Khác NGOẠI TRUYỆN 1

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406954298-256-k141321.jpg

Ngoại Truyện 1
Tác giả: hnie_iam
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Phần ngoại truyện của TÌNH ĐẦU CỦA BỐ VÀ MẸ 2



thếgiớisongsong​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [TẤM CÁM - NGOẠI TRUYỆN]
  • Truyện Kiều Ngoại truyện
  • 📖 Great War of Destroyer Chương ngoại truyện
  • [Cảm hứng lịch sử] Những kẻ ngoài cuộc
  • 《Lịch sử》Thu hồi kẻ ngoại lai
  • [BHTT] Quỷ Y Sát - Tang Lý (Chính văn + Phiên ngoại)
  • Ngoại Truyện 1
    Linh hồn lạc lối


    Cái chết không phải là một màu đen sẫm màu tuyệt vọng, mà là một lăng kính vạn hoa, nơi linh hồn bị cuốn vào những thế giới song song được nhào nặn từ chính những dằn vặt của kiếp người.

    Giữa hương hoa hồng nồng nàn của mẹ, tôi buông rơi cơ thể mình.

    Trong tích tắc ấy, thế gian bỗng tắt lịm.

    Tiếng mưa dội trên mái tôn hay tiếng gào gọi của người thân đều tan biến như sương khói.

    Tôi lắng nghe nhịp tim mình – một âm thanh trầm đục, lẻ loi – rồi cảm nhận rõ rệt linh hồn bị tước đoạt khỏi thể xác, xé toạc màn sương thực tại để bay về phía không tên.
     
    Ngoại Truyện 1
    Hồi 1: Tòa tháp trắng


    Tôi tỉnh dậy, thấy mình đang đứng giữa sân trường trung học.

    Nhưng đây không phải là ngôi trường tôi từng biết.

    Toàn bộ không gian bị bao phủ bởi một màu trắng sữa rợn người.

    Những hàng cây phượng vĩ, những dãy ghế đá, ngay cả bầu trời phía trên cũng mang một sắc trắng đục ngầu như bị rút cạn mọi sắc màu của sự sống.

    Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình.

    Chúng cũng trắng bệch, mờ ảo như được tạc từ khói.

    Tôi bắt đầu chạy qua những dãy hành lang hun hút, tiếng bước chân vang vọng trên gạch men nghe lạnh lẽo đến thấu xương.

    Tôi cần tìm Hải Triều.

    Tôi cần nói với cậu rằng tôi xin lỗi, rằng sự tự ti của tôi là một sai lầm ngu ngốc nhất thế gian.

    "Triều ơi!

    Hải Triều!" tôi hét lớn.

    Nhưng không gian này như một miếng bọt biển khổng lồ, nó nuốt chửng mọi âm thanh của tôi.

    Bỗng nhiên, cửa phòng học Hóa học mở toang.

    Tôi bước vào và khựng lại.

    Quang Hoàng— cậu bạn lớp trưởng gương mẫu ngày nào — đang ngồi đó.

    Hoàng vẫn mặc bộ đồng phục chỉnh tề, nhưng gương mặt cậu ấy phẳng lì, không có mắt, không có miệng.

    Cậu ấy đang miệt mài giải một bài toán Hóa học trên một tờ giấy trắng vô tận.

    "Ê Quang Hoàng!

    Cậu có thấy Hải Triều không?" – Tôi lao đến, giọng lạc đi.

    Thực thể mang hình dáng Hoàng ngừng viết, một giọng nói vang lên trực tiếp trong tâm trí tôi, khô khốc như tiếng sỏi đá va vào nhau:

    "Ở đây không có Hải Triều.

    Hải Triều là một thực thể 'toàn diện'.

    Còn cậu, cậu là một 'biến số lỗi'.

    Thế giới này được tạo ra để thanh lọc những kẻ như cậu.

    Cậu sẽ phải ở đây, trong sự chính xác tuyệt đối này, cho đến khi sự tầm thường của cậu bị xóa sạch."

    Tôi nhìn lên bảng đen.

    Những công thức hóa học về các hợp chất hữu cơ, những vòng benzen quay cuồng như đang nhạo báng tôi.

    Nỗi tự ti cũ kỹ trỗi dậy, bóp nghẹt cổ họng tôi.

    Đúng rồi, ngay cả khi đã chết, tôi vẫn là kẻ thua cuộc.

    Tôi vẫn không thể đứng chung một hàng với Triều.

