Cập nhật mới

Tiên Hiệp Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
409,569
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczMZeGgmp6B05r97tFyz6INggydJTsfAGK3USPXYiWzD6ENJiN5gH2yLgraHX3B-SIotZvZz5u4ebVjg61YLWSsdgLZ5Tpi8JIieMqR25pWb1aOr67k_c2V86W-mF8dI1oPcdo5SZboHAJHclZHxFzgm=w215-h322-s-no-gm

Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Tác giả: Yến Bất Tri
Thể loại: Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Editor: Lan

Beta: PhieuDu

Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Tiên hiệp, Huyền huyễn, Tu chân, Chủ thụ, Kiếp trước kiếp này, Linh dị thần quái, Hài hước, 1×1, He.

Chú ý:

Truyện có xưng hô thụ là nó vì ẻm là heo con hóa thành, ban đầu là heo sau này mới thành người, nhưng chỉ lâu lâu mới biến thành người. Nếu bạn cảm thấy khó chịu thì hãy dừng lại ạ.

Giới Thiệu

Thiên hạ đồn rằng, Hoắc Huyền là kẻ tội ác tày trời, tính tình khó dò, thủ đoạn tàn nhẫn, đặc biệt tâm tính báo thù sâu nặng. Kẻ nào muốn tiếp cận, ắt phải cẩn trọng ba phần; kẻ nào toan tính hãm hại, cần dè chừng bảy phần.

Về sau lại có người truyền rằng: Hoắc Huyền cả đời ghét nhất là… heo.

Hôm ấy, Hoắc Huyền luyện công trở về, vừa bước chân vào động phủ liền cảm thấy như bị thiên lôi giáng xuống—

Kẻ thù nhân lúc y vắng mặt, âm thầm ném vào một con heo nhỏ.

Chỉ thấy con heo ấy lông trắng nõn nà, bộ dạng rất ra gì, đang vô cùng khoái chí gặm nhấm trường sinh đan mà hắn hao tâm tổn trí cả đời mới luyện thành; thậm chí còn nghiêm túc lật giở bí tịch của hắn, vừa xem vừa lắc đầu, như thể đang nghiền ngẫm đạo lý tu hành.

Hoắc Huyền: “…”​
 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 1


<b>Chương 01</b>

Đêm ấy, tại hậu viện Kiếm Sơn, một đám đệ tử đang vây quanh pháp khí mới thu được, tụng chú thanh lọc, mồ hôi đầm đìa, ai nấy đều bận rộn vô cùng. Chợt nghe phía sau vang lên hai tiếng bước chân đang dần tiến lại.

Một người đi vững chãi hữu lực.

Người còn lại… bước chân khập khiễng, vang lên lộp cộp, chẳng giống người thường.

Chúng đệ tử đồng loạt ngoái đầu nhìn lại, bất giác kinh hãi.

Chỉ thấy chưởng môn, người bế quan đã nhiều ngày, thế mà nay lại dẫn theo… một con heo con thong thả bước vào!

Con heo ấy tròn trịa sạch sẽ, da thịt hồng hào, vóc dáng nhỏ xinh, không hiểu sao trên mình còn khoác một đạo bào nhỏ, đi đứng ngay ngắn, tư thái vô cùng đoan chính, khiến người ta nhìn liền ưa thích.

Tiểu đệ tử nhỏ tuổi nhất lập tức muốn bước tới v**t v*, nào ngờ heo con lại quay đầu tránh đi, thái độ chẳng mấy hợp tác.

Một đệ tử vội hỏi: “Chưởng môn sư tôn, con heo con này từ đâu mà đến vậy ạ? Là linh sủng người nuôi ạ?”

Chưởng môn nghe xong suýt thì tức ói máu, rống lên: “Heo con cái gì? Linh sủng cái gì?! Con heo này ít nhất cũng đã sống hơn hai mươi năm rồi! Không có một chút linh lực nào, không phải heo con, càng chẳng phải linh sủng!”

Chúng đệ tử nháo nhào ngơ ngác: “Hơn hai mươi năm… không thể nào?” Bọn họ trước giờ chưa từng thấy một con heo nào sống lâu đến vậy mà vóc dáng vẫn nhỏ như heo sữa.

