Bạn có biết cái cảm giác ngon của thiu thiu ngủ không, nó thật ngọt ngào.
Hưởng sự ngọt ngào chưa lâu thì bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt bên ngoài nhà Minh.
" Xào xào, rít rít"
Tiếng gió bên ngoài lay động khu rừng rậm rạp, tạo nên những âm thanh rùng rợn, tôi chợt nghe không khí lạnh rung người, chắc là gió tung cửa sổ rồi.
Tôi quyết định mở mắt thì thấy căn phòng tôi ngủ không phải là căn nhà của Minh nữa, đó là căn nhà hoang hồi trưa tôi ngủ gục, tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ củ kỹ đó, vội vàng chạy ra mở tung cửa thì y như lần trước, khu rừng này rậm hơn, dầy hơn như nó sắp nuốt chửng tôi, quay lưng lại tôi thất kinh hồn vía khi thấy cha tôi ngồi đó từ bao giờ, nhưng ông chỉ có nữa thân trên, 2 tay chống lên ghế để giữ thân người đứng vững, ruột chảy lòng thòng xuống ghế nhầy nhụa chất nhờn màu trắng đục hoà lẩn với máu xương, khuôn mặt trắng bệt, ánh mắt vô hồn, Tôi muốn hét lên, nhưng cổ họng tôi như bị bóp nghẹt bởi nỗi kinh hoàng không thể diễn tả.
Tôi giật mình thức dậy, mồ hôi nhể nhại, may quá tôi vẫn ở trong nhà Minh.
Minh và An đã đi đâu từ sớm, họ để cho tôi vài củ khoai trên bếp, tôi cầm 1 củ, bước ra ngoài, cảm thấy bình yên hơn giữa cảnh rừng núi bao la, xanh thẫm, bầu trời hoang đàng chiếu những tia nắng nhẹ xuống những bông hoa trước nhà Minh.
Cái cảm giác ghê rợn từ giấc mơ dần tan biến, thay vào đó là sự yên bình của thiên nhiên, nhưng trong lòng tôi vẫn còn đọng lại chút gì đó của nỗi sợ hãi.
Đúng lúc đó, An quay về từ khu vườn sau nhà.
An cầm trên tay một bó hoa rừng, nụ cười của An như ánh nắng xua tan đi những bóng ma trong tâm trí tôi.
Cô bước đến gần, đưa cho tôi một bông hoa dại, màu sắc tươi tắn và hương thơm nhẹ nhàng.
An đặt bông hoa vào tay tôi, ngón tay cô khẽ chạm vào tay tôi, ấm áp lạ thường, như kéo tôi ra khỏi bóng tối trong đầu.
An: ‘Em có sao không Linh, mặt em tái nhợt và ủ rủ quá !’”
Tôi mỉm cười, nhưng ánh mắt vẫn đầy suy tư.
Tôi không muốn kể về giấc mơ kinh hoàng đó, không muốn làm An lo lắng.
Thay vào đó, tôi quyết định hỏi về những bông hoa.
Tôi: “An thích hoa lắm hả ? ."
Ban đầu An xưng “chị”, nhưng sau khi tôi xưng tên thì An cũng lịch sự xưng hô theo tôi !
An: "Ừ An thích hoa vì chúng dể sống lắm, Linh thấy không làng An đầy hoa, đâu có ai chăm sóc đâu.
Mấy đứa con nít trong làng cũng vậy !."
Tôi cảm nhận được sự chân thành và sâu sắc trong lời nói của An, cái cách cô nhìn vào đời sống với một tình yêu đặc biệt.
Chúng tôi ngồi xuống bậc thềm nhà, cùng nhau ngắm những bông hoa, và tôi bắt đầu kể về cuộc sống ở thành phố, về những thứ xa hoa nhưng trống rỗng mà tôi đã trải qua.
Tôi: " Linh từng tới Nhật, khi mùa hoa Anh Đào nở, ngồi dưới tán cây ngắm hoa An sẽ thấy như mình đang ngồi dưới nóc nhà được đan bằng những cánh hoa vậy, nếu được tới đó chắc An thích lắm ha"
...
