Mai Anh đứng bất động trong căn phòng tối tăm, cảm giác như mọi không gian xung quanh đều bị đóng chặt, không thể thoát ra.
Những linh hồn trong ngôi nhà này đang giữ cô lại, và mỗi bước đi của cô đều khiến cô càng cảm nhận rõ ràng hơn rằng ngôi nhà này không bao giờ muốn thả cô ra.
Cảm giác đó ngày càng mạnh mẽ, như thể ngôi nhà đang nuốt chửng cô, muốn biến cô thành một phần của nó.
Cô quay lại, nhìn vào bức tranh kỳ lạ trên tường.
Trong bức tranh, người phụ nữ đứng dưới gốc cây cổ thụ, lần này, ánh mắt cô ấy không còn tuyệt vọng mà thay vào đó là một nụ cười ma quái.
Mai Anh cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo ập đến.
Cô đưa tay ra, cố gắng chạm vào bức tranh, nhưng ngay lập tức, một luồng lực mạnh đẩy cô ra, làm cô lảo đảo ngã xuống sàn.
"Cô không thể thoát được đâu," giọng nói của Linh vang lên từ bóng tối phía sau.
Mai Anh quay lại, nhưng chỉ thấy bóng tối mịt mùng.
Cô đứng dậy, ánh mắt cô đầy quyết tâm.
Cô biết mình không thể cứ đứng yên, vì mỗi phút cô ở lại, càng có nhiều linh hồn mắc kẹt trong ngôi nhà này.
Cô cần phải tìm cách giải thoát cho bản thân và những linh hồn ấy.
Đột nhiên, cô nhận ra một thứ gì đó trong không khí.
Có vẻ như một lối đi bí mật đang mở ra phía trước, một cánh cửa gỗ cũ kỹ xuất hiện, chưa bao giờ có trong những căn phòng trước đó.
Cánh cửa đó không giống những cánh cửa bình thường, mà là một lối đi dẫn vào bóng tối sâu thẳm.
Mai Anh cảm thấy như mình đã có thể nhìn thấy một phần của sự thật phía sau bức màn bí ẩn của ngôi nhà này.
Cô tiến lại gần cánh cửa, và khi vừa đặt tay lên nắm cửa, một cơn gió lạnh thổi qua, làm cho cô có cảm giác như mình đang đối mặt với cái chết.
Nhưng Mai Anh không thể dừng lại.
Cô quay lại, đối mặt với những linh hồn đã từng nhìn thấy, và cô bước qua cánh cửa.
Ngôi nhà này không phải là một ngôi nhà bình thường, nó là một cái bẫy được tạo ra để giam giữ những linh hồn đã chết, để bảo vệ những bí mật mà không ai được biết.
Nhưng Mai Anh nhận ra rằng, càng đi sâu vào, cô càng khám phá được những sự thật đáng sợ về nơi này.
Cánh cửa mở ra dẫn cô vào một hành lang dài, hoàn toàn tĩnh lặng.
Mọi thứ xung quanh đều đen tối, không có ánh sáng.
Cô bước đi, mỗi bước đi đều cảm thấy nặng nề, như thể có một lực lượng vô hình đang kéo cô xuống.
Càng đi sâu vào hành lang, cô lại càng cảm thấy có một sự gọi mời từ bên trong, một sức mạnh huyền bí khiến cô không thể từ chối.
Bất ngờ, cô nhận ra rằng không phải tất cả những linh hồn trong ngôi nhà này đều là những người xấu.
Một số linh hồn, giống như cô, là những người bị mắc kẹt bởi chính ngôi nhà này, bởi lời nguyền mà họ không thể thoát ra.
Mai Anh cảm thấy sự thấu hiểu giữa cô và những linh hồn đó, và trong lúc này, cô có cảm giác rằng ngôi nhà đang muốn giữ cô lại mãi mãi, nhưng cô không thể để điều đó xảy ra.
Cô tiếp tục bước đi, lòng đầy kiên cường.
Lối đi dường như vô tận, nhưng Mai Anh quyết định rằng cô sẽ không từ bỏ.
Cô sẽ tìm cách phá vỡ lời nguyền này, giải thoát cho mình và tất cả những linh hồn bị mắc kẹt trong ngôi nhà quái ác này.
Nhưng khi cô đến cuối hành lang, một điều gì đó rất kỳ lạ xảy ra.
Một cánh cửa xuất hiện trước mặt, và trên đó có một dấu hiệu kỳ bí.
Đó là dấu hiệu của lời nguyền, một dấu hiệu khiến cho những người tò mò, như Mai Anh, không thể tránh khỏi số phận của mình.
Linh hồn trong ngôi nhà bắt đầu kêu gọi cô, mong muốn cô giải thoát cho họ, nhưng cô cũng cảm nhận được một sức mạnh khác đang kéo cô về phía cánh cửa.
Mai Anh có thể lựa chọn giữa một con đường tự do, hay là cái giá phải trả để đưa tất cả những linh hồn kia ra ngoài.