Bắc Phương Sâm Lâm, Ngày thứ 10.
Hoàng hôn buông xuống dãy núi Thiên Chỉ, nhuộm đỏ cả một vùng trời phương Bắc. Nhưng màu đỏ của ráng chiều hôm nay dường như trở nên nhạt nhòa, lu mờ trước một sắc đỏ khác đang hiện hữu dưới mặt đất, nơi mùi máu tanh nồng nặc bốc lên, đặc quánh đến mức khiến không khí trở nên nặng nề như chì.
Tại một trảng đất trống sâu trong rừng già, sự im lặng chết chóc bao trùm. Không có tiếng chim kêu, không có tiếng côn trùng rả rích. Tất cả sinh vật sống đều đã bỏ chạy, nhường chỗ cho tử khí ngùn ngụt tỏa ra từ một "ngọn núi" xác chết.
Đó là xác của Sát Lang.
Mười ngày trước, nơi này là nền tuyết trắng tinh khôi. Mười ngày sau, nó biến thành bãi tha ma của loài sói. Hàng trăm cái xác chồng chất lên nhau, máu chảy ra thấm đẫm mặt đất, biến bùn đất thành một màu nâu đỏ ghê rợn.
"Xoẹt!"
Một bóng đen lao ra từ bụi rậm, nhanh như một tia chớp màu xám tro. Tay trái cụt lủn được băng bó sơ sài, tay phải cầm một thanh kiếm gỉ sét, vung lên một đường kiếm tàn độc đâm thẳng vào tim một con Sát Lang Nhất Giai Trung Kỳ.
Con sói còn chưa kịp tru lên tiếng cuối cùng, một luồng khói đen kịt đã bị cưỡng ép rút ra từ cái xác, chui tọt vào cơ thể bóng đen kia.
Phó Thác đứng lại, thu kiếm về. Hơi thở của hắn phả ra sương trắng, nhưng đôi mắt xám tro lại rực lên ánh sáng của sự thỏa mãn.
Lã Siêu đang ngồi vắt vẻo trên đỉnh đống xác sói, tay cầm bầu rượu hồ lô, đôi mắt tinh anh mở to hết cỡ nhìn Phó Thác như nhìn một con quái vật thời tiền sử vừa sống lại.
"Con bà nó... Huynh đệ, ngươi nói thật đi, kiếp trước ngươi là Đồ Tể hay là Diêm Vương thế?"
Lã Siêu nhảy xuống đất, cầm cây Đả Cẩu Bổng chọc chọc vào cái xác sói vừa chết, lắc đầu ngao ngán: "Ngày đầu tiên, ta giết 15 con, ngươi giết 8 con. Ta còn cười ngươi chậm chạp. Đến hôm nay... ta giết mỏi cả tay, gãy cả gậy mới được 50 con. Còn ngươi... một mình làm thịt 55 con? Mà toàn là một kiếm đoạt mạng?"
Tốc độ tiến bộ của Phó Thác khiến Lã Siêu – một thiên tài Thể Tu của Cái Bang – cũng phải lạnh sống lưng. Không chỉ là số lượng, mà là cách Phó Thác hấp thụ tử khí. Hắn giống như một cái hố đen không đáy, càn quét sinh mệnh lực của cả khu rừng này để nuôi dưỡng bản thân.
Phó Thác không đáp lời trêu chọc của Lã Siêu. Hắn đứng yên, cảm nhận luồng khí lưu đang cuộn trào trong kinh mạch.
[Nguyên Tu: Tụ Khí Trung Kỳ - Đỉnh Phong!]
Chỉ trong 10 ngày, từ Tụ Khí Sơ Kỳ nhảy vọt lên Trung Kỳ Đỉnh Phong. Nhưng Phó Thác nhíu mày. Hắn cảm thấy đan điền đã đầy ắp tử khí, căng trướng đến mức đau nhức, nhưng vách ngăn để đột phá lên Hậu Kỳ vẫn sừng sững như một bức tường thép.
"Kinh mạch và thân thể này... không chịu nổi nữa rồi." Phó Thác lẩm bẩm. Tử khí quá bá đạo, mang tính ăn mòn cực mạnh. Nếu cơ thể không đủ cứng cáp, hắn sẽ tự nổ tan xác trước khi kẻ thù tìm đến.