An lắng nghe, không phán xét, chỉ đôi khi gật đầu hay mỉm cười, nụ cười như những bông hoa đang phơi nắng.
Cô kể về cuộc sống ở Lũng Cú, về những khó khăn nhưng cũng đầy niềm vui, về những giấc mơ nhỏ bé mà cô và Minh đã ấp ủ cho làng của họ.
An: "Ở đây, Làng tụi An như 1 gia đình lớn vậy, sống dựa vào nhau, Linh nhớ chú Bảy , cô Năm hồi tối không, họ dể thương ha ? ."
…
Tôi nhìn vào mắt An, thấy được sự bình dị nhưng mạnh mẽ.
Tôi bắt đầu nhận ra, rằng tình yêu không phải chỉ là những cuộc tình một đêm mà tôi đã từng trải qua.
Giây phút này tôi nhớ lại lúc mình "cảm nắng" lần đầu tiên ở tuổi mười sáu, cảm giác mà chỉ xuất hiện đúng lần đầu tiên và duy nhất.
Tôi: "Linh tưởng đời Linh không còn được ngồi chung với người đẹp nữa rồi chứ !."
Tôi vừa nói vừa cười.
An đỏ mặt, nhìn xuống đất nhưng nụ cười của An không che giấu được niềm vui trong lòng.
Chúng tôi ngồi đó, trong sự im lặng thân mật, nghe tiếng gió thổi qua tán lá, cảm nhận sự gần gũi của nhau.
Tôi nghĩ rằng, cuộc hành trình tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống của mình có thể đã tìm thấy một phần ở đây, bên cạnh một cô gái đơn sơ nhưng đầy sức sống như An.
Khi xưa tôi cứ nghĩ mình sẽ chết nếu thiếu những tiện nghi và thú vui hiện đại, nhưng khi sống ở đây, đã một tháng rồi vẫn sống vui khoẻ mà không cần đến chúng, thật màu nhiệm.
Minh nói tôi cần chuẩn bị đủ những kiến thức cần thiết, và kỹ năng sử dụng bí thuật, dạy tôi cách cảm nhận âm khí, Minh nói trong bí thuật cảm nhận được âm khí là điều quan trọng nhất, nếu không biết kỹ năng này thì cũng như người mù.
Nhắm mắt lại và cảm nhận, kết nối với tất cả những thứ xung quanh mình, tập nghe âm thanh của những con vật nhỏ nhất, thấy ánh sáng ở chổ tâm tối nhất.
Tôi dần cảm nhận được âm khí.
Chỉ cảm nhận được âm khí thì chưa đủ, vì chúng thay đổi vị trí liên tục, chúng tôi cần những kỹ thuật phức tạp hơn để mở ra những cánh cổng có thể tiếp xúc với thế giới bên kia như sự kiện tôi trải qua trong khi tới Lũng Cú, Minh nói nó chính là cách để tiếp xúc với thế giới bí thuật, nhưng tôi không thể điều khiển nó được.
Minh tìm được một điểm cấm lớn, có Âm Khí mạnh nhất nhưng nó không ở một nơi cụ thể mà ẩn hiện liên tục, mỗi năm có thể mất tích lên tới vài chục người.
Làng của Minh dưới một thung lũng, bao quanh bởi những ngọn núi cao trọc trời, nó nằm trên những đỉnh núi đó.
Một tháng tôi qua, chúng tôi vẫn kiên trì tìm kiếm.
Minh chở tôi trên chiếc xe của anh, tôi không ngờ có ngày mình lại sử dụng chiếc xe cà tàng này nhiều như vậy, nhưng hình như nó chạy đường đèo rất mượt.
Một buổi chiều chúng tôi tình cờ gặp một căn nhà bí ẩn nằm một mình sâu trong núi, căn nhà bằng gỗ gần giống nhà Minh nhưng bên ngoài khắc đầy những ký tự cổ, Minh cũng không đọc được loại ngôn ngữ này nhưng anh nhận ra gì đó từ căn nhà và quyết định ghé vào để tìm chủ nhân của nó.
Chúng tôi gõ cửa lần thứ tư thì có một bà già gầy gò, tóc bạc phơ ra mở cửa.
Tôi nhận ra cái mùi tanh tưởi của cá pha lẫn với chuột chết trên người bà.
