Cập nhật mới

Khác Ngôi Nhà Bị Lãng Quên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
390630957-256-k830810.jpg

Ngôi Nhà Bị Lãng Quên
Tác giả: CAYPHATTAI68
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Ngôi Nhà Bị Lãng Quên" là câu chuyện huyền bí về Mai Anh, một nhà nghiên cứu lịch sử, khi cô khám phá một ngôi nhà cổ bị nguyền rủa.

Ngôi nhà này chứa đựng những linh hồn bị mắc kẹt và một lời nguyền cổ xưa.

Mai Anh phải đối mặt với những hiện tượng siêu nhiên và tìm cách phá vỡ lời nguyền để giải thoát cho bản thân và những linh hồn đó.

Cuối cùng, cô phải hy sinh để phá hủy viên đá đen - nguồn gốc của lời nguyền, giúp giải thoát tất cả, nhưng phải trả giá.

Câu chuyện là hành trình đầy thử thách về hy sinh, can đảm và tự do.



ăn​
 
Ngôi Nhà Bị Lãng Quên
Tập 1: Cuộc Gặp Gỡ Bí Ẩn


Mai Anh là một nhà nghiên cứu lịch sử đam mê khám phá những câu chuyện kỳ bí.

Cô đã từng đi khắp mọi nơi, tìm kiếm những dấu vết của các nền văn minh cổ đại bị lãng quên, nhưng lần này, cô quyết định thực hiện một chuyến đi đặc biệt tới một vùng ngoại ô vắng vẻ.

Ở đó có một ngôi nhà cổ đã bị bỏ hoang từ lâu, nổi tiếng với những câu chuyện về các linh hồn và những điều kỳ lạ xảy ra trong đó.

Ngôi nhà này từ lâu đã không có ai dám sống.

Mặc dù người ta kể về những hiện tượng kỳ lạ trong ngôi nhà – bóng người di chuyển, tiếng bước chân không có người, và những cánh cửa tự mở – nhưng không ai có thể giải thích rõ ràng.

Điều kỳ lạ nhất là không ai từng sống sót sau khi qua đêm trong ngôi nhà đó.

Mai Anh, với tính cách tò mò và đam mê khám phá, không thể nào từ chối một bí ẩn như vậy.

Khi cô đến gần ngôi nhà, không khí lạnh lẽo bao trùm, và ngôi nhà hiện lên giữa một cánh đồng vắng vẻ, bao quanh bởi cây cối mọc um tùm.

Mai Anh không thể không tự hỏi, liệu ngôi nhà đã bị bỏ hoang từ lâu hay có một điều gì đó kỳ bí khiến người dân trong làng tránh xa nơi này?

Trong lúc chuẩn bị bước vào ngôi nhà, cô gặp một người đàn ông lớn tuổi tên là Ông Lương, một người dân trong làng.

Ông nhìn cô với vẻ mặt lo lắng và nói, "Cô không nên vào ngôi nhà đó.

Nó không giống như những gì cô nghĩ đâu."

Mai Anh mỉm cười và hỏi, "Tại sao vậy, ông Lương?

Ngôi nhà này không có gì đặc biệt cả, chỉ là một tòa nhà bỏ hoang thôi mà."

Ông Lương thở dài, đôi tay ông run lên nhẹ nhàng như thể ông đang phải đối mặt với một nỗi sợ hãi không thể diễn tả bằng lời.

"Nó không phải là ngôi nhà bình thường, cô sẽ không thể hiểu được đâu.

Những người đã sống ở đó đều không còn nữa.

Và những người đến đó chỉ có một kết cục: không bao giờ trở lại."

Mai Anh cảm thấy có một sự hồi hộp bám lấy mình, nhưng bản tính tò mò khiến cô không thể từ bỏ.

Cô hỏi tiếp, "Những câu chuyện đó có phải chỉ là lời đồn thổi thôi không?"

Ông Lương không trả lời, chỉ đứng nhìn cô một lúc rồi lắc đầu, "Tôi chỉ muốn cô cẩn thận.

Tôi không muốn nhìn thấy cô rơi vào cảnh giống như những người trước đây."

Dù vậy, Mai Anh vẫn quyết tâm bước vào ngôi nhà.

Cô cảm thấy có một sức mạnh vô hình lôi cuốn cô.

Đêm đã bắt đầu buông xuống, bóng tối bao trùm khắp nơi.

Khi cô mở cánh cửa cũ kỹ của ngôi nhà, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong không khí.

Cánh cửa kêu cọt kẹt như thể đang phản kháng lại sự hiện diện của cô.

Mọi thứ trong ngôi nhà đều phủ đầy bụi bặm, không có dấu hiệu của sự sống.

Cô bước vào, cảm giác như mọi âm thanh của thế giới bên ngoài đều bị nuốt chửng trong bóng tối mịt mù.

Một luồng khí lạnh bất ngờ tràn vào trong ngôi nhà.

Mai Anh không thể lý giải được cảm giác đó.

Mọi thứ xung quanh dường như trở nên im lặng đến mức kỳ quái, đến nỗi cô có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.

Cô bước vào phòng khách, nơi có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ.

Trên đó có một cuốn nhật ký cũ, trang sách đã ngả vàng theo thời gian.

Cô mở cuốn nhật ký ra và bắt đầu đọc.

Những dòng chữ viết vội vã, mờ nhòe khiến cô cảm thấy bất an.

Nhưng khi đọc hết những dòng chữ ấy, cô hiểu được ...

Cảm giác như có ai đó đang theo dõi cô, sự hồi hộp bắt đầu gia tăng.

Mai Anh quyết định nghỉ ngơi một chút, nhưng một sự việc kỳ lạ xảy ra.

Cánh cửa sổ mở ra tự động, và một cơn gió lạnh thổi mạnh vào phòng.

Cô bỗng nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, như thể có ai đó đang đến gần.

Ai đang ở trong ngôi nhà này?
 
Ngôi Nhà Bị Lãng Quên
Tập 2: Những Linh Hồn Vô Hình


Mai Anh bỗng cảm thấy có một sự lạnh lẽo kỳ lạ trong ngôi nhà.

Những tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau cô, nhưng khi quay lại, chỉ có bóng tối bao trùm.

Mọi thứ trong ngôi nhà này đều khiến cô cảm thấy bị theo dõi.

