Cập nhật mới

Khác Ngày Xưa Có Người Ở Lại

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
389175090-256-k403200.jpg

Ngày Xưa Có Người Ở Lại
Tác giả: chilachanhthoii
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nhẹ nhàng, khẽ khàng tựa lông ngỗng, như đang nâng niu một giọt sương chứ không còn là một bờ môi nữa.

Tay đưa lên ghì miết vô cái cạnh cằm bảng lảng mùi nếp đã qua chưng cất, Nhật dịu dùi mơn trớn phần da thịt lấp ló dưới kẽ môi Nghi.

Làm cậu trai ấy nghẹo đầu nghẹo cổ, cố kéo cái vía ra khỏi cơn nóng hổi sát rạt.

Thế nhưng, thay vì dứ dứ tay vô cái vầng trán lòa xòa gợn tóc kia để ngăn Nhật, Nghi lại thõng thò tay xuống nắm lấy bàn tay cậu.

Từng ngón, từng ngón, Nghi đụng chạm vô riêng tư của các ngón tay Nhật, vừa mạnh dạn vừa rắn rỏi nâng niu cả nấy đốt với con tim như đang run lên từng đợt.

"Nghi."

Nhật dứt ra, rồi lại quét sượt qua mũi Nghi một lọn tóc như miếng rơm, làm cậu ngứa ngáy hết phần đốt sống mũi.

"Thơm lên môi mình tiếp đi.

Đừng dừng lại."

Rỏ xuống đất một giọt mồ hôi, Nghi lợp lên màu môi mới, dúi hồn mình vào khóe môi Nhật.

Nửa mê say nửa dè chừng, cậu không dám áp trọn đôi môi kia mà chỉ dám dừng lại ở phần viền rìa.

Không có lời yêu đầu môi mà chỉ tại đây những nụ hôn nơi khóe miệng, cậu đã biết mình thương Nhật vội vàng như thế đấy.

"Nhật, gọi tên mình đi."



tinhyeuthoichien​
 
Ngày Xưa Có Người Ở Lại
Mở đầu: Một vài lưu ý nhỏ thôi nè


Xin chào, vẫn là tớ đây, hôm nay lại mời cậu đến với một thế giới mới.

Khi mà cha ông ta và những thanh niên quả cảm vẫn còn lăn xả để bảo vệ cho Tổ Quốc nhé.

Tình yêu thời chiến, đẹp ơi là đẹp luôn ấy.

Trước khi thưởng thức "Ngày Xưa Có Người Ở Lại" thì sau đây lại là một vài lưu ý nhỏ nè.

Giới thiệu tác phẩm:

-Name: Ngày Xưa Có Người Ở Lại.

-

Tác giả:_Hành_

-

Thể loại: Lãng mạn, tình trai, tình yêu thời chiến, lịch sử.

-Tổng số chương:???

-

Tình trạng: Đang sáng tác.

Vài lời của tớ dành cho các độc giả:

1.

"Ngày Xưa Có Người Ở Lại" là một bộ truyện của bạn tớ, bạn ấy ngại hoạt động mạng xã hội nên tớ là người đăng tải tác phẩm tuyệt vời của bạn ấy lên.

2.

Tất cả những tình tiết có trong truyện đều là hư cấu, đều do chính tác giả tưởng tượng ra nên nếu có trùng lặp với bất kì ai xin hãy nhắc cho tụi mình.

3.

Như tớ đã từng đề cập, ta nên lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.

Tuy nhiên lần này, tớ hi vọng các cậu ĐỪNG CHÊ BAI HAY GÓP Ý vì bạn tớ nội tâm mong manh, siêu cấp hướng nội.

Tớ thay mặt bạn ấy cảm ơn nha.

4.

"Ngày Xưa Có Người Ở Lại" thuộc quyền sở hữu của Hành .

Bạn tớ không chấp nhận việc re-up hoặc chuyển ver dưới mọi hình thức nhé.

Truyện chỉ được đăng tải duy nhất trên nền tảng Wattpad.com, nếu có xuất hiện trên bất cứ web nào khác đều là giả mạo!

5.

Truyện không có lịch ra chương cụ thể.

Giới thiệu:

Nhẹ nhàng, khẽ khàng tựa lông ngỗng, như đang nâng niu một giọt sương chứ không còn là một bờ môi nữa.

Tay đưa lên ghì miết vô cái cạnh cằm bảng lảng mùi nếp đã qua chưng cất, Nhật dịu dùi mơn trớn phần da thịt lấp ló dưới kẽ môi Nghi.

