Cập nhật mới

Đô Thị  Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
386,376
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczPR4O4ot2gLWcC_nZSrrO2N-__aZ6kRQaxh9uT_0FU64Od68bEF4i5iWYirkv2iP2UWMBGvoAjs-vI20mlrfnw5FFkOorgAeazDYgv2RJpsUoQhnpldS7EEB_XlOu6t3oii8MfP7eOHr-nOCh2GL9Ct=w215-h322-s-no-gm

Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Tác giả: Khuyết Danh
Thể loại: Đô Thị, Nữ Cường, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Ngày Cố Nam Từ bỏ cô đi cầu hôn em gái cùng cha khác mẹ, Lộc Chi Huyên cũng lên máy bay tới kết hôn với vị hôn phu bị liệt của em gái.

Sau đó anh ta lại như âm hồn bất tán bám mãi không buông.

[Vũ Tình: Vãi! Cố Nam Từ điên rồi hả?!]

[Vũ Tình: [Hình ảnh] Ngay cả ga tàu điện ngầm cũng treo tên cậu!]

[Vũ Tình: Cái này phải tốn bao nhiêu tiền đây, Cố Nam Từ đúng là chịu chi quá mà.]​
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 1: Chương 1


“Thiếu gia nhà chúng tôi đã thành người thực vật, vậy mà Lộc gia các người đã muốn hủy hôn rồi sao?”

Quản gia già Mộ gia chống chiếc gậy gỗ mun, ánh mắt lạnh lùng lướt qua những người nhà họ Lộc đang run rẩy trong phòng khách, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Lộc Trữ Hạc, hỏi: “Hay các người nghĩ Mộ gia chúng tôi dễ bắt nạt?”

Chiếc gậy nặng nề gõ xuống, sàn nhà đá cẩm thạch vang lên tiếng “bụp” trầm đục.

“Trong vòng nửa tháng, một là giao ra cô dâu, hai là...” Quản gia già dừng lại một chút rồi nhàn nhạt nói, “... Lộc gia sẽ bốc hơi khỏi giới thương trường Hồng Kông.”

Nói xong, ông ta bước ra khỏi nhà họ Lộc và rời đi.

Lộc Trữ Hạc trán rịn mồ hôi lạnh, thấp thỏm không yên đi đi lại lại.

Mộ gia và Lộc gia đã đính ước từ nhiều năm trước, khi ấy Mộ gia ở Hồng Kông đã là thế gia quý tộc bậc nhất, nhưng không ngờ năm ngoái thiếu gia trưởng Mộ gia lại gặp tai nạn.

Nghe nói đã trở thành người thực vật.

Có lẽ cả đời này cũng sẽ không tỉnh lại.

“Bố!” Lộc Uyển Dư từ góc cầu thang chạy xuống, mắt đỏ hoe kéo ống tay áo Lộc Trữ Hạc, “Con không muốn gả cho người thực vật!”

Lộc Trữ Hạc vỗ vỗ vai cô ta an ủi.

Giây tiếp theo, ông ta quay đầu nhìn về phía Lộc Chi Huyên vẫn luôn im lặng, ánh mắt gần như cầu xin, “Chi Huyên, em con còn nhỏ, đời nó không thể hủy hoại được.”

Cả phòng im lặng.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Dù sao cũng là con gái nhà họ Lộc, không nói rõ là ai.

Vẫn còn đường xoay chuyển.

Lộc Chi Huyên thong thả nhấp một ngụm trà, đột nhiên mỉm cười, “Được thôi, tôi gả.”

Đặt nhẹ chén sứ xuống bàn trà, cô ngước mắt nhìn thẳng Lộc Trữ Hạc, “Nhưng tôi muốn lấy lại khối di sản trăm tỷ mẹ tôi để lại, thiếu một đồng cũng không được.”

Ông ta đã nuốt trọn di sản mẹ để lại cho cô, dùng để mua biệt thự cho con giáp thứ 13 và con riêng.

Hàng trăm tỷ bất động sản và tiền mặt, không thể rơi vào tay bọn họ, mọi thứ của Lộc gia đều do ông ngoại cô một tay gây dựng, người ngoài không xứng có được.

“Mày! Mày muốn rút ruột công ty?” Lộc Trữ Hạc trợn tròn mắt.

Lộc Chi Huyên im lặng, không vội ép ông ta nhượng bộ.

Vì kết quả cũng như nhau.

“Được, tao đồng ý với mày.” Giọng nói lạnh lùng của Lộc Trữ Hạc vang lên một lần nữa, hoàn toàn xé bỏ lớp ngụy trang, “Nhưng mày phải đuổi cái thằng người mẫu nam đó đi, đừng để nó lại gần Uyển Dư nữa!”

Cái thằng người mẫu nam đó…

Nhắc đến người này, cô cảm thấy như có một bàn tay vô hình bóp chặt trái tim, cơn đau nhói lan ra khắp cơ thể, khiến cô khó thở.

Lần đầu gặp Cố Nam Từ, là khi cô uống rượu giải sầu ở quán bar, lần đó cô cãi nhau với Lộc Trữ Hạc tâm trạng không tốt, nên đến quán bar thư giãn.

Bạn thân đề nghị cô tìm chút vui vẻ, Lộc Chi Huyên từ đám đông liếc mắt một cái đã chọn trúng anh ta.

Cô nhìn trúng khí chất thanh lãnh như hoa trên núi cao của anh ta.

Giới thượng lưu đều đồn trưởng nữ Lộc gia, Lộc Chi Huyên thích lui tới quán bar, sống phóng túng không về nhà, dáng vẻ thì diễm lệ kiêu ngạo, chẳng giống tiểu thư thế gia chút nào.

Nhưng, không ai biết cô chỉ đến quán bar giải sầu mà thôi.

Hơn nữa, sau khi gặp Cố Nam Từ, bên cạnh cô chỉ có mình anh ta.

Hận không thể móc cả trái tim ra để yêu anh ta.

Mua quần áo cho anh, dốc lòng chuẩn bị quà bất ngờ, cho anh tiền muốn giúp anh thoát khỏi thân phận trai bao, những gì cô đã bỏ ra lại chỉ nhận được kết quả phản bội.

“Lộc Chi Huyên là một người phụ nữ ngang ngược kiêu căng, tôi chưa bao giờ thích cô ta.”

Khi nhìn thấy anh ta nâng mặt Lộc Uyển Dư, cẩn thận hôn lên môi cô ta, dáng vẻ thành kính trân trọng ấy đ.â.m sâu vào mắt Lộc Chi Huyên.

Đó là sự trân trọng và dịu dàng mà cô chưa từng được thấy.

Khoảnh khắc ấy cô mới biết yêu hay không yêu rõ ràng đến thế nào.

Trong lúc hoảng hốt, cô thậm chí đã thực sự nghĩ rằng đó là vấn đề của mình.

Lẽ nào cô thật sự tệ đến vậy, tệ đến mức mình đối xử tốt với anh ta như thế lại bị anh ta ác ý đ.â.m sau lưng?

Bình tĩnh lại cô mới nhận ra, không phải.

Không phải như thế.

Bản thân cô không có vấn đề, người sai là anh ta.
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 2: Chương 2


Quán bar Mộ Sắc, trong phòng riêng.

“Nào, trò cũ của chúng ta, truyền hoa đánh trống, khi nhạc dừng chén rượu ở tay ai, người đó sẽ bị phạt.”

Vừa bước đến cửa phòng riêng, Lộc Chi Huyên đã nghe thấy bên trong trò chơi bắt đầu.

Tay cô đang đẩy cửa dừng lại giữa không trung, đột nhiên vào có làm hỏng không khí không?

Hay là đợi một lát đã…

Hai phút sau, bên trong vang lên tiếng vỗ tay.

Cô đẩy cửa và đối diện với cảnh tượng——

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Cố Nam Từ và Lộc Uyển Dư đang quấn quýt hôn nhau.

Họ hôn say đắm như thể thế giới này chỉ có hai người.

Đám đông xung quanh thu lại nụ cười, nhao nhao đứng dậy, chỉ có hai người đắm đuối trong men tình không biết trời đất gì, không để ý trong phòng riêng đã có thêm một người.

“Các người cứ tiếp tục đi.”

Mái tóc xoăn gợn sóng màu hạt dẻ bồng bềnh trông phóng khoáng rực rỡ ôm lấy khuôn mặt trái xoan nhỏ bằng bàn tay đẹp hút hồn.

Lộc Chi Huyên khẽ rũ mắt, che đi làn sương thoáng qua đáy mắt.

Khi ngước mắt nhìn họ lần nữa, cô đã lấy lại vẻ thản nhiên, điềm đạm ngồi xuống cạnh Trịnh Vũ Tình.

Nhất thời không khí có chút ngượng nghịu.

Ai cũng biết Cố Nam Từ là người của cô, gần như là scandal lớn nhất trong giới.

Giờ lại đang hôn say sưa với cô em gái trên danh nghĩa của cô, còn bị cô bắt gặp.

