[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Ngọc Ẩn Tàng Sơn, Độ Khí Sơn Hà
Chương 19 : Nỗi Nhọc Nhằn Dưới Đài Sen
Chương 19 : Nỗi Nhọc Nhằn Dưới Đài Sen
Sương tháng Ba giăng mờ khắp lối.
Mặt đất còn ẩm sau cơn mưa lất phất lúc hoàng hôn.
Trời đã tạnh, nhưng hơi nước chưa tan, hoà vào khí lạnh, thấm vào da thịt như từng mũi kim tơ.
Dọc con đường thôn vắng, ánh lửa leo lét từ vài ngôi nhà hiện mờ sau màn sương, lập lòe như hồn phách xưa còn vương luyến cõi trần.
Giữa màn sương mỏng, bóng áo Chúa Công sừng sững như núi đứng im nơi cổng Đàm phủ.
Đinh Bộ Lĩnh vừa trở về từ Thung Lá.
Nhưng những lời của Vương Bà vẫn chưa thôi vang vọng trong lòng hắn.
"Ngươi, dương khí cực thịnh, cốt cách thuần dương.
Thiên hạ này vốn đã định sẵn là của ngươi.
Nhưng dương vượng cực tất khắc thân cận.
Ngươi bước tới một bước, kẻ bên cạnh ngươi sẽ tất phải lùi một bước, có khi là lùi hẳn vào cõi u minh."
Hắn tin.
Không phải tin vào mê tín.
Mà tin vào thiên mệnh.
Từ một đứa trẻ chăn trâu nơi đồng nội, hắn lớn lên cũng chỉ là một kẻ áo vải giữa thời loạn.
Nhưng từng bước, hắn dựng nên uy danh, từ kẻ vô danh trở thành Vạn Thắng Vương, khiến các vương hầu kính nể, các sứ quân phải dè chừng.
Hắn lẽ ra phải thấy tự hào.
Nhưng chính cánh cổng Đàm phủ trước mất nhắc hắn rằng cái giá cho đại nghiệp chưa bao giờ rẻ.
Mẫu thân hắn mất khi hắn đang trên đà thăng tiến, đúng lúc Trần Minh Công nhận hắn làm nghĩa tử, trao dần binh quyền vào tay.
Cha hắn mất từ thủa hắn còn thơ.
Mẹ hắn hao mòn cả đời vì hắn, để rồi khi hắn có thể tự đứng vững, bà lại ra đi, chẳng kịp nhìn thấy ngày hắn thành danh.
Đàm Gia, những cữu cữu vì hắn mà bỏ mạng, vì đại nghiệp hắn theo đuổi mà suy vong.
Ngoại công của hắn Đàm Viên Ngoại – Đàm Hiếu Nhân một đời gây dựng, Đàm phủ từng là chốn phú quý bậc nhất trong thôn, cửa cao nhà rộng, kẻ hầu người hạ tấp nập ra vào.
Nay xuân phong đã tận, chỉ còn lại một phủ lạnh lẽo, người hầu thưa thớt, già trẻ nương tựa nhau mà sống.
Biểu huynh, biểu muội hắn còn nhỏ, đã sớm mồ côi.
Đàm Gia không còn rực rỡ như xưa, nhưng vẫn là nơi hắn khắc ghi trong lòng.
Hắn biết, nếu hắn cứ bước tiếp, vẫn sẽ còn người phải rơi rụng.
Hắn đau không?
Có.
Nhưng đau để làm gì?
Để than khóc?
Không.
Để dừng lại?
Không bao giờ.
Hắn sinh ra là để nắm thiên hạ.
Nếu thiên hạ đã chọn hắn, vậy hắn phải thắng.
Hắn phải thắng, để sự hy sinh của mẫu thân được khắc ghi muôn đời.
Hắn phải thắng, để Đàm phủ hương khói chẳng dứt, để vạn kẻ cúi đầu kính bái.
Hắn không ngoảnh lại.
Siết chặt dây cương, Đinh Bộ Lĩnh lặng lẽ thúc ngựa chầm chậm tiến vào cổng lớn.
Gia nhân ngoài cửa đã sớm thông truyền, bà vú già trong phủ đợi từ lâu, cúi đầu cung kính đón hắn.
Bước qua bậc cửa cao, vị Chúa Công cao cao tại thượng giờ đây lại kính cẩn đối diện với người cữu mẫu của mình mà không dám nhìn lâu, chỉ cúi đầu thật thấp, giọng trầm vững mà thành khẩn:
—Xin cữu mẫu cho phép ta vào từ đường, dâng một nén hương trước linh vị ngoại công và chư vị cữu cữu, mong hồn thiêng nơi cõi xa soi tỏ cho lòng này.