    Tôi ngồi thụp xuống, ôm đầu khóc nức nở.

    Giữa lúc tuyệt vọng nhất, một bóng người xuất hiện ở cửa lớp.

    Đó là Nhiên — cô bạn thân nhất của tôi.

    Nhưng Nhiên ở đây không cười, đôi mắt cô ấy chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm.

    "Mày đừng nghe nó, mày không phải biến số lỗi!" – Nhiên bước đến, đặt bàn tay lạnh lẽo lên vai tôi.

    "Nhiên... sao mày lại ở đây?

    Mày chưa chết mà?"

    "Tao là một phần ý thức của mày còn sót lại.

    Tao ở đây để nhắc mày rằng: Thế giới này là cái bẫy của sự tự ti.

    Nếu mày tin mình thấp kém, mày sẽ bị nhốt ở đây vĩnh viễn.

    Mày muốn tìm Triều?

    Hãy nhìn ra ngoài kia, nhìn vào những gì mày đã luôn sợ hãi."

    Nhiên chỉ tay về phía cửa sổ.

    Ở đó, thay vì sân trường, tôi thấy một vùng biển tối tăm, nơi những linh hồn đang vùng vẫy trong những con số.

    Tôi chợt hiểu ra.

    Tôi cầm viên phấn, bắt đầu vẽ lên những trang giấy trắng của Hoàng những nét nguệch ngoạc, những bài toán sai be bét, những cảm xúc hỗn độn mà tôi từng giấu kín.

    Tôi đang phá vỡ sự hoàn hảo của thế giới này bằng chính sự "không hoàn hảo" của mình...
     
    Ngoại Truyện 1
    Hồi 2: Vườn hồng và bạc hà


    Ở một chiều không gian song song, Hải Triều tỉnh dậy giữa một cánh đồng hoa hồng rực rỡ đến mức cực đoan.

    Sắc đỏ của hoa hòa cùng sắc xanh của bầu trời tạo nên một khung cảnh đẹp đến nghẹt thở.

    Mùi hương bạc hà thanh khiết tỏa ra mạnh mẽ, xoa dịu mọi cơn đau.

    Triều đứng dậy, thấy mình khỏe mạnh hơn bao giờ hết.

    Căn bệnh ung thư máu biến mất, lồng ngực cậu phập phồng sức sống.

    Cậu không còn cần chiếc khẩu trang đen để che giấu đôi môi nhợt nhạt.

    Cậu là một vị thần trong vương quốc của chính mình.

    Nhưng Triều cảm thấy một nỗi sợ hãi khủng khiếp đang len lỏi: Cậu đang bắt đầu quên.

    Cậu nhớ mình có một người con gái để yêu, nhưng gương mặt cô ấy đang mờ dần.

    Cậu nhớ mình từng có một lời hẹn, nhưng nội dung lời hẹn ấy đang tan biến như sương khói mùa hạ.

    Cậu gặp Duy — người bạn thân cùng chơi bóng rổ.

    Duy ở đây đang ném một quả bóng rực rỡ vào chiếc rổ treo lơ lửng giữa những đám mây bạc hà.

    "Duy!

    Cô ấy đâu?

    Người con gái có đôi mắt buồn luôn đứng đợi tớ sau mỗi giờ học?" – Triều nắm lấy tay Duy, hỏi dồn dập.

    Duy cười, nụ cười đẹp một cách đáng sợ:

    "Quên đi Triều à.

    Đau đớn là của trần gian.

    Ở đây chúng ta chỉ có sự vĩnh hằng.

    Cô gái đó là khởi nguồn của những cơn ho ra máu, là nguyên nhân khiến cậu phải đeo khẩu trang suốt những năm tháng thanh xuân.

    Hãy để cô ấy tan biến, và cậu sẽ được làm thần của vườn hồng này mãi mãi."

    Triều nhìn xuống đôi bàn tay mình.

    Cậu nhận ra sự khỏe mạnh này là một cái bẫy.

    Thiên đường này muốn tước đoạt linh hồn cậu, biến cậu thành một kẻ hưởng lạc không có ký ức.

    Triều gào thét tên tôi, nhưng mỗi lần cậu gọi, một khóm hoa hồng lại héo rũ, và một cơn đau nhói lại đâm xuyên qua tim cậu.

    Cậu chạy đến chiếc đàn Cello đặt giữa trung tâm vườn hồng.

    Cậu không chơi những bản nhạc thần thánh.