Cảnh tượng này thật châm biếm.

Lộc Chi Huyên không nhìn họ, chỉ mím môi cười với Trịnh Vũ Tình, buổi tụ tập hôm nay vốn dĩ cũng là nể mặt Vũ Tình cô mới đến.

Người khác nghĩ sao, cô không quan tâm.

Chàng nếu vô tình thiếp buông tay.

Sự thất vọng lớn lao dần bao trùm toàn thân, cô biết chỉ khi tàn nhẫn khoét bỏ mảng thịt thối rữa ấy, cô mới có thể lột xác, tìm lại chính mình.

Cố Nam Từ, tôi buông tha cho anh rồi!

Cô tự nhủ lòng như vậy.

Đèn trong phòng riêng quán bar mờ ảo mập mờ, Lộc Chi Huyên ngồi một góc sofa da, cầm lấy một ly champagne, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt v3 miệng ly.

Cảm giác lạnh lẽo khiến cô thoáng hồi thần.

Trịnh Vũ Tình lo lắng nhìn cô một cái, hạ giọng hỏi, “Chi Huyên, hay là chúng ta đi trước nhé?”

Cảnh tượng này quá ư là ngượng.

Ánh đèn hắt bóng lên khuôn mặt Lộc Chi Huyên, đôi mắt hồ ly xinh đẹp giờ cụp xuống, vẻ đẹp quyến rũ của đôi mắt và lông mày đã dịu đi nhiều, trong mắt ướt át.

Mờ ảo đầy mê hoặc.

Cô lắc đầu với Trịnh Vũ Tình.

Khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt, nhưng đáy mắt không có chút ý cười nào, “Không cần, tôi không sao.”

Chạy trốn, ngược lại sẽ khiến cô trông yếu thế hơn.

Nhưng cố tình lại có người không chịu buông tha cô.

“Chị ơi, sao chị ngồi đây một mình thế ạ?” Lộc Uyển Dư khoác tay Cố Nam Từ, đắc ý hất cằm, cười tươi đi tới.

Giọng nói nũng nịu ngọt ngào như bọc đường mật, ẩn chứa một tia khoe khoang.

“Nam Từ vừa rồi còn nói muốn mời rượu chị đấy, dù sao... trước đây mối quan hệ của hai người cũng rất ‘đặc biệt’ mà.”

Cô ta cố ý nhấn mạnh hai chữ “đặc biệt”.
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 3: Chương 3


Ai cũng biết Cố Nam Từ là người của Lộc Chi Huyên, gần như là scandal lớn nhất trong giới.

Nói câu này chính là ngầm khiêu khích.

Trước đây Lộc Chi Huyên thậm chí không màng thân phận của mình, chỉ muốn yêu đương với Cố Nam Từ, những lời đồn đại trong giới về cô chưa bao giờ ngừng lại, đa số đều chế giễu cô tùy tiện không câu nệ tiểu tiết.

Cô cũng chưa bao giờ để ý.

Lộc Chi Huyên ngước mắt, ánh mắt hờ hững lướt qua hai người.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Vẻ mặt khó đoán.

Cố Nam Từ đứng bên cạnh Lộc Uyển Dư, mặc bộ vest đen cắt may tinh tế, làm nổi bật thân hình cao ráo thẳng tắp của anh, ánh mắt vẫn thanh lãnh như sương.

Chỉ là khi nhìn về phía Lộc Uyển Dư, đáy mắt anh lại có thêm vài phần dịu dàng mà cô chưa từng thấy.

Hóa ra anh cũng biết dịu dàng.

Chỉ là không phải với cô.

“Không cần.” Lộc Chi Huyên nói với giọng bình thản.

Ngón tay cô khẽ gõ lên thành ly, phát ra âm thanh trong trẻo, “Mẹ cô là con giáp thứ 13, cô cũng thừa hưởng tài năng xuất sắc của bà ấy.”

“Cô thích cướp đồ của người khác cũng không phải ngày một ngày hai rồi, tránh xa tôi ra một chút.”

Sắc mặt Lộc Uyển Dư lập tức chùng xuống.

Mắt đỏ lên một vòng, hít hịt mũi gần như sắp khóc, “Nam Từ, em không có...”

Cố Nam Từ khẽ nhíu mày, lạnh lùng nhìn về phía Lộc Chi Huyên.

Dưới ánh đèn lờ mờ, ngũ quan anh tinh xảo như tranh vẽ, đôi mắt đào hoa xinh đẹp chỉ khi nhìn cô mới bộc lộ tia sáng nguy hiểm, ánh mắt nhuốm vẻ lạnh lẽo như muốn xông tới bóp c.h.ế.t cô.

Anh ta ôm Lộc Uyển Dư vào lòng, “Cô Lộc, đừng lấy suy nghĩ của cô để suy bụng ta ra bụng người, Uyển Dư dịu dàng chu đáo, em ấy chưa bao giờ tùy hứng.”

Ý gì?

Ý của anh ta là Lộc Uyển Dư dịu dàng lương thiện, còn cô thì tâm địa độc ác?

Lộc Chi Huyên quay đầu đánh giá Cố Nam Từ.

Cô cảm giác như mình chưa bao giờ thực sự hiểu anh ta.

Người đàn ông trước mắt cao gần một mét chín, chiếc áo sơ mi đen ôm lấy vai rộng eo thon, cổ áo cởi hai cúc, để lộ xương quai xanh rõ nét.

Ngoại hình không thay đổi, vẫn tuấn tú đẹp trai như vậy.

Nhưng cả người anh ta lông mày sắc bén, đường viền hàm dưới căng thẳng.

Có lẽ hình tượng trước mắt này mới là con người thật của anh ta.

Với dáng vẻ này của anh ts, nói là trai bao, chi bằng nói là tài phiệt đến thu mua câu lạc bộ này còn hơn, khí chất toàn thân không giống người tầng lớp dưới cùng nghèo túng cần tiền.

Trong mắt Lộc Chi Huyên, Cố Nam Từ lúc này đặc biệt xa lạ.

Cô khẽ cười một tiếng, nhưng đáy mắt lạnh lẽo như băng.

Người đàn ông không trả lời, chỉ chậm rãi bước lại gần.

“Tôi chưa bao giờ là người của cô, cô còn dám bắt nạt Uyển Dư đừng trách tôi không khách sáo!”
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 4: Chương 4


Nói xong, anh ta kéo Lộc Uyển Dư đi ra ngoài.

Lộc Chi Huyên chớp mắt, hít sâu một hơi sau đó không có thêm phản ứng gì.

Tấm chân tình cô đã từng cẩn thận dâng tặng, trong mắt anh ta, chẳng qua chỉ là một cuộc bám víu nực cười.

“Đúng là một con sói mắt trắng, Chi Huyên, để tớ giới thiệu cho cậu một người khác đẹp trai hơn và tốt hơn, cậu tuyệt đối đừng buồn.” Trịnh Vũ Tình nắm tay cô, nhẹ nhàng an ủi.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Lộc Chi Huyên nghe vậy, lắc đầu.

“Tháng sau tớ phải đi Hồng Kông rồi, nghe nói vị thiếu gia nhà Mộ gia đó đẹp trai hoàn hảo.”

Nói gì đến chỉ ngoại hình không tì vết, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, giờ đã là người nắm quyền trẻ tuổi nhất và bí ẩn nhất Mộ gia rồi.

Cao quý khôn tả.

Lộc Chi Huyên chậm rãi thở ra, chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c trống rỗng.

Buông bỏ một người, không khó như tưởng tượng.

Chỉ là đôi khi nhớ lại tất cả những chuyện đã qua, trái tim như bị người ta sống sờ sờ khoét đi một mảng.

Cơn đau nhức nhối chiếm trọn tất cả giác quan của cô.

Bên ngoài câu lạc bộ, trong chiếc Maybach đen.

“Thiếu gia, ngài vẫn chưa nói rõ thân phận với cô Uyển Dư sao?”

Cố Nam Từ rũ mắt, ngón tay gõ nhẹ đều đặn lên ghế, “Uyển Dư nhút nhát, tôi muốn đợi thời cơ chín muồi mới nói cho em ấy, tôi đoán không sai, Uyển Dư chính là cô bé năm xưa.”

Nói rồi, anh ta cong môi cười nhẹ.

Trong đầu anh ta hiện lên khối ngọc bội trên người Lộc Uyển Dư, y hệt như trong ký ức.

Cô bé tìm kiếm bao năm cuối cùng đã xuất hiện bên cạnh mình, anh nhất định sẽ trân trọng thật tốt.

Không giống người phụ nữ Lộc Chi Huyên kia, chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp nhưng lại tùy tiện đa tình, danh tiếng tệ hại như thế còn dám giả vờ thâm tình trước mặt anh.

Sao có thể so sánh với Uyển Dư được!

“Chuẩn bị thủ tục đi, tôi muốn đến Lộc gia cầu hôn.”
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 5: Chương 5


Biệt thự Lộc gia, phòng khách.

