Cập nhật mới

Khác NGƯỜI CHỒNG MẤT TÍCH

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
396798445-256-k899283.jpg

Người Chồng Mất Tích
Tác giả: tuyetannguyen611
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một người vợ đang mang thai đi tìm người chồng yêu dấu của mình - người đang mất tích một cách bí ẩn - cô lần theo manh mối để tìm chồng của mình- dường như mọi dầu vết, thậm chí chính anh như chưa hề tồn tại - để rồi người vợ lật dở ra những bí mật không ngờ....



secret​
 
Người Chồng Mất Tích
Người chồng mất tích


Ngọc Ánh lê bước chân nặng nhọc đến một con hẻm nhỏ, nơi những căn nhà cho thuê chen chút nhau.

Quần áo phơi kín lối đi, khiến không gian có phần ngột ngạt.

Cúi xuống nhìn đôi chân mình, cô thấy nó bắt đầu phù nhẹ.

Dừng lại trước căng nhà ba tầng cũ kỹ.

Đây chính là địa chỉ cô liên hệ để thuê trọ tuần trước.

Bà chủ nhà, là một bà cô đứng tuổi, có khuôn mặt phúc hậu, mập mạp ra mở cửa.

Thấy Ánh đến, bà cô như chợt nhớ ra điều gì.

- À...con là Ngọc Ánh phải không?

Cô nhớ con có hỏi phòng tuần rồi.

- Dạ đúng rồi cô, con thuê phòng trên lầu nhà cô nè.

Đường hơi khó tìm, nhưng cũng ổn ạ.

- Ừ, mới tới thì chưa quen.

Ở vài bữa là nhớ liền à – Bà cười hiền.

Nhưng rồi ánh mắt có thoáng đăm chiêu.

- Con bầu hả... bao nhiêu tháng rồi con, ở có một mình hả?

- Dạ bảy tháng rồi cô...

- Ánh lẳng lặng đáp.

- Ừ...Thôi giờ cô dẫn con lên lầu, xem phòng nha.

Căn phòng trên lầu sạch sẽ, gọn gàng, có sẵn bàn ghế, giường tủ đơn giản.

Không gian thoáng đãng, phía cửa sổ còn nhìn được ra chợ nhỏ bên dưới.

Bất chợt, một luồng gió nhẹ lùa vào.

Ngọc Ánh siết tay vào bụng mình như để tự trấn an.

- Phòng này ổn đó, bầu bì yên tâm ở đây, ở gần chợ, tiện nấu nướng nữa.

Cần gì thì gọi cô, cô chỉ.

- Dạ con cảm ơn cô nhiều lắm. – Ánh nói rồi quay mặt nhìn khắp căn phòng.

Một lát sau, cô quay lại, ánh mắt nghiêm túc hơn.

Ngọc Ánh cố hít thật sâu.

- Dạ ... con có chuyện này muốn hỏi.

Thật ra... con đi tìm chồng.

Chồng con đi công tác nơi này, và theo địa chỉ ảnh hay nói, là ở chỗ cô ạ.

Nói đoạn này bà cô ồ lên một tiếng rồi nói tiếp.

- Ô... có phải cậu thanh niên hay sơ vin, đeo kính, cao ráo phải không?

Đúng rồi, cậu ta trọ ở đây nè, phòng này luôn, Để cô nhớ xem...Nếu cô không lầm, lần gần đây nhất chồng con ở là cách đây 1 tháng trước.

Ủa mà... con vừa nói là con đi tìm chồng?

Cô không hiểu lắm.

- Dạ cô...

Chồng con đã không về nhà một tháng nay rồi, con không thể nào gọi được..., những nơi ảnh hay lui tới, con đã tìm mà không có tin gì cho đến nay.

- Trời đất...

Con nói làm cô bất ngờ quá.

Cô thấy cậu ấy lúc đó vẫn bình thường lắm.

Ở xong là dọn đi, trả tiền đầy đủ.

Cách hai tuần lại ghé một lần.

Nhưng đúng là tháng này cô không thấy nữa, nên mới cho người khác thuê phòng – không ngờ lại trùng hợp vậy luôn á.

Cô xin lỗi nghen

- Dạ, không sao đâu cô.

Con đến đây ở tạm, để tiện đi tìm ảnh, đi những nơi ảnh hay đến ở địa phương này, mong là có manh mối.

Con tin là anh ấy vẫn ở đâu đó.

- Trời ơi, con gan quá chừng.

Con bầu vậy sao mà đi tới lui được.

Bà cô nhìn Ánh lo lắng.

- Dạ không sao ạ, con đi lại bình thường, khỏe re à.

Cô không cần lo quá.

- Tội nghiệp...

Bà cô thở dài.

Cô có để sẵn nước suối trong tủ lạnh, con cứ lấy dùng.

