Khác Người Cá và Quả Đào [Quan Môn - Lung Môn]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
277816784-256-k515382.jpg

Người Cá Và Quả Đào [Quan Môn - Lung Môn]
Tác giả: XMG715
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Về tình bạn của chàng tiên cá Du Canh Dần và cậu bé sống ở làng chài ven biển Hồ Diệp Thao.

__________

Câu chuyện về tình bạn giữa Du Canh Dần, một chàng tiên cá và một cậu bé không biết bơi Hồ Diệp Thao.

Đây là một tình bạn trong sáng và đầy kỳ lạ vì giữa họ dường như không có điểm tương đồng nào, nhưng lại có thể thấu hiểu cho nhau.

Người cá đẹp đến vô cùng nhưng cô độc giữa biển khơi.

Thay vì một chàng hoàng tử, anh lại vớt được một tiểu mật đào .

Nhưng nếu hỏi Du Canh Dần, đây chắc chắn là một trong những quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời dài đằng đẵng đầy lạnh lẽo của anh.



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Licheang/BlackPink]Người con gái cô độc🖤
  • Chỉ là người qua đường
  • Infinity - Nghìn năm dâng hiến vì người. {Zhongli}
  • [12 Chòm Sao] Thế Giới Vampire Và Thế Giới Con Người
  • [EDIT][ĐM] Cuộc sống bi kịch của người thực vật
  • [0504] Em là người tuyệt vời nhất [Drop]
  • Người Cá Và Quả Đào [Quan Môn - Lung Môn]
    01. Vớt Đào


    Về tình bạn của chàng tiên cá Du Canh Dần và cậu bé sống ở làng chài ven biển Hồ Diệp Thao.

    ________

    01

    - Anh là Du Canh Dần, em gọi anh là tiểu Du cũng được.

    Anh chính là cá nhỏ đó!

    - Em là Hồ Diệp Thao, anh gọi em là tiểu Đào cũng được.

    Mọi người đều bảo má em cháy nắng nhìn như trái đào hồng vậy.

    - Hồ Diệp Thao ôm mặt nói.

    Cậu muốn có làn da trắng trẻo giống như chàng người cá trước mặt này cơ.

    - Đáng yêu thật đấy.

    Dù anh chưa từng được thấy trái đào bao giờ, nhưng em đáng yêu như vậy, chắc hẳn trái đào cũng đáng yêu lắm!

    - Còn anh tiểu Du, ừ thì, anh đúng là cá thiệt nè!

    - Hồ Diệp Thao cũng không biết phải khen lại người bạn mới thế nào nữa.

    Tên của anh ấy cũng quá trực tiếp rồi!

    Hồ Diệp Thao là một cậu bé lớn lên trong làng chài ven biển.

    Nhưng giống như trái đào vậy, cậu không biết bơi, cậu chỉ biết nổi mà thôi.

    May mắn thay trong suốt mười mấy năm sống trên đời, cậu chưa bao giờ bị ngã xuống nước cả.

    Cho đến hôm nay, khi đang một mình chèo chiếc thuyền nhỏ về bờ, cậu bị một làn sóng đánh úp.

    - Em có sao không?

    - Dạ em không.

    Ơ ủa?

    Hồ Diệp Thao chưa từng gặp ai đẹp như vậy trên đời.

    Làn da anh ấy trắng muốt cùng mái tóc xanh như màu đại dương.

    Trong làng của cậu không ai có được làn da đẹp như anh ấy cả, tất cả đều đen nhẻm và đỏ hồng vì cháy nắng giống như cậu vậy.

    Gió biển và nắng đã ướp lên làn da của họ một màu bánh mật khỏe khoắn, nhưng cậu không thích nó chút nào.

    Cậu cũng muốn có mái tóc mềm mại cùng làn da trắng mịn màng như anh chàng trước mặt.

    - Sao vậy em?

    Giọng nói của người con trai này như vọng lại từ nơi biển sâu thăm thẳm, là âm thanh giống như khi ai đó úp vào tai cậu chiếc vỏ ốc để lắng nghe thanh âm đại dương và cả khi con sóng vỗ về bờ cát.

    Vô cùng dễ nghe.

    Vô cùng hoàn mỹ.

    Có một điểm cậu mới nhận ra, nơi cậu sống làm gì có người nào như vậy.

    - Anh là thiên thần ạ?

    - Anh không phải thiên thần, anh không sống trên trời.

    Anh sống dưới đại dương, thế nên gọi là hải nhân à?

    - Em từng thấy anh trong sách rồi!

    Anh là người cá!

    Hồ Diệp Thao không phải là một cậu bé hiếu học.

    Cậu thích chạy nhảy và nô đùa khắp nơi cùng bạn bè của mình.

    Mỗi khi ngồi vào bàn học, cậu đều táy máy chân tay không chịu yên ổn.

    Cách duy nhất mọi người có thể khiến cậu yên lặng đọc sách là cho cậu xem những câu truyện thần thoại.

    Bên cạnh những mẩu truyện nhỏ đó sẽ có hình vẽ minh họa đầy chi tiết, đó chính là thứ cậu thích xem nhất.

    Cậu sẽ si mê đọc đến mất ăn mất ngủ, không màng thời gian mà hoàn thành quyển sách trong thời gian ngắn nhất.

    Nhưng nhà cậu không đủ điều kiện cho cậu đọc đủ các loại thần thoại trên đời, cậu chỉ có hai quyển sách được sản xuất chắc từ hàng chục năm trước: Thần thoại 1 và 2 trong bộ 10 quyển.

    Trang giấy đã ố vàng, gáy sách đã bục chỉ, tựa như chỉ cần lật mạnh tay một chút thôi tất cả sẽ tan biến vào trong cát vàng.

    Hồ Diệp Thao yêu thương và xót xa hai bảo bối này vô cùng, sao cậu nỡ để chúng ra đi như vậy.

    Cậu từng thức thâu đêm để khâu lại từng đường gáy sách.

    Nhìn có chắp vá một chút, nhưng đỡ hơn là không có gì.

    - Anh được xuất hiện trong sách của em ấy hả?

    - Đúng!

    Nhưng trong sách nói chỉ có người cá nữ thôi.

    Anh là nam, tóc còn ngắn như vậy, chắc người ta viết về chị gái anh rồi.

    - Anh không có chị gái.

    - Vậy thì hẳn là mẹ anh.

    - Anh cũng không có mẹ.

    - Ài mẹ em còn là đàn ông kia!

    Du Canh Dần là một chú cá nhỏ cô độc sống thật lâu thật lâu trong đại dương bao la này.

    Từ khi có ý thức, anh đã chỉ có một mình rồi.

    Không ai dạy anh học nói, tựa như đây là bản năng của anh vậy.

