Cập nhật mới

Khác Ngải

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
392600722-256-k255987.jpg

Ngải
Tác giả: pencill229
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có những ý tưởng từ những chuyến đi đêm rùng rợn, mình viết ra để phục vụ chính bản thân.

Thật vui nếu các bạn thích !



ngải​
 
Ngải
BI KỊCH CỦA TÔI


Tôi rất thích biển, sóng vỗ rì rào, gió thổi mát rượi, như đang xoa dịu mọi thứ trong đầu tôi.

Nằm trên ghế bố, ngắm mây trời, hai chân lắc lư theo nhịp sóng, tôi nghĩ chẳng có gì thú vị hơn – cho đến khi tôi nhìn ra xa.

Một bóng người đứng lặng trên mặt nước, xa tít tận chân trời, không động đậy, như một vệt mực đen giữa ánh bạc của biển, khi tôi cố căng mắt nhìn, gió bỗng ngừng thổi và trong khoảnh khắc, tôi nghe tiếng thì thầm rất khẽ, như gọi tên tôi từ dưới nước.

Nghĩ mình hoa mắt, tôi dụi mắt vài lần, khi nhìn lại, nó đã biến mất.

Chỉ còn tiếng sóng, đều đều, như chưa từng có gì xảy ra.

Tôi tên Linh, 25 tuổi, sinh viên năm cuối ngành Kinh Doanh.

Nhà tôi giàu tới mức tiền vàng chất đầy hầm – mẹ tôi thường đùa thế, dù tôi chưa bao giờ thấy cái hầm đó ở đâu.

Bà là chủ của cả đống doanh nghiệp lớn, từ bất động sản đến xuất khẩu, nên tôi được nuôi lớn giữa những bữa tiệc xa hoa và những chuyến bay hạng nhất.

Nhưng mẹ nghiêm lắm, không cho tôi ăn chơi vô độ, bắt tôi học hành đàng hoàng.

“Tiền không tự mọc ra, Linh,”

bà hay nói, giọng cứng nhưng mắt thì ấm.

Tôi cố bò đến năm cuối cũng vì không muốn bà thất vọng – nếu không, chắc bà bắt tôi học đến già mất.

Dù mẹ kéo lại được bốn phần thì tôi vẫn giữ sáu phần, tuổi trẻ mà.

Tôi du lịch khắp thế giới, hưởng hết mọi thú vui, ngủ với rất nhiều cô gái xinh đẹp, nhưng hầu hết đều nhạt nhẽo.

Mẹ tôi là một người phụ nữ tuyệt vời, tôi thương bà hơn cả bản thân mình.

Hồi trẻ, bà từng là Hoa Hậu – tôi vẫn giữ clip đăng quang cũ trên Youtube, xem đi xem lại mỗi khi nhớ bà.

Trong video, bà bước ra giữa tràng vỗ tay rộn ràng, nước da ngăm nổi bật trong chiếc áo dài trắng, vương miện lấp lánh biến bà thành thiên thần.

Có lần bà kể, khi đăng quang, bà đã từ chối một lời mời bí ẩn từ một người đàn ông lạ mặt –

“Mẹ không thích những người như vậy,”

bà cười, nhưng mắt lại thoáng buồn.

Tôi không hiểu lắm, chỉ nghĩ bà thật kiên cường khi một mình nuôi tôi sau khi ba mất.

Tôi nhớ ngày ba còn sống, lúc đó tôi mới ba tuổi.

Mỗi đêm, ông hay ngồi cạnh giường, kể chuyện cổ tích bằng giọng trầm ấm, tôi mê mẩn đến mức ngủ quên lúc nào không hay – cảm giác đó ngọt ngào đến lạ.

Ông mất vì một tai nạn không lâu sau, mẹ chỉ kể là xe tải đâm vào ông giữa đêm khuya, nhưng bà không bao giờ nói thêm.

Có lần tôi thấy bà ôm tấm hình đám cưới của bà khóc nứt nở, có lẽ do bà nhớ ông.

Tôi không hỏi, chỉ nghĩ ông đã ra đi mãi mãi.

Một biến cố đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi.

Đêm 30 Tết, tôi và mẹ ngồi trước sân đón giao thừa như mọi năm, trà nóng bốc khói, mứt ngọt trên bàn, không khí yên tỉnh ấm áp.

Rồi một tiếng rầm vang lên, như trời sập xuống.

Tôi chỉ kịp nghe tiếng mẹ hét tên tôi trước khi mọi thứ tối sầm lại – một chiếc xe tải lao tới, đèn pha chói lòa, và tiếng kim loại nghiến lên đá như tiếng gầm của một con thú.

Khi tỉnh lại, tôi đã ở bệnh viện.

Đầu óc mơ hồ, tôi không nhớ được gì nhiều.

Những ngày đám ma sau đó tôi không biết gì vì bất tỉnh, tỉnh dậy trên giường bệnh, tôi cứ ngỡ mọi chuyện chỉ là giấc mơ.

Nhưng không, nhắm mắt mở ra hàng chục lần, vẫn là trần nhà trắng toát của bệnh viện.

Mở điện thoại xem lịch, đã một tháng trôi qua kể từ đêm đó.

Đầu tôi bị va đập, phải phẫu thuật, nên dưỡng bệnh hơi lâu.

Những ngày trong viện là những ngày đau khổ nhất đời tôi – nỗi đau thể xác chẳng là gì so với khoảng trống trong tim.

Tôi thích không khí của Mỹ, những thành phố chọc trời hoành tráng, cảm giác ngồi uống cà phê giữa Quảng Trường Thời Đại hay ngắm cảnh từ khinh khí cầu, nhưng giờ tôi mới nhận ra, chúng không bằng những khoảnh khắc bình dị bên mẹ.

Có đêm, tôi mơ thấy mẹ thời trẻ đứng trong bóng tối, áo dài trắng rách nát, tóc rối bù, mắt vô hồn, mặt trắng bệch, nước mắt chảy thành dòng đỏ thẫm.

“ Linh,...” bà thì thào, nhưng giọng không phải của bà mà trầm đục, như từ dưới đất vọng lên.

Xung quanh, rễ cây đen sì trồi lên, quấn lấy chân bà, kéo bà xuống sâu thẳm.

Tôi giật mình tỉnh dậy, mồ hôi nhễ nhại, tim đập thình thịch, không biết đó là mơ hay thật.

Sau bốn tháng nằm viện, hôm nay tôi được xuất viện – ngày tôi sợ nhất.

Trở về căn nhà cũ, đối diện những căn phòng từng rộn rã tiếng cười, tôi chỉ thấy lồng ngực mình thắt lại.

Ký ức về mẹ – nụ cười dịu dàng, giọng nói ấm áp – như dao cứa vào tim.

Nhất là căn phòng của bà, đơn sơ với những kỷ vật phủ bụi: chiếc áo dài trắng bà hay mặc.

Tôi nghĩ cả đời này, tôi cũng không dám đẩy cánh cửa đó ra lần nữa.

Nhưng trong đầu tôi, một giọng nói nhỏ xíu thì thầm: “Mình phải làm gì đó, vì mẹ.”

4/10/2025

Pencil
 
Ngải
Lũng Cú


Từ bệnh viện, tôi gọi cho anh tài xế nhà tôi tới đón, tôi nói anh về để tôi tự đi, anh lo lắng nhưng vẫn đồng ý.