Có bình nấu nước nữa, con nhớ uống nước ấm.

Có đói không?

Cô lấy gì cho con ăn nghen.

- Dạ con cũng hơi đói rồi, phiền cô ạ. – Ngọc Ánh ngập ngừng.

- Phiền gì mà phiền.

Nghỉ chút đi, lát cô đem đồ ăn lên cho, bầu bì thì phải cố gắng nghỉ ngơi.

- Bà cô mỉm cười hiền hậu, rồi bước ra ngoài và nhẹ tay khép cửa lại.

Căn phòng trở lại yên tĩnh.

Ngọc Ánh một mình giữa không gian xa lạ, i ánh nắng buổi ban trưa hắt qua cửa sổ khiến không khí có phần oi bức.

Từ tầng trên nhìn xuống, phía xa là khu chợ nhỏ.

Người người tấp nập ra vào, tiếng rao, tiếng xe máy hòa vào nhau thành một thứ âm thanh ồn ào đến lạc lõng Cô đứng lặng nhìn khung cảnh ấy, như thể đang tìm một điều gì quen thuộc trong biển người xa lạ.

Gió thổi nhẹ, hất vài sợi tóc lòa xòa trên má.

Ngọc Ánh ngồi xuống giường, lưng tựa nhẹ vào tường.

Mắt cô nhìn lên trần nhà, rồi lại nhắm lại.

Cô không cố gắng ngủ – dù trong người đang mỏi nhừ.

Cô chỉ muốn tạm dừng một chút...

để suy nghĩ, để gạn lọc lại những điều mình đã làm, những nơi mình đã tìm, và những gì còn lại.

Điều đó khiến trái tim cô như thắt lại.

Nhưng cô không rơi nướt mắt, cô tự nhủ - không phải lúc này.

Cô biết, mình phải mạnh mẽ hơn nữa.

--

Một lát sau, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vàng lên:

- Con ơi, cô đem cơm lên nè.

Ngọc Ánh vội mở cửa.

Bà chủ bưng lên một mâm cơm đơn giản: canh rau, trứng chiên và ít trái cây tráng miệng.

Mùi thơm lan tỏa khiến bụng cô sôi lên khe khẽ.

- Cô nấu sơ sơ thôi nhen.

Có gì không hợp khẩu vị thì nói cô nấu món khác cho. – Bà cười, đặt mâm cơm xuống bàn.

- Dạ, con cảm ơn cô nhiều lắm.

Cô tốt với con quá. – Ánh xúc động, vừa ăn vừa nhìn bà biết ơn.

Bà ngồi xuống mép giường, ánh mắt thoáng đăm chiêu như đang cố nhớ lại điều gì.

- Mà nè...

Cô mới chợt nhớ, không biết giúp gì được con không...

Ngọc Ánh dừng đũa, nhìn bà chủ chờ đợi.

- À, chắc cũng hơn 1 tháng rồi...có một buổi chiều, cô đang phơi đồ ở ban công tầng 3 nè, thì nghe chồng con nói chuyện điện thoại, mà giọng gắt lắm, gần như hét lên...nói cái gì mà "không thể để chuyện đó xảy ra'', rồi ''tôi đã nói đừng dính vào nữa''... kiểu vậy đó

Ánh ngồi lặng người nghe bà chủ kể.

Trái tim như ngưng một nhịp, nghe bà chủ kể tiếp

- Sau đó tầm 10 phút là cậu ấy kêu cô, cô xuống và cậu ấy dọn đồ, trả phòng có việc đi gấp, chào cô một cái là đi luôn.

Từ đó đến nay cô thấy không quay lại.

- Dạ cô có nghe được là đang nói chuyện với ai không cô?

Chồng con có nhắc tên người đó, hay đề cập nơi nào không?

- Ờm... cái này thì không rõ.

Cô chỉ nghe cậu ấy bước ra ban công, nói vọng qua.

Mặt cậu ấy lúc đó tái mét, như bị dọa hay gặp chuyện gì nghiêm trọng.

Ngọc Ánh siết chặt tay.

Từng mẩu thông tin như những mảnh ghép nhỏ, chưa đủ để vẽ nên bức tranh toàn cảnh, nhưng cũng đủ để cô biết rằng, có điều gì đó không bình thường đã xảy ra với chồng mình.

Có thể anh đã rơi vào rắc rối nghiêm trọng nào đó.

Sau bữa cơm, khi bà chủ đang dọn dẹp, Ngọc Ánh ngập ngừng hỏi:

– Dạ... cô ơi, ngoài cô ra thì lúc chồng con ở đây, ảnh có hay tiếp xúc với ai không ạ?

Ý con là có hay trò chuyện với ai, hay nhờ ai sửa đồ..., uống cà phê gì gần đây không?

