Khác Ngoại Truyện 5: Quà Vặt Là Để Sẻ Chia

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
249514133-256-k319675.jpg

Ngoại Truyện 5: Quà Vặt Là Để Sẻ Chia
Tác giả: tritoanminhdang
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Ơn nghĩa truyền thụ vượt trên phận vương-thần
Cảm hóa tình thân gói trong chiếc quà vặt.
.
.
.

"Thưa thầy, trong các anh em con, có phải con là đứa trẻ kém cỏi nhất không?"

"Tại sao điện hạ lại nói thế?"

"Thầy là thầy của con, hẳn thầy đã biết..."

Là vương gia một nước, cậu không cho phép bản thân được biếng nhác.

Là phận con tiên đế, cậu không thể dùng lý do để biện hộ cho sự vô dụng của mình.

Biết làm sao đây, khi xung quanh cậu là những bậc anh tài xuất chúng?

Cảnh báo: Truyện ngắn này có thể khiến bạn đọc lên cơn sốc đường vì quá ngọt.

Có chuyện gì tác giả sẽ không chịu trách nhiệm.



đaọhiếu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [TẤM CÁM - NGOẠI TRUYỆN]
  • Truyện Kiều Ngoại truyện
  • 📖 Great War of Destroyer Chương ngoại truyện
  • [Cảm hứng lịch sử] Những kẻ ngoài cuộc
  • 《Lịch sử》Thu hồi kẻ ngoại lai
  • [BHTT] Quỷ Y Sát - Tang Lý (Chính văn + Phiên ngoại)
  • Ngoại Truyện 5: Quà Vặt Là Để Sẻ Chia
    Thưa thầy, con... con không biết ạ.


    Ngày hai tháng chín, năm Thái Hoà thứ sáu.

    Một buổi đẹp trời giữa tiết thu Đông Kinh, Đại Việt.

    Một ngày hoàn hảo để người lớn ôm mớ tấu chương đi thiết triều, và trẻ nhỏ cắp đống sách vở đến trường.

    Trong một lớp học ở viện Kinh Diên[1], một cậu học trò nhỏ đang ngồi chăm chú.

    Cậu chính là Tân Bình vương Lê Khắc Xương, hoàng tử thứ hai của Thái Tông đế.

    Nắng sáng từ ngoài cửa sổ rực rỡ chiếu rọi lên trang giấy dó, hiện lên nét chữ mực Tàu uốn lượn ngang dọc.

    Cơn gió nhẹ thổi lướt qua, làm tán cây đung đưa xào xạc.

    Lũ chim vỗ cánh và cất lên tiếng hót líu lo.

    Cậu học trò ấy đang chăm chú... nghe và nhẩm lại trong đầu giai điệu hoà ca của những chú chim kia.

    Nào là đoạn ngân, nào là đoạn đảo phách...

    Thiên nhiên có thể tạo ra các âm thanh thật diệu kì...

    "Tử Hạ vấn hiếu, Tử viết," giảng quan đọc lên, "Sắc nan.

    Hữu sự, tử phục kỳ lao; hữu tửu, tự, tiên sinh soạn, tằng thị dĩ vi hiếu hồ?[2]"

    Khắc Xương bị tiếng của thầy làm cho tỉnh mộng.

    Cậu tiếc nuối gạt âm thanh dễ chịu ấy ra khỏi đầu và thay nó bằng tiếng đọc bài đều đều của cả lớp.

    "Tử Hạ vấn hiếu..."

    Hiếu ư?

    Cậu tự hỏi.

    Đạo hiếu là gì?

    Có phải là ngày ngày đi hỏi thăm sức khỏe, dịp lễ thì tặng quà mừng?

    Là phụng dưỡng, là tôn kính, là biết ơn?

    Kẻ mất cha, mất mẹ như cậu, dù cho là bậc vương giả thì liệu có thể làm trọn chữ hiếu?

    "Ta hỏi các trò, có ai đã từng thể hiện sự vui mừng trước các bậc phụ mẫu?"

    Hàng loạt cánh tay giơ lên, kèm theo tiếng trả lời sôi nổi.

    Ai nấy thay nhau kể về những dịp vui vẻ cùng cha mẹ mình.

    Cậu thì chẳng buồn nghe, thế là lại quay về với tiếng chim hót bên ngoài vườn.

    "Tử Hạ vốn là kẻ luôn mang khuôn mặt cáu giận, nên Đức Khổng Tử đã khuyên răn," thầy bắt đầu giải nghĩa, "rằng đạo làm con, ngoài phụ giúp và hầu hạ cha mẹ, điều quan trọng nhất là phải bộc lộ thái độ vui vẻ, hoà nhã.

    Có như thế thì cha mẹ mới biết được cái tình của các con đối với họ."

    "Thưa thầy, con đã hiểu rồi ạ!"

    Một cậu trai bàn bên thốt lên, "Cha mẹ thấy chúng con buồn thì sẽ buồn, thấy chúng con vui thì sẽ vui."

    Người thầy gật đầu, hài lòng trước sự nhanh trí kia.

    Khắc Xương nghe bạn mình nói vậy thì càng tủi thân, vì dù cậu có vui hay buồn thì chỉ mình cậu thấy được.

    Nếu cậu là đệ tử của Đức Khổng, ngài sẽ cho cậu lời khuyên gì?

    Đây không phải lần đầu tiên cậu đặt nghi vấn về những lời dạy kia.

    Tuy vậy, cậu không dám phát biểu ý kiến này trước cả lớp.

    Tính thầy cậu rất nghiêm khắc, không thích những câu hỏi mang tính thách thức ấy.

    Hơn nữa, cậu không muốn nhìn thấy ánh mắt thương hại từ chúng bạn học.

    "Tử viết: 'Ngô dữ hồi ngôn chung nhật, bất vi như ngu; thối, nhi tỉnh kỳ tư, diệc túc dĩ phát.

    Hồi dã bất ngu.'[3]"

    Cả lớp răm rắp đọc theo, ngoại trừ cậu.

    "Ai có thể đọc và giải thích lại về đoạn này?"

    Thầy cậu hỏi, "Không cần phải quá chi tiết đâu."

    Vì mải mê suy nghĩ về phần trước mà cậu đã lỡ mất phần này.

    Cậu học trò vội vã nhìn xuống sách, hốt hoảng vì không nhận ra vài mặt chữ.

    "Điện hạ!"

    "Thưa vâng?"

    Cậu giật bắn mình, ngước lên trả lời.

    "Ngài có thể đọc lại câu này không?"

    Hàng loạt con mắt hướng về phía cậu.

    Đầu trống rỗng, Khắc Xương dán mắt xuống trang sách, cố gắng giải mã hàng chữ Hán ngoằn ngoèo kia.

    Thầy thở dài và lặp lại câu hỏi.

    "Thưa... thưa thầy... là... là Tử viết... ngô dữ hồi ngôn chung nhật..."

    Lắp bắp một hồi, đọc sai vài chữ thì cũng được hết câu.

    "Thế câu này có ý nghĩa gì?"

    Thời gian trôi qua thật chậm.

    Không khí lớp học im ắng, làm Khắc Xương cảm thấy nỗi sợ càng lớn dần lên trong bụng.

    Mọi thứ như quặn thắt từ bên trong, đau đến khó thở.

    Thầy vẫn kiên nhẫn chờ cậu.

    Cuối cùng, Khắc Xương đành phải thừa nhận sự thật phũ phàng, "Thưa thầy, con... con không biết ạ."

    Tiếng cười khúc khích vang lên.

    Đám con trai như đang chờ mỗi giây phút khi vị vương gia bị bẽ mặt.

    Cậu từng nghe hết những lời nói của họ ngoài giờ học mỗi khi nghĩ cậu vắng mặt: "Xem ra Tân Bình vương cũng chẳng có tài cán gì!"

    Vị giảng quan nhíu chặt đôi mày, mặc kệ tiếng cười đùa mà chỉ tập trung vào cậu trò nhỏ.

    "Thần và điện hạ nói chuyện cả ngày trời," ông cúi xuống nói với cậu, giọng đầy ẩn ý, "ngỡ điện hạ chẳng có gì để hỏi, ấy là ngu ngốc.

    Nếu thần lui về mà xem xét đời tư của điện hạ, thì thấy ngài đã làm được theo đạo lý[4].

