"Nếu được chọn lại...
Tôi vẫn sẽ cứu cậu khỏi bi kịch đêm hôm đó
Dù biết rằng sau này, cậu chính là người đào mộ chôn tôi "
Gia tộc tôi từng rất nổi một thời do truyền thống diệt trừ yêu tinh.
Trước giờ chỉ toàn là những người đàn ông mới có thể tiếp nối nhưng... hiện tại, gia tộc tôi đang phải đối mặt với tai ương, bệnh tật.
Mẹ tôi mất do tai nạn lúc tôi 9 tuổi
Bố tôi mất do bệnh tim vào sinh nhật 13 tuổi của tôi
Chị tôi thì đang là người thực vật sau tai nạn ở trường
Tôi và bà nội chỉ có thể nương tựa vào nhau mà sống
Bà nội tôi đã quá già.
Người duy nhất không bị ảnh hưởng là tôi nên dĩ nhiên họ sẽ giao trọng trách đó cho tôi
Tôi tên là Thư Vũ, một người không lạnh lùng, không mạnh mẽ, không sở hữu sức mạnh phi thường mà ông nội từng có.
Nhưng tôi là người duy nhất trong gia tộc còn giữ lại được một phần linh lực của mình mà tiếp tục thực hiện truyền thống.
Gia tộc tôi đang chết dần, đúng như lời tiên tri trước đây.
"Kẻ cuối cùng của gia tộc là Thư Vũ... sẽ không chết vì đao kiếm, mà là vì tình cảm ."
Tôi từng cười khẩy khi nghe điều đó, nhưng vào năm 16 tuổi, tôi đã gặp được cột mốc định mệnh của cuộc đời mình và cả gia tộc của mình - Hà Chi
Cậu ấy bước vào lớp trong một ngày mưa lạnh buốt nhưng vẫn giữ được mái tóc bồng bềnh và gương mặt xinh đẹp không thấm một giọt nước mưa.
Ngoại hình hoàn hảo của cậu khiến cho nhiều người trong lớp ngưỡng mộ, tôi cũng là một trong số đó.
Thầy chủ nhiệm giao cho tôi nhiệm vụ cho Hà Chi tham quan trường vì tôi là lớp phó
Hà Chi rất cởi mở, thân thiện, đặc biệt là đối với tôi.
Tôi cũng ngưỡng mộ cậu ấy nên cả hai bắt đầu thân thiết với nhau hơn.
Kể từ đó, Hà Chi trở thành người bạn thân duy nhất của tôi, cô ấy dịu dàng, im lặng, có vẻ gì đó... lạc lõng với thế giới này.
Nhưng càng ở gần nhau, tôi cảm thấy mình được lấp đầy.
Chúng tôi chia sẻ bữa trưa, bài tập và cả bí mật gia tộc
Mọi chuyện bắt đầu từ đó
Từ một cơn mưa
Từ một nụ cười
Từ một tình bạn quý giá
Tôi gặp Hà Chi vào một buổi chiều mưa
Cậu ngồi co rõ bên bật thềm nhà bỏ hoang đối diện trường Người ướt sũng, tay ôm một quyển sách dày đến nặng trịch.
Lũ học sinh xung quanh lướt qua như cậu là một phần của khung cảnh , một bức tượng sống không ai bận tâm .
Tôi không biết vì sao mình lại dừng lại.
Có lẽ là do ánh mắt cậu nhìn tôi- không hề cầu cứu, chỉ lặng lẽ, như thể tôi là người cuối cùng có thể nghe thấy tiếng thở dài của cậu ấy
"Cậu có lạnh không?"
- Tôi hỏi.
Hà Chi không đáp, cậu chỉ khẽ lắc đầu, rồi quay mặt đi, tóc ướt dính vào má.
Tôi đưa cậu chiếc ô mà tôi giữ phòng khi bà nội trở về từ cơn mưa nào đó dù tôi biết điều đó sẽ không bao giờ xảy ra.
"Giữ lấy đi, đừng để bị cảm lạnh"
"Cậu sẽ ướt đó"
"Tôi quen rồi, không sao đâu"
Đó là lần đầu tiên cậu cười với tôi- một nụ cười rất nhẹ ,như gió thổi qua chiếc chuông treo trước cửa nhà tôi.
