Cập nhật mới

Khác Người con gái khiếm thính của tôi [Voz] JP

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
23675106-256-k346803.jpg

Người Con Gái Khiếm Thính Của Tôi [Voz] Jp
Tác giả: jbwkzprime
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

physics​
 
Người Con Gái Khiếm Thính Của Tôi [Voz] Jp
[JP] Người con gái khiếm thính của tôi- Mở đầu


Vì có bác hỏi hoàn cảnh gặp nhau thế nào, nên mình kể lại luôn.

Nói đúng ra thì mình cũng dell tốt lành gì như những gì các bác tưởng tượng.

Cách đây khoảng 3 tháng, có quen 1 người lớn hơn mình 2 tuổi, nói chung cũng chỉ là...

"quen qua đường, chơi cho biết".

Thì tự nhận luôn mình cũng trẻ trâu.

Một hôm có thằng bạn gọi qua, kêu đi đánh lộn giúp nó, bảo kê thằng em gì đấy, chỉ cần đứng cho xôm thôi, ko cần động chạm gì.

Mình cũng ừ đại, thẳng ra thằng này cũng thân, giúp nó.

Lần đó kéo đi 5 thằng, đứng ở bên trường (cái nơi lần đầu mình với em ấy gặp nhau).

Bữa đấy ko ngờ bọn nó kéo cả băng lên, mình đành phải lao vào đập luôn, mà bị 1 thằng ku nó đạp vào bụng, bật ngửa ra sau.

Em ấy thì đi xe đạp vừa trờ tới.

Mình ngã đè vào ẻm.

Đại khái lúc này cũng chả quan tâm gì, đứng lên thấy ẻm bị ngã, mình nói xin lỗi rồi đỡ ẻm đứng lên.

Ẻm bữa đó bận 1 cái váy trắng tinh, cái đầu gối bên phải bị trầy chảy máu ...

Mình hỏi

"Có sao ko bạn ?"

Thấy ẻm mặt đỏ ửng, không nói gì hết, cà nhắc đứng lên.

Cái chân trắng mút mà có 1 chổ trầy chảy máu, nhìn... rất chi là... tiếc.

Lúc này phía sau cả bọn 4 thằng kia chặn hết nổi rồi, nó hô chạy.

Mình lo nhìn ẻm, ko nghe, bị ăn mất 1 gậy vào lưng.

Lúc này mới tỉnh mà bỏ chạy.

Mà vừa chạy vừa lo nhìn ra phía sau để ngóng em ấy.

Tại quả thật ẻm rất xinh

Xong xuôi, qua vụ đó mình về nhà, cứ nằm nghĩ tới ẻm :|..

Thế rồi sang hôm sau quyết định cứ đứng cắm rễ ở đó, tại gần trường có quán cóc, Mình cứ ngồi đó từ sáng đến chiều... bỏ học luôn 1 tuần lễ.

Cuối cùng cũng có thành tích, bữa đó thấy ẻm lại đạp xe đạp đi ngang qua

Mừng quá, nhưng lúc này nghĩ trong đầu :"Làm sao làm sao ?"

Thế rồi ẻm đã gần tới chổ mình rồi, mình đứng lên ra chặn đầu xe.

Gãi đầu, lúc này chả hiểu làm cái bỏ mẹ gì nữa

Lúc này cứ như phim.

Mình nói xin lỗi, rồi hỏi ẻm có bị sao ko ?

Hôm đó ẻm bận áo sơ mi, quần jean, nên cũng ko thấy cái vết trầy.

Thấy ẻm nhăn mặt, đạp xe đi tiếp.

Mình cũng chẳng thể làm gì...

Nhưng chả hiểu sau, những ngày tiếp đó vẫn tiếp tục cắm rễ tại cái quán nước đó.

Rồi 1 tuần nữa trôi qua, em ấy lại xuất hiện.

Lúc này quyết định ko phóng ra như lần trước nữa, mà mình đi theo dõi.

Hóa ra em ấy đến nhà thầy giáo học riêng ( sau này nói mới biết).

Cũng chính lúc này mới biết là ẻm bị khiếm thính.

Thế rồi tự dưng chả hiểu nghĩ gì trong đầu, đi ra mua giấy bút, viết cho ẻm 1 lá thư nhỏ bỏ vào trong cái giỏ xe đạp:

"Chào.

Xin lỗi vì đã làm bạn bị thương"

Nghĩ trong đầu lúc đó viết chỉ vậy thôi, rồi đi...

Mà sau 1 lúc lại cứ ngẩn ngơ, đứng đó gần 2 tiếng đồng hồ, ẻm đi ra.

Thấy ẻm đọc được lá thư của mình.

Mừng húm.

Mình đứng ngay trước đầu hẻm, ẻm vừa đi ra đã thấy mình.

Thấy ẻm giật mình, tỏ mặt sợ hãi lắm

Mình lúc này chặn xe, giơ hai tay ra.

Móc giấy (thật ra là cuốn sổ lúc nãy mua ấy), rồi viết:

"Bạn còn bị đau không ?"

Em ấy không nói gì, nhăn mặt phóng xe đi...

Để mình ngẩn ngơ ở đó.

Sau 2 tuần thì đã biết giờ giấc em ấy như thế rồi, thế nên cứ ngày thứ 6 buổi chiều là đến đó trực.

Tuần thứ 3: Ko có gì tiến triển

Tuần thứ 4: ko có gì tiến triển

Tuần thứ 5: ko có gì tiến triển

Tuần thứ 6:

Em ấy vẫn thấy mình đứng ngay tại chổ đó, lúc này em ấy dừng xe lại ngay trước mặt mình, đưa cho mình 1 tờ giấy, rồi đạp xe đi mất.

Mở ra xem thì thấy :

"Anh làm tôi sợ hãi đó"

Tuần thứ 7:

Mình vẫn tới, đặt vào giỏ em ấy 1 lá thư khác:

"Mình xin lỗi, thật sự mình ko có ý làm bạn sợ, nhưng mình muốn xin lỗi, Mình đợi bạn ở ngay đầu hẻm, nếu bạn đồng ý cho mình xin lỗi thì hãy dừng lại chổ mình, còn nếu bạn không đồng ý thì hãy cứ đi tiếp"

Thật tình lúc này có thể các bác đánh giá em như thằng trẻ trâu, nhưng em chỉ làm những gì em thấy... nên làm...

Và cuối cùng em ấy cũng dừng lại ngay chổ em, đưa em 1 tờ giấy khác.

"Anh muốn xin lỗi thật à ?"

Mình lật đật lấy giấy bút ra ghi:

"Đúng"

"Tôi rất khỏe mạnh, không sao cả"

"Ở đây trời nắng lắm, mình đi qua quán bên kia ngồi nói chuyện được không?"

Em ấy hơi lưỡng lự 1 lúc rồi ghi:

"Tôi cần phải về nhà, ba mẹ sẽ lo lắng cho tôi"

"Ra vậy! mình xin lỗi rất nhiều"

"Tôi không bị gì cả, nhưng anh đứng ở đây suốt cả ngày sao ?"

Mình gãi gãi đầu rồi gật đầu.

Em ấy cười, nụ cười lần đầu tiên từ khi biết em ấy

Mình ghi:

"Cho tôi xin một cái hẹn được không ?"

"Cái hẹn là sao ?"

Vì là lần đầu tiên, nên mình cũng ko biết nói sao, nên ghi rõ:

"Là hẹn bạn đi uống nước thôi"

Em ấy nhìn mình một lúc rồi bảo:

"Không được, tôi sợ lắm"

"Thế này đi, tuần tới bạn vẫn đi học ở đây đúng ko ?"

"Đúng rồi"

"Mình sẽ đợi bạn ở quán nước này lúc 2h, hy vọng bạn sẽ đến"

Em ấy đọc xong rồi ghi:

"Tôi về đây, ba mẹ đang lo lắng"

Ghi xong em ấy đạp te te về.

Tuần thứ 8:

Mình đến đúng 2h, ngồi ở quán đó, ngồi mãi đến 3h30 mới thấy em ấy đạp xe đi đến.

Em ấy nhìn mình cũng bất ngờ lắm, dừng xe lại ngay chổ mình, nhìn bằng ấy mắt rất là... nghi ngờ.

Mình lấy giấy bút ra ghi:

"Mình đợi bạn từ lúc 2h đó"

"Thật đó sao ?"

"Thật"

Em ấy lúc này đỏ mặt, mình tới luôn:

"4h bạn mới vào học, ngồi đây 1 tý được không ?"

"Được"

......

Vậy đó, trong lần đầu "hẹn hò" diễn ra rất nhanh chóng, ban đầu mình hỏi em ấy trả lời.

Đại khái tóm tắt như sau:

"Cái vết thương ở chân bạn thế nào rồi ?"

"Khỏe rồi"

"Bạn nhiêu tuổi ?"

"Tôi 17 tuổi"

"Mình 19 tuổi"

"Vậy tôi gọi anh bằng anh nhé"

"Ừ, mình gọi bạn bằng em nhé ?"

"Đúng rồi"

....

Thế đó, 30p trôi qua rất nhanh, em ấy học xong.

Mình vẫn ngồi đó đợi tiếp.

Lúc em ấy ra, mình ra đứng đón.

Đưa em ấy tờ thư nhỏ:

"Em có đt đúng không ?

Đây là số đt của anh, tuần sau anh sẽ đứng đợi em ở đây lúc 2h"

Em ấy ko nói gì, rồi lại đạp xe đi.
 
Người Con Gái Khiếm Thính Của Tôi [Voz] Jp
Cái găng tay


sau khi nghe lời hướng dẫn của các bác, em đã quyết định... tới đâu thì tới.

Em đã mua tặng em ấy 1 cái găng tay len, màu trắng em lựa đến cuối buổi gặp nhau mới tặng.

Đại khái em xin review tình hình từ đầu.

8h sáng, em nhắn tin sang

"Em thức chưa ?"

"Em đang ăn sáng, anh ăn gì chưa ?"

"Anh vừa thức dậy"

"Anh ngủ nhiều quá sẽ mập đó"

"Hehe, hôm nay anh chở em đi chơi nhé"

"Dạ, anh đợi em ở cổng trường em nhé"

"Ok"

Xong xuôi, em thu xếp đến chổ em ấy.

Hôm nay em ấy cực xinh (mà bình thường cũng xinh rồi), bận cái áo dài tay màu đen trơn, quần jean, dép lào

Đi trên đường thì im ru ( tất nhiên rồi =.=)

Em chở em ấy đến 1 quán ăn sáng, cũng ko rõ, tự thấy thì nhảy vô ăn thôi.

Em ghi ra giấy bảo :

"Anh ăn 1 tý, đói quá"

Em ấy cười rồi gật đầu, xong rồi ngồi nhìn em ăn chăm chú.

Ăn xong tính tiền thì lại chở đi chơi, trời còn sáng mát.

Em chở ra cafe bệt ngồi.

Kêu cafe.

Xong em lấy giấy bút ra để nói chuyện với ẻm.

Đại khái như sau, ẻm hỏi em trước:

"Gần đây anh còn không thể ngủ không?"

"Là Mất ngủ"

"Dạ, anh còn mất ngủ không?"

"Không, anh dạo này ngủ ngon lắm"

Em ấy chỉ vào từ ngủ ngon, nhìn em lắc đầu.

Em cũng không ghi ra, chỉ làm biểu hiện 2 tay chấp lại áp vào má, giả bộ ngủ rất ngon.

Em ấy cười rồi đấm nhẹ em 1 cái.

Em giả vờ ngã ra đất, ôm vai.

Em ấy nhìn nhìn rồi kéo em dậy, xong ghi:

"Anh đau à?"

Gương mặt chân thành lắm các bác à Em cười rồi lắc đầu, lè lưỡi trêu ẻm.

Ẻm chau mày.

Em chấp tay lại, vái vái vài cái, ý nói xin lỗi.

Ẻm cũng lè lưỡi trêu lại em.

Xong ngồi im lặng 2 đứa 1 lúc, trời nắng hơi nóng lên.

Em mới ghi ra giấy.

"Anh có cái này tặng em này"

Em ấy tròn mắt nhìn, không nói gì.

Em lấy cái găng tay để trong balo ra.

Đưa cho ẻm, rồi nhướng mày ý bảo :"Đeo vào thử đi em"

Trong lúc em ấy loay hoay đeo vào, em ghi ra giấy:

"Em bị thấp khớp, dạo này trời tối lạnh lắm, đeo vào giữ ấm ngón tay"

Em ấy đỏ hết cả mặt, không nói gì luôn.

Hai đứa ngồi 1 lúc rồi em ấy níu áo em...

Mặt khó chịu lắm, em không hiểu.

Em đưa tờ giấy và bút cho ẻm.

Em ấy ghi

"Em cần đi vệ sinh"

lúc này ngỡ ra, dẫn ẻm đi qua bên Diamond (toilet lớn nhất Sài Gòn)

Đại khái qua vụ này...

đi về thì... chở ẻm lại ngay chổ củ, thả xuống rồi em về...
 
Người Con Gái Khiếm Thính Của Tôi [Voz] Jp
Chú thích


câu nói của bác, mình ngộ ra nhiều lắm... nhưng đây ko phải thương hại bác ơi, nó cũng ko đủ gọi là thương yêu, mà chính xác là...

1 cái cảm giác rất bình thường, đó là mình muốn bên cạnh em ấy, làm em ấy cười... dẫn em ấy đi chơi..v..v... muốn thấy gương mặt em ấy.

Mà từ lúc biết đến nay, ngoại trừ cái việc "giao tiếp" qua lại, có nhiều thứ em ấy ko biết/ hiểu về từ ngữ, ý nghĩa... thì có làm em hơi bối rối 1 chút, còn ngoài ra, cách cư xử của em ấy rất lịch sự, lễ phép...

Tính cách hơi trẻ con 1 chút.

Em chỉ nhớ có 1 lần em chọc em ấy cái gì đó, chỉ là "lè lưỡi lêu lêu" thôi, em ấy tức phồng má, mặt đỏ ké, mắt rươm rướm luôn... ...

Nhưng rồi em mua nước cho uống rồi xin lỗi, chọc cười 1 cái thì lại quay qua giỡn y như con nít lại...

Nói chung là em ấy hồn nhiên lắm..

Em có lúc nghĩ, hay thôi, cứ là bạn, đừng tiến tới... cứ để em ấy hồn nhiên như thế
 
Người Con Gái Khiếm Thính Của Tôi [Voz] Jp
=]]


Quote:

Mình tối hôm đó, chở em ra bên bờ quận 2, nhìn qua cái tòa nhà bitexco (chả biết viết đúng ko) ấy, lúc đó 8h mấy.

Có vài người đang câu cá, mình dừng xe cùng em đứng đó chơi.

Bổng nhiên thấy em hôm nay im lặng lắm, bình thường là hoa tay múa chân, viết viết lung tung hết

Mình ghi ra giấy hỏi:

"Sao hôm nay em im lặng vậy ?"

Em cầm viết lên, lưỡng lự 1 lúc mới viết:

"Em đang sợ"

Nhìn mặt em thấy rõ là có gì đó bất thường, lo âu kì lạ lắm

"Em sợ gì vậy ?"

"Chưa bao giờ em đi ra những chổ như thế này, mấy người kia nhìn dữ quá"

Viết xong em quay sang nhìn những ông đang câu cá

Mình ghi lại:

"Người ta câu cá mà em"

"Câu cá ?"

Lúc này mới té ngửa ra... em ấy ko biết câu cá là cái gì ...

Mình ngồi giải thích ra 1 hồi, đại khái là người ta dùng cái cây dài dài có sợi dây đó gọi là cần câu, thả mồi xuống.

Mồi tức là thức ăn cho cá, để con cá dính vào đó rồi họ bắt con cá lên.

Giải thích 1 hồi xong thì em ấy ghi ra giấy 1 câu rất sock.

"Em thích ăn cá lắm, nhưng mấy người đó làm vậy, con cá sẽ bị đau đúng ko anh?"

lúc này hết biết nói gì luôn, mình chỉ gãi gãi đầu cười rồi ghi lại:

"Anh cũng không biết nữa"

Trời lúc đó cũng hơi lạnh lạnh, em ấy thì cũng vẫn kiểu mặc áo thun và jeans, nhìn ẻm 1 hồi thì thấy hơi xanh xanh.

Mình cỡi áo khoác đắp lên cho em. (Như trong phim, lúc đó tim đập ầm ầm).

Nhưng sự lãng mạng bị phá hỏng...

Em cầm áo lên ngửi, xong nhăn mặt, cầm bút viết:

"Áo anh hôi quá, nghe mùi kinh khủng"

Mình đứng hình trong vòng 5 giây.

Xong bối rối lấy lại áo, mình chủ động chứ ko phải em ấy đưa ...

Vừa định lấy lại thì, em ấy giữ chặc áo, mình ko hiểu.

Em ấy ghi ra:

"Nhưng em đang bị rất lạnh, em sẽ giữ cái áo hôi thối này của anh"

Công nhận là em ấy dùng từ ngữ hơi... có vấn đề, nhưng mình cũng quen rồi.

Mình ghi lại:

"Em trả anh đi, anh có cách khác làm em ấm hơn"

Em ấy tròn mắt nhìn, rồi đưa lại cái áo khoác.

Lúc này em ngồi trên yên xe, mình đứng phía sau lấy cái áo khoác, xếp áo để lên tay ga, rồi vòng tay ôm em ấy từ phía sau.

Em ấy "Ớ" lên 1 tiếng.

Rồi vùng mình...

Mình đứng phía sau cũng bị bất ngờ, đang ôm em ấy bị vùng ra, mình ngã cmn ra đất

Em ấy lúc này quay lại, rươm rướm nước mắt...

Mình té lên cỏ, nên cũng ko sao, mỗi cái hơi ê cái chân vì vấp vào cái thành bê tông.

Em ấy sau bình tĩnh ghi lại:

"Anh có bị thương không?"

"Là bị đau"

Vừa ghi trả lời lại, em ấy đấm thùm thụp vào người mình rồi ghi, lúc này nét chữ run run, thô bạo

"Anh điên khùng quá, anh có bị đau không?"

"không"

Em ấy lúc này ghi tiếp

"Anh"

ngừng lại 1 chút rồi...

ẻm ngưng.

Nhìn lên thì thấy hai mắt đỏ ké, ngồi thụp xuống cái thành bê tông rồi khóc ngon ơ...

Mình sợ quá, chấp hai tay xá xá (xin lỗi)

Làm đủ trò hết mà em ấy vẫn ngồi khóc, hai hàng nước mắt chảy dài

Mãi 1 lúc sau, 10h.

Mình ghi ra giấy bảo:

"Anh xin lỗi, khuya rồi, anh chở em về nhé ?"

Em ấy không nói gì hết, đứng lên cầm cái áo khoác của mình rồi khoác vào.

Nhảy lên xe ngồi tỉnh bơ....

Lúc này yêu ko chịu đc

Chở em ấy về, và tới hôm nay (đã trôi qua 30 tiếng) mình nt em ấy ko thấy trả lời, gọi ko bắt máy..
 
Người Con Gái Khiếm Thính Của Tôi [Voz] Jp
Em ấy không giận mình


Lạy hồn các bác ạ...

Hóa ra em ấy ko có giận mình, mà là bị cảm sốt, quăng đt 1 nơi nên ko liên lạc em được.

Đêm qua thế này.

Khoảng 4h mình đến trường em ấy, không thấy đâu hết Mình cũng hoảng, nhưng khổ cái không biết nhà, nên cũng bó tay.

Đến khoảng 8h tối, Mình đang nấu ăn thì đt run.

Mở ra thấy tin nhắn của em ấy.

"Em bị cảm cúm rồi, nóng sốt nhiều lắm.

Em không biết anh nhắn tin cho em nên không thể trả lời anh"

Mình lúc này quả thật là ko biết nên cười hay nên khóc nữa...

Mình bỏ hết đồ ăn, chùi tay vào quần rồi nhắn lại:

"Trời ơi! em bây giờ thế nào rồi ?

Qua giờ anh lo quá"

"Em khỏe mạnh rồi, hehe, mẹ mua thuốc cho em uống, nên giờ em rất khỏe mạnh"

Mình lúc này quả thật bó tay luôn, chỉ nhắn lại:

"Chắc chắn là khỏe rồi đúng không ?"

"Dạ, em nhảy được luôn rồi này"

Mình lúc này vừa nhận xong cái tin nhắn là tưởng tượng ngay cái cảnh em đang nhảy tưng tưng rồi ngồi cười

Xong rồi nhắn tin lại:

"Sáng mai.

Anh sang chở em đi ăn sáng nhé"

"OK"

"Bữa nay biết ok nữa à ? )"

"OK"

"??? sao thế ???"

"OK"

"Gì vậy em ? cứ ok hoài vậy ?"

"Hehe, Ok"

"Rồi rồi, ok, lo đi ngủ sớm đi, mai sáng anh chở em đi ăn sáng"

"OK"

Xong rồi mình ăn cơm, ngủ nghĩ.

Sáng nay, 7h phóng sang chở ẻm ấy.

Hôm nay nhìn em ấy hơi xanh xao 1 chút, vận 1 cái áo tím, 1 cái quần jean (vẫn cái kiểu cũ).

Chở em ấy đi ăn bánh mì ốp-la.

Hôm nay nhìn em ấy có vẻ có gì đó vui vui hơn.

Đang ăn giữa chừng thì ẻm bảo mình đưa giấy bút ra.

Ẻm ghi :

"Đêm qua em có giấc mơ về anh đó, kinh khủng lắm"

Mình ghi lại, lúc này tự dưng chả hiểu mô tê gì, trước h đi vs ẻm, ăn là im ru, ko nói gì hết.

"Là sao em ?"

"Em mơ thấy con cá mặc áo khoác của anh rồi ôm em, em sợ quá không thể ngủ được luôn"

Mình lúc này chịu...

Chả hiểu gì hết, đành ghi:

"Lo ăn đi, tý anh chở em đi dạo"

Em ấy cười rồi tập trung ăn tiếp, xong xuôi mình dẫn vào quán cafe, 1 quán ở Q1.

Hai đứa ngồi nói chuyện tiếp, nói chuyện 1 lúc thì... tự dưng nhớ đến hôm bữa, nên mình ghi:

"Anh xin lỗi em nhiều 🙁 "

Em tròn mắt nhìn, rồi ghi:

"Là sao ?"

"Hôm bữa ở bờ sông đó"

Mình viết xong, nhìn ẻm, thì ẻm lại đỏ mặt ... nhìn lảng đi chổ khác, lưỡng lự 1 lúc rồi mới viết tiếp:

"Anh có phải là người xấu không ?"

Nhìn câu hỏi, mình phải lưỡng lự lắm, thật tình ko biết phải trả lời thế nào.

Đành ghi lại 1 câu trả lời nước đôi:

"Anh cũng không biết nữa, Em thấy anh là người xấu không ?"

Em ấy ghi ra :

"KHÔNG" (ghi hoa hết)

Xong rồi nhe răng ra cười.

Lúc này nói thật, xúc động muốn trào nước mắt.

Mình hỏi:

"Vì sao vậy ?"

"Vì anh biết em đang bị lạnh, nên đưa em cái áo HÔI THỐI của anh cho em đỡ lạnh" (viết hoa chữ Hôi thối )

rồi ẻm cười khúc khích, tuy là ko phát ra âm thanh, nhưng dễ thương lắm các bác à.

Nói thật là em cũng chả muốn chỉ ẻm từ hôi thối nên viết là có mùi, vì với ai nói từ đó có thể khiếm nhã, nhưng riêng với em ấy, em lại thấy 1 sự ngây thơ ko ai bằng được.

Nên em cũng cười và ghi lại:

"Áo anh bây giờ thơm lắm rồi"

Em ấy cười, và lúc này 2 đứa lại rơi vào 1 khoảng lặng.

Một lúc sau thì nói chuyện tiếp, nói chung cũng ko có gì đặc biệt, chỉ là tán chuyện linh tinh, ẻm kể về hôm em ấy bị bệnh như thế nào, rồi sau đó lại kể về giấc mơ "con cá mang áo khoác"

....

Trưa em chở em ấy về chổ hẹn, rồi em cũng về luôn
 
Người Con Gái Khiếm Thính Của Tôi [Voz] Jp
Tiếp theo 1


Giấc Mơ "Con Cá mang áo khoác"

Sẳn đang rãnh, type lại cái đoạn nói chuyện giữa mình với em ấy về...

"con cá mang áo khoác"

Nguyên văn:

"Em đang nóng sốt, ngủ ngây ngất luôn.

Tự nhiên em thấy có con cá đi hai chân tới, con cá giống như con cá em nuôi vậy đó.

Nó mặc áo khoác của anh, nó ngồi kế bên em nói chuyện, Em không có còn nhớ chuyện gì nó nói về cái gì nữa luôn vì em không thể nhớ được.

Con cá tự nhiên ôm em, em sợ hãi lắm.

Em vùng mình cố chạy, nhưng mà không thể.

Con cá khỏe mạnh lắm, nó ôm em cứng chặc.

Em khóc nhiều ơi là nhiều.

Xong em thấy tự nhiên mình bị té xuống đất.

Em cống gắng lấy tay chụp chụp, em giữ được cái áo của anh đó.

Nhưng mà lúc đó không có anh, chỉ có con cá đó thò đầu ra nhìn em, em sợ hãi buông tay rồi rớt xuống.

Em giật mình tỉnh giấc, rồi em không thể ngủ được nữa luôn"

-------------------------------------------

Tự Tin Lên Em

Vâng, biết chứ bác

Mà sẳn ngồi xem lại 1 đoạn nói chuyện của em với mình.

Lúc này là em ấy với mình đang ngồi ở ngay Nhà Hát Thành Phố ấy.

Lúc đấy là buổi chiều, ẻm học xong thì mình qua đón đi luôn.

Bắt đầu câu chuyện linh tinh 1 hồi, thì ẻm hỏi :

"Anh vui vẻ, anh làm em vui vẻ luôn"

"Là sao em ?"

"Em không biết, bản thân em đó, nghĩ về gặp xảy ra sẽ buồn"

"Em buồn chuyện gì ?"

"Rất phức tạp, hoặc không ai nói chuyện sẽ buồn bã"

"À, em cô đơn đúng ko ?"

"Đúng đó, em không có bạn bè.

Em ở nhà nhiều không có bạn"

"Thì anh là bạn em nè"

"Anh là con trai mà sướng gặp mấy con gái sẽ khiến anh hạnh phúc, em là con gái khiếm thính rất khó khăn cuộc sống"

"Ừ, anh cũng ít bạn bè lắm"

"Anh vui vẻ mọi lúc, anh nói chuyện.

Anh lắng nghe được"

"Uhm"

Lúc này mình bối rối khó tả lắm.

Em ấy lại ghi tiếp:

"Em đọc sách, lắng tiếng gió thổi, tiếng mọi người nói chuyện, tiếng chim kêu.

Nhưng em khiếm thính khó khăn không nghe được"

"Em đặc biệt theo cách riêng của em mà.

Anh cũng không có bình thường đâu"

"Anh bình thường mà"

"Không hề, anh bị bệnh tim bẩm sinh này, tim của anh đâu có như người bình thường"

"Em không hiểu, tim anh có bệnh ? còn bẩm sinh là sao ?

Sao anh không có như người bình thường"

Nói chung tới đoạn này mình ko tiện ghi ra hết, khác nào kể khổ cho các bác

"Anh ăn nhiều rồi sẽ khỏe mạnh mà"

Mình cười lớn, rồi ghi:

"Em cũng sẽ khỏe mạnh"

"Em hy vọng sẽ học điều tất cả gần giống con người bình thường vì thiếu những điều ngôn ngữ khác nhau khó khăn cuộc sống"

"Đối với anh thì em rất bình thường"

"Là sao ạ?"

"Có nghĩa là...

Em ở trong suy nghĩ của anh là em rất bình thường, anh vẫn có thể nói chuyện với em đây này"

Em ấy lúc này cười rất tươi, cười hồn nhiên mà hạnh phúc lắm

"Em thật tiếc, khiếm thính rất khó khăn đối mặt với bình thường.

Khiếm thính thua xa bình thường"

Lúc này mình cũng chỉ cười mỉm, đành ghi:

"Tự tin lên em"

"Anh đã chỉ em tự tin là gì, nhưng em không thể nhớ"

Xong mình lái chủ đề sang ngày sinh nhật ẻm, và câu chuyện lại bắt đầu đi theo hướng khác đỡ phải suy nghĩ hơn

---------------------------------------------------------------

Đi Lạc Vì 5 cái bánh tráng nướng

Có biến rồi Em ấy vừa nhắn tin bảo bị đi lạc.

Đang ở NT đức bà, em đi đây, tý có gì về báo cáo các bác

Mệt bỏ mẹ, mình vừa về đây...

Khổ lắm các bác ơi Mình phóng như điên ra Nhà Thờ, nhắn ẻm:

"Em đang đứng đâu ?"

"Em Không Biết"

"Em nhìn xung quanh xem, đang ở đâu ?"

"Em không biết, em bên cạnh một cái trường học"

"Rồi anh biết rồi, đứng ngay tại đó"

Là cái trường Hòa Bình kế bên cái nhà thờ đó các bác ạ...

Mình đến và thấy ẻm đang ngồi co ro cạnh cái xe đạp, nhìn tội lắm Đến gần thì thấy hai mắt đỏ hoe.

Mình vội lấy đt ra bấm, đi gấp quá, đâu mang gì đâu.

"Em đến đây làm gì ?"

Em ấy không trả lời, chỉ gục mặt khóc hu hu.

Cũng may ngồi ngay góc ít người, ko thì ...

Mình nâng mặt em ấy lên, lấy tay lau nước mắt rồi cười.

Đưa dấu hiệu OK lên.

Em ấy dụi dụi mắt rồi cười.

Mình lại đưa cái đt ra

"Em đến đây làm gì ?

Sao lại đi 1 mình"

Em ấy không nói gì, đứng lên, lấy trong giỏ xe đạp ra 1 bịch...

5 miếng bánh tráng nướng

Xong em ấy lấy đt mình bấm:

"Em muốn thích mua về cho ba mẹ, nhưng em ghét việc làm nhờ vả anh giúp em đi mua về, thế nên em tự đi mua"

Lúc nãy quả thật mình chỉ muốn thở phào 1 cái.

Mình ghi:

"Em ngốc quá, thích thì gọi anh, anh sẽ chở em đi mua, em đi như vậy rất nguy hiểm, lại còn dám lấy xe đạp tự một mình đi như vậy nữa"

Em ấy lúc này mắt tự dưng nhìn rất dữ

"Em nhớ đường đi"

"Vậy sao bị lạc"

"Em đi lên đây chỉ bằng một đường thẳng dài, nhưng đường về em không thể nhớ anh dẫn em đi đường nào, em bị lạc"

Mình *đập mặt vào tường*

"Trời ơi!!!

Được rồi, anh dẫn em về nhà"

Thế rồi ẻm đạp xe, mình chạy kè kè bên cạnh, đưa về đến trường thì em ấy dừng lại.

Xong móc đt ra ghi tiếp:

"Anh về đi"

Mình gật đầu, thở dài, trong đầu nghĩ có nên đưa về tận nhà ko nhỉ... nhưng lúc nãy lại chẳng dám nói =.='

Vừa nổ máy, thì em vỗ vai, chìa 1 cái bánh tráng nướng ra ...

Mình cầm lấy... *dell dám ăn* =]]

Và đã về tới nhà, em ấy vừa nt

"Em bị ba mẹ la mắng, em cần đi ngủ sớm rồi.

Good night"

"OK, good night em"

...

Tự dưng h đang có suy nghĩ... kiểu này như trông trẻ ấy...

Khi nãy em làm mình lo gần chết :| cứ tưởng bị cái gì.

Lúc này nhớ lại, thì ra mình chở em ấy đi là đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa.

Đường về thì hay đi cà lòng cà vòng ở Hai Bà Trưng.

Thì ra vì như thế mà em ấy ko nhớ đường...

Giờ mới thấy con bé liều mạng quá.

--------------------------------------------------------

"Quá khứ, anh có đã thực sự yêu con người nào không ?"

Đây, đã tìm thấy

Lần hẹn thứ 8, lần này vào buổi tối, em ấy ko đi được lâu, nên đứng ngay trước cổng trường gặp nói chuyện.

Lúc này khoảng 7h, em ấy vừa rữa chén xong

"Em giỏi thế, tự rữa chén luôn à ?"

"Em cần phải phụ mẹ và dì khó khăn, em rữa chén sau khi ăn"

"Ra vậy ?

Ngày hôm nay của em thế nào rồi?"

Mình còn nhớ lúc đấy ẻm cầm bút cắn cắn 1, mắt nhìn lung tung như kiểu nhớ lại ấy.

Một lúc rồi mới ghi ra.

"Có một bạn trai em, bạn con trai lớn 19 tuổi, lười biếng và ham chơi, bạn đó đứng trước đường đến trường em rũ em đi chơi, em sợ hãi lắm không đi cùng"

Em ấy ngưng, mình ghi tiếp:

"rồi sao ?"

"Con trai đó nói yêu em, nhưng em"

Lúc này nhìn mặt ẻm lại đỏ gay Mình cười rồi ghi tiếp

"Rồi rồi, hắn là em sợ ?"

"Chính xác"

"Hắn có làm gì quá đáng với em không"

"Quá đáng có nghĩa làm em bị sợ hãi đúng không anh ?"

"Đúng"

"Có, bạn con trai nói yêu em"

"Chỉ vậy thôi à ?"

"Dạ, điều đó khiến em cảm thấy quá đáng"

(em ấy hay áp dụng ngay những gì mình đc học)

"Ohm, anh hiểu rồi.

Vậy em thấy tên đó thế nào ?"

"Tên nào anh?"

"Có nghĩa là em cảm thấy bạn con trai đó như thế nào ?"

"Đáng sợ"

Lúc đó (và bây giờ khi type lại) mình vẫn luôn nghĩ tới cái hoàn cảnh mình và em ấy gặp nhau...

"Hắn thích em ?"

"Em không biết, nhưng đáng sợ"

Mình cũng ko biết nói gì, cười cười với em ấy, rồi em ấy lại ghi:

"Anh có yêu ai bạn gái của anh không?"

Hơi bị giựt mình, trong thời điểm lúc bây giờ, mình quả thật đang trong 1 mối quan hệ vs 1 người khác lớn hơn mình 2 tuổi... nhưng .... :-< khó nói lắm.

"Phức tạp lắm, anh không hẳn là có bạn gái"

"Em không hỏi điều đó.

Em hỏi anh có đã yêu ai bạn gái của anh không ?"

"Là sao em?"

Em nhăn trán 1 lúc, xong viết.

"Quá khứ, anh có đã thực sự yêu con người nào không ?"

Dịch lại là :"Anh đã từng thực sự yêu ai chưa ?"

Câu hỏi rất khó, và đòi hỏi câu trả lời phải rất... chân thật nhưng ko đc phũ phàng.

"Anh từng yêu một người"

"Yêu như thế nào ?

Có rất nhiều con trai nói yêu em, em thì không biết yêu như thế nào"

Lúc này mình ko trả lời câu hỏi của ẻm, mình lái chủ đề sang việc "bao nhiêu người từng nói yêu ẻm"

Thế là em ngồi suy nghĩ, đếm từng người rồi ghi ra

"Tổng cộng 7 người đó"

Nhưng gương mặt tỏ rõ sự buồn bã, mình lúc này nghĩ nên dừng câu chuyện lại ở đây, nên ko hỏi nữa, bèn chuyển sang khoe khoang chủ đề ăn uống với em ấy.

-------------------------------------

Tiểu Thiên - Đại Thiên

Crow : em thấy anh như thế nào ?

****: anh người tốt, anh nói chuyện với em, dẫn em đi chơi ^^

Crow : Chỉ vậy thôi à ? :-?

****: Không, em không biết

****: Em chưa bao giờ có bạn tốt

****: anh là bạn tốt nhất 6^

****: ^^

Crow : Tiểu Thiên

****: ???

****: Tiểu Thiên ? em không hiểu >"<

Crow : Anh gọi em là Tiểu Thiên nhé ?

****: Vì sao ạ ?

Crow : Em giống như là bầu trời nhỏ vậy

****: ^^

Crow : Cũng có thể anh coi em như 1 thiên thần nhỏ vậy đó

****: Thiên thần ? thiên thần có cánh biết bay vui vẻ

Crow : Đúng rồi ^^ Thiên thần có cánh biết bay vui vẻ

****: Vì sao anh gọi em thiên thần có cánh biết bay vui vẻ như vậy ?

Crow : Anh không biết, anh chỉ cảm thấy như vậy...