Làm cậu trai ấy nghẹo đầu nghẹo cổ, cố kéo cái vía ra khỏi cơn nóng hổi sát rạt.

Thế nhưng, thay vì dứ dứ tay vô cái vầng trán lòa xòa gợn tóc kia để ngăn Nhật, Nghi lại thõng thò tay xuống nắn lấy bàn tay cậu.

Từng ngón, từng ngón, Nghi đụng chạm vô riêng tư của các ngón tay Nhật, vừa mạnh dạn vừa rắn rỏi nâng niu cả nấy đốt với con tim như đang run lên từng đợt.

"Nghi."

Nhật dứt ra, rồi lại quét sượt qua mũi Nghi một lọn tóc như miếng rơm, làm cậu ngứa ngáy hết phần đốt sống mũi.

"Thơm lên môi mình tiếp đi.

Đừng dừng lại."

Rỏ xuống đất một giọt mồ hôi, Nghi lợp lên màu môi mới, dúi hồn mình vào khóe môi Nhật.

Nửa mê say nửa dè chừng, cậu không dám áp trọn đôi môi kia mà chỉ dám dừng lại ở phần viền rìa.

Không có lời yêu đầu môi mà chỉ tại đây những nụ hôn nơi khóe miệng, cậu đã biết mình thương Nhật vội vàng như thế đấy.

"Nhật, gọi tên mình đi."

...

"Thơm môi" ấy, dễ thương nhỉ?-Lời của Chanh:>
 
Ngày Xưa Có Người Ở Lại
Chương 1: Xanh đồng nội (*)


"Dù rằng những triền miên của đêm dài chống Mỹ đã qua, nỗi đau của người ở lại vẫn còn đó."

...

"Súng bên súng, đầu sát bên đầu Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ Đồng chí!"

Năm 1970, cuối tháng 9, vào một ngày trời quang đãng.

Cái hầm trú ẩn ấy lại sập.

Và lần này nặng hơn mấy lần trước: sập một cách hoàn toàn.

Nhật - khi ấy vẫn còn đang tấp nập cõng bọn trẻ làng chạy bom, chỉ vừa kịp chui nửa người vào thì hầm sập mất.

Mà cậu trinh sát đó khi ấy cũng chả cảm thấy gì nặng nề cho lắm.

Hầm sập thôi ấy mà, so với bị bọn Mỹ bom cho mấy quả thì vẫn nhẹ hều, chẳng thấm vào đâu so với cái bản tính táo tợn của cậu!

"Úi xời," Nhật nhoẻn cười xuề xòa.

"như này thì có là gì so với vụ sập hầm chị Châu?

Cũng may, chị ý căn chui vào vừa kịp lúc bom nổ, không thì cũng..."

Lần nào lần nấy, Nhật cứ bô bô như vậy miết.

Có chăng, trong mắt cậu chàng, chết chẳng phải điều gì đáng sợ.

Hoặc nếu có đáng sợ thì họa may là chết mà chưa làm được gì cho Tổ Quốc, chết mà phải đợi mòn miết đến ngày khải hoàn.

Phải khi bị anh Dương tiểu đội trưởng cốc đầu cho mấy quả, Nhật mới chịu lặng im.

Cũng ấm ức lắm chứ, nhưng mà anh ấy là đội trưởng, nên phải nhịn.

Có nghe chửi cũng phải nhịn.

"Mồm mày nói nghe xui quá xá.

Đúng là đồ con nít, chỉ có con nít mới không sợ bị chết.

Còn anh ấy à... lớn rồi, nên mới biết sợ, hiểu không?

Còn ăn nói nhăng cuội nữa là mày cứ liệu hồn."

Dương vừa ca cẩm, vừa dúi dúi mấy nắm đấm vào không khí làm điệu mình oai lắm.

Hừ, anh mới đúng là thứ trẻ nít, Nhật trộm nghĩ.

Nhưng lần này... thì khác.

Khác lắm.

Nhật chẳng ồn ào, năng nổ nữa.

Cậu cứ thế nằm lặng im trên cái cán tạm bợ, được bao quanh lấy bằng những đường băng cũng tạm bợ chẳng kém.

Nhật nhìn im ắng, đơn côi đến mức chẳng còn nhìn giống Nhật nữa, mà là một ai đó khác người thiếu niên vừa lao mình vào cái hố sập nổ muộn.