Hà Chi là một phần trong cuộc sống của tôi, chẳng ai biết cậu sống ở đâu, gia đình ra sao, tại sao luôn đi học sớm mà về muộn.
Nhưng với tôi, cậu nhưng vệt nắng mong manh cuối ngày- chỉ cần nhìn thấy là trái tim tôi trở nên ấm áp
Cậu hỏi tôi về chiếc đèn kì lại treo trước nhà
" cổ lắm rồi ha, như mấy cái đồ phong ấn trong phim Nhật Bản á"
Tôi bật cười
"Không phải phim, đèn đó nhà tôi dùng để giam giữ linh hồn của những yêu tinh "
"Yêu tinh á?"
"Ừ, nghe buồn cười ha"
"Không buồn cười, có những thứ mà chúng ta không thể thấy được nhưng không có nghĩa chúng không tồn tại."
Tôi không biết câu nói đó của Hà Chi là một lời nói đầy ẩn ý
Tôi bật cười vì nghĩ nó là một trò đùa mà không để ý tới sắc mặt của cậu
Chỉ biết rằng, sau ngày hôm ấy, mọi chuyện mới bắt đầu
Hà Chi dẫn tôi đến nhà cậu ấy
Ngôi nhà ngăn nắp, cổ điển, sạch sẽ, rộng rãi nhưng lại gợi lên một cảm giác... cô đơn và lạnh lẽo
"Nhà cậu đẹp thật"
"Ừm... cảm ơn cậu.
Bố mẹ tôi đang đi công tác xa rồi, họ đi tới cả tháng lận."
"Thích thật, cậu sẽ không bị kiểm soát bởi bố mẹ rồi"
"Ừm, nhưng tôi cảm thấy khá cô đơn"
"Cô đơn gì chứ, có tôi rồi mà"
Hà Chi cười nhẹ, khẽ lắc đầu.
Tôi cũng không bận tâm mấy về những hành động kì lạ của cậu.
Về sau này, tôi mới biết đó là một sai lầm
"Về chuyện...yêu tinh nhà cậu á, cậu đã diệt được con nào chưa?"
Tôi thở dài
"Hửm, sao tự nhiên cậu lại hỏi vấn đề đó?
Tất nhiên là chưa rồi, tôi làm sao mà diệt yêu tinh."
"Ừm "
"Trước giờ chỉ có đàn ông mới đi diệt yêu tinh thôi, mà tự nhiên bây giờ gia tộc tôi dính tai ương nên tôi là người duy nhất có thể nối tiếp truyền thống của gia tộc."
"Cực cho cậu rồi"
" Thư Vũ này, cậu có tin là hồ ly có thật không?"
Cứ tưởng là một câu nói đùa, nhưng khi hỏi, sắc mặt cậu trở nên nghiêm túc
"Có chứ, không phải cậu đã nói sao?
Thứ chúng ta không nhìn thấy không có nghĩa là nó không tồn tại."
Cậu im lặng sau khi nghe câu trả lời đó của tôi, tôi cũng không bận tâm mà lấy vở ra làm bài tập.
Hà Chi bước vào bếp, hỏi tôi.
" Thư Vũ à, cậu muốn ăn gì để tôi làm cho"
"Phiền cậu rồi, cứ làm món đơn giản hoặc món cậu thích nhất là được"
Hà Chi nấu ăn, dọn món ra.
Mùi thơm của món cà ri trước mắt xộc thẳng vào mũi tôi, hương vị cũng không tệ, tôi ngạc nghiên vì khả năng nấu ăn của cậu ấy
"Cậu nấu ăn ngọn quá đi, cứ như là đã có hàng trăm năm kinh nghiệm nấu ăn vậy"
"Hì, cảm ơn cậu.
Cậu cứ ăn đi tôi còn nhiều lắm"
Tôi chén sạch chỗ thức ăn.
Hà Chi cũng rất vui khi thấy tôi ăn ngon như vậy
Bảy giờ chiều, tôi tạm biệt Hà Chi và về nhà của mình