Cập nhật mới

Khác Ngôi Làng Không Tên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
393697330-256-k985975.jpg

Ngôi Làng Không Tên
Tác giả: Manh2990
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Một chiều mưa lạnh cuối tháng Mười, tôi tình cờ tìm thấy một cuốn nhật ký cũ nát trong tiệm đồ cổ ở Hà Nội.

Cuốn sổ không tiêu đề, không tên tác giả - chỉ có những dòng chữ nhòe mực, run rẩy, cảnh báo về một ngôi làng không tồn tại trên bản đồ.

"Làng Không Tên."

"Kho báu dưới cây đa."

"Người dân nơi đó... không có bóng."

Khi áp lực nợ nần và khát vọng đổi đời trộn lẫn trong tôi, tôi đã bước lên hành trình tìm kiếm kho báu ấy.

Nhưng có những cánh cửa... một khi đã mở ra, sẽ không bao giờ có thể khép lại.

📌 Ngôi Làng Không Tên là một câu chuyện kinh dị ngắn nhiều tập, pha trộn yếu tố truyền thuyết, tâm linh Việt Nam, và nỗi sợ từ những điều không ai dám gọi tên.

🎧 Bạn thích nghe truyện hơn đọc?
👉 Hãy tìm đến kênh YouTube Phòng Số 404 để nghe bản kể chuyện rùng rợn, giọng đọc trầm chậm và không khí u ám như đang lạc vào chính ngôi làng ấy.



horrorfiction​
 
Ngôi Làng Không Tên
Tập 1: Cuốn Nhật Ký Trong Tiệm Đồ Cũ


Tôi tìm thấy cuốn nhật ký đó vào một chiều mưa lạnh cuối tháng Mười.

Lúc ấy, tôi đang lang thang trong một tiệm đồ cũ ở khu phố cổ Hà Nội, nơi chất đầy những món đồ nhuốm màu thời gian, bám bụi, và mang mùi ẩm mốc đặc trưng của những ký ức bị lãng quên.

Tôi không đến đây để tìm gì cả.

Chỉ đơn giản là muốn trốn khỏi những cú điện thoại dồn dập từ lão Hùng, gã chủ nợ đang đe dọa sẽ chặt tay tôi nếu không trả đủ hai tỷ đồng trong vòng một tuần.

Tôi đã thua sạch trong sòng bạc, và giờ đây, cuộc đời tôi ngập trong áp lực từ bọn đòi nợ thuê.

Chiếc kệ gỗ ọp ẹp ở góc tối nhất của cửa tiệm bày la liệt sách cũ, tài liệu mờ chữ, và vài tờ báo ngả màu.

Tôi lướt tay qua chúng, chẳng để tâm, cho đến khi ngón tay chạm vào một cuốn sổ bìa da sẫm màu.

Góc bìa đã sờn rách, nhưng ở chính giữa, một vòng tròn nhỏ được vẽ nguệch ngoạc nổi bật lên.

Không tiêu đề, không tên tác giả.

Tò mò, tôi lật giở từng trang.

Dòng chữ bên trong nhòe nhoẹt, nét bút xiêu vẹo, như thể người viết đã run rẩy hoặc viết trong hoảng loạn.

Một số đoạn không thể đọc được vì nước thấm loang lổ.

Nhưng có những từ lặp đi lặp lại, khiến tim tôi đập nhanh.

"Làng Không Tên."

"Kho báu dưới cây đa."

Tôi cau mày.

Chưa từng nghe đến cái tên này.

Nhưng khi đọc tiếp, máu trong người tôi như sôi lên.

Nhật ký mô tả một kho báu chôn sâu dưới gốc cây đa cổ thụ ở một ngôi làng không có trên bản đồ: vàng, ngọc trai, tượng cổ, và những món đồ quý giá từ thời vua chúa.

Một dòng chữ nguệch ngoạc ghi: "Đủ để mua cả một vương quốc, nhưng không ai có thể sống sót để lấy nó."

Những trang sau ghi lại rời rạc những chi tiết kỳ lạ:

“...người dân nơi đó không có bóng...”

“...tiếng gõ cửa giữa rừng...”

“...những ngôi nhà không có cửa sổ...”

“...hồn ma canh giữ kho báu, đòi máu kẻ tham lam...”

Một đoạn gần cuối, dòng chữ in đậm, run rẩy:

"Nếu ai đó đọc được những dòng này... xin đừng đi tìm.

Kho báu không thuộc về người sống.

Đừng nghe tiếng gọi.

Đừng gõ cửa."

Tôi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Nếu kho báu là thật, tôi sẽ thoát nợ.

Tôi sẽ sống trong giàu sang và sung sướng!.

Khi tôi ngước lên, ông chủ tiệm, một người đàn ông già gầy gò, tóc bạc xơ xác đang đứng phía sau tôi từ lúc nào không biết.

