuo.

    -WTF!-Tất cả mọi người trong đại sảnh đều gào ầm lên.

    -Ờ đấy thì làm sao?Chờ đã,mấy đứa mặc trang phục người hầu,còn gọi mấy thằng kia là cậu chủ...-IA suy nghĩ 1 hồi rồi đưa khuôn mặt ác ma về phía 3 kẻ-sắp-gặp-tử-thần nào đấy.Nhận được sát khí bắn tứ tung,3 mỗ nam nào đó lập tức chạy biến.IA lật mặt nhanh hơn lật sách quay lại cười như người mẹ hiền với 3 cô gái kia:

    -Bây giờ để ăn mừng cả 5 người tụ họp thì ta mở buổi tiệc trà sau vườn nhé.

    Sau vườn,có 5 cô gái đẹp đến yêu nghiệt đang ngồi nói chuyện và uống trà.

    -Sau đó chị đá vào hạ bộ của Gakupo(khổ thân anh Cà) rồi hahaha.-Luka cười sằng sặc,đáng đời cái tên bám theo cô như đỉa đói đấy.Cười dứt,IA mới nói bằng giọng trầm buồn:

    -Bọn chị biết chuyện của mấy đứa rồi.

    Cả 3 cô đều dừng tay vài giây thì Miku cười mỉa mai:

    -Chuyện của bọn em đúng là nổi tiếng thật đấy,chắc giờ ai cũng biết rồi.

    -Không đúng,hình như ngoài 1 vài người quan trọng trong tổ chức và một số người bọn chị ra thì không ai biết cả.-Luka nheo mày suy nghĩ.

    -Bọn chị thì đáng tin rồi.Chúng em rất yên tâm.-Gumi gật đầu yên lòng.

    Bỗng Luka phi Shuriken về phía bụi cây,lúc đó có 3 bóng hình bước ra.Đó chính là Mikuo, Gumiya và Len đập chai của chúng ta.

    -Bọn bây ở đây nghe lén cái gì?Chuyện bắt em ta làm hầu gái còn chưa tha mà còn chuốc hoạ vào mình.Thèm đòn lắm rồi phải không?-Luka đe doạ.3 người không nói gì chỉ lẳng lặng mà quỳ xuống:

    -Xin đại boss khai ân.Nô tài không dám nữa đâu ạ.

    Cả 3 đều nhớ những hình phạt mà 2 chị ruột đáng quý đã ban cho:

    Mikuo dám ủng hộ Gakupo làm anh rể của mình nên đã bị Luka dùng giây thừng treo ngược rồi thả vào 3 bể.Bể 1 chứa đầy sâu bọ,giòi gián...Bể 2 chứa đầy bộ phận bị cắt lìa cũng như thi thể.Bể 3 kinh khủng nhất là sự kết hợp của phân+bãi nôn+nước tiểu.Nhúng vào mấy thùng đó thì uống phải là chuyện hiển nhiên.Sau đó,Mikuo không còn dám động vào bất cứ thức ăn nào và liên tục tắm trong 1 tháng.

    Gumiya dám đi tán gái thâu đêm nên bị IA bắt đi gay bar.Không chỉ thế,cậu còn bị bắt phải nhìn 2 anh trai đồng tính XXOO trong suốt 4 tiếng mà bị trói vào ghế,banh mắt ra nhìn.Sau đó,cậu mất cmn cảm giác với cả làm tình.Đến bây giờ chỉ dám ôm và hôn thôi.

    Len vào buổi tối nhát ma 2 chuỵ nên bị trói vào ghế đưa đến nghĩa địa lúc nửa đêm,banh mắt ra xem hết bộ phim ma này rồi đến phim ma khác.Để tăng thêm kinh dị,2 chị đại còn để thêm mấy con búp bê ở đấy nữa.Sáng hôm sau thấy Len chết ngất,phải mất cả 2 tuần mới giúp anh dừng run chân tay như thằng động kinh,hễ tối phát là lại hét toáng nhà.

    Nghĩ đến những khoảnh khắc " tươi đẹp"ấy,các cậu nhà lập tức đổ mồ hôi lạnh.

    -Hừ,không lôi thôi với mấy đứa nữa.-Luka trước khi tiếp tục tiệc thì trừng mắt cảnh cáo với bọn hắn vài cái.

    -Sắp đến hôm đó rồi phải không?Mấy đứa có cần phòng riêng hay là...-IA ngập ngừng hỏi.

    -Hay là cho mỗi đứa ở phòng cậu chủ của mình đi,có việc gì họ chịu trách nhiệm.Miku ở phòng Mikuo,Gumi phòng Gumiya còn Rin phòng Len.-Tính "bà mai mối"của Luka bắt đầu phát tác.Lập tức 3 chàng liền hướng ánh mắt long lanh mong chờ về phía các nàng.

    -Cũng được,coi như buổi ngủ qua đêm đi.-Miku gật đầu.

    -Được rồi,chị với IA đi chuẩn bị đồ đây.Sắp có 1 cuộc làm ăn lúc nữa rồi.-Luka đứng dậy.

    -Với ai vậy?-Rin tò mò.

    -Mina Kameig.-Nghe Luka nói,tay Gumi bất giác siết lại,biến cái cốc đang cầm thành chỗ bụi.Ánh mắt của Miku cũng ánh lên sự tức giận,hận thù.Rin lại sờ tay lên đôi mắt của mình.

    -Bọn em không sao chứ?-Gumiya lo lắng,nghe đến tên bà ta tại sao Gumi lại phản ứng như thế?

    -Không sao.-Gumi đi ra khỏi vườn.Miku bất chợt quàng tay lên vai nhỏ và Rin,nói thầm:

    -Đã sẵn sàng gặp bà ta chưa?

    -Em đã đợi ngày này-cái ngày bà ta sẽ phải trả giá ấy từ lâu rồi.-Gumi cười tàn nhẫn.Rin gật đầu:

    -Vậy đi thôi,hãy cho bà ta nếm thử tất cả những gì chúng ta từng trải qua nào.
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 9:Vị khách không mời


    -Gumiya~~~Cậu đẹp trai quá à.-Lola lẳng lơ ôm cổ cậu.Cậu dù có thấy phiền phức nhưng phải chịu đựng để xem mèo nhỏ nổi giấm chua chứ nhỉ.Ngược lại,Gumi coi cảnh tượng như không khí,vẫn làm việc bình thường mà coi chuyện này như không phải của mình.Điều đó khiến tim cậu bất giác đau nhói,rốt cuộc cậu là gì trong mắt nhỏ vậy?

    Thực sự Gumi rất khó chịu với việc này nhưng nhỏ là ai mà có quyền ghen chứ?Tất cả bạn của Gumi đều gần như đã chết hết vì nhỏ.Gumi đã thề sẽ không tiếp xúc với 1 ai khác nữa,nhỏ không muốn mang đến cho họ đau khổ.Đặc biệt là cậu chủ biến thái mà mỗi khi nhắc đến trái tim Gumi lại đập liên hồi kia.

    Kính coong.Tiếng chuông cửa cắt đứt mạch suy nghĩ của 2 người.Gumi cười lạnh:"Đến lúc rồi."

    Đằng xa,1 người phụ nữ kiêu sa bước vào.Dù bề ngoài khá xinh đẹp nhưng bên trong bà ta lại thối nát cùng cực.

    Mina,Luka và IA ngồi vào bàn thảo luận làm ăn.Mina thống thiết van lơn:

    -Làm ơn hãy trợ giúp cho công ty của tôi.Các chủ nợ đã đến đòi tiền đầy công ty rồi.Hãy giúp tôi,tôi sẽ hết sức biết ơn các vị.

    Cùng lúc đó,Gumi bưng trà lên.Mina thấy mặt nhỏ thì hoảng hốt kêu lên:

    -Con gái,con đây rồi.Sau bao lâu mất tích hoá ra con ở đây sao?Mẹ lo cho con quá!-Nói xong,bà ta định nắm lấy tay Gumi thì bị Miku giữ tay lại.Cô cười lạnh:

    -Bà là ai mà xưng mẹ với em gái tôi?Nên nhớ rằng mẹ bọn tôi đã mất tháng trước rồi.

    -Tôi mới phải hỏi cô là ai?Cái đồ thấy nhà sang bắt quàng làm họ.Gumi,con đừng có dây với hạng người này.Về nhà với mẹ đi.-Mina khinh thường gắt.

    -Được,tôi sẽ về nhà...-Gumi nói nửa chừng làm Mina mừng rỡ nhưng rồi lại ném bà ta xuống vực với câu:-Nếu bà có tư cách làm mẹ tôi.

    -Đương nhiên là mẹ có tư cách rồi.Mau về với mẹ đi con.-Mina gào lên:

    -Etou,1 người mẹ có nên biến con mình thành vật thí nghiệm không nhỉ?1 người mẹ có nên giết hết bạn của con mình ngay trước mắt nó không nhỉ?1 người mẹ có nên tra tấn con và chị em của mình trong 2 năm không nhỉ?Bà trả lời cho tôi xem.-Gumi ra vẻ tò mò hỏi.Gumiya thì rất bất ngờ,mèo nhỏ của cậu đã trải qua từng ấy đau khổ sao?

