Cập nhật mới

Khác [Ngừng] Đỗ Hoàng Hậu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
167688070-256-k40721.jpg

[Ngừng] Đỗ Hoàng Hậu
Tác giả: choufleurrr
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Người Hoàng đế yêu nhất mãi mãi không bao giờ là Hoàng hậu.



truyện​
 
[Ngừng] Đỗ Hoàng Hậu
Một.


Một.

Thời Đỗ Hoàng hậu còn trẻ, cũng giống như bao vị Hoàng hậu đời trước, dung mạo bình thường, tài năng bình thường, có chống lưng gia tộc to bất thường.

Vì thế, tùy tiện một cái liền gả cho Tứ hoàng tử, người có khả năng kế thừa trữ vị nhất.

Ngoan ngoãn ba năm làm một công cụ để Đỗ thị bành trướng thế lực.

Ngơ ngác ba năm làm một con cờ để Tứ hoàng tử lợi dụng Đỗ thị.

Chịu đủ sáu năm rồi thì nhận lấy cái ngôi vị mẫu nghi thiên hạ.

Nhưng cũng giống như bao nhiêu công cụ và con cờ khác, lợi dụng xong đương nhiên sẽ bị vứt bỏ.

Đỗ Hoàng hậu uất ức tức tưởi mà mất sớm.

Linh hồn luẩn quẩn bên thân xác, mãi không chịu siêu thoát.

Vừa khéo tôi lại đang trên đường xuyên không đến thời Thanh, phân vân không biết nên chọn combo Hi phi nang nang để hú hí với Quả Quận Vương hay Lệnh phi nang nang để hú hí với Phú Sát Hoàng hậu, thì bị linh hồn nàng ấy kéo vụt lại, nhét vào trong thân xác héo hon tàn úa này.

Thiên không thời, địa không lợi, nhân chẳng hòa liền trở thành Đỗ Hoàng hậu.

Lúc tỉnh dậy, trong miệng còn nhóp nhép một cành rêu, chắc móc phải lúc chết sặc ở dưới hồ.
 
[Ngừng] Đỗ Hoàng Hậu
Hai.


Hai.

Thời Đỗ Hoàng hậu còn trẻ, cũng giống như bao vị tiểu thư khuê các khác, bao nhiêu nữ chính cung đấu khác, mong muốn được gả cho một vị phu quân toàn tâm toàn ý yêu mình, sinh con đẻ cái, vun vén gia đình, làm vợ hiền dâu thảo.

Thành hôn với Tứ hoàng tử rồi tâm nguyện này vẫn không đổi.

Trở thành Thái tử phi rồi tâm nguyện này vẫn không đổi.

Khoác trên người phượng bào đỏ chót rồi tâm nguyện này vẫn không đổi.

Chỉ là con người, ai có thể mãi mãi như lúc ban đầu?

Giống như phu quân trong mộng của nàng phải trở thành Tứ hoàng tử.

Trở thành Thái tử.

Trở thành Hoàng đế.

Hắn thay đổi, có lẽ sai.

Nhưng phải thay đổi mới có thể gánh vác được trọng trách.

Còn nàng không thay đổi có lẽ đúng nhưng cũng chẳng còn gì.

Đỗ Hoàng hậu lệ rơi đầy mặt, ngẩng đầu muốn hỏi ông trời, chẳng lẽ ngay từ đầu vốn dĩ đã sai, Tứ lang ngay từ đầu đã chẳng phải là phu quân trong mộng của nàng?

Tôi nước hồ đầy mặt, lấy khăn lau vội muốn hỏi Đỗ Hoàng hậu, chẳng lẽ cô chưa xem Chân Hoàn truyện?

Có thấy thằng Tứ lang nào làm phu quân mà tốt đẹp không?

Tứ lang nào mà chẳng hoa hạnh mưa bay năm xưa sai hết rồi.
 
[Ngừng] Đỗ Hoàng Hậu
Ba.


Ba.

Thời Đỗ Hoàng hậu còn trẻ, cũng giống như bao em gái tuổi ô mai khác, tin rằng tình yêu có thể chinh phục tất cả.

Giữa tình yêu và quyền lực, chẳng thèm suy nghĩ đã chọn ngay tình yêu.

Lúc gia tộc kêu gọi nàng giúp đỡ khi bị Hoàng đế lên ngôi rục rịch đề phòng, bắt chẹt chèn ép, nàng chỉ dám nhắm mắt làm ngơ.

Lúc Thái hậu không vừa ý nàng, muốn chia sẻ quyền quản lí hậu cung cùng Minh phi, nàng chỉ dám cắn răng thưa dạ.

Lúc Hoàng đế tổ chức đại tuyển nạp thêm người mới vì Chính cung chưa có đích tử, nàng chỉ dám nuốt nước mắt mỉm cười.

Chung quy lại cũng vì sợ Hoàng đế ghét bỏ.

Đỗ Hoàng hậu tâm tình bất ổn nhưng vẫn luôn tự trấn an rằng nàng là mẫu nghi thiên hạ, không thể hi vọng bản thân là duy nhất nhưng nhất định phải là thứ nhất trong lòng Hoàng đế.

Hoàn toàn quên mất định luật bảo toàn năng lượng của cung đấu.

Người Hoàng đế yêu nhất mãi mãi không bao giờ là Hoàng hậu.

Trò chuyện cả một ngày, Đỗ Hoàng hậu thấy tôi hiểu biết nhiều chân lí, bèn hỏi xem có cách nào để Hoàng hậu là người được Hoàng đế yêu nhất không?

Tôi nghiền ngẫm lại tất cả những Hoàng hậu nguyên phối được Hoàng đế yêu thương trân trọng bản thân có thể nhớ, từ Bảo Thánh Hoàng hậu nhà Trần, Thừa Thiên Cao Hoàng hậu nhà Nguyễn, Văn Đức Hoàng hậu thời Đường, Thuần Nguyên Hoàng hậu trong Chân Hoàn truyện, Phú Sát Hoàng hậu trong Diên Hy Công Lược, chỉ tìm ra được duy nhất một điểm chung, đó chính là mất sớm.

Người Hoàng đế yêu nhất mãi mãi không bao giờ là Hoàng hậu.

Nếu người đó là Hoàng hậu thì nhất định là chết sớm.

Nghe đến đây Đỗ Hoàng hậu bỗng bật khóc tức tưởi, nàng ấy bảo nàng ấy vừa không được Hoàng đế yêu nhất lại còn vừa chết sớm, công bằng ở đâu?

Tôi tặc lưỡi đáp: "Cô có thấy cuộc đời công bằng không?"

Đỗ Hoàng hậu: "..."

Thế là nàng ấy không khóc tức tưởi nữa, chuyển sang khóc nhỏ nhẹ.

Tôi xoa xoa đầu linh hồn bé xíu đang rấm rức nước mắt ở bên vai, cảm thán con gái nhà ai mà dễ lừa quá vậy, rồi bèn dịu dàng an ủi: "Không phải tôi đã nhập vào thân xác của cô rồi sao?

Cũng coi như là cô sống lại, chưa chết sớm, đừng khóc nữa nè."