****: Vậy còn thiên thần có cánh to lớn thì gọi như thế nào ?

Crow : Anh ko biết... chắc là Đại Thiên =]]

****: Anh là thiên thần có cánh to lớn ^^

Crow : Là sao ?

****: Anh gọi em là thiên thần nhỏ có cánh biết bay vui vẻ, em sẽ gọi anh là thiên thần to lớn có cánh biết bay vui vẻ.

Crow : ... có nghĩa là ???

****: Em out đây, em cần phải đi phụ giúp mẹ nấu đồ ăn cho gia đình

Crow : ohm, ok

****: bye bye Đại Thiên, hehe )

****: ^^

Crow : ok, bye em

----------------------------------------------------

Gặp Bố Tiểu Thiên

Đêm qua, Tiểu Thiên chủ động nhắn tin rũ mình đi chơi, như đã nói ở mấy cmt trước nhưng đêm qua đúng là...

đặc biệt nhất.

Mình kể diễn biến từ từ cho các bác.

7h tối, mình đến đón em ấy.

Đi ra Sài Gòn, đi ra đường hoa Nguyễn Huệ.

Thấy heniken nó đang làm đẹp lắm, chở em ấy đi từ từ, mình vừa lái xe vừa nhìn gương hậu, thấy ẻm lúc nào cũng cười tươi nhìn ngang ngó dọc, lâu lâu lại vỗ vai mình chỉ vào mấy cái "sáng sáng" là cái dãy chai bia của thằng heniken ấy

Nói chung bữa nay đi cũng ít nói nhiều, vì chủ yếu là đi dạo nhiều hơn.

Mình đi vòng vòng, sau đó gửi xe ở bên Nhà Thờ đức bà, lúc này khoảng gần 8h rồi (nhớ vì lúc chạy ngang qua bưu điện thì thấy đồng hồ).

Mình với Tiểu Thiên đi bộ, 1 đoạn.

Mấy lúc băng qua đường, mình tính đưa tay nắm tay em ấy, nhưng ... em ấy chủ động nắm trước, có điều nắm vào ngón út của mình

Đi bộ rất lâu, ra ngược trở lại đường Hoa, em ấy vừa đi vừa cười.

Lúc đó khá đông người, mình lấy giấy bút ra ghi:

"Em bám sát theo anh, coi chừng bị lạc đó"

Tiểu Thiên nhe răng cười rồi nắm lấy phần áo (nắm lấy cái cổ tay áo) Hai đứa đi đạo đến cỡ tối 9h thì về.

Trên đường về thì... nhục lắm, bị bể bánh xe... bị bể ngay khúc Paster cắt ngang Điện Biên Phủ.

Phải dắt bộ 1 đoạn mới thấy tịm sửa xe, mình với em ấy vào sửa xe 1 lúc.

Trong lúc người ta vá xe thì có nói chuyện với em ấy.

"Hôm nay em vui không ?"

"Em rất"

Dừng lại 1 tý, xong em ấy cười rồi ghi

"Em rất cực kỳ kinh khủng vui"

lúc này nghĩ trong đầu :" =]] "

Nói 1 lúc thì thấy em ấy móc đt ra, em ấy đọc tin xong nhìn mình, mặt xanh lè xanh lét Đưa đt ra cho mình xem.

"Con di dau ma bay gio chua ve vay ?

Co bi sao khong, tra loi ba gap"

...

Bố già của Tiểu Thiên

Mình sửa xe xong, lặp tức phóng ngay và luôn, bình thường chở em ấy, chạy chậm lắm, nhưng biết là về trễ là có chuyện, nên mình chạy nhanh hơn bình thường (40 thôi, nhưng vẫn đảm bảo chạy an toàn)

Em ấy...

ôm mình :|

...

Nhưng ôm theo kiểu sợ hãi thì đúng hơn =.="

Chở về tới trường, em ấy nhảy xuống xe, huơ huơ cái tay rồi quay người chạy ngay về nhà.

Mình đứng nhìn em ấy đi khuất rồi mới về, lúc em ấy vừa đi ko đc bao lâu, mình định nổ máy xe thì có 1 người đàn ông bước tới, nhìn rất uy nghiêm và... phong độ.

Lão già ấy cỡ 35 40, ông ấy gọi mình

"Nhóc"

Mình quay sang nhìn trong đầu tự dưng phòng vệ sẳn.

Cũng ko muốn nhây nhưa, mình nổ máy.

Thì ông ấy đã đứng kế bên, tắt máy lấy chìa khóa... hành động cực kỳ lẹ :|... ko phản ứng kịp luôn.

"Ông làm gì đó ?"

Mình bước xuống xe nói chuyện với ổng.

Tư thế thủ sẳn, có biến là ... dọt

"Mày với con bé khi nãy mày chở có quan hệ gì ?

Tao thấy tối nào mày cũng chở nó đi đâu là đi đâu ?"

...

Mình ko trả lời, leo lên xe, móc chìa khóa sơ cua ra.

Lúc này biết trước, ko cho ổng lấy chìa khóa nữa.

Mình vừa định đi, thì ổng giữ vai mình lại.

Ông ấy vừa đặt tay lên vai mình, tuy là ko phải bấu lại, nhưng sức giữ chặc cực kỳ ghê gớm

Mình quay nhìn ổng:

"Ông muốn gì ?"

"Tao cấm mày ko được gặp con gái tao nữa"

Nói thật, ngay từ đầu gặp là em nghi có chuyện như thế này, nhưng ko ngờ hôm qua, thái độ của ông già mạnh quá.

Em lúc đó tim đập thình thịch, nhưng ráng bình tĩnh nói lại.

"Con với em ấy chỉ là bạn bình thường"

Chưa nói hết thì ông ấy cắt ngang

"Bạn bình thường tao cũng không cho rũ con gái tao đi chơi khuya như thế này"

Ổng nhìn mình bằng con mắt ... sắt lắm, như kiểu muốn giết mình ngay tại chổ ấy

Mình cuối người, sau đó nói :

"Con xin lỗi, sau này con sẽ không rũ em ấy đi như thế nữa"

"Không có sau này nữa"

Ông ấy lúc này vẫn nói chuyện rất bình thường nhé, giọng điệu vẫn ko có gì gọi là nóng nảy hay gay hấn :|

"Thưa chú, con coi con gái chú như một người bạn, con đặt danh dự mình ra đảm bảo rằng con sẽ không làm điều gì để con gái chú bị tổn hại"

Ông ấy chỉ nói:

"Tránh xa con gái tao ra"

Xong rồi quay đi, thấy ổng lên ngồi 1 chiếc Novou đời mới nhất (hình như đời 5 thì phải)

Xong mình về, đêm qua nằm suy nghĩ mệt quá nên ko viết review, h rãnh ngồi viết luôn.

Các cao nhân có cao kiến gì ko ? h thấy ko biết phải làm thế nào đây :|

vừa nhắn tin

"Trưa rồi em ơi, ăn uống gì chưa đó"

chưa thấy trả lời
 
Người Con Gái Khiếm Thính Của Tôi [Voz] Jp
Tiếp Theo 2


"Ba em rất mạnh mẽ trâu bò...

BUZZ!!!

****: Anh ơi!

Crow : Có có, anh đây, anh gọi em mà ko đc, đt em bị sao vậy ?

****:

hu hu

****: Ba quá đáng lo lắng chửi rũa em không cho phép gặp anh

Crow : là sao ?? :| em bình tĩnh, từ từ nói

****: Ba la mắng lấy điện thoại của em, ba nói anh người xấu, không được phép anh gặp em nữa

****: Em khóc nhiều nhưng ba ngang bướng không cho phép em dùng đt được nữa

****: Em rất buồn

Crow: Bình tĩnh em... bình tĩnh.

****: Ba nói gặp anh và biết anh là người xấu, em nói anh không xấu anh người tốt dẫn em đi chơi.

Ba chửi rủa em ngu ngốc rằng anh lừa gạt anh

**** : em

Crow : Ngoan ngoan, em đừng buồn, ko sao hết, anh sẽ gặp ba em nói chuyện, được không ?

**** : Không

**** : Ba hung dữ chắc chắn làm anh bị buồn rầu

Crow : Từ từ em, bình tĩnh nào

**** : Em ghét ba

Crow : Ngoan, ba thương em, lo lắng cho em mà, đừng ghét ba, em bình tĩnh, anh sẽ đến nhà em nói chuyện với ba em.

Crow : Em cho anh địa chỉ nhà đi

**** : Em khóc

**** : Ba mắng em nhiều, ba không thương em vì anh dẫn em đi chơi làm bạn tốt em

**** : Em buồn rầu thật sự đó

Crow : Nghe này

**** : Em khiếm thính đau khổ khó khăn, em chỉ cần muốn bạn tốt anh dẫn đi chơi.

Nhưng ba hung dữ kinh khủng không được cho phép em.

Crow : Nghe này nghe này ...

Crow : Anh vẫn là bạn của em, hiểu ko?

**** : dạ

Crow : Tốt, bây giờ, cho anh địa chỉ nhà em, anh sẽ đến và gặp ba em để giúp em lấy lại điện thoại, được chưa ?

**** : Phức tạp

**** : Em không biết cách cho anh hiểu, rất phức tạp

**** : Em không thật sự cần điện thoại

**** : Em cần muốn có người bạn tốt giống anh

**** : Ba không hiểu quá đáng nói anh xấu xa

**** : Anh không xấu xa, ba mắng em ngu ngốc

**** : Em ngu ngốc thật sao ?

Crow : =.=" tập trung nghe này...

ĐƯA ANH ĐỊA CHỈ NHÀ EM

**** : Em thật ghét ba hung dữ như thế này.

**** : Vâng

...................................

Crow : Ok

Crow : Chiều anh sẽ sang nhà em, được chứ ?

****: Em không biết, ba hung sẽ khiến anh bị đau

Crow : Là sao em :|

****: Ba rất mạnh mẽ trâu bò, ba sẽ khiến anh bị đau

Crow : ok ok ...

Crow : ... anh sẽ ko sao

****: Em có ngu ngốc không ?

Crow : Không, em cực kỳ thông minh

Crow : Em là người thông minh nhất anh từng gặp, thông minh hơn cả anh

****: Em lo lắng khi ba la mắng không được phép cho em gặp anh

****: Ba lấy điện thoại hung dữ, cất tủ em không thể lấy được

****: Em buổi sáng lo âu quên mất online liên lạc anh

Crow : Ko sao, ko sao

****: Em thật ngu ngốc

Crow : ko có =.=' khổ ghê

****: Em suy nghĩ tới anh thật nhiều đó

Crow : .... ohm

****: Điều đó khiến em thật sự lo âu buồn rầu

Crow : ...

Nghe này, em đi ăn uống gì đi, trưa rồi, đừng có khóc nữa, chiều hoặc tối anh sẽ sang nhà em, gặp ba mẹ em, được chưa ?

****: Dạ, em cần đi ăn uống

Crow : ok, vậy đi, ngoan nhé, anh ...

Crow : cũng suy nghĩ tới em thật nhiều đó

****: ^^

****: Em hạnh phúc vì anh là thiên thần to lớn có cánh vui vẻ suy nghĩ tới em

Crow : Rồi rồi, em đi ăn đi

......................

Vẫn còn đang nói chuyện.

Tình hình khả quan hơn rồi

...

Các bác cho em xin ý kiến, tới gặp gia đình em ấy, mình phải thế nào đây

-------------------------------------

Tới nhà

đã về, hóa ra từ cái chổ hẹn đến nhà em ấy, khoảng 400m

đại khái thế, em ước chừng thôi

Đi vô 1 cái hẻm lớn, rồi quẹo thêm 1 con hẻm nữa là tới nhà em ấy...

cái nhà to như cái họng súng

Tình hình là... chắc chiều nay mình dell dám qua rồi

Tới nhà mình ấy, đứng ở đầu hẻm, khóa cổ xe, bước vô, bỏ 3 căn là tới nhà ẻm...

Nhà thiết kế đẹp dã man, bên trong có 4 chiếc xe...

1 chiếc No tối qua mình thấy, 2 con SHi, 1 đen 1 trắng, 1 con Furture tiết kiệm xăng thần thánh

Nhìn vô trong, cửa trong mở, ngó vô thấy có người phụ nữ, dáng thon gọn, tóc dài, đang đứng lên làm gì đó ở gần cái TV...

Đứng bên cạnh là lão già ấy

Ổng ở trần, quần đùi...

Cả 2 đều quay lưng về phía cửa, nên ko thấy mình.

Nhưng quan trọng là ...

ông già xăm full lưng nguyên 1 chữ tàu và hình Quan Thế Âm.

Chữ Nhẫn ở vùng vai.

Hình quan thế âm từ thắt lưng lên giữa lưng...

Nhìn xong rồi teo cờ hym... té gấp đi về...

Gặp phải thứ dữ rồi các bác ơi

// h về mới định thần nhớ, ko thấy cái xe đạp của Tiểu Thiên đâu

-----------------------

Sự Bá Đạo của Lão Gia

Mình đã về...

Mình thề là các bác nghe xong, sẽ thấy ông già này bá đạo cỡ nào.

Mình đến nhà, gạt chống xe đứng trước nhà.

Chưa kịp bấm chuông thì Mama của Tiểu Thiên đã ra đón cửa

Như kiểu biết trước em tới ấy

Mama em ấy hơi bị đẹp, tuổi tầm 32 33 là cao

Vừa mở cửa bằng một nụ cười rất tươi.

"Con đến gặp bé Tiểu Thiên đúng ko ?" (em xin giấu tên của Tiểu Thiên nhé)

Mình đứng như trời trồng 1 lúc, mới gật đầu dạ

"Dạ, sao cô biết ?"

"Chú nói.

Ờ, con vô nhà đi"

Mama đẩy cửa, kêu mình để xe đó đi, ko sao cả.

Mình bước vô nhà

Mẹ ơi!!!cái nhà nó to bành ki, trên tường treo 4 bức tranh "Tứ Quân Tử"...

Nhìn vào là biết nhà này sùng đạo Phật, trên kệ có đầy tượng phật lớn nhỏ.

Đối diện dàn sofa là 1 cái bàn, để nguyên hình Quan Công khắc bằng gỗ

Tới đây thì lạnh cmn gáy rồi.

Mình lóng nga lóng ngóng đứng đứng, cười.

Mama kêu :

"Ngồi đi con, để cô đi lấy nước"

Bà mama bước lên cầu thang đi lên trên, chẳng bao lâu sau thì ...

ông bố già đi xuống, vẫn cái gương mặt lạnh như nước đá, phong thái oai nghiêm

Có điều ổng bận áo sơmi, quần jeans

"Thằng nhóc tới tìm Tiểu Thiên, anh ngồi nói chuyện với nó 1 chút"

Mama cười cười rồi đi ra phía sau, lão già ngồi xuống, xếp chéo chân rồi nói:

"Mày tới đây làm gì ?"

"đậu má, tới tìm em ấy chứ tới làm gì."

"Dạ, con tới để muốn gặp bác về chuyện con bất kính hôm tối qua"

"Sao mày biết nhà ?"

"Dạ, Tiểu Thiên cho con địa chỉ nhà"

"Bây giờ dụ được cả con gái tao cho địa chỉ nhà luôn rồi à ?"

Ông già nói chuyện rất tỉnh :| mặt vẫn lạnh ngắt, ko có thái độ gì hết.

"Dạ, con không có ý đó, con chỉ là muốn đến gặp bác xin lỗi"

"Vậy giờ sao ?"

"Dạ, con thành thật xin lỗi bác vì đã ... rũ Tiểu Thiên đi chơi về khuya, nhưng con có lý do"

"Lý do gì ?"

"Dạ, lúc đi, con bị bể bánh xe, vá xe 1 lúc, nên mới về muộn"

"Xong chưa ?"

"Dạ... còn"

"Nói"

"Dạ, con mong bác hiểu là con với Tiểu Thiên chỉ là bạn, con không hề có bất cứ ý đồ gì với em ấy, và con thật tâm mong bác đừng ngăn cản.

Con biết Tiểu Thiên khiếm thính từ nhỏ, nên con chỉ muốn bầu bạn với em ấy"

"Vậy có nghĩa là mày thương hại con gái tao ?"

Đoạn này là điếng hồn luôn, Mình biết mình nói hớ, nên suy nghĩ 1 lúc mới nói tiếp

"Dạ, con không hề có ý đó, con khẳng định rằng con chưa hề có bất kỳ 1 sự thương hại nào với bất kỳ ai, con luôn coi Tiểu Thiên như một người bình thường"

"Nhưng con bé không bình thường"

Mình thề lúc đó muốn ...

đập mẹ nó cái gì cho rồi, lão già troll vãi ra

"Dạ, vâng, ý con là con muốn làm bạn với em ấy"

"Rồi sao nữa ?"

"Chỉ vậy thôi"

"Chỉ vậy thôi à ?"

"Vâng"

Nói vừa dứt câu thì Mama em ấy bưng nước ra, nước ép táo nhé, rót cho lão già trước, rồi theo vai vế, tự rót, mình cuối cùng.

Mình gật đầu lễ phép, cười thật tươi rồi cám ơn.

Lúc này lão già im lặng, Mama lên tiếng:

"Con quen biết với Tiểu Thiên bao lâu rồi ?"

"Dạ, cũng được tầm 3 tháng"

Mama nhìn sang lão già, đập vai cái bộp rồi cười nói vs lão ấy

"Tui nói mà ông không nghe, con nhỏ có bạn trai mà"

Mình biện hộ ngay

"Ko cô ơi, con với Tiểu Thiên chỉ là bạn bè thôi"

Bà Mama cũng bá đạo ko kém, quay sang đằng đằng sát khí nhìn mình, nụ cười tắt hẳn.

"Vậy con không phải bạn trai Tiểu Thiên, tại sao dẫn nó đi chơi khuya như vậy ?"

Lúc này tim đập ầm ầm, từ tốn nói:

"Dạ, con chỉ muốn Tiểu Thiên ra ngoài nhiều hơn, biết nhiều thứ hơn thôi ạ?"

Bà ấy lại cười, ông già nhảy vô nói :

"Mày nhiêu tuổi ?"

"Dạ, con 19 tuổi"

"Mày đang học hay đã nghĩ học"

"Dạ con vừa đi học vừa đi làm"

"Làm gì ?"

"Dạ, con buôn bán hàng linh tinh trên mạng"

"Mày hút thuốc bao lâu rồi ?

Ngày 2 gói ko ?"

Đù, lúc đó nghe xong câu này em hoảng cmn hồn, đéo tin ông già làm sao biết đc em hút thuốc, em tắm rữa ko có mùi thuốc, rồi cả đánh răng rồi luôn.

"Dạ ?"

"Tao hỏi mày có hút thuốc ko ?

Ngày bao nhiêu gói ?"

"Dạ ... có, ngày hơn 1 gói ạ"

Ông già lúc này liếc sang Mama, mama nhìn mình 1 lúc rồi nói :

"Con ráng bỏ thuốc đi con, hại lắm đó, đi chơi với Tiểu Thiên con có hút ko?"

Mình lắc lắc đầu, nói ngay:

"Dạ, ko hề, con chưa bao giờ hút thuốc trước mặt Tiểu Thiên"

"Ừ, vậy tốt"

Ông già lúc này lại lên tiếng:

"Mày có săm mình ko ?"

"Dạ không"

"Thật không ?"

"Dạ Thật"

"Cởi áo ra xem"

Mình ko có săm trổ gì nên cũng ko ngại, nhưng mà cái kiểu kêu cởi áo ra thế này thì lần đầu tiên gặp

Nhưng đã tới đây rồi, làm luôn, mình cỡi tới cúc thứ 3 thì Lão già kêu:

"Thôi, khỏi, chú đùa với mày nãy giờ thôi"

Ổng CƯỜI, ổng CƯỜIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII, cái đậu má, là nãy h ổng giỡn với em...

"Mày thiệt tình quá, chú với cô biết thể nào mày cũng qua đây"

"Dạ... sao cô chú biết ?"

"Đi không để ý hả con, nhà trước sau lắp camera hết, chú phải theo dõi từng chút chứ, Tiểu Thiên nó còn nhỏ, đôi khi cô chú ko có ở nhà, cũng phải biết chuyện gì xảy ra nữa.

Với lại, lúc trưa mày tới đây nhìn lén cô chú, cô chú cũng biết rồi, tới thăm dò tình hình phải không ?"

Em thề là không khí bây giờ nó nhẹ hẳn, như vừa trút được 1 gánh nặng vậy đó.

"Dạ, thật ra con chỉ muốn tới để biết nhà trước"

"Ừ, vậy giờ con học cái gì ?"

-- Mama lên tiếng

"Dạ, Con học công nghệ thông tin"

"Phải không ?"

-- Lão già

"Dạ, con học bên Thiết Kế Web, với Quảng Trị mạng"

"Chú gặp mấy thằng học cái đó, thằng nào nhìn cũng èo uột, nhìn mày nhỏ con mà tướng tá rắn chắn nhỉ, nhìn nhanh nhẹn đấy" -- Lão già

"Dạ"

Mình cười thôi, biết sao giờ.

Xong mình nói tiếp

"Tiểu Thiên giờ đang ở đâu vậy bác ?"

Ông già cười rồi đứng lên, bảo mình đợi 1 chút, ổng đi kêu Tiểu Thiên xuống.

Mình ngồi nói chuyện với Mama, Mama bảo :

"Chú nó nhìn vậy chứ tốt lắm, con khỏi lo"

"Dạ"

1 lúc lâu sau (chắc độ phải 5p) thì Tiểu Thiên đi xuống, bận cái đầm trắng, làn da trắng tinh khôi, gương mặt cười hồn nhiên.

Em ấy vừa thấy mình, lập tức chạy lon ton xuống ngay.

Mama huơ huơ cái tay làm sao ấy, xong bỏ đi, quay qua nói với mình:

"Cô để hai đứa ngồi riêng, cô vô làm đồ ăn"

"Dạ, cô cứ đi từ từ"

Mình lặp tức lấy giấy bút ra viết:

"Anh đến rồi này"

"Anh điên khùng"

"Là sao ?"

"Anh đến nhà em gặp ba hung dữ, anh điên khùng"

Em ấy lè lưỡi, nhăn mặt, xong cười khúc khích.

"Anh điên khùng tại em đó"

" ^^ em thấy rất hạnh phúc"

" Vậy sao ?"

" Đúng rồi, ba hết hung dữ, hiền hòa cho phép em đi chơi làm bạn cùng anh đó"

Đọc xong như mừng tết lớn

"Ra thế"

"ba nói ba nhìn thấy trong anh con mắt có sự thật, và anh không xấu xa, anh ngốc nghếch hơn"

...

vẫn chưa hiểu cái này ý em ấy là sao ?.

Nhưng mình ghi tiếp

"Em vui là anh vui rồi"

"Ba gọi anh ăn uống cơm tối cùng gia đình, dì sẽ sang cùng ăn nữa"

"Anh không cùng em ăn tối với gia đình được, anh cần về nhà để chuẩn bị nữa"

Em ấy buồn thấy rõ, thở dài 1 cái rồi ghi

"em thích muốn cùng ăn với em"

"Ngoan nhé, bữa sau, anh sẽ cùng ăn với em, anh cần về nhà để phụ giúp nhà anh nữa"

"Anh phụ giúp gia đình rất tốt, ngày hôm khác em sẽ bắt buộc anh ăn cơm cùng em"

Em ấy cười rất tươi các bác ạ.

Lúc này thì nhìn đồng hồ đã 4h40 rồi, mình đứng lên gọi Mama thưa đi về, thì Mama với Bố già xuất hiện cứ níu kéo.

Mình đành trình bày là 6h mình có việc phải về nhà dọn hàng cho gia đình, thế 2 người mới buôn tha.

Và cuối cùng đi về, 3 người đứng ở cửa chào mình.

Và về tới nhà, toàn mạng

-------------------------------------

Bí mật bất ngờ

Crow : em ăn uống xong rồi à ?

****: Em đã ăn, hehe

****: ba nói anh đẹp trai, hiền lành

****: Em ngày hôm nay nói anh người tốt, ba đồng ý vui vẻ ^^

Crow : Thật à =]]

Crow : Anh là người xấu đó >

****: Không

****: anh tốt bụng hiền lành, anh là Đại Thiên mà

Crow : ừ nhỉ, anh là Đại Thiên mà

)

****: Em là Tiểu Thiên, Đại Thiên Tiểu Thiên

Crow :

) rồi rồi

****: Em muốn cần anh biết điều này nhé

Crow : Điều gì em ?

'.'

****: Em sẽ cho anh một bí mật bất ngờ

****: ^^

****: Em sẽ tặng anh quà bất ngờ em làm

****: Thật sự mẹ sẽ giúp em thực hiện món quà bí mật bất ngờ đó >"<

****: Em một mình không thể biết cách thực hiện

Crow: Món quà gì thế em '.'

****: Em không thể nói rõ ràng được đâu.

****: Bí mật là không được cho biết

****: ^^

Crow: :-? làm anh tò mò quá... em định làm gì? nói thử anh nghe xem

****: Em sẽ nấu anh một món đồ ăn

Crow : :O thật á, em làm đồ ăn cho anh á ?

****: Đúng rồi, em sẽ cần giúp đỡ

****: Em cần mẹ sự giúp đỡ

****: Ý em là em không thể biết cách thực hiện và cần sự giúp đỡ

****: Điều đó vẫn được tính là em tự làm cho anh một món quà bí mật bất ngờ đúng ko ? >"<

Crow : =]] uh uh, vẫn tính, đó là món quà bí mật bất ngờ của em làm cho anh mà, tính chứ

Crow : Vậy em tính làm gì ?

****: Sữa sen đó

Crow : '.' là cái gì em ?

****: Là

****: sữa và sen

****: Em thật sự ghét điều này khi em không thể làm anh hiểu >"<

Crow: Rồi, ko sao ko sao ...

****: Đó là bí mật bất ngờ đó nhé

-------------------------------

=]]]] vừa nói chuyện vs em ấy =]]]]]]

Cái này đoạn đầu copy ra thôi =]]] chưa gì em ấy khai hết cái "bí mật bất ngờ" luôn rồi =)))

Tự dưng bây giờ thấy có cảm giác vui ghê các bác à

----------------------------------------------

=]] đang nói với ẻm về ngày tận thế =]] hài chết

Crow: Ví dụ ngày mai tận thế em sẽ làm gì ngày hôm nay

Tiểu Thiên: Em sẽ bắt buộc anh phải ăn cùng em vì anh hứa như vậy

Tiểu Thiên: Và

Tiểu Thiên: Em sẽ cho anh món quà bí mật nữa

Crow: Em ko nghĩ gì về gia đình à ?

Tiểu Thiên: Có

Tiểu Thiên: Em sẽ bắt anh cùng em gia đình bên cạnh nhau

Crow: sao lại bắt anh ?

Tiểu Thiên: Anh người tốt, bạn tốt của em

Tiểu Thiên: Anh là thiên thần to lớn, anh sẽ không sợ hãi tận thế

Tiểu Thiên: Ba em mạnh mẽ, tất nhiên không sợ hãi tận thế

Tiểu Thiên: Còn mẹ thì...

Tiểu Thiên: Mẹ cũng rất giống ba mạnh mẽ, mẹ không sợ

Crow: Thế còn em ?

Tiểu Thiên: Có Anh thiên thần to lớn vui vẻ, cùng ba mẹ rất rất rất mạnh mẽ, em sẽ không sợ

[Tiểu Thiên Và Cái Bánh Bao]

Crow: Em thích ăn gì nhất ?

Tiểu Thiên: Bánh bao

Crow: Anh cũng thích ăn bánh bao lắm đó :X

Tiểu Thiên: Em không biết em bị như thế nào nữa

Crow: Vụ gì thế ?? là sao em :|

Tiểu Thiên: Em cũng ghét bánh bao vì nó hôi thối khó chịu

Tiểu Thiên: Nhưng em thích bánh bao nóng trứng muối mặn mặn

Crow: À... em có biết làm bánh bao như thế nào không?

Tiểu Thiên: Em biết

Crow: Nói thử anh nghe xem

Tiểu Thiên: Mẹ làm bánh bao ngày xưa em ăn ngon lắm

Tiểu Thiên: Có những ngày mẹ nấu bánh bao em giúp đỡ làm cùng

Tiểu Thiên: Mẹ cho em

Tiểu Thiên: cầm đũa quậy quậy

Tiểu Thiên: Điều đó gọi là gì em không nhớ được >"<

Crow: gọi là nhào bột

Tiểu Thiên: Đúng rồi, mẹ chỉ gọi em cầm đũa quậy quậy cái bột trắng nhão

Crow: Cái đó gọi là Bột Nổi, người ta hay gọi là Bột khai

Tiểu Thiên: Thật phức tạp

Tiểu Thiên: Bột nổi thì em có thể hiểu, còn Bột khai là như thế nào ạ ?

Crow:...

Ohm... mùi khai -.-'... nói chung anh ko biết giải thích cho em như thế nào, nhưng cái mùi trong cái bánh bao ấy, người ta gọi là mùi Khai

Tiểu Thiên: Ok hehe

Tiểu Thiên: Bột khai

Tiểu Thiên: Em chưa biết về cái này

Crow: hehe, giờ thì biết rồi đó

Tiểu Thiên: Em quậy

Tiểu Thiên: ko

Tiểu Thiên: Em nhào bột rất mõi tay, các ngón tay đau nhức.

Em đưa mẹ bàn tay, mẹ xoa bóp rất hạnh phúc

Tiểu Thiên: >"< Nhưng em chỉ có thể nhào bột trong một thời gian thôi, vì tay đau nhức không thể thực hiện tiếp tục công việc.

Ba thường xuyên giúp đỡ em trong công việc nhào bột.

Crow: Ồh...

Tiểu Thiên: Em ăn bánh bao mạnh khỏe, thật mạnh khỏe để có sức khỏe nhào bột tiếp tục ^^

Tiểu Thiên: Nhưng sau cùng lúc đó Thịt và trứng muối không còn nữa, mẹ làm em bánh bao ko có thịt và trứng muối.

Mẹ bảo đó là bánh bao

Tiểu Thiên: Em lại quên mất bánh bao gọi đó là gì rồi >"<

Crow: Người ta gọi là Bánh Bao ko Nhân

Tiểu Thiên: Đúng rồi

Tiểu Thiên: Bánh bao gọi là bánh bao không nhân

Tiểu Thiên: hehe

Tiểu Thiên: Bánh bao không nhân, ăn chán kinh khủng

Tiểu Thiên: Em thích bánh bao thịt và trứng muối hơn rất nhiều

Crow:... =]]

Crow: Bánh bao có thịt và trứng muối, người ta gọi là bánh bao có nhân

Tiểu Thiên: Ra thế

Tiểu Thiên: Ba và mẹ không chỉ dạy em điều này, chỉ gọi em là bánh bao thịt và

Tiểu Thiên: Bánh bao không nhân

Tiểu Thiên: Anh thông minh, rất nhiều kiến thức em không hề biết

Crow: haha, anh lớn hơn em, tất nhiên biết nhiều hơn em, sau này em lớn, em cũng sẽ rất thông minh và biết rất nhiều như anh vậy đó

----

=]]]]]]]]]]]]]] em thề là em đang rất vui

Vậy để em miêu tả nhé, văn em ko tự nhận giỏi, nhưng cũng khá.

Em sẽ tả thật, ko phóng đại lên, các bác tưởng tượng đc nhiêu thì tưởng.

Tiểu Thiên có ngoại hình nhỏ nhắn, cao khoảng 1 mét 60.

Tóc dài tới giữa lưng.

Mắt tuy không to, nhưng rất có thần sắc sinh động, mũi thẳng và cao.

Môi giống như cánh đào, nhỏ nhắn và luôn cười.

Lúc cười để lộ hàm răng trên, răng có 1 cái khểnh bên trái, lúc cười thì lỗ mũi phập phồng, nhìn rất đáng yêu.

Tiểu Thiên có làn da trắng, nhưng khỏe mạnh, ko phải dạng trắng như trứng gà bóc, trắng sáng.

Hai bàn tay là đúng của tiểu thư con gái nhà lành, bàn tay trắng mút, thon dài, những khớp ngón tay không to, và rất đẹp.

Tướng đi đứng, đi thì bình thường, nhưng lúc chạy thì "bạch bạch"... mình ko biết diễn tả như thế nào, nhưng cũng như 1 con chim nhỏ nhảy nhảy ấy.

Em ấy luôn có cái style áo thun, quần jean, mang giày bata.

Cũng thường mang theo 1 cái túi xách bằng da, rất cũ, đường chỉ may nhìn vào là biết đã được may đi may lại rồi.

Đại khái thế thôi, còn những thứ khác (các bác hiểu em chứ) em ko miêu tả

Trưa đi học về, khoảng 10h30, thấy số đt Tiểu Thiên nhắn tin sang (

chắc đc bố già trả lại đt rồi)

Tiểu Thiên: Buổi trưa, anh hãy sang em ở nhà nhé

Mình đọc tin nhắn xong, ko nhắn tin lại.

Chuẩn bị đồ đạt 1 tý, chuẩn bị đi thì nhắn:

"OK, h anh sang"

"Ok ^^"

Đi sang, ăn mặt tươm tất lịch sự.

Đến nơi, đờ mờ cái hẻm cũng lớn, mà xe nó dựng tùm lum, tìm đại chổ nào đậu xe khóa cổ.

Tới nơi thì thấy Mama đang xem phim chưởng =]]

Gọi cửa, Mama ra mở cửa, cười nói:

"Tới rồi hả con, vô đi"

Mình dạ 1 cái, rồi vô nhà, để balo 1 góc, ngồi lên sofa, Mama đang coi "Tiếu Ngạo Giang Hồ", cái đoạn mà Nhậm Doanh Doanh ngồi trong rèm đánh đàn dạy cho Lệnh Hồ Xung ấy.

Mama tự dưng nổi hứng đọc bài thơ

Lúc này quên mất bài thơ là gì rồi, chỉ nhớ là.

"Ngõ trúc xanh xanh dưới nắng vàng"

rồi gì gì đó, bài thơ đọc lên miêu tả lại cảnh Lệnh Hồ xung gặp Thánh Cô

Mình đứng hình, ko biết làm gì, cái gia đình này phải nói là cái gia đình quái nhất đó giờ mình gặp, đến bà Mama cũng ko bình thường, cảm giác thế.

Mama đọc xong quay qua hỏi:

"Con biết chơi đàn hay nhạc cụ gì không ?"

Mình lắc đầu bảo:

"Dạ, ko"

"Tiếc nhỉ"

Mama thở dài.

Lúc này bên trong nhà vọng ra tiếng của Lão Gia Gia:

"Bà đi kêu Tiểu Thiên xuống đi"

Mama cười rồi, đi lên lầu:

Còn 1 mình mình ngồi ở phòng khách.

Nói thật, nhòm ngó xung quanh, thấy cái nhà toàn là đồ "tôn giáo"...

Tượng Quan Công, tượng Phật, tranh hình tùm lum.

Nhưng nhìn vào thì gọn gàng sạch sẽ cực kỳ

Lúc sau, nghe tiếng bước chân đi xuống, Mama với Tiểu Thiên bước xuống.

Tiểu Thiên bận cái áo xanh lá dài tay, với cái quần jeans ngắn.

Tóc vẫn xõa dài.

Hai người bước xuống thì đồng thời lúc đó Lão Gia Gia cũng đi ra, ổng lại... quần đùi ở Trần...

Bây giờ thì mình xác nhận với các bác, Lão Gia Gia... chắc chắn là dân giang hồ lão thành, ko phải đùa đc, hôm nay được thấy trước ngực của lão gia.

Xăm ngực trái là đầu Đại Bàng, ngực phải là Đầu Hổ.

Dưới bụng xăm mấy dòng chữ tiếng Phạn, ko rõ nghĩa là gì =.="

Nhìn ổng mới tắm xong, cơ bắp cục cục như thể thanh niên tập thể hình ấy

Ổng nói với Mama:

"Bà đi làm nước cho tụi nó uống đi, đợi mấy thằng kia về rồi mình ăn luôn"

Lúc này Tiểu Thiên đã ngồi ngay trước mặt mình rồi, em ấy chủ động cầm theo giấy bút.

Ghi ra:

"Anh cố gắng đợi một tý nữa"

"Đợi gì em ?"

"Hehe, Đợi trong chốc lát, em sẽ cho tặng anh món quà bí mật đó"

"À"

Mình nhìn em ấy cười, em ấy cũng khúc khích.