Cô không thể giải thích được cảm giác đó, nhưng nó cứ bám lấy cô, mỗi phút trôi qua.

Cô tiếp tục đi sâu vào ngôi nhà.

Tiếng gió rít qua những khe cửa tạo nên một không gian huyền bí.

Dường như mỗi bước đi của cô đều khiến ngôi nhà này trở nên sống động hơn, như thể nó đang thức dậy sau một giấc ngủ dài.

Mai Anh bước vào phòng khách, nơi có một chiếc bàn gỗ cũ với những tấm vải phủ bụi.

Trên bàn, ngoài cuốn nhật ký cũ mà cô đã đọc, cô phát hiện ra một bức tranh kỳ lạ.

Trong bức tranh là một người phụ nữ đứng dưới một cây cổ thụ, ánh mắt đầy sợ hãi, như thể đang trốn chạy khỏi điều gì đó.

Mai Anh cảm thấy một nỗi sợ không thể giải thích được khi nhìn vào bức tranh ấy.

Đột nhiên, ánh sáng trong phòng mờ đi, và Mai Anh cảm giác như có một luồng gió thổi qua.

Cánh cửa khép kín bỗng tự mở ra.

Cô bước vào căn phòng kế bên.

Mọi thứ trong đó đều giống như một kho lưu trữ cổ, đầy những đồ vật cũ kỹ và bụi bặm.

Có một cái tủ gỗ lớn đứng ở góc phòng, và trên đó có một bức ảnh đen trắng của một gia đình.

Gia đình trong ảnh trông rất bình yên, nhưng cái nhìn của họ lại có một sự kỳ lạ không thể giải thích.

Mai Anh nhận ra rằng những người trong bức ảnh giống như những người cô đã gặp trong giấc mơ, những linh hồn mà cô đã thấy trong các đêm trước.

Bất ngờ, cửa phòng đóng lại mạnh mẽ sau lưng Mai Anh.

Cô giật mình quay lại, và thấy căn phòng bắt đầu thay đổi.

Bức tranh trên tường dường như đang chuyển động, hình ảnh của người phụ nữ trong tranh bắt đầu di chuyển.

Mai Anh bước lùi lại một bước, nhưng mọi thứ đã quá muộn.

Những bóng đen trong bức tranh bắt đầu tiến lại gần, và một giọng nói yếu ớt vang lên trong không khí: "Cô không thể thoát ra đâu..."

Mai Anh cảm thấy một bàn tay lạnh buốt chạm vào vai mình.

Cô quay lại, và đứng đối diện với một người phụ nữ mặc áo trắng, tóc dài rối bời, đôi mắt đen tối không lộ ra một cảm xúc nào.

"Cô là Linh, phải không?"

Mai Anh thốt lên trong sự sợ hãi.

Người phụ nữ nhìn cô, không nói gì, chỉ lắc đầu và biến mất vào không khí.

Cảm giác lạnh lẽo càng đậm đặc hơn, và Mai Anh biết rằng có một điều gì đó rất kỳ lạ đang xảy ra trong ngôi nhà này.

Cô cố gắng quay lại cửa, nhưng cánh cửa lại khóa chặt, không thể mở ra.

Không gian xung quanh cô bắt đầu xoay vòng, như thể cả ngôi nhà đang quay cuồng trong cơn ác mộng.

Một lần nữa, cô lại nghe thấy tiếng bước chân vọng lại từ các phòng.

Mai Anh không thể hiểu nổi điều gì đang xảy ra, nhưng cô bắt đầu nhận ra rằng có một lực lượng siêu nhiên nào đó đang cố gắng giữ cô lại.

Linh hồn nào đó đang muốn Mai Anh ở lại đây, không bao giờ rời đi.

Mai Anh bước vào một căn phòng khác và nhìn thấy một cuốn sách cổ trên chiếc bàn gỗ.

Cô mở sách ra và đọc những dòng chữ bằng mực đỏ: "Ai dám xâm nhập vào ngôi nhà này sẽ phải trả giá.

Linh hồn không thể siêu thoát sẽ kéo người đến và giam giữ họ..."

Những lời này như một lời cảnh báo cuối cùng, nhưng Mai Anh cảm thấy mình đã quá muộn.

Linh hồn trong ngôi nhà này không để cô rời đi.
 
Ngôi Nhà Bị Lãng Quên
Tập 3: Lời Nguyền Của Ngôi Nhà


Mai Anh cảm thấy không gian trong ngôi nhà như đang siết chặt xung quanh mình, không khí nặng nề và lạnh lẽo.

Cô không thể hiểu nổi điều gì đang xảy ra, và không còn cách nào để thoát ra.

Khi cô cố gắng mở cửa, cánh cửa vẫn không thể nhúc nhích, nó như bị một lực vô hình cản lại.

Cô quay lại, tìm cách thoát khỏi căn phòng, nhưng lại chỉ thấy những bức tường lạnh lẽo, không có lối ra.

Mai Anh quyết định đi theo những tiếng bước chân vọng lại từ phía sau.

Cô biết rằng có thể mình sẽ phải đối mặt với thứ gì đó đáng sợ hơn nữa, nhưng sự tò mò và nỗi sợ hãi đã lấn át tất cả.

Cô đi xuyên qua những hành lang tối om, ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn dầu của người phụ nữ trong giấc mơ vẫn vương vấn trong đầu cô.

Cô đi đến căn phòng lớn nhất trong ngôi nhà, nơi có một chiếc bàn gỗ cũ.

Trên bàn có một sách cổ, trang giấy vàng ố, có những ký tự kỳ lạ mà cô không thể hiểu.

Cảm giác như có một lực lượng nào đó đang thôi thúc cô mở cuốn sách lên.

Mặc dù nỗi sợ hãi đang bao trùm, nhưng Mai Anh không thể cưỡng lại được sự cám dỗ.

Cô lật những trang sách, và những dòng chữ càng khiến cô cảm thấy lạnh người.

Cuốn sách kể lại về một lời nguyền cổ xưa, một lời nguyền mà gia đình sống trong ngôi nhà này đã tạo ra từ hàng trăm năm trước.

Lời nguyền này nói về việc giữ linh hồn của những người chết trong nhà, không cho họ siêu thoát, để giữ cho ngôi nhà luôn được bảo vệ khỏi những kẻ xâm nhập.