    Cậu bắt đầu kéo những nốt nhạc của sự đau đớn, của những lần bị tôi đẩy ra xa, của những đêm trắng cậu nằm trong bệnh viện nhớ về tôi.

    Cậu dùng âm nhạc để đánh thức nỗi đau, vì cậu hiểu rằng: Đau đớn chính là bằng chứng duy nhất cho thấy cậu vẫn còn yêu ...
     
    Ngoại Truyện 1
    Hồi 3: Sự chống trả


    Sự nổi loạn trong tâm thức của tôi tại Tòa tháp Trắng và những giai điệu u uất mà Triều trút vào chiếc Cello giữa Vườn Hồng không còn đơn thuần là tiếng khóc của hai linh hồn cô độc.

    Nó đã trở thành một thứ năng lượng cộng hưởng khủng khiếp, tạo nên một cơn địa chấn tâm linh làm lung lay tận gốc rễ những thực tại giả lập mà chúng tôi đang bị giam cầm.

    Trong phòng học trắng xóa, nơi sự chính xác đến tàn nhẫn từng ngự trị, một sự rạn nứt bắt đầu xuất hiện.

    Những đóa hồng đỏ thẫm, mang theo màu của máu và sự sống mãnh liệt, bắt đầu đâm toác lớp sàn gạch men lạnh lẽo.

    Chúng vươn cao, quấn quýt lấy những dãy bàn ghế vô hồn, phá tan cái tĩnh lặng đơn điệu đến nghẹt thở bấy lâu nay.

    Mùi hương bạc hà – thứ mùi của ký ức, của những ngày hè oi ả và của cả những cơn đau thắt ngực – bắt đầu cuồn cuộn tràn vào, lấn át thứ không khí khô khốc, mùi vôi vữa và bụi phấn của tòa tháp.

    Giữa tiếng đổ vỡ của không gian, tôi nghe thấy tiếng Nhiên hét lớn, giọng nói của cô bạn thân như một sợi dây thừng ném vào vũng lầy để kéo tôi ra:

    "Nắm lấy mùi hương đó!

    Mau lên!

    Đó chính là dấu vết linh hồn của Triều!

    Cậu ấy đang tự thiêu đốt bản thân để tìm cậu!"

    Tôi không chần chừ một giây, lao ra khỏi căn phòng như một mũi tên vừa thoát khỏi dây cung.

    Nhưng ở hành lang, Hoàng – thực thể mang hình dáng người lớp trưởng mẫu mực – đã không còn ngồi yên với những xấp tài liệu vô tận.

    Hình bóng cậu ta phồng to, da thịt biến thành đá trắng cứng rắn, cao lớn như một vị thần hộ pháp canh giữ sự trật tự.

    Hoàng gầm lên, âm thanh chấn động cả tầng lầu:

    "Cậu không thể đi!

    Đây là quy luật!

    Nếu hai người gặp nhau, sự cân bằng của hệ thống này sẽ sụp đổ hoàn toàn!

    Cậu sẽ tan biến vào hư vô!"

    "Tôi không cần sự cân bằng của một cái xác không hồn!

    Tôi thà tan biến để được chạm vào cậu ấy một lần, còn hơn trường tồn trong cái nhà tù trắng xóa này!" – Tôi hét trả, thanh âm rền vang một niềm kiêu hãnh chưa từng có.

    Bằng một sức mạnh phi thường được hun đúc từ lòng khao khát cháy bỏng và sự hối hận tột cùng, tôi lao thẳng vào người khổng lồ đá.

    Không có sự va chạm đau đớn nào, tôi xuyên qua cơ thể lạnh lẽo của Hoàng như một tia sáng xuyên qua đám mây mù, để lại phía sau sự sụp đổ của một trật tự giả tạo.

    Cùng lúc đó, ở chiều không gian Vườn Hồng, thế giới lãng quên cũng đang điên cuồng chống trả.

    Duy – người bạn từng cùng Triều chơi bóng rổ – giờ đây hóa thành một cơn lốc xoáy bạc hà hung hãn, những cánh hoa mỏng manh biến thành những lưỡi dao sắc lẹm nhằm cuốn trôi Triều ra xa.

    Nhưng Triều vẫn đứng đó, kiên cường như một ngọn hải đăng giữa bão tố.

    Cậu không buông cây đàn.

    Những ngón tay thanh mảnh của cậu đã bật máu vì kéo dây quá mạnh, máu đỏ thẫm chảy dọc theo cần đàn, nhỏ xuống những cánh hồng dưới chân, nhuộm đỏ cả một vùng không gian vĩnh hằng.

