Ngôn Tình Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,382,026
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ngai-vuong-ket-hon-nhe.jpg

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Tác giả: Quả Đào Vị Tiểu Tiên Nữ
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Ngài Vương, Kết Hôn Nhé! của tác giả Quả Đào Vị Tiểu Tiên Nữ. Bà nội của Thẩm Lạc Ngưng chỉ có một mong mỏi duy nhất trước khi lìa đời là thấy cháu mình yên bề gia thất.

Cô vì muốn bà mình yên lòng, thế nên đánh liều đi tỏ tình với anh chàng Vương Đình Hi

Cô cũng biết mình lỗ mãng, cho rằng anh sẽ không phản ứng mình, ai ngờ anh lại lập tức chấp nhận đề nghị của cô!

Cuộc hôn nhân không tình yêu của Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi sẽ như thế nào??​
 
Có thể bạn cũng thích !
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 1: 1: Thẩm Lạc Ngưng


"Lạc Ngưng" Giọng nam trầm thấp vang lên.

Đó là Thẩm Gia Hứa- Anh trai ruột duy nhất của Thẩm Lạc Ngưng.

"Anh Hai!" Thẩm Lạc Ngưng khẽ gọi.

" Ừm, Dạo này học trường vẫn ổn chứ? Lâu rồi không về Đại Viên thăm Ông, Ông rất nhớ em đó" Thẩm Gia Hứa nói.

" Chuẩn bị thi Tốt Nghiệp nên em rất bận.

Quên mất về nhà" Thẩm Lạc Ngưng ngập ngừng.

Sau khi Thẩm Lạc Ngưng lên xe, Anh liền đạp ga phóng thẳng con Jeep về Đại Viên.

"Ông Nội.

Con đem Lạc Ngưng về rồi đây" Vừa bước vào nhà Thẩm Gia Hứa liền lớn giọng.

" Tiểu Ngưng về rồi à? Mau lên đây a?" Thẩm Lão Gia đang ngồi nghiên cứu cờ trong Phòng Cờ cất giọng.

Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn bước lên.

"Ông nội" Cô khẽ gọi.

" Ừm, Vào đây" Giọng Thẩm Lão Gia lại lần nữa vang lên.

"Thời gian này con rất bận rộn à? Không về thăm Ông với Bà?".

"Quả thật có chút bận.

Con chuẩn bị thi Tốt Nghiệp rồi" Thẩm Lạc Ngưng trả lời.

" Cháu phải nhớ giữ sức khoẻ thật tốt, Đừng để đổ bệnh" Thẩm Lão Gia dặn dò.

"Bà nội đã ngủ rồi ạ?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn ông.

" Ừm, Vừa ngủ rồi.

Thời gian gần đây Bà cháu ngủ rất nhiều" Thẩm Lão Gia cười khổ.

" Sức khoẻ của Bà??" Thẩm Lạc Ngưng lo lắng nhưng không để lộ bất kì biểu tình nào.

" Không qua khỏi năm nay.

Bác sĩ điều trị đã nói như thế.

Ông ấy bảo Bà cháu vẫn kiên trì đến bây giờ đã là kỳ tích rồi" Thẩm Lão Gia thở dài.

" Cháu vào nhìn Bà Nội một chút" Thẩm Lạc Ngưng nói.

"Ừm, Cháu vào đi.

Ông xuống dưới kêu chị Trần làm vài món ngon" Nói xong Thẩm Lão Gia quay người rời đi.

Thẩm Lạc Ngưng di chuyển sang phòng của Thẩm Lão Phu Nhân thăm bà.

Cô đẩy cửa bước vào thấy Bà nằm ngủ thật ngon.

Nhìn bà hiện giờ tuy đã già nhưng vẫn còn rất đẹp.

Đủ thấy lúc còn trẻ bà là người như thế nào.

Thẩm Lạc Ngưng tiến gần giường quỳ một chân xuống ngồi cạnh Bà.

Cô cầm lấy tay Bà.

Tay Bà thật sự rất nhỏ, chỉ còn da bọc xương.

Nhìn Thẩm Lão Phu Nhân như vậy trong lòng Thẩm Lạc Ngưng có chút chua xót không tả được.

Bà chính là lý do để cô quay trở về căn nhà này.

" Bà Nội, Cháu đến thăm Bà đây.

Cháu biết Bà thức rồi" Thẩm Lạc Ngưng khẽ vỗ lên mu bàn tay Bà.

Nghe được lời cô Thẩm Lão Phu Nhân liền từ từ mở mắt ra " Không có gì qua được mắt Cháu" Thẩm Lão Phu Nhân yếu ớt nói.

" Tiểu Ngưng! Cháu ốm" Bà lại mở miệng.

" Vâng, Ngày mai cháu liền ăn thật nhiều để mập mạp, mũm mĩm" Thẩm Lạc Ngưng ôn nhu nói.

" Cháu gái ngoan, Bây giờ vẫn chưa chịu chiếu cố bản thân mình.

Cháu nói xem, Bà làm sao yên tâm nhắm mắt ra đi a!" Thẩm Lão Phu Nhân quở trách.

" Bà Nội, Cháu sẽ chiếu cố bản thân thật tốt.

Còn nữa,Bà không muốn thấy Cháu kết hôn, sinh chắt cho Bà sao? Nói gì mà nhắm mắt ra đi chứ"Thẩm Lạc Ngưng giả vờ giận bà.

Cô nhận ra, Cô rất kiên nhẫn khi nói chuyện cùng Thẩm Lão Phu Nhân.