Dù có vậy, cậu vẫn trông thật kì khôi.

Vì đời nào có ai tránh bom mà vẫn ôm khư khư cái bi đông đựng nước đã bị bóp méo một phần?

Chỉ có đứa trẻ con ngỡ rằng món đồ nhỏ nhoi nó có là cả một phần bầu trời mới như thế.

Và Nhật khăng khăng rằng cậu ta không phải trẻ con.

Nhưng Nghi thì lại bảo là có đó.

Nhật chợt nghĩ, cậu giao liên này sao dòm qua quen quá.

Quen cái màu lưng áo xanh mơn rất đồng nội, hay màu xanh mà Nhật đã đánh mất nơi những tét bánh chưng được gói đợt Tết đến xuân về.

"Người đồng chí này có mùi thơm của nội thành Hà Nội.

Làm mình nhớ tới ngày đầu xuân hồi mấy năm trước cùng các anh đi xem người ta treo câu đố ngoài hiên cửa."

Nhật lại trộm nghĩ.

Tính cậu vốn vậy, bên ngoài thẳng đuồn đuột, còn những gì kín kẽ thì lại đem giấu hết vào trong.

Mà những kín kẽ ở đây lại mới là tâm tình lòng cậu tỏ, còn lại là những ngượng ngịu, những bâng quơ đâu đó chui ra từ cổ họng.

Có cái anh nọ tên Khánh bảo: người như vậy, sống chẳng dám lộ ra điều chi; cứ mơ hồ tựa như kho báu sau khung cửa khóa, ít ai đủ kín đáo để mở ra.

Còn cậu giao liên tên Nghi ấy thì lại nghĩ đơn giản: "Ui, cậu này dòm xinh trai ghê.

Không biết bình thường cậu ý có hay đến cái viện dã chiến này không ấy?"

Hình như, phải giản đơn lên nhiều chút, mới làm Nhật cởi mở cái lòng thêm xíu xiu.

Như vậy mới là tình đồng chí.

Nhưng mà, cậu bối rối, đồng chí thường tình sẽ chạm vào nhau như vậy sao?

Nhật ngẩn người, cái chạm này chỉ khiến da thịt cậu hơi se lại thôi mà, sao lại khiến trong cậu nôn nao một xúc cảm lạ kỳ quá mức.

Chỉ là Nghi đang hết sức dịu dàng vén cái cạp quần cứng khô của cậu lên sát sàn sạt nơi nào đó cao hơn cả đầu gối rớm máu, rồi săn sóc cái nơi vết thương cậu cháy bỏng đến rát ghê rát gớm.

"Đồng chí bị thương nhiều quá đấy, đúng chểnh mảng mà.

May ngoài da thôi.

Tuy cùng bè với các anh các chị trú tại viện nhưng mình không rành rọt lắm mấy thứ y khoa.

Thế mà vẫn biết đường cậu bị nặng hay nhẹ đấy nhé!"

Ờ, cảm ơn cậu.

Đáng lẽ Nhật phải sẽ nói thế.

Nhưng lạ thay, lời cậu muốn nói như níu lại chỗ lưỡi, níu chặt, không buông.

Làm cậu cảm tưởng nếu để lâu thêm ít hoặc nhiều chút nữa thì chúng sẽ rơi lả tả thật sâu trở vào họng cậu, đâu đó tận mắt cá chân.

"Đồng chí dịu dàng quá..."

Nhật nói khe khẽ, khẽ đến mức cả cái đời trinh sát của cậu chưa từng nói lời nào khẽ khàng đến mức muốn vỡ ra đến vậy.

Thế mà Nghi vẫn nghe được.

"Cậu... bảo mình đấy à?"

Nghi ngớ người, rồi cười khì.

"Cảm ơn nha, mình chưa từng được ai đó khen dịu dàng."

Đúng lỗ tai trâu!

Nhật thầm nghĩ.

Đột nhiên, Nhật thấy cái dáng vẻ suy tư trong tĩnh lặng ấy của Nghi chẳng hợp với nét mặt lanh láu và cái miệng táy máy chỗ này chỗ kia ấy của cậu tí nào.

Nhìn cứ buồn buồn, rầu rầu thế nào ấy!

Mà có được bao lâu đâu.

Chỉ trong tích tắc, Nghi lại trở về trạng thái thường thấy.

"Tai cậu nóng quá này."

