Ngôn Tình Nghe Được Tiếng Lòng Của Pi Sà

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,284,610
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-84VRyfXySgzJp4aaoIgMBrTX5oe8WpoEyXXg-KRgFGs_LSXeejPpbBXvs0Elw8I1sB2ENiDpT6LLnRP5PcYgia-GSYpVZmBFK7XN8fqQSJNJHA_erSX9uBDdZLjkLxeg9g5uG2wDgytihxHLIasg7=w215-h322-s-no

Nghe Được Tiếng Lòng Của Pi Sà
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA PI SÀ

Tác giả: 空白

Editor: Súp tương tư

Giới thiệu:

Hoàng đế cải trang vi hành, mang về một nữ tử kỳ lạ trong dân gian.

Vì nàng mà phế bỏ hậu cung, sủng nàng tận xương tủy.

Thế nhân đều than Hoàng đế si tình.

Nhưng ta lại nghe được một giọng nói khác.

Hoàng đế: [Phiền thật, khi nào thì giá trị hảo cảm mới là 100%.]

[Huhuhu, ta không sạch sẽ, hoàng hậu sẽ không cần ta nữa.]​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Học Sinh Nghèo Vượt Khó
  • Nghe Nói Trạng Nguyên Phải Lòng Ta
  • Vương Phi Đa Tài Đa Nghệ
  • Nghe Được Tiếng Lòng Của Pi Sà
    Chương 1


    1.

    Thu Vận đôi mắt ngấn lệ, xông vào đại điện " Nương nương, nàng ta không biết điều."

    "Có chuyện gì xảy ra?"

    Ta bật cười, nâng tách trà lên thưởng thức

    Thu Vận tính tình ngay thẳng, không chịu được thua thiệt, nhưng biết nghe lời.

    Nếu không, ta thực sự không dám mang nàng vào cung với ta.

    "Còn không phải vì vị nương nương “bạch nguyệt quang” kia, năm nay, nàng ta lấy hết toàn bộ gấm Huân Hoa." Thanh Đề sắc mặt không vui, tức giận nói.

    Gấm Huân Hoa là cống phẩm.

    Mấy năm qua phần lớn đều được đưa tới cung của ta.

    Còn có một phần đưa sang cung Thái Hậu.

    Năm nay, xem ra là phá lệ.

    Ta nhấp miệng, thưởng thức Bích Loa Xuân.

    Rủ mi mắt xuống, im lặng.

    " Nương nương, chúng ta không làm gì, mặc kệ nàng cưỡi trên đầu trên cổ sao ?"

    " Hoàng Thượng sủng ái nàng, bản cung đâu thể làm gì ?"

    " Nương nương, nếu không, người nhượng bộ bệ hạ, bệ hạ nhất định sẽ..."

    " Thu Vận. " Ta thấp giọng quát lớn.

    " Các ngươi lui xuống hết đi, bản cung mệt mỏi rồi. "

    Nước mắt Thu Vận đảo quanh hốc mắt, ý thức được bản thân quá phận, nàng có chút luống cuống.

    Thanh Đề lôi kéo lấy nàng ấy ra ngoài.

    Đứng ở ngoài điện, "Ngươi, làm sao không có đầu óc như vậy, lại đâm dao vào vết thương lòng của nương nương thế."

    Thu Vận sững sờ.

    " Ta biết sai rồi, nhưng trước đây bệ hạ đối với nương nương vô vàn sủng ái, làm sao đột nhiên nói thay đổi liền thay đổi. "

    "Thu Vận Thanh Đề? Trời nắng như vậy, sao các ngươi đứng ngoài điện? Là bởi vì chuyện gấm Huân Hoa nên bị Hoàng Hậu nương nương phạt phải không?"

    Thanh Đề kéo Thu Vận quỳ xuống hành lễ, cung kính đáp:

    " Hoàng hậu nương nương là chủ tử, nô tỳ là nha hoàn, chủ tử muốn nghỉ ngơi, chúng nô tỳ muốn tránh xa một chút để người thanh tịnh. "

    " Cái gì nha hoàn với chủ tử, mọi người đều bình đẳng với nhau. "

    Thanh Đề toát mồ hôi lạnh, khiếp sợ ngước mắt lên.

    Mặc dù cũng đã nghe nhiều tin đồn về vị quý phi này, nhưng gặp mặt, nghe nàng ta nói thì đây là lần đầu tiên.

    Trên địa bàn của Hoàng Thượng, hô to người người bình đẳng.

    Nàng ta có phải ngại sống quá lâu rồi không ?

    2.

    " Ta đi tìm Hoàng hậu nương nương nói rõ ràng. "

    Dứt lời, Lâm Cẩm Sắt xông vào trong điện.

    Thanh Đề giật mình, nhanh chóng từ dưới đất đứng dậy, lảo đảo sau lưng nàng ta đi vào.

    Lâm Cẩm Sắt kiêu ngạo hếch cằm, lớn tiếng nói: " Hoàng hậu nương nương, gấm Huân Hoa là ta muốn lấy, không có quan hệ gì với Thanh Đề Thu Vận, ngươi đừng phạt các nàng. "

    Ta: 「?」

    " Lại nói rồi, ngươi chỉ đầu thai tốt hơn các nàng thôi, dựa vào đâu mà bắt nạt người khác. "

    Ta: 「??」

    Lâm Cẩm Sắt càng nói càng hăng: "Mấy người cổ đại thượng đẳng thật đáng ghét!"

    Ta: 「???」

    Đây chính là quý phi được sủng ái nhất của Hoang thượng ư.

    Không thể không nói sở thích của Hoàng thượng kì quái thật đấy.

    " Quý phi, không ai dạy ngươi quy củ trong cung à ?"

    Lâm Cẩm Sắt nhướng mày, đắc ý nói " Bệ hạ nói rồi, ta không cần học quy củ. "

    Tốt, hay cho một câu không cần học quy củ.

    Ta tự giễu cười cười.

    Khi Hoàng thượng vẫn còn là Hoàng tử, hắn cũng từng nói với ta, ở trước mặt hắn, không cần quan tâm nhiều quy củ.

    " Nương nương ……" Thanh Đề bất an lên tiếng " Nô tỳ tắc trách không ngăn được quý phi. "

    Ta phất phất tay, không trách nàng.

    Lâm Cẩm Sắt muốn vào, ai cũng không ngăn cản được.

    "Quý phi hôm nay đến đây tìm bản cung, không biết có chuyện gì?"

    Lâm Cẩm Sắt chỉ vào Thanh Đề cùng Thu Vận

    " Nương nương, trong cung ta thiếu hai cung nữ làm việc vặt, ta thấy các nàng rất tốt. Nương nương tâm địa nhân hậu, chuyển các nàng sang chỗ ta đi. "

    Trong cung, không ai là không biết, Thanh Đề cùng Thu Vận là hai tâm phúc của ta.

    Lâm Cẩm Sắt đây là tới cửa khiêu khích ?

    " Quý phi nương nương trong cung thiếu người, có thể đi tìm bệ hạ."

    " Ta muốn Thanh Đề cùng Thu Vận. " Lâm Cẩm Sắt không chịu bỏ qua.

    " Các nàng là bởi vì ta mới bị ngươi trách phạt, ta sẽ không để các nàng bị ngươi hành hạ đâu. "

    Bầu không khí giằng co căng thẳng.

    Một giọng nói thanh lãnh từ xa vang lên " Các ngươi đang làm cái gì?"

    " Bệ hạ. " Lâm Cẩm Sắt trong nháy mắt, vành mắt lập tức liền đỏ rồi, nàng ta hướng tới người mặc Long bào mà sà vào.

    Hoàng thượng đến bên nàng ấy, quan tâm hỏi.

    " Vì sao ái phi khóc ? Nàng chịu ủy khuất gì sao ?"

    Ánh mắt Hoàng thượng lướt qua ta, hơi có chút chột dạ.

