Khác Nghìn lẻ một đêm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
334389952-256-k465792.jpg

Nghìn Lẻ Một Đêm
Tác giả: ArthurToCam
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ngày xửa ngày xưa, có một cô gái tên Trần Cẩm Anh bị trúng lời nguyền của một con quỷ, trước năm 22 tuổi nếu cô không viết đủ một nghìn câu chuyện đánh ghen giật bồ kinh hoàng thảm khốc, thì cô sẽ mãi không gặp được người cô yêu.

Và thế là cô viết mãi, viết mãi, sai chính tả tùm lum cũng không thèm sửa, nhưng dù viết thế nào cũng không đủ 1000 chương...



đánhghen​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nghìn Lẻ Một Đêm
Đêm thứ nhất


Yêu con nhà giàu thì có bị cắm sừng không

Câu trả lời là có, hơn nữa còn là một cái sừng dát vàng.

Nếu bạn hỏi trong tình yêu khoảng cách giàu nghèo có quan trọng không thì tôi xin khẳng định là nó quan trọng vl.

Nhận biết nhà giàu không khó: bạn đúng bạn chửi, bạn sai bạn cũng chửi, đứa nào cãi bạn bạn về nhà bảo bố dùng súng máy bật scope 6 bắn tiền vào mồm nó.

Xem đứa nào dám chửi bạn?

Ấy là nhà giàu.

Còn nhà nghèo: làm gì cũng phải tính trước tính sau, vào được trường ngon thì đi ba bước gặp sáu đứa nhà giàu, nó nhìn nó ngứa mắt, đã ngứa mắt thì đi đâu cũng gặp.

Đi đâu cũng gặp thì lại hay nhìn đểu.

Mà nhìn đểu thì con mẹ mày nhìn cái gì?

Ai cho phép mày nhìn tao?

Tức mình chỉ muốn nhảy mẹ lên đầu nó thi triển giáng long thập bát chưởng nhưng chợt nhớ ra bố nó là sếp bố mình nên lại nhịn.

Về nhà bố thấy mặt nhăn như búi trĩ thì lôi con ra chửi, bố mắng con, con cãi bố, mẹ vừa tính tiền điện vừa lẩm bẩm chửi mấy con đồng nghiệp trên cơ quan, không ai tiếp lời tức mình tốc váy quay sang chửi chồng.

Gia đình không một phút bình yên, ấy là nhà nghèo.

Quân và tôi đến từ hai thế giới khác biệt ấy, nhưng lớ ngớ thế nào lại yêu nhau được hai năm.

Chuyện tình đẹp như cổ tích, ai nhìn vào cũng ngưỡng mộ.

Còn nhớ trước khi yêu nhau, Quân bảo tôi:

- Không phải ai giàu cũng hạnh phúc

- Ừ nhưng nghèo thì chắc chắn là bất hạnh vãi loz

Có lẽ từ buổi nói chuyện ấy mà chúng tôi thấy mình hợp cạ nên tiến tới yêu đương.

Tình yêu yên bình như những tháng ngày tránh dịch, và sẽ chẳng có gì đáng nói cho đến một ngày tôi đánh hơi thấy một mùi khó ngửi.

Mùi trà.

Sáng hôm ấy vẫn như mọi ngày, Quân đánh xe đón tôi đi làm.

Tôi nắm tay Quân, ngồi vào ghế lái phụ, trong xe nước hoa thơm lừng, điều hoà vừa đủ, thoải mái là thế nhưng tôi lại phát hiện ra mình bị cộm đít.

Quái lạ, trúng lời nguyền công chúa và hạt đậu à?

Một cách nhẹ nhàng nhất, tôi khe khẽ nhấc đít lên, lấy cái vật thể lạ kia ra rồi đút vào cặp.

Trước khi đút vẫn kịp nhìn được đây là một chiếc khuyên tai.

Mẹ nó làm rơi ư?

Khồng.

Người lớn không ai đeo loại khuyên rẻ tiền đấy.

Hay là đồng nghiệp nữ?

Không luôn.

Yêu nhau mấy năm chưa bao giờ nó cho đồng nghiệp nữ lên xe.

Đây là khuyên tai của Trà!

Một tách trà văn vở muốn khẳng định chủ quyền bởi vì cái khuyên tai này còn cắm chốt.

Đã một năm kể từ lần cuối tôi kiểm tra máy Quân và sống trong dằn vặt vì nó là một thằng cực kì chung thủy.

Nhưng các mày ạ, đơn vị tình cảm được tính theo giây.

Nhất là khi bạn giàu.

Mật khẩu vẫn là: anhchiyeuminhem

Nhưng tin nhắn thì CON CHÓ!

MÀY LỪA BỐ MÀY!

Tách trà xanh ngát với cái avt đeo một bên khuyên tai kia đứng đầu danh sách chat.

Hít một hơi thật sâu, tôi quyết định nhắn tin cho Quân.

Là một người sống bộ đội, tính tôi không lòng vòng, nhưng yêu phải cái thằng nghìn năm văn vở này thì bà đây cũng phải mở bài sao cho cuốn hút:

- Ê, em với anh chơi nối thơ đi!

- Ừ ok, anh thích thơ lắm

- Sóng bắt đầu từ gió

- Gió bắt đầu từ đâu

- Em cũng không biết nữa?

Từ khi nào con Vũ Thu Ngân bắt đầu nhắn tin tán tỉnh mày?

Y như tôi dự đoán, thằng bé rep chậm 3x14 giây.

- Có tán tỉnh gì đâu?

Nó là con của bác họ anh?

- Bác trai hay gái

- Bác Trai

- Họ nội hay ngoại

- Họ nội

- Nội con mẹ mày họ nội mà nó họ Vũ mày họ Đặng à mày tin tao xúc cả lò nhà nó lên để điều tra không?

Quân biết mình yếu thế, cuống quýt xin lỗi đòi giải thích các kiểu.

Đại loại là nó quen con này trong một lần làm việc, con bé này nhà giàu, lại khéo léo nên thành công add được Facebook.

Nó cũng chỉ duy trì quan hệ vì công việc thôi, và con bé kia cũng không tán tỉnh gì quá nhiều.

Ok tôi tin, vì xét theo bằng chứng thì nó như thế thật.

- Em cũng biết là chúng ta khó khăn thế nào mới ở bên nhau mà...

Chả nhẽ em không tin anh?

Phải, chúng tôi yêu nhau quả thực phải vượt qua quá nhiều khắc nghiệt.

Tôi hối hận vì đã trách nó...

Nhưng bắt tôi tin tưởng con Ngân kia thì xin lỗi tôi chịu.

- Ừ, em tạm thời tin anh, nhưng anh phải giúp em một việc

- Nói đi

- Ít nhất phải công khai em là người yêu anh với nó.

- Đơn giản

Ừ, đơn giản thật.

Quân giàu mà, anh hẩy đít một cái tự có người đem tiền tới.

Anh yêu người thế nào đố đứa nào dám bố láo với anh.

Hôm ấy lấy cớ ra mắt người yêu, anh em bạn bè của Quân đều đến.

Đương nhiên có cả Ngân.

Ngân ngoài đời xinh hơn trong ảnh, dáng người nhỏ nhắn.

Cổ tay, đùi, eo, cái gì tôi cũng to gấp đôi nó.

- Người yêu anh Quân trông yêu quá!

Yêu à?

Bảo yêu mình.

Xong định giật bồ mình, đấy mà là yêu mình à?

Đấy là ghét mình rồi.

Nhưng thôi, tôi cũng chẳng muốn so đo gì với nó

Tiệc tàn, tôi trả Ngân chiếc khuyên tai đi ồ coi như đáp lễ tấm chân tình em dành cho Quân.

Ngân vẫn mỉm cười, bảo hôm ấy đi nhờ xe định thử khuyên tai mà rơi mất.

Tôi lấy làm lạ, đúng kịch bản phải là Ngân tức lòi máu mắt đòi solo 1:1 với tôi chứ?

Nhưng không, cứ thế, em gái Thu Ngân biến mất khỏi cuộc đời tôi.

Tôi và Quân tiếp tục yêu nhau, yên bình tới nỗi tôi không nghĩ rằng chỉ 3 tháng sau đó Quân đòi chia tay: lí do là bố mẹ anh cấm.

Tôi biết nói gì đây?

Tôi không biết nói gì cả.

Đã là bên tình bên hiếu, tôi cũng đành chịu thôi.

Đêm hôm ấy Quân gọi cho tôi, anh khóc, xin lỗi đủ kiểu.

Tôi bảo không sao, nếu em là bố mẹ anh, chưa chắc em đã đồng ý chuyện chúng mình.

Tôi quay trở lại cuộc sống cũ, tuy đêm về vẫn trùm chăn khóc lóc, có điều công việc ngày càng ổn hơn, cũng gọi là có tiền.

Mà có tiền thì sao?

Là chẳng bao giờ cáu gắt như bị sét đánh vào mặt, dùi đâm vào đít, đâu đâu cũng là bằng hữu.

Mà bằng hữu tốt thì phải làm sao?

Bằng hữu tốt là đi báo tin người yêu mày tháng sau cưới chạy bầu đấy.

Lúc nghe tin, tôi shock tợn, shock như chưa bao giờ được shock.

Người đàn ông mà sau khi chia tay ngày nào tôi cũng mò vào Facebook đã sắp cưới vợ?

Hơn nữa còn là chửa 2 tháng?

Bọn tôi mới chia tay một tháng thôi mà?

Nghĩa là sao?

LÀ CÓ SỪNG CHỨ SAO NỮA!

Vợ sắp cưới của nó là ai, tôi chẳng cần phải giới thiệu đâu nhỉ?

Lẽ ra phải là một màn đánh chiến hoành tráng, lẽ ra phải chia tay với điệu cười hả hê.

Không phải như hôm nay, không phải như thế này!

Tôi vừa chạy xe vừa khóc.

Một ông già mất nết thấy tôi đứng khóc bên đường bèn hạ cửa kính:

- Uây! con trai mà lại nhuộm tóc hồng?

Bê đê hả?

Tức mình, tôi cầm túi nước đậu treo ở xe ném thẳng vào mặt thằng già ấy.

Loài người đều muốn tôi phát điên!

Đã thế, tôi sẽ ứng xử như một thằng điên!

Tôi phi xe thẳng đến nhà người yêu cũ.

Nó thấy tôi, vội vàng chắn ở cửa.

Tôi một cước đấm thẳng vào hạ bộ nó.

Nhìn thấy Ngân đang lủi về phía sau.

Tôi quên mất nó có chửa.

Đã thế, thằng Quân chết con mẹ nó với tôi.

Vừa đấm vừa đạp, bao lâu nay ở bên nó, được nó che chở, tôi suýt thì quên mình vẫn là một thằng con trai.

Mà là con trai thì cụ nhà mày nữa mày làm bố mày đau khổ thế này à?

- Anh biết anh đã lừa dối em...

- Vâng, tao bị lừa tức chết mẹ tao rồi.

Nhưng vì yêu mày, tao bất tử!

Đứng dậy và đánh nhau như một thằng đàn ông đi con chihuahua này!

Nó cứ thế xin lỗi, tôi cứ thế chửi.

Chửi chán rồi tôi vào bếp uống cốc nước rồi lại ra chửi.

Thôi, không nghe trà kể chuyện, không nghe nghiện trình bày.

Tôi và nó tuyệt giao, từ nay không ai nợ ai.

Trước khi đi, nó muốn gửi cho tôi một khoản tiền, tất nhiên là tôi không lấy.

Nghèo cho sạch, rách cho thơm.

Xe khuất xa, vẫn thấy nó mỉm cười:

- Cảm ơn em đã bỏ qua cho Ngân, anh nợ em...

Xin lỗi, bỏ qua cái cục cứt, chín tháng sau tao lại đến tính nợ mà.
 
Nghìn Lẻ Một Đêm
Đêm thứ 2


Chưa kịp ăn tết, tôi múc con bạn thân vì bị cướp người yêu lúc nào không hay.

Chuyện là thế này các bạn ạ, tôi và Tuấn (tên nhân vật đã được sửa thành tên bố nhân vật) yêu nhau 4 năm, từ hồi cả hai còn học ở ngoài Bắc cho đến tận bây giờ về Đà Nẵng làm việc.

Đời tôi tính tới thời điểm này tạm có hai cái sai: một là yêu nó, hai là quá yêu nó.

Sau khi tốt nghiệp đại học F, nhờ quan hệ của anh trai mà tôi và Tuấn cùng được nhận vào một ngân hàng.

Tôi là đứa sống thoáng, phần vì cũng tự kiếm được tiền nên vừa về thành phố không lâu đã chuyển ra ở riêng.

Tiền cơm nước, tiền nhà, tiền điện bọn tôi đều chia đôi sòng phẳng, không có thiệt hơn.

Cho đến một ngày cái cuộc sống ổn áp của tôi bị một con quái thai lai quái thú tên Phạm xxx Liên phá huỷ.

Vâng, xxx Ngọc Liên không ai khác cũng chính là bạn thân của tôi, vì tình nghĩa bạn thân mà khi chia sẻ câu chuyện này đây tôi xin phép được che tên em nó.

Chuyện bắt đầu từ một tuần sau khi chúng tôi chuyển về nhà mới.

Hôm ấy, tôi mời bạn bè của hai đứa tới mừng tân gia, trong đó có Liên.

Vừa gặp mặt nhau Liên đã ôm chầm lấy tôi rồi sóc như sóc lọ:

- Nhớ Hạnh quá Hạnh có nhớ Liên không?

Tính ra thì cũng chơi với nhau từ hồi chưa có kinh nguyệt, nếu nói không nhớ thì thất lễ quá:

- Nhớ, thế dạo này người yêu Liên thế nào rồi?