Cậu giao liên đó nói, rồi chạm vào vành tai Nhật, vẫn dịu dàng hết sức.Nhật bất giác run lên - một cử chỉ thường thấy khi ai đó chạm vào cậu ở những nơi kín đáo hơn cả làn da, đôi mắt.

Nếu là cậu của những ngày xưa cũ, có chăng chỉ mỗi bố mẹ Nhật mới thật nhẹ nhàng, khẽ khàng như thế.Giữa cái sự bộn bề rung cảm đó, Nghi chẳng nói chẳng rằng mà buông Nhật ra, quay đi.

Cậu đưa tay che mặt, nửa muốn nửa không vị thần nào đó trên cao làm cái mặt gấc chín của cậu bớt đỏ.

Rồi lại chẳng để lại lời nào, cậu lúi cúi gật đầu với Nhật, rồi rời phòng trong vội vã.

Có lẽ cả hai đều trẻ con.

...

Năm 1970, đầu tháng 10, chiều gió.

Nhật lúc này đã khỏi hẳn, đang ngồi cạnh cái bệ cửa xập xệ của viện dã chiến, vuốt từng vết nhăn trên áo lính mình.

Hơn hai tuần qua, chưa hôm nào cậu nguôi nỗi nhớ Trường Sơn.

Một nỗi nhớ ở cái nơi cậu cõng bọn trẻ làng chạy bom, nơi hôm nào cậu cũng xuống mãi bưu điện ngóng tin Việt minh, hay nơi cậu bẻ nửa nắm xôi trên tay biếu các cụ già.

Cái nhớ ấy cắm sâu vào da, vào thịt Nhật.

Hệt như cách Nghi rờ mó đâu đây, gợi lên những cái gợn xa xăm ở sâu hoắm bên trong cậu.

"Ở với mình mà Nhật vẫn chưa thỏa lòng sao?"

Nghi nhoẻn miệng, hai bên mí mắt nửa khép nửa hờ rồi áp sát Nhật.

Trán hai người cứ thế chạm vào nhau, nóng bừng ran.

Cái cậu đó cứ thế mãi thôi.

Như con thiêu thân lao vào khiêu khích Nhật, theo một cách trông vô hại đến đáng sợ.

Cậu đã ngỡ sau chiều thu hôm nọ, lảng tránh ánh mắt ấy chỉ là chuyện cỏn con như bẻ nửa nắm xôi.

Nhưng Nghi chẳng những không biết đường thỏa hiệp mà còn sấn sổ hơn, chăm chú việc đem lại cho Nhật những bâng quơ, những bồi hồi đầy ghê gớm.

"Nhật đi cẩn thận."

Và rồi Nghi nói thật dịu dàng.

"Ừm."

Nhưng cậu chẳng còn gì để đáp lại.

Tựa như một nửa linh hồn vẫn nhớ, cái ngày mới lên chiến khu Trường Sơn, thấy chị thanh niên xung phong vừa đứng đó vẫy tay, giây sau đã chôn mình trong đất.

Đám trai thành thị chỉ vừa nhập ngũ, đâu đã phải quen mấy cảnh như thế.

Sau lâu rồi mới biết, chuyện người mình vừa chào, quay đi ngoảnh lại đã thấy tin báo hy sinh là chuyện bình thường.

Nhật lại không muốn gặp Nghi cách vậy.

Lần đầu tiên trong đời cậu sợ nhận phải tờ giấy báo tử ghi tên cậu trai dịu dàng, trạc tuổi, cả người mát mẻ y hệt lời nói.

Cũng lần đầu, cậu thấy "ghét" một người chỉ vì họ lần nào đi đi về về cũng như tắm mình trong những vết thương.

"Được rồi, chào đồng chí."

Chỉ kịp nói vậy, Nhật rời đi cùng tiểu đội, trên tay cầm chắc cái bi đông Nghi tặng.

Chắc lần này, cậu sẽ không thể thật tập trung hát Tiểu đội xe không kính, cười giòn giã những chuyện không đâu hay ngồi ngẩn ngơ ngắm chút yên bình cuối ngày.

"Không biết mấy sấp nhỏ ở bản có thích chơi với ống sắt không ta?"

Quả nhiên, cái cậu tên Nghi kia biết cách làm trái tim người ta trở nên vội vã kinh khủng.

...