    Sau đó, ngay lập tức nhìn sang chỗ khác, cuối cùng dừng lại trên gương mặt của Lâm Cẩm Sắt.

    " Ái phi nói cho trẫm, trẫm nhất định làm chủ cho nàng, bất kể người nào khi dễ nàng đều phải chịu tội. "

    "Là Hoàng hậu nương nương, nàng ỷ vào ……"

    Lâm Cẩm Sắt liếc ta một cái, ngập ngừng muốn nói lại thôi.

    "Đều là ta sai, là ta làm Hoàng hậu nương nương không vui. "

    【 Thật là phiền! Nàng ta khóc giả trân quá rồi đó! 】

    Thanh âm quen thuộc vang lên bên tai.

    Ta có chút kinh ngạc nhìn về phía Hoàng thượng.

    Hắn rõ ràng không có mở miệng!

    【 Ahihi > ! Hoàng hậu nhìn ta kìa ! Nàng có đang “ăn dấm” không!Hay nàng nghĩ trẫm không tuân thủ nam đức! Trẫm cũng không muốn ôm nàng ta mà huhu !】

    【 Trẫm không còn cách nào khác!】

    【 Trẫm ……】

    Lâm Cẩm Sắt mở miệng, đánh gãy suy nghĩ linh tinh của Hoàng thượng, có chút nghi ngờ.

    " Bệ hạ ?Tại sao người không nói gì ?"

    " Ái phi làm gì khiến hoàng hậu không vui ?"

    【 Biết mình ghê tởm còn chạy lung tung, thà tìm một mảnh đất đem chính mình chôn luôn đi không tốt sao? Thật là phiền phức, trẫm rất bận rộn. 】

    【 Vẫn là hoàng hậu của trẫm tốt nhất, cao lãnh nữ thần …… hi hi hi, trẫm yêu nàng chớt đi được. 】

    3.

    Lâm Cẩm Sắt nghẹn ngào, không đoán được phản ứng của Hoàng Thượng, c ắn môi dưới, ủy khuất nói:

    " Thần thiếp chỉ muốn hai cung nữ."

    " Ái phi muốn ai ?"

    " Thần thiếp muốn Thanh Đề với Thu Vận. "

    " Không được. " Hoàng thượng nghiêm nghị.

    " Các nàng là người của hoàng hậu, ở bên ái phi hầu hạ, trẫm không yên lòng. "

    【 Tiện tì! Dám âm mưu phá hoại quan hệ tốt đẹp của trẫm với hoàng hậu!】

    " Bệ hạ, người đối xử với thần thiếp thật tốt. "

    Một tiếng ”Bệ hạ” này, Lâm Cẩm Sắt kêu thật tha thiết, nũng nịu đến tận xương tủy.

    Ta lại nghe được.

    【 Ọe, trẫm buồn nôn quá! 】

    Ta: 「……」

    Hoàng thượng tìm cớ, đuổi Lâm Cẩm Sắt đi.

    Trong điện, hắn đứng đó một lúc lâu, nhướng mày.

    " Hoàng hậu không có gì muốn nói với trẫm sao ?"

    【 Mau nói, ta nhớ chàng đi hihi. 】

    Ta trầm ngâm một lát " Bệ hạ đi thong thả. "

    Hoàng thượng quay lại, có chút thất vọng, nhìn ta chằm chằm.

    Trước khi đi, ta còn nghe được một câu.

    【 Huhu, trẫm không muốn đi, trẫm muốn ở lại với hoàng hậu, trẫm muốn cùng hoàng hậu ôm ôm cơ. 】

    Ta: 「……」

    " Thanh Đề, ngươi vừa rồi có nghe thấy âm thanh kỳ quái nào không?"

    Thanh Đề lắc đầu, có chút hoài nghi.

    " Nô tì không có nghe thấy. "

    " Có lẽ là ta nghe lầm. "

    Bởi vì chuyện kì quái xảy ra trong ngày hôm nay, đêm tới ta trằn trọc, chậm chạp ngủ không được.

    Đột nhiên, thanh âm quen thuộc lại truyền tới.

    【 Huhu, trẫm thật hèn mọn, trẫm chính là vị Hoàng đế đáng thương nhất trong lịch sử ! Vợ của mình lại chỉ có thể lén lút nhìn! Lén lút ôm ôm !】

    【 Rất muốn ôm vợ đi ngủ !】

    【 Vợ trông mềm mại quá đi, còn muốn …… >
     
    Nghe Được Tiếng Lòng Của Pi Sà
    Chương 2


    4.

    “ Nương nương, mẫu đơn trong ngự hoa viên đã nở rộ, người có muốn đi dạo một chút không?”

    “ Được.”

    Trước đó vài ngày, ta bỗng nhiên ốm nặng một trận.

    Buồn bực vì chỉ ở trong điện, không đi đâu.

    Cuối cùng cũng khỏi rồi, đương nhiên ta muốn đi ra ngoài hít khí trời, đi dạo vài vòng.

    Đi được một đoạn, chưa thấy người đâu ta đã nghe thấy tiếng.

    Lâm Cẩm Sắt với cung nữ trong cung đang chơi đá bóng.

    Tiếng cười đùa cách một con đường còn có thể nghe thấy.

    Ta dừng lại. Suy nghĩ có nên đi đường khác, tránh mặt nàng ta không.

    Không ngờ, gặp Thục phi đang chậm rãi đi đến " Nương nương làm sao không đi qua, chẳng lẽ sợ nàng?"

    "Muội muội nghe nói, nàng hôm qua đến cung người náo loạn "

    Lời đồn đãi trong cung thực quá đáng.

    Hôm qua Hoàng đế với Lâm Cẩm Sắt cùng rời đi với nhau.

    Một đoạn lời đồn liền truyền ra ngoài.

    Hoàng đế sủng ái quý phi, lớn tiếng trách mắng hoàng hậu, hoàng hậu đau lòng đến tuyệt thực, cố ý giả bộ đáng thương để Hoàng thượng thương tiếc.

    "Tỷ tỷ, không bằng chúng ta hợp tác. " Thục phi làm động tác cắt cổ.

    "Ta thay người g i ế t nàng. "

    Ta liếc nhìn Lâm Cẩm Sắt, lại quay sang nhìn Thục phi.

    Thục phi xuất thân con cháu nhà võ tướng, hành xử thật dứt khoát.

    Nhưng mà nàng ấy, lại không rõ nhưng "vòng vo" trong cung.

    " Giết nàng ta xong, sau đó thì sao?"

    " Tỷ tỷ, muội cũng là lo lắng cho người, dù sao bệ hạ c*̃ng không động vào muội. "

    " Ngươi nói cái gì ?"

    Hoàng thượng không có đụng vào nàng ?

    Ý thức được chính mình lỡ lời, Thục phi che miệng, lắc đầu liên tục: " Tỷ tỷ, người vừa rồi không nghe thấy điều gì đúng không?. "

    "Hoàng hậu nương nương ?Thục phi nương nương?"

    Ta còn muốn hỏi, liền bị Lâm Cẩm Sắt ngắt lời.

    Lâm Cẩm Sắt đứng ở một bên, nhàn nhã đánh giá chúng ta.

    " Các ngươi đang có ý định quỷ quái gì? Có phải đang muốn hãm hại ta không?"

    Thục phi liếc nàng một cái "Ngươi tưởng ai cũng giống ngươi à, quỷ kế đa đoan."

    Ta im lặng.

    "Hoàng hậu, người tin hay không, chỉ cần ta nói một câu, bệ hạ sẽ đày ngươi vào lãnh cung. " Lâm Cẩm Sắt khiêu khích, vuốt v e chiếc trâm lục ngọc bảo trên đầu nàng.

    Hôm qua, Hoàng thượng mới ban thưởng nó cho nàng ta.

    " Ngươi đang nằm mơ à!" Thục phi tức giận, hoàn toàn nhịn không được.