Ánh mắt ông ta chầm chậm đảo qua cuốn sổ trong tay tôi, rồi dừng lại ở mặt tôi, không một chút biểu cảm.

Giọng ông ta khàn khàn, gần như thì thầm:

"Cái đó… không phải để bán.

Và cậu không nên chạm vào nó."

Tôi hơi giật mình, vội đặt cuốn sổ lại kệ.

Nhưng khi ông ta quay đi, tôi lén nhét nó vào túi áo khoác.

Tôi không hiểu vì sao.

Có lẽ vì túng quẫn, có lẽ vì cảm giác nếu bỏ qua, tôi sẽ mất cơ hội đổi đời.

Đêm đó, tôi không ngủ.

Tôi ngồi dưới ánh đèn vàng nhạt trong căn phòng trọ nhỏ, mở cuốn sổ ra xem kỹ hơn.

Ở mặt trong trang bìa, có một mảnh giấy mỏng gần như dính chặt vào lớp da.

Tôi khẽ gỡ nó ra.

Trên đó chỉ có một câu duy nhất, viết bằng nét bút vội vàng:

"Muốn tìm Làng Không Tên, hãy đi về phía Bắc, đến nơi bản đồ không còn tên, đường mòn không dấu chân."

Cùng với đó là một ký hiệu kỳ lạ, một vòng tròn lớn, bên trong là hai đường chéo cắt nhau.

Ngoài trời, mưa rơi lộp bộp.

Gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ.

Trong một khoảnh khắc, tôi tưởng như nghe thấy tiếng gõ nhẹ ở đâu đó.

Ba tiếng.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Tôi chợt lạnh sống lưng, nhìn quanh căn phòng tối.

Không có ai.

Chỉ có tôi, cuốn nhật ký cũ, và ý nghĩ về kho báu đang cháy bỏng trong đầu.

Tôi không biết, khoảnh khắc tôi nhét cuốn nhật ký vào túi áo, tôi đã đánh cược mạng sống của mình.

Hành trình tìm đến Ngôi Làng Không Tên đã bắt đầu, và tôi không thể quay lại...
 
Ngôi Làng Không Tên
Tập 2: Hành Trình Đi Tìm Ngôi Làng Không Tên


Tôi rời Hà Nội vào sáng sớm hôm sau, mang theo cuốn nhật ký cũ, bản đồ, và một túi đồ đơn giản.

Tôi không nói với ai về kế hoạch này.

Bởi lẽ, nếu có ai biết, họ cũng chỉ coi tôi là một kẻ điên: Đi tìm một ngôi làng không có tên, chỉ vì một câu chuyện trong cuốn nhật ký rách nát.

Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.

Món nợ hai tỷ như con dao kề cổ, và viễn cảnh về kho báu dưới gốc cây đa là cơ hội duy nhất để tôi thoát khỏi cái hố mà chính mình đào ra.

Chuyến xe khách lắc lư trên con đường nhỏ hẹp, đưa tôi vào sâu trong vùng núi phía Bắc.

Khung cảnh ngoài cửa sổ thay đổi dần:

Những tòa nhà bê tông biến mất, thay bằng những mái nhà lợp ngói, những mảnh ruộng bậc thang, và những con đường đất ngoằn ngoèo.

Gần trưa, xe dừng lại ở một thị trấn nhỏ, nơi tôi dự định bắt đầu hỏi thăm về "Làng Không Tên."

Thị trấn này yên tĩnh đến kỳ lạ.

Không có tiếng còi xe.

Không có sự ồn ào quen thuộc của chợ búa.

Chỉ có những ánh mắt tò mò nhưng cảnh giác, nhìn tôi như thể tôi là một kẻ xa lạ không nên đến đây.

Tôi thử hỏi một vài người dân địa phương.

"Bác ơi, có biết vùng nào gần đây mà bản đồ không ghi lại không?

Một ngôi làng nhỏ, tên là..."

Tôi còn chưa kịp nói hết câu, người đàn ông liền cúi gằm mặt, xua tay và bỏ đi như trốn chạy.

Một người phụ nữ bán rau, khi nghe đến hai từ "làng" và "không tên" liền vội vã kéo xe hàng, biến mất sau con ngõ nhỏ.

Không ai trả lời tôi.

Không ai nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tôi đi lang thang quanh thị trấn, tuyệt vọng tìm một manh mối, cho đến khi tôi gặp một bà lão ngồi dưới gốc cây gạo già.

Bà lão mặc một chiếc áo chàm cũ, đầu quấn khăn, ánh mắt đục ngầu.

Khi tôi đến gần, bà lão đột nhiên cất tiếng, như thể biết trước điều tôi muốn hỏi:

"Cậu tìm Làng Không Tên, phải không?"

Tôi khựng lại, tim như chững một nhịp.

