Cập nhật mới

Khác Ngày Hạ Không Ở Lại

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399979224-256-k231850.jpg

Ngày Hạ Không Ở Lại
Tác giả: LacVan20207
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện "Ngày Hạ Không Ở Lại" là một tiểu thuyết dã sử, kết hợp yếu tố lịch sử và xuyên không, xoay quanh mối tình đầy trắc trở giữa Hạ An - một cô gái hiện đại xuyên vào thân xác Hồ Thị Chỉ, một nhân vật lịch sử trong triều Nguyễn, cùng bối cảnh triều đại nhà Nguyễn.

Cốt truyện bắt đầu khi Hạ An gặp một tai nạn bất ngờ và xuyên không vào thân xác của Hồ Thị Chỉ.

Từ đây, cô phải thích nghi với cuộc sống trong cung, học các nghi lễ, quy tắc của triều đình, và đối mặt với những mưu mô, ràng buộc nghiêm ngặt của hoàng cung.

Nhân vật vua Duy Tân và vua Khải Định xuất hiện, tạo nên bối cảnh lịch sử chân thực, nhưng câu chuyện không đi sâu vào chính trị mà tập trung vào tâm lý nhân vật, mối quan hệ tình cảm, và số phận éo le.

Hồ Thị Chỉ, vốn là người trong cung, cuối cùng trở thành vợ vua Khải Định, trong khi Hạ An phải vật lộn giữa ký ức của mình và thân phận mới.

Truyện có tông buồn, lãng mạn nhưng cũng đầy bi kịch, khai thác sự xung đột giữa quá khứ và hiện tại, giữa tự do cá nhân và trật tự cung đình, đồng thời làm nổi bật vẻ đẹp và bi thương của lịch sử triều Nguyễn.



tinhcam​
 
Ngày Hạ Không Ở Lại
Chương 1-Phần 1_Tiếng ve của hai thế kỉ


Mùa hè ở Huế chưa bao giờ dịu dàng với Hạ An.

Nắng như được ai vắt lên đỉnh trời, gắt gao đến mức chỉ cần hít một hơi cũng thấy nóng bỏng.

Nhưng hôm nay, cô vẫn bất chấp tất cả để ghé bảo tàng, nơi đang tổ chức triển lãm đặc biệt về triều Nguyễn.

Cô vốn là sinh viên sử học, lại có một niềm say mê kì lạ với câu chuyện của vị vua trẻ tuổi Duy Tân.

Từ khi đọc được mấy dòng tư liệu cũ, trái tim cô cứ day dứt bởi những mẩu chuyện ít người biết đến — về một vị vua mười hai tuổi lên ngôi, về những biến cố chính trị, và… về một thiếu nữ mang tên Hồ Thị Chỉ.

Trong phòng trưng bày, ánh sáng vàng nhạt hắt xuống bức thư pháp cổ được đặt trang trọng giữa tủ kính.

Nét chữ rồng bay phượng múa, nhưng không giấu nổi cảm giác cô tịch.

Tấm biển bên cạnh ghi:

"Thư pháp do vua Duy Tân viết trong những năm đầu ở ngôi.

Nội dung chưa được giải nghĩa hoàn toàn."

Hạ An không biết tại sao mình lại cúi sát hơn, bàn tay khẽ đặt lên mặt kính, ánh mắt như muốn xuyên qua lớp bụi thời gian.

Đúng lúc đó, đèn trong phòng bỗng nhấp nháy.

Từ đâu, một làn gió lạnh lẽo tràn vào, cuốn tung rèm và lật những trang sách cổ.

Mực trên bức thư pháp bỗng nhòe ra, từng nét uốn lượn hóa thành những vệt đen như máu loang, chảy ngược về quá khứ.

Cô nghe thấy âm thanh của một thế giới khác: tiếng trống chầu dồn dập, tiếng đàn nguyệt ngân nga như đang kể câu chuyện chưa trọn.

Trong làn sương mờ ảo, hình ảnh hiện ra — một nam nhân mặc hoàng bào đứng quay lưng lại.

Vai rộng, lưng thẳng, đường nét kiêu hãnh nhưng bao trùm bởi một nỗi cô đơn khó gọi tên.

Không thấy gương mặt, chỉ thấy bàn tay anh khẽ siết lại sau lưng, như đang giấu một điều gì không thể nói ra.

Rồi một tia chớp xé ngang màn sương.

Bóng người ấy mờ dần, thay bằng bầu trời mùa hạ chói chang, tiếng ve râm ran khắp nơi.