    " Còn muốn đày Hoàng hậu nương nương vào lãnh cung, ngươi cũng không nhìn lại xem mình có thân phận gì?"

    " Làm càn, bản cung là quý phi, ngươi không xứng ở trước mặt ta hô to gọi nhỏ. "

    Lâm Cẩm Sắt giơ tay lên. Lại bị Thục phi nhanh chóng bắt lấy cổ tay.

    Thục phi liếc nàng một cái. Khinh thường hừ lạnh.

    " Chỉ bằng tay chân lèo khèo này của ngươi, còn muốn đánh ta ?"

    " Ngươi ……"

    Lâm Cẩm Sắt đang hung hăng, vênh váo, đột nhiên trở nên điềm đạm đáng yêu.

    " Ta …… ta sai rồi, Thục phi nương nương, ta van cầu ngươi, ngươi tha cho ta, ta sẽ rời đi, ta ……"

    Nàng ta khóc thút tha thút thít, khóc đến thở không ra hơi.

    Thục phi không hiểu những chiêu trò trong cung, hoàn toàn không phát hiện ra mánh khóe, buông lỏng tay ra.

    " Lần sau gặp ta, nhớ kỹ đi đường vòng."

    Lâm Cẩm Sắt lui lại một bước. Phía sau là hồ cá cảnh.

    " Ôi !Xin Hoàng hậu nương nương tha mạng !"

    Bịch !

    Thục phi sợ ngây người, thản nhiên hỏi: "Nàng ta cho rằng người khác đều mù sao ?"

    Ta nhìn xung quanh.

    Thấy một góc áo màu vàng đứng khuất một chỗ.

    Hoàng đế đứng đó, sắc mặt âm trầm.

    Giơ tay vẫy nhẹ. Lập tức có ảnh vệ nhảy xuống nước. Bơi về phía Lâm Cẩm Sắt, tranh giành để cứu nàng ta.

    【 Nàng ta thật đáng chết!Lại bắt trẫm tăng ca !Ngày mai trẫm sẽ quăng cô ta cho cá ăn !】

    " Bệ hạ …."

    Lâm Cẩm Sắt cả người ướt sũng, sặc hai ngụm nước, được thị vệ cứu lên bờ.

    Được cung nữ đỡ dậy, lảo đảo đi đến bên cạnh Hoàng đế, nắm lấy tay hắn.

    " Bệ hạ, thần thiếp suýt chút nữa không thể thấy người nữa rồi."

    Hoàng thượng sắc mặt cứng đờ, theo bản năng ngẩng đầu nhìn ta.

    【 Chê nha!Nàng ta nói thì cứ nói, mắc gì lôi kéo rồi làm bẩn quần áo trẫm ?】

    【 Còn ôm trẫm! Hoàng hậu nàng mau quản nàng ta !Đá nàng ta, đạp nàng ta, cho người dùng gậy đánh nàng ta, vả miệng !】

    【 Nhanh xông lên, chơi chết nàng ta !】

    【 Hu hu hu !Ta không còn sạch sẽ rồi, hoàng hậu sẽ không cần ta nữa. 】

    Ta bí mật giật giật khóe miệng.

    Hoàng thượng - hắn tưởng tượng thật nhiều.

    5.

    " Người đâu, Hoàng hậu, Thục phi hãm hại quý phi, ngay lập tức đày vào lãnh cung."

    Hoàng thượng vô cùng tức giận.

    Cung nữ, thái giám trong ngự hoa viên đều quỳ rạp xuống đất.

    【 Vợ ơi, vợ mau lên tiếng đi !Trẫm sẽ lập tức thay đổi ý chỉ !】

    Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nhướng mày " Thần thiếp lĩnh chỉ. "

    Bàn tay Hoàng đế dưới ống tay áo có chút siết chặt.

    【 Xong đời rồi, chớt ta rồi! Ta không còn vợ nữa rồi! Đều là lỗi của con chóa này huhu!】

    【 Hu hu hu, vợ ơi, đừng nóng giận! Mau tát vào mặt ta đây này, để cho ta biết, thế nào là chủ gia đình !】

    【 Hu hu hu! Vợ ơi, đừng giận ta mà. 】



    Ta không muốn theo đuổi vợ "hỏa táng tràng" đâu!】

    ……

    Hắn thật ồn ào.

    Ta không khỏi nhíu mày " Câm miệng!"

    Hoàng thượng: 「?」

    【 Hu hu !Ta khóc chớt mất! Hoàng hậu ghét ta rồi! Ta thở thôi cũng làm phiền đến nàng. 】

    【 Ta không còn vợ nữa. 】

    【 Thật khó chịu !Cùng nhau chết đi !】

    Lâm Cẩm sắt kêu lên "Bệ hạ, người làm đau thần thiếp!"

    Hoàng thượng liếc nàng ta, "Ái phi phải chịu hoảng sợ rồi, mau hồi cung nghỉ ngơi đi. "

    " Bệ hạ không ở cùng thần thiếp sao? " Lâm Cẩm Sắt kéo lấy góc áo của Hoàng thượng.

    " Thần thiếp vẫn còn sợ hãi!"

    【 Là do ngươi làm nhiều chuyện xấu! Giờ sợ quỷ tìm về bóp cổ, đòi mạng đúng không !Đáng đời nhà ngươi! Dám phá hư tình cảm phu thê của ta !】

    Ta không thể chịu đựng được nữa.

    Nếu ở đây thêm một phút giây nào nữa, ta sẽ cười thành tiếng mất.

    Vội vàng nói: " Bệ hạ, thần thiếp hiện tại muốn đi lãnh cung. "

    【 Đừng !Vợ ơi! Lãnh cung cũ kĩ, lạnh lẽo, nàng bị nhiễm lạnh thì làm sao bây giờ ?】

    Hoàng đế suy nghĩ linh tinh trong lòng, lông mày c*̃ng nhíu lại

    " Đợi đã!"

    Hoàng đế ra lệnh cho cung nhân cưỡng chế đưa Lâm Cảnh Sắt về cung.

    Hắn thì đi sau lưng ta "Không tận mắt chứng kiến Hoàng hậu tiến vào lãnh cung, trẫm không yên lòng. "

    Trên đường đi, Hoàng thượng không ngừng kêu than trong lòng.

    【 Tại sao nàng ấy không cầu xin ta! Phải chăng nàng ấy đối với ta đã nguội lạnh tâm ý rồi sao !】

    【 Vợ ơi !Đừng như vậy mà! Vợ ơi!】

    6.

    Ta sẽ không cầu xin.

    Để Thanh Đề cùng Thu Vận thu dọn đồ đạc đi lãnh cung.

    Hoàng đế đứng ngoài lãnh cung hồi lâu.

    【 Không được !Hoàng hậu của trẫm không thể ở lãnh cung. 】

    【 Đêm nay trẫm sẽ đi tìm Khâm Thiên Giám. 】

    Nghĩ đến Thục phi sơ ý lỡ lời.

    T

    a chặn nàng ấy trong một góc lãnh cung, ép hỏi rõ ràng một phen.

    Đổi lại bằng món bánh hoa quế xốp giòn của ta.

    Thục phi đồng ý.

    Nàng nói với ta, Hoàng đế nạp nàng vào cung, chỉ để làm bia đỡ đạn, tránh các đại thần buộc hắn nạp phi.

    Về phần tại sao Thục phi đồng ý.

    Cũng là bởi vì trong nhà thúc giục nàng lấy chồng.

    Thục phi không nguyện ý.

    Nàng ấy mong muốn trở thành một nữ tướng quân, rong ruổi sa trường, không bị gò bó nơi hậu trạch. Cùng một đống nữ nhân tranh giành sủng ái một nam nhân. Cả đời sống trong chua chát và ghen tuông.

    Hai người ăn nhịp với nhau, thực hiện một thỏa thuận.

