Cập nhật mới

Khác [NGÔ LỘ KHẢ ĐÀO- CHUẨN YÊN] THỎ CON VÀ CHIM ƯNG TRÊN THẢO NGUYÊN

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
369951633-256-k977605.jpg

[Ngô Lộ Khả Đào- Chuẩn Yên] Thỏ Con Và Chim Ưng Trên Thảo Nguyên
Tác giả: BaoYue_jayytnn
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vì quá lụy CP Ngô Lỗi và Lộ Tư nên ra fic,fic này được tui chuyển từ phim Trường Ca Hành nhưng theo hướng tui nghĩ,thế nên bối cảnh và nhân vật sẽ giống phim nhưng tình tiết thì khác nhá.



zhaolusi​
 
[Ngô Lộ Khả Đào- Chuẩn Yên] Thỏ Con Và Chim Ưng Trên Thảo Nguyên
Chương 1:ĐẠI ĐƯỜNG


Sương sớm chưa tan hết mà cả triều Nam Đường đã xốt ruột, Lý Thế Dân khi ấy nhậm chức Hoàng Đế đứng đầu triệu đại Nam Đường cũng chỉ mới 3 năm.

Tuy 3 năm không dài cũng không ngắn nhưng đã đủ để Lý Thế Dân ổn định giang sơn,biến cả thành Trường An trở nên phồn thịnh.

Thế mà hôm nay Lý Thế Dân nhận được tin dữ rằng bộ tộc A Thi Lặc có ý định đến xâm chiếm,vừa rồi đã chiếm được Mai Hoa Trấn,sau đó liền kéo đến thành Lạc Dương,tình hình thành Lạc Dương ngày càng nguy cấp có thể sẽ lại để mất đi 1 tòa thành lớn.

-Bệ hạ người hay mau tìm cách cứu vãn,cứ cái đà này e là bộ tộc A Thi Lặc sẽ được nước lấn tới,không bao lâu nữa cả thành Trường An này cũng sẽ gặp nguy!"

-1 vị sứ thần nói vội vàng

-"tình hình hiện tại của Thành Lạc Dương có còn chống đỡ nổi không?"

-"Thưa bệ hạ,hiện tại Giang Tướng Quân đã dẫn binh đi tiếp viện cho thành Lạc Dương,tạm thời làm chậm tiến độ của bộ tộc A Thi Lặc,nhưng có lẽ vẫn không đánh tan được sự hung hãn của Bộ tộc đó"

-"Trước đây Đại Đường và bộ tộc A Thi Lặc cũng xảy ra chiến tranh không ít,nhưng Đại Đường của ta chưa từng thất thế như bây giờ,là do trẫm không bảo vệ nổi giang sơn mà phụ thân để lại sao?"

- Lý Thế Dân xoa xoa thái dương tỏ nỗi bất lực

-"Thưa bệ hạ,xưa nay chiến tranh giữa Đại Đường và Bộ tộc A Thi Lặc đều do con trai út của A Thi Lặc Diên Lợi (Khả Hãn) là A Thi Lặc Thiệp Nhĩ (Tiểu Khả Hãn) dẫn Lăng Sư đến xâm chiếm,nhưng lần này lại là do A Thi Lặc Chuẩn dẫn Ưng Sư đến,nên bên phe ta bất lợi hơn cũng là lẽ thường,nhưng xin bệ hạ cũng đừng quá đau lòng,A Thi Lặc Chuẩn này khi ở Mai Hoa Trấn đã bắt người cai quản ở đó rồi chiếm lấy Mai Hoa Trấn,đến Thành Lạc Dương cũng là tìm cách bắt người cai quản để làm con tin sau đó chiếm thành,tuyệt nhiên không đụng đến 1 cộng tóc của người dân trong thành"

-"A Thi Lặc Chuẩn?...hắn có lai lịch thế nào?"

-"A Thi Lặc Chuẩn là con trai đầu của Diên Lợi (Khả Hãn) nhưng mẫu thân lại là tỳ nữ nên vẫn luôn bị Thiệp Nhĩ (Tiểu Khả Hãn) không để vào mắt,hiện đang là Đặc Cần của Ưng Sư,nghe nói 6 tuổi đã biết võ công,10 tuổi đã ra chiến trường,đánh trận chưa bao giờ thua nên cũng khá được Diên Lợi (Khả Hãn) coi trọng"

Lý Thế Dân nghe xong thì có đôi chút trầm ngâm,khẽ vút 2 bên râu suy tư đôi chút về cách đối phó.

-"Thưa bệ hạ,tuy hiện A Thi Lặc Chuẩn vẫn chưa ra tay ch.ém gi.ết người nhưng nếu người dân hay người cai quản không chịu khuất phục cũng chưa chắc hắn sẽ nương tay,dù gì thì kẻ địch vẫn là kẻ địch làm sao bắt rồi lại được tha dễ dàng,chi bằng thần có ý này có lẽ sẽ có thể cứu nguy kịp thời cho thành Lạc Dương"

-"Ngươi cứ nói!"

-"Nếu như đánh trận gặp bất lợi cho bên ta,chi bằng ta thử dùng cách đàm phán"

-"Ý ngươi là...?"

-"Vĩnh An công chúa vừa tròn 16 tuổi , cũng đã là độ tuổi phù hợp để thành thân,chi bằng bệ hạ để Vĩnh An Công Chúa hòa thân với A Thi Lặc Bộ"

-"Không được!,Trẫm chỉ có duy nhất 1 đứa con gái là Vĩnh An,thảo nguyên xa xôi,bộ tộc A Thi Lặc thì hung hãn dữ tợn,trẫm không thể để Vĩnh An chịu khổ...."

-"Đây là cách duy nhất rồi thưa bệ hạ,Nam Đường chúng ta chỉ vừa ổn định được 3 năm,vốn chẳng thể so với kinh nghiệm ra chiến trường của A Thi Lặc Chuẩn,thần khẩn xin bệ hạ vì giang sơn mà để Công Chúa đi hòa thân!"

-"Các ngươi...."

-"Chúng thần khẩn xin bệ hạ vì giang sơn mà để Công Chúa đi hòa thân!"

-tất cả sứ thần quỳ xuống hô to

-------------------------------

Lý Thế Dân trong lòng mang một bụng tâm sự nặng trĩu, một bên là giang sơn xả tắc mà khi ông lên ngôi Hoàng Đế 3 năm trước đã tuyên thề trước linh cửu của phụ thân rằng sẽ bảo vệ Nam Đường mà tổ tiên đã dựng,khi ấy Nam Đường đang trong thời kỳ loạn lạc do chiến tranh với Bắc Sơn,tuy ông đã anh dũng dẫn binh đánh đuổi được Bắc Sơn nhưng cũng phải mất 3 năm để củng cố lại triều Nam Đường,nay Nam Đường lại phải gặp nguy với sự đe dọa của A Thi Lặc Bộ trước tình thế Nam Đường chỉ mới ổn định thì quả thật không thể cứu vãn.

Bên còn lại thì là cô Công Chúa nhỏ của ông- Lý Lạc Yên (Vĩnh An Công Chúa),tình tình hiền lành như cục bột lại nhát gan dễ khóc,vừa sinh đã mất mẫu thân,ông cũng đã dặn lòng phải thay nương tử của mình chăm sóc thật tốt cho Lạc Yên,nay vừa tròn 16 tuổi đã bị bắt đi hòa thân đến nơi xa,ông với cương vị là 1 người cha cũng không thể đành lòng đưa con gái của mình vào hàng sói được.

-"Vương Quyền!"

-"Dạ có thần"

-"Mau triệu Lạc Yên đến đây gặp trẫm"

-"ờmmm....dạ...chuyện này..."

-"Chuyện gì?,Sao lại ấp a ấp úng"

-"Thưa bệ hạ,vừa sáng nay khi Công Chúa nghe tin thành Lạc Dương gặp nạn liền kêu người chuẩn bị xe ngựa đến thành Lạc Dương rồi ạ!"

-"CÁI GÌ?,thành Lạc Dương đang bị thất thế,sao nó dám 1 mình đến đó được"

-"Dạ Công Chúa nói từ sau lần bị lạc ở bên ngoài suốt cả tháng lưu lạc khắp nơi biết được cảnh khổ của người dân,giờ Lạc Dương lại gặp nạn nên Công Chúa dẫn theo vài thầy thuốc đến Lạc Dương tiếp ứng cho quân lính,Công Chúa còn dặn là khi nào Bệ Hạ tìm Công Chúa thì hẳn báo cáo"

-"Haiz...thiệc là con bé ngốc,mau!..ngươi mau kêu Hạo Đô đến thành Lạc Dương tìm Lạc Yên về đây cho Trẫm!"

-"Dạ thần đi ngay!"

----------------------------------------
 
[Ngô Lộ Khả Đào- Chuẩn Yên] Thỏ Con Và Chim Ưng Trên Thảo Nguyên
Chương 2:LẠC DƯƠNG


Thành Lạc Dương

-"Thưa Công Chúa,đã đến thành Lạc Dương rồi"

-"Được,chúng ta đến thẳng trại quân đội!"

Lạc Yên vén màn xe ngựa nhìn ra phía ngoài thấy không 1 bóng người,có lẽ người dân đều đã trốn trong nhà cả rồi,Lạc Yên bèn thở phào

-"Tốt quá rồi,người dân đều an toàn cả"- nhớ lại lần bị lạc rồi chạy đôn đáo khắp nơi của bản thân gặp không ít trường hợp những trấn,huyện nhỏ bị xâm chiếm,giặc đuổi đánh ch.ém gi ết khắp nơi,ngay cả Lạc Yên cũng xém mất mạng,đến giờ tuy đã qua 2 năm nhưng nó vẫn ám ảnh trong đầu nàng,cảnh tượng thi thể nằm lai liệt,phụ nữ thì bị xâm hại,trẻ con thì quấy khóc,đàn ông may mắn sống sót thì cũng bị mất tay mất chân không thì bị mù,...

----------------------

Đến doanh trại quân đội

Tuy lần này người dân được an toàn nhưng của cải và lương thực thì thiệc hại không ít,binh lính cố đánh để ngăn chặn A Thi Lặc cũng bị thương khá nhiều,xem ra số thuốc mà Lạc Yên chuẩn bị không đủ,chưa kể không có lương thực tiếp ứng cũng là vấn đề nan giải.

-"Trước mắt các ngươi cứ trị thương cho bọn họ đã,còn lại ta sẽ nghĩ cách!"

-Lạc Yên chỉ đạo những thầy thuốc mà mình đưa đến để trị thương cho binh lính

-"Dạ được"

-"Thần Giang Tôn bái kiến Vĩnh An Công Chúa"

-"Giang tướng quân không cần đa lễ,tình hình Lạc Dương thế nào rồi?"

-"Có lẽ trên đường đi Công Chúa cũng thấy rồi,người dân của Lạc Dương và Mai Hoa đều an toàn,chỉ có binh lính bị thất thế khá nhiều vì đánh trận với A Thi Lặc Bộ,kho lương thực cũng bị A Thi Lặc Bộ đốt,Văn Tú ( người cai quản Mai Hoa Trấn) và Hồ Quân (người cai quản thành Lạc Dương) đều bị A Thi Lặc Bộ bắt làm con tin,chí ít thì người dân,Văn Tú và Hồ Quân đều giữ được mạng,chỉ là không biết đây có nằm trong mưu kế của A Thi Lặc Chuẩn không,nhưng tính mạng của con dân cũng chưa chắc sẽ an toàn trong vài ngày tới,bản chất của người A Thi Lặc Bộ hung hãn trước đây chưa bao giờ đổi,e là A Thi Lặc Chuẩn này cũng không phải ngoại lệ,hôm nay người dân an toàn hôm sau thì chưa chắc..."

