Khác Ngoan nào,ngủ đi..

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,605
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
334980566-256-k843872.jpg

Ngoan Nào,Ngủ Đi..
Tác giả: BajiKeisuke303
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hahah, chào thật ngu ngốc khi tôi đã thành ra như này, 27 tuổi nhưng có vết cắt đáng thương khiến bố mẹ, bạn bè đều xa lánh.

Đời tôi nói thẳng ra thì như cứt vậy nhưng mà...

Tôi được yên nghỉ rồi...

Hả?

Bạn hỏi có hạnh phúc không á??

Hạnh phúc đến nỗi tôi muốn chết thêm lần nữa đây này.

À há bạn muốn nghe?

Được thôi.

/chú ý/ "Truyện không có thật, hoàn toàn là truyện""
Đây là lần đầu viết tiểu thuyết nên có phần gượng gạo.

Mong bỏ qua!!



kinhdị​
 
Có thể bạn cũng thích !
Ngoan Nào,Ngủ Đi..
1# Mở màn..


Xin chào, tôi là nữ 27 tuổi, Hiện đang sống ở trong gia đình chẳng mấy hạnh phúc....

À, tôi quên chưa giới thiệu, tôi tên là Lý Diệp Khanh.

Nơi ở của tôi tuy là một căn nhà nhưng nói thẳng ra thì kinh đ.éo chịu được.

Nhà thì bé như lỗ mũi, các phòng thì giống hệt khu ổ chuột.

Hiện nay tôi có 1 cô nhóc tì kháu khỉnh, có một người chồng tệ bạc, nghiện ngập.

Chính hắn, chính thằng khốn ấy đã phá nát cuộc đời tôi!

Tối ngày thì nó như một đứa ngu, ngu!

Tối hôm trước nó đi về nhà trong bộ áo vest sang chảnh, mùi nước hoa của mấy con ả làm gái tràn lan khắp cả người, khuôn mặt đỏ bừng khiến tôi vô cùng tức giận.

Tôi nói nhỏ nhẹ rằng:

-Đi đâu về mà nhìn chả khác gì mấy thằng rẻ rách hãm l thế?

Chồng.

-Đ.ị.t m.ẹ mày vừa nói cái gì!?

Hahah bạn tưởng tôi sợ nó á?

Mơ trên trời ấy.

Con gái bé bỏng của tôi từ phòng bước ra còn nửa tỉnh nửa mơ, trông thấy bố của nó thì nó tỉnh hẳn.

Nó chạy lại ôm, khốn ấy xoa đầu con bé rồi nói thì thầm vào tai nhỏ

-Mẹ con chửi bố kìa...

Tôi đáp :

-Chỉ là hỏi thôi con gái yêu của mẹ, bố sai nên mẹ mới nói thôi con à.

Tôi nghĩ rằng nó sẽ vẫn bình thường mà không để ý nhưng nó chạy lại chỗ tôi, dùng cái bộ móng mà 2 tuần tôi chưa cắt cho con bé cào vào mặt tôi.

Tôi vừa ôm mặt vừa khóc, mắt con bé thì vô hồn.

Chồng tôi thấy vậy thì cười lớn:

-HAHAH, nhục mặt chưa kìa~ 3 tuổi với 27 tuổi🙂) Nực cười thật.

Mắt tôi đúng là mù rồi mới chọn 1 con ả yếu đuối, hèn nhát như cô được!

CÚT KHỎI MẮT TAO ĐI

Chả thèm hoảng loạn, hắn bảo thì tôi đi, sơ cứu lại rồi đi ngủ.

Tôi quen rồi....

/Ngày hôm sau/

Sáng sớm tôi dậy và đi làm như hàng ngày.

Công việc của tôi là dạy Tiếng Anh cho Trung học phổ thông.

Như các bạn thấy đấy, nghề giáo lương thì ba cọc ba đồng, thế đã đủ khổ rồi nhưng mà tôi còn phải nuôi một thằng đéo giúp được cái mẹ gì với đứa con gái bị dắt đấy.

Có nhiều lần tôi mệt đến cái mức mà đã ngồi khóc 2 ngày liên tiếp....

Chắc ai đó đang tự hỏi rằng : "Sao con mẹ này ngu thế, ly dị là được mà cần đ.éo gì níu kéo" Ahah...

Tôi đúng là ngốc thật...

Nếu như ngày hôm đó thằng đấy đéo uống say rồi chuốc thuốc tao rồi cưỡng hiếp mang bầu rồi đòi ép cưới thì bây giờ t đã được tự do rồi.

Rất rất nhiều lần tôi đem ra trước mặt hắn bản ly hôn bắt hắn kí nhưng hắn không chịu hắn bảo rằng nếu bây giờ mà chia tay thì hắn sẽ là người được giữ con chứ không phải là tôi!!