Lã Siêu dường như nhìn thấu suy nghĩ của hắn, chỉ tay về phía trũng thấp nhất của bãi đất: "Muốn cái vỏ cứng hơn để chứa cái ruột khủng khiếp kia chứ gì? Nhìn xem, chúng ta có sẵn nguyên liệu rồi đấy."
Ở đó, máu của hàng trăm con Sát Lang chảy về, đọng lại thành một cái ao nhỏ đường kính hai trượng. Máu đỏ lòm, sủi bọt ùng ục, bốc hơi nghi ngút mang theo hỏa độc và oán khí của loài dã thú.
"Huyết Trì." Lã Siêu nghiêm mặt nói. "Dùng máu yêu thú để tôi luyện thân thể. Nhưng ta nói trước, máu Sát Lang có tính Hỏa, lại chứa tạp chất cuồng bạo. Với thân xác Thể tu Nhất Luyện Sơ Kỳ mỏng manh của ngươi, nhảy xuống đó chẳng khác nào lột da sống. Đau đớn gấp trăm lần bị kiếm chém. Ngươi dám không?"
Phó Thác nhìn vũng máu sôi sục, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: "Đau đớn? Ta sợ nhất là yếu đuối, chứ không sợ đau."
Không chút do dự, Phó Thác cởi bỏ bộ y phục rách nát, bước thẳng xuống Huyết Trì.
"Xèo..."
Ngay khi da thịt chạm vào máu, âm thanh như thịt nướng trên vỉ sắt vang lên.
"Hừ!"
Phó Thác nghiến chặt răng, trán nổi gân xanh cuồn cuộn. Cảm giác lúc này không phải là nóng, mà là sự cắn xé. Hàng vạn tinh thể máu Sát Lang như những con kiến tí hon lao vào lỗ chân lông, gặm nhấm da thịt, xâm nhập vào xương tủy.
Lã Siêu đứng trên bờ, nhìn cảnh tượng da của Phó Thác đỏ rực lên, nứt toác ra rỉ máu, hắn rùng mình tặc lưỡi: "Tên điên này... ý chí làm bằng sắt nguội à?"
Trong tâm thức Phó Thác, cuộc chiến thực sự bắt đầu.
Nghịch Thiên Kinh vận hành. Thay vì dùng linh lực bảo vệ, hắn mở toang kinh mạch, dẫn dắt dòng máu cuồng bạo đó đi sâu vào tủy sống.
"Phá hủy đi! Đốt cháy đi! Những thứ yếu đuối của phàm nhân... ta không cần!"
"Rắc... Rắc..."
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên giòn giã. Dưới sự công phá của máu yêu thú vượt cấp, xương của Phó Thác bị nghiền nát. Nhưng ngay lập tức, dòng năng lượng tích tụ từ Túy Tiên Tửu, thêm nữa Hồng Cốt Quả vẫn còn ít diệu dụng và Tử Khí thuần khiết trong đan điền ùa tới.
Quá trình Phá Hủy – Tái Tạo diễn ra. Xương mới được hình thành có màu đen nhánh, đặc hơn, nặng hơn và cứng hơn gấp bội.
Một canh giờ trôi qua.
Hai canh giờ trôi qua.
Lã Siêu ngồi bên cạnh, uống rượu nhìn chằm chằm vào Phó Thác. Hắn thấy khí tức của Phó Thác tăng vọt một cách bất thường.
"Khoan đã... Hắn vừa vượt qua Nhất Luyện Trung Kỳ? Không... Hắn không dừng lại? Hắn định nhảy cóc à?"
Đến canh giờ thứ ba, máu trong hồ từ màu đỏ tươi chuyển sang màu đen loãng, toàn bộ tinh hoa đã bị hấp thụ sạch.
"Oanh!"
Một luồng kình lực bùng nổ từ Huyết Trì, hất tung bùn đất xung quanh. Phó Thác đứng dậy.
Cơ thể hắn lột xác hoàn toàn. Những vết sẹo chằng chịt biến mất. Làn da chuyển sang màu đồng cổ kính, ẩn hiện ánh kim loại lạnh lẽo. Cơ bắp săn chắc, nén chặt sức mạnh bùng nổ.