Hai đứa ở đây chắc cũng hơi bị khớp.

Nên ko nói gì nhiều, Mình, Tiểu Thiên, Mama lại ngồi coi phim chưởng tiếp.

Cỡ tới 11h40 hay 45 gì đó, có tiếng gọi cửa, Mình quay lại thì thấy....

5 thanh niên, 2 đứa con gái.

2 Thanh Niên tóc dài lãng tử, 3 thằng thì trọc đầu, 2 đứa con gái thì đứa nào cũng đẹp

ngực to như quả núi, mông căng, tóc nhuộm vàng, cao ráng, quần jeans dài, áo thun.

3 thằng trọc thì mỗi thằng ôm 1 thùng bia, 2 thằng tóc dài thì mang theo mấy hộp đồ ăn.

Hai con nhỏ đi sau cùng thì ko mang gì.

Vào tới nhà thì Mama đứng lên, gương mặt ko có niềm nở như đón mình, mà hơi hầm hầm.

Cả đám vô là lập tức, cuối chào rất là lễ phép, đứa nào cũng đưa tay chào Tiểu Thiên.

Tiểu Thiên cũng cười chào trở lại.

Còn mình thì nhìn từng người, gật đầu chào, nhưng bọn nó ko chào lại

Lúc này 1 thằng trọc đầu lên tiếng:

"Bố đâu rồi má?"

Mama bảo:

"Ổng đang thay đồ, tý xuống.

Bây đem đồ vô trong hết đi, rồi tự chuẩn bị, chút nữa Má xuống với hai đứa nhỏ"

Cả đám cười rồi lần lượt ôm bia với mồi đi xuống nhà dưới.

Xong 1 lúc, thì Lão Gia gia đi xuống, ăn mặc lịch sự, áo thun quần jeans.

Cuối cùng thì Mama gọi mình với Tiểu Thiên xuống nhà dưới (bếp) dùng cơm trưa.

Vừa xuống thì thấy cả đám đã ngồi vào bàn ghế đàn hoàn, cơm nước đã dọn ra đủ hết.

Lão gia gia bảo:

"Mày ngồi đây đi"

Nói thật, mình đi ăn tiệc nhiều, nên biết cách ngồi ăn với những người lớn là phải có phép tắc hết.

Lão Gia Gia ngồi giữa, mình ngồi bên phải, Mama ngồi bên Trái, Tiểu Thiên ngồi ngay bên cạnh chổ của mình.

Trong bàn là có 11 người, nhưng nhìn trên bàn thấy rõ là chìa dưa ra 1 chổ ngồi.

12 ghế, 12 bộ muỗn đũa.

Chổ thừa là ngay bên cạnh Mama, cái này mình ko hiểu lắm, nên trước khi nhập bàn thì có hỏi:

"Còn thiếu một người hả chú ?"

Lão gia gia lạnh tanh bảo:

"Đủ rồi đó"

Nhập bàn thì nói chung cũng như bình thường, ăn uống nói chuyện bình thường.

Nhưng trước đó Lão Gia Gia giới thiệu từng người:

"Từ trái qua, thằng này là thằng Linh, gọi là Ku Chẩy, thằng kế bên là tên Ngọc, nó là em trai thằng Chẩy"

Mình gật đầu chào hai người, hai thằng cũng cười chào lại. (lần này mới chào)

2 thằng đó là 2 thằng tóc dài, và cũng là 2 thằng có bạn gái.

Tiếp đến là 3 thằng trọc.

"Thằng này tên Trung, gọi là Trung, thằng bên là Hiếu, còn thằng cuối cùng gọi nó là Ngựa, nó tên thiệt là Bình, mà cứ gọi nó là Ngựa đi"

Mình cũng lịch sự gật đầu chào từng người.

Xong tới phiên Lão gia gia giới thiệu mình.

"Thằng nhóc này là Đại Thiên, bạn của con gái Bố"

Lão gia và Mama xưng hô với đám này là Bố với Má.

Thằng nào nhìn cũng bặm trợn chứ ko phải giỡn chơi.

Lúc này thì đc lệnh của Lão gia gia

"Ăn tự nhiên nhé"

Thế rồi nhập bàn, ăn uống, lúc này mới để ý trên bàn, ngoại trừ mấy món phía bên 7 đứa kia là đồ mặn, còn lại là đồ chay hết.

nhưng làm như đồ thật ấy.

Trong cuộc ăn uống thì thấy Mama và Lão Gia chỉ ăn đồ chay, ko ăn đồ mặn.

Đám kia uống bia với Lão gia gia, còn mình, Tiểu Thiên, Mama uống nước lọc.

.....................

Ăn mà như cực hình các bác ạ, đồ ăn ngon lắm, ngồi cạnh đc Tiểu Thiên nữa... nhưng 5 thằng kia nó nhìn như muốn đồ sát mình ấy, ăn ko vô.

Ăn được 1 lúc thì 1 thằng trọc lên tiếng, là thằng Ngựa:

"Đại Thiên, anh năm nay là nhiêu tuổi nhỉ?"

"Dạ, em mới 19 thôi"

Cả đám nói:

"19 hả ?"

2 nhỏ con gái thì cười cười

dell hiểu gì

Thằng Ngọc, thằng em của thằng Chẩy lên tiếng:

"Nhìn em mà anh cứ tưởng là 25 26 không, về nhà cạo râu đi"

Mình bất giác xoa xoa cái ria mép

Đúng thật, tại do mình để râu...

Xong xuôi lại ăn tiếp.

Trong lúc ăn, mấy đứa kia thì bình thường, riêng thằng Linh, Ku Chẩy ấy, hình như là lớn nhất, nhìn mình đằng đằng sát khí, nó im ru ko cười ko nói gì hết.

Ăn xong, dọn bàn, mình định nhảy vào phụ thì Mama với Lão Gia cản:

"Mày lên trên nhà chơi với Tiểu Thiên, ở đây có đám này nó lo"

Nói xong ổng đẩy mình đi cái một, ko kịp trả lời.

Tiểu Thiên thì còn ở dưới nhà, mình lên trước, ngồi một chút thì tự dưng nghe có tiếng um sùm ở dưới.

Vội chạy xuống xem, thấy Mama đang đứng nói chuyện với thằng Ngựa.

Tiểu Thiên đứng bên cạnh.

Xong thấy thằng Ngựa đang cầm cái bình nước (hình như bình sữa) trên tay, đưa lại cho Tiểu Thiên rồi gãi đầu cười.

Mama vỗ vai nó 1 cái rồi quay qua lau dọn tiếp.

Mình quay trở lên, lúc này thấy Tiểu Thiên te te vừa chạy vừa cầm cái bình nước đó đem lên, lấy 1 cái ly, rót ra cho mình.

Rót ra, mình vừa định uống thì em ấy cản lại.

Mình nhìn ý nói là "có chuyện gì ?"

Tiểu Thiên vội lấy giấy bút ra ghi:

"Đây là món quà tặng bất ngờ đó, anh cần phải uống hết"

Xong em ấy cười, mình cũng cười rồi uống thử...

Sữa sen... như sinh tố...lợn cợn đủ hết, ngọt quá trời ngọt, ko có 1 tý mùi thơm gì hết, nói chung là... như cháo trẻ em

.

Mình ráng uống cho hết, rồi đưa ngón cái ra "Number 1"

Tiểu Thiên cười rất tươi, ghi ra giấy:

"Em rất cực kỳ vất vả, làm lại đến bốn lần xong mới có thể hoàn hảo đó"

Mình xúc động quá, ghi ra:

"Ngon cực kỳ luôn, chưa bao giờ anh được uống ngon như thế này"

Còn đoạn sau, từ từ mình update thêm, hôm nay mới đc biết 1 số hoàn cảnh của gia đình Tiểu Thiên, ko như các bác tưởng đâu

Update thêm về buổi trưa ngày hôm nay.

Tóm lại thì, được Lão Gia Gia và Mama cho phép hai đứa ngồi ở phòng khách nói chuyện 1 lúc, đám kia cũng dọn đồ xong cũng đi về.

Mình nói lại về việc Tiểu Thiên cùng mình uống Sữa sen, món quà bí mật bất ngờ của Tiểu Thiên.

"Mấy người khi nãy là ai vậy em ?"

"Họ là những người bạn"

"Bạn của em ?"

"Không"

Tiểu Thiên cắn bút 1 chút rồi ghi:

"Họ giúp đỡ ba em trong công việc"

"Ra vậy"

"Em có chơi thân với những người đó không?"

"Không, em rất sợ"

"Em sợ gì ?"

"Em không biết, em suy nghĩ cảm giác họ rất sợ"

"Có nghĩa là em chỉ cảm thấy họ đáng sợ ?"

"Đúng rồi. họ cũng rất tốt bụng, nhưng em không biết em làm sao nữa"

Tiểu Thiên châu mày 1 chút, thấy lo âu rồi ghi tiếp:

"Em cảm giác như vậy"

Mình cười rồi hai đứa lại im lặng 1 lúc lâu sau, Tiểu Thiên tự lấy 1 cái ly ra uống sữa sen.

Uống xong thì quanh miệng bị dính tạo thành 1 cái ria mép bằng sữa.

Mình khều khều em ấy rồi chỉ xung quanh miệng.

Tiểu Thiên nhìn vào gương rồi nhe răng cười, xong rồi liếm mép.

Đáng yêu cực kỳ.

Hai đứa ngồi 1 chút rồi Lão Gia Gia bước ra, ổng ra hiệu với Tiểu Thiên gì đó.

Xong Tiểu Thiên ghi:

"Ba nói em cần đi chổ khác, ba cần muốn nói chuyện với anh đó"

Mình lúc này ngạc nhiên, nhìn lên Lão Gia Gia, thấy ổng nghiêm nghị kinh khủng -.-'.

Tiểu Thiên đứng lên rồi bước xuống bếp.

Lão Gia Gia ngồi xuống bên cạnh mình, nhìn đống giấy mình với Tiểu Thiên nói chuyện.

Ổng im lặng 1 lúc rồi mới nói:

"Mày kể chú nghe hai đứa gặp nhau như thế nào ?"

Mình cũng hơi rùng mình, nhưng cũng thật thà kể lại luôn, kể tới đoạn cắm cờ ở trên đường thì mặt ổng hầm hầm kinh lắm.

Kể hết thì ổng thở dài nói:

"Thôi kệ, không sao, chú thích mày ở chổ này, thiệt tình chứ ko giấu giếm cái gì"

"Dạ"

"Mấy đứa hồi nãy, là con nuôi chú"

Mình gật gù, ko nói gì.

"Mày thích con gái chú đúng ko ?"

Ông già thẳng thắng quá mức

, mình cũng ko ngại mà nói luôn

"Dạ đúng"

"Con trai, chú cũng có 1 thằng con trai lớn hơn mày 2 tuổi"

Ổng lúc này thở dài, giọng điệu buồn bã lắm.

Ổng nói tiếp:

"Chú biết mày không hiền lành gì, nhưng chú mong mày có thương con gái chú thì thương đàn hoàng, đừng làm nó khổ.

Mày với con biết chắc cũng qua lại lâu, chú với mày gặp nhau chưa nhiều, nhưng với thân phận làm cha thì chú nói với mày, mày làm gì đừng để con gái chú khổ.

Gia đình này chỉ còn có duy nhất nó"

Ổng lại thở dài rồi nói:

"Mày nhìn chú, chắc mày cũng chẳng có ấn tượng tốt lành gì, chắc mày cũng đoán được chú là người như thế nào rồi"

"Dạ, con ko biết"

"Tao nói mày thế này, mày làm con gái tao khổ hay để nó khóc vì mày, thì chỉ cần mày ở trên cái đất Việt Nam này, tao vẫn tìm ra được mày, ok chưa ?"

Lúc này lạnh gáy hết, nhưng vẫn bình thản trả lời lại:

"Con hiểu"

"Chú sẽ không quản mày với con bé đi chơi ở đâu hết, nhưng có vài điều chú cần mày phải nghe"

"Dạ"

"Thứ nhất là không đi khuya, 9h là về nhà"

"Thứ hai là tuyệt đối, cấm hút thuốc trước mặt con gái chú.

Không dùng bia rượu hay cái gì hết"

"Thứ ba, mày phải cẩn thận với con bé, nó rất dễ khóc và bị ... tổn thương"

cái từ tổn thương như kiểu ổng phải rặng ra ổng mới nói đc ấy.

"Vâng, con nhớ lời chú"

"ừ, mày kể chú nghe gia cảnh mày thế nào xem ?"

(Đoạn này mình ko ghi ra)

"Ừ, rồi chú hiểu"

Ổng thở dài 1 cái rồi nói:

"Mày còn trẻ tuổi, máu me lắm con à, ráng học cách điềm tĩnh lại.

Mày còn phải chịu khổ dài dài, Chú biết nếu mày muốn tiến xa với con bé, chú tuyệt đối ủng hộ, nhưng mày cần suy nghĩ con à.

Tiền bạc chú không nói, quan trọng là con bé nó phải hạnh phúc"

"Tao làm cha, tao cũng chỉ mong có vậy"

"Dạ, con xin ghi nhớ, chú đừng lo, con tuyệt đối ko làm Tiểu Thiên phải buồn"

"Mày đừng nói trước, đến khi mày như chú, mày sẽ hiểu là đừng bao giờ nói trước cái gì hết"

"Vâng"

Ông già kinh hồn quá.

Mà mình vẫn thắc mắc cái vụ thừa 1 chổ, nghe ổng nói chuyện con trai, nên mình hỏi luôn.

Lúc này mới biết ra, cái chổ thừa đó là con trai ổng.

Chuyện con trai Lão Gia Gia, mình ko tiện nói.

Xong rồi mình với lão gia gia nói linh tinh 1 lúc, rồi mình xin phép đi về.

3 người lại ra đứng chào ở cửa.

--------------

Crow: Ngoài dạy em đọc sách, nấu ăn, thì mẹ còn dạy em cái gì nữa ko ?

Tiểu Thiên: Có

Tiểu Thiên: Mẹ dạy em đàn piano

Tiểu Thiên: Mẹ nói âm thanh tiếng đàn piano rất hay

Tiểu Thiên: Nhưng em khiếm thính khó khăn không biết lắng nghe tiếng đàn

Crow: :|... thật à?

Crow: ý anh là... mẹ em dạy em đàn ?

Tiểu Thiên: Đúng rồi

Crow: làm sao có thể ?

Tiểu Thiên: Mẹ dạy em nhấn những phím đàn

Tiểu Thiên: Sau đó mẹ múa theo từng phím đàn

Tiểu Thiên: Mỗi bài nhạc em đàn piano là mỗi bài múa mẹ khác nhau

Crow: ... :|... mẹ em... là thiên tài

[update thêm, vừa bị lag =.=]

Tiểu Thiên: Sau đó

Tiểu Thiên: Mẹ nói từng âm thanh tiếng đàn piano giống từng cử động bàn tay cơ thể em

Tiểu Thiên: Mỗi phím đàn giống từng 1 cử chỉ múa

Tiểu Thiên: Mẹ dạy em cả múa giống mẹ

Tiểu Thiên: Nhưng rất khó khăn phức tạp

---------------------------------

[đang nói chuyện nãy giờ]

[Tiểu Thiên và Phim Ảnh]

Tiểu Thiên: Em vừa chat cùng anh vừa xem TV Hell boy

Tiểu Thiên: Hay kinh khủng luôn

Crow: Vậy à?

Crow: Em thích coi phim không ?

Tiểu Thiên: Thích lắm ^^

Tiểu Thiên: Nhưng những dòng chữ bên dưới xuất hiện rất nhanh biến mất

Tiểu Thiên: Nhiều lần em không thể xem hết được vì không đọc được nhanh

Tiểu Thiên: >"< Em cần tập luyện cố gắng đọc chữ nhanh để coi phim

Crow : =]] à, thì em hay đọc sách mà, đúng ko?

Tiểu Thiên: Đúng rồi, em đọc sách rất vui vẻ

Crow : Vậy thì trong lúc đọc sách, em thử tập cách đọc chữ nhanh đi

Tiểu Thiên: >"< vì mãi mê cùng anh em không thể coi TV được

Tiểu Thiên: ^^ nhưng không hề có gì, em sẽ coi TV chiếu lại sau cùng

Tiểu Thiên: Em đọc sách nhiều nhưng luôn cần phải có mẹ bên cạnh

Crow : ... vì sao thế ?

Crow : em đọc sách thì phải có mẹ ngồi cạnh làm gì ?

Tiểu Thiên: à, còn nữa

Tiểu Thiên: Lúc coi phim, em cũng chỉ có thể đọc dòng chữ mà không thể

Tiểu Thiên: cùng lúc coi phim

Tiểu Thiên: Em bị phân tán trong đôi mắt.

Crow:... là sao em ?

Crow: có nghĩa là... em lo đọc cái phụ đề mà ko thể coi diễn biến đc trong phim à ?

Tiểu Thiên: Phụ đề ?

Diễn biến ?

Tiển Thiên: em không hiểu

Crow: Phụ đề chính là cái dòng chữ xuất hiện bên dưới phim đó, còn diễn biến... diễn biến là... những gì đang xảy ra trong phim.

Tiểu Thiên: ^^ ok, em hiểu rồi

Tiểu Thiên: Đúng đó

Tiểu Thiên: Em bị phân tán không thể cùng trong một lúc vừa đọc dòng chữ xuất hiện và coi phim

Tiểu Thiên: Em đã thử mở rộng mắt để cùng thực hiện

Tiểu Thiên: Nhưng cuối cùng em lại bị đau nhức đôi mắt, và em đi ngủ

Crow : =]]]]]]]

Crow : Uh, anh đôi lúc cũng thế, lo đọc cái phụ đề rồi ko coi đc phim

Tiểu Thiên: Em rất sợ hãi những lúc tối em coi phim ma

Tiểu Thiên: Có lúc TV vô tình em bật có phim ma

Tiểu Thiên: Phim ma rất đáng sợ

Tiểu Thiên: Em coi và bị ... suy nghĩ về phim ma đó

Tiểu Thiên: Ba nói rằng ma không thể thấy

Tiểu Thiên: Nhưng em trong giấc mơ em lại có thể thấy được ma

Tiểu Thiên: Là sao anh?

Crow :...

Cái này...

Crow : Đó gọi là giấc mơ, em bị ám ảnh, bởi vì ám ảnh nên em thấy được ma

Tiểu Thiên: Em có thể hiểu được ám ảnh

Tiểu Thiên: Nhưng em quên mất điều đó nghĩa là gì

Tiểu Thiên: Anh cho em thời gian suy nghĩ, em sẽ trả lời

Crow : ... ohm ok, eheh

.

.

.

1 lúc sau.

Tiểu Thiên: >"< Em không thể nhớ được điều đó

Crow : Rồi, vậy h anh giải thích cho em nhé

Tiểu Thiên: OK, hehe

Tiểu Thiên: Anh giống như mẹ tài giỏi, biết tất cả

Crow : Oh

) hehe

Crow : Ám ảnh là em tự suy nghĩ về bộ phim ma, rồi em tưởng tượng ra.

Hiểu chưa ?

Tiểu Thiên: Ok, em có thể hiểu

Tiểu Thiên: Mọi thứ không thể hiểu em luôn cần hỏi mẹ

Tiểu Thiên: Mẹ rất tài giỏi biết tất cả mọi thứ

Tiểu Thiên: Mẹ dạy em cách nấu ăn và cả dạy em đọc sách

Crow : wow

Crow : ra thế, mẹ em dạy em đọc sách à ?

Tiểu Thiên: Đúng rồi

Tiểu Thiên: Mẹ rất rất rất tài giỏi đó

Crow : Mẹ em đúng là rất giỏi, hehe

Tiểu Thiên: Anh giống mẹ, tài giỏi và biết tất cả

Tiểu Thiên: ^^

Crow : Hehe, vậy h em xem phim tới đâu rồi?

Tiểu Thiên: Em đã tắt TV

-------------------------

Tiểu Thiên và người xa lạ.

Hôm nay sáng, có dẫn Tiểu Thiên đi ăn sáng (hôm nay rãnh).

Sang thấy Lão Gia đang ngồi đọc báo, ổng kêu:

"Nhớ về ăn trưa"

Chỉ vậy thôi

vẫn xì tai lạnh như cục nước đá, nhưng h cảm thấy nể phục Lão Gia với Mama dễ sợ.

Dẫn em ấy đi ăn sáng.

Nhưng khổ cái, sáng sớm ra thấy Tiểu Thiên ho khục khặc.

Ghi giấy hỏi:

"Em bị sao vậy ?"

"Em bị đau rát cổ, khó chịu"

Trong đầu đang tính dẫn đi ăn bánh mì ốp la, nhưng đổi địa điểm, đi ăn phở.

Vô ngồi ăn uống xong, thì có 1 ông già bán vé số tới.

Đứng mời mình, mình ko mua, Tiểu Thiên thì đang ăn, thấy thế, lấy trong cái túi sách ra tờ 50k

Mình chưa hiểu gì, thì em ấy đã đưa cho ông già

Vừa định đưa thì mình cản lại, ghi:

"Em cho gì nhiều quá vậy ?"

Em ấy ghi lại, nét chữ cứng chắc:

"Người khó khăn, em giúp đỡ"

Ghi xong thì quay đưa cho ông già với nụ cười chân thành.

Em ấy thánh thiện như thế, cũng ko cản làm gì.

Phản ứng của ông già thì cảm ơn, nắm lấy tay Tiểu Thiên, mình lúc đấy ko biết phải làm thế nào.

Ông già nắm tay nói với Tiểu Thiên:

"Cô xinh đẹp mà tốt bụng quá, tôi cám ơn nhiều"

Tiểu Thiên chắc chắn ko thể nghe đc những lời ông già nói, mình lúc này chỉ cười 1 cái rồi thôi.

Ông già chưa đi mà quay sang mình bảo:

"Bạn gái cậu tốt bụng quá, tôi cám ơn hai người nhiều"

Mình lúc này động lòng bảo:

"Bác sáng giờ ăn gì chưa ?"

Ông già nói:

"Tôi đợi trưa rồi ăn luôn"

Mình bảo:

"Ông tìm chổ ngồi rồi ăn 1 tô phở đi, con trả"

Ông già như kiểu rưng rưng nước mắt =.='

"Cám ơn cậu nhiều"

Rồi xong, lúc này Tiểu Thiên quay sang mình ghi:

"Ông nói gì cùng anh vậy?"

Vẻ mặt tò mò lắm, mình ghi lại:

"Ông nói em là người tốt bụng, vừa xinh đẹp lại tốt bụng.

Anh nói ông là ngồi ăn 1 tô phở đi, anh trả tiền"

Tiểu Thiên cười ngây thơ rồi tập trung ăn tiếp.

Ăn xong tính tiền 3 tô, rồi mình chở đi Tiểu Thiên ra Phú Mỹ Hưng ngồi chơi.

Hôm nay trời cũng ko nắng lắm, nên hai đứa đi dạo.

Mà khổ, cái Phú Mỹ hưng nó rộng bành ky, hai đứa đi dạo 1 lúc, ko nói gì nhiều, thì Tiểu Thiên than mõi chân.

Lúc này nghĩ trong đầu là làm giống như phim, mình cõng em ấy.

Thế là lấy giấy bút ra ghi:

"Để anh cõng em"

Tiểu Thiên đỏ mặt ngay =]] lúi cúi ghi:

"Em sợ"

Mình cười rồi ghi:

"Không sao, anh cõng em đến khi nào em hết mõi chân thì anh đặt em xuống"

Tiểu Thiên cắn môi 1 cái, đáng yêu cực kỳ, rồi gật đầu xong cười

Em ấy để mình cõng 1 đoạn, xong rồi tự dưng vò vò đầu mình

Mình cười.

Hai đứa đi ra đến bãi giữ xe thì mồ hôi mồ kê đã đổ như mưa rào

Vừa đặt Tiểu Thiên xuống đất thì em ấy ghi ra giấy:

"Em nặng nề làm anh mệt đúng không ?"

Mình gãi đầu rồi ghi:

"Không có, em nhẹ cực kỳ, chỉ tại trời nắng quá"

lúc đó trời trong, ko có nắng gì nhiều.

Tiểu Thiên ghi ra giấy:

"Anh đứng yên ở đây"

Ghi ra thì đặt cuốn sổ vào tay mình rồi chạy đi...

chả biết làm cái gì...

Đi một lúc thì em ấy quay lại, cầm trên tay chai nước suối

nói thật lúc này vừa vui vừa bực mình

"Em đi mua nước thì để anh cùng đi, nhỡ lạc rồi sao?"

Tiểu Thiên cười ghi:

"Không sao, anh cõng em đi trên đường, em phát hiện có nơi bán nước, em nhớ rất rõ"

Mình ghi:

"Khổ ghê, anh cám ơn nhiều"

Tiểu Thiên nhe răng cười, cái răng khểnh càng có duyên

Thế rồi cũng 10h mấy, nắng bắt đầu gắt, mình chở em ấy về nhà...

Kết thúc 1 buổi sáng.

--------------------------
 
Người Con Gái Khiếm Thính Của Tôi [Voz] Jp
Tiếp theo 3


"Tối nay 8h, mày sang nhà chú, tối nay có tiệc"

Nghe theo lời của bà chị bị Dê

Mua trái cây ở siêu thị, trái cây cũng tươi tốt.

Xong đem về chợ gói giấy Đỏ...

Xong xuôi, 7h30 là đã có mặt ở nhà Tiểu Thiên.

Xe dựng đầy, toàn tay ga... mỗi mình mình là con xe số

Cửa mở, vô nhà tự nhiên.

Mà khốn lắm

đứng ngay phòng khách, toàn mấy anh cao 1m7 m8... toàn thân xăm trổ, ăn vận như ca sĩ

Vô nhà thì thấy Mama trong bếp đi ra, lập tức đưa túi trái cây nói:

"Con biếu cô chú chút ít trái cây"

Mama vỗ vai cười:

"Thằng ku bữa nay biết nịnh nữa ta"

Mama nói thêm 1 câu làm xúc cmn động luôn

"Con lên phòng của Tiểu Thiên đi, ở đây đang lu bu, lên ngồi chơi, phòng ngay cầu thang, đang mở cửa đó"

Thế rồi te te lên phòng

Tiểu Thiên đang bận 1 bộ đầm trắng tinh khôi luôn, đầm dự tiếc ấy nhé

nằm trên giường

Cái phòng đơn giản lắm, 1 giường, 1 TV, 1 máy tính bàn, 5 cái kệ sách đầy sách

Vừa thấy mình, em ấy đã nhảy xuống giường, chạy lại kéo tay lôi vào... (Thề lúc này bổng nhớ lại mấy cái truyện ecchi hentai =]] )

Tiểu Thiên vội lấy giấy bút ra ghi

"Đợi Anh lâu lắm đó"

"Đợi Anh ?

Làm gì ?"

"Hehe, ba nói rằng sẽ có anh dự tiệc, em rất vui mừng"

Mình cười rồi ghi:

"Anh cũng rất vui"

Em ấy đứng lên, xòe váy quay vòng vòng rồi ghi tiếp:

"Em rất xinh đẹp đúng không?"

Mình cười lớn, rồi đưa ngón cái ra "Mumber 1" xong ghi:

"Em như thiên thần nhỏ có cánh vui vẻ vậy"

Em ấy cũng cười, xong ghi tiếp:

"Em hạnh phúc"

Ghi xong thấy ẻm đỏ mặt, bình thường Tiểu Thiên ko có đỏ mặt như kiểu này -.-'...

Mình tiếp:

"Anh cũng thế"

Xong rồi hỏi chuyện khác, đại khái nói về cái đống sách khổng lồ của Tiểu Thiên.

...

Toàn sách lịch sử

... em ấy đọc hết tất cả đống sách đó.

Xong khoảng 1 chút sau thì Mama đi lên, kêu 2 đứa đi xuống ra Nhà Hàng ăn tiệc

Và hạnh phúc lắm các bác à

Tiểu Thiên nhảy lên xe bà Dì (quên nói ở trên là có cả sự hiện diện của bà này), nhưng Lão gia cản lại, làm vài động tác với Tiểu Thiên, rồi chỉ sang mình

Thế là được chở Tiểu thiên ra nhà hàng

Cuộc ăn nhậu ban đầu ko có gì đặc biệt, vào tiệc thì như lần đầu.

Lão Đại chủ xị, giới thiệu mình đến tất cả mọi người

Bàn tiệc... gần 15 20 người chứ ko ít...

Vấn đề là... rất tình hình.

Mình được ngồi cạnh Tiểu Thiên, và khi Lão Gia đứng giới thiệu mình với mọi người xong, phán 1 câu:

"Đây là bạn trai của con gái Bố"

Xong rồi nhập tiệc, mình đã nói trước với Lão Gia là mình ko uống bia được.

Nhưng lão gia nói:

"Bữa tiệc hôm nay là của mày, ít nhất là phải 1 ly để cụng với mọi người"

Đúng y như lời, tất thẩy mọi ánh mắt và câu hỏi trong bàn tiệc đều hướng về mình.

Ăn được cỡ nữa tiếng, lần lượt từng người đứng lên và đi qua chổ mình để cụng ly.

Hầu như ai cũng đều nói chung 1 ý kiến:

"Chú mà làm Tiểu Thiên khóc là chết với anh"

Nói chung quay lại Tiểu Thiên, Tiểu Thiên ngây thơ ko biết gì

Chăm chú ăn, ăn xong rồi đứng lên ra ngoài hóng gió.

Mình nhân cơ hội đi ra ngoài, mang theo giấy bút (đi là chắc chắn mang theo, ko quên đc đâu).

Ra đứng nói chuyện:

"Em có biết bữa tiệc hôm nay là gì ko ?"

"Không ạ"

"Ừ"

bây giờ đã hiểu, ông già đó gài em nữa rồi

Lúc đó bất giác... em NÓI

"Tiểu Thiên, anh yêu em"

....

Tiểu Thiên vẫn nhìn xa xăm ra ngoài đường, rất khó hiểu.

Xong rồi em ấy quay sang mình ghi:

"Anh hứa chắc chắn không bỏ rơi em không ?"

...

Mình lúc này cực kỳ.. cực kỳ bấn loạn, biết rằng lúc này là bút xa gà chết, nhưng vì cảm tính nên ghi luôn

"Anh hứa"

"Em rất cô đơn từ khi quen biết anh thì em hạnh phúc nhiều"

Mình ko trả lời, Tiểu Thiên đỏ mặt ghi tiếp:

"Em suy nghĩ rất nhiều về anh nói em..."

Ghi chưa xong thì Tiểu Thiên ngồi thụp xuống, dựa vào lang can khóc nức nở

Em dell hiểu chuyện gì, lập tức cả bàn đứng phắc dậy

Em dell quan tâm luôn, quay sang ôm Tiểu Thiên vào lòng.

Lúc này nâng mặt em ấy lên, lau nước mắt.

Xong rồi em quyết định tỏ tình...

mình nắm lấy bàn tay Tiểu Thiên (ban đầu chống cự giựt ra) nhưng mình mạnh tay, nắm lấy đặt lên ngực trái (trái tim)... xong mình làm ký hiệu trái tim bằng hai tay...

Cuối cùng đặt ngón tay lên mũi em ấy.

Lúc này Tiểu Thiên đứng dậy... vẫn khóc, chạy vào toilet, Mama đi theo phía sau.

Nhìn lại cái bàn tiệc, ông nào cũng đứng như trời trồng.

Có mỗi Lão Gia là mỉm cười, gật đầu.

Xong xuôi chuyện đó, ngồi vào lại bàn.

Lão Gia lấy cuốn sổ của mình đang cầm... (chưa bỏ vô balo)...

ổng đọc hết 1 lượt từ đầu đến cuối.

Đang đọc thì Mama đi ra nói với mọi người:

"Má dẫn Tiểu Thiên về trước, mọi người ăn uống vui vẻ"

Xong Mama quay sang mình nói:

"Đại Thiên, tý con về, ghé sang nhà cô chú 1 chút"

Lão Gia im ru từ đầu đến cuối, ổng đọc xong, gấp cuốn sổ lại rồi vỗ đầu mình 1 cái.

Mọi người ăn uống típ 1 lúc xong về.

Mình cũng Lão Gia về nhà Tiểu Thiên về nhà, thấy Mama và Tiểu Thiên đã ngồi ở đó...

Đoạn sau để mai kể, bây giờ đầu nó ong ong rồi. em uống 1 ly thôi là mệt lắm rồi.

OK, kể tiếp...

Đêm qua về đến nhà thì thấy Mama và Tiểu Thiên ngồi đó.

Trên đường đi thì mình đã nghĩ ra cách nói chuyện như thế nào đầy đủ.

Lão Gia cùng mình đi vào nhà, cả hai cùng ngồi xuống đối diện với Mama và Tiểu Thiên.

Tiểu Thiên lúc này chỉ cuối gầm mặt, hai tay bấu vào cái ghế sofa, nhìn rất chi là e ngại.

Lão Gia lên tiếng:

"Bây giờ thì sướng rồi nhỉ?"

Ông già quay sang nhìn mình, mình ngớ người, chỉ cười cười.

Mama cũng quay qua nói:

"Con làm gì mà nó khóc um sùm vậy ?"

... câu hỏi này mình bó tay.

Chỉ dám trả lời:

"Con không biết, đang nói chuyện thì Tiểu Thiên..."

"Cô biết rồi, biết trong lúc trong phòng vệ sinh Tiểu Thiên nói gì với cô ko ?"

Mình quay nhìn Tiểu Thiên, thấy em ấy ngẩn đầu, đôi mắt long lanh nhìn mọi người ko biết rằng tất thẩy đang nói về em ấy :"😛

Crow: =.='

Crow: biết mấy giờ anh dậy ko mà nói ?

Tiểu Thiên: bao nhiêu ?

Crow: 9h đó

Tiểu Thiên: con heo lười biếng

Tiểu Thiên: anh ngủ rất nhiều sẽ mập

Tiểu Thiên: em tỉnh dậy lúc 7h

Tiểu Thiên: hơn anh đó nhé >😛

Crow: giỏi dữ... dậy chi sớm vậy ?

Tiểu Thiên: Em dậy tập thể dục để mạnh khỏe :>

Crow: anh bây giờ mới biết em có thói quen tập thể dục :|

Tiểu THiên: Đúng rồi, em tập thể dục mà

Crow: tập thể dục xong rồi em làm gì nữa ?

Tiểu Thiên: tập xong em rất mệt

Tiểu Thiên: Tối ngày hôm qua...

Tiểu Thiên: em thức khuya

Tiểu Thiên: sau đó dậy sớm đó

Tiểu Thiên: Nên em rất mệt mõi

Tiểu Thiên: nên.. em tập thể dục xong, em lại ngủ tiếp

Crow: ....

Crow:... =.= vậy sao em ko ngủ luôn đi

Tiểu Thiên: ko được

Tiểu Thiên: phải tập thể dục để thật mạnh khỏe

Tiểu Thiên: hehe

Crow: khổ em ghê =]]] Tối nay anh sang nhà dẫn em đi noel đó

Tiểu Thiên: dạ

Tiểu Thiên: Noel có ông già noel

Tiểu Thiên: ông già noel luôn tặng quà cho em lúc khuya.

Crow:... là sao ? =.=

Tiểu Thiên: Ngu ngốc quá >"<

Tiểu Thiên: Ông già noel luôn tặng quà mọi người lúc khuya.

Tiểu Thiên: ANh ko biết cái đó à ?

Crow: ... =.-... anh ko biết

Tiểu Thiên: Tối nay anh cứ ngủ thật ngon, em chắc chắn ông già noel sẽ tặng quà cho em

Tiểu Thiên: Mẹ luôn nói thế và em ngủ rất ngon, và em có quà đó :>

Crow: ... =]]] à, anh hiểu rồi.

Em ngoan thì ông già noel tặng quà cho em .. ráng ngoan thật ngoan nhé

=]]] Tiểu Thiên vừa tỉnh giấc đó các bác =]]

----------------

đi từ sớm, 5h đi rồi

Chở ra cafe bệt ngồi 2 đứa, tán chuyện linh tinh (ko có gì đặc biệt ở lúc này)

Xong độ 6h mấy, đi ra diamond

Tiểu Thiên chưa bao giờ đi ra mấy nơi đông người như thế này và vào giờ này

Thế là vừa pha trộn sự tò mò thích thú, vừa cộng thêm sự ngại ngùng.

Đi vừa chỉ qua chỉ lại như trẻ con, vậy mà đến mấy chổ đông người thì nắm tay chặc cứng

Lúc qua đường, Mình nắm tay dẫn sang

bàn tay mềm mại.