-"Không cần biết ngày mai thế nào,cứ dốc sức ngăn chặn A Thi Lặc Bộ lại,ta sẽ viết thư xin phụ Hoàng tiếp ứng lương thực cho Giang Tướng Quân còn về trị thương ta sẽ tự nghĩ cách vậy"

-"Công Chúa dốc lòng vì dân rồi!"

-------------------------------

-"Công Chúa,số thuốc chúng ta mang đến dùng hết sạch rồi phải làm sao đây?..."

-"Hết rồi?,vậy đến những y quán ở Lạc Dương...."

-"Tất cả người dân ở Lạc Dương đều trốn trong nhà,quán đều đóng cả,liệu họ có bán thuốc cho chúng ta không chứ?"

-"Để ta đi,ta là Công Chúa họ sẽ nể mặt ta thôi!"

-"Khoan đã Công Chúa....Công Chúa...bên ngoài nguy hiểm...kẻo gặp người của A Thi Lặc thì.....CÔNG CHÚA...."

Không chần chừ Lạc Yên liền bỏ đi ra khỏi doanh trại đến phiến chợ ở Lạc Dương tìm y quán

--------------------------------

-"Xin hỏi có ai không..."

Cánh cửa khẽ mở ra 1 khe nhỏ

-"Cô là ai,đến tìm lão nương làm gì,đang chiến tranh thế này còn không mau về nhà trốn đi"

-"Ta cần thuốc,có thể bán cho ta thuốc không?"

-"Không bán không bán,bên ngoài nguy hiểm lỡ như cô là người A Thi Lặc Bộ giả dạng đến thì...."

-"Không Không, ta là Lý Lạc Yên,là Vĩnh An Công Chúa của Đại Đường"-Lạc Yên lấy bên hông ra 1 thẻ bài bằng vàng khắc rõ 2 chữ "Công Chúa" dơ ra trước mặt Lão Nương,Lão Nương nhìn thấy liền vội quỳ xuống

-"Thiếp thân đáng chết,thiếp thân đáng chết,không biết Công Chúa giá đáo"

-"Được rồi được rồi,lão bà có bao nhiêu cân thuốc ta lấy hết"

-"Được được,thiếp thân đi lấy thuốc ngay"

Sau khi lấy được kha khá thuốc thì Lạc Yên trở về doanh trại,viết tiếp 1 lá thư để báo với Thế Dân xin tiếp ứng lương thực cho Lạc Dương.

----------------------------
 
[Ngô Lộ Khả Đào- Chuẩn Yên] Thỏ Con Và Chim Ưng Trên Thảo Nguyên
Chương 3: A THI LẶC BỘ


Buổi tối tại Thành Lạc Dương

Lạc Yên đang ngồi trong khuê phòng thẫn thờ với tờ thư hồi đáp của Thế Dân trong tay,trong lòng hằn lên một chút suy tư không tả nổi:

"Lạc Yên,là phụ thân của con không tốt,không thể dốc sức vì nước vì dân,để dân chịu cảnh trốn chui trốn hốc trong nhà như bây giờ,A Thi Lặc Bộ bây giờ đã người đông thế mạnh không như những lần trước,trẫm cũng không biết Giang Tướng Quân và 2 vạn binh lính còn chống cự được bao lâu,con một mình đi Lạc Dương tốn công nhưng phí sức,vốn dĩ ván cờ này chúng ta đã bại trận trước A Thi Lặc Chuẩn rồi,các sứ thần đã ra một kế sách cứu nguy,đó là đàm phán hòa giải với Diên Lợi Khả Hãn của A Thi Lặc,đồng nghĩa với việc con phải hòa thân với một trong 2 người con trai của Diên Lợi,đấy là cách duy nhất,nhưng trẫm nhất định sẽ không để con chịu khổ,chỉ cần con lắc đầu,trẫm nhất định sẽ nghĩ cách khác,tuy hòa thân là cách duy nhất nhưng cũng không phải là cách cuối cùng,ta đã sai Hạo Đô đến thành Lạc Dương hộ tống con về,hãy ngoan ngoãn theo Hạo Đô về lại thành Trường An,sau đó sự việc còn lại chúng ta từ từ tính!

Đóng dấu Hoàng Đế Đại Đường

Lý Thế Dân"

-"Trường Ca...nếu có tỷ ở đây chắc chắn tỷ sẽ có cách đối phó,đáng tiếc...tỷ bây giờ chắc đã ngao du khắp chốn tự do tự tại sống một cuộc sống mà bản thân tỷ muốn rồi..."

Vĩnh Ninh Quận Chúa - Lý Trường Ca,là tỷ muội thân thiết với Lý Lạc Yên, Trường Ca là con gái của Lý Kiến Thành là huynh ruột của Lý Thế Dân,ngày trước khi Thế Dân chưa lên ngôi thì Kiến Thành là Thái Tử sau đó vì có ý đồ tạo phản nên bị Tiên Hoàng Đế trị tội,mẫu thân của Trường Ca cũng vì mất phu quân đau lòng quá độ mà lâm bệnh qua đời, chỉ vài ngày mà mất cả phụ mẫu nên Trường Ca khi ấy là Vĩnh Ninh Quận Chúa đã từ biệt tất cả mà bỏ đi ngao du khắp nơi, từ nhỏ Lạc Yên và Trường Ca đều được 1 tay Thế Dân nuôi dạy nên tình cảm giữa Lạc Yên và Trường Ca rất tốt,là chị em họ nhưng không khác gì chị em ruột.

-"Thần Hạo Đô xin bái kiến Vĩnh An Công Chúa"

-"Ngươi đến là để đưa ta về Trường An?"

-"Vâng,nhưng giờ đã tối,bên ngoài thành đều là người của A Thi Lặc Bộ,bọn họ đều đã đóng quân phía bên ngoài thành,e là sáng sớm mai ta sẽ khởi hành,giờ Công Chúa hãy nghỉ ngơi,thần không làm phiền Công Chúa nữa"

-"Phụ Hoàng có mang lương thực đến tiếp ứng không?"

-"Thưa Công Chúa,Bệ Hạ đã cho nhiều xe lương thực đưa vào trong thành,tạm thời đã tiếp ứng đủ,Bệ Hạ cũng đã viết thư đàm phán với Khả Hãn của A Thi Lặc Bộ,chắc tầm 2 ngày nữa A Thi Lặc Bộ sẽ đến để đàm phán,khi ấy Công Chúa cũng phải có mặt"

-"Được,ngươi lui đi"

---------------------------------------

Sáng hôm sau Hạo Đô cũng nhanh chóng hộ tống Lạc Yên ra khỏi thành Lạc Dương trở về thành Trường An.

-----------------------------------------

Trong lều trại của A Thi Lặc Bộ bên ngoài thành Lạc Dương,A Thi Lặc Chuẩn đang xem bản đồ đường đi của thành Lạc Dương thì Mục Kim bên ngoài đi vào.

-"Đặc Cần,khi nãy Sa Hạo đã nghe ngóng được thị vệ của Thế Dân đã đến thành Lạc Dương hộ tống 1 vị Công Chúa,vậy chúng ta có cần bắt luôn 2 người họ về giam cùng với Văn Tú và Hồ Quân không?,Công Chúa Vĩnh An này là con gái duy nhất của Lý Thế Dân,đương nhiên nếu bị bắt làm con tin sẽ khiến Thế Dân dễ dàng mắc bẫy hơn!"

-"Công Chúa Vĩnh An?"

-A Thi Lặc Chuẩn khẽ nhíu mày

-"Không cần,đủ rồi ngươi lui đi"- A Thi Lặc Chuẩn suy nghĩ đôi chút rồi từ chối,nhớ lại vào chiều hôm qua khi hắn đang lén đi khảo sát vòng vòng trong thành,vô tình thấy 1 chiếc xe ngựa chạy gấp,biết là xe ngựa tiếp ứng cho quân lính nên bèn đi theo,vô tình khi ấy Lạc Yên vén màn nhìn ra bên ngoài xem tình hình,tuy Lạc Yên không thấy hắn nhưng hắn đứng cách đó không xa đã thấy rõ,hắn đơ dẫn trước vẻ đẹp ấy,là vẻ đẹp trong trẻo của một thiếu nữ mới lớn vừa nhìn đã muốn che chở,nhưng hắn vẫn đặt dấu chấm hỏi lớn rằng tại sao nơi đây chiến tranh,trong xe tiếp ứng lại có nữ tử?hắn không biết thân phận của Lạc Yên nhưng hôm nay đã rõ,nữ tử hôm ấy khiến hắn đờ đẫn là Vĩnh An Công Chúa của thành Trường An.

-"Được vậy ta đi đây"-Mục Kim quay lưng bỏ đi sực nhớ ra gì đó liền vội quay lại nói

-"À Đặc Cần,Khả Hãn vừa gửi thư đến bảo là bên phía Lý Thế Dân đã cho gửi thư đến đàm phán,hẹn ngày mai chúng ta đến thành Trường An diện kiến"

-"Được"

----------------------------------------

Chiều tại Thành Trường An

Lạc Yên vừa vào cung liền đến tìm Thế Dân

Thế Dân vẫn đang xem tấu chương của các sứ thần,ông khá đau đầu vì hầu như các sơ tấu đều bắt ông phải đem gả Công Chúa đến A Thi Lặc

-"Phụ Hoàng..."

-"Yên Nhi,con về rồi,để ta xem con có bị thương không,nơi đó chiến tranh sao con còn mạo hiểm đến?"

-"Con không sao,tuy nơi đó đang chiến tranh nhưng ngoài binh lính ra thì ngưòi dân đều an toàn trốn trong nhà cả,con tới đó là để trị thương cho các binh lính"

-"Con nhọc tâm rồi,mau ngồi xuống chúng ta từ từ nói chuyện"

-"Người đang xem tấu sơ sao?,đã có cách ứng phó với A Thi Lặc chưa ạ?"

-"Haizzz...nhắc đến lại đau đầu,con xem nhiều tấu sơ như vậy,nhưng chúng đều là bắt Công Chúa đi hòa thân..."

-"....."

-"Nhưng con đừng lo,nếu con không muốn trẫm sẽ nghĩ cách khác,con là con gái duy nhất của trẫm,đương nhiên trẫm không muốn con chịu khổ"

-"Thân là Công Chúa...hòa thân gả đi xa...cũng là cái giá phải trả cho 16 năm sống trong nhung lụa của con..."

-Lạc Yên rơi nước mắt nắm chặt chiếc khăn tay có thêu hình 1 chú thỏ nhỏ màu trắng có đôi mắt màu xanh mà bản thân tự tay thêu.

-"Con không cần tự dằn vặt..."