    Những kiến thức anh có trong đầu cũng thế, là ai đã đưa chúng vào đầu anh chứ?

    Năng khiếu từ khi sinh ra của anh chính là ca hát.

    Du Canh Dần yêu ca hát, đôi khi anh cũng không hiểu mình đang hát gì, chỉ là giai điệu của nó rất hay, một bài ca mà hẳn là người cá nào cũng biết.

    Đây là cách duy nhất để anh biết mình không cô độc, anh chắc hẳn phải được học điều này từ ai đó.

    Anh sẽ tìm được họ, sớm thôi.

    - Chà, khó đấy nhỉ.

    Vậy thì là hàng xóm của anh rồi, người nào đó anh quen?

    - Anh chưa từng gặp người cá nào khác cả.

    - Vậy hẳn là họ đang ở rất xa anh, vì đây cũng là lần đầu tiên em gặp người cá đó.

    Hồ Diệp Thao đứng dậy nhảy nhót xung quanh chiếc đuôi đang chìm một nửa trong nước của anh.

    Tuyệt vời quá!

    Hoàn mỹ quá!

    - Đuôi của anh đẹp quá!

    - Cảm ơn, chân của em cũng đẹp lắm.

    - Xấu òm ấy!

    Vậy là tình bạn của chàng tiên cá Du Canh Dần và cậu bé không biết bơi bắt đầu từ đây.

    Cậu bé không ngần ngại liến thoắng cho anh nghe về cuộc sống của mình, anh cũng cho cậu biết về những âm vang từ biển cả.

    Tất cả chỉ mới là điểm khởi đầu.
     
    Người Cá Và Quả Đào [Quan Môn - Lung Môn]
    02. Khiêu vũ


    02

    Không ai tin rằng Hồ Diệp Thao gặp được tiên cá, tất cả mọi người đều nghĩ cậu đang nói dối để thu hút sự chú ý.

    Lần cuối mọi người còn tin vào câu chuyện tiên cá là khi nào chứ, họ cũng không nhớ nữa.

    Người lớn ấy mà, không có thời gian để tưởng tượng và suy nghĩ viển vông.

    Trẻ con trong làng chài này cũng không, tất cả chúng nó đều bị bắt lớn thật sớm để giúp đỡ cho gia đình.

    Khi đến miếng ăn còn thiếu, bụng còn réo vang, ai sẽ cho họ thời gian nghỉ xả hơi để tìm hiểu về thần thoại cơ chứ.

    Trừ Hồ Diệp Thao.

    Tay cậu nhóc nhanh thoăn thoắt gỡ lưới đánh cá, miệng cậu cũng hoạt động không ngừng nghỉ.

    - Mày tin tao chứ Cam Cam?

    Tao thật sự đã gặp người cá đấy.

    Ảnh đẹp lắm luôn!

    - Mày đã kể chuyện này đến lần thứ một trăm lẻ hai rồi đấy nhãi con khoác lác!

    Mày còn kể nữa tao sẽ lấy móc câu khâu miệng mày lại đó!

    - Im đi tên Khoai Môn!

    Mày không tin tao thì đừng có mà hối hận!

    Đúng là cái thứ củ sống dưới đất không bao giờ thấy được ánh sáng mặt trời!

    - Là Taro!

    Tiếng nước ngoài đó!

    Mày đọc sách mà không khôn ra được chút nào hả?

    À tao quên mày cũng chỉ có đọc được 2 quyển sách rách kia thôi.

    - Hồ Diệp Thao!

    Hà Quyến Dục!

    Thôi ngay nếu không ta cho 2 đứa ra ngoài bổ củi bây giờ!

    - Tỉnh Lung, Lung ma của họ chặn lại miệng của hai đứa trẻ lắm lời.

    Mẹ của họ là nam đấy, thì sao nào?

    Anh cũng chỉ hơn họ vài tuổi mà thôi.

    Tất cả đều là cô nhi, chắp vá lại thành một gia đình nhỏ có 5 người.

    Cũng như hai chiếc gáy sách được khâu lại một cách vụng về của Hồ Diệp Thao vậy, có xấu xí xộc xệch một chút, nhưng vẫn còn ổn.

    Tỉnh Lung và Trương Hân Nghiêu là hai lao động chính trong nhà, một người đóng vai cha, một người làm mẹ.

    Diễn mãi rồi cũng thành quen, giờ họ gọi Lung ma cũng không ai nhìn họ đầy kì lạ nữa.

    Cái đám nhỏ này ấy mà, đúng là được đôi "cha mẹ" kì lạ này một tay vất vả nuôi lớn.

    Cam Vọng Tinh là đứa nhóc khỏe nhất trong nhà, cậu thi thoảng sẽ phụ Trương Hân Nghiêu giong buồm ra khơi, phụ giúp trên thuyền đánh cá lớn.

    Hà Quyến Dục và Hồ Diệp Thao thường ở nhà đỡ đần Tỉnh Lung trồng trọt và bán hàng ngoài chợ.

    Với cái miệng nhanh nhảu ngọt như mía lùi của hai đứa nhỏ, việc buôn bán cũng không quá tệ.

    Tỉnh Lung còn hay đi dạy kèm thanh nhạc cho mấy nhóc con nhà quý tộc trên thành lớn, một lần đi liền 3 hôm kèm tiền lương hậu hĩnh.

    Vậy nên đa số thời gian, ba đứa trẻ con được thả ra rong chơi như dã nhân vậy.

    Hồ Diệp Thao chỉ cần đúng giờ về làm cơm, Cam Vọng Tinh ngoan ngoãn phụ giúp, Hà Quyến Dục nghe lời rửa bát, vậy là đã không bị mắng rồi.

    Điều kiện tiên quyết là không được đánh nhau.

    - Tao tin là mày không có nói xạo.

    - Cam Vọng Tinh nói - Đều là hoa quả, tao hiểu mày nhất!

    - Mày..

    - Hà Quyến Dục bất ngờ trước sự chia phe này.

    - Bổ củi?

    Ba đứa nhỏ lại im như chưa từng tranh cãi.

    Tỉnh Lung cũng mệt lắm chứ.

    Ba tên giặc trong nhà, chỉ giỏi gây ồn.

    Anh cũng không còn nhiều hơi sức đâu mà quản đám nhóc tỳ đến tuổi nhanh mồm nhanh miệng này, một đứa còn dễ chứ ba đứa liền một lúc anh không chịu nổi.

    Hôm nay Trương Hân Nghiêu sẽ về, anh bận rộn từ sáng sớm để nấu cơm dọn nhà chỉ mong Nghiêu sẽ cập bến an toàn và lành lặn.

    - Ba Nghiêu!

    - Hồ Diệp Thao chạy ào ra ngoài, thân hình nhỏ nhắn nhưng luôn là đứa nhanh nhất trong đám sà vào lòng ba nhỏ.