"Vâng... bà có biết không?"

Bà lão cười khan, một tràng cười khô khốc đầy bí ẩn.

Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, nói bằng giọng đều đều:

"Nếu cậu nghe thấy tiếng gọi, đừng trả lời.

Nếu cậu nghe tiếng gõ cửa, đừng mở."

Tôi cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

"Nhưng vì sao...?"

- Tôi hỏi, giọng nghẹn lại.

Bà không trả lời ngay mà nhìn ra phía rặng núi mờ sương xa xa, giọng nói lạc hẳn:

"Người sống... không nên bước vào nơi ấy.

Một khi đã vào, cậu sẽ không quay ra được."

Trước khi tôi kịp hỏi thêm, bà lão quay lưng đi, bước chậm rãi về phía những con ngõ sâu hun hút, và biến mất trong bóng tối.

Tôi đứng đó, lòng đầy hoang mang, nhưng đồng thời cũng thêm quyết tâm.

Câu chuyện càng kỳ lạ, càng khó giải thích, càng khiến tôi tin rằng kho báu kia là có thật.

Tôi phải đi.

Phải tìm thấy "Làng Không Tên."

Buổi chiều, tôi thuê một chiếc xe máy cũ từ nhà nghỉ ven đường.

Chủ nhà nghỉ, một người đàn ông trung niên, hỏi tôi định đi đâu.

Khi tôi trả lời mơ hồ về "một vùng núi lạ," ánh mắt ông ta bỗng tối sầm lại.

"Cậu đi cẩn thận.

Nếu thấy gì bất thường, quay lại ngay.

Đừng cố đi xa quá."

Ông ta không nói thêm, chỉ nhét vào tay tôi một chai dầu gió và một nụ cười gượng gạo.

Tôi khởi hành vào lúc trời chạng vạng.

Con đường đất dẫn ra khỏi thị trấn gập ghềnh và hẹp dần.

Hai bên đường là những bụi cây rậm rạp, xen lẫn những thân tre cao vút.

Không gian yên ắng đến kỳ lạ.

Không tiếng chim.

Không tiếng gió.

Chỉ có tiếng động cơ xe máy lẻ loi vang vọng giữa rừng.

Khi ánh mặt trời cuối cùng khuất sau dãy núi, sương mù bắt đầu phủ kín con đường.

Lúc này, chiếc xe của tôi bỗng tắt máy, không một lời báo trước.

Tôi thử đề lại, nhưng động cơ không nổ.

Như thể chiếc xe cũng biết rằng tôi không nên tiếp tục đi xa hơn.

Trong lúc loay hoay, tôi bỗng nghe thấy...

Một tiếng gõ.

Nhẹ.

Rõ ràng.

Cốc!.

Nó đến từ trong sương mù, phía trước mặt tôi.

Tim tôi đập nhanh hơn.

Cảnh báo của bà lão chợt vang lên trong đầu:

"Nếu nghe tiếng gõ, đừng mở..."

Tôi bật đèn pin, chiếu thẳng vào màn sương.

Ánh sáng chỉ chiếu được vài bước chân, rồi bị nuốt chửng.

Không có gì.

Không một bóng người.

Chỉ có... tiếng gõ, vang lên lần nữa.

Ba nhịp.

Cốc.

Cốc.

Cốc.
 
Ngôi Làng Không Tên
Tập 3: Người Gác Cổng


Tiếng gõ vang lên lần thứ ba.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Tôi đứng chết lặng giữa màn sương dày đặc.

Mọi âm thanh dường như bị hút sạch khỏi không khí.

Chỉ còn tiếng tim tôi đập nặng nề trong lồng ngực, vang vọng trong chính đôi tai mình.

Tôi siết chặt cây đèn pin, hít một hơi thật sâu để ngăn những ngón tay đang run bần bật.

Tôi run rẩy bước từng bước nặng nề về phía con đường chìm trong sương mù.

Ánh sáng vàng nhợt của đèn pin chỉ soi rõ được vài mét trước mặt.

Phía xa, sương mù cuồn cuộn như những tấm màn, che khuất mọi lối đi.

Không có gì.

Tôi run rẩy cất tiếng: "có... có ai không?!"

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng những cành cây khô xào xạc, quằn quại trong gió lạnh, vẽ thành những hình thù méo mó trên nền sương.

Tôi quay lại nhìn chiếc xe máy cũ nát phía sau, chỉ còn là một cái bóng mờ mịt trong màn sương trắng.

Trong đầu tôi quanh quẩn một ý nghĩ:

"Quay lại đi.

Đừng đi tiếp nữa, mày sẽ chết!."

Nhưng rồi một ý nghĩ khác nổi lên, mạnh mẽ hơn, lấn át suy nghĩ ban đầu:

"Kho báu, vàng, tự do.