“Nam Từ đối xử với em tốt lắm.” Lộc Uyển Dư đắc ý hất cằm.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Biết Lộc Chi Huyên quan tâm điều gì, cô ta cố tình nhắc đến những chuyện này.

Anh ấy biết tôi sợ lạnh, đã đặc biệt tiết kiệm tiền để đặt mua từ nước ngoài một chiếc khăn choàng cashmere tặng tôi.

Nói rồi, cô ta khẽ lắc chiếc ngọc bội bên hông.

Tôi chỉ tiện miệng nhắc tới muốn ăn món bánh ngọt của tiệm lâu đời ở phía Tây thành phố, anh ấy đã đi xếp hàng từ ba giờ sáng, còn nữa, cô ta ghé sát vào Lộc Chi Huyên, cười đầy ác ý nói: "Anh ấy nói, chị tính tình quá tệ, khi ở bên chị, ngày nào anh ấy cũng cảm thấy nghẹt thở."

Cô tưởng mình sẽ không còn cảm thấy đau đớn nữa, nhưng trái tim cô vẫn như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau đến mức cô gần như nghẹt thở.

Hóa ra trong mắt anh ta, cô lại tồi tệ đến vậy.

"Nói xong chưa?"

Cô ngẩng mắt lên, đáy mắt một mảnh bình tĩnh, dường như sự d.a.o động vừa rồi chưa từng tồn tại.

Lộc Uyển Dư sửng sốt, hiển nhiên không ngờ cô lại có phản ứng như vậy.

"Cô cũng chỉ có chút bản lĩnh này thôi, trò trẻ con."

Lộc Chi Huyên hờ hững nói, chỉ vào chiếc ngọc bội: "Trả lại ngọc bội cho tôi, một kẻ cướp còn mặt dày khoe khoang."

Chiếc ngọc bội màu trắng khắc hình phượng hoàng này là do bà ngoại tặng Lộc Chi Huyên vào dịp đầy tháng.

Nó luôn được cô đeo bên mình, ba năm trước bị Lộc Uyển Dư lấy đi, và cô ta luôn không chịu trả lại.

Cô từng thử giằng lại, nhưng lần nào cũng bị Lộc Trữ Hạc đánh.

Căn nhà này rõ ràng là sản nghiệp của mẹ cô, nhưng dần dần lại không còn chỗ đứng cho cô.

Lộc Chi Huyên đứng trước cửa sổ kính sát sàn của biệt thự Lộc gia, đầu ngón tay khẽ nghịch tua rua rèm cửa.

Bên ngoài cửa sổ, những người hầu đang bận rộn trang trí khu vườn với dải ruy băng, bóng bay và hoa tươi.

Cả Lộc gia sáng đèn rực rỡ, cứ như đang chuẩn bị cho một buổi lễ kỷ niệm hoành tráng.

Đó là sinh nhật của Lộc Uyển Dư.

Còn sinh nhật của cô, thật ra, chỉ cách sinh nhật Lộc Uyển Dư có hai ngày.

Nhưng không ai nhớ cả.

Hay nói đúng hơn là không ai muốn nhớ.
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 6: Chương 6


"Nhị tiểu thư, lão gia bảo cô thay bộ đồ khác đi, lát nữa Nhị thiếu gia Cố gia sẽ tới đấy." Quản gia đứng ở cửa, ngữ khí cẩn trọng.

Đối với Lộc Uyển Dư, thái độ của ông ta lại cung kính lạ thường.

Lộc Chi Huyên khẽ cười một tiếng, các ngón tay hơi siết lại.

Hừ! Nhị thiếu gia Cố gia!

Nhắc đến thân phận này, một ngọn lửa vô danh bỗng từ trong lòng Lộc Chi Huyên bốc lên.

Rõ ràng Cố Nam Từ là người thừa kế Cố gia, vậy mà anh ta chẳng hề giải thích khi cô hiểu lầm anh ta là người mẫu nam, luôn cố tình hay vô ý mượn cô để tiếp cận Lộc Uyển Dư.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Nếu không phải Vũ Tình đã điều tra ra, cô có lẽ vẫn cứ thật lòng thương cảm cho anh ta.

Từ đầu đến cuối cô đều bị lừa gạt, trở thành kẻ làm nền cho người khác.

Bảy giờ tối, tại khu vườn Lộc gia.

Lộc Uyển Dư mặc một chiếc đầm hàng thiết kế riêng màu trắng tinh khôi, vạt váy đính đầy kim cương vụn, dưới ánh đèn lấp lánh tỏa sáng, hệt như nàng công chúa trong truyện cổ tích.

Cô ta khoác tay Lộc Trữ Hạc, tươi cười ngọt ngào đón nhận lời chúc phúc từ các vị khách.

Còn Lộc Chi Huyên, cô chỉ mặc một chiếc đầm dài màu đen đơn giản, dù không cầu kỳ nhưng vẫn toát lên khí chất.

Không cần trang điểm cầu kỳ, trông cô vẫn rất nổi bật.

Lúc này cô chỉ lặng lẽ ngồi ở một góc, tay cầm ly champagne, thần sắc đạm mạc.

Từ góc ngồi này, cô vừa vặn có thể nhìn thấy khung cảnh bên kia.

Một vị khách trẻ tuổi gần đó hạ giọng, tỏ vẻ hơi tò mò: "Nghe nói Nhị thiếu gia Cố gia tối nay chuẩn bị một bất ngờ lớn, hình như là màn trình diễn pháo hoa."

Các ngón tay Lộc Chi Huyên khựng lại, chất lỏng trong ly champagne khẽ rung động.

Màn trình diễn pháo hoa?

Cô chợt nhớ ra, sinh nhật năm ngoái, cô từng nhắc với Cố Nam Từ rằng cô thích pháo hoa nhất.

Nhưng anh ta chỉ hờ hững 'ừm' một tiếng, nói rằng pháo hoa quá ồn ào.

Hóa ra, không phải không thích, mà là không muốn vì cô mà đốt.

Đúng tám giờ tối, bầu trời đột nhiên bừng sáng.

Ầm——!

Bông pháo hoa đầu tiên nổ tung trên nền trời đêm, ánh sáng vàng rực rỡ như thác đổ trút xuống, chiếu sáng cả một vùng trời.

Ngay sau đó, bông thứ hai, thứ ba... vô số pháo hoa liên tiếp nở rộ, cuối cùng kết thành dòng chữ khổng lồ trên bầu trời——

"Uyển Dư, sinh nhật vui vẻ."

Khu vườn tức thì vang lên một tràng kinh hô và tiếng vỗ tay.

"Trời ơi! Lãng mạn quá đi mất!"

"Nhị thiếu gia Cố gia đúng là chịu chi!"

Lộc Uyển Dư che miệng, khóe mắt hoe đỏ, ra vẻ cảm động đến tột độ.

Cô ta quay đầu nhìn Lộc Trữ Hạc, giọng nũng nịu nói: "Ba à, món quà này của Nhị thiếu gia Cố gia bất ngờ quá, ba có biết trước không ạ?"

Lộc Trữ Hạc hài lòng gật đầu, vỗ vỗ tay cô ta: "Mối hôn sự với Cố gia này coi như chắc chắn rồi."

Còn Lộc Chi Huyên, cô chỉ lẳng lặng nhìn lên trời.

Ánh sáng pháo hoa hắt lên khuôn mặt cô, chớp sáng rồi tắt, nhưng không thể chiếu rọi vào sâu đáy mắt cô.

Suốt cả buổi tiệc sinh nhật, Nhị thiếu gia Cố gia trong truyền thuyết vẫn không hề xuất hiện.

Lộc Uyển Dư rõ ràng có chút thất vọng, nhưng tâm trạng cô ta dần hồi phục khi nhìn đống quà nhận được.
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 7: Chương 7


Ngày hôm nay trôi qua, chỉ còn 10 ngày nữa là sang tháng sau.

Lộc Chi Huyên cảm nhận những ngày tháng đang trôi đi, tâm trạng cô dần trở nên bình lặng.

Mấy ngày nay liên tục nhận được tin nhắn từ Lộc Trữ Hạc chuyển tài sản sang tên mình, cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhờ việc thay thế kết hôn, cô mới có thể lấy lại những thứ thuộc về mình.

Thế là đáng rồi.

Hai ngày nữa là ngày giỗ của mẹ, cô chuẩn bị hôm nay đi nghĩa trang thắp hương.

Cô đặc biệt tìm chiếc vòng ngọc phỉ thúy mà bà ngoại tặng cô.

Chiếc vòng ngọc toàn thân màu xanh biếc, chất ngọc cực tốt, là do bà ngoại tự tay đeo lên cổ tay cô trước lúc lâm chung, nói là để lại một kỷ vật.

Lúc sinh thời mẹ cô thích nhất nhìn cô đeo nó.

Lộc Chi Huyên từ khúc cua cầu thang tầng hai bước xuống, đầu ngón tay vô thức nhẹ nhàng vuốt v3 cổ tay, cô rất ít khi đeo nó ra ngoài, sợ bị sứt mẻ hay va chạm.