    - Đào Đào ở nhà có ngoan ngoãn nghe lời không?

    - Nghiêu ba xoa đầu cậu nhóc, dù chỉ hơn cậu có 6 tuổi nhưng một người đàn ông trưởng thành vẫn cao lớn hơn nhiều một cậu bé mới lớn.

    - Ngoan lắm ạ.

    Con còn kết bạn với một người cá đó!

    Ảnh đẹp lắm ba ơi!

    - Ái chà chà ghê nhỉ.

    Có lẽ vì vậy nên lần đánh cá này của ba thuận lợi lắm, còn có quà cho mấy đứa nhóc này.

    Trương Hân Nghiêu lần lượt phân chia quà cho ba đứa nhỏ.

    Cam Vọng Tinh có được một chiếc mũ đội đầu mới, nhìn oách xà lách làm cậu chàng cứ đội mãi không tháo xuống.

    Cậu nói rằng đội vậy nhìn giống ba mình, cao lớn hơn hai đứa nhỏ còn lại.

    Hà Quyến Dục có được một chiếc vòng cổ với nanh cá mập, ngầu vô cùng, cậu tự nhận xét.

    Hồ Diệp Thao được ba Nghiêu tặng riêng cho một chiếc lược nhỏ từ vỏ trai, soi dưới nắng liền thấy phản chiếu nhiều màu sắc lấp lánh xinh đẹp vô cùng khiến cậu thích không rời tay.

    Cậu là đứa trẻ duy nhất cái làng chài này thích nuôi tóc dài vì cậu nói muốn được giống người cá trong truyện thần thoại, xinh đẹp và giỏi bơi lội.

    Chỉ tiếc rằng dù có cố đến đâu cậu cũng chỉ có thể nổi trên mặt nước mà thôi.

    - Vất vả cho em rồi, bà xã.

    - Bọn nhỏ thì không nói, anh chơi trò gia đình đến nghiện rồi đó à?

    Mau vào thay đồ rồi ăn cơm đi.

    Rau dưa Đào Đào và Dục Dục chăm sóc đã thu hoạch rồi đấy, chúng nó chỉ chờ anh về để khoe khoang thôi.

    - Được.

    Họ trao nhau một chiếc ôm đầy ấm áp.

    Từ khi hai người bắt đầu sống nương tựa vào nhau tính đến nay đã gần 10 năm, giữa họ là mối quan hệ không bao giờ có thể tách rời.

    Tình cảm của họ còn vượt trên cả tình yêu bình thường, ấy là tình thân.

    Đêm hôm đó, tất cả mọi người trong nhà đều ngủ muộn hơn một chút để nghe Nghiêu ba của họ kể về chuyến đi biển dài cả tháng này anh đã gặp những gì.

    Lần đi đánh cá xa bờ này, không có sóng lớn cũng chẳng có mưa giông, dường như có một bàn tay vô hình nào đó đã bảo vệ những ngư dân trên biển.

    Tỉnh Lung dùng chiếc lược nhỏ giúp Hồ Diệp Thao chải mái đầu có chút khô vàng vì cháy nắng, cậu nhóc điệu đà này dù có luôn miệng muốn ở nhà lười biếng tránh nắng cho trắng da nhưng lại ở trên ruộng cày cấy chăm chỉ nhất trong ba đứa.

    Vì cậu không thể ra biển, cậu không thể bơi.

    Tỉnh Lung thở dài, Hồ Diệp Thao luôn là đứa nhỏ nhạy cảm nhất.

    Từ bé đã ốm yếu hơn hai đứa nhóc còn lại, nhưng không bao giờ chịu làm việc nhàn rỗi hơn ai cả.

    "Đây cũng là gia đình con!

    Con muốn chăm lo cho gia đình!"

    Cậu nhóc bướng bỉnh cãi lại khi bị Nghiêu ba tóm được đi câu trộm một mình.

    Khi ấy, cậu thậm chí còn chưa biết nổi lên mặt nước mà đã dám lấy chiếc thuyền nhỏ tự mình chèo đi.

    Lạy chúa.

    Hồ Diệp Thao có thể lành lặn trở về liền ăn một trận đòn to, khóc sưng húp cả mắt lên nhưng vẫn khàn giọng hét lớn.

    Tỉnh Lung khóc, Trương Hân Nghiêu đỏ mắt mệt mỏi, hai đứa nhỏ cũng ôm tiểu Đào khóc lớn.

    Sau này cậu cũng biết nổi rồi, ba Nghiêu cũng cho cậu ra biển nhưng không được vượt qua rặng san hô.

    Cậu vẫn sẽ câu được vài chú mực, bạch tuộc nhỏ.

    Nhưng Hồ Diệp Thao biết nhất là không nghe lời.

    Cậu đi xa hơn rặng san hô, lật thuyền, rồi câu được hẳn một chàng tiên cá.

    Du Canh Dần lần đầu thấy có một vật tinh xảo như chiếc lược tiểu mật đào cầm trên tay.

    Cậu chải đầu cho thoải mái đến mức khiến anh híp mắt tận hưởng.

    - Tóc anh mượt mà như vậy, chưa thấy chiếc lược bao giờ cũng đúng thôi tiểu Du.

    Anh không cần dùng nó.

    - Nhưng anh thích nó.

    - Điều đó có khác gì nhau chứ.

    - Khác.

    Du Canh Dần không cần bạn bè hay bất cứ ai vẫn có thể sống ngày qua ngày trong đại dương.

    Anh thậm chí có thể làm bá chủ cả một vùng biển rộng lớn.

    Nhưng anh thích được bầu bạn và kết giao cùng Hồ Diệp Thao.

    Anh thích cảm giác có ai đó cùng trò chuyện với mình, giúp mình chải tóc, khen bản thân đẹp.

    Cái miệng cậu nhóc này từ lúc mở ra cho đến khi khép luôn tuôn ra những câu tâng bốc ngọt vô cùng.

    Trước đây, anh độc thoại thôi là đủ nhưng hiện tại, khi có một chiếc loa nhỏ liến thoắng bên cạnh, anh mới biết hóa ra có người ở bên là như vậy.

    Con người cũng thật là hạnh phúc quá, hóa ra đây là lí do họ sống với nhau thành một gia đình, một nhóm người ở cùng một chỗ kết hợp từ nhiều gia đình gọi là thôn làng.

    Đông vui như vậy hẳn thích lắm.

    - Anh biết không, trong những điều ước của em, có điều ước được làm người cá đó!

    - Ồ.

    Tại sao vậy?

    - Vì người cá thì biết bơi.

    Trong làng em ai cũng biết bơi cả, em chỉ biết nổi thôi.

    - À.

    Nhóc con ngu ngốc.

    - Vậy những điều ước khác của em là gì?