    Năm năm.

    Thục phi dùng năm năm tự do, đổi lấy cơ hội giả chết và cơ hội tiến vào quân doanh.

    Lãnh cung cùng các cung điện khác cũng không khác biệt gì nhiều.

    Ngoại trừ vẻ ngoài hơi cũ nát.

    Còn lại kiến trúc giống hệt như cung điện của ta.

    Hôm sau.

    Hoàng đế hạ chỉ, ra lệnh cho ta về chính điện của mình.

    Nguyên nhân là Khâm Thiên Giám đêm qua xem thiên tượng, Hoàng hậu phải ở chính điện, nếu không sẽ ảnh hưởng tới vận mệnh quốc gia.

    Hai ngày nữa có sứ thần vào cung chúc thọ.

    Hoàng thượng sai quý phi chuẩn bị yến hội, tiếp đãi sứ thần.

    Lâm Cẩm Sắt đến cung ta xin thỉnh giáo. Tràn đầy khoe khoang, đắc ý.

    " Nương nương, thần thiếp còn nhiều chỗ chưa biết, người nhất định phải giúp đỡ thần thiếp."

    " Xin lỗi, ta cũng không hiểu. "

    Ta ngáp một cái.

    Tối hôm qua, ta đã nghe tiếng lòng của Hoàng thượng cả một đêm.

    Một đêm không ngủ.

    Mệt muốn chớt.

    7.

    Lâm Cẩm sắt không hài lòng về thái độ thờ ơ của ta.

    " Nương nương, hôm nay ta hỏi ngươi yến hội, nói không chừng đến ngày mai, ta sẽ trở thành Hoàng hậu, ngươi không lo lắng à?"

    Ta nhìn nàng ta như một đứa ngốc.

    Cha ta là thừa tướng.

    Ta là đích nữ thế gia được bồi dưỡng tỉ mỉ.

    Hay nàng ta nghĩ chỉ dựa vào tình yêu mờ mịt hư vô của Hoàng thượng, cùng mấy phần dung túng, nàng ta đã có thể trở thành hoàng hậu.

    " Hạ Đường, ngươi cứ chờ đi, vị trí Hoàng hậu này nhất định phải là của ta. "

    Ta cười giận dữ.

    " Người đâu, tới vả miệng cho ta. "

    " Ngươi dám !"

    " Ngươi nghĩ rằng ta không dám sao?"

    Nhận được mệnh lệnh của ta, cung nữ trong cung lập tức bước tới, cưỡng chế nàng ta quỳ xuống.

    Lâm Cẩm Sắt không ngừng giãy dụa.

    Khuôn mặt quyến rũ xuất hiện kinh hoảng.

    " Làm càn, ta là quý phi, các ngươi dám đánh ta, bệ hạ sẽ không bỏ qua cho các ngươi. "

    " Bọn họ không dám, vậy để ta."

    Ta tát vào mặt nàng ta.

    Lâm Cẩm Sắt quay đầu, choáng váng, ngây ngẩn cả người.

    " Ngươi dám đánh ta, ngươi không sợ bệ hạ trách tội sao ?"

    " Khiêu khích bản cung, phạm thượng, đừng nói bản cung đánh ngươi, coi như ta giết ngươi, bệ hạ cũng không thể làm gì bản cung. "

    Lâm Cẩm Sắt c ắn môi dưới đến bật máu.

    Ta hừ lạnh.

    Sai cung nhân ném nàng ta ra ngoài.

    Cũng không biết sau đó Hoàng thượng nói gì với Lâm Cẩm Sắt, nàng ta im lặng chịu đựng, không tìm đến làm phiền ta nữa.
     
    Nghe Được Tiếng Lòng Của Pi Sà
    Chương 3


    8.

    Hoàng thượng đối với Lâm Cẩm Sắt sủng ái có thừa, trong một thời gian, nàng ta trở thành tâm điểm chú ý.

    Nữ giả nam trang chạy đến thanh lâu, còn làm ra một loạt bài thơ tuyệt tác.

    Trở thành người vô cùng được săn đón. Tung hô nàng là tài nữ.

    Kỳ nữ.

    Không câu nệ vào thế tục tiểu tiết.

    Hoàng thượng vô cùng vui mừng.

    Vô số châu báu đồ trang sức, một rương, lại một rương được ban thưởng đến cung của nàng ta.

    Nhưng trong lòng Hoàng thượng lại vô cùng oán hận.

    【 Nàng ta không sợ Lý Bạch đội mồ sống dậy, kéo nàng ta uống rượu chung à. 】

    【 Thật là phiền !Tiền của trẫm! Huhu đau lòng quá. 】

    【 Ahh! Nàng ta còn muốn gì nữa! Nàng ta thế mà muốn câu dẫn trẫm! Ngoại trừ hoàng hậu, trẫm không muốn ai nữa đâu !】

    Tất cả mọi người đều cho rằng ta thất sủng.

    Hướng gió trong cung cũng thay đổi.

    Có đồ gì tốt đều được mang tới nịnh nọt Lâm Cẩm Sắt.

    Thanh Đề, người luôn tỉnh táo và bình tĩnh, cũng mất đi sự bình tĩnh đó. Lo lắng nhìn ta.

    " Nương nương, người đừng khổ sở, bệ hạ nhất định sẽ hồi tâm chuyển ý."

    Khi Thanh Đề nói câu này, muội ấy còn không dám ngước lên nhìn ta.

    Nàng cũng biết.

    Ta khả năng thật sự bị thất sủng rồi.

    Hôm nay là mười lăm.

    Ngày cố định mà Hoàng thượng sẽ tới cung của ta.

    Thanh Đề đã chuẩn bị mọi thứ tốt nhất.

    Mãi cho đến đêm khuya.

    Hoàng thượng c*̃ng không đến.

    Ta đoán rằng, Hoàng thượng hẳn đã nghỉ lại trong cung của quý phi, sai Thanh Đề tắt đèn, chuẩn bị ngủ.

    Cho đến khi cửa sổ được mở ra một lần nữa.

    Hoàng thượng trèo vào.

    【 Vợ yêu! Trẫm tới rồi đây!】

    【 Hoàng hậu của trẫm thật xinh đẹp !Muốn ngủ cùng nàng quá. 】

    【 Thật là phiền, khi nào giá trị hảo cảm mới là 100%, trẫm mỗi ngày đều cùng Hoàng hậu ôm ôm. 】

    Ta: 「……」

    Hoàng thượng cắn môi ta "Đừng giả bộ, trẫm biết nàng chưa ngủ."

    Ta mở mắt ra, nhìn hắn.

    【 Tại sao Hoàng hậu không nói chuyện !Thậc đáng sợ !Chắc nàng còn đang giận ta, nàng đang ghen !hi hi!】

    "Hừm, hôm nay là mười lăm. "

    【 Không phải trẫm muốn tới, là quy định của hoàng thất !】

    Nếu không phải ngữ điệu của hắn tràn đầy vui vẻ, ta còn tưởng rằng hắn rất bất mãn.

    Nhưng mà.

    Hoàng thượng chưa bao giờ làm những gì mà hắn không thích, hắn đã chán ghét Lâm Cẩm Sắt như vậy, tại sao muốn mang nàng về hoàng cung.

    " Chuyện của quý phi là sao ?"

    【 Hoàng hậu đang ghen ! Nàng quả nhiên quan tâm trẫm. 】

    【 Trẫm có nên nói mọi chuyện với nàng không ?Nhỡ dọa sợ nàng thì phải làm sao ?】

    9.

    " Trẫm thấy nàng ấy thú vị. "

    Hoàng thượng ngoài miệng không nói.

    Nhưng ta đã biết những gì ta cần biết.

    Lâm Cẩm Sắt trên người có một đồ vật gọi là hệ thống.

    Mục tiêu của hệ thống là để Lâm Cẩm sắt công lược Hoàng đế, đồng thời phải nhận được tình yêu của Hoàng đế.