"Chỉ sợ, Không đợi được tới ngày đó.

Cháu phải nhanh tìm một người đàn ông thật tốt để kết hôn.

Nhé?" Thẩm Lão Phu Nhân thở dài.

"Vâng, Cháu biết rồi" Cô nghiêng đầu cười nói.

" Cháu gái ngoan.

Sau này có Bà Nội làm chổ dựa.

Cháu cứ tung hoành.

Không cần kiêng nể ai hết" Thẩm Lão Phu Nhân vuốt tóc cô, ôn nhu nói.

" Bà Nội cưng chiều Cháu như vậy, Cháu sẽ sinh hư mất" Thẩm Lạc Ngưng tựa đầu vào tay Bà.

" Cháu của Lâm Thu Ngọc ta được quyền hư hỏng" Thẩm Lão Phu Nhân khẳng định chắt nịch.

Thẩm Lão Gia đứng bên ngoài phòng nghe được cuộc trò chuyện của hai bà cháu bên trong thì khẽ cười.

Ông thấy vui nhưng lại đau lòng nhiều hơn.

Đứa cháu gái ngoan của họ vốn dĩ được sống trong nhung lụa, trong sự cưng chiều của họ.

Vậy mà chỉ một lần sơ ý họ liền lạc mất con bé.

Suốt tận 10 năm.

Thẩm Lão Gia cười, nhưng nụ cười lại khó coi đến lạ thường..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 2: 2: Hứa Du


Phòng Ăn
"Ông Nội, Ông ăn nhiều một chút" Thẩm Lạc Ngưng gắp một miếng cá Ông thích ăn.

"Ừm, Cháu cũng ăn đi"Thẩm Lão Gia đáp.

" Hôm nay con ở lại đây đi.

Mai sáng A Hứa nó chở con về trường"Thẩm Lão Gia lại nói.

"Vâng" Thẩm Lạc Ngưng trả lời một tiếng.

"Tiểu Ngưng, Con ăn cái này đi.

Chị Trần làm rất ngon đó" Sở Vân Dung gắp cho cô một miếng cá ngừ.

Thẩm Lạc Ngưng ánh mắt có chút động nhưng chỉ chốc lại liền quay lại bình thường.

" Mẹ, Em ấy không thích ăn cá ngừ" Thẩm Gia Hứa trầm giọng.

"Cái đó, Mẹ quên mất.

Tiểu Ngưng, Mẹ" Sở Vân Dung lúng túng.

"Không sao.

Mẹ đừng tự trách" Thẩm Lạc Ngưng nhẹ giọng.

Thẩm Lão Gia thấy một màn này không khỏi thở dài trong lòng.

Con dâu năm đó chính tay làm lạc mất Thẩm Lạc Ngưng.

Sau khi Thẩm Lạc Ngưng mất tích.

Sở Vân Dung như người điên suót ngày tìm kiếm, gọi tên con gái mình nhưng cũng đều vô dụng.

" Ta no rồi, Lên phòng nghỉ đây.

Các con cứ tiếp tục" Thẩm Lão Gia lấy cớ ăn no quay về phòng.

" Cháu dìu Ông lên" Thẩm Lạc Ngưng đứng dậy dìu ông lên lầu.

Bàn ăn chỉ còn lại hai mẹ con Sở Vân Dung và Thẩm Gia Hứa.

" Mẹ, Sau này hãy chiếu cố Lạc Ngưng một chút.

Em ấy khổ nhiều rồi" Thẩm Gia Hứa mở giọng trách mắng.

" Mẹ biết rồi.

Chỉ là vô ý quên mất" Sở Vân Dung tự trách.

"Con đến công ty" Nói xong anh đứng dậy quay người rời khỏi nhà hướng công ty mà đi.

Phòng Thẩm Lạc Ngưng
Thẩm Lạc Ngưng nằm trằn trọc mãi cũng chẳng ngủ được.

Cô bỗng nhớ lại những chuyện quá khứ mà khẽ nhíu mài.

Những năm đó như một cơn ác mộng khiến cô muốn quên cũng không quên được.

Đó là lý do khiến cô trở nên sắc đá, lạnh lùng như ngày hôm nay.

Thẩm Lạc Ngưng ít khi lộ ra cảm xúc thật của mình.

Cô luôn giữ cho mình một nét mặt vô cảm.

Nét mặt vô cảm của cô làm cho mọi người xung quanh đau lòng.

Là đau lòng vì không biết những năm qua cô trải qua chuyện gì mà luyện cho mình một chiếc áo giáp cứng cỏi như vậy.

Không gian yên tĩnh bỗng nhiên điện thoại cô reo lên.

Trên màn hình điện thoại hiện lên vài chữ.

"Alo? Hứa Du?"Thẩm Lạc Ngưng nhấc máy.

"Tiểu Lạc Ngưng, Ngày mai cậu có rảnh không?" Giọng Hứa Du có chút luốn cuốn.

" Có, Làm sao thế?" Thẩm Lạc Ngưng hỏi han.

"Mẫu Hậu của mình bắt mình đi xem mắt.

Hu hu hu, cậu...!cậu đi cùng mình đi Tiểu Lạc Ngưng!" Hứa Du nức nở nói.

" Được" Thẩm Lạc Ngưng không ngần ngại đồng ý.

"Aaa, cậu đúng là bạn tốt của Hứa Du mình.

Mình yêu cậu chết mất.

Moah Moah!" Hứa Du cười lớn, hôn vài phát vào điện thoại.

"Ừm, mình cúp đây" Thẩm Lạc Ngưng khẽ cười.