Đỗ Hoàng hậu từ từ nín khóc nhưng vẫn còn buồn bã, dù vậy có vẻ cũng đã tỉnh ngộ rồi.

Nàng bèn bày tỏ với tôi rằng linh hồn nàng ấy sắp phải biến mất, lần này được sống lại thì muốn sống lâu và hạnh phúc hơn trước, mong tôi thay nàng ấy hoàn thành.

Tôi vuốt vuốt cằm, hắng giọng: "Tình yêu là nhất thời, quyền lực là đời đời.

Chỉ có làm Nữ Hoàng hoặc Thái hậu thì mới sống lâu được."

Nói xong, tôi còn lấy ngón tay xẹt qua cổ, ý chỉ phải diệt con cu thì mới không mù con mắt.

Đỗ Hoàng hậu giật mình, lập tức bật mode fangirl não tàn: "Không được, cô không được hại Tứ lang!"

Mặc tôi hết sức khuyên răn, thuyết phục, đe dọa, dỗ dành, nịnh nọt, quát tháo, Đỗ Hoàng hậu vẫn một tấm lòng trung trinh không cho phép tôi làm rụng một sợi lông của Tứ lang.

Ầy, xã hội phong kiến đội chồng lên đầu chết tiệt!

Tôi thở dài, không còn cách nào khác.

Vậy thì, cung đấu thôi.
 
[Ngừng] Đỗ Hoàng Hậu
Bốn.


Bốn.

Sau khi gửi gắm di ngôn và một ngàn lẻ một phốt của hậu cung cho tôi, dù linh hồn của Đỗ Hoàng hậu không yên lòng nhưng cuối cùng vẫn phải biến mất để đi đầu thai.

Lúc này tôi mới bắt đầu quá trình tiếp nhận kí ức của cơ thể.

Dần dần lờ mờ nhận ra có lẽ không chỉ Tứ lang của hoa hạnh mưa bay năm xưa sai, Đỗ Hoàng hậu e rằng cũng không trong sạch vô tội lắm đâu.

Thời Đỗ Hoàng hậu còn trẻ, cũng giống như bao em gái ngôn tình khác, mơ mộng rằng nếu mình hi sinh quyền lực để yêu Hoàng đế thì Hoàng đế cũng phải vứt bỏ giang sơn mà chọn mỹ nhân.

Nhưng đời không như mơ, tình không như thơ.

Giao dịch không thành, hét giá thất bại.

Ai yêu nhiều hơn thằng đó lỗ.

Hoàng đế mãi mãi chọn quyền lực.

Đỗ Hoàng hậu đau khổ.

Đỗ Hoàng hậu phẫn nộ.

Đỗ hoàng hậu quay cuồng trong mơ hồ.

Đỗ Hoàng hậu quyết định nàng sẽ không thay đổi tâm nguyện của mình, nhưng nàng phải thay đổi con người của mình để đạt được tâm nguyện, nàng phải hắc hóa!

Nàng bắt đầu học tập giác ngộ các vị Hoàng hậu tỷ tỷ trong vũ trụ cung đấu khác, luyện tuyệt chiêu khẩu phật tâm xà, hiền huệ bao dung mà lung tung là giết.

Xạ hương tránh thai nhét đầy Đông Tây lục cung đều như vắt chanh.

Đến độ có một đợt vào nhà xí cũng ngửi thấy mùi thơm nồng nàn ngọt ngào.

Xài đủ các loại độc dược phong phú từ thủy ngân, chu sa, hạc đỉnh hồng đến thuốc xổ, kem trộn.

Lần nào ban thuốc cũng vô cùng có tâm không quên kèm chút mứt ngọt để uống cho đỡ đắng, khiến cho giá mứt trong cung tăng cao đột biến.

Sai kẻ dưới đẩy ngã không biết bao nhiêu người từ mặt đất xuống mặt hồ, từ miệng giếng xuống đáy giếng, từ trên cây xuống hậu hoa viện, từ nóc nhà xuống chuồng heo.

Dày đặc đến độ bây giờ nô tài của các cung đều liều mạng đi học bơi, học khinh công, rèn luyện xương cốt dẻo dai để không dễ gãy dễ chết.

Nhưng quả quít dày có móng tay nhọn.

Đỗ Hoàng hậu tâm cơ tính kế được thì phi tần trên dưới cũng tâm cơ tính kế được, lại còn dễ dàng hơn nàng rất nhiều.

Bởi Hoàng hậu như một cái bia ngắm, ai bắn một phát cũng được, hợp sức bắn càng vui, còn nàng thì phải hạ từng người từng người, rất tốn sức.

Nàng hại người ta không có con, người ta cũng hại nàng sảy thai.

Nàng không muốn người ta sinh hoàng tử, người ta cũng chỉ cho nàng sinh công chúa.

Nàng khiến nô tài người ta sống dở chết dở, người ta cũng mua chuộc nô tài nàng phản bội nàng.

Danh vị Hoàng hậu là chỗ dựa vững chắc nhất nhưng cũng là điểm yếu hại của nàng.

Nàng là Hoàng hậu, nếu không hiền chính là vô đức, không đủ tư cách làm mẫu nghi thiên hạ, phạt nặng làm răn, ghi chép lại trong sách sử, xấu mặt gia tộc.

Còn người ta chỉ là phi tần, nếu không hiền cũng chỉ bị coi là ghen tuông hẹp hòi, có thể phạt, có thể phế, có thể giết nhưng đến cuối cùng vẫn là nàng dạy dỗ không nghiêm, quản lí kém cỏi.

Nhưng đấy vẫn không phải là điểm yếu hại nhất của nàng.

Điểm yếu hại nhất của nàng cũng giống như bao vị Ô Lạp Na Lạp Hoàng hậu Nghi Tu, Thục Thận, đó chính là yêu Hoàng đế.

Vì yêu Hoàng đế nên mềm lòng.

Nhượng bộ Thái hậu.

Nhượng bộ quyền lực.

Vì yêu Hoàng đế nên độc ác.

Hãm hại phi tần.

Hãm hại long tự.

Vì yêu Hoàng đế mà ngu ngốc.

Đặt nhẹ gia tộc.

Đặt nhẹ con gái thân sinh.

Thời gian trôi đi, chẳng ai thắng mãi được, đến Hoàn Hoàn còn phải ra Cam Lộ Tự nhặt củi, nàng thua là chuyện bình thường.

Ở đại hội bóc phốt lần thứ bảy, nàng vốn đã chuẩn bị một liên hoàn bẫy tỉ mỉ để hãm hại Trang phi thì bất ngờ đồng đội cùng phe Phùng Tu viên lật kèo phản bội, nàng bị phản dame nghiêm trọng.

Ngỡ chuyện đến đây là xong, ai ngờ Nguyễn Tiệp dư lại đưa ra bằng chứng nàng sai người âm thầm bỏ thuốc vào hương xông quần áo của Kỳ Sung nghi đang được sủng nghiêng trời lệch đất lại còn mang thai, double kill này quá dữ dội cuối cùng nàng game over.

Hoàng đế lạnh lùng cấm túc nàng ở cung Hàm Đức.

