Tại giao điểm nghiệt ngã của hai thực tại rạn nứt, nơi ranh giới giữa sự tan biến vĩnh viễn và một khởi đầu mới chỉ mỏng manh như một sợi tơ trời, chúng tôi đã lao vào nhau.
Đó không đơn thuần là một cuộc hội ngộ, mà là một sự va chạm khốc liệt của hai linh hồn đã bị giày vò đến kiệt cùng.
Không còn nỗi tự ti của tuổi trẻ ngăn trở, không còn lớp khẩu trang che giấu những vết thương lòng rỉ máu, chỉ còn hai bản thể trần trụi, khát khao sự thuộc về hơn cả hơi thở.
Khi môi chúng tôi chạm nhau, một xung lực vĩ đại bùng nổ, mạnh mẽ đến mức đảo lộn mọi quy luật của hư vô.
Một vụ nổ ánh sáng đan xen giữa sắc trắng tinh khôi của Tòa tháp và sắc đỏ rực lửa của Vườn Hồng tỏa ra, thiêu rụi mọi ảo ảnh.
Tòa tháp Trắng sụp đổ thành những hạt bụi ký ức li ti, Vườn Hồng tan biến vào lãng quên vĩnh viễn.
Mọi xích xiềng của ám ảnh, mọi bản án của định kiến và sự dằn vặt chính thức bị xóa sổ trong một khoảnh khắc huy hoàng đến nghẹt thở.
Chúng tôi đã cùng nhau thiêu cháy địa ngục của chính mình để hồi sinh.
Khi tâm trí tôi tìm lại được phương hướng giữa những mảnh vỡ của không gian, thứ đầu tiên tôi cảm nhận được không phải là cái lạnh lẽo của hư vô, mà là mùi đất ẩm nồng nàn sau một cơn mưa bóng mây và tiếng rì rào của cỏ dại.
Tôi khẽ mở mắt, thấy mình đang nằm trên một bãi cỏ xanh ngắt, mượt mà như nhung.
Phía xa kia, những dãy núi trùng điệp khoác lên mình tấm áo sương mù bảng lảng, huyền ảo như một bức tranh thủy mặc của một bậc danh họa nào đó.
Ánh nắng hanh hao của buổi chiều tà nhuộm vàng không gian, mang theo cái ấm áp dìu dịu của một ngày sắp tắt nhưng đầy hy vọng.
Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ không còn vang vọng u uất mà tràn đầy nhựa sống, như đang hoan ca chào đón những kẻ lữ hành vừa trở về từ cõi chết.
Đây chính là "Cõi đệm" — một bến đỗ bình yên được kiến tạo cho những kẻ đã dũng cảm đi xuyên qua địa ngục cá nhân, những kẻ đã dám đối diện với bóng tối của chính mình để tìm về phía ánh sáng.
Ở nơi này, chúng tôi không còn bị giam giữ trong hình hài của những thiếu niên mười bảy tuổi đầy rẫy bất ổn và mặc cảm.
Thời gian bắt đầu chảy trôi một cách chân thực, dịu dàng và đầy bao dung.
Theo năm tháng trôi qua, tôi không còn sợ hãi sự tàn phá của thời gian, ngược lại, tôi hạnh phúc đón nhận những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt mỗi khi cười, và cả những sợi tóc bắt đầu bạc trắng đầu như mây.
Chúng tôi cùng nhau dựng lên một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ bên bờ suối, nơi tiếng nước chảy róc rách qua những khe đá trở thành bản nhạc nền vĩnh cửu cho cuộc sống bình dị mà chúng tôi hằng mơ ước ở trần thế.
Hải Triều của tôi giờ đây không còn là cậu học sinh trầm mặc, giấu mình sau lớp khẩu trang đen đầy bí ẩn và đau đớn.
Cậu đã trở thành một người thầy thuốc, một nhà hiền triết của thung lũng.
Với vốn kiến thức Hóa học uyên thâm từng khiến tôi vừa ngưỡng mộ vừa tự ti năm xưa, cậu dành cả ngày để nghiên cứu về các loại thảo mộc dại, chiết xuất những tinh chất quý giá từ nhành bạc hà hay đóa hoa rừng để xoa dịu nỗi đau cho những linh hồn mới lạc bước đến đây còn đang bàng hoàng, run rẩy.
Nhìn cậu đứng giữa nắng mai, hơi thở hòa nhịp nhàng với cỏ cây, tôi hiểu rằng cậu đã thực sự được chữa lành.
Cậu không cần che giấu gương mặt mình nữa, bởi ở đây, sự yếu đuối hay mạnh mẽ, sự sống hay cái chết, đều được trân trọng như một phần của sự vẹn toàn.
Còn tôi, tôi đã rũ bỏ hoàn toàn lớp vỏ tự ti của cô gái năm mười bảy tuổi — kẻ luôn thấy mình nhỏ bé và tầm thường trước tài năng rực rỡ của người mình yêu.
Trong sự tĩnh lặng của thung lũng, tôi nhận ra một chân lý đơn giản nhưng quý giá: giá trị của một con người không nằm ở sự so sánh hơn thua với bất kỳ ai, mà nằm ở sự chân thành và can đảm mà họ trao đi.
Tôi học cách làm gốm, để đôi bàn tay mình lấm lem bùn đất nhưng tâm hồn thì bay bổng trong sự sáng tạo tự do.
