Khác Ngày Em Bước Ra Ánh Trăng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406179534-256-k557533.jpg

Ngày Em Bước Ra Ánh Trăng
Tác giả: Rubyy221230
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có những người lạc trong bóng tối không phải vì họ yếu đuối,
mà vì họ đã cố gắng một mình quá lâu.

Em tỉnh dậy trong một hang động không lối về, ký ức rơi rụng như những mảnh vỡ không tên.

Phía sau là bóng tối kéo dài vô tận, phía trước chỉ có một vệt sáng mong manh-ánh trăng treo lặng lẽ như đang chờ đợi.

Trên hành trình bước ra khỏi nơi sâu thẳm ấy, em gặp những cánh bướm trắng, những khoảng lặng, và cả những nỗi đau chưa từng được gọi thành lời.

Mỗi bước chân là một lần đối diện với chính mình-với sợ hãi, mất mát và những vết nứt chưa kịp lành.

Ngày Em Bước Ra Ánh Trăng không chỉ là câu chuyện về việc tìm lối thoát khỏi bóng tối, mà là hành trình học cách chấp nhận bản thân, học cách tin rằng ngay cả trong những đêm dài nhất, ánh sáng vẫn luôn tồn tại-chỉ là nó kiên nhẫn chờ ta đủ dũng cảm để bước tới.

Và có lẽ, ngày em chạm vào ánh trăng... cũng là ngày mà em bắt đầu sống lại.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Ngày Em Bước Ra Ánh Trăng
CHAP 1


Em tỉnh dậy trong một hang động lạnh.

Không phải cái lạnh buốt khiến người ta rùng mình, mà là thứ lạnh âm ỉ, lặng lẽ ngấm vào da thịt, giống cảm giác khi nỗi buồn đã ở lại quá lâu đến mức trở thành một phần của cơ thể.

Không đau, nhưng nặng.

Không dữ dội, nhưng không thể thoát ra.

Trần hang cao và sâu, phủ một màu xanh sẫm như đáy biển.

Ánh sáng mờ nhạt rơi xuống từ xa—rất xa—một lỗ tròn nhỏ nơi vòm hang mở ra bầu trời.

Ở đó, trăng treo lơ lửng, mỏng manh như một vết cắt dịu dàng giữa bóng đêm.

Em nằm im rất lâu.

Không phải vì không thể cử động, mà vì không biết nên làm gì tiếp theo.

Trong đầu trống rỗng.

Ký ức giống như bị ai đó nhẹ tay lau sạch, chỉ để lại những khoảng trắng loang lổ và một cảm giác mất mát mơ hồ, không tên.

Em không nhớ mình là ai.

Không nhớ đã đến đây bằng cách nào.

Chỉ biết rằng… em đã từng rất mệt.

Em ngồi dậy.

Nền đá lạnh chạm vào lòng bàn tay khiến em khẽ rụt lại.

Bàn tay ấy gầy, nhợt nhạt, như đã lâu không chạm vào ánh sáng.

Em nhìn quanh.

Bốn phía đều là bóng tối.

Không lối về.

Không dấu hiệu của sự sống.

Hang động yên tĩnh đến mức em có thể nghe rõ tiếng tim mình đập—chậm, đều, nhưng lạc lõng.

Phía sau lưng em là bóng đêm đặc quánh.

Phía trước, rất xa, là ánh trăng.

Em đứng lên.

Đôi chân trần bước trên nền đá gồ ghề, từng bước chậm rãi, cẩn trọng như sợ làm vỡ thứ gì đó mong manh bên trong chính mình.

Mỗi bước chân vang lên khe khẽ, âm thanh nhỏ đến mức tưởng chừng có thể tan biến ngay trong không khí lạnh lẽo.

Em không chạy.

Cũng không dừng lại.

Bởi em sợ—nếu chạy, em sẽ kiệt sức.

Nếu dừng lại… em sẽ không bao giờ muốn bước tiếp nữa.

Em không biết mình đã đi bao lâu.

Thời gian trong hang động không trôi như ở thế giới bên ngoài.