"Được.

Ngày mai gặp lại" Hứa Du đáp.

Sau khi nói chuyện điện thoại, Thẩm Lạc Ngưng cũng không suy nghĩ nhiều liền quăng điện thoại đi ngủ một giấc đến sáng.

Sáng Hôm Sau
"Chủ nhật tuần sau anh đến đón em về nhà.

Nhớ chăm sóc tốt bản thân đó" Thẩm Gia Hứa dặn dò Thẩm Lạc Ngưng i như mẹ già đang căn dặn con gái nhỏ.

"Vâng, Em biết rồi.

Anh đến công ty đi.

Ông chủ mà đi muộn chắc cũng sẽ bị trừ lương nhỉ?" Thẩm Lạc Ngưng trêu ghẹo.

"Anh bị trừ lương không còn tiền thì sẽ đi ôm bắp đùi Em Gái Thân Yêu nha" Hiếm khi Em Gái mở lòng trêu chọc, Anh cảm thấy vô cùng vui mừng.

" Em đi đây.

Lái xe...!Cẩn thận" Thẩm Lạc Ngưng nói xong quay người đi về Ký Túc Xá.

Thẩm Gia Hứa nhìn theo bóng cô đến khi mất hút thì mới đạp ga chạy xe đi..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 3: 3: Xem Mắt


Ký Túc Xá
"Tiểu Lạc Ngưng.

Cậu về rồi" Hứa Du thấy Thẩm Lạc Ngưng thì chạy như bay tới.

"Ừm? Chỉ có một mình cậu ở đây à? Phương Kỳ với Ngô Dật đâu?"Thẩm Lạc Ngưng thấy chỉ có một mình Hứa Du trong phòng thì hỏi.

"Phương Kỳ đi chơi cùng bạn trai cậu ấy rồi.

Còn Ngô Dật thì cậu ấy đi hai ba hôm rồi.

Tối không có quay về" Hứa Du trả lời.

"Ừm, Chúng ta khi nào thì đi?"Thẩm Lạc Ngưng lại hỏi.

"Bây giờ a" Hứa Du nhanh miệng.

"Được.

Đi Thôi" Thẩm Lạc Ngưng trầm giọng.

Hứa Du thay đồ xong liền tô chút son lên môi.

Cô nàng Hứa Du trời xinh có nước da trắng hồng.

Dáng người mũm mĩm không mập.

Gương mặt nhìn vào liền nhận ra cô là người vô cùng hoạt bát, vui tính.

Sau khi chỉnh chu hoàn toàn, Hứa Du liền ôm tay Thẩm Lạc Ngưng kéo đi.

Thẩm Lạc Ngưng đã quá quen thuộc với sự nhiệt tình của Hứa Du nên cũng không phản bác, mặc cô kéo đi.

Nhà Hàng Visna.

ngôn tình ngược
Hai cô nàng kề vai nhau bước vào nhà hàng.

Một hoạt bát, một nghiêm túc.

Cứ thế thu hút rất nhiều ánh mắt mọi người xung quanh.

Hứa Du cùng Thẩm Lạc Ngưng đi thẳng một mạch tới bàn của một người đàn ông.

Người đàn ông đó nhận ra có 2 cô gái hướng mình đi tới thì chỉnh chu lại quần áo.

Đến khi 2 người dừng trước mặt hắn thì hắn lịch sự đứng lên kéo ghế cho Hứa Du cùng Thẩm Lạc Ngưng.

"Tôi là Hứa Du, Mẹ tôi sắp xếp tôi đến xem mắt anh.

Xin hỏi anh là Lý Kiệt?" Hứa Du mở lời.

"Tôi là Lý Kiệt.

Cô là Hứa Du?" Người đàn ông tên Lý Kiệt đáp.

"Xin hỏi đây là?" Hắn lại hỏi tiếp.

" Đây là Thẩm Lạc Ngưng.

Bạn cùng phòng của tôi" Biết Thẩm Lạc Ngưng kiệm lời nên Hứa Du nhanh mồm nhanh miệng trả lời thay cô.

Một Góc Khác Của Nhà Hàng Visna
"Anh Đình Hi?? Nhìn gì mà say đắm vậy?" Hàn Vũ thấy Vương Đình Hi ngẩn ngơ thì bèn hỏi.

" Không liên quan tới cậu!" Bị tiếng của Hàn Vũ làm thanh tỉnh, anh cọc cằn đáp.

" Đình Hi, Đừng nói là nảy giờ anh nhìn lén 2 cô gái kia nha" Hàn Vũ không sợ trời không sợ đất nói.

Vương Đình Phong móc trong túi ra một gói thuốc lấy một chiếm châm khói rồi kề vào môi mà hút một hơi.

"Hôm nay, cậu hỏi hơi nhiều rồi Hàn Vũ" Anh lạnh giọng.

"Rồi rồi, Em câm miệng là được chứ gì?" Hàn Vũ bĩu môi.

Quả thật, Lúc nảy anh đang nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

Từ lúc cô bước vào anh đã nhận ra cô.

Nhị Tiểu Thư Thẩm Gia.

Cháu gái của Thẩm Hồng Hải- Thẩm Lạc Ngưng.

Và cũng là Em Gái Thân Yêu của tên Cuồng Em Gái- Thẩm Gia Hứa.

Quay lại phía Thẩm Lạc Ngưng cùng Hứa Du
"Cô Thẩm, Không biết cô có thể cho tôi xin số điện thoại.