Những chiếc bình, chiếc bát tôi nặn ra có thể không tròn trịa theo quy chuẩn, đôi khi méo mó hay nứt nẻ, nhưng chúng chứa đựng linh hồn và hơi ấm của một người đã biết yêu thương chính mình.
Tôi học cách thêu thùa, thêu lên những tấm vải thô hình bóng của núi rừng, của Hải Triều, và của chính niềm vui đang nảy nở trong lòng.
Mỗi đường kim mũi chỉ đều là một lời tạ ơn gửi đến định mệnh.
Những người bạn cũ — Hoàng, Duy và Nhiên — thỉnh thoảng lại xuất hiện dưới hình hài những người lữ khách phương xa ghé qua thung lũng.
Họ không còn là những thực thể canh giữ hay những bóng ma ngăn cản lối về của chúng tôi nữa.
Họ trở thành những tri kỷ, cùng chúng tôi ngồi bên đống lửa bập bùng khi màn đêm buông xuống, cùng uống trà và kể cho nhau nghe về những lỗi lầm thời trẻ, về sự bao dung của hiện tại.
Nhiên — cô bạn thân nhất của tôi, người đã từng chứng kiến mọi vụn vỡ của tôi ở trần gian — thường ngồi bên tôi trên bục cửa gỗ, nắm chặt đôi bàn tay đã chai sần vì làm gốm của tôi, mỉm cười với ánh mắt lấp lánh như những vì sao trên bầu trời thung lũng:
"Mày đã làm được rồi, con bạn của tao.
Mày đã tìm thấy thiên đường của chính mình mà không cần phải trở thành một ai đó hoàn hảo theo mắt người đời."
Chúng tôi sống những ngày tháng vĩnh hằng ấy, không một chút sợ hãi về việc bị biến mất hay một lần nữa cái chết sẽ tìm đến.
Bởi lẽ, khi hai tâm hồn đã tìm thấy nhau và hòa quyện trong sự vĩnh cửu của sự chân thành, cái chết chỉ còn là một khái niệm xa xỉ không tên.
Vào một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ nhất mà tôi từng được thấy trong cả hai cuộc đời, khi mặt trời đỏ rực như một khối thạch lựu khổng lồ từ từ lặn xuống sau đỉnh núi sương mù, Hải Triều nắm lấy tay tôi.
Đôi bàn tay chúng tôi giờ đây đã già nua, chằng chịt những vết nhăn và đồi mồi của thời gian, nhưng hơi ấm tỏa ra từ lòng bàn tay cậu vẫn vẹn nguyên, nồng ấm như đêm giao thừa năm ấy — cái ấm áp có thể sưởi lạnh cả một kiếp người cô độc.
Cậu nhìn về phía chân trời xa xăm, giọng nói trầm ấm pha chút phong sương khẽ vang lên trong gió: "Nhiên này, cậu có biết không?
Hóa học thực chất là nghệ thuật của sự kết hợp.
Các nguyên tố đơn lẻ đôi khi rất độc hại, rất bất ổn hoặc vô nghĩa, nhưng khi kết hợp lại đúng lúc, đúng người, chúng tạo ra một chất mới hoàn toàn khác biệt và bền vững.
Chúng ta cũng vậy...
Chúng ta là sự kết hợp của hai nỗi đau, hai sự vụn vỡ để tạo ra một niềm bình yên duy nhất."
Tôi tựa đầu vào vai cậu, nhắm mắt lại để cảm nhận sự hiện diện tuyệt đối của tình yêu trong từng tế bào.
Mùi hương bạc hà — thứ mùi hương từng gắn liền với bệnh tật, với sự lừa dối và nỗi đau, nay đã trở thành hương vị của sự giải thoát và thanh thản — thoang thoảng dịu dàng trong gió ngàn.
Chúng tôi đã đi một quãng đường thật dài, dài hơn cả một kiếp người, băng qua những tầng không gian rạn nứt và những địa ngục tâm linh được xây dựng từ sự hèn nhát của cha mẹ và sự tự ti của chính mình, để cuối cùng được ngồi đây, đơn giản chỉ là hai linh hồn già nua yêu nhau giữa đất trời bao la.
Bi kịch của đời bố Hải Quân với những nuối tiếc về người đàn ông mang tên Công Minh, nỗi ân hận tột cùng của mẹ Nguyên Thảo về sự ra đi của cô Khánh Thi, và cả những u uất của trần gian thực tại mà chúng tôi đã bỏ lại sau lưng, tất cả đã lùi xa, nhạt nhòa sau màn sương ký ức.
Ở đây, giữa thung lũng của "Cõi đệm", chỉ còn lại một tình yêu đã được thử lửa qua cả sự sống và cái chết, một tình yêu đã tự mình tôi luyện nên sự vĩnh cửu.
Khi ánh sáng cuối cùng của ngày lặn hẳn phía sau những rặng núi, chúng tôi cùng lúc buông một hơi thở nhẹ bẫng như mây khói.
Trong tư thế nắm chặt tay nhau không rời, cơ thể cũ kỹ của chúng tôi dần tan biến vào không trung, hóa thành hàng vạn đốm sáng li ti lấp lánh như những vì sao sa.
Tại nơi chúng tôi nằm xuống, những nhành cỏ bạc hà xanh mướt mọc lên chen chúc, tỏa hương thơm ngát khắp thung lũng, mãi mãi bảo vệ và nhắc nhớ cho những lữ khách sau này về một tình yêu đã dám băng qua tất cả để tìm thấy bình yên....