    Xem ra, các câu hỏi của ngài là thuộc vào luận lý khác nên mới không thể hỏi ở đây?"

    Khắc Xương vẫn không hiểu thầy đang răn dạy cậu điều gì.

    Cậu nghĩ thầy đang quở trách cậu ngu ngốc.

    "Nhan Uyên, hay Nhan Hồi, là người nước Lỗ và đệ tử của Đức Khổng.

    Ông là người thông tuệ, uyên bác, phẩm hạnh của bậc quân tử..."

    Thầy tiếp tục với bài giảng, còn Khắc Xương quá xấu hổ nên đã cúi gằm đầu, ngoan ngoãn nhẩm theo bài học cho đến hết giờ.

    Đương nhiên câu hỏi vẫn mọc ra như nấm, nhưng cậu cố gắng gạt chúng đi.

    Đây là lớp mà cậu phải ghi nhớ Luận Ngữ, không phải chất vấn lời dạy của Đức giáo Khổng.

    Trong thâm tâm, vị vương gia vẫn còn bất mãn.

    Tại sao một người Đại Việt như cậu lại phải ghi nhớ tên họ của cổ nhân phương Bắc?

    Tại sao Đại Việt ta không có chuyện tích về những bậc vĩ nhân được người đời xưng tụng như Khổng Tử?

    "Điện hạ," thầy gọi cậu, "xin hãy ở lại một lát."

    "Thưa, có chuyện gì ạ?"

    "Điện hạ không thể tập trung trong giờ học, hẳn là có lý do?"

    Khắc Xương không biết phải trả lời thế nào.

    "Thưa... thưa thầy, là con sai rồi ạ."

    Thầy cậu có vẻ không hài lòng trước câu trả lời này, nhưng ông không nói gì.

    Đôi mắt sắc bén ấy như đã nhìn thấu tâm trí cậu và đang chờ đợi một câu trả lời chân thật.

    Cuối cùng, ông thở hắt ra.

    "Vậy thì điện hạ ở lại chép phạt một trăm lần câu nói ấy trong chương Vi Chính, và viết cho thần một bài nêu ra suy nghĩ của ngài về tất cả những gì chúng ta học được hôm nay."

    "Vâng, con xin nhận."

    ***

    Cái nắng ban chiều vẫn là gay gắt nhất.

    Tiết thu chưa thể hoàn toàn thổi bay sức nóng bốc lên từ dưới mặt đất và phủ xuống từ trên mái ngói.

    Khắc Xương đang khoác lên người hai lớp áo, hy vọng sẽ không đổ quá nhiều mồ hôi trên đường tới điện Giảng Võ[5].

    Cậu đến một mình vì đã dành hết bữa trưa để chép phạt.

    Đầu choáng váng và bụng cồn cào, Khắc Xương đang nhai rau ráu đoạn kẹo lạc thì cảm thấy một cánh tay khoác lên vai mình.

    "Chú hai!

    Thì ra chú đang ở đây."

    "Ơ, anh cả..."

    Lạng Sơn vương lớn hơn cậu một tuổi mà khỏe gấp đôi, gấp ba lần cậu.

    Cú siết vai ấy thật nặng nề.

    "Chú hai không ăn trưa cùng bọn anh à?

    Sao lại ăn cái thứ này?"

    "Em phải ở lại chép phạt."

    Nghi Dân nheo mắt nhìn em trai, đánh giá bộ dạng uể oải rồi lắc đầu.

    "Thế thì lấy sức đâu mà tập võ, hử?

    Lần sau không được bỏ bữa nữa, có nghe không?"

    Thấy Khắc Xương chần chừ, Nghi Dân thở ra.

    "Thôi, để mai mốt anh xin phép thầy cho chú.

    Nếu có chép phạt, thì tối về rồi hẵng chép."

    "Vâng ạ."

    Khắc Xương không thích chép bài vào buổi tối, vì cậu muốn dành thời gian ấy cho việc khác.

    Nhưng anh cả không biết điều này.

    Nếu biết, anh sẽ lại cười nhạo cậu.

    Nghi Dân lục lọi túi đồ lỉnh kỉnh và lôi ra một quả chuối.

    "Đây, ăn thêm cái này vào!"

    Khắc Xương lặng lẽ nhận quả chuối và lột vỏ ra ăn.

    Cậu cảm thấy ánh mắt săm soi kia vẫn hướng về phía mình.

    Thế là cậu cúi đầu tránh né.

    "Thôi nào, chú hai đừng buồn nữa."

    Vẫn là cú siết vai ấy.

    Khắc Xương không dám né, cũng chẳng dám đẩy ra.

    "Vui lên đi chứ!

    Hôm nay sư phụ dạy đối kháng bằng côn đấy."

    Đối kháng là phần cậu sợ nhất.

    "Em còn chưa loan được côn..."

    Ngay cả thứ cơ bản ấy mà cậu còn làm không được, thì làm sao có thể sử dụng nó trong chiến đấu?

    "Anh cả ơi, có phải em ngu ngốc lắm không?"

    Anh cả cậu trợn mặt, như thể chính câu hỏi đó mới là ngu ngốc.

    Dường như anh ta chợt nhớ ra điều gì, bởi Nghi Dân đi lên và dừng trước mặt cậu.

    "Chú hai còn bận tâm chuyện ban sáng à?

    Anh có nghe qua rồi, nhưng anh thấy chẳng có gì đáng buồn cả."

    Anh cậu vung tay, thẳng thừng.

    "Nếu chú sai thì chú bị phạt.

    Còn lũ người kia, chậc, bọn chúng độc mồm độc miệng là giỏi.

    Kệ đi.

    Đều là đố kỵ cả đấy."

    "Đố kỵ ư?"

    "Ừm, là đố kỵ, một phẩm chất xấu.

    Chú là vương, họ là thần.

    Đó là tước vị đã định sẵn.

    Chú có quyền, họ thì không.

    Những thứ họ không sở hữu được thì họ sẽ tìm cách lấy đi của chú.

    Đừng để chuyện đó xảy ra, có nghe không?"

    Giá như Khắc Xương có được sự tự tin của anh cả thì tốt biết bao.

    "Thế thì em phải làm sao?"

    "Chú phải chiến đấu để giành lại nó."

    Nghi Dân giơ nắm đấm, hất cằm, ưỡn ngực, giọng trở nên hùng hồn.

    "Chú phải ngẩng cao đầu mà bước đi như một vị vương gia.

    Như anh này."

    Ôi!

    Thật chí lý!

    "Ồ, em hiểu rồi ạ.

    Em sẽ ghi nhớ lời dạy của anh cả."

    "Ừ, thế nhé!

    Anh đi trước đây."

    Nói rồi Nghi Dân chạy đi một mạch, vì anh ấy luôn muốn đến lớp sớm hơn mọi người để khởi động.

    Khắc Xương trông theo bóng hình năng nổ kia, những từ ngữ tán dương thay nhau hiện lên trong đầu.

    Anh cả thật là giỏi giang.

    Anh ấy luôn là hình tượng người anh mẫu mực trong lòng Khắc Xương.

    Nghĩ rồi cậu thử ngẩng cao đầu, bắt chước tư thế ban nãy.

    Cảm giác đúng là khác biệt hẳn!

    Cậu cảm thấy thật tự tin, thật mạnh mẽ, tràn đầy năng lượng đến lớp...

    "Oái!"

    Xem ra bậc thềm trước cửa điện không đồng ý với cậu rồi!

    Chú thích:

    [1] Nơi vua và các vị quý tộc học tập.

    [2] Trích câu 8, chương Vi Chính, Luận Ngữ.

    [3] Trích câu 9, chương Vi Chính, Luận Ngữ.

    [4] Đây cũng chính là ý nghĩa của câu 9 trong Vi Chính, Luận Ngữ.

    Thầy của Khắc Xương còn muốn nêu thắc mắc đến thói quen hay hỏi của cậu, rằng tại sao trong lớp cậu không hỏi gì dù có rất nhiều câu hỏi.

    [5] Nơi tập võ của vua, các vị quý tộc và con quan lớn.
     
    Ngoại Truyện 5: Quà Vặt Là Để Sẻ Chia
    Anh chẳng muốn học võ chút nào!


    Sân điện Giảng Võ hừng hực khí thế của đám môn sinh.

    Chân trần quét đất xoàn xoạt.

    Miệng hô hào theo từng nhịp đánh.