Chưởng môn hừ lạnh một tiếng, cất giọng giải thích: “Đây là con heo con nơi phàm giới, trời sinh thân nhỏ, lớn không nổi. Một số người giàu có hoặc tiểu môn tiểu phái nhàn rỗi hay nuôi làm thú chơi. Con này e là từ cái miếu nhỏ nào gần đây chạy lạc lên Kiếm Sơn chúng ta.”

Heo con hình như nghe hiểu, đối với lời bọn họ bàn luận tỏ ra bất mãn vô cùng, phì mũi một tiếng, rồi lại lộp cộp bước đi tìm đồ ăn.

Một đệ tử sợ nó nghịch ngợm phá phách, vội lấy ra hồ lô đựng đan dược, moi vài viên đan hoàn bổ thân nhưng vô dụng nhất, đưa tới trước miệng nó.

Heo con nhỏ quả nhiên an phận lại, ngoan ngoãn bắt đầu nhai thuốc, chẳng hề tham lam, ăn từng viên một, thái độ thư thả, tao nhã.

Đúng là một con heo nhã nhặn.

Chúng đệ tử nhìn thấy, trong lòng đều dâng lên ý vui thích.

Chưởng môn trầm giọng tiếp lời: “Lão phu bế quan bao ngày, khổ tâm suy nghĩ đối sách với Hoắc Huyền… Nay nhìn thấy nó, rốt cuộc cũng có chút cảm hứng.”

Chúng đệ tử không hiểu ra sao, chỉ nghe lão nói tiếp: “Các ngươi đều rõ, lão phu đánh không lại cái tên ác tặc kia, so tuổi thọ lại càng kém hắn một bậc. Nhưng thù đoạt bảo khí, lão phu sao có thể nuốt trôi!”

Chúng đệ tử lúc này mới hiểu ra.

Thì ra Hoắc Huyền, kẻ năm xưa phản bội tiên môn, từ đó một đường bôn tẩu, thực lực tăng vọt, sớm đã thành hung đồ khiến quần môn khiếp đảm. Kẻ này tuy mạnh, lại tính khí khó lường, ra tay tàn nhẫn, từ các cao nhân của tiên môn đến cả vị chưởng môn vô dụng của bọn họ, chưa từng ai thoát khỏi hắn toàn vẹn thân thể.

Chư đại môn phái từng chịu thiệt thòi không ít dưới tay hắn, nhưng khốn nỗi chẳng ai đối phó được. Để tránh vạ lây, nay chỉ đành xa lánh mà kính sợ.

Chưởng môn bọn họ cũng chẳng khác là bao, chỉ là lão tính tình nhỏ mọn, thù không thể không báo. Suốt mấy năm nay, lão âm thầm cho người khắp nơi dò la tung tích Hoắc Huyền, mãi đến gần đây mới phát hiện ra một cái… miễn cưỡng gọi là “điểm yếu”— Hoắc Huyền cả đời căm ghét heo, ghét đến mức nhìn thấy là sắc mặt tái mét, hô hấp rối loạn; nếu ngửi phải mùi, thậm chí còn ảnh hưởng đến công lực.

Lẽ nào chưởng môn định… ném con heo này vào lúc giao chiến với hắn?

…Nhưng chênh lệch thực lực quá lớn, dù Hoắc Huyền có thất thường, e là chưởng môn vẫn chẳng phải đối thủ.

Đại đệ tử bối rối khuyên nhủ: “Thưa sư phụ, đệ tử nghe nói dạo gần đây tên ác tặc ấy đã bắt đầu phái người truy tìm tung tích thành Cửu U, xem ra sau khi hành hạ chính đạo chán chê, lại thèm khát bảo vật trong tay U hoàng rồi. Nếu hắn và U hoàng đối đầu, tất sẽ là một trận ác chiến, thắng bại khó lường… Hay chúng ta tạm chờ xem?”

Chưởng môn đập mạnh tay áo, giận dữ: “Chờ cái lông! Thành Cửu U là quỷ vực u linh, sao hắn dễ gì tìm ra? Hắn đoạt bảo khí của lão phu, lão phu ít nhất cũng phải khiến hắn tởm đến tận xương mới hả giận!”

Rồi mặt hằm hằm nói tiếp: “Các ngươi yên tâm, lão phu sẽ đợi lúc hắn vắng mặt, lén thả con heo con này vào động phủ của hắn!”

Chúng đệ tử: “…”

Tiểu đệ tử nhút nhát cất tiếng: “Nhưng mà… chưởng môn, nếu hắn vắng mặt, sao không phá luôn động phủ hắn, chẳng phải nhanh hơn sao?”

