Ngôn Tình Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,448,208
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nguoi-chong-bi-an-sieu-quyen-luc.jpg

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
Tác giả: Lạc Xoong
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực

Truyện Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực - Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương. Ngôn tình đặc sắc. Đây là bộ cùng cốt bản gốc cực hay, lên chương nhiều đều mỗi ngày. Chúc cả nhà đọc truyện vui khỏe!

Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong.

Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.”

Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao.

Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài.

Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi.

Người bên cạnh huých cánh tay Diệp Yến Nhi một cái, lúc này Diệp Yến Nhi mới nhìn ra cửa.

“Du Nhiên, cuối cùng em đã đến, đã bàn nhau là mở tiệc tẩy trần cho em, chị còn tưởng em không tới chứ.” Diệp Yến Nhi ra vẻ thân mật đi tới kéo tay cô, vừa nói được nửa câu đã ra vẻ ngạc nhiên che miệng kêu lên một tiếng sợ hãi: “Trời… sao em lại ăn mặc như thế này?”

Diệp Du Nhiên vén tóc, trong mắt mang theo vẻ lạnh lùng, nhưng trên mặt lại mỉm cười quyến rũ: “Chị không thích tôi mặc như vậy sao? Cũng phải, hàng ngày chị ở công ty của ông nội, toàn người ăn mặc đoan trang, đâu có thấy kiểu ăn mặc này.”

Vì duy trì hình tượng nữ thần của mình, Diệp Yến Nhi luôn ăn mặc đứng đắn đoan trang, Diệp Du Nhiên nhìn vẻ mặt xấu hổ của cô ta, không nói gì, hất cằm quay người đi về góc không có người.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Cùng Người Chung Áo
  • Người Chết Trở Về
  • Người Tình Của Sói
  • Chọc Ghẹo Người Yêu Ngây Thơ
  • Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
    Chương 1


    Chương 1:

    Câu lạc bộ cao cấp Ngọc Hoàng Cung tại thành phố Vân Châu.

    Diệp Du Nhiên vuốt phẳng chiếc váy hai dây màu đỏ miễn cưỡng lắm mới dài tới bắp đùi của mình, dùng tay chải mái tóc xoăn dài để chắc chắn không bị rối, rồi mới sải đôi chân thon dài trắng như tuyết bước vào bên trong.

    Đến cửa phòng bao, người phục vụ thay cô mở cửa, dùng tay làm tư thế Huỳnh kính mời cô vào, Diệp Du Nhiên quay đầu nhìn người phục vụ một cái, môi đỏ hơi nhếch lên: “Cảm ơn anh.”

    Hài lòng nhìn người phục vụ đỏ mặt rời đi, Diệp Du Nhiên mới quay người bước vào phòng bao.

    Mắt ướt mơ màng hững hờ quét một vòng rồi dừng lại trên người chị họ Diệp Yến Nhi ngồi ở chính giữa, cô ta mặc chiếc váy trắng dài đến gối, tóc đen ngang lưng, đang khẽ nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, nhìn dịu dàng xinh đẹp động lòng người. Tất nhiên, đây chỉ là cảm nhận của người ngoài.

    Bốn năm không gặp, cô ta vẫn dáng vẻ hoa sen trắng nhỏ bé thoát tục đó, không đúng, là hoa sen trắng già rồi.

    Người bên cạnh huých cánh tay Diệp Yến Nhi một cái, lúc này Diệp Yến Nhi mới nhìn ra cửa.

    “Du Nhiên, cuối cùng em đã đến, đã bàn nhau là mở tiệc tẩy trần cho em, chị còn tưởng em không tới chứ.” Diệp Yến Nhi ra vẻ thân mật đi tới kéo tay cô, vừa nói được nửa câu đã ra vẻ ngạc nhiên che miệng kêu lên một tiếng sợ hãi: “Trời… sao em lại ăn mặc như thế này?”

    Diệp Du Nhiên vén tóc, trong mắt mang theo vẻ lạnh lùng, nhưng trên mặt lại mỉm cười quyến rũ: “Chị không thích tôi mặc như vậy sao? Cũng phải, hàng ngày chị ở công ty của ông nội, toàn người ăn mặc đoan trang, đâu có thấy kiểu ăn mặc này.”

    Vì duy trì hình tượng nữ thần của mình, Diệp Yến Nhi luôn ăn mặc đứng đắn đoan trang, Diệp Du Nhiên nhìn vẻ mặt xấu hổ của cô ta, không nói gì, hất cằm quay người đi về góc không có người.

    Ánh mắt Diệp Du Nhiên hờ hững, bưng nước trái cây chậm rãi uống, cô vừa về nước, trước mặt ông nội Diệp Yến Nhi đã làm bộ hẹn cô, không cần nghĩ cũng biết, cô ta không có ý tốt.

    Ai ngờ, vừa mới ngồi xuống thì một bàn tay to béo đã chụp lên eo cô, mắt Diệp Du Nhiên lạnh lẽo, cô đứng dậy hất cốc nước hoa quả lên kẻ đang sờ mó mình.

    Có người chú ý tới động tĩnh bên này, hoảng sợ hét lên: “Trời ạ, Anh Phan.”

    “Cô làm cái gì vậy, còn không mau xin lỗi anh Phan.”

    Nghe tiếng, Diệp Yến Nhi đi tới: “Du Nhiên, là em hắt phải không, còn không xin lỗi anh Phan đi.”

    Diệp Du Nhiên liếc cô ta một cái, tiện tay quăng cái cốc không trong tay ra, quay người định đi ra ngoài.

    Diệp Yến Nhi chưa kịp lên tiếng thì đã có cô gái bắt đầu lên tiếng bênh vực kẻ yếu: “Yến Nhi là chị họ cô, ánh mắt cô là thế nào, có giáo dục hay không?”

    Một người khác nhanh chóng tiếp lời: “Từ nhỏ đã mồ côi mẹ, ba thì ngồi tù, có sinh mà không có dưỡng, không có giáo dục cũng là bình thường.”

    Diệp Yến Nhi cau mày, tủi thân đến hốc mắt phiếm hồng: “Các cậu đừng nói Du Nhiên như vậy, tính cách của em ấy chính là như vậy, nhưng em ấy không xấu…”

    “Yến Nhi, cậu bênh cô ta quá rồi, Diệp Du Nhiên là loại người gì, chúng tớ đều biết…”

    “Cấp ba đã có bầu rồi sảy thai thì có thể là loại tốt đẹp gì.”

    “…”

    Cảnh tượng quen thuộc làm sao, bốn năm trước cũng như thế này, cô bị tất cả mọi người chặn ở cổng trường buông lời độc ác, đổ việc cô không làm lên đầu cô, khiến cô trở thành mục tiêu công kích.

    Diệp Du Nhiên siết chặt tay, sắc mặt rét run, nhưng một câu cũng nói không nên lời.

    Hoắc Tuấn Anh ra hiệu cho đám phụ nữ lau mặt cho anh ta, anh ta cầm một cốc rượu từ trong tay người bên cạnh, đáy mắt tàn nhẫn, kéo Diệp Du Nhiên lại: “Cô uống với tôi cốc rượu này, tôi sẽ không so đo với cô nữa.”