    Binh khí va chạm vào nhau nghe leng keng, kèm theo tiếng cười nói rổn rảng của đám thiếu niên từ một góc võ đài.

    Thật ồn ào và náo nhiệt.

    "Hây!"

    Khắc Xương cố tình đứng ở rìa ngoài, hàng cuối cùng.

    Cậu cũng đang hăng say luyện tập như bao người.

    Sau khi đã khởi động kĩ càng, cậu bắt đầu với thủ pháp cơ bản nhất.

    "Hạ, trung, thượng!"[1]

    Có điều, cậu thấy hai chân mình run rẩy và cú đấm liên hoàn đã không còn ra lực.

    Thầy cậu đang đi vòng quanh để chỉnh sửa động tác.

    Khi thầy đến gần, Khắc Xương vội vã đứng thẳng người lên, dùng hết sức lực để tống ra cú đấm vào chấn thuỷ.

    Cậu ngước lên nhìn thầy, trong ánh mắt có phần khẩn khoản.

    Thầy cậu là ngài Điện tiền chỉ huy sứ, ngày thường luôn đối đãi tử tế với cậu.

    Khắc Xương chỉ mong thầy sẽ không trách mắng cậu vì cú đấm nửa vời này.

    "Hạ, trung, thượng!"

    Quả vậy, thầy chỉ mỉm cười và dùng tay hạ nắm đấm của cậu xuống.

    Khắc Xương nhận ra mình đã đấm vào cổ chứ không phải chấn thuỷ.

    "Điện hạ, trung bình tấn của ngài vẫn còn chưa ổn.

    Hai bàn chân phải song song thế này..."

    Thầy từng nói, trung bình tấn tạo nên sự thăng bằng cho cơ thể.

    Thế mà đối với Khắc Xương, trung bình tấn khiến cậu loạng choạng, xiêu vẹo như cành cây non trước gió.

    "Tả đinh tấn!

    Trung bình tấn!

    Hữu đinh tấn!"[2]

    Mọi người bắt đầu thực hành các bộ pháp, di chuyển thành hình tròn.

    Khắc Xương lại thấy đầu óc quay cuồng.

    Nắng chiều tỏa chói chang lên đầu làm người cậu như bốc lửa, bức bối không thể tả.

    "Trảo mã tấn!

    Hạc tấn!

    Độc cước!"[3]

    Một cơn gió bất ngờ thổi qua, làm cho Khắc Xương ngẩn ngơ trong phút chốc.

    Cậu thần người ra đó, đầu óc như đang dạo chơi ở cõi nào.

    Ước gì cậu có thể hóa thành loài chim, tự do dang rộng đôi cánh bay theo làn gió...

    "Đảo sơn cước!"

    Khắc Xương bị tiếng hô làm cho tỉnh mộng, luống cuống xoay chuyển tấn đứng và vội vã tung ra đòn đá vòng cầu bằng mu bàn chân.

    Trong cơn bồn chồn, vị vương gia nhỏ tuổi có cảm giác một ánh mắt đang quan sát mình chằm chằm.

    ***

    "Ối!"

    Khắc Xương vừa loay hoay cất chiếc vòng cẩm thạch của mẹ vào túi vải thì bị va trúng từ phía sau.

    Cậu ngã sấp ra đất, chiếc vòng bị văng khỏi tay.

    "Điện hạ!

    Là thần đi đứng không cẩn thận, xin điện hạ thứ tội."

    "Ờ-ờm, ta... ta không sao cả."

    Khắc Xương nhặt lên chiếc vòng quý, là bùa hộ mệnh của Bùi gia và bảo vật duy nhất mẹ cậu để lại.

    Đúng là vừa tháo nó ra để luyện đối kháng thì cậu đã gặp tai nạn.

    Cậu xoay người ra sau thì thấy thủ phạm đang cung kính cúi đầu tạ lỗi.

    Người ấy là Lê Chí, con trai thứ hai của ngài Thiêm tri nội phiên viện sự.

    Tuy đồng trang lứa với cậu, cậu trai này đã được xem như thành phần tinh anh của lớp.

    Văn võ song toàn, làm Khắc Xương cảm thấy mình thật thua kém.

    Những con mắt xung quanh lại hướng về phía cậu.

    Tiếng xì xầm và chỉ trỏ của đám bạn học lại trồi lên như nấm mọc sau mưa.

    Lê Chí có vẻ như không quan tâm.

    Cậu nở nụ cười và đưa tay đỡ lấy vương gia.

    "Thưa điện hạ, xin cho phép thần được luyện tập đối kháng với ngài."

    "Thế... thế cũng được."

    Đây rõ ràng là một trận đấu không cân sức.

    Lê Chí có lẽ đã thừa biết điều đó, nhưng cậu ta vẫn không nương tay.

    Người này ra đòn nhanh như chớp, cây trường côn loan thiện nghệ trước khi nhắm vào sở hở trong thế phòng thủ của đối phương.

    Khắc Xương đỡ đòn một cách vô vọng, bị đầu côn đánh liên tiếp vào đầu, vào vai, vào lưng và cẳng chân.

    "Xin điện hạ hãy tập trung vào trận đấu!"

    Lê Chí nói to, cây côn xoay vòng biến thành lá chắn.

    "Thần sẽ không nhân nhượng đâu."

    Cơn đói từ buổi trưa, kèm cơn đau nhức âm ỉ đã hoàn toàn đánh quỵ sự tỉnh táo của cậu.

    Khắc Xương vừa trượt tay thì bị Lê Chí tấn công, một chiêu thức đơn giản đã tước đi cây côn.

    Cậu cúi xuống nhặt nó lên, lại bị người này tiếp tục tước vũ khí.

    Một lần.

    Hai lần.

    Rồi ba lần.

    Mọi người đang nhìn cậu.

    Thầy đang nhìn cậu.

    Tại sao họ chỉ nhìn cậu?

    "Xin điện hạ hãy dùng hết sức cho hiệp đấu này!"

    Trước mặt bao người, Khắc Xương không dễ dàng chấp nhận thua cuộc.

    Cậu hít một hơi thật sâu và xuống tấn, cố gắng vận dụng các chiêu thức thầy đã dạy lúc nãy để tấn công.

    Một bước tiến lên.

    Xoay gót chân.

    Thu vai.

    Cây côn đánh từ trên xuống.

    Cạch!

    Lê Chí đưa côn lên đỡ, mỉm cười hài lòng khi đối thủ quét cây côn từ dưới lên, nhắm vào phần cằm của cậu.

    Cạch!

    Hai người dần dần lấy được nhịp đấu.

    Mặc dù Khắc Xương cầm cự lâu hơn, cậu vẫn thuộc vào thế bị động.

    Không may cho cậu, cú bắt nhịp ấy thật ngắn ngủi.

    Đến hiệp thứ ba, Lê Chí đã nhìn ra điểm yếu của cậu.

    Cây trường côn quét đất, nhắm vào đôi chân run rẩy kia...

    Oạch!

    Cú ngáng chân bất ngờ khiến Khắc Xương không kịp áp dụng tư thế ngã an toàn nào.

    Đầu đập xuống đất, cậu cảm thấy khoang miệng vừa mặn vừa đắng, chắc là do ăn phải cát.

    Tai cậu ù đi, vô tình gạt hết tiếng cười nhạo của lũ bạn đang vang vọng khắp võ trường.

    "Này, chú hai ổn chứ?"

    Anh cả đỡ cậu đứng dậy và phủi bụi cho cậu.

    Trong tầm mắt, cậu thấy anh lườm toé lửa lũ người xấu tính kia, nghiến răng ken két.

    "Lũ chúng bây câm miệng..."

    Tất cả lập tức ngậm chặt miệng và quay đi chỗ khác.

    Thầy cậu bước tới giải vây trước khi Lạng Sơn vương phát hoả với chính các bạn học.

    Ngài mang theo vẻ mặt bình thản, như thể cậu học trò bị đối thủ đánh bầm dập tơi tả là chuyện thường tình.

    "Điện hạ, xin hãy đi theo thần."

    "Thưa, vâng."

    Đến một góc vắng vẻ, ông xuống tấn làm mẫu và trầm giọng, "Điện hạ hãy đứng trung bình tấn đến hết buổi học.

    Có như thế thì bộ pháp trong đối kháng mới hiệu quả."

    "Nhưng... thưa thầy..."

    "Chuyện gì thế?"