- À thì cũng vậy vậy

- Vậy vậy là sao?

Tuấn ơi ra đây em giới thiệu cái Liên bạn em này

Ừ, lẽ ra tôi nên nhận ra rằng từ lúc thồn lằng người yêu tôi ló mặt ra con Liên cứ liên tục chê người yêu nó thì nó đã báo hiệu một chuyện đéo ổn sắp xảy ra rồi.

Người yêu em hôi nách, người yêu em hôi chân, người yêu em yếu sinh lí.

Thiếu mỗi nước nó bảo người yêu em sắp giỗ đầu rồi.

Chính xác là từ cái khoảnh khắc ấy, Liên có mùi như 20 con đĩ hợp lại thành một.

Suốt ba tháng trời tôi không gặp lại Liên kể từ lúc đi ăn nhà mới.

Lại xét biểu hiện của Tuấn sau buổi gặp mặt ấy, tâm hồn treo ngược cành cây, từ chối lắp cam chống trộm, dí mặt vào điện thoại cả ngày và đêm ngủ đặt điện thoại dưới gối.

Nhưng vì mọi thứ mới dừng ở mức biểu hiện nên tôi cũng làm thinh.

Cho đến một lần đi du xuân cùng phòng kế toán trở về, tôi đã ngửi thấy một mùi không ổn trong phòng ngủ, mùi của đĩ.

Lòi loofn tìm tất cả thông tin trên điện thoại của anh mà không được.

Tôi bắt đầu xét lại hành vi đáng ngờ của anh trong một tháng qua và phát hiện ra một manh mối: PUBG.

Chỉ trong ba tháng anh ta đã leo rank nhanh như khỉ đầu chó và có một tài khoản bạn thân mang tên U di ba khẹc khẹc gì đấy.

Bằng linh cảm của phụ nữ, tôi xin khẳng định Tuesday chính là con ml này.

Tôi dùng tài khoản của anh để gửi lời mời kết bạn cho mình dưới một cái tên khác và án binh bất động, canh lúc nào anh chơi thì chạy lên đòi vào đội.

Sau 7749 lần từ chối vì đi hai người, rốt cuộc cũng có lần Tuấn chơi đội bốn và chấp nhận cho tôi vào đội.

Ngay khi giọng con ml kia cất lên tôi liền nhận ra tất cả, tôi chết lặng, nhân vật trong game của tôi cũng chết lặng nên chết ngay bo đầu.

Nếu khi ấy tôi kiên nhẫn chạy bo để nghe tiếp chúng nó lừa mình hả hê ra sao, hay là đợi chúng nó chết để chơi cùng trận khác thì đã có nhiều thứ để kể.

Nhưng còn gì để nghe nữa, chỉ tổ đau lòng vì nhận ra mình bị hai người thân thiết lừa dối thế nào.

Lại còn bị thằng số 3 đéo quen biết gì chửi như chó.

Thực ra tôi cũng nghĩ, nếu không có Liên thì với tình hình này bọn tôi vẫn sẽ chia tay, chia tay vì tình cảm nhạt dần.

Nhưng chia tay vì hết yêu là một chuyện, chia tay vì phản bội lại là chuyện khác.

Huống hồ lúc này, mình vẫn còn yêu...

Đã nhiều lần tôi gợi ý để Tuấn nói ra sự thật, nhưng anh một mực che giấu và bảo tôi luyên thuyên.

Đến nước này thì mình còn níu kéo làm đéo gì?

Tôi dọn ra khỏi nhà, ngay trước thềm năm mới.

Tôi nghĩ rằng bản thân mình đến nước này đã rất từ bi, vì suy cho cùng loại bạn nốn lừng mong manh và loại đàn ông treo cu lên đỉnh đầu dính vào chỉ bẩn tay.

Thế nhưng vào đúng đêm 30 tết, con đí Liên đăng ảnh nắm tay Tuấn lên face với caption: "kỉ niệm ba tháng bên nhau và mai sang đón tết cùng gia đình chồng iu"

Con chó.

Bố mày nhịn mày hơi lâu rồi đấy.

Ngày nào chưa chính thức chia tay thì đó vẫn là con cu của bố mày.

Thứ gì không phải của bố mày thì bố mày sẽ hủy, kể cả con cu lang thang ấy.

Đọc xong dòng trạng thái của nó mà mắt tôi nhoè nhoẹt, tôi gọi điện cho ba đứa bạn chí cốt đến từ ba tỉnh thành miền Bắc và kể về dự định đánh ghen đầu năm mới.

Đương nhiên, tôi nhận được sự ủng hộ vô điều kiện:

- Tao dân Hải Phòng, Hải Phòng là không lòng vòng

- Tao dân Quảng Ninh, Quảng Ninh là không linh tinh

- Tao dân Hải Dương, tao sẽ nhét bánh đậu xanh vào mồm nó

Ok, các bước chuẩn bị thế là ổn.

Bỏ qua đoạn 45 phút lạc đường, tôi vào thẳng đoạn tôi xông vào nhà nó:

- Tao với mày còn chưa chính thức chia tay, mày đối xử với tao thế mà được à?

- Hai bác thì sao?

Hai bác biết thừa chúng cháu còn đang yêu nhau, mới đây còn nhận ba bình rượu to phạc nhà cháu, con các bác có việc là nhờ anh trai cháu, sao các bác đối xử với cháu như thế?

- Còn con đĩ kia, mày là bạn tao, tại sao mày có thể trèo lên giường của bạn trai tao được?

Hả?

Tôi chửi một hơi hết cả lít nước bọt, con Liên chỉ ngồi khóc, Tuấn thì giật lùi về sau, người nghênh chiến duy nhất là bố mẹ Tuấn:

- Con trai tôi có việc đúng là do anh cô tác động, nhưng nó vốn sẵn có năng lực, thân là bố nó, tôi chấp nhận để nó sống chung với một đứa không nề nếp như cô là cả một ân huệ, nhà tôi không nợ gì nhà cô cả, còn rượu cô muốn lấy lại thì mời cô.

- Hạnh ạ, hai bác thèm vào mà lấy bình rượu nhà cháu, bác không biết là hai đứa chưa kịp nói lời chia tay, nhưng hôm nay thấy cháu ứng xử thế này, bác thấy...

Con trai bác chẳng phải tự dưng mà thế.

Lúc này tôi mới nhìn Tuấn thông cảm, có phải tự dưng anh mất dạy đâu, có được dạy đâu mà chả thế.

- Các bác thích thế nào cũng được, rượu đã cho cháu xin không lấy, nhưng người thì cháu phải đưa đi.

Và bằng sự giúp đỡ của chị em, tôi lôi được con Liên ra ngoài sân mặc nó chửi bới:

- Mày không giữ được người yêu là tại mày, người yêu mày có bồ là tại nó, mày chẳng có quyền gì đánh tao hết

- Câm mẹ mồm mày vào!

Vừa nói, tôi vừa cho nó ăn liên hoàn tát, tuy tôi cũng bị thằng Tuấn cho ăn một vả.

Nhưng cũng trả lại nó ba bốn đấm.

Sau hỗn chiến, váy tôi rách đến tận đùi.

- Nếu không muốn bị kiện thì cô về đi, cô ăn mặc thế này đến nhà tôi để quyến rũ bố tôi chắc?

- Cưới bố anh về để đẻ ra cái loại như anh thì tôi không cần

Dứt lời, tôi cùng bọn bạn bắt xe về.

Tuy đánh đấm không bõ vì sức yếu, nhưng ít ra đã không còn day dứt vì không dám đứng lên đòi lại công bằng cho chính mình.

Người ta bảo, đầu năm đã đổ máu là xui.

Nhưng đổ máu vì danh dự, đó là cả một sự chiến thắng.
 
Nghìn Lẻ Một Đêm
Đêm thứ 3


Lần đầu stalk facebook bạn gái là trải nghiệm gì?

Ở đây không biết đã ông nào đang ở trong một mối quan hệ tệ đến mức có một ngày các ông phải đích thân stalk bạn gái mình chưa?

Tôi thì trải qua rồi.

Một mối quan hệ tệ như tính cách của người yêu cũ tôi vậy

Chuyện bắt đầu kể từ khi tôi còn trọ ở khu X, cùng phòng của tôi còn có ba người bạn, Vũ, Chí, và Xuân.

Tại sao tôi lại bắt đầu câu chuyện của tôi từ ba thằng dở này?

Vì chúng nó là văn học, Vũ là Vũ Nương trong Truyền kỳ mạn lục, Chí là Chí Phèo trong Cái lò gạch cũ, Xuân là đốc tờ Xuân trong Số đỏ.

Không hiểu có một thế lực nào đó xoay quanh ba thằng dẩm này mà lần nào chúng nó nói mớ là y như rằng hôm sau xảy ra chuyện.

Ví dụ như hôm nay, tôi mở mắt ra sau một giấc ngủ chập chờn, đồng hồ điểm ba giờ sáng, chiếc giường tầng rung lắc dữ dội như có ai đang trèo lên.

Tôi nhìn về phía cuối giường, Xuân tóc đỏ đứng đó nở một nụ cười nhưng mắt vẫn nhắm:

- "thưa ngài, ngài là một người chồng mọc sừng!"

Sừng con mẹ mày cút về giường ngủ cho tao.

Tôi đạp nó về giường ngủ, có điều sau đó tôi không ngủ được, cảm thấy có một cái gì đấy không ổn cho lắm.

Nhưng ai quan tâm?

An sẽ không bao giờ để tôi phải mọc sừng.

Có điều lần này từ quê lên bạn gái tôi cư xử rất lạ.

Chân em cứ dạng ra.

Trông kiểu đếch gì ý.

- Chân em làm sao thế?

- Làm sao là làm sao?

- nó cứ dạng ra

- Em chăn trâu từ bé, chân không khép vào được, lần này về lại ngồi lưng trâu suốt

Khổ thân em tôi, chắc ngày bé em cực khổ lắm, càng nghe An kể về tuổi thơ dữ dội, tôi càng thương em hơn, trong khi tôi được sống ấm no đầy đủ thì em phải chăn trâu đưa cơm cho mẹ đi cày.

Tôi tự hứa sau này ra trường sẽ kiếm thật nhiều tiền để An được ngồi xe bốn bánh.

Chứ mỗi lần về quê mà chân An lại dạng ra thế này thì vừa thiếu thẩm mỹ vừa không tốt cho sức khỏe.

Cứ mỗi tháng sẽ có ít nhất một lần An về nhà thăm gia đình, không dưới 3,4 lần tôi đòi đi theo, nhưng thấy bảo bố mẹ An khó lắm, tôi lại thôi.

Mỗi lần An về tôi lại thấy vai và cánh tay em có vết tụ máu.

Mỗi lần có người nhìn thấy An đều ngượng ngùng giấu tay đi.

Mà thứ nhân loại máu lạnh không nhìn An thì họ nhìn tôi cười cười, có ai thấy người ta bị mẹ đánh mà cười cho được cơ chứ?

- An, sao em không chịu nói chuyện với anh thế?

Hay là em đau bụng ?

- Em không sao ạ, em nghỉ ngơi chút là được, anh nắm tay em để em chợp mắt một lúc, đừng đi đâu anh nha?

Tôi gật đầu.

Có lẽ đấy là điều tôi thích ở An, thích cách em quan tâm, thích cách em làm nũng.

Em cho tôi cảm giác an toàn.

Cho đến khi điện thoại em bên cạnh nháy lên liên hồi.

TONG DAI 1080 đã gửi một ảnh

TONG DAI 1080 đã gửi một ảnh

TONG DAI 1080 đã gửi một ảnh

Ơ?

Dạo này tổng đài còn gửi được cả ảnh nữa cơ à?

Nhưng còn cái icon quả cà tím kia thì gửi làm gì? trông nó có phản cảm vãi chưởng không?

Tôi ngồi trên giường, An vẫn đang nằm trên đùi tôi, tay trái nắm tay An, tay phải chỉ còn 40 cm là tôi có thể với được chiếc điện thoại ấy.

Đọc hay không đọc đây?

Đọc thì tội lỗi mà không đọc thì bứt dứt vãi chưởng.

Có điều chưa kịp vươn tay ra thì An đã bật dậy, thấy thế, tôi ngửa cổ ra sau giả bộ ngủ, khổ nỗi gật mạnh quá nguyên rổ tất thối của thằng Xuân từ trên rơi mẹ vào mặt.

Dù rất buồn nôn nhưng vẫn giả vờ ngáp rồi nhặt tất.

- Em dậy rồi à

- vâng, mà em phải về trường thôi, bạn em gọi

Tôi cười rồi gật đầu, đưa em về kí túc.

Trước khi tạm biệt, em vòng tay qua cổ hôn tôi một cái, không biết em có gián tiếp ngửi thấy mùi thối từ chân thằng Xuân không nhưng tôi lại chỉ thấy sự ngọt ngào.

Kèm theo đó là đau đớn.

Người con gái tôi đem lòng yêu thương này, rốt cuộc đã lừa dối tôi bao lâu?

Bắt xe khách về nhà, tôi mệt mỏi nằm vật ra đất, nước mắt không kìm được mà tuôn ra.

Phòng em gái đang sửa, nó kệ con mẹ tôi, kéo hai ba đứa bạn vào phòng rồi hét hò ầm ĩ.

- Chúng mày đi ra được không?

Anh mệt lắm!

- Kệ ông ấy, nói đi Nga, sao chân mày lại thế này?

Nga, là bạn thân của em gái tôi, chơi với nhau cũng 7,8 năm rồi.

Tôi coi nó như em gái, bình thường con bé hổ báo lắm, nhưng hôm nay lại rất e thẹn.