Đi lòng vòng 1 lúc, Tiểu Thiên lại than mõi chân =.="

Thế là dừng chân lại ngay bên đường, ngồi nhìn ra đường phố thiên hạ đang chạy xe vèo vèo.

Mình lấy giấy bút ra ghi:

"Em mõi chân lắm ko ?"

Tiểu Thiên nhăn mặt, đấm đấm vào hai chân, tỏ ý rất là mõi.

Mình ghi:

"Em mõi ở đâu ?"

Tiểu Thiên hôm nay ko nói nhiều, mà thể hiện hành động nhiều hơn

Em ấy chỉ vào gót chân... (vẫn phong cách mang dép lào =]] )

Mình ngồi xuống, cỡi đôi dép lào của Tiểu Thiên ra rồi quỳ gối xoa bóp.

Chưa bao giờ mình hành động như thế, qua lại có nhiều người cũng nhìn chắc nghĩ "Thằng dại gái".

Nhưng ko sao :Sexy:

Tiểu Thiên ban đầu đỏ mặt, đẩy ra, nhưng mình trợn mắt, hay lòng bàn tay úp xuống ý bảo "ngồi yên để anh làm".

Tiểu Thiên cũng ngoan ngoãn nghe lời :X

Xong bóp chân 1 tý thì mình chơi ngu

... cù bàn chân Tiểu Thiên, làm em ấy bị hoảng hồn, nhảy phóc xuống.

Chân đạp lên tay, mình cũng bị bất ngờ bật ngửa ra đường =.='

Tiểu Thiên thấy mình ngã, vội đỡ lên.

Mình vừa đứng lên thì đã bị ăn mấy cái đấm vào ngực =.='...

Tiểu thiên lấy giấy bút ghi:

"Anh điên khùng"

Xong rồi lại đấm tiếp... =]]]

Lúc này... mình vòng 2 tay ôm chặc Tiểu Thiên giữa đường :X...

Tiểu Thiên thì buông thỏng hai tay, cứng đờ người.

Lúc đó nói thật, cảm nhận rõ tiếng tim đập của cả 2 đứa, đứa nào cũng thình thịch thình thịch.

1 lúc sau thì Tiểu Thiên đẩy ra, nhăn trán lè lưỡi, định đưa tay đấm mình tiếp.

Mình lúc này lại giang rộng hai tính, tính ôm phát nữa (thật ra chỉ hù thôi)...

Tiểu Thiên vừa thấy mình giang tay, đã quay người bỏ chạy, quên mang cả dép vào =)))

Thế rồi mình cầm dép Tiểu Thiên lên, chạy theo đưa.

Tiểu Thiên mang dép vào rồi bảo mình đưa cuốn sổ để ghi:

"Không được hành động như thế"

Lúc này lại 2 mắt đỏ ké muốn khóc, mình vội chấp 2 tay lạy lạy (xin lỗi).

Tiểu Thiên vẫn như muốn khóc, thế rồi nghĩ quẩn làm liều, mình khoanh 2 tay cuối đầu xin lỗi (giống như tiểu học ấy) =]]

Tiểu Thiên dụi mắt rồi cười, lúc này lại định đưa tay đấm vào ngực mình tiếp... nhưng vừa đưa lên lại hạ xuống.

Mình cười lớn =)))).

Tiểu Thiên cũng cười luôn.

Thế rồi hai đứa đi ra bờ sông ngồi.

Chổ này tối, nên thành ra cũng ko ghi chép để nói chuyện gì nhiều.

2 đứa vẫn ngồi như 2 người bạn

...

Mãi 1 lúc lâu sau, Tiểu Thiên bất giác tựa đầu vào vai mình :|...

Ngồi trong im lặng, cả hai dường như có 1 sự liên kết rất chặc chẽ...

Thế rồi đang ngồi, tự dưng mình có ý đồ

thật ra ko có xấu, chỉ là muốn mi má em ấy.

Nghĩ xong kế hoạch, vội chỉ ra đằng xa.

Tiểu Thiên tò mò cũng nhìn theo hướng tay mình chỉ, chẳng có gì (tất nhiên)...

Mình lại nhăn mặt, tỏ ra là đằng kia có gì bất thường lắm.

Tiểu Thiên nhìn chăm chú, nhíp cả mắt lại.

Mình quay sang hun cái chụt...

Tiểu Thiên bất ngờ...

đỏ mặt, căng hết mặt mũi ra...

Xong vội lấy giấy bút ra ghi:

"Anh là thứ xấu xa"

Mình ko nói gì... nắm tay Tiểu Thiên, Tiểu Thiên ko chống cự, mình viết lên bàn tay Tiểu Thiên chữ "I
 
Người Con Gái Khiếm Thính Của Tôi [Voz] Jp
Tiếp theo 4


Trưa hôm qua sang nhà Tiểu Thiên.

Gặp Mama và cả Lão Đại, cũng may là lựa lúc cả nhà ăn cơm xong mới qua.

Qua thì Lão Gia có việc cần làm trên phòng nên không tiếp, Mama thì để yên cho 2 đứa tâm sự.

Vào thẳng luôn cũng ko vòng vo nữa.

Tiểu Thiên vẫn luôn nở nụ cười như thế, hôm nay để ý lại thì thấy đúng là nhìn Tiểu Thiên xanh xao hơn nhiều.

Nhìn mà thương, Tiểu Thiên vận cái áo dài tay và quần short, vừa thấy mình đã náo nức rồi.

"Em đã khỏe chưa ?

Hôm qua em làm anh lo quá"

"Không có gì, em rất mạnh mẽ" - nhe răng ra cười

"Em xỉu giữa đường đó"

"Không sao mà" - nhăn trán

"Mà em rất là hư nhé, mai mốt anh không dẫn em đi chơi nữa đâu"

Em ấy mở tròn hai mắt nhìn chằm chằm rồi mới ghi

"Vì sao ?"

"Anh nghe mẹ em bảo, em thức khuya rồi không chịu ăn uống gì cả, đúng ko ?"

Mình nhăn mặt, chau mày rất chi là nghiêm trọng.

Tiểu Thiên lúc đó cuối gầm mặt 1 lúc rồi cũng ngẩn đầu lên viết

"Nhưng anh đã khỏe mạnh, anh khiến em đã rất lo lắng"

Mình thở dài rồi vuốt tóc Tiểu Thiên 1 cái xong ghi:

"Khờ quá, sau này không có vì anh mà phải thức khuya như vậy nữa, được chưa?"

Tiểu Thiên lắc đầu, mình chả hiểu vì sao, 1 lúc sau thì em ấy ghi:

"Em cần phải thành tâm, cầu nguyện anh mau khỏe mạnh nên anh mới mau khỏe mạnh như thế này.

Em cầu nguyện rằng nếu anh có bệnh cảm nặng nề, em xin được bệnh cảm giúp anh 1 phần để anh mau khỏe mạnh.

Vì vậy nên bệnh cảm nặng nề của anh em cần phải bị 1 phần để anh mau khỏe.

Em không có KHỜ"

Lúc này mình nghĩ trong đầu :" Em ngốc thôi, không có khờ"

Mình ghi:

"Ai nói em là nếu em làm vậy thì anh sẽ mau khỏe hơn ?"

"Ba"

Tới đây thì bó tay rồi...

Nói chuyện ngoài lề thêm 1 tý rồi mình cũng về để Tiểu Thiên nghĩ ngơi.

-----------------------------

Tiểu Thiên, em thật sự nghĩ rằng em muốn gánh vác 1 phần bệnh của anh chỉ để muốn anh khỏe hơn ?

Em thật sự là thiên thần hay là chỉ là một cô gái ngốc nhất anh từng gặp ?

--------------

Crow: Mà này em, anh có cái này muốn hỏi em

Tiểu Thiên: ???

Tiểu Thiên: vâng

Crow: Nếu em có thể nói đc và em chỉ có thể nói đc 1 câu thì em muốn nói gì vs anh

Tiểu Thiên: điều này @@

Tiểu Thiên: vì sao em chỉ có thể nói được 1 câu ?

Crow: Ohm, anh ví dụ ấy mà

Crow: nếu em chỉ có thể nói duy nhất 1 câu thì em sẽ nói câu gì với anh ?

Tiểu Thiên: @@

Tiểu Thiên: thật sự khó khăn

Tiểu Thiên: em chưa nghĩ đến

Crow: Ohm, thế thôi, ko sao

Crow: hehe

Tiểu Thiên: thật sự nếu như vậy

Tiểu Thiên: em có lẽ cần nói "Cám ơn" ^^

Crow: vì sao vậy ? :|

Tiểu Thiên: em luôn có suy nghĩ tồn tại trong đầu óc

Tiểu Thiên: đó là điều em cần muốn cám ơn tất cả xung quanh mọi người của em

Tiểu Thiên: Cám ơn ba, mẹ và anh nữa đó

Tiểu Thiên: ^^

Crow: cám ơn về điều gì ? :-?

Tiểu Thiên: Em không biết giải thích anh hiểu

Tiểu Thiên: có nghĩa là anh rất tốt bụng, giúp đỡ em khó khăn, dẫn em đi chơi.

Có điều duy nhất em suy nghĩ rằng nếu có thể nói chuyện.

Em sẽ cần nói "cám ơn"

Crow: ohm, anh hiểu rồi ^^

Tiểu Thiên:

Tiểu Thiên: vì sao anh hỏi như vậy?

Crow: ko, anh chỉ hỏi chơi thôi.

Mà tối rồi đó, đi ngủ đi

Tiểu Thiên: ok hehe ^^

Tiểu Thiên: em sẽ ngủ sớm mà

Crow: uhm -.-', ngủ sớm rồi ăn uống cho mập mạp vào, sáng còn dậy tập thể dục nữa đó

Tiểu Thiên: yeh yeh hehe ^^

Tiểu Thiên: 10h30 em sẽ đi ngủ

Tiểu Thiên: 🙁 đừng bắt buộc em đi ngủ sớm vì thật sự em không muốn ngủ lúc này

Crow: rồi rồi -.-'... muốn nói chuyện vs anh đúng ko ?

)

Tiểu Thiên: hehe, đúng rồi ^^

Tiểu Thiên: thật sự nhớ anh lắm

Crow: từ tối giờ em bảo em nhớ anh ko dưới 10 lần đâu ???

Tiểu Thiên: không có

Crow: uhm, ko 10 lần thì 11 lần

)

...

Crow: đâu rồi ? @@

Tiểu Thiên: em đếm hết rồi

Tiểu Thiên: em nói đến 14 lần, hehe

Tiểu Thiên: anh sai đó nhé

Crow: uhm uhm =]] em đếm thật đó à ?

để anh đếm lại xem có đúng ko ?

Crow: ...

đúng là 14 lần thật

Crow: thế anh nói "anh nhớ em" bao nhiêu lần ?

Tiểu Thiên: ...

Tiểu Thiên: em không biết >"<

Tiểu Thiên: điều đó anh cần biết mà

Crow: anh trêu em thôi

-------------------

Review ngày hôm qua tặng cái vòng cho Tiểu Thiên.

Tối qua, khoảng 7h thì sang chở Tiểu Thiên đi chơi.

Ra 1 quán cafe nhỏ, phong cách cũng dễ thương... nhưng đây là sai lầm lớn nhất từ đó đến giờ của mình, vì đây là quán của... bạn gái cũ... một máy bay 87, cũng coi như là đời đầu trong sự nghiệp phi công của mình.

Thật ra, mối quan hệ của mình vs Máy Bay 87 (MB87) này cũng tốt, tuy là chia tay nhưng vẫn giữ liên lạc, lâu lâu vẫn qua quán ngồi chơi.

Nhưng mình cũng vô tư, thành ra ghi cũng dẫn Tiểu Thiên đến đây luôn =.=

Vào quán xong thì ngồi gọi nước xong xuôi.

Mình ghi:

"Quán này là quán cafe của bạn anh đó, em thấy đẹp không ?"

Tiểu Thiên cười rồi ghi:

"Dễ thương ^^"

Mình cũng cười, rồi gật đầu.

Tiểu Thiên hôm nay than:

"Những hôm nay rất lạnh khó chịu, đêm lạnh khi em bật quạt, nhưng lúc đó lại lạnh quá, em lấy găng tay của anh từng tặng mang vào, ấm áp ^^"

Mình biết là Tiểu Thiên luôn trân trọng nó mà :X.

Mình ghi bảo:

"Thế rồi em hết khó chịu đúng không ?"

"Đúng rồi, có vấn đề rằng là em phải thức giấc để tắt quạt, sau đó lại cảm thấy nóng và em phải thức giấc để bật quạt, cứ như vậy đó"

Mình cười rồi ghi:

"Sao em không mở quạt đắp chăn ?" =]]

Tiểu Thiên nghĩ ngợi 1 lúc rồi tròn mắt ghi:

"Ừ nhỉ, đúng đó, em sẽ nên mở quạt sau đó đắp chăn vào ấm áp, lúc đó thì không còn sợ lạnh, cũng không sợ nóng nữa"

Tiểu Thiên cứ ngây ngô cười.

Một lúc sau thì lên nước, hai đứa uống nước.

Lưu ý 1 chút, đoạn này hơi lãng mạng nhé

Mình với Tiểu Thiên không còn ngồi đối diện nhau nữa, mà là ngồi bên cạnh nhau nhé

Ok, mình ghi:

"Em này, anh yêu cầu em 1 việc được không ?"

Tiểu Thiên nhìn mình rồi tròn mắt muốn hỏi là việc gì.

Mình lại ghi tiếp:

"Em dựa vào vai anh, để anh vòng tay ôm lấy em được không ?"

Phản ứng Tiểu Thiên rất rất là dễ thương...

Em ấy đưa tay lên cắn cắn mấy cái, mặt đỏ như gất.

Mình thấy không trả lời, thế rồi... vòng tay ra sau Tiểu Thiên.

Tiểu Thiên cũng... ngoan ngoãn tựa đầu vào vai mình, lúc này mùi thơm tỏa ra từ Tiểu Thiên ngất ngây.

Mình như lên mây luôn

Im lặng 2 đứa như thế, mình mới để ý là Tiểu Thiên thở rất gấp...

đến độ cảm thấy lồng ngực cứ nhấp nhô lên xuống.

Mình bổng nhiên nhớ tới hôm Tiểu Thiên bị ngất giữa đường -.-'... vội đẩy ra, nhìn mặt thì Tiểu Thiên đỏ gắt hết.

Mình ghi giấy:

"Em có sao không đấy"

Tiểu Thiên lắc lắc đầu... cầm bút ghi mà tay cứ run run:

"Em không biết"

"Mặt em đỏ cả rồi kìa ?"

Tiểu Thiên vội đưa tay lên che mặt, sau đó gục mặt xuống bàn.

Mình lúc này đâu có nghĩ tới việc Tiểu Thiên ngại -.-'... toàn nghĩ tới việc Tiểu Thiên bị bệnh =.='...

Thế rồi vòng tay ôm lấy, xem Tiểu Thiên có bị gì ko...

Tiểu Thiên lúc này mới ngồi thẳng dậy ghi:

"Em cảm thấy hơi khó thở và rất kì lạ, nhưng rất vui"

Dừng lại 1 chút rồi ghi tiếp

"có điều..."

Lúc này mình mới hiểu ra, liền chặn tay Tiểu Thiên lại.

Sau đó đưa 1 ngón tay lên miệng ý bảo :"Em đừng nói gì cả" (Thật ra ý nghĩa là, em ko cần nói gì nữa đâu"

Tiểu Thiên bấu môi lại, rồi gật đầu, sau đó cứ thế hai tay bấu lấy đùi, gục mặt xuống.

Mình vỗ vai Tiểu Thiên, xong đưa 2 hai tay làm động tác "Nhắm mắt"...

Động tác đó đại khái là thế này, hai lòng bàn tay đưa ra, hướng vào trong mặt, sau đó 5 ngón tay từ từ chụm lại, đồng thời cũng nhắm mắt lại.

Tiểu Thiên liền nghe theo, nhắm mắt lại.

Mình liền...

"Chụt"... vào cái miệng nhỏ nhỏ hồng hồng của Tiểu Thiên.

Chính bản thân mình lúc đó cũng bị bấn loạn luôn, Tiểu Thiên phản xạ tự nhiên, đẩy mình ngã ra sau.

Hai mắt tròng trọc nhìn mình, 1 tay thì che miệng lại.

Mình thì cười cười, gãi đầu.

Xong rồi ghi:

"Em lúc này rất là dễ thương đó"

Tiểu Thiên hai mắt lại đỏ ké lên, đấm túi bụi vào người mình =.='...

(ko hiểu sao em ấy cứ ngại ngùng là khóc và đấm thế nhỉ?)

Mình liền sài chiêu cũ, vòng tay tay ôm Tiểu Thiên vào lòng... giống như hôm noel ấy.

Có điều lần này, Tiểu Thiên ko chống cự lại.

Ôm 1 lúc rồi mình đẩy ra, xong nhìn thẳng vào mắt Tiểu Thiên.

Tiểu Thiên cuối đầu ngại ngùng.

Mình ghi ra giấy:

"Anh có cái này tặng em"

Tiểu Thiên gật đầu, xong mình ghi:

"Nhắm mắt lại"

Tiểu Thiên lắc đầu, mình cười ghi:

"Anh ko có hôn lén em nữa đâu"

Tiểu Thiên chẩu môi rồi ghi:

"Thật sự nhé"

"Thật sự"

Thế rồi Tiểu Thiên nhắm mắt lại, vậy mà vẫn hồi hộp, lồng ngực cứ phập phồng.

Mình lấy cái vòng tay ra, nắm lấy tay Tiểu Thiên.

Tiểu Thiên cũng mở mắt, mình lấy cái vòng đeo vào tay cho Tiểu Thiên, xong ghi:

"Em thấy có đẹp không ? anh tự làm đó ?"

Tiểu Thiên mân mê cái vòng, cười rồi ghi:

"Do anh thật sự tự làm đó à ?"

"Chính xác, em thấy sao ?"

Tiểu Thiên lại bấm môi, xong ghi:

"Rất đẹp, anh có thể làm được những cái giống như thế này sao ?"

"Đúng rồi, anh tự làm đấy.

Em có thích không?"

Tiểu Thiên cười rất hồn nhiên, xong ghi:

"Tất nhiên rất thích.

Nhưng mà có điều"

Tiểu Thiên viết chốc thì ngưng, lại nhìn mình 1 lúc rồi ghi:

"Anh cho em rất nhiều thứ, em không có gì cho anh cả"

Xong rồi gương mặt em ấy bổng trầm xuống, rất chi là tội nghiệp.

Tiểu Thiên ngốc không biết rằng em ấy đã cho mình còn nhiều hơn những gì mình cho em ấy...

Tiểu Thiên đúng thật là không bao giờ nghĩ cho mình, mà chỉ nghĩ cho người khác.

"Khờ quá, em cho anh nhiều lắm"

Mình nhìn Tiểu Thiên rồi cười.

Bổng lúc này cuộc nói chuyện bị cắt ngang =.=... bởi... bạn gái cũ

kể sơ qua về MB87 này cái, nói chung cũng chững chạc, gia đình khá giả, đang làm trưởng phòng 1 công ty về quảng cáo, ông già của MB87 này cũng là 1 ông hơi to làm bên nhà đất.

Quen nhau cũng lâu, nữa năm.

Có điều mình ko chịu được cái tính tiểu thư của cô này, có tính hơi khinh người và kiêu.

Nói chung cô nàng cũng đẹp, khối anh theo, nhưng mình nhờ cái miệng và sự "chân thành giả tạo" mà cưa đổ đc cô ấy

Quay lại tình hình lúc đó, MB87 lại chào mình:

"Ồ, lâu quá không thấy anh" (tuy là lớn hơn mình tận 6 tuổi, nhưng vẫn gọi = anh.

Cũng có XH rồi thế nên... các bác tự hiểu vậy)

Mình cũng ko có gì ngạc nhiên, MB87 quay sang nhìn Tiểu Thiên cũng lịch sự gật đầu chào.

Tiểu Thiên cũng gật đầu lại.

Mình bảo:

"Ớ, chào em, dạo này thế nào, mấy nay anh bận quá không qua quán chơi"

"Bận cưa gái phải không ?"

"Em cứ đùa"

MB87 lại quay sang Tiểu Thiên, đưa tay ra bắt (phong cách của người làm ăn), rồi nói:

"chào em"

Tiểu Thiên không biết gì, vẫn ngồi ì ra =.='...

MB87 hơi ngượng rồi rút tay lại, mình bảo:

"Tối nay không đi đâu chơi hả em ?"

"Đi đâu đây anh, làm việc muốn tắt thở"

Mình cười rồi nói:

"Ừ thì cũng gần tết rồi, công việc mệt lắm nhỉ, mà đây là bạn anh"

MB87 này phải nói là hơi bị thông minh, với cả cũng là người tinh tế, hiểu mình nhất trong các đời máy bay, thành ra mình mới cô ấy cũng giữ liên lạc là vì vậy, cũng ko muốn mất 1 người bạn -.-'...

Cô ấy trừng mắt 1 cái:

"Bạn gái à ?"

Mình cười cười gãi đầu rồi bảo:

"À ờ thì..."

MB87 chưa đợi mình nói xong thì quay sang Tiểu Thiên nói:

"Em cẩn thận đấy, tên này hắn nguy hiểm lắm"

xong rồi cô ấy cười, mình nói:

"Ờm, em ấy không nghe em nói được đâu ?"

MB87 lại trừng mắt nhìn hỏi mình :

"Là sao ?"

Mình đưa tay chỉ vào lỗ tai rồi lắc lắc.

MB87 ngớ người ra nói:

"Ẻm bị điếc à ?"

Mình gật đầu, lại quay nhìn sang Tiểu Thiên, mình ghi ra giấy:

"Đây là chủ quán, bạn của anh"

MB87 nói:

"Ờm, thế thôi, anh ngồi chơi đi, em đi làm công việc tiếp"

Cô ấy gật đầu chào mình rồi cũng chào Tiểu Thiên.

Mình quay lại phía Tiểu Thiên rồi ghi:

"Người đó là bạn anh đó"

"Vâng"

Tiểu Thiên thần sắc lúc đó có vẻ hơi lo âu, mình ghi:

"Sao thế ?"

Tiểu Thiên trầm ngâm 1 lúc rồi mới ghi:

"Em không sao"

Mình ghi:

"Có điều gì muốn nói thì nói anh biết đi"

Tiểu Thiên thở dài rồi ghi:

"Em đang suy nghĩ"

"Em suy nghĩ em khiếm thính, em đi cùng anh sẽ làm anh khó khăn cùng bạn bè"

Lúc này mình mới biết rằng Tiểu Thiên thật sự rất nhạy cảm, nhạy cảm hơn mình tưởng rất nhiều lần.

Mình ghi:

"Em đừng lo, cho dù em có khiếm thính hay không khiếm thính, điều đó không quan trọng.

Em cũng không làm anh khó khăn hay gì cả, em đừng suy nghĩ gì hết, được không ?"

Tiểu Thiên cười rồi gật đầu, cũng không nói gì nữa.

Thế rồi hai đứa ngồi im lặng 1 lúc, Tiểu Thiên lần này lại chủ động tựa đầu vào vai mình.

Mình đưa tay khoác lấy Tiểu Thiên, vừa chạm vào thì cảm giác Tiểu Thiên rùng mình 1 cái rồi cứ thế im lặng.

Lúc sau cũng ko có gì đặc biệt nữa...

Về nhà cũng suy nghĩ nhiều về hôm qua...

-0-------------

Chuyện là ngày hôm qua, ngủ đến trưa, chiều phóng sang nhà Tiểu Thiên dẫn em ấy đi câu cá.

Vì lần trước Tiểu Thiên có nói là ko biết câu cá thế nào, thế rồi bữa qua rãnh liền có thằng em rũ đi câu cá, cũng là người duy nhất vừa quen biết mình vừa quen biết Tiểu Thiên (cái thằng ku mà mình dẫn cho ra mắt Tiểu Thiên ấy).

Mình hẹn nó ra trước bên Đồng Diều (chắc bác nào hay đi câu cá là biết), mình thì chở Tiểu Thiên ra sau.

Mang theo cái cần riêng (mình cũng hay câu cá), Tiểu Thiên khá là phấn khích.

Ra tới đồng diều thì trời hơi nắng 1 chút, cũng thấy Tiểu Thiên da dẽ trắng thế mà ra nắng thì tội -.-

liền lấy áo khoác trùm lên cho Tiểu Thiên.

3 đứa ngồi câu cá 1 hồi thì Tiểu Thiên có vẻ hơi mất kiên nhẫn ghi giấy bảo:

"Bao giờ mới có cá?"

mình cười nói lại:

"Từ từ, cứ kiên nhẫn là sẽ có"

Mình với Tiểu Thiên ngồi riêng, còn thằng em thì nó đi lòng vòng tìm bãi câu =.='

Tý hồi cỡ nữa tiếng sau thì thằng cu quay lại, cầm cái sô có 3 con rô ngon lành

mình vs Tiểu Thiên ngồi móc mỏ không có cá.

Tiểu Thiên vừa thấy mấy con cá trong xô thì lập tức như uống redbull =]]... bị phấn khích, thọc tay vào bắt cá, mà các bác biết cá rô nó có mấy cái ngạnh nhọn.

Mình ngồi kế bên chưa kịp phản ứng gì là Tiểu Thiên đã bị phụp 1 cái =.='

Mấy cái ngạnh đâm vào tay chảy cả máu ra =.='...

Tiểu Thiên ôm tay nhăn mặt.

Mình vội cầm tay lên thổi thổi, xong ghi:

"Em vội vàng quá, để anh bắt cho"

Thế rồi mình đưa tay bắt mấy con rô lên cho Tiểu Thiên, Tiểu Thiên lúc này không dám cầm, mà lấy ngón tay thọc thọc vào con cá

Ngón tay thon dài trắng trẻo chọt chọt vào con cá, con cá thì cứ ngáp ngáp rồi lâu lâu quẩy quẩy.

Lúc này, phao của mình rung, thằng ku em vội gọi ý ới.

Mình nắm tay Tiểu Thiên rồi lấy cần cầm vào tay em ấy.

Trong đầu nghĩ, Tiểu Thiên lần đầu tiên câu cá, cũng nên để em ấy câu con đầu tiên

.

Vì dùng cần thường, ko phải cần máy nên cách câu cũng đơn giản.

Mình đứng ra phía sau lưng Tiểu Thiên, hai tay ôm ra trước (y như phim).

Xong rồi hướng dẫn tỷ mĩ.

Tuy là không phải lần đầu nắm tay Tiểu Thiên, nhưng mà cứ thấy vui vui thế nào :X

Cuối cùng hất mạnh 1 cái, con cá bay lên

(bỏ qua cái bước đi lùi kéo cá vào bờ hay là giựt giựt cho cá mệt này nọ nhé).

Tiểu Thiên hơi kích động, quay ra nhìn mình, nhảy tưng tưng lên =]]

Xong con cá giãy giãy trên sợi dây câu, Tiểu Thiên lúng túng không biết làm gì, lại lấy ngón tay chọt chọt.

Mình cũng để yên xem Tiểu Thiên làm gì, thấy em ấy cầm cả cái cần câu vs con cá đang lủng lẳng ở trên đó, hướng tới cái xô cá.

Xong rồi đặt con cá vào đó... nhưng vấn đề là con cá vẫn bị mắc lưỡi câu =.=', đặt vào xô rồi thì làm gì nữa ?

Tiểu Thiên quay sang nhìn mình mở tròn 2 mắt ngây thơ lắm.

Thằng ku em thấy thế cười cười, mình lập tức đi đến gỡ con cá bỏ vào xô.

Tiểu Thiên nhìn vào xô thấy 3 con cá kia nó cứ nằm im ngáp ngáp, chỉ riêng có con cá em ấy vừa bỏ vào là chịu quẩy quẩy.

Lúc này em ấy ghi ra giấy:

"Những con cá sẽ chết đúng không anh?"

Mình lúc này nhìn là hiểu Tiểu Thiên ngây thơ lắm =.='...

Xong mình đành gật đầu, cũng ko muốn nói dối.

Tiểu Thiên nhìn chăm chăm vào cái xô cá.

Xong ghi:

"Con cá sẽ rất đau đớn đúng không?"

Thằng ku em đứng sau lưng cũng đọc thấy, liền bảo mình:

"Anh thả hết đi"

Thằng này hiểu chuyện, mình liên gật đầu với Tiểu Thiên.

Xong rồi lấy giấy bút ghi:

"Vậy em muốn thả mấy con cá không?"

Tiểu Thiên lưỡng lự 1 chút, nhìn mình rồi nhìn thằng ku em, xong gật đầu.

Xong rồi mình cũng cười cười, cầm cái xô cá đưa cho Tiểu Thiên.

Tiểu Thiên đón lấy rồi cũng cười tiến tới bờ nước.

Xong rồi... nhẹ nhàng đổ xuống

Nhìn như là thiên thần ấy.

Xong rồi cũng xế chiều.

3 đứa ngồi lại ở đó 1 lúc, vừa định đứng lên đi thì có 1 đám thanh niên nhìn rất trẻ trâu :|... chắc cũng xêm xêm tuổi mình thôi, thằng nào cũng tong teo, đen nhẻm.

Bọn nó lên tiếng bảo:

"Đi chổ khác mà ngồi"

Mình nhìn đám này, ko thèm trả lời, thằng ku em thấy mình như vậy cũng ko nói gì.

Riêng có Tiểu Thiên cứ ngây thơ trơ mắt ra.

Bọn nó lại bảo:

"Điếc à? thích ngồi thì đi chổ khác ngồi, đéo câu cá thì tránh chổ"

Mình lúc này nghe chữ "Điếc" thì tức trào máu.

Con mẹ mày, bạn gái tao không nghe đc, tao căm nhất thằng nào nói từ điếc trước mặt tao.

Thế rồi mình nghĩ vậy đứng lên quay sang kênh tụi nó.

Thằng đứng trước bảo:

"Nhìn con kẹc gì ?"

"Bố mày đéo đấy"

Thằng ku này cũng manh động vl ra, mình vừa nói xong nó đưa tay đấm 1 phát.

Cũng may là mình từng học võ qua, thật ra cũng ko hẳn, toàn võ mèo quào, nhưng đc cái là ... trước đi đánh lộn nhiều, nên phản ứng cũng nhạy, vừa thấy vậy hụp đầu xuống.

Thằng ku em mình cũng là dạng chiến hữu, nó vừa thấy vậy là quay người đấm cho thằng đấy 1 cái bật ngửa ra sau.

Tiểu Thiên thì hoảng hồn, ôm chặc lấy tay mình.

Mình quay nhìn, rồi làm động tác hai tay úp xuống ý bảo là "Em cứ yên tâm"

Tiểu Thiên lúc này rươm rướm nước mắt rồi.

Lúc này là đão lao vào cuộc chiến luôn rồi =.='...

2 thằng bị quay bởi 5 thằng, cũng may thằng cu ku em mình nó ko phải hạng gà, cũng to con, nặng 85kg mà là dạng nặng do cơ chứ ko phải do mỡ.

Nó đấm cú nào là thấm cú đó.

Còn mình gầy tong teo, ko chơi theo kiểu liều mạng.

Mới đầu hạ 1 thằng bằng cái trò vỗ vào thái dương, nó lăng ra đất.

Xong rồi lại đá vào tờ trym thằng nọ (xin lỗi hơi bĩ ổi, nhưng nó đông đành dùng chiêu khốn nạn này).

Thằng em mình quay 2 thằng kia cũng không khó.

Nhưng còn 1 thằng này nó lại chạy tới Tiểu Thiên mới khổ.

Tiểu Thiên khóc nức lên không ra tiếng, mình hết cả hồn.

Bay tới đạp nó 1 cái lọt cmn luôn xuống vũng nước.

May là nước cạn, nhưng bị cái là bùn.

Thằng nhỏ lên không được.

Quay qua thì mấy thằng kia cứ vây lấy thằng ku em mình, mình lại lao vào.

Tả xung hữu đột, thằng ku em đánh ngã 1 thằng là lao vô đạp vào mặt 1 thằng hộc máu mồm

Mình cũng ko muốn dây dưa, kêu thằng ku dừng tay rồi chạy.

Mình nắm tay Tiểu Thiên cũng chạy nốt.

Xong rồi lấy xe, lập tức phóng về nhà Tiểu Thiên, thằng ku em thì tách riêng về nhà nó.

Tiểu Thiên thì vẫn rất hỗn loạn, khóc sướt mướt.

Về nhà thì có lão gia ngồi đó, biết là ko thể giải thích gì rồi, đành kể sự thật.

Lão gia liếc 1 cái đúng sắc, bảo mình:

"Mày như thằng ngu, mày đứng lên bỏ đi thì mày chết chắc ?"

Mình thì chỉ biết cuối đầu thôi.

Lão gia lại gầm lên:

"Cút khỏi nhà tao ngay"...

Thế rồi cúp đuôi đi về

Tình hình cũng đang căng thẳng lắm đây

--------

Rồi rồi

...

tự gạch

Hôm qua đến mang quà xin lỗi Lão Gia, ổng cũng có thái độ hơi hòa hoãn 1 chút.

2 người ngồi nói chuyện riêng.

Sáng sớm hôm qua là vầy

Qua nhà thì Lão gia kêu ra cafe ngồi nói chuyện.

Thế rồi lớn bé ra cafe ngồi.

Lão gia trách phạt chút ít, đại khái ý nói là mình manh động quá, chổ đó là chổ người ta.

Nhưng mà Lão gia nói chuyện khá là khó hiểu.

Ban đầu trách phạt.

"Mày ẩu tả quá, bọn nó 5 thằng, bên mày 2 thằng, mày tưởng mày hổ báo là ngon à ?

Nó kêu 1 băng ra thì mày chạy kiểu gì ?

Rồi con gái tao thì sao ?

Mày làm mà mày đéo suy nghĩ gì, tuổi trẻ đồng ý là máu me, nhưng máu tùy chổ con à, mày máu kiểu đó thì mày chết, tao cũng tiếc"

Mình thì cứ dạ dạ, gục đầu lắng nghe.

1 hồi sau thì Lão gia bảo:

"Nhưng mày cũng giỏi, 2 chơi 5 mà mày vẫn còn ngon lành thì khá rồi.

Chú không có muốn mày hỡ tý có chuyện nhỏ như vậy là động tay chân, thời buổi này không phải cái thời như trước, động tay chân thì cũng chưa phải lúc.

Mày đứng lên đi thì coi như chẳng có chuyện gì"

"Đối với con gái chú, thì mày không cần phải thể hiện"

Nói chung là lần đầu tiên thấy Lão Gia nói nhiều dữ vậy, thành ra mình cũng im luôn, chỉ biết dạ vâng, ổng hỏi gì thì trả lời cái đó chứ cũng không dám nói nhiều =.='

----------------

đại khái, Tiểu Thiên chơi game, cũng có 1 đứa bạn.

Tới h mình mới biết, thật ra do phần là ko có hỏi tới vấn đề này.

Chiều qua, chở đi.

Tiểu Thiên ghi lại địa chỉ vào giấy và sdt của bạn ấy...

Đến nơi, 1 quán cafe nhỏ nhỏ.

Bữa qua Tiểu Thiên có mang laptop.

Tính truyền hình trực tiếp, nhưng mà máy của ẻm... bậy bạ là chết

Theo như Tiểu Thiên nói thì bạn này hồi mới chơi game, đi boss và train chung vs Tiểu Thiên, riết rồi cũng thân, vào clan chung.

Tạm bỏ qua phần này, nói đến hỏi chuyện Tiểu Thiên có biết tý gì về bạn này ko...

Tiểu Thiên nhỉ tròn mắt lắc đầu

Cuối cùng thì đt Tiểu Thiên run lên, thấy có tin nhắn, dự là đến rồi.

Tiểu Thiên nhắn nhắn lại gì đó xong xuôi.

Nói thật, lúc này trong đầu cứ nghĩ bạn Tiểu Thiên là con trai, ai dè là con gái.

Nhỏ này vừa lên lầu thì gọi đt cho Tiểu Thiên, mình thấy là biết rồi, nên khều nhẹ Tiểu Thiên.

Ẻm tắt máy đt rồi huơ tay.

Nhỏ đó vô ngồi....

Nói chung nhỏ này cũng dễ thương, xinh xắn mái ngố và da cũng trắng trẻo (chắc ngồi nhà cày game suốt), đeo mắt kính.

Vô ngồi...

Nhỏ gật đầu chào mình, mình cũng chào lại.