    Diệp Du Nhiên hất một cái nhưng hụt, Hoắc Tuấn Anh đã nhét ly rượu vào tay cô, Diệp Du Nhiên đang chuẩn bị ném cái cốc đi, lơ đãng quay đầu đã nhìn thấy một người đàn ông đứng cách đó mấy bước, vẻ mặt hờ hững nhìn cô.

    Người đàn ông thân hình cao lớn, quần đen áo đen, cực kì phóng khoáng, hơi cúi đầu, ngũ quan hài hòa, màu mắt đen nhánh khiến gương mặt đẹp trai càng thần bí và kiêu ngạo.

    Có người khẽ bàn luận: “Người kia là ai thế?”

    “Không biết tới cùng ai, đẹp trai thật.”
     
    Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
    Chương 2


    Chương 2:

    Nói như vậy tức là không ai để ý tới anh.

    Hình như cảm giác được Diệp Du Nhiên đang nhìn mình, đúng lúc anh cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm như núi xa dưới màn đêm, thần bí mà nguy hiểm, ngũ quan hài hòa cân đối, vô cùng tuấn tú, hơi thở lạnh lẽo của anh phả vào mặt, hô hấp Diệp Du Nhiên cứng lại, cô cảm thấy người này quá mạnh mẽ.

    Sau đó, người đàn ông cúi đầu xuống chăm chú nhìn rượu vang trong tay, đáy mắt lóe lên ánh sáng khác thường.

    Tay cầm chén rượu của Diệp Du Nhiên động đậy.

    Cô căm ghét đẩy Hoắc Tuấn Anh ra, đi đến đoạt lấy cốc rượu trong tay người đàn ông, giơ lên trước mặt Hoắc Tuấn Anh, khóe nhếch lên lạnh lùng: “Không phải chỉ uống cốc rượu thôi sao, anh Phan nói thì phải giữ lời đấy.”

    Nói xong, cô ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, sau đó ném cái cốc đi, ánh mắt sắc như dao liếc nhìn Diệp Yến Nhi một cái, rồi quay người đi ra ngoài.

    Người đàn ông áo đen nhìn dáng vẻ yểu điệu biến mất ở cửa ra vào, cười sâu xa.

    Ra khỏi phòng bao, Diệp Du Nhiên đi vào phòng vệ sinh trước, trong lòng cảm thấy hơi bất an.

    Từ phòng vệ sinh ra đã thấy Hoắc Tuấn Anh dẫn người từ bên kia chạy tới, Diệp Du Nhiên xoay người bỏ chạy, nhưng chưa chạy được bao xa, thì cả người mềm nhũn, đáy lòng tê dại.

    Cảm giác sợ hãi bao phủ cô, Diệp Du Nhiên lẩm bẩm: “Sao lại thế?”

    “Thông minh quá sẽ bị thông minh hại.”

    Sau lưng vang lên một âm thanh trong trẻo như nước chảy, nghe vậy trong lòng Diệp Du Nhiên run lên, ngay lập tức rơi vào một vòng ôm lạnh lẽo.

    Diệp Du Nhiên cảm thấy mình bị hơi thở lạnh lẽo, xa lạ vây quanh, ánh mắt dần dần mơ hồ, cả người mềm nhũn, nhưng cô vẫn cố gắng giãy dụa, nhưng âm thanh phát ra lại mềm mại, vô cùng quyến rũ: “Anh, buông tôi ra…”

    Cô không muốn bị Diệp Yến Nhi đặt bẫy, cũng không muốn bị tên họ Hoắc rác rưởi đó chà đạp.

    “Cô muốn bị Hoắc Tuấn Anh bắt được sao?” Âm thanh của người đàn ông trong trẻo êm tai, dựa vào chút ý thức còn sót lại, Diệp Du Nhiên biết người này không phải tên họ Hoắc rác rưởi đó.

    Người đàn ông cúi đầu, nhìn khuôn mặt ửng đỏ của Diệp Yến Nhi lộ ra vẻ cam chịu, mắt đen sâu thẳm nhíu lại, ánh mắt vô cùng u ám.

    Mà lúc này Diệp Du Nhiên đã bắt đầu thần trí mơ hồ, cô không khống chế được đưa tay ôm lấy cổ của anh, dùng sức kề sát vào cơ thể anh.

    Người đàn ông cúi đầu nhìn cô, đột nhiên khom người ôm ngang cô lên, cuối cùng hơi quay đầu nói với đàn em phía sau: “Không cần đi theo.”

    Hôm sau.

    “Ào ào…”

    Còn chưa mở mắt ra, một loạt tiếng nước đã truyền vào tai Diệp Du Nhiên.

    Giấc ngủ bị quấy rầy, Diệp Du Nhiên không kiên nhẫn muốn xoay người ngồi dậy, không ngờ vừa mới nhúc nhích, ngay lập tức cảm thấy cả người đau đớn.

    “Két két.”

    Nhưng lúc này, tiếng nước ngừng lại, rồi tiếng mở cửa vang lên.

    Diệp Du Nhiên chống cơ thể cố sức ngồi dậy nhìn thẳng ánh mắt người đàn ông vừa từ phòng tắm đi ra.

    Người đàn ông vóc dáng cao lớn thẳng tắp, cả người chỉ quấn một chiếc khăn tắm che vị trí quan trọng, dáng người còn tốt hơn nam tài tử Hàn Quốc mà cô say mê, cô không kìm được đếm một chút, một, hai… bảy tám múi.

    “Cô tỉnh rồi à.”

    Âm thanh êm tai đến mức khiến da đầu cô ngứa ngáy, hoàn toàn xứng với dáng người.
     
    Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
    Chương 3


    Chương 3:

    Diệp Du Nhiên ngẩng đầu sững sờ, bỗng trông thấy một gương mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc, hồi tưởng lại, cô đột nhiên nhớ ra đây chính là người đàn ông bị cô cướp ly rượu trong phòng bao tối qua.

    “Tại sao có thể như vậy?”

    Loại tình huống này, không cần suy nghĩ nhiều cô cũng biết chuyện gì đã xảy ra.

    Người đàn ông đi về phía cô, ánh mắt tìm kiếm trên mặt cô, sau đó giọng dửng dưng hỏi một đằng, trả lời một nẻo: “Mộ Tấn Dương.”

    Đây là anh tự báo tên.

    Hơi nóng ướt trên người anh cho thấy anh vừa tắm nước nóng, nhưng gần anh, Diệp Du Nhiên lại cảm thấy hơi thở lạnh thấu xương, khiến cô bất giác rùng mình một cái.

    Đợi anh đến gần, cô mới nhìn thấy những vết đỏ khả nghi trên cơ thể tr*n tr**, theo bản năng cô cúi đầu nhìn mình một chút rồi sợ hãi hét lên một tiếng, đột nhiên kéo chăn lên phủ kín mình.

    “Rượu tối hôm qua… “

    Diệp Du Nhiên không dám tin nhìn Mộ Tấn Dương, rượu Hoắc Tuấn Anh đưa cô chắc chắn là có vấn đề, nhưng sao rượu của Mộ Tấn Dương cũng có vấn đề chứ.

    Chẳng lẽ bọn họ còn muốn hại cả Mộ Tấn Dương.

    Tối qua cô đã vô cùng cẩn thận, Hoắc Tuấn Anh dẫn người đuổi bắt cô, cô chưa chạy được bao xa thì cơ thể đã có biểu hiện khác thường, việc sau đó cô c*̃ng không nhớ rõ lắm, đầu đau, người c*̃ng đau.