Chưởng môn liếc nó một cái đầy khinh bỉ: “Ngươi tưởng dễ thế à? Chúng ta vừa vào sẽ để lại khí tức, mà tên ác nhân ấy tâm địa hẹp hòi, tính tình lại cực đoan, nếu biết là ta làm, hắn tất diệt cả Kiếm Sơn để trả thù! Đối đầu chính diện? Nghĩ cũng đừng nghĩ!”

“Nhưng nếu thả con heo này đi, lỡ bị hắn phát hiện là do Kiếm Sơn thì sao…”

“Các ngươi nghĩ nhiều rồi! Con heo này khoác đạo bào không mang dấu hiệu môn phái, thân cũng không khắc ký hiệu của chủ nhân, đến lúc đó, chỉ cần phá nát đạo bào của nó, thì ai biết nó từ đâu tới chứ?”

“Nhưng mà vẫn cần có người đưa nó vào, lỡ để lại dấu vết thì sao…”

Chưởng môn cười bí hiểm: “Các ngươi có biết, vì sao nó lại đi theo ta về đây không?” Nói rồi, lão vung tay áo chỉ ra phía trước.

Chúng đệ tử nhìn kỹ, thấy trong tay áo lão có một nắm linh thảo hảo hạng!

“Lúc lão phu xuất quan, vừa khéo trông thấy con heo này đang lén ăn trộm linh thảo ở linh điền. Thấy lão phu thì tính bỏ chạy, nhưng lão phu lại dùng nắm linh thảo tốt hơn dụ nó, nó liền ngoan ngoãn chạy theo— có thể thấy nó đã quen được nuôi nhốt, tính tình đơn thuần, dễ dụ dỗ! Đến lúc hành sự, lão phu chỉ cần dùng pháp biến hóa ra vài cây linh thảo dẫn đường, nó ắt sẽ đuổi theo mà đi. Khi vào đến động phủ, linh thảo lập tức tiêu tán, trong ngoài động phủ chỉ có dấu chân của con heo này, còn ai có thể nói là do ta làm?”

Chúng đệ tử bừng tỉnh đại ngộ.

“Phải rồi! Động phủ của Hoắc Huyền cất giữ bao nhiêu pháp khí đan dược quý báu, ngay cả thủ hạ của hắn cũng chẳng dám động vào. Nếu bị con heo này phá hỏng… chỉ e hắn tức đến thổ huyết! Sư tôn thật anh minh!”

Mọi người đồng loạt vỗ tay cười lớn.

Lúc này, tiểu đệ tử nhỏ nhất nhìn con heo đang gặm thuốc xong thì ngẩn người ra, lộ vẻ tiếc nuối: “Nhưng mà… chờ Họa Huyền quay về, nhất định sẽ giết con heo này mất thôi…”

Chưởng môn vuốt râu, hừ lạnh: “Vậy thì sao? Chỉ cần khiến hắn tức đến mức động tâm mạch, thế là đủ rồi!” Nói đoạn lại liếc mắt nhìn con heo đã ăn no, đang bắt đầu ngây ngô phát ngốc, không khỏi lắc đầu than: “Dù sao cũng chỉ là một con súc sinh.”

.

Cùng lúc đó, tại bí cảnh vạn dặm xa xôi.

Một thi ma bị giày vò đến tan nát thành từng mảnh, vẫn bị thiêu đốt lặp đi lặp lại, đau đớn gào khóc: “Cho… cho ta một cái chết nhanh gọn đi!”

Nam nhân kia lạnh lùng hỏi lại: “Thành Cửu U ở đâu?”

“Ta… ta không biết! Thật sự không biết! Bị trục xuất khỏ thành Cửu U rồi, ta không thể quay lại nữa! U hoàng thần thông vô biên, kẻ phản bội như ta tuyệt không thể tìm lại đường về!”

Thấy không moi được gì thêm, nam nhân nhẹ nâng tay— hồn phách đối phương tức khắc bị xé tan thành bụi.

Chung quanh im lặng như tờ.

Nam nhân chậm rãi lau tay.

Bọn tiểu tốt quỳ rạp nơi xa run như cầy sấy, chẳng ai dám thở mạnh.

Sát khí từ thân hình cao lớn kia tràn ra mãnh liệt, ép cho không khí cũng như đặc lại.