Tôi rất lo cho con bé, lo đến điên, lo đến tự kỉ lo đến mức đang dạy nghĩ về con mà ngất đi.

Khi nhà trường biết được cái gia đình "hạnh phúc" của tôi thì cũng thường xuyên cho nghỉ lễ.

Những ngày ấy thì tôi cũng chẳng vui vẻ được mấy.

Liệu bạn có hiểu cái cảm giác mà phải dọn nguyên một cái khu ổ chuột không?

Nó giống như nhà tôi ấy, nếu tôi dọn sạch anh ta sẽ về nà chẳng nói bất cứ câu gì như tôi đã làm rất tốt công việc này, còn khi vẫn còn bẩn thì hắn sẽ chửi chả khác gì một con chó cả.

Để mà thừa nhận thì lúc nhăn mặt nhìn hắn như một con khỉ đầu chó biết nói tiếng người vậy.

Nói có hơi quá nhưng sự thật là như vậy.

Yên bình nhất, thư thái nhất là lúc tôi ngủ.

Tôi cảm giác lúc đấy như kiểu chết không hiện tượng ấy....

END

Lần đầu viết thể loại này nên hơi gượng tay, bỏ qua nhóoo
 
Ngoan Nào,Ngủ Đi..
2#Lớp học...


Ngày mới lại đến, tôi đến trường trong bộ quần áo xộc xệch, mắt thâm quầng như gấu trúc.

Vừa vào đến trường thì chuông trường kêu, tôi vội vã chạy vào lớp thì bỗng dưng tôi thấy cô Thảo đang đứng trước lớp và giới thiệu.

Bất ngờ tôi cất tiếng hỏi:

-Ơ, sao chị lại ở lớp tôi?

Với cả chị cũng có dạy bộ môn nào của lớp tôi đâu?

-Xuống phòng giáo viên đi...

-À vâng

Tôi chạy hồng hộc đến phòng giáo viên, thấy mọi người đang bàn tán về việc gì đó nghiêm trọng lắm, vui vẻ nở nụ cười rồi hỏi:

- Sao thế??

-Ôi đến rồi kìa!!

LÝ DIỆP ANH (giáo viên nào đó nói)

-Hả?

Cô hiệu trưởng nói to trước bao nhiêu giáo viên khác rằng:

-TỪ NAY EM KHÔNG CẦN DẠY LỚP 9A2 NỮA

-haha sếp đừng đùa như thế chứ,không vui đâu🙂)

Tâm trí tôi lúc này toàn là những hình thù quái dị,điên điên, tôi sắp phát điên rồi!

-Đừng nghĩ tiêu cực như thế chỉ là cô sẽ chuyển sang dạy lớp khác thôi

Phùuu, tôi cứ tưởng sắp chết đến nơi rồi chứ.

Tôi đi theo đến lớp mà cô hiệu trưởng bảo.

Đứng trước cửa lớp, tôi ngước mặt lên nhìn tấm bìa nghĩ bụng *Tồi tàn thật, chả khác mẹ gì nhà mình* bước vào lớp.... cái gì đây?

Phấn trắng sao?

Tôi bắt đầu ho như điên, tổ sư nó chứ, Tôi dị ứng với phấn!!

Cả người tôi run lẩy bẩy, tay chân bắt đầu hiện lên những chấm đỏ.

Mờ quá......

Sau đó tôi được người cho đến bệnh viện, sau khi khám xét xong bác sĩ kê đơn thuốc và nói cho tôi một tin như cứt hơn bao giờ hết:

- Xin lỗi... khi đang trong lúc khám chúng tôi phát hiện ra rằng.... cô mang bầu rồi....

Cái bầu mới được 1 tuần thôi mong cô hãy thật cẩn thận

-HẢ?

HẢ??...

Tôi điên rồi, tôi điên rồi...

Giết đi..

-Giết?

Giết cái gì chứ?

-Đứa mang tên sự nhục nhã trong bụng của tôi!!

- mong chị hãy bình tĩnh và suy nghĩ lại ạ, vì nếu lần này chị phá thai thì có khả năng chị sẽ không đẻ thêm được nữa, nó ảnh hưởng tới sức khoẻ rất nhiều.

Dù gì nó cũng là một sinh mệnh nhỏ, là dòng máu của chị.

Tôi im lặng một lúc rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Tỉnh giấc, tôi chạy thẳng đến trường như một cơn gió.

Vào lớp, lần này thì tôi bị chúng nó cười cho thối mũi, bọn ranh này!

-Im lặng hết nào!

... ...

-ặc, xem con mẹ kia vừa nói cái gì kìa🙂)

Hâhhaa, cả lớp cười phá lên trong khuôn mặt tức tối của tôi.