Bà chủ ngẫm nghĩ một chút rồi chậm rãi đáp:

– À... giờ con hỏi cô mới nhớ.

Cậu đó hiền lành, ít nói nhưng có vẻ cũng quen vài người.

Như cái bác bán cà phê đầu hẻm á, sáng nào cậu cũng ghé đó ngồi một lúc.

Có lần cô đi qua thấy bác ấy còn hỏi: "Ủa nay anh không mang laptop à?" – Có vẻ là ngồi làm việc ở đó luôn.

– Dạ...

– Với lại... cô biết một ông chú làm sửa đồ điện gần cuối hẻm, cái bảng hiệu cũ kỹ lắm.

Chồng con hỏi cô quen ai sửa máy ko thì cô chỉ chú đó, chồng con từng nhờ sửa sạc máy tính hay gì đó hai ba lần rồi.

– Con cảm ơn cô.

Con có thể ra hỏi họ thử, biết đâu có thêm thông tin.

– Ừ, con cứ đi.

Nhưng nhớ mang theo nước, trời nóng lắm.

Đừng đi lâu quá.

Ngọc Ánh gật đầu.

Cô đội nón, xách túi vải, rời khỏi phòng trọ trong ánh nắng đổ lửa.

Đôi chân nặng nề vì chiếc bụng tháng tám, nhưng ánh mắt cô lại cương quyết hơn bao giờ hết

---

Đến đầu hẻm, tiệm cà phê nhỏ dựng bằng tôn và gỗ cũ.

Bác bán hàng là một người đàn ông ngoài năm mươi, da ngăm đen, đang lau ly thì thấy cô tiến lại gần.

– Dạ, chào bác.

Cho con hỏi một chút ạ...

Bác có nhớ người đàn ông hay đen đá không đường ở đây không?

Đeo kính, thường mang laptop làm việc...

Người đàn ông ngẩng đầu, nhìn cô, im vài giây rồi khẽ gật:

– À, nhớ chứ.

Ổng ngồi cái bàn ngay đây nè.

Ít nói, lễ phép, lâu lâu còn chọc tui là "barista thân thiện nhất Sài Gòn" hahaha...

Ánh bật cười nhẹ, tim khẽ nhói.

– Dạ...

ảnh là chồng con.

Con đi tìm ảnh đó chú...

Con mất liên lạc với ảnh hơn một tháng nay rồi.

Vừa nói đến đó, ánh mắt bác bán cà phê vụt thay đổi – như chạm phải điều gì không muốn gợi lại.

Ông ta lảng sang rửa ly, tay không ngừng động đậy.

– Ờ... vậy hả?

Nhưng... lâu rồi không thấy, chắc bận gì đó thôi con à...

– Dạ... bác có nghe ảnh nói gì lạ?

Hay gặp ai?

Gặp chuyện gì ở đây không bác?

– Không... không có gì đâu con.

Ảnh bình thường lắm.

Giờ bác bận tay quá... xin lỗi nghe con.

Ngọc Ánh đứng im.

Rõ ràng là ông ấy biết gì đó, nhưng không muốn nói.

Sự né tránh quá rõ.

Khi rời khỏi quán và đi hướng về phía cuối hẻm, nơi có tiệm sửa đồ cũ kỹ mà bà chủ nói.

Cô linh cảm, ở đây, vẫn còn ai đó biết rõ hơn những gì họ chịu nói ra.

Ngọc Ánh bước tới tiệm sửa đồ ở cuối hẻm – một căn nhà lợp tôn cũ kỹ, bảng hiệu tróc sơn, bên trong bày la liệt dây điện, nồi cơm, quạt hỏng...

Ông chú sửa đồ đang ngồi trên ghế gỗ, vừa cắm cúi hàn một mối dây vừa nghe nhạc cải lương phát từ chiếc radio cũ.

– Dạ, chào chú.

Chú cho con hỏi thăm chút chuyện được không ạ?

Người đàn ông ngẩng lên.

Thấy bụng cô to, ông vội đứng dậy mời ngồi, mặt tỏ vẻ ngạc nhiên:

– Ờ... có chuyện gì không con?

– Dạ... chồng con từng mang đồ tới sửa ở đây vài lần.

Con muốn hỏi... chú có nhớ ảnh không?

Cô giơ điện thoại, mở hình chụp hai vợ chồng hồi Tết, người đàn ông đeo kính, ánh mắt dịu dàng, tay đặt lên bụng vợ đang lấp ló lớn dần.

Ông chú nhìn một hồi.

Mặt ông khựng lại thoáng chốc, chỉ đủ để người tinh ý nhận ra.

Nhưng rồi ông lắc đầu nhanh, giọng có phần dè dặt:

– Không... không nhớ đâu con.

Ở đây nhiều người ghé lắm.

Lâu quá rồi chú cũng không để ý...

– Ảnh tên Huy.