Thái hậu giao toàn quyền quản lí hậu cung cho Minh phi.

Nàng cuối cùng chỉ còn lại cái danh Đỗ Hoàng hậu.

Nực cười là nếu không phải vì con gái bị nàng đặt nhẹ, gia tộc bị nàng đặt nhẹ có khi nàng còn chẳng giữ nổi mạng và phượng vị.

Đâu chỉ Hoàng đế sai, ngay từ đầu nàng cũng đã sai.
 
[Ngừng] Đỗ Hoàng Hậu
Năm.


Năm.

Sau khi Đỗ Hoàng hậu vừa thoát khỏi lệnh cấm túc được nửa tháng, kẻ địch dường như chỉ sợ nàng lội ngược bảng xếp hạng comeback thành công, liền lập tức ngay trước ngày 15 hàng mà Hoàng đế phải đến cung Hoàng hậu bất chấp hung hiểm, liều mạng xài cái chiêu rẻ tiền nhưng lại đầy hiệu quả "dìm người xuống hồ", thành công khiến Đỗ Hoàng hậu cưỡi hạc quy tiên với tác dụng phụ là có tôi bất đắc dĩ xuyên vào.

Nhân quả tuần hoàn, hồi xưa nàng đẩy người ta xuống hồ, bây giờ nàng cũng được người ta cho uống nước hồ luôn, rất công bằng, tôi cũng không chấp nhặt đi trả thù, dứt khoát cáo ốm hẳn năm ngày, nghỉ ngơi bồi dưỡng tiện bề viết thư về nhà.

Sai thì sửa, chửa thì đẻ.

Đó chính là tính cách của tôi.

Nhìn mọi việc tích cực chuyện gì cũng rộng thoáng.

Bức thư đầu tiên tôi gửi cho phụ mẫu của Đỗ Hoàng hậu.

Lâm lí bi đát thưa rằng con gái bất hiếu không thể phụng dưỡng cha mẹ lúc về già bây giờ lại còn khiến cha mẹ không hết phiền lòng, từ bây giờ sẽ tự chăm sóc bản thân, khiến cha mẹ nở mày nở mặt.

Bức thư thứ hai thì gửi cho ông nội của Đỗ Hoàng hậu, người đứng đầu gia tộc Đỗ thị hiện giờ.

Dùng hai trang đầu bày tỏ hối lỗi, tha thiết nhận sai, chửi rủa bản thân mềm yếu vô dụng.

Dùng hai trang kế kể lể trần thuật, đau khổ tưởng niệm, bi thống tiếc thương mà nhớ về quá khứ được ông nội chăm bẵm, được gia tộc bảo hộ, kể cả khi mình bội bạc với gia tộc, gia tộc vẫn che chở.

Dùng ba trang cuối chém đinh chặt sắt, thề thốt hứa hẹn, quả quyết kêu trời rằng bản thân đã thay đổi, nhìn thấy ánh sáng của đảng, trai đẹp là phu dù nhưng thầy u là mãi mãi, quyết tâm một lòng trung thành với gia tộc, vì sự hưng thịnh trường tồn của Đỗ thị.

Còn P.S rằng năm sau tổ chức tuyển tú, Đỗ thị thoải mái gửi cu nhang xinh đẹp vô, tôi sẽ bảo kê không lấy tiền, toàn lực push lên vị trí Center sáng nhất hậu cung.

Sau khi viết xong tôi đưa hai bức thư cho Hà Anh, cung nữ theo hầu Đỗ Hoàng hậu từ thời tết tóc hai bím, chơi đồ hàng búp bê.

Cô nhóc nhận lấy thư, mắt hoen ướt đỏ nhìn tôi chăm chú dường như muốn biểu thị tấm lòng "Nang nang, người đã tỉnh ngộ rồi", sau đó chạy đi bắt chim bồ câu gửi thư.

Chậc chậc, thật ra dù tôi có muốn trầm mê bất ngộ thì cũng phải đặt báo thức mà tỉnh thôi.

Thời Đỗ Hoàng hậu còn trẻ, lúc 15 tuổi, da không trắng, mặt không xinh, tính không thú zị nhưng nhờ vào chống lưng to bự của gia tộc tùy tiện một cái liền trở thành Hoàng hậu.

Nay dù chỉ mới 25 tuổi nhưng đã bị xã hội phong kiến gán cho cái mác gái già, không sủng, không ái, không tử, không má chồng bảo kê, muốn làm Hoàng hậu sống lâu hay thậm chí là Thái hậu kế nhiệm, đương nhiên lại càng phải có chống lưng to bự của gia tộc.

Nếu không, chẳng nhẽ định cosplay Ngụy Anh Lạc dùng bàn tay vàng thăng cấp đánh phó bản?

Cũng phải xem bản thân là cầm kịch bản của Hoàng hậu hay sủng phi nha.
 
[Ngừng] Đỗ Hoàng Hậu
Sáu.


Sáu.

Tôi đến nước Đại Lê này được ba ngày thì mới biết tên thật của Đỗ Hoàng hậu là Đỗ Y Hoàng.

Y Hoàng, một loài hoa huệ.

Ừm, cũng thích hợp làm tên húy của mẫu nghi thiên hạ đấy chứ.

Rốt cuộc vì sao mà tôi lại biết được chuyện này?

Đương nhiên là từ thư nhà của Đỗ gia rồi.

Nói đến đây không khỏi phải bật ngón cái, khen trạm truyền thư chim cu của xã hội phong kiến mấy câu, hôm kia vừa gửi hôm nay đã nhận được luôn.

Cha mẹ của Đỗ Hoàng hậu rất thương con, luôn miệng khuyên tôi cẩn thận, giữ gìn sức khỏe, chỉ cầu bình an không cầu phú quý.

Còn ông nội thì lạnh lùng nghiêm khắc hơn nhiều, mắng tôi vô dụng bất hiếu nhưng rồi cũng bảo may là còn biết đường hối cải, quay đầu là bờ, chuyện tương lai thì phải xem biểu hiện của tôi cái đã.

Ẩn ý rằng ông ấy tạm chấp nhận tôi, vẫn miễn cưỡng tiếp tục chống lưng cho tôi.

Vậy là quá mĩ mãn, không mong gì hơn.

Đến ngày thứ tư thì tôi mới lờ mờ nhớ ra hình như mình còn có một cô con gái.

Người hầu cung Hàm Đức ai ai cũng cúi gằm đầu xuống không dám đáp, chỉ có Hà Anh là dè dặt thưa, đại công chúa Trinh Hòa, tên húy Bội Quân, hiện đang được Anh Sung viên chăm sóc lúc tôi bị cấm túc.

Tôi thấy lạ bèn cho người đi mời, xem Anh Sung viên là ai mà người cung Hàm Đức lại dè dặt như vậy.

Chỉ một lúc sau Anh Sung viên đã xuất hiện ở chính điện.

Hành lễ quy củ.

Nói năng cung kính.

Không thấy có gì sai.

Lúc này tôi mới chợt nhớ ra mình có thể tiếp cận kí ức của cơ thể này, bèn vội vàng đi lục lọi.