Chốc lát sau, Hoắc Huyền tiến đến, giọng trầm như sấm: “Tiếp tục tìm. Trong một năm nếu còn không thấy— kẻ nào không tìm ra, kẻ đó hoặc cút, hoặc chết.”

Thành Cửu U, yêu vực từng oanh động thiên hạ năm xưa, giáo chúng trong thành phần lớn là yêu quái tà linh, thành chủ U hoàng thân phận thần bí khôn lường, nghe đồn hắn có thể luyện hóa muôn vật thành linh, đặc biệt sở hữu vô số bảo vật thế gian— là nơi thích hợp nhất để luyện đan dược, tạo bảo khí.

Mọi người nơm nớp lo sợ mà lĩnh mệnh lui ra.



Chư Tinh Tử cứ thế men theo nắm linh thảo lấp lánh, một đường đuổi theo ra khỏi Kiếm Sơn tiên khí lượn lờ.

Mấy ngày trước, nó còn tưởng mình thọ nguyên sắp cạn— đường đường là một con heo, sống được hai mươi năm đã là kỳ tích. Vì không muốn liên lụy bằng hữu trong thành Cửu U, nó lặng lẽ quay về tiểu đạo quán nơi mình ra đời, chờ ngày quy tiên. Vốn nghĩ “lá rụng về cội”, ai ngờ lại vô tình nghe lũ tiểu đạo sĩ nói đến Kiếm Sơn gần đó…

Nghe đâu nơi đó có rất nhiều linh thảo tăng thọ.

Tâm niệm vừa động, heo con bèn lặng lẽ mò tới Kiếm Sơn.

Kết quả linh thảo chưa ăn được mấy gốc thì… bị lão già túm cổ.

Cũng may, giờ rời khỏi Kiếm Sơn, lại có chốn mới để đi.

Nắm linh thảo cao giai của lão già xem ra đối với nó còn tốt hơn người. Mỗi khi nó mệt, linh thảo liền dừng lại chờ, đợi nó khôi phục thể lực mới lại dẫn đường.

Chỉ tiếc một điều— đạo bào nó mặc đã nhiều năm bị lão xé nát. Ban đầu nó giận lắm, nhưng rồi lão già lại đưa cho một túi vải đầy lương khô, nó đành tạm bỏ qua. Có đồ ăn, là không giận nữa.

Đoạn đường đi toàn núi hoang rừng vắng, heo con không gặp lấy một bóng người.

Cũng tốt, khỏi phải lo bị bắt.

Đi suốt mấy ngày đêm, lương khô trong túi gần cạn, heo con mệt nhoài dừng bước, hít hít khắp nơi, tính tìm chỗ nghỉ tạm một lát rồi đi tiếp.

Nơi đây là một mảnh rừng rậm nặng mùi chướng khí, nó đang chuyên tâm đánh hơi thì chợt nghe tiếng hét xé lòng vang lên phía trước, theo sau là tiếng khóc la thảm thiết.

“Đau… đau quá! Cút! Cút đi! A a a—” Một thiếu niên đang liều mạng lùi lại, song con lợn rừng kia vẫn cắn chặt không buông, một chân hắn đã nằm trọn trong miệng máu của đối phương.

Lợn rừng kia mắt đỏ ngầu, lưỡi thè ra l**m máu chảy ròng ròng.

Rõ ràng— là yêu quái.

Thiếu niên biết hôm nay mình chết chắc rồi.

Cơn đau dữ dội lan khắp tứ chi, hắn tuyệt vọng nhắm mắt lại…

“Ụt ụt ụt!” Một tiếng kêu khác hẳn vang lên bên tai.

Thiếu niên ngẩn người.

Lẽ nào… con yêu lợn kia còn có đồng bọn? Muốn chia thịt hắn sao?

Hắn run rẩy nhìn qua— lại ngẩn ngơ.

Chỉ thấy đó là một con heo nhỏ xíu, đầu còn chẳng to bằng đầu lợn rừng, chậm rãi bước lại. Đôi mắt tròn như nho đen nhìn hắn, rồi nhìn yêu lợn, miệng vẫn ụt ụt không dứt.

Thiếu niên chẳng hiểu nó đang nói gì, nhưng yêu lợn thì nghe rõ mồn một.

“Huynh đệ, ngươi làm gì đấy?” Heo con ngẩng đầu hỏi.

