Khác Ngoài Kịch Bản Chúng Ta Gặp Nhau

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407559746-256-k403900.jpg

Ngoài Kịch Bản Chúng Ta Gặp Nhau
Tác giả: AkiTakahashi9
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[Nếu là tôi thì đã làm tốt hơn thế rồi.]

Chỉ là một câu bình luận vô thưởng vô phạt mà thay đổi cả cuộc đời một người.

Lạc Vô Yên ngồi trước màn hình máy tính nhìn dòng bình luận mình vừa gửi mà đắc ý.

Sự đắc ý đó cũng không kéo dài được lâu, bởi ngay giây tiếp theo Lạc Vô Yên đã bị ném sang một thế giới khác.

Cô bị ném vào trước khoảng thời gian mà nhóm nhân vật chính xuất hiện.

Và cô không có hệ thống hay bàn tay vàng trong truyền thuyết gì hết cả.

Đã vậy còn là khoảng thời gian trước khi cốt truyện bắt đầu nữa, ông trời đúng là biết cách làm khó người khác.

Trong khoảng thời gian đó, cô đã trải qua rất nhiều chuyện đi qua rất nhiều nơi làm quen được rất nhiều người và kết không ít kẻ thù, hoặc là bạn, hoặc là địch, hoặc là từ bạn trở mặt thành thù, phản bội,...và có những hiểu lầm không thể giải thích rõ với nhau.

Những cuộc chiến không hồi kết...

Những hiểu lầm đến tận bây giờ chưa được giải thích...

Và một cái chết không mong muốn.

Khiến cô chọn cách ở ẩn.

Nhưng không ai có thể tránh được hai chữ định mệnh, cô cũng không ngoại lệ.

Những người cần gặp sớm muộn cũng sẽ gặp.

Ban đầu có thể là phiền phức, nhưng về sau vẫn phiền phức như cũ.

Ngày mà đám phiền phức đó tới phá vỡ sự yên bình kia, cũng là ngày mà bánh xe của định mệnh bắt đầu quay.

Một trang mới lại từ từ được viết ra...

Những cuộc gặp gỡ không có trong nguyên tác lại đồng hành cùng nhau.

"..."

Dầu cho kết cục có là bi kịch hay hạnh phúc đi chăng nữa, thật may vì đã gặp được nhau trên đường đ



xuyenkhong​
 
Ngoài Kịch Bản Chúng Ta Gặp Nhau
Chương 1: Lạc Vô Yên


Gió trên núi mang theo hơi lạnh thổi qua những tán cây phát ra âm thanh xào xạc, Lạc Vô Yên đang nằm trên ghế gỗ dài dưới bóng cây gần đó, một tay kê sau đầu một tay để lên bụng chân này gác lên chân kia, trên mặt úp một quyển sách dày cộp.

Lạc Vô Yên đang ngủ rất thoải mái, nhưng chỉ một lát nữa thôi sự yên tĩnh của cô sẽ bị phá vỡ bởi một đám nhóc được gọi là nhân vật chính.

Dù sao khung cảnh thường rất yên tĩnh, trước khi phiền phức tìm đến.

Dưới chân núi bốn con người đứng thành hàng ngang nhìn lên đỉnh núi, những bậc thang trải dài cùng hàng cây xanh dọc hai bên đường.

Bạch Du chớp mắt: "Là chỗ này á hả?"

Tạ Minh Hạo nheo mắt: "Hình như là vậy."

Quân Thừa lấy trong túi ra một tờ giấy trong đó vẽ...ờm hình như vẽ ngọn núi trước mặt bọn họ.

Quân Thừa nhìn tờ giấy nhíu mày: "Rồng bay phượng múa?"

Hạ Nghiên nhìn tờ giấy với vẻ mặt tràn đầy sự nghi ngờ: "Có khi nào chúng ta bị lừa rồi không?"

Cả bốn người đưa mắt nhìn nhau, rồi nhớ tới ông lão đã chỉ bọn họ đến đây rõ ràng ban đầu bốn người đều không tin vậy mà cuối cùng vẫn đi theo lời một ông già mới gặp được vài phút.

Có phải bọn họ quá dễ bị dụ rồi không?

Lỡ bị dụ bắt sang cam chắc cả bốn cũng đi quá...

Bạch Du đi lên đứng trên bậc thang quay lại nhìn ba người kia cười nói: "Dù sao cũng đến rồi, đi thử xem.

Nếu như bị lừa thì coi như chúng ta đi leo núi chơi vậy."