    -Mẹ...mẹ làm gì có thực hiện những chuyện vô nhân tính đấy.-Mina run rẩy chối bay chối biến.

    -Vậy bà nói cho tôi xem,bà móc mắt tôi rồi lại gắn lại 17 lần,lột da tôi,cắt từng bộ phận của tôi ra được gọi là gì?-Rin trước giờ im lặng bây giờ toả cả tấn sát khí.Lập tức được Len ôm vào lòng mới dừng lại.

    -Bà còn nhớ đã hành hạ tôi thế nào không?193 nhát dao mỗi ngày trong 738 ngày đó.Thật sự dễ quên đến vậy sao?-Miku tiến lại gần hỏi.Trong lúc đó,Mikuo quay lại nhìn bà ta với ánh mắt hận không thể băm thành trăm mảnh.

    -Bạn bè của tôi:Miriam,Macne Nana,Haku,...Đều bị bà sát hại hết.Điều đó đã khiến cho tôi ân hận đến tận bây giờ vì nghĩ rằng mình đã gián tiếp giết họ.Vì nó mà tôi đã không còn dám kết bạn với 1 người nào vì sợ họ bị tổn thương bà có biết không?-Gumi gào lên,chực khóc đến nơi.

    -Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?Bọn họ nói thật chứ?-Luka đập bàn,em nuôi của cô mà Mina dám hành hạ họ như thế.Chết vạn lần vẫn chưa rửa hết tội.Mina chỉ run run không dám trả lời.Tức giận,IA lạnh lùng:

    -Cho công ty của Mina Kameig phá sản đi.Còn bà,mang đến phòng tra tấn cho tôi.

    Gumiya lại ôm Gumi từ đằng sau,cất giọng trầm buồn:

    -Đó là lí do vì sao em lại tỏ ra xa lánh khi tôi với Lola thân mật sao?Tại sao lại không nói cho tôi biết?

    -Tôi chỉ là ngôi sao chổi mang đến vận xui cho người tôi yêu thương thôi.Có tư cách gì mà gần gũi với anh chứ?Với lại,chuyện này chỉ là cơn ác mộng trong quá khứ,nhắc đến làm gì?-Nhỏ cũng hưởng ứng dựa đầu vào lồng ngực cậu.Bất chợt,Gumiya bế Gumi lên.

    -Anh làm cái gì vậy?Bế tôi đi đâu vậy?-Gumi ú ớ.

    -Lên phòng nghỉ ngơi đi,em đã có 1 ngày dài rồi.-Gumiya đặt nụ hôn lên trán nhỏ.Gumi đỏ mặt rồi ngượng ngùng gật đầu.

    "Chết tiệt,con đĩ nhà mày thì xứng đáng gì mà ở cạnh Gumiya chứ.Lola này nhất quyết sẽ cho mày sống không bằng chết."
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 10:Bị bắt cóc


    Hôm nay là 1 ngày như bao ngày bình thường khác,Miku của chúng ta đang lau nhà nhưng có vẻ tâm trí lại để ở nơi khác:

    -Chỉ còn 2 ngày nữa thôi là đến rồi.Không biết các em có ổn không vào hôm đó nhỉ?-Đang suy nghĩ miên man thì cô bị đẩy mạnh 1 cái:

    -Con đĩ kia,mau ra chợ mua đồ cho tao.Mày dám trốn đi hay mua không đủ thì đừng trách với tao.-Lapis rít lên the thé và đưa cọc tiền với tờ giấy mua đồ cho cô.Miku đọc tờ đó mà thấy bất ngờ,họ là heo hay sao mà ăn nhiều thế?3 tấn cà rốt,150 kg chuối,2 thùng cá ngừ,nước mắm,thịt bò,vân vân và mây mây.Nhưng đặc biệt là...không có hành!Cái nhà này có biết cái gì gọi là "đồ ăn ngon" không vậy?

    Mặc dù đang gào thét muốn lật bàn trong lòng,Miku vẫn từ tốn nói:

    -Tôi sẽ mang Gumi và Rin đi.

    Lapis gật đầu,thầm nghĩ trong lòng:"Mang cả bọn nó thì càng tốt,chết hết đi để tao được yên tâm."

    Tại chợ,Miku thở dài thườn thượt:

    -Tại sao có gì cũng mua lắm mà lại không có hành vậy trời?

    -Không sao đâu mà nee-chan.Mình đột nhập cửa hàng rau củ rồi cướp hết hành là được.-Rin cười(trả lại bé Rin tốt bụng cho tôi!)

    -Phải đó,người ta thấy được mặt mình thì giết người diệt khẩu luôn.-Gumi reo lên nêu ý kiến.Bầu không khí xung quanh 3 chị em thật vui vẻ,hồn nhiên,trong sáng.Nhưng nội dung cuộc nói chuyện thì,ờm...không phù hợp cho lắm.

    Đột nhiên,có mấy người mặc áo đen chặn họ lại.Cả 3 vẫn đứng vững thì bị khống chế bằng thuốc mê.Thế nhưng trước khi ngất,Miku nở nụ cười thâm trầm:

    -Muốn hại bọn ta sao?Thật ngu ngốc.

    Tỉnh dậy,bọn cô thấy xung quanh tối om,bị bịt mắt còn miệng bị dán băng keo.Khẽ cử động thì chân bị trói bằng dây thừng,tay thì trói vào cột.Cả 3 thay vì hoảng hốt,sợ hãi thì lại rất bình thường như không có chuyện gì xảy ra vậy.

    "Ổ buôn bán nội tạng,đúng như chị nghĩ.Lần này chúng ta chết rồi."

    Cô nheo mắt lại ra ám hiệu.

    "Còn không phải nhờ công của chị ra hiệu cho chúng ta không được manh động thì em đã đập chúng 1 trận chết đi sống lại rồi."

    Gumi hừ lạnh (đương nhiên bằng mũi) bất mãn.Mấy ngày nay ở nhà nhỏ đã ngứa tay với Lola lắm rồi,ra đường định cho bọn áo đen ăn hành mà lại bị chặn.Đúng là xui xẻo mà.

    "Thì chị Miku muốn chúng ta nhổ cỏ tận gốc mà,đánh khơi khơi vừa bị phát hiện mà bọn chúng vẫn sống nhởn nhơ nữa là."

    Rin ra sức can thiệp nhưng rồi cũng ra ám hiệu với vẻ mặt khinh thường:"Kiểu bắt cóc hèn hạ này thì chỉ có bọn ngu ngốc tiểu nhân làm thôi.Chị có quen kẻ nào như thế không?"

    "Ngoài Miki,Lola và SeeU thì còn ai khác nữa?Hỏi thừa."

    Miku.

    -Sao rồi?-Có tiếng đàn ông cất lên.

    -Quá tốt luôn đó.Không ngờ đào đâu ra 3 mĩ nhân này để thưởng thức.Lần này ngon rồi.

    -Hưởng thì chờ đi,còn phải đi bắt nhiều người nữa mà.Ê 3 thằng kia,nhớ canh giữ không cho đứa nào thoát đấy nhé.-Tiếng bước chân xa dần,xa dần.Lúc này Miku nhoẻn miệng cười.ánh mắt chứa sự trào phúng.Ngu si làm sao?Để lại có 3 người,lần này xử đẹp rồi.

    Ngay lập tức,cả 3 chị em giật đứt dây thừng ra rồi lấy ra vũ khí của mình.

    Miku làm trận thiên la địa võng trước mắt đối thủ của mình.Hắn chật vật cố gắng bước qua nhưng dây sắt đã xiết lại vào cơ thể hắn.Máu văng tung tóe,nghe đâu đó có tiếng răng rắc của xương vỡ.Cô nhếch mép khinh bỉ rồi điều khiển cho tất cả dây sắt cuốn quanh hắn,biến hắn thành cái kén.Cuốn càng ngày càng nhiều,càng ngày càng chặt.Sau đó...Xoẹt...Bẹp.Dây sắt đã cắt hắn ra hàng triệu mảnh,để lại đống thịt tởm lợm rơi xuống đất.

    Rin thì lại thích chơi đùa với đối thủ.Nó thoắt ẩn thoắt hiện khiến cho gã không biết nên chĩa súng về phía nào.Phương pháp di chuyển của Rin quỷ dị,khó nắm bắt như 1 u linh.Mỗi lần xuất hiện lại để lại cho gã 1 vết cắt sâu 5 cm vào thịt.Đùa nghịch chán(hoặc nhìn thấy đối thủ chẳng còn chỗ nào lành lặn để cắt nữa),nó mới từ từ cứa đi từng bộ phận của gã.Từ tứ chi đến tai rồi mới đến cổ,để lại tiếng rít gào đau đớn cho nạn nhân.

    Kẻ cuối cùng thấy đồng đội của mình bị giết quá thê thảm,bỏ chạy.Nhưng Gumi đã giương cung,trèo lên nóc nhà,ngắm bắn cho đến khi hắn đã kiệt sức mới thả tay ra.Thay vì tra tấn thể xác như chị và em của mình,nhỏ lại thích tra tấn về mặt tinh thần hơn.Cho hắn thấy cách đồng đội bị giết,cho hắn tuyệt vọng và sợ hãi sau đó mới giết.Đó mới chính là cuộc đi săn đích thực.Nhìn hắn đau đớn và kinh hoàng khi thấy chân tay mình đang thối rữa và rơi xuống dần.Đây mới chính là sự tàn nhẫn đích thực.