-"Phụ hoàng,con vẫn còn nhớ 2 năm trước khi con vô tình bị lạc suốt cả tháng trời,lưu lạc khắp nơi gặp được nhiều hoàn cảnh của người dân,con đã tự dặn lòng mình sao này phải đối đãi thật tốt với con dân,giờ đây chiến tranh xảy ra,người dân ít nhiều gì cũng chịu cảnh khổ cực không có cơm ăn áo mặc,Mai Hoa Trấn bị đóng chiếm,người dân giữ được mạng nhưng lại bị đuổi ra khỏi nhà lưu lạc khắp nơi,thành Lạc Dương cũng không còn được phồn thịnh như trước đây,nếu như...con hòa thân đến A Thi Lặc bộ nhưng đổi lại được nhà cửa cho dân,thành Lạc Dương được phồn thịnh trở lại,các trấn huyện thành và cả thành Trường An này không còn bị A Thi Lặc bộ đe dọa nữa thì con cũng bằng lòng..."

-"Yên Nhi...con trưởng thành rồi"

-"Phụ Hoàng cũng đừng quá lo lắng cho con,con tự biết chăm sóc tốt cho bản thân!,việc con cần làm con chắc chắn sẽ làm..."

-----------------------------------------

Doanh trại của A Thi Lặc bộ

-"Đặc Cần,có thư của Khả Hãn gửi đến"

A Thi Lặc Chuẩn mở thư đọc xong thì trong lòng dâng lên một cảm giác thõa mãn.khóe miệng hơi nhếch lên,Mục Kim đứng đó quan sát cũng đủ biết là tin tốt

-"Đặc Cần trong đó viết gì thế?"

A Thi Lặc Chuẩn bỗng chốc nhướng mày liếc nhẹ Mục Kim,trở về lại dáng vẻ lạnh lùng như thường ngày

-"Nể mặt ngươi là huynh đệ tốt từ nhỏ của ta nên ta không trách,nếu là người khác ta sẽ một đao lấy mạng rồi"

Bị khí chất đó dọa một phen Mục Kim cũng cảm tạ cho cậu là người từ nhỏ lớn lên bên vị Đặc Cần này,nhưng cậu thừa biết A Thi Lặc Chuẩn này mồm miệng thì sắt đá,khuôn mặt lạnh băng nhưng thật ra hắn lại dễ động tâm,chứng minh cho việc này là hắn dễ dàng tha mạng cho tất cả người dân của Mai Hoa Trấn và Thành Lạc Dương,nếu đổi lại là ai khác chắc chắn cả Mai Hoa Trấn và Thành Lạc Dương đã chìm trong biển máu rồi.

-"Thôi đi,tại ta không muốn cậu bị mất .ặt nên ta mới gọi cậu là Đặc Cần,chứ ta vẫn thích gọi cậu là A Chuẩn hơn."

-"Cậu!!...càng ngày càng quá quắc"-A Thi Lặc Chuẩn còn có tên mụi là A Chuẩn,xưa nay chỉ có mỗi Mục Kim là dám gọi hắn như vậy,mẫu thân của hắn là tỳ nữ bên cạnh Khả Đôn (vợ của Khả Hãn) lại bị câm và bị cấm túc nên hắn ít khi được gặp mẫu thân của hắn,những ngưòi còn lại của Ưng Sư đều phải kính cẩn gọi hắn 1 tiếng "Đặc Cần" bởi hắn rất được Khả Hãn xem trọng,tuy hắn chỉ là kết quả của một cuộc lầm lỡ giữa Khả Hãn và tỳ nữ nhưng quả thật hắn vẫn rất tài giỏi,không xét về thân thế mà xét về thể lực trí tuệ hắn thừa sức đè bẹp Tiểu Khả Hãn là A Thi Lặc Thiệp Nhĩ kia,là con trai chính thống của Khả Hãn và Khả Đôn nhưng lại kiêu căng ngang ngược ham mê nữ sắc.

-"Được rồi không trêu cậu nữa,nói đi rốt cuộc Khả Hãn viết gì mà cậu vui thế"

-"Khả Hãn nói bên phía Lý Thế Dân có ý muốn hòa thân Công Chúa Vĩnh An cho A Thi Lặc chúng ta,bảo chúng ta ngày mai cùng Khả Hãn đến Trường An dự tiệc"

--------------------------------------------
 
[Ngô Lộ Khả Đào- Chuẩn Yên] Thỏ Con Và Chim Ưng Trên Thảo Nguyên
Chương 4: HÒA THÂN


Hôm nay Thế Dân mở tiệc trong cung,chủ yếu để tiếp đãi A Thi Lặc bộ và đàm phán về việc hòa giải.

Sớm đã chuẩn bị,Lạc Yên có nghe bảo A Thi Lặc là nơi rất thích tiệc tùng,ca múa,để dễ nói chuyện Lạc Yên đã xin phép Thế Dân cho Lạc Yên mời một số ca vũ có dung mạo xinh đẹp vào cung,dù sao A Thi Lặc nhìn vẻ bề ngoài cũng đủ để nhìn ra đều là nam nhân khí huyết sung mãn,nếu có thêm vài mỹ nhân bên cạnh lòng vui sẽ dễ đàm đạo hơn.

-"Bệ hạ,người của A Thi Lặc bộ đã đến rồi"

-"Mời họ vào đi"

Thế Dân trong lòng vẫn tỏ ra khá khó chịu,bởi đang yên lành A Thi Lặc đem đoàn quân Ưng Sư đến xâm chiếm,không có lợi ích gì với Nam Đường mà ông còn phải đối đãi họ như khách quý,sắp tới còn phải dâng con gái của mình cho bọn họ.

-"Tới rồi à,mau ngồi đi"

Quả là những dũng sĩ có tiếng trên thảo nguyên,bọn họ 1 thân mặc y phục dị vực khí thế ung dung oai phong lẫm liệt,ngoại trừ Diên Lợi Khả Hãn ai cũng đeo một chiếc mặt nạ tuy vậy nhưng vẫn không thể che đậy hết được sự dữ tợn của người A Thi Lặc.Thế Dân vẫn lịch sự mời họ ngồi,không biết vì sao mà đến giờ Lạc Yên vẫn chưa xuất hiện,lòng Thế Dân càng thầm mong Lạc Yên sẽ không đến,nếu không nhìn khí thế của bọn người A Thi Lặc thì Lạc Yên sẽ cụp tai sợ đến phát khóc mất.

-"Ta là Lý Thế Dân,Hoàng Đế của Đại Đường!"

-"Ta là Diên Lợi,Khả Hãn của tộc A Thi Lặc,còn người mặc y phục màu lục kia là A Thi Lặc Thiệp Nhĩ là con trai của ta và Khả Đôn,còn người mặc y phục màu đen kia là A Thi Lặc Chuẩn,cũng là con trai của ta"

-"Thần A Thi Lặc Chuẩn,Đặc Cần của Ưng Sư,bái kiến Hoàng Đế"

-"Thần A Thi Lặc Thiệp Nhĩ,Đặc Cần của Lăng Sư,bái kiến Hoàng Đế"

-"Được được,mời ngồi"

Cuối cùng tất cả đều ngồi,chỉ có tùy tùng đứng xung quanh.

-"Ta nhận được thư muốn hòa giải của Đại Đường,hòa thân Công Chúa đến A Thi Lặc bọn ta,nghe nói Hoàng Đế chỉ có duy nhất một cô con gái,nay lại muốn gả con gái đến chỗ bọn ta,vậy cũng xem như là đã bày tỏ đủ lòng thành,bọn ta nhất định sẽ không bạc đãi Công Chúa!"

-"Đúng vậy...trẫm chỉ có duy nhất một cô Công Chúa là Vĩnh An,để nó gả đến A Thi Lặc là trẫm đã rất đối đãi tốt với A Thi Lặc các người rồi"

-"Vậy...sao ta vẫn chưa thấy Công Chúa đâu cả..."

-"Khả Hãn không cần vội,thần tới rồi...."

Một giọng nói trong veo vang lên ở phía ngoài,vô tình thu hút tất cả ánh mắt của mọi người,một thân màu xanh lam bước vào phía sau là thêm vài ca vũ,không để mọi người nói gì thêm,tiếng nhạc vang lên Lạc Yên và các ca vũ cùng múa một điệu

Thiệp Nhĩ vốn ham mê nữ sắc đương nhiên đã đánh mắt một vòng liền bị mê mệt với dáng vè này của Lạc Yên,ánh mắt Lạc Yên mềm mại đảo quanh khi đang múa kèm theo một chút cô đơn lạc lõng,u buồn yếu đuối nhưng đối với các nam nhân của A Thi Lặc bộ nó lại trong sáng đến lạ,có lẽ do ở thảo nguyên các nữ tử vốn có tính khí mạnh mẽ,không thì cũng mưu kế đa đoan,còn những nữ nô từ khắp nơi bị bắt về để làm nô lệ hay để thõa mãn dục vọng thì lại quá ngu muội,trong họ chỉ có sự đau khổ,còn vị nữ tử trước mặt họ đây chính là Công Chúa lá ngọc cành vàng từ nhỏ đã được nuông chiều nên sự trong sáng trong ánh mắt này họ chưa từng thấy qua.

A Thi Lặc Chuẩn vừa nhìn liền lập tức nhận ra đây là tiểu cô nương ngồi trong xe ngựa hôm ấy khiến hắn mất hồn,yết hầu lên xuống mất kiểm soát,A Thi Lặc Chuẩn vô thức cứ uống rượu không ngừng nghĩ nhầm đánh tan đi sự mất kiểm soát của bản thân.

Sau khi múa xong,Lạc Yên ra lệnh cho các vũ công đến hầu hạ bên cạnh các nam tử của A Thi Lặc bộ,còn bản thân Lạc Yên thì mau chóng đi ra phía ngoài trở về khuê phòng để thay lại y phục Công Chúa của Nam Đường.

Các nam tử của A Thi Lặc bộ thấy được chu đáo chuẩn bị có mỹ nhân bên cạnh thì trong lòng liền vui vẻ,ngay cả Diên Lợi Khả Hãn cũng có 2 nữ ca vũ hầu rượu

-"Bệ Hạ đúng là có lòng rồi hahahaha" Diên Lợi hài lòng cười lớn 2 tay ôm 2 nữ tử

Chỉ riêng nữ ca vũ đến bên A Thi Lặc Chuẩn thì bị hắn phũ phàng đuổi đi,hắn chỉ một thân một mình ngồi đó uống rượu,dáng vẻ rất quang minh chính đại khiến Lý Thế Dân để mắt đến,đây chính là kẻ đã xâm chiếm Mai Hoa Trấn và thành Lạc Dương,dẫu sao hắn cũng không chém giết người bừa bãi,trong cũng khá tuấn tú,lại không gần nữ sắc,xét về mặt tình cảm thì nếu gả Lạc Yên cho hắn thì hắn cũng có thể là chỗ dựa cho Lạc Yên,so với Thiệp Nhĩ trong gian manh và Diên Lợi Khả Hãn 2 tay 2 cô kia thì A Thi Lặc Chuẩn hắn là ổn nhất rồi.

Lý Thế Dân trong lòng cũng đã có một sự lựa chọn để gửi gắm cô con gái bé bỏng của mình

-"Phụ Hoàng..."

Lại là giọng nói trong veo ấy,Lạc Yên trong trang phục Công Chúa Đại Đường xinh đẹp bước vào chính điện thêm lần nữa,lần này không còn màn che mặt nên ngũ quan sắc sảo đều để lộ ra cả,gương mặt ngây thơ như một tiểu bạch thỏ.

