Không hồi âm.
Gã chẳng mở mồm ra nói, gã cứ đứng đó nhìn chằm chằm vào lưng tôi.
Cái nhìn của gã chắc đang cứa vào da thịt tôi.
Chết thật cứ vậy chắc gã sẽ khử tôi mất, tôi quay người gã đã ở đó cùng một dòng chữ ghi thật to trên giấy.
"Josep?"
"Ồ vậy ra đó là tên của anh?"
Gã gật đầu lia lịa, có vẻ như gã thích việc tôi gọi tên gã như vậy.
"Từ giờ tôi có thể gọi tên anh được chứ?"
Có vẽ câu trả lời là "dĩ nhiên rồi" gã có vẻ thích thú lắm.
Gã bế tôi dậy như đã có sự cho phép, gã bế tôi đi xuống cánh cửa cuối căn phòng.
Gã coi tôi cứ như em bé của gã vậy, tôi không quan tâm lắm gã đặt tôi trên bồn cầu rồi cởi ảo của tôi, thật ra chẳng có gì thật sự là của tôi ở nơi đây cả.
Tất cả là của gã đều là của gã... và tôi cũng là của gã
Trông gã có vẻ rất thỏa mãn với điều gã đang làm hiện tại, cũng đúng vì tôi đã ngoan ngoãn và chưa từng rời bỏ gã.
Có lẽ gã khao khát tình yêu đến mức chiếm đoạt nó nhưng cũng chẳng sao cả gã có thể làm thế nhưng chỉ với tôi thôi.
Tôi được bế một lần nữa vào bồn tắm, nước khá mát mẻ tôi đoán hiện tại là mùa hè.
Tôi có thể nghe thấy tiếng côn trùng và vài con muỗi mỗi tối, chúng cứ vo ve và làm tôi điên cả đầu.
Gã bắt đầu lấy sữa tắm và thoa đều lên cơ thể tôi, bàn tay gã to và thô kệch nhưng với tôi gã lại nhẹ nhàng kì lạ.
"Được rồi anh có thể tắm chung."
"..."
"Không thích à?"
Gã trông có vẻ bối rối và liên tục khua tay sau đó lắc đầu lia lịa.
"Ổn thôi Josep, tôi không ép anh."
"Nếu anh không thích.."
"..."
Gã nhanh chóng cởi áo, có vẻ là để chiều lòng tôi, chà tôi chưa từng thực sự quan tâm hay nghĩ tới nhưng hắn có cơ thể khá đẹp.
Các múi cơ lộ rõ và mộ làn da rám nắng, ý tôi là trông gã khỏe khoắn và có nhiều vết sẹo trên cơ thể, có vẻ gã đã có một quá khứ máu lửa đấy.
Tôi kéo gã xuống bồn tắm trước khi gã lột mảnh vải cuối cùng trên cơ thể gã, gã thấy hết của tôi rồi và tất nhiên tôi muốn điều tương tự nhưng không phải lúc này.
"Còn sữa tắm không?
Tôi muốn nhiều bong bóng hơn."
"..."
Gã im lặng lấy thêm sữa tắm và chà lưng cho tôi, có vẻ gã quen với việc đôi khi tôi như một đứa trẻ hư rồi.
"Gội đầu cho tôi đi, ngay trong đây luôn."
"..."
"Josep?
Anh bị lỗi à?"
"!..."
Tôi chưa từng cho ai đụng vào đầu mình, ý tôi là tôi ghét tất cả những người chạm vào tóc tôi.
Và tôi cũng chẳng cho hắn đụng vào bao giờ nhưng hôm nay sẽ là ngoại lệ vậy...
"Nhanh lên đi."
"..."
Chà có vẻ khá dễ chịu, tôi ngả người về sau dựa vài vai gã nhìn theo góc này cũng thấy gã đẹp nữa.
Thật khó hiểu nhưng tôi cũng kệ nó, tôi cảm thấy buồn ngủ và mắt bắt đàu díp lại.