    Mang cái xác về lại nhà kho,Gumi cười:

    -Bây giờ ta thủ tiêu 3 cái xác nhé.-Nói rồi nhỏ bấm 1 nút trên mũi tên của mình.Nó lập tức trở to và dài hơn gấp 5 lần,trông rất giống 1 mũi lao.Sau đó,Gumi cắm cây lao đó vào từng cái xác.Chúng phát ra tiếng xèo xèo như đang bị rán rồi dần dần bị tiêu hủy.

    Nếu có ai đó nói 3 cô là khát máu và tàn nhẫn thì họ sẽ trả lời:

    -Bọn tôi kinh khủng thì làm sao?Kẻ mạnh được sinh là để giẫm đạp kể yếu.Nếu không muốn như thế thì phải vươn lên làm kẻ mạnh thôi.

    Trong tổ chức không có từ "khoan dung"hay "độ lượng",tất cả chỉ xoay vòng quanh việc ngươi sẽ sống hay chết.Muốn tồn tại thì phải giết người,phải tra tấn họ để được tôn trọng nếu không muốn bị dẫm nát dưới chân.Đó chính là những điều đã được tiêm nhiễm vào đầu bọn cô từ hồi còn là 1 cô bé.
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Happy birthday Rin and Len 27/12


    Hôm qua đã là 27/12 rồi nhưng mình bận nên bây giờ mình viết mấy ngoại truyện về 2 bạn ấy nhé.

    Len-Bang chủ tốt của Scythe:

    -Thưa bang chủ,phu nhân vừa đi ra ngoài gây chiến với bang Dark đối thủ của chúng ta rồi ạ.-1 tên thuộc hạ chạy hớt hải đến,trên mặt biểu hiện đầy lo lắng và sợ hãi.Bọn Dark bất phân thắng bại với họ,phu nhân đi gây chiến sẽ khiến nhiều người trong Scythe bị thương.

    Người đàn ông trẻ tuổi với mái tóc vàng óng,khuôn mặt yêu nghiệt lười biếng nghiêng hẳn sang 1 bên.Đôi mày tuyệt tác hơi nheo lại,giọng khó chịu thúc giục:

    -Ngươi còn không mau sai người đến đón cô ấy.

    -Vâng ạ,nếu Rin-sama khiêu chiến,bang ta sẽ chịu nhiều tổn thất..

    -Tổn với thất cái quái gì?Ý ta bảo là vợ ta cành vàng lá ngọc,ta thương còn không hết,làm sao cho cô ấy ra trận được.Ngươi bảo vài ba người hộ tống cô ấy về rồi sai 300 người đi san bằng bang Dark đi.Chúng dám thu hút sự chú ý của cô ấy.Đáng chết lắm.

    -...

    Rin-Nữ sát thủ tài ba

    -Bang Dark!Các ngươi mau ra đây nộp mạng đi.-Rin gào lên.

    -Kẻ nào to gan đến đây gây náo loạn.-Ngay lập tức,bang chủ Dark xông ra cùng với hàng trăm thủ hạ.

    -Ta nè,vợ của Megurine Len,phu nhân của Scythe đây.-Nó hừ mũi khinh bỉ rồi chạy lại giết hết cả lũ.Khi người của bang Scythe đến nơi,họ bàng hoàng khi thấy cả bang Dark đã bị tiêu diệt.Có thuộc hạ rụt rè hỏi Rin:

    -Thưa phu nhân,bọn chúng đã gây tội nghiệt gì khiến người đích thân đi xử vậy ạ?

    Nó nhẹ nhàng nói:

    -Bọn chúng cướp lô hàng của anh Len,làm cho anh ấy tức giận hành ta cả một đêm,hại ta bị liệt giường tuần liền.Ta không trút giận lên anh ấy được nên đi đánh bọn này thôi.

    -...

    Rin-Người chị sinh đôi hiền dịu

    -Onee-chan,Lenka muốn ăn chuối,Lenka muốn ăn chuối.-Cô nũng nịu ôm lấy chị,ánh mắt cún con long lanh ngước nhìn.

    -Lenka ngoan,nee-chan sẽ cho em tất cả chuối trên đời luôn.-Đương nhiên 1 người như Rin không thể không chối từ.Ngay lập tức ôm Lenka vào lòng cưng nựng.

    -Thế nhưng anh rể lấy hết chuối của Lenka rồi.Nee-chan phải làm chủ cho Lenka.-Cô lại tiếp tục dùng đôi mắt long lanh ngập nước,cái miệng mếu máo,giọng nói hờn dỗi.

    Strike in the kokoro!Rin đã bị trúng đòn,thơm lên cái má mềm mại của Lenka.Nó ngước nhìn Len,giọng lạnh băng:

    -Anh còn không mau đi lấy chuối.

    -Ơ,thế nhưng mà..

    -Tối nay ra ngủ sopha cho tôi.

    -..Anh đi lấy liền

    Len-Thằng anh sinh đôi của năm

    -Anh Len~~~-Rinto kéo dài giọng nịnh hót,khiến cho Len không thể không...đá vỡ mặt cậu.

    -Tởm quá đấy thằng kia.Xin gì xin luôn đi cho anh mày nhờ.-Len nghiến răng rồi làm mặt ghê tởm.

    -Em thèm ăn cam.-Cậu cầu xin.Tuy nhiên,anh vẫn phũ phàng phán một câu xanh rờn:

    -Ờ,thế thì kệ mẹ mày.

    -Nhưng mà chị dâu lấy gần hết rồi..

    -Cái gì?Mày muốn lấy của Rin à?Mày muốn Rin bị đói rồi không phục vụ anh mày được khiến cho anh mày nhịn lâu quá bị trầm cảm sau đó chết phải không?Hoá ra mày muốn anh mày chết hả thằng kia?-Len gào lớn xông vào đánh Rinto.Trong khi đó,cậu chỉ biết khóc ròng nghĩ:"Tại sao tôi lại có 1 thằng anh thế này?Không chịu đâu,tôi muốn đầu thai lại."

    Len-Người chồng mang tính chiếm hữu cao và người bố coi con trai mình là tình địch

    Nhờ việc động phòng đều đều mỗi ngày 10 hiệp,không khó hiểu gì khi cặp đôi của chúng ta đã có 1 cậu quý tử,tên là Ren.Như mọi tối,Rin lại đến phòng của Ren để đọc truyện cho cậu con trai 6 tuổi.Tuy nhiên,Len đã nhanh chân chạy vào đó trước và nở nụ cười đáng tin cậy:

    -Em cứ đi nghỉ trước đi,anh đi nói chuyện với nó.Như 2 người đàn ông.-Đóng cửa lại,anh lập tức thay đổi sắc mặt đe doạ:

    -Nghe đây thằng ôn con,mẹ mày là vợ của bố,chỉ có bố mới được mẹ mày ôm.Muốn được ôm thì cưới đại 1 đứa đi.

    -Mama là của con,bố không được chiếm đoạt.-Ren hờn dỗi nói.Sáng hôm sau,Ren đã phải đi du học ở Mĩ 2 năm nhờ phước của ông bố.

    Rin-Người vợ yêu chồng và người mẹ thương con

    Tại 1 căn phòng tối nào đấy,banh chủ Sniper-bang đang cạnh tranh với Scythe đang nghe thuộc hạ thông báo tình hình:

    -Thưa chủ nhân,tin mới nhất cho biết là Megurine Rin đã phá hủy bang Big Foot và chiếm lấy phần đất của chúng rồi ạ.

    -Megurine Rin sao?Tại sao lại vậy?Bình thường cô ta rất ít khi nhúng tay vào các chuyện hắc đạo mà,đã thế Big Foot cũng chả đắc tội gì cô ta.

    -Dạ thưa,cô ta đánh bọn chúng vì vùng đất của chúng rất thích hợp để...trồng loại cam ngon nhất ạ.Con trai Ren 8 tuổi của cô ta rất thích cam.

    Bang chủ Sniper đã chính thức té ghế.Có thuộc hạ chạy hớt hải vào thông báo:

    -Báo,Megurine Rin đang tấn công vào bang ta.

    -Cái gì?!Tại sao vậy?

    -Dạ,cô ta đã hay tin rằng mảnh đất chúng ta trồng chuối rất tốt mà chồng cô ta rất thích chuối ạ.Bang chủ ơi,ngài sao vậy?

    Bang chủ đã chính thức ngất rồi,chỉ còn 2 thuộc hạ trò chuyện với nhau:

    -Thôi,tao ra đầu hàng đây,mày vào trong kia lấy giấy tờ đất ra đi.

    -Ok,với cái tính của cô ta,tao nghi ngờ cô ta có thể đánh sập công ty thứ 2 thế giới Utaite chỉ để lấy cái đồng hồ của vị chủ tịch để tặng con ngày sinh nhật đấy.-3 tuần sau,công ty Utaite đã bị phá hủy và chiếc đồng hồ của chủ tịch đã bị cướp mất.Sự thật chứng minh,Megurine Rin rất yêu thương chồng con của mình.
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 11:Được cứu rồi!