(*)Xanh đồng nội: Ở đây, cái hiểu đầu tiên là ấn tượng gặp thứ nhất của Nhật dành cho Nghi là một màu xanh áo lính rất chi là đồng nội, làm cậu cảm thấy gần gũi cực kì vì nhớ đến cái màu trong quá khứ hồi còn ở Hà Nội á.

"Xanh" còn là "xanh" trong "Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh".

Ý chỉ những thanh thiếu niên tuy tuổi đời còn mới đôi mươi nhưng đã một lòng xông pha nơi mặt trận, sẵn lòng tử vì đạo.

Và cái "đạo" của họ chính là niềm tin nơi Tổ Quốc ngày chiến thắng.
 
Ngày Xưa Có Người Ở Lại
Chương 2: Vàng thủ đô


"Tôi yêu những con đường Hà NộiCuối năm cây cơm nguội lá vàngNhững ngọn đèn thắp sáng lúc hoàng hôn mái phố cũ nhấp nhô trong khói nhạt"

...

"Mưa kìa."

"Ừ, mưa."

Ngồi trong hang nghe ngai ngái cái mùi buồn và ướt, Nhật khẽ liếc xuống nhìn vơ vẩn vào cặp mắt trừng trừng của hai con cá Bạc Đầu đã chết.

Nửa giờ trước, cậu còn vừa cười reo như một đứa trẻ khi thấy tay mình vớt chúng lên từ dưới làn nước đẫm rong rêu.

Tiếc cá béo, cậu ngồi dí dí cái ngón tay lạnh toát nước mưa vào mình mẩy hai con cá rồi thở dài thườn thượt.

"Bỏ đi, Nhật, chả ích gì đâu.

Cá chết rồi thì sao mà sống lại được?"

"Ừ, mình biết."

Nhật nghe được thì liền chạnh lòng ngay lúc đó.

"Mình có tiếc việc tụi nó chẳng những không hề ốm tong ốm teo mà còn béo rịch đâu.

Tại không nướng trui lên cho cậu ăn được thôi."

Nghi trùng trình nhìn Nhật, rồi ngượng ngịu nói, "Nhật quan tâm Mình đến thế cơ à?"

Và Nhật nhớ mình đã thật ngạc nhiên ra sao khi trả lời, "Cũng không hẳn.

Nội hồi mình tầm bảy tám tuổi thường hay giắt mấy mớ vỏ tỏi trong nhà, rồi bảo mẹ mình bao giờ sinh thêm thằng cu thì kêu bố kiếm cho đôi cá Bạc Đầu.

Nghe bảo ăn con này vào chẳng khác gì được đi phò vua, nên chắc là mùi vị cũng ghê gớm lắm."

Sợ thằng bạn mỉa lòng, Nhật thúc tay Nghi, cười thắt thẻo.

"Nhưng mà chuyện mình quan tâm đến Nghi là thật.

Và có lẽ, cậu còn tuyệt vời hơn những gì mình tưởng."

Nghi ngập ngừng, nửa muốn nửa không nhìn vào mắt Nhật.

Cậu giơ tay lên, khẽ khàng khiến những ngón tay gầy guộc va vào viền tay đã ấm nóng tự lúc nào của Nhật.

Bâng quơ, ơ hờ hệt như mụt đào trước mùa nước đuổi.

"Nghe bảo Nhật quê Hà Nội, hả?

Nhà ngay nội thành, chắc sướng phải biết."

Nghi mỉm cười bẽn lẽn với câu nói của chính mình.

"Quê mình thì chịu rồi, ngày nào chưa ngóng được tin bị phá thì mình hẵng còn yên tâm, chớ không có hy vọng cao siêu gì ráo."

Nghe vậy, Nhật giật mình.

Cậu lếch thếch, lẻo thẻo đưa cặp mắt ngó vô cái vẻ mặt đầy khó hiểu của Nghi, y như cậu ta vừa xắn một lưỡi lam vào đầu gối Nhật.

Kịp may, cậu nhớ lại cách mỉm cười khi muốn cho qua một câu chuyện.

Nhưng không kịp may cho lắm, cậu nhớ về hôm đi tạt qua bản rủ tiểu đội ngồi nhấm nháp rượu nếp mới kháp.

Rượu bữa đó ngon, trong không khí còn thoang thoảng mùi rễ cây còn ướt nhựa.

Ấy là cậu sẽ biết thế nếu anh Dương không vùi mặt vào bờ vai Nhật rồi rỉ nước mắt rưng rưng,

"Quê anh còn cái gì nữa đâu, bọn giặc phá hết rồi."

