Ngôn Tình Ngọn Nến Trong Gió

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,266,925
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaVUa0T2sgc_bsg2g_5KV0JTWLTaCiiu1eKVUy1FmSzU-d_Rpn2zijk84x7eEKKF9LCPcuAP8L9d_6_nxB0yvGDXiP_SbW4O-QFZaGqvqd_jUcM9nKXiS2HzsbjtzFpwNfp6_vUkEBr1YGP4CaWuoAP3=w215-h322-s-no

Ngọn Nến Trong Gió
Tác giả: Lạc Thập Tam v.v
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Lạc Thập Tam và những người khác

Editor: Nấm

Thể loại: Hiện đại, HuhuE

Số chương: 9 chương

GIỚI THIỆU

Tôi đã biểu diễn nghệ thuật ôm* trên đường phố trong ba ngày..

Có một người đàn ông ngày nào cũng đến, nhưng không ôm mà chỉ đứng cùng tôi.

Về sau, video được lan truyền rộng rãi trên mạng, nhanh chóng có người nhận ra thân phận thật của anh ta: Trần Đăng, giám đốc trẻ tuổi với khối tài sản hơn trăm triệu.

Nghe vậy, tôi ngẩn ra.

Bạn nhìn xem, một người nhát gan đã vứt bỏ tôi mười năm trước, mười năm sau lại không dám tiến lên ôm lấy người mù là tôi.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Ngọn Lửa Rực Cháy
  • Đầu Ngón Tay Ấm Áp
  • Lương Ngôn Ác Ngữ
  • Mi Ngôn
  • Ngọn Nến Trong Gió
    Chương 1


    1.

    Cây ngô đồng tỏa bóng rợp cả con phố, gió thổi hiu hiu nhẹ nhàng.

    Tôi đứng ở góc phố, Nhậm Lưu Huyên bịt mắt tôi lại, sắp xếp biển hiệu và máy quay phim, sau đó, tôi chậm rãi vươn tay ra.

    Đây là hoạt động nghệ thuật biểu diễn công ích do chúng tôi tự tổ chức.

    Mới đầu mọi người chỉ đứng nhìn từ xa, thỉnh thoảng có một em bé tiến lại tươi cười chào tôi, tôi sẽ cúi người, nhẹ nhàng cho đứa trẻ một cái ôm.

    Theo sau là một cậu trai giao hàng, bị chiếc mũ sắt lạnh buốt chạm vào mặt khiến tôi không khỏi giật mình.

    “Ngày hôm nay của anh có tốt không?” Tôi dịu dàng hỏi.

    Cậu ta im lặng ba giây, giọng nói hơi nghẹn ngào, mang theo một chút khẩu âm Thiểm Bắc: “Khá tốt, rất ổn. Tôi phải đi đây, cơm hộp sắp lạnh rồi.”

    “Cố lên.”

    Pháo hoa nhân gian dừng lại trên người cậu ta, rồi lại bị gió thu hiu quạnh thổi bay, tiếng xe điện xa dần, cậu ta lại một lần nữa lái xe hướng về cuộc sống.

    Tôi đứng hồi lâu, cánh tay hơi mỏi..

    “Chị ơi, chị có lạnh không?”

    Một cái cô gái tiến lại gần, nhón chân ôm tôi, giọng nói của cô ấy thật dịu dàng.

    Tôi lắc đầu: “Không lạnh, ngày hôm nay của em có tốt không?”

    Cô gái cười ngọt ngào: “Hạnh phúc lắm ạ, ngày mai em kết hôn rồi!”

    Niềm hạnh phúc tràn ngập trong lời nói của cô ấy khiến khung cảnh xung quanh cũng trở nên ấm áp, tôi cũng cười, chúc cô ấy có một đám cưới hạnh phúc.

    Không bao lâu, một người khác đứng trước mặt tôi, tôi đưa tay ra đón nhận cái ôm như thường lệ, nhưng anh ta không tiến lên.

    Tuy thấy khó hiểu, nhưng tôi vẫn hỏi một câu: “Ngày hôm nay của anh có tốt không?”

    Phải mất một lúc lâu người trước mặt tôi mới chậm rãi lên tiếng, giọng khàn khàn như thể vừa tỉnh lại sau giấc ngủ say.

    “Không có gì tuyệt vời hơn ngày hôm nay.”

    Tôi cười, chúc cho những ngày sau của anh ta cũng như vậy.

    Cuối cùng anh ta vẫn không đưa tay ra ôm tôi.

    Tôi cho rằng anh ta đã đi.

    Cho đến khi Lưu Huyên cắt video mới kêu lên với tôi: “Giang Chúc, người đàn ông này đứng với cậu suốt ba ngày lận đấy!”

    2.

    Video trở nên nổi tiếng, có người cảm thán xã hội thật tốt đẹp, có người chúc phúc tương lai của tôi thật suôn sẻ.

    Nhưng chủ đề được mọi người thảo luận nhiều hơn hẳn chính là người đàn ông đã đúng cùng tôi ba ngày bên dưới gốc cây ngô đồng.

    Rất nhanh đã có người nhận ra thân phận của anh: tổng giám đốc trẻ của tập đoàn Thanh Hạc, giá trị con người hơn trăm triệu, Trần Đăng.

    Trong phòng làm việc tối tăm, tôi đang gõ lách cách trên bàn phím đặc biệt, Lưu Huyên không thèm nhìn mà trực tiếp xông vào.

    Còn chưa kịp th ở dốc, cô ấy đã kích động nói cho tôi tin tức này.

    Cô ấy nói người đàn ông đó tên Trần Đăng.

    Tay tôi dừng lại trên bàn phím, làm thế nào cũng không gõ nổi chữ cuối cùng.

    Máy tính rung lên, cái tên vừa rồi liên tục quanh quẩn trong đầu tôi.

    Trần Đăng.

    Đúng vậy, tên của anh không phải Triệu Đại Lực, mà là Trần Đăng.

    Bạn nhìn xem, một người nhát gan đã vứt bỏ tôi mười năm trước, mười năm sau lại không dám tiến lên ôm lấy người mù là tôi.

    Tôi cố gắng hết sức để kiềm chế những suy nghĩ trong nội tâm, khó khăn nói.

    “Tớ biết rồi.”

    3.

    Tôi không bị mù bẩm sinh.

    Trần Đăng lại là mệnh quý trời sinh.

    Ngày anh tới, chú Triệu nhà bên hôm đó tậm trạng rất tốt, vỗ vỗ vai nhỏ của anh: “Về sau con tên là Triệu Đại Lực.”

    Cậu bé bướng bỉnh ngẩng đầu lên, giọng nói lanh lảnh dứt khoát.

    “Tôi tên Trần Đăng.”

    Tôi lén nhìn qua khe cửa, thấy chú Triệu tát một cái thật mạnh vào mặt cậu ta.

    Tôi sợ tới mức đâm sầm vào cánh cửa sắt đã tróc sơn, vang lên một tiếng “Loảng xoảng”.

    Chú Triệu sầm mặt ra mở cửa, nhìn thấy là tôi thì vẻ mặt dịu đi: “Chúc Nữu, sau này con về làm dâu nhà chú, biết không?”

    Ta vịn khung cửa, sợ hãi gật gật đầu.

    Cậu bé kia trừng mắt nhìn tôi, hình như có bất mãn.

    Tôi nuốt nước bọt, đáy lòng còn âm thầm thấy đáng tiếc, một người xinh trai như vậy sao lại có đôi mắt ăn thịt người cơ chứ.

    Tôi hỏi mẹ, Trần Đăng từ đâu đến?

    Mẹ quay đầu nhìn tôi một cái, dặn tôi về sau không được nói mấy lời này: “Còn có, thằng bé tên Triệu Đại Lực.”

    Tôi càng không.

    Bởi vì tôi tên Giang Chúc.
     
    Ngọn Nến Trong Gió
    Chương 2


    4.

    Sau khi Video nổi tiếng, tài khoản của tôi nhận được rất nhiều tiền quyên góp, Lưu Huyên đếm kỹ một lượt, phải rơi vào gần 300 vạn.

    Chúng tôi quyên góp số tiền đó cho Quỹ Người mù.

    Cánh tay tôi đau nhức, đưa tay lên xoa nhẹ, nghĩ lại thì đã rất nhiều ngày tôi không ra ngoài rồi.

    A Bố là chó dẫn đường của tôi, thuộc giống Labrador, nó đang ngủ ở góc bàn và phát ra tiếng ngáy nho nhỏ.