    Khắc Xương muốn giải thích với thầy về thể trạng của mình, nhưng trước ánh mắt nghiêm khắc và thất vọng kia, cậu đành nuốt từ ngữ xuống và cúi đầu làm theo.

    Phận là vương gia, cậu không được tỏ vẻ biếng nhác, càng không được dùng lý do lý trấu để biện minh cho sự vô dụng của mình.

    "Con..." cậu lí nhí, "con xin vâng."

    Thà chịu đựng nó thêm một chút.

    Chỉ một chút nữa thôi...

    Thời gian trôi qua chầm chậm.

    Chưa đến nửa tuần hương mà Khắc Xương đã muốn bỏ cuộc.

    Hai cẳng chân giờ đây đã mất hết cảm giác.

    "Anh hai!

    Anh luyện đối kháng cùng em nhé!"

    Khắc Xương từ từ mở mắt, trong cơn nửa mê nửa tỉnh thì nghe thấy giọng nói ríu rít của người đối diện.

    Người ấy nắm lấy cánh tay cậu.

    "Bệ hạ..."

    "Anh hai!

    Anh có nghe em nói gì không?"

    Tiếng nói khẩn thiết ấy hướng về người phía sau.

    "Thầy ơi, anh ấy sắp ngất đi rồi.

    Con nghe rằng anh ấy đã không ăn trước khi đến lớp.

    Thầy bắt phạt anh ấy như thế, thì làm sao anh ấy chịu nổi?

    Con xin thầy đừng phạt anh ấy nữa!"

    "Hạ thần tuân lệnh," thầy kịp cúi người bế lấy cậu, trước khi cậu ngã quỵ xuống.

    "Điện hạ, để thần đưa ngài vào trong nghỉ ngơi."

    Trong cơn mê man, cậu cảm nhận một bàn tay dịu dàng vỗ về trên lưng cậu.

    Vẫn là giọng nói quen thuộc ấy, vừa thương yêu vừa trách móc.

    "Chỉ muốn gánh lấy mọi sự và chịu đựng trong đơn độc ư?

    Tại sao điện hạ lại có thể dại dột đến như thế?"

    ***

    Bóng chiều ngả xuống lầu son gác ngọc.

    Trên con đường lát gạch xám, hai chiếc bóng nhỏ bé đang di chuyển chầm chậm, vai kề vai.

    Phía đằng sau, những chiếc bóng lớn hơn bước theo, không hề vội vã mà giữ khoảng cách vừa đủ.

    Đủ để không nghe ngóng được cuộc trò chuyện giữa hai vị vương tử.

    "Ban nãy, chú làm anh thật cảm kích.

    Xem như anh nợ chú lần này."

    Người anh thỏ thẻ, xem ra vẫn còn xấu hổ.

    Người em đang đi trước vài bước thì đột ngột xoay người lại, nở nụ cười răng sún tươi tắn.

    "Nợ nần ân nghĩa chi hở anh?

    Chúng ta đều là người nhà cả."

    Sợ anh mình không tin, cậu bé tiến lại gần, ngắm nghía biểu cảm của anh rồi nói, "Hôm nay anh hai đã vất vả rồi.

    Anh nên nghỉ sớm đi, không nhất thiết phải ghé vào cung Vạn Thọ đâu.

    Mẹ...

    Mẫu hậu chắc chắn sẽ hiểu mà."

    Khắc Xương bỗng dưng muốn òa ra khóc, nhưng trước mặt Hoàng đệ, cậu phải kiềm chế lại.

    Em trai cậu sao mà chu đáo quá!

    Cậu không hiểu, tại sao kẻ vô tích sự như cậu lại đáng nhận được sự quan tâm của hai người ấy.

    Thấy Bang Cơ vẫn tròn xoe mắt nhìn mình, Khắc Xương đột nhiên muốn thổ lộ tâm tư thầm kín nhất với em ấy.

    "Chú biết không, anh... thật ra... anh chẳng muốn học võ chút nào!"

    Bang Cơ chớp mắt.

    Khắc Xương nghĩ em trai sẽ cười nhạo mình, nhưng cậu bé lại nhón chân và nói nhỏ vào tai, "Anh hai à, thật ra thì, em cũng chẳng muốn học đâu.

    Nhưng anh thử nghĩ xem, với thân phận này, nhỡ đâu trong tương lai võ thuật sẽ cứu mạng chúng ta thì sao ạ?"

    Đó là chân lý mà Khắc Xương không thể chối cãi.

    "Chú ba nói đúng."

    Bang Cơ nghe vậy thì cười khúc khích.

    Cả hai vui vẻ đi tiếp, mãi cho đến lối rẽ vào cung của Thái hậu.

    Vị Hoàng đế nhỏ nắm lấy hai bàn tay của Khắc Xương, lay lay.

    "Vậy trẫm đi trước nhé!"

    "Xin bệ hạ bảo trọng."

    Hai người cúi chào nhau, và rồi chỉ còn một mình Khắc Xương.

    Nụ cười vụt tắt.

    Cậu đứng đó, lặng người trông theo bóng lưng em trai khuất dần sau khóm trúc.

    Cảnh sắc xung quanh như đổi qua một màu hiu quạnh, trống vắng.

    Phải chăng cậu cũng chìm vào cùng cảnh vật để không trở nên thừa thãi?

    Khắc Xương vội vàng xoay gót bỏ đi.

    Miễn là đi xa khỏi đây.

    Đi đâu?

    Cậu thật lòng không biết.

    Về cung điện của mình ư?

    Nhưng nơi ấy tối tăm lắm, cô đơn lắm!

    Căn nhà chính ba gian thật trống trải.

    Một mình cậu sẽ ngồi đấy, lặng lẽ ăn, lặng lẽ chép bài.

    Làn gió đêm lạnh lẽo sẽ lùa qua khe cửa, khiến ngọn đèn le lói tắt phụt.

    Bóng tối sẽ bao trùm và nuốt chửng lấy cậu.

    Không!

    Cậu không muốn về đấy chút nào.

    Bơ vơ, lạc lõng.

    Cậu chẳng biết phải đi đâu, về đâu.

    "Hức..."

    Ngày nào đến lớp cũng thật tệ, chỉ có hôm nay là tệ hơn cả.

    Bị thầy mắng phạt, bị bạn học cười chê.

    Khắc Xương quen với điều đó rồi, nhưng cậu vẫn buồn lắm.

    Cậu chỉ muốn trốn vào một góc – nơi mà không ai tìm thấy cậu – và khóc lên thật to.

    Rồi cậu nghe thấy tiếng sáo.

    Chú thích:

    [1] Đấm vào nhân trung (thượng), chấn thuỷ (trung) và hạ bộ (hạ), là một trong những bài tập cơ bản của võ cổ truyền.

    [2] Các tấn cơ bản của võ cổ truyền.

    [3] Các tấn cơ bản, kèm theo đá thẳng bằng ức bàn chân.
     
    Ngoại Truyện 5: Quà Vặt Là Để Sẻ Chia
    Con nào đáng với tước vị vương gia?


    Âm nhạc nói lên tâm trạng, và tâm trạng cũng nói lên âm nhạc.

    Khắc Xương đứng sững lại, đôi bàn chân chôn cứng trên nền lá thu.

    Cậu ngoái đầu về phía hồ sen, nơi phát ra tiếng sáo trúc.

    Mênh mang và trầm bổng.

    Thật thê lương!

    Nỗi buồn của người thổi sáo như gửi theo làn gió chiều muộn, thấm vào tâm can của vị vương gia nhỏ tuổi.

    Với trái tim nặng trĩu, cậu tự nhủ, phải chăng khi con người ta đang buồn rầu, thì cảm nhận của họ sẽ sâu sắc hơn?

    Sẽ thấu cảm hơn với những kẻ cùng chung nỗi niềm ấy?

    Từ khi nào mà đôi chân cậu đã đổi hướng, bước vội đến chiếc cầu đá bắc qua hồ.

    Tuy vậy, một nỗi lo lắng dần hiện hữu khiến cậu chùn bước.

    Cậu không biết mình có nên diện kiến người ấy, hay chỉ nên đứng đấy thưởng thức rồi lặng lẽ bỏ đi.

    Đang phân vân thì một đoạn luyến láy quen thuộc lọt vào tai, làm cậu lờ mờ nhận ra danh tính của người nghệ sĩ.