    Tại biệt thự,có 3 mĩ nam yêu nghiệt đang tụ tập xung quanh 1 cái bàn,từ tốn ăn sáng.Cảnh tượng sẽ thật là trang trọng,lịch sự nếu sắc mặt họ không tối thui lại và giáng toàn bộ lực cắt bánh mì với con dao sắc lẻm(bánh mì:Em đã làm gì sai?T_T)

    -Người hầu của chúng tôi đâu?-Mikuo gằn,sáng ra mà không được cái cô bé lạnh lùng ấy gọi dậy là lại ăn mất ngon.

    -Dạ,họ đi chợ ạ.-Lapis cúi đầu thưa.

    -Sớm vậy sao?Giờ mới có 6h,chẳng lẽ họ đi lúc 5h30?-Len khó hiểu.

    -D..dạ-Lapis hơi run.SeeU lúc này nhào vào lòng Len,lẳng lơ nói:

    -Mặc kệ bọn ăn mày đấy đi,anh có em rồi mà.

    -Tôi có thể đổi tất cả những gì mình có để được sống với Rin.Còn tôi sẽ đổi tất cả chỉ để cô cho tôi yên 1 ngày thôi.-Len ghê tởm đẩy cô ta ra,chán ghét.

    Đến 8h,cả 3 người thế nào mà lại sốt sắng hết cả lên.Gumiya gào to:

    -Người hầu của tôi đâu?

    -Dạ,chắc tại đường xa chưa về được ạ.-Lapis run lẩy bẩy.

    -Quan tâm bọn nó làm gì,em tìm người hầu mới cho các anh.-Lola xuất hiện với cái váy cúp ngực,hở chân rất gợi cảm.Bộ ngực đầy đặn(đi phẫu thuật thẩm mĩ),vòng eo thon gọn(đeo nịt bụng),đôi môi căng tròn(bơm môi)và đôi mắt lấp lánh(đeo lens).Nó có thể khiến bất cứ người đàn ông nào nổi lên dục vọng.Vâng,trừ 3 anh này.

    -Hừ,không cần.Người hầu riêng của chúng tôi,tự chúng tôi quản.-Gumiya hừ lạnh,rõ ràng đã khó chịu đến vô cùng.

    -Tìm 3 cô gái ấy cho tôi.Không xong thì đừng trách tôi vô tình.-Mikuo rút điện thoại ra gọi,giọng lạnh băng tràn đầy sát khí.Kiên nhẫn của hắn đã đến giới hạn rồi.Không hổ danh là người của Devil,trong vài phút,đã có thuộc hạ đến báo cáo tình hình:

    -Thưa bang chủ,có thông tin rằng 3 cô gái bị nhóm người áo đen chụp thuốc mê bắt cóc.Theo điều tra,bọn người đó chuyên đi đem bán nội tạng người.Hiện chúng có 5 người đàn ông trong 1 nhà kho bỏ hoang ở đường x phố y,số hiệu là ARH1.

    -Cái gì?!Buôn bán nội tạng?Chết tiệt!Mau đưa bọn ta đến đó.-Len gầm lên,tay nắm chặt thành quyền.Lần này mà mèo nhỏ của anh bị gì,bọn chúng cứ chuẩn bị đi gặp thần Chết đi.

    Chỗ bọn cô

    -Xử lí xong rồi,đã thế còn ghi chép lại được quá trình thối rữa của mấy cái xác nữa.Vui quá à.-Gumi hào hứng vươn vai.

    -Về nhà nếu cậu chủ cho phép chị em mình sẽ ra vườn hái ít độc cho em nhé.Tha hồ mà thí nghiệm.-Miku sủng nịnh xoa đầu nhỏ.

    -Yeah,chị thật tuyệt vời!-Gumi ôm chặt lấy Miku vui vẻ.

    Đoàng.Tiếng súng vang lên.Cô thẫn thờ nhìn vai phải đang không ngừng chảy máu,ánh mắt chứa đựng sự sợ hãi và hốt hoảng.Nhỏ kinh hoàng ngồi sụp xuống,tay chân run lẩy bẩy.Gumi co mình lại,tay ôm lấy đầu,miệng không ngừng lẩm bẩm:

    -Pistol....là 1 khẩu Pistol.Không,đừng mà.Haku,tớ không cố ý,tớ..tớ.

    Rin ngây người đến nỗi không thể cử động,hoảng sợ chảy nước mắt.Nó bắt đầu khó thở,nhọc nhằn hô hấp.Rin nằm úp sấp,kêu từng hơi đứt quãng:

    -Mẹ cứu con,mẹ.

    1 tên buôn nôi tạng lại gần vuốt ve mặt Miku cười dâm đãng:

    -Không ngờ 3 cô em lại sợ súng này đấy,tốt rồi.Chúng ta sẽ có khoảng thời gian vui vẻ đây.Các em nhất định sẽ dục tiên dục tử,lên miền cực lạc khoái cảm.

    -Bỏ tay khỏi cô ấy!-Tiếng quát cất lên.Mikuo đứng trước cửa mà tức giận.Đụng vào người của hắn,chết không toàn thây.Mikuo chạy lại bế Miku lên đi ra xe,Gumiya và Len cũng tương tự.Chắc chắn rằng người họ yêu vẫn an toàn,cả 3 người mới đi vào trong kho giết người.

    Giọng la hét dài cất lên cùng những tiếng cắt dứt khoát không lưu tình.3 nàng lúc ấy mới bình tĩnh lại,nhưng không được bao lâu.1 giọt máu văng lên kính xe,lọt vào tầm mắt của Gumi.Nhỏ bắt đầu cười điên dại,tìm kiếm 1 vật gì đó sắc nhọn:

    -Giết,giết tất cả.Cắt,chặt,xé,đốt cháy,xiên cọc,bỏ độc,...Hihihi,nữa đi,ta muốn nhiều máu nữa.

    Hahaha..

    -Gumi,dừng lại đi.Đây không phải em.-Miku ôm chầm lấy Gumi mà đau đớn.

    -Tỉnh lại đi chị,mẹ nhìn thấy sẽ buồn đấy.Em xin chị,trở lại đi.-Rin ứa nước mắt mà van lạy nhỏ.

    -Mẹ,mẹ,..-Gumi bình tĩnh lại,ngưng cười,cũng dừng dùng dao khươ loạn xạ.Nhỏ thở hồng hộc.

    Con người này của nhỏ đã xuất hiện sau cái lần giết người đầu tiên,bằng súng Pistol.1 đứa trẻ 5 tuổi bắn chết 1 người bạn của mình,kinh hoàng đến mức nào?Trấn động tâm lí quá nặng mà 4 người xuất hiện 1 tính cách khác.Không sai,4 người.Miku lạnh lùng,tàn nhẫn và rất thích tra tấn.Gumi trở nên ám ảnh vì cái chết,bị chứng cuồng sát.Rin trung thành với Miku,mỗi mệnh lệnh của Miku đều là thiên lí,bất chấp tất cả mà trở thành 1 con quỷ giống cô.Lenka thì lại coi kẻ khác như rác rưởi,tra tấn tinh thần lẫn thể xác của họ 1 cách dã man.Sau khi gặp được mẹ Lily họ mới có thể trở lại bình thường.

    Cánh cửa xe mở ra,bước vào là 3 chàng trai toàn thân đầy máu.Len vuốt má Rin cười:

    -Em không cần phải sợ hãi đâu.Mọi chuyện đã có anh xử rồi.-Sau đó anh lạnh giọng:-Đã biết kẻ nào ngu xuẩn đến nỗi dám động vào người của ta chưa?Lần này em sẽ cho bọn họ sống không bằng chết.

    -Đi về nhà thôi.-Mikuo cất giọng đầy hàn băng của mình xoa đầu Miku đang ngủ,trong ánh mắt hắn xuất hiện ý cười.
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 12:Trúng độc


    Chiếc xe màu đen đỗ trước 1 cái biệt thự lộng lẫy.Tất cả mọi người bước xuống xe,chỉ trừ 1 người.

    -Miku,dậy thôi.Chúng ta đến nơi rồi.-Mikuo lay người cô-lúc này đang nhắm mắt lại thở đều đều như đang ngủ.Hắn lay Miku mãi nhưng không tỉnh,hốt hoảng cầm 2 bả vai lắc mạnh.

    -Miku..Miku.Dậy,dậy đi!

    Thấy có chuyện không ổn,Gumi và Rin xông tới.Rin quan sát vết thương thấy.Miku đang không ngừng mất máu.Điều đó khiến nó không khỏi nhíu chặt chân mày lại,1 con muỗi bay vào đã bị bẹp chết:

    -Chị ấy làm sao vậy?Với những vết thương thông thường thì đã phải đóng vẩy rồi chứ?

    Bất thường,Gumi quẹt lấy ít máu của cô ngửi.Mặt mày lập tức biến sắc:

    -Không xong,trong viên đạn có độc tầm ma.Chị ấy lâm vào tình trạng nguy kịch rồi.-Nhỏ gào lên.Rin đồng tử co rút,cho thấy đã cực kì hoàng sợ,lập tức cõng Miku lên phòng cấp cứu.