    Tôi cười nhẹ, cúi đầu đánh thức nó.

    “Đi, đi ra ngoài chơi nào!”

    Phía Tây mặt trời đang lặn, A Bố bước từng bước theo tôi, không nhanh không chậm.

    Đi được vài bước, nó bỗng nhiên dừng lại.

    Có một người đàn ông đứng trước mặt tôi, vừa hay che đi ánh mặt trời ấm áp từ đằng tây.

    Anh gọi tên tôi: “Giang Chúc, đã lâu không gặp.”

    Tôi đã từng tuyệt vọng mong chờ hai chữ “Giang Chúc”, cũng bình tĩnh tưởng tượng nếu một ngày nào đó gặp lại, tôi sẽ phải lạnh nhạt đến mức nào mới có thể cho thấy sự bất công của số phận đối với tôi.

    Nhưng đột nhiên chúng tôi thực sự gặp lại nhau.

    Bước chân của tôi trở nên nặng trĩu, A Bố cũng dậm chân tại chỗ.

    Đành phải lịch sự mà xa lạ đáp lại anh.

    “Xin chào, anh Trần.”

    Anh hỏi tôi muốn đi đâu, tôi nói công viên Lâm Hồ.

    Làn gió lướt qua mặt, trong một lúc không ai nói gì.

    Trong đầu tôi nghĩ ra hàng ngàn câu hỏi, hỏi anh vì sao không tuân thủ lời hứa, vì sao đi rồi lại không trở về, hỏi rằng liệt anh có còn nhớ tôi không, cũng hỏi luôn 10 vạn tệ mỗi tháng trong ngân hàng có phải do anh gửi không.

    “Đôi mắt của em, là bởi vì anh, đúng không?”

    Anh mở miệng, rõ ràng người đang đứng ngay gần tôi nhưng giọng nói lại như phát ra từ thung lũng vắng vẻ, vừa xa xôi vừa xa lạ.

    Tôi không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu.

    “Chẳng phải anh đều đoán được hết sao, anh Trần.”

    5.

    Bố tôi, người mà tôi chưa từng gặp, bằng cách nào đó đã lấy được thông tin liên lạc của tôi.

    Sau khi điện thoại kết nối, giọng nói của ông ta vừa nịnh nọt vừa đáng thương.

    “Giang Chúc đấy à?”

    “Vâng.”

    “Bố bị bệnh, nghe nói gần đây con có tiền…”

    Vẻ mặt tôi không vui, trực tiếp cúp điện thoại, không cho ông ta cơ hội nói thêm điều gì nữa.

    Trước khi mẹ qua đời, tôi cũng từng hèn mọn gọi cho ông ta một cuộc điện thoại cuối cùng.

    Tôi nhớ rất rõ, phải sau ba lần gọi, ông ta mới không kiên nhẫn nhấc máy.

    Âm thanh bên kia ồn ào, ông ta rít mạnh một hơi thuốc, sặc đến mức ho khan.

    “Con đ ĩ khốn kiếp, nhân lúc còn sớm thì chết đi.”

    Sao ông ta có thể xứng làm người.

    Ngày hôm sau, dư luận trên mạng bắt đầu nổi sóng, có không ít account marketing bắt đầu đào bới về tôi, nói hoạt động nghệ thuật của tôi là giả vờ đáng thương, Trần Đăng bị hình tượng của chúng tôi lừa gạt, tôi biển thủ tiền là vì để chữa bệnh cho bố.

    Nhưng có được tiền trong tay, tôi lại đổi ý.

    Người cha già bơ vơ không nơi nương tựa, khóc lóc thảm thiết trên màn hình, phần bình luận đều tức giận mắng tôi là người phụ nữ lòng dạ hiểm độc.

    Khi Lưu Huyên đọc những thứ này, tôi nghe mà sửng sốt.

    “Hồ sơ quyên góp của chúng ta đâu? Còn không?”

    Lưu Huyên thở dài, nói rằng không thể liên lạc với người bên đó được nữa.

    Những lời chửi rủa che trời lấp đất bủa vây tôi, tôi không nhìn thấy, ngược lại cũng có thể thanh tịnh.

    Nhưng Lưu Huyên đã một đêm không chợp mắt.

    Ngày hôm sau, cô ấy đột nhiên nhảy dựng trên sô pha.

    “Giang Chúc Giang Chúc, người đàn ông kia! Lên tiếng vì cậu kìa!”

    Tôi uống một ngụm nước: “Anh ta nói gì.”

    Cô ấy kích động đến mức giọng nói hơi run rẩy.

    “Anh ấy đăng lại video trước của cậu, kèm theo là: Ánh nến thắp sáng ngọn đèn kia. Những gì tôi nợ em, làm thế nào để lấy mạng đền bù.”

    6.

    Ngày tháng lặng lẽ trôi qua kẽ tay, đây là ngày thứ mười hai tôi và Trần Đăng gặp lại nhau.

    Mọi dư luận tiêu cực giống như một cơn lũ bị con đập ngăn lại, lúc ập đến thì dữ dội, nhưng chỉ một lúc sau đã bình lặng trở lại.

    Ngay cả người liên lạc của quỹ đã mất tích ba ngày giờ đây cũng đưa ra bằng chứng chúng tôi quyên góp, đồng thời muốn tới nhận lỗi.

    Có thể làm được những chuyện này chỉ có Trần Đăng.

    Có tiền, có thế, có danh tiếng.

    Đáng tiếc, anh lại buộc chặt tên của mình với tôi ở nơi đầu sóng ngọn gió như vậy.

    Tôi chợt nhớ đến mình khi còn bé thường hay xấu hổ không dám bày tỏ, lòng tràn đầy vui vẻ nhìn cậu thiếu niên nho nhỏ ngồi đọc sách phía bên phải, khuôn mặt cậu ấy bình tĩnh đến mức không thể nhìn thấy cảm xúc.

    Tôi viết tên mình từng nét một xuống quyển vở mới toanh.

    “Giang Chúc.”

    Như thể vô tình, tôi lặng lẽ di chuyển cuốn vở vào tầm mắt của Trần Đăng.

    Anh chỉ liếc nhìn tôi một cái, sau đó lấy ra một nửa cây bút chì từ hộp bút chì màu xanh.

    “Trần Đăng.”

    Từng chữ một lấp đầy bốn ô vuông trong tập viết.

    Tôi cười toe toét.

    “Anh nhìn này, tên của chúng ta đều có bộ hỏa đấy!”

    Đây là câu đầu tiên tôi nói với anh ấy.
     
    Ngọn Nến Trong Gió
    Chương 3


    7.

    A Bố ngoan ngoãn dẫn đường ở phía trước, vừa bước ra khỏi cửa, tôi bỗng đụng phải một tấm đệm mềm mại.

    Trước cửa có một con dốc nhỏ, không quá dốc, chỉ là thỉnh thoảng mưa thì đường sẽ hơi trơn.

    Dù đi rất nhiều năm nhưng tôi đã quen với việc phải cẩn thận khi ở đây.

    Tôi quấn chặt áo khoác, lắng nghe tiếng xe cộ, tiếng bước chân xung quanh, cho đến khi A Bố dẫn tôi vào tàu điện ngầm.

    Có người nhường ghế nhưng tôi lắc đầu từ chối.

    Nghe âm thanh, hẳn là có rất nhiều người đứng xung quanh, nhưng tôi giống như bị cô lập vậy, về cơ bản không đụng phải ai khác.

    Đích đến là một nhà xuất bản, tôi tới nộp bản thảo hoàn chỉnh dài 200.000, nhân tiện trao đổi với biên tập viên một ít thông tin về quy trình xuất bản.

    Biên tập viên là một cô gái trạc tuổi tôi, giọng the thé, cách nói chuyện cũng rất sắc bén, sau hai giờ đồng hồ hoàn thiện các chi tiết, cô ấy lại sà vào tôi để hóng chuyện.

    “Chị Giang Chúc, nguyên mẫu của cậu bé trong sách kia là…”

    Tôi vội vàng cắt lời cô ấy.

    “Không phải, chỉ là nhân vật tưởng tượng thôi.”

    Cô gái biên tập cười: “Được được!”

    Cô ấy nói quy trình này còn rất dài, vì vậy tôi có thể nghỉ ngơi và thư giãn một thời gian.

    “Chị không thư giãn được, phải chờ đến lúc cuốn sách được phát hành chị mới yên tâm.”

    Rời khỏi nhà xuất bản, tôi và A Bố đi đến một tiệm bánh kem.

