Cuối những năm 1950, chính quyền Ngô Đình Diệm, dưới sự hậu thuẫn của Mỹ, triển khai chính sách khu trù mật nhằm kiểm soát dân cư và cô lập lực lượng cách mạng.
Hàng vạn người dân ở Quảng Nam - Đà Nẵng và nhiều tỉnh miền Nam bị cưỡng ép rời bỏ quê hương, dồn vào những khu vực có hàng rào thép gai, tháp canh và lính gác ngày đêm tuần tra.
Dưới vỏ bọc "bảo vệ an ninh", chính quyền Sài Gòn thực chất biến khu trù mật thành nhà tù khổng lồ, nơi nhân dân bị giám sát gắt gao, bị cưỡng ép "tố cộng, diệt cộng", còn ai bị nghi ngờ ủng hộ cách mạng đều bị tra tấn, bắt bớ hoặc sát hại theo Luật 10/59.
Chúng không chỉ càn quét, đốt phá nhà cửa, vườn tược, tiêu hủy lương thực, nguồn nước để dân không thể sinh sống.
Mà chúng còn đe dọa, tra tấn, thậm chí bắn giết những ai không chịu rời đi.
Một số gia đình chống đối bị quy là "cộng sản" và bị xử lý theo Luật 10/59 – một đạo luật tử hình bất kỳ ai bị nghi ngờ liên quan đến cách mạng.
Hàng loạt người dân bị xua đuổi, lùa lên xe tải hoặc buộc phải đi bộ hàng chục cây số đến các khu trù mật xa lạ, nơi bị lính Sài Gòn giám sát chặt chẽ.
Những người mẹ già, những đứa trẻ thơ phải gồng gánh bao tải đồ, lê những đôi chân tội nghiệp, mắt đỏ hoe cam chịu đi theo bọn lính Ngụy.
Có những cụ già cương quyết không chịu đi, nằm chặt tại sân trước nhà.
Hét vào mặt bọn lính: Tao thà chết trên chính mảnh đất quê hương này!
Chứ không đi theo bọn phản nước tụi bây!
...
Bấy giờ, Vân Phong - Chiến sĩ giao liên trẻ từ Khánh Hòa được Khu Ủy Khu V "chọn mặt gửi vàng" để biệt phái ra Quảng-Đà (Quảng Nam-Đà Nẵng) hỗ trợ cho tổ giao liên ở khu vực này!
Vân Phong được sắp xếp vào tổ đội giao liên V06, với đồng chí Năm Dũng là Tổ trưởng tổ giao liên.
Ngày đầu gặp mặt, Vân phong còn lạ nước lạ cái, cũng chưa biết phải bắt chuyện ra sao.
Đồng chí Năm Dũng đã nhiệt tình giới thiệu Phong với các chiến sĩ khác trong tổ đội
Đội trưởng Tư Dũng Đưa tay vỗ nhẹ lên vai chàng lính mới, cười hiền
Anh em nghe đây!
Hôm nay đơn vị ta có thêm một đồng chí mới, từ dưới đồng bằng mới lên.
Đây là Phong, quê ở Khánh Hòa, vừa được Khu Ủy phân công về đội giao liên của ta.
Hướng về Phong, đội trưởng tiếp lời:
Đồng chí Phong!
Đây là các anh em trong tổ.
Tổ của ta tuy ít người, nhưng ai cũng gan dạ, đường mòn, đường rừng đều thuộc nằm lòng.
Công việc của chúng ta là đưa cán bộ, hàng hóa, tài liệu qua bao nhiêu trạm kiểm soát của địch, vượt đèo, lội suối, có khi ăn rừng ngủ bụi cả tuần trời.
Nguy hiểm thì không thiếu, nhưng đã vào đây là phải chấp nhận, phải gan dạ như chính đồng bào mình.
Ở đây, tụi bây ai cũng như ai, không có mới cũ, không có lớn nhỏ, chỉ có đồng đội với nhau.