Tạ Minh Hạo chóng nạnh thở ra một hơi ngước lên nhìn Bạch Du: "Đành vậy thôi."

Cả bốn người cùng nhau đi lên, lúc đầu họ còn hào hức chụp ảnh các kiểu Bạch Du là người rạng rỡ nhất: "Uầy, phong cảnh ở đây chill phết."

Cậu lấy điện thoại ra chụp vài chục tấm, Bạch Du nhìn sang Quân Thừa rồi kéo cậu ta sát vào để chụp hình.

Quân Thừa nhìn Bạch Du: "Nãy giờ chụp chưa đủ nữa à?"

Bạch Du bĩu môi: "Thật là, cậu chẳng biết thưởng thức gì cả."

Hạ Nghiên vừa đi vừa nói: "Bạch Du đó giờ vậy mà, nhiều năng lượng nhất trong nhóm rồi."

Cô nhìn sang Bạch Du: "Chỉ mong một hồi đừng có người nào than là được."

Bạch Du liếc sang cô chề môi hứ một tiếng.

Tạ Minh Hạo nhìn quanh rồi nói: "Nhưng công nhận phong cảnh ở đây đẹp thật đó."

Bạch Du hích vai Tạ Minh Hạo một cái: "Đúng đấy, hai người họ chẳng biết thưởng thức cảnh đẹp gì cả nhỉ?"

Hạ Nghiên và Minh Hạo nhìn nhau không hẹn mà cùng nghĩ ở đây chỉ toàn là cây thôi có gì đâu mà đẹp?

Một tiếng sau, Hạ Nghiên có hơi mệt cô ngước nhìn những bậc thang trải dài phía trước mà nhíu mày: "Sao dài dữ vậy trời."

Tạ Minh Hạo mở chai nước uống một hơi: "Thì phải chịu thôi, leo núi mà."

Bạch Du là người vẫn còn sung sức nhất trong nhóm: "Ba người đi lẹ đi, cứ với tốc độ này biết bao giờ mới lên tới nơi."

Đó là Bạch Du của ba tiếng trước, còn Bạch Du của ba tiếng sau thì đang thở không ra hơi, cậu ngồi bệt xuống bậc thang thở hổn hển gọi: "Q-Quân Thừa nước."

Quân Thừa nhìn cậu mà chỉ biết thở dài, đi lên ngồi xuống trước mặt Bạch Du mở chai nước rồi đưa cho cậu.

Bạch Du cầm chai nước tu một hơi dài.

Hạ Nghiên khoanh tay nhìn Bạch Du cười mỉa: "Lúc nãy cậu sung lắm mà."

Bạch Du lườm cô bĩu môi: "Thì leo hoài cũng mệt chứ bộ."

Tạ Minh Hạo nhìn Hạ Nghiên: "Được rồi, chúng ta nghỉ chút đi."

Bọn họ ngồi tại chỗ nghỉ mệt, Bạch Du tò mò nói: "Này mọi người có tò mò cái người mà ông lão nói với chúng ta sẽ như thế nào không?

Tôi nghĩ người đó chắc chắn sẽ rất ngầu, giống cao thủ trong mấy bộ tiểu thuyết ấy."

Hạ Nghiên chề môi lắc đầu: "Tôi không nghĩ vậy đâu, chắc là kiểu người bình thường như chúng ta thôi."

Bạch Du nhíu mày: "Sao lại không chứ?

Mấy bộ tiểu thuyết trên mạng đều viết vậy mà, cao thủ đều trải qua những đau khổ chứng kiến người quan trọng với mình chết mà không làm được gì, sau đó bọn họ đều chọn cách ở ẩn cách đứt mọi liên hệ với thế giới."

Quân Thừa nhìn cậu luyên thuyên mà chỉ cười trừ: "Tôi thấy cậu bớt đọc tiểu thuyết lại đi, bị lạm quá rồi đấy."

Bạch Du khoanh tay hứ một tiếng rồi nói: "Vậy mấy người nói xem, cái người đó sẽ như thế nào!"

Tạ Minh Hạo suy nghĩ một chút rồi lên tiếng: "Tôi nghĩ người đó chắc chắn rất xinh đẹp kiểu mỹ nhân lãnh đạm..." vừa nói hai mắt cậu ta vừa sáng lên.

Quân Thừa cười cười nói: "Tôi thì nghĩ người đó chắc là kiểu...

ờm giống với Bạch Du nói chẳng hạn."

Bạch Du hất cằm mặt đầy vẻ tự hào: "Chắc chắn rồi, người đó nhất định sẽ rất ngầu!"