Xe lang thang, chả biết mình phải đi đâu, từ Sài Gòn đi băng băng trên Quốc Lộ 1, càng đi xa thành thị, tôi càng ngạc nhiên sao thưa thớt quá, hoang sơ quá.

Việt Nam trong hiểu biết của tôi trước đây chỉ là thành phố Sài Gòn, Nha Trang, những bãi biển xanh trong, hay những khu Resort 5 sao sạch đẹp, những khu dân cư tiện nghi, hiện đại trong đô thành trước mắt tôi hiện giờ là một Việt Nam thật khác.

Tôi tới Hà Nội, vẫn đi tiếp, cơn buồn trong đầu miên man làm tôi không muốn dừng lại.

Lên tận Lũng Cú, nếu không có biên giới, tôi sẽ chạy đi thẳng qua Trung Quốc, đi đến khi nào mẹ tôi sống lại thì thôi !

Có một anh nước da cháy nắng, áo quần cũ mèm, đang đi đâu đó trên chiếc xe Honda 81 bung càng gẫy gọng, những đứa trẻ khoảng 6-7 tuổi ở trần dắt bò qua đường, sao tụi nó không đi học?

Đi được khoảng 20 cây số rồi nhưng vẫn không thấy một cái trường học hay bệnh viện nào.

Sao sự khác biệt giữa thành thị và thôn quê ở VN lại chênh lệch đến vậy??

Đang chìm trong dòng suy tư thì xe tôi chạy vào con đường rừng, những tán cây cao che phủ ra đường thật rậm rạp, có một ngôi nhà bỏ hoang không biết từ bao giờ, bị rong rêu bám đầy, dây leo phủ kín, tôi cố gắng ngó vào trong qua cửa sổ mở một hé thì chỉ thấy tối đen, một không gian đen sâu thẳm như tròng đen mắt của ai đó đang nhìn tôi.

Tôi rùng mình không nghĩ về nó nữa.

Trời tối sụp tối tôi vẫn chưa ra khỏi rừng, kiểm tra lại chỉ dẫn trên bản đồ thì chỉ còn vài km là có thể tới cây xăng nhưng sao tôi chạy hoài vẫn không thấy, khung cảnh lặp lại lần 2 rồi lần 3, đến khi chỉ còn đúng một lối đi nhất dẫn đến trước căn nhà lúc nãy.

Tôi bước ra khỏi xe, trời lúc này vẫn còn đủ sáng để thấy được cảnh vật, tôi nhìn kỹ vách của căn nhà, những dây leo này rất kỳ lạ, bên trong nó hình như có gân máu, dù rất sợ tôi không còn cách nào khác là phải đi vào nhà, tôi lấy hết can đảm để mở cánh cửa, bên trong, không như tôi nghĩ, chả có ai ngoài một chiếc ghế gỗ bám đầy bụi, sàn nhà nứt nẻ, có nhiều cỏ mọc lên từ đó, nhìn qua cửa sổ thì trời đã tối hẳn, tôi bước ra cửa thì lối đi duy nhất tới căn nhà cũng biến mất và căn nhà giờ đây bị bao phủ bởi rừng rậm bao la, tôi không dám bước ra khu rừng, đành quay vào nhà, khi quay lưng lại thì trên chiếc ghế, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra, tôi hét lên thất thanh rồi giật mình tỉnh dậy.

Trong cơn hốt hoảng tột độ, tôi mở mắt ra, trước mắt tôi là cậu thanh niên người đồng bào lúc nãy, anh ta vừa lay vừa gọi:

"Anh ơi, anh ơi!!!"

Tôi nhìn anh ấy, nhìn xung quanh thì ra tôi đang ngồi tựa lưng vào căn nhà lúc nãy.

"Tại sao tôi lại nằm đây?"

Người lạ: "Chỗ này không ở lại được lâu đâu, anh theo tôi đi xa khỏi đây đã."

Tôi bước trở ra đường Xe tôi đã hết xăng.

Và sự lựa chọn duy nhất của tôi hiện giờ là theo anh trai lạ mặt để ra khỏi khu rừng này.

Tôi lên xe ngồi đi được một đoạn với anh thì tới cây xăng mà tôi nhìn thấy trên định vị, gần đó có một quán nước lề đường, tôi và anh quyết định tấp vào để tôi hỏi anh về những thắc mắc của tôi.

Tôi được biết anh tên Minh, 32 tuổi, anh làm rẫy.

Minh: "Tôi thấy anh nằm ngủ ở khu rừng đó, đó là nơi nặng âm khí, nếu anh không tỉnh dậy và ngủ qua đêm, rất có thể sáng mai anh sẽ có chuyện không hay."

Tôi ngạc nhiên vì những gì anh vừa nói, có phần không tin, nhưng nhớ lại giấc mơ của mình, và sự kỳ lạ khi mình ngủ gục ở căn nhà đó.

"Anh nói cho tôi biết rõ hơn nha!"

Minh: "Cha tôi mất rồi, ông là giáo viên ở bảng làng tôi, vì thương cảm cho hoàn cảnh nghèo khó của làng nên ông dành cả đời để nghiên cứu về Bí Thuật dân gian, ông tin rằng nó sẽ giúp ông giúp làng tôi thoát khỏi nghèo đói.

Lúc đầu tôi cũng không tin những gì ông làm, nhưng càng gần ngày ông mất, có nhiều hiện tượng kỳ lạ càng xuất hiện quanh làng tôi, vì vậy tôi quyết định tiếp tục con đường của ông."

Tôi kể cho Minh nghe về giấc mơ kinh hoàng của mình vừa rồi, nhưng không đi sâu vào chi tiết.

Minh lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh như đang cố gắng tìm kiếm một điều gì đó trong tôi.

Minh: "Những nơi âm khí cực nặng như khu rừng vừa rồi có thể khiến tâm trí người đi qua rối loạn nên hành động bất thường, có người từng gặp chuyện không may trong khu rừng đó, những hiện tượng kỳ lạ thường bắt đầu vào tháng này, anh là người may mắn, sao anh lại đi lên khu vực hẻo lánh này ?."

Tôi: "Gia đình tôi gặp 1 tai nạn."

Tôi nói giọng buồn bã

Minh: "Anh kể thêm cho tôi nghe được không?"

Tôi ngập ngừng, những ký ức đau buồn tràn về, làm tôi run lên.

Tôi bắt đầu kể, giọng run rẩy:

Tôi: "Đêm 30 Tết, cả nhà tôi đang chuẩn bị đón giao thừa bên nhau.

Gia đình tôi đang ngồi uống trà, ăn mứt trước sân thì một chiếc xe tải lạc tay lái tông thẳng vào.

Khi tôi tỉnh dậy, mở mắt ra, mẹ tôi nằm dưới bánh xe tải, nửa người dưới không còn nhận ra, chỉ còn lại cái đầu ló ra ngoài, máu từ miệng trào ra.

Những ngày đám ma sau đó tôi không biết gì vì nằm vùi trong bệnh viện, tỉnh dậy tôi cứ ngỡ đó là một giấc mơ, nhưng không..."

Minh lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt anh tràn đầy sự đồng cảm.

Minh: "Anh kiêng cường quá, thôi, cũng qua hết rồi, anh có muốn về làng với tôi không."