    -Cô ấy trúng đạn sao?Vì sao không cho tôi biết?-Mikuo vừa chạy theo vừa tức giận hỏi.

    -Nói cho anh biết để anh giết rồi tra tấn bọn họ à?Chắc các người không biết,bọn tôi rất ghét máu và súng.-Rin hừ lạnh,mặt mũi tối sầm phản bác.Gumi đặt cô lên giường,gắp viên đạn ra xong vẫn tiếp tục gào lớn:

    -Mau xuống dưới vườn lấy cho chị Bạo quả,Huyết diệp và Linh hoa.Ép lấy nước.Tỉ lệ mỗi loại là 1:34,1:58,1:46.

    -Em lấy những loại thảo dược này,có biết chúng rất độc khi kết hợp sai tỉ lệ không?Tại sao vẫn mạo hiểm?-Gumiya rất bất ngờ khi nhỏ biết những loại cây này,nhưng ngạc nhiên hơn khi nhỏ biết tỉ lệ và dám thử chúng.

    -Không còn nhiều thì giờ đề nói chuyện đâu,em đi đây.-Rin cầm 1 con dao sắc lẻm lên,mở cửa sổ ra,nhảy xuống và đáp rất nhẹ nhàng.Sau 3 phút,nó trở lại với 1 lọ nước trên tay.Gumi đổ nó vào miệng vết thương nhưng vẫn gào lên:

    -Cho chị chất xúc tác,máu của em,125 ml.

    Rin lần mò con dao giữa từng mạch máu để đưa ra được lượng chính xác.Đến điểm thích hợp,nó thẳng thừng chặt đứt bàn tay của mình,nhấc nó lên đổ vào miệng vết thương.Sau khi bàn tay đã cạn máu,Rin mới gắn lại vào cánh tay của mình.Họ đợi trong 20 phút.3 người Mikuo,Gumi,Rin cực kì sốt ruột.

    -Sao chị ấy vẫn chưa tỉnh.Chẳng lẽ em/chị làm không chính xác sao?-Gumi và Rin đồng thanh hỏi người kia với ánh mắt nghi ngờ.Thấy người kia cũng hỏi câu y hệt,Gumi trừng mắt nhìn nó còn Rin nheo mày lại.

    -Chị làm theo đúng công thức đã được dạy,đúng tuyệt đối.Nếu chị ấy không tỉnh thì đó là lỗi của em.-Gumi thản nhiên nói,bất chợt cảm thấy lành lạnh trên cổ.Hoá ra Rin đang cầm chặt con dao kề vào cổ nhỏ,ánh mắt bừng bừng sát khí.

    -Người tôi hỏi là chị,đã biết rằng các thảo dược đấy độc mà vẫn lôi Miku-sama ra thử.Nếu Miku-sama chết,chị cũng không được phép tồn tại đâu.-Nó đã thay đổi cách xưng hô từ lúc nào,giọng nói lạnh toát.Lập tức,Gumi quay lại bóp cổ Rin,dồn vào chân tường:

    -Đừng nghĩ rằng mình là thuộc hạ thân tín của chị ấy là giỏi.Tôi có thể khiến cô sống không bằng chết đó.

    Bỗng,dây sắt từ đâu đến choàng vào tứ chi của 2 người,điều khiển nhỏ và nó hoạt động như những con rối.Tay Gumi lại bóp thẳng vào cổ chính mình.Còn Rin lại siết vào phần động mạch bằng con dao.

    -Vậy,nếu chị giết chết cả 2 đứa thì làm sao nhỉ?-Giọng nói vang lên đầy ung dung.Miku đã ngồi dậy từ lúc nào,thấy 2 người đã bình tĩnh lại,cô mới hạ thấp giọng:

    -Không có chị cái là lại xung đột,nếu trong tình huống nguy hiểm thì 2 đứa đã chết rồi.Ngày hôm nay chỉ là đòn cảnh cáo,lần sau còn tái phạm thì đừng trách chị không hạ thủ lưu tình.

    Đột nhiên,Len và Gumiya xông vào phòng,bộ dạng như đã phát hiện ra điều gì đó kinh khủng lắm,mặt tối sầm lại:

    -Kẻ chủ mưu bắt cóc Miku,Gumi và Rin chính là Miki.Cả Lapis,Lola và SeeU cũng biết việc này mà không ngăn cản.Họ đúng là chán sống rồi mà.-Gumiya hừ lạnh.

    -Anh Mikuo,em điều tra được là tổ chức buôn người đó có tận 10 tên.7 người chúng ta đã xử lí còn 3 người kia biến mất rồi.Không có 1 tung tích,lần cuối cùng trong thấy bọn chúng chính là cái nhà kho kia ngày hôm nay.Anh có biết được chúng đang ở đâu không?-Len khó hiểu,nhăn mày suy nghĩ.

    -Anh cũng không biết.-Mikuo lắc đầu rồi quay sang bọn cô tra hỏi:

    -Mấy cô có biết chúng bị làm sao hay hiện ở chỗ nào không?-Cả 3 đều đồng loạt lắc đầu.Làm sao có thể nói là bọn nó đã giết chúng được.Bọn nó không muốn bị phát hiện đâu.

    Cửa phòng lần nữa lại được mở ra.Có điều không phải bằng tay mà lại là 1 cú đá trời giáng có thể giết người.

    -Miku sao rồi?Gumi và Rin có bị thương không?Với cả thằng nào chán sống dám bắt cóc em gái của bà?-Luka gào tướng lên.

    -Bọn em bị bắt cóc.-Bùm,có tiếng nổ nhỏ vang lên.

    -Em bị bắn vào bả vai,viên đạn có độc.-Bùm..Tiếng nổ to gấp đôi vang lên,bầu không khí sặc mùi thuốc súng.

    -Miki chủ mưu định cho bọn em bị mổ nội tạng rồi bán đi.-BÙM..Núi lửa Luka chính thức quay lại hoạt động.Dự định sẽ có sức tàn phá hơn bao giờ hết.

    -Con bố láo dám hại em gái của bà.Bà thề nếu không cho mày sống dở chết dở thì sẽ đem cái tên Luka đọc ngược lại.-Cô gằn từng chữ,như thể cô đang đối mặt với kẻ thù giết cha vậy.

    -Onee-san không cần lo đâu,bọn em xử lí được.-Miku cười lạnh.

    -No no no.Phải để bọn chị xử lí đi,mấy đứa chăm sóc 3 thằng kia kìa.-IA đã lên kế hoạch cướp em dâu về nhà trong đầu,nở nụ cười ác quỷ.

    -Chúng em sẽ chăm sóc cho họ.Rồi chị em mình sẽ tỉ thí,các chị cứ bắt Miki với lũ đồng bọn về.Sau đó cùng thi xem sẽ xử được bao nhiêu người.Bên nào thắng,bên đấy sẽ được quyết định sẽ hành Miki thế nào.-Miku đưa ra thỏa thuận.

    -Ok,hợp tác vui vẻ.
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 13:Chăm sóc


    Mikuo-Miku

    Cô đỡ hắn xuống giường rồi lấy hộp cứu thương.Mikuo bị 1 nhát cứa ở phần ngực phải.Vì thế, Miku ngập ngừng:

    -Anh tự băng bó cho chính mình đi,tôi không rảnh.

    -Ơ,tôi là người cứu cô mà,cô phải trả ơn.Bây giờ mau băng bó cho tôi đi.-Hắn cãi lại,còn(giả vờ)nhăn nhó mặt mày,trông như đang bị đau.Cô thở dài,đúng là ngốc mà.Tự dưng lại nhờ hắn ta cứu,bây giờ thì vui rồi.

    -Cởi,cởi áo ra cho tôi băng lại.-Miku mặt đỏ bừng lắp ba lắp bắp.Thấy Mikuo cởi áo ra khoe body sáu múi,chuẩn không cần chỉnh,mặt cô càng đỏ tợn.Nếu như cà chua không có tóc màu xanh ngọc bích thì hắn đã tưởng nhầm trước mặt mình là 1 quả đang mặc đồ hầu gái rồi.Miku run run tay quấn băng quanh vết thương,mỗi khi chạm vào da Mikuo là cô lại run bắn lên.

    Hắn cười cười,bên ngoài tỏ vẻ lạnh lùng mà bên trong lại là 1 thiếu nữ dễ xấu hổ.Đáng yêu thật.Ục ục ục.Mikuo thật sự muốn tìm 1 cái lỗ nào đó chui xuống quá,đang ra vẻ lãng tử mà cái bụng lại phá đám hình tượng.

    -Tôi đi xuống nấu cháo cho anh.-Miku lập tức chạy ra khỏi phòng với tốc độ ánh sáng.Cô có vẻ rất quan tâm hắn nhỉ,hoặc giả cô không muốn nhìn hắn bán khỏa thân để rồi mất máu chết nữa.

    Vài phút sau cô quay lại với 1 bát cháo hành trên tay.

    -Cô kiếm hành đâu ra đấy.Không phải trong tờ giấy mua hàng không có hành sao?-Hắn khó chịu hỏi.

    -Trước khi tôi bị bắt cóc đã nhanh tay lấy mấy cây hành đút trong áo đấy mà.-Miku thản nhiên nói.