Hắn nắm chặt tay phải. Không khí trong lòng bàn tay bị bóp nổ vang lên tiếng "Bốp" đanh gọn.
[Thể Tu: Nhất Luyện – Hậu Kỳ Đỉnh Phong!] (Gần chạm ngưỡng Viên Mãn)
"Quái thai! Đúng là quái thai!" Lã Siêu nhảy dựng lên, chỉ vào mặt Phó Thác. "Ngươi bỏ qua luôn giai đoạn Trung Kỳ? Ngươi coi tu luyện là đi chợ mua rau hay sao mà muốn nhảy là nhảy? Tốc độ này của ngươi làm ta cảm thấy mình giống như một con rùa bò vậy!"
Phó Thác bước lên bờ, mặc lại quần áo, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong từng thớ thịt. Giờ đây, Thể Tu đã bắt kịp Nguyên Tu. Một quyền của hắn đủ sức đấm nát đá tảng.
"Muốn sống thì phải mạnh." Phó Thác đáp gọn lỏn, nhưng ánh mắt nhìn Lã Siêu lại có chút ấm áp. Hắn biết, nếu không có Lã Siêu hộ pháp, hắn không dám liều lĩnh như vậy.
"Được rồi, được rồi, đại ca ngươi giỏi." Lã Siêu bĩu môi, ném bầu rượu cho Phó Thác. "Uống mừng công đi. Nhưng mà này, ta ngửi thấy mùi không ổn..."
Cách Huyết Trì 500 trượng – Đội Truy Sát Triệu Gia
Một đoàn người đang lướt đi trong rừng như những bóng ma. Dẫn đầu là một lão giả mặc áo bào xám thêu hình chim ưng tung cánh, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt sắc lẹm tỏa ra sát khí kinh người.
Lão là Triệu Ưng, Đại trưởng lão Hộ Vệ Đường Triệu Gia. Tu vi: Tẩy Tủy Viên Mãn
Theo sau lão là 5 tên hộ vệ tinh nhuệ mặc hắc giáp. Trong đó có 4 tên Phá Mạch Sơ Kỳ và 1 tên đội trưởng Phá Mạch Hậu Kỳ.
"Trưởng lão, mùi máu tanh và tử khí phía trước rất đậm. Chắc chắn là hắn." Tên đội trưởng báo cáo, mũi hắn nhăn lại vì mùi hôi thối.
Triệu Ưng cười lạnh, vuốt chòm râu dê: "Giết cháu ta, chặt tay Nhị trưởng lão, lại còn trốn ở đây tu luyện tà thuật? Phó Thác... đêm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là muốn sống không được, muốn chết không xong."
Lão phất tay: "Bao vây! Một con ruồi cũng không được để lọt!"
Khi Phó Thác và Lã Siêu vừa định rời đi, sáu bóng đen đã từ trên ngọn cây lao xuống, chặn đứng mọi đường lui. Sát khí bao trùm cả khu rừng.
"Chậc chậc, hai con chuột nhắt định đi đâu thế?"
Triệu Ưng lơ lửng trên không trung cách mặt đất ba thước (khả năng Ngự Khí sơ cấp của Tẩy Tủy Cảnh), nhìn xuống hai thiếu niên với ánh mắt như nhìn sâu kiến.
Phó Thác nắm chặt chuôi kiếm gỉ sét, ánh mắt lạnh băng quét qua đội hình đối phương.
"Triệu gia các ngươi đúng là dai như đỉa đói."
"Láo xược! Giết chúng cho ta!" Triệu Ưng không muốn nói nhiều, phất tay ra lệnh.
Năm tên hộ vệ đồng loạt rút đại đao, linh lực Phá Mạch Cảnh bùng nổ, tạo thành những vòng sáng ngũ hành rực rỡ.
Lã Siêu siết chặt cây Đả Cẩu Bổng, nhổ toẹt bãi nước bọt: "Huynh đệ, kèo này chua lét. Tên già kia để sau, dọn đám tép riu trước. Ta ba tên mạnh, ngươi hai tên yếu. Đừng chết đấy!"
"Lo cái mạng ngươi trước đi."
Phó Thác đạp mạnh chân xuống đất, mặt đất nứt toác. Hắn lao thẳng về phía hai tên hộ vệ Phá Mạch Sơ Kỳ.