    Hương thơm ngọt ngào quanh quẩn khiến tinh thần người ta vui vẻ, bước chân của A Bố cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

    Cô nhân viên vẫy tay trước mắt tôi, khuấy động một cơn gió nhỏ.

    Cô ấy hỏi tôi muốn loại bánh nào, tôi ngẫm nghĩ một lúc.

    “Màu vàng ấm áp, thêm một lọ thủy tinh ước nguyện.”

    Tôi không thể nhìn thấy nên không biết thành phẩm sẽ như thế nào, nhưng quan tâm làm chi, chỉ cần là dáng vẻ mà tôi mong muốn trong lòng là được.

    A Bố dẫn tôi, tôi cầm hộp bánh kem, chậm rãi bước qua thế giới rực rỡ này.

    Cắm chìa khóa vào ổ, cách cửa mở “Cách” một tiếng.

    Tôi quay đầu lại, nói với người đứng cách đó không xa:

    “Không chúc tôi sinh nhật vui vẻ sao, anh Trần.”

    8.

    Hôm nay là ngày 9 tháng 11, sinh nhật 26 tuổi của tôi, cũng là ngày thứ hai mươi kể từ khi tôi và Trần Đăng gặp lại.

    Tôi vẫn nhớ những năm tháng ở thôn Bắc Tề, hôm nay là ngày tôi mong chờ nhất.

    Mẹ sẽ làm món cá kho chúng tôi yêu thích nhất, hấp một nồi bánh bao hoa đào tuyệt đẹp, mùi thơm xộc vào mũi rồi chui thẳng xuống bụng.

    Tôi và Trần Đăng vây quanh ch ảy nước miếng, mẹ sẽ cười gõ trán chúng tôi, nói phải chờ tới đúng 12 giờ mới được ăn cơm.

    Trần Đăng nhai bánh bao, hỏi tôi có biết bánh kem là gì hay không?

    Tôi lắc đầu, anh liền miêu tả sinh động như thật cho tôi nghe, đến mức khiến tôi thèm điên cuồng.

    Tôi nói tôi cũng muốn ăn.

    Mẹ không trả lời, còn Trần Đăng chỉ mỉm cười nói chờ đến khi chúng ta trưởng thành, anh sẽ mua cho tôi một cái bánh kem cao ba tầng.

    “Chỉ khi nào sinh nhật mới được ăn ạ?”

    “Em muốn ăn lúc nào thì ăn lúc đó.”

    Có tiếng ầm ĩ truyền đến từ nhà bên cạnh, tôi bỏ bánh bao xuống, lấy tay che hai tai anh lại.

    Nhưng Trần Đăng 26 tuổi giống như cái hũ nút, anh đi theo tôi vào nhà, chỉ hỏi tôi có lạnh hay không.

    Tôi lẳng lặng ngồi xuống ghế, lẩm bẩm nói: “Có một lọ điều ước, có vẻ như không ăn được.”

    Tôi chắp hai tay trước ngực, ước một điều ước nho nhỏ ở tuổi hai mươi sáu.

    Điện thoại của anh vang lên, tai tôi khá thính nên có thể nghe được tiếng ở đầu bên kia.

    “Giám đốc Trần, ông chủ nhất quyết rút kim truyền ra, nói muốn gặp ngài.”

    “Đi đi.” Ngay khi anh vừa cúp máy, tôi nói: “Không sao đâu.”

    “Chờ anh, anh sẽ trở lại ngay thôi.”

    Anh dừng chân ở cửa chừng nửa phút, tôi ung dung chơi đùa với A Bố đang nằm dưới chân như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Cánh cửa một lần nữa đóng lại một tiếng “Cách”, để lại hơi lạnh dưới nền đất.

    Tôi thầm nghĩ, trước kia đối với một cái bánh bao, chúng tôi có thể cùng nhau ước hai điều.

    Tôi lần mò tìm con dao cắt bánh, giơ tay cắt xuống.

    Độ cao không đúng.

    Tôi thử ước lượng, hóa ra chiếc bánh có ba tầng.

    9.

    Không ngờ lần này Trần Đăng trở lại thật.

    Gần nửa đêm, quanh người anh được bao phủ bởi khí lạnh, hơi thở gấp gáp.

    “Giang Chúc, sinh nhật vui vẻ.”

    Tôi đáp lại bằng một lời cảm ơn.

    “Bố anh thế nào?” Tôi hỏi, nghĩ lại thì thấy hơi quá phận, tình trạng sức khỏe của lão giám đốc tập đoàn Thanh Hạc đâu phải thứ có thể tùy tiện tiết lộ.

    Trần Đăng trả lời thẳng thừng: “Chết rồi”.

    Gió đêm mát lạnh luồn qua khe cửa phả vào người tôi, tôi vốn nghĩ giờ đã quá muộn để mời anh vào nhà, nhưng sau một lúc run rẩy, tôi vẫn mềm lòng.

    “Vào rồi nói.”

    Anh nhìn bánh kem trên bàn, còn nhớ hôm nay là sinh nhật tôi: “Còn bảy phút nữa mới hết ngày hôm nay.”

    “Sao hôm nay anh lại đi theo em?” Tôi rót nước hỏi ann.

    Trông anh như đang chìm đắm trong chiếc ghế sofa, thở ra một hơi đầy thỏa mãn.

    “Anh muốn xem cuộc sống hiện tại của em.”

    Cuộc sống hiện tại của tôi sao? Yên ổn, tốt đẹp.

    Anh nhận lấy cốc nước, uống một ngụm to, từ cổ họng phát ra những tiếng ừng ực.

    “Giang Chúc, anh tự do rồi.”

    Đồng hồ điểm mười hai giờ, Trần Đăng, tổng giám đốc tiếng tăm lẫy lừng của tập đoàn Thanh Hạc, đã nói những lời tràn đầy vui sướng như vậy với một cô gái mù là tôi trong một căn nhà nhỏ tối tăm và chật chội.

    Anh nói anh tự do.

    Nhưng anh vốn phải đi giữ đạo hiếu.

    Tôi mơ hồ nhận ra mối quan hệ giữa anh và bố ruột có phần tế nhị, vì vậy không hỏi nữa mà đổi chủ đề.

    Trong ngăn kéo cuối tủ quần áo ở phòng ngủ, tôi lấy ra một túi tài liệu, bên trong chiếc thẻ ngân hàng, tôi đưa nó cho Trần Đăng.

    “Trong chiếc thẻ này mỗi tháng sẽ có thêm 100.000 tệ, là anh gửi sao? Em chưa dùng tí nào đâu, lát nữa anh cầm về đi.”

    Trần Đăng sửng sốt một lúc, đặt lại thẻ ngân hàng lên bàn.

    “Không phải anh.”
     
    Ngọn Nến Trong Gió
    Chương 4


    10.

    Có lẽ vì hôm nay ở cạnh Trần Đăng quá lâu mà đến đêm tôi lại mơ thấy anh.

    Người đàn ông cao tầm 1m8, mặc bộ vest bảnh bao, vẫn là khuôn mặt của cậu thiếu niên mười sáu tuổi ngây ngô.

    Anh muốn hôn tôi, nhưng lại bị tôi đẩy ra.

    Tôi bắt đầu khóc, bắt đầu la hét, cuồng loạn, hỏi anh vì sao không trở lại tìm tôi, có biết khoảng thời gian đó tôi sống khó khăn đến mức nào hay không.

    Tôi mắng anh bạc tình bạc nghĩa, mắng anh là đồ bạch nhãn lang.

    Còn nắm tay anh cắn một cái thật đau.

    Cậu thiếu niên dù đau đớn nhưng không hề nhăn mày, chỉ ôm tôi vào lòng, nói anh đã trở lại.

    Tôi hỏi anh: “Vậy anh còn đi nữa không?”

    Anh không nói lời nào, tôi chợt tỉnh giấc.

    Khi tôi mở mắt, trời tối đen như mực, tôi bèn kéo rèm ra, rõ ràng dù kéo ra cũng chẳng thể nhìn thấy ánh sáng, còn giả vờ như người bình thường đã sống rất nhiều năm rồi vậy.

    Mồ hôi trên trán nóng hổi nhớp nháp, tôi đi rửa mặt, lấy lại sự tỉnh táo.

    Ngồi vào bàn làm việc, tôi để cái giọng máy lạnh lùng bắt đầu đọc cuốn tiểu thuyết vừa mới hoàn thành bản thảo không lâu.