    “Rượu là cô tự mình uống, việc sau đó, tôi c*̃ng không nhớ rõ.” Dường như Mộ Tấn Dương không thích nói chuyện, anh lạnh mặt, trong giọng nói hơi chất vấn, dường như còn trách cứ cô.

    Diệp Du Nhiên trừng mắt với anh, nghe như muốn nói là cô cố ý uống chén rượu có vấn đề đó vậy, không phải anh thông minh như vậy mà bản thân cũng trúng bẫy rồi sao.

    “Cộc cộc.”

    Tiếng đập cửa làm đứt suy nghĩ của Diệp Du Nhiên, Mộ Tấn Dương đi mở cửa, anh nhanh chóng trở về ném cho cô một cái túi, cô còn chưa kịp phản ứng, Mộ Tấn Dương đã kéo khăn tắm ra bắt đầu thay quần áo.

    “A! Mộ Tấn Dương anh thật không biết xấu hổ.” Diệp Du Nhiên cầm chăn che mình lại, cô tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình vừa mới thấy được… thật lớn.

    Mộ Tấn Dương quay đầu liếc cô một cái, ánh mắt hơi lóe lên, tác phong rất dũng cảm nhưng thực tế lại nhát gan ngây thơ.

    “Nếu như cô còn không mặc quần áo tử tế, xấu hổ còn ở phía sau.”

    Vừa dứt lời thì “ầm” một tiếng cửa phòng đã bị phá tan, một đám phóng viên lập tức tràn vào.

    Ánh sáng đèn flash rọi vào gương mặt trắng bệch của Diệp Du Nhiên, phóng viên đã tranh nhau lên tiếng: “Cô Diệp và anh Phan là…”

    Chờ đến lúc phóng viên nhìn rõ người đàn ông đứng trong phòng không phải Hoắc Tuấn Anh, tất cả đều ngơ ngác.

    Không phải có tin tức nói con gái thứ hai nhà họ Diệp và Hoắc Tuấn Anh ở Ngọc Hoàng Cung trải qua tình một đêm sao? Đã xảy ra chuyện gì chứ?

    Người đàn ông nhìn lạ mặt, rõ ràng không phải con cháu nhà quyền thế, nhưng dáng dấp đẹp mắt, với danh tiếng bình thường của con gái thứ hai nhà họ Diệp cũng là tin tức lớn.

    “Xin hỏi cô Diệp, vị này là bạn tình mới của cô sao?”

    “Anh này, cô Diệp đã trả giá bao nhiêu cho người có thân phận như anh thế?”

    “…”

    Phóng viên vây quanh giường, camera dí sát vào mặt cô, câu hỏi sau khó nghe hơn câu hỏi trước, Diệp Du Nhiên khỏa thân ngồi ở trên giường, cả người đều cảm thấy bị áp bức và lăng nhục. Đây là Diệp Yến Nhi muốn dồn cô tới đường cùng, thân bại danh liệt, bị nhà họ Diệp trục xuất.

    “Cô Diệp, xin hỏi, cô là bởi ảnh hưởng bởi việc ba cô ngồi tù, mới biết…”
     
    Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
    Chương 4


    Chương 4:

    Diệp Du Nhiên đột nhiên trừng lớn mắt, mặt đỏ bừng, nhưng lại không hề rơi một giọt nước mắt nào.

    Đứng phía ngoài đám người, ánh mắt Mộ Tấn Dương chợt biến đổi, nhanh chân đi tới.

    Tiện tay giằng lấy camera của một người, không hề nương tay đập vào đám phóng viên, vẻ mặt hung ác nham hiểm như đang nhìn vật chết: “Tất cả cút hết ra ngoài.”

    Phóng viên bị đập vào đều bị sức mạnh mãnh liệt từ Mộ Tấn Dương hù dọa, hơn nữa ánh mắt của anh rất đáng sợ, giống như nếu trong mười giây họ vẫn chưa ra ngoài, thì có thể bị anh đánh chết.

    Chưa đến mười giây, tất cả phóng viên đều ra khỏi phòng hết.

    Dù sắc mặt Diệp Du Nhiên vẫn xanh mét, nhưng đã lấy lại tinh thần, cô cầm lấy quần áo Mộ Tấn Dương ném cho trước đó, thay ngay trước mặt anh.

    Thay xong quần áo, cô xoay người xuống giường, nhưng không ngờ chân mềm nhũn thiếu chút nữa ngã lăn trên mặt đất, Mộ Tấn Dương lập tức đưa tay đỡ cô.

    Lúc này Diệp Du Nhiên mới ngẩng đầu quan sát, ngũ quan sắc sảo cân đối, đường cong khuôn mặt hoàn mỹ đến không thể tưởng tượng nổi, tuấn tú hơn bất kỳ người quyền quý nào trong thành phố Vân Châu cô từng gặp.

    Đặc biệt là đôi mắt sâu thẳm như núi trong màn đêm, thần bí mà nguy hiểm.

    Diệp Du Nhiên chợt hoàn hồn, mới phát hiện bản thân đang nhìn anh chằm chằm như sắp xuyên thủng anh, vội vàng đẩy anh ra: “Cảm ơn anh.”

    Hơi mỉa mai, cô lại cảm ơn người đàn ông đã cướp đi lần đầu của mình.

    Dứt lời, cô nhặt túi của mình lên đi vào phòng tắm, nhanh chóng sửa sang bản thân gọn gàng, trang điểm xinh đẹp, đến khi cô đi ra, phát hiện Mộ Tấn Dương vẫn chưa đi.

    Cô đi tới cạnh cửa quay đầu nhìn anh, vẻ mặt lạnh lùng: “Ra khỏi cánh cửa này, sau này có gặp phải nhau trên đường, cũng phải giả vờ như không biết.”

    Ngoài cửa.

    Phóng viên vẫn chưa hề rời đi, còn thêm một đám người của nhà họ Diệp nữa, Diệp Yến Nhi mặc váy trắng đứng nổi bật giữa đám người.

    Diệp Du Nhiên hất cằm đi tới, cô chưa kịp mở miệng thì Diệp Yến Nhi đã đau lòng thốt lên: “Du Nhiên, sao em vẫn tính tình như vậy, năm đó cấp ba sẩy thai… chà.”

    “Bốp!”

    Diệp Du Nhiên giơ tay tát mạnh cho cô ta một cái.

    Diệp Yến Nhi như bông hoa trắng nhỏ tao nhã, vô số con trai nhà quyền quý ái mộ cô cả nhà họ Diệp, cô ta lúc nào cũng giữ thể diện, còn con gái thứ hai nhà họ Diệp là cô lại mang tiếng xấu, vô lễ, thô lỗ, vô lý.

    Nên trước mắt bao nhiêu người cô tát Diệp Yến Nhi, Diệp Yến Nhi quyết sẽ không đánh trả.

    Phóng viên vẫn đang chụp không ngừng, Diệp Yến Nhi ôm mặt, ánh mắt dừng lại trên người Mộ Tấn Dương phong độ phi phàm sau lưng Diệp Du Nhiên, ánh mắt run lên, ghê tởm, thế mà tiện nhân này lại được lợi, không phải Hoắc Tuấn Anh.