-"Thần nữ Lý Lạc Yên,Vĩnh An Công Chúa của Đại Đường xin bái kiến Phụ Hoàng,Diên Lợi Khả Hãn"-Lạc Yên kính cẩn hành lễ theo kiểu hành lễ của Đại Đường.

-"Con mau đứng lên đi"-Lý Thế Dân dán một ánh mắt nuông chiều lên Lạc Yên

-"Công Chúa không cần đa lễ"

-"Yên Nhi..vị này là A Thi Lặc Thiệp Nhĩ,vị này là A Thi Lặc Chuẩn,là 2 con trai của Diên Lợi Khả Hãn"

-"Lạc Yên xin diện kiến 2 vị dũng sĩ"-Lạc Yên quay sang phía 2 người hành lễ lại một lần,2 người cũng nhanh chóng đứng dậy đáp lễ.

-"Yên Nhi,mau đến đây ngồi gần Trẫm"

Lạc Yên ngoan ngoãn đi đến nơi gần bàn của Thế Dân rồi ngồi yên vị ở đấy,từ đầu đến cuối ánh mắt của Thiệp Nhĩ,Diên Lợi và Chuẩn đều dán chặt lên người Lạc Yên.

-"Vị Công Chúa này trong rất yêu kiều xinh đẹp,hành động lại nhã nhặn,múa cũng rất mê người,bệ hạ đúng là nuôi dạy rất tốt"-Diên Lợi mở giọng khen cũng có đôi phần ngưỡng mộ

-"Khả Hãn đừng khách sáo,ta thấy 2 vị dũng sĩ ngồi đây trong cũng rất oai phong lẫm liệt,chắc cũng được thừa hưởng đôi phần từ Khả Hãn"

Diên Lợi cười lớn,nâng rượu

-"Nào chúng ta cùng nâng rượu,cạn"

-"Được rồi,bây giờ chúng ta vào chuyện chính thôi..."

-Lý Thế Dân nôn nóng muốn sớm kết thúc chuyện này

Lạc Yên nãy giờ vẫn không dám nhìn thẳng vào những người của A Thi Lặc bộ,bởi khi nãy chỉ mới ngẫn đầu lên thì liền bị dọa với sự "to lớn",trong rất hung dữ của A Thi Lặc bộ,kèm theo là ánh mắt gian manh kia của Thiệp Nhĩ,Lạc Yên trong lòng thầm nghĩ không biết gả đến A Thi Lặc bộ thì có sống nổi qua một ngày không chứ đừng nói là cả đời.

-"Hôm nay mục đích mở tiệc là để hòa thân Công Chúa Vĩnh An với A Thi Lặc bộ,đổi lại A Thi Lặc bộ phải thả toàn bộ con tin và trả lại sự phồn thịnh cho thành Lạc Dương và Mai Hoa trấn"-Lý Thế Dân cất lời

-"Được,ta đồng ý,gả Công Chúa đến thảo nguyên,A Thi Lặc bọn ta lập tức rút lui trở về thảo nguyên!"

-"Nhưng trẫm nói trước,con gái của trẫm dù sao cũng là Công Chúa Vĩnh An của Đại Đường,tuyệt đối không thể làm thiếp!"

-"Chuyện này bệ hạ không cần lo,2 con trai của ta vẫn chưa đứa nào thành thân cả"

-"Vậy Vĩnh An sẽ gả cho ai trong 2 vị đây?"

-"Chuyện xảy ra đột ngột,ta vẫn chưa quyết được,hay là vầy , ta cho Công Chúa lựa chọn 2 người con của ta,Công Chúa muốn gả cho ai thì gả cho người đó,ta sẽ đáp ứng cho Công Chúa"

Lạc Yên vẫn im lặng,vốn đã sợ hãi với người của A Thi Lặc,nhìn còn không dám thì sao dám chọn,Thiệp Nhĩ vốn đã có hứng thú với Lạc Yên khi nãy múa nên hắn thề sẽ không bỏ lỡ 1 mỹ nhân tuyệt thế như vậy được,Thiệp Nhĩ lên tiếng

-"Ta là đích tử của Khả Hãn và Khả Đôn,nắm trong tay Lăng Sư,sau này sẽ là Khả Hãn đời kế tiếp,Công Chúa đương nhiên sẽ chọn ta,làm sao Công Chúa có thể chọn ngươi được,ngươi sắt đá,không biết chăm sóc nữ nhân lại còn là con của tỳ nữ,so với Công Chúa ngươi đương nhiên không xứng!"

-Thiệp Nhĩ nhìn Chuẩn với con mắt khiêu khích,Thiệp Nhĩ trước giờ đều như vậy,luôn ghen tị với Chuẩn trong mọi tình huống,Chuẩn nãy giờ không mở miệng nói một lời,bèn rót đầy một chén rượu đứng dậy đi đến đối diện Diên Lợi và Thế Dân.

-"Hôm nay là ngày vui,A Thi Lặc Chuẩn ta muốn xin một ân huệ"

-"Ngươi muốn gì cứ nói,trẫm sẽ đáp ứng!"

-"Xưa nay A Thi Lặc bộ người mạnh thì là Vua,nên hôm nay ta muốn thách đấu như thường lệ!"

-nói đến đây A Thi Lặc Chuẩn hất bể chén rượu,rút kiếm chỉa thẳng vào Thiệp Nhĩ

-"Ta muốn thách đấu Thiệp Nhĩ!,người nào thắng thì người đó lấy Công Chúa Vĩnh An!"

-"Được!,Bệ hạ,người thấy thế nào?"

-Diên Lợi thỏa mãn cười lớn quay sang Thế Dân hỏi

-"Yên Nhi...con có ý kiến gì không?"

-"Phụ Hoàng cứ định đoạt,con sẽ nghe theo cả"-Lạc Yên ngoan ngoãn nghe lời

-"Nếu đã muốn tỷ thí võ công,vậy cứ xem như đây là tỉ thí võ công chiêu thân,người thắng mới xứng với Vĩnh An của trẫm"

------------------------------------
 
[Ngô Lộ Khả Đào- Chuẩn Yên] Thỏ Con Và Chim Ưng Trên Thảo Nguyên
Chương 5: TỶ VÕ CHIÊU THÂN


Tất cả khách khứa đều di chuyển đến Khấu Lý Đài, Khấu Lý Đài hay còn gọi là Lôi Đài,là nơi mà các binh sĩ của triều đình lên thi đấu võ công,ở ngay trung tâm là một khán đài lớn,xung quanh khán đài là nơi ngồi,khu vực khá rộng, nơi dễ nhìn thấy bao quát nhất khán đài đương nhiên là chỗ của Diên Lợi và Thế Dân,2 bên là khách khứa đến dự tiệc,Lạc Yên ngồi gần Thế Dân,Thiệp Nhĩ và A Chuẩn đã đứng trên Lôi Đài từ lâu nhìn nhau bằng cặp mắt sát khí.

-"Từ nhỏ đến lớn,võ công của hai con đều do đích thân ta dạy,hai con là dũng sĩ hàng nhất đẳng (dũng sĩ có võ công cao cường nhất),là hai con sư tử đực của Thảo Nguyên,ta vẫn còn nhớ khi nhỏ hai con từng tranh giành nhau một chú sói con,chớp mắt trôi qua giờ hai con đã biết giành mỹ nhân rồi,Công Chúa Vĩnh An lá ngọc cành vàng hòa thân với A Thi Lặc chúng ta sau này đương nhiên sẽ là Khả Đôn,thế nên đánh thắng sẽ lấy được công chúa và vị trí Khả Hãn đời kế tiếp cũng sẽ thuộc về người đó,bất kể hôm nay là ai đánh thắng hai con vẫn luôn là vinh quang của tộc A Thi Lặc chúng ta!"

-Diên Lợi nói mở đầu cho cuộc đấu.

Thế Dân và Lạc Yên vẫn im lặng quan sát,Lạc Yên khá lo lắng bởi trận đấu trước mắt chính là số phận của Lạc Yên từ nay đến hết đời.

Một binh lính gõ 2 cái vào chuông,tiếng chuông vang xa

"Keng Keng..."

-"Trận đấu bắt đầu!!!"

Giọng nói của binh linh vang lên,Thiệp Nhĩ liền hung hăn vung đao chạy về phía A Chuẩn,A Chuẩn chỉ đứng yên đấy nhìn hắn,đến khi lưỡi đao đã ngay gần yết hầu của A Chuẩn,A Chuẩn mới phản công né được lưỡi đao.Nhưng nếu thật sự lúc đấy A Chuẩn không phản công thì lưỡi đao ấy sẽ thế nào?,Thiệp Nhĩ sẽ lập tức dừng lại ư?

Đương nhiên là không!,nếu A Chuẩn không phản công,e là trên cổ của A Chuẩn liền lập tức có một nhát chém chí mạng,dù là vậy Thiệp Nhĩ cũng sẽ không nương tay với vị huynh cùng cha khác mẹ này!,từ nhỏ A Chuẩn cái gì cũng hơn hắn,sự coi trọng của a phụ (Diên Lợi Khả Hãn) và cả thành tích trên chiến trường A Chuẩn đều hơn hắn,bao lần hắn dẫn Lăng Sư đến xâm chiếm Nam Đường đều thất thủ tay không trở về,nhưng A Chuẩn chỉ vừa dẫn Ưng Sư đến chiếm đóng vài ngày liền chiếm được Mai Hoa Trấn và cả Thành Lạc Dương,nếu hôm nay hắn không đánh thắng A Chuẩn và không lấy được Công Chúa của Nam Đường thì cái danh Tiểu Khả Hãn của hắn và cả cái ghế Khả Hãn đều sẽ bị A Chuẩn đe dọa.

Nghĩ đến đây,Thiệp Nhĩ hắn lại càng không thể nướng tay,chỉ hận không thể một đao chém chết A Chuẩn,cũng vì sự hung hăng này mà A Chuẩn lại càng vô tình hơn mà đáp trả lại Thiệp Nhĩ, 2 huynh đệ bọn họ đao kiếm vô tình,hỗn chiến với nhau,nhát chém nào cũng chí mạng,có vài nhát chém xém chút đã thật sự đâm vào da thịt bọn họ khách khứa đến xem cũng phải thót tim,người ngoài nhìn vào thì ai lại nghĩ 2 vị trên Lôi Đài kia là huynh đệ?

Nói là kẻ thù thì đúng hơn.

Thế Dân và Lạc Yên xem cũng thót tim vài lần,sợ rằng bữa tiệc hôm nay vốn bàn hôn sự nhưng lại bỗng chốc thành tang sự mất,ngược lại với lo thóp kia của mọi người,Diên Lợi Khả Hãn lại trong hài lòng với màn đấu này đến lạ.

Đánh qua đánh lại một hồi mà 2 con sói kia vẫn không có vẻ gì là mệt mỏi ,vẫn lao vào mà chém giết nhau,nhưng trong bây giờ Thiệp Nhĩ có vẻ yếu thế hơn,có lẽ do cứ luôn bị A Chuẩn vồ vập tấn công,bản thân hắn cứ phải phòng thủ liên tục khiến hắn không thể tấn công đáp lại được,nhưng trận đánh này là trận đánh cuối cùng!

