Cập nhật mới

Khác Ngó Sen Màu Đỏ, Ngõ Nhỏ Linh Tâm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405335522-256-k828662.jpg

Ngó Sen Màu Đỏ, Ngõ Nhỏ Linh Tâm
Tác giả: Tophucman
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

tác phẩm NGÓ SEN MÀU ĐỎ, NGÕ NHỎ LINH TÂM
TÁC GIẢ : Tố Hoài Hoài
Thể Loại: tình trai, án mạng, kinh dị, tâm linh
nhân vật : công chính là Trần khánh oản
thụ chính là Bùi Hoài Đinh

cốt truyện: Truyện nói về cậu bé Bùi Hoài Đình sớm trưa không muộn lại chọn ngành pháp y ngành ai nghe cũng phải khiếp đảm thế mà cậu lại vẫn bình thường như chưa hề gì mà làm trong ngành đó gặp bao nhiêu là án mạng mà cũng chẳng sợ cái gì cả cậu có một câu cửa miệng là " Họ mà va thì tôi sẽ đấm "



phapy​
 
Ngó Sen Màu Đỏ, Ngõ Nhỏ Linh Tâm
Chương 1 Tên điên - người giàu


Kẻ hạ bậc thấp kém, nào ai mà biết được điều gì?

Kẻ ngu hèn nhu nhược trăm phương ngàn kế liệu thành công?

Ai là kẻ ngu, ai là người dại, ai là kẻ vô thường lại ai là kẻ điên?

Thế giới liệu có phân điên loạn?

Hay ranh giới chỉ nằm ở 2 từ công bằng?.

Người giàu làm loạn người nghèo tham lam, người thì muốn trường sinh bất lão, người muốn sống thọ vô biên....

Có trời còn không đáp lại được nói không đến những người dân hay con người thấp kém như chúng ta?....

Nào hôm nay chúng ta sẽ đến với ranh giới giữa “ Tên điên - Người giàu ”

Ngày 13/6/2009 tại Huyện Xxx, xx, xxxx

Ngô Đinh Hoài, một pháp y đang ngồi ở nhà.

Trên tay là hộp mì ly nóng hỏi vừa mới nấu xong, chân trái đặt trên ghế tướng ngồi chả khác gì bà bán cá ngoài chợ khiên ai nhìn vào cũng phải lắc đầu ngao ngán

Cha Ngô Đinh hoài là Ngô Văn Nam cầm ấm trà cùng với những chiếc ly uống trà được trang trí tinh xảo bằng hoa văn bông hoa sen màu xanh nhàn nhạt và loại gốm trắng đục mà nơi nổi tiếng làng gốm Bát Tràng làm ra mặt không giấu nổi vẻ chán ghét với đứa con út mình nói

“ Cái thằng nhóc này?

Con ngồi cho lịch sự vào đi, khác nào bà bán cá trong chợ không? ”

Hoài Ngọc ( tên ở nhà của đinh hoài ) đang húp ly mì một cách ngon lành bị cha nói mà ngơ cả rồi, sau một lúc lâu cũng đã hạ chân xuống nói

“ Ủa cha?

Con có giống bà bán cá đâu...

Ngồi vậy cho thoải mái thôi mà ”

Ông Nam khịt mũi nói “ Có mà giống chợ búa thì hơn?

Bao lần nhắc con rồi sao không nghe?

Mẹ chiều con quá con ngang ngược à? ”

Hoài Ngọc bĩu môi nói " kệ con đi...

Ở với cha mẹ có hai ngày à hôm sau con về đại học rồi! ”

Ông nam nhìn đứa con út mình vậy nhớ lại mình đã đổ bao tiền ăn học cho nó, bao công sức nuôi dưỡng, ấy thế mà cái thằng nghịch tử trời đánh này đi đại học ngành ' pháp y ' cái ngành người khác nghe mà né, người ngoài nghe mà sợ ấy thế mà cái đứa nhóc nhát gan nhà ông lại đi....

Sau một lúc lâu ông mới mở lời nói

“ Pháp y có gì vui mà con lại thích nó thế? ”

Suy nghĩ của Hoài Ngọc lạc trôi một lúc lâu rồi nói

“ Có những cái xác...

Có bằng chứng..

Có công lý ”

.......

“ Còn gì nữa? ”

Thời gian trôi qua như chậm lại sau một lúc lâu trôi qua Hoài Ngọc mới nói

“ Có cái ranh giới giữa...

Tên điên - Người giàu ”

Ông nam nghe xong mà ngơ cả người, chả hiểu con trai mình nói gì, cũng chả biết ranh giới quái ấy làm được gì...

Ủa?....

Tên điên - Người giàu có ranh giới sao?

Nó không phải hai đường thẳng song song với nhau sao?

Sao giờ như đi chung đường vậy?

Suy nghĩ của ông Nam rối loạn cả đi chả hiểu con mình nói gì cả....

“ Vậy cha chưa biết rồi?

Người giàu muốn trẻ đẹp, nghe lời người khác...

Uống máu trẻ em, ăn nhao thai, ăn não bộ con người ăn thịt người?....

Chỉ vì cái đẹp, có khi họ ấu dâm một đứa trẻ đến không sống cũng không chết....

Lại cũng là vì giàu có không việc gì làm muốn thử xem những người nghèo khi họ làm súc vật như nào, nếu họ thụ thai với gia súc ra sao, và nếu như họ....

Chết một cách thê thảm như nào? ”

Ông nam nghe mà mặt biến cả sắc nói " Có cái ví dụ nào không!

Sao cha không tin tưởng được mấy ấy nhỉ ”

“ tin tưởng được gì...

Đời có bao lần có bao thứ chết rồi là hết, họ không ép buộc mình là đẳng cấp, nhưng mạng mình lạ hạ cấp với bọn họ....

Họ là giai cấp thống trị ta là bị trị đất đai không còn chỉ còn mảnh tay trắng...

Chết dần chết mòn rồi dần dần lụi đi như tàn lửa nhỏ.... ”

Ông Nam nhíu mày, con ông nói vậy...

Ý vị đã đầu chữ hàm ẩn cũng trong đó tưởng đang ví von địa vị...

Không ngờ tới cơ thể còn vậy...

Con người?

Đồng loại cũng ăn sao

“Thôi!

Ăn nhanh đi rồi đi ra ngoài quét sân cho cha, còn cả tá việc kìa cha còn đi xem tình hình bên xưởng với công ty nữa ”

Định là dừng...

Thì điện thoại reo lên
 
Back
Top Bottom