Lục một hồi cuối cùng cũng hiểu ra căn nguyên cội nguồn.

Thì ra Anh Sung viên, tên thật là Trần Điền Thanh, vốn là người theo hầu Đỗ Hoàng hậu từ lúc còn ở nhà mẹ đẻ.

Nói chính xác hơn thì chính là y nữ được ông nội sắp xếp đi theo để chăm sóc sức khỏe.

Hai người vốn dĩ rất thân thiết, mấy lần vào sinh ra tử, không có Điền Thanh thì chẳng biết Đỗ Hoàng hậu đã bị độc chết bao nhiều lần, đến cả công chúa duy nhất của Đỗ Hoàng hậu cũng là do Điền Thanh dùng y thuật cả đời đỡ đẻ.

Tình cảm không bằng My Trang và Hoàn Hoàn thì cũng từa tựa Anh Lạc với Phú Sát Dung Âm.

Khiến người ta cảm thấy bách hợp hàn gắn thế giới biết bao.

Chẳng ngờ Hoàng đế của chúng ta lại chấm trúng Điền Thanh.

Nhanh như vũ bão thị tẩm sủng ái, sắc phong làm Thị nhân.

Trong vòng năm năm, tằng tằng một đường vượt qua Lục chức, đi đến Cửu tần, dù không phải dạng sủng nghiêng trời lệch đất thì cũng chưa bao giờ có chuyện một cung nữ được ưu ái như vậy, huyền diệu tựa Lương phi của Khang Hi năm xưa, khiến cho người người đỏ mắt.

Mắt của Đỗ Hoàng hậu đương nhiên đỏ muốn nổ luôn.

Đập vỡ không biết bao nhiều bình hoa gốm sứ.

Xé rách không biết bao nhiêu chăn đệm màn che.

Khóc cũng không biết bao nhiêu là nước mắt.

Người mình tin tưởng nhất, yêu quý nhất, chân thành đối đãi nhất lại phản bội mình, lén lút sau lưng với người đàn ông mình yêu nhất.

Ôi cái kịch bản máu chó tình yêu không có lỗi, lỗi ở bạn thân phiên bản cổ trang gì đây.

Mặc cho Điền Thanh hết lời giải thích mình không phản bội, phân trần rằng Hoàng đế không có sủng ái, quỳ ngoài cửa cung Hàm Đức mấy ngày mấy đêm đến mức tí thì chân cũng tàn phế, thì Đỗ Hoàng hậu vẫn giá lạnh không hề niệm tình tha thứ.

Nay Đỗ Hoàng hậu cũng coi như là đoạn tuyệt với Điền Thanh, có cơ hội là phạt, tra tấn, giết không chùn tay.

Nhưng Điền Thanh chưa bao giờ oán trách phản kháng.

Nay nghĩ lại, có khi những gì Điền Thanh nói là thật.

Hoàng đế chỉ lợi dụng Điền Thanh để khiến Hoàng hậu khó chịu mà thôi.

Hoàng đế ban cho Điền Thanh phong hiệu Anh, lấy từ câu "Hoa ngạc tương quang sức, anh anh duyệt đồng hưởng" (Hoa và đài sáng đẹp lẫn nhau, tình bạn vui vầy hạnh phúc cùng nhau), ý khen ngợi Điền Thanh và Đỗ Hoàng hậu chị em thắm thiết, cùng hưởng hạnh phúc chung chồng.

Rồi khi Hoàng hậu bị cấm túc ở cung Hàm Đức sau đại hội bóc phốt lần thứ bảy, Hoàng đế liền để công chúa Trinh Hòa đến cung Diên Khánh cho Anh Sung viên nuôi dưỡng.

Ôi giời bao nhiêu cái phong hiệu với thơ ca trên đời, bao nhiêu vị phi tần trên dưới hậu cung để gửi gắm con gái, sao chó má thế nào lại cứ phải chọc vô nỗi đau của vợ cả, tình bạn của vợ bé vậy?

Nói chung, tâm sáng mắt tinh nhìn một cái là rõ, Hoàng đế này rõ ràng là đang chơi trò chia rẽ chứ chẳng thật tâm yêu thương sủng ái gì ai.

Chắc nghĩ tách y nữ ra rồi, đầu độc với nhét xạ hương vào giường vợ mình sẽ dễ dàng hơn đây mà.

Tôi nhanh chóng chấm dứt hồi tưởng, mỉm cười đưa tay mời Anh Sung viên ngồi ghế, để Hà Anh dâng trà.

Người trong cung, kể cả Đỗ Hoàng hậu trước, ai cũng thích uống mấy cái trà tên thì mĩ miều mà vị thì dở ẹc, hết Long Tĩnh Lưu Hương lại Nghênh Hoa Vạn Tiết với chả Hoàng Thiên An Tâm, tôi uống được hai buổi thì liền cho Hà Anh đem đi tưới cây.

Vốn còn định cầm mấy hộp trà đó đi vứt cho đỡ chật tủ nhưng rồi nghĩ lại về sau thế nào cũng phải tiếp khách, với cả biếu quà bằng trà vừa thanh nhã lại vừa đỡ tốn bạc thế là cũng thôi.

Bây giờ mỗi ngày tôi chủ yếu đều bảo Hà Anh đun đủ hai lít nước uống, thuốc thần thuốc tiên cũng không tốt bằng hai lít nước mỗi ngày vừa đẹp da lại vừa loại bỏ chất thải trong người.

Hoặc hứng thú hơn thì sẽ uống nước hoa quả hoặc trà hoa cúc.

Tôi lục lọi kí ức, nhớ mang máng Anh Sung viên vốn cũng không thích mấy cái trà tên thì toàn trên bốn chữ mà vị chỉ duy nhất một chữ dở này, thường hay uống nước trà lá bạc hà giải nhiệt hoặc nước chè đậu đen vì thế tôi bảo Hà Anh đưa một chén nước lê và một chén trà hoa cúc lên, nước lê không thơm, ngọt và bùi như chè đậu đen nhưng cũng thanh ngọt dễ uống.

Anh Sung viên nhấp nhẹ một ngụm, giật mình ngưởng lên nhìn tôi chằm chằm.

Tôi ngậm cười: "Nước lê ta mới làm thử, nếu Sung viên uống không quen thì uống trà hoa cúc đỡ vậy nhé."

Anh Sung viên càng tròn mắt nhìn tôi hơn.

Ha ha hình như tôi quên mất xưng "bản cung" thì phải.

Mấy ngày này ở bên Hà Anh quen miệng xưng ta-em, tí thì quên khuấy mất mình hiện tại là nang nang cao quý, dưới hai người là chồng với má chồng nhưng lại trên vạn người.

Không sao, không ngại, tôi đang muốn làm thân với Anh Sung viên đây.

"Dạo này Trinh Hòa ở bên cạnh Sung viên có nghịch lắm không?

Nghe nói, Trinh Hòa rất bướng bỉnh, khiến Sung viên phải khổ tâm phí sức dạy dỗ rất nhiều.

Ta thân làm mẹ thật sự không biết phải cảm ơn và xin lỗi Sung viên thế nào."