Tôi quay người về phía gã, chẳng biết nhưng tôi thích được ôm lấy khi đi ngủ, tất nhiên phần còn lại gã làm gì tùy ý.
Tôi không đủ minh mẫn để bận tâm đến chúng nữa
"Tối nay ở lại với tôi...
Josep..."
"..."
Vẫn vậy, gã chẳng hồi âm.
"Ưm..."
"..."
Tiếng máy sấy tóc làm tôi tỉnh dậy khỏi giấc ngủ, có vẻ như gã nhận ra điều đó mà nhanh chóng tắt đi.
Tốt thôi dù gì tôi cũng muốn ngủ tiếp nếu không đêm nay tôi sẽ chẳng chợp nổi mắt.
"Ưm, Josep.
Ồn quá đấy... phải rồi mấy con muỗi,... chúng cũng phiền nữa.
Đặt trong này một ít bạc hà nhé?"
"..."
Có vẻ như gã đồng ý.
Hoặc tôi nghĩ thế, gió thổi qua ô vuông trên tường, tôi nghĩ đây là một căn hầm ẩm thấp, nhưng nó là một nơi tiện nghi đấy chứ.
Vì tường được sơn và sờ chẳng giống như bê tông, nó phẳng là lạnh lẽo như một tấm thép hoàn hảo, nhẵn mịm.
Dù là mùa hè nhưng căn phòng vẫn rất mát mẻ, gần như chẳng nóng chút nào ở đây có cả một cái quạt máy nhỏ mà chẳng mấy khi tôi dùng.
Thậm chí đêm đến tôi còn phải đắp thêm chăn, tôi nheo mắt nhìn xung quanh khi vẫn để gã ôm lấy eo tôi, chà căn phòng sẽ khá lạnh đấy.
Tôi sẽ coi gã như một cái gối ôm ấm áp cho tối nay vậy.
"Ngày mai... tôi muốn ăn canh khoai tây...
đừng bỏ cà rốt nhé Josep... tôi ghét nó...
ư"
"..."
Nói rồi tôi quay người ôm lấy gã, gã lớn quá... tôi sợ sẽ ôm không hết.
Gã cũng ôm lấy tôi rồi nằm xuống giường, tôi sẽ làm một giấc cho đến khi mặt trời một lần nữa bị màn đêm phủ kín.
Đêm đó tôi lại mở mắt, chết thật mình muốn đi vệ sinh.
Nhưng tắt điện rồi, phòng không có nến.
Công tắc thì ở bên gã mà mình không muốn đánh thức gã chút nào, hay gọi gã dậy nhỉ?
Mình không có nhiều lựa chọn đến vậy.
Tôi nheo mắt áp sát lại gần mặt gã hình như gã bỏ mặt lạ rồi, tôi muốn thấy rõ hơn, dưới ánh sáng lúc mờ lúc tỏ của màn đêm, chà tôi nghĩ tôi thấy rồi.
Gã trông đẹp trai đấy chứ, thú thật là vậy với một vết sẹo dài trên mặt có lẽ gã muốn che giấu điều đó.
Tôi ôm lấy đầu gã ép sát vào ngực mình, có lẽ đó là cách đánh thức gã nhanh nhất mà không phải mở lời.
Đúng như tôi nghĩ gã choàng tỉnh có vẻ hốt hoảng, gã có lẽ đang tìn cái mặt lạ của gã.
"Josep!
Tôi muốn đi vệ sinh!"
"...!"
Tôi vươn tay ra mở điện lên, dưới ánh đèn vừa làm tôi lóa mắt vừa khiến tôi có chút choáng váng.
Thấy rồi!
Mặt của gã!
Chà trông có vẻ hung dữ với nguyên một vết sẹo dài bên trên má phải, môi gã cũng có một vết nhỏ, nhưng tổng thể với sống mũi cao và đôi mắt nâu đen tuyệt đẹp thì gã trông có phần điển trai.
Tôi nghĩ gã chẳng hung dữ chút nào, gã chỉ có vẻ ngoài vậy thôi.
Nhưng gã có vẻ giận rồi....