Mỗi linh hồn bị mắc kẹt sẽ trở thành một phần của ngôi nhà, để bảo vệ nó mãi mãi.

"Chúng ta sẽ không bao giờ rời đi," Mai Anh đọc được từ một câu trong cuốn sách.

Cô cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo tràn đến từ đằng sau.

Khi quay lại, cô thấy một bóng người đứng lặng lẽ ở cửa.

Cô gái trong giấc mơ - Linh, lại xuất hiện, đôi mắt đen thẳm, khuôn mặt vô hồn.

Cô không thể nói gì, chỉ nhìn Mai Anh chằm chằm với một ánh mắt đầy tuyệt vọng.

Mai Anh thở dốc, cảm giác sợ hãi không thể tả xiết.

"Linh, cô muốn gì?"

Mai Anh hỏi, giọng run rẩy.

Linh không trả lời, chỉ bước đến gần cô.

Cảm giác như bàn tay lạnh lẽo của cô ấy sẽ chạm vào mình.

Nhưng khi Linh tiến lại gần, Mai Anh bỗng nhìn thấy một bóng hình khác trong căn phòng — đó là một người đàn ông lớn tuổi, khuôn mặt hốc hác, ánh mắt đầy đau đớn.

Người đàn ông bước đến bên Linh, và lúc này, Mai Anh nhận ra người đàn ông chính là ông tổ của gia đình đã tạo ra lời nguyền.

"Cô không thể thoát ra khỏi đây," ông tổ nói, giọng trầm thấp.

"Ngôi nhà này giữ chúng tôi lại, và bây giờ cô cũng vậy.

Cô đã trở thành một phần của lời nguyền."

Mai Anh cảm thấy cả cơ thể mình như bị đóng băng, không thể di chuyển, không thể nói.

Cô hiểu rằng mình không thể thoát khỏi ngôi
 
Ngôi Nhà Bị Lãng Quên
Tập 4: Hành Lang U Ám


Mai Anh đứng bất động trong căn phòng tối tăm, cảm giác như mọi không gian xung quanh đều bị đóng chặt, không thể thoát ra.

Những linh hồn trong ngôi nhà này đang giữ cô lại, và mỗi bước đi của cô đều khiến cô càng cảm nhận rõ ràng hơn rằng ngôi nhà này không bao giờ muốn thả cô ra.

Cảm giác đó ngày càng mạnh mẽ, như thể ngôi nhà đang nuốt chửng cô, muốn biến cô thành một phần của nó.

Cô quay lại, nhìn vào bức tranh kỳ lạ trên tường.

Trong bức tranh, người phụ nữ đứng dưới gốc cây cổ thụ, lần này, ánh mắt cô ấy không còn tuyệt vọng mà thay vào đó là một nụ cười ma quái.

Mai Anh cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo ập đến.

Cô đưa tay ra, cố gắng chạm vào bức tranh, nhưng ngay lập tức, một luồng lực mạnh đẩy cô ra, làm cô lảo đảo ngã xuống sàn.

"Cô không thể thoát được đâu," giọng nói của Linh vang lên từ bóng tối phía sau.

Mai Anh quay lại, nhưng chỉ thấy bóng tối mịt mùng.

Cô đứng dậy, ánh mắt cô đầy quyết tâm.

Cô biết mình không thể cứ đứng yên, vì mỗi phút cô ở lại, càng có nhiều linh hồn mắc kẹt trong ngôi nhà này.

Cô cần phải tìm cách giải thoát cho bản thân và những linh hồn ấy.

Đột nhiên, cô nhận ra một thứ gì đó trong không khí.

Có vẻ như một lối đi bí mật đang mở ra phía trước, một cánh cửa gỗ cũ kỹ xuất hiện, chưa bao giờ có trong những căn phòng trước đó.

Cánh cửa đó không giống những cánh cửa bình thường, mà là một lối đi dẫn vào bóng tối sâu thẳm.

Mai Anh cảm thấy như mình đã có thể nhìn thấy một phần của sự thật phía sau bức màn bí ẩn của ngôi nhà này.

Cô tiến lại gần cánh cửa, và khi vừa đặt tay lên nắm cửa, một cơn gió lạnh thổi qua, làm cho cô có cảm giác như mình đang đối mặt với cái chết.

Nhưng Mai Anh không thể dừng lại.

Cô quay lại, đối mặt với những linh hồn đã từng nhìn thấy, và cô bước qua cánh cửa.

Ngôi nhà này không phải là một ngôi nhà bình thường, nó là một cái bẫy được tạo ra để giam giữ những linh hồn đã chết, để bảo vệ những bí mật mà không ai được biết.

Nhưng Mai Anh nhận ra rằng, càng đi sâu vào, cô càng khám phá được những sự thật đáng sợ về nơi này.

Cánh cửa mở ra dẫn cô vào một hành lang dài, hoàn toàn tĩnh lặng.

Mọi thứ xung quanh đều đen tối, không có ánh sáng.

Cô bước đi, mỗi bước đi đều cảm thấy nặng nề, như thể có một lực lượng vô hình đang kéo cô xuống.

Càng đi sâu vào hành lang, cô lại càng cảm thấy có một sự gọi mời từ bên trong, một sức mạnh huyền bí khiến cô không thể từ chối.

Bất ngờ, cô nhận ra rằng không phải tất cả những linh hồn trong ngôi nhà này đều là những người xấu.

Một số linh hồn, giống như cô, là những người bị mắc kẹt bởi chính ngôi nhà này, bởi lời nguyền mà họ không thể thoát ra.

Mai Anh cảm thấy sự thấu hiểu giữa cô và những linh hồn đó, và trong lúc này, cô có cảm giác rằng ngôi nhà đang muốn giữ cô lại mãi mãi, nhưng cô không thể để điều đó xảy ra.

Cô tiếp tục bước đi, lòng đầy kiên cường.

Lối đi dường như vô tận, nhưng Mai Anh quyết định rằng cô sẽ không từ bỏ.

Cô sẽ tìm cách phá vỡ lời nguyền này, giải thoát cho mình và tất cả những linh hồn bị mắc kẹt trong ngôi nhà quái ác này.

Nhưng khi cô đến cuối hành lang, một điều gì đó rất kỳ lạ xảy ra.

Một cánh cửa xuất hiện trước mặt, và trên đó có một dấu hiệu kỳ bí.