Người thắng sẽ được tất cả,người thua sẽ mất tất cả,Thiệp Nhĩ hắn không thể thua!

vừa mất cảnh giác A Chuẩn liền bị Thiệp Nhĩ dùng một cây dao nhỏ đâm vào phần ngực,do bất ngờ không kịp né thế là A Chuẩn ăn trọn lưỡi dao nhọn,nghiến răng chịu đau một cước đá văng Thiệp Nhĩ,phần lưng Thiệp Nhĩ cà mạnh xuống sàn,cây dao trong tay văng ra cắm xuống đất,A Chuẩn lại một lần nữa chỉa đao vào Thiệp Nhĩ.

-"Ngươi!...thua rồi!"

"Keng Keng..."

-"Dũng sĩ A Thi Lặc Chuẩn chiến thắng!!!"

Một tràn vỗ tay vang lên

-"Hay.......hay lắm.......đánh hay quá.....v....v.v...v"

Thế Dân ở đây cũng vỗ tay tán thưởng,vốn dĩ khi nãy ông cũng đã ôm trong lòng muốn chọn tên A Thi Lặc Chuẩn này làm con rể,màn đấu khi nãy càng khiến ông hài lòng

-"Bệ Hạ,ngươi thấy thế nào,A Chuẩn thắng rồi" Diên Lợi cười to xoay qua Thế Dân

Thế Dân cũng mỉm cười,đứng dậy nói

-"Như lời trẫm đã nói,người thắng sẽ lấy Công Chúa,nay A Thi Lặc Chuẩn đã thắng vậy cũng nên bàn hôn sự thôi,trẫm chỉ có duy nhất một cô con gái là Vĩnh An,mong sau này người sẽ đối tốt với nó!"

Thế Dân vừa dứt lời,Thiệp Nhĩ được binh lính đỡ đứng dậy thì bị Thiệp Nhĩ cáu gắt gạt ra,Thiệp Nhĩ lau vết máu ngay khóe miệng rồi quay đầu bỏ đi.A Chuẩn cũng kính cẩn hành lễ theo kiểu của người A Thi Lặc rồi nói

-"Chuẩn xin nhận thánh ân của Bệ Hạ và Khả Hãn,A Thi Lặc Chuẩn ta cam đoan sau này sẽ bảo vệ tốt của Công Chúa!"

A Chuẩn khẽ đánh mắt sang tiểu nương tử nãy giờ vẫn luôn bẽn lẽn không dám lên tiếng bên cạnh Lý Thế Dân,Lạc Yên vẫn cứ im lặng mãi như vậy,có lẽ trước đây nàng chưa từng xem qua trận đấu trực tiếp thế này bao giờ,tính cách Lạc Yên lại vô cùng nhát gan nên chắc đã bị dọa sợ,thà gì như khi Lạc Yên đến tiếp viện ở Lạc Dương,nàng đã thấy qua vết chém của đao kiếm cung tên cả rồi,nhưng dù sao đó cũng là "kết quả",còn hôm nay là lần đầu thấy "nguyên nhân",cây dao khi nãy đâm thẩng vào ngực A Chuẩn bắt đầu từ đó Lạc Yên liền sững sờ chết trân tại chỗ không dám động đậy,thầm nghĩ gả cho một trong hay người đó chẳng phải đều rất giống nhau sao?,có khi nếu như gả đi rồi nàng lại vô tình làm một điều gì đó sai lầm làm phật ý của hai người họ thì người tiếp theo bị đâm sẽ là nàng chăng?

Nghĩ vậy thôi cũng đủ khiến Lạc Yên mặt cắt không còn một giọt máu,Lạc Yên toát mồ hôi nhận ra A Chuẩn đang nhìn mình thì không dám nhìn thẳng vào mắt hắn,rồi lại nhìn vào vết thương ở ngực đang rỉ máu không ngừng của hắn thì sắp xỉu đến nơi...Thế Dân lúc này mới quay qua con gái của mình thì cũng ngạc nhiên với gương mặt xanh lè của Lạc Yên.

-"Yên Nhi,con sao vậy?"

-Thế Dân nắm lấy bả vai của Lạc Yên

-"C........con....."

-Lạc Yên ngước nhìn Thế Dân bập bè không nói được gì lại vô thức nhìn sang A Chuẩn

A Chuẩn có lẽ cũng đã hiểu dáng vẻ hiện giờ của Lạc Yên là đang sợ hắn, nên hắn liền vứt cây đao đang ở trong tay ra xa,Thế Dân cũng đã hiểu có lẽ Lạc Yên lần đầu thấy cảnh đánh nhau khốc liệt như một mất một còn như vậy nên bị dọa sợ

-"Được rồi,cảm thấy không khỏe thì cứ về khuê phòng của con nghỉ ngơi,chuyện hôn sự ta sẽ bàn cùng Diên Lợi Khả Hãn,Liên Phòng (thị nữ của Lạc Yên) đưa công chúa về Hoàng Nghĩa Cung đi

-"Dạ"-Liên Phòng liền đỡ lấy Lạc Yên

A Chuẩn lúc này cũng vừa đi đến gần,Lạc Yên liếc nhìn hắn một cái liền muốn cong chân bỏ chạy,nghĩ là làm,Lạc Yên thấy A Chuẩn ở ngay sát tầm mắt của mình liền xách váy cấm đầu chạy,Liên Phòng bất ngờ không chụp kịp Lạc Yên nên la toáng đuổi theo con thỏ kia (chân ngắn mà sao phóng nhanh thế?)

-"Ơ...Công Chúa...Công Chúa đợi Liên Phòng với...CÔNG CHUÁA"

A Chuẩn cũng ngỡ ngàng đứng ở đấy,rõ ràng hắn chỉ mới đến gần chút thôi mà,ở dưới Lôi Đài kia đánh cũng đánh xong rồi hắn còn đứng ở đó không có ý nghĩa gì nên mới đi lại nơi Thế Dân và Diên Lợi ngồi để gần gũi thêm chút thôi,cơ mà con thỏ kia lại nghĩ hắn đến để bắt nàng đem ăn thịt à?, Diên Lợi chứng kiến nãy giờ liền quay sang Thế Dân.

-"Bệ Hạ...Công Chúa sợ A Chuẩn đến vậy à?

Thấy A Chuẩn vừa đến gần liền bỏ chạy thế kia?"

-"À...Vĩnh An dù sao cũng là nữ nhi chốn khuê phòng ,xưa nay vẫn vậy,chưa ra chiến trường nên thấy trận đấu ban nãy khốc liệt bị dọa sợ thôi,không sao không sao"

------------------------------------------
 
[Ngô Lộ Khả Đào- Chuẩn Yên] Thỏ Con Và Chim Ưng Trên Thảo Nguyên
Chương 6: GẢ CHO MỘT KẺ ĐÁNG SỢ


Hoàng Nghĩa Cung (Phủ Vĩnh An Công Chúa)

Lạc Yên đang ngồi trước cái gương đồng thở hổn hển do khi nãy chạy,Liên Phòng đứng kế bên một tay chống nạnh một tay vuốt vuốt ngực cũng thở hổn hển

-"Công Chúa,sao người....hơ...hơ...chạy nhanh quá vậy....Liên...Phòng...thật sự không chạy lại người....phùuu..."

-"A Thi Lặc Chuẩn kia....cũng...quá đáng sợ rồi....bị dao đâm...mà không la cũng khong biết đau.....phùuuu.....người như vậy rõ ràng không phải con người bình thường mà.....phù....phù...."

-"Nhưng mà....vị dũng sĩ đó sao này sẽ là Phò Mã của Đại Đường chúng ta,còn Công Chúa sẽ là Khả Đôn của Thảo Nguyên..."

-" Ta thấy Tiều Khả Hãn kia trong có gian manh nhưng chắc cũng là người thương hoa tiết ngọc,còn tên A Thi Lặc Chuẩn kia...thì trong không giống người thương hoa tiết ngọc cho lắm, Liên Phòng nè,muội có tìm hiểu về tên A Thi Lặc Chuẩn kia không?"

Lạc Yên tò mò hỏi Liên Phòng,Liên Phòng bèn kể hết một tràn những thứ mà bản thân nghe ngóng được

-"Liên Phòng nghe nói,A Thi Lặc Chuẩn kia 6 tuổi đã biết võ công,10 tuổi đã ra chiến trường,trên cơ thể không dưới 10 vết sẹo lớn nhỏ do đánh trận,à hình như A Thi Lặc Chuẩn có một bằng hữu khá thân thiết tên là....Mục...Mục Kim thì phải,....."

-"Không phải Không phải,ta không hỏi đời tư của hắn,ta hỏi hắn là người như thế nào....?"

-"....à...ừm....có người nói A Thi Lặc Chuẩn là người không biết vui,không biết buồn,hắn chỉ có đúng 1 mặt lạnh,hmmm...hắn cũng khá công tư phân minh,không gần nữ sắc là một trang hảo hán"

-"Điều này ta cũng có thấy,trong khi bọn người A Thi Lặc Bộ thấy mấy nữ vũ công thì liền đổi mặt,còn hắn thì lại một mình ngồi uống rượu chẳng màn thứ gì"

-"Nhưng mà...có một vài chuyện hơi..."

-"Chuyện gì..muội mau kể đi"

Liên Phòng hơi ấp úng vì sợ rằng nếu kể ra thì vị công chúa nhát gan này sẽ từ hôn mất,nhưng nếu Liên Phòng không kể...liệu khi công chúa của cô gả đến Thảo Nguyên sẽ không còn đường thoát ra nữa không?,cuối cùng Liên Phòng quyết định sẽ kể

-"Liên Phòng nghe nói...ở Ưng Sư từng có một nô lệ vì lỡ làm phật ý của A Thi Lặc Chuẩn liền bị xử tử tại chỗ,với lại...A Thi Lặc Chuẩn mỗi lần đánh trận thường có sở thích...mang đầu của kẻ thù về trưng trong lều.....ờmmm,chuyện cuối cùng mà Liên Phòng biết là Diên Lợi Khả Hãn đã từng cử tới rất nhiều nữ nô lệ có dung mạo xinh đẹp đến trại Ưng Sư để hầu hạ cho A Thi Lặc Chuẩn,nhưng mà...."

-"......N-Nhưng....m-mà...thế...n...nào"-Lạc Yên sợ đến nói lắp không thành chữ

-"Nhưng mà......vì căm ghét nữ nhân nên....các nữ nô đó vừa đưa đến liền bị A Thi Lặc Chuẩn lệnh cho xử tử rồi ném cho sói ăn thịt"

Lạc Yên vừa nghe trong đầu vừa liên tưởng....nếu như đúng với những câu chuyện mà Liên Phòng kể thì có phải lúc Lạc Yên nàng vừa gả đến Thảo Nguyên thì liền bị phu quân xử tử rồi quăng cho sói ăn không?,Lạc Yên nghĩ đơ cả người

-"Vậy là...ta phải gả cho...một kẻ đáng sợ..."

--------------------------------------

Sáng hôm sau

Lạc Yên vừa thức dậy,sửa soạn tươm tất ra dáng của một công chúa xinh đẹp kiều diễm,sau đó thì vừa dùng trà vừa đọc sách,Liên Phòng ở bên thì cầm quạt quạt cho Lạc Yên.

-"Mùa Thu sắp qua rồi,vào Đông trời sẽ dần trở nên lạnh hơn vậy mà công chúa còn dùng quạt à?"