    -Cô không biết tôi rất ghét hành sao?-Hắn nheo mày bất mãn.Sau cái ngày bị chị Luka "dạy dỗ" cho 1 trận.Mikuo trở nên rất ghét hành,vì nó nhìn trắng ởn giống chỗ xương ở bể 2 ấy.Mỗi khi cho vào mồm là lại tưởng tượng ra cảnh đó,kinh dị bỏ mẹ.

    -Ăn.-Miku xúc tích nói.Thật sự hắn vừa không muốn ăn vừa muốn ăn.Không muốn vì lí do ở trên.

    Còn muốn thì,Miku đã đút hành vào trong áo,ít nhiều hành sẽ có mùi hương từ cơ thể cô,ăn vào chắc ngon lắm(anh biến thái giai đoạn cuối,thông cảm).

    Hắn chợt nảy ra ý nghĩ"Không ăn chắc không sao đâu,về sau còn thịt em ấy dài dài mà."

    Nghĩ vậy hắn lập tức lắc đầu,giọng chán ghét:

    -Chỗ hành đấy vị tởm chết ra.Tôi không ăn đâu.

    Miku nghĩ mãi mà không ra,cô sắp phải tỉ thí với 2 chị rồi.Đào đâu ra thời gian mà chờ tên này ăn cháo?Chỉ còn 1 cách thôi,nhưng nó cực kì xấu hổ.

    -Lúc,lúc sau anh sẽ thích nó thôi mà.

    -Vì sao?-Mikuo hỏi.Chẳng nói chẳng rằng,cô cho 1 muỗng cháo hành vào miệng,rồi hôn hắn,đẩy hết cháo vào.Miku dứt môi ra,giữa 2 người còn 1 sợi chỉ bạc ám muội.Bất ngờ,hắn chồm lấy cô,hôn điên cuồng.Lưỡi hắn khuấy đảo miệng cô,luồn lách vào từng ngóc ngách,nuốt lấy hết dịch mật.Thấy Miku bắt đầu hết hơi,Mikuo mới buông ra,cười tà:

    -Em quả là 1 cô bé hư đấy,dám tự tiện hôn tôi sao?Để tôi cho em biết thế nào là lễ độ.

    Xấu hổ,cô lấy hết sức bình sinh đẩy hắn ra,chạy ra khỏi cửa,hét lớn:

    -Mikuo ngốc,tôi không bao giờ thích anh.

    Bỗng Mikuo đỏ mặt:

    -Em thích tôi sao?

    Gumiya-Gumi

    Gumiya đặt Gumi lên giường,đóng chặt cửa lại,thở dài:

    -Haiz,cái cô nhóc này,chữa bệnh xong cho chị là lăn ra ngủ như chết.Con gái con đứa,ngủ không biết trời đất trăng sao thế này không cẩn thận bị người ta hiếp đấy.Chờ đã,hiếp sao?Hahaha(cười đen tối)Tại sao mình không thực hành bây giờ nhỉ.-Nói rồi,cậu liền đè nhỏ xuống,cởi áo ra mà ngắm nhìn mĩ cảnh.

    Ôi giời ơi,làn da trắng hồng,trên lồi giữa lõm dưới cong cong.Quả là khiến bất cứ người nào nhìn phải chảy máu mũi.Gumiya cúi xuống liếm nhẹ từ cổ đến xương quai xanh của Gumi,cắn nhẹ rồi mút tạo ra mấy dấu xinh nho nhỏ.Gumiya cười mãn nguyện:

    -Tôi đánh dấu chủ quyền rồi đấy.

    Gumi cựa mình mở mắt,nhìn xung quanh thì thấy quen quen.Sau đó đập vào mắt nhỏ chính là khuôn mặt của kẻ-mà-ai-cũng-biết đó.

    -Ya,anh làm gì đấy?-Gumi bật dậy đẩy Gumiya ra và theo phản xạ có điều kiện,nhỏ nâng đầu đầu gối lên mạnh nhất có thể.Bộp.Á.Sự việc diễn ra quá nhanh,Gumi nhìn lại.Vẫn là cậu như thường ngày,có mỗi tội sao mặt tái xanh tái xám thế nhỉ?Còn cả ôm phần giữa 2 chân nữa.Chẳng lẽ nào?

    -Em định hại chính mình sau này sẽ không có con đấy hả?-Gumiya gào lên,giọng điệu có hơi mất kiên nhẫn.

    -Ahihi,em lỡ.Xin lỗi cậu chủ.-Giọng nói của Gumi nghe thập phần ăn năn nhưng sao khuôn mặt lại trông hả hê thế nhỉ?

    -Đừng quên tôi đã cứu em 1 mạng.-Cậu cằn nhằn.Nhỏ định phản bác nhưng Gumiya nói cũng có lý,thôi thì đành chăm sóc cậu ta tí vậy.Xoẹt xoẹt xoẹt.Sau 3 giây,Gumi đã băng bó xong cho Gumiya thật đẹp và nghiêm chỉnh,chờ đã...WTF!Đấy là xác ướp à?Cậu đã bị nhỏ gói chặt lại như gói giò,không để hở 1cm.Hiện tại đang uốn éo như con sâu hòng thoát ra.Xin chia buồn nhé,Gumi gói thì đảm bao trăm năm mới cởi ra được.

    Nhỏ nở nụ cười chiến thắng nhìn cậu đang giằng co cố sức thoát ra khỏi đống dây rợ nói:

    -Anh cứ ở yên đấy cho tôi,tí nữa tôi về sẽ tạ lỗi sau.-Gumi xoa đầu Gumiya rồi thảnh thơi ra ngoài mặc cho cậu đang bắn hàn khí nhiều thế nào.
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 14:Nhân cách thay đổi


    -Len nè...-Giọng rin có chút ngập ngừng,thay vào đó Len lại đang rất thoải mái.

    -Sao?

    -Em không biết có nên nói cho anh câu này không...

    -Em cứ nói đi.

    -Sự thật là..Anh có thể bỏ mặt ra khỏi ngực em được không.-Khụ,chúng ta hãy cùng nhìn kĩ lại tình hình.Anh đang nằm đè lên nó ở trên giường,khuôn mặt điển trai áp trực tiếp vào đôi gò bồng đảo C cup.Đôi lúc lại còn dụi dụi vài cái rồi rúc vào sâu hơn.Trong lúc đó đôi má của Rin đã chính thức biến thành cà chua.

    -Em muốn anh khỏi nhanh chứ?Đây chính là cách thức nhanh nhất để chữa lành vết thương đấy.-Len cười ngây thơ vô số tội.

    -Nhưng mà em chưa bao giờ nghe nói về cách làm này.-Nó thắc mắc khó hiểu.Quái lạ,chị Gumi của nó chưa bao giờ nhắc đến phương thức này,thế nào mà anh Len lại nói như vậy?

    -Đấy chính là bí thuật được truyền từ đời này qua đời khác của dòng họ Megurine đấy.Đó là bí mật không bao giờ được nói cho người ngoài biết.-Anh giả bộ cao thâm khó lường,đôi mắt nhìn về phía xa.

    -Hahaha,thế thì em không biết thật.-Nói vậy chứ Rin biết tỏng anh đang nói dối thế nhưng mà nó không muốn làm mất hứng người nó yêu đâu.Họ cứ cười với nhau một hồi thì...Cạch,cửa phòng mở ra,theo sau là tiếng thét chói tai:

    -Hai người đang làm cái gì vậy?Có biết tôi đang sống trong cái nhà này không hả?Đúng là vô liêm sỉ!Con chó kia,mày cút ra khỏi cái nhà này nhanh!Cái loại đĩ đứng đường như mày không có tư cách tiếp cận anh Len.-SeeU chửi Rin với chất giọng chua ngoa của mình.

    -Chính cô mới là người phải xem lại bản thân.Cô còn nhớ lí do tôi chia tay cô không?Hừ,may mà tôi phát hiện ra cô đã ngủ với hàng trăm người đàn ông khác trong lúc hẹn hò với tôi thì tôi đã mang danh xấu từ lâu rồi.-Len mắng lại ả ta.Bao nỗi tức giận cùng khó chịu khi mang danh là bị bạn gái cắm sừng cả chục lần đã bộc lộ hết trong lời nói.

    -Ơ..anh Len-Ả ta hốt hoảng lùi lại rồi sau đó xoay sang Rin.-Mày,chính mày là người đã xen vào giữa bọn tao.Nếu không có mày thì bây giờ tao vẫn ở bên anh ấy.-SeeU dùng hết sức bình sinh để lao vào đánh nó.Tất nhiên Rin né được hết.

    -Nếu anh ấy yêu cô thì dù người đến sau là tôi có xen vào thì anh ấy chắc chắn vẫn yêu cô.Thực tại chính là Len đã bỏ cố rồi,hết tình cảm với cô rồi.Đừng ngu ngốc mà níu kéo nữa.Chỉ tổn thương cho hai bên thôi.-Nó khuyên nhủ ả.Rin không muốn anh Len phải phiền phức nữa.

    -Mày không biết đấy thôi..-Ả lôi ra mấy tờ giấy từ trong túi-Tao có thai với anh ấy rồi,đã xác nhận Len chính là bố đứa bé.Đứa trẻ mới 1 ngày tuổi thôi,mày biết điều này nghĩa là gì rồi đấy.Anh Len đã ân ái với tao trong khi mày với anh ấy đang ở với nhau.