    Nhưng chỉ cần đạt được mục đích là được.

    “Du Nhiên, sao em vẫn u mê không tỉnh ngộ như vậy, đợi ông nội trở về em ngoan ngoãn nhận sai với ông là được rồi.” Diệp Yến Nhi bưng mặt, đáy mắt hơi ngấn nước.

    Diệp Du Nhiên tiến lên một bước, một tay nắm chặt vạt áo Diệp Yến Nhi, cô nghiêng đầu kề sát lỗ tai của cô ta, âm thanh lạnh lùng: “Diệp Yến Nhi, lần này, cô tốt nhất nên g**t ch*t tôi, đó là cách dễ nhất, bằng không chỉ cần tôi còn sống ngày nào thì sẽ trả lại tất cả những việc cô đã làm với tôi ngày đó.”

    Nói xong, cô đẩy mạnh Diệp Yến Nhi ra, vẻ mặt kiêu ngạo đẩy từng người chặn ở trước mặt ra, nhanh chóng bước đi.

    Sau khi phóng viên thấy Mộ Tấn Dương đi ra, cũng không dám chặn Diệp Du Nhiên lại nữa.

    Phóng viên đều là do Diệp Yến Nhi tìm đến, Diệp Du Nhiên đã rời đi, tất nhiên họ c*̃ng đi.

    Mộ Tấn Dương đứng tại chỗ, đôi mắt tĩnh mịch sâu không lường được.

    Cấp ba sẩy thai, rõ ràng tối qua anh thấy vẫn còn trong trắng.
     
    Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
    Chương 5


    Chương 5:

    Có tiếng bước chân tới gần.

    Mộ Tấn Dương ngẩng đầu, nhìn thấy Diệp Yến Nhi một bên mặt sưng đỏ đứng ở trước mặt, anh vẻ mặt không đổi nhìn cô ta một cái, quay người muốn đi.

    Diệp Yến Nhi yếu ớt mở miệng: “Anh này, xem ra anh là một người tốt, tôi thay Du Nhiên xin lỗi anh, tôi sẽ không để phóng viên để lộ ảnh chụp của anh làm liên luỵ đến thanh danh của anh.”

    Người đàn ông này thật quá quyến rũ, cô ta đã cho người điều tra cẩn thận, người này không có địa vị gì, nếu không, cô ta cũng ái mộ người đàn ông như vậy.

    Nếu đổi lại là người đàn ông khác trông thấy dáng vẻ này của Diệp Yến Nhi, chỉ sợ là hận không thể móc trái tim dâng lên cho cô ta, nhưng Mộ Tấn Dương chỉ lạnh lùng liếc nhìn một cái, giống như không nghe thấy, rồi quay người rời đi.

    Diệp Yến Nhi đứng tại chỗ căm hận dậm chân, bao nhiêu quyền quý thành phố Vân Châu cô ta cũng không để ở trong mắt, bây giờ đã hạ mình nhắc nhở người đàn ông này, thế mà anh không hề cảm kích.

    Diệp Du Nhiên quay về khu nhà trọ mà cô ở một mình, rúc cả người vào trong chăn ngủ đến không biết trời đâu đất đâu.

    Cô biết, không quá hai giờ tất cả những người có máu mặt ở thành phố Vân Châu đều sẽ biết chuyện của cô và Mộ Tấn Dương.

    Ngủ một giấc đến khi trời tối, cô tùy tiện nấu một bát mì, ngồi trước máy tính lên mạng, lướt các trang web tin tức lớn một chút.

    Không có, tất cả đều không có.

    Cái này không phù hợp với phong cách của Diệp Yến Nhi.

    Diệp Du Nhiên buông đũa đi mở TV, đổi rất nhiều kênh tin tức đều không có, trái lại cô để ý đến một tin tức.

    “Gần đây, tổng giám đốc tập đoàn L.K trùm tài chính Châu Âu đã về nước, nhưng vẫn chưa lộ diện trước truyền thông.”

    Diệp Du Nhiên cẩn thận suy nghĩ một chút, nghe nói tổng giám đốc tập đoàn L.K này rất thần bí.

    Tướng mạo không rõ, không biết là già hay trẻ, cũng không biết tên gọi là gì, chỉ biết nguyên quán là thành phố Vân Châu, là truyền kỳ của giới kinh doanh, so với anh ta cái gọi là quyền quý thành phố Vân Châu chỉ là cặn bã.

    Tổng giám đốc tập đoàn L.K không có quan hệ gì với cô.

    Tắt TV, cô cũng chưa thấy tin tức có liên quan đến mình, bản thân đang cảm thấy buồn bực thì điện thoại lập tức vang lên. Cô lấy tới xem, lại là điện thoại của Diệp Thành.

    Diệp Du Nhiên chuẩn bị tâm lý cho mình một chút, rồi mới nhận điện thoại, cô nói chậm hết sức: “Ông nội.”

    Đầu kia điện thoại truyền đến tiếng hét giận dữ của Diệp Thành: “Còn chưa cút về à.”

    Trước cổng biệt thự nhà họ Diệp.

    Diệp Du Nhiên xuống xe, ánh mắt dửng dưng.

    Bởi vì đi gặp Diệp Thành nên cô không trang điểm, mà ăn mặc cũng cực kỳ giản dị, không diện màu đỏ hay tím, chỉ mong rằng sự thay đổi nhỏ bé này của cô sẽ khiến cho ông bớt giận, hôm nay cô đến đây ngoại trừ ăn chửi ra thì còn có mục đích khác.

    Sau khi hít sâu một hơi thì Diệp Du Nhiên mới sải bước đi vào bên trong.

    Vừa vào phòng khách đã nhìn thấy người nhà họ Diệp ngồi đầy nhà, Diệp Thành ngồi ở vị trí trung tâm, Diệp Yến Nhi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, hai người vừa nói vừa cười.

    “Ông nội, con về rồi.”

    Nụ cười trên mặt Diệp Thành lập tức biến mất, thay vào đó là cái nhíu mày như thể đang nhìn vào một thứ đáng ghét: “Đồ vô liêm sỉ, còn biết quay về sao! Tao chỉ không ở nhà có một ngày mà xem xem mày đã làm ra chuyện tốt đẹp gì rồi!”

    Vừa dứt lời liền vứt một chồng hình xuống trước mặt cô, chính là hình chụp cô đang tr*n tr**ng quấn mình trong chăn vào sáng sớm, cho dù không bị lên báo nhưng những bức hình này vẫn còn đó.
     
    Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
    Chương 6


    Chương 6:

    Trong xã hội thượng lưu, thanh danh của cô đã sớm bị hủy hoại rồi.

    “Ông nội, về những tấm hình này, con có thể giải thích.” Diệp Du Nhiên nhìn lướt qua Diệp Yến Nhi.

    Những hình này đều là thật, nhưng cô đã bị Diệp Yến Nhi dàn cảnh, sợ rằng cô có nói ra thì Diệp Thành cũng sẽ không tin cô.

    “Giải thích? Từ nhỏ đến lớn có bao giờ mày chịu thừa nhận những chuyện sai trái mà mày đã làm chưa? Chẳng lẽ những tấm hình này còn giả được sao!” Diệp Thành đứng bật dậy chỉ tay vào mặt Diệp Du Nhiên.