Phong! cậu cứ yên tâm, đi với anh em một thời gian rồi sẽ quen, rứa nghe!
- Đội trưởng nhìn quanh, giọng trầm xuống, ánh mắt nghiêm túc
Đội trưởng quay sang một người lính đứng gần đó:
Còn đây là anh Tư, người dày dạn nhất đội ta.
Từ rày, mi theo anh Tư học hỏi, có gì chưa rành thì cứ hỏi ổng, nghe chưa?
Phong đứng thẳng, giơ tay chào, giọng rắn rỏi nhưng còn chút bỡ ngỡ
Báo cáo Đội trưởng, tôi sẽ cố gắng hết sức!
Cả đội cười ầm lên, có người vỗ mạnh vào lưng Phong, có người hóm hỉnh bảo: "Rứa là từ nay có thêm người gánh ba lô giúp rồi nghen!"
Đội trưởng Năm Dũng phất tay ra hiệu:
Thôi, nghỉ một lát nữa rồi chuẩn bị lên đường.
Đêm ni có chuyến quan trọng, tất cả phải sẵn sàng!
Cả đội dạ vang, tiếng lách cách soạn lại balô vang lên trong màn đêm yên tĩnh của núi rừng...
...
Trời về khuya, sương rừng phủ kín những tán cây, làm con đường mòn giữa rừng như chìm hẳn vào bóng tối.
Một toán giao liên gồm bốn người lặng lẽ di chuyển, mỗi bước chân đều được đặt xuống thật nhẹ để tránh gây tiếng động.
Dẫn đầu là anh Tư – người có thâm niên trong đội giao liên, phía sau là Vân Phong – tân binh mới lần đầu thực hiện nhiệm vụ quan trọng.
Trong túi áo anh Tư là bọc thư mật, được gói cẩn thận trong một lớp vải dầu để tránh ẩm ướt.
"Đi sát nhau, tuyệt đối không được tách đoàn." – Giọng anh Tư khẽ vang lên trong bóng tối.
Phong gật đầu, siết chặt dây ba lô, cảm nhận rõ nhịp tim mình đang đập nhanh hơn bình thường.
Con đường không bằng phẳng, có đoạn phải cúi thấp người luồn qua những lùm cây rậm rạp, có đoạn phải lội qua con suối nước chảy xiết.
Tiếng ếch nhái vang lên từng chập, thỉnh thoảng có tiếng vượn hú xa xa, làm không gian càng thêm u tịch..
Vân Phong cắn răng bước theo, đôi chân lội trong dòng nước lạnh buốt, cố giữ chặt balo trên vai để tránh bị ướt.
Cả đội tiến về phía bờ bên kia, nơi có một vách núi nhỏ mà họ phải bám vào từng tảng đá để leo lên.
"Bám chắc vào, từng bước một, đừng vội." – Một người phía sau nhắc nhở.
Phong hít một hơi sâu, bám chặt từng mô đất, từng khe đá mà leo lên.
Mồ hôi lấm tấm trên trán dù trời đã lạnh.
Khi cả đội gần đến bìa rừng, cách điểm giao thư khoảng một giờ đi bộ, anh Tư bất ngờ giơ tay ra hiệu dừng lại.
Phía trước, bên con đường đất, ánh đèn pin loang loáng giữa những bụi cây.
Tiếng giày dậm thình thịch xen lẫn giọng nói cộc cằn của lính gác.
"Có lính địch tuần tra." – Giọng một đồng đội thì thầm.
Cả nhóm lập tức tản ra, nấp sau những gốc cây lớn.
Phong nín thở, cảm nhận nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực.
Tiếng bước chân lính địch mỗi lúc một gần, họ dừng lại cách chỗ nấp chỉ chừng mười bước chân.
"Thôi kệ, kiểm tra qua rồi đi tiếp." – Một tên lính lẩm bẩm.
Mấy phút sau, tiếng chân xa dần, ánh đèn pin cũng biến mất.