Mày sẽ hết nợ, mày sẽ giàu có.

Liều đi!"

Tôi nghiến răng, gạt bỏ sự sợ hãi, và tiếp tục bước tới.

Đột nhiên, một tiếng sột soạt khẽ vang lên từ bên phải.

Tôi xoay người, lia đèn pin về phía đó.

Trong làn sương xám đục, một bóng người nhỏ thó hiện ra, đứng lặng yên bên bụi cây.

Hắn mặc một bộ quần áo rách nát, đầu cúi thấp, tóc tai bết dính.

Không một cử động.

Không một âm thanh.

Tôi cảm giác không khí xung quanh đột ngột lạnh buốt, như thể toàn bộ hơi ấm trên thế giới này đã bị rút cạn.

Tôi nuốt nước bọt, giọng khản đặc:

"...Ai đó?"

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có sương mù lượn lờ, dường như dày đặc hơn theo từng nhịp thở.

Tôi chần chừ giây lát, rồi lấy hết can đảm tiến lại gần.

Khi chỉ còn cách bóng người ấy ba bước chân, hắn ngẩng đầu lên.

Tôi nghẹn thở.

Dưới ánh đèn pin lờ mờ, hiện ra một khuôn mặt tái xám, bẩn thỉu.

Đôi mắt hắn... trống rỗng.

Chỉ có hai hốc mắt trắng dã, không tròng, nhìn thẳng vào tôi.

Miệng hắn nở một nụ cười quái dị, méo mó, rộng đến tận mang tai, như thể có ai đó đã xé toạc da thịt hắn ra.

Chân tôi chôn chặt tại chỗ.

Tôi không thở nổi.

Trong một khoảnh khắc, tôi đã định quay đầu bỏ chạy, nhưng đôi chân tôi dường như bị trói lại, không nghe theo sự điều khiển từ tâm trí mình.

Tôi chỉ có thể đứng yên tại chỗ, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra.

Tim tôi đập như trống, hai hàm răng đánh vào nhau canh cách.

Hắn không tiến lại.

Chỉ đứng đó nhìn tôi với nụ cười quỷ dị rồi chậm rãi đưa cánh tay khẳng khiu lên, ngón tay chỉ về một hướng, sâu hơn vào con đường mờ sương.

Hắn không nói lời nào, không di chuyển.

Tôi lùi lại một bước, tim đập loạn xạ.

Rồi, ngay trước mắt tôi, bóng người ấy tan biến.

Không một tiếng động.

Như thể hắn chưa từng tồn tại.

Chỉ còn lại màn sương cuộn xoáy, nuốt trọn cả khoảng không.

Tôi đứng sững, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Đầu óc quay cuồng giữa hai luồng suy nghĩ:

"Chạy.

Chạy ngay lập tức."

"Không.

Đây là dấu hiệu.

Kho báu ở phía trước."

Tôi chợt nhớ tới ánh mắt giận dữ của lão Hùng cùng những lời đe dọa.

Tôi nhớ tới nỗi nhục khi phải cúi đầu van xin khất nợ.

Tôi nhớ tới từng trang nhật ký, từng lời hứa về kho báu đủ để đổi cả một đời người.

Và thế là, tôi nghiến răng bước tiếp.

Con đường mòn dần trở nên gập ghềnh, những rễ cây trồi lên như những bàn tay khô héo cố kéo lấy kẻ đi lạc.

Sương mù dày đến mức tôi phải cúi sát mặt đất để lần theo những viên đá lát mòn vẹt theo thời gian.

Không khí đặc quánh, lạnh ngắt, ngập tràn mùi đất ẩm và lá mục.

Tiếng bước chân tôi vang lên, lạc lõng, rồi nhanh chóng bị màn sương nuốt chửng.

Tôi không rõ mình đã đi bao lâu, cho đến khi tôi nhìn thấy một cánh cổng gỗ cũ nát, đứng trơ trọi giữa hai tán cây vặn vẹo.

Không có tường rào.

Không có dấu hiệu con người.

Chỉ có cánh cổng với hai cánh cửa gỗ mục khép kín, bên trên treo lủng lẳng một mảnh vải rách bạc màu.

Tôi tiến lại gần.

Dưới ánh đèn pin lờ mờ, dòng chữ trên mảnh vải hiện ra, nguệch ngoạc, như được viết bằng máu đã khô từ rất lâu:

"Một khi đã bước qua, không còn đường lui."

Tôi đứng đó, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, hơi thở dồn dập trong lồng ngực.

Một phần trong tôi thét lên, cầu xin quay lại.

Nhưng đôi chân tôi đã bước tới.

Tôi đẩy nhẹ cánh cổng.

Tiếng bản lề rỉ sét kêu lên một âm thanh rền rĩ kéo dài, như tiếng than khóc của ma quỷ.