Hiện giờ tôi cũng không biết làm gì, và Minh là người duy nhất mà tôi có thể tin tưởng lúc này, nên tôi quyết định theo Minh về làng.

Dù mới gặp nhau, nhưng Minh không hề nghi ngờ tôi mà cho tôi về thẳng nhà mình, trên đường đi về Minh chở tôi qua con đèo, khung cảnh phía dưới thật đẹp và bao la, màu xanh của rừng núi như làm tâm trí tôi dịu lại phần nào, qua hết đèo là xuống tới làng Minh, tôi ngạc nhiên khi thấy những mái nhà bóc khói, đa số được xây bằng đất và gỗ, mọi người trong làng sống hòa mình vào rừng núi, tôi cảm nhận thấy họ rất vui vẻ, dù có khó khăn về vật chất, cuộc sống bất tiện nhiều thứ.

Nhà Minh bằng gỗ, nhỏ xíu như 1 căn phòng, vách nhà nứt vỡ khiến gió lùa vào trong.

Khi vừa tới nhà, có một cô gái thật đẹp bước ra đón Minh.

Cô gái: "Anh đi đâu lâu quá, em nấu cơm cúng ba xong nguội hết rồi."

Minh: "Anh gặp anh này ngủ ở cánh rừng cấm."

Cô gái nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên, nhưng gác lại chuyện đó.

An: "Hai anh vào nhà ăn cơm đi, nguội hết rồi !"

Giọng An nói tiếng Kinh nhưng vẫn đậm nét vùng đồng bào.

Bữa cơm đạm bạc nhưng tôi thấy ngon, chắc vì vừa trải qua quá nhiều biến cố nên tôi đói bụng.

An bằng tuổi Minh, là em gái sinh đôi của Minh, cô chọn xuống Sài Gòn làm công nhân để gửi tiền về cho ba chữa bệnh trong những ngày tháng bệnh ông trở nặng, An gửi tiền về đều đặn mỗi tháng, khi có thời gian rảnh là An bắt xe về quê thăm gia đình và thăm làng.

Trong mắt tôi, An mang dáng hình của một người thân thuộc.

Nhà Minh chỉ có một cái bếp và một góc để ngủ, cái góc này dọn mùng mền là chỗ ăn, chỗ tiếp khách, bàn thờ cha Minh được để trên cao giữa nhà, sạch sẽ và trang nghiêm, đơn giản nhưng có những cuộn giấy đỏ ghi những ký tự lạ.

Tuy căn nhà đơn giản nhưng rất gọn gàng, chắc do An dọn dẹp, tôi ngạc nhiên khi nhà Minh rất đông khách, đặc biệt vì hôm nay là ngày giỗ cha Minh, nên mọi người cứ tới thăm hỏi, người mang tới củ vài củ khoai, vài khúc củi, ngồi tâm sự với nhau, đúng là cảm giác mà tôi chưa từng có trước đây thật nhẹ nhàng và làm cho tâm trí dễ chịu.

Trời đêm ở núi thật lạnh, khi mọi người ra về, ba người chúng tôi ngồi lại quanh đống lửa, Minh mới tiết lộ một điều mà hồi nãy ở quán cà phê anh không nói cho tôi biết.

Minh hạ giọng nghiêm túc.

"Vào tháng này, đều đặn mỗi năm, đều có người rối loạn tâm trí rồi chết bí ẩn trong khu rừng đó, cậu chính là người duy nhất còn sống sót trải qua điều bí ẩn vừa rồi.

Đáng lẽ cậu đã chết rồi."

"Suốt từ ngày ba tôi mất tới giờ tôi đã tìm hiểu không ngừng về những Bí Thuật cổ xưa, nước Việt Nam mình có rất nhiều điểm cấm bị như khu rừng vừa rồi, có nơi thì nhiều năm mới có một mạng bị chết bí ẩn, có nơi thì chỉ vài tháng là sẽ chết một mạng, trong những văn bản mà ba tôi để lại, hiện tượng này đã xảy ra suốt chiều dài lịch sử của Việt Nam, nhưng trường hợp của cậu thì từ xưa tới giờ chưa bao giờ ghi nhận, cậu có quyết định cùng tôi và An làm rõ chuyện này không?"

Tôi chợt nghĩ về giấc mơ lúc tôi ở căn nhà hoang giữa rừng và rùng mình, có khi nào do tôi sốc quá mà sinh ra hoang tưởng, còn hoang mang chưa kịp hoàn hồn, thì tôi phát hiện trên vạt áo sơ mi dưới của tôi, có dính một chất nhờn màu trắng trong như bột sắn, bên trong là li ti những mảng nhựa trắng rất giống xương người, hoà lẩn những lợn cợn màu đỏ như chất dịch của 1 con gì đó rất ghê rợn.

Mặt tôi tái lại, môi bắt đầu lắp bắp.

Minh biết tôi đã nhận ra gì đó và trấn an tôi:

Minh: "Nếu cậu không muốn đi, mai tôi sẽ tiễn cậu ra quốc lộ để về nhà.!"

Tôi sợ sệt suy nghỉ 1 hồi, rồi đành phải gật đầu chứ không còn lựa chọn nào khác.

Trò chuyện xong, cả 3 đi ngủ, tôi nằm mở mắt, lại suy nghỉ miên man rồi chìm vào giấc ngủ trên sàn nhà Minh, 1 giấc ngủ mệt mỏi.
 
Ngải
Người Cô Đơn


Bạn có biết cái cảm giác ngon của thiu thiu ngủ không, nó thật ngọt ngào.

Hưởng sự ngọt ngào chưa lâu thì bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt bên ngoài nhà Minh.

" Xào xào, rít rít"

Tiếng gió bên ngoài lay động khu rừng rậm rạp, tạo nên những âm thanh rùng rợn, tôi chợt nghe không khí lạnh rung người, chắc là gió tung cửa sổ rồi.

Tôi quyết định mở mắt thì thấy căn phòng tôi ngủ không phải là căn nhà của Minh nữa, đó là căn nhà hoang hồi trưa tôi ngủ gục, tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ củ kỹ đó, vội vàng chạy ra mở tung cửa thì y như lần trước, khu rừng này rậm hơn, dầy hơn như nó sắp nuốt chửng tôi, quay lưng lại tôi thất kinh hồn vía khi thấy cha tôi ngồi đó từ bao giờ, nhưng ông chỉ có nữa thân trên, 2 tay chống lên ghế để giữ thân người đứng vững, ruột chảy lòng thòng xuống ghế nhầy nhụa chất nhờn màu trắng đục hoà lẩn với máu xương, khuôn mặt trắng bệt, ánh mắt vô hồn, Tôi muốn hét lên, nhưng cổ họng tôi như bị bóp nghẹt bởi nỗi kinh hoàng không thể diễn tả.

Tôi giật mình thức dậy, mồ hôi nhể nhại, may quá tôi vẫn ở trong nhà Minh.

Minh và An đã đi đâu từ sớm, họ để cho tôi vài củ khoai trên bếp, tôi cầm 1 củ, bước ra ngoài, cảm thấy bình yên hơn giữa cảnh rừng núi bao la, xanh thẫm, bầu trời hoang đàng chiếu những tia nắng nhẹ xuống những bông hoa trước nhà Minh.

Cái cảm giác ghê rợn từ giấc mơ dần tan biến, thay vào đó là sự yên bình của thiên nhiên, nhưng trong lòng tôi vẫn còn đọng lại chút gì đó của nỗi sợ hãi.