Vụng về, Nhật ngó lom lom vào cái cục đất vừa rớt xuống từ trên trần hang mà người tưởng như còn đọng lại cái hôm bồi hồi rời rã, mềm oặt cả chân tay trong lúc xỉn mèm.

Còn nhớ lúc ấy, nếu đem cậu buộc vào cái tấm ván ghép vội đang ngồi thì chắc đến tận đông chí năm sau cậu mới tan ra.

"Quê mình, Hà Nội ấy...

Vàng cực."

Nhật chợt bật từ bờ môi ra một lời kỳ cục.

"Tối muộn rồi mà vẫn sáng bừng lên một màu non nước, cái màu như hồi mấy anh chiến sĩ còn hừng hực bảo vệ Tổ Quốc bất kể đêm ngày.

Rồi đến cả ngoài nội thành, rơm rạ cũng thơm lừng như bát canh cua đồng ăn kèm rủng rỉnh bông súng.

Và trên quảng trường, kèo nhèo biết bao la là người khắc hiện khắc biến, còn mặt trời trên cao thì như ổ trứng hồng con gà mới đẻ."

Nhận thấy ánh mắt tròn xoe đến là phát ngộ, sắp chạm ngưỡng rớt xuống nền đất bọp bẹp, cậu đảo mắt đi nhìn vào những xa xăm trôi nổi.

Nhật lại lảng tráng việc bờ mi Nghi dính chặt vào người mình, một lần nữa, như mọi khi.

Khi lúng túng nói ra những câu từ lúng túng mà bản thân thường giấu kin kít giữa hai kẽ răng, con người ta thường thế.

Ấy cũng là chuyện thường tình.

Nhưng Nhật lại thấy cái kiểu nhìn chòng chọc và đỉnh đầu rúc xuống cánh tay như đang tự ôm lấy mình này sao mà xa xăm quá!

Nhật thấy Nghi xa xăm không sao cho hết.

Chưa bao giờ cậu bỏ lại thềm nắng sau lưng để lên đường đi lùng tu hú, xúc động khi mò tìm cả buổi ra một quả mận gai, hay thình lình nửa đêm bật dậy mở tung cửa sổ chỉ vì muốn ngửi mùi xuân về thấm đẫm trong đất.

Cậu không khóc xây xẩm vì cái chết của một con vật cưng, không vờn nhau với con chuồn chuồn ngô chợt thấy gần bụi chuối, cũng không hồ hởi cởi truồng ào tắm dưới sông.

Cậu cứ thẳng như nhành cọ mà sống, nổi bật nhưng không thật đặc biệt.

Còn Nghi thì khác.

Cậu cũng chưa từng thẳng thắn đánh bật một bên rễ cây vì ngó thấy không đẹp, lẩm bẩm đêm nhiều sao mà mặt trăng lại bị khuyết mất xấu quá, hay day day gãi mấy cái nụt ruồi trên lưng bằng vài ba gàu nước.

Cũng như cậu không hề hăng hái cưng nựng chục dưa bóng láng tròn quay của bà hàng dưa nơi chợ, sục sạo mủ mít đem dính vào que cho mấy đứa nhỏ chơi, và ngồi bên bụi cỏ gà đợi những con cá nước đục lủi thủi cắn câu.

Như lá cây bàng non, cậu vươn mình lên từ những rung cảm đầu ngày.

Hai con người, hai cậu trai, hai chiến sĩ với những hướng chí khác nhau.

Nhưng lại có sự đồng điệu đến vô cùng như vậy.

Đột nhiên, Nhật đánh thót, khi vô tình biết được hóa ra Nghi lại chẳng xa xăm cho lắm.

Và rồi sau thật nhiều chút lặng im trôi qua trong lơ lửng, khoảng cách giữa Nhật và Nghi càng xa hơn, tong teo như con cá bị nước đuổi.

"Lần đầu nhỉ?"

"Lần đầu gì?"

"Lần đầu Nghi trốn bom cùng mình."

Nghe hơi Nhật tỏ gần bên, hai vành tai Nghi đỏ phừng phừng, trong lòng la lủng ó ré những câu từ đầy lộn xộn.

Thấp tha thấp thỏm ngó đến trông mà phát tội, cậu luống cuống lôi từ đâu ra không biết những mảnh giấy có cạnh còn ướt bùn li ti, trông như mấy hạt tàn nhang lấm tấm trên mũi anh kỹ sư dầu mỏ ở tít đại đội.