Phía bên kia cổng là một con đường lát đá xanh, dẫn sâu vào một thung lũng chìm trong sương.

Hai bên đường là những căn nhà thấp, mái rêu phong phủ kín.

Không có ánh đèn.

Không một tiếng người.

Chỉ có bóng tối, sương mù, và một mùi ngai ngái của đất ẩm và mục nát.

Ở cuối con đường, lấp ló giữa màn sương, một bóng người đang đứng chờ.

Dáng người nhỏ bé, lom khom.

Tóc dài rũ rượi, che khuất cả gương mặt.

Nó bất động.

Giống như...

đang đợi tôi.
 
Ngôi Làng Không Tên
Tập 4: Những Ngôi Nhà Không Cửa Sổ


Tôi đứng đó, trong làn sương dày đặc, mắt dán chặt vào bóng người nhỏ bé đứng bất động ở cuối con đường.

Hơi thở tôi dồn dập, phả ra những làn khói mỏng giữa tiết trời lạnh buốt.

Trong tay tôi, chiếc đèn pin vẫn rọi ánh sáng vàng lờ mờ, yếu ớt như chính niềm tin của tôi lúc này.

Tôi bước từng bước chậm rãi, tiếng đá dưới chân lạo xạo vang vọng giữa không gian yên lặng như bị niệm chú.

Hai bên là những căn nhà thấp, mái ngói phủ rêu xanh xỉn màu, méo mó như thể đã chìm dưới sương mù cả trăm năm.

Không một cánh cửa nào sáng đèn.

Không một tiếng chó sủa.

Không một tiếng dế kêu.

Chỉ có tiếng gió luồn qua kẽ tường mục nát, thổi ra những âm thanh rít lên rờn rợn, như những tiếng than vãn bị bóp nghẹn.

Tôi tiến lại gần một ngôi nhà.

Tay tôi chạm nhẹ vào bức tường tre nứt nẻ.

Cảm giác ẩm lạnh, thô ráp truyền thẳng vào da thịt.

Nhưng điều khiến tôi rùng mình là: không có cửa sổ.

Không phải bị bịt lại, mà là không hề tồn tại từ đầu.

Như thể những người từng sống ở đây chưa bao giờ muốn nhìn ra ngoài.

Hoặc tệ hơn: không muốn để thứ gì đó bên ngoài nhìn vào.

Tôi nuốt nước bọt.

Đầu óc quay cuồng với những dòng nhật ký từng đọc.

"...những ngôi nhà không có cửa sổ..."

"...tiếng gõ cửa giữa rừng..."

"...người dân nơi đó không có bóng..."

Bóng...

Tôi đột ngột cúi xuống.

Ánh đèn pin chiếu qua chân tôi, rồi lướt ra sau lưng.

Không có bóng.

Tôi giơ tay lên, giơ cao...

Không có bóng.

Tôi như bị dội một gáo nước lạnh vào mặt.

Trong lúc hoảng loạn, tôi nghe thấy một âm thanh rất nhỏ vang lên sau lưng.

Một tiếng thở dài.

Rất gần.

Tôi quay phắt lại.

Không có ai.

Nhưng bóng người ở cuối con đường đã biến mất.

Tôi đứng như hóa đá.

Cổ họng khô khốc, tay nắm chặt đèn pin đến nổi gân xanh.

Tôi bước lùi lại, cố gắng rời khỏi vị trí cũ, thì đột nhiên...

Cánh cửa một căn nhà bật mở.

Cạch.

Tiếng bản lề rít lên như xé toạc không gian chết chóc.

Tôi lia đèn pin vào trong.

Căn nhà tối đen, sâu hun hút như một cái hang.

Trên nền đất, tôi thấy những dấu chân trần, nhỏ, lầy lội, mới tinh, dẫn từ cửa sâu vào bên trong.

Tôi thở gấp, định quay người bỏ chạy, thì có ai đó đặt tay lên vai tôi.

Tôi giật bắn người, quay lại, nhưng không nhìn thấy ai.

Chỉ có làn sương lạnh luồn qua cổ áo, tê buốt như lưỡi dao lướt trên da.

Đúng lúc đó, có tiếng hát khe khẽ vang lên từ trong căn nhà.

Là giọng của một đứa trẻ.

Không rõ lời.

Âm điệu buồn bã, kéo dài, như vọng lại từ giấc mơ của người đã chết.

Tôi gần như nghẹt thở.

Tôi không thể cử động.

Đôi chân tê liệt như bị dính chặt xuống đất.

Và rồi, một gương mặt nhỏ nhắn ló ra từ trong bóng tối của căn nhà.

Một đứa bé gái.

Tóc dài, rối tung, che gần hết gương mặt.

Đôi mắt đen thẳm nhìn xoáy vào tôi không chớp mắt.