    Bóng lưng cao lớn cùng bộ quan bào xanh biếc như khẳng định phỏng đoán của cậu.

    Người ấy hoàn toàn không biết, hoặc là giả vờ không biết về sự hiện diện của thính giả dưới chân cầu.

    Tiếng sáo réo rắt mải mê ngân theo những ngón tay điêu luyện trên đoạn trúc.

    Khắc Xương nhìn lên, ngẩn ngơ.

    Từ lâu cậu đã đem lòng ngưỡng mộ người biết chơi nhạc cụ, mong muốn một ngày chính cậu có thể biểu diễn giống như vậy.

    Chỉ là cậu chưa dám thổ lộ điều này với ai.

    Dường như trong cung không ai đề cao và xem trọng những nghệ sĩ như cậu.

    Bài nhạc kết thúc bằng một đoạn ngân dài, như rút cạn hết hơi thở của người thổi sáo.

    Người ấy rũ vai, cúi đầu nhìn cây sáo quý trong tay.

    Trông thấy bóng hình cô độc kia, Khắc Xương không nỡ bỏ đi, nên cậu dè dặt bước lên cầu.

    Vài bước nữa là cậu sẽ đến được ngôi đình nhỏ giữa hồ.

    Vừa lúc người ấy nghe tiếng động phía sau.

    Khắc Xương đan các ngón tay vào nhau, cúi đầu, "Con kính lạy thầy ạ."

    Viên quan nở nụ cười, đáp lễ, "Hạ quan xin bái kiến điện hạ."

    Viên ngoại lang Lễ bộ Lê Tùng Tiết là thầy dạy nhạc mới của cậu.

    Mới chỉ học vài buổi nên Khắc Xương chưa biết gì nhiều về ông, ngoại trừ việc ông rất tài năng và chơi đàn bầu rất hay.

    Ông cũng rất hiền nữa, cậu nghĩ thế.

    Trong lớp, cậu không bao giờ thấy ông quở trách học trò, dù họ có làm sai hay không trả lời được câu hỏi.

    "Thưa thầy..."

    Khắc Xương rụt rè lên tiếng, "Bản tấu ấy, ở trong cung cấm này, con biết chỉ có thầy là thổi được hay đến thế."

    Ý cười của ông càng sâu, dù có chút gì mệt mỏi.

    Khắc Xương nhận ra quầng thâm dưới đôi mắt của thầy.

    "Điện hạ lại quá khen rồi," viên quan khẽ cúi đầu.

    "Ngài đến gặp hạ quan là có chuyện chi?"

    Đến lượt Khắc Xương bối rối.

    Cậu nào muốn nói ra sự thật, rằng nỗi buồn trong bản độc tấu kia đã dẫn đưa cậu đến đây.

    Cậu đã trải qua một ngày đầy mệt nhọc, và cậu hiểu thầy cậu cũng chẳng khác gì hơn.

    "Con... con không dám làm phiền thầy," Khắc Xương lí nhí đáp.

    "Chỉ là con đang đi về cung thì nghe được tiếng sáo của thầy, thế là sẵn ghé qua thôi."

    "Vậy thì thật là vinh hạnh cho hạ thần."

    Khắc Xương nghe vậy thì thở phào.

    ***

    Ánh hoàng hôn dần buông, phủ lên một sắc vàng cam ấm áp.

    Hai người cùng ngồi xuống chiếc ghế đá bên bờ hồ, dưới hàng dương liễu thướt tha.

    Lê Tùng Tiết lặng lẽ quan sát Tân Bình vương: đầu cúi thật thấp, các ngón tay đan vào nhau, khẽ siết lại.

    Đôi chân ngày thường đong đưa nay thõng xuống, đầu mũi giày chạm đất.

    Cậu bé mới chỉ bảy, tám tuổi – trạc tuổi con trai ông – thế mà trong ánh mắt kia đã mang theo sầu muộn và ưu lo của một người trưởng thành.

    Ông tự nhủ, phải chăng cái chốn cung đình ác nghiệt này đã tôi luyện nên những vị hoàng tộc già dặn, đủ già để sớm gánh lấy giang sơn.

    Họ như những chú chim non, chưa kịp đủ lông đủ cánh đã bị cơn gió lớn thổi bay khỏi tổ ấm.

    Buồn cười thay, Tùng Tiết nghĩ, chú chim non này có mọi thứ vật chất trên thế gian, nhưng lại thiếu thốn cái thứ đơn giản nhất – tình thương của bậc trưởng bối.

    Tình cờ là từ khi diện kiến Tân Bình vương, tấm lòng của một người cha đã thôi thúc ông muốn quan tâm đến cậu, lo lắng cho cậu.

    "Phải chăng điện hạ đang có ưu phiền?"

    "Thật ra thì..."

    Vị vương gia ngập ngừng, lóng ngóng đưa mắt nhìn ông.

    "Thưa thầy, trong các anh em con, có phải con là đứa trẻ kém cỏi nhất không?"

    "Tại sao điện hạ lại nói thế?"

    Tân Bình vương lại cúi đầu.

    Cậu bé quẹt mũi, giọng nghèn nghẹn, "Thầy là thầy của con, hẳn thầy đã biết..."

    Tùng Tiết như không thể tin vào tai mình.

    Tân Bình vương là một cậu bé sáng sủa.

    Ở lớp, tuy không lanh lợi hoạt bát như các vị vương tử khác, cậu luôn cần mẫn tìm tòi về âm luật và thích nghi nhanh chóng với các loại nhạc cụ bằng dây.

    Ông biết trong các anh em hoàng tộc, Hoàng thượng chỉ quan tâm đến nhạc khí cung đình, Lạng Sơn vương chẳng thiết tha gì với âm nhạc, còn Bình Nguyên vương ham thích sự sáng tạo bứt phá.

    Ông còn biết Tân Bình vương là người không thích khoa trương, nhưng không có nghĩa là cậu bé đáng bị gán vào hai chữ "kém cỏi".

    "... trong lớp, con chẳng thể sánh ngang bọn họ.

    Con không thể đánh võ như anh cả, lại không thể ghi nhớ cổ văn như em trai.

    Hôm nay, con bị giảng quan quở mắng ở viện Kinh Diên, lại bị sư phụ phạt đứng tấn ở điện Giảng Võ.

    Bạn đồng môn cười chê con, nói rằng con chẳng làm được trò trống gì..."

    Chưa nói xong, Khắc Xương vội quay mặt đi, hướng ánh mắt xa xăm về phía mặt hồ.

    "Thậm chí, họ nói... con nào đáng với tước vị vương gia?"

    "Ôi, lời nói con người thật độc địa!"

    Tùng Tiết buột lời cảm thán.

    Ông còn lạ gì miệng lưỡi người đời.

    Thuở còn non dại, ông đã ham vinh hoa phú quý chốn quan trường, để khi dấn thân vào nó rồi thì ông mới vỡ mộng.

    Ban đầu, ông bơ vơ lạc loài nên mới bị kéo vào những tranh đấu mưu quyền của các vị đại thần.

    Nhiều phe phái xâu xé nhau không ngừng nghỉ, như một đàn sói đói tranh giành miếng mồi ngon.

    Sau này, khi đã là một viên quan cấp trung ở bộ Lễ, ông cố giữ lấy vị trí trung lập, làm một kẻ ngoài cuộc.

    Nhưng ngoài cuộc không có nghĩa là ông không biết được bao nhiêu chuyện xấu xa, bao nhiêu lời gièm pha từ các phe cánh tả hữu trong triều.

    Ông chỉ không ngờ rằng, chẳng những người lớn mà cả lũ trẻ trong cung cũng gieo mầm xấu từ cái miệng.

    Tân Bình vương thật đáng thương!

    Cậu bé nào đáng bị dè bỉu như thế!

    "Điện hạ, ngài chớ nên tin vào những lời ác ý kia."

    "Thầy ơi, lỡ như họ nói thật thì sao?

    Người như con thì có tài cán gì?

    Nếu như... nếu con chỉ là một thường dân... há chẳng phải tốt hơn sao?"

    Lần đầu tiên trong đời, ông nghe một vị vương gia muốn từ bỏ tước vị.

    Tân Bình vương đã phải trải qua những điều gì để thốt ra những lời trên?

    Lần đầu tiên, Tùng Tiết không biết nên khuyên nhủ cậu bé thế nào.
     