Đợt rồi hay mang laptop ra đây sửa sạc...

Chú không nhớ gì thiệt sao?

– À... thiệt là... chú không nhớ.

Con thông cảm nghe, người tới đông lắm...

Ngọc Ánh im lặng, nhưng trong lòng biết chắc ông đang che giấu điều gì đó.

Có lẽ là sợ phiền, hoặc sợ rắc rối.

Cô cảm ơn, rồi lặng lẽ bước ra.

----

Buổi chiều, nắng hắt lên từ mặt đường hẻm nóng rát.

Ánh đi chậm dọc theo những sạp hàng nhỏ, quán cơm, tiệm tạp hóa, vừa đi vừa giơ ảnh chồng trong điện thoại hỏi từng người.

– Dạ, cô ơi, chú ơi... có ai từng thấy người này không ạ?

Chồng con... con đang đi tìm ảnh.

Phần lớn lắc đầu.

Một vài người nhìn lướt qua rồi quay đi.

Có người tỏ vẻ ái ngại, nhưng không biết gì.

Cũng có người chỉ im lặng, ánh mắt né tránh đến lạ.

Khi đi ngang một tiệm sửa điện thoại nhỏ, Ánh bất chợt khựng lại.

Trong góc kệ bày vài món linh tinh, có một chiếc ốp lưng laptop màu đen bạc, hơi trầy xước, nhưng nổi bật với một dòng chữ dán ở góc:

"Huy ♥ Ánh – 12.08.2022"

Ngọc Ánh khựng lại.

Cô đưa tay nhấc chiếc ốp lên.

Chính tay cô đã in chữ này tặng anh nhân dịp kỷ niệm 1 năm cưới.

Không thể lẫn đi đâu được.

Chủ tiệm là một thanh niên trẻ, đang ngồi dán kính điện thoại, ngước lên:

- Hi chị...chị muốn hỏi gì về cái đó?

– Cái này... của chồng chị.

Sao em có nó vậy?

Người thanh niên chợt ngập ngừng.

- À cái này hả chị... có người mang tới bán ve chai cách đây khoảng ba tuần.

Em thấy còn mới nên giữ lại...

– Em... có nhớ mặt người bán không?

– Dạ... hình như là một ông lớn tuổi.

Không phải người trong xóm.

Em cũng không để ý, vì nghĩ đồ cũ bình thường...

Ngọc Ánh ôm chiếc ốp vào ngực, như ôm một phần hình bóng quen thuộc.

Cô biết, đây là manh mối đầu tiên, hữu hình nhất.

Tuy nhiên, cô chưa hết hy vọng, có một nơi mà cô chưa tìm đến, đó chính là công ty nơi chồng cô công tác ở nơi này.

Trời đổ nắng gắt, Ngọc Ánh đội nón rộng vành, đi bộ chậm rãi vào khu văn phòng kính cao tầng.

Tấm bảng lớn phía trước ghi rõ:

"Trung tâm Dữ liệu Quốc gia – Chi nhánh phía Nam"

Cô hỏi bảo vệ xin vào gặp bộ phận nhân sự.

Lúc sau, một người phụ nữ bước ra, ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt nhanh nhạy, dáng dấp một quản lý dày dạn.

Cô tự giới thiệu tên là Thu.

– Em chào chị, chị là...? – Thu lên tiếng.

– Dạ, em là vợ của Nguyễn Minh Huy, anh làm kỹ sư phần mềm.

Xin làm phiền chị, em muốn hỏi thăm về lịch trình công tác của anh ấy, vì hiện tại ảnh mất liên lạc đã hơn một tháng.

HR Manager nhíu mày, tay cầm bảng tên nhân viên rà soát nhanh:

– Nguyễn Minh Huy?...

Ủa... bên mình không có nhân viên nào tên như vậy đang làm việc cả chị ạ.

– Dạ không thể nào.

Chồng em nói đang công tác ở đây. – Ánh lấy điện thoại ra, mở tấm ảnh cưới. – Đây...

đây là ảnh anh ấy.

Chị có thấy người này quen không?

Người quản lý nhân sự nhìn chằm chằm vào ảnh, rồi hơi khựng lại:

– À Khoan nha...mình chợt nhớ là người này trông rất giống một cậu tên Trần Văn Long, từng làm ở đây, nhưng đã nghỉ từ năm ngoái rồi.

Nghỉ đột ngột, không nói lý do rõ ràng.

Ngọc Ánh sững người.

– Long?

Không phải Huy?...

Nhưng ảnh... em chắc chắn đó là chồng em.

– Có thể là cùng người đó.

Nhưng nếu vậy, có lẽ tên Minh Huy chỉ là... tên giả?

Ngọc Ánh lặng đi vài giây, cảm giác trong lồng ngực như có tảng đá lạnh đè xuống.