Đúng lúc đó, An quay về từ khu vườn sau nhà.

An cầm trên tay một bó hoa rừng, nụ cười của An như ánh nắng xua tan đi những bóng ma trong tâm trí tôi.

Cô bước đến gần, đưa cho tôi một bông hoa dại, màu sắc tươi tắn và hương thơm nhẹ nhàng.

An đặt bông hoa vào tay tôi, ngón tay cô khẽ chạm vào tay tôi, ấm áp lạ thường, như kéo tôi ra khỏi bóng tối trong đầu.

An: ‘Em có sao không Linh, mặt em tái nhợt và ủ rủ quá !’”

Tôi mỉm cười, nhưng ánh mắt vẫn đầy suy tư.

Tôi không muốn kể về giấc mơ kinh hoàng đó, không muốn làm An lo lắng.

Thay vào đó, tôi quyết định hỏi về những bông hoa.

Tôi: “An thích hoa lắm hả ? ."

Ban đầu An xưng “chị”, nhưng sau khi tôi xưng tên thì An cũng lịch sự xưng hô theo tôi !

An: "Ừ An thích hoa vì chúng dể sống lắm, Linh thấy không làng An đầy hoa, đâu có ai chăm sóc đâu.

Mấy đứa con nít trong làng cũng vậy !."

Tôi cảm nhận được sự chân thành và sâu sắc trong lời nói của An, cái cách cô nhìn vào đời sống với một tình yêu đặc biệt.

Chúng tôi ngồi xuống bậc thềm nhà, cùng nhau ngắm những bông hoa, và tôi bắt đầu kể về cuộc sống ở thành phố, về những thứ xa hoa nhưng trống rỗng mà tôi đã trải qua.

Tôi: " Linh từng tới Nhật, khi mùa hoa Anh Đào nở, ngồi dưới tán cây ngắm hoa An sẽ thấy như mình đang ngồi dưới nóc nhà được đan bằng những cánh hoa vậy, nếu được tới đó chắc An thích lắm ha"

...

An lắng nghe, không phán xét, chỉ đôi khi gật đầu hay mỉm cười, nụ cười như những bông hoa đang phơi nắng.

Cô kể về cuộc sống ở Lũng Cú, về những khó khăn nhưng cũng đầy niềm vui, về những giấc mơ nhỏ bé mà cô và Minh đã ấp ủ cho làng của họ.

An: "Ở đây, Làng tụi An như 1 gia đình lớn vậy, sống dựa vào nhau, Linh nhớ chú Bảy , cô Năm hồi tối không, họ dể thương ha ? ."



Tôi nhìn vào mắt An, thấy được sự bình dị nhưng mạnh mẽ.

Tôi bắt đầu nhận ra, rằng tình yêu không phải chỉ là những cuộc tình một đêm mà tôi đã từng trải qua.

Giây phút này tôi nhớ lại lúc mình "cảm nắng" lần đầu tiên ở tuổi mười sáu, cảm giác mà chỉ xuất hiện đúng lần đầu tiên và duy nhất.

Tôi: "Linh tưởng đời Linh không còn được ngồi chung với người đẹp nữa rồi chứ !."

Tôi vừa nói vừa cười.

An đỏ mặt, nhìn xuống đất nhưng nụ cười của An không che giấu được niềm vui trong lòng.

Chúng tôi ngồi đó, trong sự im lặng thân mật, nghe tiếng gió thổi qua tán lá, cảm nhận sự gần gũi của nhau.

Tôi nghĩ rằng, cuộc hành trình tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống của mình có thể đã tìm thấy một phần ở đây, bên cạnh một cô gái đơn sơ nhưng đầy sức sống như An.

Khi xưa tôi cứ nghĩ mình sẽ chết nếu thiếu những tiện nghi và thú vui hiện đại, nhưng khi sống ở đây, đã một tháng rồi vẫn sống vui khoẻ mà không cần đến chúng, thật màu nhiệm.

Minh nói tôi cần chuẩn bị đủ những kiến thức cần thiết, và kỹ năng sử dụng bí thuật, dạy tôi cách cảm nhận âm khí, Minh nói trong bí thuật cảm nhận được âm khí là điều quan trọng nhất, nếu không biết kỹ năng này thì cũng như người mù.

Nhắm mắt lại và cảm nhận, kết nối với tất cả những thứ xung quanh mình, tập nghe âm thanh của những con vật nhỏ nhất, thấy ánh sáng ở chổ tâm tối nhất.

Tôi dần cảm nhận được âm khí.

Chỉ cảm nhận được âm khí thì chưa đủ, vì chúng thay đổi vị trí liên tục, chúng tôi cần những kỹ thuật phức tạp hơn để mở ra những cánh cổng có thể tiếp xúc với thế giới bên kia như sự kiện tôi trải qua trong khi tới Lũng Cú, Minh nói nó chính là cách để tiếp xúc với thế giới bí thuật, nhưng tôi không thể điều khiển nó được.

Minh tìm được một điểm cấm lớn, có Âm Khí mạnh nhất nhưng nó không ở một nơi cụ thể mà ẩn hiện liên tục, mỗi năm có thể mất tích lên tới vài chục người.

Làng của Minh dưới một thung lũng, bao quanh bởi những ngọn núi cao trọc trời, nó nằm trên những đỉnh núi đó.

Một tháng tôi qua, chúng tôi vẫn kiên trì tìm kiếm.

Minh chở tôi trên chiếc xe của anh, tôi không ngờ có ngày mình lại sử dụng chiếc xe cà tàng này nhiều như vậy, nhưng hình như nó chạy đường đèo rất mượt.

Một buổi chiều chúng tôi tình cờ gặp một căn nhà bí ẩn nằm một mình sâu trong núi, căn nhà bằng gỗ gần giống nhà Minh nhưng bên ngoài khắc đầy những ký tự cổ, Minh cũng không đọc được loại ngôn ngữ này nhưng anh nhận ra gì đó từ căn nhà và quyết định ghé vào để tìm chủ nhân của nó.

Chúng tôi gõ cửa lần thứ tư thì có một bà già gầy gò, tóc bạc phơ ra mở cửa.

Tôi nhận ra cái mùi tanh tưởi của cá pha lẫn với chuột chết trên người bà.

Nhưng tôi không thể lấy tay mình bịt mũi trước mặt bà được.

Bà lão hỏi với vẻ phiền phức:

"Hai cậu kiếm ai ?"

Minh lịch sự trả lời

" Chào bà, bà cho con hỏi, ở đây có ai biết sử dụng Bí Thuật phải không bà ?"

Bà già tỏ vẻ bực tức tính đuổi chúng tôi về, nhưng vừa quay lưng thì chợt nhận ra gì đó từ Minh nên vội vàng hỏi ?

" Cậu là Minh phải không ?"

Chúng tôi ngạc nhiên

Minh: " dạ đúng rồi, sao bà biết con ?"

Bà Lão dịu giọng:

Bà Lão: "Hai cậu vô nhà rồi nói"

Chúng tôi bước vào, bên trong là 2 chiếc bàn thờ, nhưng không giống bàn thờ cha Minh, cách mà bà Mai bày trí rất khác.

Giữa chiếc bàn thờ bà đặt 2 nhánh cây khô héo, nhưng kỳ lạ là những chiếc lá không rụng. xung quanh là rất nhiều đèn cầy, trên bàn thờ cũng có khắc những ký tự như ngoài vách nhà bà.