    Ngoại Truyện 5: Quà Vặt Là Để Sẻ Chia
    Con cũng thích bánh gai lắm ạ!


    Hai thầy trò ngồi đó, chẳng ai nói năng gì.

    Như trút được bầu tâm sự, Khắc Xương cảm thấy lòng thật nhẹ nhõm.

    Cậu không mong thầy sẽ trả lời câu hỏi kia, vì đơn giản nó vốn không phải là câu hỏi.

    Nó là một lời khẳng định.

    Khắc Xương biết Viên ngoại lang không đồng ý với những lời nói kia, nhưng ấy là do ông chưa biết rõ về cậu.

    Về lâu dài, ông sẽ trở nên thất vọng về cậu.

    Một vị vương gia bất tài và vô dụng.

    Một nhân vật đáng bị lu mờ trong lịch sử.

    "Điện hạ, ngài hãy nhìn con dế này xem!"

    Thầy cậu bất ngờ lên tiếng, xoè ra lòng bàn tay.

    "Đôi cánh này, nó dùng để bay lượn trên trời.

    Đôi chân sau này, nó dùng để nhảy nhót trên cây.

    Một sinh vật chỉ sống trên cạn, đúng chứ?"

    "Thưa, quả đúng như thế."

    Khắc Xương đưa mắt nhìn chằm chằm con dế.

    "Con... cũng thích nghe tiếng dế kêu lắm."

    "Hừm...

    Vậy thì thần muốn hỏi điện hạ, nếu thần thả con dế này vào hồ, liệu nó có thể bơi nhanh bằng loài cá?"

    "Tất nhiên là không rồi ạ."

    "Tại sao lại như thế?"

    "Cá có đuôi nên bơi nhanh, còn dế không có đuôi.

    Thậm chí, con cá lớn có thể nuốt chửng con dế."

    Cậu vội vàng đỡ con dế nhảy từ tay thầy, rồi thả nó lên cây.

    "Con người ta cũng vậy," Tùng Tiết mỉm cười trước hành động ấy.

    "Có người sẽ như loài dế, và có người sẽ như loài cá.

    Mỗi người đều có tài năng và kĩ năng ở các lĩnh vực khác nhau.

    Không ai là vô dụng cả.

    Điện hạ nói mình không giỏi văn võ, thì ngài cũng sẽ giỏi thứ khác."

    "Giỏi... thứ khác?"

    "Họ làm vậy, nghĩa là nhìn xuống hồ rồi đánh giá con dế, hoặc nhìn lên cây rồi lại đánh giá con cá.

    Điện hạ, thước đo về sự giỏi giang và kém cỏi không bao giờ là tuyệt đối cả."

    Lời nói của thầy làm mọi thứ như được sáng tỏ.

    Thì ra bấy lâu nay cậu đã dùng sai thước đo để đánh giá bản thân.

    Với lại, cậu còn nhỏ, vẫn còn thời gian để khám phá tài năng của mình.

    "Chẳng giấu gì điện hạ, thần cũng chẳng phải văn hay võ giỏi gì đâu."

    "Thế... thầy giỏi thứ gì vậy ạ?"

    "Thần giỏi..."

    Tùng Tiết nháy mắt, "thổi sáo trúc.

    Thần cũng giỏi đan lưới và đánh cá."

    "Ồ!

    Con cũng muốn giỏi thổi sáo.

    Con... con muốn được giỏi như thầy."

    Viên ngoại lang cười to.

    Đây không giống như nụ cười giả tạo hay châm biếm cậu thường bắt gặp ở các vị quan khác.

    Khắc Xương nhận ra sự thuần hậu trong nụ cười này.

    Lần đầu tiên, cậu cảm thấy mình có thể tin tưởng người thầy đáng kính trước mặt.

    Ọt ọt...

    Khắc Xương ôm bụng, phát hiện đã quá giờ cơm chiều.

    Trời đã chập choạng tối, mà cậu cần phải đi một quãng khá xa để về cung của mình.

    Cậu chỉ hy vọng về đến nơi thì đồ ăn vẫn còn ấm.

    Đang nghĩ đến con đường ngắn nhất vòng qua điện Kim Loan thì thầy cậu chìa ra một cái bánh gói lá vuông vức.

    "Điện hạ, đây là bánh cốm của thần.

    Ngài ăn vào đỡ cho cơn đói."

    Ôi, sao mà thầy hiểu ý cậu quá!

    Khắc Xương thích bánh cốm lắm!

    "Con xin nhận.

    Con cảm ơn thầy."

    Cậu nhận ngay cái bánh cốm, lột vỏ ăn tại chỗ.

    Ăn ngon lành xong, cậu gói phần lá nhét vào tay áo và cúi đầu.

    "Thưa, con xin phép được về trước."

    "Vậy thì hạ quan cũng xin phép cáo từ.

    Điện hạ về cung cẩn thận."

    Với năng lượng từ chiếc bánh cốm, Khắc Xương đủ sức chạy nước rút về kịp bữa cơm chiều.

    ***

    Đến giờ Ngọ, buổi học âm nhạc đã kết thúc.

    Hôm nay Viên ngoại lang đã dạy cho bọn trẻ về kĩ thuật vỗ lên và láy rung của đàn bầu trong dân ca quan họ, hai kĩ thuật phổ biến mà ông thường áp dụng.

    Ông ngồi xếp bằng trên chiếu, loay hoay thu dọn mớ giấy tờ dưới bàn, rồi cất đàn vào tủ gỗ.

    Trong tầm mắt, Tân Bình vương đang cúi người, hì hục nhấc cây đàn to quá khổ lên, phụ giúp ông dọn dẹp.

    Từ buổi trò chuyện hôm nọ, vị vương gia luôn tìm cách bắt chuyện với thầy mình.

    Ánh mắt đượm buồn vẫn còn vương vấn, Tùng Tiết lặng lẽ quan sát cậu học trò nhỏ, nhưng cậu bé đã có cố gắng và tiến bộ rất nhiều.

    Ví như hôm nay, cậu bé đã hoàn thiện bài thực hành trong vòng chưa đến nửa canh giờ.

    Thật là vượt trên cả mong đợi!

    Tuần trước, ông đã có một buổi thảo luận tình hình học tập và đề đạt giải pháp với Kinh Diên giảng quan Trần Phong.

    Ngài ấy sau khi nghe mọi sự về Tân Bình vương đã nghiêm khắc chấn chỉnh thái độ của các cậu bé ngỗ nghịch kia.

    Tùng Tiết nghe vậy thì cũng lấy làm vui mừng.

    "Điện hạ, đã đến giờ cơm rồi."

    Tùng Tiết đỡ lấy thân đàn trên tay cậu bé.

    "Ngài nên đi theo mọi người.

    Không cần phải nhọc công đâu."

    "Thưa, con... con chỉ muốn giúp thầy thôi ạ.

    Chốc lát con ăn trưa một mình cũng được."

    Trước ánh mắt quyết tâm ấy, Tùng Tiết đành phải giao chút việc vặt cho cậu.

    Nếu có người bắt gặp thì ông sẽ gặp rắc rối to.

    Ọt ọt ọt...

    Khắc Xương đang quỳ gối lau bàn thì ôm bụng, mặt ửng đỏ.

    Tùng Tiết bật cười, khẽ lắc đầu.

    "Điện hạ, ngài cũng nghe rồi.

    Cái bụng đang hối thúc ngài đi ăn đấy!"

    "Thầy ơi," cậu đứng dậy và bước tới chỗ của ông, "thật ra... con...

    đang thèm bánh cốm của hôm nọ.

    Thầy có mang theo ít bánh cốm không hở thầy?"

    Thấy thầy mình không trả lời mà chỉ mỉm cười, cậu lắp bắp nói tiếp, "Bánh... bánh cốm trong cung không ngon bằng... bằng bánh cốm của thầy.

    Ở đây chẳng có nhiều quà vặt.

    Thái giám cũng chẳng biết mua đồ ngon...

    Thầy đã mua chúng ở đâu vậy?"

    "Thần đã mua chúng ở làng Vòng."

    "Ồ.

    Con nghe nói cốm làng Vòng là ngon nhất Đông Kinh."

    Một lần nữa, vương gia lại làm ông nhớ đến con trai mình.

    Thằng cu ở nhà cũng thích vòi quà vặt như vậy.

    "Thần không mang bánh cốm..."

