Cập nhật mới

Khác Ngày hội máu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402204382-256-k10071.jpg

Ngày Hội Máu
Tác giả: Bn123bshsb
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

✨ Ngày Hội Máu ✨

Ngày hội trường rộn ràng, náo nhiệt, những tưởng sẽ là kỉ niệm đẹp của tuổi học trò.

Nhưng khi ánh đèn tắt đi, phía sau tiếng nhạc vang lên lại là tiếng la hét kinh hoàng.

Từng học sinh lần lượt biến mất, bí mật dần lộ diện, và kẻ đứng trong bóng tối bắt đầu trò chơi máu lạnh của mình.

Liệu ai có thể sống sót rời khỏi ngày hội ấy, khi niềm vui đã biến thành cơn ác mộng?



kinhdi​
 
Ngày Hội Máu
chương 1 - truyền thuyết hành lang tối


Trường THPT Nguyễn Văn T. nằm khuất trong một con đường nhỏ ở ngoại ô.

Ban ngày, nơi đây cũng chẳng khác gì bao ngôi trường khác: tiếng trống vang dội, học sinh áo trắng ùa ra sân, mùi nắng hắt trên những dãy bàn gỗ cũ.

Nhưng từ mấy tháng trước, cả ngôi trường bắt đầu ám một nỗi sợ vô hình.

Người ta kể, vào một buổi chiều cuối tháng mười, khi tiết trời mưa lâm râm, một nữ sinh lớp 11B biến mất sau giờ tập văn nghệ ở hội trường.

Cả trường lục tung, công an về điều tra, nhưng chẳng tìm được gì ngoài chiếc điện thoại nứt vỡ nằm ngay hành lang tối tầng ba – dãy phòng học bỏ hoang lâu nay.

Gia đình sau đó xin chuyển trường, ai cũng bảo là do “con bé trầm cảm bỏ đi”.

Nhưng học sinh thì thì thầm một câu chuyện khác: người lao công chết oan đã trở về báo thù.

“Ê tụi mày có nghe vụ đó không?” – Tuấn, thằng cao gầy, tóc lúc nào cũng dựng lên như nhím, hạ giọng khi cả nhóm tụ tập sau giờ học thêm.

“Nghe cái đầu mày… hù tao hả?

Trường này đầy bảo vệ, có ai mất tích thì giấu sao nổi.” – Linh chống cằm, đôi mắt sắc lạnh nhưng không che nổi sự lo lắng.

“Không tin thì tối mai đi với tao.

Tao dám cá vẫn còn vết máu loang ở sàn hành lang tối đó.” – Tuấn nhếch mép.

Hằng rùng mình:

“Thôi, mày điên vừa thôi.

Ba má mà biết tao đi lang thang trong trường ban đêm thì cúp đầu tao luôn đó.”

Minh, vốn ít nói, lại lên tiếng:

“Nhưng… hình như hồi trước có chuyện thiệt.

Tao nhớ mẹ tao bảo, mấy năm trước, có ông lao công chết ở khu nhà kho phía sau.

Bị kẹt trong lúc sửa điện gì đó… chết cháy, xác đen thui.

Người ta không dám đập bỏ dãy phòng cũ vì vướng thủ tục.”

Cả nhóm im lặng.

Chỉ có tiếng ve cuối mùa kêu ran trên tán phượng già.

---

Sáng hôm sau, loa phát thanh rè rè vang lên:

“Thông báo toàn trường… tuần sau sẽ diễn ra Ngày Hội Truyền Thống 26/3.

Các lớp chuẩn bị gian hàng, tiết mục văn nghệ, trò chơi dân gian…

Ban giám hiệu yêu cầu toàn thể học sinh tham gia đầy đủ.”

Không khí náo nhiệt lan ra.

Băng rôn treo đỏ cả cổng trường, bóng bay, bàn ghế kê la liệt ngoài sân.

Nhưng trong lòng nhiều học sinh, đặc biệt là những đứa lớp 12, vẫn còn cái gai nhói – vụ mất tích hồi tháng mười.

“Lại tổ chức hội trong khi còn chưa rõ vụ kia à?” – Linh cau mày khi đi cùng Hằng trên hành lang.

Hằng ghé sát tai bạn:

“Tao nghe bảo, ban giám hiệu đang cố che.

Có khi… cái chết đó không phải tai nạn.

Người trong trường, ai đó, giết thật thì sao?”

“Đừng nói bậy.

Nhưng… nếu vậy thì kẻ đó vẫn còn ở đây.” – Linh thì thào, sống lưng lạnh buốt.

---

Tối thứ sáu.

Sân trường vắng.

Nhóm Tuấn, Linh, Minh, Hằng hẹn nhau “thử gan”.

Ánh đèn đường hắt xuống, bóng cổng trường kéo dài như nanh vuốt.

Bảo vệ vừa đi tuần xong, chẳng ai chú ý mấy đứa chui qua khe rào.

“Đi nhanh, không là bị bắt giờ.” – Minh thì thào.

Dãy hành lang tối tầng ba hiện ra.

Gió rít qua ô cửa vỡ, cửa kính lạch cạch.

Bóng đèn neon lâu năm chập chờn, lúc sáng lúc tắt.

Tuấn cười khẩy:

“Đấy, tao nói đâu sai.

Nhìn y như phim ma Mỹ mà made in Việt Nam.”

“Im đi!” – Hằng nắm chặt tay Linh.

Họ bước vào phòng 3A.