Sau này tôi có không tìm được Hứa Du thì có thể gọi cho cô để tìm cô ây" Lý Kiệt không biết xấu hổ nói.

"Không có điện thoại" Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng.

"Vậy xin hỏi nhà cô Thẩm ở đâu? Lát nữa tôi có thể tiện đường đưa về" Hắn lại không biết xấu hổ.

"Đủ rồi.

Lý Kiệt.

Mẹ tôi và Mẹ anh có giao tình nên sắp xếp tôi cùng anh xem mắt.

Anh đừng không biết xấu hổ mà dây dưa cùng bạn tôi.

Cô ấy cùng tôi đến đây thôi.

Đừng làm phiền cô ấy" Hứa Du phát điên, nảy giờ cô nhịn, nhịn, nhịn nhưng không đời nao chịu nổi nữa.

"Thẩm Lạc Ngưng, Tôi xem trọng cô nên mới mở lời hỏi han.

Cô vậy mà lại không biết trời cao đất dày." Lý Kiệt mặt dày nói.

"Về thôi.

Người này không xứng với cậu" Thẩm Lạc Ngưng nhìn Hứa Du, vẻ mặt đây là vô cùng mất kiên nhẫn.

"Ừm, Về thôi.

Tức chết mình rồi" Hứa Du định kéo tay Thẩm Lạc Ngưng thì bị Lý Kiệt nắm lại.

Thẩm Lạc Ngưng bị kéo tay thì nhíu mài.

" Buông ra" Cô phun ra hai chữ, hiện giờ vẻ mặt Thẩm Lạc Ngưng đang rất đáng sợ.

Cô ghét người khác đụng chạm vào mình.

Đặc biệt là người đàn ông này.

Quay lại phía Vương Đình Hi cùng Hàn Vũ
" Con m* nó, thằng khùng này cũng trâu tró quá rồi.

Đi xem mắt cô nàng kia vậy mà lại năm lần bảy lượt xin số rồi xin địa chỉ nhà của bạn thân cô ấy" Hàn Vũ kinh ngạc đến chửi thề.

Vương Đình Hi thì vẫn im lặng hút thuốc chăm chú nhìn động tĩnh bên kia.

"Anh Đình Hi? Em thấy cô nàng kia ( Ý nói Thẩm Lạc Ngưng) cũng trâu bò quá rồi.

Lúc nảy khi nói ra câu Tôi không có điện thoại trông cô ấy ngầu cực kì" Hàn Vũ khen ngợi hết lời.

Nói đến Thẩm Lạc Ngưng, Vương Đình Hi lại vô tình cong môi cười nhẹ.

Nụ cười của anh rơi vào mắt Hàn Vũ như đại dịch sắp đến, bão lũ sắp cuốn trôi anh đi vậy.

" CMN?? Anh Đình Hi?? Anh vừa cười à?" Hàn Vũ kinh ngạc muốn rớt hàm ra ngoài.

Bỗng nhiên Vương Đình Hi đứng dậy, hướng tới bàn Thẩm Lạc Ngưng mà đi tới..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 4: 4: Anh Làm Phiền Vị Hôn Thê Của Tôi


"Buông tay, Cậu đang làm phiền Vị Hôn Thê của tôi đó" Giọng nam trầm thấp vang lên.

Vương Đình Hi gạt tay Lý Kiệt đang nắm lấy tay của Thẩm Lạc Ngưng ra.

Anh đứng chắn trước mặt cô.

Thẩm Lạc Ngưng có vài phần ngạc nhiên, cô đánh mắt nhìn anh.

" Vợ à? Anh xin lỗi, đáng lẽ hôm qua không nên chọc em giận" Anh kéo Thẩm Lạc Ngưng vào lòng, giọng nói đầy ôn nhu.

"Chẳng phải tại anh sao?" Thẩm Lạc Ngưng biết người ta đang giúp mình nên cũng ngoan ngoãn, thông minh phối hợp diễn kịch.

"Sau này anh sẽ không như vậy nữa.

Ngoan, Về nhà nhé!" Anh kéo tay Thẩm Lạc Ngưng ra khỏi nhà hàng.

Hứa Du thấy thế liền theo sau, trước khi đi còn liếc Lý Kiệt một phen.

Dám phá hỏng tâm trạng của Tiểu Lạc Ngưng nhà nàng.

Còn phía Hàn Vũ được xem một màn anh hùng cứu mỹ nhân của Vương Đình Hi thì há mồm trợn mắt.

Không tin vào mắt mình.

Hôm nay có quá nhiều bất ngờ rồi.

Lúc nảy thi thấy hắn cười, sau lại ra tay cứu một cô gái.

Không giống tác phong hằng ngày của Vương Đình Hi cho lắm nhưng xem được một màn này cũng coi như sống không uổng phí.

Ra khỏi nhà hàng.

Vương Đình Hi liền buông tay Thẩm Lạc Ngưng ra.

" Xin lỗi, Lúc nảy có vài phần mạo phạm em rồi" Anh cúi đầu hối lối.

"Cảm ơn anh đã ra tay giúp đỡ" Cô khẽ cười.

Lúc nảy nếu không có anh, cô tất nhiên vẫn giải guyết được Lý Kiệt.

Nhưng người khác bất bình thay cô liền ra tay trợ giúp.

Cô làm sao mà trách móc người ta được.

"Vậy tôi đi trước.

Có duyên sẽ gặp lại" Vương Đình Hi nói.

"Ừm, Tạm biệt" Thẩm Lạc Ngưng gật đầu.

Sau khi Vương Đình Hi rời đi Hứa Du mới choàng tỉnh.