"Này là...

Mấy bài mình ca được, chép lại cho lần nào quên xừ mất thì lôi ra nghía.

Hôm nào rảnh mình mời Nhật qua bên viện nghe chơi.

Cơ mà dở thì mình không chịu trách nhiệm đâu à.

Với chữ mình nhìn khó nuốt trôi lắm ấy, thông cảm nhá."

"Trời đất, cậu đỉnh vậy!

Ca được từ tình ca Bắc Bộ, dân ca xứ Nghệ tới thơ kháng chiến luôn?

Như này thì sau hòa bình, đi vô mấy chỗ đờn ca gần đập ấy, được việc dữ lắm!"

"Ờ.

Mà thôi, nghĩ lại mình cũng chịu, mù tịt chuyện ngoài làm giao liên ra thì còn được cái nước gì khác.

Mà, chỉ cần nhà mình lúa đủ ăn, chắc gi gỉ gì gi, cái gì mình cũng sẽ làm."

"Nói sao mà nghe buồn vậy!

Còn mình á, mình muốn làm việc gì thật hay ho ấy.

Kỹ sư địa chất, nhà giáo, rồi vận động viên nè.

Mà nói chớ, miễn là làm mình vui, thì cho dù có theo xuồng trôi nổi giữa trời đất hay đi quẩy đòn gánh mình đều ưng hết."

Nghi ờ ờ, ngồi miết miết mấy tờ giấy chép vội, lòng nghĩ chạy bom thôi mà sao nhanh quá, mới ngồi ngẩn ngơ với Nhật có chút xíu mà trời đã vội gần sáng rồi.

Đoạn, Nhật khép mi cười, thủ thi vào tai Nghi.

"Nghi nè, thử tí rượu không?"

"Sao cơ?"

Nghi loạng quạng hỏi (lòng nghĩ lỡ mình nghe nhầm thì sao), tay đánh rơi xấp giấy xuống dưới gót chân.

Đoạn, cậu ngó vô cái cậu trước mặt với vẻ chới với, thảng thốt hết sức, như vừa nhìn thấy điều gì kỳ khôi lắm.

"Rượu...

á?"

"Ừ, rượu.

Được bác trưởng thôn tặng cho, do chính vợ bác kháp đấy.

Làm từ rễ cây mới trồi ra khỏi mặt đất, tráng mịn như bột mì.

Giai đoạn chưng cất cũng trải qua trong lu đất nên rượu rất nồng gắt nhưng lại không hề gây đau đầu.

Tụi mình chỉ nhấp tí ti trên đầu môi thôi, dù gì thì đến sáng bọn Mỹ cũng không tấn công nữa đâu mà."

Với cái thú vừa nôn nao vừa sợ sệt của ngụm rượu đầu, Nghi tưởng như cậu vừa nhìn thấy ánh lửa kháp rượu còn đang thổi phù lên trong mắt Nhật.

Thêm một chút hoang mang và tám chín chút mong đợi, cậu đưa tay đón lấy cái nắp chai đựng rượu từ đôi bàn tay còn vấn vương những ấm mềm.

Môi mấp máy những ngụm rượu, cậu giao liên từ từ đưa trọn chén rượu Nhật gửi vào sâu trong cổ họng.

Và sau mỗi giây sượt qua bờ má, cậu lại thấy cái ngấm đằm thắm của rượu run run trong từng làn da thớ thịt.

Hơn ai hết, cậu là người hiểu rõ nhất cách rượu sẽ ngấm vào người, như việc cậu nhớ hết từng chỗ mối đục tường hay sứt chén bát.

Nhưng cậu không dừng được, cái đáng sợ của rượu là thế.

Dù biết cứ uống vào miết là kiểu gì cũng biến thành người mà bản thân sợ biến thành, họ vẫn uống.

Như nhấp phải ngụm rượu ủ men Tàu rẻ tiền, Nghi đổ rạp người vào ngực Nhật, khẽ túm lấy áo cậu nhằm giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng còn sót lại.

Nhật nào đâu khá hơn, khi cái ngấm đằm của rượu chảy xuống mãi đầu ngón chân...

Má cậu hết tím lại hồng, cả người nóng lên như vừa vớt ra từ hỏa lò, tóc mai ngậy lên ngút ngất mùi thơm.

Còn mắt cậu thì khóa vào bờ môi run rẩy, đượm ngất ngây, bóp ra được cả máu của Nghi.