Mọi người vẫn nín thở, chỉ đến khi chắc chắn không còn nguy hiểm, anh Tư mới ra hiệu tiếp tục di chuyển...
...
Cuối cùng, họ cũng đến được điểm hẹn – một mái nhà tranh nhỏ giữa rừng, ánh đèn dầu le lói qua khe cửa.
Một người đàn ông trung niên ra đón, nhanh chóng nhận bọc thư từ tay anh Tư.
"Đúng giờ quá!
Cảm ơn anh em, thư này quan trọng lắm, tôi sẽ chuyển ngay lên cấp trên."
Anh Tư gật đầu, không quên dặn dò thêm vài câu trước khi rời đi.
Vân Phong lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Đây là lần đầu tiên cậu tham gia giao liên, và cũng là lần đầu tiên cảm nhận rõ trách nhiệm nặng nề , vô cùng căng thẳng và hiểm nguy, Vân Phong như cảm nhận được sứ mệnh của công việc thiêng liêng mình đang làm.
Trọng trách to lớn không chỉ hoàn thành nhiệm vụ mà là còn cả tập thể, an nguy của đồng đội và Tổ quốc!
Trời gần sáng, cả đội lại men theo con đường cũ mà quay về.
Hành trình này chỉ là một trong vô số chuyến giao liên thầm lặng giữa rừng già, nơi mà những lá thư nhỏ bé mang theo những tin tức quan trọng, góp phần vào cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc mà Vân Phong sẽ đảm nhận xuyên suốt thời gian sắp tới!
Về đến nơi tập kết, anh Năm Dũng hân hoan ra chào đón cả đội:
Chúc mừng toàn đội đã hoàn thành nhiệm vụ, an toàn trở về!
Nào!
Nào! bỏ balo xuống anh em ta cùng nâng ly chúc mừng nào!
Đội trưởng quay sang nhìn người chiến sĩ mới, khoác vai bảo:
Răng ?
Đã thấy vất vả và gian truân của công việc giao liên chơ?
Vân Phong hớp một hơi nước, giọng còn hơi run nhưng ánh mắt đã sáng lên:
Hồi nãy em cứ tưởng tim rớt ra ngoài luôn á anh!
Nhứt là lúc nấp sau lùm cây, nghe tiếng giày bọn hắn dẫm sát bên, trời ơi, em tưởng phen ni xong đời rồi!
Một đồng đội cười khúc khích:
Tưởng rứa chớ cũng qua êm ru à!
Chú mới lần đầu, rứa mà gan cũng ra chi lắm nhen!
Vân Phong gật gật, giọng đầy xúc cảm:
Thiệt tình, hồi đầu em cũng lo lắm.
Nhưng mà khi thấy anh em ai cũng bình tĩnh, em tự nhủ mình cũng phải ráng!
Rồi tới lúc đưa được thư cho cán bộ, trời ơi, em thấy trong bụng nó khoan khoái, nhẹ hẫng luôn!
Hóa ra, làm giao liên không chỉ là chạy cho lẹ mà còn phải tính toán, quan sát từng ly từng tí.
Anh Tư cười hài lòng, xoa đầu Phong:
Rứa mới gọi là giao liên chớ!
Làm nhiệm vụ ni không phải cứ chân chạy lẹ là được, mà phải có cái đầu nữa!
Vân Phong gật mạnh, ánh mắt rực lên:
Tuy là nguy hiểm, gian truân thật anh em ạ!
Nhưng mà em thấy trách nhiệm và sứ mệnh của mình thiêng liêng lắm ạ!
Hoàn thành được nhiệm vụ là như đóng góp 1 phần công sức cho chiến dịch của ta!
Cảm giác tự hào xen lẫn khoai khoái ấy ạ!
Đội trưởng tâm đắc, vỗ vai Phong:
Đúng vậy công việc giao liên hiểm nguy là vậy ấy!