Đó là dấu hiệu của lời nguyền, một dấu hiệu khiến cho những người tò mò, như Mai Anh, không thể tránh khỏi số phận của mình.

Linh hồn trong ngôi nhà bắt đầu kêu gọi cô, mong muốn cô giải thoát cho họ, nhưng cô cũng cảm nhận được một sức mạnh khác đang kéo cô về phía cánh cửa.

Mai Anh có thể lựa chọn giữa một con đường tự do, hay là cái giá phải trả để đưa tất cả những linh hồn kia ra ngoài.
 
Ngôi Nhà Bị Lãng Quên
Tập 5: Cánh Cửa Định Mệnh


Mai Anh đứng đối diện với cánh cửa bí ẩn, chiếc cửa gỗ cũ kỹ với những ký tự kỳ lạ được khắc sâu trên bề mặt.

Đó không phải là một cánh cửa bình thường.

Nó không chỉ đơn giản là một lối đi, mà là một cánh cửa định mệnh, nơi những linh hồn đã bị mắc kẹt trong ngôi nhà suốt bao năm tháng.

Những tiếng thì thầm từ những linh hồn vang lên trong không khí.

Mai Anh có thể cảm nhận được sức mạnh siêu nhiên của ngôi nhà đang lôi kéo cô, nhưng cô không thể để mình bị khuất phục.

Dù cho linh hồn có gọi mời cô, hay sự sợ hãi có bao trùm lấy cô, Mai Anh vẫn quyết tâm khám phá sự thật.

Cánh cửa từ từ mở ra trước mắt cô.

Một làn sóng lạnh lẽo cuốn theo hơi thở của cái chết tràn đến từ phía sau cánh cửa.

Trong giây phút đó, mọi thứ dường như im lặng, như thể thế giới đang ngừng chuyển động, chỉ có Mai Anh và cánh cửa đang đấu tranh với nhau.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kiểm soát bản thân.

Cảm giác như có một sức mạnh vô hình đang ép cô đi vào.

Nhưng, Mai Anh hiểu rằng không có lựa chọn nào khác.

Cô không thể quay lại.

Cô đã ở đây quá lâu rồi, và nếu không tìm ra sự thật, cô sẽ bị ngôi nhà này nuốt chửng mãi mãi.

Khi cô bước vào bên trong, mọi thứ xung quanh trở nên lạ lùng và mờ ảo.

Đột nhiên, không gian xung quanh bắt đầu thay đổi.

Những bức tường dường như đang di chuyển, tạo thành một mê cung vô tận.

Mỗi bước chân của cô dường như dẫn cô vào một vùng đất xa lạ, nơi thời gian và không gian không còn tồn tại.

Mai Anh nhìn xung quanh, nhưng không có bất kỳ lối thoát nào.

Cô cố gắng bước tiếp, nhưng chỉ thấy những cánh cửa bị khóa kín, những bức tường cao chót vót bao quanh cô.

Không có lối ra, mọi thứ như bị bẫy trong một không gian vô tận.

Bỗng nhiên, cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

"Mai Anh...

Mai Anh..."

Giọng nói đó vang lên, yếu ớt và đầy tuyệt vọng, như thể đến từ một nơi rất xa xăm.

Cô quay lại, nhìn thấy Linh đang đứng ở cuối hành lang.

Nhưng lần này, Linh không còn là cô gái bình thường mà cô đã gặp trước đây.

Đôi mắt của Linh giờ đây là những vùng tối sâu thẳm, như thể cô ấy đã bị ngôi nhà này nuốt chửng hoàn toàn.

"Cô phải giúp chúng tôi..."

Linh nói, giọng cô vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

"Ngôi nhà này đã giam giữ chúng tôi quá lâu.

Nếu cô không giúp, cô sẽ trở thành một phần của chúng tôi mãi mãi."

Mai Anh cảm thấy nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng, nhưng cô không thể từ bỏ.

Cô đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ lạ trong ngôi nhà này, và giờ đây, cô phải đối mặt với lời nguyền mà ngôi nhà này gây ra.

Mai Anh quyết định sẽ phá vỡ lời nguyền, giải thoát cho tất cả những linh hồn bị giam cầm.

"Tôi sẽ giúp cô," Mai Anh nói, nhưng giọng cô run rẩy.

"Nhưng cô phải cho tôi biết cách làm thế nào để phá vỡ lời nguyền này."

Linh mỉm cười, nhưng nụ cười đó không hề ấm áp mà đầy sự đau đớn và u sầu.

"Chỉ có một cách duy nhất..."

Linh đáp, "Tìm ra nguồn gốc của ngôi nhà này, và phá vỡ sự kết nối giữa ngôi nhà và linh hồn.

Chỉ khi đó, chúng ta mới được giải thoát."

Cô bước tiếp vào trong căn phòng trước mặt, nơi có một bàn thờ cổ xưa, bao quanh là những vật dụng kỳ lạ và những dòng chữ mờ nhạt.

Đây chính là nơi bắt đầu, nơi ngôi nhà bắt đầu bị nguyền rủa, nơi tất cả các linh hồn đã bị mắc kẹt.

Mai Anh không thể quay lại nữa.

Cô biết rằng mình đã tiến vào một vùng đất nơi tất cả những lời đồn thổi về ngôi nhà đều là sự thật.

Mỗi bước đi của cô đều trở nên nguy hiểm hơn, nhưng cô hiểu rằng không thể trốn chạy.

Cô nhìn vào chiếc bàn thờ và nhận ra một số liệu kỳ lạ được khắc lên mặt bàn.

Cô tiến lại gần, tay run rẩy mở từng trang sách cổ mà cô tìm thấy trên bàn thờ.

Chỉ có những ký tự cổ xưa này mới có thể giải thoát cô và những linh hồn bị mắc kẹt.

Nhưng một câu hỏi lớn hiện ra trong đầu Mai Anh: Liệu cô có thể tìm ra cách trước khi ngôi nhà này nuốt chửng cô?
 
Ngôi Nhà Bị Lãng Quên
Tập 6: Bí Mật Cổ Xưa


Mai Anh nhìn chằm chằm vào chiếc bàn thờ cổ xưa, đôi tay run rẩy cầm lấy một cuốn sách lớn được đặt trên mặt bàn.