    Mở đầu cuốn tiểu thuyết là một cây đa lớn, đầu thôn Bắc Tề cũng có một cây như vậy.

    Tôi thường che mắt lại úp mặt vào đại thụ, đọc to hết 60 giây.

    Đây là trò chơi giữa tôi và Trần Đăng, anh thích trốn, tôi thích tìm.

    Nhưng anh ngốc lắm, trốn cũng không biết trốn.

    Núp trong bụi cỏ dại, còn lộ hẳn nửa cái chân, nấp trong khe hở giữa hai bức tường thấp cuối làng phía Tây, góc áo vẫn còn lay theo gió.

    Tôi cười nhéo tai anh.

    “Trần Đăng, thấy em giỏi không, anh trốn ở đâu em cũng tìm thấy!”

    Anh kêu lên ai ui: “Trâu bò trâu bò!”

    Bây giờ nghĩ lại, trò chơi trốn tìm quả nhiên cũng chỉ thích hợp cho trẻ con ngây thơ hồn nhiên.

    11.

    Ngày Lưu Huyên trở lại, trời nắng đẹp lạ thường.

    Cô ấy cười vui sướng như chú chim hỉ thước, nhét vào tay tôi một tấm thiệp mời, sau đó ôm lấy tôi.

    “Ngày 20 tháng này, ngày định hơi vội vàng, cậu nhất định phải tới đấy!”

    Tôi cầm tấm thiệp mời còn hơi ấm, lòng cũng hân hoan theo cô ấy.

    Từ vườn trường đến váy cưới, hai người đi cùng nhau suốt mười năm, trùng hợp cũng là khoảng thời gian tôi và Trần Đăng không còn gặp lại nhau.

    Quỹ đạo vận mệnh giữa người với người chính là đan xen như vậy đấy, trong những ngày tháng bạn không được yêu thương, có những người lại được hạnh phúc.

    Lưu Huyên dọn ra khỏi căn nhà nhỏ của hai chúng tôi, giọng cô ấy hơi nức nở, nói sẽ thường tới chơi với tôi.

    Tôi sờ s0ạng lau nước mắt cho cô ấy: “Chuyện tốt mà, không được khóc.”

    Số liên lạc khẩn cấp trong điện thoại của tôi luôn là cô ấy.

    Nếu không nhờ cô ấy, cuộc đời của tôi còn phải tốn thêm nhiều năm nữa mới có thể đi vào quỹ đạo.

    Cô ấy một lần nữa giải thích đi giải thích lại những điều cần chú ý trong cuộc sống của tôi, giúp tôi sắp xếp lại các tệp máy tính, sau đó mở giao diện gõ chữ tôi thường dùng.

    “Nếu cậu cần giúp đỡ, mình sẽ về ngay.”

    Tôi gật đầu, cười cô ấy còn chưa làm mẹ mà đã bắt đầu dong dài rồi.

    Trước khi đi, tôi và cô ấy cùng ngồi trên thảm, dựa vào ghế sofa, trên TV đang chiếu bộ phim《 Lời hồi đáp 1988》mà cô ấy đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.

    Lưu Huyên mở chai bia, hỏi tôi sau này có dự định gì không.

    “Đợi khi nào sách xuất bản, kiếm chút tiền, thuê người đưa mình đi du lịch, nghe chim trong rừng, hóng gió trên núi.”

    Cô ấy cười.

    “Vậy cậu và Trần Đăng thì sao?”

    Tôi sửng sốt, không ngờ cô ấy lại đột nhiên hỏi như vậy.

    “Bọn mình vốn là người ở hai thế giới khác nhau.”

    12.

    Giọng nam trên bản tin vang lên đúng lúc, tôi mò mẫm lấy túi đổ một ít thức ăn cho A Bố.

    Trần Gia Lượng, cựu chủ tịch của tập đoàn Thanh Hạc chết bệnh, ngay trong ngày hôm đó, tập đoàn tuyên bố ngừng hẳn mối quan hệ hợp tác với nhà họ Triệu.

    Theo tin tức diễn giải, động thái này của tổng giám đốc trẻ tuổi Trần Đăng đã hoàn toàn cắt đứt khả năng có một vòng cấp vốn mới.

    A Bố ngoan ngoãn nhai, tôi giơ tay ấn nút tắt TV.

    Ngoài cửa chợt truyền đến ba tiếng gõ dồn dập có lực, A Bố ngừng ăn cơm, đi tới cửa ngửi ngửi.

    Tôi chạy ra mở cửa, lại là âm thanh quen thuộc lọt vào tai.

    “Giang Chúc, anh đã trở về.”

    Giọng nói vang và mạnh mẽ, mang theo cả chút run rẩy vì phấn khích.

    Tôi đang định nói thì một cánh tay rắn chắc bỗng ôm tôi vào lòng, hơi thở ấm áp phả lên cổ tôi, anh như chú cún con mệt mỏi đang cần tôi vỗ về.

    Cái ôm này tới quá đột nhiên, tôi sững sờ chưa kịp phản ứng lại.

    Cái lạnh của tháng 11 chợt tan biến ngay lúc này, có lẽ tôi đang đỏ mặt.

    Sau đó tôi nhẹ nhàng đẩy anh ra: “Anh uống rượu.”

    Anh cười khẽ: “Một chút thôi.”

    “Còn tỉnh táo không?”

    “Nhiều năm qua, không có khoảnh khắc nào tỉnh táo hơn bây giờ.”

    Tôi trở lại phòng và lấy áo khoác mặc vào, chỉnh lại quần áo một chút, dắt A Bố ra cửa.

    Trần Đăng nói, anh muốn tâm sự với tôi về vụ tai nạn ngoài ý muốn mười năm trước.
     
    Ngọn Nến Trong Gió
    Chương 5


    13.

    Vợ của chú Triệu nhà bên cạnh mất năm Trần Đăng mười tuổi, bị chú ấy đánh đến chết.

    Chú Triệu nói với mọi người do bà ấy ngã dập đầu, nhưng cơ thể nhuốm đầy máu kia, tôi thấy, Trần Đăng cũng thấy.

    Người phụ nữ bị người thân bán đi từ nhỏ như thím ấy, dù chết như thế nào cũng chẳng ai thèm tìm hiểu sâu hơn.

    Những dải vải trắng bay phấp phới, trong thôn lại có thêm nhiều đề tài hơn để nói chuyện.

    Không có thím, chú Triệu lập tức không cho Trần Đăng đi học.

    “Nhìn tao đây này, một chữ cũng không biết nhưng vẫn sống tốt đấy thôi!”

    Mẹ tôi nghe vậy thì lắc đầu, ban đêm tìm đủ hai suất học phí, nhét một phần vào ngực tiểu Trần Đăng.

    Một vài sợi tóc trắng lơ thơ trên mái đầu của mẹ, tôi khó hiểu, bà ấy mới chỉ 30 tuổi thôi mà.

    Lúc chú Triệu biết thì rất vui mừng: “Đông Chi à, dù sao đây cũng coi như là tiền bồi dưỡng con rể tương lai, không lỗ đâu!”

    Mẹ tôi trừng mắt nhìn chú ấy, không nói nửa chữ.

    Về sau nhà bên cạnh nồng nặc mùi rượu mỗi ngày, bẩn thỉu như cái chuồng lợn.

    Trần Đăng dần trở thành đứa con trai của mẹ, anh từng bước cởi bỏ sự ngây thơ, vội vàng lớn lên với tốc độ ánh sáng.

    Tháng năm đổi dời, luân chuyển không thôi.

    Tôi dựa vào lan can cửa, gấp giấy làm ngôi sao với đủ mọi màu sắc, tôi mỉm cười bốc cho anh một nắm, anh tịch thu, ánh mắt bình thản, nói với tôi phải chăm chỉ học tập.

    “Chăm chỉ học tập, Giang Chúc, chỉ có vậy chúng ta mới có thể rời khỏi nơi này.”

    “Vậy mẹ thì sao?” Tôi ngẩng đầu hỏi anh.

    “Chúng ta đưa cả bà ấy theo.”

    Lời nói năm xưa giống như những viên gạch thủy tinh vỡ, mũi nhọn đâm thẳng vào tim tôi khiến tôi mỗi khi nghĩ đến lại đau đớn vô cùng.

    Về sau Trần Đăng quả thật đã đi, đi đến thế giới xinh đẹp hơn, đầu cũng không ngoảnh lại.

    Mẹ cũng đi rồi, là thực sự đi rồi, không thể trở về được nữa.

    14.