Anh Sung viên ngây ngốc quỳ xuống, mắt có hơi đỏ: "Nô tì không thể nhận.

Đức lệnh bà tin tưởng nô tì chăm sóc công chúa Trinh Hòa, nô tì chỉ biết tận sức vâng mệnh."

Ta hơi ngạc nhiên: "Sao Sung viên lại quỳ xuống thế?

Mau đứng lên đi.

Người hầu bên cạnh còn không mau đỡ Sung viên lên."

"Ta cũng biết tính tình Trinh Hòa.

Với tình cảnh của ta, nếu không phải là ở cung Diên Khánh của Sung viên mà là cung điện khác thì Trinh Hòa làm sao có thể được nuông chiều ương bướng như trước kia được.

Vẫn là Sung viên tận tâm chăm sóc công chúa.

Lời cảm ơn của ta là từ đáy lòng."

Điều này là sự thật, với hoàn cảnh của tôi hiện giờ, phi tần khác nhẹ thì bỏ bê, đánh mắng Trinh Hòa, nặng thì hãm hại giết chết cũng có thể, làm gì có chuyện để cho cô bé làm nàng công chúa bướng bỉnh kiêu kì của trước kia cơ chứ.

Anh Sung viên nước mắt lã chã, nghẹn ngào quỳ trên đất: "Công chúa Trinh Hòa...là...công chúa của đức lệnh bà.

Nô tì dù có chết... cũng phải... bảo vệ...công chúa..."

Nói xong liền dập đầu ba lần.

Ánh mắt trong trẻo nhìn tôi không rời.

Tôi quả thật cảm động, một người đầy tôi trung thành như vậy, một người bạn chân thành như thế, dù chuyện gì xảy ra vẫn luôn dùng cả trái tim trinh nguyên ban đầu đối đãi với mình, cả đời có lẽ cũng chẳng thể tìm thấy người thứ hai.

Tôi đứng lên đi xuống nâng tay Anh Sung viên dậy.

Tôi lau nước mắt nàng, nhẹ giọng gọi: "Điền Thanh."

Nàng run rẩy nhìn tôi, nước mắt lăn dài trên má, ướt thẫm tay áo.

Nàng nghẹn ngào không nói nên lời.

Tôi nắm chặt tay nàng: "Điền Thanh, cảm ơn em.

Cảm ơn em vì đã luôn bảo vệ ta.

Cảm ơn em vì đã không rời bỏ ta.

Cảm ơn em vì đã luôn ở bên cạnh ta."

"Điền Thanh, cảm ơn em."

Cảm ơn Điền Thanh, cảm ơn nàng trong cung cấm sâu thẳm đầy máu tanh này, nơi nữ nhân đã chẳng dễ sống sót, nơi nữ nhân giẫm lên thân xác nữ nhân để đứng lên, nàng lại lựa họn hi sinh mình để bảo vệ Y Hoàng.

Tấm lòng của nàng, tựa như châu báu, tôi nhất định sẽ thay Y Hoàng trân trọng.

"Đức lệnh bà...Đức lệnh bà....Đức lệnh bà...Nô tì..."

Tôi giả bộ giận: "Ta đã gọi em là Điền Thanh mà em lại vẫn xưng nô tì này nô tì nọ rồi gọi ta đức lệnh bà à.

Vậy thì ta phải gọi em là Sung viên thôi."

Điền Thanh luống cuống, vặn nhéo tay áo, xoắn xuýt một hồi mới run run cất lời: "Tiểu thư...

Em...

Tiểu thư..." – Nói xong còn nấc một cái.

Tôi bật cười: "Ừm, Điền Thanh."

Điền Thanh ngượng ngùng đỏ mắt rồi như lấy hết sức bình sinh nắm lại bàn tay tôi: "Tiểu thư...Tiểu thư không bao giờ cần nói cảm ơn với em." – Giọng nói đầy kiên định và chắc chắn.

Tôi chỉ gật đầu, cười: "Ừm, Điền Thanh."
 
[Ngừng] Đỗ Hoàng Hậu
Bảy.


Bảy.

Sau đó, tôi và Điền Thanh tiếp tục tâm tình, đợi nàng khóc thêm mấy trận thì tôi phải sai người đưa nàng về, dặn dò nghỉ ngơi tử tế, mai còn mang Trinh Hòa sang cung Hàm Đức của tôi chơi.

Mệt mỏi cả một ngày, Hà Anh hiểu ý liền chuẩn bị sẵn sàng nước tắm cho tôi, còn hỏi tôi có muốn thêm cánh hoa vào trong bồn không.

Tôi vui vẻ đồng ý, cái trò này của cổ đại tôi rất thích, vừa thơm vừa đẹp lại còn làm mềm mịn da, ai mà không mê.

Hà Anh ở bên rải hoa, thử nước cho tôi xong thì cũng không nhịn được hỏi tôi tại sao lại làm hòa với Điền Thanh.

Thật ra dù Hà Anh là người theo hầu tôi từ nhà mẹ đẻ nhưng cũng phải là cung nữ thân cận nhất, trước đó cô bé vốn chỉ lo kiểm kê nhà kho, bảo quản trang phục vì thế không rõ ràng mối quan hệ của tôi và Điền Thanh.

Sau đại hội bóc phốt lần thứ bảy, Trang phi tranh thủ lúc Đỗ Hoàng hậu bị cấm túc, thất sủng, tâm bệnh đầy người liền nhanh gọn lẹ triệt hạ rất nhiều tâm phúc bên cạnh Đỗ Hoàng hậu, chỉ để lại Hà Anh nhỏ tuổi cùng một thái giám tên Đông An gầy gò, thêm bốn cung nữ hai thái giám làm việc nặng, coi như lấy được cái tiếng "Bản cung không có thừa nước đục thả câu hãm hại Hoàng hậu à nha, bản cung vẫn lưu lại cung nữ hồi môn, lưu lại thái giam chính điện của Hoàng hậu nè xem đi xem đi".

Thế là Hà Anh với Đông An chưa vượt đánh giá, chưa đủ kinh nghiệm, chưa đủ thâm niên nhưng cũng tùy tiện một cái liền tăng lương thăng chức lên làm cung nữ trưởng quan với thái giám trưởng quản.

Hà Anh trước đó vốn cũng rất quý Điền Thanh nhưng sau vụ sủng ái của Hoàng đế thì liền không dám làm phật ý tôi mà qua lại với nàng.

Nay thấy tôi làm hòa với Điền Thanh đương nhiên vui mừng cùng tò mò.

Cô bé hỏi câu hỏi y hệt cái Điền Thanh hỏi.

Tôi đương nhiên cũng sẽ trả lời cô bé không khác cái đã nói với Điền Thanh.

Đại loại là uống đầy một bụng nước hồ suýt chết xong, tỉnh dậy tình cảm nồng nàn như lửa cháy gì cũng bị nước hồ dập cái bẹp, tâm như tro tàn.

Ngồi nghĩ lại, cảm thấy cuộc đời mình đâu đâu cũng chằng chịt mưu kế, một trong số đó là việc Hoàng đế cố tình sủng ái Điền Thanh, chia rẽ tôi với Điền Thanh.