Dưới lầu vọng lên một tràng cười nói.

Lộc Uyển Dư được đám người hầu vây quanh, đang đắc ý khoe chiếc vòng cổ kim cương mà cô ta gọi là do Nhị thiếu gia Cố gia tặng, dưới ánh đèn, viên đá chủ lấp lánh rực rỡ, trông có vẻ giá trị không nhỏ.

"Chị ơi!"

Lộc Uyển Dư ngẩng đầu nhìn thấy cô, mắt sáng lên, xách vạt váy nhanh nhẹn lên lầu: "Sao chị không xuống dưới chơi ạ? Mọi người đều đang khen Cố thiếu có mắt nhìn người đấy."

Cô ta cố tình lắc lắc chiếc vòng cổ.

Nó đã được cô ta khoe khoang mấy ngày rồi.

Bất kể là thứ gì, Lộc Uyển Dư đều muốn cướp đoạt.

Đặc biệt là đồ trang sức trên người cô.

"Buông ra."

Giọng Lộc Chi Huyên lạnh xuống.

Lộc Uyển Dư không những không buông tay, trái lại còn tiến thêm một bước.

Cô ta siết chặt cổ tay Lộc Chi Huyên, đầu ngón tay cố tình dùng sức cào mạnh lên chiếc vòng: "Sao lại keo kiệt thế? Dù sao thì tôi cũng sẽ không cướp của chị."

Miệng thì nói không cướp, nhưng động tác lại chẳng dừng lại.

Lộc Chi Huyên cảm thấy cổ tay mình hơi đau, đối phương dùng sức quá mạnh khiến chiếc vòng bị tuột ra.

Trong lúc giằng co, không ngờ tay Lộc Uyển Dư lại trượt.

Rắc——

Một tiếng vỡ rõ ràng và giòn tan.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Nhận ra chuyện gì đang xảy ra, đồng tử Lộc Chi Huyên đột nhiên co rút lại.

Chiếc vòng ngọc phỉ thúy mà cô không nỡ đeo ra ngoài, cứ thế bị Lộc Uyển Dư làm gãy thành mấy mảnh, rơi mạnh xuống nền đá cẩm thạch, ngọc vụn văng tung tóe.

Thời gian như ngừng lại một giây.
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 8: Chương 8


"Á!"

Lộc Uyển Dư kinh hô một tiếng, che miệng lại: "Xin lỗi chị, em thật sự không cố ý mà."

Miệng thì nói xin lỗi, nhưng đáy mắt cô ta lại lóe lên một tia đắc ý.

Lộc Chi Huyên đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, nhìn chiếc vòng ngọc tan nát trên mặt đất, tai cô ù đi.

Đó là thứ cuối cùng bà ngoại để lại cho cô.

Thứ cuối cùng!

Sau khi mẹ đi, bà ngoại là nguồn ấm áp duy nhất của cô, còn bây giờ, ngay cả chút kỷ vật này cũng bị chặt đứt tàn nhẫn.

"Lộc Uyển Dư."

Cô chậm rãi ngẩng đầu, giọng nói nhẹ đến đáng sợ: "Cô muốn c.h.ế.t sao."

Cô chưa bao giờ hận một người đến mức này.

Khoảnh khắc này, cô hận không thể bóp cổ Lộc Uyển Dư đến chết.

"Chị ơi, em thật sự không cố ý mà."

Mắt Lộc Uyển Dư tức khắc đỏ lên, cô ta lùi lại hai bước, trông như con thỏ trắng bị dọa sợ: "Chị đừng giận, em đền cho chị một cái mới nhé?"

Cái dáng vẻ cố làm ra vẻ ấm ức vô tội này càng châm ngòi cho cơn giận của Lộc Chi Huyên.

Nếu cái gì cũng có thể đền bù bằng cách mua một cái mới, vậy thì trên đời này làm gì có từ 'nuối tiếc'.

Lời còn chưa dứt, cô bỗng nhiên giơ tay lên——

Chát!

Một cái tát vang dội giáng mạnh xuống mặt Lộc Uyển Dư.

Lộc Uyển Dư loạng choạng ngã ngồi xuống đất, nửa bên mặt nhanh chóng sưng lên, nước mắt tức khắc trào ra: "Chị ơi, chị... sao chị lại đánh em?"

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

"Có chuyện gì thế?"

Một giọng nói trầm thấp lạnh lẽo truyền đến từ ngoài cửa.

Anh ta đặc biệt đến Lộc gia đón Lộc Uyển Dư đi ăn, không ngờ vừa tới đã nhìn thấy cảnh tượng này.

Cố Nam Từ sải bước đi tới.

Bộ vest đen tôn lên dáng người cao ráo, giữa hàng mày khóe mắt anh ta tràn đầy vẻ lạnh lẽo.

Anh ta liếc nhìn Lộc Uyển Dư đang ngồi dưới đất khóc lóc, sắc mặt tức khắc trầm xuống.

"Nam Từ."

Lộc Uyển Dư như nhìn thấy cứu tinh, lập tức nhào vào lòng anh ta.

Rúc vào lòng anh ta thút thít, trông như không có xương cốt.

"Em chỉ không cẩn thận làm vỡ chiếc vòng của chị ấy, vậy mà chị ấy lại đánh em."

Cố Nam Từ ôm lấy cô ta, ngước mắt lạnh lùng nhìn về phía Lộc Chi Huyên: "Cô Lộc, chẳng qua chỉ là một chiếc vòng, đến mức phải động tay đánh người sao?"

Anh ta ngước mắt nhìn tới, ánh mắt cực sâu, ẩn chứa sự giận dữ.

"Chỉ là một chiếc vòng sao?"

Lộc Chi Huyên lặp lại câu nói đó, đột nhiên mỉm cười.

Cô cúi xuống nhặt chiếc vòng ngọc bị vỡ trên mặt đất, đầu ngón tay bị ngọc vụn cứa rách, m.á.u tươi nhỏ xuống theo mặt cắt của phỉ thúy, nhưng cô lại hoàn toàn không hay biết.

"Cố Nam Từ," cô khẽ hỏi, "anh có biết đây là thứ gì không?"

Cố Nam Từ nhíu mày, sắc mặt không vui.

"Dù có quý giá đến đâu cũng chỉ là một chiếc vòng, cô động tay đánh người là sai rồi."

Cố Nam Từ ánh mắt khẽ động, tỏ vẻ không đồng tình.

Nhưng nhìn thấy vẻ mặt cô, trong lòng anh ta thoáng qua chút khác lạ.

Anh ta muốn nói lại lời khác, nhưng rồi lại nuốt xuống.

Lộc Chi Huyên ngước mắt lên, đáy mắt một mảnh c.h.ế.t lặng,

nhưng Lộc Uyển Dư đột nhiên kéo kéo tay áo anh ta, mắt ngấn lệ lắc đầu: "Nam Từ à, em thật sự không cố ý mà... Em đau quá..."

Cố Nam Từ cúi đầu nhìn gò má sưng đỏ của cô ta, ánh mắt tức khắc dịu lại.

Anh ta nhẹ nhàng xoa đầu cô ta, khi ngẩng đầu lên lần nữa, trong mắt lại khôi phục vẻ lạnh lùng.

"Lộc Chi Huyên, Uyển Dư đã xin lỗi rồi, cô đừng có được nước làm tới."
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 9: Chương 9


Được nước làm tới?

Lộc Chi Huyên nhìn người đàn ông trước mặt, người mà cô từng dốc hết lòng yêu thương, đột nhiên cảm thấy vô cùng xa lạ.

Sao cô lại có thể yêu một người đàn ông như thế?

Rốt cuộc vì sao cô lại để bản thân rơi vào hoàn cảnh này?

Nói rồi, cô quay người bước đi.

Bóng lưng cô thẳng tắp, không một chút run rẩy.

Phía sau, giọng nói yếu ớt của Lộc Uyển Dư vọng lại: "Nam Từ, chị ấy ghét em rồi phải không?"

"Đừng bận t@m đến cô ấy."

Cố Nam Từ lạnh giọng an ủi, nắm lấy tay cô ta: "Chúng ta đi thôi."

Lộc Chi Huyên tạo ra khoảng cách với họ.

Như một vực sâu không thể vượt qua.

Bước chân cô khẽ khựng lại, nhưng cô không hề quay đầu nhìn lại.

Cô chỉ siết chặt chiếc vòng vỡ, những mảnh ngọc sắc lẹm đ.â.m sâu vào lòng bàn tay, m.á.u tươi lặng lẽ rỉ ra theo kẽ ngón tay, nhưng cô lại không cảm thấy đau.

Bởi vì trái tim cô từ lâu đã sớm tan nát rồi.

Cô muốn rời khỏi nơi này, và sẽ không bao giờ quay trở lại.

Hai ngày sau sự việc, cô nhận được tin nhắn xin lỗi của Lộc Uyển Dư, cô ta hẹn gặp cô đi ăn, nói là để chuộc tội.