Nhưng mà trách nhiệm là vô cùng to lớn, chúng ta cùng đồng lòng cố gắng góp 1 phần công sức và xương máu để 1 ngày được thấy quốc kỳ tung bay hòa bình, anh em hỉ!
Cả đội gật đầu, cùng nhìn về ngọn lửa đang cháy ngùn ngụt như lòng quyết chí của mỗi người chiến sĩ vì kháng chiến trường kỳ, vì hòa bình độc lập Tổ Quốc!
...
Trọng Trí bước vào tòa soạn khi ánh nắng chiều đã ngả vàng, phủ một lớp sắc cam lên những ô cửa kính lớn.
Trong phòng họp, không khí nghiêm túc đến căng thẳng.
Trưởng ban tòa soạn – một người đàn ông ngoài năm mươi với mái tóc điểm bạc, đẩy cặp kính xuống sống mũi, nhìn Trí bằng ánh mắt đăm chiêu.
- "Trí, cậu nhận nhiệm vụ điều tra sai phạm ở núi Chín Khúc nhé!
Chúng ta cần một loạt phóng sự làm rõ sự thật."
Cả phòng im lặng, chỉ còn tiếng quạt trần chạy đều trên trần nhà.
Trí nuốt cục nước bọt đang nghẹn ở cổ xuống.
Đề tài này không dễ dàng!
Sai phạm ở núi Chín Khúc là một trong những vụ việc nóng nhất, liên quan đến nhiều nhân vật quan trọng bấy giờ.
Viết về nó chẳng khác nào đi trên lưỡi dao.
- "Tôi nghe nói khu vực đó đang bị phong tỏa thông tin khá gắt.
Cậu có nguồn nào tiếp cận được không?" – Trưởng ban hỏi tiếp, giọng trầm xuống.
Trí suy nghĩ một lát rồi gật đầu:
- "Tôi có vài đầu mối cũ trong giới địa chính và kiểm sát.
Tôi sẽ thử tiếp cận từ họ."
Trưởng ban gật gù, rồi đẩy về phía Trí một tập tài liệu dày cộp.
- "Cẩn thận nhé.
Vụ này dính đến nhiều nhân vật không đơn giản.
Cậu cứ đi theo hướng người dân bị ảnh hưởng trước, sau đó lần ra những quyết định giao đất trái phép.
Đừng để lộ hướng điều tra quá sớm."
Trí cầm tập hồ sơ, lật sơ qua những cái tên đã bị khui ra trong các bản tin trước đó.
Anh biết, đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Bước ra khỏi tòa soạn, Trí hít một hơi dài.
Gió chiều từ biển thổi vào mát lạnh, nhưng không đủ xua đi cảm giác rờn rợn phía sau gáy.
Phía trước anh là một hành trình đầy rẫy nguy hiểm – nơi ngòi bút có thể trở thành vũ khí, nhưng cũng có thể là ngọn lửa khiến anh bị cuốn vào tâm bão.
Nhưng anh vẫn cảm thấy có 1 ngọn lửa rạo rực trong người:
- Mày sẽ làm được, Trí!
Đây là thử thách, cũng như cơ hội đầu tiên trong nghề!
Mày phải nắm lấy!
Núi Chín Khúc, nằm trên địa bàn tỉnh Khánh Hòa, đã trở thành tâm điểm của nhiều sai phạm liên quan đến quản lý đất đai và triển khai dự án.
Các dự án đáng chú ý tại khu vực này bao gồm: Dự án Sinh thái tâm linh Cửu Long Sơn Tự; Dự án Biệt thự sông núi Vĩnh Trung.
Sau khi đã đọc hết mớ tài liệu dày cộm về sai phạm của dự án, ba hôm sau, Trọng Trí đặt chân đến khu vực chân núi Chín Khúc khi trời vừa sập tối.
Không khí nơi đây có gì đó ngột ngạt, không chỉ bởi lớp bụi đỏ đặc quánh phủ kín những con đường mòn, mà còn vì sự im lặng bất thường của người dân.