Nó cười cười nói nhỏ:

- í í rồi

- Thật á!!!

- Chả nhẽ tao đi chăn trâu?

Hai đứa nó cười hí hí dưới đất, tôi ngồi quan sát bên cạnh.

Cái kiểu dạng chân này, sao quen thế không biết?

- Này chúng mày, ở thành phố X có trâu không?

- Ông bị điên à đếch ai chăn trâu ở thành phố X?

Tôi lại hỏi cái vết trên cổ Nga là gì.

Nó bảo người yêu em hôn em đấy.

Tôi chết lặng, lẩm nhẩm tính, thì ra tôi bị cắm sừng ngay từ khi mới yêu.

Tập trung nào Tuấn Anh, mày cần phải làm rõ mọi thứ.

Giờ chỉ có em gái tôi là giải quyết được vụ này.

Nó nghe xong không nói không rằng, như thể đoán trước ngày này sẽ đến.

- Mật khẩu Facebook con An là gì?

- Tao không biết - một cái dép phi thẳng vào lưng tôi

Nói đoạn nó đăng nhập vào facebook của tôi, rồi vào mục những người đã chặn.

Tất cả đều là con gái, tôi không biết mình chặn họ khi nào, khả năng là An, vì An biết mật khẩu.

- Ai đây?

- em tôi chỉ vào tài khoản nam duy nhất trong danh sách.

Nguyễn X Cường?

Không phải đây là X Văn Cường học cùng khoa thằng Chí sao?

Sao An phải dùng nick tôi chặn nó?

Không cần tôi nói, chắc ai cũng đoán được ra rồi.

Tôi quay trở lại Hà Nội ngay hôm sau, lúc gặp mặt liền mượn điện thoại An bắn PUBG.

An đưa ngay, không phải An không có chuyện gì để giấu, mà là nghĩ tôi sẽ chẳng tìm được gì.

Iphone bật sẵn định vị, tôi lén nhập thêm vân tay của mình vào rồi mở lịch sử di chuyển ra, lúc ấy tôi rất bình thản, làm việc cũng trơn tru.

Miệng vẫn gào "chạy bo anh em ơi" nhưng trái tim thì tan thành từng mảnh.

Ngày em nói em về quê, thực ra là em ở nhà nghỉ Z.

An vẫn hôn tạm biệt tôi, tôi vẫn nhìn em trìu mến, có phải hôm ấy tôi cho em gián tiếp hôn chân Xuân nên hôm nay em cho tôi gián tiếp ngửi cu thằng khác không?

Vừa vào nhà Chí đã gọi điện thông báo: "Tao kiểm tra máy thằng Cường rồi, chia buồn nhé, tối nay 8 giờ chúng nó đến khách sạn Z."

Không sao, tôi sớm đã chuẩn bị tinh thần rồi.

Chỉ là cảm giác ngồi một góc nhìn người yêu mình đi vào nhà nghỉ với thằng khác thật sự rất đắng, hơn nữa Cường cũng là nạn nhân, nó không biết An là hoa có chủ.

- Đánh ghen hả con?

-Tôi nhìn bà bán nước, quái lạ, sao bà ấy nói thế?

- Bà bảo này, có đánh thì đánh ở xa, chớ đánh gần nhà chủ nó check cam

-...

Chắc tí bà ấy không hoá khói bay lên đâu nhỉ...

Đã qua một tiếng, tôi thấy An đang đứng trả phòng, lúc quay ra vừa hay nhìn thấy tôi.

Tôi nên làm gì đây?

Tất cả những điều muốn nói tụ lại thành một cục kẹt giữa cổ họng.

- Cô không có gì muốn nói với tôi à?

- Anh cũng phát hiện rồi, tôi còn nói gì nữa

Bụng quặn lại.

Thực sự không biết phải làm gì nữa.

Thất vọng.

Bất lực.

Thương hại.

Ngay lúc tôi đang ngây ra thì em tôi từ đâu phi đến, tiếng kêu vang rừng núi: "Đánh chết mẹ con quái thai 12 lỗ đít kia!"

Chưa kịp định hình, Linh và An đã lao vào cắn xé nhau.

Tôi một tay giữ em, một tay chặn An lại.

Thế nhưng Linh vẫn bị An tát một cái, dưới mắt nó đã xuất hiện một vết xước.

Em gái tôi, từ bé đến lớn tôi còn chưa bao giờ bắt nó làm việc nặng.

*Chát* Tôi nhìn An ôm một bên má, phát tát ấy không quá mạnh với sức tôi, nhưng trên mặt An đã bay một nửa phấn.

Hôm ấy, trời mưa to, tôi và An chính thức chia tay, thật kì lạ là tôi không buồn, cũng không khóc.

Tôi thấy thanh thản.

Sau khi chia tay An nửa năm, tôi yêu một cô gái khác.

Em tên Duyên, Duyên người như tên.

Dịu dàng, duyên dáng.

Tôi nghĩ tôi gặp đúng người rồi.

Cho đến một đêm nọ giường tôi lại lung lay, ba giờ sáng, Xuân đứng trước giường mỉm cười như không như có:

- "thưa ngài, ngài là một người chồng mọc sừng!"
 
Nghìn Lẻ Một Đêm
Đêm thứ 4


Tôi có một người em họ lớn hơn 3 tuổi tên là Tuấn.

Tuấn học giỏi, nhiều tiền, lại vô cùng thông minh.

Tưởng chừng một người như Tuấn sẽ cắm mắt lên đỉnh đầu coi gái như phù du, chọn một cô ngon lành cành đào đem về ra mắt bố mẹ nhưng không.

Tuấn cướp người yêu của anh Công con nhà bà Thơm hàng xóm.

Lại kể thêm một chút về bộ ba Lan Tuấn Công, ba người học chung với nhau từ nhỏ, nhưng lên cấp 3 thì Lan và Công học trường thường còn Tuấn học trường chuyên.

Thay vì dậy thì thành một kẻ vừa nhiều tiền vừa đẹp trai như Tuấn thì anh Công chân đi dép lào, áo vén ngang bụng, răng vàng như nước chè, mồm lè nhè phán con này vú to con kia bẹn khít, một điếu thuốc thì rít 3 hơi hết, khói mù mịt nồng nặc gây sặc cục bộ trông mồm không khác gì cái bát hương cả.

Thế mà chị Lan ngây thơ ngốc nghếch vẫn yêu thương anh Công hết mực.

Trong những tháng ngày tối tăm không tiền đồ ấy của chị, Tuấn vẫn nhớ tới người xưa mà phóng từ Hà Nội về Hạ Long để cướp người.

Mà đương nhiên đã cướp thì không thể không bị chửi rồi.

- Tiên sư thằng Tuấn đâu mày ra đây!

Đấy.

Đúng là anh Công rồi!

Từ ngày chị Lan bỏ đi, có ngày nào anh không uống rượu say rồi chửi.

Anh vừa đi vừa chửi.

Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là anh chửi.

Trông anh như Chí Phèo phiên bản tả thực:

"Ban đầu anh chửi trời, có hề gì?

Trời có của riêng nhà nào?

Rồi anh chửi đời.

Thế cũng chẳng sao: Đời là tất cả nhưng cũng chẳng là ai.

Tức mình anh chửi ngay tất cả phường Cao Thắng."

- Thằng chó kia mày khinh tao hả?!

Mày- ra- đây!

Tuấn vừa từ Hà Nội về, ngồi bắt chân chữ ngũ trên ghế sofa, mặc kệ anh Công chửi.

- Mày chửi chán chưa?

Chửi hơn một tháng rồi không mệt à? mày xem mày tên Công mà mặt mày khác gì con Tinh Tinh không?

- Á à thằng chó lày mày chê tao xấu phải không?

Mày cậy mặt mày trắng, mày nhiều tiền lên con đí Lan ló theo mày phải không?

- Ừ.

Chưa bao giờ mình thấy anh Công bất lực như thế, bà Thơm thương con chạy ra hùa theo chửi đổng.

Hai mẹ con cứ đứng dưới ngước mặt chỉ tay lên trên còn Tuấn thì vắt vẻo ngồi trên ghế ở sân thượng nhìn xuống.

- Cô Thơm này, bản thân con trai cô không có cố gắng thì đừng đổ lỗi cho người ta thực dụng.

Lan theo con trai cô từ năm bao nhiêu?

Bị con trai cô sỉ vả nhiếc móc sung sướng được ngày nào?

Con trai cô không chăm sóc được thì để cháu về đón Lan đi.

Còn cô bảo nghiệp quật cháu thì đây chẳng phải lần đầu cháu tạo nghiệp, nghiệp của mẹ con cô muốn tới phiên còn phải xếp hàng dài dài.

Còn thằng Công, mày bảo đời hơn nhau ở nhân cách thì vác cái nhân cách của mày mà đi xin việc.

Nợ 2 triệu tiền lô ở đầu xóm còn chưa trả xong bày đặt nhân cách cái bầu đuồi.

Mình thì phải công nhận, vụ này là Tuấn sai, nhưng thế đếch nào thấy mẹ con nhà kia bị chửi mình lại hả hê nhỉ?

Chắc có lẽ từng chứng kiến chị Lan bị anh Công đánh, chị có quyền chọn lựa thứ tốt hơn.

- Tuấn này, Tuấn nghĩ sao về câu nói của bác Thơm?

Bác bảo Lan ham tiền ấy?

Tôi hỏi Tuấn ngay sau khi mẹ con bà Thơm được hàng xóm lôi cổ lên phường vì gây mất trật tự công cộng.

- Em chỉ sợ Lan nó không ham tiền thôi, chứ em có tiền cơ mà.

Phải cố làm ăn để Lan nó bám lấy mình chứ?

Em không muốn sau này chỉ vì bản thân không có tiền mà phải đổ lỗi cho bạn gái mình thực dụng.

Tôi thở dài.

Biết rằng Tuấn nó thương Lan thật, nó thương chị từ thuở mới 12, lao đầu vào học hành rồi kiếm tiền cũng chỉ vì muốn quay về đưa Lan đến một cuộc sống tốt nhất.

- Cẩm này.

- Hở.

-

Sau này Cẩm muốn lấy một người chồng thế nào?

Lâu lâu Tuấn lại hỏi tôi một câu hỏi như thế, thì tôi cũng chỉ biết trả lời thật lòng thôi:

- Không cần lấy chồng giàu, nhưng chắc chắn không thể lấy chồng nghèo.

Bởi không phải ai giàu cũng có được hạnh phúc, nhưng nếu nhà nghèo thì chắc chắn là bất hạnh.

Tuấn gật đầu, cảm thấy câu trả lời này là là hợp lí.

Ngày Tuấn đưa Lan lên Hà Nội, trời đổ mưa.

Anh Công thì khóc vì trước khi đi Tuấn còn đặt hàng gửi tới nhà anh trọn bộ tiếng Việt lớp một.
 
Nghìn Lẻ Một Đêm
Đêm thứ 5


Nếu được hỏi thế nào là sự may mắn, tôi xin viết lên bốn chữ Ngô Đình Thái Hoàng.

Mới đẻ, Hoàng bị cô y tá bế nhầm sang phòng đẻ của đại gia đất mỏ bên cạnh, từ đó họ nhận Hoàng làm con đỡ đầu.

Sáu tuổi, Hoàng trốn bố mẹ chạy ra công trường đang thi công rồi bị gạch rơi vào đầu, nhưng không chết, mười một tuổi, Hoàng dùng lướt ván chi thuật chui qua gầm ô tô mà vẫn lành lặn, mười lăm tuổi thi chuyên phúc khảo từ 2.8 lên 8.2.

Tròn mười tám tuổi Hoàng bị tủ quần áo đè vào người nhưng người không sao còn tủ thì vỡ tan tành.

Tôi tự hỏi có phải ông trời đã quá ưu ái Hoàng hay không vì từ bé đến lớn tất cả những ai đối xử tệ với Hoàng đầu bị nghiệp quật cho không ngóc đầu lên được.

Nhưng trời đâu cho không ai cái gì.

Tôi biết như thế vào cái ngày Hoàng gọi điện cho tôi rồi nói:

- Mày ơi.

Tao bị đánh ghen.

Chuyện bắt đầu từ ngày Hoàng sa vào lưới tình của Trâm - một cô em khối dưới, từ ngày yêu Trâm,Hoàng từ một thằng con trai biến thành một con bò.

Một con bò ngu si đần độn sống như những đoá hoa chỉ biết lấy drama làm mặt trời.

Đối với Hoàng, ngoại trừ việc Trâm ôm eo thằng Dũng, thơm má thằng Khải, ngủ qua đêm ở nhà thằng Huy thì cái gì cũng tốt.

Chỉ cần Hoàng không nhìn thấy thì tất cả sẽ chỉ là tin đồn.

Tôi ở xa, biết bạn ngu tôi đau lòng lắm.

Nhưng tôi đâu sống thay Hoàng được.

Đã nhiều lần tôi ngỏ ý khuyên Hoàng yêu ai đó tốt hơn, vụ việc bị con Hà trường tôi cắm sừng còn chưa đủ làm bài học hay sao mà nó phải đâm đầu vào mớ tình ái hổ lốn ấy.

Bạn thân nó là thằng Trí đã năm lần bảy lượt bảo nó chia tay đi nhưng nó không chịu.

Nó còn dở hơi đến mức nhiều lần bắt Trí phải đến gặp riêng Trâm để xin lỗi vì đã xúc phạm Trâm.

Trí tức lắm, nếu không phải vì tôi đứng ra nói cho hiểu thì Trí cũng nghỉ chơi với Hoàng lâu rồi.

Yêu vào mà, ngu lắm.