Nhưng tôi không thể lấy tay mình bịt mũi trước mặt bà được.
Bà lão hỏi với vẻ phiền phức:
"Hai cậu kiếm ai ?"
Minh lịch sự trả lời
" Chào bà, bà cho con hỏi, ở đây có ai biết sử dụng Bí Thuật phải không bà ?"
Bà già tỏ vẻ bực tức tính đuổi chúng tôi về, nhưng vừa quay lưng thì chợt nhận ra gì đó từ Minh nên vội vàng hỏi ?
" Cậu là Minh phải không ?"
Chúng tôi ngạc nhiên
Minh: " dạ đúng rồi, sao bà biết con ?"
Bà Lão dịu giọng:
Bà Lão: "Hai cậu vô nhà rồi nói"
Chúng tôi bước vào, bên trong là 2 chiếc bàn thờ, nhưng không giống bàn thờ cha Minh, cách mà bà Mai bày trí rất khác.
Giữa chiếc bàn thờ bà đặt 2 nhánh cây khô héo, nhưng kỳ lạ là những chiếc lá không rụng. xung quanh là rất nhiều đèn cầy, trên bàn thờ cũng có khắc những ký tự như ngoài vách nhà bà.
Không hề có chổ ngủ, chỉ có 1 góc vẻ 1 hình tròn, bên trên là 1 cái bàn tre để những vật dụng kỳ lạ chắc là để phục vụ Bí Thuật.
Sau 1 hồi trò chuyện tôi được biết bà tên Mai 55 tuổi, bà Mai mặc bộ đồ đơn sơ, củ mèm như Minh.
Nét mặt trầm tư chất chứa nhiều tâm sự, vẻ ngoài của bà nếu không hỏi bạn sẽ nghỉ bà 70.
Bà mai vui vẻ nói :
"Cha cậu chính là người dạy bí thuật cho tôi, hồi xưa tôi có gặp cậu, nhưng giờ cậu lớn quá"
Minh nói vẻ thân mật.
Minh: "Bà sống 1 mình trên này hả ?, gia đình bà đâu" ?
Bà Mai nghẹn ngào:
" Chồng và con bà bị rắn cắn chết hết rồi"
Tôi ngạc nhiên.
Tôi:"Rắn gì cắn ??
Bệnh viện không chữa được sao bà ?"
Bà Mai: " Tôi đưa họ kịp tới bệnh viện, nhưng cả cái bệnh viện tỉnh khổng lồ, không có loại huyết thanh đó."
Mắt bà bắt đầu rưng rưng.
Tôi nghe xong không khỏi ngạc nhiên.
1 bệnh viện tỉnh nhiều rừng núi, cây cối rậm rạp như chổ này lại không có huyết thanh chữa nọc rắn, thật lạ.
Tôi nhớ lại thằng nhóc sáu tuổi dắt bò qua đường và chiếc xe cà tàng của Minh.
Vì sao họ lại sống khó khăn đến vậy ?
Minh:" Tụi con rất tiếc, mọi chuyện cũng qua rồi, mong bà mau nguôi ngoai."
Bà Mai: "Cậu tìm gì trên này vậy Minh ?"
Minh: " Con nhớ Ba con lắm, con muốn tìm hiểu những thứ mà ông đã bỏ cả đời ra nghiên cứu"
Bà mai có vẻ gì đó thất vọng:
"Tôi nghỉ cậu sẽ không tìm thấy gì ngoài nỗi thất vọng đâu !"
Minh vội vàng hỏi:
"Cô có thể giúp con không ?"
Bà Mai trầm tư rồi khẽ gật đầu.
Bà Mai: "Tôi thấy cậu cũng quyết định rồi, tôi sẽ đưa cậu đi !"
Bà Mai nhìn sang Linh:
"Cậu cũng đi đúng không ?
Cậu suy nghỉ kỹ chưa ?
Nó có thể nuốt sống cậu, có nhiều thầy ngãi từng khẩn cầu tôi đưa vào đó, chết hết rồi !"