    Ngày tháng cứ thế trôi, cho đến khi chúng tôi mười sáu tuổi.

    Dưới gốc cây đa có khá nhiều người đứng, Sỏa Xuân trong thôn cười khà khà bên cạnh tôi: “Anh cậu phải đi rồi!”

    Tôi mắng cậu ta đừng có nói bậy, nhưng trong lòng vẫn bồn chồn.

    Trước khi anh ngồi lên chiếc xe màu đen, tôi dùng hết sức lực chạy về nhà, xé tờ giấy có ghi số điện thoại dưới đáy lọ sao, nhét chiếc lọ vào tay anh.

    Anh cười với tôi, lại chạy đi tìm người đàn ông kia nói gì đó.

    Người đàn ông lắc đầu, vẻ mặt Trần Đăng chán nản đi đến chỗ tôi.

    “Giang Chúc, chờ anh tới đón em.”

    Lòng bàn tay đang nắm chặt tờ giấy của tôi đổ đầy mồ hôi, người đàn ông trung niên dẫn anh đi liếc nhìn tôi, ý nghĩ khó hiểu.

    Tôi cũng ngẩng đầu nhìn chằm chằm ông ta.

    Đó là bố Trần Đăng, người đàn ông điều hành một công ty rất lớn, thường xuất hiện trên các bảng quảng cáo lớn.

    Khuôn mặt của họ rất giống nhau, chỉ có điều nét mặt của Trần Đăng nhiều nét trẻ con hơn, thiếu chút khôn khéo.

    Nhiều năm trước, trong lúc vô tình tôi nhìn thấy bảng quảng cáo lớn ở nơi khác đã có suy đoán như vậy.

    Sau rất nhiều nỗ lực, cuối cùng tôi cũng tìm thấy dãy số này.

    Ba năm trước, tôi gọi điện cho họ nói rằng Trần Đăng đang ở thôn Bắc Tề.

    Khi đó họ không tới, tôi có chút mất mát, nhưng lại mừng thầm.

    Đám đông dưới gốc cây ngô đồng giải tán, chỉ còn lại Sỏa Ngu ngồi xổm trên mặt đất với tôi.

    Tôi hỏi cậu ta: “Sỏa Xuân, liệu cậu có nhớ anh Đại Lực không?”

    Sỏa Xuân lắc đầu.

    “Không phải anh Đại Lực, bọn họ đều nói anh ấy tên Trần Đăng.”

    15.

    Gió đêm bên hồ khẽ đung đưa hòa lẫn với tiếng cười của một đôi nam nữ cách đó không xa đồng loạt truyền tới.

    “Cho nên, là do cuộc điện thoại đó.” Anh dùng giọng điệu khẳng định.

    Đúng vậy.

    Sớm biết anh sẽ không trở về, lẽ ra tôi đã cắt đứt những suy nghĩ trong lòng, vứt đi số điện thoại duy nhất có thể liên lạc được với anh mới đúng.

    Nhưng lúc đó làm sao tôi có thể buông bỏ được.

    Chú Triệu bị đánh gãy chân, nằm yên trong phòng không thể nhúc nhích.

    Mẹ sốt cao, tôi thấy ông ta đáng thương bèn mang cơm sang.

    Đặt cơm ở cửa sổ xong, tôi vốn định xoay người rời đi.

    Không ngờ lại bị ông ta túm chặt tay, ông ta hỏi con trai ông ta đâu, hai con mắt trợn trừng, lực nắm như thể muốn bóp nát xương cổ tay tôi.

    Tôi khóc lóc muốn tránh thoát, lại bị ông ta giật lấy chiếc áo khoác màu hồng.

    Có một mảnh giấy trong chiếc áo của tôi.

    Hôm đó mưa rất lớn, tôi vĩnh viễn nhớ rõ, đó là trận mưa cuối cùng tôi nhìn thấy trong cuộc đời.

    Chú Triệu bò đến cổng sân nhà chúng tôi.

    Mưa trộn lẫn với đất tạo thành lớp bùn trơn trượt.

    Ông ta nói: “Đông Chi, mở cửa, là tôi đây.”

    Mẹ tôi mệt lử, tôi bèn cầm ô đi ra cửa, nhìn thấy ông ta ngửa đầu quỳ rạp trên mặt đất, giọng nói run rẩy kêu ông ta mau về nhà.

    Nhưng ông ta không nhúc nhích, chỉ cười.

    “Chúc Nữu, chú Triệu trước kia không làm gì có lỗi với con đúng không.”

    Giọng nói của ông ta không lớn lắm, tôi phải cúi người xuống nghe.

    Nhưng ông ta đột nhiên lấy từ thắt lưng ra hai cái chai nhỏi, dùng hết sức ném vào mắt tôi.

    Cơn đau đớn ập đến, ông ta cười điên dại.

    “Đầu bên kia điện thoại là bố ruột của nó, Chúc Nữu, con bảo chú phải sống như thế nào!”

    Trong chai là axít, trước đây ông ta làm việc ở nhà máy hóa chất nên còn giữ lại.

    Trần Đăng đột nhiên dừng bước.

    Anh nhẹ nhàng tháo kính râm của tôi xuống, thật lâu sau không nói gì.

    “Chắc cũng không đến nỗi xấu lắm, có gắn tròng mắt giả rồi!”

    Từ nơi xa truyền đến một tiếng chó sủa, át đi tiếng nức nở trầm thấp của Trần Đăng.

    Nhưng tai tôi tốt như vậy, sao có thể không nghe thấy được.

    Tôi đeo kính râm lại: “Đều đã qua rồi.”

    “Nhưng mà Trần Đăng, vì sao anh không trở lại thăm em?”
     
    Ngọn Nến Trong Gió
    Chương 6


    16.

    Số tiền 100.000 tệ tháng này mãi vẫn chưa chuyển vào thẻ ngân hàng.

    Tôi sững sờ, dường như hiểu ra điều gì đó.

    Thông tin nói Trần Đăng xuất ngoại nhiều năm, đến khi mười sáu tuổi mới trở lại nhà họ Trần, bắt đầu học tập quản lý sản nghiệp.

    Mà năm đó trùng hợp là năm đầu tiên con trai cả nhà họ Trần qua đời.

    Gió đêm thổi càng thêm lạnh, Trần Đăng cởi áo khoác ra khoác lên người tôi, xung quanh thoang thoảng mùi gỗ thông dễ chịu.

    Lời nói của anh mang theo áy náy nồng đậm: “Là anh nợ em.”

    “Em muốn một lời giải thích.”

    Mười năm qua, tin tức của anh luôn vô tình lọt vào tai tôi.

    Tổng giám đốc Trần tiếng tăm lẫy lừng, hoàn toàn trái ngược với người có cuộc sống dưới cống ngầm là tôi.

    Tôi từng nghĩ tới chuyện đi tìm anh, cũng từng nghĩ về ý nghĩa của sự đoàn tụ vô số lần vào nửa đêm.

    Tôi càng sợ anh đã thật sự quên tôi, sợ rằng anh sẽ nhìn tôi đầy thương hại nói một câu: “Em thật đáng thương”.

    Về sau tôi đành ngầm thừa nhận, 100.000 tệ được chuyển vào thẻ mỗi tháng chính là lời đáp lại của anh đối với tôi.

    Một cô gái mù sao dám khẩn cầu sự ưu ái của người ngồi trên ngai vàng được.

    Nhưng giờ đây anh thật sự đã trở lại, khác với tưởng tượng của tôi, dáng vẻ của anh hèn mọn, như thể thận trọng cố gắng bước vào cuộc sống của tôi một lần nữa.

    “Giang Chúc, em thật sự muốn nghe những lời nói bất lực như vậy sao?”

    Nếu anh nói, tôi sẽ nghe.

    “Sau khi anh trở về, cuộc sống liền không thuộc về anh.”

    Trần Đăng là con trai riêng của Trần Gia Lượng với người phụ nữ khác, vốn dĩ không thể nhìn thấy ánh sáng.

    Năm đó bị bắt cóc, nhà họ Trần cũng chẳng điều người đi tìm, nhưng vẫn chưa bị lộ ra.

    Ngày tháng trôi qua, nhà họ Trần tưởng rằng anh đã chẳng còn nữa.

    Năm ấy người nhận điện thoại của tôi là phụ nữ, có lẽ vợ Trần Gia Lượng, sao bà ta có thể để một đứa con hoang quay trở lại nhà họ Trần chứ?

    Về sau con trai lớn chết, Trần Gia Lượng chợt nhớ tới đứa con hoang bị bỏ lại bên ngoài này.