Những ký tự kỳ lạ trên bìa sách dường như có sự sống riêng, chúng nhấp nháy trong ánh sáng mờ ảo, như thể đang chờ đợi ai đó đến để mở ra những bí mật đã bị chôn vùi suốt bao thế kỷ.

Cô không thể trì hoãn nữa.

Cảm giác một sức mạnh vô hình đang lôi kéo cô vào cuộc hành trình này, cuộc hành trình không thể quay lại.

Mai Anh mở cuốn sách một cách cẩn thận, từng trang giấy mỏng manh, ố vàng và dễ vỡ như thể sắp tan ra thành cát bụi.

Cô thở dài, cố gắng tập trung vào những dòng chữ cổ quái, nhưng dù có cố gắng đến đâu, chúng vẫn khiến cô cảm thấy mơ hồ, như thể chúng đang trêu đùa cô.

Một trang sách được lật ra, và Mai Anh bắt đầu đọc:

"Để ngôi nhà này sống mãi, linh hồn phải hy sinh."

Cô ngừng lại, mắt mở to.

"Linh hồn phải hy sinh?"

Mai Anh lẩm bẩm, không thể tin vào những gì mình vừa đọc.

Cô không biết liệu đây có phải là một lời nguyền hay là một phần trong kế hoạch của những người đã sống ở đây từ trước.

Cô tiếp tục đọc và cảm thấy một sự u ám bao trùm:

"Vào giờ cuối cùng, một linh hồn phải đến để duy trì sự tồn tại của ngôi nhà.

Kẻ đến, kẻ ở lại, và kẻ đi là kẻ phải trả giá."

Đôi mắt Mai Anh mở to.

"Kẻ đến, kẻ ở lại, và kẻ đi..."

Cô không hiểu rõ ý nghĩa của những dòng chữ này, nhưng một điều là chắc chắn, ngôi nhà này không phải là một ngôi nhà bình thường.

Nó được sinh ra từ những lời nguyền và sự hy sinh của các linh hồn.

Mai Anh không thể ngừng nghĩ về câu chuyện mà ông Lương đã kể cho cô nghe.

Cô tiếp tục lật qua các trang sách, và những dòng chữ càng trở nên khó hiểu hơn.

Những ký tự cổ đã làm cho cô cảm thấy như mình đang mất phương hướng trong chính ngôi nhà này.

Cảm giác ngột ngạt và sợ hãi bắt đầu bao trùm lấy cô, như thể có những bóng đen đang chực chờ nuốt chửng cô vào bóng tối vĩnh viễn.

Đột nhiên, một ánh sáng lạ lóe lên từ chiếc bàn thờ.

Mai Anh quay lại và nhìn thấy một hình bóng mờ ảo xuất hiện ngay sau lưng cô.

Cô quay đầu lại, nhưng không thấy ai.

Chỉ còn ánh sáng từ chiếc bàn thờ phát ra một cách kỳ lạ.

Một giọng nói yếu ớt vang lên từ trong bóng tối:

"Cô không thể dừng lại.

Cô phải đi đến cuối con đường."

Mai Anh quay lại, nhưng vẫn không thấy ai.

Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu thẳm lan tỏa trong người.

Cảm giác như ngôi nhà này đang thức dậy sau một giấc ngủ dài.

Những linh hồn trong ngôi nhà đang chờ đợi để được giải thoát, và Mai Anh chính là người duy nhất có thể làm điều đó.

Cô bước về phía cuối hành lang, nơi có một cánh cửa lớn.

Cánh cửa đó không giống những cánh cửa khác trong ngôi nhà này.

Nó khác biệt, như thể nó đang chứa đựng một điều gì đó rất kỳ bí và nguy hiểm.

Mai Anh không thể bỏ qua, dù lòng cô đầy lo lắng và sợ hãi.

Khi cô tiến gần đến cánh cửa, cô cảm thấy có một lực kéo mạnh mẽ, như thể ngôi nhà này đang cố gắng ngăn cản cô.

Nhưng Mai Anh không thể dừng lại.

Cô đã đi quá xa để quay lại.

Mai Anh đặt tay lên nắm cửa và kéo mạnh.

Cánh cửa mở ra một cách nhẹ nhàng, nhưng điều đón chào cô phía sau không phải là một không gian bình thường.

Nó là một không gian không có giới hạn, như thể thời gian và không gian đã bị xoá nhoà.

Cô bước vào, và ngay lập tức, cô cảm nhận được một làn sóng lạnh lẽo vây quanh mình.

Trong không gian này, không có âm thanh, không có ánh sáng, chỉ có một sự im lặng tuyệt đối.

Mai Anh biết rằng mình đã bước vào trái tim của ngôi nhà, nơi mọi thứ bắt đầu và kết thúc.

Cô tiếp tục bước, nhưng ngay khi cô tiến thêm vài bước, một bức tường vô hình chắn ngang, ngăn cản cô tiếp tục.

Cảm giác như ngôi nhà không muốn cô tiến xa hơn.

Trong không gian im lặng đó, Mai Anh bỗng nghe thấy một tiếng thì thầm vang lên trong đầu mình:

"Nếu muốn thoát khỏi nơi này, cô phải hy sinh một phần của chính mình."

Mai Anh đứng bất động, cảm giác như cô đã bị cuốn vào một vòng xoáy vĩnh viễn, nơi mọi thứ đều bị kiểm soát bởi những linh hồn không thể siêu thoát.

Lời nguyền không chỉ là một câu chuyện, mà là một sự thật đáng sợ mà cô phải đối mặt.
 
Ngôi Nhà Bị Lãng Quên
Tập 7: Sự Hy Sinh Không Lời


Mai Anh đứng im lặng trong căn phòng tối om, cảm giác của sự bất lực và sợ hãi đang bao trùm cô.

Những lời thì thầm mà cô vừa nghe thấy như vẫn văng vẳng trong tai, không ngừng ám ảnh.

"Nếu muốn thoát khỏi nơi này, cô phải hy sinh một phần của chính mình."

Mai Anh không thể hiểu hết ý nghĩa của lời cảnh báo này, nhưng cảm giác khó thở, sợ hãi và bất an khiến cô không thể đứng yên.

Cô quay lại, nhìn xung quanh, nhưng không có gì khác ngoài bức tường vô hình mà cô không thể vượt qua.