Bàn ghế phủ bụi, bảng đen loang lổ vết mốc.

Mùi ẩm mốc pha lẫn mùi gì ngai ngái, như thịt cháy khét.

Đột nhiên – cạch!

Cửa phía sau tự động khép lại.

Hằng hét khẽ:

“Có ai đó kìa!”

Minh rọi điện thoại.

Trong thoáng chốc, họ thấy một hình dáng thấp, lưng còng, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên trong bóng tối.

“Lao công…” – Tuấn thốt không ra hơi.

Bóng đen lao vụt đến.

Máu bắn tung tóe.

Một tiếng thét xé toạc đêm tối.
 
Ngày Hội Máu
chương 2 - máu trên sàn gạch


Tiếng hét của Hằng vang vọng trong phòng học bỏ hoang, như xé toang màn đêm.

Ánh đèn điện thoại của Minh run rẩy lia qua, để lộ vệt máu tươi loang trên sàn gạch nứt nẻ.

“Tuấn…

Tuấn đâu rồi?!” – Linh gào lên, giọng nghẹn lại.

Cả ba quay cuồng tìm kiếm.

Bàn ghế ngổn ngang, bụi bay mờ mịt.

Chỉ còn lại chiếc giày thể thao của Tuấn, dính đầy máu, nằm chỏng chơ dưới bàn giáo viên.

“Không thể nào… không thể nào…” – Hằng ôm đầu, run bần bật.

“Im!” – Minh kéo cả hai lùi lại.

Giọng nó khàn khàn: “Có gì đó đang ở đây.”

Tiếng bước chân kéo lê, chậm chạp, vang lên từ cuối hành lang.

Lạch… cạch… lạch… cạch…

Linh dồn hết can đảm, cầm chiếc thước gỗ mục nát trên bàn.

Trong bóng tối, họ thấy một thân hình khom khom bước ra.

Đầu đội chiếc mũ lưỡi trai dính bụi, bộ đồng phục lao công nhàu nát.

Nhưng khuôn mặt… không còn là khuôn mặt người.

Da xám xịt, loang lổ những vết cháy phỏng, đôi mắt đỏ đục như than hồng trong lò.

“Chạy!” – Minh quát.

Ba đứa lao ra cửa.

Nhưng cánh cửa phòng đã bị khóa từ bên ngoài.

Linh đập cửa đến rớm máu tay.

“Tại sao… tại sao lại khóa?!”

Bóng lao công nhấc chiếc chổi dài, lưỡi dao rỉ sét buộc vào đầu cán, vung thẳng xuống.

Xoẹt!

Một mảnh gỗ bàn gãy đôi, văng trúng má Linh, máu rỉ đỏ tươi.

“Áaaa!!!” – cô hét thất thanh.

Minh lấy hết sức đạp tung cửa sổ.

Kính vỡ, mảnh vụn cắt vào cánh tay.

Cả ba liều mạng nhảy ra ngoài, lăn xuống mái hiên tôn cũ kỹ.

Bên trong, tiếng chổi va đập chát chúa, từng nhát mạnh như muốn nghiền nát không gian.

---

Cả bọn chạy bán sống bán chết xuống sân trường.

Hơi thở gấp gáp, tim đập loạn.

Nhưng khi ra đến cổng, họ nhận ra một điều kinh hoàng: cổng sắt đã khóa chặt.

Minh lay cánh cửa sắt kêu rầm rầm:

“Không thể nào… nãy rõ ràng mở!”

Ánh đèn từ phòng bảo vệ vẫn sáng, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng ông gác cổng đâu.

Trên bàn trực chỉ có chiếc mũ bảo vệ lấm máu đặt ngay ngắn, dưới đất kéo dài một vệt đỏ tươi ra sau dãy nhà xe.

“Trời ơi…” – Hằng ôm miệng, mắt ầng ậng nước.

Linh thì thào, giọng run rẩy nhưng căm phẫn:

“Có kẻ muốn nhốt chúng ta trong này.

Đây không phải ma… mà là một kẻ điên.”

Ngay lúc đó, tiếng chuông trường vang lên.

Tùng… tùng… tùng…

Ba tiếng trống dài, vang dội trong sân vắng, như một lời cảnh báo.

“Không… không thể nào… bây giờ đâu có ai trực đánh trống…” – Minh thì thầm, mồ hôi túa ra khắp trán.

---

Họ trốn vào thư viện cũ gần đó.

Mùi giấy mục, bụi và gỗ ẩm xộc thẳng vào mũi.

Hằng khóc nấc:

“Tại sao tụi mình lại vào đây?

Lẽ ra tao không nên nghe mày, Tuấn ơi…”

Linh siết chặt vai bạn:

“Bình tĩnh!

Nếu mày la lớn, hắn sẽ nghe thấy.

Muốn sống thì phải im lặng.”

Minh cầm cái kéo thủ công nhặt được trên bàn, tay run bần bật:

“Tụi mình… tụi mình phải tìm cách ra ngoài.

Trước khi…”

Cánh cửa thư viện bỗng két một tiếng.

Một bóng người đứng ngay ngưỡng cửa, lặng lẽ.

Máu nhỏ tong tong từ bàn tay hắn xuống sàn gạch.

Trong tay… là đầu của Tuấn, đôi mắt trợn trừng, miệng há hốc như còn muốn gào thét.

“Chào… các em…” – giọng khàn đặc, méo mó như qua lớp than cháy.

Ba đứa chết lặng, không ai dám thở.
 
Back
Top Bottom