Em Trâm cũng chẳng phải kiểu hiền lành gì, nay em lên kháy mai em lên khịa, với tính cách của tôi thì có mười con Trâm tôi cũng chấp một mặt, nhưng nể bạn tôi lại thôi.

Thực ra trên danh nghĩa là một đứa con gái, tôi hiểu bạn bè không phải là sự ưu tiên đầu tiên trong tình yêu.

Đám bạn chúng tôi chủ động cắt đứt liên lạc giữa mấy đứa với nhau.

Suốt hai tháng trời tôi có cuộc sống riêng của tôi, Hoàng có cuộc sống riêng của Hoàng, bạn bè của nó cũng như tôi, dần dần lui về ở ẩn hết cả.

Chỉ còn Trí cố đấm ăn xôi ở lại vớt vát tình bạn giữa chúng nó.

Một ngày đẹp trời nọ, tôi nhận tin trường X có xảy ra xô xát.

Hình như là nữ sinh T giấu tên của trường đó yêu đương nhăng cuội gì với một tay chơi hệ khá bảnh đã nghỉ học từ lâu, nhưng sau lưng lại lén lút yêu đương vụng trộm với nam sinh H khiến cho H bị đánh úp, nghe bảo mặt sưng như nắm đấm, vừa được người nhà cho lên viện, trường X cả một đêm không ngủ.

Có người đăng cả lên story, livestream kể chuyện.

Stalk tất cả các tài khoản trường X, tôi tìm được một video mật quay cảnh một nam sinh bị đám đầu trâu mặt ngựa đá đít xoay vòng vòng, càng bàng hoàng và chết lặng khi cái áo cầu thủ của thằng bị đánh ghi rõ bốn chữ Ngô Đình Thái Hoàng.

Tôi run rẩy tìm điện thoại, ân hận tại sao lại bỏ bạn trong lúc bạn cần chúng tôi nhất, vội vàng gọi điện cho nó.

Đến cuộc thứ 8 thì nó gọi lại:

- Mày ơi.

Tao bị đánh ghen - Giọng Hoàng vang lên rè rè kèm theo chút nức nở tủi hờn. có điều nghe được giọng nó tôi yên tâm phần nào.

- Thế mày có sao không?

- Tao không, nhưng thằng Trí bị thương nặng lắm

Tôi giật mình, nghỉ chơi lâu quá suýt chút nữa tôi quên mất Trí là ai.

Bò ơi là Bò, vì đỡ cho cái ngu của mày mà Trí bị thương sao?

Chắc hẳn là thấy Hoàng bị đánh nên Trí lao vào giúp rồi bị vạ lây rồi.

- Không.

Nó với Trâm hôn nhau ở nhà tao bị tao phát hiện, chạy vội quá nên vơ vội cáo áo cầu thủ của tao lao ra ngoài, đi đến đầu ngõ thì bị đánh.

-...

Nói rồi Hoàng cười như được mùa.
 
Nghìn Lẻ Một Đêm
Đêm thứ 6


Tào Tháo từng nói: "Mỹ nhân trong thiên hạ đều tầm thường với ta, duy nhất chỉ có vợ của kẻ thù là làm ta thích thú."

Câu nói này của Tào Tháo vốn là một câu răn đe đầy hàm ý, thế nhưng các cháu ngày nay đã không hiểu nghĩa bóng mà lại còn thực hành theo nghĩa đen.

Nếu Tào Tháo ở đây, cụ sẽ đấm vỡ mồm thằng Khánh vì cái tội lôi quote của cụ ra bố láo với thiên hạ!

Tôi yêu Khánh từ hồi học năm ba đại học.

Ngay từ lần đầu gặp mặt tôi đã nghĩ đây là chân mệnh thiên tử đời mình, người đéo gì hoàn hảo đến từng sợi lông cu.

Tôi yêu Khánh lắm, đến mức tôi muốn thuê hoạ sĩ vẽ hình Khánh lên trần nhà vệ sinh để vừa ỉa vừa ngừa cổ lên trời mà ngắm.

Ấy thế mà không lâu sau anh ta cắm cho tôi quả sừng cao hơn cả núi, dài hơn cả sông.

Khiến cho rằm tháng bảy hàng năm tôi lại phải lên Facebook chửi cho anh một trận.

Chuyện là thế này, hồi ấy trường tôi tổ chức rất nhiều hoạt động ngoại khoá, tôi, Khánh, và H (bạn gái của anh tôi) học cùng khoa nên đều xung phong tham gia nhiệt tình.

Qua đó tôi quen một cô bé tên Nhi, là đàn em cùng câu lạc bộ của H.

Ấn tượng đầu tiên Nhi tạo với tôi đó là đứng giữa sân trường hỏi Khánh một câu:

- Trông anh giống chồng tương lai của em thật

Lúc ấy mặt tôi như thế này 😀 Cũng may chưa kịp tức thì H đã cau mày, vậy nên Nhi mới chạy ra xin lỗi tôi một tiếng, có điều vẫn cười cười nói lại một câu: "anh Khánh đúng chuẩn gout của con gái đấy, chị giữ anh ấy cẩn thận không bị cướp nha".

Ôi vl con đĩ ơi, mày không cướp tao đã dập đầu lạy từ háng mày lạy lên rồi chứ làm gì mà sợ ai cướp?

Ai ngờ sau hôm đấy, tần suất Nhi xuất hiện trong cuộc đời tôi nhiều đến mức đáng kinh ngạc.

Những lần nó bất cẩn ngã rồi vục thẳng mặt vào đũng quần Khánh không còn là hiếm.

Ngã xong còn chạy ra huhu em xin lỗi chị mặc cho lúc này đầu tôi bốc hoả cháy đen như lông lòon phải tội.

- Em cứ bám theo bọn chị là có ý gì thế hả Nhi?

- Em chả có ý gì cả, em thích anh Khánh thì em làm thế thôi ạ.

Chà.

Trà xanh quả đúng là trà xanh, vừa nhạt vừa hãm.

Tôi thì vẫn cố tin tưởng Khánh, cố lấy những ưu điểm của anh như nhà giàu, đẹp trai, cuto ra để che mắt.

Hơn nữa nếu tình cảm chỉ đến từ một phía của Nhi, thì sao tôi phải giận bạn trai tôi chứ?

Vậy mà cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra.

Một lần tôi vào thử máy Khánh thì phát hiện Khánh cài bảo mật ứng dụng.

Các bạn ạ, đéo có thằng nào rảnh hơi mà đi cài cái bảo mật dẩm lon ấy trong khi không có gì đáng để giấu.

Tôi nhập ngày sinh nhật của minh: Sai

Ngày sinh nhật của nó: Sai nốt

Nhưng tôi đéo thể nhập thêm gì nữa bởi tôi biết nếu nhập sai lần ba máy sẽ tự động chụp mặt người nhập lại.

Mà giả sử có né cái mặt tôi ra thì vẫn là đánh rắm động cỏ thôi.

Nếu bạn hỏi sao không ba mặt một lời bắt nó mở máy ra mà phải stalk thì tôi trả lời luôn.

Stalk nó là đam mê rồi!

Thế là tối hôm ấy tôi giả vờ bảo mình bị mất nick Facebook rồi, lí do là do quên mật khẩu.

Trộm vía thằng Khánh nó ngu lắm, nó lại bảo tôi:

- Lần sau quên thì phải ghi mật khẩu ra giấy rồi đem theo, chứ đầu em thì nhớ được gì?

Bảo xong nó còn giơ tay gõ nhẹ đầu tôi một cái, tôi kìm nén cười hiền đáp lại nhưng lòng đang cuộn lên từng cơn sóng trào hận không thể bỏ cu nó vào máy xay sinh tố rồi xè cho mấy cái.

Cái gì bọn tao quên chứ riêng việc đàn ông chúng mày like ảnh con Lê Huyền Trang nhà ở Đê La Thành vào ngày 16/2/2017 thì bố mày thuộc hơn bảng chữ cái.

Đúng như những gì nó nói, nó viết mật khẩu app ra giấy rồi kẹp vào ốp điện thoại.

Lợi dụng lúc nó đi ỉa, tôi ngồi ngoài stalk hết 7749 app của nó, rồi phát hiện nó và con Nhi đã à ơi ơi à nhau được một hai tuần gì đấy.

Có điều xét trong phần tin nhắn thấy Khánh không chủ động trong mối quan hệ này, tuy nhiên cũng không có thái độ cự tuyệt cương quyết.

Tôi và Khánh đã cãi nhau rất to.

Khánh thậm chí còn quỳ xuống khóc lóc xin tôi tha thứ.

Lòng đau như cắt, suốt một tuần trời tôi nằm lặng trên giường nghe nhạc không lời rồi khóc như một con chó.

Từng giai điệu bi thương kéo theo từng kỉ niệm đau như cứa vào loofn.

H biết tôi và Khánh đang đứng trước nguy cơ tan vỡ nên cảm thấy vô cùng áy náy, dù gì Nhi biết khánh cũng là do H giới thiệu qua.

Không ít lần H hẹn gặp riêng Khánh để nhắc nhở.

Lúc Khánh về tôi còn thấy khoé miệng ửng đỏ, chắc đã bị H tát cho không dưới ba cái.

Thấy thế tôi lại động lòng trắc ẩn, quyết định tha thứ cho Khánh một lần nữa.

Lúc anh trai tôi biết chuyện thì việc cũng qua được một tháng.

Tuy hai người ghét nhau ra mặt nhưng anh cũng chỉ nhẹ nhàng nhắc tôi một câu:

- Tao có linh cảm không lành đâu.

Thực ra ngay từ lần gặp đầu tiên anh tôi đã không có thiện cảm với Khánh.

Mà anh em sinh đôi tâm linh tương đồng, một khi đứa này đã có linh cảm xấu thì tốt nhất đứa kia nên cẩn thận.

Tôi tin vào linh cảm của anh tôi.

Sau đó, một việc xảy ra đã chứng minh linh cảm của anh tôi là đúng.

Tôi phát hiện ra Khánh tải Snapchat.

Điều đó khiến tôi nổi lên một l nghi vấn:

1: Con trai ít ai dùng ứng dụng làm đẹp, nhưng hiển thị danh mục năng suất iphone thì Snapchat chiếm vị trí thứ 4 -> VÔ LÍ

2: Sử dụng nhiều như vậy mà trong album ảnh lại không có lấy một tấm chụp Snapchat-> VÔ LÍ

3: Trước giờ Airdrop luôn không bật, giờ lại được bật chế độ chỉ danh bạ -> chứng tỏ con ml nào đó chụp xong rồi bắn thẳng sáng máy khác.

Vậy tạm thời tôi có ba thông tin:

1: Tuesday dùng iphone và snapchat

2: Tuesday thường xuyên động vào máy người yêu mình, khoanh vùng học sinh cùng trường

3: Tuesday có trong danh bạ máy Khánh

Sau đó tôi chợt nhớ snapchat có chế độ set danh bạ, quả đúng là thế thật.

Trong một danh sách tên con gái dài như văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc thì cái tên 「Anh Hùng Điện Biên 」loé sáng như ánh sáng của Đảng trong màn đêm tăm tối.

Tôi hỏi các bạn.

Giữa lòng Hà Nội này nó đi đâu gặp anh Hùng Điện Biên?

Tôi quyết định vào danh bạ máy nó để gọi điện.

Lúc nhìn qua dãy số ấy, tim tôi chợt thắt một nhịp.

Không sao...

Nhầm lẫn thôi...

Tôi ấn nút gọi.

Đầu bên kia vang lên giọng nói quen thuộc:

- Anh ạ, tối anh có ngủ lại nhà em không?

Một giây, hai giây, tôi gần như chết lặng, đến nước mắt cũng không kịp rơi xuống.

Cổ họng nóng rực, nghẹn lại như ngậm một hòn than.

Đéo phải tự dưng mà bên trên tôi phải lấy quả dâu để đánh dấu.

Ông trời ơi, anh trai đáng thương của con đã làm gì để rồi H phải phản bội anh con thế này!

- Alo?

Khánh?

Ai đấy!

- ...

- Anh Khánh?

Đâu rồi?

Đầu dây bên kia vẫn cứ gọi, dùng tất cả lí trí còn sót lại, tôi trả lời:

- Tao đây!

Thuỷ đây! hỡi con đĩ Nguyễn Thị Hương uổng công bố che tên cho mày từ nãy đến giờ!

Sao mày dám làm thế với anh em tao?!!!

Hương dập máy, Khánh vẫn đang say giấc nồng trên nhà, còn tôi thì tức tốc phóng xe đến thẳng nhà Hương để đập cho nó một trận.

Vừa nhìn thấy tôi, mặt nó chuyển sắc từ Bao Thanh Thiên sang Ngọc Trinh:

- Mọi việc không như Thuỷ nghĩ đâu, nghe Hương giải thích!

- Giải thích gì cơ?

Mày có thể cùng Khánh cắm sừng tao!

Nhưng mày không được làm thế với anh tao!

Mày hiểu chưa?

Mỗi một câu chửi tôi lại giáng một phát tát, vừa chửi vừa khóc, khóc vì thương anh, khóc vì thương mình.

Hơn ai hết tôi biết anh tôi thích Hương nhiều thế nào.

Đánh xong tôi về thẳng nhà kể chuyện với gia đình.

Chuyện ngày hôm ấy diễn biến nhanh lắm, tôi chẳng còn nhớ rõ.

Đại loại là lúc anh tôi biết chuyện, mặt không biến sắc, chỉ nhớ tối hôm ấy anh nắm tay tôi đến chung cư của Khánh, tẩn cho Khánh một trận, rồi bảo nó đừng bao giờ cầu xin tôi tha thứ nữa.