    -Cái gì?-Rin giằng lấy tờ giấy.Không thể nào,tờ giấy chính là hàng thật từ bác sĩ.Nó run run đưa đôi mắt tuyệt vọng nhìn anh.Len giật mình.Lẽ nào,đêm sau khi mà SeeU đến đây,anh đã bị hạ xuân dược.Thật sự có chuyện đó xảy ra sao?

    -Rin,anh có thể giải thích.Xin em,đừng...

    -Đủ rồi.-Rin bỏ đôi tay đang chạm vào vai mình ra.Nghẹn ngào cất giọng đau khổ:

    -Nếu kẻ thứ 3 vào cuộc thì em sẽ chấp nhận làm người ra đi,em ra đi không phải em sợ thua cuộc mà vì em ghét 2 chữ "tranh giành" và nếu anh thật lòng yêu em thì đã không có kẻ thứ 3.Em đã từng mơ tưởng rằng người con gái duy nhất anh yêu giờ chính là em,em đã ra sức để giữ lấy anh.

    Nay nhìn lại,hóa em em mới thật ngu ngốc làm sao?

    Nó bước ra khỏi phòng,đóng chặt cửa lại và ngồi sụp xuống.Rin đã khóc,khóc vì nó không thể chịu đựng được nữa.Mẹ Rin chết trước mình,anh trai đang bị tra tấn và chẳng bao lâu nữa nó sẽ phải sống chết với em gái song sinh của của mình.Rin đã từng nghĩ rằng đó là những thử thách mà ông trời đang đưa cho nó,chỉ cần vượt qua sẽ được hạnh phúc với mọi người.Nhưng mọi chuyện đâu giống với cổ tích,sau nỗi đau chính là nỗi đau lớn hơn nữa.Người nó yêu phản bội nó.Giọng nói vang lên trong đầu nó:

    "Kagami Rin,ngươi thật là ngu ngốc.Tất cả những gì ngươi cần là Miku-sama.Những kẻ còn lại chính là rác rưởi không đáng để ngài ấy liếc mắt nhìn.Vậy mà ngươi lại yếu đuối đi chấp nhận họ và coi họ như người thân.Vị trí của chúng đáng lẽ là nằm thoi thóp dưới kiếm của ngươi cơ mà.Thật ủy mị.Ta sẽ thay thế ngươi.Ta sẽ bảo vệ Miku-sama.

    Hãy yên nghỉ đi...

    Yên nghỉ đi..

    Yên nghỉ vĩnh hằng đi.."

    -Phải rồi,mình là người hầu của Miku-sama.Tất cả những kẻ làm hại ngài sẽ chết.Dù ngài có giết người thì người tay dính máu chính là mình.Mình tên là Kagami Rui.-Rin,giờ đây nên gọi là Rui tự thì thầm với chính mình.

    Nó cất từng bước về phòng của Miku.Gumi mở cửa ra,quan sát em mình.Đôi đồng tử khẽ co rụt rồi nhanh chóng trở lại bình thường.Sắc mặt Miku thay vào đó lại rất bình thường,khẽ nói:

    -Quả như dự đoán,lúc chị bị thương em đã bắt đầu kiểm soát Rin.Không sớm thì muộn em sẽ xuất hiện,Rui.Em nên như vậy,phía trước chúng ta có những trận chiến còn nguy hiểm hơn vạn lần.Chúng ta cần em hơn,Rin rất dễ gục ngã.Chị không muốn con bé bị tổn thương quá nhiều.

    Rui nửa cười nửa không,quỳ một gối trước Miku:

    -Vâng,tôi sẽ theo bất cứ việc gì người muốn.Mệnh lệnh của người chính là lẽ sống của tôi.

    -Vậy mọi người,chúng ta cùng bắt đầu cuộc đi săn này chứ.Gumi này đã bắt đầu thèm máu rồi đấy.-Nhỏ liếm mép.Cả 3 con người này,trong tương lai sẽ tắm cả thế giới bằng máu.
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 15:Đi săn


    Trước khu rừng rộng hàng trăm mét vuông,có 5 cô gái đứng đó,lăm lăm vũ khí trên tay.Gần đó là một cái lồng rất lớn,tuy nói thế này hơi kì lạ nhưng chiếc lồng này đang chứa khoảng 20 con người trưởng thành đang chạy nhốn nháo tìm đường thoát thân.Thật không may,họ lại đụng phải bộ năm này.

    Đứng đầu tốp chính là quý cô màu anh đào với bộ y phục bó sát màu đen.Môi luôn luôn nở nụ cười mị hoặc,cô tỏa ra khí thế của bậc đế vương.Tay cầm khẩu súng máy mini khiến cho cô trông vạn phần nguy hiểm.Đó chính là trưởng nữ của gia tộc Megurine-Megurine Luka.

    Tiếp theo chính là tiểu thư mái tóc bạch kim bí ẩn,đôi đồng tử tím hờ hững phớt lờ mọi thứ.Trái với chị cả,cô lại ăn diện khá là phong cách.Áo croptop cùng quần shorts đen.Đôi môi màu cherry ngậm kẹo mút và trên tay cầm khẩu súng tỉa khiến cho nhiều kẻ phải dè chừng.Cô là thứ nữ-Megurine IA.

    Người tiếp theo có bộ tóc màu sapphire được buộc 2 bím khá trẻ con.Bộ váy xòe lolita đen.Cô nhìn giống như 1 con búp bê diễm lệ,lạnh lùng và vô cảm.Đeo trên tay chính là đôi găng tay không ngón.Cô là kẻ đứng đầu Tứ kỵ sĩ Khải huyền-Death Queen,Hatsune Miku.

    Bên cạnh cô là thiếu nữ lục bảo với trang phục chuyên dùng của đặc công.Nhỏ mang chiếc cung màu bạc cùng giỏ tên đeo trên lưng.Trên môi luôn nở nụ cười của kẻ chiến thắng,nhỏ đã sẵn sàng để tiêu diệt bất cứ kẻ nào cản bước.Nhỏ là cánh tay trái của Death Queen,Princess of Destruction,Gumi Megpoid.

    Luôn kề bên chủ nhân mình,nó-cô gái mang suối tóc nắng ấm áp nhưng ánh mắt lại rét lạnh như tống người ta vào hầm băng,mặc quần bò đen với áo hoddie cùng màu,tay cầm truôi kiếm sẵn sàng tuốt khỏi vỏ.Thuộc hạ trung thành nhất và cánh tay phải của Death Queen,Hell Angel.

    Nhưng tại sao đứa nào cũng mặc màu đen vậy,chúng ta hãy cùng tìm hiểu lí do.

    Luka:Thì đen giúp tôi trông gầy hơn.Ahihi,hôm nọ vừa tăng 2kg.

    IA:Đen bây giờ đang mốt đấy.Sẵn dịp thì phải bung lụa thôi.

    Miku:Đen dính máu lên thì rất khó phát hiện ra,đỡ tốn công giặt.

    Gumi:Mình thích thì mình mặc thôi.

    Rin:Chủ nhân mặc màu gì ta mặc màu đấy.

    Khụ,chúng ta hãy trở lại chương trình.Nghe tiếng súng khai cuộc,cả 5 người chạy theo 4 hướng khác nhau.

    Chỗ Luka-hướng Tây khu rừng.

    -Where are you sweet hearts?Come out,come out wherever you are?-Luka đi loanh quanh cất giọng ngọt ngào.Soạt soạt.Bụi cây gần đó rung lên,thấp thoáng thấy 2 bóng người đàn ông.Cô nhoẻn miệng cười,tay không ngừng nã đạn.Vài giây sau,bọn chúng chỉ còn là mấy các xác thủng lỗ rỗ.

    Luka vui vẻ chạy đến chỗ chúng,lôi ra từ dạ dày họ 2 viên đá quý.Để tôi giải thích,trước khi bắt đầu trò chơi,những kẻ bị nhốt trong lồng sẽ phải nuốt vài viên đá quý.Kẻ càng mạnh thì chứa càng nhiều.Người đi săn sẽ phải tìm mọi cách để lấy chúng.Ai lấy được nhiều nhất thắng.

    Xoạt.Con dao từ đâu bay thẳng đến,sượt qua tóc Luka và cắm sâu vào thân cây gần đấy.Cô qua lại,phát hiện ra đó là 1 người đàn bà trông khá gợi cảm.Có vẻ là sát thủ lão làng.Luka nhếch mép,cuộc chơi càng ngày càng thú vị rồi đấy.

    Không chần chừ,cô bắn liên tiếp về phía ả.Tiếc thay,ả đều tránh được,tay cầm chủy thủ dần tiếp cận Luka.Bỗng cô bóp đi bóp lại cò mà súng không thể ra đạn nữa.Nét mặt Luka thoáng bối rối kèm mất bình tĩnh.Chẳng lẽ nào,súng hết đạn rồi?!Chớp lấy thời cơ,ả sát thủ lao tới,ra vẻ phấn khích.Ngu ngốc thay,ả đã không để ý nụ cười khinh bỉ của Luka.Cô lập tức nã đạn Non-reload vào ả.Luka nhìn ả như nhìn rác rưởi:

    -Ta chỉ diễn có tí mà đã trúng kế,đúng là đần độn.Ngươi lao đến không chút sơ hở.Chắc chưa biết loại đạn Non-reload của ta có thể bắn không ngừng trong 10 phút mà không cần nạp đạn đâu nhỉ?