    Nếu công lược thành công, nàng ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ, còn công lược thất bại, ta - Hoàng hậu sẽ là người phải c h ế t.

    Không thể hiểu.

    Là giao dịch của hai bên đó, tại sao muốn lôi tính mạng của ta vào.

    【 Hoàng hậu thật mềm, thích quá đi. 】

    【 Trẫm mỗi ngày đều mệt mỏi quá, đây là thời điểm trẫm tự ban thưởng cho chính mình. 】

    "Ta ……"

    Hoàng thượng đã chặn lời ta muốn nói.

    10.

    Trong yến hội, ta xem ca vũ trên đài, một lời khó nói hết.

    Các vũ nữ ăn mặc trang phục hở hang.

    Một động tác nhẹ nhàng, cũng lộ ra một mảng da thịt trắng lóa như tuyết.

    Một đám đại thần vùi đầu, cúi gằm mặt hết mức, quan văn càng trực tiếp cho rằng điều đó là đồi phong bại tục.

    Hoàng thượng trong lòng giận dữ, mắt không biết nhìn đi đâu.

    【 Xong đời ! Sứ thần sẽ không cảm thấy trẫm là cố ý hạ nhục họ chứ !】

    【 Trẫm không muốn xảy ra chiến tranh !】

    【 Chiến tranh quá mệt mỏi, tốn kém và vô ích !Trẫm đã có vạn dặm giang sơn, trẫm không muốn làm hôn quân, không muốn mất nước, trẫm cùng Hoàng hậu chưa sống với nhau đến đầu bạc răng long! hu hu hu. 】

    Hoàng thượng trong lòng kinh hoảng.

    【 Cũng may trẫm đã sớm chuẩn bị. 】

    【 Hmm, sao hôm nay Hoàng hậu cứ một mực nhìn trẫm !Chẳng lẽ trẫm hôm nay đặc biệt đẹp trai !】

    Ta ôm trán.

    Đáng ra nên để tất cả đại thần cũng nghe được tiếng lòng của hắn.

    "Hoàng hậu sao vậy? " "Thân thể thần thiếp hơi mệt mỏi”

    【 Không muốn đâu !Hoàng hậu, ta không thể sống thiếu nàng !】

    Quý phi chuẩn bị khiêu vũ. Chuẩn bị ở phía sau hậu đài. Cho tới bây giờ còn chưa xuất hiện.

    Tiếng nhạc vang lên.

    Một mỹ nhân áo đỏ từ trên trời bay xuống.

    Lộ ra vòng eo tinh tế trắng nõn.

    Mỗi cái nhăn mày, mỗi nụ cười đều câu hồn phách của mọi người.

    Lâm Cẩm Sắt quả là một mỹ nhân, nhưng nàng ta là phi tần, không ai dám ngước lên nhìn nàng.

    Các đại thần cúi đầu càng thấp hơn.

    Ngoại trừ những sứ thần mới đến, không biết, say mê nhìn Lâm Cảnh Sắc.

    Ta quay người, bắt gặp ánh mắt của Hoàng thượng.

    11.

    Điệu múa hoàn tất.

    Lâm Cẩm Sắt th ở dốc.

    Nàng bưng một chén rượu " Thần thiếp kính bệ hạ một chén. "

    Hoàng thượng cầm lấy ly rượu trong tay nàng.

    Giây tiếp theo, một con dao găm xuất hiện trong tay vũ công dự bị, đâm về phía Lâm Cẩm Sắt.

    Vô số người mặc áo đen từ bốn phương tám hướng xuất hiện.

    Mục tiêu của chúng là Hoàng thượng.

    Ta giật mình.

    Muốn đi đến trước mặt Hoàng thượng.

    Hoàng thượng động tác càng nhanh. Hắn đứng trước Lâm Cẩm Sắt, thay nàng chịu một kiếm.

    " Bệ hạ. "

    Lâm Cẩm Sắt run rẩy "Người đâu, mau tới đây! Mau cứu Hoàng thượng. "

    Ngự Lâm Quân ngay lập tức khống chế thích khách.

    Hoàng thượng được đưa đến tẩm cung. Một vòng thái y vậy quanh giường.

    Lâm Cẩm Sắt sắc mặt trắng bệch.

    Nàng ta nhìn chằm chằm vết máu trên tay, không hiểu.

    " Tại sao có thể như vậy ?"

    " Nếu như Hoàng thượng có mệnh hệ gì, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi. "

    Ngày bình thường, ta không thèm quan tâm tới những trò vặt vãnh của nàng ta.

    Nhưng hôm nay, là vấn đề an nguy của Hoàng thượng.

    " Ta …… ta không biết mọi chuyện sẽ như vậy. "

    " Người đâu, quý phi hành thích Hoàng thượng, giải vào thiên lao, chờ ngày xét xử. "

    " Không, ta bị oan uổng. " Lâm Cẩm Sắt không ngừng giãy giụa, cố gắng phản kháng.

    Cửa tẩm cung được mở ra từ bên trong.

    Hoàng đế sắc mặt trắng bệch, trên người còn quấn băng vải, máu chảy đầm đìa, nhuộm đỏ băng vải trước ngực.

    " Việc này không có quan hệ gì với nàng ấy, trẫm xem ai dám động quý phi. "

    Lâm Cẩm Sắt hốc mắt đỏ lên, bổ nhào vào người Hoàng thượng.

    " Bệ hạ, bệ hạ, người không sao chứ, dọa ta sợ chết khiếp, ta còn tưởng rằng sẽ không còn được gặp lại người nữa."

    "Ái phi không có việc gì, ta an tâm rồi. 」

    【 Có vẻ như là 100%. Không thể xác định, chờ một chút. 】

    12.

    " Người đâu, đưa quý phi về cung nghỉ ngơi. "

    Hoàng thượng bề ngoài tưởng chừng bảo vệ Lâm Cẩm Sắt, kì thực là đang ngụy trang giam giữ nàng ta.

    Bên ngoài cung điện của nàng ta là thị vệ canh gác nghiêm ngặt.

    Ngoại trừ cung nữ đưa cơm, những người khác không thể tới gần.

    Lâm Cẩm Sắt vẫn chìm trong ảo tưởng. Tự cho rằng chính mình đã tìm được tình yêu đích thực.
     
    Nghe Được Tiếng Lòng Của Pi Sà
    Chương 4


    13.

    " Hiên Viên Cảnh, ta có việc hỏi chàng"

    Ta chặn đường của Hoàng thượng.

    Đưa tay chọc chọc vào băng vải quấn quanh người hắn.

    Hiên Viên Cảnh đang bị thương, máu ngay lập tức chảy ra.

    Ta thật sự rất hoảng loạn, động sát tâm, cũng đã nghĩ đến việc gi3t chết Lâm Cẩm Sắt, tệ nhất là ta sẽ lấy mạng mình đổi mạng nàng ta mà thôi.

    Ngày nào cũng phải chứng kiến cảnh thân mật của Hiên Viên Cảnh và Lâm Cẩm Sắt, ta vô cùng khó chịu.

    Cũng may nghe được tiếng lòng của Hoàng thượng, hắn đang giả vờ, mục đích nhằm đánh lừa Lâm Cẩm Sắt cùng hệ thống của nàng ta.

    Việc hoàn thành nhiệm vụ công lược sẽ càng nhanh hơn.

    Ta tạm thời nhịn xuống.

    " Á, đau. "

    " Thật không?"

    【 Vợ yêu có phải đã phát hiện gì rồi không ?】

    Hiên Viên Cảnh trầm mặc một lát, không giả vờ nữa

    "Hoàng hậu tìm trẫm có việc gì ?"

    " Bệ hạ định xử trí nàng như thế nào ?"