Còn Hương, anh bảo đã không đáng để nhắc tới rồi.

Trên đường về nhà, anh chỉ ngồi lặng một góc nhìn xa xăm.

Rồi nhẹ nhàng dặn tôi: "Chuyện gì cũng phải nói cho gia đình, mày còn tao cơ mà."

Lúc này tôi không kìm được mà oà lên khóc.

Người ta bảo, sinh đôi luôn gắn kết.

Bởi vì chúng tôi ở bên nhau ngay từ khi chưa chào đời.

Nhưng bị gắn kết bởi cùng một chiếc sừng thế này thì vẫn cứ là đéo thì tốt hơn.
 
Nghìn Lẻ Một Đêm
Đêm thứ 7


Như lời của một nhà hiền triết từng nói: "Vì phụ huynh thì thông minh còn con cái thì đéo đủ tuổi khôn bằng".

Nên kể từ khi thằng Huy hàng xóm nhà tôi yêu con Quỳnh xóm dưới thì cô Lệ lúc nào cũng như ngồi trên đống lửa.

Ngày nào cũng như ngày nào, cứ sáng sớm là mẹ con họ lại bắt đầu bài ca:

Mẹ bị làm sao đấy?

Quỳnh mới 17 tuổi thôi con làm gì được Quỳnh?

Mẹ mày cũng hơn mày có 17 tuổi chứ mấy?

Cô Lệ, người mà cả xóm này đồn là "kẻ mà không phải ai cũng có thể dây vào", cuối cùng cũng có ngày phải stalk bạn gái của con trai.

Chuyện về cô Lệ thì dài lắm.

Năm thằng Huy học lớp 7, cô Lệ bị gọi lên trường giải quyết vụ nó đánh bạn học, kết quả cô đánh luôn mẹ thằng đấy.

Năm Huy học lớp 9, cô đẻ em bé thứ hai, vỡ ối đến nơi rồi nhưng cô nhất quyết bắt Huy về nhà lấy bằng được cho cô cây son Dior 999, nếu không cô tuyên bố nhịn đẻ.

Năm Huy thi đại học, trước ngày thi tổ hợp, cô và Huy trộm xoài đốt giấy để triệu hồi thần Xoài, bị hàng xóm quay clip, bố Huy phải đi xin lỗi hộ hai mẹ con.

Người ta bảo cô chưa thực sự chuẩn bị tâm lí làm mẹ nên mới thành ra như vậy.

Ấy thế mà người phụ nữ ấy hôm nay lại tìm đến tôi: "Cháu giúp cô vạch mặt con này, cô mua cho cháu cái airpod."

Người cô đang nhắc đến là bạn gái Huy, đệ nhất trà xanh xứ mỏ, vừa gặp cô Lệ, Quỳnh đã xông thẳng vào phòng riêng của cô:

- Ôi anh Huy bảo mẹ anh trẻ mà không nghĩ cô trông như gái 30 luôn ý.

Khuôn mặt nhợt nhạt không son phấn như thể đang hấp hối của cô bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo vốn có.

Không đứa nào nhìn thấy mặt mộc của cô mà còn sống để bước ra khỏi đây cả.

Sao nó dám nhìn mặt mộc của cô chứ?

Chưa kịp phản ứng Quỳnh đã lao vào lục tung bàn trang điểm của cô lên.

Ôi, cô dùng son dior cơ ạ, eo ơi con thích lắm ý, nhưng mà con chỉ dám mua son 50 nghìn thui, đánh thâm hết cả mồm.

Thế là Huy vui vẻ cầm set son chưa đập hộp của mẹ tặng cả cho nó rồi bảo "Mẹ anh còn đầy." cô Lệ thì đứng như trời trồng với dấu hỏi chấm to đùng trên đầu.

Thằng ngu, son thì không bao giờ là đủ hết!!!

Quỳnh nhìn cô, đôi mắt long lanh như giọt sương sớm khiến cô chỉ muốn cầm hộp son dí cho tòe mỏ nó ra:

Ôi, con ngại lắm, con nhận thế cô có giận con không ạ?

Còn phải hỏi?

Bỏ cmm xuống!

Đấy là lòng cô nghĩ thế chứ tâm cô thì ý thức được vấn đề không nằm ở con trà xanh trà thái này mà nó nằm ở thằng con cô, nó bị ngu!

Thế là cô ngậm ngùi từ biệt set son gần 1 củ.

Nhưng lòng cô thì đang lên kế hoạch vạch từng cái kẽ lá của nó ra để con cô tỉnh người.

Tại sao cô Lệ lại khẳng định Quỳnh là người xấu?

Vì phụ huynh thì thông minh còn con cái thì đéo đủ tuổi khôn bằng.

Để thu thập được bằng chứng về Quỳnh thì cô cho rằng những bình luận nũng nịu của Quỳnh với những thằng con trai khác là không đủ đô.

Muốn cho Huy sáng mắt ra thì phải là một bằng chứng không thể nào chối cãi, bởi vì năng lực nhận thức của con trai cô không khác người thiểu năng là bao.

Tuy là một phụ huynh đồng bóng nhưng ngược lại, cô Lệ vô cùng tôn trọng con trai.

Cô không bao giờ đọc trộm tin nhắn.

Mà không đọc trộm tin nhắn thì cô theo dõi trực tiếp chứ xoắn gì cái đám trẻ ranh bây giờ.

Cô đến nhà tôi học một khóa kinh nghiệm stalk Instagram về thế là tài khoản Bống Shop ra đời.

Ban đầu cô lập vì đam mê nhưng có người hỏi mua đồ thế là bây giờ cô đi order Taobao luôn.

Cô đăng toàn hình đẹp, lại mua follow cả chục nghìn người theo dõi nên sau 1 tháng nằm vùng cô thành công được Quỳnh duyệt vào tài khoản cá nhân của nó.

Nhưng có lẽ phát hiện ra điều khả nghi nên một tiếng sau nó chặn cô luôn.

Rất tiếc, thấy chuyện bất bình chụp màn hình gửi quý vị, cô đã kịp quay lại toàn bộ story của nó.

Thằng nghịch tử, nó dám lén cho con kia 3 bộ son mới cứng của cô.

Story của Quỳnh toàn đăng ảnh khoe được chuyển khoản.

Ôi chuyển khoản "yêu công chúa của anh" mà Chúa nó ghi Trờ Trâu thì đích thị là thằng ngu nhà cô rồi.

Điều làm cô cay cú hơn đó là trong quá trình stalk nó, cô phát hiện có một bài đăng mà kẻ thù không độ trời chung của cô livestream cùng nó với cap "cháu yêu" – người mà mở mồm ra là bảo học giỏi như cô cũng có ngày bỏ học đi lấy chồng.

Không nói nhiều, cô tuyên bố cả họ nhà con Quỳnh là kẻ thù của cô.

Đã thế cô phải làm cho ra nhẽ vụ này.

Sau nhiều ngày tập kích tại cửa nhà Quỳnh, cô phát hiện nó rất hay được gọi ra ngoài ngõ vì được tặng đơn không đồng.

Quái lạ, cô đã thắt chặt tiền tiêu vặt của Huy rồi mà, sao lại vẫn được tặng quà nhỉ.

Thế là cô về nhà và kiểm tra tài khoản khân hàng của Huy, tính đi tính lại nó đã chi cho con kia tầm 7 triệu gì đấy, nhưng linh tính cô mách bảo lần này không phải quà do con cô tặng.

Theo dõi nó thêm bốn ngày, nó vẫn cứ lặp đi lặp lại một lộ trình: nghe điện thoại- chạy ra ngoài ngõ- biến mất một lúc rồi quay về với nụ cười thương hiệu.

Hay là cô hiểu lầm con bé thật?

Hay là phụ huynh cũng không thông minh lắm và con cái thì thực sự đã vượt mặt bố mẹ nó rồi?

Khồng. cô tin vào giác quan nhạy bén của mình và cô nhận ra là không một lần nào nó đi lấy hàng về là nó mang theo cái gì cả.

À há!

Mấu chốt nằm ở đây!

Ngày cuối cùng theo dõi nó, cô không thèm núp nữa.

Thấy nó chạy là cô phi theo ra luôn.

Vừa hay bắt trọn cảnh nó với thằng shipper thậm thụt ở cổng sau bệnh viện.

Vui sướng tột độ, cô phi như bay về nhà đến mức trật cả xương sườn.

Mọi chuyện ngã ngũ cũng là lúc Huy khai ra cho tiền Quỳnh vì Quỳnh muốn gửi đi để ủng hộ người nghèo =))) Đã thế cô sẽ cho nó biết thế nào là ủng hộ thực sự.

1 tuần sau, người ta đồn con gái nhà bà Hoa tên là Quỳnh phải nộp phạt vì tội tụ tập livestream mùa covid.
 
Nghìn Lẻ Một Đêm
Đêm thứ 8


Mới mùng một đầu tháng, hoà trong không khí hân hoan chuẩn bị được giải phóng khỏi lệnh cách li của cả nước, mình sẽ kể bạn nghe về một câu chuyện gần như là kỳ lạ, có thật, mà mình được tận mắt chứng kiến.

Như các bạn đã biết, mà không biết thì bây giờ mình kể cho mà biết: mình- đã phát hiện người yêu cắm sừng chỉ bằng một cốc trà sữa trân châu các bạn ạ.

Bắt đầu từ đâu được nhỉ?

Ừ bắt đầu từ tổ 38 khu 5 phường X đi, "chào bé Lê Hồng Ngọc, em còn làm ở đó không ta?"

Đó là câu chào đầu tiên khi tôi gặp lại Ngọc ở quán trà sữa mà nó làm.

Tôi và Trí yêu nhau đến thời điểm đó cũng đã gần 4 năm, Trí học trường A, còn tôi học trường H, trước đây cả hai đều học giỏi, một đứa là học sinh giỏi Văn, một đứa là học sinh giỏi địa, một cặp đôi trên thông thiên văn dưới tường địa lí đỉnh cao thế này thì còn gì có thể chia cắt được cơ chứ?

Nhưng không, 22 năm yên bình là không ổn đối với một người phàm nên một đêm nọ ông trời chui vào giấc mơ của tôi rồi bảo sẽ sai sứ giả của sự hãm tài xuống trần lịch kiếp để chơi đùa với tôi cho vui cửa vui nhà.

Nhưng sứ giả tên gì thì ông không nói

Chỉ biết rằng ngay ngày hôm sau giấc mơ đã trở thành sự thật, khi mà thằng người yêu suốt 4 năm chỉ biết chạy xe quanh Hà nội mua trà đá cho tôi đang tập tành uống trà sữa.

Ok con người đến một thời gian nào đó sẽ trở nên hảo ngọt nhưng hảo ngọt kiểu gì mà đến nỗi tủ lạnh chất đầy 5,6 cốc rồi cười hềnh hệch bảo "anh mua cho em".

Xin lỗi, ai có thể vui vẻ chụp ảnh đăng face với caption "hihi anh người yêu tâm lí" chứ tôi thì có cái nịt.

Một khi ai đó đột nhiên tốt lên với bạn thì mời bạn đưa tay lên xoa đầu xem giờ mình là con trâu hay là con tê giác.

Còn nếu bạn không thấy mình bị làm sao, thì thôi tôi xin tạ tội bằng cách dập đầu ba cái, còn bạn thì nộp đơn đăng kí gia nhập hàng ngũ 12 vị thần tối cao trên đỉnh Trường Sơn đi vì làm người đếch ai may mắn thế?

Tôi bắt đầu nghi ngờ và đến nhà Trí thường xuyên để dễ bề quan sát, nhưng lạ cái là ngay sau hôm đầu tiên tôi mở tủ lạnh ra, thì ngày hôm sau Trí đã tháo con mẹ nó hết nắp logo ra rồi bọc túi bóng kính vào cốc trà sữa.

Á à thằng lươn lẹo này!!!

Mày sợ tao tìm ra địa chỉ quán đúng không?

Bằng một cách bình tĩnh nhất, tôi vẫn thản nhiên cầm cốc lên soi từng tí một.

Nắp thì bị vứt, mã trà sữa cũng bị bóc nham nhở, duy chỉ có thân cốc là có logo bé tí.

Bình thường Trí không uống đồ ngọt, nếu uống nó sẽ chọn những quán có thương hiệu để uống chứ ai lại uống ở cái quán mà cái logo của nó còn ẩu hơn cách tôi cạo lông nách thế này.

Nhưng mà được rồi, chỉ thế thôi cũng đủ để bà tìm ra địa chỉ quán.

Đường đến quán lắt léo như cách Trí bảo chiều nay nó đi làm bài tập nhóm nhưng bây giờ nó lại ngồi đây đớp trà sữa một mình vậy.

- Ơ Hà à?

Anh đang định gọi em.

- tưởng anh đi làm bài tập nhóm

- À ừ anh đang định gọi chúng nó ra đây làm đây

Ừ, diễn tiếp đi.

Tao đang xem đây.

Sao mày dám cầm cái máy tính bà mày mua cho để làm bài tập ở đây hả cái thằng chưa qua sông đã đấm thẳng vào sóng kia?!

- Em chào chị ạ, em là Ngọc, phục vụ quán ở đây.

Anh Trí hay cùng mấy anh bạn ra đây làm bài tập lắm chị ạ

Tôi nhìn về phía phát ra âm thanh nỉ non ấy, chà, quả là một em gái xinh đẹp.

Nhìn tổng thể thì em đẹp lắm nhưng xét theo nhân tướng học thì cái nết em xấu một cách táo bạo.

- À đây là Ngọc, đàn em khoá dưới của bọn anh, nó làm thêm ở đây.

Bình thường anh mua trà sữa cho em là do em nó chọn vị hộ đấy.