    Quả nhiên, ông ta vẫn giống như trước kia, lựa chọn tin tưởng Diệp Yến Nhi vô điều kiện, Diệp Du Nhiên nhìn Diệp Thành bằng ánh mắt giễu cợt: “Tại sao con phải thừa nhận chuyện mà con không làm chứ?”

    “Bốp!”

    Diệp Thành hận không thể rèn sắt thành thép tát cô một cái: “Lúc này rồi mà mày vẫn không biết hối cải sao! Thừa nhận sai lầm của mình khó đến vậy sao? Đúng là giống ba mày như đúc, đến chết vẫn không thừa nhận!”

    Có lẽ Diệp Thành đã dồn hết sức vào cái tát này nên Diệp Du Nhiên bị đánh đến nghiêng người, phải chống vào lưng ghế so-pha mới đứng vững, lỗ tai cũng bị ù theo.

    Cô sững sờ nhìn Diệp Thành, giọng nói cũng thay đổi vì chua xót: “Ông nội, ba của con là con trai của ông, người khác không tin ông ấy cũng thôi đi nhưng tại sao ngay cả ông cũng không chịu tin ông ấy?”

    “Đừng nhắc đến cái thằng khốn nạn đó nữa, thằng cha khốn nạn đẻ ra đứa con vô liêm sỉ! Mặt mũi của nhà họ Diệp đều bị hai cha con mày làm cho mất hết rồi.”

    Nếu người nói những lời đó là Diệp Yến Nhi, cô nhất định sẽ nhảy tới xé rách miệng của cô ta, nhưng người đang nói lại là người có quyền lực nhất trong nhà họ Diệp, Diệp Thành, cũng là trưởng bối trong nhà mà cô kính trọng.

    Diệp Yến Nhi đứng bên cạnh Diệp Thành khẽ khàng an ủi: “Ông nội, đừng quá tức giận, Du Nhiên từ trước đến giờ đã vậy rồi, còn nhỏ tuổi nên nhất thời hồ đồ mà thôi.”

    “Cũng bởi vì từ trước đến giờ đều như vậy, cho nên mới phải thay đổi, hết lần này tới lần khác tha thứ cho nó nhưng nó vẫn không biết hối cải!”

    Tha thứ cho cô sao? Cô cũng chẳng hiếm lạ gì chuyện này!

    Gò má của Diệp Du Nhiên rát đau, nhưng lòng cô còn đau hơn.

    Cô luôn cho rằng chỉ cần cố gắng hết sức thì một ngày nào đó có thể thay đổi cách nhìn của Diệp Thành đối với mình, nhưng Diệp Yến Nhi vừa trở lại, dùng một chút mánh khóe vặt vãnh cũng đủ để Diệp Thành hoàn toàn tin tưởng cô ta.

    Nơi này căn bản không phải là nhà của cô.

    “Chuyện mà con chưa từng làm thì con sẽ không bao giờ nhận, con cũng sẽ không cút ra khỏi nhà họ Diệp, ba con đã để lại cổ phần cho con, năm nay con đã hai mươi hai tuổi, đã sớm trưởng thành nên có thể thừa kế cổ phần rồi!”

    “Mày!” Diệp Thành không ngờ rằng Diệp Du Nhiên sẽ chống đối mình như vậy nên giận run cả người, ông ta quát lên: “Còn muốn cổ phần, mày nhìn thử xem cả thành phố Vân Châu này còn có ai dám cưới mày hả, muốn lấy cổ phần thì trước tiên phải cưới được chồng đã!”

    “Đó là những thứ con xứng đáng được sở hữu!” Cô không dám tin Diệp Thành lại khấu trừ cổ phần mà ba để lại cho cô một cách trắng trợn như vậy.

    “Thứ mà cháu gái của nhà họ Diệp đáng được thừa hưởng không có nghĩa là mày cũng đáng được!” Diệp Thành sầm mặt nhìn Diệp Du Nhiên, đứa cháu gái này đúng là càng ngày càng không nói nổi nữa rồi.

    Cần phải đuổi nó ra khỏi nhà họ Tộ ngay mới được, kể cả cổ phần vốn dĩ thuộc về nó cũng không thể đưa cho nó!

    Rõ ràng đang là mùa hè nhưng Diệp Du Nhiên lại cảm thấy rét lạnh như thể bị dội nguyên một thùng nước đá lên đầu vậy, cô không dám nói nhiều nữa, giờ phút này Diệp Thành đang nhìn cô như thể nhìn kẻ thù.

    Nếu lời cô nói ra lại chọc giận ông rất có thể cô sẽ bị đuổi khỏi nhà mà không một xu dính túi.
     
    Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
    Chương 7


    Chương 7:

    Cô không quan tâm việc mình có còn là cô hai của nhà họ Diệp hay không nhưng người cha đang ở trong tù của cô thì quan tâm.

    “Ông nội sẽ giữ lời chứ? Chỉ cần con cưới được chồng thì ông sẽ lập tức đưa cổ phần cho con.”

    Diệp Thành liếc cô một cái, mặc dù không hề muốn trao cổ phần cho cô, nhưng lời cũng đã nói ra rồi làm sao nuốt lại được nữa.

    “Dĩ nhiên, nếu mày có thể tìm được người cam tâm tình nguyện cưới mày thì số cổ phần đó mày cứ việc lấy.”

    “Cảm ơn ông nội.”

    Diệp Du Nhiên nhếch mép cười, cho dù tất cả mọi người đều muốn chà đạp cô thì cô cũng không thể mềm yếu, cô cúi chào Diệp Thành rồi mới sải bước rời đi.

    Quay vào xe, cả người Diệp Du Nhiên đều mềm nhũn.

    Trong cái xã hội thượng lưu này thanh danh của cô đã sớm bị thối rữa rồi, chuyện Diệp Yến Nhi vu hãm cô phá thai khi còn học trung học đã truyền đi khắp hang cùng ngõ hẻm, đến bây giờ vẫn còn là đề tài để mọi người tán gẫu khi trà dư tửu hậu.

    Thành phố Vân Châu lớn thế này lẽ nào không có ai muốn cưới cô.

    Diệp Du Nhiên có tâm sự, nên cũng không chú ý lắm khi lái xe.

    Cho đến khi một tiếng “rầm” do va quẹt với chiếc xe bên cạnh vang lên thì cô mới định thần trở lại, xong rồi, lại phải bồi thường rồi.

    Diệp Du Nhiên xuống xe vừa nhìn đã nhíu chặt chân mày.

    Rolls-Royce Phantom? Lại còn là phiên bản giới hạn phải đặt trước mới có? Phantom Limelight!

    Giá thị trường là 42 tỷ!

    Diệp Du Nhiên chưa kịp ổn định lại tâm trạng để đi xin lỗi thì chủ xe đã mở cửa bước ra.

    Diệp Du Nhiên vừa ngẩng đầu thì bắt gặp đôi mắt sâu thẳm, tĩnh mịch như những ngọn núi xa mờ trong màn đêm, khuôn mặt quen thuộc khiến cô kinh ngạc, nhưng lại nói chính xác tên của anh: “Mộ Tấn Dương?”

    Rốt cuộc anh ta có lai lịch như thế nào, tại sao lại mua nổi con xe này, cho dù anh có tiền thì cũng không thể có năng lực sở hữu nó.