Tâm như trò tàn một lần nữa bị gió thổi viu cái bay luôn, một hạt bụi cũng chả còn.

Tôi quyết định không thể để bản thân bị ăn hành mãi được, bố đây còn muốn xào thêm thịt bò ăn cùng ô kê, vì thế làm lành với Điền Thanh.

Nghe tôi bốc phét xong, Hà Anh liên tục gật gật gù gù, hoan hô vỗ tay khen nang nang người thiệt thông minh sáng suốt nha.

Tôi cười xòa hưởng thụ cảm giác Hà Anh chà lưng đấm bóp.

Bây giờ vẫn chưa phải là lúc nói thật.

Tôi vẫn cần phải chuẩn bị thêm vài chuyện nữa.

Đường đi nước bước của tay Hoàng đế này rất bài bản.

Đầu tiên là cách li y nữ, trừ bỏ tuyệt đối mọi khả năng mang thai hoàng tử và sống sót sau này của Hoàng hậu.

Sau đó, sủng ái phi thiếp khiêu khích Hoàng hậu ghen tuông để mạnh mẽ tước quyền quản lí hậu cung.

Tiếp đấy, lấy cớ Hoàng hậu vô sinh vô đức ghen tuông ám hại phi tần hoàng tự, ai nha trẫm lòng đau như cắt mà nước mắt chẳng nỡ rơi đành phải phế Hậu làm gương cho đời sau thôi.

Cuối cùng thuận tiện thanh lí gọn gàng sạch sẽ bye bye hộ khẩu của Đỗ gia.

Tính toán của hắn rất hoàn hảo, rất chi tiết nhưng lại chẳng tính ra được tôi vô tình nhập vô thân xác Hoàng hậu, liếc mắt đã nhìn ra cái "mưu kế uyên thâm" của hắn được xào đi nhái lại đến nhàm bởi mấy chục vị vua trước.

Tôi vốn là người thế kỉ 49.

Ở thời đại của tôi, việc học đã chẳng liên quan đến sách vở nữa rồi.

Tất cả kiến thức đều là tự mình trải ghiệm và tổng kết bằng chiếc máy xuyên thời gian.

Ví dụ như tôi là sinh viên chuyên ngành Lịch sử Châu Á.

Bài luận văn tốt nghiệp tôi lựa chọn đề tài là "Cuộc sống của người phụ nữ trong cung cấm xưa".

Vì thế tôi đi ngược thời gian, trở về quá khứ, ngắm nhìn, đồng cảm, thấu hiểu, vui mừng và đau lòng dưới tư cách là một cung nữ nhỏ bé hào hứng chờ đợi từng ngày có thể rời khỏi hoàng cung trở về bên cha mẹ, một lão mama tóc bạc da mồi dành cả một đời vất vả luồn cúi nhốt mình trong kinh thành vàng son vạn trượng, một sủng phi quyết liệt bóp nát trái tim rách rưới chằng chịt vết thương của mình để nắm chặt trái tim của bậc đế vương và quyền lực tối thượng, một phế phi lấy năm tháng tuổi trẻ và sinh mệnh thanh tân đổi lại một đời an lành cho gia tộc, một công chúa mang trên mình ơn huệ của trăm họ vì thế không thể không dùng hạnh phúc và sinh mạng kiếp này đi hòa thân xa xứ.

Đã đi qua rất nhiều thời đại với thân phận là phi tần vì vậy tôi đương nhiên nhìn thấu mọi mưu kế của Hoàng đế dành cho Hoàng hậu.

Mấy đời trước đó tôi còn giúp hiến kế ấy chứ.

Nhưng đây là lần đầu tiên tôi đứng trên cương vị của một vị Hoàng hậu.

Một Hoàng hậu bất lực nhìn trượng phu rời xa mình, hãm hại mình.

Một lần nữa cảm thấy người phụ nữ trong cung cấm thời xưa, dù là phượng hoàng ở trên vạn người hay là con kiến thấp kém quỳ dưới vạn người, dường như chẳng mấy ai có thể nắm giữ được hạnh phúc trọn vẹn.

Vì thế, tôi quyết định đã quá đủ rồi.

Nước mắt này, máu thịt này, sinh mạng này, tuổi trẻ này, những người con gái ấy đã đánh đổi quá nhiều rồi.

Vì thế dù thế nào đi chăng nữa lần này Đỗ Y Hoàng nhất định phải hạnh phúc, những người nàng yêu quý và yêu quý nàng cũng nhất định phải hạnh phúc.

Tôi phải chứng minh cho Hoàng đế với chả Tứ lang hoa hạnh mưa bay năm đó biết rằng cái kế hoạch lật đổ Đỗ thị của hắn khác với cái nhà ở một điểm, đó là không có cửa!

Cửa số không có, lỗ chó càng không!

Xin lỗi cưng vận may hết hạn, chúc cưng tai nạn trúng đầu!

Tưởng mình là Hoàng đế làm cái gì sai, làm cái gì khốn nạn, làm cái gì cầm thú mất nhân tính, ăn cháo đá bát, vô ơn bội nghĩa, vứt bỏ vợ con là đều được chấp nhận với thấu hiểu bằng cái lí do xàm quần "vì giang sơn, ngai vàng, thiên hạ, bách tích" hả?

Vì "trẫm cũng không còn cách nào khác" hả?

Thiếu cách, túng quẫn đến mức phải lợi dụng, tổn thương, hành hạ những người người con gái khác, phải diệt cả một gia tộc mấy trăm mạng người cơ á?

Họ làm phản hay gì?

Họ hành thích hay gì?

Họ tham quan, ăn trộm, cướp bóc, không nộp thuế hay hãm hại dân chúng bách tích sao?

Hay chỉ đơn giản là do sự đa nghi vô lí, sự tham lam với ngai vàng, với quyền lực tuyệt đối?

Tưởng nói mấy câu "vì hắn là Hoàng đế nên hắn không có sai" là xong hả?

Quên con mẹ cưng đi.

Thái hậu với Tiên đế không dạy được cưng thì để bà nội đây dạy cưng vậy!

Tưởng chuyện gì mình làm cũng như cái nhà à, xin lỗi nhà có cửa còn cưng thì không!
 
[Ngừng] Đỗ Hoàng Hậu
Tám.


Tám.

Ngày hôm sau, tôi cuối cùng cũng gặp được cô con gái duy nhất của mình ở thế giới này.

Dung mạo bình thường, tài năng bình thường, có ông bố với chức vụ to bất thường.

Đại công chúa Trinh Hòa quả thật chính là phiên bản nhí của Đỗ Hoàng hậu.

Năm ấy, Đỗ Hoàng hậu 15 tuổi thành hôn cùng Hoàng đế với thân phận là Hoàng tử phi, ân ái ngọt ngào triền miên, nửa năm sau liền được ngự y chẩn đoán ra là có thai.

Cả Hoàng gia lẫn Đỗ thị trên dưới không ai là không ngóng trông một vị đích trưởng tử ở trong bụng Hoàng hậu, cả ngày lẫn đêm đều đi chùa cúng tiền, ở nhà cúng thần, ra đường xem quẻ, rẽ phố bói số mệnh.