Các bạn có ngửi thấy mùi gì không?

Mùi phản bội.

Mùi xạo chó.

Cho đến tận bây giờ tôi mới cảm nhận được câu Tôi đem lòng mình gửi ánh trăng, nào ngờ ánh trăng soi xuống cống!

Trí ngày nào cũng đặt ba cốc trà sữa ở đây là để ủng hộ con sứ giả hãm tài này!

- Ngọc tâm lí ghê, sao em biết chị thích vị này?

- Em cũng đoán thôi ạ.

Mà chán anh Trí, người yêu xinh thế này mà chẳng bao giờ nhắc đến cả.

Á à được!

Hay!

Vừa li gián tình cảm lại vừa có thể xát muối vào lòng tôi.

Nước đi táo bạo đấy con ngu ạ.

Bên trên thì bảo đã từng chọn trà sữa hộ, bên dưới lại bảo người yêu chưa bao giờ nhắc đến.

Sao con này thích chơi trò câu trước đạp vào mặt câu sau thế nhỉ?

Nếu có cốc trà đá trong tay, tao sẽ uống hết nước rồi tọng nguyên cái cốc vào cuống họng giả dối của mày.

Tôi giả ngu hùa vào cười nói, lập đàn cầu khấn ba quỳ bốn lạy lạy ông đi qua lạy bà đi lại tôi xin trịnh trọng gọi hồn em Hồng Ngọc thứ 7 tuần này hãy đến quán nhà tôi ăn bún thịt nướng vì có thực mới vực được đạo.

Ngọc ngoài miệng thì từ chối nhưng cơ thể lại vô cùng thành thực.

Sau màn đưa đẩy đẩy đưa cuối cùng em cũng gật đầu đồng ý với điều kiện nhỏ là cho em dẫn chị em theo nhé.

Ok không vấn đề gì, càng đông thì càng vui em ạ.

Tôi về nhà chuẩn bị tinh thần bắt quả tang chúng nó, thực ra đến nước này thì chia tay cũng được rồi, nhưng chia tay trong khi chưa có bằng chứng rõ ràng thì tôi không phục.

Kiểm tra máy Hiếu thì tôi thấy nó đã tắt định vị từ khi nào rồi, ngay cả mạng xã hội nó cũng đã xoá hết những tin nhắn gần nhất.

Thế nó liên lạc với Ngọc bằng cái gì?

Nó dùng tik tok các bạn ạ.

KHÔNG MỘT AI NGHĨ NÓ SẼ DÙNG TIK TOK nếu hôm ấy tôi không mò lên xem clip của Trần Đức Bo và lỡ bấm vào phần hộp thư.

"Anh không sợ chị ấy ghen à"

"Em không thể kiềm nổi lòng mình"

Thay vì cố gắng kiềm chế lòng mình thì tao nghĩ mày nên mua keo 502 về dán mồm mày vào đi hỡi con tiện tì xấu tính.

Có điều tin nhắn gần nhất khiến tôi bắt đầu ngửi thấy mùi trục trặc ở hai đứa nó.

- Anh đã hiểu lầm về tình cảm của mình, anh xin lỗi Ngọc, anh sẽ ra quán nói chuyện rõ ràng với em...

Ngày nhắn tin là ngày tôi tìm ra quán trà sữa.

Sau hôm ấy tin nhắn cuối cùng của Ngọc gửi đến là:

- Em hiểu, chúc anh chị hạnh phúc.

Ô.

Thế hoá ra là hiểu lầm à?

Người yêu tôi bị oan và tất cả chỉ là tình một phía thôi sao?

Nhưng không.

Có cái gì đó không ổn.

Tôi sẽ cho anh ta một khoảng thời gian để anh ta xử lí mọi chuyện cho phù hợp.

Một là xử lí đi vào lòng người

Hai là xử lí đi vào lòng đất

Lòng người hay lòng đất tuỳ anh định đoạt.

Chờ đợi rồi thứ 7 cũng tới.

Ngọc cùng chủ quán trà sữa tên Hương đến ăn uống no nê.

Suốt bữa ăn tôi không thấy chúng nó có động thái gì.

Thậm chí còn tôi còn đi đái chục lần chỉ để tạo khoảng không riêng cho chúng nó, nhưng tôi đi đâu Ngọc đi đấy, khônh ở lại là không ở lại.

Thôi được rồi, để tao xử lí con này trong phòng vệ sinh nữ.

Con Trang ngồi canh thằng Hiếu cho tao.

Tắt máy, tôi quay ra nhìn Ngọc:

- Em có gì muốn nói?

- Chắc chị biết chuyện em với anh Hiếu rồi nhỉ?

- Ừ, nhưng có vẻ em đơn phương mà đúng không?

- Em chả biết, chắc đơn phương nên người yêu chị mới bảo ảnh yêu em ấy nhỉ?

Ừ.

Bị vả rồi.

Nhưng không sao, ít nhất cú vả này không quá trực diện.

Nó vả vào làn gió rồi xoa nhẹ lên gò má tôi.

Nhưng vẫn cay vãi huhu.

- Ít nhất hai người cũng đã giải quyết xong, chị tin tưởng người yêu chị là được.

Chị chỉ muốn em tránh xa người yêu chị ra thôi.

- Thế cơ à?

Thú thực là có cái nịt tao tin tưởng, nói chuyện với mày xong bố sẽ chia tay luôn!

Bố nói thế cho sĩ diện thôi.

Nhưng không các bạn ạ, hãy nhìn đề mục của câu chuyện này đi.

Đến dòng này các bạn đã thấy nó không ổn chưa?

Con Ngọc là em gái trà sữa chứ có phải trà xanh đâu.

Nó là nhân viên thì mua hàng ủng hộ quán có tác dụng gì?

Vì con Trang bạn tôi gọi điện bảo thằng người yêu tôi đang mút môi con chủ quán trà sữa đi cùng Ngọc trong nhà vệ sinh nam kìa!

Con chó, mày lừa bố mày.

Sao mày dám làm thế ở nhà hàng của chị gái tao?!!!

Đóng cửa thả chó, không buôn bán cái mẹ gì hết.

Đánh nhau như hai người trưởng thành đi nào.

Nói thì nói thế chứ team tôi thêm con Ngọc nữa là 4 đứa cơ.

Hương bị đập cho toè mỏ nằm im một góc.

Thằng Trí khá hơn, có thể bò dậy xin lỗi.

Ngọc quay ra nhìn tôi cười hiền:

- Cái giá của kẻ phản bội là thế chị nhỉ?

- Ừ, nhưng tao chưa quên mày cùng nó cắm sừng tao đâu cho nên là duma chúng mày đánh nó cho tao

Xong.

Mối tình đầu của tôi kết thúc như thế đấy.
 
Nghìn Lẻ Một Đêm
Đêm thứ 9


Trà xanh nam và trà xanh nữ cùng lúc xuất hiện thì phải đối phó ra sao?

Các cụ xưa có câu: "Giữ đằng trôn đằng loofn quạ mổ", lúc nghe xong câu này tôi đã tự nhủ, đấy là ngày xưa thôi, ngày nay đéo ai xui thế.

Thế nhưng cuộc đời đã chứng minh đường tình duyên của tôi còn lắt léo hơn cả đường đi từ cổ họng đến lỗ đít, ngồi đây tôi kể bạn nghe: về một lá trà tiên tri và một lá trà học thức.

Chuyện xảy ra vào ngày cưới hai đứa bạn cùng lớp cấp ba của tôi.

Mang tiếng là ngày cưới nhưng thực chất là tuần lễ thời trang của mọi thành phần trong lớp.

Đương nhiên có cả người yêu cũ của tôi: chàng trai có siêu năng lực tay không cắm sừng khiến suốt một năm trời tôi đi kéo xe cho ông già Noel mà không mảy may hay biết.

- Thuỳ, em dạo này khoẻ không?

Hỡi thằng dẩm loofn một tin thương nhớ chuyển tiếp năm em kia, mày đéo nghĩ ra câu thoại nào khác được à?

- Cảm ơn anh, em khoẻ

- người yêu mới có tốt với em không?

Ô?

Thế nếu không tốt thì bố mày phải ngửa l hứng nước đợi chín mùa mưa phơi khô một nắng đợi mày quay về chắc?

Nghĩ là thế nhưng chút lương tâm còn sót lại khiến tôi vẫn kịp đáp một câu nhẹ nhàng:

- Tốt hơn anh nhiều, khoẻ hơn anh nữa, nếu không hỏi gì nữa thì em về đây, chào anh

- Nghe nói em thích trà xanh, mai anh gửi cho em nhé?

Trà xanh, từ này rất nhạy cảm.

Ba hồn bảy vía tôi không rút guốc ra quăng thẳng vào mồm nó đã là may lắm rồi.

Khổ nỗi, Nam có cái mồm đéo khác gì lồng quay sổ xố kiến thiết lạo xạo vài cái mà tiên tri như thần, sáng hôm sau bên cạnh người yêu tôi lập tức xuất hiện một em trà xanh, xanh mơn mởn luôn mới chết.

Trà xanh này tên là Thanh, Thanh người như tên, dịu dàng tao nhã.

Thanh có mùi như 20 con đĩ hợp lại làm một.

Nhớ có lần nó nhắn tin cho người yêu tôi:

- Đất khách quê người, mẹ không ở đây làm em nhớ mẹ quá, không ngủ được.

Lại nói thêm một chút, mẹ của Thanh và mẹ người yêu tôi chơi rất thân với nhau, ngay khi Thanh đỗ đại học S thì mẹ Thanh đã gửi gắm con gái cho Minh nhờ anh quan tâm chăm sóc.

Lúc nhận được tin nhắn ấy, Minh trả lời thế này:

- Anh có phải mẹ em đâu, em gọi anh làm gì?

- Không phải ạ, em sợ gọi mẹ mẹ sẽ lo.

Giờ em ở đây chẳng có ai cả, em có mỗi anh thôi.

Anh thức cùng em nhé?

- chịu.

Chà, quả là một tiện tì cố chấp.

Những ngày sau đó Thanh tăng sức tấn công lên một tầm cao mới, nào là xin đi ăn chung, đi chơi chung, đi đái chung.

Thiếu mỗi nước trèo lên giường đòi đụ tập thể.

Nhân danh tổ ngành diệt phò nếu có nghe thấy thỉnh cầu của con xin hãy dùng lửa thiêng mà thiêu cháy lông háng con đĩ non này.

Chuyện về Thanh thì nhiều lắm, câu cửa miệng của nó lúc nào cũng chỉ xoay quanh "Em xin lỗi", "Em thật xui xẻo, chị Thuỳ may mắn ghê", "Chị Thuỳ học trường chuyên, em làm sao sánh tới".

Nghe mà chỉ muốn dạng chân phơi l^fn một nắng cho đỡ ngứa.

Nếu như thế chiến thứ ba xảy ra, tôi xin lột da mặt của Thanh rồi vá lại thành áo chống đạn.

Trong trường có vài lời đồn đại, nhà của Thanh cũng có điều kiện lắm, người theo đuổi nó cũng gọi là nhiều.

Thế nhưng nó cứ thích giật bồ người khác đấy, đấy là đam mê rồi.

Nó còn nhắn tin hỏi người yêu tôi:

- Anh đã nghe câu này chưa, khi bạn mơ thấy ai đó, nghĩa là người đó đang dần quên bạn.

Anh đã bao giờ mơ thấy em chưa?

Quả là một tình huống cao tay, bảo mình mơ thấy nó, nó lại giãy đành đạch bảo mình sắp quên nó.

Bảo không mơ đến nó, nó lại ứ ừ anh chẳng tâm lí gì cả.

Đối với tình huống này, người yêu tôi chỉ trả lời một câu:

- Không, đêm nào anh cũng nhắn tin với người yêu đến sáng, thời gian đâu mà mơ với mộng. hỏi gì nữa không anh còn đi ngủ?

- Tại sao anh lại thích chị Thuỳ thế?

Đối với câu hỏi này, Minh không trả lời mà off luôn.

Chỉ biết rằng hôm sau anh lên mạng up một status:

" Tôi hỏi lũ sâu xanh, lá có gì mà thích

Chú sâu cười khúc khích, thích gì kệ mẹ tao" =))

Không ăn được thì đạp đổ.

Đã phản ứng đến mức này mà nó còn mặt dày bám đuôi thì nó đã là một cái gì đó đéo phải con người rồi.

- Chị Thuỳ có biết anh Nam trường X khoa Y không?

Hôm qua em mới kết bạn trên face với anh ý, công nhận được nhiều con trai quan tâm thích thật ấy, chả bù cho em, toàn phải tự lo...

Thôi thôi bà mày lạ loofn gì cái motip này.

Nghe có hãm loofn không cơ chứ.

Quay sang Minh thì đã thấy tay nó nắm chặt lại, chẳng hiểu sao một nỗi sợ không tên trào lên cổ họng tôi.

Khiến tôi không nhịn được mà hỏi lại:

- Có chuyện gì hả em?

- Dạ không, chỉ là hôm qua anh ấy thấy ảnh ba đứa mình chụp chung với nhau thấy chị gầy đi, nên nhắn tin bảo em có gì nhớ chăm sóc chị.

Anh ấy lo cho chị lắm.

Đến đây thì mặt Minh chuyển sang xám ngoét, anh ngửng đầu lên rồi cau mày bảo Thanh:

- Em thôi đi được rồi đấy.

Ngồi quanh bàn ăn lúc này còn có 2,3 người nữa, đều là đàn ông cả.

Thấy Minh nói thế thì tỏ vẻ cực kì khó chịu.

Hơn nữa Thanh bắt đầu cúi gằm mặt tỏ vẻ sắp khóc, tôi là con gái nhìn mà còn xót hết cả l^n.