"Thằng nhãi Tụ Khí, chết đi!" Hai tên hộ vệ cười gằn, vung đao chém xuống. Đao khí hệ Hỏa và Thổ kết hợp, tạo thành sức ép ngàn cân.
Phó Thác không tránh. Hắn biết rõ chênh lệch. Hộ vệ: Phá Mạch Sơ Kỳ Linh lực đã tạo vòng tuần hoàn, mạnh hơn Tụ Khí gấp 5 lần. Phó Thác: Tụ Khí Trung Kỳ linh lực yếu hơn về lượng, nhưng hắn có Tử Khí chất lượng vượt trội và Thể Tu Nhất Luyện Hậu Kỳ cơ thể cực trâu bò.
"Keng!"
Phó Thác dùng Thanh Kiếm gỉ sét đỡ một đao, tay trái dù cụt nhưng vẫn dùng chỏ được bọc bởi kình lực Thể Tu đấm lệch thanh đao còn lại.
"Rầm!"
Chân Phó Thác lún sâu xuống đất. Sức mạnh của Phá Mạch Cảnh quả nhiên không đùa được. Hắn cảm thấy khí huyết đảo lộn.
"Chỉ có thế thôi sao?" Tên hộ vệ hệ Hỏa cười nhạo, định bồi thêm một đao.
Nhưng nụ cười của hắn tắt ngấm khi thấy lưỡi kiếm gỉ sét của Phó Thác bốc lên một làn khói đen.
"Nghịch Khí – Thôn Phệ!"
Tử khí từ thanh kiếm lan sang thanh đao của tên hộ vệ. "Xèo xèo..." Linh khí hệ Hỏa của hắn gặp Tử khí liền bị ăn mòn như nước gặp axit. Thanh đao sắt thép bỗng chốc rỉ sét, mục nát.
"Cái gì? Linh khí của ta!" Tên hộ vệ kinh hoàng.
Nhân lúc đối thủ hoảng loạn, Phó Thác gầm lên, kích hoạt sức mạnh cơ bắp Nhất Luyện Hậu Kỳ. Hắn lao vào lòng địch, dùng vai húc mạnh vào ngực tên hệ Hỏa.
"Rắc!" Xương sườn tên hộ vệ gãy vụn. Phó Thác xoay người, Thanh Kiếm gỉ sét của Phó Thác vẽ một đường tử thần cắt ngang cổ họng hắn.
Tên còn lại thấy đồng đội chết thảm thì nổi điên: "Thổ Giáp Thuật!" Hắn phủ lên người một lớp giáp đá, lao vào chém Phó Thác.
Phó Thác lúc này cũng đã bị thương, khóe miệng rỉ máu. Hắn không lùi bước, mà hít sâu một hơi, kích hoạt Chân Tử Phong trong đan điền.
"Vùuuu!"
Một luồng gió xám tro từ miệng Phó Thác phun thẳng vào mặt tên hộ vệ. Lớp giáp đá? Tan biến thành bụi phấn! Da mặt? Ăn mòn trơ xương!
"Aaaaa!" Tên hộ vệ gào thét thảm thiết. Phó Thác lướt tới, một kiếm xuyên tim kết liễu.
Hai tên Phá Mạch Sơ Kỳ bị tiêu diệt. Nhưng Phó Thác cũng phải trả giá bằng một vết chém sâu ở lưng và linh lực cạn kiệt.
Bên kia chiến tuyến, Lã Siêu dùng Đả Cẩu Bổng như rồng bay phượng múa, một mình cân ba 2 Phá Mạch Sơ Kỳ, 1 Phá Mạch Hậu Kỳ).
"Bổng Đả Cẩu Đầu! Thiên Hạ Vô Cẩu!" "Cốp! Bốp!"
Lã Siêu tuy mạnh, nhưng tên đội trưởng Phá Mạch Hậu Kỳ quá khó nhằn. Hắn bị tên đội trưởng chém một đao vào đùi, máu chảy đầm đìa, nhưng vẫn cười ha hả dùng gậy gõ vỡ đầu hai tên Sơ Kỳ kia.
Chỉ còn lại tên đội trưởng và Triệu Ưng.