Lý Trà Hoa vận áo lụa đơn sơ, dung nhan nhuốm màu sương gió, đôi mắt ẩn chứa nét u hoài thăm thẳm tựa hồ ôm trọn bể dâu.
Giờ phút này, bà chỉ lặng lẽ nhìn vị điệt nhi – Đinh Bộ Lĩnh – thật lâu, rồi khẽ gật đầu, như đã thấu tận tâm khảm.
Khói trầm lan nhẹ trong gian thờ tĩnh mịch.
Mùi hương nhang quện trong gió xuân dìu dịu, như kéo hồn người về những tháng năm đã khuất.
Đinh Bộ Lĩnh lặng lẽ dâng hương, mắt dõi theo ánh lửa tàn dần nơi đầu nhang, tâm khảm cuộn đầy những nỗi niềm chưa kịp đặt tên.
Nhưng hắn biết, mình không thể nán lại lâu.
Hắn ngoái nhìn bài vị lần cuối, lửa nhang chập chờn như hồn tổ linh vãng.
Mắt hắn khép hờ giây lát, rồi mở ra – trầm tĩnh như thể mọi tiếc thương đã chôn sâu dưới lớp đá tâm can.
Quay người lại, hắn trầm giọng dứt khoát:
— Lập tức hồi Hoa Lư động.
Truyền lệnh cho Trương Ma Ni.
Gửi mật tín đến Đinh Liễn: bảo nó khéo léo dùng kế sách, chiêu dụ Ngô Xương Xí ở thành Bình Kiều về phe ta.
Hắn dừng lại một thoáng, giọng trầm xuống — không lạnh mà khiến người nghe rùng mình:
— Nếu không thể... thì nó hẳn cũng hiểu phải làm gì.
Ám vệ vái nhận lệnh, lui ra trong tĩnh lặng.
Ngoài sân, mưa bụi bắt đầu lất phất, mờ như tấm màn phủ kín thế cục chưa rõ ràng.
Trong lòng hắn, sóng ngầm cuộn siết — như trời đông trước giờ cuồng phong nổi trận.
*****
Trời đêm đã khuya.
Mưa phùn ngớt từ lâu, chỉ còn lại khí ẩm lặng thầm thấm vào áo giáp lạnh như sương.
Gió xuân nhẹ lướt qua mái ngói phủ đệ, mang theo mùi đất ẩm sau một ngày dài – dìu dịu mà chẳng xua nổi nét trầm mặc trên gương mặt Đinh Bộ Lĩnh.
Hắn cùng Phạm Hạp thúc ngựa về tới cổng Đinh phủ.
Dưới ánh đèn lồng lặng lẽ lay động, ba bóng người đã đứng đợi từ lâu – Trinh Minh phu nhân, Uyển Liên phu nhân và Liên Hoa quận chúa.
Họ đứng đó, tà áo khẽ lay trong gió đêm.
Bóng dáng nghiêng nghiêng in trên nền đất, mờ nhòe như ảo ảnh trong mộng.
Uyển Liên bước lên trước.
Nàng không nói nhiều , chỉ nhẹ nhàng phủi đi những giọt nước còn đọng nơi vạt áo giáp của Đinh Bộ Lĩnh, động tác mềm mại, ánh mắt dịu dàng như sương sớm.
Song nơi khóe mắt nàng, không có bóng hình thâm trầm của yêu thương, mà là nét tĩnh tại của người biết mình đang làm gì, vì điều gì.
"Phu quân trở về, hẳn mỏi mệt rồi," - nàng nói, giọng nhu hòa đúng mực, không thừa một chữ, không thiếu một lễ.
Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua Liên Hoa quận chúa – con gái út của hắn.
Nàng nhỏ nhắn, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ sùng kính tuyệt đối.
Một thoáng nhìn ấy, lòng hắn dâng lên một cảm giác kỳ lạ – vừa tự hào, vừa nặng trĩu.
Không nói thêm, Đinh Bộ Lĩnh cất bước vào phủ.
Cả đoàn người theo sau.
Trong ánh sáng đèn lồng lay động, bóng dáng hắn in dài trên nền đất lát đá – lặng lẽ mà quyết liệt.
Phủ đệ đêm nay không rộn ràng nhưng vẫn đủ ấm cúng, như một chốn tạm yên sau bao ngày gió bụi.
Khi Đinh Bộ Lĩnh tháo trường bào, Trinh Minh phu nhân đích thân đón lấy, rồi dâng lên chén rượu đã ủ sẵn.