Đó là một bức tường lạnh lẽo, vô cảm, như thể ngôi nhà này đang nhốt cô lại.

Cảm giác bất an càng dâng cao.

Cô không còn đường lui.

Ngôi nhà này đã hoàn toàn kiểm soát mọi thứ, và Mai Anh hiểu rằng, không có ai có thể rời đi nếu không đối mặt với lời nguyền.

Cô quyết định phải làm một điều gì đó.

Mai Anh không thể để ngôi nhà này nuốt chửng mình như những người trước đây.

Cô phải đối mặt với sự thật – ngôi nhà này không chỉ là một công trình bỏ hoang, mà là một bảo vệ cho những linh hồn bị mắc kẹt.

Bỗng dưng, một cánh cửa mở ra trước mắt cô, một cánh cửa không có khóa, không có bất kỳ dấu hiệu gì cho thấy nó là một phần của ngôi nhà này.

Mai Anh không ngần ngại, cô bước về phía cửa, và ngay khi cô vừa đặt tay lên nắm cửa, cô cảm thấy một luồng khí lạnh quấn quanh cơ thể mình.

Nó như một cảnh báo, nhưng Mai Anh vẫn tiến về phía trước.

Cánh cửa mở ra, và cô bước vào một không gian khác.

Không gian này khác hẳn mọi căn phòng trong ngôi nhà.

Căn phòng không có gì ngoài bức tranh khổng lồ treo trên tường.

Bức tranh mô tả một người phụ nữ mặc áo trắng đang đứng dưới một cây cổ thụ.

Đôi mắt của người phụ nữ trong tranh sáng lên, và Mai Anh cảm thấy như mình đang bị quá gần bức tranh, như thể có điều gì đó đang diễn ra trong bức tranh mà cô không thể hiểu.

Một giọng nói yếu ớt cất lên từ một góc phòng, làm Mai Anh giật mình quay lại.

"Cô đã đến, nhưng đây mới chỉ là sự bắt đầu."

Cô quay lại, và nhìn thấy một bóng người đang đứng cạnh bức tranh.

Đó là Linh, nhưng lần này không phải là cô gái cô đã gặp trước đó.

Cô gái trong tranh đã trở thành một linh hồn thực sự, với đôi mắt đầy tuyệt vọng và đau đớn.

"Linh," Mai Anh thốt lên, "Cô có thể giúp tôi thoát ra khỏi đây không?"

Linh nhìn cô bằng ánh mắt vô hồn, và một lần nữa, giọng nói yếu ớt vang lên:

"Không ai có thể thoát khỏi nơi này... trừ khi có sự hy sinh."

Mai Anh cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Cô hiểu rằng linh hồn này không thể siêu thoát trừ khi có một linh hồn khác thay thế.

"Cô đã bị mắc kẹt ở đây bao lâu rồi?"

Mai Anh hỏi, nhưng Linh không trả lời mà chỉ nhìn cô, ánh mắt buồn bã.

Mai Anh lại quay sang bức tranh, nơi người phụ nữ trong đó vẫn đứng lặng lẽ, ánh mắt như đang chờ đợi điều gì đó.

Cô cảm thấy như mình đang đứng giữa một cuộc chiến không thể thoát ra.

Mỗi quyết định của cô sẽ là một bước đi có thể khiến cô rơi vào vòng xoáy không lối thoát.

Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng bước chân.

Ai đó đang đến gần.

Mai Anh quay lại, và thấy một bóng người bước vào từ cánh cửa phía sau.

Đó là ông Lương, người đã cảnh báo cô trước khi cô vào ngôi nhà này.

Ông nhìn cô với ánh mắt đầy lo lắng:

"Cô không thể thắng được lời nguyền này, Mai Anh.

Ngôi nhà đã chọn cô.

Nếu cô muốn rời đi, cô sẽ phải hy sinh một linh hồn khác."

Cảm giác bối rối chiếm lấy tâm trí Mai Anh.

Cô không thể làm vậy.

Cô không thể đưa ai vào ngôi nhà này, không thể hy sinh một linh hồn vô tội.

Mai Anh lùi lại, cố gắng tìm kiếm một lối thoát, nhưng cô cảm thấy mình đang bị ràng buộc bởi một sợi dây vô hình mà ngôi nhà này tạo ra.

"Không có sự lựa chọn nào khác," ông Lương nói tiếp.

"Cô phải ra đi, nhưng có giá phải trả."

Mai Anh không còn lựa chọn nào khác.

Cô nhìn vào mắt Linh, cảm nhận được nỗi đau và tuyệt vọng của cô ấy.

Liệu cô có đủ can đảm để giải thoát cho linh hồn này, hay sẽ bị mắc kẹt như những người trước đây?

Cô bước về phía bức tranh một lần nữa.

Mai Anh quyết định sẽ đối mặt với sự thật và khám phá tất cả những gì ngôi nhà này che giấu.
 
Ngôi Nhà Bị Lãng Quên
Tập 8: Đường Hầm Tối Tăm


Mai Anh đứng im lặng trước bức tranh, cảm giác sợ hãi và mơ hồ bủa vây lấy cô.

Mọi thứ xung quanh dường như trở nên mờ ảo, như thể chính ngôi nhà này đang thách thức cô bước tiếp, để kiểm tra lòng can đảm của cô.

Những lời của ông Lương vang vọng trong tâm trí cô: "Cô phải hy sinh."

Mai Anh cảm thấy một cảm giác không thể dừng lại được nữa.

Nếu cô dừng bước, nếu cô bỏ cuộc ngay lúc này, cô sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong ngôi nhà này.

Cô hít một hơi thật sâu và bước lên phía trước, tay chạm vào bức tranh.

Ngay khi tay cô vừa chạm vào bề mặt của bức tranh, một cơn gió lạnh thổi qua khiến cô rùng mình.

Cánh cửa ở phía sau bức tranh mở ra, và trước mắt Mai Anh là một đường hầm tối tăm.

Không khí trong đường hầm ẩm ướt, lạnh lẽo, và những âm thanh kỳ lạ vang vọng từ sâu trong bóng tối.

Cảm giác như có một lực lượng vô hình đang gọi cô bước vào.

Không còn sự lựa chọn nào khác, Mai Anh bước vào trong đường hầm.