Yêu lợn nheo mắt, miệng vẫn ngoạm thiếu niên, chẳng sợ đối phương chạy mất, lại thấy một con heo nhỏ đeo túi vải xuất hiện, lấy làm thích thú: “Lão tử đang ăn người! Ngươi chui từ chuồng nào ra thế? Nhỏ thế này mà học đòi vượt ngục à? Cẩn thận lão tử đạp cho chết bẹp! Khà khà!”

“Ăn người?” Heo con thất kinh, “Chúng ta là heo, không ăn người!”

“Lão tử là lợn rừng, cái gì cũng ăn!”

Heo con lắc đầu: “Ta quen vài con lợn rừng, cũng đâu có ăn người. Huynh đệ, đừng ăn bậy, coi chừng đau bụng đấy.”

“…” Yêu lợn giận đến bốc khói, gầm lên: “Lão tử là yêu quái! Ăn cái gì là quyền của ta! Còn các ngươi— bị người ăn hết cả rồi, thế mà còn định cản ta ăn lại con người? Ngươi ngốc thật đấy!”

Heo con sững người, như thể cảm thấy đối phương có lý, bèn cúi đầu trầm tư suy nghĩ.

Yêu lợn thấy vậy, cũng mặc kệ nó, tiếp tục há mồm cắn mạnh về phía thiếu niên.

Thiếu niên đã tuyệt vọng, vừa khóc vừa trăn trối: “Mẹ ơi… nhi tử bất hiếu, không nên giận dỗi bỏ nhà đi… hu hu con muốn về nhà…”

Yêu lợn đang hút máu say sưa, bỗng thấy một cơn đau nhói nơi mép, cúi đầu nhìn— thì ra là một cú đập bằng móng heo giáng xuống môi mình.

“Huynh đệ.” Heo con trừng mắt, “Heo chúng ta ăn được nhiều thứ, nhưng người là món quá hiếm, đừng động vào. Thả hắn về nhà đi.”

“Không biết điều!!” Yêu lợn nổi giận, miệng há to phun ra hắc khí u ám, rồi xòe nanh vọt lên như cuồng phong, định xé xác heo con trong nháy mắt— nhưng đúng khoảnh khắc ấy, một luồng sức mạnh dữ dội bất ngờ xộc thẳng vào cơ thể nó, khiến nó lập tức cứng đờ tại chỗ…

?

Yêu lợn đảo mắt liên hồi, ban đầu mờ mịt, sau đó là kinh hoảng tột độ nhìn chằm chằm vào heo con trước mặt.

Heo con ụt ịt mấy tiếng, rồi ung dung kéo thiếu niên đang mắc trong miệng yêu lợn ra ngoài.

Thiếu niên sững sờ trong thoáng chốc, sau đó liền phản ứng lại như sấm giật, lau nước mắt, chẳng kịp nghĩ nhiều, kéo chân què bỏ chạy thục mạng.

Đợi đến khi bóng dáng thiếu niên khuất hẳn, heo con lại quay sang nhìn yêu lợn, đối phương lúc này hai tròng mắt đã co rút dữ dội:

“Huynh đệ, ngươi thật dễ nói chuyện đấy.”

“…”

Yêu lợn không thể cử động, toàn thân vẫn bị luồng sức mạnh cấm chế quỷ dị trói chặt, trong lòng nó âm thầm cảm nhận — tới tận sáng hôm sau mới mong thoát khỏi trói buộc.

Nó trừng mắt nhìn heo con, trong lòng trăm mối bàng hoàng. Khi heo con quay người rời đi, nó mới vô tình trông thấy nắm linh thảo lơ lửng phía trước, dẫn đường như bị pháp thuật khống chế— rõ ràng là vật chỉ có ở giới tu chân!

Trong khoảnh khắc, yêu lợn bừng tỉnh đại ngộ, hồn bay phách tán.

Xong đời rồi! Là tu sĩ chuyên bắt yêu!

Cả trăm năm tu vi của nó— lần này chỉ sợ sắp đổ sông đổ biển!

Yêu lợn lòng đầy bi phẫn và tuyệt vọng, hai mắt trắng dã, nước miếng cũng không kìm được mà chảy ròng ròng.