    Mặt vương gia hơi xìu xuống.

    Thế là Tùng Tiết ngồi xuống hẳn, lấy từ trong túi ra một bọc vải nhỏ và mỉm cười tinh nghịch.

    "... nhưng," ông mở bọc vải ra, để lộ phần bánh vuông vắn, "thần có mang vào ba chiếc bánh gai này..."

    "A!

    Thầy ơi, con... con cũng thích bánh gai lắm ạ!"

    Quả như dự đoán, cậu bé mê tít nó.

    Vẻ mặt hớn hở khi ăn của cậu cũng chính là món quà của ông.

    Từ khi biết được Tân Bình vương yêu thích các loại quà vặt dân dã, Tùng Tiết luôn mang theo ít quà mỗi lần đến lớp.

    "

    Sau này... thầy có thể mua thật nhiều cho con được không?

    Con thích ăn quà này lắm!"

    Viên quan hơi chần chừ.

    Tân Bình vương thích quà vặt như thế, nhưng ăn nhiều quá lại không tốt.

    Ăn quà nhiều thì sẽ bỏ ăn bữa chính.

    Đã vậy, cậu bé đang vào độ tuổi thay răng, không nên ăn quá nhiều đồ ngọt.

    "Thầy đừng lo.

    Con sẽ trả lại..."

    "Điện hạ," Tùng Tiết vội vã cắt ngang, "thần không thể làm thế!"

    Vị vương gia nhỏ tuổi cúi đầu, quay mặt đi chỗ khác.

    Tùng Tiết cảm thấy rất khó xử.

    Một mặt, ông muốn nuông chiều cậu hết mực.

    Mặt khác, ông tự nhắc nhở phải giữ ý mối quan hệ vương-thần.

    Tân Bình vương xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này, dù điều đó có giản đơn như phần bánh gai trong bàn tay ông.

    "Vương gia điện hạ," Tùng Tiết thốt lên, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên chiếc vai kia.

    Cậu bé giật nảy, theo phản xạ định hất ra, nhưng rồi phát hiện người đó chỉ là thầy mình.

    "A, thưa thầy?"

    "Thần có một đề xuất này.

    Nếu điện hạ chăm chỉ học tập trên lớp, thần sẽ luôn có quà cho ngài."

    "Thầy sẽ mang nhiều cho con chứ?"

    "Thần sẽ mang vào thật nhiều quà cho điện hạ."

    "Vậy thì con xin hứa với thầy," cậu nghiêm trang nói, "con sẽ luôn chăm chỉ học tập.

    Con sẽ là một học trò giỏi giang của thầy."
     
    Ngoại Truyện 5: Quà Vặt Là Để Sẻ Chia
    Con là học trò giỏi giang nhất của ta.


    Viên ngoại lang Lê Tùng Tiết đang đứng bên cạnh khóm trúc xanh rờn được trồng trước cửa điện Thừa Hoa của Tân Bình vương.

    Sau buổi thiết triều sáng nay, vương gia đã ngỏ ý mời ông đến chơi.

    Dạo đây, tên ông lại nằm trong bản tấu xin thăng chức, làm ông một phen đau đầu tìm cách thoái thoác.

    Thái hậu và Hoàng thượng tin dùng ông, nhưng ông chẳng ham gì quyền cao chức trọng.

    Ông cũng chẳng thiết tha gì bổng lộc triều đình.

    Trước mớ công việc chất đống ở hàm tam phẩm, tứ phẩm, Tùng Tiết biết tương lai của ông sẽ không còn mấy khả quan nữa.

    Ông rất cần một buổi giải lao.

    Một người hầu ra tiếp ông, dẫn ông đến chính điện, nơi vị vương gia trẻ đang đợi sẵn.

    Hôm nay trông cậu thật rạng rỡ.

    Vừa thấy ông, cậu đã nở nụ cười tươi rói và đan tay vái chào.

    "Lạy thầy.

    Con thật vui mừng vì thầy đã đến."

    "Hạ quan bái kiến Tân Bình vương."

    Đợi những người hầu lui khỏi, Khắc Xương phấn khích mở cửa vào trong, vừa kéo tay ông vừa huyên thuyên không ngớt.

    "Thưa thầy, đoạn tấu lần trước thầy đưa, con đã luyện cho thuần thục.

    Con đã thử gảy các đoạn ngân, đoạn láy, và thêm vào hai đoản bình thanh ở dòng thoại thứ tư.

    Con cũng thử lược đi một phân khúc để khớp với phần ca.

    Rồi đến hai hôm trước, con đã soạn ra một đoạn phụ hoạ bằng đàn tranh.

    Con đã chép lại cả vào đây, để hôm nay con xin được biểu diễn cho thầy nghe..."

    Trước sự hăng hái của cậu học trò cưng, Tùng Tiết vui vẻ lắng nghe, đầu gật gù.

    Đã bao năm trôi qua, ông đã không còn nhận ra cậu bé con rụt rè và tự ti nữa rồi!

    Vương gia nay đã là một thiếu niên tài hoa xuất chúng.

    "Để con mang đàn ra.

    Thầy muốn nghe đoạn nào trước ạ?"

    "Từ từ nào con."

    Ông đặt tay lên vai cậu.

    "Ta đã đến đây chơi, thì chủ nhà cũng nên mời ta xơi nước trước chứ?"

    "Ấy, con quên béng mất!

    Xin thầy đợi con một lát."

    Thật không ngờ, một kẻ như ông lại có phúc được gọi vương gia như con.

    Chính Khắc Xương đã một mực bắt ông hứa phải thay đổi xưng hô khi chỉ có hai người họ.

    Ông trời cũng thật trớ trêu.

    Khi ông vừa thầm nhận đứa trẻ này làm con thì ông lại mất đi đứa con của chính mình.

    Khắc Xương mời ông ngồi xuống ghế, rót trà ướp sen từ hồ Dâm Đàm và bày ra hai dĩa.

    Một dĩa đựng trầu cau, còn dĩa kia đầy ắp các loại bánh kẹo.

    Nào là bánh cốm, bánh gio, bánh gai, kẹo vừng, kẹo mạch nha, kẹo lạc – những thứ quà vặt dân dã cậu đã yêu mến từ lâu.

    Tùng Tiết nghĩ một phần cũng do ông đã chiều hư cậu.

    Biết làm sao, khi vị vương gia đã giữ đúng lời hứa năm nào và trở thành học trò ưu tú nhất của ông.

    "Hôm nay con mời thầy đến đây, không chỉ để nghe đàn đâu."

    Khắc Xương đẩy dĩa quà vặt đến trước.

    "Thầy đoán xem, lần này con đã làm được món gì?"

    "Hừm, để ta đoán nhé?"

    Ông quét mắt qua các loại bánh gói lá, rồi cầm lên chùm bánh gio.

    "Tuần sau là Tết Đoan Dương, hẳn là con muốn làm thử món này."

    "Đúng rồi ạ."

    "Ồ, làm bánh gio nhiêu khê lắm.

    Con giỏi thật đấy!"

    "Thầy ăn thử đi ạ."

    Ông dán mắt vào chiếc bánh gio hình tam giác trong lòng bàn tay, thầm tán thưởng sự khéo tay của người nghệ nhân.

    Nó rất giống với chùm bánh mà ông thấy ở phiên chợ Bưởi ngày kia.

    Dây lạt buộc chặt vừa phải.

    Lá tre ngả sắc vàng nhàn nhạt.

    Mở lớp vỏ là phần bột nếp cái pha nước gio trong veo, thêm phần nhân đỗ xanh dừa trắng thơm phức, đậm đà.

    Cậu bé này không bao giờ làm ông hết ngạc nhiên.

    Khắc Xương không chỉ muốn thưởng thức quà ngon, cậu còn muốn tự tay làm ra chúng.

    Vài lần cậu đã đòi đi theo ông đến các làng nghề truyền thống, sau đó vào ngự trù phòng vào canh khuya để làm thử.

    "Ừm, bánh này ngon lắm.

    Là ngon nhất kinh kì!"

    Khắc Xương nghe thế thì cười tít mắt.

    Hai thầy trò vừa ăn uống vừa hàn huyên.

    Ông và cậu chủ yếu nói về nhạc, kịch và mấy chuyện cỏn con.

    Rồi Khắc Xương gảy lên bản tấu của ông.

    Gảy đàn bầu và hát ngân nga.