Nhỏ này tên là Linh (đã đổi tên thật)

Linh cũng biết Tiểu Thiên khiếm thính, nên thành ra cũng có chuẩn bị giấy bút.

Mình vs Tiểu Thiên lúc đó thì nói chuyện qua laptop

Tiểu Thiên cười hì hì.

Xong rồi mở game ra -.-'

Bé Linh cũng lấy lap ra :|...

2 đứa ngồi chơi game, để mình mình ngồi ko

Linh cùng vs Tiểu Thiên đều nói chuyện vs nhau qua game =.='...

Không gian hoàn toàn im lặng

Ngồi 1 lúc thì thấy 2 đứa cùng 1 đám khác trong game đi đánh boss

2 Đứa đi boss xong rồi Tiểu Thiên out game, tắt máy nói chuyện.

Chủ yếu là ngồi xem 2 người đẹp nói chuyện, mình thì im ru =.='...

Nhưng đc cái là... có đoạn Bé Linh ghi giấy hỏi Tiểu Thiên:

"Anh này là ai ?"

Tiểu Thiên ghi lại:

"Bạn trai của Tiểu Thiên" (thật ra 2 đứa xưng tên -.-')

Bé Linh đó cười cười rồi lại ghi:

"Đẹp trai quá"

Tiểu Thiên đỏ mặt nhìn mình, mình quay sang nhìn em ấy rồi ngẩn mặt cười.

Tiểu Thiên đấm vào vai 1 cái rồi ghi:

"Anh ấy rất xấu xa"

(Dạo nay cứ chê mình xấu, cũng chả hiểu, chắc bị ấn tượng vụ đánh lộn)

Cơ mà Bé Linh này cũng biết chọc lắm, ẻm ghi lại cho Tiểu Thiên:

"Xấu xa mà có người làm bạn gái kìa ?"

Tiểu Thiên công nhận là dễ ngại, ẻm ghi lại:

"Không có"

Mình thì ngồi cứ cười cười.

Nhìn 2 em nói chuyện

Xong 2 đứa nói về chuyện "học hành"... lúc này mới ngỡ ra nhiều cái phết, tới h mới biết rõ là Tiểu Thiên học hành vẫn bình thường, vẫn học như người bình thường, có điều là ko đi học chính quy mà là có gia sư riêng dạy học, khi nào học xong hết, thi cử sẽ vẫn thi như bình thường, có bằng cấp bình thường

còn em Linh kia là sinh năm 93 (bằng mình), đang học đại học

Nói chung 2 đứa nói linh tinh cũng khá nhiều, bỏ lơ mình ngồi im ru -.-'...

Xong rồi 2 đứa nói chán chê, Tiểu Thiên mới quay sang mình ghi :

"Anh im lặng kỳ lạ"

Mình cũng cười ghi:

"Thì 2 người đang nói chuyện, anh ngồi xem đc rồi"

Lúc này, tự dưng mình nhìn sang bạn Linh kia, thấy ẻm nhìn mình kỳ kỳ...

Xong ẻm tự dưng ghi giấy đưa mình:

"Anh hình như không bị khiếm thính đúng ko ?"

Mình cầm tờ giấy rồi cười, xong gật đầu nói:

"Uhm, đúng rồi"

Lúc này em Linh ấy mới nói chuyện =]]:

"Hèn gì, em thấy kỳ kỳ"

Mình hỏi sao kỳ, thì ẻm bảo là :"Nếu anh cũng khiếm thính thì 2 người đã giao tiếp bằng thủ ngữ rồi"

Lúc này mới biết em ấy cũng thông minh phết

Nhưng mà mình vẫn đề nghị là nói chuyện qua giấy bút, để Tiểu Thiên còn tham gia đc.

Nói chung nói chuyện đc 1 lúc lâu, độ nữa tiếng sau thì Em Linh phải về.

Mình cũng tính về, cơ mà lúc về Tiểu Thiên ghi giấy đưa mình:

"Em không thấy anh đẹp trai chút gì cả, đồ xấu xí"

Mình ngỡ ngàng nhìn, xong ghi lại:

"Gì nữa đây ?"

Tiểu Thiên nhăn mặt lè lưỡi, mình đưa hai tay véo má ẻm, xong hôn lên trán.

Tiểu Thiên lại đẩy ra, ghi giấy:

"Đồ Xấu Xa"

Mình cười cười, xong rồi bảo 2 đứa nên về là vừa.

Trên đường về, Tiểu Thiên cứ như con mèo, ôm mình cứng ngắc, lâu lâu nhéo vào bụng (đau lắm chứ ko giỡn đâu)

----------------

Tối qua, có số đt lạ gọi đến, mình bình thường ít bao giờ bắt máy số lạ lắm (sợ bị đòi nợ).

mà thế quái nào, hôm qua đang ngồi chat vs Tiểu Thiên thì thấy đt run, mình bắt máy lên...

Hóa ra là em Linh.

Cuộc đối thoại đó như sau:

"Alo ?"

"Alo ?"

"Ai thế ?"

"Oh, chào anh, em là Linh"

"Linh nào thế ?"

"Linh hôm trước đi cafe cùng anh đó" (cười hihi)

"Àh, ủa, sao Linh biết số mình ?"

"À, bé Thiên cho" (lại hihi)

"Oh, mà gọi mình có gì ko ?"

"À, em gọi chơi thôi, tính nhá máy mà anh bắt máy luôn"

"Ohm"

"À, mai anh có rãnh không ?"

"Ohm, chắc có, chi vậy ?"

"Em tính rũ anh đi cafe ấy mà"

"Chi vậy ?"

"À ohm, không có gì, em chỉ hỏi vậy thôi, em muốn tìm hiểu thêm về bé Thiên thôi"

"Ohm, uh... cũng được, vậy có gì mai mình chở Tiểu Thiên đi qua chơi với Linh"

"À, uhm...

Gặp riêng được không ?"

"Chi thế ?"

"Tại em có vài thứ muốn hỏi về người khiếm thính đó mà, có Tiểu Thiên đi chung thì sợ pé đó ngại"

"Ohm, uh, cũng được"

"Ok, vậy sáng mai gặp anh, mai em không có học, đây là địa chỉ quán, có gì anh tới thì gọi vào số này nhé"

....

Vậy đó, cuộc đt nói chuyện xong, mình quay qua chat vs Tiểu Thiên tiếp:

Crow: Em cho sdt của anh cho người khác đúng không ?"

Tiểu Thiên: Dạ vâng ^^

Tiểu Thiên: chị Linh hỏi cần số điện thoại của anh

Tiểu Thiên: Em nghĩ có việc chị cần nói cùng với anh

Crow: -.-'

Crow: mai mốt, có ai hỏi sdt của anh, thì nhớ nói với anh trước nhé

Tiểu Thiên: sao vậy ?

Crow: Thì ...

Crow: Em cho người lạ, người ta phá anh thì sao ? :"<

Tiểu Thiên: chị Linh đâu phải người lạ

Tiểu Thiên: chị Linh dễ thương đáng yêu như con chuột nhỏ

Tiểu Thiên: ^^

Crow: -.-'... rồi rồi tục tưng, anh biết rồi, nhưng sau này khi đưa số đt của anh cho ai

Crow: thì nhớ nói với anh trước, được không

Tiểu Thiên: ^^

Tiểu Thiên: vâng

Crow: hehe.

Crow: Mà Linh bảo em thế nào mà em đưa số anh vậy ?

Tiểu Thiên: chị Linh hỏi rằng có thể em cho số điện thoại của anh đưa chị Linh được hay không

Tiểu Thiên: nhưng mà

Crow: sao ?

Tiểu Thiên: em có cảm giác kỳ lạ

Tiểu Thiên: em không hiểu, cảm giác lạ, em không biết vì sao thấy mình bực tức bên trong suy nghĩ

Crow:... =.=...

Crow: ... em ... ghen à ?

Tiểu Thiên: ghen là thế nào ?

Crow: =]]

Crow: không có gì đâu, anh nói đại đó.

Crow: Nhưng nghe anh này

Crow: Dù có thế nào, anh vẫn luôn bên cạnh em

Crow: Nhớ chưa ?

Em là thiên thần nhỏ có cánh của anh, có thế nào thì anh cũng yêu em hết sức

Tiểu Thiên: ... anh tự nhiên lại nói như vậy ?

Tiểu Thiên: kỳ lạ

Crow: Bây giờ thì em đã hết cảm thấy bực bội chưa

Tiểu Thiên: ^^ rồi

-----------------

dạo nay cũng bình thường, mấy nay ko đi đâu chơi, chỉ qua nhà Tiểu Thiên ngồi nói chuyện.

Gần đây thì Lão Gia với Mama vẫn bình thường, cũng ít nói tới mình.

Hôm qua thì chiều qua nhà Tiểu Thiên.

Nói chuyện 1 tý, xong tối có đi chơi.

Ở nhà Tiểu Thiên:

Được Tiểu Thiên đàn cho nghe...

Thật sự mình mù âm nhạc, thành ra cũng không biết bài em ấy đàn là bài gì.

Nhưng giai điệu cũng khá hay, nghe có hơi hướm chậm rãi và dễ buồn ngủ.

Có điều công nhận lúc Tiểu Thiên ngồi chăm chú đàn rất dễ thương, vẫn là bộ đầm trắng và mái tóc xõa dài.

Tiểu Thiên lúc đàn xong thì quay qua nhìn mình, ý muốn hỏi thế nào.

Mình ghi giấy ngay

"Hay quá"

Tiểu Thiên cười tươi, xong ghi:

"em khiếm thính không thể nghe biết được bài nhạc, nhưng anh nói rằng hay thì chắc chắn là hay"

"Hay thật mà, anh chưa bao giờ nghe ai đàn hay như thế"

(thật sự cũng chưa có ai từng đàn cho anh nghe

)

"Anh muốn xem em múa không ?"

"Ok"

Tiểu Thiên bắt đầu đứng lên, múa may 1 vòng... mình cũng chả biết đây gọi là múa thế nào, chỉ thấy là hơi rời rạc từng độn tác.

Nhưng mà mặt Tiểu Thiên biểu lộ cảm xúc khá hay.

Cơ mà lúc đang múa, ... có 1 đoạn Tiểu Thiên hất chân lên.. và em ấy đang bận váy

( váy hay đầm cũng ko rõ, chắc là cái đầm... có ai tốt giải thích hộ cái váy vs cái đầm khác nhau chổ nào với

)

Mình cũng là đàn ông con trai, thế nên... nhìn

Tiểu Thiên hình như biết, đỏ mặt, chụp váy lại.

Mình cười haha, Tiểu Thiên nhào vô đấm mấy phát vào ngực rồi nhăn mặt nhìn.

Mình đành ghi giấy:

"Em múa đẹp lắm"

Tiểu Thiên biểu môi (lần đầu tiên)... xong cười khúc khích.

Ngồi đó tám 1 tý nữa thì ăn cơm chiều ở nhà Tiểu Thiên luôn, xong tối 2 đứa đi chơi, ra cầu ánh sao

-----

Nói tiếp.

Chở Tiểu Thiên ra cầu ánh sao, đi bộ ở crescent mall...

Tiểu Thiên chưa bao giờ vào đó, thành ra vừa vào là tung tăng, cứ ngó nghiên như vật thể lạ.

Đi mà cứ nhìn lên trời.

Vừa ôm tay mình cứng ngắt mà mắt nhìn xung quanh.

Có mấy người gần đó nhìn chòng chọc -.-'

Mình cũng đếch ngại :hahah:

Dẫn Tiểu Thiên đi lòng vòng trong đó 1 lúc, xong đi bộ ra cầu.

Lúc lên cầu thì có mấy cái đèn dưới chân, Tiểu Thiên không chịu đi bình thường, cứ nhảy đạp lên mấy cái đèn, cứ như con nít.

Mà người qua lại trên cầu thì đông, Tiểu Thiên vô tình đụng trúng 1 con nhỏ.

Nhìn cũng hơi... sao sao ấy, chân dài, quốc đôi guốc chắc cũng 1 tấc, mang túi LV (đell biết thật giả), nhưng nhìn ẻm thì đúng là chân dài và đẹp.

Tiểu Thiên đụng 1 phát, con nhỏ mang guốc mà, ngã khụy xuống, Tiểu Thiên thì mang dép lào, vẫn lẹp bẹp bình thường.

Tiểu Thiên thấy vậy đưa tay đỡ, mình đi kế bên, chưa kịp làm gì thì có 1 thằng khác tiến tới, cao, nhưng ốm nhách.

Con nhỏ quay sang nói:

"Đm, đi đứng kiểu gì vậy"

Mình nhảy vô :

"Xin lỗi xin lỗi"

Thằng bồ (đoán thế) của con nhỏ nhìn mình vs con mắt hình viên đạn, mình thì gãi đầu, cười hì hì.

Tiểu Thiên chau mày, cuối đầu, như kiểu muốn xin lỗi.

Thằng bồ đỡ con nhỏ kia lên, mình thì nắm tay Tiểu Thiên kéo đi, té gấp

Qua bên cầu thì có mấy người, người ta chơi "bắn cái sáng sáng" lên trời.

Tiểu Thiên lấy giấy ra ghi hỏi:

"người ta bắn cái sáng sáng đó là gì vậy ?"

Mình cũng chẳng biết gọi tên nó là cái gì cả, lắc đầu.

Thế rồi mua 1 cái cho Tiểu Thiên chơi.

Tiểu Thiên đứng bắn 1 hồi, chắc do cứ ngửa đầu nhìn trời thành ra loạn choạn chân, mình đứng sau thấy loạn choạn, ôm lấy em ấy.

Tiểu Thiên lần này cười chứ ko có kiểu "đấm thùm thụp" nữa.

Thế rồi hai đứa đi dạo, 1 lúc sau Tiểu Thiên mõi chân, mình lại cõng đi 1 đoạn nữa.

Xong xuôi rồi về.

Trên đường gần như là im lặng, ko nói gì nhiều.

----------------

Mùng 1

Tính dẫn Tiểu Thiên đi coi pháo bông, nhưng mà thôi, ra Sài Gòn đông lắm

Thế rồi chợt nhớ là mình có quen với một ông bạn, nhà ở chung cư, thế rồi mượn cái sân thượng của ổng.

Hai đứa leo lên đó.

Tiểu Thiên ban đầu hơi sợ, tại cái chung cư cũng cũ rồi, với cả đường lên tối om.

Lên đó, mua bánh trái với cả đồ uống, hai đứa ngồi lên đó chơi.

Đến nữa đêm, pháo bông bắn

Tiểu Thiên đứng im lặng xem pháo bông, mình đứng phía sau ôm eo... ban đầu Tiểu Thiên đẩy đẩy ra, nhưng mình cứ ôm, một lúc sau thì đứng im hai đứng cùng ngắm pháo bông :3

Pháo bông vừa bắn xong, Tiểu Thiên quay lại nhìn mình, ánh mắt thẹn thùng vô cùng đáng yêu

Lúc này thì...

1 nam 1 nữ, khung cảnh lãng mạn, còn làm gì tiếp nữa...

Mình kề môi lên môi Tiểu Thiên, sau đó thì...

Một nụ hôn thật sự của hai đứa đã diễn ra vào đầu năm mới

Cảm giác không thể tả, Tiểu Thiên ngượng ngùng lúc đầu nhưng sau đó cũng ôm chặc mình rồi đáp lại.

Sau đó, hôn xong thì Tiểu Thiên ôm mình cứng ngắc, gục đầu vào ngực mình.

Sau đó em ấy đẩy ra, lấy ngón tay vẽ lên ngực mình hình trái tim, điệu bộ yêu không chịu được.

Mình cuối người, ôm lấy Tiểu Thiên rồi bế lên.

Gió thổi lồng lộng, lãng mạn lắm.

Tiểu Thiên đấm thùm thụp vào ngực mình, mình không buôn, cuối cùng cũng ngoan ngoãn nằm im, gục đầu vào cổ, rồi hôn lấy cổ mình.

Tay kia thì xoa xoa đầu mình.

Xong một lúc sau thì ngáp lên ngáp xuống, mình bấm đt bảo:

"Về nhé"

Tiểu Thiên gật đầu.

Mình chở về nhà, đến trước cửa nhà thì Lão Gia với Mama đã đi chùa rồi.

Tiểu Thiên có mang theo chìa khóa, vì trước lúc đi Lão Gia cho phép bữa nay đi khuya, nên giao chìa khóa cho Tiểu Thiên.

Lúc xuống xe, Tiểu Thiên quay lại hôn mình 1 cái vào môi nữa

..

Thế rồi ngượng ngùng quay đi, mình cũng té về.

Mùng 2 tý nói

----------

Tiểu Thiên làm bánh bao

Chiều ngày hôm qua, qua nhà Tiểu Thiên để làm bánh bao.

Trước đó thì đã đc tin nhắn của em ấy rồi.

Bỏ qua, đi thẳng vào vấn đề.

Mình qua nhà Tiểu Thiên, có Lão Gia và Mama ngồi đọc sách

Vô nhà ngồi 1 tý thì Tiểu Thiên đi xuống, xong rồi Mama kêu là vào làm Bánh bao.

Mình sắn tay áo lao vào luôn, Tiểu Thiên cười nhe răng.

Vào bếp thấy bận ngay 1 cái tạp dề hình con gấu, tóc buộc lên cao, bây giờ mới thấy đc cái cổ của Tiểu Thiên, cao và trắng nõn

Bắt tay vào làm, bên làm bột, bên làm nhân

Mama đứng ngoài hướng dẫn, còn Lão Gia đứng ngó như trời trồng, lâu lâu ổng cười =]]

Có đoạn đang làm thì Tiểu Thiên nhào bột bị mõi tay, thế là đưa sang mình.

Mà trước lúc đưa cũng phải nghịch 1 cái, lấy tay chấm vào bột rồi quệt lên mặt mình =]]

Tất nhiên là biết đùa, thế là mình lấy bột tự quẹt lên mặt 6 cái râu, thành hình con mèo

Tiểu Thiên cũng bắt chước, lấy bột quẹt lên mặt.

Vậy là có 2 con mèo

Lão gia đứng ngoài im im, móc đt ra chụp cái tạch

Mình hết hồn, hơi ngại, cơ mà Tiểu Thiên nắm tay 2 đứa tạo dáng trong nhà bếp rồi Mama và Lão Gia chụp hình

)

Nói chung làm cái mấy cái banh bao mất hết nữa ngày

Tiểu Thiên làm bánh bao

Chiều ngày hôm qua, qua nhà Tiểu Thiên để làm bánh bao.

Trước đó thì đã đc tin nhắn của em ấy rồi.

Bỏ qua, đi thẳng vào vấn đề.

Mình qua nhà Tiểu Thiên, có Lão Gia và Mama ngồi đọc sách

Vô nhà ngồi 1 tý thì Tiểu Thiên đi xuống, xong rồi Mama kêu là vào làm Bánh bao.

Mình sắn tay áo lao vào luôn, Tiểu Thiên cười nhe răng.

Vào bếp thấy bận ngay 1 cái tạp dề hình con gấu, tóc buộc lên cao, bây giờ mới thấy đc cái cổ của Tiểu Thiên, cao và trắng nõn

Bắt tay vào làm, bên làm bột, bên làm nhân

Mama đứng ngoài hướng dẫn, còn Lão Gia đứng ngó như trời trồng, lâu lâu ổng cười =]]

Có đoạn đang làm thì Tiểu Thiên nhào bột bị mõi tay, thế là đưa sang mình.

Mà trước lúc đưa cũng phải nghịch 1 cái, lấy tay chấm vào bột rồi quệt lên mặt mình =]]

Tất nhiên là biết đùa, thế là mình lấy bột tự quẹt lên mặt 6 cái râu, thành hình con mèo

Tiểu Thiên cũng bắt chước, lấy bột quẹt lên mặt.

Vậy là có 2 con mèo

Lão gia đứng ngoài im im, móc đt ra chụp cái tạch

Mình hết hồn, hơi ngại, cơ mà Tiểu Thiên nắm tay 2 đứa tạo dáng trong nhà bếp rồi Mama và Lão Gia chụp hình

)

Nói chung làm cái mấy cái banh bao mất hết nữa ngày

----------------------------

thời gian nói chung trôi lẹ quá, chưa gì mà gần nữa năm trôi qua rồi.

Tình hình của Tiểu Thiên vẫn ổn, em thì vẫn tốt.

Sẳn hôm nay đã thu xếp công việc, từ từ kể lại chuyện này cho các bác nghe.

Cũng nhiều thứ lắm, nhưng để mình nhớ cái này hay thì mình kể.

Đại để hôm bữa, mình và Tiểu Thiên cãi nhau

Tiểu Thiên đòi mua mình 1 cái áo khoác, chỉ vì trước đó mình với Tiểu Thiên đi chơi, mà bữa đó gió to, 2 tay thì lái xe thành ra lạnh ngắt.

Tiểu Thiên nắm tay mình rồi lắc đầu, xong nói ( ngôn ngữ ký hiệu, đã học rồi ) :

- Tay anh lạnh quá, vậy là không tốt, mai mốt em sẽ mua 1 cái áo khoác cho anh

Mình cũng gật đầu, cười hề hề.

Thế là sáng hôm sau, Tiểu Thiên chưa gì 8h đã nhắn tin tới.

Mình sang nhà chở đi.

Lúc mua thì Tiểu Thiên lựa 1 cái áo nhìn cũng đẹp, hợp với ý mình, áo khoác màu nâu.

Mua xong thì Tiểu Thiên đòi trả tiền.

Mình ko cho.

Áo tận 800k chứ rẻ đâu

Thế là đứng giữa quầy tính tiền, Tiểu Thiên nhất quyết đòi trả

Mình ko cho, bảo là "Anh trả 1 nữa, em trả 1 nữa"

Tiểu Thiên vẫn lắc đầu, xong gần đây, ẻm hơi bị láu cá ra.

Lấy cuốn sổ mà 2 đứa ghi nát hết rồi, ra ghi 1 chữ thật to

"Là em cần tặng anh món quà, áo khoác chống lạnh, anh phải để em mua trả, anh không được ...

"

Mình giựt lấy cuốn sổ rồi ghi :

"Nhưng như vậy không được"

Nói chung yêu nhau nữa năm, cái tính trẻ con vẫn không thay đổi.

Tiểu Thiên hai mắt đỏ ké lên, mình lúc này lại chùn xuống, nắm tay kéo ra ngoài.

Cái bà casher nhìn 2 đứa hoa tay múa chân mà bả ko hiểu gì hết

Xong rồi ra ngoài, bảo nhẹ nhàng:

"Đc rồi, vậy thì em trả"

Thế rồi Tiểu Thiên cười hihi rồi lè lưỡi trêu 1 cái, xong dụi mắt, chạy lon ton vào mua cái áo, đi ra.

-----------

Đánh Nhau Với Tiểu Thiên

Hôm đó, ở công viên, hình như cũng lại trêu Tiểu Thiên cái vụ gì đó.

Ẻm tức lên đấm thùm thụp vào người mình.

Mình nổi khùng lên nói ( bằng tay ) :

"Sao ?? muốn đánh nhau không ?"

Tiểu Thiên không những không sợ, mà còn hứng thú nữa cơ, ẻm bảo ( bằng tay )

"Đánh nhau luôn"

Cái mình lắc đầu, mình bảo lại :

"Em yếu lắm, anh đấm phát là em chết luôn"

Tiểu Thiên mới châu mày, nhăn mặt.

Mình cười, giả vờ hất tay, quay đầu đi.

Vừa quay đi thì Tiểu Thiên từ sau nhảy lên ôm cổ mình.

Mình hết hồn, đưa 2 tay ra sau đỡ lấy, Tiểu Thiên thì ở trên lưng, không ngừng đấm như đúng rồi ấy.

Nhưng đấm đùa thôi, ẻm không có dùng hết sức.

Thế là cõng Tiểu Thiên đi 1 vòng cái công viên.

Cuối cùng thả xuống vì mệt rồi.

Tiểu Thiên người cũng đầy mồ hôi.

Hai đứa chạy đi mua chai nước suối uống.

Uống xong mình làm mặt dữ bảo :

"Em nhớ đó, đánh anh đau hết cả lưng, đợi đi, ngày mai anh không nương tay với em"

Tiểu Thiên lè lưỡi, cười hihi rồi lại hơ tay múa chân trả lời:

"Anh thật là hung dữ"

Thế rồi cũng im họng không biết nói gì luôn :v

Cơ mà lúc sau, 2 đứa lại dí nhau chạy vòng vòng cái công viên, nghĩ lại cứ như con nít 10 tuổi

Về nhà lão gia ổng trừng mắt nhìn 2 đứa tèm lem, ổng bảo :

"Bây làm cái gì mà người ngợm dơ hết vậy ?"

Mình cười, Tiểu Thiên cũng cười, chạy lên lầu trước, mình ở lại kể lại sự tình.

Mama hôm đó thì đi chơi.

Mình cũng té về luôn

-------------

ohm, có bác inbox bảo, sao thấy toàn chuyện vui, ko thấy chuyện buồn.

Nói chung buồn thì cũng có.

Chẳng hạn như vụ hồi tháng 4

Chuyện này thật ra là hiểu lầm của đôi bên.

Hôm đó, đi cafe sáng với Tiểu Thiên, thì Tiểu Thiên đi toilet.

Mình thì đt hết pin, vớ lấy đt Tiểu Thiên để trên bàn.

Lúc đó tầm 8h sáng, tự dưng có tin nhắn tới.

Là một số điện thoại nằm trong danh bạ có sẳn, mình gọi vắn tắt là M vậy.

Tin nhắn nội dung "buổi sáng vui vẻ nhé em
 
Người Con Gái Khiếm Thính Của Tôi [Voz] Jp
Tiếp theo 5


Chuyện này xảy ra khoảng độ 2 tuần trước, hôm Chủ Nhật.

Bữa tối Chủ Nhật đó thì 2 đứa đi chơi về hơi muộn, vì gần cả tuần không gặp nhau, toàn nhắn tin qua đt.

Chiều thì mình chở Tiểu Thiên đi ăn kem, sau đó coi phim ở Galaxy Nguyễn Du.

Coi cái phim Việt Nam gì đó quên mất tên rồi, đại khái là tệ.

Mình cũng quên là phim Việt thì lấy quái đâu ra phụ đề, Tiểu Thiên coi không hiểu, coi đc 1 lúc thì tựa vào vai mình ngủ luôn.

Hết phim ra, 2 đứa lại chạy lòng vòng 1 lúc.

Lúc này khoảng độ gần 11h giờ.

Mình chở Tiểu Thiên về.

Mình chở Tiểu Thiên thì đi khá chậm, với cả xe cùi chạy cũng chẳng nhanh được, đi mãi 1 lúc thì thấy có 2 chiếc xe đi sau, 1 chiếc tay ga, 1 chiếc xe số, 4 thằng đi theo xe mình 1 lúc.

Lúc đó là có linh cảm không lành rồi, mà từ khúc này về nhà Tiểu Thiên sẽ đi qua 1 đoạn đường khá vắng dài tầm 400m.

Mình thì chưa chắc tự lo đc hay không, mà giờ còn dính thêm Tiểu Thiên ngồi sau nữa, đang suy nghĩ 1 lúc thì chiếc tay ga chạy lên chặn đầu, thấy 2 thằng ngồi trên xe bịt khẩu trang, ăn bận nhìn là biết dân cướp đường rồi.

Mình không dám làm liều, cùng lắm cho nó cái ví tiền cho êm thấm, 1 chọi 4 mà bọn nó có khi mang hàng lạnh thì bỏ mẹ

Thế rồi tấp xe vào lề, 2 xe kia cũng dừng lại.

Mình chưa kịp nói gì 1 thằng đứng tới chửi đổng lên:

"Đậu mẹ, mày chở bạn gái tao đi đâu ?"

Mình liếc sang Tiểu Thiên, vội ra ký hiệu là "Nt cho bố già ngay"

Mấy thằng kia thấy mình huơ tay múa chân, có thằng bảo:

"Nó bị câm đó, đập mẹ nó đi rồi chẩu"

Vừa dứt câu là 4 thằng lao tới đập mình túi bụi

Lúc đó mình lo chạy trước, thấy bên đường 1 cục gạch, tiện tay cuối xuống cầm lên rồi quay người vỗ vào đầu 1 thằng, nó lăn ra nằm luôn

Còn 3 thằng kia thì nó ôm lại, đấm mình như con đẻ.

Lúc đó điên máu lên, mình như kiểu con thú ấy, ôm được 1 thằng, đè nó ra cắn vào cổ.... cắn mà thiếu điều phụt cả máu, máu nó hay máu mình thì không biết.

Tự dưng lúc đó để ý thấy Tiểu Thiên chạy lại, phụ đánh

1 thằng đưa tay tát mặt Tiểu Thiên, mình thấy cảnh đó mà đau lòng.

Lúc đó la hô hoáng lên :"Cướp, cướp"

Thẳng ra thì mình cũng có học võ, nên phản xạ cũng mau lẹ, dù tụi nó đập cũng mềm người rồi, mà tự dưng lúc đó máu anh hùng nổi lên, thấy Tiểu Thiên bị tụi nó đánh cho 1 tát.

Mình nắm đầu được 1 thằng, lên gối rồi dọng đầu nó vào tường.

Nắm đầu nó chà qua chà lại như cái nùi giẻ.

2 thằng kia vật mình ra, đạp vào bụng muốn trào máu.

La ó um sùm 1 hồi, chẳng hiểu vì là thời gian nó trôi qua bao lau rồi.

Mình định thần lại, thấy Tiểu Thiên chỉ biết khóc, không biết làm gì hết, rồi nhìn qua thấy 1 thằng (cái thằng bị mình vỗ gạch vào đầu), nó đang cầm cây mã dài 1 khúc

...

Mình thấy nó đi từ đằng sau lưng Tiểu Thiên, mình sợ quá, đạp 3 thằng kia ra, vùng mình thoát đc rồi, là chạy tới ôm Tiểu Thiên vô lòng và...

ăn một nhát sâu 3cm

Trời xuôi đất khiến sao, tự dưng lúc đó có 2 xe cảnh sát giao thông tấp tới.

Lúc này thì mình chẳng biết trời đất cm gì nữa rồi, vẫn cứ ôm chặc Tiểu Thiên trong lòng.

Mãi nghe tiếng còi hụ mới mở mắt ra, thấy dân chúng nó đứng nó nhìn như kiểu bu đông địt thúi chứ chẳng làm đc cmg

Mấy thằng kia thì rồ ga chạy.

Tụi nó đi hết thì dân chúng mới lại đỡ mình dậy.

Nói chung là lúc này không có cảm giác đau đớn gì hết

... chỉ biết nhìn xem Tiểu Thiên có sao không, thấy ẻm mặt xanh lè xanh lét, đưa tay ôm mặt mình rồi khóc.

Lúc này có ông chú chạy tới ôm mình rồi hét:

"Chở nó đi bệnh viện lẹ"

Mình thì vùng ra, mình gào lên :

"Khỏi, tránh ra giùm"

Mình loạng choạng đứng lên, lúc này thì nó bắt đầu cảm giác đau, đau gần chết luôn

Ông già đó đập cho mình 1 cái vô đầu, mình quay lại thì ...

Lão Gia và mama đứng sau lưng

Như kiểu phim bi hài kịch ấy, mình cười hehe, quay qua Tiểu Thiên nói ký hiệu:

"Ba mẹ em tới rồi đó, đừng có khóc nữa, mau đỡ anh lên"

Tiểu Thiên gật đầu, đỡ mình lên...

Xong rồi tiến thẳng vô bệnh viện, đại khái trên đường đi thì vì mất máu nhiều và trời lạnh, nên bị ngất luôn.

2 ngày sau mình mới tỉnh, gia đình mình cũng đc bên Lão Gia cho biết tin, ổng lấy đt mình gọi cho gia đình.

Và...

Tuần sau đó, Tiểu Thiên lần đầu tiên ra mắt gia đình mình

-----------

Kể tiếp... sau cái vụ bị cướp kinh hoàn đó, xuất viện xong cũng nằm chết dí ở nhà để hồi phục.

Đến cuối tuần mình đi được rồi ấy, mà kể cũng hay...

1 tuần là đứng dậy chạy nhảy như bay

Cái đêm mình hơi khỏe rồi, thì Gấu mẹ có tới hỏi:

"Mày đi sao để bị vầy ?"

"đang chở gái đi chơi, bị cướp chứ sao"

Gấu mẹ thở dài hỏi:

"Gái nào ?"

"Bạn gái con"

Gấu mẹ lúc này mới kể là lúc gấu mẹ đc Lão Gia và Mama Tiểu Thiên gọi đt thì cả Gấu Mẹ và Bố Già nhà mình nháo nhào chạy lên BV, đến thì thấy 3 người bên gia đình Tiểu Thiên ngồi ngoài, Tiểu Thiên thì khóc đến ngất lên ngất xuống.

Mama thì đứng lên nói chuyện với Gấu Mẹ nhà mình

Đại khái là kể chuyện 2 đứa gặp cướp, bị tai nạn ra sao, mình vì... bảo vệ Tiểu Thiên mà ăn chém ra sao....v...v....

Xong rồi 2 Má Con ngồi tâm sự tý, thì mình hơi sốt, đi nằm ngủ tiếp.

Đến cuối tuần tung tăn đc rồi thì nói với 2 vị phụ huynh, tối nay con dẫn bạn gái về nhà :yeah:

Xong rồi 2 ông bà cứ kiểu như sát thủ, lãnh đạm không nói, Gấu mẹ chỉ bảo :"ừ, vậy tối nay mày rữa chén"

Thế là chiều, phi sang nhà Tiểu Thiên.

Lúc này có Mama đang ở nhà, Lão Gia thì đi công việc.

Mình vào nhà chào Mama 1 tiếng rồi hỏi về Tiểu Thiên.

Mama kể... lúc mình xuất viện, về nằm ở nhà thì cả tuần Tiểu Thiên như kiểu đứng ngồi không yên, lúc nào cũng hỏi thăm mình.

Bây giờ mới biết là trong thời gian đó Mama có gọi đt cho Gấu mẹ nhà mình để hỏi tình hình mình ra sao, Gấu Mẹ ko kể vụ này

.

Tiểu Thiên khóc mà xưng cả hai mắt, Bố Già phải nhờ người đi mua mấy loại thuốc an thần về cho Tiểu Thiên để ẻm dễ ngủ.

Chứ không tối là cứ ngồi thẩn thờ trước bàn thờ như cái hồi mình bị sốt vậy

Xong lúc này mình hỏi Tiểu Thiên đâu, Mama bảo:

"Nó đang nằm trên phòng đấy, không chịu đi đâu cả, cứ lo lắng cho con mãi"

Thế rồi mình xin phép cho lên phòng Tiểu Thiên, Mama gật đầu cười nói:

"Lên đi con"

Mình vội phóng lên, thấy cửa không khóa (mà thật ra đó giờ cửa phòng Tiểu Thiên ko bao giờ có khóa

).

Mình đẩy cửa phòng bước vào, thì gặp ngay cái cảnh...

Tiểu Thiên bận 1 cái đầm trắng, cái đầm thường mặc ở nhà, nhưng vén cái đầm lên che tới trên mặt...

để lộ ở dưới là...

(tự hiểu đi, có in hình trái dâu dễ thương lắm)

Lộ ra nguyên cái chân dài trắng muốt, cái bụng thon... mà thôi đoạn này kể ra thì mình tà tâm nỗi dậy nữa

...

Mình vừa tính quay đi thì chợt Tiểu Thiên kéo đầm xuống, 2 mắt vẫn nhìn nóc nhà lúc này mới quay sang nhìn mình...

Lập tức mặt ẻm căng ra, đỏ ké lên, 1 tay che bên dưới, 1 tay quơ lấy cái gối chọi mình.

Miệng thì cứ hình chữ A, la lên tiếng the thé....