    Chứng kiến ả sát thủ tắt hơi thở cuối cùng,cô moi ra 2 viên từ người ả.Sát thủ bậc cao có khác,trị giá cao thật.Luka vừa nhảy chân sáo vừa hát.Con mồi ơi,cô đến đây.

    Chỗ IA-Phía Đông khu rừng.

    -Oáp,chán quá.Sao việc này dễ vậy nhỉ?-IA chán nản ngáp dài.Từ trưa đến giờ cô đã giết được 5 người,đoạt được 7 viên đá quý.Tất cả quá dễ dàng,gây cho cô cảm giác nhàm chán.

    -A,con mồi nữa đến rồi.-IA reo lên như muỗi kêu,cố gắng cho rằng việc này thật thú vị.Cô bóp cò,viên đạn chạm đến da người đàn ông đó thế nhưng,...Nó bật lại?!

    "1 dị năng."

    IA thầm nghĩ.Quả nhiên,da kẻ đó lập tức biến thành kim loại rất cứng.Chẳng nói chẳng rằng,cô lao đến bắn liên tiếp vào dị năng đó.Kẻ đó khoa trương không thèm tránh mà bóp cổ IA nâng lên,cười lớn.

    Nhận thấy thời cơ,cô lập tức bắn vào miệng hắn đạn Cấp số nhân.Khi viên đạn trúng đối tượng,nó lập tức phân ra thành hàng chục viên nhỏ hơn với vận tốc xuyên thủng cả thép.Không nói cũng biết,dị năng chết ngay tức khắc,nhổ ra 3 viên đá quý.IA nhặt chúng lên,tiếp tục thở ngắn than dài trở về vị trí.
     
    Người Hầu Của Chúng Ta Là Sát Thủ!(Rinlen,Mimio,Guguya,Rintolenka)
    Chap 16:Tỉ muội tương tàn


    Gumi-Phía Nam khu rừng

    -Rừng này nhiều cây độc quá.Từ quý đến hiếm.Ôi,thiên đường là đây-Nhỏ đang gào lên vui sướng như con điên,tay không ngừng hái lấy hái để.

    -Hình như mình quên đi giết người rồi ấy nhỉ?Thôi kệ mẹ nó đê.Nào ta cùng hái tiếp.

    Do gào to đến nỗi Miku và Rui ở phía Bắc cũng nghe thấy,Gumi đã bị bao vây bởi 1 nhóm 6 người đang lăm lăm cầm súng.Nhận thấy nhỏ chỉ có một mình,chúng liên tục bắn về Gumi.Mặc xác bọn chúng đang áp đảo mình thế nào,nhỏ vẫn cười hô hố:

    -Quả nhiên vì bà đây quá mạnh và ra dáng người đứng đầu quá nên bọn bây mới tụ tập lại chỗ này đúng không?*hất tóc like a boss*

    Thấy Gumi ngứa mắt và bị ATSM giai đoạn cuối,bọn chúng còn bắn nhiều hơn.Nấp sau cái cây gần đó,nhỏ nhìn lại giỏ tên,tiếp tục gào:

    -Tao chỉ còn 4 mũi tên thường nên bọn mày sẽ phải chia nhau đấy.Đừng giận tao nghen.

    Nói rồi,Gumi chạy ra bắn 1 phát xuyên đầu 2 đứa,1 phát nữa qua tim 1 thằng nữa.Chưa gì nhỏ đã vui sướng nhảy điệu chiến thắng,tuy nhiên Gumi đã bị kẻ khác bắn sượt qua tay.Lên cơn điên,nhỏ bắn xuyên qua bụng thằng đó.Không hả giận,Gumi bắn luôn mũi còn lại vào nó.Nhỏ hừ lạnh:

    -Mình ngu quá,hết béng tên rồi nhưng nó đáng lắm.

    Đi sục sạo đá quý,Gumi đã phát hiện ra 1 tin dữ:Bọn này không phải mấy con mồi,chúng là đang đi giải thoát cho bọn kia.Tức là...phí tên từ nãy đến giờ mà không được cái quái gì cả.Nhỏ chửi đổng cả lên:

    -Đường cách mạng còn lắm gian truân(đcmclgt)?Đùa nhau à?Bà đây phí sức quá!Bất công thế hả trời?

    -Cuộc đời bất công thật.Tại sao 1 kẻ yếu đuối và ngu ngốc như cô được xưng tụng là 1 trong 4 sát thủ mạnh nhất trong khi tôi lại phải là cái bóng cho ánh hào quang đó?-Giọng nói cất lên đằng sau cô,xuất phát từ người phụ nữ tóc màu xanh lá,giống nhỏ đến năm,sáu phần.

    -Ara,Sonika,người chị cùng mẹ khác cha của tôi,tôi đã tạo được công đức gì mà chị lại phải cất công đến đây vậy?-Gumi cười mỉa mai.

    -Hừ,tôi bị bắt đến đây cùng SF-A1 và những người khác.Cô quả nhiên to gan thật.-Sonika hừ lạnh.

    -Chỉ tại khi chị sinh ra đã có năng lực tàng hình cùng với sự kém cỏi bẩm sinh nên tôi mới không để ý,nhầm,không đặt chị vào mắt.-Nhỏ khinh bỉ nói.

    Tức giận,Sonika lập tức tàng hình tấn công Gumi.Cô ta thoắt ẩn thoắt hiện để lại cho nhỏ vài vết xước.Nở nụ cười chiến thắng,Gumi lấy ra 2 mũi tên,bấm nút và lập tức chúng biến thành 2 cây lao.Bịt mắt lại,nhỏ khua hàng trăm đường trong không khí với tốc độ cực nhanh,chỉ có thể thấy các luồng sáng bạc giữa không trung.

    Sonika bị đánh trúng quá nhiều,trở lại dạng hữu hình,quỳ gục xuống thở dốc.Gumi khinh thường:

    -Giờ chị đã rõ cách biệt đẳng cấp giữa chúng ta rồi đấy.Tôi đã khai sáng việc này cho chị hiểu,đó có thể coi là ân huệ cho chị trước khi chết đi.Giờ thì,vĩnh biệt.

    Khi nhỏ giáng mũi lao xuống,tay bỗng khựng lại,trở nên run rẩy,đánh rơi mũi lao.Gumi nằm vật xuống đất,khó khăn nói:

    -Chị,quả nhiên đã bỏ độc Nightmare vào vũ khí của mình?

    -Thông minh đấy,thế nhưng bây giờ mới biết thì đã quá muộn rồi.Chuẩn bị dày vò bởi những cơn ác mộng đi.-Sonika run run đứng dậy,cất giọng xảo quyệt.

    Trong khi đó,từng kí ức đã bị lãng quên đang hiện rõ mồn một.Tiếng gào đau đớn của mẹ,tiếng súng của những kẻ truy đuổi và đáng sợ nhất,là khuôn mặt đẫm máu của Haku,ánh mắt sợ hãi và hận thù cứ ám ảnh nhỏ.

    -Không..đừng mà,tớ không cố ý,..Làm ơn,Haku..làm ơn tha lỗi cho tớ.-Gumi nghẹn ngào khóc.Đến giới hạn,nhỏ dừng lại,không tiếng thở gấp,không di chuyển,cứ như là đã chết.Tuy nhiên,mọi thứ không dừng lại ở đó,có tiếng cười không ngừng cất lên từ Gumi:

    -Hihihi,giết,giết,ta muốn giết người.

    -Cô làm sao vậy?-Sonika hoảng sợ lùi lại 1 bước.Nhỏ đứng dậy,nghiêng người qua 1 bên,cười liên tục:

    -Đâm,chặt,chém,xiên,đốt cháy.Ta muốn giết người.Ta muốn máu.Hihi,hahaha.-Đến đây,Gumi lập tức biến mất rồi lập tức xuất hiện sau lưng Sonika,chặt luôn tay phải của cô ta.Nhỏ nhặt nó lên,bôi đầy máu lên mặt,điên loạn:

    -Nữa,ta muốn nhiều máu nữa.Mau cho ta.Hahaha.

    Sợ hãi,Sonika ngã xuống,không thốt lên lời.Chẳng đợi lâu,Gumi nhanh chóng,cắt hết tứ chi cô ta,vui vẻ đùa nghịch.Chưa chán,nhỏ lại bắt đầu lấy nội tạng cô ta ra để khám phá:

    -Hihi,miếng ruột này thật đẹp,cả quả thận này nữa.Thật vui quá đi.Oa,có tận 6 viên đá quý này.Haha.Đi kiếm bạn tiếp thôi nào.

    Bỗng có phi tiêu châm vào cổ nhỏ,khiến Gumi ngất đi,lại gần đấy,là 1 người con gái với mái tóc màu bạch kim.Cô thì thầm:

    -Gumi,tớ nhất định sẽ bảo vệ cậu khỏi con người này.
     
    Back
    Top Bottom