Heo con quay đầu lại, thấy đối phương như sắp lăn ra ngủ, còn tưởng nó mệt quá, bèn nhẹ nhàng rón rén rời đi. Nó ngẩng đầu ngó một vòng, thấy nắm linh thảo kia lại bắt đầu di chuyển, lập tức ụt ụt mấy tiếng, nhún chân lạch bạch chạy theo.

<b>Hết 01</b>
 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 2


<b>Chương 02</b>

Khi trời sáng, con heo nhỏ cuối cùng cũng tìm thấy động phủ.<b>
Nắm linh thảo bay lượn trong không trung đột ngột biến mất. Nó chớp mắt mấy cái, bắt đầu đánh giá nơi xa lạ này.

Xung quanh là những cái tủ đủ hình dạng kỳ lạ, trong đó bày biện vô số bình sứ tinh xảo, hiển nhiên bên trong đều là các loại đan dược.

Vì không với tới tầng cao, heo con chỉ mở mấy bình ở tầng thấp, hé mắt thò đầu vào nhìn, toàn là các loại đan dược nhiều màu sắc rất đẹp mắt.

Chư Tinh Tử sinh ra trong đạo quán, cũng từng thấy người tu chân luyện đan, biết những thứ này đều là bảo vật.

Các bình đều rất đẹp, có vẻ là đan dược quý giá. Heo con luyến tiếc đậy lại từng bình một.

Rất nhanh, nó tìm thấy một viên đan dược đơn giản nhất trong góc động phủ tối tăm.

Viên đan đó không có bình chứa, chỉ được vây quanh bởi một làn khó đen quỷ dị, lơ lửng trong không khí.

Nó tiến lại gần, ngửi ngửi, mũi ướt nhẹp chạm vào viên thuốc, vừa chau mày thì viên đan đã trượt thẳng vào miệng…

Nó không thấy rằng viên đan trong miệng mình vừa lóe lên một tia sáng.

Đan tan ngay khi vào miệng, không màu không vị, nó kinh ngạc lè lưỡi— đúng là biến mất thật.

Bụng đột nhiên no căng, không còn muốn ăn thêm gì nữa.

Heo con tiếp tục dạo quanh, còn rất chu đáo giúp chủ nhân động phủ dựng lại bình thuốc bị đổ, mang linh chi ôm ra ngoài phơi nắng.

Làm xong mọi việc, mệt đến mức thở phì phò, nó leo lên giường đá nằm nghỉ một lát, rồi mơ màng ngủ thiếp đi — còn mơ một giấc mộng.

Trong mơ, nó quay về thành Cửu U, mọi người biết nó tạm thời không chết nữa đều rất vui mừng. Đột nhiên có một bàn tay lạnh lẽo nhấc nó lên: “Ta sẽ không để ngươi chết đâu.”

Nó nhìn gương mặt ấy, lòng chợt chua xót: Do ta không có chí, ngày thường không chịu đọc sách, đến lúc cận kề cái chết mới thấy hối hận.

Tỉnh mộng, heo con mở mắt ngái ngủ nhìn quanh động phủ xa lạ. Ngây người một lúc, rồi nhớ lại mình đã đến đây thế nào. Lại nghĩ đến giấc mơ vừa rồi, mắt đen nhánh bất giác ươn ướt.

Nó thở dài nhảy xuống giường, lắc người rồi định rời đi. Đến cửa động, nó lại ngẫm nghĩ, rồi quay đầu, từng bước chậm rãi đến trước giá sách đầy cổ tịch.

…Nhiều sách thế này, hay là học thêm một chút vậy.



Sát khí bùng lên trên mặt Hoắc Huyền.

Động phủ trước mắt, nhưng hắn rõ ràng cảm nhận được khí tức lạ, là sinh vật sống.

Hộ pháp đi theo sau là Thiết Vô Vi cũng phát hiện có kẻ xâm nhập, nhất là khi thấy linh chi quý báu mà ma tu dâng lên bị ném ra ngoài phơi nắng đến héo queo, y sợ đến mức không dám thở mạnh, lập tức nói: “Là… là kẻ nào gan to bằng trời! Dám xâm phạm động phủ! Chủ thượng bớt giận! Để thuộc hạ đi xử lý ngay!”

Nam nhân giơ tay ra hiệu y im lặng.

Thiết Vô Vi câm nín, âm thầm mặc niệm cho kẻ to gan kia: Nếu là y ra tay thì còn có thể cho chết nhanh, chứ nếu để chủ thượng đích thân động thủ, kết cục chắc chắn thảm không kể xiết.