Sau chín tháng mười ngày, Đỗ Hoàng hậu hạ sinh một đứa bé, ấy chính là đích trưởng công chúa Trinh Hòa, húy Bội Quân.

Nếu nói không thất vọng thì chính là nói dối, nhưng rồi ai ai cũng nhiệt tình an ủi Đỗ Hoàng hậu và Hoàng đế, trước nở hoa sau kết quả, con gái mới thấu hiểu lòng cha mẹ.

Nhưng chẳng ngờ 10 năm trôi qua hoa đã nở rộ thành bông, quả lại chẳng một lần kết trái.

Chẳng ngờ hơn rằng cô con gái này lại thật sự thấu hiểu lòng người cha Hoàng đế, loăng quăng thế nào lại trở thành cái cớ sắc bén nhất giúp người cha Hoàng đế chèn ép người mẹ Hoàng hậu.

Ây da nàng thân là trung cung chính vị mà chẳng thể sinh được đích tử kế thừa tông nghiệp, chỉ có một công chúa sau này chờ gả đi, thiệt là tội nghiệt nặng nề.

Ca thán như thể một mình Đỗ Hoàng hậu gặm chân giò xong rồi tự sinh ra công chúa, Hoàng đế anh đây hổng có liên quan.

Đáng phỉ nhổ một nghìn lần.

Ngày ngày lắng nghe những lời khốn nạn rách nát của Hoàng đế, Đỗ Hoàng hậu trở nên thất vọng tột cùng vào bản thân.

Nỗi thất vọng dần dần trở thành tuyệt vọng, dần dần trở thành phẫn nộ, dần dần trở thành chua chát đắng cay.

Khiến Đỗ Hoàng hậu sản xuất ra mấy hành vi vô cùng mâu thuẫn khi đối xử với cô con gái duy nhất.

Trước mặt người khác, Đỗ Hoàng hậu mở miệng Trinh Hòa là đích trưởng công chúa duy nhất của Đại Lê, ngậm miệng Trinh Hòa là vị công chúa cao quý ngàn vàng không ai sánh bằng.

Mỗi lần hợp cung thỉnh an, hận không thể bắt các vị hoàng tử, công chúa khác kính chào con gái mình 18 lần.

Ai mà chỉ cúi không thẳng lưng thôi sẽ bị dạy dỗ một tràng gì mà lễ giáo không nghiêm, cử chỉ phách lối, thiếu tôn trọng dòng chính, nói đến như thể mấy vị công chúa, hoàng tử dòng thứ khác đang chuẩn bị làm phản đến nơi.

Sau lưng thì hoàn toàn ngược lại, Đỗ Hoàng hậu mở mắt mắng nếu con là con trai thì đã là đích trưởng hoàng tử cao quý vô song, bản cung nào phải chịu nhục nhã thế này, nhắm mắt quát công chúa thì có ích gì, ngày sau chỉ chờ gả đi, nào được như hoàng tử có thể gửi gắm hi vọng vào tương lai, bản cung nào phải suốt ngày mưu tính đau đầu.

Hận không thể than cho cả thế gian đều biết đẻ con gái ra chỉ tổ đau người, vô dụng vô năng, không đáng giá trị.

Lúc này đây, nhìn vào ngôn hành cử chỉ của vị công chúa trước mặt là hiểu, Đỗ Hoàng hậu dạy con thất bại như thế nào.

Đại công chúa Trinh Hòa mới chỉ bước vào cung Hàm Đức chưa đầy một khắc thôi mà đã khiến cho trên dưới gần xa gà bay chó sủa loạn lạc không yên.

Lúc chê trà dở.

Lúc ngại đệm ghế không êm.

Lúc phàn nàn chính điện ít người hầu không có phong phạm.

Sau lại khinh thường cung Diên Khánh của Điền Thanh.

Mắng nhiếc Minh phi và Trang phi cậy sủng hiếp đáp.

Oán hận rằng Thái hậu và Phụ hoàng không đối xử tử tế.

Những lời đại nghịch bất đạo đến nghĩ cũng không ai dám nghĩ vậy mà Trinh Hòa vừa mở miệng ra lại có thể ăn nói trơn tru không sợ hãi như vậy chứng tỏ điều gì?

Chứng tỏ là bình thường cô bé đã nói đến quen miệng.

Kiêu căng ngạo mạn đến vô pháp vô thiên.

Mới nhìn thì tưởng rất oai phong, rất được sủng ái, nhưng thật ra từ đầu đến chân không có một chỗ nào là mang dáng vẻ phong phạm của một vị công chúa dòng chính.

Chê bai cung điện, phàn nàn vật tư, cũng đồng nghĩa với việc khẳng định bản thân ở vị thế, hoàn cảnh gian nan.

Một vị đích công chúa nào lại để lộ cho người khác biết yếu điểm của mình, để lộ ra sự khó xử bất lực của bản thân?

Trang phi, Minh phi thân là phi tần hậu cung nhưng tính ra cũng chỉ là thiếp thất.

Một vị đích công chúa nào lại phải hạ mình bàn luận trách cứ thiếp thất không biết thấp hèn hơn bao nhiêu lần so với địa vị của bản thân?

Thái hậu và Hoàng đế là máu mủ ruột thịt thân thiết nhất nhưng cũng chính là chủ nhân, bề trên cao quý nhất.

Một vị đích công chúa nào lại dám ngỗ nghịch, bất hiếu, hỗn láo với bề trên?

Tất cả những gì Trinh Hòa làm, bề ngoài trông thì kiêu căng nhưng bên trong thì lại mục rữa với sự đáng thương, tội nghiệp.

Còn tôi chỉ là không đành lòng.

Tôi nhìn cô con gái duy nhất của mình ở thế giới này, âm trầm cất lời.

"Bội Quân, thân phận của con là gì?"

Cô bé giật mình, tròn mắt nhìn tôi.

Dường như là ngạc nhiên trước cách gọi Bội Quân.

Lại dường như là trước sự nghiêm khắc lạ lẫm chưa bao giờ Đỗ Hoàng hậu thể hiện ra.

Giọng điệu ngoa ngoắt ban nãy ngay lập tức được thay thế bằng một sự cẩn thận pha chút rụt rè.

"Bẩm mẫu hậu, nhi thần là đính trưởng công chúa Trinh Hòa.

Công chúa dòng chính duy nhất của Đại Lê."

Tôi gật đầu.

"Hành động và ngôn từ của con từ lúc đặt chân vào cung Hàm Đức đến giờ có xứng đáng với thân phận của một đích trưởng công chúa?"

Cô bé rưng rưng nhìn tôi, quật cường nắm chặt tay áo như không muốn để cho nước mắt trực trào nơi khóe mi rơi xuống.

"Bội Quân, con nói đi."

Cô bé cắn chặt răng, quỳ xuống, giọng điệu ấm ức lại mỉa mai.

"Nhi thần không biết!

Mẫu hậu lúc nào cũng nói nhi thần chính là đích trưởng công chúa của Đại Lê nhưng Người lại chưa bao giờ dạy cho nhi thần biết đích trưởng công chúa là như thế nào!