Những ngôi nhà thấp thoáng giữa rừng keo, ánh đèn hắt ra yếu ớt.
Chỉ cần đến đây, Trí đã hiểu ngay: vụ này không đơn giản!
Buổi tối, Trí tìm đến một người dân từng bị cưỡng chế đất trái phép để phục vụ dự án.
Ông già ngồi nép bên bậc cửa, tay run run cầm điếu thuốc lá quấn vội.
Khi nghe Trí hỏi về chuyện đất đai, ông ta liếc nhìn xung quanh, giọng khẽ thì thầm:
- "Chú không nên hỏi mấy chuyện này.
Ở đây, người nào nhiều chuyện thì sớm muộn gì cũng gặp rắc rối."
Trí lấy từ trong túi ra một bản sao quyết định giao đất cũ, đưa ra trước mặt ông lão.
Người đàn ông nhìn lướt qua, mắt lóe lên một tia bực dọc.
- "Bà con ở đây bị đẩy đi như con vật, đất thì cấp cho mấy ông lớn xây khu nghỉ dưỡng.
Có ai kêu được đâu?
Hôm trước, thằng Nhã nó nói nhiều quá, sáng hôm sau có người tới đập nát xe nó ngay trước cửa!"
Trí siết chặt tay.
Anh biết mình đang đụng đến một tổ chức có thế lực.
Nhưng lùi bước không phải là lựa chọn!
Hôm sau, Trí tìm cách tiếp cận khu vực đang thi công, nơi vốn dĩ là rừng phòng hộ nhưng nay bị đào bới trơ trọi.
Một người bạn trong ngành địa chính đã gửi cho anh một sơ đồ cũ, chỉ rõ các khu vực đáng ngờ.
Đêm xuống, anh mặc áo khoác tối màu, cẩn thận men theo con dốc dẫn lên khu vực san ủi.
Đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến Trí rùng mình: Những vạt rừng bị cạo trọc, đất đá bị xẻ thịt tạo thành những cung đường ngoằn ngoèo, những dải núi bị cắt xẻ thành từng khúc....
Một vài máy xúc còn nằm lặng lẽ trong bóng tối.
Xa xa, ánh đèn từ các lán trại công nhân hắt lên mờ nhạt.
Trí lén chụp lại những bức ảnh bằng máy ảnh hồng ngoại.
Khi anh vừa chuẩn bị quay về, bỗng có tiếng chân giẫm lên cành cây khô phía sau.
Trí rùng mình, nín thở.
- "Ai đó?" – Giọng một người đàn ông vang lên, đầy cảnh giác.
Trí cúi thấp người, nấp sau một mô đất.
Một nhóm bảo vệ đang tuần tra, đèn pin lia qua lia lại.
Anh ép sát vào bóng tối, chờ thời cơ thoát ra.
Tim đập dồn dập.
Chỉ cần sơ suất, anh sẽ bị tóm ngay lập tức.
Chờ đến khi nhóm bảo vệ đi xa, Trí nhanh chóng luồn lách theo đường khác để trở về.
Nhưng ngay khi vừa ra đến mép đường lớn, một toán người xăm trổ đầy mình rồ những chiếc xe cào cào, băng lên như những tia chớp, chặn đầu của Trí, hòng không cho anh thoát.
- " Con chuột kia!
Mày từ đâu tới?
Dám vào đây moi móc thông tin à!"
- Một tên cầm đầu bước xuống xe, tay phải cầm 1 cay baton gõ gõ vào lòng bàn tay kia
Một chiếc xe bán tải cũng chạy tới phía của Trọng Trí.
Trọng Trí đứng bất động giữa màn đêm, ánh đèn pha từ chiếc bán tải chiếu thẳng vào mặt anh, làm mồ hôi lấm tấm trên trán.
Người đàn ông trung niên vừa bước xuống xe, tay cầm điếu thuốc đang cháy dở, nheo mắt nhìn anh với vẻ thăm dò.