Mình thì lập tức phóng ra khỏi phòng, thở như trâu... cái vết thương bị động mạnh lúc đó lại đau lên như đúng rồi

Đứng ngoài cửa 1 lúc lâu, thì cửa phòng mở hé ra, 1 tờ giấy đưa ra:

"Anh bất lịch sự, vào phòng em không cho biết"

Mình cười khổ 1 tiếng, mà lúc này có giấy bút đâu mà ghi lại cho ẻm, đành lấy đt bấm

"Bây giờ anh vào được chưa"

Bấm đt xong, thì thò tay đưa đt vào cho Tiểu Thiên, lúc này mới đc vào phòng

Tiểu Thiên lúc này ngồi nghiêm chỉnh trên giường, mặt cuối gầm e thẹn

mình thì cười hề hề, Tiểu Thiên trả đt lại cho mình, xong mình làm thủ ngữ, hỏi:

"Sao thế"

Tiểu Thiên ko trả lời, mình lại làm thủ ngữ nói:

"Anh có thấy gì đâu, cũng chỉ là mấy trái dâu thôi"

Vừa làm xong, Tiểu Thiên nhào vô vật mình ra giường, không cho nói tiếp, ẻm đấm vào ngực mình thụp thụp muốn ná thở

Lúc này cái vết thương nó nhói lên, mình nhăn nhó gào hét 1 tý thì Tiểu Thiên mới thả ra, bộ mặt rất là quan tâm hỏi:

"Anh sao rồi"

"Anh ổn, em bạo lực quá đi, anh là con người mỏng manh, em nỡ nào đánh anh như vậy hả ?"

Tiểu Thiên làm mặt đáng thương bảo:

"Em xin lỗi mà"

Mình vội ôm Tiểu Thiên vào lòng rồi xoa xoa, xong bảo:

"Không sao cả, hehe, anh rất là trâu bò"

Tiểu Thiên cũng cười tít mắt, xong ẻm ngồi dậy, luồn ra sau lưng mình, vạch áo mình lên xem vết thương.

Tiểu Thiên đưa tay sờ vào vết thương, nói chung vẫn hơi đau, nhưng mình chịu đc.

Lúc này mình quay nhìn lại, Tiểu Thiên rươm rướm nước mắt, 2 tay múa múa:

"Anh đau lắm phải không ?

Em rất sợ khi thấy anh ngất đi lúc trước"

Mình xoa xoa Tiểu Thiên mấy cái, rồi bảo

"Không sao mà, anh đã nói là anh sẽ bảo vệ em mà"

Lúc này mình mới để ý, mới có 1 tuần mà Tiểu Thiên xanh xao hốc hác còn hơn cả mình, 2 mắt thâm quần vì không chịu ngủ, tròng mắt thì tia máu nổi lên, nhìn rất thương.

Mình thở dài không nói gì.

Tiểu Thiên lúc này chủ động tựa vào lòng mình, 2 tay múa múa nói tiếp:

"Em nhớ anh thật đó"

Mình cũng nói lại

"Anh cũng nhớ em"

Thế rồi 2 đứa im lặng 1 lúc, lúc sau mình mới vào chủ đề, bảo là Tiểu Thiên sữa soạn đi, rồi qua nhà mình ăn tối.

Tiểu Thiên há hốc mồn, xong hí ha hí hửng lon ton đi tắm rữa thay đồ, mình cũng xuống dưới nhà ngồi đợi.

Mama pha cho ly nước chanh rồi ngồi nói chuyện tý xíu với mình.

--------------

Không lòng vòng nữa.

Trước lúc đi, cũng không dặn dò gì Tiểu Thiên hết, tại mình tin tưởng Tiểu Thiên có thể lấy lòng đc Gấu Mẹ và Bố già nhà mình.

Mình để Tiểu Thiên tự nhiên, không gây áp lực gì cả.

Tiểu Thiên bước ra khỏi phòng, xuống dưới nhà...

1 cái áo thun ôm body màu trắng, vận ở ngoài là áo sơ mi caro đỏ, quần jeans và đôi dép lào thần thánh của em ấy.

Mình chở về tới nhà...

Nói thật là bản thân mình lúc đó khá hồi hộp, không biết sẽ thế nào khi 2 vị phụ huynh đại nhân biết con trai hai người yêu 1 người khiếm thính (áp lực gia đình cũng nặng lắm đấy).

Dừng xe, mở cửa...

Mình đi trước, Tiểu Thiên đi sau.

Tiểu Thiên hơi nhát, nên 1 tay nắm lấy cái đuôi áo thun của mình.

Mình bước vào nhà, thấy Bố già và Gấu Mẹ đang ngồi coi chỉnh tề... mình hít 1 hơi rồi bảo:

"Con mới về, này là ... bạn con"

Lúc đó ko dám nói bạn gái

Xong rồi Bố Già kêu:

"Vào nhà chơi đi con"...

Mình mới khều khều Tiểu Thiên vô nhà, Tiểu Thiên cũng lễ phép khoanh tay gật đầu chào 2 người.

Xong rồi mời Tiểu Thiên ngồi, mình thì đi lấy nước.

Đem ra thì mọi người cứ im lặng nhìn nhau.

Có Gấu mẹ lúc này mới nói:

"Dễ thương quá, da trắng nõn à"

Tiểu Thiên thì có nghe đâu, thấy Gấu mẹ nhà mình mấp mấy môi, có biết nói cái gì, căn tròn hai mắt nhìn sang mình.

Mình vội làm thủ ngữ...

"Mẹ anh khen em dễ thương đó"

Tiểu Thiên lúc này cười, quay sang gật đầu với Gấu mẹ.

Lúc này Gấu mẹ mới đứng hình

...

Nói qua chuyện này 1 chút, thật sự là cái việc mình quen Tiểu Thiên, gia đình chưa hề biết, tới hôm nay đùng 1 cái, nhờ vụ tai nạn mới có dịp để giới thiệu Tiểu Thiên, mà thời gian rồi mình cũng không biết lựa lời để nói thế nào, cứ thế suy nghĩ mãi thì cũng tới ngày dẫn Tiểu Thiên về...

Bố già lúc này lên tiếng, giọng âm trầm như sát thủ:

"Con bé bị câm à ?"

Mình gật đầu "Vâng"

Thế rồi hai người nhìn chằm chằm vào Tiểu Thiên, làm ẻm ngượn đỏ mặt, cuối gầm mặt xuống.

Mình lúc này vội bảo :

"Ba mẹ có gì muốn hỏi ẻm không ?

để con phiên dịch lại"

Bố già em ko nói ko rằng, gật đầu với Tiểu Thiên 1 cái rồi đứng lên, bảo :

"Tui lên đi nằm trước đây"

Xong chỉ còn 3 người là Gấu Mẹ, mình, và Tiểu Thiên.

Mình làm thủ ngữ với Tiểu Thiên.

"Đây là mẹ anh, còn người kia bà ba anh, ba anh bị đau đầu nên đi ngủ sớm"

Xong rồi lại quay qua Gấu mẹ

"Này bạn con, quen biết thì tình cờ thôi, quen nhau cũng lâu rồi, ẻm bị khiếm thính nên không nghe nói được.

Có gì muốn hỏi muốn nói thì con phiên dịch lại cho"

Gấu mẹ bảo:

"Hai đứa quen bao lâu rồi ?"

Mình quay sang Tiểu Thiên để phiên dịch, Tiểu Thiên hiểu ý, vội đưa 7 ngón tay lên.

Mình tiếp lời "7 tháng"

"Vậy con tên gì ?"

Mình lại làm thủ ngữ phiên dịch, Tiểu Thiên lúc này lơ ngơ, lóng ngóng, múa múa tay.

Mình nói

"Là Tiểu Thiên (tất nhiên là tên thật của ẻm ko phải là tên này)"

Gấu mẹ gật gù đầu rồi hỏi tiếp:

"Con giờ mấy tuổi ?"

Nói chung giờ mình viết thì các bác cứ hiểu là Gấu mẹ và Tiểu Thiên nc vs nhau, mình đứng giữa phiên dịch, ko có gì liên quan cả.

"17 ạ"

"Con dễ thương quá, con ở lại ăn cơm với cô chú nha"

Tiểu Thiên gật nhẹ đầu.

Nói chung cơm nước cũng đã có sẳn, chỉ là đợi mình về ăn cơm.

Bố Già đc Gấu Mẹ hú xuống ăn cơm, cũng lục tục đi xuống, thằng ku em nhà mình cũng xuống, thấy Tiểu Thiên cái nó cười.

Tiểu Thiên cũng hồn nhiên, đưa hai tay véo 2 cái má bự của thằng em mình (thằng nhóc hơi béo con 1 chút, dễ cưng lắm).

2 đứa hình như hợp nhau hay sao ấy, vừa gặp chạm qua chạm lại là ngồi giỡn như con nít.

Mình thì dọn cơm, còn Tiểu Thiên thì rất vô tư và hồn nhiên ngồi bẹp luôn xuống đất chơi quẳng tù tì nhéo má với thằng em mình

Gấu mẹ nhìn xong cái quay qua hỏi mình:

"Con nhỏ xinh mà bị câm uổng quá"

"Dạ"

"Mà nhìn nó khờ khờ kiểu gì vậy con ?"

"À, do ẻm ít khi đi chơi lắm, quanh quẩn trong nhà ko à, đâu có biết gì đâu, nên thành ra tính con nít vậy đó"

Gấu mẹ gật gù rồi không nói tiếp, riêng Bố Già im lặng (tính ổng đó giờ vậy á, cứ im im ko à).

Dọn cơm xong, gọi 2 "bé" lên bàn ăn cơm, Tiểu Thiên và thằng ku em.

Nói chung bữa ăn cũng vui, Tiểu Thiên lễ phép biết gắp đồ ăn cho Bố Già nhà mình, rồi tới Gấu mẹ, và thằng em, tất nhiên mình cũng có phần.

Đang ăn thì Bố Già mới nói chuyện, ổng hỏi sơ sơ như là tên tuổi, nhà ở đâu.

Bữa ăn ở nhà mình thì nó cũng im ắng, mọi người ít khi nói chuyện vs nhau lắm, nên cũng ko có gì đặc biệt.

Ăn xong thì mình đã hứa với Gấu Mẹ là đi rữa chén ngay tối hôm đó (bình thường toàn để trưa hôm sau mới rữa).

Mình dọn đồ, Tiểu Thiên cũng sắn tay áo vào phụ mình rữa chén.

Khổ cái là cái chổ nó nhỏ, 2 đứa lúi cúi qua lại, gặp Tiểu Thiên thì cái tính hậu đậu nữa, đụng suýt rơi chén mấy lần.

Thế xong, ít nhất bạn gái tới nhà cũng thể hiện cái gì đó.

Thế rồi mình nảy ra ý định, gọt trái cây cho Bố Già, Bố Già đc cái thích ăn trái cây lắm.

Thế rồi đưa dao với mấy trái táo cho Tiểu Thiên gọt.

Mình đứng kế bên rữa chén, nhìn ngang qua thấy ẻm gọt Táo đẹp lắm

Vậy là ghi điểm được với Bố Già rồi.

Nói chung tình hình có vẻ tiến triển tốt.

Bố già ăn táo, Gấu mẹ coi TV.

Thằng ku em chạy lòng vòng đâu đó, Tiểu Thiên đứng coi mình rữa chén.

Rữa chén xong, 15p...

Mình dẫn Tiểu Thiên ra ngồi ở ngoài, Thấy Bố già cầm miếng táo đưa lên rồi gật đầu, tỏ ý khen ngon, ăn đi.

Tiểu Thiên cũng đưa lấy 1 cái rồi đút cho mình ăn

Mình bây giờ lại là đứa ngượn đỏ mặt, ăn miếng táo mà mát lòng mát dạ

Xong lúc này thằng em mình lại xuất hiện, nó đứng từ sau chọt bụng Tiểu Thiên.

Rồi, 2 đứa sáp nhau là giỡn, Tiểu Thiên cũng quay lại chọt bụng thằng ku (bụng nó to, ôm đã lắm).

Giỡn nhau kiểu gì một hồi cũng lôi mình vô giỡn luôn, Tiểu Thiên quay qua chọt bụng mình.

Thấy 2 Phụ huynh đại nhân cười ko có ý kiến gì, thôi kệ, lâu lâu mới đc 1 bữa làm con nít trong nhà.

Thế là 3 đứa quay nhau thọt lét.

Mình thì vì vết thương lâu lâu bị đau, cười nó cũng đau

... thế là lắm lúc đang giỡn bị dừng lại.

Tới độ 9h tối thì Bố già kêu chở Tiểu Thiên về, vì cũng tối rồi.

Tiểu Thiên cười, gật đầu chào mọi người trong nhà rồi cũng về nhà.

Thằng em mình nó cứ kiểu luyến tiếc, cứ gọi tên Tiểu Thiên

)

Lúc về tới nhà, mình có ở lại hỏi Tiểu Thiên thấy thế nào.

Ẻm cũng thật thà trả lời:

"Em rất là hồi hộp, tim đập mạnh, nhưng mà sau đó thì không sao cả, em thấy vui, lần đầu tiên em mới biết nhà anh"

mình cũng nói:

"hehe, mẹ anh khen em dễ thương, còn bố anh thì chắc cũng chịu em rồi"

"Bố anh giống bố em, nhìn rất bự và to lớn, dữ dằn trâu bò nữa" (mình dịch theo cách nói Tiểu Thiên thôi)

Rồi xong, đêm té về nhà...

Gấu mẹ có lời khen về Tiểu Thiên là hiền, dễ thương, ngây thơ, chân thật... nói chung là vậy

mọi thứ đều tốt

-----------------

cứ từ từ ...

Cơ mà ngoài lề 1 tý, cách đây 2 hôm Lão Gia gọi điện thoại cho mình, gọi bảo qua nhà, lúc đó 3 giờ chiều.

Qua nhà Lão gia thì thấy 4 thằng ôn dịch hôm rồi đập mình

, 4 thằng ăn bận đàng hoàn lịch sự lắm, ko giống trẻ trâu như đêm đó.

Có điều mặt mũi thằng nào cũng bầm tím, có thằng thì bị khâu vết thương tùm lum.

Mama thì ngồi trên salon, Lão gia cũng ngồi nhâm nhi trà, mình vừa qua thấy cảnh đó hoảng cả hồn.

4 thằng đấy thằng nào cũng ko dám ngóc đầu lên hết.

Lão gia kêu mình ngồi xuống, xong rồi bảo:

"Phải 4 thằng này hôm bữa chém mày không con ?"

Mình dạ thưa bảo:

"Vâng, đúng rồi chú"

Lão gia đứng lên xong, chỉ vào thằng đầu tiên hỏi:

"Thằng này chém mày ?"

Mình lắc đầu, ko phải

Thế rồi ổng cứ như vậy, chỉ tới thằng thứ 3, thì đúng là thằng chém mình 1 nhát, Mình vừa gật đầu nói đúng, thì Lão gia đưa tay bát đầu thằng kia 1 cái thiếu điều nó muốn đập đầu xuống bàn...

Lão gia bảo:

"4 thằng bây ngon không ?

Thanh niên không lo làm ăn, lo đi cướp bóc, chém người, 4 thằng mày quỳ xuống đây cho tao"

Lúc này giống mấy phim giang hồ trong vậy á các bác, 4 thằng lần lượt quỳ xuống khoanh tay lại.

Lão gia bảo:

"Mày cướp ai không cướp, cướp con gái tao, tụi bây chán sống chắc ?"

Bốn thằng vội líu ríu nói :

"Tụi con không biết, con xin lỗi"

Lão Gia lại đập đầu từng thằng rồi nói:

"Xin lỗi con mẹ mày"

Rồi ổng giảng đạo cho 1 tràn, đại khái là thanh niên cao to, không có học hành thì cũng đi tìm cái nghề cho nó ra hồn để giúp ích cho xã hội, đi cướp bóc hại nước hại dân, người với người chứ có phải người với thú đâu mà làm cái hành động chém giết đó.

Nói 1 hồi xong rồi thì ổng bảo:

"4 thằng bay xin lỗi thằng này cho tao"

Mình vội đứng lên bảo:

"Thôi thôi, con đâu có sao"

Lão gia quay sang lườm 1 cái, rồi thôi, nín luôn cho lành

Bốn thằng quỳ xin lỗi mình.

Cảm giác cứ như anh đại xã hội ấy

Thế rồi Lão gia bảo:

"Cút ngay cho tao, lần sau gặp thằng này ở đâu, phải cuối chào nó 1 cái.

Tụi bây còn kiếm chuyện gì nữa tao chém chết hết"

Bốn thằng lục đục chào Mama với Lão gia và Mình rồi té gấp về.

Lão gia cũng lên phòng ngay sau đó, Mama thì đề nghị phụ mình làm bếp, Tiểu Thiên thì đi học chưa về.

Mình phụ bếp 1 lúc xong, Tiểu Thiên học về rồi ăn cơm chung.

Xong rồi cũng về nhà.

----------

Bữa rồi, cách đây vài hôm.

Mình đang ngồi ở nhà, vừa ăn cơm xong thì tự dưng thấy Tiểu Thiên đạp xe qua nhà mình.

Bữa đó hơi bất ngờ, mình ra mở cửa, thấy Tiểu Thiên, mình làm thủ ngữ:

"Em đi đâu đây ?"

Tiểu Thiên không nói gì, ngồi thụt lùi lại cái yên sau xe đạp.

Xong 1 tay vỗ vỗ vào yên trước, rồi cười toét lên.

Mình hiểu ý, thế là vào thay cái quần, đạp xe đạp chở Tiểu Thiên đi chơi.

Hỏi ra mới biết hôm đấy Lão Gia và Mama kéo nhau đi chơi :v

Hai đứa lóc cóc đạp xe ra 1 quán cafe gần đó.

Vừa ngồi xuống bàn thì Tiểu Thiên móc trong túi xách (cái túi xách cũ đến giờ vẫn chưa hiểu vì sao Tiểu Thiên lại luôn mang theo bên người ) ...

2 cái khung ảnh, bên trong 2 cái khung ảnh là hình mình với Tiểu Thiên.

Hình này là lúc mình sang nhà Tiểu Thiên làm bánh bao, xong rồi hai đứa lấy bột trét vào mặt nhau thành mặt mèo.

đc Lão Gia chụp hình lại.

Tiểu Thiên đặt lên bàn, xong rồi lại lấy trong túi xách ra ... quyển sổ...

Quyển sổ mà hai đứa từ ngày đầu gặp nhau, rồi yêu nhau dùng để nói chuyện.

Từ dạo mình học thủ ngữ, mình với Tiểu Thiên không còn dùng đến bút giấy nữa, đúng là có cảm giác thiếu vắng.

Mình đưa tay lên làm thủ ngữ.

Vừa định hỏi thì Tiểu Thiên ngăn lại, xong rồi lại lấy quyển sổ ra, mở ra rồi ghi:

"Em luôn đọc quyển sổ mỗi buổi đêm khi ngủ, em rất suy nghĩ và nhớ cảm xúc khi anh viết lên cùng em trong quyển sổ.

Em quyết định chúng ta sẽ dùng lại quyển sổ như trước đây"

Mình bất giác cười rồi xoa đầu Tiểu Thiên, mình ghi lại:

"Vậy thì anh sẽ mua cho mình 1 quyển sổ mới, tại quyển sổ này gần hết rồi"

Tiểu Thiên cười, ghi:

"Anh thích không? em làm đó"

Tiểu Thiên ghi xong rồi chỉ vào 2 cái khung ảnh.

Mình trợn mắt lên rồi ghi lại:

"Em làm đó hả ?"

"Đúng rồi"

"Giỏi quá"

Ghi xong mình hôn vào trán Tiểu Thiên 1 cái, hai đứa cũng đã quen rồi, thái độ Tiểu Thiên lúc bấy giờ không còn đỏ mặt nữa mà lại là cười và ngoan ngoãn lắm.

"Tất nhiên em rất giỏi, em tự tìm cách học hỏi để làm"

"Nhưng sao lại có 2 cái"

thật ra biết thừa là làm 2 cái, 1 cái cho ẻm, 1 cái cho mình rồi.

"Anh vẫn ngu ngốc thật đó, đó là vì em cần giữ một cái, và anh sẽ cần giữ 1 cái.

Nếu không sẽ không công bằng"

Mình cười lớn, xong rồi lấy 1 cái khung ảnh lên ngắm nghía, đúng là làm bằng tay, hơi thô nhưng rõ ràng là thấy có sự tỷ mỹ cẩn thận ở trong đó.

Mình xoa đầu Tiểu Thiên, xong mình ghi:

"Anh sẽ luôn giữ kỹ"

Tiểu Thiên hơi đỏ mặt, cuối đầu xuống:

"Em cần anh giữ gìn thật kỹ lưỡng, điều đó rất rất rất quan trọng đó"

Mình gật gù, xong đặt lại lên bàn.

Lúc đấy, NV tới đặt nước xuống bàn.

Mà bữa đấy Tiểu Thiên gọi ly nước ép gì đấy to tổ chảng thằng ku nhân viên có vẻ mới vô làm, nhìn cách bưng ly trà và cầm mâm là mình biết (kinh nghiệm hơn 2 năm làm phục vụ)

Thằng đấy làm sao đổ nguyên cái ly nước ép lúc đặt xuống vì lý do : 1 đống thứ đc bày trên bàn mà nó không dám nói với mình là "anh ơi dẹp bớt để em đặt nước" nó cứ ráng để rồi đụng vào cái khung ảnh rồi làm rớt ly.

Mình thì cũng không nóng tính, thấy thằng ku vừa làm đổ xong vội vàng lấy khăn lau ngay, xin lỗi rối rít.

Nhìn qua 1 cái, thấy Tiểu Thiên đang ôm cứng ngắc 2 cái khung ảnh vào trong lòng.

Nhìn lúc đó đáng yêu lắm các bác, dù rằng trong chưa tới 1 phút đâu, nhưng nhìn thấy rõ là Tiểu Thiên coi đó như là kho báu của mình vậy, ôm cứng vào trong ngực, gương mặt cau có, cái môi nhỏ thì dẩu lên (biểu hiện lúc bực mình).

Nhìn thương phải nói

Thằng nhân viên đi rồi, Tiểu Thiên mới mở ra xem.

Ẻm thở nhẹ 1 cái xong, cẩn thận đặt 2 cái khung ảnh lại trên bàn rồi ghi:

"May quá, không sao hết, thật nguy hiểm đó"

Mình nhẹ nhàng lấy 2 cái khung ảnh đặt lại vào trong túi xách của Tiểu Thiên, xong ghi:

"Cất vào đây, rồi tối đưa lại cho anh ^^ "

Tiểu Thiên cũng cười, thế rồi 1 lúc sau nv phục vụ khác ra xin lỗi và đền lại cho 1 ly nước khác.

Hai đứa ngồi giỡn cho đến khi có tin nhắn của Lão Gia gọi Tiểu Thiên về, mình đạp xe đưa Tiểu Thiên về nhà mình, xong rồi lấy xe máy tiễn về tận nhà.

Lúc về được hôn cho 1 cái vào má

---------------

Hôm Chủ Nhật qua

Sáng sớm mình tới 1 quán cafe nhỏ nhỏ nằm trong hẻm, quán này là một tiệm bán hoa và cả cafe, quán theo mô hình cafe take away bàn gỗ thấy rất nhiều ở SG dạo gần đây.

Mình đến và đặt trước 1 bó hoa cát tường.

Xong buổi trưa nt sang Tiểu Thiên.

"Tối nay anh sang chở em đi chơi nhé"

Thế rồi đến tối, phóng sang nhà Tiểu Thiên, chào Lão gia và Mama mấy câu xong mình nói:

"Cho con gửi nhờ xe ở đây, con lấy xe đạp chở Tiểu Thiên đi"

Hai người cũng gật đầu đồng ý, mình lấy xe đạp lóc cóc chở Tiểu Thiên đi.

Đến nơi, Tiểu Thiên hí hửng chạy lon ton ngay vào quán, nhìn khắp xung quanh rồi quay sang nhìn mình, miệng há hốc ra.

Như con nít ấy, chạy khắp nơi rồi nghịch mấy bông hoa.

Anh chủ quán cafe cũng còn trẻ, chắc tầm hai mấy nhìn thấy thế cũng cười.

Mình thì ngồi yên vị ở bàn rồi, anh ấy tới và đưa mình menu.

Mình gọi nước và nhắc anh ấy là sáng đã đặt 1 bó hoa.

Anh nháy mắt, rồi gật đầu.

Tiểu Thiên mãi một lúc sau ngửi hoa nhiều quá thì hắc xì... lúc này mình mới đến kéo vào chổ ngồi.

Trong quán vắn, cũng chỉ có 1 cặp nam nữ đang ngồi nhìn laptop.

Tiểu Thiên lấy giấy bút ra ghi:

"Thật tuyệt đẹp quá"

"Em thích không ?"

"Rất rất rất thích đó, bông hoa xung quanh căn phòng thật tuyệt đẹp"

Mình cười, Tiểu Thiên lại tiếp tục nhìn xung quanh.

Một lúc sau thì anh chủ quán bưng nước ra, xong mình nói lấy hoa ra giùm.

Ảnh gật đầu rồi lại lui vào trong.

Mình ghi xuống sổ, bảo Tiểu Thiên:

"Nhắm mắt vào, anh có 1... món quà bí mật bất ngờ cho em"

Tiểu Thiên tròn hai mắt nhìn, xong lại ghi:

"Không được dụ để hôn em"

Mình gãi đầu

"làm gì có, mà anh hôn em thì có sao đâu"

Tiểu Thiên mặt hơi đỏ 1 tý (da em ấy trắng lắm nên ngượng phát là nhìn thấy mặt đỏ ngay).

Em ấy ghi:

"Không có đâu, ý em là..."

Lúc này mình ngăn Tiểu Thiên lại, rồi ghi:

"Cứ nhắm mắt lại"

Vì lúc đấy thấy anh chủ quán đã đi ra tay cầm bó hoa.

Tiểu Thiên cũng ngoan ngoãn nhắm mắt.

Mình đón lấy bó hoa từ tay anh chủ quán, xong nhẹ nhàng đứng lên, vòng qua bên ngoài, rồi đứng ngay sát bên cạnh Tiểu Thiên.

Mình nhè nhẹ lấy bó hoa đưa gạ gạ vào gương mặt của ẻm, Tiểu Thiên mở mắt ra... thấy bó hoa, hai mắt tròn xoe nhìn chăm chú...

Bên trên bó hoa có 1 tấm thiệp mà buổi sáng mình có ghi

"Anh yêu em, Tiểu Thiên"

Tiểu Thiên nhận ra ngay chữ của mình, em ấy lập tức đứng phắc dậy, ôm chằm lấy cổ mình.

Ôm cứng ngắc 1 lúc mới chịu bỏ tay ra, mình ngồi lại chổ ngồi.

Tiểu Thiên vẫn giữ bó hoa trong lòng, em ghi:

"em thật cảm giác đau đầu và hoa mắt"

Vừa đọc xong là mình hoảng hồn, mình ghi:

"em có sao ko vậy?"

Nhìn lại thấy mặt Tiểu Thiên đỏ bừng bừng.

Tiểu Thiên lại ghi:

"Không, em không biết vì em cảm thấy đau đầu chóng mặt thật kỳ cục.

Nhưng em rất vui hạnh phúc vì hoa của anh, chúng thật đẹp tuyệt.

Em lúc nãy còn có suy nghĩ đó không dành cho em, và em biết nét chữ của anh khi đó em nhận biết rằng anh dành tặng hoa cho em và em thật cảm thấy hạnh phúc vô cùng"

Mình cười và ghi:

"em vui là được rồi"

Tiểu Thiên hít lấy bó hoa rồi lại ghi:

"anh nhắm mặt lại"

Mình cũng chẳng hỏi lại nhiều, nhắm mắt lại...

1 lúc sau thì 1 bờ môi ngọt ngào nhẹ nhàng chạm vào môi mình.

Trong tích tích tắc...

Và sau đó...

Xoảng...

1 tiếng

Tiểu Thiên vì chồm lên hôn mình rồi vô tình làm đổ ly nước trên bàn.

Mình vội mở mắt ra thì thấy Tiểu Thiên hoảng hốt vì ly vỡ.

Mình vội dùng tay nói Tiểu Thiên ngồi yên, coi chừng bị mảnh vỡ làm chảy máu

Anh chủ quán cũng vội phóng ra dọn dẹp và trấn an.

Tiểu Thiên hai tay che mặt không dám nhìn đâu hết.

Anh chủ quán thu dọn cấp tốc xong xui, mình mới khều khều Tiểu Thiên.

Tiểu Thiên buôn tay xuống là lập tức dùng thủ ngữ nói:

"Em không cố ý, thật xấu hổ quá"

Hai mắt đỏ ké, nhìn thấy thương quá, mình vội đứng lên ôm vỗ về... rồi đứng từ sau lưng Tiểu Thiên choàn tay tới trước ghi vào cuốn sổ (cũng may ko bị ướt) trên bàn.

"Không sao cả, anh cảm ơn em"

...

Thế rồi 2 đứa tính tiền và té khẩn cấp vì Tiểu Thiên bị ngại không dám ở lại

Tất nhiên là đêm Chủ Nhật kết thúc vs khung cảnh lãng mạn là Tiểu Thiên ngồi sau tựa vào lưng mình và trên giỏ xe có 1 bó hoa rất đẹp.

(Có điều kinh nghiệm lần sau là ko bao giờ đi qua những đoạn đường có dốc)

---------

Hồi chiều nay đi cafe với Tiểu Thiên.

Ngồi nói chuyện lúc thì Tiểu Thiên đi vệ sinh, lúc sau te te đi ra, mặt mày hớn hở cầm 1 cái điện thoại, 1 sky

Mình vội hỏi:

"Đt của ai vậy?"

Tiểu Thiên ghi lại trả lời:

"Em thấy điện thoại bên trong phòng vệ sinh em đi, em không biết của ai, tò mò cầm lên rồi em đến đây để hỏi anh"

Mình đưa tay lấy cái đt, tìm mở nguồn, nhưng mãi 1 lúc thì không được, đoán là hết pin.

Mình ghi:

"Điện thoại hết pin rồi, vậy giờ em tính làm sao ?"

Tiểu Thiên chau mày 1 lúc xong ghi đáp:

"Điện thoại thật đẹp đó, em chưa bao giờ thấy điện thoại này.

Em muốn giữ lại nhưng chủ nhân điện thoại sẽ buồn rầu mất điện thoại, giống hệt như em buồn rầu bị ba không cho phép dùng điện thoại.

Em suy nghĩ mình nên tìm cách tìm ra người chủ nhân điện thoại để đưa điện thoại lại cho người đó, em suy nghĩ người đó sẽ vui hạnh phúc như em đó"

=.=

Tiểu Thiên ghi cho 1 tràn xong, mình mới bảo:

"Nhưng bây giờ điện thoại không mở lên được, anh cũng không biết làm sao để trả lại cho người ta"

(Thật ra lúc đó mình quên mất là mình có thể đưa cho quản lý để giữ đó)

Tiểu Thiên cầm điện thoại lên xem 1 lúc, mặt suy nghĩ như bà cụ non.

Mãi 1 lúc sau thì ghi:

"Em không biết làm sao đó"

Thế rồi hai đứa ngồi nghĩ cách làm sao để trả lại đt cho chủ nhân

(ko hiểu tối nay ăn cái quái gì mà ngu dã man, ko nghĩ tới cái việc đưa cho quản lý luôn).

Mà mình thì cũng ngu ngơ ba cái điện thoại, tính tìm cách gỡ sim rồi lắp vào đt của mình, biết đâu người ta gọi tới được, nhưng loay hoay ko rõ gỡ sim ở đâu, nên lại đành bó tay

Tiểu Thiên thì ngồi cứ gãi đầu, bộ dạng suy nghĩ chuyện lớn lao kinh khủng lắm.

Cuối cùng, may phước kiểu gì tự dưng có 1 ông chú đi cùng 1 bà cô bước đến.

Mình nhìn là nghi rồi, đúng y như rằng.

Ông chú lên tiếng:

"Cháu ơi, cái điện thoại này là cháu nhặt được trong nhà vệ sinh phải không?"

Mình gật đầu nói:

"Vâng, đúng rồi"

Lúc này bà cô đi chung vs ông chú mới bảo:

"Điện thoại của cô đó cháu, khi nãy cô vào phòng vệ sinh rồi để quên"

Mình hỏi:

"Cô chú ngồi đâu vậy ạ ?"

2 người lúc này chỉ lên trên, thì ra là 2 người đó ngồi ngay sát bên cái thành lang cang, nhìn xuống phát là cái bàn mình với Tiểu Thiên đang ngồi, thế nên họ mới thấy được cái điện thoại.

Lúc này nhìn qua, thấy Tiểu Thiên ngơ ngác, mình dùng thủ ngữ giải thích lại.

Tiểu Thiên hiểu ra xong, ngay lập tức là cầm điện thoại hai tay đưa cho ông chú vs bà cô đấy, rồi cười.

Hai người đó nhận lấy, Họ gật đầu cười, rồi bà cô nói:

"Bạn gái cháu bị...

à không nói được à?"

Mình "vâng" 1 tiếng.

Ông chú kia chắc lưỡi, thở dài bảo:

"Đẹp mà bị vầy uổng quá, cháu là anh trai của cô bé à ?

À mà, cho cô chú ngồi đây nói chuyện được không ?"

Mình lúc này sực nhớ là 4 người đang đứng nói chuyện

...

Mình vội mời họ ngồi.

Mình bảo:

"Không, cháu là bạn trai của em ấy"

Hai người như kiểu không tin vào những gì mình nói ấy, trợn mắt lên, nhưng xong họ lại cười.

Mình thì quay qua Tiểu Thiên, thấy ẻm ngồi bất động, mình làm thủ ngữ rồi bảo:

"Cô chú này nói cảm ơn em nhiều lắm"

Tiểu Thiên hơi e ngại, nhìn về phía 2 người lớn tuổi rồi nhẹ nhàng gật đầu.

Cô chú kia cũng gật đầu cười lại, xong ông chú quay qua bảo mình:

"Con nói giùm cô chú cảm ơn cô bé nhé"

"Con nói rồi"

"Ohhhh"

...

Xong xuôi, lúc này thì hai người ngồi hỏi han này nọ, khen Tiểu Thiên dễ thương, xinh xắn v..v...

Mình thì ngồi giữa trung gian, họ khen Tiểu Thiên cái gì, mình đều nói lại cho Tiểu Thiên.

Tiểu Thiên thì đỏ mặt, cứ cười mỉm mỉm rồi cuối gầm mặt xuống

Nói chuyện tầm 30 phút thì hai người đứng lên đi về, mình với Tiểu Thiên lại ngồi tiếp tục nói chuyện.

Tiểu Thiên lúc này ghi giấy bảo:

"Nhìn họ đó thật hạnh phúc vui vẻ bên nhau đó"

"đúng rồi đó, do em tốt bụng trả lại điện thoại cho họ, họ mới vui thế đó"

"Em cũng rất vui vẻ, vì em đã tìm được chủ nhân người điện thoại để trả lại"

"Đúng rồi"

Tiểu Thiên tự dưng đăm chiêu 1 lúc, lại ghi:

"Nhưng có một điều gì đó em cảm thấy không tốt, em đã không tìm ra được họ.

Họ xuất hiện và lấy điện thoại trở lại, em không tốt vì không tìm ra được họ đúng ko?"

Mình cũng chịu luôn

Mình ghi:

"Không phải, đúng là 2 người đến xin lại điện thoại, nhưng bản thân em không muốn lấy cái điện thoại đó mà em muốn trả lại điện thoại cho người ta, đó là em làm việc đúng.

Em không nên suy nghĩ như vậy"

"Em không hiểu"

"Nói chung em là người tốt"

"Em là người tốt, anh cũng là người tốt"

Ghi xong rồi cười tít mắt

Mình ghi lại:

"Không, anh rất xấu xa..."

Tiểu Thiên lại chau mày:

"Không phải vậy đâu mà, anh rất tốt bụng và đáng yêu như con mèo nhỏ"

Mình cười haha, xong ghi tiếp:

"Uh uh, anh là mèo, còn em là chuột phải không ?"

Tiểu Thiên lúc này không ghi lại, mà nhìn mình dẩu môi lên rồi gật đầu...

Thế là mình quay sang véo má Tiểu Thiên 1 cái.

Tiểu Thiên không phản ứng kịp, mà mình lỡ tay véo mạnh quá

đỏ hết cả 2 gò má, Tiểu Thiên bị đau, đấm túi bụi vào vai mình, xong làm thủ ngữ:

"Anh đồ hung dữ đáng ghét xấu xa"

Biết là bị dỗi rồi, thế là mình phải khoay tay cuối đầu xin lỗi, làm mặt mếu mãi 1 lúc.

Tiểu Thiên vẫn cứ dẩu môi, "sát khí đằng đằng"...

Đến khi mình tự véo má mình thật mạnh, Tiểu Thiên thấy liền hoảng hốt lên gạt 2 tay ra, xong lại làm thủ ngữ:

"Anh điên khùng, làm như thế sẽ đau đó"

Hầy... lúc ở đó không nghĩ gì nhiều, đến khi viết mấy dòng này mới thấy... có người con gái nào lo sợ cho mình cả đến cái véo má như thế này đâu.