Nó nở một nụ cười, không vui.

Rồi mở miệng.

Nhưng không có âm thanh nào phát ra.

Chỉ là một cái miệng há ra, sâu thăm thẳm, sâu đến mức tôi tưởng như có thể rơi vào đó và không bao giờ thoát ra.

Tôi lùi lại.

Một.

Hai.

Ba bước.

Cánh cửa căn nhà đóng sầm lại trước mắt tôi.

Cạch!

Tôi đứng sững giữa con đường lát đá.

Hai tay lạnh buốt.

Trái tim như sắp vỡ tung khỏi lồng ngực.

Tôi cảm thấy, có ai đó đang nhìn mình.

Không phải từ một hướng.

Mà là từ mọi hướng.

Tôi ngẩng đầu lên.

Từ các mái nhà phủ rêu.

Từ những khe hở của các bức tường không có cửa sổ.

Từ trong bóng tối dày đặc.

Cốc.

Một tiếng gõ vang lên phía sau lưng tôi.

Ngắn.

Cứng.

Lạnh.

Như ai đó vừa dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên một cánh cửa gỗ cũ.

Tôi quay phắt lại.

Không có gì.

Cốc.

Cốc.

Hai tiếng tiếp theo vang lên.

Nhanh hơn.

Gần hơn.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Ba tiếng cuối cùng.

Nặng nề.

Như một nghi thức quen thuộc được lặp lại.

Tôi nín thở.

Không gian xung quanh đặc quánh.

Mọi thứ như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó.

Tôi lùi lại một bước, tay siết chặt đèn pin, ánh sáng run rẩy lia khắp nơi.

Không có cánh cửa nào mở.

Không có ai đứng đó.

Nhưng tiếng gõ vẫn vang vọng đâu đó trong sương mù.

Tôi không biết thứ gì đang ẩn trong bóng tối sau những bức tường không cửa sổ.

Tôi cũng không chắc mình đang bị ai theo dõi, hay bị cái gì dẫn lối.

Nhưng tôi biết một điều: nếu đã bước chân vào đây, sẽ không còn đường lui.
 
Ngôi Làng Không Tên
TẬP 5: Nơi Lưu Giữ Ký Ức Cuối Cùng


Lối mòn dẫn vào căn nhà cuối làng phủ đầy rêu trơn trượt, như chưa từng có ai qua lại trong nhiều năm.

Ngôi nhà này nằm lẻ loi giữa những gốc cây cổ thụ, tường tre và đất nứt toác, mái ngói rệu rã như sắp sập.

Nhưng chính nó, theo những manh mối mơ hồ từ cuốn nhật ký, là nơi giữ ký ức cuối cùng, nơi chôn giấu manh mối mở ra kho báu nằm dưới gốc cây đa cổ thụ giữa làng.

Tôi đẩy cửa.

Bụi bay lên mờ mịt, mùi ẩm mốc xộc vào mũi.

Trong gian chính không có gì ngoài một chiếc bàn thấp, được phủ lên một lớp vải đỏ nhạt màu, bên dưới miếng vải là một chiếc rương gỗ nhỏ. tôi mở ra, bên trong là một tập giấy da cổ, ố vàng, có vài vết rách, nhưng nội dung đại khái vẫn còn nguyên vẹn.

"Làng này xưa kia là nơi trú ẩn của những kẻ mang bí mật, những người trốn khỏi thời loạn, mang theo báu vật của triều đình, chôn dưới gốc đa để thoát khỏi truy sát.

Họ thành lập làng, âm thầm canh giữ kho báu với hy vọng một ngày sẽ dùng nó để khôi phục vinh quang đã mất.

Nhưng thời gian trôi qua, lòng người dần đổi thay.

Niềm tin tan rã, sự tham lam lớn dần trong những kẻ từng là đồng đội.

Họ phản bội lẫn nhau, sát hại nhau để chiếm đoạt kho báu làm của riêng.

Máu đổ lên đất thiêng, oán niệm ngày một sâu.

Khi nhận ra mọi thứ không thể cứu vãn, một người trong số họ, một thầy phù thủy già, là người cuối cùng còn giữ được niềm tin thuở ban đầu.

Ông dùng bùa chú cổ để đóng lại toàn bộ lối ra vào làng, biến ngôi làng thành kết giới vĩnh hằng.

Không ai có thể rời đi, dù là kẻ sống hay người đã chết.

Từ đó, linh hồn những kẻ chết trong oan nghiệt bị giữ lại giữa sương mù, vĩnh viễn không thể siêu thoát.

Còn người sống, nếu bước chân vào, chỉ có thể trở thành một phần của lời nguyền ấy."

Tôi đọc tiếp, tim đập mạnh theo từng dòng chữ nguệch ngoạc:

"Muốn mở được cánh cửa dưới gốc cây đa, hãy dùng máu của người sống vẽ theo đồ án khắc trên cánh cửa.