Lộc Chi Huyên vốn không muốn đi.

Nhưng Lộc Uyển Dư cứ nắm lấy tay cô, mắt đỏ hoe nói, "Chị, em thật sự biết sai rồi, chị cho em một cơ hội được không ạ?"

Việc bất thường ắt có uẩn khúc.

Dù cho là hồng môn yến, đẩy cô vào tình cảnh này, hình như cũng chẳng có gì phải lo nữa rồi.

Họ cũng chẳng thể làm gì được cô.

Cố Nam Từ đứng một bên, vest thẳng tắp, mày mắt lạnh nhạt, chỉ thản nhiên thêm một câu, "Chỉ là ăn bữa cơm thôi, đừng quá làm mình làm mẩy."

Làm mình làm mẩy?

Lộc Chi Huyên khẽ nhếch môi, cuối cùng vẫn ngồi vào trong xe.

Cô muốn xem thử, họ còn có thể bày ra trò gì nữa.

Nhà hàng theo phong cách Tân Trung Hoa, cánh cửa gỗ chạm khắc hoa tỏa ra mùi thơm của gỗ đàn hương, xung quanh gạch xanh ngói đen hài hòa, không khí rất đậm chất.

Trong phòng riêng treo vài bức tranh thủy mặc, trên bàn gỗ đàn hương bày bộ ấm trà men xanh.

Lộc Uyển Dư sốt sắng rót trà cho Lộc Chi Huyên, chiếc vòng tay kim cương trên cổ tay cô ta lắc lư.

"Chị, lần trước là em sai rồi, em không nên chạm vào chiếc vòng của bà ngoại."

Giọng cô ta mềm mại, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Cố Nam Từ.

Như đang tìm kiếm lời khen, cô ta tiếp tục nói, "Ly trà này coi như chuộc tội, chị tha thứ cho em được không ạ?"

Lộc Chi Huyên không nhận, chỉ cụp mắt nhìn lá trà nổi chìm trong nước trà.

"Diễn đủ chưa?"

Biểu cảm của Lộc Uyển Dư cứng lại.

Dường như không ngờ Lộc Chi Huyên lại thẳng thừng không nể mặt như vậy.

Cố Nam Từ nhíu mày, ngón tay khẽ gõ trên mặt bàn, "Lộc Chi Huyên, Uyển Dư thật lòng xin lỗi."

"Vậy à?"

Cô ngước mắt lên, đáy mắt đầy vẻ châm biếm.

"Nếu thật lòng muốn xin lỗi, chi bằng đến trước mộ mẹ tôi mà dập đầu vài cái đi."

Mắt Lộc Uyển Dư lại đỏ hoe, cô ta ủy khuất kéo tay áo Cố Nam Từ, "Nam Từ, có phải chị vẫn còn giận em không?"

Cố Nam Từ vỗ nhẹ tay cô ta an ủi, khi nhìn sang Lộc Chi Huyên lần nữa, ánh mắt đã lạnh đi, "Cô cứ nhất thiết phải gay gắt như thế sao?"

Gay gắt?

Lộc Chi Huyên suýt bật cười vì tức.

Cô chỉ hỏi một câu thôi, đã thành gay gắt rồi sao?

Cô không đáp lại câu nói đó, chỉ bình tĩnh nhìn họ, hơi thở thậm chí không hề hỗn loạn chút nào, tựa lưng vào ghế mềm mại.

Hai người cứ thế đối mặt, không ai nói thêm lời nào.

Ngay lúc này, trên đỉnh đầu đột nhiên truyền đến một tiếng động lạ.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

"Rắc!"

Lộc Chi Huyên theo bản năng ngẩng đầu, chỉ thấy chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ rung lắc hai cái, rồi sau đó, nó thẳng tắp rơi xuống đầu cô!

"Cẩn thận!"
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 10: Chương 10


Một giọng nam hét lớn về phía cô.

Cô đột ngột đẩy ghế ra để né tránh, nhưng vẫn chậm mất nửa bước.

Chiếc đèn chùm vẫn đập trúng cánh tay trái của cô, mảnh thủy tinh sắc nhọn b.ắ.n tung tóe xé rách ống tay áo, m.á.u tươi lập tức rỉ ra.

"Á!"

Lộc Uyển Dư thét lên một tiếng, lao vào lòng Cố Nam Từ.

"Nam Từ! Em sợ quá!" Giọng cô ta run run, trông như thể bị dọa cho sợ c.h.ế.t khiếp.

Rõ ràng cô ta vẫn còn cách chỗ đèn rơi một khoảng.

Toàn bộ sự chú ý của Cố Nam Từ đều bị hút về phía cô ta.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Anh ta ôm chầm lấy cô ta, ánh mắt lo lắng đánh giá từ trên xuống dưới, "Uyển Dư, em có bị thương không?"

Không biết còn tưởng người suýt bị đập trúng là cô ta.

Lộc Uyển Dư chỉ lắc đầu, mắt đẫm lệ.

Cả hai đều trưng ra bộ dạng tình sâu nghĩa nặng.

Lộc Chi Huyên ôm lấy cánh tay đang chảy máu, lặng lẽ nhìn họ, vết thương bỏng rát, nhưng so với cánh tay, cảm giác nghẹn lại ở tim còn rõ rệt hơn.

Không nên như vậy.

Nỗi đau trào dâng trong lòng dần trở nên tê dại, hóa thành làn khói trắng vô hình từ từ bốc hơi.

Dường như trong khoảnh khắc đó, tình cảm cô dành cho Cố Nam Từ cũng trôi đi cùng.

Giây tiếp theo, nhân viên phục vụ hốt hoảng chạy vào xin lỗi họ.

"Xin lỗi! Đèn chùm bị lỏng ốc, tôi sẽ gọi xe cấp cứu ngay!"

Cố Nam Từ lúc này mới chú ý đến vết thương của Lộc Chi Huyên.

Anh ta khẽ nhíu mày, dường như muốn nói gì đó, trong mắt thoáng qua một tia đau lòng và không đành lòng.

Nhưng Lộc Uyển Dư đang trong lòng anh đột nhiên ôm lấy ngực, yếu ớt tựa vào vai anh ta, "Nam Từ, em khó thở."

Cố Nam Từ lập tức thu hồi tầm mắt, một tay bế ngang Lộc Uyển Dư lên, "Đừng sợ, anh đưa em đi bệnh viện."

Nói rồi, anh sải bước đi ra ngoài.

Thậm chí còn không ngoảnh lại nhìn lấy một cái.

"Không sao." Lộc Chi Huyên khẽ nhếch môi, tự rút một tờ giấy ăn đặt lên vết thương, "Tôi tự xử lý trước vậy."

Máu tươi nhanh chóng thấm ướt tờ giấy ăn, từng giọt từng giọt rơi xuống sàn nhà.

Nhưng cô đã không còn cảm giác đau đớn nữa rồi.
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 11: Chương 11


Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã nằm trên giường bệnh trong bệnh viện.

Y tá nói với cô, cánh tay cô bị gãy nhẹ, cần phải bó bột.

May mắn vị trí bị thương không quá nguy hiểm, nếu không hậu quả khó lường.

Lộc Chi Huyên nằm viện ba ngày.

Không một ai đến thăm cô.

Lúc y tá thay thuốc, thấy cô luôn ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhịn được hỏi, "Tiểu thư, người nhà của cô đâu rồi?"

Cô mỉm cười, không nói gì.

Người nhà?

Cô sớm đã không còn ai rồi.

Ngày xuất viện, thời tiết rất đẹp.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ xe chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Lộc Chi Huyên, cô nhắm mắt lại, vết thương trên cánh tay vẫn còn nhức âm ỉ.

Tuy nhiên, so với ngày xảy ra chuyện, đã đỡ hơn rất nhiều.

Khi xe chạy vào điền trang Lộc gia, từ xa cô đã thấy vài chiếc xe sang màu đen đỗ ở cổng, những người làm đang bận rộn chuyển đồ vào nhà.

Những chiếc rương gỗ gụ thắt ruy băng vàng, đủ loại đồ vật quý giá lộ ra.

Nhìn là biết ngay đó là lễ vật đính hôn.

"Đại tiểu thư về rồi."

Quản gia đứng ở cửa, giọng cung kính nhưng xa cách, "Hôn sự của nhị tiểu thư đã định rồi, Văn gia hôm nay đến đưa lễ vật đính hôn."

Văn gia ư?

Đầu ngón tay Lộc Chi Huyên từ từ siết chặt, rồi lại dần nới lỏng.

Là Cố Nam Từ, hay nói đúng hơn là vị nhị thiếu gia thần bí của Văn gia, cuối cùng cũng chính thức cầu hôn Lộc Uyển Dư rồi.

Thì ra họ thật sự sắp bước sang giai đoạn tiếp theo của cuộc đời rồi.

Cô không thể diễn tả cảm giác trong lòng mình là gì.

Chỉ là cảm thấy những chuyện này không còn liên quan gì đến cô nữa rồi.