    - Trước đây chỉ là khiêu vũ thật đẹp thôi, giờ em còn thêm cả hát thật hay như anh tiểu Du nữa.

    Có vậy, vào dạ hội năm sau em mới có thể được đức vua chọn trúng!

    - Ồ.

    Khiêu vũ thử cho anh xem được không?

    - Được.

    Đều là em tự học, anh thấy sao thì cứ nhận xét vậy nha.

    Hồ Diệp Thao có một ước mơ cháy bỏng, đó là được khiêu vũ trước mặt đức vua, sau đó được ngài ấy chọn làm vũ công cho hoàng cung, kiếm nhiều tiền cho gia đình nhỏ.

    Hai năm trước, cậu từng được Tỉnh Lung đưa vào thành chơi và tình cờ thay gặp được sứ giả của nhà vua đang chọn vũ công vào cung điện.

    Ngài ấy thích xem khiêu vũ và có một đội vũ công chuyên nghiệp được đích thân chọn lựa vào cung.

    - Được chọn rồi sao ạ Lung ma?

    - Họ sẽ vào cung, sau đó chỉ biểu diễn riêng cho nhà vua xem, ăn mặc đẹp đẽ và kiếm thật nhiều tiền.

    - Tỉnh Lung ngượng ngùng giải thích qua loa và chắp vá cho Hồ Diệp Thao nghe.

    - Òa.

    Thích ghê.

    Tỉnh Lung không biết rằng bản thân đã nhen nhóm một ngọn lửa trong Hồ Diệp Thao.

    Cậu quyết tâm muốn trở thành một vũ công.
     
    Người Cá Và Quả Đào [Quan Môn - Lung Môn]
    03. Làm người


    Hồ Diệp Thao có đôi chân linh hoạt nhất mà Du Canh Dần từng thấy.

    Dù đây là đôi chân đầu tiên và duy nhất anh thấy được, nhưng có điều gì đó mách bảo anh đôi chân này thật đặc biệt.

    Nhìn thấy cậu nhóc đang hết mình khoe ra những điệu nhảy bản thân tự học lỏm và giai điệu ngân nga có chút lệch tông, anh biết rõ rằng cậu đã rất chăm chỉ luyện tập.

    - Anh thấy sao?

    - Hồ Diệp Thao thở hổn hển nói.

    Cậu đã phô diễn toàn bộ những gì cậu biết.

    Thậm chí, đây còn là khán giả đầu tiên của cậu nữa.

    Cậu muốn để lại cho anh ấn tượng tuyệt nhất.

    - Rất nhiều chân.

    - Hả?

    Vậy là sao?

    - Ý anh là chân em rất linh hoạt.

    Du Canh Dần không nói dối.

    Trước đây, anh chưa từng nghĩ đến việc bản thân sẽ ngắm nhìn đôi chân cậu một cách si mê như vậy.

    Giờ, anh lại bắt đầu nghĩ đến việc nếu mình có một đôi chân thì sao nhỉ?

    Suy nghĩ đấy lớn dần trong tim anh như một mầm cây dần bén rễ.

    Khi nó bắt đầu ra chiếc lá đầu tiên, Du Canh Dần liền nghe thấy tiếng hô to của một ai đó.

    - Đào Đào!

    Mày đang ở đâu?

    Muộn lắm rồi về đê!

    - Đây!

    - Cậu nhóc chắp tay thành hình chiếc loa hét vọng lại - Mai gặp lại nhé anh Cá nhỏ.

    Em phải về rồi.

    - Được.

    Mai anh cũng sẽ nhảy múa cho em xem.

    - Anh cũng mọc được chân ư?

    - Không, anh sẽ đưa em ra biển cùng anh khiêu vũ.

    Du Canh Dần nghĩ, có lẽ những chuyển động theo làn sóng của anh cũng là khiêu vũ, chỉ là anh không có đôi chân con người thôi.

    Anh thích ngân nga theo những giai điệu của đại dương, giọng hát của anh có thể ngân vang qua hàng trăm hải lý, cho đến những vùng biển thẳm sâu.

    Anh có thể chơi đùa cùng các chú cá heo, tạo ra các cơn sóng lớn, nhưng anh chưa từng khao khát làm người.

    Anh nghĩ, con người cũng không có gì hay ho hơn làm một người cá sống trong đại dương.

    Tại đây, anh được sống tự do ca hát và "nhảy múa" và làm vua của biển cả mà không cần nể nang ai.

    Du Canh Dần đắm mình vào làn sóng suy ngẫm, bỗng anh nghe thấy tiếng người ồn ào từ xa vọng lại.

    - Đặc Đặc, về sau gặp tên sứ giả đó em không được hát nữa.

    Em còn múa hát như vậy, nhà vua sẽ bắt em đi đấy!

    - Tại sao ạ?

    Hải ca anh không phải cũng làm thầy dạy vũ đạo trong cung sao?

    Không phải cuộc sống trong đó rất sung sướng sao?

    Vũ công được ăn ngon mặc đẹp, đeo những bộ trang sức lộng lẫy nhất.

    Càng nghĩ em càng muốn!

    - Anh nói không là không!

    - Oài được rồi.

    Em nghe anh được chưa?

    Lâu rồi anh mới được nghỉ phép, còn đưa em đi chơi nữa.

    Em vui quá trời.

    Không khí ở ngoài thành thật khác quá đi.

    Anh ở đây có thể nhảy múa không?

    Nơi này chẳng có ai cả.

    - Có tôi.

    - Du Canh Dần lên tiếng.

    Anh không sợ con người.

    Hai người ồn ào này thật sự phiền đến cả cá.

    - Oái!

    Anh sao lại thả mình trong biển thế?

    Mau lên bờ đi.

    - Đặc Đặc!

    Lại đây!

    Đừng lại gần người lạ..

    Quái vật!?

    - Ngô Hải sợ đến ngã ngồi ra đất khi thấy chiếc đuôi cá anh lộ ra từ làn nước biển.

    Đây là một tên quái vật.

    Anh sợ đến đông cứng cơ thể, không thể lên tiếng nổi.

    - Tôi không phải quái vật, tôi là người cá.

    Khác với con người, tôi sống dưới đại dương.

    - Hay quá hén.

    Đây là lần đầu em được thấy người cá đó.

    Em tên là Trương Tinh Đặc, đây là ca ca em Ngô Hải, anh tên gì vậy?

    - Anh tên Du Canh Dần, em có thể gọi anh là tiểu Du.

    - Haha.

    Anh to vậy mà lại tên là Cá nhỏ.

    Buồn cười quá đi mất!

    Ha ha ha ha Hải ca, anh đừng có ngồi đó mãi, lại đây làm quen chút nè.

    Ngô Hải run rẩy đứng dậy, anh lấy lại bình tĩnh từ cơn sốc.