    Cho nên ông ta có thể tìm tới thôn Bắc Tề, vốn chẳng phải vì cuộc điện thoại tôi gọi tới nhiều năm trước.

    Con trai nhỏ bị bắt cóc lên núi hơn mười năm, đối với ông ta mà nói cũng chẳng phải chuyện vinh quang gì.

    Bởi vậy về sau Trần Gia Lượng phái người trông coi Trần Đăng 24/24, cấm để anh lộ ra bất kỳ thông tin gì có liên quan đến thôn Bắc Tề, cũng cấm tiếp xúc với người thôn Bắc Tề, đặc biệt là tôi.

    “Anh cố gắng lẻn về, cũng cố gắng viết cho em một lá thư, nhưng chẳng bao giờ có thể chuyển được.”

    Trần Đăng đỡ tôi ngồi xuống một cái ghế dài.

    “Ông ta không tiết lộ thông tin về em dù chỉ một chút, chỉ nói sẽ giúp anh chăm lo cho em, kêu anh cứ yên tâm.”

    Tôi chợt nhớ đến tiền viện phí giá trên trời vào lúc đó, có lẽ cũng là ông ta ra tay.

    “Như thế này mà là chăm lo sao! Mỗi tháng đưa cho một ít tiền chính là chăm lo sao! Sao anh có thể tin lời ông ta chứ.” Trần Đăng tự giễu mà cười, anh chậm rãi thở ra một hơi, tiếp tục nói.

    “Còn nói chờ đến khi anh tiếp quản công ty, sẽ thay anh tự mình giải thích với em. Vì vậy anh nghe lời, học quản lý, cùng mấy lão già đó nâng ly trên bàn rượu, muốn nhanh chóng kế thừa các thứ, nhanh chóng gặp lại em. Nhưng kết quả chỉ đổi lấy sự lừa dối này.”

    “Sau này ông ta không thể kiểm soát được anh nữa, anh liền đi khắp thế giới tìm em, nhưng em trốn giỏi thật đấy Giang Chúc. “

    Anh càng nói càng kích động, tiếng khóc cũng dần hiện rõ.

    Tôi cũng từng hàng ngàn lần muốn đối mặt với anh, khóc lóc kể lể nỗi tuyệt vọng vào ngày mưa kia, nỗi uất ức trong bóng đêm, nỗi đau đớn khi mẹ rời xa tôi.

    Nhưng giờ đây, tôi làm sao có thể? Cuộc đời đã đủ cay đắng rồi, nếu có thể bớt buồn một chút thì bớt đi.

    Anh và tôi giống nhau, trong lời nói đều lướt qua nỗi khổ sở của những năm tháng qua.

    Tôi đều hiểu.

    Tôi vỗ nhẹ lưng anh, lại bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay.

    Ấm áp, xúc cảm xa lạ.

    Có con cá nhảy lên khỏi mặt hồ rồi lại rơi xuống, phát ra một tiếng “tõm”.

    Hai chúng tôi chợt lặng đi.

    Biết nói gì bây giờ, làm sao cũng không thắng nổi những thứ chúng tôi đã bỏ lỡ mười năm qua.

    Tôi lật tay, chạm vào mấy vết lằn ngang trên cổ tay anh.

    “Sẹo à? “

    Anh ừ một tiếng:” Trước kia không hiểu chuyện, muốn ép ông già. “

    “Vô dụng thôi đúng không. “

    Giọng anh có chút thanh tao:” Về sau sẽ ổn thôi. “

    Bạn xem, những ân oán, hận thù mà tôi tích tụ suốt mười mấy năm qua đã sụp đổ trong tích tắc khi anh cho tôi một lời giải thích đầy gượng ép.

    Ai đáng thương hơn ai? Ai mềm lòng hơn ai?

    Ở một nơi không nhìn thấy nhau, chúng ta đều đang âm thầm gánh lấy bóng tối của chính cuộc đời mình.

    Tôi mỉm cười: “Đúng là hai kẻ xui xẻo.”
     
    Ngọn Nến Trong Gió
    Chương 7


    17.

    Có người chụp được ảnh tôi và Trần Đăng đi dạo bên hồ rồi đăng lên mạng.

    Có người nói anh si tình, có người nói tôi tâm cơ.

    Còn có người nói, tập đoàn Thanh Hạc không màng đến nguồn tài chính sắp tới, dứt khoát cắt đứt quan hệ hợp tác nhà họ Triệu thật ra là vì tôi.

    Bởi vì Trần Đăng vốn có một cuộc liên hôn kinh tế.

    Cách đây không lâu cô gái đó tới tìm tôi, có lẽ là vì chuyện Trần Đăng nói đỡ cho tôi trên mạng.

    “Chắc hẳn cô là Giang Chúc. “

    Tôi gật đầu.

    “Tôi và Trần Đăng có hôn ước.” Cô ấy hùng hổ doạ người.

    Tôi vẫn tiếp tục gật đầu.

    “Cho dù trước đây hai người xảy ra chuyện gì, tốt hơn hết là đừng để ảnh hưởng đến chúng tôi, hiểu không? “

    “Những lời này cô nên nói với anh ấy thì đúng hơn. “

    Tôi đóng cửa phòng lại sầm một tiếng, không biết có đâm phải cô ấy hay không.

    Tôi đưa tay vuốt v e bông hoa lan nhỏ trên bậu cửa sổ, hình như nó hơi héo, Lưu Huyên không ở đây, tôi cũng quên mất không chăm sóc nó.

    Hôm nay là hôn lễ của cô ấy, tôi mặc một chiếc áo khoác len, Lưu Huyên từng nói tôi mặc bộ đồ này là đẹp nhất.

    Một chiếc ô tô đậu bên ngoài, mang theo mùi xăng đặc biệt chưa được đốt hết.

    Trần Đăng mở cửa xe cho tôi.

    “Anh đưa em đi. “

    Cắt đứt sự hối hả và nhộn nhịp của thế giới bên ngoài, anh hỏi tôi có muốn nghe nhạc không.

    “Trần Đăng, nếu chúng ta không gặp lại nhau, anh sẽ kết hôn với cô Triệu, đúng không? “

    Nếu tôi không xuất hiện, không xảy ra cuộc hội ngộ bất thình lình này, anh và cô ấy chắc hẳn sẽ ở bên nhau.

    Anh hơi khựng lại, cười nhẹ.

    m thanh sột soạt vang lên, anh dúi vào tay tôi một xấp tư liệu.

    “Quy trình ngưng hẳn mối quan hệ hợp tác không phải một hai ngày là có thể hoàn thành, ông cụ đổ bệnh là vì bị anh chọc tức.”

    “Trong tay em chính là đơn xin từ chức và thông tin tài liệu mà anh chuẩn bị vào hôm đó. Giang Chúc, tìm được em muộn hơn nửa ngày, anh đã không phải là tổng giám đốc Trần nữa rồi.

    “Cho dù có mất mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm đi chăng nữa… Em phải tin tưởng một điều rằng, anh chưa bao giờ từ bỏ em. “

    Bên ngoài truyền đến tiếng pháo nổ, át đi cả lời nói sau đó của anh.

    Tôi quay đầu đi, lòng đau nhói, cũng không biết khóc có mùi vị gì.

    Trong hôn lễ, Lưu Huyên không ném hoa mà trực tiếp mang đến cho tôi.

    Tôi tưởng tượng dáng vẻ xinh đẹp của cô ấy, ôm chặt bó hoa vào lòng.

    Cô ấy cười tôi.

    “Giang Chúc, cậu nên là người được hạnh phúc nhất. “

    18.

    Cây đa ở thôn Bắc Tề sắp bị đốn đi.

    Ngày Trần Đăng đưa tôi trở về, tiếng cưa máy ầm ầm vang dội.

    Trong thôn có người nhận ra chúng tôi, Trần Đăng cũng cười chào hỏi bọn họ.

    “Chúc Nữu! Anh Đại Lực! Ê ê mọi người mau tới đây! Mấy tên khốn vô lương tâm này muốn chặt cây này! “

    Là Sỏa Xuân.

    Trần Đăng kéo cậu ấy đến chỗ an toàn, cậu ta vừa khóc vừa lôi kéo, vẫn còn mắng những người đốn cây đó không có lương tâm.

    “Cây già đứng bao nhiêu năm như thế, nó cũng mỏi rồi! Sỏa Xuân, để cho nó nghỉ ngơi đi. “

    Trong thôn muốn làm đường, xây nhà.