Chỉ có bóng tối và ánh sáng, cứ lặng lẽ song song tồn tại.

Rồi em nhìn thấy chúng.

Những cánh bướm trắng.

Ban đầu chỉ là một, mờ nhạt như ảo ảnh.

Sau đó là hai, rồi ba, rồi cả một đàn nhỏ.

Chúng bay lên từ đâu đó trong bóng tối, mỏng manh như được tạo nên từ ánh trăng và hơi thở.

Mỗi lần vỗ cánh, không khí dường như dịu lại.

Em đứng sững.

Tim em đập nhanh hơn một nhịp—một cảm giác lạ lẫm, như thể đã rất lâu rồi em mới cảm nhận được sự sống đang chuyển động bên trong mình.

“Chúng mày…”

Giọng em khàn đi.

“…từ đâu đến?”

Những cánh bướm không trả lời.

Chúng chỉ lặng lẽ bay về phía ánh trăng, như thể nơi đó là điểm đến duy nhất trên đời.

Không do dự.

Không quay đầu.

Em nhìn theo hướng chúng bay.

Ánh trăng vẫn ở đó—xa, nhưng không hề lạnh lùng.

Dịu dàng đến mức khiến người ta tin rằng, chỉ cần chạm vào, mọi vết nứt sẽ được xoa dịu.

Em tiếp tục bước.

Lần này, bước chân em nhẹ hơn.

Không phải vì nền đá bớt gồ ghề, mà vì trong lòng em vừa nhen lên một điều gì đó rất nhỏ—nhỏ đến mức nếu không cẩn thận, nó sẽ tắt mất.

Hy vọng.

Trên đường đi, em bắt đầu nhìn thấy những vệt sáng mờ vương trên vách đá.

Như dấu tích của ánh trăng từng chạm vào.

Như lời nhắn nhủ rằng, nơi này không phải lúc nào cũng tối.

Em chợt nghĩ—có lẽ ai cũng từng đi qua một hang động như thế này.

Một nơi không ánh sáng, không tiếng gọi, chỉ có bản thân và nỗi im lặng kéo dài vô tận.

Có người quay đầu.

Có người ngồi xuống chờ đợi.

Còn em… em đã chọn bước đi.

Dù không biết phía trước có gì.

Càng đến gần cửa hang, ánh sáng càng rõ.

Không còn là một đốm nhỏ, mà là cả một khoảng trời xanh nhạt mở ra.

Gió thổi vào, mang theo mùi của thế giới bên ngoài—mùi của đêm, của cỏ, của sự sống.

Những cánh bướm bay nhanh hơn, như vui mừng.

Em bước đến ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng.

Dừng lại.

Trong khoảnh khắc ấy, em bỗng sợ.

Sợ rằng khi bước ra, mọi thứ sẽ quá chói chang.

Sợ rằng em không còn thuộc về thế giới bên ngoài nữa.

Sợ rằng ánh trăng sẽ soi rõ tất cả những vết nứt mà em đã cố quên.

Nhưng rồi em nghĩ—ở lại cũng không phải là sống.

Em hít một hơi thật sâu.

Và bước ra.

Ánh trăng ôm lấy em.

Không lạnh.

Không xa cách.

Chỉ dịu dàng rơi xuống vai, lên mái tóc, lên đôi mắt đã quen nhìn bóng tối.

Trước mặt em là bầu trời rộng lớn, trăng treo cao, tròn và sáng như một lời chào.

Những cánh bướm trắng bay lên, tan vào ánh sáng.

Em đứng đó, rất lâu.

Lần đầu tiên, em cảm thấy mình đang ở đúng chỗ.

Có thể em vẫn chưa nhớ ra mình là ai.

Có thể con đường phía trước còn dài.

Nhưng ít nhất, trong đêm ấy-

đó là ngày em bước ra ánh trăng.

____________End Chap 1____________

- Lần đầu to viết tiểu thuyết a.

- Nếu có gi sai sót mong mn thông cảm🎀.
 
Back
Top Bottom