Mình ghi:

"Anh xin lỗi đã làm em đau, anh không cố tình đâu"

Tiểu Thiên thở dài, đưa tay véo nhẹ má mình 1 cái, rồi ghi:

"Huề đó, anh ngu ngốc thật"

"Chưa có huề, anh còn thiếu em"

"Thiếu như thế nào?"

Mình quay qua hun cái chóc vào má, Tiểu Thiên lại đỏ mặt, chau mày rồi đấm 1 cái vào vai mình, ghi:

"Anh điên khùng thật đó..."

Mình chỉ cười, Tiểu Thiên suy nghĩ gì đó 1 lúc rồi lại ghi:

"Lúc trước, em đau thật sự, nhưng em tức giận với anh vì điều đó không hề có đâu, em suy nghĩ biết rằng anh không làm em đau đâu ^^ "

Mình mỉm cười, quàng tay qua vai Tiểu Thiên, còn em ấy thì lại nghiên đầu tựa vào vai mình.

Cứ thế 1 lúc thì nhìn lại đồng hồ đã trễ, hai đứa thanh toán đi về, lúc này mới biết...

Hóa đơn đã được thanh toán rồi...

----------------------------------

sáng nay chưa gì 6h sáng thấy tin nhắn của Tiểu Thiên, nhắc qua dẫn đi ăn sáng vì tối hôm qua...

"Ngủ sớm đi =.="

"vẫn rất sớm em chưa muốn đi ngủ vì nói chuyện với anh mà"

"1h tối rồi đó, sớm gì nữa"

"Không sao, em có thể thức tiếp tục"

"@.@ vầy đi, ngủ đi, rồi sáng mai anh sang dẫn đi ăn sáng uống cafe"

"hihi, được thôi"

Thế là 6h sáng nhận đc tin nhắn, lờ mờ mặt quần áo chạy sang.

Qua thì thấy Mama với Lão Gia ngồi uống trà, đọc báo.

Mình chào hai người, Lão gia kêu vô nhà rồi bảo lên phòng mà kêu Tiểu Thiên.

Rút kinh nghiệm vụ "Trái Dâu" lần rước, lần này đưa tay thò vào trong, hơ hơ trước cho chắc, nhỡ vào lại thấy trái gì đó nữa thì khổ

Tiểu Thiên mở cửa phòng ra, nhìn mặt thấy lừ đừ, cả đêm không ngủ, tóc tai bù xù... chắc nt cho mình xong rồi nằm tiếp tới giờ.

Mình bước vào phòng xong, Tiểu Thiên lập tức lại nằm sắp xuống giường cái bẹp.

Mình bước tới, ngồi kế bên rồi lấy hai tay maxa lưng cho Tiểu Thiên.

Vừa đặt tay xuống thì Tiểu Thiên rùng mình, vùng ra, nhưng mình nhìn lại rồi bảo "Nằm im để anh làm", thế rồi cũng ngoan ngoãn nằm im, nhìn mình cười khúc khích

Cách nhau có 1 lớp vãi mà vẫn cảm thấy da mát lạnh

Maxa cho 1 lúc xong thì mình đưa 2 tay cù vào 2 bên hông Tiểu Thiên

Ẻm vùng lên 1 phát, mình lọt giường luôn

Tiểu Thiên ngẩn ra, thấy vậy lại nhe răng cười.

Mình lồm cồm ngồi dậy xong đưa thủ ngữ:

"Cười nữa sao ? em đi chuẩn bị đi"

Tiểu Thiên ngáp 1 cái rồi lờ đờ bước tới bàn gương.

Mái tóc rối sau khi ngủ xù lên 1 cục, mình tiến đến rồi lấy lược, đứng phía sau chãi tóc cho em ấy.

Tiểu Thiên đỏ mặt, cắn môi rồi cười.

Mình vừa chãi đầu xong, tiện cuối xuống 1 cái vào má Tiểu Thiên... nào ngờ lúc đấy Tiểu Thiên cục cục quay đầu...

2 đứa đụng đầu vào nhau đau điếng

2 Đứa bật ngược ra sau, mạnh đứa nào đứa nấy ôm mặt ôm đầu... rồi nhìn nhau cười như đúng rồi.

Mãi một lúc sau thì Tiểu Thiên mới đứng lên, tiến tới mình...

sau đó đứng ngay trước mặt.

Xin thề là quen nhau bao lâu rồi, hôn nhau cũng bao nhiêu lần rồi, mà hễ lần nào mà Tiểu Thiên có cái kiểu chủ động là tim mình cứ sao xuyên

Tiểu Thiên nhón gót đưa môi hôn vào môi mình 1 cái chóc, sau đó thì lại gục đầu vào lòng, ôm mình cứng ngắc, đầu cứ dụi dụi vào ngực như con mèo làm nũng.

Mãi lúc sau buông ra thì nhe răng cười, xong làm thủ ngữ bảo:

"Ra ngoài đi, em thay đồ"

....

Thay đồ xong thì mình với Tiểu Thiên bước xuống nhà.

Lão Gia tự dưng nhìn bằng con mắt như viên đạn, trầm giọng hỏi:

"Bây làm cái gì mà lâu lắc dữ vậy"

Mình đỏ mặt lầm bầm mấy câu :"ko có gì, con đợi Tiểu Thiên chuẩn bị"...

Xong xuôi cũng té sớm để đi ăn sáng.

------------

Chào nhau ngủ lúc 10h

Ngồi học bài tý xíu, thấy ngoài trời mưa to.

Trong lòng tự dưng có chút gì rầu rầu, Xong tự dưng điện thoại có chuông báo tin nhắn tới.

"Mưa đêm ngoài trời lạnh quá kìa anh"

"Sao em còn chưa ngủ nữa"

"Vì có mưa"

"Mưa thì sao ???

"

"Vì mưa đó, mưa đêm lạnh lẽo sẽ khiến anh lạnh lẽo và không ngủ được, em nt anh bảo rằng anh nhớ đập "cái gì đó" để giữ ấm đó"

"Cái gì đó là cái gì hở em x_X"

"Em quên mất rồi, cái mềm mềm bự bự lúc ngủ đậy vào người để không lạnh"

"Cái mền ấy hả ??"

"Đúng rồi đó, hihi, cái mềm giữ ấm và anh sẽ ngủ ngon hạnh phúc"

"T_T ... hic, rồi anh nhớ rồi, em cũng phải giữ ấm, em bị phong thấp đó, nhớ mang găng tay và vớ chân vào, đắp mềm thật kỹ rồi ngủ điiiiii"

"^^ xong hết cả rồi, em đã rút vào cái mềm ấm ấp, nếu không em sẽ bị run rẩy giống như con chuột ướt."

------------------

Chiều thứ 6 mưa rã rích, buổi chiều rãnh nên chạy sang nhà Tiểu Thiên chơi.

Tiểu Thiên dạo nay cũng học hơi nhiều, thế rồi hôm nay mua ít bánh vs cafe mang sang cho Tiểu Thiên.

Mình ngồi tựa vào đầu giường, vừa nhai bánh, cái hỏi Tiểu Thiên:

"bánh ngon ko ?"

Tiểu Thiên vừa ăn bánh vừa gật đầu, nhe răng cười.

Miệng còn dính mẩu bánh, thế là đưa lưỡi liếm như môi mèo

Ăn xong, Tiểu Thiên chạy tới kệ sách, lấy ra 1 quyển album, lon ton chạy đến tựa vào lòng mình rồi mở quyển album ra.

Hóa ra là hình của Tiểu Thiên hồi nhỏ, hình đi chơi và đủ thứ linh tinh hình ảnh trên đời, nói chung hình đẹp là Tiểu Thiên nhét vào đó

Mình vòng tay ôm Tiểu Thiên, Tiểu Thiên cứ chỉ từng tấm hình rồi kể ra đủ thứ trên đời.

Mà ấn tượng nhất là 1 tấm hình Tiểu Thiên nằm sấp trên bãi cát, hình lúc 8 tuổi của Tiểu Thiên.

Tiểu Thiên kể, lần đó cả gia đình Tiểu Thiên cùng vài người "anh em con cháu họ hàng" trong nhà đi chơi, ở Nha Trang.

Đang "nhảy" lên để chụp ảnh, mà nào ngờ lúc đáp xuống bị trượt chân té úp mặt xuống cát.

Dưới cát lại có 1 miếng sò cắt trúng vào cằm dưới của Tiểu Thiên.

Kể tới đoạn đó thì Tiểu Thiên quay đầu lại, chìa cằm ra rồi hai đứa ngồi cười.

Mình đưa tay rờ thử, đúng là có một vết thẹo

Hai đứa cười xong, Tiểu Thiên bảo:

"Lúc đó thật đáng sợ, em đau lắm một lúc mởi tỉnh dậy sặc sụa nước"

"Sao lúc đó em ko đứng dậy liền mà phải đợi 1 lúc"

"Em ko biết"

Xong xuôi, ngồi bô la bô lô 1 lúc thì Tiểu Thiên tựa vào lòng mình ngủ lúc nào ko hay... mình ngồi gần nữa tiếng, tê hết cả người, cũng ngủ thiếp đi...

Chẳng biết bao lâu sau thì, nghe "E hèm" ... lờ mờ mở mắt ra thì thấy Lão Gia vs Mama đứng ngay bên giường...

Mama thì cười tủm tỉm, còn Lão Gia thì sát khí đằng đằng nhìn đồng hồ rồi bảo:

"9h tối rồi đó con trai, về nhà ngay cho tao"

Mama phụ họa thêm nữa

"Tối rồi, con để Tiểu Thiên ngủ 1 mình không sao đâu"

Thế là ngượng đỏ cả mặt, lúi cúi ôm Tiểu Thiên hạ xuống giường.

Khẩn cấp chạy về nhà

----------------

Coi như ngồi viết lại đi...

hôm nay chủ nhật, Lão Gia và Mama bảo đi công việc, nên bảo mình sang chơi với Tiểu Thiên.

Lắm lúc nghĩ cứ như vú em ấy

mặc dù mình muốn qua chơi với Tiểu Thiên thật.

Thế rồi 6h qua, hai đứa vặt vẹo ngồi coi phim.

Ban đầu tính đi chơi mà giờ chán quá, ngoài trời thì lạnh, mình lại hết tiền

... thế là ngồi nhà.

Tiểu Thiên nấu cho mỗi đứa 1 tô mỳ để ăn, ăn xong lại lấy mền đem xuống sa lông rồi hai đứa co ro vào đấy mà vật qua vật lại coi phim...

Bổng từ đâu có 1 con gián từ bên ngoài bay vào

Tiểu Thiên vừa thấy con gián là tung hết mùng mền gì lên, chạy co vào 1 góc, tay thì hươ hươ chỉ con gián.

Mình lập tức đứng phắc dậy, xua con gián.

Mà con gián rất mất dạy, nó chạy bên này, nó đậu bên kia, nó bay bên nọ, nói chung cửa nhà rộng mở mà nó quyết tâm ko chịu bay ra

Thế là mình nảy ra ý nghĩ, mình chạy vào nhà bếp, lấy 1 mớ thun ra, lại chạy ra bàn phòng khác, lấy sắp báo ra rồi làm bì để bắn con gián.

Bắn năm lần bảy lượt, cuối cùng cũng triệt hạ được đối tượng.

Con gián từ trên rớt xuống, mình lao tới chụp râu quẳng ngay ra đường...

1 chiếc xe máy đi ngang và thế là tàn đời con gián gian ác dám làm sợ Tiểu Thiên (

RIP gián )

Xong xuôi, vừa phủi tay rồi quay vào nhà thì thấy Tiểu Thiên đứng ngay phía sau, nắm áo kéo thẳng vào toilet rồi chỉ vào đó, làm thủ ngữ:

"Đi rữa tay đi"

Mình rữa tay bằng xà bông cho thơm tho sạch sẽ, cái rồi đi ra.

Vừa đi ra khỏi toilet, nhìn ra phòng khách thì thấy Tiểu Thiên đang ngồi nghịch cọng dây thun với đống bì giấy.

Ẻm đang kéo căng miếng bì trên cọng dây thun, và chĩa về hướng mình.

Mình chưa kịp phản ứng thì ... headshot...

Bụp 1 phát rồi bật ngửa ra sau, nói thì hơi quá, trúng vào cổ chứ chưa headshot.

Tiểu Thiên chạy tới, vừa cười khúc khích vừa tới đỡ mình xem có bị gì ko...

Thế rồi hai đứa nảy ra ý định...

Chiến Bì

Mình giao luật chơi, chơi 3 hiệp, ai bị bắn trúng 2 hiệp là coi như thua...

Mình còn bảo Tiểu Thiên lấy kính mát để bảo vệ mắt này nọ các thứ...

Thế là cuộc chiến bắt đầu...

Tiểu Thiên phòng thủ trên phòng ngủ của ẻm, mình phòng thủ ở phòng khách.

Hai đứa phân chia xong, rồi ngồi làm bì, cuối cùng phân chia đạn dược.

Ai về chổ náy...

Hiệp 1:

Mình rón ré lên phòng Tiểu Thiên, nhẹ tay mở cửa thì thấy trống trơn, nhìn xung quanh cũng ko thấy Tiểu Thiên đâu hết.

Mình tiến vào phòng, vòng ra phía sau giường ngủ vì nghĩ Tiểu Thiên đang núp ở đó...

Thế nhưng ko có.

Và rồi khi mình vừa quay lại thì ... bụp ... headshot ngay sau lưng.

Tiểu Thiên núp trong tủ quần áo, bắn lén mình 1 phát...

T_T

Hiệp này mình thua

---------------

Hiệp 2

lần này rút kinh nghiệm từ trận chiến trước, mình quyết định không chơi trò đột kích để lọt vào bẫy của Tiểu Thiên lần nữa.

Mình đứng canh me bắn tỉa ngay ngoài cầu thang, hướng lên phòng Tiểu Thiên, chỉ cần thấy Tiểu Thiên ra là cứ xác định

Canh me một hồi, cứ thấy Tiểu Thiên rón rén ló đầu ra rồi lại thụt đầu vào, chờ mãi một lúc thì cuối cùng Tiểu Thiên cũng xuất hiện.

Phong cách rất bá, tung cửa phóng ra.

Mình tiện tay bắn luôn 1 phát...

Bụp...

MISS

Chưa kịp phản ứng gì, đã thấy 3 viên bì giấy xé gió lao tới, tốc độ kinh hoàng, lần này mình nhũ thầm "Thôi, xác cmn định rồi

"

Tiểu Thiên 1 lúc gom 3 viên bì bắn tới, nhưng cuối cùng chẳng viên nào trúng.

Vì quá tức tối vì cú bắn Miss thần thánh, Tiểu Thiên ngồi ôm bụng cười không biết làm gì hơn.

Mình thừa lúc địch quân đang sơ hở, gài đạn và áp sát vào đối tượng.

Tiểu Thiên lúc này chỉ biết cười, hai tay chấp sau lưng, nhìn mình bằng ánh mắt biết nói "Anh tha cho em đi màaaaa"

Nhưng ...

đâu dễ vậy em.

Mình lấy viên bì chạm ngay vào mũi Tiểu Thiên...

Vừa chạm vào thì hự...

Bụng dưới đau điến, hóa ra Tiểu Thiên dùng kế Dương Đông Kích Tây, dùng ấy mắt ngây thơ quyến rũ mình để mình lơ lờ, trong lúc đó thì hai tay bên dưới đã gài bì và bắn vào bụng mình.

Tiểu Thiên chiến thắng xong, cười khoái chí.

Đưa tay bảo :

"Anh ngốc quá"

... và hiệp này... coi như hòa

-------------------

Hiệp 3.

Vì tính quyết định của trận chiến cuối cùng này, thế nên mình chuyển kế hoạch thay vì tấn công mà mình sẽ cố thủ ở dưới phòng khách.

Sự căng thẳng dâng cao cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân của Tiểu Thiên bước xuống cầu thang.

Vừa thấy mình, ẻm đã bắn liền 1 phát.

Mình lao người né tránh, phản công bằng 1 viên bì căng đét.

Nhưng vô cùng buồn là Tiểu Thiên có hành lang trên lang can để tăng mức độ né tránh.

Thế là mình miss.

Ngay lập tức, mình chui tọt vào cái khe hở giữa bàn khách và ghế sa lông để gài bì lại.

Nhìn qua thì thấy Tiểu Thiên cũng chạy nhanh xuống cầu thang, tránh người núp ngay vào bức tường bên kia nhà bếp.

Mình với Tiểu Thiên không ai dám bước ra, vì với tâm lý "Địch ko động ta ko địt", nhầm, địch ko động ta ko động.

Mình tiện tay, xé 1 mẩu giấy to rồi lấy viết ghi vào

"Đầu hàng đi, em đã bị bao vây rồi"

Ghi xong, mình vo cục giấy lại rồi quẳng qua nhà bếp.

Một lúc sau thấy hai tay Tiểu Thiên đưa lên, cứ nghĩ là ẻm đầu hàng...

Ai ngờ Tiểu Thiên làm thủ ngữ bảo là "Đưa em cây viết"

Mình quăng cây viết sang đó, một lúc sau cục giấy lại đáp lại:

"Đầu hàng là sao ?"

"Có nghĩa là chấp nhận thua đi"

"Không, anh thua"

"Không, em thua"

"Không, anh thua"

"Không, em thua"

Cứ thế như vậy, cục giấy quăng qua quăng lại 1 lúc, cuối cùng như vậy cũng không phải cách, mình đành ghi:

"Bước ra ngoài và giải quyết như người lớn"

"Nhưng em chưa lớn"

"Cứ bước ra đi"

Thế là... cả hai từ từ bước ra, ánh mắt nhìn nhau đề phòng.

Mặt đối mặt, gió quạt thổi lạnh cả sống lưng, hơi thở gấp rút...

Mình hít lấy 1 hơi, đưa tay làm thủ ngữ định nói:

"Cùng giải quyết ...

"

Bụp... một viên bì đã bắn trúng vào vai trái của mình.

Tiểu Thiên nhảy tưng tưng lên cười khoái chí, lại làm thủ ngữ "em thắng rồi" ...

Lúc này mình nổi khùng lên, lao đến Tiểu Thiên, nhấc nhẹ 1 cái đã bế được Tiểu Thiên trên tay.

Mình bước tới ghế sa lông, quẳng Tiểu Thiên lên đó 1 cái.

Lúc đó mình làm mặt dữ, như kiểu sắp giết người tới nơi.

Tiểu Thiên thì vừa cười toe tóe xong, nay lại hai mắt đỏ ké, rươm rướm muốn khóc...

Đưa tay hươ hươ

"Anh làm em sợ"

Nhìn mà tội nghiệp, nhưng nghĩ trong đầu, "Anh phải báo chùuuuu"

Thế là đưa 1 lên.... vờ như chuẩn bị đánh Tiểu Thiên 1 cái thật mình.

Tiểu Thiên vừa thấy vậy, co rúm người lại, khóc thành tiếng nấc.

Mình cuối người hôn cho 1 chóc vào má, xong nhẹ nhàng gỡ tay Tiểu Thiên ra khỏi mặt, lại hôn vào môi 1 cái nữa...

Tiểu Thiên mở mắt ra, hai mắt to tròn ướt át chớp chớp nhìn mình như con mèo con

Mình làm thủ ngữ bảo:

"Thì em thắng rồi, anh hôn em con như là phần thưởng chiến thắng đó"

Tiểu Thiên bậm môi, bật người dậy, đấm túi bụi vào ngực mình, lại tiếp tục khóc hức hức.

Mình nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy đầu Tiểu Thiên vào ngực.

Tiểu Thiên vừa dùi mặt vào ngực mình vừa khóc, tay kia thì vẫn cứ đấm vào ngực mình 1 lúc.

Mãi lúc sau mới quay qua làm thủ ngữ với mình:

"Đồ điên khùng, điên khùng"

Mình cười haha, xong bảo:

"Anh có làm gì em đâu"

Tiểu Thiên lại gục đầu vào lòng mình rồi đấm tới tấp... nói thật là bị đấm muốn trào đờm

Mãi một lúc sau mới chịu ngồi im, Tiểu Thiên đẩy chân mình khép lại xong gối đầu lên đùi mình.

Một lúc sau lại ngủ thiếp đi.

Mình thì xoa xoa ngực, nhìn lại bãi chiến trường toàn là bì giấy

----------------------

(Người thứ 3)

Chuyện hôm nay mình kể có hơi rắc rối 1 chút.

Chủ yếu là vấn đề cá nhân của mình.

Dạo đây 1 tháng, vì vấn đề tiền nông eo hẹp nên mình quyết định đi làm, làm bán thời gian ở một tiệm bánh.

Và chuyện này nói ra thì nó cũng như bao chuyện tình khác mình từng đọc, đó là người thứ 3 bổng dưng xuất hiện.

Cô gái này mình tạm gọi là "Chị gái bán bánh" cho dễ hình dung.

Chị gái bán bánh bề ngoài khá xinh và dễ thương, cao ráo, ra dáng một người đẹp, và đồng thời lớn hơn mình 3 tuổi.

Nói chung, từ lúc có Tiểu Thiên thì trong đầu mình chỉ có mỗi Tiểu Thiên, gái đẹp cách mấy cũng chẳng màn đến.

Thế nhưng từ ngày mình vào làm ở tiệm bánh này, vào làm là mình bị ấn tượng ngay bởi chị gái bán bánh vì tính tình nhiệt tình, rất có lòng với mọi người và có chút gì đó nhân hậu.

Đại khai mình vào làm, mình cũng chẳng để tâm đến ai, vì mục đích định sẳn ra trong đầu là "Vào làm có tiền, xong nghĩ, hết tiền đi làm tiếp" ...

Mình cứ trơ ra như đá, phận mình mình làm, ai cười ai nói gì đó mặc kệ, hơi tự kỷ 1 chút.

Vậy rồi một hôm thấy mình đứng im, quán cũng chẳng có khách tới mua, chị gái bán bánh đến và cười với mình, nụ cười có nét giống Tiểu Thiên là có 1 cái răng khểnh và hàm răng trắng.

Chị gái bán bánh đến bắt chuyện với mình.

Sau nhiều ngày sau đó nữa, mình với chị gái bán bánh nói chuyện nhiều hơn, sau đó chị xin nick Facebook và yahoo của mình để liên lạc.

Sau nhiều 3 tuần sau đó, thì chị gái bán bánh lại chủ động nhắn tin cho mình, chúc mình ngủ ngon và v..v.....

đại khái giống như đang "Cưa" mình vậy.

Thật ra phản ứng của mình không phải là gì cả, chỉ là phép lịch sự, người ta cư xử tốt với mình thì mình đáp lại thế ấy.

Thành ra chuyện dẫn đến 1 ngày, chị gái bán bánh hẹn mình đi chơi.

Một ngày đẹp trời vào buổi sáng, mình sang và chở chị gái bán bánh đi cafe bệt hưởng không khí.

Cuộc nói chuyện cũng không gì nhiều, đại khái hỏi sơ sơ về cuộc sống, học hành v...v....

Xong xuôi, ngồi chán chê thì nắng dần lên, Mình cùng chị gái bán bánh vào Diamon đi lòng vòng.

Thể rồi cuối cùng ngồi vào 1 cái ghế salong dành cho khách hàng mõi chân tạm nghĩ.

Chị gái bán bánh hỏi mình muốn xem phim không, mình liền từ chối vì trong đầu nghĩ là "chắc đi coi phim, lại tốn tiền".

Thế rồi chị gái bán bánh cười hiền, bảo là

"Chị có phim trong điện thoại á, không phải đi xem phim đâu"

Thế là mình "Àhhh" 1 cái rồi cười gật đầu bảo

"Ok, có thì coi à"

Thế là chị gái bán bánh lấy ra cái IP4, mở phim kiếm hiệp gì đó mình không biết tên.

Nói chung ... cái màn hình IP nó hơi bé để coi phim như thế, và mình phải áp sát đầu về hướng chị bán bánh mới coi được phim.

Tự dưng cảm giác khá hay, trong lúc coi phim, có mấy lúc vô tình tay chân chạm nhau, mình cũng cố để không xảy ra tình trạng như thế nữa.

Coi phim xong, thấy cũng gần trưa, mình chở chị gái bán bánh đi về.

Về đến đầu hẻm thì chị gái bán bánh lúc xuống xe, tự dưng tiến đến hôn vào má mình 1 cái.

Mình thật ra không hề muốn như thế, mình chẳng nói gì liền vòng xe đi về nhà.

Tối hôm đó, chị gái bán bánh có nhắn tin với mình

"Em ngủ chưa ? tối nay làm hơi mệt nhỉ ?"

"Em chưa ngủ"

"uhm, hôm nay chị rất vui vì đi chơi với em ^^"

"Vâng, em cũng thế.

Mà sao chị lại... hôn em như thế"

"^^ em không thích à, vậy lần sau chị sẽ không như thế nữa, nhìn mặt lúc em ngại mà đỏ ửng hai má lên dễ thương cực kỳ"

"=.= không, ý em là... sao chị làm thế"

"Em ngốc vậy, con gái người ta phải can đảm lắm mới hôn 1 chàng trai trong ngày hẹn đầu tiên đó.

Nói chung là chị thích em, em có muốn làm bạn trai chị không?"

Đọc xong tin nhắn là mình bủn rủn tay chân, lòng nhớ tới Tiểu Thiên rồi nghĩ thầm "Phen này đành làm tan nát 1 trái tim nữ nhi nữa vậy"

"Xin lỗi chị, nhưng mà em có bạn gái rồi"

" 🙁 thật không? hay là do em chê chị già hơn em rồi từ chối khéo ?"

"Không, là thật đó, em có bạn gái rồi, chị lớn tuổi hơn em nhưng vẫn xinh lắm"

"Khéo nịnh quá đi, nhưng em có bạn gái rồi thì buồn thật, vì hiếm lắm chị mới thấy một người con trai như em đó"

"Là sao chị ?"

"Là chị thấy em vừa làm việc nghiêm túc, chững chạc, ăn nói vừa lịch sự, vừa dẽo mỏ nữa ^^ và em cũng rất đẹp trai"

"Trời, có đâu"

"Thật đó, vừa hôm em vào làm là chị bị ấn tượng bởi em liền, hihi, chị có xổ sàng quá không nhỉ? mới làm việc chung có 1 tháng, đi chơi với em có 1 lần mà nói thích em rồi còn hôn em nữa"

"oH, ko sao, em cũng thấy chị dễ thương mà, không sao đâu, nói chung em cũng không có gì, chỉ thấy hơi bất ngờ thôi, chị biết mà, tự dưng ...

"

"Chị hiểu mà, nhưng mà em có bạn gái là chuyện của em nhé, còn chị muốn quan tâm em hay cưa đổ em thế nào là chuyện của chị, em không được cấm nhé.

Với cả chị tin là em rất gentleman để có phản ứng không hay vì hành động của chị, đúng không ?"

"Hầy, đừng nói thế, em nói rồi, em có bạn gái và em chỉ yêu mình cô bé ấy, thế nên chị đừng làm như vậy để nhỡ sau này không hay"

"Có chuyện không hay thì cũng là chị bị tổn thương mà, nhưng em yên tâm đi, chị sẽ không làm gì quá lố đâu, dẫu sao người con gái cũng cần mạnh mẽ để theo đuổi 1 chàng trai mà cô ấy thích chứ nhỉ ?"

"hề hề, thế thì tùy chị vậy"

"Vậy là coi như ok rồi nhé, giờ chị đi ngủ đây, bye em nhé ^^"

"Vâng, chào chị, ngủ ngon"

-----------------------------

Những ngày liền sau đó thì cứ mỗi đêm thì chị bán bánh lại chúc mình ngủ ngon, chị bán bánh này đúng kiểu con gái biết tâm lý, diệu dàng chăm lo tỷ mỹ.

Nếu lơ tơ thì cũng bị bà chị này cưa đổ mất

Có hôm trong tuần, buổi sáng mình đi học, trưa dẫn Tiểu Thiên đi ăn trưa (vẫn không bỏ Tiểu Thiên đâu nên các thím yên tâm), chiều thì có việc ở gia đình, thành ra tới tối đi làm là oãi người rồi.

Mà tối hôm đấy khách tự dưng đâu ra đông dã man, làm mình cùng mọi người trong quán chạy như vịt đuổi.

Đến gần 10 giờ đóng cửa thì mình mệt quá ngồi bẹp ngay trước bậc thang lối ra vào của tiệm bánh.

Đang ngồi bổng bên má mát lạnh, nhìn sang thấy chị bán bánh cầm chai nước suối áp vào mặt mình.

Chị cười rồi bảo :

"Mệt hen, uống miếng nước đi, chị để dành trong tủ lạnh cho em đó"

Mình cầm lấy chai nước rồi gật đầu cảm ơn, xong chưa kịp nói gì thì chị bán bánh lại nói:

"Tối nay em chở chị về giùm nha, hôm nay xe chị hư, chị nhờ bạn chở lên hồi chiều"

Nghe xong câu đó thì với kinh nghiệm bị dính trap của Lão Gia quá nhiều thì mình đã rất nhạy bén trong việc nhận ra trap.

Nghe mùi là biết rồi.

Nhưng suy nghĩ cách từ chối thì không được, nhà chị bán bánh cũng không gần cho lắm, mà giờ đi xe ôm thì thấy cũng không ổn.

Thế rồi đành, thở dài miễn cưỡng mà "vâng, để em chở chị về"

Tối đấy mình bận cái áo khoác mà trước đây Tiểu Thiên mua tặng (vụ cái áo 800k ấy), trên đường chở về thì chị bán bánh lại đút hai tay vào túi áo của mình rồi bảo:

"Ngoài trời giờ này lạnh quá ha"

"Vâng"

...

Mãi lúc sau thì chị bán bánh gục hẳn đầu vào vai mình luôn

bà chị này tấn công ghê quá, nhưng không nói được vì ... cũng dễ thương.

Chở đến nhà xong thì chào nhau đi về.

Tối đêm đó thì có ngồi nói chuyện với Tiểu Thiên 1 chút, Tiểu Thiên thì cũng biết mình đi làm như vậy lâu rồi ( từ trước đó cơ, đoạn này nói sau), nói xong hai đứa cũng đi ngủ.

Sáng ra thấy chị bán bánh nhắn tin chúc buổi sáng rồi dặn dò nhớ đi ăn sáng này nọ) Mình chẳng nhắn lại làm gì.

--------------

Và lần gần đây nhất, mình nói chuyện với chị bán bánh

"Kể chị nghe về bạn gái em xem, cho chị xem cô bé nào may mắn thế"

"May mắn là em mới đúng đó, kể ra thì khó lắm, mai mốt em giới thiệu chị sẽ biết"

"Em có biết là điều đó rất nhẫn tâm không ?"

"Sao???"

"Giới thiệu bạn gái của mình cho một người con gái đang thích mình đó, như vậy sẽ làm người con gái đó rất đau lòng"

"Làm quá à bà cô"

"Trời ơi, giờ gọi tôi là bà cô nữa kìa, mà chị hỏi thật nhé, bộ em thấy chị già lắm hử"

Cái mặt chị bán bánh lúc đó phải nói như con mèo con, nhìn tội không chịu được

Mình thì lấp liếm mấy câu rồi nói chuyện khác

"Không có, chị có già đâu, em nói vậy đó mà"

"Chứ sao gọi tôi là bà cô ?"

"Em quen miệng thôi"

"Hihi, chọc em đó, nhìn mấy lúc em ngại đáng yêu quá chừng"

Mình im luôn không nói, chị bán bánh tiếp

"Vậy hôm nào em dẫn chị gặp bạn gái em ?"

"Cuối tuần này đi"

Mình như mở cờ trong bụng luôn.

"Ok, cuối tuần này nhé"

"Vâng"

Xong câu chuyện đi lòng vòng 1 tý vì bà chị bán bánh cứ kiểu nói chuyện đưa đẩy làm mình cũng khó tránh khỏi việc ngược lại.

Khổ thế đấy, phụ nữ mà

-----------------------
 
Người Con Gái Khiếm Thính Của Tôi [Voz] Jp
Tiếp theo 6


à, đừng hỏi tại sao lại có phần hai, thật ra chuyện của mình cùng Tiểu Thiên cũng diễn ra sắp tròn 1 năm rồi, ngày 22/12 này là đúng 1 năm hai đứa "quen" nhau.

Tiểu Thiên ngày càng ... béo tốt ra vì cứ ăn ngủ học rồi đi chơi với mình

Mình cũng đã nói về việc làm của mình, ý là việc viết lại câu chuyện review quen nhau của mình và Tiểu Thiên rồi up lên Voz ấy

Trước hết thì để mình kể lại việc đó cho các bác

Hôm đấy, mình mở Voz lên và cho Tiểu Thiên đọc cái thớt này.

Phản ứng của Tiểu Thiên khá là buồn cười sau khi đọc xong:

"Anh viết văn dở ẹc" (chẳng biết học đâu từ dở ẹc )

Chỉ thế thôi đó.

Mình gần như kiểu bị sock.

Mình hỏi:

"Em có cảm giác gì không ?"

Tiểu Thiên cười rồi ghi: (mình viết vào cuốn sổ mới, sổ cũ đầy rồi, vs cả viết vào sổ thì còn lưu lại được)

"Em thật sự hạnh phúc vì khi đọc hết điều anh viết văn dở ẹc"

"Đừng có nói anh viết văn dở nữa"

Tiểu Thiên lại cười:

"Anh viết dở ẹc thật đó, em trí nhớ thật là kém cỏi, nhiều lần em quên mất những điều kỷ niệm vui vẻ này, nhưng anh viết lại và em nhớ lại tất cả vì anh"

Ghi xong Tiểu Thiên bay lên ôm cổ mình hôn 1 cái, mình cười rồi ghi:

"Anh tưởng em sẽ giận"

"Em vì sao giận anh khi viết truyện"

"Ý anh là... anh viết ra và rất rất nhiều người đọc được.

Anh trước đây cũng từng hỏi em, em nói là sẽ không vui khi anh làm vậy"

Tiểu Thiên ngước đầu như kiểu ráng nhớ là mình có làm vậy không, xong cuối xuống ghi:

"Em không nhớ, nhưng thật nhiều người đọc em không biết và trên mạng em cũng không hành động cùng.

Em cảm giác vui vẻ"

"Uhm, thế được rồi"

Thế rồi hai đứa lại quay ra, lôi mấy thứ linh tinh mà hai đứa đã từng tặng nhau ra rồi ngồi nói chuyện.

Hai đứa nhắc lại lúc tỏ tình.

Tiểu Thiên bảo:

"Lúc đó đáng sợ anh lắm"

"Là sao, anh làm gì em sợ"

"Anh làm em tim đập mạnh dữ dội, lúc đó em cảm giác đau đầu và quay vòng vòng.

Anh đứng sau em và nhận ra rất rõ anh, chỉ muốn quay lại rồi ôm anh lắm, nhưng sợ quá em khóc như con chuột nhỏ luôn đó"

Mình cười lớn, xong ôm Tiểu Thiên lại vào lòng.

----------------

Suýt nữa là Xếp Hình

Lần đấy ở nhà mình, Tiểu Thiên với mình vừa nấu cơm ăn trưa xong.

Vì hôm đó là Chủ Nhật, mà trưa thì nắng quá chẳng biết trốn đi đâu để chơi.

Thế rồi căng da bụng thì chùng da mắt.

Hai đứa té đi ngủ.

Mà lại còn nhà mình.

Nhà mình thì nhỏ, cái phòng chỉ có đặt mỗi 1 cái nệm, Tiểu Thiên lăn cái lên nằm.

Mình thì để tay kê đầu cho Tiểu Thiên.

Tiểu Thiên rút vào lòng rồi chẳng bao lâu sau là thở phì phò, mình thì ... lâu ngày gần nữ sắc mà chẳng được cái gì, thế là lần đó đánh bạo, đưa tay luồn vào áo Tiểu Thiên, luồn lên lưng xoa xoa, thấy Tiểu Thiên vẫn nằm yên, đưa tay luồn vào ngực....

Tới đây thì...

"Bụp" 1 phát, dập môi, máu chảy ...

Tiểu Thiên bất thình lình tỉnh dậy, bật người lên, cái đầu đập vào mặt mình, trong lúc mình đang kiểu liếm môi thèm thuồn ( kể ra hơi nhục chứ do thói quen )

Thế là mặt đỏ bừng, Tiểu Thiên bối rối đưa tay chạm vào ngực, mặt đỏ ké lên, hơ hơ hai tay làm thủ ngữ bảo :"Làm gì đó?"