Sau khi vẽ xong, hãy đặt lòng bàn tay lên tâm đồ án và đọc chú ngữ sau:

'Khai môn chi linh, dẫn lối âm dương.

Huyết hoán kết giới, hiện lộ chân tàng.'

Khi câu chú kết thúc, nếu ngươi thật sự xứng đáng cánh cửa sẽ mở."

Tôi gấp lại tập giấy, ánh mắt trầm xuống.

Những bóng ma từng hiện về, những tiếng gõ quanh quẩn, những ánh mắt dõi theo tôi từ sau lớp sương mù, tất cả không phải ảo giác.

Đó là những hồn ma, bị giữ lại như một hình phạt.

Lúc tôi xoay người rời khỏi căn nhà, một luồng gió lạnh thốc qua gáy.

Trên vách tường, nơi rêu xanh phủ kín, bất ngờ hiện ra một dòng chữ mờ như máu khô:

"Nếu đã biết đường, đừng quay lại."

Tôi không biết ai đã viết, nhưng lời cảnh báo ấy như được dành riêng cho người kế tiếp dám bước tới cây đa...

Tôi rời khỏi căn nhà mục nát, tim đập thình thịch.

Sương mù quanh làng bỗng dày đặc hơn, đặc quánh như có thể bóp nghẹt lấy cổ họng.

Từng bóng đen lờ mờ bắt đầu xuất hiện quanh tôi, không rõ hình hài, chỉ là những bóng người đổ dài, lảo đảo tiến tới gần.

Tôi hoảng sợ hét lớn, nhưng âm thanh bị nuốt chửng.

Những tiếng rên rỉ, nức nở vang lên từ nhiều phía, như hàng chục, hàng trăm người đang gào khóc.

Một bàn tay lạnh toát nắm lấy vai tôi từ phía sau.

Tôi quay phắt lại, một khuôn mặt trắng bệch nhìn tôi nở một nụ cười quái dị rồi tan biến. tôi chưa kịp hoàn hồn thì một cái bóng khác lao tới.

Một gương mặt méo mó, không mắt, không miệng, nhưng máu từ đâu đó vẫn trào ra đỏ ngầu.

Tôi lùi lại, va vào gốc cây.

Là cây đa.

Tôi không biết bằng cách nào mình lại đứng trước nó.

Một tiếng thì thầm vang lên bên tai tôi, không rõ là từ ai:

"Đã đến rồi... thì hãy mở cửa..."

Tôi run rẩy, lấy ra tập giấy da.

Tay tôi tựa như không còn thuộc về mình nữa, cầm con dao nhỏ cắt vào lòng bàn tay.

Máu chảy ra, nhỏ xuống rễ cây.

Mặt đất rung nhẹ.

Một đường rẽ ngang mở ra dưới gốc cây, lộ ra cánh cửa đá có khắc đồ án xoắn và những ký hiệu lạ.

Những linh hồn lặng lẽ đứng quanh, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi như đang chờ đợi tôi mở ra cánh cửa kho báu.

Không còn lối thoát.

Tôi biết... mình không còn đường lui nữa.

Nếu bạn muốn biết điều gì đang ẩn sau cánh cửa cổ xưa ấy, hãy đăng ký kênh và đón xem Tập 6: Kho Báu Dưới Gốc Cây Đa.

Thứ đang chờ tôi... không chỉ là vàng bạc.
 
Ngôi Làng Không Tên
TẬP 6: KHO BÁU DƯỚI GỐC CÂY ĐA


Người ta nói, nơi tận cùng của một lời nguyền chính là nơi chôn giấu sự thật bị lãng quên.

Và khi cánh cửa đá dưới gốc cây đa cổ hé mở, tôi biết mình đã đi quá xa.

Không còn đường lui nữa.

Hành lang uốn lượn dẫn tôi vào lòng đất lạnh và tối.

Ánh đèn pin trong tay chập chờn, lập lòe theo từng luồng sương mờ len ra từ các kẽ đá.

Không gian đặc quánh sự tĩnh lặng.

Chỉ còn tiếng bước chân và nhịp tim đập dồn của chính tôi vọng lại trong bóng tối.

Hai bên tường đá lởm chởm là những vết bùa chú cổ, đã bạc màu đến mức chỉ còn hiện lên như những vệt máu khô cạn, vặn vẹo trong ánh sáng yếu ớt.

Cuối cùng, hành lang mở ra một căn phòng hình tròn.

Nền đất lát bằng những phiến đá phủ rêu xanh rì.

Ở giữa phòng là một chiếc rương gỗ cổ, phủ bụi dày, chạm khắc đầy hình linh vật kỳ quái và những ký hiệu lạ mắt.

