Chào những con người thực sự muốn tìm hiểu.
Tôi ở đây kể cho các bạn nghe về những câu truyện của mình.
Tự giới thiệu, tôi là PHÁP Y...
Nghe khá quyền lực hay ngầu gì đó, phải không?
Nhưng thực sự đối với một kẻ như tôi, đó là ác mộng hành hạ tôi về cả thể xác lẫn tâm thần.
Đã bao lần nhìn xác chết, thì thể, cầm nắm nội tạng nhớp nháp và lạnh ngắt trên tay...tôi không nhớ nổi.
Nhưng giờ đây, tâm thần tôi gần như sụp đổ dưới tay 'hắn'
...
21/10/2002
Tôi nhận được báo cáo về một vụ án mới.
Tôi đi đến hiện trường một cách nhanh chóng.
Khi đi đến, không khi quanh hiện trường đặc quánh mùi căng thẳng vì sự hiện diện của cái chết và mùi tử thi.
Tiến sâu hơn vào hiện trường, các xác 'nguyên vẹn' dần hiện ra trong mắt.
Một chiếc ruy băng đỏ tươi nhuốm máu nên loãng lổ màu nâu siết chặt quanh cổ nạn nhân như gói quà.
Mắt nạn nhân mở trừng nhìn về phía tôi, ánh nhìn ấy đánh thẳng vào tâm lý lẫn linh hồn.
Tôi hít một hơi sâu, lấy lại sự chuyên nghiệp vốn có.
Tôi đeo khẩu trang, găng tây, đồ bảo hộ và xịt kháng khuẩn,...rồi tiến đến gần, ngồi xổm cạnh cái xác kiểm tra.
Tay tôi lướt từ đôi mắt nạn nhân xuống miệng rồi qua dải ruy băng đến lồng ngực.
Khi tôi vừa cảm nhận điều gì đó không ổn thì...một vết rạch ở thi thể từ đầu ngón tay tôi lướt xuống bụng rồi từ từ rách ra tổ hơn và.
BOOM! như một quả bom, vết rạch nổ ra như một món quà để lộ ra những nội tạng bên trong.
Có lẽ, tôi vừa chạm vào 1 nút công tắc, nơi mở ra cánh cửa dẫn đến nghệ thuật bệnh hoạn...
Những nội tạng bên trong chẳng hề nguyên vẹn, cái thì bị nát ra, cắt xẻ thậm chí là bị cắn mất một phần
"Cannibal?" (Cho những ai không biết: Cannibal hay Cannibalism là cụm từ để chỉ những hành động ăn thịt người hay là đồng loại, là một sự bệnh hoạn đến từ tâm trí của con người)
Tôi tự hỏi chính bản thân mình rồi mới chú ý đến trái tim nạn nhân
Nó được khắc chữ lên như để gửi gắm
"FOR YOU, SWEETHEART"
Nét chứ nguệch ngoạc do cầm dao khắc lên.
Bầu không khí giờ đây không chỉ là sự ngạc nhiên mà còn pha chút hoảng sợ.
Mọi thứ làm chuyện tệ hơn, đè nặng lên tâm lý.
Dường như đang có một con quỷ bảo trùm cả căn phòng trống từng hơi thở.
Nó khiến tôi tự hỏi bản thân rằng nghệ thuật là gì trong tâm trí của kẻ điên?
Nó sẽ là một sự thảm hoạ về sự nhận thức méo mó của con người
Hay là những tiếng la hét cùng mùi máu tanh cùng sự áp lực đè nặng
Biến thái.
Bệnh hoạn.
Ham muốn
Họ có thể thực sự biến nó thành nghệ thuật của chính bản thân
Một nghệ thuật khiến người ta phát điên vì nó
Và tôi cũng chẳng ngoại lệ.
Tôi nghĩ...
'mình điên rồi...!'
-HẾT CHAP-
Mình mới tâp tành viết, có gì sai sót mong mọi người đánh giá và cảm nhận hoặc góp ý cho mình ạ.
Xin cảm ơn mọi người!