Tuy sợ nhưng, nghỉ về mẹ,... tôi muốn làm gì đó, không chết trong đó, nỗi đau này cũng sẽ giết tôi từ từ, trên đoạn đường tới đây, tôi đã tính lao xe xuống biển để kết thúc tất cả.. !
Tôi gật đầu.
Bà Mai: "Từ nhà tôi, hai cậu có thể đi tới điểm cấm, nhưng sức của tôi có giới hạn, không khéo hai cậu bị ma quỷ trong đó nuốt chửng đó."
Bà lấy một mảnh gỗ hình trái táo, nứt nẻ, những khe nứt ánh lên ánh xanh lá như ngọc cẩm thạch, nhìn kỹ thì rất giống một quả tim còn tươi, một trong những vật để trên bàn tre, để vào vòng tròn, rút 1 con dao cắt mạnh ngón tay trỏ rồi nhỏ máu lên quả tim, nó liền phản ứng với máu của bà, rút cạn lập tức qua khe nứt và co giật liên tục.
Bà Mai bắt đầu đọc những lời niệm cổ, tiếng niệm của bà như những làn sóng âm thanh xuyên qua không gian, làm cho không khí trong phòng trở nên nặng nề và lạnh lẽo hơn.
Mặt tôi bắt đầu tái lại vì sợ, Minh thì rất bình tỉnh.
Những dây leo từ trong khe nứt bắt đầu bò ra ngoài và phủ kín bên trong nhà, từ vị trí cánh cửa nhà, nó mở ra một lối đi đỏ rực u ám, dây leo bắt đầu bò ra phía bên ngoài, phình to ra đan lại tạo thành 1 nhánh cây khổng lồ, tạo thành 1 lối đi dẫn lên cao.
Bà Mai dừng niệm, những dây leo cũng dừng chuyển động.
Bà Mai ra hiệu chúng tôi bước ra ngoài.
Chúng tôi ngập ngừng bước ra.
toàn bộ không gian này được bao phủ bởi 1 tấm màn máu không lồ, đôi chổ thủng lỗ làm ánh sáng đỏ tràn vào soi sáng cho mọi thứ bên trong thêm phần kinh dị.
Lối đi này thật lạ, nó xuyên qua những tầng mây, không nó giống bông gòn ngâm máu hơn là mây đỏ, từ xa tôi thấy một cái cây rất lớn, không có lá, nó chuyển động rất nhẹ, da nó nhầy nhụa, giống động vật hơn thực vật.
Nếu không mất mẹ, tôi không biết lấy động lực gì để đối diện với những thứ này, đây có phải địa ngục không ??
Tôi nhìn xuống, dưới cây cầu dây leo là 1 biển chất dịch trắng trong giấc mơ ba tôi, tôi có thể thấy đường chân trời, chìm dưới đó là ngỗn ngang những xác người, mùi tanh tưởi bóc lên làm tôi và Minh phải bịt mủi, đây chính xác là mùi trên người bà Mai lúc nãy.
Thân cây này cũng có nhiều gân máu.
Một lúc sau, chúng đã tới trước bọng cây.
Minh và tôi nhìn nhau, như đọc được ý nghỉ của nhau, rồi Minh vỗ vai tôi.
Minh: "Đi em !"
Tôi lấy lại dũng khí và tiếp tục bước.
Bên trong bọng cây là những cây hoa khổng lồ, thân chúng toàn gân máu, Máu chảy bên trong và đôi lúc co giật, hình như đây là đặc điểm của thực vật trong cõi Bí Thuật.
Nhưng toàn là búp, sao chúng không nở ?, Tiếng rên rĩ, thút thít phát ra từ đâu đó, chợt tôi nghe tiếng hát ru, nó giống tiếng ru con đặc trưng của VN, nhưng ngôn ngữ thì không.
Tôi không thể diễn tả cho bạn mùi tanh tưởi lúc này, nó còn kinh khủng hơn gấp trăm lần mùi của cái hồ, nếu như không gian này là cõi người, thì mọi người sẽ viêm xoang hết.
Bọng cây dẫn chúng tôi đi sâu xuống đất, càng đi sâu thì càng tanh, những cây hoa mọc ngày càng dầy, hai đứa tôi phải luồng lách, chui, chen mới vào được bên trong, người chúng tôi lúc này đã dính đầy chất dịch ghê tởm của chổ này, tôi muốn ói, nhưng kìm nén lại để đi tiếp.