    "…… Xử trí ai thế nào cơ "

    【 Vợ yêu thật kỳ quái, không phải Hoàng hậu muốn giữ lại nàng ta chứ!Chẳng lẽ vợ yêu thích Lâm Cẩm Sắt ư !】

    【 Không thể nào không thể nào !Mới được bao lâu !Vợ yêu không thể nhanh như thế đã cong

    thành nhang muỗi rồi chứ huhu. 】

    【 Chờ đã, hình như không đúng lắm】

    "Hiên Viên Cảnh, chàng thật ồn ào. "

    Hắn trợn tròn hai mắt nhìn ta " Nàng vừa gọi ta là gì ?"

    " Hiên Viên Cảnh. "

    【 Vợ yêu gọi tên ta rồi haha!Hoàng hậu đúng là yêu ta nhất hihi. 】

    Hiên Viên Cảnh ôm lấy ta, thủ thỉ " Đường Đường, nàng biết ta đợi ngày này bao lâu rồi không ?"

    "Từ sau khi đăng cơ, nàng không còn gọi tên của ta. Suốt ngày một tiếng Hoàng thượng, hai tiếng bệ hạ, nàng thật là lạnh lùng. "

    Hiên Viên Cảnh không ngừng lên án. Bàn tay ôm lấy eo ta ngày càng siết chặt, khiến thắt lưng ta đau nhói.

    Hiên Viên Cảnh hận không thể khắc ta vào trong thân thể hắn.

    Trong lòng mềm nhũn.

    Ta vỗ nhẹ vào người hắn "Ta không thở được. "

    Hiên Viên Cảnh thả ta ra.

    Trên mặt còn mang theo ý cười.

    " Hiên Viên Cảnh, đừng có nói sang chuyện khác, chàng định xử trí Lâm Cẩm Sắt như thế nào ?"

    " Không biết ý của Đường Đường ra sao?」

    " Ta nghĩ thả nàng đi thôi."

    Lâm Căm Sắt mặc dù kiêu ngạo, làm không ít trò mèo hại người.

    Nhưng nó thực sự chưa làm tổn thương đến tính mạng của ai cả.

    Nàng làm vậy cũng do hệ thống áp bức.

    Vậy nên ta muốn thả nàng đi.

    14.

    " Trẫm nghe theo Hoàng hậu."

    Hiên Viên Cảnh đã có kế hoạch khác trong đầu.

    Nhưng chàng cũng không phản bác ta.

    【 Vợ yêu thật lương thiện, còn muốn giữ lại một mạng cho Lâm Cẩm Sắt, trẫm yêu nàng chếc mất !】

    Ta: 「……」

    15.

    Vì để phòng vạn nhất, xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

    Ta cùng Hiên Viên Cảnh dự định giam giữ Lâm Cẩm Sắt thêm mấy ngày nữa.

    Để xác định xem hệ thống đã biến mất hay chưa.

    Ta dìu Hiên Viên Cảnh đến cung điện của nàng ta.

    Thị vệ thấy người đến là ta, không ngăn cản, lập tức cho vào.

    Lâm Cẩm Sắt đang nằm trên ghế quý phi. Nghe được động tĩnh, lập tức ngồi dậy, nhìn thấy người đến là ta, ánh sáng trong mắt nàng ảm đạm đi

    "Ngươi tới đây làm gì? Đến để chê cười ta sao ?"

    " Vì sao ngươi thu mua thích khách ?"

    Lâm Cẩm Sắt trợn trừng mắt thật lớn " Ngươi nói hươu nói vượn gì vậy ?Ta thu mua thích khách ám sát chính mình, ta bị điên rồi sao ?"

    " Không phải ngươi am hiểu nhất là dùng khổ nhục kế à ?"

    " Ta ……"

    Lâm Cẩm Sắt tức giận đến mặt đỏ rần, ngực không ngừng phập phồng

    " Người thu mua thích khách là ngươi, ngươi cảm thấy sợ, muốn giết ta, để giữ vững vị trí Hoàng hậu của mình. "

    Ta: 「……」

    Thật ra nàng nghĩ như vậy. c*̃ng tốt.

    Ta mỉm cười.

    " Coi như là do ta làm đi, ngươi có thể làm gì được ta ?Hiện tại ta là dao thớt, ngươi là thịt cá, mọi chuyện đều sẽ do ta quyết định. "

    Ta nhẹ nhàng bóp lấy má nàng

    " Chậc, gương mặt này của ngươi, thật khiến người khác đố kỵ."

    " Ta có thể vẽ hoa trên đây không ?"

    Vừa mới nói xong.

    Thanh Đề ngay lập tức đưa ta một con dao găm.

    Lưỡi dao lạnh lẽo lướt trên gương mặt, trong mắt Lâm Cẩm Sắt xuất hiện sự sợ hãi

    " Ngươi, ngươi …… nếu ngươi giết ta, bệ hạ sẽ không bỏ qua cho ngươi. "

    " Có phải không ?"

    "Chắc chắn. "

    " Ngươi nằm mơ"

    Hai giọng nói cùng lúc trả lời ta.

    Một bên là giọng nói run rẩy của Lâm Cẩm Sắt, một bên là âm thanh th ô tục của Hiên Viên Cảnh.

    Hiên Viên Cảnh đứng sau lưng ta.

    Chắp tay sau lưng. Từ trên cao liếc nhìn Lâm Cẩm Sắt.

    " Bệ hạ." Lâm Cẩm Sắt cảm nhận được sự lạnh lùng và sát khí trong mắt Hiên Viên Cảnh, lập tức tránh xa ra.

    Nàng không thể tin lẩm bẩm " Làm sao có thể chứ ?"

    Không biết nghĩ đến cái gì. Nàng bổ nhào qua, muốn ôm đùi Hiên Viên Cảnh.

    Lại vồ hụt.

    Hiên Viên Cảnh chán ghét lui lại một bước.

    " Bệ hạ, người nghe ta nói, ta không có, ta không có làm, ta không có an bài thích khách."

    " Là cô ta, đều là cô ta làm, cô ta muốn hãm hại ta. "

    Hiên Viên Cảnh yên lặng.

    Chỉ là lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng ta.

    Giọng Lâm Cẩm Sắt nhỏ dần " Vì sao, vì sao ngươi không tin ta. Ngươi có yêu ta không?

    "Trẫm chưa bao giờ yêu ngươi. "

    Hiên Viên Cảnh nắm chặt tay ta "Tình cảnh của ngươi ngày hôm nay, là do ngươi tự làm tự chịu."

    " Hoàng hậu nhân từ, không đành lòng nhìn ngươi chết, trẫm sẽ thả ngươi rời đi, ngày mai ngươi ra khỏi cung đi. "

    " Không, ta không đi, Hiên Viên cảnh, ngươi nói cho rõ ràng !Ta không đi !"

    Có thị vệ ngăn cản.

    Lâm Cẩm Sắt không thể tiến lên một bước.

    Chỉ có thể thê lương gào thét.
     
    Nghe Được Tiếng Lòng Của Pi Sà
    Chương 5: Hoàn chính văn


    16.

    Trước khi rời cung, Lâm Cẩm Sắt yêu cầu được gặp mặt ta lần cuối.

    Ta đi.

    Thiếu nữ thanh lệ đã biến mất, chỉ còn một cô nương thần sắc ảm đạm, nhìn thấy ta trong mắt vô vàn hận ý. Nàng ta ngồi trên mặt đất, ngửa đầu nhìn ta.

    " Ta thua rồi, nhưng mà ta không thua ngươi, ta thua Hiên Viên Cảnh."

    " Hạ Đường, ngươi cho rằng hắn yêu ngươi thật lòng sao? Hắn chỉ yêu quyền lực mà thôi."

    " Đợi đến khi ngươi không còn giá trị lợi dụng nữa, thì ngươi cũng sẽ giống như ta thôi. "

    " Nói xong chưa?"

    Ta còn tưởng rằng nàng muốn tìm ta nói cái gì.