    Có lẽ đại dương rộng lớn có thể có muôn vàn điều thần kỳ thật?

    Chỉ là anh vẫn giữ một chút cảnh giác, kéo Trương Tinh Đặc ra đằng sau mình rồi giơ tay ra với Du Canh Dần.

    - Người chỗ chúng tôi khi gặp nhau sẽ bắt tay.

    - Anh đáp lại ánh nhìn hiếu kỳ của Du Canh Dần.

    - À, ra vậy.

    Trẻ con thì không biết sợ, Trương Tinh Đặc liến thoắng vui vẻ kể chuyện cho Du Canh Dần nghe về mình và Ngô Hải.

    Cậu bé sống với ông nội từ nhỏ và có hàng xóm là Ngô Hải.

    Sau khi ông nội mất, ba mẹ đón cậu lên thành lớn ở, tiện tay nhận nuôi thêm cậu nhóc cơ nhỡ Ngô Hải về theo.

    Họ sống như một gia đình nhỏ cho đến khi ba mẹ Trương Tinh Đặc không may qua đời.

    Ngô Hải liền đứng ra cáng đáng gia đình, chăm lo cho cậu em trai không chút máu mủ này.

    Với anh, đây có lẽ là thành viên gia đình duy nhất.

    Tuy không phải ruột thịt, hai người nương tựa vào nhau thương mến vô cùng.

    Sau này, Ngô Hải được sứ giả của nhà vua chọn làm vũ công nhưng anh không may ngã khiến cho dưới cằm có một vết sẹo nhỏ.

    Tuy không đáng kể nhưng anh liền bị chuyển qua làm thầy dạy vũ đạo cho nhóm vũ công.

    Gần đây, anh có ngày nghỉ dài liền dẫn Trương Tinh Đặc tới làng chài ven biển này thăm thú.

    - Trong thành lớn thật thú vị!

    Tôi cũng muốn đi thăm một lần.

    Tiếc rằng, tôi lại chỉ có đuôi cá, không có chân đi.

    - Tôi lại muốn làm người cá như anh hơn.

    Thoải mãi tự do vẫy vùng trong biển cả.

    - Nhưng anh sẽ cô độc lắm đấy.

    - Hẳn vậy rồi.

    - Ngô Hải rũ mắt trả lời.

    Nếu không cần chăm lo cho cậu bé Trương Tinh Đặc, anh sẽ đem thân mình chìm xuống biển để biến thành tiên cá.

    Đặc Đặc không phải gánh nặng hay gông xiềng giữ anh lại, chỉ là anh quá thương yêu cậu nhóc bé nhỏ này.

    Tuổi còn nhỏ như vậy đã mất đi gia đình, nếu không có anh thì ai sẽ ở bên chăm sóc cho em ấy đây?

    Có em ấy ở bên cạnh, anh mới không gục ngã và trụ vững đến tận ngày hôm nay.

    Có lẽ, anh đã sắp gần tới tự do.

    Ngô Hải làm việc trong cung điện nguy nga to lớn đấy với tư cách là thầy dạy vũ đạo, nhưng công việc anh làm không khác gì nuôi dạy trẻ.

    Hàng ngày, anh sẽ dạy cho những đứa nhỏ được sứ giả của nhà vua tuyển chọn biết quy củ hoàng gia.

    Anh cho chúng biết về các bản nhạc đức vua yêu thích, dạy chúng nhảy những điệu nhảy được cho rằng rất quý tộc, kể cho chúng nghe về cuộc sống hào nhoáng trong cung điện này.

    Nhưng có một điều mà anh không kể, đấy là sự thật nhơ nhuốc bẩn thỉu sau cánh cửa vàng son kia.

    Nhà vua chỉ thích những cậu trai đẹp không tì vết, đó là lí do anh thoát khỏi móng vuốt sắc nhọn của chúng.

    Anh chính là kẻ tiếp tay cho tội ác tày trời của tên thú vật mà mọi người tôn sùng là hoàng đế cao quý.

    Anh ươm vào đầu những cậu trai trẻ kia hạt giống của hy vọng, rồi lại trơ mắt nhìn cậu bước chân vào vực thẳm.

    Vậy nên, lần này Ngô Hải muốn đem Trương Tinh Đặc đi giấu thật xa.

    Đặc Đặc nhà anh đã bị tên sứ giả nhăm nhe từ lâu.

    Cậu bé nhỏ tươi sáng như ánh mặt trời có giọng hát trời phú như được thượng đế ban ơn.

    Không một ai nghe qua cậu hát mà không cảm thán và ước ao cả.

    - Để em hát cho anh nghe một bài nha.

    - Trương Tinh Đặc cất tiếng hát, hướng về biển cả.

    Biển cả dường như cũng đang hòa âm với cậu, đáp lại bằng từng tiếng sóng vỗ rì rào.

    Du Canh Dần nghe đến say mê, liền bắt nhịp hát theo cậu.

    Anh biết bài hát này, trong vô thức anh nhận ra nó là một bài hát ru.

    - Anh cũng biết bài hát này sao?

    Là bài hát ru ông nội hay hát cho em nghe đó!

    - Phải.

    Nó nghe rất tuyệt.

    Ba người họ nói chuyện cả một buổi tối, cùng nhau ca hát và nhảy múa dưới ánh trăng cho đến khi bình minh ló rạng.

    - Bọn tôi phải đi đây.

    Nếu có thể, ngày mai chúng tôi sẽ đến thăm anh.

    Du Canh Dần lưu luyến tiễn đưa hai người họ.

    Định nghĩa về gia đình trong anh đã được đổi mới rồi.

    Không cần là người thân ruột thịt, chỉ cần họ đủ yêu thương để ở bên nhau, họ đã là gia đình.

    Du Canh Dần hâm mộ bọn họ, cũng hâm mộ tiểu Đào, họ có người gọi cơm, cùng nhau trở về nhà khi trời tối muộn.

    Còn anh?

    Một người cá như anh chỉ có nước biển lạnh lẽo đón chào.

    Trước đây, khi làn sóng biển khẽ ôm ấp vỗ về anh, anh thấy thật thư giãn và an toàn.

    Hiện giờ, anh chỉ cảm nhận được cô đơn và buốt giá.

    Mỗi đợt sóng vỗ vào bờ như vỗ vào trái tim lâu nay bị đóng băng của anh, cho nó nhịp đạp và dòng máu nóng ấm của loài người vậy.

    Anh muốn làm người.
     
    Người Cá Và Quả Đào [Quan Môn - Lung Môn]
    04. Thành tiên cá


    Hôm nay tâm trạng Du Canh Dần không quá tốt, trời mưa âm u khiến cả vùng biển nhuốm màu xám xịt.

    Cho đến tận khi chiều tà, Hồ Diệp Thao mới tới rặng san hô gọi tên anh.