Bao quanh nó là những bộ hài cốt khô quắt, mặc áo vải đã mục, người còn giữ thanh kiếm gãy, kẻ ôm lấy tấm khiên đan bằng mây đã vỡ vụn, tất cả đều quay mặt về phía hành lang, như thể chờ đợi ai đó, hoặc canh giữ thứ gì đó.

Tôi tiến đến gần.

Tay run lên theo từng bước.

Chiếc đèn đã yếu pin, ánh sáng mờ nhòe hắt lên tường đá.

Trên đó, một bức bích họa hiện ra, mờ ảo, phủ đầy bụi và rêu.

Nó vẽ lại cảnh một ngôi làng đang bốc cháy, người dân hoảng loạn chạy trốn, và ở cổng làng, một ông lão đang dán lá bùa đỏ lên cây cột.

Ông ta mặc áo dài màu đen, thêu hình rồng uốn lượn, đầu đội mũ mỏ quạ, và trong tay là một chiếc quạt mo.

Bất chợt, từ nơi góc phòng, một giọng nói vang lên, khàn đặc, nặng nề như vọng ra từ cổ mộ:

"Kho báu này không dành cho kẻ tham lam..."

Tôi giật mình quay phắt lại.

Ở đó, đứng trong bóng tối là một bóng người già.

Không giống xác chết, cũng chẳng phải người sống.

Ông ta đứng yên, khuôn mặt hốc hác, râu bạc rủ xuống ngực, ánh mắt sâu thẳm như xuyên qua từng lớp da thịt để nhìn thẳng vào phần mục ruỗng nhất trong tôi.

Tay ông vẫn cầm chiếc quạt mo, không lay động.

Tôi cố mở miệng nói điều gì đó, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Và rồi, ánh sáng vụt tắt.

Tôi rơi vào một khoảng không trắng xóa.

Mọi âm thanh biến mất.

Trọng lực cũng không còn.

Xung quanh chỉ là sự rỗng tuếch vô tận.

Rồi từng hình ảnh hiện ra, như những thước phim cũ đang được phát lại.

Tôi thấy chính mình ngồi trước chiếu bạc.

Cười lớn, hô to, đập bài xuống.

Những lần tráo bài, những cái nhìn ranh mãnh khi thắng sạch túi bạn bè.

Tôi thấy mình nói dối người thân.

Hứa sẽ trả tiền.

Rồi biến mất.

Chặn số.

Xóa liên lạc.

Tôi thấy mẹ mình.

Bà già đi nhiều, ngồi bệt trước cửa nhà trong cơn mưa, ôm tập giấy nợ run rẩy trong tay.

Bà vẫn chờ tôi quay về.

Rồi những giọng nói vang lên trong đầu tôi, như từ cả ngàn linh hồn đồng thanh:

"Mày tưởng chạy tới đây là ông trời quên được mày sao?"

"Kho báu không cứu nổi linh hồn thối rữa đâu, con ạ..."

Tôi gào lên.

Tôi không muốn thấy nữa.

Không muốn nhớ nữa.

Nhưng hình ảnh vẫn cứ hiện ra, đan xen, xoáy sâu vào tâm can như hàng trăm mũi kim nhỏ.

Khi ánh sáng quay trở lại, tôi đứng đó, vẫn trong căn phòng đá âm u.

Ông lão vẫn đứng nơi góc tường, không nhúc nhích, không nói gì thêm.

Mắt ông ta nhìn tôi như đã biết rõ mọi thứ.

Rồi ông cất giọng trầm đục:

"Trước mắt ngươi là kho báu, có thể là vàng bạc, hoặc xiềng xích.

Kẻ có tâm sáng, có thể mang nó rời đi, giải thoát cho những oan hồn nơi này.

Kẻ mang bóng tối, sẽ hóa thành tro tàn, linh hồn sẽ không được siêu thoát, vất vưởng nơi đây chờ đợi người được chọn.

Hoặc là đóng rương lại, dùng máu của mình phong ấn thêm trăm năm, và mang theo linh hồn nguyên vẹn rời khỏi nơi này.."

Tôi nhìn xuống chiếc rương.

Những bộ xương quanh đó dường như động đậy.

Gương mặt khô quắt của họ như sống lại, ánh mắt xoáy thẳng vào tôi.

Không oán giận.

Không cầu xin.

Chỉ chờ đợi.

Tay tôi run lên.

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Tôi cúi xuống.

Đưa tay ra...

"Mỗi sự thật đều có cái giá.

Còn lựa chọn, là của người can đảm nhất."

Vậy là câu chuyện về Ngôi Làng Không Tên đã kết thúc.

Nếu là bạn, bạn sẽ lựa chọn mở rương, lấy đi kho báu.

Hay là phong ấn nó lại? hãy để lại bình luận.

Xin chào và hẹn gặp lại!
 
Back
Top Bottom