Hạ Nghiên thở dài nhìn ba người kia như nhìn mấy còn lăng quăng: "Thật là nếu muốn biết thì đến nơi gặp là biết thôi, cần gì đoán mò cho mệt."

Nói rồi cô đứng lên đi trước vài bước, Bạch Du cũng chạy theo hai người kia cũng từ từ đứng lên đi theo.

Bạch Du nghiên đầu hỏi Hạ Nghiên: "Cô không tò mò à?"

Hạ Nghiên cười nửa miệng nhìn cậu: "Tò mò làm gì?

Lỡ chúng ta bị lừa thì chẳng phải phí thời gian sao?

Mà cho dù không bị lừa thì cũng đâu có gì đảm bảo là người đó sẽ giúp chúng ta đâu."

Tạ Minh Hạo thở dài: "Hạ Nghiên nói cũng đúng, chúng ta không có gì đảm bảo người ta sẽ chịu giúp mình."

Không khí đột nhiên trùng xuống vì câu nói của hai người, Bạch Du cúi đầu nghe họ nói vậy cậu cũng có chút nản: "Ừm đúng là vậy,..."

Quân Thừa nhìn ba người im lặng một chút rồi lên tiếng: "Nhưng không thử thì làm sao biết, cái gì chưa thử thì không thể nói một cách chắc chắn như vậy."

Quân Thừa nói với vẻ mặt rất bình thản như thể cậu sẵn sàng vứt liêm sỉ thật: "Huống hồ dù như nào, nếu người đó có thể giúp chúng ta thì cứ mặt dày vứt hết liêm sỉ mà nản nỉ người ta thôi."

Bốn người lên được lên tới đỉnh thì mạnh ai nấy thở, Tạ Minh Hạo chống hai tay lên đầu gối: "Cuối cùng cũng tới nơi."

Bạch Du từ trên lưng Quân Thừa leo xuống, cậu nhìn xung quanh rồi đưa mắt nhìn sang Quân Thừa: "Chỗ này mát vậy, nhưng mà chỉ toàn cây thôi à."

Hạ Nghiên chống nạnh nhìn Quân Thừa: "Cậu khoẻ vậy?

Cõng cậu ta lên tới đây mà không than tiếng nào.

Cậu là quái vật hả!"

Quân Thừa nghiêng đầu: "Cũng hơi mệt."

Cái mỏ Hạ Nghiên giật giật nghĩ thầm hai người mà không có gì với nhau Hạ Nghiên này, ế cả đời!

Tạ Minh Hạo đứng thẳng người lại: "Nhưng mà sao không thấy ai hết?

Ông lão đó nói lên tới nơi thì sẽ thấy mà?"

Hạ Nghiên nhíu mày: "Chắc là bị lừa rồi."

Bạch Du kề sát người cô bảo: "Sao cô cứ nghĩ xấu về người ta vậy, chẳng lẽ bị lừa nhiều quá nên sợ hả."

Vừa nói vừa che miệng cười.

Hạ Nghiên vung tay định đánh nhưng Bạch Du kịp né cậu chạy ra sau lưng Quân Thừa, lú đầu qua vai Quân Thừa: "Lêu lêu, bị tôi nói trúng tim đen rồi chứ gì."

Hạ Nghiên trừng mắt với Bạch Du, Quân Thừa nhìn hai ng thở dài: "Hai người ồn quá đó, giờ chẳng phải ưu tiên tìm người trước à."

Bạch Du khoát vai Quân Thừa cười cười: "Đúng vậy đúng vậy."

Rồi lại quay qua nhìn Hạ Nghiên: "Ưu tiên tìm người trước chứ nhỉ?"

Hạ Nghiên cau mày bực bội: "Bạch Du!

Cậu đợi đó."

Bạch Du thè lưỡi với Hạ Nghiên, làm cô chỉ muốn đánh hắn liền Tạ Minh Hạo thấy cô nổi sùng lên thì vẫy tay: "Thôi thôi bỏ đi, chúng ta tìm người trước đã không thì trời tối mất."

Hạ Nghiên giơ ngón tay thân thiện với Bạch Du: "Coi chừng bà đây đó!"

Rồi quay mặt đi.

Quân Thừa nhìn con đường nhỏ bên tay trái: "Chúng ta đi vào trong xem."

Cậu chỉ tay vào phía đó, Tạ Minh Hạo nhìn theo hướng Quân Thừa chỉ gật đầu: "Vậy đi thôi."
 