Bụng cô khẽ quặn lên vì xúc động, nhưng vẫn gắng giữ bình tĩnh.

– Chị cho em hỏi... chị còn lưu hồ sơ hay email liên hệ gì của người tên Long không ạ?

– Em để chị kiểm tra lại trong hệ thống cũ.

Nhưng nếu ảnh đã nghỉ hơn một năm, chắc dữ liệu cũng không còn đầy đủ.

À chị đang bận lắm, xin phép em nhé.

Ngọc Ánh bần thần, chưa kịp nói gì tiếp thì họ đang bỏ đi, bước khỏi tòa nhà với đôi chân nặng trĩu.

Người chồng từng đầu ấp tay gối, từng nói đi công tác tại đây... bây giờ có vẻ không hề tồn tại.

Và đó là lúc cô quyết định, cô phải đi báo công an.

Về đến gần chỗ thuê ở, Ánh tìm đến một điểm thu mua ve chai mà người quanh đó chỉ, nó nằm ở con hẻm cụt, mái tôn lụp xụp.

Bà thu mua nhìn tấm hình trong điện thoại, rồi lắc đầu:

– Cái ông đó tôi nhớ là ổng mang đồ tới cũng không nói năng gì.

Đưa cái túi, nói bán hết.

Không biết là ai, ở đâu...

Mà mấy người bán dạo thì nay đây mai đó, con ơi...

Cô cố gắng hỏi kỹ thêm, nhưng cuối cùng cũng đành ra về với lòng trĩu nặng.

Dường như mọi manh mối đều mờ dần đi như bụi nắng cuối ngày.

----

Hôm sau, Ngọc Ánh quyết định đến đồn công an phường trình báo.

Cô ngồi trước bàn khai báo, tay ôm bụng, mắt hướng về viên cán bộ trực ban.

– Dạ chào anh, chồng em mất tích hơn một tháng.

Em đã đến hết những nơi quen thuộc của anh, và phát hiện anh từng ở gần khu này.

Nhưng giờ thì không có ai biết anh đang ở đâu.

Viên cảnh sát – tầm ngoài ba mươi, đang lật lật hồ sơ, ngước lên:

– Dạ... chị có giấy đăng ký kết hôn, hộ khẩu chung, hay bất cứ giấy tờ gì xác nhận mối quan hệ không?

– Có, em mang theo đây ạ. – Cô lấy ra một xấp giấy tờ, kèm cả ảnh cưới.

Người cảnh sát xem qua, rồi thở dài:

– Trường hợp này... bên em có thể tiếp nhận thông tin, nhưng nói thật là nếu không có dấu hiệu phạm tội, mất tích tự nguyện thì rất khó tìm.

Mỗi năm có rất nhiều trường hợp như vầy, mà đa phần là không tìm được.

Ngọc Ánh mím môi, tỏ vẻ hơi khó chịu, có vẻ họ không chấp nhận vụ này rồi.

Chưa biết phải làm thế nào thì chợt trong phòng vang lên tiếng "cạch cạch" rồi "tạch", âm thanh quen thuộc, có vẻ như một chiếc máy tính bàn của viên cảnh sát tắt đột ngột.

Anh ta thở dài:

– Trời ơi, cái máy này nó cứ tạch hoài.

Báo mà chưa ai sữa, lâu lắc ghê nơi.

Ngọc Ánh tiến lại gần và nói:

– Ờ cho em xem thử được không?

Em là kỹ sư phần mềm.

– Ủa?

Thiệt không đó?

– Thiệt!

Em từng làm công ty phần mềm mấy năm.

Laptop, desktop, máy in v.v...cái nào hư nhẹ em sửa được.

Anh ta nhún vai:

– Thôi cũng được... lỡ hư rồi thì cho chị xem luôn.

Ngọc Ánh ngồi xuống ghế xoay, mở máy, gõ vài dòng lệnh DOS, tháo nắp bên hông để kiểm tra RAM và dây cáp.

Chưa đầy 10 phút sau, máy chạy lại mượt mà.

– Chị làm gì vậy mà nó lên lại rồi trời? – Người cảnh sát ngạc nhiên.

Cô mỉm cười:

– Em không chỉ là người vợ đi tìm chồng đâu.

Em còn là người hiểu hệ thống và biết tìm lỗi... nếu có cơ hội.

Người cảnh sát nhìn cô với ánh mắt khác hẳn.

Anh gật gù và nói với Ánh:

– Chị ngồi chờ tôi tí.

Tôi hỏi thêm sếp, biết đâu tụi tôi có thể giúp được gì đó trong trường hợp của chị.

Chương tiếp theo – "Kẻ theo dõi"

Giám đốc điều tra đồng ý để Phong, viên cảnh sát trẻ và Ngọc Ánh đi cùng đến Trung tâm dữ liệu quốc gia để xác minh thông tin lần nữa.