" Aaa, Mỹ nam, Tiểu Lạc Ngưng, Người đàn ông đó đẹp trai quá đi.

Lúc này anh ta soái vô cùng luôn." Hứa Du khen nức nở.

"Về thôi.

Hôm nay đủ mệt rồi a" Thẩm Lạc Ngưng vươn vai.

" Tiểu Lạc Ngưng, chuyện hôm nay mình thành thật xin lỗi cậu.

Mình không biết rằng mẹ lại sắp xếp cho mình xem mắt một tên không có não như vậy" Hứa Du cúi đầu,cô tức giận vô cùng.

Biết trước vậy cô đã tự mình đi, không kéo theo Thẩm Lạc Ngưng để cô phải chịu uất ức thay mình.

"Không sao.

Có mình đi thì cậu mới nhìn ra được bộ mặt của anh ta" Thấy Hứa Du tự trách mình Thẩm Lạc Ngưng khẽ an ủi.

Quả thật cô có chút tức giận nhưng khi thấy vẻ mặt của Hứa Du thì mọi tức giận đều biến mất.

" Vậy cậu, Sẽ không giận mình, sẽ không nghỉ chơi mình chứ?" Hứa Du nâng đôi mắt đầy lệ nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

"Sẽ không" Nói xong cô kéo tay Hứa Du đi về
Ký Túc Xá
"Các cậu về rồi sao? Nghe nói Hứa Du cậu đi xem mắt à?" Phương Kỳ thấy Thẩm Lạc Ngưng cùng Hứa Du về thì hỏi han.

Phương Kỳ là cô gái trầm tính, ngoại hình tương đối.

Nhìn vào rất thu hút người khác.

"Ừm, Nhưng thất bại rồi.

Còn hại mình phải tức giận một phen" Hứa Du chống nạnh nói.

"Xảy ra chuyện gì sao? Phương Kỳ thấy cô nàng tức giận liền hỏi.

Hứa Du quẳng túi sách đi ngồi xuống kể lại toàn bộ câu chuyện cho Phương Kỳ nghe.

" Tra nam, Đáng ghét thật" Phương Kỳ là người trầm tính nhưng sau khi nghe xong lại phải nổi giận.

"Lạc Ngưng.

Cũng may là có cậu đi theo.

Nếu không thì đem nỏ thần trao nhằm tay giặc rồi" Phương Kỳ mở miệng.

"Đúng đúng, Tiểu Lạc Ngưng chính là Thần Hộ Mệnh của Hứa Du mình" Hứa Du kiêu căng nói.

Thẩm Lạc Ngưng từ đầu tới cuối vẫn im lặng nhưng khi nghe câu nói của Hứa Du thì khoé miệng khẽ cong.

" Tiểu Lạc Ngưng, Sau này cậu cười nhiều chút.

Cậu cười thật đẹp nha" Hứa Du lần đầu tiên thấy Thẩm Lạc Ngưng cười nên hơi kích động.

Phương Kỳ im lặng không nói.

"Đúng rồi, Mấy ngày nay Ngô Dật không quay về? Các cậu biết cậu ấy đi đâu không?" Phương Kỳ bỗng nhiên mở miệng hỏi.

"Mình về rồi" Ngô Dật bước vào phòng.

Cả ba cùng quay sang nhìn Ngô Dật, điểm va vào mắt đầu tiên của cả 3 là những đóm đỏ trên cổ Ngô Dật.

Ngô Dật là cô gái nhà quê bình thường, gia đình không khá giả mấy.

Mỗi năm tiền học phí đều là nhờ học bổng mới có thể chi trả.

Vì gia thế không tốt nên Ngô Dật luôn tự ti, không mở lòng với bạn bè cùng phòng.

Ở trong phòng này.

Phương Kỳ là con gái Hội Trưởng gia thế giàu có.

Hứa Du gia đình cũng thuộc dạng giàu có.

Còn Thẩm Lạc Ngưng cô chỉ nói mình con gái nhà họ Thẩm.

Từ đầu đến cuối không ai biết cô là Nhị Tiểu Thư nhà họ Thẩm giàu có, nổi tiếng ở Dung Thành.

"Các cậu tìm mình sao?" Ngô Dật mở miệng.

"Ừm, Thấy cậu về là bọn mình yên tâm rồi" Phương Kỳ thở phào.

"Cậu đi đâu hai đêm không về vậy Ngô Dật?" Hứa Du tò mò.

Thật ra trong phòng này.

Người mà Hứa Du không thân thiết nhất chính là Ngô Dật.

Cô nàng Ngô Dật luôn tỏ ra khác người, có chút không thân thiện nên khiến Hứa Du có vài phần không thích chứ không có ý gì khác.

"Mình đi kím việc làm thêm thôi" Ngô Dật ấp úng.

"Aa Tiểu Lạc Ngưng! Tối nay chúng ra ra ngoài ăn đồ nướng đi.

Mình mời nha" Hứa Du chuyển chủ đề.

"Được" Thẩm Lạc Ngưng không từ chối.

" Ừm, được đó" Phương Kỳ cũng đồng ý.

" Mình" Ngô Dật lại chập chừng.

"Đi đi, mình bao tất" Hứa Du hiếm khi vui vẻ.

" Được" Ngô Dật vui vẻ trả lời..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 5: 5: Thẩm Ý Thi Quay Về


Quán Đồ Nướng Gần KTX
"Mời mọi người nha" Hứa Du cầm xiên thịt cắn cắn.

" Ừm, Sau này mỗi tuần thứ bảy chúng ta đều đi ăn đồ nướng đi.