    Cậu cầm theo hai chiếc lá khoai to oạch, một chiếc che cho bản thân, một chiếc đưa cho Du Canh Dần.

    - Em biết là biển cũng là nước, nhưng em đã nghĩ nhỡ anh muốn che ô thì sao nên đã vào ruộng kiếm đó.

    Anh là người cá nước mặn, mưa lại là nước ngọt, em sợ anh không thở được.

    Như em vậy, em không thở được dưới nước.

    - Ha ha.

    Cảm ơn em.

    Đúng là tiểu Đào nghĩ chu đáo quá.

    - Du Canh Dần cười phá lên vì suy nghĩ cong quẹo của cậu nhóc.

    Anh chưa từng nghĩ về vấn đề này.

    - Không sao đâu em.

    Anh từng nếm thử nước mưa rồi, rất thích.

    Nhưng vì em đã vất vả kiếm chiếc lá này nên anh vẫn sẽ dùng.

    - Vậy ư?

    Nhưng Lung ma bảo em cá nước mặn vào nước ngọt sẽ chết đuối đó.

    - Cậu cũng là một quả đào hiếu học đó chứ.

    - Mưa vậy anh có còn cho em xem anh khiêu vũ không?

    - Nếu em không ngại..

    - Em không!

    Hồ Diệp Thao mang chiếc thuyền nhỏ của bản thân ra biển, Du Canh Dần nói cậu không cần chèo, cậu liền thấy anh giúp cậu đẩy thuyền ra khơi.

    "Ngồi cho vững" Anh nói rồi chờ cậu bám chặt tay vào mạn thuyền, chiếc thuyền nhỏ đã vun vút phóng đi rồi.

    Đã quá, ba Nghiêu cậu cũng chưa từng chèo thuyền nhanh đến thế này.

    Cậu thích chí mà hú hét thật vui vẻ, chiếc lá khoai cũng không thể trụ nổi, oằn mình gãy cuống trước lực cản của gió.

    - Anh nghĩ đến đây là đủ xa rồi.

    Du Canh Dần ngoi lên từ mặt nước.

    Anh cười thoải mái rồi bắt đầu hát.

    Không như cậu, anh hát không có một câu nào lạc nhịp, tất cả hòa chung vào với tiếng sóng vỗ về đại dương.

    Chiếc đuôi bạc của anh lấp lánh uốn lượn dưới làn nước trong vắt.

    Khi anh bắt đầu bơi thành vòng tròn cạnh thuyền cậu, Hồ Diệp Thao thấy cả những chú cá heo đang bơi theo phía sau anh.

    Tất cả tạo thành một bản hòa tấu đầy huy hoàng và tráng lệ.

    Khi câu hát cuối cùng kết thúc, cậu vẫn ngơ ngác nhìn anh, như không thể tin vào mắt mình chuyện vừa xảy ra với cậu là thật.

    Nó tuyệt đẹp.

    Đẹp hơn tất cả những gì cậu từng được xem.

    Đẹp hơn bình minh sau cơn giông bão, đẹp hơn cầu vồng kép sau mưa, đẹp hơn cả chiếc vỏ sò 7 màu cậu trân quý.

    - Anh đẹp quá tiểu Du.

    Em cũng muốn làm tiên cá.

    - Anh muốn làm người.

    Hai người quay lại bờ biển.

    Trời đã trong hơn, không còn âm u như trước nữa.

    Du Canh Dần nằm trên bờ cát nói Hồ Diệp Thao mau chải đầu cho anh, cậu cũng vô cùng nghe lời.

    - Trong lúc hát, anh đã tìm ra cách trở thành người rồi.

    - Anh nói - Em có thật sự muốn biến thành người cá không?

    - Không phải bây giờ ạ.

    Em nghĩ, mình phải nuôi gia đình trước đã.

    - Hồ Diệp Thao vẫn biết bản thân cậu cần làm gì.

    Cậu là bé ngoan, cậu sẽ luôn đặt gia đình mình lên trước bản thân.

    Hiện tại nhà cậu đang thuộc dạng hộ nghèo khó khăn đó, Cam Vọng Tinh đã nghe lỏm được hàng xóm nói chuyện.

    Lung ma hay nói họ có đủ tiền mà, nhưng cậu không tin đâu.

    Đã bao lâu rồi Tỉnh Lung và Trương Hân Nghiêu chưa sắm sửa đồ mới cho bản thân, ba đứa trẻ đều biết cả.

    - Ừm.

    - Du Canh Dần nghĩ đứa trẻ ngoan ngoãn biết điều này, chắc phải được gia đình nào đó nuôi dạy thật tử tế.

    Anh nghĩ, đây không phải người mình cần tìm.

    Trong lúc hát bài hát với ngôn ngữ người cá kia, anh dường như hiểu ra điều gì đó.

    Trước đây, anh không gặp ai và chẳng bao giờ suy nghĩ nhiều về bài hát để hát nó một cách đầy đủ.

    Hiện tại thì khác.

    Có điều gì đó đã khiến anh hiểu những câu hát này mang ý nghĩa gì, dường như định mệnh đã an bài cho anh rằng đã đến lúc nên bắt đầu lắng nghe vậy.

    Bài hát nói rằng, người cá chỉ xuất hiện khi có một linh hồn nguyện cầu rời xa đất liền, đắm mình vào biển cả.

    Cùng lúc đó, người cá ấy sẽ khát khao có một đôi chân.

    Khi ấy, hai linh hồn hưởng ứng lời kêu gọi của nhau sẽ tìm đến nhau bằng một cách nào đó, rồi đổi chỗ cho nhau.

    Một kẻ xuống biển cai quản đại dương, và một người lên bờ đối mặt với sinh lão bệnh tử.

    Du Canh Dần không biết ai là người đã hướng về biển cả kêu khóc, nhưng anh biết quả đào bé xinh trước mặt anh không phải người này.

    Cậu nhóc đang vui vẻ với đôi má đỏ hây hây còn đang ngân nga câu hát, ước ao thành một vũ công kìa.

    - Em nghe mọi người đồn, hoàng tử sẽ ghé thăm nơi này của bọn em đó.

    - Vậy hả?

    Hoàng tử có đẹp như anh không?

    - Em không biết nữa.

    Họ đồn rằng có ba người lận.

    Oscar người con của mặt trời với mái tóc vàng, Caelan con yêu của đất mẹ với mái tóc nâu và Daniel con trai của ánh trăng với mái tóc bạch kim.

    - Vậy em chắc hẳn là Hồ Diệp Đào, con trai của cây đào ư?

    Haha.

    Mắc cười ghê.

    - Em là Hồ Diệp Thao, con yêu của Lung ma và ba Nghiêu đó.

    Anh có thể thấy cậu nhóc chống nạnh với khuôn mặt vênh váo đầy tự hào.