    Mỗi nốt nhạc trầm đục phát ra từ cây vĩ của Triều như một mũi khoan xoáy sâu vào bầu trời.

    Và rồi, một tiếng nổ lớn vang lên như sấm sét xé toạc màn sương mờ của thực tại song song.

    Một vết nứt rực rỡ, chói lòa xuất hiện giữa bầu trời Vườn Hồng, để lộ ra khoảng không gian hỗn loạn phía bên kia.

    Tôi thấy Triều.

    Cậu ấy đứng ở rìa bên kia của vết nứt, dáng người gầy đi rõ rệt trong bộ sơ mi sẫm màu be quen thuộc.

    Gương mặt cậu đẫm lệ, đôi môi tím tái vì kiệt sức, nhưng ánh mắt ấy – đôi mắt từng nhìn tôi đêm giao thừa – lại đang rực cháy một ngọn lửa ý chí không gì dập tắt nổi.

    "Triều ơi!" – Tôi nấc nghẹn, lao mình vào vết nứt rực sáng ấy.

    Áp suất không gian giữa hai thế giới cực đoan bắt đầu giày vò cơ thể linh hồn tôi, cảm giác như có hàng ngàn vạn mảnh kính vỡ đang cứa vào da thịt, muốn nghiền nát tôi thành từng hạt bụi li ti.

    Nhưng nỗi đau đó chẳng thấm thía gì so với nỗi đau của sự chia lìa.

    Ở rìa của ranh giới thực tại, tôi thấy Nhiên đứng đó.

    Cô ấy không còn vẻ u sầu, mà mỉm cười thật rạng rỡ, cánh tay vẫy chào như một sự tiễn biệt sau cùng.

    Đó là lời chia tay của ý thức cũ, của những nỗi tự ti và mặc cảm bấy lâu nay, để nhường chỗ cho một sự tái sinh mới đầy can đảm.

    Tôi nhắm mắt, phó mặc linh hồn mình cho ánh sáng, lao về phía người con trai đang đứng đợi mình ở giao điểm của định mệnh.
     
    Ngoại Truyện 1
    Hồi 4: Bình yên


    Tại giao điểm nghiệt ngã của hai thực tại rạn nứt, nơi ranh giới giữa sự tan biến vĩnh viễn và một khởi đầu mới chỉ mỏng manh như một sợi tơ trời, chúng tôi đã lao vào nhau.

    Đó không đơn thuần là một cuộc hội ngộ, mà là một sự va chạm khốc liệt của hai linh hồn đã bị giày vò đến kiệt cùng.

    Không còn nỗi tự ti của tuổi trẻ ngăn trở, không còn lớp khẩu trang che giấu những vết thương lòng rỉ máu, chỉ còn hai bản thể trần trụi, khát khao sự thuộc về hơn cả hơi thở.

    Khi môi chúng tôi chạm nhau, một xung lực vĩ đại bùng nổ, mạnh mẽ đến mức đảo lộn mọi quy luật của hư vô.

    Một vụ nổ ánh sáng đan xen giữa sắc trắng tinh khôi của Tòa tháp và sắc đỏ rực lửa của Vườn Hồng tỏa ra, thiêu rụi mọi ảo ảnh.

    Tòa tháp Trắng sụp đổ thành những hạt bụi ký ức li ti, Vườn Hồng tan biến vào lãng quên vĩnh viễn.

    Mọi xích xiềng của ám ảnh, mọi bản án của định kiến và sự dằn vặt chính thức bị xóa sổ trong một khoảnh khắc huy hoàng đến nghẹt thở.

    Chúng tôi đã cùng nhau thiêu cháy địa ngục của chính mình để hồi sinh.

    Khi tâm trí tôi tìm lại được phương hướng giữa những mảnh vỡ của không gian, thứ đầu tiên tôi cảm nhận được không phải là cái lạnh lẽo của hư vô, mà là mùi đất ẩm nồng nàn sau một cơn mưa bóng mây và tiếng rì rào của cỏ dại.

    Tôi khẽ mở mắt, thấy mình đang nằm trên một bãi cỏ xanh ngắt, mượt mà như nhung.

    Phía xa kia, những dãy núi trùng điệp khoác lên mình tấm áo sương mù bảng lảng, huyền ảo như một bức tranh thủy mặc của một bậc danh họa nào đó.

