Lưỡi kéo sắc lẹm vẫn còn vương những sợi tóc đen nhánh của Lingling, Orm khẽ nghiêng đầu, đôi mắt to tròn vốn dĩ luôn lấp lánh sự ngây thơ giờ đây chỉ còn lại một màu đen đặc quánh.
Câu nói “Em sẽ cắt đứt đôi chân này” vang lên trong không gian cách âm tĩnh lặng, chậm rãi và bình thản đến mức khiến Lingling cảm thấy như có một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng.
Lingling run rẩy, cô cố gắng lùi lại phía góc giường, hơi thở dồn dập: "Orm... em... em không dám đâu...
Em không thể làm thế với chị..."
"Chị nghĩ là em không dám sao?"
Orm bật cười, một điệu cười thanh tao nhưng méo mó.
Em buông cây kéo xuống sàn nhà phát ra tiếng keng lạnh lẽo, rồi chậm rãi bò lên giường, từng động tác uyển chuyển như một con thú săn mồi đang dồn con mồi vào ngõ cụt.
Orm nắm lấy cổ chân trái của Lingling – nơi có vết lằn đỏ do sợi dây trói ban nãy – rồi đột ngột siết mạnh.
"Chị biết mà Ling, em vốn dĩ là một đứa trẻ rất kiên trì.
Để có được vai diễn cạnh chị, em đã tập luyện đến ngất đi.
Để có được trái tim chị, em đã đóng vai một đứa em ngoan ngoãn suốt hai năm trời.
Vậy nên...
để giữ chị lại bên mình, cắt đi một đôi chân thì có là gì đâu?"
Bàn tay Orm trượt dần lên phía trên bắp chân của Lingling, móng tay em khẽ cào nhẹ lên da thịt cô, tạo ra những vệt trắng dài.
"Nếu chị không thể đi, chị sẽ không thể chạy trốn.
Nếu chị không thể đứng, chị sẽ chỉ có thể nằm trong vòng tay em.
Chẳng phải như thế là rất tuyệt sao?
Em sẽ là đôi chân của chị, là thế giới của chị."
Sự trừng phạt ngọt ngào
Lingling bật khóc nức nở, sự sợ hãi tột cùng khiến cô không còn sức để phản kháng.
Nhìn thấy những giọt nước mắt của người mình yêu, gương mặt Orm lại đột ngột thay đổi.
Em thu lại vẻ sắc lạnh, thay vào đó là sự xót xa giả tạo.
Em vội vàng ôm chầm lấy Lingling, vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương quen thuộc như một chú cún con đang làm nũng.
"Ôi, Ling của em khóc rồi...
Em xin lỗi, em làm chị sợ đúng không?
Đừng khóc mà, em thương chị nhất trên đời."
Orm vừa nói vừa hôn nhẹ lên những giọt nước mắt trên má cô, giọng nói lại trở về cái tông điệu ngọt ngào, nũng nịu thường ngày:
"Nhưng chị phải ngoan cơ.
Chị đừng nhìn cánh cửa đó nữa, đừng nghĩ đến việc rời xa em nữa, thì em sẽ vẫn là chú cún con của chị thôi.
Chị nhìn xem, em có quà cho chị nè."
Orm thong thả lấy từ trong túi váy ra một chiếc vòng cổ bằng da trắng tinh tế, phía trước có một sợi dây xích nhỏ bằng vàng thật, lấp lánh nhưng đầy áp lực.
"Cái này đẹp hơn sợi dây lụa lúc nãy đúng không?
Để em đeo cho chị nhé.
Đây là 'vòng định ước' của riêng hai chúng ta."
Mặc cho Lingling lắc đầu tuyệt vọng, Orm vẫn dứt khoát khóa chiếc vòng lại trên cổ cô.
Tiếng 'tạch' nhỏ xíu vang lên như tiếng cửa ngục giam sập lại.
Orm hài lòng ngắm nhìn tác phẩm của mình, em cầm lấy đầu sợi dây xích vàng, quấn vài vòng quanh cổ tay mình rồi mỉm cười rạng rỡ.
"Xong rồi!
Từ giờ, em đi đâu chị đi đó.
Em ngủ, chị cũng phải ngủ cạnh em."
Orm đứng dậy, thong thả đi lấy khay thức ăn lúc nãy.
Em múc một thìa cháo bào ngư, đưa lên môi thổi nhẹ rồi kề sát miệng Lingling.
"Ăn đi chị.
Nếu chị bỏ bữa, em sẽ thấy buồn lắm.
Mà mỗi khi em buồn... em lại hay nghĩ đến việc cầm cây kéo lúc nãy lắm đó.
Chị không muốn thấy em 'lỡ tay' đúng không?"
Cái cách Orm dùng sự tổn thương của chính mình và lời đe dọa bạo lực để thao túng khiến Lingling hoàn toàn sụp đổ.
Cô run rẩy há miệng, nuốt từng thìa cháo trong cay đắng.
Mỗi một lần nuốt xuống, cô lại cảm thấy sợi xích vàng trên cổ mình nặng nề thêm một chút.
Ăn xong, Orm lôi từ dưới gầm giường ra một bộ sưu tập ảnh.
Không phải ảnh tạp chí, mà là ảnh chụp trộm Lingling ở những góc độ riêng tư nhất: lúc cô đang tắm ở khách sạn khi đi quay phim, lúc cô đang thay đồ, lúc cô đang khóc một mình...
"Chị thấy không?
Em đã ở bên chị mọi lúc mọi nơi.
Chị chưa bao giờ một mình cả, và sau này cũng vậy."
Orm leo lên giường, vòng tay ôm chặt lấy Lingling từ phía sau, hít hà mái tóc vừa bị em cắt nham nhở với vẻ mặt mãn nguyện vô cùng.
Em thầm thì vào tai cô, giọng nói tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng:
"Ngủ đi nhé, ánh trăng của em.
Ngày mai, em sẽ đưa chị xuống căn hầm bí mật dưới kia.
Ở đó... sẽ không có ánh sáng mặt trời, không có tiếng ồn ào của thế giới, chỉ có tiếng nhịp tim của em và chị thôi."
Lingling nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài.
Cô nhận ra rằng, chú cún Golden mà cô hằng yêu quý thực chất là một con sói điên loạn đã chờ đợi thời cơ này từ rất lâu rồi.
Và cái giá của sự tự do chính là đôi chân của cô, hoặc là cả cuộc đời cô trong chiếc lồng mang tên "tình yêu" này.