Bên trong động phủ.

Heo con trắng mịn đang nằm trên giường đá, nhai mấy mảnh vụn của đan dược tìm được, đồng thời dùng móng lật qua một trang của quyển (Thiên Cang Địa Sát Quyết) , lắc lắc đầu tập trung đọc.

Giọng nó đọc trong trẻo vang vọng, là giọng thiếu niên đặc trưng, nghe khá êm tai.

Heo con hoàn toàn không nhận ra điều đó.

Cùng lúc đó.

“!” Thiết Vô Vi vừa bước vào động phủ liền trợn mắt kinh hoàng, suýt thì tự chặt tai mình cho xong.

Đó là bí tịch mà Hoắc Huyền trân quý nhất, ngay cả bọn thuộc hạ cũng không được đụng tới! Vậy mà tên kia lại ngang nhiên đọc thuộc làu làu? …Chẳng lẽ muốn kéo y chết chung?

Để giữ mạng, y lập tức biết điều dừng lại.

Chư Tinh Tử đang học đến đoạn khẩu quyết khó nhất, vừa đọc xong liền nghe thấy tiếng bước chân kỳ quái phía sau. Nó do dự quay đầu lại — lập tức bị ánh mắt đối phương dọa cho giật mình.

Nam nhân vóc dáng cao lớn, mặc chiến bào đen in hoa văn rồng, khí thế áp bức.

Vừa nhìn đối phương, nó liền đoán ra đây là chủ nhân động phủ, lập tức bật dậy, chạy trối chết ra ngoài–

Chạy được mấy bước lại thấy mình hình như không di chuyển chút nào. Heo con từ từ quay đầu, nhìn thấy bàn tay đang nhấc bổng mình lên khỏi mặt đất.

Bốn chân nhỏ từ từ ngừng vùng vẫy.

Bàn tay nam nhân to lớn, khớp xương rõ ràng, gần như bao trọn cả thân nó từ bụng đến lưng.

Heo bắt đầu kêu lên: “Thả ta ra, ta đã làm việc cho huynh mà!”

“…”

“Không thả thì ta niệm chiêu đánh người trong sách đó nha!” Vừa hăm dọa xong, nó liền liếc thấy sắc mặt người đang xách mình có gì đó không ổn.

Bàn tay mạnh mẽ ấy bất chợt run rẩy, chẳng bao lâu sau nam nhân đành cứng ngắc đặt nó xuống đất.

Heo con quay đầu nhìn, sững sờ.

Gì vậy? Mình còn chưa kịp đọc xong đâu mà?!

Hoắc Huyền khẽ run rẩy, tay phải nổi gân xanh, lòng bàn tay phát sáng đỏ như có chú văn hiện ra — đó là chú ấn sinh ra cùng hắn, chưa từng ai giải được hay kích phát nó.

Giọng hắn lạnh như băng: “Ngươi rốt cuộc là ai!”

“Ta… ta chỉ là một con heo nhỏ, đi ngang qua nghỉ nhờ thôi. Huynh tha cho ta đi.” Nói xong nó lại nhớ ra loài người không nghe được tiếng heo, vội vàng chắp hai móng vái lấy vái để.

Cảm xúc trong mắt nam nhân dao động dữ dội: “…”

Đúng lúc đó, Thiết Vô Vi chạy vào, nghe thấy heo con nói chuyện, kinh hãi hét lớn: “Là yêu quái?! Còn là giống loài chủ thượng ghét nhất là– heo!”

Nói xong lập tức vung đao chém tới, chỉ cách heo con một nắm đấm — thì bị Hoắc Huyền vung tay chưởng một cái, cả người lẫn đao bay vèo ra ngoài.

“Chủ… chủ thượng?!” Thiết Vô Vi phun một ngụm máu, chết lặng.

Nam nhân mắt lạnh như băng: “Cút ra ngoài!”

Thiết Vô Vi kinh hãi bò đi.

Bên trong chỉ còn lại một người một heo.

Chư Tinh Tử giờ mới nhận ra, hai người này đều nghe hiểu được mình nói?

Trước kia loài người không ai hiểu tiếng nó… chẳng lẽ là nhờ học hành hôm nay?

Nó vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, nhảy cẫng lên, nhưng vừa nhảy xong liền không cười nổi nữa.