Không hề có chổ ngủ, chỉ có 1 góc vẻ 1 hình tròn, bên trên là 1 cái bàn tre để những vật dụng kỳ lạ chắc là để phục vụ Bí Thuật.

Sau 1 hồi trò chuyện tôi được biết bà tên Mai 55 tuổi, bà Mai mặc bộ đồ đơn sơ, củ mèm như Minh.

Nét mặt trầm tư chất chứa nhiều tâm sự, vẻ ngoài của bà nếu không hỏi bạn sẽ nghỉ bà 70.

Bà mai vui vẻ nói :

"Cha cậu chính là người dạy bí thuật cho tôi, hồi xưa tôi có gặp cậu, nhưng giờ cậu lớn quá"

Minh nói vẻ thân mật.

Minh: "Bà sống 1 mình trên này hả ?, gia đình bà đâu" ?

Bà Mai nghẹn ngào:

" Chồng và con bà bị rắn cắn chết hết rồi"

Tôi ngạc nhiên.

Tôi:"Rắn gì cắn ??

Bệnh viện không chữa được sao bà ?"

Bà Mai: " Tôi đưa họ kịp tới bệnh viện, nhưng cả cái bệnh viện tỉnh khổng lồ, không có loại huyết thanh đó."

Mắt bà bắt đầu rưng rưng.

Tôi nghe xong không khỏi ngạc nhiên.

1 bệnh viện tỉnh nhiều rừng núi, cây cối rậm rạp như chổ này lại không có huyết thanh chữa nọc rắn, thật lạ.

Tôi nhớ lại thằng nhóc sáu tuổi dắt bò qua đường và chiếc xe cà tàng của Minh.

Vì sao họ lại sống khó khăn đến vậy ?

Minh:" Tụi con rất tiếc, mọi chuyện cũng qua rồi, mong bà mau nguôi ngoai."

Bà Mai: "Cậu tìm gì trên này vậy Minh ?"

Minh: " Con nhớ Ba con lắm, con muốn tìm hiểu những thứ mà ông đã bỏ cả đời ra nghiên cứu"

Bà mai có vẻ gì đó thất vọng:

"Tôi nghỉ cậu sẽ không tìm thấy gì ngoài nỗi thất vọng đâu !"

Minh vội vàng hỏi:

"Cô có thể giúp con không ?"

Bà Mai trầm tư rồi khẽ gật đầu.

Bà Mai: "Tôi thấy cậu cũng quyết định rồi, tôi sẽ đưa cậu đi !"

Bà Mai nhìn sang Linh:

"Cậu cũng đi đúng không ?

Cậu suy nghỉ kỹ chưa ?

Nó có thể nuốt sống cậu, có nhiều thầy ngãi từng khẩn cầu tôi đưa vào đó, chết hết rồi !"

Tuy sợ nhưng, nghỉ về mẹ,... tôi muốn làm gì đó, không chết trong đó, nỗi đau này cũng sẽ giết tôi từ từ, trên đoạn đường tới đây, tôi đã tính lao xe xuống biển để kết thúc tất cả.. !

Tôi gật đầu.

Bà Mai: "Từ nhà tôi, hai cậu có thể đi tới điểm cấm, nhưng sức của tôi có giới hạn, không khéo hai cậu bị ma quỷ trong đó nuốt chửng đó."

Bà lấy một mảnh gỗ hình trái táo, nứt nẻ, những khe nứt ánh lên ánh xanh lá như ngọc cẩm thạch, nhìn kỹ thì rất giống một quả tim còn tươi, một trong những vật để trên bàn tre, để vào vòng tròn, rút 1 con dao cắt mạnh ngón tay trỏ rồi nhỏ máu lên quả tim, nó liền phản ứng với máu của bà, rút cạn lập tức qua khe nứt và co giật liên tục.

Bà Mai bắt đầu đọc những lời niệm cổ, tiếng niệm của bà như những làn sóng âm thanh xuyên qua không gian, làm cho không khí trong phòng trở nên nặng nề và lạnh lẽo hơn.

Mặt tôi bắt đầu tái lại vì sợ, Minh thì rất bình tỉnh.

Những dây leo từ trong khe nứt bắt đầu bò ra ngoài và phủ kín bên trong nhà, từ vị trí cánh cửa nhà, nó mở ra một lối đi đỏ rực u ám, dây leo bắt đầu bò ra phía bên ngoài, phình to ra đan lại tạo thành 1 nhánh cây khổng lồ, tạo thành 1 lối đi dẫn lên cao.

Bà Mai dừng niệm, những dây leo cũng dừng chuyển động.

Bà Mai ra hiệu chúng tôi bước ra ngoài.

Chúng tôi ngập ngừng bước ra.

toàn bộ không gian này được bao phủ bởi 1 tấm màn máu không lồ, đôi chổ thủng lỗ làm ánh sáng đỏ tràn vào soi sáng cho mọi thứ bên trong thêm phần kinh dị.

Lối đi này thật lạ, nó xuyên qua những tầng mây, không nó giống bông gòn ngâm máu hơn là mây đỏ, từ xa tôi thấy một cái cây rất lớn, không có lá, nó chuyển động rất nhẹ, da nó nhầy nhụa, giống động vật hơn thực vật.

Nếu không mất mẹ, tôi không biết lấy động lực gì để đối diện với những thứ này, đây có phải địa ngục không ??

Tôi nhìn xuống, dưới cây cầu dây leo là 1 biển chất dịch trắng trong giấc mơ ba tôi, tôi có thể thấy đường chân trời, chìm dưới đó là ngỗn ngang những xác người, mùi tanh tưởi bóc lên làm tôi và Minh phải bịt mủi, đây chính xác là mùi trên người bà Mai lúc nãy.

Thân cây này cũng có nhiều gân máu.

Một lúc sau, chúng đã tới trước bọng cây.

Minh và tôi nhìn nhau, như đọc được ý nghỉ của nhau, rồi Minh vỗ vai tôi.

Minh: "Đi em !"

Tôi lấy lại dũng khí và tiếp tục bước.

Bên trong bọng cây là những cây hoa khổng lồ, thân chúng toàn gân máu, Máu chảy bên trong và đôi lúc co giật, hình như đây là đặc điểm của thực vật trong cõi Bí Thuật.

Nhưng toàn là búp, sao chúng không nở ?, Tiếng rên rĩ, thút thít phát ra từ đâu đó, chợt tôi nghe tiếng hát ru, nó giống tiếng ru con đặc trưng của VN, nhưng ngôn ngữ thì không.

Tôi không thể diễn tả cho bạn mùi tanh tưởi lúc này, nó còn kinh khủng hơn gấp trăm lần mùi của cái hồ, nếu như không gian này là cõi người, thì mọi người sẽ viêm xoang hết.

Bọng cây dẫn chúng tôi đi sâu xuống đất, càng đi sâu thì càng tanh, những cây hoa mọc ngày càng dầy, hai đứa tôi phải luồng lách, chui, chen mới vào được bên trong, người chúng tôi lúc này đã dính đầy chất dịch ghê tởm của chổ này, tôi muốn ói, nhưng kìm nén lại để đi tiếp.

Đến cuối đường hầm, là một không gian hẹp, chính giữa là cây hoa lớn nhất, đường kính của nó chắc tôi ôm không hết, có tới ba búp hoa.