    Hóa ra chỉ là mấy lời nói nhằm châm ngòi ly gián.

    " Lâm Cẩm Sắt, ta không quan tâm. "

    Ta chợt nghe thấy âm thanh tan nát cõi lòng, tiếng khóc thút thít trong lòng của Hiên Viên Cảnh vang lên bên tai.

    Ta: 「?」

    " Ha ha ha ha !" Lâm Cẩm sắt cười ra nước mắt.

    " Hiên Viên Cảnh ơi Hiên Viên Cảnh à, ngươi yêu nàng thì sao, ngươi giống như ta thôi, yêu mà không được đáp lại. "

    Lâm Cẩm Sắt loạng choạng đứng dậy.

    Trên mặt tràn đầy nước mắt, nàng ta ngẩng đầu, nhìn chằm chằm ta.

    " Bệ hạ đâu ? Vì sao hắn không tới gặp ta ?Ngay cả lần cuối cùng hắn cũng không muốn gặp ta sao?"

    " Nếu đã công lược thành công, vì sao ngươi không lựa chọn rời đi. "

    Sau lần trước, thông qua Hiên Viên Cảnh ta biết được.

    Lâm Cẩm Sắt chủ động yêu cầu hệ thống công lược hắn, để có thể trải nghiệm cuộc sống của một sủng phi vui vẻ.

    Sợ nàng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống đã mở cửa sau cho Lâm Cẩm Sắt.

    Chỉ cần nàng ta có thể khiến Hoàng đế sủng ái, sẽ được tính là công lược thành công, nàng ta ngay lập tức có thể trở về nhà.

    Lâm Cẩm sắt đã tự nguyện từ bỏ cơ hội quay lại của mình.

    Nàng ta muốn ở lại đây, sống hết đời với Hiên Viên Cảnh.

    Lâm Cẩm Sắt sững người, thì thầm: " Đúng vậy, ta đã thành công rồi, vì sao lại không quay trở về ?"

    Lâm Cẩm Sắt vừa cười vừa khóc.

    " Bởi vì ta không biết tình yêu có thể giả tạo đến mức ấy, hắn thậm chí còn lừa được hệ thống của ta.

    " Hạ Đường, ngươi không biết hắn yêu ngươi có mấy phần thật, mấy phần giả ?

    " Ngươi sớm muộn gì cũng bước vào con đường vạn kiếp bất phục của ta thôi. "

    【 Quả nhiên không nên để Hoàng hậu đến đây !】

    【 Ghê tởm, cô ta dám phá hư quan hệ của trẫm với vợ yêu! Đáng chếc, phải giết cô ta ngay thôi !】

    【Cho dù là đồng hương !Cũng không thể buông tha cho cô ta. 】

    Ta mỉm cười " Ta tin hắn. "

    Tin hắn yêu ta thật lòng.

    Nếu ta không nói mấy lời ngọt ngào với Hiên Viên Cảnh.

    Thì cái mạng nhỏ của Lâm Cẩm Sắt cũng chẳng thể giữ lại.

    17.

    Nhưng ta không nghĩ tới, sắt mặt của Lâm Cẩm Sắt lập tức biến đổi, mang theo sát ý.

    " Ngươi tin hắn ?Vậy ngươi đi chết đi. Ta không chiếm được tình cảm của hắn, thì người khác cũng đừng hòng đạt được. "

    Lâm Cẩm Sắt để lộ con dao găm giấu dưới tay áo, đâm thẳng về phía ta.

    Chân ta như bị đóng băng tại chỗ.mKhông thể động đậy.

    " Đường Đường !"

    Hiên Viên Cảnh xông vào trong điện.

    Nắm chặt dao găm.

    Máu tươi từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất.

    Hiên Viên Cảnh thẳng chân đạp vào người Lâm Cẩm Sắt

    " Lúc đầu, trẫm nghĩ còn có thể tha cho ngươi một mạng, nhưng hiện tại, ngươi không xứng. "

    " Hiên Viên Cảnh, ngươi cuối cùng cũng tới gặp ta. " L

    âm Cẩm Sắt si ngốc nhìn chằm chằm Hiên Viên Cảnh.

    "Vì sao ngươi không thích ta, ta không đủ xinh đẹp sao ?"

    " Ngươi vĩnh viễn không thể so sánh với nàng. "

    " Ta kém Hoàng hậu ở chỗ nào ?"

    " Ngươi chỉ là người thứ ba mà thôi. "

    Lâm Cẩm Sắt sắc mặt lúc trắng lúc xanh " Không, người không được yêu mới là người thứ ba."

    Ánh mắt Hiên Viên Cảnh đầy khinh thường và chán ghét.

    Một lúc sau, ta nghe được tiếng lòng của hắn 【 Cô ta không học chín năm giáo dục bắt buộc à !Đúng là thần kinh có vấn đề !】

    " Hiên Viên Cảnh. "

    Ta khẩn trương nắm lấy tay hắn.

    Vết thương sâu hoắm, có thể thấy cả xương trắng.

    Máu tươi không ngừng tuôn ra.

    Ta xé ống tay áo, băng bó vết thương cho hắn.

    " Nàng đừng khóc, đây chỉ là vết thương nhỏ thôi. "

    Hiên Viên Cảnh trong lòng ảo não.

    【 Sợ chếc khiếp! Ta mà tới muộn hơn chút là mất vợ rồi huhu! May mắn trẫm tới kịp lúc. 】

    18.

    "Hiên Viên Cảnh, ngươi nên giết ta ngay bây giờ. "

    " Ta đương nhiên sẽ giết ngươi. "

    【 Không giết ngươi, ta giữ lại ăn tết sao ?】

    【 Không được, hiện tại liền giết! Đừng có làm mấy điều khùng điên nữa. 】

    [Hoàn chính văn]
     
    Nghe Được Tiếng Lòng Của Pi Sà
    Chương 6: Hoàn toàn văn


    1. [ Góc nhìn của Hiên Viên Cảnh]

    Ta đã xuyên qua.

    Xuyên thành một hoàng tử không được sủng ái.

    Thật đói, ta đói đến chếc mất.

    Nhưng dù sao, nếu không được ăn một thời gian nữa ta cũng sẽ chếc thôi.

    Ngay lúc này.

    Một cô bé từ trên trời rơi xuống, ngã sấp xuống ở trước mặt ta.

    Ta giữ chặt quần áo của cô ấy, hết sức khó xử mở lời

    " Ngươi có thể cho ta một khối bánh không? "

    Cô gái nhỏ lấy từ trong túi ra một chiếc bánh hoa quế.

    Về sau.

    Qua lời kể của cung nhân, ta biết được nàng là đích nữ phủ thừa tướng, Hạ Đường.

    Ta vốn không phải một người ham mê quyền lợi, thế nhưng là sinh ra trong triều đại này, không tranh đoạt thì chờ ta chỉ còn cái chết.

    Vì hoàng cung là nơi định sẵn phải có tranh đoạt.

    Bạn là người nắm giữ vận mệnh của chính mình, phải trở thành người đứng đầu thiên hạ.

    Hoàng đế muốn ta thành thân.

    Ta chọn một cô nương vừa mắt, cũng chính là cô bé đã cho ta khối bánh ngày đó, Hạ Đường.

    Nàng luôn thờ ơ, không nóng không lạnh, không hứng thú với bất cứ điều gì, c*̃ng không quan tâm đ ến ta.

    Ta có chút không cam tâm !

    Ta hết lòng dành những thứ tốt nhất cho nàng.

    Chỉ cần đó là đồ tốt, ta đều muốn đưa chúng tới trước mặt nàng.

    Cuối cùng trong mắt nàng cũng có ta.

    Nàng sẽ đối với ta nũng nịu, sẽ cáu kỉnh.

    Cho đến khi ta trở thành Hoàng đế.

    Nàng bắt đầu dấu đi những tình cảm nàng dành cho ta.