"Chén rượu này, thiếp ủ từ ngày theo chàng dẫn quân bình định sứ quân Lã Xứ Binh, đêm nay thiếp lấy ra cùng phu quân nâng chén." – Giọng nàng nhẹ nhàng, mà trong mắt ánh lên một tia kiêu hãnh.
Hắn đưa tay tiếp lấy, rượu cay nồng chảy xuống yết hầu, như lửa đốt lòng.
Mâm cơm khuya đã được dọn sẵn, toàn những món ngon chỉ có ở châu Đại Hoàng – Dê hầm nấm mối tụng sả, Thỏ xào hương lan, Gà quay đỉnh phong, Rau cải đoạn mây... từng món một bày biện tinh tế, hương thơm lan tỏa, đều là tâm huyết của Uyển Liên phu nhân đích thân chế biến.
Nàng ngồi đó, dịu dàng gắp thức ăn, gương mặt hiền hòa như nước, đôi mắt mang theo chút mong chờ.
Như hiểu được hàm xúc của mẫu thân mình, Liên Hoa quận chúa rụt rè gắp một miếng Dê hầm nấm mối tụng sả, đặt vào bát phụ thân nàng.
Đôi tay nhỏ xíu run nhẹ nhưng ánh mắt thì long lanh ngưỡng vọng, giọng nàng mềm mại vang lên:
— Phụ vương, món này là do Mẫu thân con đích thân hầm.
Người nếm thử đi ạ...
Đinh Bộ Lĩnh đặt chén rượu xuống, khẽ đưa tay vuốt mái tóc con gái, ánh mắt dịu lại đôi chút, giọng trầm ổn:
— Nữ nhi có lòng.
Nhưng ngay khi tay rời khỏi mái tóc ấy, một khoảng trống lạnh lẽo len vào trong tâm khảm hắn.
Bên bàn tiệc là vợ hiền săn sóc, là nữ nhi ngưỡng vọng, là gia nhân kính cẩn hầu hạ.
Thế nhưng... liệu có ai hiểu thấu được nỗi gian truân mà hắn từng trải?
Rượu ủ thơm nồng, mỹ vị tinh tuyển, hồng tụ thêm hương.
Bên cạnh là con thảo hiếu kính, tay dâng thức ăn, mắt sáng như gương.
Song liệu có ai hay, những gì hắn từng nếm trải lại đắng hơn men cay?
Trong mắt họ, hắn là bậc anh hùng cái thế, là Vạn Thắng Vương lẫy lừng thiên hạ.
Nhưng có mấy ai thấu được, con đường hắn đi chẳng phải rải cánh hoa mà toàn sỏi đá ,máu loang?
Mỗi bước chân là một lần dẫm qua sinh tử, toan tính, và những đêm trắng nặng trĩu toan tính mưu cơ.
Ngay cả nơi này – chính phủ đệ hắn dựng nên – vốn nên là chốn yên ấm nhất, hắn lại thấy mình như kẻ đứng ngoài cuộc....
Một lữ khách, nhìn vào ánh đèn mà chẳng biết mình thuộc về đâu.
Trong mắt thế gian, hắn là một con người sắt đá, là Vạn Thắng Vương máu lạnh và kiêu hùng.
Dẫu có ai biết, hắn cũng từng là một đứa trẻ côi cút, ngồi trên lưng trâu mà mơ về vương đồ ?
Họ thấy hắn chiến thắng.
Nhưng chẳng mấy ai hiểu rằng, cái giá cho chiến thắng này đắt đến nhường nào ?
Hắn lặng lẽ ăn, lặng lẽ uống.
Tiếng nói của hai vị phu nhân như xa vắng, ánh mắt trong veo của Liên Hoa cũng không giữ nổi hồn hắn ở lại nơi mâm cơm đầm ấm này.
Tâm trí hắn phiêu dạt giữa chiến trường cát bụi, giữa những tấm lưng đẫm máu đã từng đỡ gió thay hắn, giữa Đàm phủ tiêu điều trong đêm lạnh, nơi tiếng gió vẫn còn vọng lại lời ru của mẫu thân thuở nào.
Hắn biết, hắn đã thắng.
Nhưng kẻ thắng trận... có khi nào thật sự được yên lòng?
Rượu cay nồng trôi xuống cổ họng, không để lại dư vị men nồng – chỉ để lại một vệt bỏng rát.
Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí Đinh Bộ Lĩnh chợt chùng xuống, ký ức bất ngờ ùa về – rõ rệt như thể mới hôm qua.
Đó là buổi chiều đầu tháng Giêng, khi hương xuân còn vương trên cành đào, sắc mai chưa phai.