Khi họ đến nơi, Thu – HR Manager – trưởng phòng nhân sự - có vẻ do dự nhưng cuối cùng cũng nói:

- Hồ sơ của Long có thể vẫn lưu tại văn phòng cũ của chúng tôi, nó ở tầng hầm khu B.

Từ khi chuyển đổi, một số hồ sơ của những người cũ chưa được đồng bộ hoàn toàn, chúng tôi vẫn lưu giữ ở đó.

- Cô có thể dẫn tụi tôi xuống đó không? – Phong hỏi.

- Được, nhưng để tôi xác nhận chìa khóa đã. – Thu cầm điện thoại, định gọi thì tiếng chuông vang lên, là từ một ''đại lý bảo hiểm" tên Lý, gọi Thu để bàn về hợp đồng nhân sự.

Đợi được một lúc tới chiều thấy lâu quá, Phong hỏi những người khác Thu đang ở đâu thì không ai rõ, họ nói để khi nào liên hệ được, sẽ báo lại cho Phong.

Chiều hôm đó, khi Ánh vừa về phòng trọ, cô thấy người dân tụ tập ngoài đầu hẻm.

Một người phụ nữ vừa tử nạn – bị xe tông rồi kéo lê một đoạn.

Người đó chính là Thu.

Cảnh sát kết luận ban đầu là tai nạn.

Nhưng Phong nghi ngờ rằng thời điểm quá trùng khớp.

Vì sao một đại lý bảo hiểm lại đến đúng lúc như vậy.

Có thể tên Lý này có liên quan đến vụ án, dường như có bí mật gì đó đằng sau bị che giấu và cản bước hai người.

Nhớ lại lời Thu nói lúc sáng, Phong và Ánh quyết định tự đột nhập văn phòng cũ, nơi lưu trữ hồ sơ nhân sự.

Dưới tầng hầm ẩm thấp, họ lần mò đến văn phòng mà Thu nói, Phong mang theo dụng cụ phá khóa, phá khóa vào phòng, có thể hít được những hạt bụi và đóng một lớp dày, khiến Ánh như ngộp thở.

Giữa những thùng hồ sơ đầy bụi đó, họ lục tìm theo tên "Trần Văn Long"

Một tiếng động vang lên.

Có ai đó cũng vừa đột nhập vào khiến hai người sững lại.

Phong ra hiệu cho Ánh nấp vào sau kệ tài liệu.

Ánh khệ nệ vâng lời nấp vào không cử động.

Một người đàn ông dáng cao, đội nón lưỡi trai, bước vào.

Hắn mở từng thùng hồ sơ, tìm kiếm gì đó trong cuống cuồng, mắt láo liên.

Không muốn bị phát hiện, có thể Ánh sẽ gặp nguy hiểm, thế là nhờ ánh sáng mờ và phản xạ nhanh, Ánh và Phong thoát được qua lối cửa sau.

Nhiều nghi ngờ dấy lên trong Phong rằng đó là tên Lý đó, khi biết hai người đang điều tra về Long.

Trở về trụ sở cảnh sát, họ nhận được cuộc gọi từ Phó giám đốc Minh – người bay từ Hà Nội vào.

Ông yêu cầu gặp riêng Ánh.

Không biết vì lý do nào đó mà công cuộc tìm chồng của cô lại đến tay những người này, thu hút sự chú ý của Khanh – giám đốc Sở điều tra, mà phó giám đốc Minh.

Tại cuộc gặp, ông Minh nói:

– Người cô đang tìm không phải ai khác, chính là Trần Văn Long, một đặc vụ từng hoạt động cho chúng tôi.

Nhưng anh ta phản bội.

Hai năm trước, Long là người tiếp cận hệ thống kiểm soát an ninh trên tuyến tàu cao tốc.

Sau đó, một vụ tấn công bằng khí độc đã khiến hơn 30 người thiệt mạng.

Và hắn... biến mất.

Ánh lặng người.

– Không thể nào.

Chồng tôi là người tử tế với mọi người và quan tâm vợ con.

Sao lại làm chuyện như thế được chứ?

– Có thể chính vì vậy mà cô đang gặp nguy hiểm.

Hoặc vì một lý do nào đó, cô không biết được sự thật.

- Tôi không tin là vậy, tôi vẫn đang tìm kiếm khắp mọi nơi, mọi manh mối có thể, tôi không tin chồng tôi là người như vậy.

Dù có thế nào, tôi vẫn không ngừng tìm ảnh.

Mối lo lắng của tôi là chồng tôi giống Long thật, cũng chính vì vậy có thể anh ấy đang gặp nguy hiểm vì Long giống anh ấy.

Các ông phải tin tôi.

Huy không phải người như vậy.