Chúng ta đi vòng tuần hoàn.

Mộ tuần một người bao" Hứa Du mở miệng.

" Ý hay" Phương Kỳ cũng hùa theo.

" Ừm" Thẩm Lạc Ngưng cũng đồng tình.

Chỉ có Ngô Dật im lặng không nói gì.

Cô lo lắng.

Tiền sinh hoạt của mình cô còn không đủ sử dụng.

Lấy đâu ra...!
" Ăn đi ăn đi, Ăn xong chúng ta vào Trung Tâm Thương Mại gần đây đi dạo" Hứa Du lại bày trò.

Thẩm Lạc Ngưng im lặng, không trả lời.

Cô nhìn vào một hướng hư vô thật lâu.

Sau khi ăn xong cả đám tụ tập vào Trung Tâm Thương Mại đi dạo.

Thẩm Lạc Ngưng không đi nên về KTX trước.

Trên đường đi, Cô cố tình lựa đường vắng thật vắng mà đi.

Cuối cùng cô quẹo vào một con hẻm nhỏ.

" Đi theo lâu như vậy? Nên lộ mặt rồi nhỉ?" Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng.

Cô nhận ra có người theo dõi mình từ lúc rời khỏi KTX đến giờ nên mới từ chối không đi cùng mọi người đến Trung Tâm Thương Mại để dụ người này lộ mặt.

" Aizz, Không vui gì hết, Ánh mắt cậu vẫn tốt như lúc trước.

Không có gì qua khỏi được mắt cậu"
Cô gái đã theo dõi Thẩm Lạc Ngưng từ trong tối bước ra.

Bỗng nhiên cô tăng tốc độ hướng Thẩm Lạc Ngưng mà tấn công.

Thẩm Lạc Ngưng nhanh như gió né đi, dùng tay đánh ngược lại.

Một bước hạ gục đối phương.

" Lục Tiểu Hy, Đừng đùa nữa" Thẩm Lạc Ngưng đánh tay cô.

" Cậu vẫn không nương tay" Lục Tiểu Hy bĩu môi.

" Kím mình có chuyện gì? Cậu về đây không ai biết chứ?" Thẩm Lạc Ngưng hỏi han.

" Mình kín tiếng lắm, Không ai biết đâu" Lục Tiểu Hy cười nói.

" Ady đâu? Anh ấy vẫn ổn chứ? Còn có Enly cùng với Andrew? Vẫn tốt chứ?" Thẩm Lạc Ngưng hiếm khi tò mò.

" Ady anh ấy ổn.

Còn Enly cùng Andrew họ đi diễn suốt ngày, xảy ra chuyện gì được chứ" Lục Tiểu Hy ngập ngừng khi trả lời về Ady.

" Thật chứ? Ady anh ấy ổn?" Thẩm Lạc Ngưng gặn hỏi.

" Aizz, Ổn hết ổn hết.

Có gì không ổn chứ" Lục Tiểu Hy gấp gáp.

" Cậu về đây khi nào?" Hắn ta biết không?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn.

" Máy bay hạ cánh mình liền đến tìm cậu.

Còn định đi theo cậu lâu một chút nhưng bị phát hiện mất rồi.

Còn về Hắn ta thì với trình độ của mình chắc hắn sẽ không điều tra ra được đâu" Lục Tiểu Hy lạnh giọng.

" Vậy thì tốt.

Cậu ở đây nhớ cẩn thận một chút.

Với thân phận hiện giờ của cậu ở đây.

Không an toàn" Thẩm Lạc Ngưng thẳng thắn.

" Mình biết rồi.

Mình quay về nghĩ ngơi đây.

Có gì cậu cứ gọi cho mình" Lục Tiểu Hy vươn vai rời đi.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn theo bóng lưng cô rời đi đến khi mất hút mới quay trở lại KTX.

Chủ Nhật
"Lạc Ngưng, Ở đây" Thẩm Gia Hứa réo gọi.

Thẩm Lạc Ngưng mở cửa xe ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn.

" Em Gái Thân Yêu.

Tuần này ổn hết chứ? Anh Hai nhớ em chết đi được!" Thẩm Gia Hứa ôn nhu nói.

" Em ổn hết a.

Bà Nội sức khoẻ đã có tiến triển hơn chưa anh?" Thẩm Lạc Ngưng hỏi han.

" Ừm, Bà tốt hơn rồi.

Chỉ là bà hơi lười ngủ hơi nhiều thôi" Anh cười khổ.

Thẩm Lạc Ngưng im lặng, không nói gì.

Đại Viên
Thẩm Lạc Ngưng cùng Thẩm Gia Hứa bước vào nhà.

Tất cả thành viên trong nhà đều tụ tập ở phòng khách.

Hôm nay có thêm một thành viên mà ai cũng biết.

Đại Tiểu Thư Thẩm Gia- Thẩm Ý Thi

Cô ta được nhà họ Thẩm nhận nuôi từ lúc Thẩm Lạc Ngưng mất tích.

Vì cú sốc mất con gái của Sở Vân Dung nên Thẩm Khiêm- Cha ruột Thẩm Lạc Ngưng buộc lòng phải nhận đứa con nuôi này để vơi bớt nỗi đau mất con gái của Bà.

Người đời nhìn vào chỉ biết mỗi Thẩm Ý Lan là con gái nhà họ Thẩm chứ không ai biết Tiểu Thư chân chính của nhà họ Thẩm là Thẩm Lạc Ngưng.