    Mộ Tấn Dương không đáp lại, mà chỉ đứng một bên xem xét thân xe, nơi đó có một vết xước nhỏ xíu hiện rõ trên thân xe bóng loáng, Diệp Du Nhiên cũng nhìn thấy, trên mặt thì tỉnh bơ nhưng trong lòng đang cực kỳ lúng túng.

    Lần trước cô còn nói nếu gặp lại cứ vờ như không biết vậy mà bây giờ cô lại cào xước sơn xe của người ta, lại còn là một chiếc xe nổi tiếng, không biết có thể sửa được hay không nữa.

    “Tuân thủ quy tắc giao thông là chuyện mà mỗi một tài xế đều phải làm.” Mộ Tấn Dương hững hờ nói nhưng cái cau mày của anh cho thấy rõ ràng là anh ta đang không hài lòng.

    “Thật xin lỗi.” Đây vốn dĩ là lỗi của cô nên cô liền ngoan ngoãn nói lời xin lỗi, nhưng trong long đang cực kỳ khó xử, điều mà cô lo lắng hơn chính là phải sửa chiếc xe này như thế nào đây, cô nhìn mà cũng thấy đau lòng nữa là.

    Trong con mắt sâu thẳm chợt lóe lên, Mộ Tấn Dương nghe vậy liền không thể không đánh giá cô một cánh cẩn thận.

    Thấy một bên má của cô sưng đỏ liền cau mày.

    Đôi mắt đào hoa sáng long lanh, khi nhìn người khác một cách chăm chú thì giống như đang muốn quyến rũ vậy.

    Lông mi vừa dài vừa cong, mũi dọc dừa, môi đỏ răng trắng, khóe môi hơi cong cong, đây là một cô gái rất xinh đẹp kể cả khi một bên má bị sưng đỏ.

    Có biết bao người phụ nữ kiều diễm lượn lờ quanh anh nhưng anh vẫn thầm ngạc nhiên trước vẻ đẹp của cô, thoạt nhìn thì cô trông thật xinh đẹp và quyến rũ, thực tế…
     
    Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
    Chương 8


    Chương 8:

    Anh vô thức xoa xoa những ngón tay của mình, tựa như cái cảm xúc mềm mịn, thơm hương và trắng nõn nà đêm hôm ấy vẫn còn đọng lại trên những đầu ngón tay, một nơi sâu thẳm nào đó trong tim anh đang bị giam cầm đã bắt đầu rục rịch.

    Cảm nhận được ánh mắt của Mộ Tấn Dương, Diệp Du Nhiên liền quay người để che đi một bên mặt.

    Nhưng Mộ Tấn Dương cũng chẳng đả động đến chuyện đó mà chỉ nói: “Đây là xe của bạn tôi.”

    “A?” Diệp Du Nhiên sửng sốt, xe của bạn anh ấy?

    “Vậy chiếc xe này…”

    Mộ Tấn Dương cau mày nhìn cô rồi ngắt lời: “Tôi có thể nói với bạn tôi là tôi vô tình quẹt phải, vậy cô làm sao để cảm ơn tôi đây?”

    Diệp Du Nhiên choáng váng vì ánh mắt sáng rỡ của anh, trong đầu thoáng qua lời nói của Diệp Thành nên chẳng hiểu quỷ thần xui khiến thế nào liền nói: “Vậy tôi gả cho anh là được.”

    “A… ”

    Tiếng còi cảnh báo vang lên liên tục, Diệp Du Nhiên bất thình lình tỉnh hồn, khẳng định là Mộ Tấn Dương sẽ nghĩ cô bị điên.

    “Chuyện đó…”

    “Đi thôi.” Trong lúc nói chuyện, Mộ Tấn Dương đã đi tới chỗ chiếc xe của cô, mở cửa xe ngồi vào sau đó nhoài đầu ra khỏi cửa kính xe ra lệnh: “Lên xe.”

    Diệp Du Nhiên nghe lời theo phản xạ tự nhiên, ngoan ngoãn ngồi vào xe thắt chặt dây an toàn: “Đi đâu?”

    “Chẳng phải cô muốn gả cho tôi sao?”

    “A?” Vậy thì sẽ đi đâu?

    Mộ Tấn Dương cau mày, chớp chớp mắt: “Ủy ban nhân dân.”

    Vừa dứt lời, bàn tay rắn rỏi liền xoay bánh lái, chiếc xe lao nhanh về phía trước, Diệp Du Nhiên nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh một hồi lâu rồi mới hoàn hồn lại: “Xe…”

    “Sẽ có người đến giải quyết.”

    Ủy ban nhân dân.

    “Điền vào đơn trước rồi sang bên kia chụp hình…”

    “Cười lên nào, ngồi sát vào một chút…”

    “…”

    Đến khi Diệp Du Nhiên cầm cuốn sổ màu đỏ đi ra khỏi Ủy ban nhân dân thì mới xem xét kĩ càng rồi quay đầu lại nhìn anh chàng Mộ Tấn Dương toàn thân mặc đồ đen rất chi là thần bí nhưng quyến rũ.

    “Anh tình nguyện kết hôn với tôi?”

    Ánh mắt của Mộ Tấn Dương sâu sắc, trông rất hứng thú hỏi: “Chẳng lẽ cô có thể ép buộc tôi?”

    Trên mặt của Diệp Du Nhiên thoáng qua sự nghi ngờ, giọng nói hơi lạnh lùng: “Anh biết tôi là người như thế nào sao? Ngày hôm qua tại Ngọc Hoàng Cung, những gì bọn họ nói đều là thật, mẹ tôi chết khi sinh tôi, ba tôi đang ngồi tù, khi tôi học trung học còn từng phá thai nữa!”

    Cô cố tình nói ra những lời ác ý này vì muốn xem xem gương mặt dù có nhìn thấy núi Thái Sơn sụp đổ trước mặt cũng không động đậy của Mộ Tấn Dương sẽ biến sắc như thế nào.

    Nhưng anh chỉ cười ẩn ý, đôi mắt đen láy sâu thăm thẳm: “Chuyện khác thì tôi không biết nhưng cô có từng phá thai hay không thì tôi hiểu rõ hơn bọn họ nhiều.”

    Nói xong liền cong miệng cười.

    “Anh…” Diệp Du Nhiên chợt hiểu ẩn ý của anh, gương mặt chợt đỏ bừng.

    Mộ Tấn Dương hài lòng khi thấy cô bị cứng họng rồi dang rộng cánh tay choàng qua vai cô: “Đi thôi, bà Mộ, chúng ta phải về nhà rồi.”

    Diệp Du Nhiên nhìn cánh tay tự tiện đặt trên vai cô, gương mặt tái đi vì giận vẫn chưa tiêu tan: “Bỏ tay ra!”
     
    Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
    Chương 9


    Chương 9:

    Cô không có thói quen động chạm với người khác giới nói chi đến một người khác giới xa lạ.

    Mộ Tấn Dương không những không buông tay mà còn ép Diệp Du Nhiên leo lên xe của cô.

    “Anh lên đây làm gì?” Diệp Du Nhiên cau mày nhìn anh chàng đẹp trai đang dửng dưng ngồi trên xe của mình.

    Mộ Tấn Dương giơ giơ tờ giấy kết hôn trong tay lên: “Đương nhiên là đến nhà cô rồi.”