Dù Minh đã yêu cầu ngưng điều tra để đảm bảo an toàn, Ngọc Ánh vẫn quyết định tiếp tục.

Cô không thể dừng lại.

Cô cần biết: người cô yêu, người đã cùng cô lập gia đình 2 năm nay, rốt cuộc là ai thật sự?

Lật giở lại hồ sơ của Long, họ thấy trong hồ sơ có liệt kê một địa chỉ thường trú ở Biên Hòa.

Ánh và Phong lần đi theo địa chỉ đó.

Đến nơi, họ chỉ thấy một căn hộ đổ nát, tường vữa bong tróc, cửa sổ bị vỡ từ lâu.

Sau đó, họ chợt thấy một cậu bé bán trà gần đó và hỏi về chủ nhân căn nhà đổ nát này.

Câu bé nói:

– Dạ, em thấy có chú Vũ, nhân viên gì đó ở trung tâm dữ liệu hay đến đây.

Cũng thường tới lúc chập tối, ở khoảng một tiếng rồi đi à.

Khi cả hai đang dò xét khu vực, Lý – sát thủ từng giết Thu – bất ngờ xuất hiện.

Hắn chợt lao vào tấn công Ánh, nhưng thất bại, Ánh né được con dao từ tay Lý và cố gắng vùng vẫy chạy thoát.

Trong lúc rượt đuổi, hắn không may bị xe tải bất ngờ từ chiều bên phải trờ tới, không kịp phản ứng tông phải.

Cú hất mạnh làm hắn phun máu tươi và hấp hối.

Trước khi chết, hắn lẩm bẩm một cái tên: "Vũ...".

Sau đó, Phong kiểm tra điện thoại của Lý và lần ra một địa chỉ IP, liên quan đến các lệnh truy sát Ánh.

IP này trỏ về văn phòng của Vũ.

Phong cùng giám đốc Khanh quyết định đột nhập.

Thế nhưng, bằng cách nào đó, người tên Vũ đã được cảnh báo từ xa.

Hắn quay về và chạm trán cả nhóm.

Trong lúc vật lộn, con dao trong tay Ánh vô tình đâm vào bụng Vũ, Vũ chết ngay lập tức.

Ánh hoảng hốt khi cớ sự xảy ra dù chỉ là vô tình.

Nhìn thấy cảnh vừa xảy ra, Minh giận dữ:

– Trời ơi, Chúng ta cần hắn sống!

Cô biết hắn là đầu mối duy nhất còn lại mà!

Để xác Vũ qua một bên, họ trích xuất dữ liệu từ máy tính Vũ.

Trong đó, một đoạn mã lạ khi giải mã lại là một số điện thoại.

Cả nhóm liền truy ra số điện thoại đó là Đặng Quang Lâm – trợ lý cao cấp tại Trung tâm dữ liệu.

Thế rồi, Ánh gọi cho Lâm, nói:

– Tôi có hồ sơ mật từ máy của Vũ.

Nếu muốn, ta trao đổi với nhau, tôi trao anh hồ sơ - anh trả lại chồng cho tôi.

Nhưng Lâm lạnh lùng:

– Cô nên giao tài liệu đó cho cảnh sát.

Đừng dại dột.

Liền ngay sau đó, Ánh nhận được cuộc gọi ẩn danh:

- Nếu muốn chồng cô sống, mang tất cả tài liệu đến nơi tôi hẹn.

Một mình.

Tốt nhất là cô đừng có dại dột nếu không muốn nhận lại xác chồng không toàn thây.

Minh nảy ra nghi ngờ: kẻ gọi chính là Long – người được cho là đã chết hoặc phản bội tổ chức.

--

Cuộc hội ngộ giả tạo

Tại điểm hẹn, một bãi đất trống giữa khu công nghiệp cũ, Ánh đến một mình.

Nhưng từ xa, Phong và Minh âm thầm quan sát.

Một người đàn ông xuất hiện, cách Ảnh khoản 100 mét tiến lại từ từ.

Là Long, hoặc ai đó mang gương mặt giống hệt chồng Ánh.

– Cô còn giữ lời.

Tốt.

Đưa tài liệu đây.

– Chờ đã... anh nói sẽ cho tôi gặp Huy cơ mà?

– Huy? – Long cười nhẹ mỉa mai – Cô gái, cô vẫn chưa hiểu à? – Từ trong người, hắn rút khẩu súng ngắn ra, chỉa thẳng vào Ánh đang đứng đối diện.

Ánh sững lại

– Tôi hiểu rồi.

Anh không có ý định đưa anh ấy về phải không?

- Cô thật ngu ngốc.

Huy là thằng nào?

Mục tiêu của tôi là tập tài liệu.

Nhưng cô quá dại dột khi đến đây một mình.

Thế rồi, giữa màn đêm lạnh. trong mắt Ánh thoáng hiện một điều gì đó... nhưng không phải đau khổ.