" Tiểu Ngưng cùng A Hứa về rồi à? Con xem Thi Thi nó đi nước ngoài về mua rất nhiều đồ này.

Còn có quà cho bọn con nữa đấy!" Sở Vân Dung cười nói vui vẻ.

Bà còn vui vẻ hơn khi nói chuyện với Thẩm Lạc Ngưng.

" Anh Hai, Lạc Ngưng.

Em có mua quà cho hai người này" Thẩm Ý Thi cười nói, xách quà đến cho Thẩm Lạc Ngưng cùng Thẩm Gia Hứa.

" Cảm ơn" Thẩm Lạc Ngưng lạnh nhạt trả lời, cô vươn tay ra nhận quà.

Trong mắt không có nhiều cảm xúc.

" Quà cáp gì tầm này.

Về là vui rồi" Trái ngược với Thẩm Lạc Ngưng, Thẩm Gia Hứa còn chẳng buồn đưa tay nhận quà.

Sở Vân Dung thấy vậy liền oán trách con trai " Em Thi Thi của con có lòng tốt mua quà mà con còn không nhận à? Mau lấy cho mẹ"
Nụ cười trên mặt Thẩm Ý Thi khẽ cứng nhưng lập tức trở về bình thường.

Cô quay về ngồi cạnh Sở Vân Dung.

" Mẹ à, Lâu rồi không gặp hình như Mẹ lại trẻ ra nữa ấy" Thẩm Ý Thi nịnh nọt.

" Ôi trời cái miệng nhỏ này.

Thật biết khen người" Sở Vân Dung cười tươi.

Nhìn hai mẹ con họ cứ như mẹ con ruột, thoải mái nói chuyện.

Thấy hai mẹ con họ trò chuyện vui vẻ.

Thẩm Gia Hứa khẽ liếc nhìn Thẩm Lạc Ngưng mà đau lòng.

Anh định an ủi cô nhưng cô lại đáp lại anh bằng ánh mắt như nói
" Em không sao.

Đừng nói gì cả".

" Con xin phép lên phòng thăm Bà Nội" Thẩm Lạc Ngưng tiến lên phòng Thẩm Lão Phu Nhân..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 6: 6: Bữa Cơm Gia Đình


Phòng Thẩm Lão Phu Nhân.

" Bà Nội, Cháu vào nhé?" Thẩm Lạc Ngưng gõ cửa.

"Là Tiểu Ngưng à? Mau vào đây!" Thẩm Lão Phu Nhân biết được cháu gái về thăm liền hớn hở.

" Bà Nội" Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn đến gần giường Thẩm Lão Phu Nhân ngồi cạnh Bà.

"Ừm, Nghe nói Ý Thi nó về.

Cháu cũng đừng lo.

Nhé?" Thẩm Lão Phu Nhân từ tốn nói.

Bà sợ khi Thẩm Ý Thi quay về Thẩm Lạc Ngưng sẽ có chút khó chịu trong lòng.

" Cháu vẫn bình thường.

Chị ấy quay về thì Mẹ sẽ vui vẻ hơn" Thẩm Lạc Ngưng bóp tay cho Bà.

"Cháu gái ngoan.

Con hiểu chuyện quá rồi" Thấy cô như vậy Thẩm Lão Phu Nhân có chút đau lòng với bất lực.

"Bà là lý do khiến cháu quay về.

Ngoài Bà ra cháu không để ý gì cả" Thẩm Lạc Ngưng cong môi cười.

Thẩm Lão Phu Nhân không nói gì.

Bà chỉ vươn tay xoa đầu cô.

Phòng Ăn Nhà Họ Thẩm

" Chị Trần.

Đem mấy món mà Thi Thi nó thích ăn ra đi.

Ở nước ngoài lâu như vậy nó nhớ mấy món chị nấu lắm đó" Sở Vân Dung cười vui vẻ, đang phụ chị Trần làm đồ ăn trong bếp nói vọng ra.

" Đúng đó.

Ở nước ngoài lâu như vậy em thật sự rất nhớ mấy món chị làm đó.

Chị Trần.

Hôm nay em nhất định sẽ ăn sạch hết mấy món đó." Thẩm Ý Thi cũng hùa theo Sở Vân Dung nịnh nọt.

" Được được.

Hôm nay đã làm rất nhiều món cho cô Cả" Chị Trần cũng vui vẻ đáp.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Thẩm Lão Gia từ trên lầu đi xuống nghe được những lời này.

Thẩm Lạc Ngưng thì vẻ mặt cô vẫn vậy.

Chẳng có chút biểu tình gì.

Còn Thẩm Lão Gia khẽ nhíu mài.

Ông lo lắng, ông sợ đứa cháu gái Thẩm Lạc Ngưng sẽ suy nghĩ nhiều, sẽ tự làm bản thân buồn.

"Ba à, cả Ngưng Ngưng nữa.

Mau xuống đây ăn cơm thôi.

Thằng bé A Hứa không biết lại chạy đi đâu rồi" Sở Vân Dung thấy Thẩm Lão Gia và Thẩm Lạc Ngưng trên lầu bước xuống thì réo gọi.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Thẩm Lão Gia ngồi vào bàn ăn.

"Mọi người chuẩn bị ăn cơm à?" Thẩm Gia Hứa một tay bỏ túi quần, một tay lướt điện thoại từ ngoài cửa bước vào.

" Đến giờ ăn rồi mà con vừa chạy đi đâu về vậy? Tiểu tử này" Sở Vân Dung nhìn Thẩm Gia Hứa từ ngoài bước vào nói.

"Công ty có việc.