Ngoài Kịch Bản Chúng Ta Gặp Nhau
Chương 2: Bị từ chối


Bọn họ đi vào con đường nhỏ mà Quân Thừa chỉ, đi được một đoạn thì con đường nhỏ dần mở ra.

Bốn người liền nhìn quanh thì thấy một người phụ nữ nằm trên ghế gỗ dưới bóng cây phía trước mặt, Bạch Du nheo mắt nhìn: "Là người đó sao..."

Cả bốn nhìn nhau rồi lại đưa mắt nhìn về phía người đang nằm kia, Hạ Nghiên nhướng mày: "Vậy là chúng ta không có bị lừa sao?"

Quân Thừa cau mày: "Bộ cô muốn bị lừa lắm sao."

Tạ Minh Hạo nở nụ cười thở phào nhẹ nhõm: "Tốt rồi, giờ chỉ cần nhờ người đó giúp thôi."

Nói rồi cậu đi lên phía trước mới đi được vài bước Hạ Nghiên đã kéo cổ áo cậu lại: "Khoan đã, chúng ta nên bàn xem phải nói như thế nào đã."

Bạch Du nhìn cô với vẻ mặt mệt mỏi: "Có gì phải bàn đâu, đi lại rồi nói vấn đề của chúng ta thôi."

Hạ Nghiên nhìn Bạch Du thở dài: "Cần chứ!

Lỡ mà nói vấn đề của chúng ta khó giải quyết quá người ta nghe xong rồi không giúp thì sao?"

Cô nhíu mày: "Mà lỡ..."

Bạch Du cau mày bĩu môi nói: "Thôi đi, đừng có suy nghĩ nhiều nữa chúng ta tốn thời gian nhiều lắm rồi đấy!"

Hạ Nghiên không nói gì trên mặt lộ vẻ lo lắng, Tạ Minh Hạo thấy thế liền an ủi cô: "Không sao đâu, đừng có suy nghĩ nhiều dễ nhức đầu lắm."

Quân Thừa nhìn về phía Lạc Vô Yên rồi quay lại nhìn mọi người: "Vậy chúng ta nói thế nào đây?

Ai là người đứng ra đại diện cho cả nhóm nói?

Không thể mạnh ai nấy nói được."

Cả bốn người đều im lặng, bọn họ nhìn nhau rồi quyết định oằn tù tì ai thua người đó nói rồi những người còn lại sẽ phụ hoạ.

Tạ Minh Hạo giơ tay hét lên: "Oằn tù tì ra cái gì ra cái này!"

Kết quả cuối cùng Quân Thừa ra búa, Bạch Du và Hạ Nghiên ra búa, Tạ Minh Hạo ra kéo cậu thua.

Tạ Minh Hạo nhìn hai ngón tay mình mà mím môi: "Được rồi, đành chấp nhận số phận vậy."

Tạ Minh Hạo đi trước ba người kia theo sao, Tạ Minh Hạo nhìn Lạc Vô Yên do dự một lúc mới lên tiếng: "Ờ, cô gì đó ơi..."

Cậu nói xong thì nghe nó kì kì nó sao sao á.

Tạ Minh Hạo khựng lại vài giây nghĩ xưng cô nghe có kì quá không ta?

Nhưng mình éo biết gọi là gì nữa, sao tự nhiên tới đây cái bí vậy nè.

Bạch Du ở đằng sau nói nhỏ với Quân Thừa: "Gọi người ta là cô nghe già quá."

Lạc Vô Yên nghe có người gọi thì giở nữa quyển sách lên mở một mắt ra nhìn giọng lơ mơ vì chưa tỉnh ngủ: "Ai vậy?"

Cô nhìn một lượt cả bốn người nghĩ đám nào đây trời.

Tạ Minh Hạo nghe Lạc Vô Yên hỏi thì có hơi bối rối vì không biết phải nói từ đâu: "À vâng, tôi tên là Minh Hạo còn đây là ba người bạn của tôi."

Cậu đứng qua một bên để cô thấy ba người kia rồi giới thiệu từng người: "Hạ Nghiên và Quân Thừa, Bạch Du..."

Lạc Vô Yên à một tiếng rồi úp sách trở lại, Tạ Minh Hạo lúng túng nói tiếp: "Thật ra chúng tôi có chuyện muốn nhờ t-tiền bối giúp!"

Lạc Vô Yên vẫn không có phản ứng gì, Tạ Minh Hạo nhìn cô rồi quay lại phía sau nhìn ba người kia: "Làm gì đây?"