Lúc này tôi có thể cầm dao giết chết hết mấy lũ chúng nó rồi!!

Một cô học sinh bước lên bục, vừa chỉ vào tôi vừa giống cái giọng bò tót của nó lên nói:

-Giới thiệu với mọi người...

Súc vật mới của chúng ta🙂)) Để tao giới thiệu cho chúng mày nghe về con mụ này nhé🙂)

"Nói đi!nói đi" -Học sinh dưới lớp nói

-Chị vừa nói cái gì đấy?

-Suỵtttt, im lặng là vàng,là bạc😉))

-E hèm, mụ này là một con mụ xấu xí, yếu đuối và có thằng chồng ngu đéo chịu được.

Đứa con gái bé bỏng của mụ thì lại đi ra cào rách mặt mụ, mụ là một con đ.i.ế.m ăn chơi lêu lổng và đặc biệt còn bị người ta "Hiếp Dâm" cơ mà🙂)))

Nó đã chạm đến sự giới hạn của tôi rồi....

Tôi cầm chiếc ghế trên bàn giáo viên đập thật mạnh vào mặt con ôn con đấy.

Tôi dùng 2 chân ghế chọc gần vào mắt nhỏ, vì sợ bị camera quay thấy nên tôi đành dừng lại.

Tôi cảnh cáo nó nếu nó mà mách chuyện này cho hiệu trưởng,cũng như bố,mẹ thì tôi sẽ cho toàn trường nghe về những câu nói mà nó xỉ nhục tôi trước lớp.

Lúc đấy tội của nó còn nặng hơn cả của tôi.

Lí do?

Lí do là vì làm hỏng danh dự của người khác.

Nó từ từ đi về chỗ.

Ôi~buổi học hôm đó mới im lặng làm sao....

END
 
Ngoan Nào,Ngủ Đi..
#Mạng xã hội


Chào, lại là tôi Lý Diệp Khanh đây....

Khoan đã *ting* tin nhắn đã tới.

Tôi và Khánh Ngọc đã từng chơi với nhau hồi cấp 3.

Cô ấy là một cô gái khá cao , ấn tượng cô ấy có một bờ môi thâm.

Chúng tôi chơi khá thân nhưng vì cái tính hay đánh bạn và nói xấu nên tôi nghỉ chơi, dạo gần đây tôi thấy nó hay lởn vởn quanh khu nhà tôi, khi tôi đi qua thì lườm huýt tỏ vẻ rất ngầu lòi.

Vì rất khó chịu với những cái trường hợp như này nên tôi đã mất mấy đêm để tìm cho ra acc face của nó.

Tuyệt, tìm được rồi!

Tôi chỉ nhắn nó rằng đừng lườm tôi nữa, chúng ta không chơi với nhau nữa rồi, nó nhắn lại 1 câu thật sự là làm tôi rất khó chịu :

: "chào e cj là cj ngọc , chuyện e ra sao cj ko biết thế nhx e chửi e cj là e thiếu lịch sự r gái à , e lên xem lại bản thân e đi e , đâu phải nhìn sang bạn e là bị tật mắt hả gái , hay mắt e bị sang vành lên nhìn e e gái cj vậy e , đời e , e lo đi , đx có vênh mõm lên nói nx e mõm e , e tự giữ cho cản thận nhé"

.... mất bình tĩnh một lúc.

Aizz chết tiệt thật đây không biết là lần thứ bao nhiêu tôi tức giận với 1 dòng tin nhắn rồi. *cốc cốc* tôi giữ lại bình tĩnh mở cửa.

Con ả đó tát tôi 1 cái rồi nói :

: D.i.t m.e mày

Cáu lắm rồi, tôi cầm cây gậy golf của chồng giáng thật mạnh vào đầu con ả . *bộp* *bộp* *bộpx10* tắt thở rồi....

End

Sỏ ry nha chap ngắn chút tại lười=)))
 
Ngoan Nào,Ngủ Đi..
Chapter 4


Cuộc đời cô vốn đã như một bức tranh bị vấy máu. không chút yên bình, không chút hi vọng.

Cô muốn chết.

Nghề giáo viên của cô có thể đã quá đỗi nhàm chán, mà cô đax bị đuổi việc rồi...

Trên con phố vắng tanh có 1 2 cái đèn đường phất phơ, cô đang đi bộ. nhẹ nhàng chậm rãi nhưng cũng có chút nặng nề của thâm tâm.

" CẨN THẬN"

Uỳnh

Mọi thứ trước mắt cô dường như mờ dần... a....

đau đầu quá.

Bây giờ cô đang được chứng kiến toàn bộ quá khứ của mình, từ lúc cô được sinh ra đến lúc chết....

Cô chết thật rồi...

END
 
Back
Top Bottom