Ánh sáng từ phía sau dần mờ dần, và Mai Anh cảm thấy như mình đang rơi vào một vùng đất xa lạ, nơi mà mọi thứ đều bị cuốn vào bóng tối, không có lối thoát.

Bên trong đường hầm là một không gian hoang vắng và lạnh lẽo, không có tiếng động, không có sự sống.

Cô cảm nhận được sự tĩnh lặng ghê rợn.

Mai Anh tiến dần về phía trước.

Cảm giác như ngôi nhà đang chờ đợi cô, mỗi bước đi của cô càng làm cho những linh hồn trong ngôi nhà thêm gần gũi.

Một lúc sau, cô dừng lại khi thấy ánh sáng mờ nhạt phát ra từ phía trước.

Cô tiến lại gần, và khi đến gần ánh sáng, cô phát hiện ra một phòng kín với một chiếc bàn thờ cổ.

Trên bàn thờ có một chiếc hộp gỗ nhỏ, được chạm khắc những ký tự cổ mà cô đã thấy trong cuốn sách trước đó.

Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng Mai Anh.

Cô nhận ra rằng chiếc hộp này có thể là một phần quan trọng trong việc phá vỡ lời nguyền của ngôi nhà.

Nhưng liệu cô có đủ sức mạnh để mở nó hay không?

Cô cẩn thận mở chiếc hộp, và ngay lập tức, một luồng khí lạnh ập đến từ trong hộp.

Bên trong là một hòn đá đen, ánh sáng phản chiếu từ nó khiến không gian xung quanh trở nên mờ mịt và kỳ lạ.

Đột nhiên, cô nghe thấy một tiếng thở nhẹ phía sau.

Mai Anh quay lại, và không ngờ rằng đứng trước cô là Linh.

Nhưng lần này, cô gái không còn là linh hồn bị mắc kẹt trong ngôi nhà.

Linh nhìn Mai Anh, đôi mắt đầy hy vọng, và nói:

"Cô đã tìm thấy nó."

Mai Anh cảm thấy một sự hồi hộp dâng trào.

Cô hỏi: "Đây là gì?

Tại sao lại là hòn đá này?"

"Đó là viên đá nguyên thủy," Linh giải thích.

"Chính viên đá này là nguồn gốc của lời nguyền.

Nó giam giữ tất cả linh hồn đã chết trong ngôi nhà này.

Nếu cô muốn giải thoát tất cả chúng tôi, cô phải phá vỡ viên đá này."

Mai Anh cảm thấy sự đau đớn và tuyệt vọng trong lời nói của Linh.

Cô hiểu rằng, để giải thoát cho bản thân và những linh hồn kia, cô sẽ phải phá hủy viên đá, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc phải đối diện với cái giá khủng khiếp.

Mai Anh đưa tay cầm viên đá, cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ từ nó.

Một cơn đau nhói truyền khắp cơ thể cô, và trong khoảnh khắc đó, cô thấy tất cả những linh hồn đã từng sống trong ngôi nhà này hiện lên trước mắt cô, họ nhìn cô với ánh mắt đầy hi vọng và bi thương.

"Hãy làm đi," Linh nói, giọng yếu ớt.

"Chúng tôi không thể siêu thoát cho đến khi viên đá này bị phá hủy."

Mai Anh hít một hơi thật sâu, rồi đưa viên đá lên.

Cô cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp đang đè nặng lên cô, nhưng cô không thể dừng lại.

Viên đá này chính là chìa khóa để giải thoát cho tất cả, và giờ đây, nó cũng là thứ khiến cô có thể rời khỏi ngôi nhà này.

Cô giơ tay lên và nhấn mạnh xuống viên đá, một lực bùng nổ mạnh mẽ khiến viên đá vỡ tan thành hàng nghìn mảnh vụn.

Ngay lập tức, ánh sáng mạnh mẽ tràn ngập căn phòng, và những linh hồn xung quanh Mai Anh bắt đầu biến mất.

Một cảm giác nhẹ nhõm và thanh thản tràn ngập, như thể mọi thứ đã kết thúc.

Mai Anh đứng thở hổn hển trong không gian đầy ánh sáng, cảm nhận được sự giải thoát cho tất cả những linh hồn đã bị mắc kẹt trong ngôi nhà này.

Cô quay lại, và thấy Linh mỉm cười lần cuối.

"Cảm ơn cô," Linh nói, rồi từ từ tan biến vào trong ánh sáng.

Mai Anh đứng im, ánh sáng đang làm dịu đi nỗi đau, và cô biết rằng cô đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.
 
Ngôi Nhà Bị Lãng Quên
Tập 9: Cuộc Giải Cứu Cuối Cùng


Mai Anh đứng im lặng trong căn phòng sáng rực, mắt cô vẫn còn ngấn lệ vì những gì vừa chứng kiến.

Mọi thứ trong ngôi nhà này dường như đã thay đổi một cách kỳ lạ.

Viên đá đã bị phá vỡ, và ngay khi những linh hồn rời đi, cô cảm thấy một sự hồi sinh trong không gian.

Ngôi nhà không còn cảm giác đè nén như trước nữa.

Thay vào đó, cô cảm thấy như mình đang đứng giữa một không gian mới mẻ, tự do.

Nhưng, mặc dù mọi thứ đã thay đổi, Mai Anh cảm thấy mình vẫn chưa hoàn toàn thoát ra khỏi ngôi nhà này.

Cô quay lại nhìn những bức tường, những hành lang dài đen tối trước đây, nhưng giờ đây không còn cảm giác đang bị giam cầm.

Mai Anh tự hỏi liệu có phải ngôi nhà đã thực sự giải thoát cô.

Nhưng cô vẫn cảm thấy có một điều gì đó chưa được hoàn tất.

Cô quay lại và bước ra khỏi căn phòng, tiến vào một hành lang khác mà cô chưa từng đi qua trước đó.

Từng bước đi của cô dường như càng đưa cô gần hơn đến cái kết cuối cùng, một kết thúc mà cô không thể đoán trước.

Một tiếng động nhẹ nhàng vang lên từ phía cuối hành lang.

Cô quay lại, và đứng trước mắt cô là một cánh cửa lớn.

Trái tim Mai Anh đập mạnh.

Đây chính là cánh cửa cuối cùng, và cô cảm nhận rằng mình chỉ có một cơ hội duy nhất để rời khỏi ngôi nhà này.