Bạch Du đi lên với Minh Hạo: "Chúng tôi gặp một ông lão, sao đó ông ấy chỉ đường đến chỗ này, nói là sẽ có người giúp được vấn đề của bọn tôi."

Rồi lại nhìn về phía những người khác, Quân Thừa cũng lên tiếng: "Vậy nên xin hãy nghe chúng tôi nói."

Lạc Vô Yên im lặng một chút: "Ông lão?

Ngoại hình của ông ta như nào?

Tên gì?"

Bạch Du chớp mắt khoanh tay dáng vẻ như đang nhớ lại hình dáng của ông lão đó: "Ừm, ông lão đó dáng người hơi gầy, lưng cong gương mặt nhìn rất thân thiện..."

Tạ Minh Hạo nói tiếp: "Còn tên thì chúng tôi không biết."

Lạc Vô Yên vẫn nằm đó quyển sách trên mặt vẫn y nguyên làm bọn họ không biết cô có đang nghe không.

Lạc Vô Yên đang nghĩ người biết chỗ của cô ở chỉ có lão già đó thôi, không biết lão đã tìm phiền phức gì đến cho cô nữa đây.

Mà hình như đám trước mặt là nhân vật chính gì đó thì phải, nghe tên làm cô nhớ ngờ ngợ.

Nếu vậy thì đúng là phiền phức lớn cho cô rồi.

Lạc Vô Yên cầm quyển sách từ từ ngồi dậy cô lẩm bầm: "Phiền phức thật."

Cô ngẩng đầu nhìn bọn họ rồi lắc đầu: "Ta không giúp đâu, khỏi nói."

Hạ Nghiên và ba người kia đều sững sờ, Tạ Minh Hạo vội lên tiếng: "Nhưng chúng tôi thật sự rất cần sự giúp đỡ của cô!"

Biểu cảm lo lắng thể hiện rõ trên mặt Hạ Nghiên: "Đúng vậy, ít nhất thì hãy nghe chuyện của bọn tôi đã rồi hãy quyết."

Giọng cô nhỏ dần, Lạc Vô Yên vẻ mặt hờ hững nhìn cả đám: "Cần ta?

Trong khi mấy người còn chẳng biết ta là ai?

Thực lực ra sao?

Chỉ vì lời nói của một lão già gặp trên đường được mấy phút đã chạy đến chỗ này tìm ta?"

Cô nheo mắt: "Dễ dãi quá đó."

Cả bốn đứa đều câm nín với câu nói của cô.

Quả nhiên bọn họ quá dễ dãi rồi.

Nhưng mà cô ấy nói rất có lý, không cãi được!

Hạ Nghiên bước lên trước đứng trước mặt cô nói: "Đúng là vậy!

Nhưng mà chúng tôi thật sự hết cách rồi, tôi cũng nghĩ là chắc chắn bọn tôi đã bị lừa rồi.

Làm sao có thể tin một ông già mới gặp rồi lại lặn lội đi tới nơi hẻo lánh này chỉ vì một người mà cả đám không hề biết gì, cũng chẳng biết người ta có giúp được vấn đề của cả bọn hay không!"

Càng nói ánh mắt của cô càng kiên định: "Nhưng nếu tiền bối thật sự có thể giúp thì xin hãy nghe chuyện của bọn tôi đã ạ!"

Tạ Minh Hạo nhìn Hạ Nghiên trong lòng có chút buồn: "Bọn tôi có vẻ trông thật sự rất ngốc nghếch,..."

Quân Thừa lại tiếp lời: "Miễn là còn một chút hy vọng thì chúng tôi đều sẽ nắm lấy."

Lạc Vô Yên nhìn cái đám trước mặt nghĩ thầm ui vãi đám này có phải nhân vật chính không vậy?

Dễ tin người vờ lờ.

Nhưng mình thì làm được éo gì đâu mà kêu mình giúp chứ?

Lạc Vô Yên thở dài xoa xoa cổ: "Ờ, nói thật thì..."

Cô định nói đại lí do nào đó để đuổi bọn nó đi cho rồi: "Ta chẳng giúp gì được đâu, nên là về đi."

Vô Yên chửi thầm đùa nhau à, cuộc đời bà đây đã đủ chuyện chó má rồi ngu gì mà tìm thêm phiền phức nữa!

Cô đứng lên quay lưng đi một nước một, trong đầu cô bây giờ chỉ có chuồn lẹ chuồn lẹ.

Bạch Du nhìn theo theo bản năng giơ tay về phía Vô Yên: "Khoan khoan đã!"

Tạ Minh Hạo thở dài ủ rũ: "Chạy mất rồi."