Nó sẫm màu hơn những cây khác, gân máu dầy hơn, và đôi chổ chảy ra dịch trắng đặc trưng.

Chúng tôi tìm cố gắng tìm kiếm manh mối gì đó thì từ trong bông hoa tiếng của 1 người đàn ông vang lên.

Người Lạ:"Ai tới thăm ?"

Minh không kiềm lòng được, nước mắt anh trào ra, hình như giọng nói trong bông hoa đó rất quen thuộc với anh.

Trong khi tôi vẫn còn sợ toát mồ hôi thì Minh đã nhào tới cố gắng xé toạt thân bông để tìm người bên trong, nhưng càng bới thì chất nhầy chảy càng nhìu và chả có gì bên trong.

Minh: "Baaaaa, ba hả ba ?? baa ơii!!!

"

Ba Minh: "Minh !! sao con tới được đây ??? ba dặn con không được dính vào Bí Thuật mà Minh , ???

"

Minh:" Con muốn gặp lại ba, ba ơi, con nhớ ba lắm, con làm hết, đổi gì con cũng đổi, ba ơi "

Minh nói vừa nói vừa khóc nhè như 1 đứa trẻ !

Cánh hoa bắt đầu mở ra, Dịch trắng bắn tung toé lên mặt tôi, nóng rát như axit, mang theo mùi tử thi lâu ngày.

Minh được nhìn thấy Ba sau nhiều năm xa cách, nhưng tôi lại thấy quặn lồng ngực như trong bệnh viện vì khuôn mặt của cha Minh, nữa người, nữa hoa.

Sao lại có 1 cuộc hội ngộ đau lòng đến vậy ?? làm sao để đem được cha Minh từ đây về nhà ??

Cha Minh:" Ba sai lầm rồi con ơi, làng mình không thể nào thoát nghèo bằng cách này được đâu con, An khoẻ không con ... hả h.??"

Ba Minh nói bằng giọng nghẹn ngào.

Minh: " nó khoẻ ba ơi, từ ngày ba mất nó về làng rồi, nó cũng nhớ ba lắm !!!"

Ba:"Con chăm sóc nó dùm ba, đi về và quên ba đi con, ..hả...nếu tiếp dính vào ..gì ...Bí Thuật, con sẽ bị giam cầm như ba, về đi con, dạ, gì??"

Khuôn mặt ông bắt đầu biến dạng, 1 cái đầu khác bắt đầu trồi từ dưới cổ ông, đội cái đầu của ông lên và hoà làm một, khuôn mặt này nếu nhìn lâu sẽ không mất ngủ nhiều tháng.

Hai cánh hoa còn lại cũng nở ra, khuôn mặt chúng đáng sợ không kém, rễ cây đâm từ não ra ngoài qua hốc mắt, nó nói thứ gì đó mà tôi và minh không thể hiểu nổi.

Minh:"Baaaaaa, Baaa!!!"

Minh gào thét và khóc, tôi vừa sợ, vừa buồn, vừa bồi rối, không biết làm gì thì một vài bông hoa khác nở ra, những cái đầu méo mó, mắt lồi ra chảy máu đen, miệng há to tru tréo, một vài cái cố vươn về phía chúng tôi như muốn kéo lại dù bị dính vào thân cây chính.

Lao nhao như một cái chợ, chửi rủa, khóc than thảm thiết, mùi tanh thì tăng mỗi lúc một nặng khiến tôi ói mửa tới xanh mặt.

Lấy hết can đảm, tôi lôi minh chạy ra khỏi bọng cây, một nhánh cây túm lấy giữ chặt tôi và Minh toàn bộ cây cầu rút về phía trong nhà bà Mai.

11/4/2025 Pencil

Mình chân thành cảm ơn những bạn đã kiên nhẫn đọc 2 chương trước, chúc các bạn 1 ngày đọc truyện vui vẻ !!
 
Ngải
Về Nhà


Chúng tôi tỉnh dậy trong nhà bà Mai, đầu tôi đau như búa bổ, từ lúc về thế giới thực, tôi và Minh ngủ li bì suối ba ngày liền.

Minh đã dậy trước tôi và ngồi nói chuyện với bà Mai.

"Bà cho tôi quay lại để gặp cha tôi được không"

Minh nói giọng khẩn thiết.

Bà Mai bình tĩnh nói

"Tôi biết cậu đã gặp được cha, nhưng có phải ông ấy đã bị thế chỗ trước khi cậu rời hang đúng không ?”

Bà thở dài:

"Tôi là người học bí thuật từ nhỏ, từ ngày chồng con tôi chết, tôi đã làm mọi cách để được gặp lại họ, kể cả việc cấm kỵ với quả tim này để mở cổng đi vào thế giới đó !.."

Giọng đượm buồn:

"nhưng tôi đã lang thang trong đó suốt hai mươi năm nay, thứ tôi gặp được là những cái đầu hung dữ chửi rủa bằng những ngôn ngữ quái lạ, cho tới nay tôi vẫn vào đó đều đặn, nhưng chưa bao giờ gặp được họ."

“ Cùng 1 bông hoa 1 cái đầu có giới hạn thời gian để mọc ra, cha của cậu đã bị thế chổ, những cái đầu bị thế chổ hai mươi năm trước cho tới giờ tôi vẫn chưa gặp lại.

Tôi nghĩ cậu có vào đó nữa cũng không gặp được ổng đâu”

Minh nghe xong đầy thất vọng, 2 tay anh buông lỏng, đầu gục xuống thất vọng không nói nên lời.

Nghe họ nói chuyện một hồi, tôi loé lên một ý tưởng.

“ Bà cho tôi vào trong đó lần nữa tìm cha mẹ tôi được không ?”

Bà Mai nhìn tôi, hơi dò xét.

“Nhưng phải 3 ngày sau tôi mới làm lại được, nếu làm liên tục tôi sẽ bị nhức đầu tới chết.

Cậu có muốn vào lại đó thật không ?”

Tôi nhớ lại cảm giác buồn nôn vừa rồi và không gian kinh tởm của cái hang động đó, da gà tôi bắt đầu nổi lên đầy hai tay.

Trải qua biết bao sự kiện kinh hoàng, Tôi như kiêng cường hơn.

Tôi quyết định ở lại để tìm câu trả lời.

Tôi và Minh thay phiên nhau đi vào bọng cây, Sau lần đầu đi với tôi, Minh không gặp cha lần nào nữa, nhưng tôi thì ngược lại, ngay lần đầu vào bọng cây 1 mình, tôi đã gặp được cha Minh.

Cánh hoa nở, ông tròi đầu ra đầy ghê rợn.

Thấy tôi ông liền hỏi.

“Minh không tới hả cậu ?”

Tôi kính trọng trả lời.

“Minh có tới đây vài lần nữa nhưng không thể gặp chú, sao chú lại ở đây vậy chú ?”

Cha Minh buồn bả trả lời

“Tôi lạm dụng Bí Thuật, bây giờ tôi bất tử ở đây, nhưng cuộc cuộc sống lẫn trong đống bầy nhầy ghê tởm, tôi đã nhiều lần tìm cách chết, nhưng không được..”

Cha Minh chợt nhớ ra quên hỏi về tôi.

“ Cậu là ai ?

Sao biết Minh, sao cậu cũng dính vào Bí Thuật ?”