    Có lẽ với cậu, những danh xưng hoàng gia kia còn không oai bằng tên cha mẹ cậu nhóc.

    Thế là đủ hiểu cậu nhóc này yêu gia đình đến mức nào rồi.

    Mặt trăng, mặt trời và đất mẹ, vậy mà không có biển cả ư?

    Du Canh Dần nghĩ.

    Cũng đúng thôi, con người sẽ không nhìn biển cả như vậy, họ ngoài biết ơn ra còn sợ hãi đại dương sâu thẳm, ai cũng vậy.

    Hai người một lớn một nhỏ họ ngồi cạnh nhau ngắm hoàng hôn, trong họ mỗi người đều có một suy nghĩ riêng, một khát vọng thay đổi.

    - Em nghĩ rằng, anh thành người sẽ có được hạnh phúc chứ?

    - Em tin rằng anh có thành người hay không thành người đều sẽ có được hạnh phúc.

    - Tích cực vậy?

    - Em là kẻ giàu niềm tin mà.

    Ngoài nó ra, em cũng không có thứ gì khác có thể tự do tiêu phí.

    Du Canh Dần tiếp tục cười phá lên vì cậu bạn nhỏ Hồ Diệp Thao.

    Đúng vậy, ai cũng có thể giàu niềm tin mà.

    - Em còn giàu sự đáng yêu nữa.

    Bỗng dưng muốn bắt cóc em về biển cùng anh ghê.

    - Người cá xấu xa!

    Anh mưu đồ bắt Đào Đào đi đâu?

    - Cam Vọng Tinh hùng hổ chạy tới, chạy đuổi phía sau là Hà Quyến Dục.

    Họ đến để gọi Đào nhỏ về nhà.

    Ai mà ngờ được, Hồ Diệp Thao thật sự gặp được một người cá, nhưng lại là một tên người cá xấu xa chứ.
     
    Người Cá Và Quả Đào [Quan Môn - Lung Môn]
    05. Anh Em


    Chuyện Cam Vọng Tinh vác gậy gỗ đi rượt nhau trong làng chài không phải là hiếm nhưng cậu nhóc không đánh ai bao giờ.

    Cậu là đứa trẻ có tâm hồn ấm áp và mềm mại hơn ai hết.

    Vậy mà từng bó cơ săn chắc dưới làn da bánh mật và vóc dáng cao lớn của cậu lại là minh chứng rõ ràng nhất cho việc cậu có thể hạ gục bất kì kẻ nào cả gan khiêu khích.

    Giới hạn của Cam Vọng Tinh chính là gia đình.

    Lúc nhỏ, ba đứa nhóc gầy bé như ba chú cá mòi phơi khô được buộc trên cùng một sợi dây.

    Cam Vọng Tinh dù cao hơn tất thảy đám nhóc một cái đầu, nhưng cũng có đôi tay chân lẻo khoẻo.

    Dù nhỏ yếu dễ bắt nạt, ít nhất thì chúng luôn có nhau.

    Ba đứa nhỏ cùng chống trả thì vẫn tốt hơn tách lẻ đánh nhau mà.

    Nói đến việc đám con nít trong làng không ai không được bố mẹ nhắc nhở tránh xa ba tên thần xúi quẩy mới tới này, nhưng chúng không biết nhất chính là nghe lời.

    "Chúng mày là anh em ruột hả?"

    "Cha mẹ ruột mày đâu?"

    "Thì đó đó.

    Mẹ tao bảo chúng mày không có cha mẹ."

    "Đúng đó.

    Mẹ tao nói nhà mày nghèo rớt mồng tơi.

    Mấy đứa mồ côi không cha mẹ."

    "Hahaha quần áo chúng nó cũng buồn cười quá, xem tên nhóc kia mặc đồ màu hồng kìa.

    Đồ con gái!"

    "Còn chẳng có quần dài đó!"

    Hồ Diệp Thao cùng Cam Vọng Tinh ngây ngốc đáp lời mấy đứa nhỏ kia.

    Chỉ có Hà Quyến Dục cau mày, cậu ghét việc chúng nó cứ xúm lại trêu chọc hai đứa khờ này.

    - Tao nói nè.

    Mày có mẹ mà sao không được mẹ dạy tử tế vậy?

    Bọn tao có má Lung và ba Nghiêu đó.

    Không nói được lời nào tử tế thì im đi.

    Cam, Đào, đi về.

    Cái đám trẻ con phiền phức.

    Sau đó bọn trẻ cự cãi xúm lại đấm đá nhau, hò hét ầm ĩ một khu.

    Khi cha mẹ đám trẻ kia tới hốt chúng về, chẳng ai thèm để mắt đến ba nhóc cá mòi rách rưới kia cả.

    Họ không trách mắng, đám con nít ấy mà quần ẩu nhau cũng không có gì lạ.

    Ở nơi họ sống, con nít không nghịch ngợm trêu chọc nhau mới là lạ.

    Thà rằng chúng nó tiêu hao năng lượng bên ngoài còn hơn về nhà phá phách.

    Ba đứa nhóc không được ai gọi về, cũng chẳng ai tới đón chúng.

    - Chúng ta có Lung ma và ba Nghiêu mà đúng không?

    - Hồ Diệp Thao mếu máo ôm lấy vết xước ở đầu gối - Ba mẹ thương bọn mình mà, sẽ không bỏ mặc bọn mình đâu?

    - Tất nhiên rồi!

    - Hà Quyến Dục quẹt nước mắt sụt sịt mũi.

    - Cam mày còn nghệch ra đấy làm gì, cõng nó lên rồi về thôi.

    Ba Nghiêu và má Lung của họ bận rộn vô cùng.

    Hai người chẳng phải cha mẹ ruột, nhưng lại ôm vào ba đứa nhỏ.

    Trương Hân Nghiêu vất vả phụ việc trên thuyền đánh cá lớn, anh chỉ mong kiếm đủ tiền đỡ đần việc nhà.

    Mỗi lần anh đi đều là cả tháng trời dãi nắng dầm sương, việc gì anh cũng làm không ngại khó khăn.

    Tỉnh Lung cũng vậy, anh vốn chẳng phải làm công việc nặng nhọc bao giờ, nay chăm sóc bồng bế ba tên nhóc tóc còn để chỏm khiến do da tay của anh cũng dần thô ráp.

    Trước đây, đôi bàn tay này của anh chỉ được dùng để chơi những món nhạc cụ tinh tế mà thôi, chúng được nâng niu trân trọng như bảo thạch quý giá vậy.

    Hiện tại, nó đã giăng đầy vết chai nứt nẻ, ngày ngày thoăn thoắt làm việc đồng áng và bếp núc.

    Thi thoảng anh mới có người nhận lên thành lớn làm công, sau này còn kiếm được việc dạy nhạc cho đám nhỏ nhà giàu.