Đằng sau hắn, bốn gã thanh niên vạm vỡ từ từ xuống xe, mỗi người một dáng vẻ nhưng đều có điểm chung: ánh mắt sắc lạnh và những hình xăm ngoằn ngoèo trên cánh tay.
- "Nhà báo mà mò vào đây làm gì khuya vậy?" – Gã đàn ông trung niên nhả khói thuốc, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự đe dọa ngầm.
Trí siết chặt bàn tay, cố giữ bình tĩnh.
Anh biết mình đã bị theo dõi từ trước.
- "Tôi đi thu thập tư liệu cho bài viết của mình, không có ý xâm phạm gì cả!"
Một trong số những gã giang hồ bật cười khẩy, tiến lại gần Trí, vỗ nhẹ vào vai anh, nhưng lực vỗ nặng như muốn cảnh cáo:
- "Tư liệu à?
Đất này giờ thuộc về dự án của mấy sếp lớn, mấy người rảnh hơi soi mói thì coi chừng lại bị... trượt chân té ngã."
"Phải đó, đêm khuya thế này, rừng núi hiểm trở lắm, có khi lạc một cái là chẳng ai tìm thấy đâu." – Một tên khác bồi thêm, ánh mắt đầy ẩn ý.
Trí cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Anh biết nếu tỏ ra sợ hãi, bọn chúng sẽ càng lấn tới.
- "Các người làm việc sai phạm, Tôi chỉ đang đứng ra bảo vệ cho công lý và lẽ phải!"
Tên trung niên nhếch mép cười, rít thêm một hơi thuốc rồi bất ngờ dí sát đầu lọc còn cháy vào cổ tay Trí.
Anh khẽ giật mình nhưng vẫn cố nén đau, ánh mắt không hề lay động.
- "Nhà báo à, chuyện này không có cơ quan nào giải quyết được đâu!
Người khôn thì biết lúc nào nên rút lui, chứ chọc vào ổ kiến lửa, có ngày bị đốt chết đấy!"
Nói rồi, hắn ra hiệu cho một tên đàn em.
Gã này nhanh như cắt giật lấy chiếc túi mà Trí đang đeo bên vai, lục tung mọi thứ bên trong.
- "Máy ảnh, sổ ghi chép, cái này chắc là quan trọng lắm đây." – Gã giơ lên một xấp tài liệu mà Trí đã thu thập được, cười đầy mỉa mai.
Trí nghiến răng, biết mình không thể chống lại bọn chúng vào lúc này.
Tên trung niên nhìn Trí một lúc, rồi vỗ vỗ lên vai anh, lần này lực mạnh hơn hẳn.
- "Cậu còn trẻ, đừng vì một bài báo mà rước họa vào thân!
Trở về đi, quên hết những gì thấy đêm nay!
Nếu còn thấy lảng vảng ở đây, tôi không chắc cậu có thể về nguyên vẹn đâu!"
Hắn quay người, ra hiệu cho đàn em lên xe.
Trước khi bước lên, một tên còn ném mạnh chiếc túi của Trí xuống đất như một sự sỉ nhục.
Chiếc bán tải rú ga, lao đi mất hút trong màn đêm.
Anh siết chặt tay.
Cuộc điều tra này không chỉ đơn thuần là vạch trần một sai phạm.
Nó là một ván cờ sinh tử.
Sau đêm bị đe dọa, Trọng Trí trở về phòng trọ với tâm trạng rối bời.
Chiếc túi rỗng tuếch trên bàn nhắc nhở anh rằng những bằng chứng quý giá đã mất, nhưng điều đó không có nghĩa là vụ này kết thúc.
Nếu bọn chúng đã ra tay mạnh đến vậy, chứng tỏ phía sau còn có nhiều điều khuất tất hơn anh tưởng.
Anh ngồi xuống, rót một ly nước, nhưng tay vẫn còn run nhẹ.
Hình ảnh gã đàn ông trung niên dí tàn thuốc vào cổ tay mình vẫn còn in hằn trong tâm trí.