Là bình thản.

- Tôi biết chứ, vì... không có tên ai tên Huy ở đây cả. – Ánh nói với hắn, nhoẻn miệng cười.

Câu nói ấy khiến Long hơi chững lại.

Hắn rút súng.

Nhưng đúng lúc đó, từ trong người, Ánh tháo bụng bầu giả, quăng vào mặt hắn.

Không hề do dự hay có sự sợ sệt nào.

Trong tích tắc, cô rút cây trâm cài tóc, đâm vào cổ hắn.

Cú đâm mạnh khiến hắn chới với, Ánh cướp súng từ tay hắn, bắn phát ân huệ.

Máu từ trong đầu hắn văng tung toé ra đất, dính vào áo của Ánh.

Hắn ngã sóng soài ra đất và hấp hối, sau đó đã không con sự sống.

Ánh nhìn hắn uất hận nhưng rồi sau đó, cô lấy lại bình tĩnh và nhanh chóng đi khỏi hiện trường.

Cô biến mất vào đám đông trước khi Phong và Minh kịp tiếp cận.

Lá thư cuối cùng

Phong quay về phòng làm việc.

Trên bàn là một lá thư viết tay, kèm một USB.

"Gửi Phong,

Cảm ơn anh vì đã tin tưởng tôi.

Nhờ anh, tôi đã lần ra được kẻ phản bội, và kết thúc điều mà tôi bắt đầu từ hai năm trước.

Tôi không phải là vợ ai cả.

Không có Ngọc Ánh.

Không có Huy.

Chỉ có tôi – người được giao nhiệm vụ thâm nhập hệ thống, truy vết các mắt xích phản bội trong nội bộ.

Cái chết của Long... là điều tôi phải tự tay hoàn thành.

– A."

Phong ngồi lặng.

Trên USB là dữ liệu Vũ thu thập về Lâm và các quan chức cấp cao có liên quan đến vụ tấn công tàu hỏa năm xưa.

Lâm bị bắt ngay sau đó.

Lật Mặt – Hồi kết

Sau khi Long bị tiêu diệt và Lâm bị bắt nhờ dữ liệu trong USB, hồ sơ nội bộ tiếp tục được mở rộng.

Một bí mật khác được tiết lộ:

Ngọc Ánh – không phải là một cái tên được tạo ngẫu nhiên, mà là tên thật.

Nhưng "Huy" thì chưa từng tồn tại.

Cô vốn là vợ của Nghiêm – một sĩ quan quân đội từng công tác tại Sở cảnh sát và là đồng nghiệp thân cận của Long.

Nghiêm là người được giao nhiệm vụ điều tra các giao dịch bí mật của Long nhưng đã thiệt mạng trong vụ tấn công bằng khí độc trên tàu hỏa hai năm trước – vụ việc mà Long được cho là chủ mưu.

Ánh – khi ấy đang mang thai con đầu lòng – đã lập tức có mặt tại hiện trường.

Khoảnh khắc cô nhận ra, người nằm bất động dưới tấm vải bạc là Nghiêm, cú sốc quá lớn khiến cô gục ngã và sảy thai ngay tại chỗ.

Cô mất cả chồng.

Cả con.

Cả tương lai.

Không còn gì để mất, Ánh âm thầm biến mất khỏi hồ sơ dân sự.

Trong bóng tối đó, chỉ có một người duy nhất dang tay giúp cô:

Đại tá Hiền – một sĩ quan kỳ cựu đã nghỉ hưu, từng là cấp trên của Nghiêm.

Ông nghi ngờ có bàn tay của một quan chức cấp cao trong việc che đậy vụ khí độc.

Hiền cung cấp cho Ánh một thân phận mới, huấn luyện Ánh, trang bị cho cô kỹ năng ngụy trang, và mối liên hệ để lần theo dấu vết Long – kẻ từng sát cánh bên chồng cô, nay lại phản bội tổ quốc.

Cả hành trình mà Phong nghĩ là "tìm người chồng mất tích", thực chất là một vở kịch có– nơi Ánh vừa là đạo diễn, vừa là nhân vật chính.

Và chỉ khi mọi mắt xích lộ diện, bức màn mới dần được vén lên, phơi bày cả sự thật lẫn nỗi đau thầm lặng của một người phụ nữ từng là vợ, là mẹ, rồi hóa thành bóng ma báo thù.

Lời kết:

Không ai biết Ngọc Ánh hiện đang ở đâu.

Chỉ có Phong, khi nhớ lại ánh mắt của cô – lúc rút trâm cài và kết liễu Long – mới hiểu:

Đó không phải là căm hận.

Mà là sự giải thoát.

Giải thoát cho người đã khuất.

Và cho chính cô – người đã chết trong lòng từ hai năm trước.
 
Back
Top Bottom