“Cha mẹ con chết thảm vì tai nạn, quá sốc nên con đi lang thang và tình cờ bị kéo vào vùng cấm rồi gặp Minh.”

Cha Minh ngạc nhiên.

“Cậu lạc vào vùng cấm nhưng vẫn còn sống và trở ra gặp Minh ?”

“dạ”

Cha Minh nhận ra điều gì đó:

"Chỉ những người chuyên nghiệp về bí thuật mới có thể ra vào vùng cấm, cha mẹ cậu là ai ?”

“Cha con tên Thành, làm Chính Khách.”

Cha Minh ngắt lời tôi

“ Có phải ông Thành có 1 vết thẹo lớn trên trán không ?”

Tôi ngạc nhiên.

“ Sao chú biết ??”

Cha Minh: “ Cha cậu tới tìm tôi để chuộc một loại Ngải, vì lúc đó làng đang có dịch cúm, tôi rất cần số tiền của cha cậu, nên tôi quyết định bán.”

Tôi không tin vào tai mình

“Chú giải thích rõ hơn cho con được không ?”

Cha Minh: “Cha cậu tới tìm tôi trong nỗi tuyệt vọng, tôi có cảm giác nếu tôi không bán, thì ông ta sẽ đi chết sau khi ra khỏi làng. !”

Tôi càng nghe, càng không thể ngờ.

Nhưng tôi nhớ lại những điều kỳ lạ trong giấc mơ của mình trên đường tới làng, cái chết bí ẩn của cha tôi, mỗi lần hỏi về cái chết của ông mẹ đều không giấu được sự ấp úng.

Tất cả những chuyện tôi đã trải qua khiến tôi thấy những gì cha Minh vừa nói rất có lý, nhưng tôi vẫn không muốn tin.

Cha Minh không quên nhắn gửi tôi:

“ Cậu và Minh nên tránh xa bí thuật, tôi cảm ơn cậu vì đã làm bạn với nó!”

Tôi trả lời yểu xìu: "Dạ”

Tôi rời khỏi bọng cây trở về nhà bà Mai với sự thất vọng và hụt hẫng vô cùng.

Đã ba tháng qua, chúng tôi cùng nhau tìm kiếm những manh mối khác trong bọng cây nhưng cả ba đều không ai tìm thấy gì nữa.

Sau những lần thường xuyên đưa chúng tôi vào thế giới đó, bà Mai đã yếu dần, hình như trong hai mươi năm ròng rã, giới hạn của bà đã tới, nên bà quyết định dừng lại và tặng lại cho chúng tôi Quả Tim Gỗ bí thuật quý của bà.

Bà Mai buồn bã đưa nó cho tôi.

Bà Mai: ”Nó sẽ giúp ích cho hành trình của 2 cậu !”

Tôi cầm lấy mẫu gỗ rồi an ủi bà Mai.

“Cảm ơn cô, cô ráng giữ sức khỏe”

Bà Mai:”Chúc hai cậu thành công”.

Chúng tôi từ biệt bà Mai để tiếp tục hành trình.

Bà đứng trước cửa tiễn chúng tôi, ánh mắt dõi theo tới khi chúng tôi chúng tôi khuất hẳn sau lùm cây, bà vào nhà đóng của lại.

Tôi có cảm giác bà sẽ không bao giờ mở cửa ra nữa.

Căn nhà chìm vào khu rừng rồi khuất mất.

Dù tôi hơi ngại để nói nhưng ngày tôi mong chờ cũng tới, Ngày trở về nhà Minh.

Tôi nhớ An rất muốn gặp lại An.

Không biết ba tháng nay An làm gì ở nhà.

Chúng tôi trở về con đường củ hành trình tiếp theo của chúng tôi là đi Cà Mau vì nó là một điểm cấm quan trọng.

Ba tháng trời An sốt ruột chờ chúng tôi về, thấy Minh, An mừng như một đứa trẻ mừng mẹ đi chợ về.

Hai anh em ôm chầm lấy nhau, tôi đứng nhìn thì Minh và An vẫy tay tôi vào.

Tôi cảm thấy đây như là gia đình mới của Mình.

Tôi Minh và An biết rằng điểm cấm tiếp theo này sẽ khó hơn và nguy hiểm hơn nhiều, nên chúng tôi cần chuẩn bị, cả ba chúng tôi tăng cường luyện tập.

Minh là người có thể điều khiển nhóm, anh ra những quyết định quan trọng và cảm nhận được âm khí rất nhạy, anh đã phát hiện một điểm cấm mới ở Cà Mau.

Tôi thì có một nhân duyên đặc biệt gì đó với thế giới bên kia nên có vẻ mọi chuyện của tôi bên đó đều suông sẽ và dể dàng, còn An chắc là không có năng khiếu với Bí Thuật nên dù có cố gắng An vẫn không cảm nhận được Âm Khí.

Nhưng nhiệm vụ của An là bùa hộ mệnh của nhóm, có An tôi và Minh như được tiếp thêm động lực.

Càng ở nhà Minh, tôi và An càng thân mật.

Có An bên cạnh, tôi có cảm giác như tôi có thể làm bất cứ thứ gì.

Một đêm, tôi và An ngồi tựa vào nhau ngắm sao trời, đêm nay trăng sáng, trời trong , tôi có thể thấy rìa của thiên hà, kết nối với vũ trụ.

An nói giọng ngọt ngào.

“ nếu như gặp lại ba mẹ, chắc Linh giống con nít hơn An ha ?”

Tôi mỉm cười đầy hạnh phúc.

” Linh sẽ giới thiệu An với ba mẹ như vầy: ba mẹ, đây là người bạn gái đẹp nhất trong danh sách bạn gái của con!”

An đỏ mặt ngại ngùng.

” Sau chuyện này, Linh sẽ làm gì ?”

Tôi vừa giỡn vừa thật:

” Linh sẽ làm em rể của anh Minh”

Tôi nói nhanh gọn.

An đỏ mặt, im lặng dựa vào vai tôi tiếp tục ngắm bầu trời.

Tạm biệt rừng núi Lũng cú, chúng tôi đi cùng nhau tiếp tục cuộc hành trình.

Lần này không thể bỏ An ở nhà được vì có thể chuyến này chúng tôi đi rất lâu.

Trên đường tới Cà Mau, tôi muốn ghé qua nhà tôi, tôi rất nhớ nhà, cảm giác sợ hãi nhìn thấy các căn phòng trong nhà của tôi đã vơi dần do tôi đã tìm được mục đích sống mới, đúng thật thời gian và tình yêu là phương thuốc chữa lành tất cả.

Đêm đó Chúng tôi ngủ lại nhà tôi, tôi Minh và An ăn cơm chung như những người trong gia đình.

Nhìn anh em An, tôi cảm nhận như họ lấp đầy những chổ trống trong bàn ăn nhà tôi, cũng như trong lòng tôi.

Ăn cơm xong, chúng tôi trò chuyện, trời đã tối, anh em An đi ngủ.

Tôi vào thăm căn phòng của mẹ, bước tới cửa, cảm giác quặn lồng ngực lại tới thăm tôi, tôi đã đánh giá thấp căn phòng này trên đường về đây, nó vẫn đau không kém gì những ngày tôi gần xuất viện.