- Này, do người yêu cũ của bạn gái mày bắt đầu trước chứ sao mày phải sồn sồn lên với Thanh như thế?

- Em xin lỗi, em không cố ý, em không biết là chị và anh Nam... hức hức

- Không biết gì thì thôi, sao em phải nói cái giọng điệu đấy?- Minh gắt lên, vài người ở quán đã bắt đầu quay lại nhìn.

Thanh càng khóc tợn.

Nó làm tôi nhớ đến một câu: "yếu đuối không có phải là xấu, nhưng mà nó rất mệt lồn"

Sau đấy Minh và tôi bỏ về trước.

Suốt đêm ấy Minh không nhấc máy.

Tôi không rõ hiện tại nó là giận vì Thanh hay là vì Nam.

Nhưng suy cho cùng thì đều từ tôi mà ra cả.

Sau khi chia tay, Nam luôn đi khắp nơi tỏ vẻ mình là kẻ si tình, còn bóng gió chính tôi mới là người phản bội nó, khiến cho người khác nghi ngờ việc nó cắm sừng là do tôi tự bịa ra.

Chứ làm gì có thằng nào còn mặt mũi thong dong vác cu đi thả tim cho người yêu cũ sau khi cắm sừng người ta cơ chứ?

Cũng có người đồn vì Minh mà tôi và Nam tan vỡ.

Trà xanh ấy mà, vốn không phân biệt giới tính.

Mất rất lâu để tôi quên Nam, cũng mất rất lâu để tôi có thể nói nhuần nhuyễn câu: "Nhân danh bóng đêm tao địt con mẹ mày" mỗi khi nhắc đến nó.

Giờ một bên là Nam, một bên là Thanh, tôi nghĩ đời tôi đến đây là tàn rồi.

Đêm hôm ấy tôi vào phòng em gái ngủ, lòng bộn bề lo lắng.

Thế nhưng hai giờ sáng, một tiếng "Đ!t" được phát âm rõ ràng rành mạch từ miệng em gái khiến tôi bật loofn ngồi dậy.

Nó run run đưa điện thoại ra:

- Người yêu cũ của chị bị ai đánh à?

Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, đúng là cổng trường X rồi, người bị đánh là Nam...

Người đánh...

ĐCM VÃI L CHIM ÉN!

MINH!

Đăng từ 1 giờ trước, chủ tus đã xoá bài nhưng vài người kịp chụp lại màn hình đã gửi vào nhóm lớp của em tôi.

Tôi gọi điện cho Minh, Minh lập tức nghe máy:

- Anh có làm sao không?

Đầu giây bên kia không trả lời

- Em hỏi anh có làm sao không anh đâu rồi?

- Cảm ơn em

- Cảm ơn cái gì?

- Vì em hỏi thăm anh trước, anh chỉ đấm nó một cái thôi, không sao đâu.

Mai mình nói chuyện, giờ anh đi ngủ đã.

Sau đó Minh cúp máy.

Chúng tôi gặp nhau vào buổi sáng ở trước cửa nhà Minh, may là anh không làm sao cả.

Thay vào đó là Nam từ đâu phóng xe đến gầm gào như lợn bị chọc tiết:

- con chó, mày nghĩ mày là ai mà đánh tao?

-Mày chẳng qua cũng dùng lại đồ thừa của tao thôi!

Mày biết tao là ai không?

- Tao sẽ bảo bố tao kiện mày lên toà!

- MÀY BIẾT BỐ TAO LÀ AI KHÔNG?

Tôi không muốn Minh cãi cọ với Nam, tôi cảm thấy Nam không xứng đáng.

Thế nhưng Minh chỉ nhẹ vỗ vai tôi rồi bình tĩnh tiến đến, trả lời một câu khiến đời này tôi định sẵn sẽ phải gả cho ảnh:

- Tao không biết bố mày là ai, nhưng tao biết bố tao là sếp của bố mày
 
Nghìn Lẻ Một Đêm
Đêm thứ 10


Yêu con gái của hiệu trưởng là trải nghiệm thế nào?

Tôi năm nay 21 xuân xanh rồi, nhưng chưa từng trải qua mối tình thứ hai.

Bởi cứ nghĩ đến mối tình đầu hồi cấp ba là tôi chỉ có thể hình dung bằng một từ: TỆ.

Thi đỗ trường X với số điểm khá ấn tượng, lại học lớp chọn nên cô chủ nhiệm giao cho tôi làm lớp phó học tập, hướng dẫn kèm cặp các bạn đi lên.

Nhiệm vụ của tôi khá đơn giản, ngồi với những đứa có thứ hạng đứng từ dưới lên trên, kèm được ai tiến bộ thì cứ thế mà chuyển chỗ.

Hồi ấy trong lớp có một bạn tên Chi, Chi học giỏi, xinh đẹp, thứ hạng trong lớp chỉ đứng sau tôi và lớp phó nên tôi cũng kiên trì lắm.

Tôi đặt mục tiêu là phải kèm tất cả mọi người tiến bộ để còn nhanh chóng chuyển lên ngồi cạnh Chi rồi nhân cơ hội mà tỏ tình.

Nhưng rồi một tuần, hai tuần, ba tuần... kế hoạch của tôi tan cmn nát vì con bé xếp thứ 17, nó học tệ đến nỗi đã không dưới ba lần tôi có ý định tìm đến cái chết sau khi ngồi giảng bài cho nó.

- Giảng thế rồi vẫn không biết làm à Trang?

- Chịu chịu, tao là con bố tao, tao cần gì biết làm.

Đến nước này thì tôi cũng ạ, ai bảo tôi xui xẻo ngồi cùng con gái hiệu trưởng cơ?

Chờ nó học tốt đến hoa tàn lại nở, Chi đã vui vẻ bên người yêu học lớp 12A4, còn tôi vẫn ngồi đây chôn chân với con bé dở người này.

Chi có người yêu, hồn tôi chết một nửa, học lực Trang tụt xuống, hồn tôi chết hoàn toàn.

- Hay mày cho tao học thêm cùng mày đi, có khi kì hai lại được học sinh giỏi.

Xin lỗi, nó coi tôi là cái gì cơ?

Chỉ vì được chuyển chỗ mà bắt tôi bỏ thời gian vàng bạc ra tìm lớp học thêm cho nó thì khác gì bảo tôi đái lên lòng tự trọng của tôi?

Chịu chịu.

Tôi cương quyết suốt ba ngày, ngày thứ tư tôi gọi nó vào học cùng trung tâm tiếng Anh.

Vừa học vừa khóc vì đã phản bội lại đức tin của mình.

Được cái sang kì hai nó được học sinh giỏi thật, dù chỉ là được điểm sát đít.

Hơn nữa tôi còn bắt đầu thích thích nó mới chết.

Đến năm lớp 12 thì tôi tỏ tình, tất nhiên là Trang đồng ý.

Cứ ngỡ tình yêu tuổi 18 sẽ lãng mạn và dịu ngọt.

Nhưng chuyện tình của tôi lại chỉ có nước mắt.

Mối tình đầu của ai thì cũng buồn, chẳng qua nó không buồn cười như tôi thôi.

Nếu tôi bảo tôi đang đi đá bóng, cô ấy sẽ bắt tôi chụp một tấm hình bao gồm mây trời gió nước, nói chung thứ gì có thể chứng minh được là tôi đang ở sân bóng thì tôi đều phải chụp.

Nếu tôi không chụp cô ấy sẽ bảo bố cô ấy đuổi học tôi.

Ok tôi nhịn.

Cô ấy phát hiện tôi để mật khẩu Facebook là ngày sinh của Jennie Blackpink, vừa gào vừa khóc bảo tôi yêu người khác nhưng cố tình lấy cớ làm fan boy để lấp liếm.

Còn đòi tôi đưa số máy của Jennie cho cô ấy gọi điện nói chuyện, nếu tôi không cô ấy sẽ bảo bố cô ấy đuổi học tôi.

Ok tôi nhịn.

Tôi cố gắng nín nhịn hết mức, không phải là vì tôi sợ bị đuổi học, mà là vì tôi còn thích cô ấy.

Tôi nghĩ cô ấy có thể vì tôi mà thay đổi...

Ừ thì tôi cũng sợ bị đuổi học nữa

Lớp 12 là mốc thời gian quan trọng, hồi ấy trường tôi kỉ niệm 50 năm nên bí thư phải đi họp suốt.

Có một lần bí thư lớp tôi đau bụng i'a chảy, nhờ tôi đi thay nên qua lần đó tôi quen được một em bí thư lớp 11 tên là Tú, lớp em ấy sẽ cùng lớp tôi chuẩn bị một tiết mục đồng ca.

Lúc hai lớp gặp nhau từ xa đã thấy Tú vẫy tay gọi:

- Anh Việt Anh!

Tôi cũng gật đầu chào lại rồi định tiến lên, ai ngờ Trang vừa thấy thế liền phi thẳng lên trước:

- Này em là ai đấy?

- Dạ em là bí thư lớp 11A2 ạ

- Em có quan hệ gì với Việt Anh

- Ơ em chỉ đi họp cùng anh ấy thôi ạ

- Thế sao em phải thể hiện thân thiết như thế?

- Trang!

Tôi cau mày nhìn Trang, Trang cũng ngây ra nhìn lại.

Một lúc sau nó hết rủa lại chửi tôi là đồ độc ác, vũ phu.

"Mày có yêu tao đâu?"

"Mày chỉ bênh gái thôi" "Tao chưa làm gì mày đã chửi tao rồi" "Tao sẽ bảo bố tao đuổi học mày".

Ôi, nếu như tôi cũng có thể nằm mẹ ra đất rồi vừa gào vừa khóc như thế thì tốt biết mấy.

- Con chó mày giết tao điiii!

Mày giết tao luôn đi Việt Anh ơiiii!

Tao chết đi cho mày vừa lòng!!!

Thật lòng chứ tôi cũng muốn chết lắm rồi đây này, lôi được nó vào trong sân khấu mà tôi khóc thét.

Tôi không chỉ muốn giết nó đâu mà tôi còn muốn đấm vỡ mồm nó cơ.

Thế nhưng tất cả những gì tôi làm được là đưa tay lau nước mắt cho nó rồi bảo:

- Lần sau tao không bắt chuyện với con gái nữa, mày cũng đừng nói linh tinh làm người ta đánh giá.

Ra xin lỗi Tú cùng tao nhé?

Tất nhiên là Trang say "no" rồi nên tôi phải ra đó một mình.

Tú biết Trang là con gái hiệu trưởng nên cũng thông cảm, nhà Trang chỉ có hai chị em, Trang sinh non tưởng sắp chết nên được ba mẹ cưng hơn cả em trai ruột:

- Chị Trang may mắn thật đấy, lại có người yêu tốt như anh nữa, em mà là chị ấy chắc em mừng còn chẳng kịp.

- lớp anh nhiều thằng thích con gái nhẹ nhàng như Tú lắm, mỗi anh là thích Trang thôi.

Cần anh giới thiệu không?

- Em thích người trưởng thành như anh thôi ạ

- Ờ

Tôi cười gượng.

Lấy cớ đi tập đàn trước.

Thực ra có một câu rất đúng: đàn ông nên biết cách tự diệt trà xanh.

Nhưng là đàn ông thì cũng không thể quá thẳng thắn khiến người ta bục sĩ diện.

Sau đó có vài chuyện không hay xảy ra trong lúc hai lớp tập văn nghệ.

Trang tranh đất diễn của Tú, làm Tú khóc.

Lúc tôi đến thì đã thấy hai đứa ngồi mỗi người một bên rồi.

- Em không cố ý làm chị ý giận đâu anh.

- Không sao.

Cứ tập đúng phần của em đi.

Sau đó, số lần Trang nổi quạu với Tú càng ngày càng nhiều.

Nào là giả vờ đổ nước vào cặp, nào là lúc diễn cố hát sang phần của Tú.

Không chỉ tôi mà cả tập thể đều cảm thấy lần này cô ấy quá đáng rồi.

Lớp trưởng thay mặt đến xin lỗi con bé.

Nó không trách gì nhiều, chỉ nói: "Không sao, em quen rồi" rồi khóc như chưa từng được khóc.

Trang biết chuyện, cho rằng tôi xót Tú nên mới bảo lớp trưởng đi thay.

Cô ấy đẩy tôi ngã, sau đó lục cặp kiểm tra máy điện thoại.

Này, xin mời, cho còn đánh.

Tôi block Tú ngay từ lần gặp đầu tiên, Danh bạ thì chỉ có 34 người, ngoài con gái trong lớp và em gái ra thì chẳng có ai là nữ hết.

Trang nín khóc, trả máy cho tôi, tôi không nói gì cả mà chỉ giật cặp lại, cũng không về thẳng nhà mà đi loanh quanh một lúc.

Suy nghĩ đến việc liệu có cần phải chia tay...

Sau đó máy tôi rung lên, như báo hiệu điềm chẳng lành, là số của mẹ:

- Việt Anh ơi mày giết mẹ mày điiii!

Con với chả cái nuôi chả được cái tích sự gì ối giời ơi đẻ đau lòng con ơi là con mày để mẹ mày khổ thế hả con ơiiii!!!

Tôi lúc ấy không hiểu chuyện gì, chỉ biết cắm đầu chạy thẳng về nhà.

Mẹ tôi ngồi ở cửa, vác cái chổi trên vai.

- Mày nhìn đi!

Mẹ dí máy điện thoại vào mặt tôi, một đoạn tin nhắn đủ để hồn tôi chết lặng:

- Mày với Việt Anh có quan hệ gì?

Sao Việt Anh lại lưu tên mày trong máy là my love?