"Anh có làm gì đâu"

Mình nói xong, Tiểu Thiên ôm chặc gối khóc thút thít...

Mình đến gần, nhẹ nhàng xoa xoa, xong bảo :

"Anh xin lỗi, anh không cố ý"

Tiểu Thiên vẫn khóc, tay vẫn che ngực, nhìn tội không biết sao mà tả.

Mình cuống cuồng lên, làm thế quái nào lại nghĩ ra cái trò tự đưa tay bóp vếu trước mặt Tiểu Thiên, giả vờ như mấy thằng múa sexy dance.

Thế mà cũng may là có hiệu quả, Tiểu Thiên thấy thế liền cười sặc sụa, xong quẳng cái gối vào người mình rồi lâu nước mắt.

Mình cười nhẹ rồi tới gần Tiểu Thiên, Tiểu Thiên đưa tay nói :

"Anh xấu xa ý đồ bậy bạ"

Mình đến rồi đưa môi hun luôn.

Hôn phát xong, nhìn lại thấy Tiểu Thiên đỏ mặt, mình bảo :

"Anh vô cùng xin lỗi"

Tiểu Thiên gật đầu, xong đến ôm mình, tựa đầu vào lòng mình.

Tiểu Thiên quay lên hôn cổ mình một cái, thế rồi hai đứa lại dính miệng vào nhau.

Mãi 1 lúc xà quần sau đó, mình đánh bạo... cỡi áo.

Tiểu Thiên tròn mắt nhìn mình, mặt lại đỏ lên xong bảo:

"Sao anh cỡi áo ra"

"Tại anh nóng, em thấy nóng thì cũng cỡi áo ra luôn đi".

Mình vừa làm thủ ngữ vừa cười, Tiểu Thiên lập tức chau mặt, mình biết giỡn hơi quá nên lại hôn phát nữa.

Hai đứa tiếp tục như thế, mình thì cứ... nóng rần hết cmn người, đánh liều thêm phát, đưa tay luồn vào áo Tiểu Thiên, xoa xoa cái lưng.

Mình thấy Tiểu Thiên cả người cũng nóng ran như phát sốt, thấy là có vấn đề rồi, tự dưng tà ma nó nỗi dậy, suy nghĩ trong đầu chắc tới luôn cho rồi.

Thế là...

1 tay trong áo, 1 tay ở ngoài vén áo lên...

Tiểu Thiên lúc này khụy xuống, gục đầu hẳn vào trong người mình.

Tiểu Thiên nhìn lên, ánh mắt đầy sự "Xin anh đừng" ... còn mình thì nghĩ "Đừng dừng lại"

Thế nhưng rồi lại thôi, hai đứa lại ôm nhau nằm ngủ.

Nhưng nằm lúc lâu thì mình chẳng ngủ được, nhìn sang Tiểu Thiên trong lòng cũng đoán là chưa ngủ.

Thế rồi mình đưa tay vuốt mặt Tiểu Thiên, Tiểu Thiên nhìn lên ánh mắt tròn vo.

Mình cười, Tiểu Thiên không cười lại.

Mình nín cười luôn, hai đứa chỉ nhìn nhau.

Mình lại đưa tay vuốt ve cổ Tiểu Thiên, Tiểu Thiên thì gương mặt vẫn cứ đỏ bừng bừng, mình giả vờ vung tay tính ... bóp.

Tiểu Thiên lúc này chỉ biết co ro lại rồi nhăn mặt, không phản ứng gì.

Mình nhìn thấy thương quá, nên thôi, ôm nằm ngủ cho tới chiều rồi dẫn đi chơi, bỏ luôn ý định xếp hình :-<

---------------

Trời Mưa

Mấy bữa Sài Gòn mưa giông đùng đùng.

Mà bữa đó hứa với Tiểu Thiên là qua nhà Tiểu Thiên để dẫn đi chơi.

Thế mà mình đang đi giữa đường thì mưa to vật vã Mà mình thì quên mang áo mưa mới khổ giữa đường nghĩ trong đầu thôi kệ, mưa kiểu này không biết chổ nào núp, với trên đường cũng không thấy tiệm bán áo mưa nào.

Như kiểu là xui 1 lúc là nó xui cho tận mạng luôn

Đang đi thì thấy tin nhắn tới, tấp vô mái hiên để coi

"Mưa to khủng khiếp, đừng đi nhà em, mưa bệnh anh cảm lạnh sốt nóng cao đó"

"Anh đi rồi em"

"Anh đi dừng lại chổ nào ?"

"Anh đi tới gần nhà em rồi"

Thế rồi thôi, mình cất đt, rồi đi tiếp.

Chạy tới gần nhà Tiểu Thiên, dừng ngay cái đèn đỏ, thì thấy cái bóng trắng lù lù, cầm dù đang đứng ngay ngã tư giữa đêm mưa gió.

Nói chứ cứ như phim, vừa ngẩn đầu thấy Tiểu Thiên thì nguyên chiếc xe tải cỡ trung nó chạy ngang qua.

Đèn xanh, mình chạy tấp tới thì Tiểu Thiên cười tươi, chìa ra cái áo mưa. (Không biết đưa làm chi nữa, ướt nhẹp hết cả rồi)

Mình vội làm thủ ngữ :

"Em ra đây làm chi ?"

"Đón anh"

Tiểu Thiên lại bung cái áo mưa ra, bảo mình bận vô Thôi thì giờ cũng bận luôn cho ẻm vui chứ biết sao bây giờ.

Xúc cmn động luôn các thím.

Thế rồi xuống xe, dẫn bộ, 1 thì bận áo mưa dẫn bộ xe và kế bên thì cầm dù che mưa.

Hai đứ cứ thế đi về tới nhà

Về đến nhà thì toàn thân mình ướt nhẹp, Lão Gia với Mama cũng nhìn thấy, mình chào hai người rồi hai người hỏi sao ướt nhẹp vầy nè gì gì đó.

Đại khái mình chui thẳng vô toilet đứng luôn, cởi đồ rồi vắt khô cho nó khỏi ướt nhà.

Một lúc sau thì Lão Gia gõ cửa rồi quăng cho cái quần đùi của ổng để mặt, nhưng quần Lão Gia thì quá bự mình bận cứ phải kéo lên kéo xuống để nó khỏi tuột.

Thay đồ xong thì đi ra, đi lên phòng Tiểu Thiên luôn, nhưng chẳng thấy Tiểu Thiên đâu, ở trần ngồi đó một lúc thì thấy Tiểu Thiên bước vô phòng, người cũng ướt một phần.

Mình nhìn sang thấy Tiểu Thiên cầm bộ quần áo, chìa ra cho mình.

Nhìn ra thì thấy còn nguyên nhãn mác, bận vô thì vừa khít size của mình... lập tức hiểu ra...

Tiểu Thiên đội mưa đi mua cho bộ quần áo

Lúc đó mình nhào tới ôm Tiểu Thiên vào lòng, rồi làm thủ ngữ cảm ơn.

Tiểu Thiên chỉ cười hiền, hôn vào má mình 1 cái.
 
Người Con Gái Khiếm Thính Của Tôi [Voz] Jp
Tiếp theo 5.5


Chủ Nhật ngày hôm qua, ba người đã gặp nhau.

Tối trước đó tức là Thứ 7 thì mình có nhắn tin nói chuyện với Tiểu Thiên, rằng là Chủ Nhật mình sẽ dẫn Tiểu Thiên đi chơi.

Và trong cùng đêm hôm đó thì cũng có nhắc lại với chị bán bánh.

Xong, Đến sáng Chủ Nhật, chạy qua đón Tiểu Thiên ra quán cafe đã hẹn trước với chị bán bánh.

Tiểu Thiên vẫn thế, nhưng hôm nay tự dưng chơi nguyên cái quần short ngắn, áo thun body trắng, mang dép lào... nhìn khá là năng động.

Để lộ nguyên cái chân trắng muốt.

Đến nơi, tới 1 cái quán cafe, hai đứa chọn 1 cái bàn rồi gọi nước.

Tiểu Thiên thì ngồi cạnh bên mình, ngáp ngắn ngáp dài, mình đành lấy sổ tay ra ghi:

"Sao thế? tối qua em ngủ trễ à ?"

Tiểu Thiên lại ngáp, lắc lắc đầu, xong ghi đáp:

"Không, em ngủ đêm qua nằm mơ giấc mơ kỳ lạ"

Mình trừng mắt nhìn, lại ghi

"Lạ làm sao ?"

Tiểu Thiên chau mặt, xong gãi đầu 1 lúc rồi lắc lắc đầu, lại ngáp thêm 1 cái nữa.

"Em không thể nào nhớ được, em chỉ biết là mơ thấy rất hay, và em vui vẻ, em muốn ngủ để mơ tiếp nhưng không thể được vì nhớ anh hẹn đi chơi đó"

"Ra thế, thế giờ còn buồn ngủ không ?"

Tiểu Thiên dẫu môi rồi thở dài 1 cái, gật gật đầu, mặt nhìn thương ko chịu được.

Mình đưa vai ra rồi vỗ vỗ vào vai, chưa nói gì hết thì Tiểu Thiên ngồi ngang rồi gục ngay mặt vào vai mình (như cái kiểu đập mặt vào thì chính xác hơn ấy), xong lại ngửa đầu ra, rồi lại đập mặt vào vai, nghe bịch bịch mấy tiếng.

Mình hết hồn, ôm đầu Tiểu Thiên tựa thẳng vào vai.

Xong ghi:

"Em bị hâm à? gì mà đập mặt vào vai anh thế?"

Tiểu Thiên ghi:

"Em thấy như vậy rất vui"

"Vui con khỉ"

"Con khỉ"

"Uhm, con khỉ"

"con khỉ thì sao vui"

"Sao anh biết"

"Sao anh lại ghi con vui con khỉ?"

"Thì em như con khỉ ấy"

"Em là con khỉ, anh là con gì?"

"Anh là con tinh tinh, ok ?"

"Anh là con khỉ tinh tinh"

"Khỉ tinh tinh là con gì @.@"

"Con khỉ xấu, con tinh tinh cũng xấu, anh thì rất rất rất xấu nên em nghĩ anh là con khỉ tinh tinh"

"Anh đẹp trai nhất chứ ở đó mà xấu"

"Xấu như khỉ đó"

"Uhm, rồi, anh xấu, em cũng xấu"

Ghi xong, Tiểu Thiên tự dưng nhe răng cười rồi đấm vai mình mấy cái.

Nhân viên bưng nước ra, mình ngồi khoảng thêm 5 phút thì điện thoại chị bán bánh gọi tới:

"Alo ?

Em ngồi đâu vậy? chị tới ngay cửa quán đó"

"Chị vào đi, em ngồi gần lối vào luôn đó"

"À rồi"

Mình quay đầu lại thì thấy chị bán bánh bước vào.

Đuỵt mợ, không thể chửi thề không được vì bà chị quá đẹp.

Bận cái áo kiểu gì mà ở ngực khuyết 1 lỗ xuống, lộ rõ cái đường xẻ rất chi là bá.

1 cái áo jacket đen ở ngoài.

Quần jean bó, mang đôi guốc màu trắng, cầm theo 1 cái túi xách.

Nói chung nhìn như kiểu chuẩn bị đi bar không bằng ấy.

Đại khái là lần đầu tiên thấy bà chị diện dữ vậy.

Mình hít lấy 1 hơi "Đảm khí", trấn tỉnh tinh thần.

Cười chào bà chị rồi mời bà chị ngồi xuống.

Mình nói:

"À, đây là bạn gái em, Tiểu Thiên"

Chị bán bánh cũng dễ thương, cười lại rồi nháy mắt:

"Hế lô em, chị tên "Chị bán bánh"" (cứ biết vậy đi hén)

Tiểu Thiên gật đầu cười, xong lại ngơ ngác nhìn mình, mặt nhìn có vẻ hơi đỏ đỏ.

Bà chị bán bánh gọi nước xong, quay qua Tiểu Thiên hỏi:

"Em bằng tuổi Đại Thiên hả?"

Tiểu Thiên tất nhiên là không nghe được rồi, cơ mà tự dưng chả hiểu sao lại gật đầu

Mình hết hồn, nhìn sang Tiểu Thiên, lúc này mới từ tốn dịch lại bằng ngôn ngữ cơ thể.

Tiểu Thiên lại quay sang Chị bán bánh, gật gật liên tục.

Như kiểu Tiểu Thiên bị khớp với Chị bán bánh hay sao ấy, thành ra thấy kì kì.

Mình nhìn sang chị bán bánh, thấy gương mặt chau mày, chị hỏi:

"Em ấy không..."

"Vâng, bạn gái em là người khiếm thính"

Xong mình nở 1 nụ cười rất tự tin.

Tiểu Thiên chẳng hiểu sao cũng nhe răng cười.

Mình quay sang nhìn Tiểu Thiên, làm thủ ngữ hỏi

"Em sao vậy"

Tiểu Thiên lắc đầu, cuối mặt xuống uống nước.

Tay thì vân vê cái quần.

Chị bán bánh hỏi:

"Bé không thích chị hả?"

Mình vội đáp:

"Đâu có, do bạn gái em hay ngại lắm, với 1 phần ở nhà không à, hiếm đi chơi gặp ai lắm, nên vậy đó"

Chị bán bánh gật gù, xong bảo:

"Chị muốn nói là "Em nhiêu tuổi" thì hỏi làm sao?"

Mình chỉ cho vài cái sơ sơ (thật ra cái này mình ko biết miêu tả thế nào để cho mọi người đang đọc cùng biết)

Xong xuôi, chị bán bánh vỗ lấy vai Tiểu Thiên, rồi làm thủ ngữ y chang như mình chỉ.

Tiểu Thiên nhìn sang mình, xong nhìn lại sang chị bán bánh, làm thủ ngữ.

"Em 18 tuổi"

Mình dịch lại cho chị bán bánh, chị bán bánh cười.

Mình quay sang Tiểu Thiên, cứ cảm giác kì kì, nhưng rồi cũng không sao

Mình ngồi nói chuyện với chị bán bánh, vì chị bán bánh hỏi đủ thứ trên trời dưới đất, vừa khen Tiểu Thiên, vừa khen mình, rồi hỏi 2 đứa trãi qua những gì, ra sao, khó khăn hay không .v..v.....

Rồi cũng như anh em vozer, lại đe dọa, bảo là "Biết tay chị"...

"Tại sao chẳng ai tin tưởng vào mình thế này T_T" (nói thầm thôi)

Nói chung chị bán bánh cũng cố bắt chuyện với Tiểu Thiên vài lần, nhưng không hiểu sao Tiểu Thiên cứ kiểu bị ngại quá mức bình thường, cứ im ru không nói gì.

Mình hỏi cũng không trả lời lại, chỉ cứ lo uống nước rồi nhìn xuống, lâu lâu để ý lại thấy ngó lên như kiểu hóng mình vs chị bán bánh nói cái gì vậy.

Mình thấy vậy rồi, cũng không tiện ở lâu, ngồi nói chuyện tầm 1 tiếng thì mình xin phép đưa Tiểu Thiên về với lý do "Lão gia ko cho đi lâu"

Đường về Tiểu Thiên không nói gì hết, chở tới tận nhà thì mình đưa Tiểu Thiên về nhà.

Mình chào, thì Tiểu thiên cũng chỉ cười chào nhạt...

về nhà mà cứ thấp thỏm ko yên.

Gần tới trưa thì có điện thoại của Lão gia gọi tới:

"Sáng giờ hai đứa đi đâu vậy?"

"Dạ ?

đi ăn sáng thôi chú?"

"Mày làm gì con nhỏ mà nó nằm khóc thút thít nãy giờ vậy?"

Giọng Lão gia ổng tỉnh bơ, cứ ngỡ là trap, mình thì lấp bấp hỏi lại:

"Là sao chú ?"

"mày qua đây đi"

"Dạ, con qua liền"

"Lẹ đi"

Mình tức tốc lấy quần áo bận vô rồi phi sang nhà Tiểu Thiên, tới nơi thấy Lão Gia trầm ngâm nhìn mình từ cửa cho tới khi vào nhà.

Mình chào Lão gia xong, Lão gia nói:

"Lên trên phòng nó đi"

Mình dạ 1 cái rồi lên phòng.

Thấy Tiểu Thiên ngồi bó gối trên giường, nhìn kệ sách.

Mình có linh cảm không lành, từ từ Tiến đến rồi quỳ gối ngay bên giường Tiểu Thiên, tay tỳ lên giường rồi nhìn ẻm.

Mình làm thủ ngữ hỏi:

"Em sao vậy?"

Tiểu Thiên nuốt nước bọt, mắt đỏ ké, rõ ràng mới khóc xong.

Mình ngồi lên, ngay bên cạnh Tiểu Thiên, xong lại hỏi:

"Em có sao không ?

Kể anh nghe"

Tiểu Thiên lắc lắc đầu, xong làm thủ ngữ nói lại:

"Không có"

"Chứ sao em khóc?"

"Em không có khóc"

"Mắt đỏ hết rồi"

"Không có khóc"

"Thật không?"

...

Tiểu Thiên lắc đầu...

"Đấy, vậy thì sao em lại khóc"

Tới đoạn này thì không biết nên vui hay buồn nữa

Đại khái kể ra đoạn đối thoại thì lòng vòng văn tự lắm, nhưng tựu chung là thế này, Tiểu Thiên thấy bộ ngực khủng của chị bán bánh, rồi để ý thánh ánh mắt mình cứ nhìn vào ngực của chị bán bánh lúc nói chuyện, và lúc đó Tiểu Thiên cảm thấy mình bị "bé" quá so vs chị bán bánh và xuất hiện suy nghĩ là...

Mình mê ngực của chị bán bánh Tiểu Thiên thì không hẳn là chủ tâm có suy nghĩ đó.

Nhưng kể ra thì ... tự dưng có thằng bạn trai, ngồi trước đứa con gái khác mà cứ nhìn ngực đứa đó thì kể ra cũng phải ghen cho dù có ngây thơ hay hiền kiểu gì cũng phải ghen....

Mình ngồi năn nĩ, giải thích lung tung cả lên, nào là đấy là do Tiểu Thiên cảm thấy thế, đấy là do này do nọ .v..v...

Cuổi cùng thì mình chốt hạ:

"Anh yêu em vì em là số 1, không ai hơn em hết, anh không bao giờ bỏ rơi em hết"

(Tiểu Thiên chẳng hiểu nảy đâu ra cái suy nghĩ mình là thằng dâm ô thế ko biết X_x)

Tiểu Thiên cuối cùng cười, xong đưa ngón út ra.

Bảo mình hứa.

Hai đứa ngóe tay nhau, và cuối cùng mình nói lớ qua chuyện khác.

// Xảy ra chuyện này mình cũng không lạ, bởi vì không như những người bình thường thì người có những cách kiềm chế cảm xúc hay coi chuyện này như là chuyện vớ vẩn, Nhưng với 1 người đặc biệt như Tiểu Thiên thì có thể đây là sự ghen của em ấy.

Nói chung mình cũng không thấy phiền, cũng thấy dễ thương, phụ nữ mà... cho dù có là kiểu gì đi chăng nữa thì khi yêu mà thấy tình cảnh như vậy cũng nổi đóa nói gì Tiểu Thiên.

------------

gười con gái khiếm thính của em - chap 35

2/9 đi nhé ... thật ra 2/9 chẳng có gì đáng nói cả Vì sáng sớm mình đi công việc, mãi đến trưa thì mới sang nhà của Tiểu Thiên.

Sang đó ăn trưa cùng Lão Gia và Mama, xong mình với Tiểu Thiên lên phòng ngồi chơi game... street fighter, god of war..v..v.... nói chung là ngồi chơi game đến tận tối.

Tiểu Thiên đánh street fighter như thánh Thắng được là nhún nhún trên giường muốn sập luôn.

Mà mình thì toàn thua ...

đánh thua 1 hồi thì bị bảo:

"Anh yếu đuối đánh nhau dở quá"

Mình bảo lại:

"Thế em muốn đánh nhau ko ?"

Nhìn mình bằng con mắt rất ngây thơ, xong gật gật đầu.

Thế là mình cầm gối đập 1 phát vào Tiểu Thiên (nhẹ thôi, ko có bạo lực).

Tiểu Thiên ngã ra... cũng cầm 1 cái gối khác quất mình (đánh muốn phọt đờm ) Mình ngã giường rồi thì trèo hẳn lên người rồi cầm gối mà đập ..

Ohm, nói chung cuộc đời mình giống như 1 chuỗi phim bi hài kịch vậy, lúc đó nghe ngoài cửa tiếng e hèm... nhìn ra thì thấy đầu Lão Gia đang ngó vào.

Hoảng hồn đẩy Tiểu Thiên ra, Tiểu Thiên cũng thấy Lão Gia, ẻm mời Lão Gia vào phòng.

Tiểu Thiên ôm lấy Lão Gia rồi hôn 1 cái vào má.

Hai bố con nhìn rất thắm thiết, Lão gia cười xong hỏi linh tinh các thứ.

NÓi 1 hồi thì quay qua mình :

"Mày bớt chơi mấy trò bạo lực đi"

...

Ohm...

Thế rồi Lão Gia đi ra ngoài, mình với Tiểu Thiên ở lại... và tiếp tục bị đập

****************************

Lại tiếp tục ngày sau lễ 2/9

Mình chở Tiểu Thiên ra Sài Gòn, rồi hai đứa gửi xe, xong đi bộ hết các bảo tàng xung quanh.

Trong bảo tàng, mình có nói chuyện qua lại với Tiểu Thiên bằng thủ ngữ, vì ko tiện ghi sổ tay.

Thế rồi lúc đang nói chuyện thì có đứng kế bên cạnh 2 anh chị người Tây.

Cả hai là đều là người Anh sang Việt Nam chơi.

Thế rồi họ bắt chuyện với mình, cũng bằng thủ ngữ luôn... cơ mà thủ ngữ cũng giống như ngôn ngữ bình thường, có nghĩa mỗi quốc gia, mỗi dân tộc (có khi là cả mỗi vùng địa lý khác nhau trong nước) thì thủ ngữ cũng sẽ khác nhau.

Thế rồi, mình thấy vậy mới lên tiếng, nói bằng Tiếng Anh.

Hóa ra cặp đôi đó cũng giống như mình với Tiểu Thiên.

Có điều anh con trai lại bị khiếm thính, còn chị gái thì bình thường.

Cả bốn đi dạo trong bảo tàng xong thì hai người mời mình ra ngoài nói chuyện.

Tiểu Thiên cũng biết tiếng Anh (đọc - hiểu được).

Xong rồi cả 4 ngồi tâm sự.

Anh chị đó kể rằng hai người trước đây quen nhau qua một hoạt động xã hội ở Bỉ, rồi thì anh Tây rất thích chị Tây nhưng anh Tây lại quá khờ, không biết nói thế nào.

Còn chị Tây thì bị cảm động bởi tình cảm của anh Tây và v..vv... thế rồi họ đã yêu nhau được 4 năm, và năm sau quyết định sẽ đám cưới

Mình cũng kể chuyện của mình cho hai người nghe.

Mình kể ban đầu gặp Tiểu Thiên ra sao, xong rồi trãi qua bao nhiêu chuyện, rồi kể tới cái khúc mà mình với Tiểu Thiên bị cướp, rồi mình bị chém ra sao.

Thì hai người cứ mồm chữ O chữ A...

chị Tây bảo đưa lưng cho xem thử.

Mình quay người vén áo lên thì chị Tây há họng.

Xong rồi chị Tây cầm bút ghi 1 câu đại loại cho Tiểu Thiên:

"Đây là người con trai sẽ yêu em đến cuối đời, chị đảm bảo rằng hắn sẽ không bao giờ bỏ rơi em đâu, đừng để mất chàng trai này"

Tiểu Thiên đọc xong, đỏ cả mặt, xong cười ngượng, cũng ghi lại bằng tiếng Anh:

"Em biết, và em rất là yêu yêu yêu anh ấy" (I know, and i really really really love him)

Xong rồi cả bốn ngồi nói chuyện về Sài Gòn, về nơi hai người đó từng đi qua v..v..

Xong đến quá trưa thì hai người chào tạm biệt, mình dẫn Tiểu Thiên đi ăn trưa...

*********************

Sau hôm đi bảo tàng thì mình vì nhờ mối quan hệ "rộng", mình có thằng bạn đang làm trong 1 quán cafe trên sân thượng.

Nói chung chổ này cũng khá cao, nhìn cảnh cũng rất đẹp.

Trong 1 đêm mưa như vậy, mình chở Tiểu Thiên đến quán cafe đó.

Hai đứa uống cafe 1 chốc, xong tính tiền.

Thằng bạn mình dẫn mình lẻn ra sau, 1 nơi có thể leo lên được khoảng sân rộng phía sau quán cafe.

Mình bế Tiểu Thiên lên đó.

Tiểu Thiên lúc đó có vẻ hơi sợ, nhưng cũng rất là ham vui, vừa cười vừa mếu.

Leo lên tới nơi thì cả khung cảnh thành phố rộng mở ra trước mắt.

Trời mưa lâm râm, mình đứng bên cạnh Tiểu Thiên.

Xong mình nhìn sang Tiểu Thiên, tiến đến rồi ôm vào lòng.

Mình làm thủ ngữ nói:

"Em đặt chân lên chân anh"

Tiểu Thiên cuối đầu xuống, từ từ đưa 2 chân đạp lên chân mình (Đang mang giầy)

Thế rồi...

2 đứa nhảy trong không gian yên tĩnh, cực kỳ yên tĩnh và mưa thì rơi nhẹ trên đầu.

Tiểu Thiên di chuyển theo từng động tác của mình.

----------------

Cả ngày hôm qua 2 đứa trốn nhà đi ra biển Vũng Tàu từ sáng sớm để ngắm mặt trời mọc.

Vì Tiểu Thiên từng bảo mình thế này

"Em muốn xem mặt trời mọc nhưng vì ngủ mệt mỏi đến sáng sớm rồi tập thể dục xong lại ngủ tiếp để phục hồi sức khỏe nên em không bao giờ xem được mặt trời mọc cả.

Có ngày em cố thức thật sớm rồi lên trên *sân thượng để đợi mặt trời mọc lên cao, nhưng sau khi đợi một lúc thì em ngủ quên và bị cảm lạnh"

*lúc Tiểu Thiên nói tới đấy thì ko biết dùng từ nóc nhà, mà ngồi bảo là "trên cùng ngôi nhà, giống cái mái nhà đỏ đỏ" (sau đó vẽ ra nguyên cái nhà giống như học sinh lớp mầm ấy )

Nói tới ngày trước đó, mình rũ Tiểu Thiên.

"Ngày mai đi xem mặt trời mọc với anh"

(xong nói nguyên cái đoạn trên)

Thế là 2 đứa quyết định, sáng sớm 3h sáng vác xe chạy ra Vũng Tàu để xem mặt trời mọc.

Mình đi sang nhà Tiểu Thiên, thấy ẻm rón rén bước ra khỏi nhà rồi đóng cửa lại.

Gương mặt hơi uể oải nhưng vẫn cười tươi.

Nhưng trước khi đi lại hỏi 1 câu rất ngây thơ

"Trời đang tối làm sao thấy mặt trời??"

Mình ko biết giải thích làm sao luôn, cứ nói

"Lên xe đi rồi tính"

...

Xong cả chặn đường đi, Tiểu Thiên ngồi sau ngủ gục sau lưng mình.

Cả chặn đường có dừng lại nghĩ ven đường ở mấy quán nước người ta mở suốt đêm

...

Tới nơi thì cũng 5 giờ, mình dựng xe trên bờ biển, mình với Tiểu Thiên nắm tay xuống bãi cát.

Lúc này đằng xa thì mặt trời ló dạng rồi.

Tiểu Thiên đứng im ngắm nhìn, xong hít một hơi dài rồi lại thở ra...

Song lại quay sang bên mình, lấy từ trong cái túi xách củ của ẻm ra cuốn sổ ghi chép.

Xong rồi ghi :

"Cảnh tượng đẹp tuyệt vời đầu tiên em xem"

Mình cười xong ghi lại:

"Anh cũng thế đó"

Xong hai đứa nhìn nhau cười, gió biển thổi qua làm mái tóc Tiểu Thiên bị rối, mình tiến đến từ phía sau rồi đưa tay ra vuốt lại.

Tiểu Thiên đứng im 1 lúc, bổng đưa tay lên nắm lấy tay mình rồi áp vào má.

Hai đứa đứng cho đến khi mặt trời mọc lên hẳn, tầm gần 7 giờ...

Rồi sẳn đi ăn sáng ở Vũng Tàu luôn, ăn sáng xong thì chạy về...

Lúc về thì thấy Lão Gia ngồi nhâm nhi trà với Mama ngay trước phòng khách.

Thấy mình thì Lão Gia đứng thẳng lên, xong hỏi:

"Lén lút đi đâu từ hồi 3h sáng tới giờ"

...

Tiểu Thiên mặt mày xanh lè (chắc lúc đó mình cũng thế).

Mình vội nói:

"Dạ đi ra Vũng Tàu ngắm mặt trời mọc"

Mama đứng phía sau, rồi cười nhẹ, bảo:

"Hai đứa nhỏ cho tụi nó lãng mạn tý đi anh, mình hồi đó cũng thế"

Tiểu Thiên đứng ngây người ra, Mama làm thủ ngữ bảo:

"Đi ngắm mặt trời mọc vui ko con ?"

Tiểu Thiên gật đầu như cái máy.

Mình thì nhìn lại Lão Gia thấy ổng nhìn Mama rất là buồn cười.

Xong hỏi vài câu rồi nhắc nhở lần sau đi thì phải báo cáo cho gia đình biết, ko có lén lút đi như thế.

Mình cũng chạy về nhà luôn

----------------------

Tối qua ngồi tâm sự với Tiểu Thiên.

Mình ngồi kể lễ với Tiểu thiên về hồi bé của mình.

Đại khái cũng là dạng trẻ trâu, đi đánh nhau, rồi này nọ các thứ, Tiểu Thiên nghe xong thì cứ tròn mắt ra.

Xong đến phiên Tiểu Thiên kể lại chuyện hồi bé.

Đoạn này thì hai đứa nói bằng thủ ngữ, không ghi ra giấy nên mình chỉ kể lại ở đây thôi.

Đại khái, hồi bé lúc Tiểu Thiên còn nhỏ, thì anh trai của em vẫn còn sống.

Tiểu Thiên luôn được "anh trai lớn" giúp đỡ và bảo vệ.

Vì Tiểu Thiên bị khiếm thính bẩm sinh, nên khi đi học cấp 1 thì luôn bị bạn bè xa lánh và chọc ghẹo, lẫn cả bắt nạt.

Có lần Tiểu Thiên bị giựt kẹp tóc, rồi bị bạn ngồi sau cắt mất cả tóc.

Tiểu Thiên thì nhát nên không biết phải phải làm sao.

Chỉ biết trốn vào phòng rồi khóc.

Nhưng rồi có "anh trai lớn" đến hỏi han Tiểu Thiên.

Thì vài ngày sau những đứa cắt tóc và chọc ghẹo Tiểu Thiên đều đến và xin lỗi trước mặt Tiểu Thiên.

Nhưng rồi cũng từ đó thì Tiểu Thiên không còn có bạn bè, mỗi lần muốn nói chuyện cùng ai, cũng không biết phải nói như thế nào.

Xong rồi có thời gian, Tiểu Thiên bị tự kỷ, không muốn đi học, cứ trốn trong phòng rồi khóc.

Mãi một thời gian sau, nhờ có anh trai lớn của Tiểu Thiên bên cạnh, nên Tiểu Thiên mới vững vàng hơn được 1 tý.

Rồi sau 1 biến cố thì anh trai lớn mất.

Tiểu Thiên lại bắt đầu suy sụp, bị căng thẳng và trầm cảm một thời gian lâu.

Gia đình dùng mọi cách cũng không được.

Tiểu Thiên càng ngày càng cách ly với xã hội.

Không đi ra ngoài, muốn trốn tránh tất cả.

Và đến một hôm thì sức khỏe vì quá yếu nên đã bất tỉnh nhân sự tại nhà.

Gia đình chở đi bệnh viện, trong lúc bất tỉnh thì Tiểu Thiên bảo là em ấy thấy (lúc hỏi là mơ hay sao thì Tiểu Thiên khẳng định là ko phải mơ, mà là anh trai xuất hiện trước mặt Tiểu Thiên luôn ).

Hai người đã nói chuyện với nhau, Tiểu Thiên không thể nhớ chính xác là gì.

Chỉ biết là sau khi hồi tỉnh, thì Tiểu Thiên cảm thấy mình cần phải cố gắng và mạnh mẽ.

Tiểu Thiên bảo rằng là khi đó, Tiểu Thiên có nhớ một điều của anh trai lớn nói với ẻm là "Phải thật mạnh mẽ và vui vẻ, Và sẽ có 1 người giống như anh trai lớn bảo vệ cho em"

Sau đó thì Tiểu Thiên chịu đi học lại, và điều cuối cùng em ấy nói là

"anh trai lớn nói đúng, em cần phải thật mạnh mẽ và anh cũng giống anh trai lớn bảo vệ cho em"

-------------------------

Trung Thu

Người ta thì ngắm trăng, mình thì dẫn Tiểu Thiên xuống Cần Giờ

ra biển Cần Giờ hai đứa ngồi ăn hải sản, mà vui cái là mình tự nhóm lửa nướng hải sản.

Tự trước khi đi có chuẩn bị đồ chơi đủ cả.

Mình tìm chổ vắng người rồi ngồi đào hố để nhóm lửa.

Tiểu Thiên ham vui cứ đòi được nhóm cho lửa cháy.

Mình cũng ok, chuẩn bị than và củi để sẳn, Tiểu Thiên chỉ việc ngồi nhóm lửa thôi, mình thì đi rữa bạch tuột vs cá.

Tiểu Thiên nhóm lửa chắc cũng gần cả tiếng lửa mới bén, bén lên rồi phải thổi cho than cháy ngồi thổi khí thế, cuối cùng mệt quá thì vỗ vai mình làm mặt kiểu đáng thương

"Anh làm đi, mệt quá"

Mình cười lớn, xong làm thủ ngữ nói:

"Để anh truyền hơi cho em"

Làm xong cái hôn vào môi Tiểu Thiên 1 cái, Tiểu Thiên cũng cười, xong đấm mình 1 cái.

Mình ngồi thổi lửa cho than hồng lên.

Cuối cùng hai đứa bắt đầu nướng cá.

Mà khốn nạn là mang đồ đầy đủ... lại quên mang đũa hay nĩa để gắp cá

Cuối cùng hai đứa phải bóc tay ăn, mà vui lắm, ăn xong đứa nào mặt cũng lem luốt khói vs than.

Xong rồi mình lấy than tàn, trét lên miệng làm cái bộ râu.

Tiểu Thiên cười ngay ngất, xong cũng bắt chước làm theo.

Gương mặt lem nhem cộng thêm bộ râu trên mặt, nhìn Tiểu Thiên vẫn đáng yêu không tả được.

Hai đứa chụp lại 1 tấm hình làm kỷ niệm.

Ăn uống no nê xong thì dọn dẹp.

Mình cùng Tiểu Thiên chạy về Sài Gòn.

Nhưng lúc về vẫn còn sớm, thế là chạy qua phố lồng đèn Q5.

Qua đó thì buổi chiều, nên chưa đông lắm, mình vừa đi vừa kể cho Tiểu Thiên cái tuổi thơ dữ dội của mình, chơi lồng đèn rồi đốt lồng đèn của thằng khác ra sao .v.v...

Tiểu Thiên cũng kể là hồi đó thích Trung thu lắm, vì được đốt đèn cầy.

Tiểu Thiên kể lại có năm Trung Thu, Tiểu Thiên mua đèn cày về rồi tắt đèn, đốt khắp nhà.

Lúc đó Lão Gia và Mama không ở nhà.

Chỉ có Tiểu Thiên với anh trai lớn, cuối cùng về thì bị la um sùm, anh trai lớn của Tiểu Thiên phải ngồi cạo đèn cày.

"Thương anh trai lớn lắm, nhận lỗi rồi bị ba la nặng nề kinh khủng, anh trai lớn phải làm sạch nhà vì đèn cầy cháy tan ra dính vào.

Em cũng phụ, rất vui"

Đi về thì mua hai cái đèn lồng, 1 cái hình con thỏ, 1 cái con gà )

Tối đó thì mình dẫn Tiểu Thiên qua nhà mình ăn bánh trung thu
 
Back
Top Bottom