    Sỏa Xuân nắm tay tôi, lại bị Trần Đăng mỉm cười gạt đi.

    “Hai người trở về rồi, còn đi nữa không? “

    Chúng tôi còn không kịp trả lời, một tiếng ầm vang lọt vào tai, cây đa đã làm bạn với thời thơ ấu của chúng tôi giờ đây hoàn toàn an nghỉ.

    Họ phải mất rất nhiều thời gian để cắt và chất lên xe.

    Ba chúng tôi đứng trên gò đất cách đó không xa, nhìn theo hai chiếc xe lớn nghênh ngang rời đi, bụi đất bay mù mịt.

    Sỏa Xuân mắt tinh, nói nhìn thấy gì đó trên mặt đất.

    “Chúc Nữu! Đập vỡ cái chai! “

    Trần Đăng sững sờ đứng tại chỗ, thật lâu sau mới khẽ cười một tiếng.

    “Không xong, bị phát hiện rồi.”

    Sỏa Xuân nói có tờ giấy, tôi hỏi cậu ấy trong đó viết gì.

    “Tôi biết! Tôi biết chữ!” Cậu ta hô lớn về phía tôi “Trên đó viết là: Giang Chúc vĩnh viễn đều có thể tìm được Trần Đăng. “

    19.

    Ngôi nhà cũ nát giăng đầy mạng nhện, tôi đi phía sau Trần Đăng, nghe thấy anh dùng cây chổi quét ra một con đường.

    Hai ngôi nhà thấp màu xám đen nằm cạnh nhau, vì chúng tôi đến mà phá vỡ sự im lặng kéo dài của nó

    Nơi này đã từng là nhà của hai gia đình, thế nhưng giờ đây chỉ còn chúng tôi ở lại nhân thế.

    Trần Đăng lôi một vật từ trong đống bụi, tôi hỏi anh là cái gì.

    Anh cười đáp: “Sổ nhật ký anh không mang theo.”

    Thật đáng tiếc, tôi không thể nhìn thấy để chê cười anh.

    Về thôn Bắc Tề là để viếng mồ mả cho mẹ tôi, cây đào trên mộ tuy trơ trọi nhưng một bông hoa đã nở một cách thần kỳ.

    Trần Đăng miêu tả cho tôi nghe, còn dẫn dắt bàn tay tôi nhẹ nhàng chạm vào nó.

    “Trước khi mẹ mất, ngoại trừ nhắc mãi đến người bố vô lương tâm kia thì chính là nói đến anh.”

    “Bà nói không biết anh sống có tốt không, có nhớ đến bà ấy không, còn nói về sau nếu hai ta gặp lại, bảo em đừng trách anh, mỗi người đều có số mệnh khác nhau.”

    Trần Đăng sụt sịt, quỳ xuống trước mộ, dập đầu mấy cái.

    Quần áo anh cọ trên nền đất, phát ra âm thanh sột soạt.

    Đỗ quyên trong rừng cất tiếng hót vang, tôi chợt nhớ đến kế hoạch tương lai mà tôi đã nói với Lưu Huyên.
     
    Ngọn Nến Trong Gió
    Chương 8


    20.

    Cuốn sách bán rất chạy, cô gái biên tập gọi điện cho tôi nói đang chuẩn bị xuất bản lần thứ hai.

    Trần Đăng ôm lấy tôi từ phía sau, giọng nói trầm thấp cực kỳ quyến rũ.

    “Nhà văn Giang, anh cũng muốn đọc sách của em.”

    Tôi cười đẩy anh ra.

    “Khó mà làm được.”

    Nam chính trong sách là anh, tôi xấu hổ chết đi được.

    Cho đến ngày hôm đó, tôi tìm thấy trong phòng làm việc của anh một chồng sách mới, bảo mẫu ở phía sau tôi cười nói:

    “Anh Trần mua cả một kho hàng, đều là cùng một cuốn sách, tôi đoán chắc là nó thuộc về cô đấy cô Giang.”

    Trên đầu giường Trần Đăng vẫn còn còn chiếc lọ ngôi sao mà tôi đã tặng anh mười năm trước

    Ta mở ra, mùi hương của giấy cũ phủ đầy bụi ập tới.

    Tổng cộng 290 viên.

    29, tổng các nét trong tên của chúng tôi.

    Cửa phòng bị mở ra, anh mỉm cười giúp tôi cho ngôi sao trở lại lọ.

    “Ngôi sao vẫn thế.”

    “Nhưng em không thể nhìn thấy nó nữa.”

    “Em có thể nghe thấy nó mà.”

    21.

    Đêm đó, Trần Đăng vì tôi mà đốt pháo hoa khắp thành phố.

    Từng chùm pháo hoa nối tiếp nhau bay lên, tiếng nổ lách tách vang bên tai không dứt, sau đó là tiếng xì xèo.

    Anh nắm lấy tay tôi, hướng dẫn tôi đốt một cái.

    Sau đó cùng nhau bịt lỗ tai, cười chạy đi.

    Sau lưng truyền đến một tiếng đùng, nó theo quỹ đạo bay lên trời, thắp sáng cả thành phố.

    Có người hô to: “Có chữ viết kìa! Là Giang Chúc!”

    Tôi mặc váy dài, bị anh ôm chặt trong lòng.

    “Thật muốn nhìn anh lúc 26 tuổi.” Tôi thì thầm.

    Tôi nhớ rõ anh có một nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái, cái mũi rất cao, dáng môi cũng đẹp, trông như ngọn núi xa vẽ trong bức tranh.

    Anh nhẹ nhàng nắm tay tôi, dưới sự phản chiếu của ánh sáng trên bầu trời, dẫn dắt chạm lần lượt từ lông mày xuống phía dưới.

    “Tháng ngày không có em, anh làm một con rối vô tri trong mười năm.

    “Em phải nhớ kỹ, Trần Đăng vĩnh viễn không thể không có Giang Chúc. “

    Dưới vòm trời huy hoàng, anh và tôi cùng bịt kín mắt, tưởng tượng cảnh lãng mạn trên bầu trời lúc này.

    Tôi chạm vào vết sẹo trên cổ tay anh, anh lại càng nắm chặt tay tôi hơn.

    “Lần này, chúng ta không cần trốn nữa. “

    Khói lửa thiêu thắp sáng nhân gian.

    Đừng vội, chúng ta sẽ gặp lại nhau.

    31.

    Tôi kiếm lời, ném một xấp tiền vào lòng Trần Đăng.

    “Tổng giám đốc Trần, tôi muốn thuê anh đưa tôi đi du lịch! “

    Anh đưa tôi đến núi Bắc Oanh, nơi tôi vẫn hằng mong ước, tôi hát dọc đường, cảm giác thoải mái xưa nay chưa từng có.

    Tôi khẽ mở rộng vòng tay.

    Làn gió thổi nhẹ từ trong núi, chim trong rừng hót líu lo.

    Có tiếng bấm máy cách đó không xa, Trần Đăng chụp cho tôi vài bức ảnh.

    Chúng tôi vui chơi ở núi Bắc Oanh ba ngày, vui vẻ như hai con khỉ hoang trong núi.

    Nhưng nếu biết chuyến du lịch này là một đi không trở lại, tôi thà vĩnh viễn không gặp lại anh một lần nữa.

    Tiếng gầm rú trong đường hầm như một tiếng nổ, khiến đầu tôi đau như muốn nứt ra.

    Mùi xăng và khói nồng nặc, tôi mò mẫm trong bóng tối, cuối cùng cũng chạm vào cổ tay có vài vết sẹo

    Một cơn hoảng loạn chưa từng có ập đến, tôi muốn đánh thức anh dậy, nhưng cổ họng không thể phát ra bất kì âm thanh nào.

    Có người kéo tôi ra khỏi xe.

    Có người nói rằng khả năng sống của tài xế là cực kỳ thấp.

    Có người nói khi xe đụng vào nhau, theo bản năng người ta sẽ đánh tay lái về phía tài xế, sao có thể lái ngược để rồi bị đâm thảm như vậy.

    Đúng vậy, sao có thể…

    Trời lại bắt đầu mưa phùn, tôi dựa vào bên đường, nghe tiếng mưa rơi tí tách tí tách.

    “Giang Chúc. “

    Anh đang gọi tôi.

    Tôi đứng dậy đi về hướng phát ra âm thanh, nhưng lại bị người ta chặn lại.

    Họ nói tôi nén bi thương.

    Nhưng rõ ràng anh đang gọi tôi, những người không nghe thấy, nhưng tôi nghe thấy!