Bây giờ Người lại muốn chê trách nhi thần sao?"

Không sai.

Đỗ Hoàng hậu luôn miệng nhắc đến chữ trưởng, chữ đích nhưng lại chưa bao giờ dạy cho Trinh Hòa biết phải làm một đích trưởng công chúa như thế nào.

Đỗ Hoàng hậu luôn miệng nói rằng Trinh Hòa là công chúa cao quý nhất nhưng sau lưng lại không ngừng khinh thường danh vị công chúa, ghét bỏ chính cô con gái mình sinh ra.

Một vị đích công chúa lẽ ra phải được hưởng hết tất cả tình yêu thương từ phụ hoàng mẫu hậu, tất cả sự tôn trọng kính mến từ kẻ dưới, tất cả sự dạy dỗ giáo dục tốt đẹp nhất, thì Trinh Hòa lại không hề có bất kì một thứ gì.

Phụ hoàng không đặt vào con mắt.

Mẫu hậu thì coi thường.

Ai còn có thể coi trọng vị công chúa này?

Vì thế Trinh Hòa kiêu căng ngạo mạn, vô pháp vô thiên.

Cô bé muốn tất cả mọi người đều phải biết thân phận cao quý của mình.

Giống như một đứa trẻ quấy khóc để cha mẹ người lớn quan tâm, yêu thương.

Chỉ là hoàng gia chưa bao giờ vì nước mắt của bất kì ai mà dừng lại.

Vì thế tôi đi đến trước mặt Trinh Hòa, quỳ xuống và nắm lấy tay cô bé.

"Bội Quân, con nói đúng.

Mẹ đã sai rồi.

Mẹ xin lỗi con.

Con có thể tha thứ cho mẹ không?"

Trinh Hòa dường như không thể tin được vào những gì vừa nghe thấy.

"Mười năm nay, mẹ chỉ nhớ đến mình phải trở thành thê tử của phụ hoàng con, Hoàng hậu của đất nước Đại Lê, quốc mẫu của nghìn vạn thần dân.

Mẹ đã quên mất bản thân còn có một cô con gái.

Mẹ đã quên mất mình còn là một người mẹ.

Mẹ đã quên mất con không phải chỉ là công chúa Trinh Hòa.

Con còn là Bội Quân của mẹ.

Con có thể tha thứ cho mẹ không?"

"Mẫu hậu...

Mẫu hậu...

Người..."

"Con có thể tha thứ cho mẹ không, dù đã nhận ra sự thật nhưng mẹ vẫn không thể dừng lại?

Mẹ vẫn không thể không ngừng mong muốn con trở thành Trinh Hòa thay vì Bội Quân.

Có lẽ điều này là quá sớm đối với con, một đứa trẻ 9 tuổi, nhưng mẹ đã không còn nhiều thời gian nữa.

Bội Quân, con phải biết, phụ hoàng của con sẽ diệt trừ mẹ và gia tộc Đỗ thị."

"Mẫu hậu!

Không đâu!

Không thể nào!

Phụ hoàng...

Phụ hoàng sẽ không như vậy đâu..."

Tôi giữ chặt hai bên vai của Trinh Hòa, giọng nói càng đanh thép hơn.

"Trong lịch sử, chỉ có duy nhất một lần Hoàng hậu bị cấm túc ở cung Diên Khánh, ấy là dưới thời Đức Bình Đế.

Lần cấm túc đó cũng chính là khởi đầu của sự kiện Phế hậu Đặng thị mười năm sau, đánh dấu lần phế hậu đầu tiên trong lịch sử Đại Lê.

Lần này mẫu hậu của con là vị Hoàng hậu thứ hai bị cấm túc ở cung Hàm Đức.

Đương nhiên sẽ có khả năng trở thành Hoàng hậu thứ hai bị phế."

Trinh Hòa bật khóc tức tưởi, run rẩy nhào vào lòng tôi: "Không đâu...

Phụ hoàng sẽ không làm thế với Mẫu hậu!

Phụ hoàng sẽ không...

Mẫu hậu!"

"Bội Quân, đây là sự thật, chối bỏ và đau khổ đều không thể giải quyết điều gì.

Chỉ có mạnh mẽ tiến lên, phản công chuẩn xác mới có thể tìm thấy kẽ hở và cơ may sống sót.

Đó chính là chiến lược của mẹ và gia tộc Đỗ thị.

Nhưng con, Bội Quân, mẹ không thể liều lĩnh, mẹ không thể chỉ dựa vào một cơ may, mẹ muốn con chắc chắn, nhất định, phải sống sót!

Vì vậy con có thể tha thứ cho mẹ không?

Tha thứ cho mẹ và gia tộc Đỗ thị sẽ chẳng thể bảo vệ con trong tương lai?

Tha thứ cho mẹ dù hiểu được gánh nặng ngàn cân, áp lực nặng nề của danh vị đích trưởng công chúa, vẫn không thể không đặt nó lên vai con?

Vẫn không thể không bắt ép con từ bỏ Bội Quân mà trở thành đích trưởng công chúa Trinh Hòa hoàn hảo nhất?

Bởi chỉ khi con hiểu được cách biến gánh nặng trên vai trở thành áo giáp bảo hộ chính mình, thì lúc đó con mới có thể sống sót, con mới có thể an toàn.

Không ai có thể động vào đích trưởng công chúa, không ai có thể đe dọa đến đích trưởng công chúa, chỉ trừ một người.

Con có thể tha thứ cho mẹ không?

Bởi mẹ còn tham lam và ích kỉ hơn nhiều lắm.

Mẹ không muốn bất kì một ai có thể đe dọa đến con, kể cả khi người đó chính là Hoàng đế.

Mẹ muốn con phải trở thành một vị công chúa cao quý hơn tất cả các công chúa và hoàng tử khác, cao thượng hơn tất cả các công chúa và hoàng tử khác, được kính trọng và yêu mến hơn tất cả các công chúa và hoàng tử khác.

Để khi mẹ bị phế đi, gia tộc tận diệt, kể cả khi con không còn là đích trưởng công chúa nữa, con vẫn sẽ là vị công chúa được yêu thương nhất, người dân sẽ khóc than cho đau khổ của con, người dân sẽ vui mừng cho hạnh phúc của con, người dân sẽ bảo vệ con khỏi móng vuốt cay nghiệt của hoàng tộc khi mẹ không thể.

Con có thể trở thành một vị công chúa như thế vì mẹ không, Bội Quân?"

Trinh Hòa lặng yên một lúc thật lâu.

Dường như là cả một đời.

Sau đó Trinh Hòa từ từ ngồi thẳng dậy, không còn nằm trong vòng tay của tôi nữa.

Cô bé lau nước mắt gọn gàng, chỉnh sửa lại tóc tai, vuốt thẳng lại quần áo.

Hai tay để thẳng thớm trước ngực, cô bé dịu giọng nhưng lại đầy quật cường.

"Mẫu hậu, xin Người yên tâm.

Trinh Hòa nhất định sẽ trở thành vị công chúa duy nhất trong lòng của Đại Lê."
 
Back
Top Bottom