Mở cửa, bật đèn lên, căn phòng vẫn gọn gàng, truy thời gian tôi xa nhà nó đã bám bụi và vài con nhện đã giăng tơ trên hóc trần. bàn làm việc đầy bụi, tôi ngồi vào bàn của mẹ mắt nhìn vô định, nhớ về những ngày còn mẹ, dù ba tôi mất sớm, nhưng tôi không hề cảm thấy thiếu thốn tình cảm, mẹ đã thương tôi luôn phần của ba, vì vậy nên tôi với mẹ có vô số những kỹ niệm ấm áp.

Tôi kéo học bàn của mẹ ra, lẩn dưới những giấy tờ lộn xộn, dưới cùng là di chúc của bà, chuyển nhượng toàn bộ tài sản cho tôi với dấu mọc còn đỏ.

Bên cạnh là chiếc điện thoại của mẹ, tôi lấy nó bấm nút nguồn, nó vẫn còn pin kể từ đêm đó, tôi cho nó vào túi và chú ý vào tờ di chúc.

Tôi cầm tờ giấy, há hốc miệng, vẫn biết là nhà mình rất giàu, nhưng không ngờ lại tới mức này, tài sản lên tới hàng trăm tỷ.

Chút nguôi ngoai trong đầu làm tôi mất cảnh giác, và muốn quên đi tất cả những thứ ghê tởm.

Một tương lai yên bình cùng An hiện lên rõ ràng trong đầu khiến tôi không kìm được cảm xúc mà mỉm cười.

Phòng mẹ tôi trên lầu ba, có 1 cái ban công rất thoáng, tôi mở cửa ra ngoài hít chút không khí sau những ngày căng thẳng trên Lủng Cú.

Cơn gió nhẹ, ánh đèn của những căn biệt thự xung quanh rọi ra ngoài làm nổi bật thiết kế sang trọng của căn nhà giữa đêm, đèn đường chiếu ánh vàng lên những hàng cây thẳng tấp tạo thành một màu mà chỉ có bóng tối của ban đêm và ánh đèn vàng mới tạo thành được.

Tôi móc điện thoại của mẹ ra, mong rằng sẽ tìm được nhật ký của mẹ trong này, tôi sẽ chuyển sang sài cái điện thoại này và xem nó như báu vật cho tới cuối đời.

Tôi vào mục ghi chú:

Lại há miệng lần nữa vì ngạc nhiên.

“Tôi đã ngăn cản anh đừng uống nó, sao anh không nghe ?? mẹ con em rất nhớ anh”

“Cha con không bị tai nạn, nhưng mẹ không muốn cho con biết về cái chết của ông, con thông cảm cho mẹ nha Linh”

“Tôi rất mệt mỏi với cuộc sống này, nếu không vì Linh, tôi sẽ bỏ cuộc !...”

“Mật khẩu tầng hầm 112 546”

Tôi ngạc nhiên: ‘thì ra có tầng hầm thật, nhưng nó ở đâu ??’

Đầu tôi đang quẩn quanh bất ngờ vì đống thông tin hỗn độn: mật khẩu, căn hầm, vài trăm tỷ, ba không chết vì tai nạn, ông uống gì ?,..... thì

Có vài chiếc xe tải từ xa, phía bên trái đi thẳng về hướng nhà tôi, đó là ai ??

Tôi cứ tưởng họ sẽ chạy thẳng để đi ra đường, nhưng không, họ dừng đột ngột trước nhà.

Tôi phát hoảng khi phát hiện sau thùng xe rỉ ra ngoài rất nhiều máu.

Linh cảm bất an đến rùng mình.

Tôi chạy vào tắt đèn phòng mẹ tôi rồi tức tốc gọi An và Minh dậy.

Chúng tôi nhanh chóng chạy ra cửa sổ, vén màn nhìn ra ngoài.

Thật kinh hoàng: Một tên bước xuống xe.

Nó đi loạng choạn vào cổng nhà, tuy khoảng cách xa, nhưng tôi chắc chắn thứ tôi thấy trước mắt không phải người.

“Keng”

Tiếng kim loại vang lên, chúng mở cổng bằng móng vuốt của mình.

Xe lui vào sân, nó đi vòng ra sau, mở khoá để mở cửa sau xe, khoá vừa mở, bên trong vọt ra một đống xác người, tôi không tin vào mắt mình, nhưng sự thật vẫn nhan nhản trước mắt những cái xác loả thể, bị phanh bụng không còn chút nội tạng nào, đầu cũng không còn, chỉ có phần thân và tứ chi trơ trọi như một con gà luộc trên bàn thờ.

Chúng lôi sền sệch từng cái xác một vào nhà tôi, kéo lê những vệt máu thành những đường dài.

Quá sốc cả 3 chúng tôi không dám nhìn nữa, quỵ xuống sàn, An run rẩy: “Linh… tụi nó là gì?”

Minh nghiến răng ken két, giọng run run: “Âm khí… nặng quá ….”.

Minh lắp bắp tồi im lặng làm chúng tôi cũng không dám lên tiếng.

Cả 3 xanh mặt nó ra cửa phòng, lòng cầu nguyện cho chúng không lên đây.

“ cộp, cộp”

tiếng bước chân cứng ngắc vang đều đặn ngoài hành lang, như ai lấy 2 cây gậy gõ đều xuống sàn nhà, âm thanh phát ra từ nó như rên rỉ: “ hức, écc, khè khè,..”. tiếng lách tách mà tôi đoán là dịch hay máu đang chảy xuống sàn nhà.

Lúc này, cả ba chúng tôi im lặng, lấy tay bịt miệng chặt đến nỗi hằn lên da, tim như ngừng đập vì bị nỗi sợ bóp nghẹt.

Thật may mắn nó không biết chúng tôi ở đây !!

Khoảng nữa tiếng sau, chúng quay ra xe đề máy và chạy như điên để lại cánh cổng nhà lắc lư trong bóng tối.

Minh đứng dậy: “ Để Anh ra coi.”

Tôi kéo anh: “Đừng anh, coi chừng tụi nó chưa đi hết.



Minh mở cửa phòng ngó nghiên, tôi và An theo sau lưng, cả ba khe khẻ xuống phòng khách, vệt máu kéo dài từ phòng khách vào tử rựu rồi biến mất ở đó ??

“ Tại sao tụi nó lại giấu xác trong nhà mình, đống xác đâu ?

đâu ? tầng hầm có phải nằm sau tủ rựu không ??

“.

Tôi đi về phía tủ rựu vì tò mò,

Minh kéo tôi lại: “Đừng em, chắc chắn tụi nó giấu xác trong đó rồi, tụi mình không biết chính xác có thứ gì trong đó, đừng lại gần”

Tôi tỉnh người, đúng thật dù cho đó có là tầng hầm của nhà mình, hiện tại nó đã không còn an toàn.

Chúng tôi trở lên lầu thu gom đồ đạc lập tức tới Cà Mau vì không thể ở lại nơi nguy hiểm này lâu hơn nữa.

Hết chương 4

Pencil: Mình rất yêu những tác phẩm có chiều sâu và mang đậm hồn Việt như: Mắc Biếc, Tại Tôi, Cánh Đồng Bất Tận, Đất Rừng Phương Nam, Tết Ở Làng Địa Ngục,... mong muốn viết 1 truyện có sức nặng nội dung tương tự như vậy.

Thật vui nếu tìm được những bạn cùng sở thích.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
 
Back
Top Bottom