Khi Mai Anh mở cửa, cô không thấy gì ngoài bóng tối mịt mù.

Cảm giác như ngôi nhà này không muốn cô đi, và ngay lập tức, cô cảm nhận được một sức mạnh vô hình đang cố gắng kéo cô lại.

"Mai Anh, đừng đi," giọng nói của Linh vang lên trong không gian.

"Ngôi nhà này đã thay đổi, nhưng nếu cô đi, cô sẽ để lại những linh hồn khác vẫn còn mắc kẹt."

Mai Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe.

Cô quay lại và thấy Linh đứng trước mặt cô, nhưng lần này không còn vẻ đau đớn trong đôi mắt cô ấy.

Thay vào đó, có một ánh sáng nhẹ nhàng và tươi sáng phản chiếu trong mắt Linh.

Nhưng Mai Anh cảm thấy rằng đây không phải là một giấc mơ, mà là một sự thật mà cô phải đối mặt.

"Linh, tôi không thể bỏ lại những linh hồn khác.

Tôi không thể sống mà không giúp họ."

Mai Anh kiên quyết nói, đôi mắt đầy quyết tâm.

"Đúng vậy," Linh mỉm cười, ánh sáng xung quanh cô ấy như đang tan ra.

"Nhưng cô đã làm tất cả những gì cô có thể.

Ngôi nhà này sẽ không thể giam giữ bất kỳ ai nữa.

Cô đã giúp chúng tôi tìm thấy sự bình yên."

Mai Anh cảm thấy một làn sóng ấm áp dâng lên trong lòng.

Cô biết rằng cô đã làm đúng.

Tất cả những linh hồn bị mắc kẹt trong ngôi nhà này giờ đây đã được tự do, và Mai Anh sẽ không bao giờ quên những linh hồn đó.

Cô quay lại nhìn cánh cửa phía trước.

Đây là cơ hội duy nhất để cô thoát khỏi ngôi nhà.

Cô bước qua cửa, cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ trong không gian.

Bức tường phía sau cô bắt đầu tan biến, và cô nhìn thấy ánh sáng ban ngày lần đầu tiên sau một thời gian dài.

Cô đã rời khỏi ngôi nhà.
 
Ngôi Nhà Bị Lãng Quên
Tập 10: Ánh Sáng Cuối Cùng


Mai Anh đứng lặng lẽ trên con đường dẫn ra khỏi ngôi nhà, ánh sáng mặt trời chiếu rọi lên gương mặt cô, xua tan đi tất cả bóng tối và sự lạnh lẽo đã bao trùm tâm trí cô trong suốt hành trình dài đằng đẵng.

Cô đã thoát ra khỏi ngôi nhà, đã giải thoát cho mình và những linh hồn bị mắc kẹt trong đó.

Nhưng câu chuyện không kết thúc chỉ như vậy.

Vẫn còn những câu hỏi chưa có lời đáp, và những gì cô đã trải qua vẫn đeo bám cô, như một cơn ác mộng sẽ không bao giờ hoàn toàn biến mất.

"Tôi đã làm đúng không?"

Mai Anh tự hỏi, nhìn về phía trước với ánh mắt đầy trăn trở.

Cô đã chiến đấu với sự sợ hãi, đối mặt với cái chết, và cuối cùng tìm thấy cách phá vỡ lời nguyền, nhưng liệu sự hy sinh của những linh hồn có thể mang lại sự thanh thản cho tất cả?

Liệu cô có phải trả giá cho những gì mình đã làm?

Câu hỏi này cứ quẩn quanh trong đầu cô, nhưng Mai Anh biết rằng cô không thể quay lại.

Cô không thể sống trong quá khứ, không thể quay lại ngôi nhà bị nguyền rủa đó nữa.

Cô phải tiến về phía trước.

Bước đi trên con đường mòn giữa những cánh đồng rộng lớn, cô cảm nhận được sự yên bình mà lâu nay cô đã bị thiếu.

Bầu trời xanh và không khí trong lành, khác biệt hoàn toàn so với không gian ngột ngạt trong ngôi nhà.

"Linh, có thật là cô đã được giải thoát?"

Mai Anh thầm thì, nhớ lại hình ảnh của Linh, cô gái đã từng là một phần của lời nguyền, và giờ đây là linh hồn đã được tự do.

Liệu những linh hồn khác có thể sống tiếp như cô?

Một phần trong cô cảm thấy tiếc nuối, nhưng phần còn lại hiểu rằng, dù thế nào, cô đã làm tất cả những gì có thể để giải thoát họ.

Những linh hồn đó sẽ không còn bị giam cầm trong ngôi nhà nữa.

Và Mai Anh... cô sẽ không bao giờ quên được những người bạn mà cô đã cứu.

Bước ra khỏi vùng đất của ngôi nhà bị lãng quên, Mai Anh dừng lại và ngước nhìn lên bầu trời rộng lớn.

Một cảm giác hòa bình và tự do bao trùm lấy cô.

Ngôi nhà không còn kiểm soát cô nữa.

Cô không còn bị ràng buộc bởi những bí ẩn và nỗi sợ hãi nữa.

Cô đã tìm thấy lối thoát, không chỉ cho bản thân mà cho tất cả những linh hồn mà cô đã gặp.

Trong khoảnh khắc đó, Mai Anh biết rằng cô sẽ không còn sống trong bóng tối nữa.

Cô đã chiến thắng, đã bước ra khỏi quá khứ, để tìm kiếm một tương lai mới.

Cô tiếp tục bước đi, và như một làn sóng vỗ về, những ký ức về ngôi nhà ấy dần phai nhạt.

Nhưng Mai Anh sẽ luôn nhớ, rằng sự hy sinh, sự can đảm, và tình yêu đối với tự do là thứ mà cô đã tìm thấy trong suốt hành trình này.

Ngôi nhà đã bị lãng quên, nhưng cô sẽ không bao giờ quên được những linh hồn đã giúp cô trưởng thành, giúp cô tìm ra ý nghĩa của sự giải thoát.

Kết thúc

Cảm ơn bạn đã theo dõi hành trình của Mai Anh trong câu chuyện "Ngôi Nhà Bị Lãng Quên".

Nếu bạn muốn tiếp tục khám phá những câu chuyện khác, nhớ theo dõi mình nhé! ��
 
Back
Top Bottom