Hạ Nghiên vẻ mặt thất vọng tràn trề: "Hơ hơ hơ, rồi làm gì đây?

Về nhà he."

Đúng lúc cả đám tưởng hết hy vọng thì Bạch Du lên tiếng: "Nhìn mặt người đó quen lắm, hình như hồi nhỏ tôi có gặp ở đâu rồi..."

Hạ Nghiên: "Nè cậu định cho cả đám thêm hy vọng à?

Hay định an ủi vậy."

Nhưng Bạch Du lại nói chắc nịch: "Không!

Tôi chắc chắn đã gặp qua rồi nhưng lâu quá nhất thời không nhớ nổi."

Cậu nhắm mắt khoanh tay lại vẻ mặt như đang cố nhớ lại.

Tạ Minh Hạo, Quân Thừa và Hạ Nghiên nhìn nhau vẻ mặt hơi hoài nghi nhưng vẫn đợi Bạch Du nhớ ra.

Tầm một tiếng sau, cả đám đang ở khách sạn dưới chân núi vài mét cả bọn đều ăn cơm và chuẩn bị đi ngủ để sáng mai trở về nhà thì Bạch Du đột nhiên từ trên giường bật dậy mắt sáng rực: "Tôi nhớ ra rồi!"

Cả ba người nhìn cậu với vẻ mặt mệt mỏi, Tạ Minh Hạo nở nụ cười nhạt: "Tôi nghĩ chúng ta nên đi ngủ thôi."

Bạch Du cau mày nhìn ba người: "Mấy người không tin tôi!?"

Cậu chống nạnh hét lên: "Tôi nói thật mà!

Cái người đó tôi từng thấy trong album ảnh của ông ngoại đó!

Chỉ là lâu quá tôi không kịp nhớ thôi."

Hạ Nghiên hỏi cậu: "Thật sao?

Nếu như vậy thì..."

Tạ Minh Hạo và Quân Thừa đồng thanh: "Chúng ta vẫn còn cơ hội!"
 
Ngoài Kịch Bản Chúng Ta Gặp Nhau
Chương 3: Ông ngoại của Bạch Du


Tạ Minh Hạo không giấu được vẻ vui mừng nhìn sang Bạch Du: "Bạch Du của chúng ta là tuyệt nhất!"

Hạ Nghiên cũng cười toe toét: "Bạch Du là thần may mắn của chúng ta!"

Quân Thừa gật gật đầu phụ hoạ: "Vậy làm sao để cô ấy tin Bạch Du là cháu của người mà cô ấy quen biết?"

Hạ Nghiên vỗ vai Bạch Du một cái: "Ôi trời, tất nhiên là cho cô ấy xem ảnh rồi vậy mới đáng tin chứ."

Cô quay sang hỏi Bạch Du: "Vậy cậu có đem ảnh không?"

Một giây, hai giây, ba giây sau Bạch Du không trả lời nụ cười trên môi Hạ Nghiên dần biến mất: "Cậu không trả lời tức là..."

Tạ Minh Hạo cũng không cười nổi nữa: "Đúng là vô dụng."

Bạch Du nghe vậy thì nổi sùng: "Ê nha nói vậy quá đáng lắm á!

Thì từ đầu tôi có ảnh thì đã không cố nhớ làm gì rồi."

Bạch Du thấy cả đám trở mặt với cậu thì giận dỗi: "Mấy người là đồ lật lọng, lúc nãy còn khen tôi giờ lại trở mặt như vậy.

Đúng là đám tồi!"

Bạch Du khoanh tay bĩu môi quay mặt chỗ khác nói: "Tôi không đem theo ảnh thì cũng có thể nhắn kêu ông ngoại gửi qua chứ bộ!"

Tạ Minh Hạo và Hạ Nghiên liền lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng nữa: "Sao cậu không nói sớm chứ?

Thật là... làm bọn tôi hiểu lầm."

Đó là Hạ Nghiên nói.

Tạ Minh Hạo vứt cả liêm sỉ hai tay vịn hai vai cậu vẻ mặt nghiêm túc nhưng hai mắt sáng ngời: "Bạch Du!

Lúc nãy là Minh Hạo này đã trách lầm cậu rồi.

Cậu quả là tuyệt vời!"

Bạch Du nhìn Tạ Minh Hạo chề môi nói: "Cậu không cần phải nghiêm túc như vậy đâu."

Quân Thừa nhìn hai người họ nghĩ thầm rớt liêm sỉ dưới sàn kia.