Và rồi cậu thơm lên đôi môi ấy thật dịu dàng.

Nhẹ nhàng, khẽ khàng tựa lông ngỗng, như đang nâng niu một giọt sương chứ không còn là một bờ môi nữa.

Tay đưa lên ghì miết vô cái cạnh cằm bảng lảng mùi nếp đã qua chưng cất, Nhật dịu dùi mơn trớn phần da thịt lấp ló dưới kẽ môi Nghi.

Làm cậu trai ấy nghẹo đầu nghẹo cổ, cố kéo cái vía ra khỏi cơn nóng hổi sát rạt.

Thế nhưng, thay vì dứ dứ tay vô cái vầng trán lòa xòa gợn tóc kia để ngăn Nhật, Nghi lại thõng thò tay xuống nắn lấy bàn tay cậu.

Từng ngón, từng ngón, Nghi đụng chạm vô riêng tư của các ngón tay Nhật, vừa mạnh dạn vừa rắn rỏi nâng niu cả nấy đốt với con tim như đang run lên từng đợt.

"Nghi."

Nhật dứt ra, rồi lại quét sượt qua mũi Nghi một lọn tóc như miếng rơm, làm cậu ngứa ngáy hết phần đốt sống mũi.

"Thơm lên môi mình tiếp đi.

Đừng dừng lại."

Rỏ xuống đất một giọt mồ hôi, Nghi lợp lên màu môi mới, dúi hồn mình vào khóe môi Nhật.

Nửa mê say nửa dè chừng, cậu không dám áp trọn đôi môi kia mà chỉ dám dừng lại ở phần viền rìa.

Không có lời yêu đầu môi mà chỉ tại đây những nụ hôn nơi khóe miệng, cậu đã biết mình thương Nhật vội vàng như thế đấy.

"Nhật, gọi tên mình đi."

...

Sau hôm đó, Nghi lúc nào cũng như đang say.

Tuổi trăng xanh với những lấp lánh ánh cười, khóe môi còn đậm vị ngọt rượu và quét đuôi cánh ngài biết cười ngọt lẹm khi thấy tuổi trăng tròn đi qua.

Cậu không còn dám dạn dĩ ngó vô cái bóng người đi tới của Nhật.

Nhưng cậu không tiếc, vì cậu đã được rờ vô từng ngón trên bàn tay ươn ướt nước mưa và nồng ngạt mùi rượu.

Cậu đã được ôm xiết lấy, được nâng niu bờ môi, được gọi tên, và được biết thương.

Đoạn, cậu lầm mình nghĩ thế là đã đủ.

Đấy là nếu người con trai với mớ tóc mai đen nhánh, hai cái nốt ruồi làm duyên hai bên mắt và dáng người chấp chới những âu lo vơ vẩn không đi tới bên cậu thật gần, hơn cả khoảng cách giữa hai đầu ngón chân.

Cậu ta nhét vô mắt Nghi cái màu vàng thủ đô trong một buổi chiều nọ, rồi ôm xiết lấy cậu một lần nữa, nhưng lần này là ở sau lưng.

"Mình một thuở từng sợ sẽ ra đi với đôi môi chưa được hôn, cà phê chưa được uống và những ý định chưa thành còn nung nấu.

Nhưng mình chẳng quan tâm nữa, vì Nhật đã thơm mình nơi môi thật nhiều.

Và đến giờ mình vẫn chưa thể tin, đôi môi sứt sẻo vì đạn này thực sự đã được sưởi bằng một đôi môi."

...

Nhật không nói: "Quê mình đẹp cực."

Nhật nói: "Quê mình, Hà Nội ấy...

Vàng cực.

Tối muộn rồi mà vẫn sáng bừng lên một màu non nước, cái màu như hồi mấy anh chiến sĩ còn hừng hực bảo vệ Tổ Quốc bất kể đêm ngày.

Rồi đến cả ngoài nội thành, rơm rạ cũng thơm lừng như bát canh cua đồng ăn kèm rủng rỉnh bông súng.

Và trên quảng trường, kèo nhèo biết bao la là người khắc hiện khắc biến, còn mặt trời trên cao thì như ổ trứng hồng con gà mới đẻ."

Nghe nó thơ ơi là thơ ấy, giá mà văn của mình được một tẹo như của nhỏ này-Lời của Chanh:>

Tiện nữa, mí bà fl page tui nhe: https://www.facebook.com/profile.php?id=61571814868358
 
Back
Top Bottom