    Thấy Diệp Du Nhiên không nói lời nào, Mộ Tấn Dương liền nhướng người qua, áp sát vào mặt cô, ánh mắt nhìn cô như thể đã biết rõ hết thảy mọi chuyện rồi: “Chẳng lẽ cô cho rằng tôi đồng ý kết hôn với cô chỉ vì muốn cầm tờ giấy kết hôn này thôi sao?”

    Diệp Du Nhiên hơi chột dạ nên lui về sau một chút, sống lưng tựa vào trên cửa sổ xe, quần áo hơi mỏng manh nên cô cảm thấy hơi lạnh.

    Cô không biết tại sao Mộ Tấn Dương lại đồng ý kí giấy cùng cô, dù sao thứ mà cô cần chỉ là tờ giấy kết hôn này mà thôi, chứ không thật sự muốn làm vợ chồng với anh.

    Nhưng nhìn ánh mắt sâu sắc của Mộ Tấn Dương cô chỉ có thể mặt không đỏ tim không run mà nói dối: “Không có.”

    “Vậy thì tốt.”

    Mộ Tấn Dương nói xong liền giơ tay lên như thể mốn chạm vào mặt cô, Diệp Du Nhiên nghiêng mặt sang một bên khiến bàn tay của anh rơi vào khoảng không.

    Mộ Tấn Dương hơi trầm mặt rồi thu tay về.

    Khóe môi của Diệp Du Nhiên hơi cong làm lộ ra vẻ mặt mưu mô.

    Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Kết hôn rồi chẳng phải nên ở nhà của anh sao?”

    “Tôi không có nhà ở thành phố Vân Châu.” Mộ Tấn Dương khép hờ mắt, rồi ngã người ra sau, giọng nói chẳng thể hiện rõ tâm trạng anh ta như thế nào nữa.

    Không có nhà, xe đi mượn?

    Diệp Du Nhiên lại quay sang cẩn thận quan sát Mộ Tấn Dương, không thể nhận ra quần áo được mặc trên người anh ấy là của nhãn hiệu nào nhưng chất liệu rất tốt, vừa nhìn đã biết không rẻ rồi, hơn nữa thần thái cũng hơn người…

    Nhìn kiểu gì cũng không giống dáng vẻ của mấy kẻ nghèo khó!

    Nhưng trông bộ dạng thì không giống như đang nói dối.

    Vậy chẳng lẽ anh chồng nhặt được này của cô là một người đàn ông ‘ba không’, không tiền không xe không nhà sao?

    Diệp Du Nhiên cắn răng, mặc kệ, cùng lắm thì cô cứ nuôi anh một thời gian, đợi lấy được cổ phần thì ly dị.

    Diệp Du Nhiên đưa Mộ Tấn Dương về căn nhà trọ cô ở một mình.

    Căn nhà một phòng ngủ, một phòng khách này cũng không rộng lắm, một người ở thì đủ chứ hai người ở lại hơi chật chội.

    Diệp Du Nhiên mở cửa đi vào trước, lục lọi một hồi, rốt cuộc cũng tìm được một đôi dép đàn ông rồi xếp ngay ngắn trước mặt Mộ Tấn Dương: “Đi vào đi!”

    Mộ Tấn Dương cúi đầu nhìn đôi dép dành cho đàn ông trước mặt, không nói tiếng nào mà chỉ hơi cúi mắt, cởi giày ra rồi đi loanh quanh.

    Diệp Du Nhiên khó hiểu nhìn bóng lưng của Mộ Tấn Dương rồi cúi đầu nhìn đôi dép, mất cả nửa nhịp mới nhận ra, một cô gái độc thân như cô sao lại có dép nam!

    Nhớ lại nguồn gốc của đôi dép dành cho đàn ông này, Diệp Du Nhiên ngẩn người trong chốc lát rồi nhặt lên ném vào trong thùng rác, sau đó đi rửa tay rồi rót cho Mộ Tấn Dương ly nước: “Cái đó…”

    “Ra ngoài mua đồ thôi.” Mộ Tấn Dương ngắt lời cô, tỏ vẻ hoàn toàn không muốn nghe cô giải thích.

    Diệp Du Nhiên dằn mạnh ly nước xuống phát ra tiếng động mạnh, không muốn nghe sao? Cô mới là người không muốn giải thích!

    Tiếng động khiến cho Mộ Tấn Dương giương mắt nhìn cô, cả ánh mắt lẫn vẻ mặt của anh đều không có cảm xúc, ngay cả chớp mắt cũng không càng khiến cho Diệp Du Nhiên cảm thấy bị chèn ép bởi một sức mạnh vô hình.
     
    Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
    Chương 10


    Chương 10:

    Loại cảm giác này chỉ xuất hiện khi ở cùng với ông nội.

    Trong lòng Diệp Du Nhiên sinh ra một cảm giác quái dị, luôn cảm thấy Mộ Tấn Dương là một người không hề đơn giản chút nào, không biết chọc vào anh ta là phúc hay là họa nữa.

    Nhưng hiện tại, kết hôn cùng anh rõ ràng là sự chọn lựa đúng đắn nhất, có thể là bởi vì giữa hai người từng ở cùng một đêm nên cũng hơi quen thuộc… Nhưng Diệp Du Nhiên vẫn cảm thấy khó chịu và lúng túng.

    So với Diệp Yến Nhi, hiển nhiên là anh vẫn giống người tốt hơn, bởi vì buổi sáng hôm đó, anh đã giúp cô đuổi đám phóng viên đi.

    Trong lúc cô còn đang thất thần thì Mộ Tấn Dương đã ra tới cửa và mang xong giày, đôi mắt sâu hút nhìn thẳng vào cô, giọng nói đã trở nên mất kiên nhẫn: “Diệp Du Nhiên.”

    Diệp Du Nhiên đột nhiên bừng tỉnh, cầm lấy cái túi xách rồi đi.

    Mộ Tấn Dương đẩy xe đẩy đi bên cạnh cô, lần lượt đi đến từng khu vực mà anh muốn mua, chỉ chốc lát sau đã chọn xong đồ.

    Cốc, bàn chải đánh răng, dép…

    Sau khi chọn xong đồ thì đến quầy trả tiền.

    “Quẹt thẻ.”

    Nhân viên thu ngân do dự nhìn hai tấm thẻ được chìa ra trước mặt, cuối cùng vẫn tỏ vẻ hâm mộ cầm lấy tấm thẻ của Mộ Tấn Dương.

    Chẳng phải anh không có tiền sao? Thôi bỏ đi, đàn ông cũng thích thể diện mà.

    Diệp Du Nhiên nhìn anh rồi cất thẻ của mình lại.

    Khi quay trở lại xe, Diệp Du Nhiên mới hỏi anh: “Lúc trước anh ở đâu? Cần đến đó lấy quần áo về không?”

    “Không cần.” Mộ Tấn Dương vừa lái xe vừa trả lời cô.

    Chỉ chốc lát sau thì ngừng lại trước lối vào một trung tâm mua sắm.

    Diệp Du Nhiên ngước nhìn thì thấy đây là nơi chuyên bán những trang phục của các thương hiệu cao cấp, nổi tiếng quốc tế, chỉ bốc đại một món cũng có giá lên đến năm chữ số, rẻ nhất cũng phải mấy triệu.