Quân tử luận việc không luận tâm. Lẽ ra cô nên sớm tỉnh ngộ mới phải. Cố Nam Từ một chút cũng không thích cô, lẽ ra ngay từ đầu cô đã không nên dây dưa với anh ta, lãng phí thời gian dài như vậy.

May thay, giờ đây đã tỉnh táo rồi.

Cô sắp bay đến Hồng Kông ngay lập tức, không còn bất kỳ liên quan gì đến mọi thứ ở đây nữa.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

"Chị!"

Lộc Uyển Dư từ trong nhà chạy ra.

Trong chiếc váy liền màu hồng, nụ cười ngọt ngào mà chói mắt, "Chị cuối cùng cũng về rồi, mau đến xem thiếu gia Văn tặng lễ vật đính hôn cho em này!"
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 12: Chương 12


Cô ta không nói một lời kéo Lộc Chi Huyên vào nhà.

Vừa đi vừa lẩm bẩm, "Chị bị thương nhẹ thôi mà, sao lại cứ nằm mãi trong bệnh viện không về vậy?"

Lải nhải nói rằng mình lo lắng cho cô đến mức nào.

Miệng thì nói thế, nhưng nụ cười trên mặt lại chẳng hề thu lại chút nào.

Vẻ ngoài giả tạo, trà xanh của cô ta khiến Lộc Chi Huyên tự thấy không bằng.

Trong phòng khách chất đầy những chiếc rương gỗ gụ, được bày trí ngăn nắp.

Không cần nhìn kỹ cũng biết chủ nhân của những món đồ này đã bỏ rất nhiều tâm sức.

"Đây là vòng cổ ruby huyết bồ câu Myanmar, nghe nói toàn cầu chỉ có ba sợi."

Lộc Uyển Dư cầm lấy một sợi vòng cổ ướm lên cổ mình, ánh mắt lấp lánh vẻ đắc ý, "Còn cái này, là thiếu gia Văn đặc biệt đấu giá từ buổi đấu giá ở Paris mang về, vương miện cổ đó."

Cô ta luyên thuyên khoe khoang.

Lộc Chi Huyên lặng lẽ nhìn cô ta, đột nhiên cảm thấy thật nực cười.

Mặc dù Lộc Chi Huyên không để t@m đến những thứ này, nhưng cô không thể chịu nổi những người thiển cận, cứ bám vào mấy thứ này mà công khai châm chọc mỉa mai.

"À phải rồi, chị."

Lộc Uyển Dư đột nhiên ghé lại gần, hạ giọng nói, "Nghe nói thiếu gia Mộ gia mà chị sắp lấy là người thực vật à? Đáng thương thật đấy."

Miệng cô ta nói đáng thương, nhưng đáy mắt lại đầy vẻ hả hê.

Một người phong quang nhận lễ vật đính hôn, một người vị hôn phu chẳng có động thái gì.

Quả thật bên Lộc Chi Huyên trông kém thế thật.

Nhưng cô không quan tâm.

"Chị ơi, anh rể người thực vật nằm trên giường không động đậy được, chị không thể như trước khi cưới mà thả ga tìm trai bao nữa đâu nhé, người nhà anh rể sẽ đánh c.h.ế.t chị đấy."

Nói xong, Lộc Uyển Dư ha hả cười lớn.

Trong phòng khách vang vọng tiếng cười của cô ta.

Lộc Chi Huyên lười chẳng thèm để ý đến cô ta, chỉ thản nhiên ngước mắt.

Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cô cố tình nhắc đến Cố Nam Từ, "Nói đến trai bao, cô và Văn thiếu gia đính hôn rồi, thế Cố Nam Từ thì sao?"

Thân phận thật sự của Cố Nam Từ, Lộc Uyển Dư chắc chắn vẫn chưa biết.

Nếu không đã sớm đến trước mặt cô mà châm chọc mỉa mai rồi.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Cô lại muốn xem thử, Lộc Uyển Dư nghĩ gì về anh ta.

"Em sắp ở bên thiếu gia Cố rồi, ai còn hơi sức quản anh ta?"

Lộc Uyển Dư nhíu mày, trông có vẻ hơi chán ghét.

Thần sắc này lọt vào mắt Lộc Chi Huyên, khiến cô hiểu ra, thì ra Lộc Uyển Dư không phải thích con người Cố Nam Từ, mà chỉ coi anh ta như một trò đùa.

Điều này quả thực rất thú vị.
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 13: Chương 13


Lộc Chi Huyên nghe vậy, không hỏi thêm nữa.

Chỉ với ngữ điệu bình tĩnh, mang theo một chút ý cười, cuối cùng nói một câu, "Vậy thì... chúc cô và thiếu gia Cố đính hôn vui vẻ."

Nụ cười trên mặt Lộc Uyển Dư không đổi, "Đương nhiên rồi."

Đêm đã khuya.

Lộc Chi Huyên đứng trên ban công, nhìn xuống Lộc gia đang sáng đèn rực rỡ.

Sự náo nhiệt và phấn khích xung quanh không hề ăn nhập với cô.

Nơi đây không còn là dáng vẻ của ngày xưa khi mẹ cô còn sống nữa.

Cô cúi đầu nhìn điện thoại.

Chỉ còn ba ngày cuối cùng là đến ngày cô bay đến Hồng Kông để liên hôn.

Ba ngày sau, cô sẽ hoàn toàn thoát khỏi địa ngục này.

Cố Nam Từ đứng trước gương soi toàn thân trong phòng thay đồ, chậm rãi điều chỉnh cà vạt.

Hôm nay là tiệc đính hôn của anh ta và Lộc Uyển Dư.

Anh ta đã mong chờ rất lâu rồi.

Nhưng giờ phút này đứng ở đây, nhìn bản thân trong gương, không hiểu sao, anh ta lại cảm thấy trống rỗng.

Không hề vui vẻ như anh tavẫn tưởng tượng.

Trong gương, anh ta mặc bộ vest đen cắt may vừa vặn, tôn lên bờ vai rộng và đôi chân dài, chăm chú nhìn vào ánh mắt người trong gương, anh ta nhận ra bản thân có một tia phiền lòng khó nhận ra.

Rốt cuộc là vì điều gì, anh không dám nghĩ sâu.

Anh ta cũng không muốn hỏi chính mình, tại sao bây giờ trong đầu anh lại toàn là bóng hình Lộc Chi Huyên.

"Thiếu gia, xe đã chuẩn bị xong rồi."

Người trợ lý mở lời nhắc nhở.

Giọng nói này xua tan bóng hình người trong tâm trí anh ta.

Người trợ lý đứng ở cửa, cung kính nói, "Bên Lộc gia cũng đã chuẩn bị xong rồi, chỉ chờ ngài qua đó."

Cố Nam Từ đáp một tiếng, nhưng không động đậy.

Khoảnh khắc quay người định rời đi, anh ta nhìn thấy một chiếc nhẫn.

Một chiếc nhẫn đôi trơn bằng bạc nằm trên mặt bàn.

Đó là cặp nhẫn đôi trơn mà cô tặng anh trong lần đầu tiên hai người "hẹn hò" một cách bị động, chiếc nhẫn nữ còn lại vẫn ở trên người cô.

Hình như... đã rất lâu rồi anh takhông thấy cô đeo nó.

Người trợ lý thuận theo ánh mắt anh ta nhìn sang, cẩn thận hỏi: "Có cần sai người đi mời Lộc Đại tiểu thư không ạ?"

"Không cần." Cố Nam Từ thu lại ánh mắt, giọng điệu lạnh nhạt, "Cô ấy sẽ không đến."

Nhưng lời vừa thốt ra, trong lòng anh ta lại trống rỗng một cách khó hiểu.

Anh ta chợt nhớ đến hôm ở nhà hàng, khi chiếc đèn chùm rơi xuống, Lộc Chi Huyên ôm cánh tay đang chảy máu, lặng lẽ nhìn anh ta bằng ánh mắt ấy.

Như thể cô đã sớm đoán trước được anh ta sẽ chọn Lộc Uyển Dư.

Trong lòng anh ta dâng lên một nỗi xót xa.

"Thiếu gia?" Thấy anh đang thất thần, người trợ lý khẽ nhắc: "Nếu không ra ngoài ngay sẽ muộn mất."

Cố Nam Từ nhắm mắt lại, đè nén cảm giác kỳ lạ trong lòng, "Đi thôi."

Cùng lúc đó, tại điền trang Lộc gia.

Lộc Chi Huyên đóng chiếc vali lại, nhìn quanh căn phòng cô đã ở hai mươi năm.

Tất cả đồ đạc thuộc về cô đều đã được dọn sạch, không sót lại một sợi tóc.

Trên tủ đầu giường có đặt một phong thư.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Trên phong bì viết nắn nót ba chữ "Cố Nam Từ thân gửi".

Cô nhìn căn phòng lần cuối, xách vali lên và rời đi không quay đầu lại.
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 14: Chương 14


Dưới lầu, Lộc Uyển Dư đang được một nhóm tiểu thư danh giá vây quanh để thử nhẫn đính hôn.