Một giọng nói nam vang lên,cánh cửa mở ra,một thân xiêm y đen bước vào không ai khác là A Thi Lặc Chuẩn.Lạc Yên nghe giọng lạ liền quay qua thì giật mình thấy kẻ đáng sợ hôm qua,đứng bật dậy chạy ra phía sau Liên Phòng núp

-"Ngươi....ngươi..!!!..đây là nơi ở của nữ quyến lại là khuê phòng của công chúa...sao ngươi lại...t-to g-gan như vậy...ngươi đến đây làm gì...ngươi có ý định gì hả??"

Lạc Yên cũng không dám nói quá nặng sợ rằng làm phật ý của A Thi Lặc Chuẩn thì kết cục của nàng lại giống nô lệ kia.

-"Hôm nay ta đến để đề thân (hỏi cưới),ta có đem cả sính lễ đến nữa,đang được nha hoàn kiểm kê ở bên ngoài,công chúa có muốn ra xem không?"

-"P-phụ hoàng còn chưa nói vấn đề hôn sự với ta...n-ngươi gấp cái gì...t-ta còn chưa nói sẽ gả cho ngươi mà.."

-"Hôm qua tỷ võ chiêu thân,Bệ Hạ đã nói rõ ai thắng sẽ được lấy Công Chúa,ta thắng rồi bệ hạ cũng không thể nuốt lời!"

-"Ng-ngươi..."

-"À..ờ...Phò mã đến rồi...vậy..Liên Phòng xin phép cáo lui,hai vị cứ từ từ nói chuyện"

Liên Phòng nói xong liền hành lễ nhanh một cái rồi chạy ra ngoài,Lạc Yên níu không kịp liền lỡ mất cái lá chắn cuối cùng,bây giờ nàng làm sao chạy được đây.

-"Ta không có ý mạo phạm riêng tư của Công Chúa,là Bệ Hạ lệnh ta đến đây hộ tống Công Chúa đến Chính Điện bàn hôn sự,cũng không còn sớm nữa,chúng ta đi thôi"

Lạc Yên cũng ngoan ngoãn cùng A Chuẩn đi đến Chính Điện

----------------------------------

Sau buổi nói chuyện,Thế Dân và Diên Lợi quyết định hôn lễ sẽ được tổ chức vào đầu tháng sau,vừa là ngày ấm áp của cuối Thu vừa là ngày lành rất phù hợp để cử hành hôn lễ.

Bàn xong thì người của A Thi Lặc lên đường trở về thảo nguyên chờ đến ngày trọng đại.

-"A Chuẩn,ngày thành thân của con cứ tổ chức ở Ưng Sư,toàn quyền do con quyết,ta chỉ lo cho con được đến đây thôi"

-"Vâng,phụ Hãn cứ yên tâm"

---------------------------------

-"Công Chúa,Hỉ phục được đưa đến rồi!"

-"Được rồi,ngày thành thân sắp đến,ác mộng của ta cũng sắp bắt đầu rồi..."

-"Công Chúa,ngày thành thân là ngày trọng đại,người đừng ủ rũ như vậy nữa,những chuyện mà Liên Phòng kể...dù sao cũng chỉ là tin đồn của nha hoàn trong phủ kể lại thôi,vốn chẳng đáng tin mà..."

------------------------------------------
 
[Ngô Lộ Khả Đào- Chuẩn Yên] Thỏ Con Và Chim Ưng Trên Thảo Nguyên
Chương 7: THÀNH THÂN


Thời gian thấm thoát trôi qua,ngày thành thân của Lạc Yên và A Chuẩn cũng đã đến,hôm nay là một ngày đẹp trời,ánh nắng lại dịu nhẹ,trên vòm trời có ửng một ánh hồng nhẹ như một vầng hào quang chúc phúc cho Lạc Yên và A Chuẩn.Ngày Hỉ như vậy nhưng phía Ưng Sư lại nhận lệnh của Khả Hãn đi dẹp loạn nên A Chuẩn e là không thề đích thân đến rước tân nương,A Chuẩn cũng đã viết thư báo với Thế Dân,Thế Dân cũng rất tức giận nhưng thế sự đã định không thể đổi,chỉ đành để con gái của mình ấm ức xuất giá mà không có Tân Lang đến rước,A Chuẩn đã viết rất ẽo trong thư rằng sẽ bù đắp bằng một lễ cưới khác tại Ưng Sư,còn hôm nay chỉ đành để những người trong Ưng Sư đón tiếp Tân Nương chu đáo vậy.

Lạc Yên một thân y đỏ xinh đẹp dịu dàng ngồi ngoan để Liên Phòng cài trâm lên tóc,đội một mũ phượng bằng vàng trên đầu,dáng vẻ toát lên một vẻ thanh thoát tôn quý của một vị Công Chúa lá ngọc cành vàng.

-"Vĩnh Ninh Quận Chúa tới!!"

Lạc Yên nghe khẩu dụ hô lên 2 chữ "Vĩnh Ninh" liền thay đổi sắc mặt,từ u buồn liền trở nên vui vẻ,đầu nhỏ liền lập quay ra cửa đứng phắt dậy trông chờ người mở cửa bước vào

-"Lạc Yên..."

-"Trường Ca..."

Không phụ sự kỳ vọng,một nữ nhân xinh đẹp lại khoác lên mình một y phục của nam nhân mở cửa bước vào,Lạc Yên thấy liền chạy đến ôm lấy nữ nhân kia

-"Liên Phòng bái kiến Vĩnh Ninh Quận Chúa"

-"Liên Phòng muội ra ngoài trước đi"

Lạc Yên nhẹ giộng kêu Liên Phòng ra ngoài

-"Vậy Liên Phòng xin cáo lui"

-"Nào,Trường Ca tỷ mau lại đây ngồi"

Lạc Yên kéo tay Trường Ca lại bàn trà ngồi,đôi tay nắm chặt như thể chỉ sợ nếu Lạc Yên buông tay sẽ lại vụt mất đi Trường Ca

-"Bao lâu qua tỷ sống thế nào?,có gặp khó khăn gì không?,hiện giờ tỷ đang ở đâu?"

-"Được rồi,được rồi,muội hỏi ta không trả lời kịp muội luôn rồi,chuyện là tin Vĩnh An Công Chúa sắp xuất giá hòa thân đến Thảo Nguyên truyền đi khắp Đại Đường đã lọt vào tai ta, nên ta biết hôm nay muội xuất giá nên cố ý đến"

Lạc Yên lại mếu máo,đúng là Lạc Yên có thay đổi sau cái năm bị đi lạc,trong thì trưởng thành hơn trước nhưng khi đứng trước Trường Ca thì Lạc Yên vẫn mãi là Lạc Yên không có chút thay đổi nào,chỉ riêng với Trường Ca thôi

-"Chúng ta thân với nhau từ nhỏ tới lớn,ta vốn quá quen với tính mít ướt trẻ con của muội rồi nên muội đừng có mếu,ta sẽ không động lòng đâu"

-"Muội chỉ mít ướt trẻ con với tỷ thôi"

Trường Ca chạm nhẹ vào chóp mũi của Lạc Yên khi nghe câu nói vừa rồi của Lạc Yên

-"Hôm nay là ngày hỉ của muội,muội phải cười lên,gả đến Thảo Nguyên xa xôi cực cho muội rồi"

-"Muội không sợ cực,nếu hòa thân đổi lại hòa bình cho Đại Đường muội cũng không hối tiếc chỉ là...."

-"Chỉ là thế nào?"

-"Người mà muội gả...là nột kẻ đáng sợ"

-"Muội hiểu người ta đến vậy à,vậy hắn có làm gì muội không,hắn bắt nạt muội hả?"

-Trường Ca nói với vẻ mặt lo lắng

-"Không phải...thật ra cũng không hiểu hắn ta cho lắm,chỉ là...muội nghe Liên Phòng kể lại lời của mấy nha hoàn trong phủ đồn lại nên..."

Cơ mặt của Trường Ca giãn ra,chỉ nhẹ lên trán của Lạc Yên

-"Muội đó,sao dễ tin người quá vậy,chẳng lẽ bọn nha hoàn đó nói đúng sự thật à,bọn họ suốt ngày chỉ làm việc trong cung sao còn biết chuyện ở tận Thảo Nguyên,thiệc là..."

-"Đúng nhỉ?

Mỗi lần gặp A Thi Lặc Chuẩn đó thì hắn cũng không phải là hung dữ với muội,chỉ là mặt hắn cứ lạnh tanh mội lần muội nhìn vào hắn cảm giác như hắn sẽ giết muội bất cứ lúc nào vậy..."

-"Thôi không nói chuyện đó nữa,muội xem,đây là quà mà ta đã làm tặng muội"

Trường Ca lấy đặt lên một hộp gỗ mở ra bên trong có một chiếc quạt màu đỏ có thêu hình của một chú thỏ.

-"muội thích không,để thêu con thỏ ta phải tìm vũ nương thêu giỏi nhất trong thành để dạy ta thêu đó"

-"Đẹp lắm,muội rất thích,muôi sẽ xem đây là của hồi môn mà tỷ cho muội,.....Trường Ca,muội gả đi rồi,sao này tỷ sẽ thế nào,tỷ có dự định gì không?"

-"Sau sự việc của a phụ a mẫu của ta,ta đã cởi bỏ nút thắt trong lòng,thề rằng sau này sẽ lấy trời làm nóc đất làm nhà,ngao du khắp nơi không màn thế sự nữa,vậy nên...ta cũng không biết sau này của ta thế nào,ta chỉ biết là ta sẽ không hối hận với quyết định của mình!"

-"Vậy sau này...chúng ta có còn gặp lại không?"

-"Ta du sơn khắp nơi,đến một lúc nào đó khi ta đến Thảo Nguyên chúng ta sẽ gặp lại"

-"Tỷ hứa nhé?"

-"Được được,ta hứa với muội"

-"Giờ lành đã đến,Tân Nương dời bước ra kiệu!!"

-"Đến lúc rồi nhỉ,từ nhỏ muội yếu đuối như con thỏ nhỏ,luôn núp sau lưng người khác,ta đã hứa với Nhị Thúc (Lý Thế Dân) sẽ bảo vệ muội đến khi muội tìm được một nam nhân có thể thay ta bảo vệ muội mới thôi,vì vậy hôm nay,ta sẽ thay Nhị Thúc và Tân Lang hộ tống kiệu hoa của muội đến Thảo Nguyên"

-"Trường Ca...."

-"Hôm nay là ngày vui,không được khóc,sau này chúng ta còn gặp lại mà,không còn sớm nữa mau đi thôi"

Trường Ca lấy khăn hỉ có thêu hình Phượng Hoàng trùm lên đầu Lạc Yên,Lạc Yên tay cầm chắc chiếc quạt mà Trường Ca vừa tặng ban nãy,Trường Ca dìu Lạc Yên bước ra bên ngoài,Liên Phòng ở cửa đợi sẵn thấy Lạc Yên ra thì phụ dìu Lạc Yên, bước đến sân thì Thế Dân mặc long bào đầy khí thế đã đứng ở đó từ khi nào.

-"Nhị Thúc..."

-"Công Chúa,là Bệ Hạ đến tiễn người xuất giá"

Những người ở đó liền lập tức quỳ xuống hành lễ

-"Yên Nhi..."

-"Phụ Hoàng,hôm nay nữ nhi xuất giá,sau này khó gặp lại,mong phụ hoàng nhận của nữ nhi một lạy tạ ân sự chăm sóc của phụ hoàng suốt bao năm qua..."