    Hôm nay là ngày anh lên thành lớn, để lại ba đứa nhóc con.

    Hồ Diệp Thao, Cam Vọng Tinh, và Hà Quyến Dục sống nương tựa vào nhau như vậy cho tới tận bây giờ.

    Cam Vọng Tinh lớn lên thành một cậu chàng cao lớn vạm vỡ, dù chưa đến tuổi trưởng thành nhưng đã có thể làm việc nặng nhọc chẳng hề thua ai.

    Cậu nhóc lại ưa nhìn, khiến cho đám con gái trong làng mê như điếu đổ nhưng chỉ dám đứng từ xa trông ngóng.

    Điều đầu tiên là vì nhà cậu ta nghèo, mồ côi, mang số phận xúi quẩy, lại có anh em cần chăm lo.

    Điều thứ hai là em trai cậu ta còn xinh đẹp hơn các cô.

    Hồ Diệp Thao từ khi biết đọc chữ liền nuôi tóc và giờ đã dài đến eo.

    Cậu thích được trông thật xinh đẹp nhưng dù có bị trêu chọc đi chăng nữa, cậu cũng có cơ bắp đủ để đấm nhau đó.

    Nếu không được, Đào nhỏ luôn có một tiểu Cam Cam chống đỡ phía sau.

    Tiểu mật đào nhỏ lớn lên khéo tay, quán xuyến việc bếp núc, nuôi hai người anh em đến phổng phao còn bản thân vẫn có chút gầy gò, trừ khuôn mặt còn đem theo chút phúng phính trẻ con.

    Nhưng chính đôi má đỏ hồng của cậu cùng nụ cười ngọt ngào khiến biết bao người mê như điếu đổ.

    Có lẽ trong đám ấy từng có những cậu trai đã nắm tóc vật nhau cùng tiểu Đào ngày trước, ai mà biết sao cậu ta lớn lên lại xinh đến vậy chứ.

    Nhưng tất cả chẳng thể vượt qua tường rào cuối cùng, Hà Quyến Dục.

    Cậu nhóc trắng trẻo duy nhất ở vùng biển này.

    Dù có phơi nắng đến mấy, da cậu bé cũng chỉ đỏ lên chứ chẳng hề đen đi chút nào.

    Cậu nhìn có vẻ hiền lành ít nói này lại luôn có thể độc mồm đọc miệng đâm chọc kẻ khác.

    Tiểu Đào dù có chút đanh đá nhưng qua cơn tức cậu sẽ quên mọi thứ, Taro thì không.

    Cậu nhớ tất cả những khuôn mặt bắt nạt cậu và người thân, không hề quên ai, cũng gần như chẳng cho họ cơ hội sửa sai.

    Có một lần Tăng Hàm Giang lấy hết can đảm tới tìm tiểu Đào xin lỗi và muốn kết bạn, Hà Quyến Dục đã tới móc mỉa không thôi.

    Họ cuối cùng vẫn làm bạn nhưng quá trình này thật sự rất gian nan khiến hầu hết mọi người chùn bước.

    Điểm chung giữa ba tên nhóc lì lợm ấy là yêu gia đình.

    Chúng che chở và đùm bọc nhau hết mực.

    Ba người sẽ làm tất cả để bảo vệ người thân của mình, không ai được phép tổn thương gia đình nhỏ này cả.

    Đó cũng chính là lí do Cam Vọng Tinh chạy như phát cuồng về phía Du Canh Dần và Hồ Diệp Thao.

    - Buông Đào Đào ra!

    - Mày bình tĩnh đi.

    Anh tiểu Du không có làm gì tao đâu.

    - Mày thì biết gì chứ?

    Biết giờ đã muộn thế nào không?

    Chắc chắn rằng Cam Vọng Tinh đã bình tĩnh lại chút ít, Hồ Diệp Thao mới ngưng việc ôm chặt cậu nhóc ra.

    Cậu từ tốn giới thiệu ba người với nhau, khuyên nhủ Hà Quyến Dục buông tảng đá xuống không cho cầm nó đánh lén người bạn tiên cá quý giá của cậu.

    Cam Vọng Tinh ôm mặt cậu nhóc, niết lấy đôi má đến mức đỏ lên, xoay cậu trái phải vài vòng xem cậu có thiếu chỗ nào không mới thôi.

    Cả người cậu ướt sũng vì vừa ở biển vui đùa vầy nước cùng Du Canh Dần, nhìn đã biết rằng tên nhóc này đã ham vui quên cả thời gian.

    - Mày chơi cùng anh ta cũng được nhưng phải dắt bọn tao theo cùng!

    Không được tự ý đi theo anh ta ra vùng biển sâu.

    - Anh vẫn còn ở đây đó!

    Du Canh Dần thấy đám nhóc này thật sự rất thú vị.

    Anh hâm mộ Đào bé nhỏ vì có hai người anh chăm lo vô cùng.

    Anh nhìn Cam Cam kiểm tra trên dưới cậu nhóc, rồi lại nghe Hà Quyến Dục dọa nạt sẽ cắt tóc cậu trong lúc cậu ngủ mà bật cười.

    - Anh sẽ không làm hại con người, anh xin thề với đại dương.

    - Anh nói vậy còn được.

    - Cam Vọng Tinh trề môi.

    - Chúng tôi phải về trước đây.

    Nói lời tạm biệt với tiểu Du, ba đứa nhỏ dắt díu nhau về nhà.

    Chúng như ngầm hiểu với nhau, chuyện này nhất định không được kể với ba mẹ hay ai vì sẽ khiến họ lo lắng.

    Chỉ là thỉnh thoảng, đám nhóc sẽ hẹn nhau tới chơi cùng người cá kia.

    Hồ Diệp Thao vẫn chăm chỉ đi ra biển cùng khiêu vũ trong tiếng hát của anh nhất.

    Hà Quyến Dục đôi khi trộm đem rau củ mình trồng trong vườn tới cho anh nếm thử.

    Cam Vọng Tinh lại chỉ đi cùng tiểu Đào, như một vệ sĩ canh chừng công chúa nhỏ.

    Cậu không ghét Du Canh Dần, chỉ là cậu không có quá nhiều hiểu biết về anh.

    Trên biển cậu hay được nghe về truyền thuyết người cá ăn thịt người nên vẫn có chút sợ hãi.

    - Ở trên bờ anh không thể đánh thắng em được tiểu Cam Cam.

    - Anh nói đúng đó!

    Cam Cam nhà em vô cùng lợi hại luôn!

    Tổ hợp ba tên nhóc con và một người cá vui vẻ như vậy qua thật lâu, cho đến khi có tin hoàng tử sắp tới thăm làng chài nhỏ này.
     
    Back
    Top Dưới