"Chị!" Lộc Uyển Dư mắt sắc nhìn thấy cô, cố tình lớn giọng, "Chị đi đấy à? Không tham dự lễ đính hôn của em sao?"

Lộc Chi Huyên không dừng bước, đáp: "Chị phải ra sân bay."

"Ôi chao, thật đáng tiếc." Lộc Uyển Dư lắc lắc chiếc nhẫn kim cương trên tay, cao giọng nói, "Nam Từ nói đây là nhẫn anh ấy thiết kế riêng cho em đấy."

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào chiếc nhẫn, phản chiếu ánh sáng độc đáo của viên kim cương.

Lộc Chi Huyên nheo mắt lại, đột nhiên mỉm cười, "Chúc hai người trăm năm hòa hợp."

Cô nói lời này rất chân thành.

Một người mắt mù tâm tối, một người giả tạo làm màu, quả nhiên là rất xứng đôi.

Trên đường ra sân bay, Lộc Chi Huyên không kéo cửa kính xe, để mặc gió thổi tung mái tóc dài.

Cuộc liên hôn ở Hồng Kông là đường lui cuối cùng của cô, cũng là khởi đầu cho sự tái sinh.

Cô nhìn cảnh vật lướt qua nhanh ngoài cửa sổ, thầm nghĩ: Chim trời cá nước, vốn dĩ chẳng nên tương phùng. Những người cô gặp trong đời này đều không quan trọng, điều quan trọng nhất chính là bản thân cô.

Yêu người trước hết phải yêu chính mình, đó mới là chân lý.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Tại sân bay, loa thông báo chuyến bay đi Hồng Kông sắp cất cánh; cô mỉm cười nhẹ nhõm.

Mười phút sau.

Lộc Chi Huyên bước lên máy bay, vĩnh viễn rời khỏi nơi này.

Tại sân sau của biệt thự thuộc điền trang tư nhân.

Khắp nơi bày đầy những đóa hồng đỏ thắm, màn lụa trắng quấn quanh các kệ hoa sắt kiểu u, cách phối màu đơn giản làm nổi bật sự sang trọng.

Ánh nắng chiếu xuống lấp lánh trên những cánh hoa tạo thành những đốm sáng nhỏ.

Người hầu tấp nập đi lại, sắp xếp tháp sâm panh và bàn tiệc ngọt gọn gàng.

Mọi thứ hoàn hảo như một cảnh trong truyện cổ tích.

"Cô Lộc, cô mặc chiếc đầm này thật đẹp."

Người thiết kế phụ trách phối đồ cho cô liên tục khen ngợi.

Lộc Uyển Dư đứng trước gương lớn, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt v3 đường ren trên chiếc đầm thiết kế riêng đang mặc. Chiếc đầm rất vừa vặn, tôn lên đường cong quyến rũ của cô.

"Váy cưới sau này cũng theo tiêu chuẩn này, đừng thay đổi phong cách nhé. Được rồi, cô ra ngoài được rồi."

Người phụ nữ trong gương trang điểm tinh xảo, đôi mắt tràn ngập ánh sáng mong chờ.

Chỉ cần nghĩ đến tương lai có thể gả vào Cố gia, cô lại thấy lòng mình dậy sóng. Trên chuyện kết hôn này, cô nhất định phải áp đảo Lộc Chi Huyên một cách tàn nhẫn.

Kẻ thừa kế Lộc gia thì sao chứ?

Cuối cùng chẳng phải vẫn bị cô dẫm đạp dưới chân sao.

Lộc Uyển Dư ngồi trước bàn trang điểm, hàng mi rũ xuống che đi đôi mắt, đổ bóng râm xuống đáy mắt, biểu cảm ẩn chứa một nỗi ám ảnh đặc quánh không thể tan biến.

Chậm rãi, cô lấy lại vẻ mặt bình thường.

Hôm nay là một ngày tốt, nên vui vẻ mới phải.

"Đã giờ này rồi, sao Tam thiếu gia nhà họ Cố vẫn chưa đến?"
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 15: Chương 15


"Đã giờ này rồi, sao Tam thiếu gia nhà họ Cố vẫn chưa đến?"

Nhưng sao đối phương ngay cả mặt cũng không thấy đâu?

Đây là lần thứ ba cô hỏi quản gia, giọng nói mang theo sự sốt ruột không thể che giấu.

Quản gia cung kính cúi đầu, nhẹ nhàng giải thích: "Nhị tiểu thư đừng nóng vội, Cố gia vừa gọi điện đến, nói Thiếu gia có chút việc gấp cần xử lý, sẽ đến ngay thôi ạ."

Lộc Uyển Dư cắn nhẹ môi, không nói gì.

Bữa tiệc đính hôn này đã chuẩn bị cả một tháng trời, nhưng Cố gia vẫn luôn giữ bí mật, ngay cả một tấm ảnh của Tam thiếu gia Cố cũng không đưa.

Cha cô ta nói đây là quy tắc của các gia tộc quyền quý, những người có thân phận quan trọng không dễ dàng xuất hiện trước công chúng.

Ông ta chỉ bảo cô yên tâm, Tam thiếu gia nhà họ Cố không có tin đồn thất thiệt, cha mẹ ở nhà có gen tốt, ngoại hình chắc chắn sẽ không tệ.

Cô ta hoàn toàn yên tâm.

Nghĩ lại cũng đúng, dù thế nào cũng tốt hơn là gả cho một người thực vật.

Chỉ riêng việc Cố gia tỏ ra tích cực như vậy với hôn sự này, cô ta đã rất hài lòng rồi.

Đặc biệt là khi nhìn thấy vô số trang sức và đồ cổ liên tục được gửi đến Lộc gia, mọi nghi ngờ đều bị dập tắt.

Dù sao thì, chẳng mấy chốc cô sẽ được gặp vị Tam thiếu gia Cố trong truyền thuyết kia.

Lộc Uyển Dư ngồi trở lại trên chiếc ghế dài.

Cùng lúc đó, trong sân sau của điền trang Cố gia, không khí đặc quánh đến nghẹt thở.

Cố Nam Từ đứng trước chiếc xích đu, lòng tràn ngập sự hoảng loạn và bất an chưa từng có.

Đã mấy ngày rồi, anh ta vẫn không thấy bóng dáng Lộc Chi Huyên.

Cô ấy không phải vẫn luôn bám lấy anh ta sao?

"Thiếu gia, bên tiệc đính hôn..." Người trợ lý đứng ở cửa, giọng nói ngày càng nhỏ dần.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Thiếu gia đã đứng đây lâu như vậy rồi, sao vẫn chưa sang đó?

Lẽ nào có chuyện gì xảy ra?
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 16: Chương 16


"Đợi thêm chút nữa."

Anh ta cũng không biết tại sao mình lại muốn đợi thêm chút nữa.

Rõ ràng đây là chuyện anh ta mong chờ từ lâu, nhưng giờ phút này lại luôn cảm thấy thiếu vắng điều gì đó.

Đến cả sức lực để bước ra khỏi cái sân này cũng không có.

Trong ký ức, người phụ nữ Lộc Chi Huyên đó giỏi ngụy trang, luôn bắt nạt và chèn ép Uyển Dư. Cô ta làm bao nhiêu chuyện xấu như vậy, tại sao anh vẫn cứ mãi nghĩ về cô ta?

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Lẽ nào anh ta đã yêu Lộc Chi Huyên rồi?

Nghĩ đến khả năng này, một dòng điện như chạy dọc sống lưng lên trên, cảm giác run rẩy khó tả tràn ngập tâm trí. Anh ta không muốn nghĩ sâu hơn.

Anh ta đúng thật là không thể buông bỏ Lộc Chi Huyên.

"Hoãn tiệc đính hôn lại đi." Cố Nam Từ dừng lại, rồi dặn dò một tiếng.

Như thể đã đưa ra quyết định nào đó, anh ta bước ra khỏi sân biệt thự.

Quán bar Mộ Sắc đèn vẫn mờ ảo và đầy ám muội. Cố Nam Từ ngồi trong chiếc ghế quen thuộc ở góc khuất.

Anh ta một mình đặt cái ghế này, mặc kệ tiếng ồn ào xung quanh, gọi vài ly rượu, cầm trong tay nhưng không uống, chỉ vuốt v3 mép ly.

Cảm giác lạnh lẽo đó không thể xua tan sự bồn chồn trong lòng.

Anh ta đã hoãn đính hôn rồi.

Không giải thích, không lý do, chỉ dặn trợ lý chuyển lời rồi trực tiếp rời khỏi Lộc gia.

Bây giờ, Lộc gia chắc đang rối như tơ vò nhỉ?

Anh ta ngẩng đầu dốc cạn một ly whisky. Cồn nóng rát cổ họng, nhưng không thể dập tắt cái cảm giác u uất khó tả kia.

"Anh đẹp trai, đi một mình à?"