Cơ thể Hạ An mất thăng bằng, rơi vào khoảng không vô tận.

Khi mở mắt, cô không còn ở bảo tàng nữa.

Trước mắt là một căn phòng gỗ cổ kính, mùi gỗ trầm và mùi mực tàu phảng phất.

Ngoài sân, tiếng người nói giọng Quảng Trị, tiếng guốc mộc gõ lộp cộp.

Trên bàn, một tấm gương đồng phản chiếu gương mặt… không phải của cô.

Ngay lúc đó, một giọng nữ cung kính vang lên từ ngoài cửa:

“Tiểu thư, trong cung có chỉ truyền mời người vào học nghi lễ.”

Hạ An — hay đúng hơn là Hồ Thị Chỉ — khựng lại, tim đập mạnh, trong đầu chỉ còn một câu hỏi: Mình…

đã đi về đâu?
 
Ngày Hạ Không Ở Lại
Chương 1-Phần 2_Giọt nắng đầu hạ ở phủ Hồ


Căn phòng gỗ vẫn im lìm, chỉ có tiếng quạt giấy khe khẽ từ góc nhà.

Hạ An — hay đúng hơn là “nàng” lúc này — nhìn vào gương đồng lần nữa.

Gương mặt ấy trẻ hơn cô, chỉ chừng mười ba mười bốn tuổi, làn da trắng mịn không vết tì, đôi mắt đen láy nhưng lại mang chút ngây ngô của một tiểu thư khuê các.

Mái tóc dài chấm eo được búi gọn, cài trâm bạc khắc hình hoa sen.

Cảm giác xa lạ tràn ngập từng thớ da.

Cô đưa tay sờ lên má, bàn tay kia cũng theo phản xạ chạm vào lớp lụa mềm trên người.

Không phải áo thun…

đây là áo tứ thân?

Tiếng gọi lại vang lên, lần này rõ hơn, thúc giục:

“Tiểu thư, người còn chưa thay y phục sao?

Nếu chậm trễ, thái giám trong cung sẽ trách tội đó.”

Hạ An luống cuống.

“Thay y phục”?

“Thái giám”?

Tất cả chỉ nghe thấy trong sách vở hoặc phim ảnh.

Vậy mà giờ đây, chúng như đang đập thẳng vào thực tại.

Cánh cửa mở ra.

Một thiếu nữ khoảng mười lăm tuổi bước vào, mặc áo nâu giản dị, đôi mắt sáng rỡ nhưng lo lắng.

Nàng cúi đầu chào:

“Nô tì là Thúy Liên, hầu hạ bên người tiểu thư.

Hôm nay là ngày quan trọng, xin người đừng chậm trễ.”

Hạ An ngơ ngác nhìn Thúy Liên giúp mình thay một bộ áo dài màu xanh biếc, thắt dây lưng lụa vàng, cài thêm một chuỗi ngọc trai trắng muốt.

Từng động tác thành thục đến mức cô chỉ cần đứng im.

Nhưng trong lòng, sóng ngầm cuộn xiết.

Khi tất cả đã xong, Thúy Liên khẽ nói:

“Người sắp được nhập cung học nghi lễ để chuẩn bị tiến cống Hoàng thượng.

Đây là vinh dự mà bao tiểu thư mơ ước.”

Nhập cung?

Tiến cống Hoàng thượng?

Từng từ như nhát búa bổ xuống trí óc Hạ An.

Cô không rõ vì sao mình lại ở đây, càng không biết “Hoàng thượng” là ai — nhưng tim cô lại đập mạnh khi thoáng nhớ đến bóng lưng mặc hoàng bào giữa làn sương.

Bên ngoài, tiếng vó ngựa và tiếng xe kéo vọng lại.

Một cung nữ đứng đợi, tay cầm thẻ bài khắc chữ “Triệu”.

“Tiểu thư Hồ Thị Chỉ, mời lên xe.

Trong cung đã chuẩn bị tiếp kiến.”

Khoảnh khắc đặt chân lên bậc xe, Hạ An bỗng có cảm giác như mình đang bước qua một ranh giới vô hình.

Bánh xe lăn trên con đường lát đá, tiếng gió mùa hạ rít qua khe rèm.

Cô nhìn ra ngoài, mọi thứ đều xa lạ nhưng lại mang cảm giác… quen thuộc đến khó hiểu.

Và rồi, một câu hỏi lớn dần trong lòng: Phải chăng bóng lưng ấy… chính là người mình sắp gặp?
 
Back
Top Bottom