    Ánh nắng hanh hao của buổi chiều tà nhuộm vàng không gian, mang theo cái ấm áp dìu dịu của một ngày sắp tắt nhưng đầy hy vọng.

    Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ không còn vang vọng u uất mà tràn đầy nhựa sống, như đang hoan ca chào đón những kẻ lữ hành vừa trở về từ cõi chết.

    Đây chính là "Cõi đệm" — một bến đỗ bình yên được kiến tạo cho những kẻ đã dũng cảm đi xuyên qua địa ngục cá nhân, những kẻ đã dám đối diện với bóng tối của chính mình để tìm về phía ánh sáng.

    Ở nơi này, chúng tôi không còn bị giam giữ trong hình hài của những thiếu niên mười bảy tuổi đầy rẫy bất ổn và mặc cảm.

    Thời gian bắt đầu chảy trôi một cách chân thực, dịu dàng và đầy bao dung.

    Theo năm tháng trôi qua, tôi không còn sợ hãi sự tàn phá của thời gian, ngược lại, tôi hạnh phúc đón nhận những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt mỗi khi cười, và cả những sợi tóc bắt đầu bạc trắng đầu như mây.

    Chúng tôi cùng nhau dựng lên một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ bên bờ suối, nơi tiếng nước chảy róc rách qua những khe đá trở thành bản nhạc nền vĩnh cửu cho cuộc sống bình dị mà chúng tôi hằng mơ ước ở trần thế.

    Hải Triều của tôi giờ đây không còn là cậu học sinh trầm mặc, giấu mình sau lớp khẩu trang đen đầy bí ẩn và đau đớn.

    Cậu đã trở thành một người thầy thuốc, một nhà hiền triết của thung lũng.

    Với vốn kiến thức Hóa học uyên thâm từng khiến tôi vừa ngưỡng mộ vừa tự ti năm xưa, cậu dành cả ngày để nghiên cứu về các loại thảo mộc dại, chiết xuất những tinh chất quý giá từ nhành bạc hà hay đóa hoa rừng để xoa dịu nỗi đau cho những linh hồn mới lạc bước đến đây còn đang bàng hoàng, run rẩy.

    Nhìn cậu đứng giữa nắng mai, hơi thở hòa nhịp nhàng với cỏ cây, tôi hiểu rằng cậu đã thực sự được chữa lành.

    Cậu không cần che giấu gương mặt mình nữa, bởi ở đây, sự yếu đuối hay mạnh mẽ, sự sống hay cái chết, đều được trân trọng như một phần của sự vẹn toàn.

    Còn tôi, tôi đã rũ bỏ hoàn toàn lớp vỏ tự ti của cô gái năm mười bảy tuổi — kẻ luôn thấy mình nhỏ bé và tầm thường trước tài năng rực rỡ của người mình yêu.

    Trong sự tĩnh lặng của thung lũng, tôi nhận ra một chân lý đơn giản nhưng quý giá: giá trị của một con người không nằm ở sự so sánh hơn thua với bất kỳ ai, mà nằm ở sự chân thành và can đảm mà họ trao đi.

    Tôi học cách làm gốm, để đôi bàn tay mình lấm lem bùn đất nhưng tâm hồn thì bay bổng trong sự sáng tạo tự do.

    Những chiếc bình, chiếc bát tôi nặn ra có thể không tròn trịa theo quy chuẩn, đôi khi méo mó hay nứt nẻ, nhưng chúng chứa đựng linh hồn và hơi ấm của một người đã biết yêu thương chính mình.

    Tôi học cách thêu thùa, thêu lên những tấm vải thô hình bóng của núi rừng, của Hải Triều, và của chính niềm vui đang nảy nở trong lòng.

    Mỗi đường kim mũi chỉ đều là một lời tạ ơn gửi đến định mệnh.

    Những người bạn cũ — Hoàng, Duy và Nhiên — thỉnh thoảng lại xuất hiện dưới hình hài những người lữ khách phương xa ghé qua thung lũng.

    Họ không còn là những thực thể canh giữ hay những bóng ma ngăn cản lối về của chúng tôi nữa.

    Họ trở thành những tri kỷ, cùng chúng tôi ngồi bên đống lửa bập bùng khi màn đêm buông xuống, cùng uống trà và kể cho nhau nghe về những lỗi lầm thời trẻ, về sự bao dung của hiện tại.