"Lũ phế vật!" Triệu Ưng trên không trung nhìn đám thuộc hạ chết sạch, giận tím mặt. "Hai tên ranh con... hôm nay lão phu sẽ đích thân nghiền nát xương các ngươi!"
Triệu Ưng hạ xuống đất. Uy áp Tẩy Tủy Viên Mãn bùng nổ như cơn bão cấp 12.
"Uỳnh!"
Phó Thác và Lã Siêu bị chấn bay lại gần nhau, đập lưng vào nhau. Cả hai đều hộc máu, sắc mặt trắng bệch.
"Huynh đệ... tên này mạnh quá... ta hết bài rồi." Lã Siêu thở hồng hộc, tay run run cầm bầu rượu rỗng tuếch.
Phó Thác chống kiếm đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Triệu Ưng đang bước tới. Lão giơ tay lên, linh lực ngưng tụ thành một cái móng vuốt chim ưng khổng lồ che khuất cả ánh trăng.
"Kết thúc đi! Liệt Thiên Ưng Trảo!"
Cái móng vuốt giáng xuống. Cái chết cận kề.
Chính trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, thời gian trong mắt Phó Thác dường như trôi chậm lại.
Hắn nhớ lại 16 năm nhẫn nhục. Hắn nhớ lại cánh tay bị chặt đứt. Hắn nhớ lại sự khinh bỉ của Triệu gia.
"Ta là... sao có thể chết dưới tay một con kiến hôi Tẩy Tủy?"
"Nghịch Thiên... là đi ngược lại mệnh trời. Trời muốn ta chết, ta càng phải sống!"
Trong đan điền, linh căn Tàn Thụ điên cuồng rung động. Nó hút sạch chút sinh mệnh lực cuối cùng của Phó Thác, đốt cháy cả sinh mệnh của hắn.
"Rắc!"
Một tiếng nổ vang lên trong sâu thẳm linh hồn. Bức tường ngăn cách cảnh giới sụp đổ.
[Đột Phá: Tụ Khí Hậu Kỳ!]
Nhưng không chỉ có thế. Thanh Kiếm sét trên tay hắn, cảm nhận được ý chí nghịch thiên cuồng nộ của chủ nhân, lớp rỉ sét bỗng nhiên nóng rực lên. Một luồng ánh sáng Màu Đỏ Huyết bùng phát, chiếu rọi cả khu rừng.
Trong đầu Phó Thác, một hình ảnh tối cổ hiện ra: Một vị Thần đứng giữa hư không, vung kiếm chém đôi một ngôi sao. Không có chiêu thức, chỉ có ý niệm: Diệt!
[Lĩnh Ngộ: Nhất Tia Kiếm Ý - Diệt Tuyệt!]
"Lão già! Nhận một kiếm của ta!"
Phó Thác gầm lên, hai tay một tay thật, một tay mượn khí nắm chặt chuôi kiếm, chém ngược lên trời.
"Xoẹt!"
Không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ có một âm thanh rất khẽ, như tiếng vải lụa bị xé rách.
Một vệt kiếm khí màu đen kịt, viền đỏ như máu, dài mười trượng bay vút ra.
Cái móng vuốt linh lực của Triệu Ưng? Bị cắt đôi ngọt xớt như đậu phụ. Thanh kiếm khí tiếp tục bay lên, chém vào bầu trời đêm. Mây đen bị xẻ làm hai, để lộ ra một vết cắt dài đen ngòm vắt ngang bầu trời, như một con mắt của tử thần vừa mở ra nhìn xuống nhân gian.
"Cái... cái gì? Kiếm Ý? Ngươi lĩnh ngộ Kiếm Ý?"
Triệu Ưng kinh hoàng gào lên, vội vàng nghiêng người né tránh. "Phập!" Dù đã né, nhưng cánh tay trái của lão vẫn bị kiếm khí chém trúng. Cả cánh tay đứt lìa, rơi xuống đất, bị tử khí ăn mòn thành vũng nước đen ngay lập tức.
Tên đội trưởng Phá Mạch Hậu Kỳ đứng sau lưng lão xui xẻo hơn, bị kiếm khí dư âm quét qua, tan xác thành bụi phấn.