"Bỏ cuộc đi", "Quên đi", "Đừng chọc vào ổ kiến lửa"—những lời đe dọa ấy vang vọng trong đầu, nhưng rồi một ý chí khác mạnh hơn trỗi dậy.
"Không, mình không thể lùi bước."
Trí hít một hơi sâu, lấy điện thoại ra.
Nếu mất hết tài liệu ban đầu, anh sẽ phải bắt đầu lại từ đầu.
Lần này, anh sẽ cẩn thận hơn.
Sáng hôm sau, Trí đến gặp một người anh đồng môn – Nam, một phóng viên điều tra kỳ cựu.
Họ ngồi trong một quán cà phê nhỏ ven đường, nơi ít ai để ý.
- "Trí này!
Em có biết vụ núi Chín Khúc nguy hiểm thế nào không?
Bọn nó không chỉ có tiền mà còn có thế lực.
Một nhà báo từng viết về vụ này năm ngoái, sau đó mất tích bí ẩn." – Nam nói, giọng đầy cảnh giác.
- "Em biết.
Nhưng chính vì vậy, vụ này càng không thể chìm xuồng." – Trí đáp, ánh mắt kiên định.
Nam thở dài, lắc đầu.
- "Anh có một nguồn tin nội bộ, làm trong ban quản lý dự án.
Người này từng gửi một số tài liệu cho anh nhưng sau đó đột ngột im lặng.
Có thể họ bị đe dọa hoặc... tệ hơn."
Trí siết chặt nắm tay.
Nếu có người bên trong, đó sẽ là cơ hội duy nhất để tìm ra bằng chứng mới.
- "Em cần gặp người đó."
- "Không dễ đâu, nhưng anh sẽ thử sắp xếp."
- "Cảm ơn anh nhiều lắm!"
Hai ngày sau, Nam nhắn cho Trí một tin ngắn gọn: "21h, kho cũ gần bến tàu."
Đêm ấy, Trí đi sớm hơn 15 phút, đứng quan sát từ xa.
Cả khu vực tối om, chỉ có ánh đèn mờ nhạt từ vài bóng đèn cũ kỹ.
Trí cẩn thận đi vào, tim đập nhanh khi thấy một bóng người đang đứng đợi.
- "Anh là người của dự án?" – Trí lên tiếng.
Người đàn ông quay lại, đội mũ lưỡi trai che gần nửa mặt.
- "Tôi không có nhiều thời gian.
Nghe đây, dự án này không chỉ có sai phạm đất đai.
Đằng sau nó còn là đường dây rửa tiền và... khai thác trái phép."
Trí sững người.
- "Ý anh là sao?"
- "Họ lợi dụng việc san ủi núi để khai thác đá lậu, sau đó hợp thức hóa thành vật liệu xây dựng.
Số tiền thu được không hề nhỏ, và một phần còn chảy vào túi của những kẻ đứng sau.
Tôi có bằng chứng, nhưng..."
Đột nhiên, tiếng động lạ vang lên từ bên ngoài.
Người đàn ông sợ hãi lùi lại.
- "Không, chúng ta bị theo dõi!"
Trí kịp nhìn thấy ánh đèn pin quét qua phía cổng.
Người đàn ông vội đẩy một chiếc USB nhỏ vào tay anh.
- "Đi đi!
Giữ nó cẩn thận!"
Chưa kịp phản ứng, Trí thấy bóng người lao đến.
Một nhóm lạ mặt xông vào.
- "Chạy!" – Người đàn ông hét lên.
Trí quay đầu, lao ra khỏi kho, chạy dọc con hẻm nhỏ.
Tiếng bước chân rượt đuổi phía sau.
Một viên gạch bay sượt qua đầu anh.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh phải giữ được bằng chứng này.
Đây là cơ hội duy nhất để vạch trần sự thật.
Dù có nguy hiểm đến đâu, anh sẽ không bỏ cuộc!!
...