Đến cuối đường hầm, là một không gian hẹp, chính giữa là cây hoa lớn nhất, đường kính của nó chắc tôi ôm không hết, có tới ba búp hoa.
Nó sẫm màu hơn những cây khác, gân máu dầy hơn, và đôi chổ chảy ra dịch trắng đặc trưng.
Chúng tôi tìm cố gắng tìm kiếm manh mối gì đó thì từ trong bông hoa tiếng của 1 người đàn ông vang lên.
Người Lạ:"Ai tới thăm ?"
Minh không kiềm lòng được, nước mắt anh trào ra, hình như giọng nói trong bông hoa đó rất quen thuộc với anh.
Trong khi tôi vẫn còn sợ toát mồ hôi thì Minh đã nhào tới cố gắng xé toạt thân bông để tìm người bên trong, nhưng càng bới thì chất nhầy chảy càng nhìu và chả có gì bên trong.
Minh: "Baaaaa, ba hả ba ?? baa ơii!!!
"
Ba Minh: "Minh !! sao con tới được đây ??? ba dặn con không được dính vào Bí Thuật mà Minh , ???
"
Minh:" Con muốn gặp lại ba, ba ơi, con nhớ ba lắm, con làm hết, đổi gì con cũng đổi, ba ơi "
Minh nói vừa nói vừa khóc nhè như 1 đứa trẻ !
Cánh hoa bắt đầu mở ra, Dịch trắng bắn tung toé lên mặt tôi, nóng rát như axit, mang theo mùi tử thi lâu ngày.
Minh được nhìn thấy Ba sau nhiều năm xa cách, nhưng tôi lại thấy quặn lồng ngực như trong bệnh viện vì khuôn mặt của cha Minh, nữa người, nữa hoa.
Sao lại có 1 cuộc hội ngộ đau lòng đến vậy ?? làm sao để đem được cha Minh từ đây về nhà ??
Cha Minh:" Ba sai lầm rồi con ơi, làng mình không thể nào thoát nghèo bằng cách này được đâu con, An khoẻ không con ... hả h.??"
Ba Minh nói bằng giọng nghẹn ngào.
Minh: " nó khoẻ ba ơi, từ ngày ba mất nó về làng rồi, nó cũng nhớ ba lắm !!!"
Ba:"Con chăm sóc nó dùm ba, đi về và quên ba đi con, ..hả...nếu tiếp dính vào ..gì ...Bí Thuật, con sẽ bị giam cầm như ba, về đi con, dạ, gì??"
Khuôn mặt ông bắt đầu biến dạng, 1 cái đầu khác bắt đầu trồi từ dưới cổ ông, đội cái đầu của ông lên và hoà làm một, khuôn mặt này nếu nhìn lâu sẽ không mất ngủ nhiều tháng.
Hai cánh hoa còn lại cũng nở ra, khuôn mặt chúng đáng sợ không kém, rễ cây đâm từ não ra ngoài qua hốc mắt, nó nói thứ gì đó mà tôi và minh không thể hiểu nổi.
Minh:"Baaaaaa, Baaa!!!"
Minh gào thét và khóc, tôi vừa sợ, vừa buồn, vừa bồi rối, không biết làm gì thì một vài bông hoa khác nở ra, những cái đầu méo mó, mắt lồi ra chảy máu đen, miệng há to tru tréo, một vài cái cố vươn về phía chúng tôi như muốn kéo lại dù bị dính vào thân cây chính.
Lao nhao như một cái chợ, chửi rủa, khóc than thảm thiết, mùi tanh thì tăng mỗi lúc một nặng khiến tôi ói mửa tới xanh mặt.
Lấy hết can đảm, tôi lôi minh chạy ra khỏi bọng cây, một nhánh cây túm lấy giữ chặt tôi và Minh toàn bộ cây cầu rút về phía trong nhà bà Mai.
11/4/2025 Pencil
Mình chân thành cảm ơn những bạn đã kiên nhẫn đọc 2 chương trước, chúc các bạn 1 ngày đọc truyện vui vẻ !!