Chỉ vài ngày sau thành thân cùng Dương Nguyệt Huyên, hắn trở về từ doanh trại sau buổi diễn tập binh kỵ.
Hương sắt thép vẫn còn phảng phất trên giáp bào, mồ hôi chưa ráo, bước chân hắn còn vương âm khí trận mạc.
Vừa đặt chân đến cổng Dương phủ, hắn đã thấy nàng cùng lão phu nhân vừa từ chùa Diêu Sơn trở về.
Trời chiều lúc này lạnh hanh, nắng nhạt như lụa, hoa đào trước cổng vừa mới rụng bớt cánh, còn vương hồng trên nền gạch ẩm.
Gió đông khẽ thổi qua rặng cau già, mang theo chút tịch mịch vừa sang xuân, vừa như dư vang của mùa cũ chưa tan.
Nàng khoác áo đoạn chàm, cổ tay phủ lớp the trắng, tóc cài trâm ngọc bích, tràng hạt gỗ đàn hương quanh cổ còn thơm mùi khói nhang, ánh mắt dịu nhưng sâu, như vừa từ cõi thiền về trần.
Lúc ấy, hắn chỉ nghĩ rằng nàng sẽ như mọi ngày — sẽ đứng nơi thềm cửa đợi hắn, dịu dàng dìu hắn vào nhà như Uyển Liên phu nhân của hắn vẫn thường làm.
Nhưng không — ánh mắt nàng đảo qua hắn, không phải nhìn hắn, mà là quanh hắn.
Giây tiếp theo, câu đầu tiên nàng cất lên:
"Hồng mã của chàng đâu?"
Đinh Bộ Lĩnh chợt khựng lại, trong mắt vụt qua một tia bối rối — chẳng rõ nàng hỏi thật, hay đang ẩn ý điều gì.
Một thoáng sau, hắn bật cười nhè nhẹ, tưởng nàng chỉ tiện miệng hỏi:
— Nó đang dưỡng thương ở động Hoa Lư
Nét mặt nàng chỉ thoáng chùng xuống, như khi người ta nhận ra một điều đã đoán trước.
Ánh nhìn trong mắt nàng khẽ dịu lại — không trách, chỉ lặng đi trong một khoảng lặng rất nhỏ.
Thấy ánh mắt nàng chợt lặng đi, hắn hơi ngẩn ra.
Rồi chẳng rõ vì muốn xua đi khoảng lặng ấy, hay chỉ đơn giản thấy nàng đáng yêu lạ lẫm trong khoảnh khắc ấy, hắn bật cười – giọng pha chút trêu chọc:
— Không có hồng mã, vậy... hắc mã thì sao?
Nguyệt Huyên đưa mắt nhìn quanh, rồi dừng lại ở bộ chiến giáp bạc ánh nơi vai áo hắn.
Một nhịp trôi qua, nàng cất lời, không nhanh không chậm:
— Hắc mã đối lập với chiến giáp trên người chàng...
Nhìn chàng lúc này, chẳng khác nào... hắc bạch vô thường vậy.
Hắn sững lại.
Lâu lắm rồi... ngoài mẫu thân và tỷ tỷ, chưa từng có ai khiến hắn khựng như thế — chỉ bằng một câu.
Không vô tình mà cũng chẳng cố ý.
Giọng nàng nhẹ như gió đầu mùa, lại khiến lòng hắn khẽ động — như một vết xước rất mảnh, không đau, mà nhớ mãi.
Rồi hắn bật cười.
Thuận tay, hắn cúi người bế nàng lên lưng ngựa:
— Được rồi, hãy để hắc bạch vô thường này đưa nàng đến cõi Mộng Sinh nhé!
Ngựa phi nước đại xuyên qua rừng tre ven bờ Hát Giang, hai bên là rừng tre vút thẳng xen những tán đào đang độ nở.
Gió cuốn ngược, ép Nguyệt Huyên phải xoay người lại, hai tay bám vào giáp hắn để giữ thăng bằng.
Mặt nàng áp vào ngực hắn, hơi thở vướng trong gió.
Tóc bay tạt qua cổ áo, vai nàng căng cứng lại.
Tay Đinh Bộ Lĩnh vẫn giữ chắc dây cương, ánh mắt không rời đường trước mặt.
Nhưng giữa mùi sắt lạnh của giáp, hắn thoáng cảm nhận được làn hương nhẹ từ tóc nàng — và cả sự e dè kín đáo trong nhịp thở không nói thành lời.