Ánh nhìn kia thật khiến người ta nổi da gà.

“Vậy… vậy ta không làm phiền nữa…” Heo con cúi đầu muốn rời đi, lại bị một bàn tay run rẩy giữ chặt.

Bàn tay ấy run càng lúc càng mạnh, đến mức cả nó cũng rung theo: “Ta không ăn hết đồ của huynh đâu, ta chỉ ăn viên thuốc bình thường nhất, cái viên không có lọ đó… Ta còn dọn dẹp động phủ cho huynh, mang linh chi ra ngoài phơi… coi như viên thuốc đó là tiền công của ta được không…”

Nam nhân nổi gân trán, lần đầu mất kiểm soát: “Ngươi ăn Trường Sinh Đan của ta rồi.”

Đó là viên đan hắn dốc toàn bộ tâm huyết luyện ra, hấp thụ linh vật thiên hạ, ăn vào có thể trường sinh bất lão. Tu sĩ sống được trăm năm đã là nhiều, chỉ viên thuốc này mới giúp hắn đột phá thân thể cuối cùng.

Heo con đờ người, vội nói: “Vậy chờ ta uống nước thật nhiều rồi… rồi thải ra cho huynh được không?” Nó sợ đến rớt nước mắt.

“…”

“Ngẩng đầu.”

Nó vừa sụt sịt vừa ngước nhìn, bàn tay người kia dường như bớt đau hơn, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt, ánh mắt lạnh như băng: “Ngươi tên gì? Ai đã biến ngươi thành ra thế này?”

Nó lắc đầu: “Ta không phải ai cả, ta là heo. Không ai biến ta cả, ta sinh ra đã là heo, nhờ ăn viên thuốc của huynh mới nói được tiếng người.” Càng nói càng nhỏ giọng.

Hoắc Huyền định nhấc nó lên tra hỏi, nhưng tay vừa nhấc thì cơn đau lại ập đến, hắn nghiến răng không chịu buông: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

Nó thấy hắn đau quá, liền không khóc nữa: “Huynh buông ta ra trước đã.” Trong lòng thì mừng thầm: Người này cũng chẳng đáng sợ gì mấy, không sợ nữa.

Hắn siết chặt quai hàm, rốt cuộc cũng buông tay.

Heo con lắc người, liếc nhìn hắn rồi co giò chạy ra ngoài…

Lát sau, nó ngoan ngoãn cuộn tròn trong tay hắn, bắt đầu báo cáo: “Đại ca, ta tên Chư Tinh Tử, hai mươi năm trước sinh ở một đạo quán cũ nát, mấy tiểu đạo sĩ thay nhau nuôi ta, chủ yếu ăn ngũ cốc, trái cây khô và rau củ. Cuộc sống nghèo khó nhưng cũng thanh bình…”

Hoắc Huyền: “…Nói trọng điểm.”

Heo con cúi đầu: “Bước ngoặt là năm ta ba tuổi, mẹ ta đột ngột mắc ôn dịch rồi mất, ta buồn một thời gian. Sau đó thiên hạ đại loạn, khắp nơi đều có thổ phỉ, chiến tranh nổ ra khắp nơi. Rất nhiều đạo sĩ bị bắt đi lính, ai nấy đều thiếu ăn… Một đêm nọ, ta nghe thấy họ bàn nhau muốn ăn thịt ta, thế là ta trốn khỏi đạo quán, rồi lang bạt sống cùng một nhóm bằng hữu.”

Hoắc Huyền liếc nhìn th*n th* tr*ng n*n nà của chú: “Lang bạt ngoài đời?”

Nó gật đầu, kể tiếp: “Sống ngoài đời đúng là gian khổ. Ban đầu ta đi nhặt ngũ cốc sót lại trên ruộng sau vụ mùa, húc đến chảy máu mũi cũng chẳng no. Năm loạn, người còn đói ăn, ai cho ta thức ăn thừa? Biết lang bạt không ổn, ta quyết định làm một con heo rừng sống xa loài người! Đó chính là thân phận của ta. Còn huynh, huynh là ai vậy?”

“…”

<b>Hết 02</b>
 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 3



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 4



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 5



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 6



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 7



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 8



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 9



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 10



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 11



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 12



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 13



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 14



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 15



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 16



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 17



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 18



 
Ngọc Trong Tay - Yến Bất Tri
Chương 19



 
Back
Top Bottom