- Nhầm số hả cháu?

- Đừng có lươn lẹo với tao, tao kiểm tra máy nó rồi học thuộc số mày rồi.

Mày là ai hả con ranh?

- Tao là con ranh đẻ ra nó đây!

TÔI PHÁT ĐIÊNNN.

Tôi gọi điện cho Trang, chưa bao giờ giọng Trang ngọt như thế, nhưng quá đủ rồi, tôi cần phải chia tay.

Chúng tôi gặp nhau ở cổng trường, vừa nhìn thấy tôi Trang đã khóc, tôi cũng thương lắm chứ, nhưng mà cay đếch chịu được.

Tôi không phải thằng ngu, tôi biết phân biệt đâu là trà xanh đâu là người thường.

Nhưng Trang căn bản chưa bao giờ tin tưởng tôi.

Vẫn câu nói cũ:

- Mày mà chia tay tao sẽ bảo bố tao đuổi học mày!

Tôi xoay lưng trả lời:

- ĐUỔI HỘ TAO CÁI, RỒI BẢO BỐ MÀY TỰ ĐI THI MÀ LẤY GIẢI CHO TRƯỜNG!

Đấy là đặc quyền của học giỏi.

Khi bạn học giỏi, bạn có quyền.

Tôi lê bước về nhà, lòng nặng trĩu.

Mẹ tôi biết con trai thất tình, cả đêm ngồi ngoài nghêu ngao hát: "phận làm trai 12 bến nước, làm hoa cho người ta hái, mọc dái cho người ta chơi" rồi cười khành khạch.

Sau đó hai tuần Trang có người yêu mới, là một thằng cu lớp 11, nghe bảo cũng bị doạ đuổi học đến phát chán rồi.

Cái tên Mai Huyền Trang này, tôi nghĩ sau khi tốt nghiệp sẽ không bao giờ găp lại nữa.

Một năm, hai năm, tôi hiện tại đang là sinh viên ngành báo chí, lần này về nhà không khỏi nghĩ đến chuyện ngày xưa.

Em gái tôi cũng đã thi đậu trường X rồi.

- Anh ơi, em đang yêu con trai hiệu trưởng đấy

- Hả? gíđèo?

- Em đang yêu con trai hiệu trưởng

- Nó tên gì...

- Hùng, Mai Quốc Hùng
 
Nghìn Lẻ Một Đêm
Đêm thứ 11


Trải nghiệm bị cắm sừng đáng nhớ nhất, có lẽ là chiếc sừng tôi được nhận vào năm 3 đại học từ người yêu và con em họ.

Còn nhớ như in lúc Nhân gãi đầu cười hì hì bảo tôi: "Anh xin lỗi, anh lỡ chim làm Vy có chửa rồi".

Khái quát một chút về hoàn cảnh sống của ba đứa chúng tôi.

Tôi và Vy là chị em xa, bà nội nó là em gái của ông ngoại tôi.

Lúc bố mẹ Vy chuyển ra Bắc theo tổng công ty, Vy cũng theo ra ngoài này học.

Ấn tượng đầu tiên về con bé là xinh xắn, đáng yêu, nhẹ nhàng, tuy học hơi ngu nhưng rất chăm chỉ.

Chúng tôi học cùng một trường suốt ba năm cấp 3, bài tập không hiểu thì tôi giảng, bạn bè bắt nạt tôi giải quyết, kiểm tra chung thì sắp xếp tuồn bài vào nhà vệ sinh cho nó đáp án.

Cho đến tận giờ phút này tôi chưa từng cảm thấy mình làm gì có lỗi với Vy, nhưng rồi Vy trả ơn tôi bằng cách cắm lên đầu tôi một chiếc sừng siêu to khổng lồ.

Bắt đầu từ thời khắc nhận giấy báo trúng tuyển đại học.

Thật bất ngờ là điểm của Vy cao hơn tôi những 0.5, tâm trạng lúc ấy của tôi rất tệ, một nỗi buồn mang tên "Đéo hiểu kiểu gì" đã xâm nhập vào trái tim non nớt khiến tôi chỉ biết trốn trong phòng trước mấy câu hỏi hãm loofn của họ hàng.

- Ôi trời, thế mà lúc nào đến nhà cũng bảo là cháu đang giảng bài cho Vy

- Trông thế mà con Vy lại hơn con Hà cơ đấy

- Anh chị đừng buồn, chị em nó đỗ cùng trường, để Vy nhà em giúp đỡ cái Hà việc học tập, còn Hà thì lên đấy lo việc giặt giũ bếp núc là hoà nhau, anh chị nhỉ?

Năm ấy tôi khóc nhiều, bố mẹ ngoài mặt thì bảo không sao, nhưng trong lòng cũng khó chịu về việc Vy hay đi khắp nơi nhắc tới vụ chênh điểm.

Vậy nên ngay khi vào năm nhất, tôi lao đầu vào học như một con trâu, chẳng mấy chốc đã bằng khen đầy nhà, hoa khôi thanh lịch hoa khôi áo dài cái gì cũng đứng nhất.

Có thể mọi người bảo thế là ganh đua không đáng, nhưng hiền lành mà để người ta chế nhạo bố mẹ tôi thì có cái cục cứt mà tôi hiền

Không lâu sau khi bước vào học kì hai, tôi quen được một anh trong câu lạc bộ Guitar, tên là Nhân.

Anh Nhân đẹp trai, học giỏi.

Nhà anh giàu nứt nố đổ vách.

Tán qua tán lại, cuối cùng hai đứa cũng chính thức yêu nhau dưới con mắt ngưỡng mộ của học sinh toàn trường.

Hè năm ấy anh theo tôi về Uông Bí, đồng thời cũng muốn cùng ăn bữa cơm gia đình.

Mà gia đình thì đương nhiên cũng bao gồm cả nhà Vy rồi.

Lúc vừa thấy Nhân, trái với sự bình tĩnh của bố mẹ tôi và họ hàng, bố mẹ Vy lao vào hỏi thăm Nhân:

- Bố mẹ cháu làm ở đâu?

- Cháu định tốt nghiệp thì đi đâu làm việc?

- Làm ở đấy thì lương tháng bao nhiêu?

- Cháu có anh em trai không?

Giới thiệu cho Vy nhà bác nhé!

Cho tôi hỏi một chút, Nhân rốt cuộc là người yêu của ai vậy?

Đấy là bố mẹ Vy tôi không nói, nhưng Vy thì cũng không khác gì, liên tục không nói không rằng chạy quanh bàn rót nước, tóc thì loà xoà vào mặt người yêu tôi rồi giả vờ thẹn thùng xin lỗi.

Ơ hay người yêu tao cơ mà?

Ai mướn mày rót rượu với gắp thức ăn cho nó?!

Nói chung ngày hôm ấy, tâm trạng của tôi giảm xuống âm vô cực, Nhân cũng nhận ra nên trước khi về Hà Nội đã đưa cho tôi cái thẻ rồi bảo "Muốn mua gì cứ mua ".

Thấy Nhân đi, mẹ Vy bảo con gái:

- Vy đi tiễn anh nghe con.

Thấy Vy chạy nhanh như chớp, tôi cũng ngay lập tức đứng thẳng dậy kéo nó ngồi xuống, ném cho nó cái nhìn cau có:

- Không cần đâu mợ ạ, người yêu cháu cháu tiễn

Sau bữa ăn hôm ấy, tuyệt nhiên không thấy cậu mợ đưa Vy đến nhà tôi chơi nữa.

Thay vào đó là vào đầu năm học, tôi nghe tin Vy đăng kí theo học câu lạc bộ guitar.

Chuyện gì đến cũng đã đến, mấy ngày đầu với tư cách là người hướng dẫn, tôi phát rồ phát dại với cái ngu trời ban của nó.

Người khác dạy nửa tiếng là ổn, riêng con này nhét chữ vào đầu nó cũng từ loofn mà trôi ra.

- Huhu em xin lỗi, em sẽ cố gắng chăm chỉ hơn

- Lần nào cũng nói thế nhưng em có tập được bài nào chưa? event sắp tới em chơi bằng niềm tin à?!

- Sao chị lúc nào cũng tỏ vẻ khinh bỉ em thế?

Em đỗ đại học còn điểm cao hơn chị cơ mà!

- Tao khinh mày lúc nào?

- Chị làm gì chị tự biết!

- Đ!T MẸ MÀY ĐIÊN À!

- Hà!

- một tiếng quát vang lên, tất nhiên là giọng của Nhân rồi, anh bảo tôi công tư lẫn lộn, Vy đã nói gì tôi đâu mà tôi nỡ chửi Vy?

Nói đến đây Vy vừa quẹt nước mắt chạy đi, còn tôi thì sững người.

Tất cả thành viên nam trong câu lạc bộ đều bảo tôi quá quắt, các bạn nữ thì an ủi vài câu rồi cũng bỏ đi.

Lần đầu tiên trong đời tôi chỉ biết bất lực ngồi khóc, ngồi chán thì vừa đi vừa khóc, đi vấp mẹ vào hòn đá mài lòn xuống đất rồi gục mặt khóc như cha chết mẹ chết trong phòng y tế.

Anh điều dưỡng thấy thế mới bảo tôi:

- Em bị cắm sừng hay sao mà khóc kinh thế?

- Anh nghĩ thế thật hả anh?

- Ơ anh hỏi cho vui mồm ý mà

Thế nhưng trên đời này chẳng có gì là ngẫu nhiên cả.

Chắc chắn phải có điều gì xảy ra nên ông trời muốn tôi nghe được từ khoá ấy.

Thế là suốt mấy tháng trời, tôi để ý từng động thái của Vy và Nhân, cố ép mình nền nã và quan tâm tới anh hơn.

Tôi học theo Vy mỗi lần anh đá bóng xong lại chạy đi tận mấy dãy nhà để mua nước, mỗi khi quay lại đều thấy anh nở nụ cười thoả mãn đến lạ

Mọi việc vô cùng hoàn hảo cho đến một ngày đẹp trời, anh điều dưỡng hỏi tôi:

- Cái em xinh xinh học ở khu B tên XX Vy có phải em họ em không?

- Vâng, sao hả anh?

- Không

Xét thấy sự tình đéo ổn, tôi gặng hỏi anh xem sao anh lại hỏi thế, Thế nhưng có thuyết phục thế nào ông ấy cũng không chịu mở mồm.

Tối ấy, tôi suy nghĩ rất lâu, nếu như hai người họ trong sáng mà nghi ngờ thì họ phải làm sao, nhưng nếu họ phản bội tôi thì tôi phải làm sao?

Vậy nên tôi chỉ còn cách hỏi thẳng cái Vy:

- Em có điều gì muốn nói với chị không?

Chị biết cả rồi.

Thực ra...

Tôi chả biết cl gì.

Chỉ biết là được ăn cả ngã về không, chứ sống trong cảnh hoang mang thế này, tôi không còn đủ sức nữa.

Nhưng trái với sự hổ thẹn vì sợ nghi oan cho em, Vy thẳng thừng bảo tôi:

- Em có bầu rồi, với anh Nhân ấy, lát ảnh tới nhà em kìa

Đ*t con mẹ các bạn hỏi tôi có cay không?

Cay chứ!

Bị em họ và người yêu cắm sừng thì chẳng cay?

Đứa cháu trong bụng em mình còn là con của người yêu mình thì chẳng cay?

Tôi vừa nén nước mắt vừa gọi điện cho Nhân:

- Đang đâu?

- À anh đi mua băng gạc, nãy anh bị ngã

- Ngã vào lồn con Vy à? mày có đến ngay đây không không mày chết con cụ mày với tao!

Nói xong tôi ngồi sụp xuống ghế khóc, đợi đến lúc Nhân tới thì cũng đã 10 giờ.

- Anh xin lỗi, là do anh...

- Chúng mày ngủ với nhau khi nào?

- Anh chỉ mong em tha thứ

- Tao hỏi chúng mày ngủ với nhau khi nào?

Im lặng một lúc, Vy thành thật:

- mấy hôm chị chạy đi mua nước cho anh Nhân

Mẹ nó chứ chưa bao giờ tôi thấy vừa cay như vậy.

Người ta bảo cô gái nào khi bị cắm sừng cũng buồn, chẳng qua nó không bị buồn cười như tôi thôi.

Không nói không rằng, tôi tát Nhân ba phát, đấm Nhân ba cái, Nhân cũng chỉ ngồi im chịu trận

Còn Vy tôi không tát, dù gì nó cũng là em tôi.

Sau đó tôi biết được Vy từng tới phòng y tế hỏi que thử thai nhưng không có.

Dù học cùng trường nhưng tôi tránh mặt Nhân như tránh tà, Vy về thông báo cho họ hàng việc chuẩn bị cưới.

Rồi nghỉ học.

Thế nhưng một tháng, hai tháng, ba tháng, bụng Vy không to lên, cũng không thấy cậu mợ đả động gì việc cưới, Nhân thì lặn mất.

Ai hỏi thì cậu chỉ bảo người yêu Vy với Vy không hợp.

Chẳng ai biết rằng cái người không hợp ấy vốn là người yêu tôi.

Tôi cũng chẳng thèm hỏi về cái thai nữa.

Sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được việc làm lương cao, hơn nữa lại có một anh người yêu lí tưởng, yêu thương mình.

Còn Vy ngoài học hành dở dang, thất nghiệp ra thì còn bị phốt ầm lên vì tội cướp người yêu của người khác.

Tôi cũng chẳng hơi đâu quan tâm nữa, giờ tôi quan tâm là làm thế nào để bản thân thật hạnh phúc, và tháng tới thì tôi và anh điều dưỡng năm ấy làm đám cưới thôi.
 
Back
Top Bottom