Lạc Yên quỳ xuống dập đầu,Thế Dân quyến luyến không nỡ,nhưng nếu cứ chần chừ sẽ càng khiến ông đau lòng,khẽ gạt nước mắt

-"Trường Ca,con là người ta tin tưởng nhất,hộ tống kiệu hoa của Yên Nhi phải nhờ con rồi"

-"Nhị Thúc yên tâm,con sẽ đưa Lạc Yên đến Thảo Nguyên an toàn"

Lạc Yên được Liên Phòng và Trường Ca dìu đứng dậy,ngồi yên vị trong kiệu hoa,8 tráng sĩ khiên kiệu lên vai,hai bên là nha hoàn tung hoa và 4 người cầm một cây gậy dài có tấm bảng khắc rõ chữ Hỉ,phía sau là đoàn kèn và một dàn dài của hồi môn,đây là nghi lễ Thành Thân trang trọng và hoành tráng nhất để chứng minh rằng vị tân nương này có thân phận vô cùng cao quý.Thấy mọi thứ đã êm xui,Trường ca lúc này mới leo lên ngựa lãnh đạo đoàn người.

-"Vĩnh An Công Chúa xuất giá!!"

Đoàn người bắt đầu di chuyển,các người dân khắp thành Trường An vay quanh ở 2 bên xem kiệu hoa,cứ thế đoàn người đưa tân nương từ từ ra khỏi thành Trường An.

Suốt quảng đường đi từ Đại Đường đến Thảo Nguyên vô cùng thuận lợi,có vẻ do có Trường Ca đi theo nên Lạc Yên yên tâm hơn bao giờ hết,khi đoàn kiệu hoa đến Thảo Nguyên cũng đã xế tối,đi đường xa cả một ngày khiến Lạc Yên khá mệt mỏi,đến trại Ưng Sư đã có mấy người nha hoàn của A Thi Lặc đứng đợi sẵn,hôm nay là ngày thành thân của Đặc Cần,đương nhiên Ưng Sư cũng treo vải đỏ khắp nơi,còn có cả đèn lồng và những loại hoa đặc trưng của Thảo Nguyên, Trường Ca dơ tay ra hiệu dừng lại,quay ngựa về phía kiệu hoa có Lạc Yên đang ngồi trong đó,Lạc Yên thấy kiệu không di chuyển nữa cũng hiểu đã đến Thảo Nguyên rồi,Trường Ca vén màn kiệu còn Liên Phòng dìu Lạc Yên bước xuống kiệu.

-"Bọn Thần Bái Kiến Thiếu Phu Nhân"-người A Thi Lặc hành lễ khi thấy Lạc Yên

Lạc Yên nắm chặt tay của Trường Ca quyến luyến,Trường Ca ôm lấy Lạc Yên vỗ nhẹ lưng

-"Đến lúc ta phải đi rồi,muội ngoan ngoãn ở đây làm Phu Nhân của Đặc Cần,đợi đến lúc thích hợp ta sẽ quay lại đây thăm muội"

Lạc Yên gật gật đầu,sau đó cũng quay qua ôm lấy Liên Phòng,tiểu nha đầu này cũng đã theo hầu bên cạnh Lạc Yên từ nhỏ khá thân thiết,bây giờ gả đi rồi có lẽ sau này Lạc Yên sẽ không còn gặp lại Liên Phòng được nữa.

-"Công Chúa..."

-"Ta đã nói với Phụ Hoàng Rồi,chờ khi hôn sự của ta kêt thúc, phụ hoàng sẽ thay ta chọn cho ngươi một nhà lang quân tốt để nương nhờ hết đời,số tài sản của ta trong Hoàng Nghĩa Cung một ít sẽ được đưa ra ngoài cung giúp đỡ dân nghèo,số còn lại sẽ cho ngươi làm của hồi môn,sau này không còn theo hầu ta nữa,phải sống thật tốt..."

-"Ân đức này của Công Chúa Liên Phòng không đáng nhận,xin Công Chúa hãy nhận một lạy của Liên Phòng"

Liên Phòng lại quỳ xuống dập đầu với Lạc Yên.Phía sau tấm khăn hỉ Lạc Yên đã khóc ước mặt rồi.

-"Thiếu Phu Nhân,đi thôi"

Một nữ nhân tuổi trung niên tiến đến dìu lấy Lạc Yên từ tay Trường Ca,Lạc Yên quyến luyến rời đi,Trường Ca và Liên Phòng cũng rơi nước mắt không nỡ,sau cũng vẫn nén lại khi thấy bóng lưng Lạc Yên khuất dần,Trường Ca giao lại tất cả của hồi môn của Lạc Yên cho người của Ưng Sư rồi cũng phi ngựa rời đi,Liên Phòng thì cùng đám người khiên kiệu trở về lại Thành Trường An.

Từ nay về sau,Lạc Yên nàng sẽ một thân một mình sống ở nơi Thảo Nguyên này mà không ai bảo vệ nữa rồi,liệu...làm Thiếu Phu Nhân của Đặc Cần thì có yên ổn sống qua ngày không?

---------------------------------------
 
[Ngô Lộ Khả Đào- Chuẩn Yên] Thỏ Con Và Chim Ưng Trên Thảo Nguyên
Chương 8: TRỊ THƯƠNG


Nữ nhân tuổi trung niên kia dìu Lạc Yên đến một túp lều,để Lạc Yên ngồi trên giường bằng gỗ quý,không cầu kì như long sàn của Lạc Yên ở Hoàng Nghĩa Cung,giường này chỉ đơn giản là một tấm gỗ có 4 chân chống,bên trên có chăn làm bằng lông thú và một chiếc gối vừa đủ để một người nằm mà thôi,Nữ nhân trung niên kia bây giờ mới lên tiếng

-"Thiếu Phu Nhân,chắc Phu Nhân cũng biết Đặc Cần đang bận việc chiến trường không thể hoàn thành vẹn toàn hôn lễ được,nhưng Phu Nhân đừng buồn Đặc Cần sẽ tổ chức lại hôn lễ lại một lần nữa ở Ưng Sư,Đặc Cần sẽ không để người chịu ấm ức đâu!"

-"Vậy ta cởi khăn hỉ xuống được chưa?"

-"Để ta giúp Phu Nhân"-nữ nhân giúp Lạc Yên cởi khăn hỉ xuống.

-"Chà,Đặc Cần của chúng ta đúng là có phước,cưới được một cô nương xinh đẹp như vậy"

-"Xin hỏi,ta có thể gọi cô cô đây là...?"

-"À,bẩm thiếu phu nhân,ta tên là A Lá Nhi,năm nay 48 tuổi,là một dân nữ ở Ưng Sư thôi,do ta là người có thâm niên nhất so với các tiểu nữ ở đây nên Đặc Cần đã đặc biệt dặn ta hầu hạ chu đáo cho Phu Nhân"

Lạc Yên lúc này mới thấy lạ,chẳng phải tên A Thi Lặc Chuẩn đấy gặp nữ nhân là sẽ giết giống như lời của Liên Phòng kể sao?,sao bây giờ ở đây lại có nữ nhân thâm niên,lại còn có thêm các tiểu nữ nữa?

-"Cô cô,chẳng phải....A Thi...à...Đặc Cần không thích nữ nhân..gặp nữ nhân là sẽ giết sao?"

-"Ôi trời,ai đồn vậy?,Đặc Cần xưa nay trọng tình nghĩa,xem mạng người quan trọng sao nói giết là giết,bởi con người Đặc Cần anh minh nên bọn người Ưng Sư như bọn ta mới nguyện cả đời theo để phục tùng ngài ấy,nhờ ngài ấy mà Ưng Sư tồn tại được đến giờ,yên bình biết bao!"

-"Ở thành Trường An hầu như ai cũng nói cứ hễ Khả Hãn nữ nô lệ qua trại Ưng Sư thì Đặc Cần luôn lệnh xử tử..."

-"Nữ nô lệ do Khả Hãn ban tặng thì đúng là không được phép ở lại Ưng Sư,nhưng làm sao đến nỗi xử tử,Đặc Cần chỉ là thả cho những nữ nô kia muốn đi đâu thì đi thôi,có khi bọn nữ nô kia lại mừng nữa kìa vì bọn họ được thả tự do mà"

-"Vậy à...,à mà Đặc Cần khi nào sẽ về lại Ưng Sư?"

-"Phu Nhân đừng sốt ruột,Đặc Cần làm việc nhanh lẹ,xưa nay chưa từng đánh trận dài quá 2 tháng,với lại trận bạo loạn kia cũng chỉ là việc nhỏ thôi,chắc nay mai là Đặc Cần sẽ về đến Ưng Sư"

-"Được đa tạ cô cô"

-"Vậy ta không làm phiền Phu Nhân nữa,ta đứng canh ngay bên ngoài có gì cứ gọi ta"

-"Ah,A Lá Nhi cô cô,ta đi đường xa cơ thể cũng đổ mồ hôi cả,ta muốn đi tắm"

-"Hmmm...giờ này có lẽ nước của trại Ưng Sư đều dùng sạch cả rồi,đến sáng mai các nam nô lệ phải đi ganh nước mới có để dùng,......à ta có biết phía sau quân doanh 1 dặm có một hồ nước lớn,cây cối cũng um tùm vừa hay rất thích hợp để ngâm mình"

-"Vậy được rồi,à cô cô không cần đi theo ta,ta tự mình đi được"

-"Được,nhưng mà số y phục của phu nhân vẫn chưa hoàn thiện xong,hay là vậy đi...người mặc đỡ y phục của Đặc Cần"

-"N-Như vậy..làm sao được chứ"

-"Được mà được mà,dù sao hai người cũng là phu thê rồi,mặc y phục của phu quân cũng không phải chuyện gì to tác,đây...phu nhân cứ từ từ ngâm mình nhé,ta còn có việc,ta cáo lui trước"

-"Ơ...nè....cô cô..."

A Lá Nhi nhét bộ y phục nam vào tay Lạc Yên,nghĩ đi nghĩ lại cũng đành vậy,dù sao A Thi Lặc Chuẩn không ở đây,mặc tạm y phục hắn,hắn cũng sẽ không biết,do quá khó chịu với mớ trang sức nặng mà còn phải đội cả một ngày trời Lạc Yên liền gỡ bỏ hết tất cả phụ kiện và cả hỉ phục ra,thay bộ y phục nam vào rồi len lén bước ra khỏi lều,vì sợ sẽ có người thấy nàng đang mặc y phục của A Thi Lặc Chuẩn thì chỉ có nước chui cái lỗ rồi tự chôn mình thôi.Cảm thấy thế sự an toàn liền chuồn ra khỏi doanh trại Ưng Sư đi về phía sau

Đúng như lời A Lá Nhi đã nói,đi 1 dặm liền thấy một hồ nước trong,xung quanh cũng có cây cỏ cao đủ để che chắn tầm nhìn của người khác,thích thú đưa tay chạm nhẹ vào làn nước

-"Nước mát thật...."

Lạc Yên nghịch ngợm vẫy vẫy nước,sau đó cũng bắt đầu cởi y phục,mái tóc cũng được xõa dài ra,từ từ bước xuống nước,vẫy vẫy nước lau người từ cổ đến bã vai rồi lại đến cả cánh tay,nước mát ngâm mình đúng là dễ chịu.