Một nụ cười mờ mờ thoáng qua nơi khóe môi hắn — không phải vì đắc ý, mà như vừa phát hiện điều gì đó... lạ hơn cả kế hoạch ban đầu.
Đến bờ sông, hắn bất ngờ ghìm cương.
Ngựa chồm lên, hí vang giữa ánh chiều loang lổ vàng đỏ.
Cát bụi văng lên, xô cả hơi thở.
Nàng giật mình, tay bất giác siết nhẹ lấy eo hắn.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, thân thể nàng khẽ run.
Đinh Bộ Lĩnh cảm nhận được rõ ràng.
Hắn bật cười, một tiếng cười trầm đắc ý – như thể vừa thắng một trận mà không cần vung gươm:
— Nếu ta buông tay lúc ấy... nàng sẽ rơi vào đâu?
Vào lòng nước, hay... vào lòng ta?
Nguyệt Huyên hơi nghiêng người, định trách một câu, nhưng chưa kịp cất lời thì ánh mắt hắn đã rọi thẳng vào nàng – vừa tinh quái, vừa đắc ý.
Nàng bỗng thấy tim đập nhanh.
Câu nói định thốt ra tan thành gió.
Một khắc lặng đi, nàng lẳng lặng đưa tay bám vào tay hắn, nhẹ nhàng bước xuống, vạt áo khẽ lướt qua bụi cát, để lại hương thơm thoảng qua.
Khi đứng thẳng lại, nàng vẫn không nhìn hắn.
Chỉ cắn nhẹ môi, mắt nghiêng sang hướng sông, giọng nhẹ như làn nước:
— Sao chàng lại làm vậy...
Thiếp chưa chuẩn bị...
Hắn nhìn nàng, lại thấy thú vị hơn.
Trước mắt hắn lúc này, nàng không còn là vị phu nhân cao quý của Vạn Thắng Vương nữa, mà giống một tiểu thư ngang bướng đang gắng gượng giữ phẩm cách, dù bên trong đã rối loạn tựa sương khói đầu xuân.
Hắn và nàng đều hiểu, mối nhân duyên này chẳng qua là sự kết hợp vì lợi ích mà thành.
Khi ánh mắt nàng chạm đến những vết sẹo ngang dọc trên tấm lưng hắn, gương mặt khẽ lắng xuống – như thể mọi lời từng chuẩn bị đều đã hóa thành nỗi lặng thinh.
Đầu ngón tay mảnh mai khẽ lướt qua từng vết sẹo, như thể chạm vào những tháng năm gió tanh mưa máu mà hắn đang đi qua, chưa một khắc ngơi nghỉ.
Nàng không cất lời, chỉ khe khẽ nhắm mắt, đôi hàng mi run nhẹ, rồi tựa đầu vào vai hắn, giọng nói tựa gió thoảng:
— Hẳn những ngày qua... chàng đã gắng gượng đến nhường nào.
Hắn nhìn nàng, chẳng nói gì.
Trong giây phút ấy, từng nét dịu dàng của nàng như thấm vào tận xương tủy hắn.
Nàng không hỏi, không trách, chỉ lặng lẽ cảm thấu.
Hắn biết, nàng đã nhìn ra những đoạn đường gập ghềnh hắn đang bước – và dù chưa đến đích, hắn cũng đã phải đánh đổi không ít.
Hắn không biết nàng đã đi qua những gì để có được sự bình thản ấy.
Trong ánh mắt nàng, có thứ gì đó khiến người ta không dám tiến thêm – không phải vì lạnh lùng, mà vì quá sâu.
Giữa ngàn tính toán, nàng vẫn lặng lẽ đặt tay lên lưng hắn, như thể trong giây lát, nàng chọn hiểu – chứ không chọn kiểm soát.
Nhưng rồi, nàng lại lùi một bước, giữ vững cái lý của mình như nước giữ lòng sông.
Hắn biết, đó là giới hạn hắn không thể vượt qua.
Nàng có thể bước bên hắn giữa cõi loạn ly này, nhưng sẽ không đánh đổi cội rễ của mình để chìm vào vầng hào quang của hắn.
Nàng là nước – biết lùi khi cần, biết vỗ về khi thuận gió, nhưng cũng có thể âm thầm bào mòn đá tảng, xoáy sâu vào điều tưởng chừng bất biến.
Hắn không muốn khuất phục nàng – mà cũng không thể chiếm trọn nàng.
Thứ nàng giữ, không phải là tự do thể xác, mà là một phần tâm trí hắn vĩnh viễn không thể chạm tới.
Nàng hiểu hắn.
Thương hắn.
Nhưng lòng nàng, vẫn để dành một khoảng... cho điều lớn hơn tình yêu.