    Nhiên — cô bạn thân nhất của tôi, người đã từng chứng kiến mọi vụn vỡ của tôi ở trần gian — thường ngồi bên tôi trên bục cửa gỗ, nắm chặt đôi bàn tay đã chai sần vì làm gốm của tôi, mỉm cười với ánh mắt lấp lánh như những vì sao trên bầu trời thung lũng:

    "Mày đã làm được rồi, con bạn của tao.

    Mày đã tìm thấy thiên đường của chính mình mà không cần phải trở thành một ai đó hoàn hảo theo mắt người đời."

    Chúng tôi sống những ngày tháng vĩnh hằng ấy, không một chút sợ hãi về việc bị biến mất hay một lần nữa cái chết sẽ tìm đến.

    Bởi lẽ, khi hai tâm hồn đã tìm thấy nhau và hòa quyện trong sự vĩnh cửu của sự chân thành, cái chết chỉ còn là một khái niệm xa xỉ không tên.

    Vào một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ nhất mà tôi từng được thấy trong cả hai cuộc đời, khi mặt trời đỏ rực như một khối thạch lựu khổng lồ từ từ lặn xuống sau đỉnh núi sương mù, Hải Triều nắm lấy tay tôi.

    Đôi bàn tay chúng tôi giờ đây đã già nua, chằng chịt những vết nhăn và đồi mồi của thời gian, nhưng hơi ấm tỏa ra từ lòng bàn tay cậu vẫn vẹn nguyên, nồng ấm như đêm giao thừa năm ấy — cái ấm áp có thể sưởi lạnh cả một kiếp người cô độc.

    Cậu nhìn về phía chân trời xa xăm, giọng nói trầm ấm pha chút phong sương khẽ vang lên trong gió: "Nhiên này, cậu có biết không?

    Hóa học thực chất là nghệ thuật của sự kết hợp.

    Các nguyên tố đơn lẻ đôi khi rất độc hại, rất bất ổn hoặc vô nghĩa, nhưng khi kết hợp lại đúng lúc, đúng người, chúng tạo ra một chất mới hoàn toàn khác biệt và bền vững.

    Chúng ta cũng vậy...

    Chúng ta là sự kết hợp của hai nỗi đau, hai sự vụn vỡ để tạo ra một niềm bình yên duy nhất."

    Tôi tựa đầu vào vai cậu, nhắm mắt lại để cảm nhận sự hiện diện tuyệt đối của tình yêu trong từng tế bào.

    Mùi hương bạc hà — thứ mùi hương từng gắn liền với bệnh tật, với sự lừa dối và nỗi đau, nay đã trở thành hương vị của sự giải thoát và thanh thản — thoang thoảng dịu dàng trong gió ngàn.

    Chúng tôi đã đi một quãng đường thật dài, dài hơn cả một kiếp người, băng qua những tầng không gian rạn nứt và những địa ngục tâm linh được xây dựng từ sự hèn nhát của cha mẹ và sự tự ti của chính mình, để cuối cùng được ngồi đây, đơn giản chỉ là hai linh hồn già nua yêu nhau giữa đất trời bao la.

    Bi kịch của đời bố Hải Quân với những nuối tiếc về người đàn ông mang tên Công Minh, nỗi ân hận tột cùng của mẹ Nguyên Thảo về sự ra đi của cô Khánh Thi, và cả những u uất của trần gian thực tại mà chúng tôi đã bỏ lại sau lưng, tất cả đã lùi xa, nhạt nhòa sau màn sương ký ức.

    Ở đây, giữa thung lũng của "Cõi đệm", chỉ còn lại một tình yêu đã được thử lửa qua cả sự sống và cái chết, một tình yêu đã tự mình tôi luyện nên sự vĩnh cửu.

    Khi ánh sáng cuối cùng của ngày lặn hẳn phía sau những rặng núi, chúng tôi cùng lúc buông một hơi thở nhẹ bẫng như mây khói.

    Trong tư thế nắm chặt tay nhau không rời, cơ thể cũ kỹ của chúng tôi dần tan biến vào không trung, hóa thành hàng vạn đốm sáng li ti lấp lánh như những vì sao sa.

    Tại nơi chúng tôi nằm xuống, những nhành cỏ bạc hà xanh mướt mọc lên chen chúc, tỏa hương thơm ngát khắp thung lũng, mãi mãi bảo vệ và nhắc nhớ cho những lữ khách sau này về một tình yêu đã dám băng qua tất cả để tìm thấy bình yên....
     
    Back
    Top Dưới