"Aaaaaa! Tay của ta!" Triệu Ưng ôm vai gào thét, khuôn mặt méo xệch vì đau đớn và sợ hãi. Một tên Tụ Khí Hậu Kỳ... chém đứt tay Tẩy Tủy Viên Mãn? Đây là chuyện hoang đường gì?
Nhưng đòn đánh đó cũng là tất cả của Phó Thác. Hắn ngã khuỵu xuống, kiếm chống đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Tóc hắn bạc đi một nửa vì đốt cháy sinh mệnh.
Lã Siêu cũng sững sờ, mồm há hốc: "Huynh đệ... ngươi... ngươi vừa chém rách trời đấy à?"
"Chạy!" Phó Thác thều thào.
Hắn biết Triệu Ưng chỉ bị thương chứ chưa chết. Một con thú bị thương là con thú nguy hiểm nhất.
Lã Siêu bừng tỉnh, vội xốc nách Phó Thác lên, cả hai dồn chút sức tàn lao vào rừng rậm.
"Giết! Ta phải giết các ngươi! Ta phải băm vằm các ngươi ra vạn mảnh!"
Triệu Ưng phía sau gào lên điên dại. Lão phong tỏa huyệt đạo cầm máu, đôi mắt đỏ ngầu như quỷ dữ, lao theo hai thiếu niên với tốc độ kinh hoàng.
Cuộc truy đuổi diễn ra nghẹt thở. Phó Thác và Lã Siêu chạy bán sống bán chết, nhưng Triệu Ưng ngày càng gần.
Cuối cùng, trước mặt họ không còn là rừng cây nữa. Chỉ còn gió lạnh rít gào và bóng tối hun hút.
Vực Sâu Vạn Trượng
Đây là điểm cuối cùng của Bắc Phương Sâm Lâm, một cái khe nứt khổng lồ chia cắt đại lục, sâu không thấy đáy, quanh năm mây mù bao phủ.
"Hết đường rồi." Lã Siêu thở dốc, buông Phó Thác xuống, quay lại nhìn Triệu Ưng đang lao tới như một cơn lốc.
Triệu Ưng dừng lại cách đó mười trượng, một tay cụt, mặt mũi dữ tợn hơn bao giờ hết. Lão cười gằn: "Chạy đi? Sao không chạy nữa? Nhảy xuống đi! Dưới đó là Cửu U Địa Ngục, nhảy xuống là tan xương nát thịt!"
Lão bước tới từng bước ép sát: "Giao thanh kiếm kia ra, ta sẽ cho các ngươi chết toàn thây."
Phó Thác dựa vào Lã Siêu, khóe miệng rỉ máu nhưng vẫn nhếch lên nụ cười ngạo nghễ. Hắn nhìn vực sâu đen ngòm sau lưng, rồi nhìn lão già điên cuồng trước mặt.
"Lã Siêu... sợ không?"
Lã Siêu lau vết máu trên mặt, cầm cây Đả Cẩu Bổng gãy đôi lên: "Sợ đếch gì. Đời người ai chẳng chết một lần. Được chết cùng huynh đệ tốt, lại còn chém cụt tay một lão Tẩy Tủy Viên Mãn... Kiếp này ta lãi to rồi!"
Phó Thác gật đầu. Hắn giơ thanh Diệt Thần Kiếm lên chỉ thẳng vào mặt Triệu Ưng: "Triệu Ưng, hãy nhớ lấy vết sẹo trên trời kia. Hôm nay ta không chết... ngày sau ta trở lại, Triệu gia các ngươi gà chó không tha!"
"Còn bây giờ... Tạm biệt!"
Trước ánh mắt sững sờ của Triệu Ưng, Phó Thác và Lã Siêu không chút do dự ngả người ra sau.
"Khôngggg!" Triệu Ưng lao tới vồ lấy, nhưng chỉ nắm được khoảng không.
Hai bóng hình thiếu niên rơi tự do xuống vực thẳm đen ngòm, bị màn sương mù nuốt chửng. Chỉ còn lại tiếng cười ngạo nghễ vang vọng giữa vách núi đá:
"Hahaha! Lão già ngu ngốc! Chờ đấy!"
Trên bầu trời đêm, vết cắt màu đen do kiếm ý của Phó Thác tạo ra vẫn in hằn ở đó, như một lời nguyền rủa vĩnh cửu treo trên đầu Triệu Gia.