Hạ Nghiên giục cậu: "Mau nhắn cho ông cậu đi."

Bạch Du lấy điện thoại ra bấm vào khung chat của ông ngoại với cậu: "Chắc giờ này ông ngủ rồi ấy."

Cậu bắt đầu nhắn hỏi về tấm ảnh lúc nhỏ mà ông đưa cho cậu xem, cái người con gái đứng đằng sau ông là ai vậy?

Có thể gửi cho con xem không.

Rồi ấn gửi cả đám ngồi đợi mà hồi hộp, cả bốn đứa xúm quanh cái điện thoại mà lòng thấp thỏm.

Tầm mười mấy phút sau thì màn hình hiển thị tin nhắn Bạch Du mở khung chat lên một tấm ảnh được gửi qua kèm theo câu hỏi của ông ngoại Bạch Du.

[Mà con cần để làm gì?]

Bạch Du nhắn lại: [Không có gì chỉ là con gặp một người giống trong ảnh mà hồi nhỏ ông đưa con xem, nên mới muốn coi lại ấy mà.]

Ông ngoại của Bạch Du bên kia màn hình đọc xong tin nhắn của cậu thì hơi ngạc nhiên nhắn: [Là người nào?]

Bạch Du nhận được tin nhắn liền nhắn: [Là người con gái đứng phía sau ông ấy ạ.]

Ông ngoại Bạch Du đầu bên kia xem xong thì khựng lại sau đó mím chặt môi ông soạn tin định gửi thì lại xoá rồi nhắn câu khác.

[Con gặp người đó ở đâu?]

Bạch Du nhìn ba người còn lại: "Giờ nhắn sao đây?

Hay nói thật luôn."

Hạ Nghiên nhíu mày suy nghĩ một chút rồi bảo cậu nhắn: "Cứ nói là con đi chơi thì vô tình gặp."

Tạ Minh Hạo lại nói: "Nhưng nếu nói thật thì vấn đề của chúng ta cũng không chừng có thể giải quyết suông sẻ mà."

Cậu khoanh tay nói tiếp: "Vì hai người họ quen biết nhau từ trước ông ngoại của Bạch Du không chừng có thể giúp bọn mình thuyết phục người kia thì sao?"

Bạch Du nhíu mày nghiêng đầu: "Vậy nói thật à?"

Lúc cả đám không biết thế nào thì tin nhắn của ông ngoại Bạch Du đã gửi tiếp.

[Cháu trai à, có phải cháu đã gặp chuyện gì rồi không?

Đừng giấu ông, nói đi bởi nếu là người đó thì không thể nào mà cháu có thể gặp chỉ với mấy chuyến đi dạo chơi đâu!]

Bạch Du và Quân Thừa, Hạ Nghiên với Minh Hạo đều sững sờ: "Xem ra nên nói thật rồi."

Bạch Du cau mày nhắn lại: [Thật ra cháu và bạn cháu có gặp chút chuyện,... sau đó tụi cháu gặp một ông lão ông ta chỉ tụi cháu đến chỗ của người đó.

Nhưng mà tụi cháu chưa kể gì hết đã bị người ta từ chối không giúp rồi.]

Cậu nhắn gửi rồi soạn tin: [Cháu nhớ lại hồi nhỏ mình có thấy cô ấy trong album ảnh của ông nên mới nhắn hỏi.]

Bên kia im lặng mấy phút như đang do dự: [Cho dù bây giờ con có nói là ông ngoại và cô ấy quen nhau thì vẫn sẽ bị từ chối thôi.]

Bạch Du mặt đầy chấm hỏi vội nhắn: [Sao lại vậy ạ?

Chẳng phải nói ông và cô ấy quen với nhau thì chuyện của tụi cháu sẽ được giúp sao?]

Hạ Nghiên và hai người Quân Thừa, Minh Hạo nhíu mày nhìn nhau: "Nói vậy chắc là cái người đó khó tính lắm à?"

Ông ngoại của Bạch Du nhắn lại: [Là một người rất cứng nhắc!

Một khi không muốn làm rồi thì dù trời sập vẫn sẽ như vậy, trừ khi tự cô ấy đổi ý.]

Cuối tin nhắn còn kèm theo emoji lắc đầu.

Quân Thừa nhìn dòng tin nhắn đó: "Không phải chứ, chúng ta hết cơ hội rồi à?

Đã lặn lội tới chỗ này..."

Hạ Nghiên thở dài: "Chả lẽ không có cách nào khác để thuyết phục người đó?