Cách đó không xa có một nam tử đang phi ngựa thì đột nhiên ngừng lại,thấy trong bụi cỏ có một hồ nước,vừa hay hắn đang bị thương do bị cung tên bắn,nước hồ này rất thích hợp để hắn vệ sinh vết thương,không nghĩ nhiều liền cột ngựa vào cái cây gần đó rồi nhanh chóng tiến vào bụi cỏ,từ từ cởi bỏ chiếc áo giáp màu trắng dính máu,đến mặt nạ rồi thanh đao của hắn,có lẽ do có bụi cỏ cao phân cách một nửa cái hồ nên nam tử kia và Lạc Yên không nhận ra ngoài bản thân thì còn một người khác,cứ ai làm việc nấy,một nửa hồ bên kia thì đang rửa vết thương,tìm cách rút mũi tên ra,một nửa hồ bên này thì đang tắm,vui vẻ nghịch nước.

Cũng qua không lâu nam tử kia cũng phát hiện có tiếng nước,đương nhiên người tạo tiếng không phải là hắn,sợ rằng có kẻ khác đang âm mưu gì đó,hắn liền chộp lấy cây đao trên bờ mặc kệ miệng vết thương đang rỉ máu chảy ngược xuống hồ mà hắn men theo phần cỏ mọc rồi nhìn thấy được một nửa hồ bên kia,vừa tính động thủ xem kẻ nào thì thấy một tấm lưng trắng nõn dính một vài sợi tóc ướt,nhìn lưng hắn liền biết đó là một cô nương,cô nương đó đương nhiên là Lạc Yên,nhưng do quay lưng về phía hắn nên nàng vẫn chưa phát hiện ra,hắn biết mình đã mạo phạm nữ tử liền lập tức quay mặt tránh đi chỗ khác,thế nhưng hình ảnh tấm lưng kia cứ hiện lên trong đầu hắn,làn nước trong veo ban tối hằng lên một ánh trăng sáng,cạnh ánh trăng ấy có một cô nương đang vui vẻ nghịch nước,hắn dường như đang bị cuốn xoáy vào hình ảnh đó thì từ xa vọng với tiếng phi ngựa của Mục Kim và các huynh đệ khác trong Ưng Sư

-"Đặc Cần!!!.....Đặc Cần!!!!..."

Có lẽ do không thấy Đặc Cần nên bọn họ thúc ngựa đi tìm,hắn biết bọn họ chắc chắn sẽ vào bụi cỏ này để kiểm tra,nhớ đến bên hồ bên kia còn có một tiểu cô nương đang tắm,nếu bọn họ mà xông vào thì danh tiết của Lạc Yên kia coi như mất,bên phía Lạc Yên thì nàng cũng đã nghe tiếng gọi "Đặc Cần" ban nãy,chẳng lẽ A Thi Lặc Chuẩn về lại Ưng Sư rồi sao,mà sao lại để người của Ưng Sư thúc ngựa đi kiếm như thế,nhưng chuyện đó không quan trọng,quan trọng là nếu bọn họ mà xong vào đây thì nàng phải làm sao,dù sao cũng gả đến Thảo Nguyên rồi,A Thi Lặc Chuẩn còn chưa uống giao bôi,chưa động phòng với nàng mà giờ còn bị đám người nam tử của Ưng Sư vây quanh trong lúc đang tắm thì....ôi thôi không dám nghĩ tới,đang cố chạy lên bờ để chụp lấy y phục mặc vào lẹ thì một bàn tay kéo Lạc Yên lại xuống nước,kéo đến giữa hồ thì nam tử đó áp sát cơ thể của Lạc Yên vào cơ thể cường tráng của mình,còn bản thân thì quay lưng lại với phía bụi cỏ.

Đúng như dự đoán bụi cỏ bị tách ra kéo vào là các người của Ưng Sư

-"Đặc Cần!!!"

-Mục Kim hô to

-"Chuyện gì?"

-Nam tử lên tiếng

-"Sao tự dưng đang đi cùng mọi người Đặc Cần lại tách đi riêng vậy,làm bọn ta còn tưởng ngài bị gì nên đi kiếm đây,ai ngờ lại có tâm trạng ở đây tắm à?"

-"Không liên quan đến cậu,cút,cút về Ưng Sư hết đi"

-"Bọn ta lo cho cậu còn bị đuổi,đúng là quá đáng mà,vậy cậu từ từ tắm đi,tân nương của cậu chắc đang chờ ở lều Ưng Sư đấy"

Nam tử kia không nói thêm gì nữa,Lạc Yên sợ cứng người không dám lên tiếng

-"Đừng sợ,bọn họ đi hết rồi"

Giọng nói này.....sao nghe quen quá,lúc này Lạc Yên mới từ từ ngẩng đầu lên nhận diện nam tử vừa cứu nàng một mạng ở trước mặt,giây phút 4 mắt chạm nhau như có một sợi dây xiếc chặt cả hai không ai muốn rời khỏi,Lạc Yên nhìn liền nhận ra nam tử này

-"A.....A Thi Lặc Chuẩn!!!"

-"Sao vậy,gặp lang quân của mình thì bất ngờ lắm sao?"

Chợt nhận ra tình thế trước mắt...ừmmm....2 cá thể không mảnh vải đang ôm nhau dưới nước......Lạc Yên ngượng đỏ mặt liền đẩy A Chuẩn ra,vô tình chạm vào mũi tên đang gâm vào da thịt A Chuẩn,A Chuẩn sẽ rít lên một tiếng,Lạc Yên liền quay qua

-"Ta....ta đâu có dùng sức"

-"Không sao,vô tình chạm vào vết thương thôi"

Lạc Yên nghe A Chuẩn bị thương nên mới len lén liếc qua nhìn,thấy phần ngực A Chuẩn có một mũi tên gâm vào vẫn còn đang chảy máu

-"Trời ơi,vết thương sâu quá,ngươi còn đứng đó nhìn gì máu chảy thế này còn có tâm trạng tắm à,mau đi mặc y phục vào đi"

-".........."

-"Ngươi nhìn ta cái gì,nhìn đi đâu vậy hả,ta kêu ngươi lên bờ mặc y phục đàng hoàng vào đi,mặc dù ta và ngươi đã thành thân nhưng...con người...cũng phải có liêm sỉ"

-"........nàng....thật sự sẽ nhìn ta chằm chằm thế này rồi leo lên bờ mặc y phục à"

-"Ta......"

Lạc Yên xấu hổ quay lưng về phía A Chuẩn,A Chuẩn nở một nụ cười hiếm thấy,cũng nghe lời vợ đi lên bờ mặc y phục,xong xuôi hắn mới quay lưng ngược về phía Lạc Yên đang ở dưới nước.

-"Ta mặc xong rồi,nàng mau lên bờ đi"

Lạc Yên khẽ quay đầu thấy A Chuẩn đã quay lưng về phía mình mới từ từ đi lên bờ mặc y phục.

-"T-ta mặc xong rồi..."

-"Ta có thể nhờ nàng một việc không?"

-"Chuyện gì...?,à chỉ những việc chính đáng ta mới giúp thôi!"

-"Nàng nghĩ đi đâu vậy,ta định nhờ nàng chữa vết thương hộ ta"

-"Trong Ưng Sư chẳng lẽ không có thầy y"

-"bọn người Mục Kim sẽ lo,nếu ta muốn tìm thầy y trị thương thì ta đã không cất công tách quân để một mình đến bờ hồ này tìm cách trị thương rồi"

-"....vậy....đến Ưng Sư ngươi vào lều của ta,ta giúp ngươi trị thương"

----------------------------------

Tại căn lều khi nãy A Lá Nhi đã dẫn Lạc Yên đến,Lạc Yên tìm A Lá Nhi nhờ lấy những vật dụng cần thiết,chuẩn bị đủ thì bắt đầu trị thương cho A Chuẩn,A Chuẩn cởi đi lớp áo giáp ra (cởi áo thui nhennn) cơ ngực săn chắc,bụng 6 múi mlem mlem....

-"Sao thân tên cụt quá vậy,như vậy làm sao rút ra?"

-"Lúc đó gấp gáp,nên ta dùng đao chặt thân tên để kịp lên đường về Ưng Sư"

-"...Sao lại về gấp như vậy,vết thương nặng thế này cũng không kịp chữa..."

-"Ta sợ nàng ở Ưng Sư đợi ta,ta phải về để kịp giao bôi với tân nương chứ!"

-"........n-nói gì vậy chứ...."

A Chuẩn thấy Lạc Yên ngại thì mỉm cười.

-"Nếu như khi nãy...cô nương đang tấm ở hồ nước không phải ta,thì có phải ngươi cứu cô nương đấy xong sẽ nạp làm thiếp...."

-"Ta biết đó là nàng nên ta mới cứu,ngược lại nếu là người khác thì ta không quan tâm sống chết người đó ra sao!"

Nghe câu này tự dưng trong lòng Lạc Yên dâng lên một cảm giác khó tả,ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào A Chuẩn,chỉ nhẹ gỡ sợi dây chuyền trên cổ lấy những hạt chân trâu ra đến khi chỉ còn lại sợi dây rồi dùng nó buộc lại thành một vòng tròn

-"Nàng định dùng sợi dây này để kéo mũi tên ra?"

-"Phải,thân tên ngắn quá không thể dùng tay kéo ra được,nhưng mà...ta cũng không chắc sợi dây này có làm được không"

-"Được,chắc chắn được!"

-".....Ngươi...cố chịu đau một chút"

Lạc Yên từ từ đưa sợi dây cột vào thân mũi tên,dùng sức kéo mũi tên ra thông qua sợi chỉ,A Chuẩn mồ hôi đầm đìa cắn răng,đối với hắn ra chiến trường thì những chuyện này bị cũng như cơm bữa thôi,nhưng hôm nay hắn có thê tử bên cạnh trị thương,nên hắn đương nhiên phải tỏ ra đáng thương một chút

Mũi tên được rút ra,Lạc Yên liền thở phào lấy vải che miệng vết thương lại,sắc mặt Lạc Yên hơi không ổn do lần đầu tự tay làm việc này,máu me thế này cũng đáng sợ quá rồi,trán Lạc Yên ướt đẫm mồ hôi.

-"Ngươi có đau không?"

A Chuẩn thẫn thờ trước câu hỏi của Lạc Yên,nàng là người đầu tiên hỏi hắn câu này,A Chuẩn khẽ lắc đầu nắm lấy bàn tay nhỏ đang cầm tấm vải che miệng vết thương cho hắn

-"Lát nữa ta sẽ kêu A Lá Nhi làm một bát canh an thần cho nàng,để nàng trị thương cho ta không quen tối sẽ gập ác mộng"

-"Không sao,được rồi,ta muốn nghỉ ngươi,ngươi mau về lều của mình đi"

-"gì cơ?"

-"Vết thương cũng trị xong rồi người làm sao ở lì trong lều của ta được?"

-"Thưa Công Chúa Điện Hạ,đây là lều của Đặc Cần,đồng nghĩa với việc đây là lều của ta,nàng là thê tử của ta đương nhiên phải ở cùng lều với ta rồi,chưa kể,y phục nàng đang mặc cũng là y phục của ta"

-"N-Ngươi...."

Đúng rồi,làm sao cãi được,Lạc Yên cứng họng không nói được gì,bắt nạt được con thỏ này tâm trạng A Chuẩn thoải mái vô cùng.

----------------------------------------
 
Back
Top Bottom