Một người phụ nữ mặc chiếc váy ngắn màu đỏ ôm sát, ném cho anh một ánh mắt lúng liếng.

Khí chất cũng quyến rũ kiểu Lộc Chi Huyên, nhưng lại không giống.

Lộc Chi Huyên là người rạng rỡ, tự tin, như một đóa hoa đăng tiêu rực rỡ và kiên cường, ở đâu cũng toát lên cá tính và sự độc đáo.

Không phải thứ người phụ nữ này có thể so sánh được.

Cố Nam Từ không thèm nhìn cô ta lấy một lần, khẽ nhếch môi mỏng, "Cút."

Không chút lưu tình.

"Cái loại người gì vậy!" Người phụ nữ quay đầu bỏ đi ngay lập tức.

Tâm trạng anh phiền muộn, bất cứ ai hay chuyện gì liên quan đến Lộc Chi Huyên đều khiến anh càng thêm bồn chồn.

Cái cảm giác không tên ấy thật giày vò.

Một góc khác của quán bar.

"Uyển Dư, cậu đừng uống nữa!"
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 17: Chương 17


Một giọng nữ quen thuộc truyền đến từ ghế bên cạnh, Cố Nam Từ khựng lại.

Giọng nói này hình như đã nghe ở đâu đó rồi.

"Tao dựa vào đâu mà không uống?" Giọng Lộc Uyển Dư mang theo men say mơ màng, ngữ điệu cao lên, "Tam thiếu gia nhà họ Cố là cái thá gì? Nói hoãn là hoãn, hắn coi tao là cái gì?"

"Tao cũng là con gái Lộc gia đấy!"

Cố Nam Từ khẽ cau mày, theo bản năng lùi vào trong bóng tối.

Lúc này anh ta không thể giải thích.

Càng nói sẽ càng rối.

Mặc dù Uyển Dư vẫn chưa biết anh ta chính là "Tam thiếu gia nhà họ Cố" mà cô ta đang nhắc đến, nhưng đúng là anh ta đã hành động lỗ m ãng rồi.

Tìm một thời điểm thích hợp, anh ta sẽ giải thích với cô ta.

Anh ta phải làm rõ cái cảm giác kỳ lạ trong lòng mình trước đã, không thể cứ thế mà đính hôn một cách hồ đồ.

"Rồi rồi, đừng giận nữa." Cô bạn vỗ vỗ vai cô ta, nhẹ giọng an ủi, "Dù sao thì Lộc Chi Huyên cũng đã đi Hồng Kông rồi, vị trí thiếu phu nhân Cố gia sau này chắc chắn là của cậu."

Những gia đình như bọn họ coi trọng thể diện nhất.

Hoãn tuy không phải hủy hôn, nhưng về bản chất cũng gần như vậy.

Đặc biệt là thông báo hoãn đột ngột, đây chẳng khác nào đang vả mặt cô ta.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Ai mà chẳng tức giận cơ chứ.

"Hừ, cái con tiện nhân đó!" Lộc Uyển Dư đột ngột đập vỡ ly rượu, mảnh thủy tinh văng tung tóe. "Nó nghĩ lấy được Mộ gia thì sẽ ung dung tự tại ư?"

"Chỉ là một kẻ sống thực vật mà thôi! Sớm muộn gì tao cũng khiến nó sống không bằng chết!"
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 18: Chương 18


Đồng tử Cố Nam Từ bỗng co rút lại.

Chợt anh ta lại ngẩng đầu nhìn về phía Lộc Uyển Dư.

—— Đây là Uyển Dư ư?

Cái người Lộc Uyển Dư luôn dịu dàng như nước, nhút nhát sợ sệt trước mặt anh ta sao?

"Uyển Dư, c** nh* tiếng thôi." Cô bạn lo lắng nhìn quanh.

Dù gì cũng là tiểu thư danh giá, không thể để bị nhận ra ở đây.

Nếu không thì giới thượng lưu lại có lời đồn đãi.

"Sợ gì?" Lộc Uyển Dư cười khẩy, đột ngột uống cạn một ly rượu, "Ở đây làm gì có người ngoài! Tao nói cho mày biết, Cố Nam Từ cũng chỉ là một quân cờ của tao mà thôi!"

"Nếu không phải vì nó là người mà Lộc Chi Huyên thích, mày nghĩ tao sẽ thân cận với nó ư? Ghê tởm c.h.ế.t đi được!"

Sự thật phũ phàng thường là như vậy.

Không nghe tận tai, e rằng đến c.h.ế.t cũng không thể tin nổi hình ảnh của mình trong mắt người khác lại như thế nào.

Máu trong người Cố Nam Từ lập tức đông cứng lại.

Quân cờ?

Ghê tởm?

"Với lại cái ngọc bội rách này, dù nó là của Lộc Chi Huyên thì sao chứ, chẳng phải vẫn bị tao cướp lấy rồi sao, đồ của nó tao muốn cướp hết về tay."

Lộc Uyển Dư say khướt lắc lắc cái ngọc bội trên tay, nó hiện rõ mồn một dưới ánh đèn.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Cái ngọc bội này là của Lộc Chi Huyên ư?

Vậy cô gái cứu anh ta năm đó chẳng lẽ cũng...

"Rầm--!"

Cố Nam Từ đột ngột đứng bật dậy, chiếc ghế cọ vào sàn nhà phát ra âm thanh chói tai.

Sao có thể chứ?

Cái ngọc bội Phượng Hoàng này, giống hệt cái trong ký ức của anh ta.

Lẽ nào... nó lại là của Lộc Chi Huyên ư?
 
Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh Nữa
Chương 19: Chương 19


Cố Nam Từ nhất thời có chút sững sờ.

Trọn vẹn ba năm.

Anh ta đã tìm kiếm cô gái đeo ngọc bội đó ròng rã ba năm.

Lộc Uyển Dư nghe tiếng động quay đầu lại. Ánh mắt say sưa mơ màng của cô ta khi chạm phải anh ta, chợt tỉnh táo đôi chút.

"N- Nam Từ?" Mặt cô ta biến sắc, nói năng lắp bắp, "Anh... sao anh vẫn còn làm việc ở đây thế?"

Trong mắt cô ta, Cố Nam Từ vẫn là trai bao.

Xuất hiện ở đây có nghĩa là đến làm việc.

Cố Nam Từ đứng tại chỗ, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm cô ta không nói lời nào, như thể lần đầu tiên thật sự nhìn rõ người này.

Đây có phải Lộc Uyển Dư mà anh ta quen biết không?

Những lời cô ta vừa nói, không phải lời một người dịu dàng lễ độ sẽ nói ra.

Ngược lại, đó là những phẩm chất mà một người phụ nữ giả tạo, độc ác, đầy tâm cơ sẽ thể hiện ra.

Tất cả mọi chuyện đang xảy ra đều làm đảo lộn mọi nhận thức của anh ta.

Sao anh ta có thể xem cô ta như cô bé ngây thơ trong ký ức đó được?

"Chị tôi đi Hồng Kông kết hôn rồi, anh mau tìm người khác đi thôi." Lộc Uyển Dư dựa vào men say, trút bỏ lớp ngụy trang thường ngày.

Mục đích khiến Lộc Chi Huyên khó chịu đã đạt được, không cần thiết phải tiếp tục giả vờ nữa.

Cố Nam Từ lạnh lùng đáp lại một câu: "Cô tốt nhất nên nhớ kỹ lời hôm nay mình nói." Để lại câu nói đó, anh ta không quay đầu lại rời khỏi quán bar.

Cố Nam Từ cầm điện thoại lên, nói với trợ lý: "Hủy hôn ước, đặt cho tôi một vé máy bay đi Hồng Kông." Nói xong, anh ta cúp máy.

/-/

Tầng cao nhất Tập đoàn Cố Thị, văn phòng Tổng giám đốc.

Cố Nam Từ không quay đầu lại, giọng khàn khàn hỏi: "Điều tra rõ chưa?"

"Đã, đã điều tra rõ rồi." Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán trợ lý, anh ta chậm rãi nói từng chữ một: "Lộc đại tiểu thư đi chuyến bay hai ngày trước, điểm đến quả thực là Hồng Kông."

Không hề ầm ĩ, không hề tức giận điên cuồng, thậm chí một lời tạm biệt cũng không có, cứ thế lặng lẽ biến mất khỏi thế giới của anh ta.

Nếu là trước đây, anh ta đã thở phào nhẹ nhõm rồi.

Nhưng bây giờ, tim anh ta như bị ai đó moi mất một mảng.

Đống tài liệu trên bàn làm việc bị anh ta gạt phăng xuống đất.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Ngực Cố Nam Từ phập phồng dữ dội, chợt nhận ra một sự thật đáng sợ.

Lộc Chi Huyên không phải từ bỏ phản kháng.

Cô ấy thật sự, không cần anh ta nữa rồi.

Cố Nam Từ dùng ngón tay ấn vào thái dương, đáy mắt một mảnh tối sầm.
 
Back
Top Bottom