    Diệp Du Nhiên hơi lo khi sờ vào ví tiền của mình, cô vừa mới trở về nước, căn nhà đó là do cô mua bằng số tiền tiêu vặt mà cô đã thắt lưng buộc bụng mới có được.

    Thật ra ban đầu khi cô đến nhà họ Diệp, Diệp Thành cũng đối xử với cô rất tốt, cho tới bây giờ chưa từng bạc đãi cô về phương diện ăn mặc, nhưng về sau bởi vì Diệp Yến Nhi làm khó dễ nên Diệp Thành càng ngày càng ghét cô.

    Tiền tiêu vặt của cô luôn ít hơn Diệp Yến Nhi, các kiểu quần áo mới theo mùa luôn được đưa đến chỗ của Diệp Yến Nhi trước, cô ta lựa xong rồi mới đến lượt cô.

    So với gia đình bình thường mà nói thì mấy chục triệu tiền tiêu vặt hàng tháng cũng không hẳn là ít, nhưng đối với một gia đình có địa vị hiển hách như nhà họ Diệp ở thành phố Vân Châu mà nói thì quả đúng là sơ sài.

    Khi hai người vào trung tâm mua sắm, vì ngoại hình đều bắt mắt nên thu hút rất nhiều sự chú ý.

    Thậm chí còn có một vài bà cô và các cô gái nhà giàu, bắt đầu xì xào bàn tán.

    “Anh chàng đó là con nhà ai vậy? Từ trước đến nay chưa từng gặp…”

    “Không biết nữa nhưng đẹp trai quá…”

    “Không thấy bên cạnh anh ta còn một cô gái sao! Thân hình và mặt mũi vừa nhìn đã biết là là cái loại chuyên đi quyến rũ rồi, không ngờ anh ta lại đi thích cái loại đó!”

    Quyến rũ?

    Diệp Du Nhiên sờ mặt mình, xinh đẹp cũng là một cái tội sao?

    Đúng là không ăn được nho nên tặc lưỡi chê nho chua mà.
     
    Người Chồng Bí Ẩn Siêu Quyền Lực
    Chương 11


    Chương 11:

    Cô đi sát vào Mộ Tấn Dương, khoác tay anh ra vẻ thân mật, cất giọng ngọt muốn ch** n**c: “Chồng ơi, người ta hơi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một xíu.”

    “Vậy cô cứ ngồi đây mà nghỉ, tôi đi một mình cũng được.” Mộ Tấn Dương nghiêm nghị, trong đáy mắt xẹt qua một tia khoái trá.

    “…” Đàn ông cái kiểu gì vậy! Ngay cả ý của cô mà cũng không hiểu sao?

    Diệp Du Nhiên ưỡn ngực nụ cười trên mặt biến mất, liếc xéo anh một cái, nhưng lại không buông tay ra mà nói: “Có mệt mỏi đi nữa cũng phải đưa chồng đi mua quần áo chứ.”

    Mặc dù chỉ là một tờ giấy chứng nhận trên danh nghĩa nhưng cũng là chồng của Diệp Du Nhiên này.

    “Du Nhiên?”

    Đúng lúc này có một giọng nói kinh ngạc vui mừng vang lên.

    Diệp Du Nhiên ngước nhìn thì thấy một bóng dáng quen thuộc, dường như cô ngay lập tức buông cánh tay của Mộ Tấn Dương ra.

    “Đã lâu không gặp.”

    Giọng nói của Diệp Du Nhiên có phần cứng ngắc, cô chỉ là theo bản năng nhéo tay mình để bản thân tỉnh táo một chút.

    Mộ Tấn Dương ở bên cạnh thấy cô không khoác tay anh nữa, ánh mắt sâu thẳm hơi lóe lên, môi mỏng mím thành một đường thẳng.

    Trên mặt anh lóe lên một tia lệ khí, nhưng rất nhanh đã thu lại, nhanh đến mức không ai phát hiện được.

    “Nguyệt Nguyệt, không giới thiệu chàng trai này một chút sao?”

    Mộ Tấn Dương tự nhiên ôm lấy bả vai của Diệp Du Nhiên, còn đưa tay ra giúp cô gạt đi lọn tóc dài lòa xòa trước ngực, thoạt nhìn vô cùng thân mật.

    Tiếng gọi “Nguyệt Nguyệt” vang dội khiến Diệp Du Nhiên có phần bối rối, sau khi ba cô vào tù thì đã không còn ai gọi cô như vậy nữa.

    Diệp Du Nhiên hơi bừng tỉnh quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt của Mộ Tấn Dương không có biểu hiện gì, lúc này cô mới nhớ tới đây là ông xã từ trên trời rơi xuống của mình.

    Mà cô và người đàn ông đối diện, mãi mãi đều không thể nào…

    Nhờ các thủ đoạn gây khó dễ của người nhà họ Diệp trong mấy năm qua, Diệp Du Nhiên trưởng thành rất nhanh, năng lực kiểm soát tâm trạng cũng rất mạnh.

    Lúc cô quay đầu nhìn lại người đàn ông đứng đối diện lần nữa, ánh mắt cô trong suốt mà sạch sẽ: “Vị này là cậu cả của Huỳnh thị, Huỳnh Tiến Dương.”

    Tiếp theo đó cô quay đầu nhìn về phía Huỳnh Tiến Dương, cơ thể hơi nghiêng sang một bên, dựa vào lòng của Mộ Tấn Dương, ý cười dịu dàng, cô mở miệng nói: “Đây là chồng tôi Mộ Tấn Dương.”

    Huỳnh Tiến Dương vô cùng khiếp sợ nhìn Diệp Du Nhiên: “Du Nhiên, em đang đùa gì đấy?”

    Gần đây anh ta hơi bận, khoảng thời gian trước lúc đi công tác ở nơi khác, có nghe nói Diệp Du Nhiên về nước, công việc trong tay còn chưa làm xong anh ta vẫn vội vã trở về, không nghĩ tới Diệp Du Nhiên đã kết hôn rồi. Anh ta căn bản chưa từng nghe về chuyện này.

    “Tiến Dương!”

    Diệp Yến Nhi gọi tên Huỳnh Tiến Dương một tiếng, sau đó nhanh chóng bước qua bên này, thậm chí còn có phần không quan tâm đến dáng vẻ điềm đạm, đoan chính thường ngày.

    Từ rất xa cô ta đã nhìn thấy Diệp Du Nhiên, không nghĩ tới đi dạo phố cũng có thể gặp được cô.

    “Tiến Dương, không phải anh nói còn phải lựa đồ sao? Sao lại ra đại sảnh rồi, hại em tìm anh rõ lâu.” Diệp Yến Nhi vừa bước tới bên cạnh Huỳnh Tiến Dương đã giơ tay kéo chặt ống tay áo của anh ta, trên mặt ngập tràn vẻ tủi thân, thoạt nhìn đúng là dáng vẻ vừa thấy đã yêu.

    Huỳnh Tiến Dương nhìn thấy như vậy vội vàng cúi đầu kéo tay cô ta, nhẹ nhàng v**t v* mặt cô ta nói: “Xin lỗi, anh thấy bên trong hơi nóng, muốn ra ngoài hóng mát một chút.”
     
    Back
    Top Bottom