    Cậu sẵn sàng phản biện về những thay đổi trong bản tấu mới.

    Tùng Tiết không ngại lắng nghe phần cải biên, vì theo ông, cái hay của nghệ thuật chính là sự biến hoá khôn lường.

    Một học trò tài năng như Khắc Xương cần giữ lấy tư duy này.

    Gảy hết nốt ngân cuối, Khắc Xương bỗng rơi vào trầm mặc.

    Vị vương gia cúi đầu nhìn vào chiếc móng gảy bằng ngà, bàn tay trái như bỏ quên trên cần đàn.

    "Chẳng hiểu sao," giọng cậu nói nhẹ tênh, "con cảm thấy vui quá."

    Tùng Tiết quyết định giữ im lặng, kiên nhẫn chờ đợi một lời giải thích.

    "Năm xưa, thầy đã bảo con không phải là kẻ vô dụng.

    Con không giỏi văn giỏi võ, thì sẽ giỏi thứ khác."

    Cậu ngẩng đầu lên, mỉm cười về phía thầy.

    "Mãi đến giờ con mới nghiệm ra, thứ khác ấy, chính là thứ này."

    Bàn tay mân mê cây đàn bầu trước mặt, Khắc Xương như muốn ôm trọn nó vào lòng.

    "Ta cũng mừng cho con."

    Đây là ông đã hoàn thành nhiệm vụ của chính mình.

    Đây là ông đang trên cả hoan hỉ.

    "Từ trước đến nay," Tùng Tiết nói thật to và rõ, "con là học trò giỏi giang nhất của ta."

    Khắc Xương nghe thế thì mím chặt môi và cúi gằm đầu.

    Đôi vai kia khẽ run lên.

    Không lâu sau, ông nghe thấy tiếng sụt sịt.

    "Thầy... hic... thầy ơi... con... hic... con..."

    "Ôi, cái cậu bé này!"

    Ông tiến lại, cúi xuống lau nước mắt cho cậu.

    "Bảo là vui mà sao lại khóc thế hở con?"

    Tuy có khiến cậu học trò khóc ngon lành, ông không hối hận khi đã nói ra những lời này.

    Khắc Xương xứng đáng được nghe chúng hơn bao giờ hết.

    Cậu nên biết trên thế gian vẫn có người yêu thương và tự hào về cậu.

    "Thưa thầy," Khắc Xương bỗng nói, "con biết mình còn giỏi một thứ khác nữa."

    "Là thứ gì thế?"

    "Hì hì," cậu bước tới bàn và bốc lên một miếng kẹo vừng, "con còn giỏi ăn quà nữa."

    "Ha ha ha...

    Quả nhiên là thế!"

    "Thật ra... con thấy âm nhạc và quà vặt có sự tương đồng."

    Khắc Xương đăm chiêu, "Người ta có thể sống mà không biết đến âm nhạc.

    Người ta có thể dùng bữa chính mà không ăn đến quà vặt.

    Nhưng nếu thiếu chúng thì cuộc đời này sẽ vô cùng buồn chán và vô vị."

    Tùng Tiết gật đầu, "Con nói đúng lắm."

    "Bởi thế, sau này con muốn soạn tác nhiều bản tấu, làm ra nhiều món quà vặt, rồi mang chúng tặng hết cho bách tính.

    Âm nhạc và quà vặt vốn là để sẻ chia."

    Nói rồi Khắc Xương nhoẻn miệng cười.

    Nụ cười của chiếc kẹo vừng dính trên hàm răng đen.

    Nụ cười mang theo sự chân thành và mộc mạc hiếm có từ bậc vương giả.

    Tùng Tiết tự nhủ, ông nhất định sẽ làm mọi thứ để cậu có thể giữ mãi nụ cười này.

    "Vậy thì ta sẽ giúp con thực hiện những mong muốn ấy."

    -Hết-
     
    Ngoại Truyện 5: Quà Vặt Là Để Sẻ Chia
    Lời tác giả


    Phù!

    Cuối cùng cũng xong ngoại truyện cho quyển 3 (có sớm quá không ta?).

    Thôi thì mình muốn nói đôi lời...

    Viên ngoại lang Lê Tùng Tiết (huý là Ngoạt, hiệu là Đình Lễ) chính là ông bác lái đò đáng mến xuất hiện trong chương 28 và 45 của quyển 1, bộ truyện Nắng Trên Vườn Vải (có giới thiệu thêm trong album hồ sơ nhân vật).

    Ông là nhân vật hư cấu, là hình tượng người thầy, người cha, người bạn thân của Tân Bình vương Lê Khắc Xương (tự là Yến Xuân, hiệu là Lam Thiên Đạm Am).

    Bản thân mình đọc chính sử, thấy Khắc Xương được miêu tả là người có tính cách khiêm nhường, cần kiệm, không ham danh lợi, thì hẳn từ nhỏ cậu phải có một tấm gương tốt nào đó để noi theo.

    Thế là mình xây dựng lên ông bác này để dẫn dắt và bầu bạn Khắc Xương trong suốt khoảng thời gian cậu trưởng thành trong cung cấm.

    Khắc Xương bắt chước thầy mình rất nhiều (đúng là thầy nào trò nấy), từ cách đối nhân xử thế cho đến gu âm nhạc và thời trang.

    Ngoài ra, Lê Tùng Tiết sẽ đóng vai trò khá quan trọng trong các vụ án sau này.

    Còn hai người thầy kia của Khắc Xương, ngài Điện tiền ty đô chỉ huy sứ Nguyễn Đức Trung và Đô ngự sử Trần Phong, sẽ xuất hiện ở phần 2.

    Về vụ Lê Khắc Xương không giỏi cả văn lẫn võ, đó là cảm nhận và suy luận riêng của mình.

    Nếu giỏi văn, với tước vị vương gia ông có thể dễ dàng nhập hội Tao Đàn, cùng các bậc anh tài sáng tác và để lại những tác phẩm nổi bật cho đời sau.

    Nếu giỏi võ, ông có thể cùng em trai điều binh chinh phạt Chiêm Thành.

    Nhưng không.

    Khắc Xương khá mờ nhạt trong lịch sử, nên phải có lý do cá nhân nào đó.

    Một, là do ông thích sống đạm bạc, vui thú điền viên mà không màng thế sự, chỉ thích chạy ra ngoài cung chơi nhằm am tường cuộc sống của bách tính.

    Hai, mình đoán là do ông giỏi âm nhạc, đặc biệt là hát xướng, nhưng thời đó con nhà hát xướng bị xem thường nên giá trị của ông trong mắt sử gia và các nhà Nho phong kiến cũng giảm sút.

    Dù không biết nhiều về Lê Khắc Xương, mình nghĩ trên nhiều khía cạnh nhân vật này vẫn rất đáng để khai thác trong truyện dã sử.

    Còn vụ vương gia thích ăn quà, thì đó chính là tác giả đang nhớ về quà vặt sau nhiều năm xa xứ, viết để bày tỏ sự thèm khát là chính, giới thiệu văn hoá ẩm thực Việt Nam là phụ.

    Nói vậy thôi chứ một chi tiết nhỏ ở gần cuối chương 53 của quyển 2 có giới thiệu về sở thích đặc biệt này của Khắc Xương.

    Mọi người đi qua nhớ ném tim, gạch và share cho tác giả nha!

    Thân mến,

    Ký tên: Trí Toàn Minh Đăng

    P.

    S.

    Đây là truyện dã sử, có nhiều tình tiết hư cấu.

    Tác giả có tham khảo nguồn nhưng chủ yếu vẫn là dựa vào kinh nghiệm (võ học) và hiểu biết của bản thân, không thể xác thực hoàn toàn, nên xin mọi người đừng đồng nhất với chính sử.

    P.

    S.

    S.

    Hình minh họa phía trên là Tân Bình vương Lê Khắc Xương (phía sau) và Bình Nguyên vương Lê Tư Thành (phía trước) lúc 17 và 15 tuổi.

    Hoạ sĩ: Joanne Poon.

    Tài liệu tham khảo:

    1.

    Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục - Quốc Sử Quán Triều Nguyễn

    2.

    Lịch Sử Võ Học Việt Nam - Phạm Phong

    3.

    Luận Ngữ - nhiều tác giả

    4.

    Tứ Thư Bình Giải - Lý Minh Tuấn
     
    Back
    Top Dưới