    Ta biết, nàng sợ ta thay lòng đổi dạ, từ xưa đế vương nổi tiếng bạc tình, nàng thu liễm tình yêu, là phương pháp tốt nhất để bảo vệ chính mình.

    Hiện tại, ta không thể hứa với nàng "Một đời, một kiếp, một đôi ".

    Nhưng mà.

    Ta có thể bảo vệ nàng ấy theo cách của mình, thực hiện lời hứa một đời, một kiếp, một đôi.

    Hãy cho ta thêm chút thời gian

    Một hôm ta cải trang vi hành trên đường.

    Ta gặp được đồng hương cũng xuyên qua.

    Nàng ta cố ý ngã trước kiệu của ta. Vụng về muốn trở thành thê tử của ta, thu hoạch được tình yêu của ta.

    Ta lúc đầu không muốn quan tâm nàng, để thị vệ xuống đuổi nàng ta đi, cho đến khi ta nghe được cuộc trò chuyện giữa nàng và hệ thống.

    Nếu nàng ta không chiếm được tình yêu của ta, sẽ bị xoá bỏ.

    Sống chết của người khác với ta có liên quan gì đâu.

    Ta bây giờ là người đứng trên vạn người, tâm địa lạnh lẽo cứng rắn, một người không liên quan, chết thì chết thôi.

    Đừng hòng phá hỏng tình cảm giữa ta và Hoàng hậu.

    Cho đến khi ta nghe được nàng với hệ thống nói, điều này không công bằng, nếu nàng không công lược thành công ta, thì ta cũng phải chết.

    Ta thật sự muốn chửi tục.

    Hệ thống nói, không được, nhưng có thể để hoàng hậu chết.

    Đáng ghét !Đều chết hết cho trẫm! Dám cả gan đụng vào Hoàng hậu của ta.

    Mấy ngày ta nhận được một lá thư gửi từ trong cung.

    Hoàng hậu đột nhiên đổ bệnh.

    Bệnh rất nặng, ngay cả thái y đều không tra ra nguyên nhân.

    Trẫm không dám đánh cược.

    Trẫm mang nàng ta về hoàng cung, bệnh của Hoàng hậu lập tức trở nên tốt hơn.

    Nàng ta đi khắp nơi rêu rao mọi người bình đẳng.

    Đúng là thần kinh, có phải cô ta đã đọc quá nhiều tiểu thuyết ngôn tình máu tró! Tự cho rằng bản thân có hào quang của nữ chính.

    Nếu người người bình đẳng, vì sao ta phải liều chớt để ngồi lên ngai vàng này?

    Phải thức dậy từ khi trời chưa sáng.

    Phải rời xa chiếc giường thân mến có vợ yêu mềm mại.

    Nghe triều thần tranh luận.

    ....

    Nếu không phải ……

    Trẫm bắt buộc phải chịu đựng những điều đó.

    Thật phiền chán.

    Phải làm sao để qua mắt được hệ thống.

    Trẫm nhìn Lâm cẩm Sắt lâu hơn một chút.

    Giá trị hảo cảm +5.



    Khoan, dễ dàng như vậy sao !

    Trẫm ban thưởng đồ vật cho nàng ta.

    Giá trị hảo cảm +5.

    Grrrr.

    Hệ thống này là đồ dởm.

    T

    rẫm quyết định làm một vụ lớn, anh hùng cứu mỹ nhân.

    Trẫm thành công.

    Sau khi công lược thành công, ta định thả nàng ta đi, nhưng chính nàng ta không biết đủ, dám ám sát Hoàng hậu, vậy thì quên đi, cô ta không xứng, chết không hết tội.

    Trẫm thật vui vẻ !

    Không biết có chuyện gì xảy ra với Hoàng hậu!

    Nàng đột nhiên bắt đầu thích ta!

    Trẫm thật là nam nhân hạnh phúc nhất thiên hạ này hihi !

    - --------------------------------------------------------

    2. [ Góc nhìn của Hạ Đường]

    Ta là đích nữ phủ Thừa tướng.

    Hạ Đường.

    Từ nhỏ, cha và mẫu thân luôn nói với ta.

    Con có thể yêu bất cứ kẻ nào, nhưng không thể yêu Hoàng đế. Nếu có một ngày, con thực sự được gả vào hoàng thất, nhất định phải nhớ kĩ điều này trong lòng.

    Không thể yêu hắn. Thế gian nam tử phụ bạc nhiều.

    Nam tử hoàng thất còn bạc tình gấp đôi.

    Đợi đến ngày ta cập kê, cha và mẫu thân không ngừng thở dài, bọn họ nhìn ta, muốn nói lại thôi.

    Ta biết bọn họ lo lắng cho ta.

    Cha là thừa tướng. Nhưng hôn sự của ta, lại không thể tự mình làm chủ.

    Quả nhiên.

    Sau ngày ta cập kê không lâu, Hoàng đế thay ta tứ hôn, gả cho Thái tử, Hiên Viên Cảnh.

    Ta từng nhìn thấy Hiên Viên Cảnh từ xa.

    Đó là một thiếu niên hăng hái, kiệt ngạo bất tuân.

    Cha nói.

    Thái tử dã tâm bừng bừng, không phải vật trong ao.

    Hiên Viên Cảnh không có Trắc Phi, không có thiếp thất.

    Sau khi cùng ta thành thân, chàng đối xử với ta rất tốt.

    Hắn ôm ta vào lòng, hắn nói cho ta biết, hãy sống như chính mình mong muốn, dù có chuyện gì xảy ra, hắn đều thay ta gánh vác.

    Hắn không cần ta hầu hạ, hay làm hắn vui lòng.

    Ngược lại.

    Chỉ cần là thứ ta thích, hắn đều cố gắng đưa đến trước mặt ta.

    Ta không thể như mong muốn của cha mẹ, không yêu hắn.

    Cho đến khi đến hắn đăng cơ, thành Hoàng đế. Ta cũng trở thành hoàng hậu.

    Nhưng mà chỉ nửa tháng sau.

    Hắn liền nạp đích nữ phủ tướng quân vào cung. Phong nàng là Thục phi.

    Ta an ủi chính mình, nam tử tam thê tứ thiếp rất bình thường, hơn nữa, hắn là Hoàng đế.

    Đừng nói hắn chỉ nạp một phi tử.

    Coi như hắn có hậu cung ba ngàn giai lệ.

    Ta cũng phải tỏ ra cao hứng mà đón các nàng vào.

    Thế nhưng, trái tim ta cũng biết đau.

    Ta sai rồi.

    Ta không nên không nghe cha mẹ mà yêu hắn.

    Hiên Viên Cảnh vẫn như ngày xưa, đối xử với ta rất tốt, chỉ là hắn bận quá rồi, bận đến không có thời gian ở bên ta nữa.

    Cũng không thể chỉ mãi có ta.

    Hắn có khi ở lại trong cung của Thục phi.

    Ta phải từ từ đè nén tình cảm mà bản thân dành cho hắn.

    Chỉ có như vậy ta mới có thể sống thật vui vẻ.

    Cho đến khi hắn cải trang vi hành, mang về một nữ tử kì lạ trong nhân gian.

    Mọi thứ đều thay đổi.

    Ta đã biết hắn giấu ở trong lòng nhiều bí mật, có những chuyện ta nghe không hiểu.

    Nhưng mà ta có thể cảm nhận được.

    Hắn thật lòng yêu ta.

    Hiên Viên cảnh.

    Một mực yêu ta.

    Hắn cùng Thục phi chỉ là thỏa thuận diễn kịch.

    Ta còn phát hiện ra một bí mật về hắn.

    Hắn với Lâm cẩm Sắt, đều không thuộc về thế giới này.

    Nhưng.

    Điều đó đã không còn quan trọng.

    Ta vẫn sẽ mãi yêu hắn.

    [Hoàn]
     
    Back
    Top Bottom