Dù sao ông trời cũng chưa từng tuyệt đường ai."

Bạch Du nhắn hỏi: [Không có cách nào sao ạ?]

Cậu nhíu mày ánh mắt nghiêm túc hẳn: "Tôi không tin trên đời lại có người cứng nhắc như vậy!"

Tạ Minh Hạo chống hai tay lên sàn ngửa đầu ra sau: "Đúng vậy, chẳng lẽ vô tâm đến nổi người ta khẩn thiết cầu xin mà lại làm lơ?"

Vừa nói Minh Hạo vừa nhìn qua từng người: "Huống chi chúng ta từng người thuyết phục thì nhất định không thể nào mà không mềm lòng!"

Bọn họ có vẻ rất chắc chắn và tin tưởng vào bản thân sẽ thuyết phục được Lạc Vô Yên, nhưng lại không biết việc đó sẽ làm cả đám phải vứt hết cả liêm sỉ và phải mặt dày như nào mới thuyết phục được.

Ông ngoại của Bạch Du bên kia cầm điện thoại nhắn lại: [Vậy mấy đứa ăn vạ đi, không chừng may ra cô ấy đổi ý.]

Cả bốn đứa nhìn dòng tin nhắn mới được gửi mà cùng nghĩ ngắn gọn vậy?

Nhưng sao lại là may ra???

Đâu đó trên núi Lạc Vô Yên nằm dưới sàn nhà hắt xì một cái dáng vẻ của cô bây giờ rất tùy tiện, cô nằm đó dang hai tay ra quyển sách vẫn cầm trên tay.

Lạc Vô Yên mắt nhìn trần nhà rồi lại hắt xì cái nữa, cô lẩm bẩm: "Ai đang nói xấu mình vậy trời, sao cảm giác năm nay mình không được may mắn nhở?"

Cô đưa mắt nhìn ra cửa sổ ánh nhìn xa xăm như chứa đựng gì đó nhưng cũng như không có gì cả rồi cô thở dài: "Xem ra phải chuồn lẹ thôi."

Trở lại dáng vẻ thờ ơ thường ngày, đêm đó Lạc Vô Yên nằm trên sàn ngủ luôn.

Bốn người bên kia cũng đã đi ngủ nhưng ai cũng lo lắng.

Một đêm nhưng lại có người ngủ rất ngon còn người khác lại ngủ với những phiền não của mình.

Sáng hôm sau bốn người Bạch Du, Minh Hạo và Hạ Nghiên cả Quân Thừa thức dậy với tâm trạng ễu oải, bọn họ vừa ăn vừa bàn xem nên tiếp tục xin giúp đỡ hay trở về tự thân giải quyết.

"Rồi giờ sao đây?"

Bạch Du hỏi: "Trở về hay ở lại."

Quân Thừa hơi nhíu mày rồi lại thả lỏng nhìn Bạch Du rồi nhìn qua hai người kia: "Trở về cũng được, nếu mọi người có cách giải quyết vấn đề của chúng ta."

Tạ Minh Hạo đang ăn thì ngước lên cậu dừng một chút: "Trở về chúng ta cũng không đấu lại hắn,... vậy nên chỉ có thể làm hết cách để thuyết phục người đó thôi."

Quân Thừa gật đầu đồng ý với Minh Hạo, Hạ Nghiên hỏi: "Nhưng nếu cả cô ấy cũng không giúp được thì sao?"

Cô chỉ là thắc mắc thôi rồi nói tiếp: "Dù sao bọn mình cũng không biết thực lực của cô ấy ra sao, lỡ như thêm một gánh nặng nữa thì sao?"

Bạch Du nhìn cô hớ một tiếng rồi cười nhếch mép: "Ý của cô là chúng ta phải đi thử thực lực của người ta?"

Hạ Nghiên nhún vai: "Đó là cậu nói tôi chỉ là muốn chắc chắn để không có người chết nữa thôi."

Tạ Minh Hạo cười cười: "Đúng là bọn mình không biết gì về thực lực của người đó cả, nhưng lỡ chúng ta thử xong người đó mất thiện cảm thì..."

Không nói hết cũng biết kết quả sẽ ra sao.

Quân Thừa chợt nhớ tới ông ngoại Bạch Du: "Bạch Du hỏi ông ngoại cậu xem."

Bạch Du: "Ừ he!

Quên mất còn có ông ấy."

Nói là làm liền Bạch Du lấy điện thoại ra nhắn tin cho ông ấy.

[Ông ơi, vậy thực lực của người đó như nào vậy?]
 
Back
Top Bottom