    Tôi gọi anh: “Em đây! Trần Đăng! Em ở đây! “

    Lại không có hồi âm.

    Nước mưa rơi trên trán tôi, dày đặc tinh tế.

    Chỉ chốc lát sau, một tia sáng xuyên qua, tôi lại thấy anh.

    Là Trần Đăng mười tuổi.

    Anh cười chạy tới dắt tay tôi.

    “Chơi trốn tìm! “

    Anh dắt tôi đến dưới gốc đa, bảo tôi nhắm mắt lại.

    “Đếm đến 60 nhé. “

    Tôi nói vâng.

    1, 2, 3, 4… 58, 59, 60.

    Khi tôi mở mắt ra là một mảnh trắng xóa.

    Giang Chúc cuối cùng cũng không tìm thấy Trần Đăng.
     
    Ngọn Nến Trong Gió
    Chương 9: Hoàn


    Ngoại truyện Trần Đăng

    Trên thế giới có ngàn vạn loại trùng hợp, nhưng cũng không thể lãng mạn bằng việc tôi tên Trần Đăng, em ấy tên Giang Chúc.

    Khi tôi tìm thấy Giang Chúc, em đang lặng lẽ đứng trên đường Ngô Đồng, đôi tay hơi giơ ra, giống như thiên sứ đang tìm kiếm vẻ đẹp của nhân gian.

    Giây phút nhìn thấy em, hơi thở của tôi như ngừng lại.

    Nói cũng buồn cười, tôi đứng ở bên cạnh một lúc lâu, cuối cùng mới lấy hết can đảm đi đến trước mặt em.

    Em che mắt, hỏi ngày hôm nay của tôi có tốt không?

    Tôi sợ âm thanh run rẩy sẽ bán đứng chính mình, điều chỉnh hơi thở rất nhiều lần rồi mới trả lời.

    “Không có gì tuyệt vời hơn ngày hôm nay. “

    Em không nhận ra tôi, còn chúc cho những ngày sau của tôi cũng như thế.

    Ngày ngày như thế, đó là ngày ngày đều có em.

    Em giơ tay như mọi lần, chờ tôi đến ôm em một cái.

    Nhưng tôi không nhúc nhích.

    Tôi còn có một hôn ước chưa giải trừ, không phải là sợ phản bội người phụ nữ kia, mà tôi chỉ muốn cái ôm này phải thật thuần túy và nồng nàn hơn.

    Sau khi tôi trút được hết mọi phiền toái, mới dám ôm em trước cửa phòng.

    Hương hoa sơn chi thoang thoảng nơi chóp mũi, em là cô dâu trong định mệnh của tôi.

    Trong những năm ở nhà giam tơ vàng đó, tôi là con trai bảo bối của Trần Gia Lượng, là người thừa kế của tập đoàn Thanh Hạc, cũng là một công cụ có xác nhưng không có hồn.

    Tôi từng quỳ xuống đất xin tha, từng lấy cái chết để đe dọa, tôi nói tôi đã đồng ý với em.

    Cho dù không thể ở bên nhau, để tôi nhìn thấy em là đủ.

    Trần Gia Lượng đứng dậy từ trên ghế, ném cho tôi một xấp ảnh chụp của cô gái khác.

    Ông ta nói đây là số mệnh của tôi.

    Còn về Giang Chúc, nên quên mới đúng.

    Ông ta không hiểu, mấy năm nay, động lực duy nhất để tôi nỗ lực tồn tại là gặp lại em.

    Trước khi Trần Gia Lượng qua đời, ông ta trừng mắt nói tôi phụ lòng ơn bồi dưỡng của ông ta, nói tôi sẽ chặt đứt tương lai của tập đoàn Thanh Hạc.

    Tôi chỉ là lẳng lặng đứng nhìn, nhìn ông ta trút hơi thở cuối cùng.

    Một người có ý đồ khống chế cuộc sống của người khác thì khác gì con quỷ trong địa ngục.

    Nhưng tôi còn thiếu Giang Chúc một lời giải thích.

    Tôi giản lược bớt chuyện xảy ra mấy năm nay, không muốn em khổ sở vì tôi.

    Ngàn lời nói cuối cùng cũng chỉ tóm gọn trong bốn chữ: Buộc lòng phải vậy.

    So với nỗi khổ mà em phải trải qua, lời giải thích của tôi thật nhạt nhẽo và yếu ớt.

    Tôi từng tưởng tượng khung cảnh Giang Chúc nổi nóng với mình, không nghe tôi nói chuyện, có lẽ thậm chí còn dứt khoát kiên quyết rời đi.

    Tôi thậm chí nghĩ kỹ rồi, nếu em rời đi, tôi sẽ đuổi theo em đến chân trời cuối đất.

    Nhưng Giang Chúc rất yên tĩnh nghe tôi nói, còn duỗi tay vỗ vỗ lưng tôi.

    Nỗi khổ cực của em đều do tôi gây nên, nhưng em lại dễ dàng lựa chọn tha thứ.

    Tôi đúng là đồ khốn nạn khi bỏ em một mình trong vực thẳm bao nhiêu năm.

    Gió đêm ấy khẽ lướt qua mái tóc em, đẹp như một bức tranh sơn dầu.

    Cuối cùng em mỉm cười, nói chúng ta đúng là hai kẻ xui xẻo.

    Khi em cười, tôi thấy được mùa xuân.

    Về sau, em dùng giọng điệu rụt rè hỏi tôi, nếu không gặp lại em, liệu tôi có kết hôn với cô Triệu hay không.

    Tôi vừa giận vừa buồn, thật muốn dùng đống giấy tờ đó để đánh vào đầu em.

    Nửa tiếng trước khi gặp được em, tôi vừa mới bước ra từ cuộc họp với tập đoàn nhà họ Triệu, bước đầu tiên hủy bỏ hợp tác và hôn ước với nhà họ.

    Ngay cả đơn xin từ chức cũng vừa mới đóng dấu nóng hổi.

    Cho dù ngày đó không gặp lại em ở đường Ngô Đồng, tôi tin rằng một ngày nào đó trong tương lai, chúng tôi sẽ gặp lại nhau ở một ngóc ngách nào đó không biết tên.

    Nếu có chuyện gì cũng tình cờ như ngày ấy, cuộc đời nhất định sẽ bớt éo le hơn.

    Cuốn sách của em tên là 《 Thắp một ngọn nến cho anh 》, nhân vật chính có vẻ như là đôi ta.

    Đáng tiếc, cái kết em viết cho tôi là cái chết.

    Tôi đọc nó trong đêm khuya mà khóc lóc thảm thiết, nghĩ nếu chúng không gặp lại nhau thật, có lẽ tôi nên chết đi thì hơn.

    Sau đó em ném cho tôi một xấp tiền, kiêu ngạo ra lệnh cho tôi:” Anh Trần, tôi muốn thuê anh đưa tôi đi du lịch. “

    Ở trong rừng, em khẽ ngẩng đầu, nhắm chặt hai mắt, tóc đen như thác nước đổ xuống.

    Nghe chim kêu, nghe gió thổi.

    Tôi chụp lại cảnh này, nghĩ sẽ rửa vài tấm, một tấm để treo lên, một tấm cho vào ví tiền, còn ảnh chụp gốc sẽ để làm hình nền điện thoại.

    Đáng tiếc không như mong muốn.

    Khoảnh khắc chiếc xe kia lao tới, lòng tôi lộp bộp một chút.

    Giây phút cuối cùng, tôi nghĩ, không thể để em chịu bất kì tổn thương gì vì tôi nữa.

    Sau đó cả người tôi đều là máu, cũng vô cùng đau đớn.

    Tôi vùng vẫy gọi em, nhưng làm thế nào cũng không phát ra tiếng.

    Nước mưa dày đặc rơi trên mái tóc đen của em.

    Cô gái nhỏ bé, cứng rắn và bướng bỉnh, dù trong mưa cũng vẫn như thiên sứ đi tìm kiếm vẻ đẹp của thế gian.

    Đương lúc mơ màng, tôi dường như trở lại thôn Bắc Tề, tiểu Giang Chúc úp mặt vào cây đa lớn, bím tóc buông thõng trên vai, đằng sau truyền đến từng tiếng đếm, xa xôi đến mức khiến tôi tuyệt vọng.

    Xin lỗi em Giang Chúc.

    Ánh nến thắp sáng ngọn đèn kia, anh nợ em, bèn lấy mạng để trả.
     
    Back
    Top Bottom