Con vừa chạy sang đó xử lý rồi về đây" Thẩm Gia Hứa vươn vai, lười biếng đáp.

" Tiểu Ngưng.

Lát nữa anh đưa em về trường nhé?" Thẩm Gia Hứa thấy Em Gái Cưng thì hai mắt sáng lên.

Cười nói bước lại gần chổ cô ngồi xuống.

Thẩm Ý Thi thấy Thẩm Gia Hứa đối Thẩm Lạc Ngưng vô cùng nhiệt tình thì trong lòng vô cùng ganh tị.

Cô vốn sống ở nhà họ Thẩm nhiều năm nhưng chưa từng được Thẩm Gia Hứa đối xử nhiệt tình, vui vẻ như vậy.

Chẳng phải cô cũng là em gái của anh sao?
" Thi Thi? Vào bàn ăn đi con, ngẫn ngơ cái gì thế?" Sở Vân Dung thấy Thẩm Ý Thi đờ người thì khẽ gọi cô.

" Dạ? Con tới đây" Nhờ lời nói của Sở Vân Dung mà Thẩm Ý Thi được kéo về hiện thực.

Cô vội vàng tiến lên ghế gần chổ Sở Vân Dung ngồi xuống.

"Tiểu Ngưng.

Ăn nhiều chút.

Cháu ở trường chắc ăn không được ngon như ở nhà.

Sau này tranh thủ về nhà ăn mấy món chị Trần nấu vừa bổ lại vừa ngon" Thẩm Lão Gia gắp đồ ăn ngon bỏ vào chén cô.

Toàn bộ những món ông gấp đều là món Thẩm Lạc Ngưng thích ăn.

" Vâng.

Sau này con sẽ dành nhiều thời gian về nhà hơn" Thẩm Lạc Ngưng nhìn đồ ăn trong chén mình có chút ấm áp.

Thật ra, từ lâu cô đã không còn để ý tới những thứ tình cảm gia đình này nữa.

Nhưng từ khi về nhà hết Thẩm Lão Phu Nhân,Thẩm Lão Gia rồi Thẩm Gia Hứa đều khiến cô hiểu được một chút gọi là tình cảm gia đình..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 7: 7: Ở Đây Không Có Mọi Người Chị Vẫn Giả Vờ Ư


" Mẹ cái này Mẹ thích ăn nè" Thẩm Ý Thi nịnh nọt, gắp vài món bỏ vào chén Sở Vân Dung.

" Mẹ mau ăn cái này đi.

Chị Trần làm ngon ơi là ngon" Không đợi Sở Vân Dung mở miệng Thẩm Ý Thi lại nói tiếp.

" Ừm, Cảm ơn con gái ngoan.

Con là hiểu mẹ nhất nha." Sở Vân Dung cười không ngừng.

Đứa con gái bà tự tay nuôi lúc nào cũng khiến bà vui vẻ.

"Lạc Ngưng.

Em ăn món này đi.

Ngon lắm" Thẩm Ý Thi kiêu ngạo gấp một cái chân gà bỏ vào chén Thẩm Lạc Ngưng.

"Cảm ơn.

Tôi tự gấp được" Thẩm Lạc Ngưng nhìn cái chân gà trong chén không cảm xúc.

Cô định vươn tay gấp cái chân gà trong chén ra thì Thẩm Gia Hứa nhanh tay hơn gấp đi trước.

" Chân gà thì ăn cái gì hã? Muốn ăn thì tự lấy mà ăn.

Em gái tôi không ăn chân gà." Thẩm Gia Hứa không nhịn nổi dáng vẻ tỏ ra thân thiện của Thẩm Ý Thi liền hung hăng nói.

" Đừng có tự cho mình là chủ nhà ở đây.

Cô không bằng cái ngón chân của Tiểu Ngưng tôi nữa" Thẩm Gia Hứa không cho Thẩm Ý Thi mở miệng liền nói tiếp.

" Anh Hai.

Em không biết.

Em xin lỗi" Thẩm Ý Thi bỗng nhiên thấy sợ hãi.

Cô chưa từng thấy dáng vẻ của Thẩm Gia Hứa như hiện tại.

Thẩm Ý Thi hiện tại đang run rẩy, sợ hãi vô cùng.

Cô chạy đến phía sau Sở Vân Dung ôm mặt khóc.

" A Hứa! Con nói cái gì vậy? Con quá đáng rồi đó.

Mau xin lỗi em Thi Thi của con nhanh" Sở Vân Dung thấy Thẩm Ý Thi khóc thì trong lòng mềm nhũn.

Đứa con gái bà luôn yêu thương, chiều chuộng đang khóc, bà không đau lòng sao được?
" Con không xin lỗi, Người xin lỗi phải là cô ta.

Mẹ kêu cô ta xin lỗi Lạc Ngưng đi" Thẩm Gia Hứa bướng bỉnh, không chịu xin lỗi.

Mắc gì anh phải xin lỗi? Người sai đâu phải anh.

Anh vốn dĩ đang đòi lại công đạo cho Em Gái Cưng của mình.

" Đủ rồi.

Giải tán cả đi.

Không ăn uống gì cả" Thẩm Lão Gia từ đầu đến giờ im lặng bỗng lên tiếng.

"Tiểu Ngưng, Cháu dìu ta về phòng" Thẩm Lão Gia vươn tay muốn Thẩm Lạc Ngưng đến đỡ
Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn đến dìu ông lên phòng.

Khi đi ngang qua Thẩm Gia Hứa cô đánh mắt ra hiệu cho anh ý bảo " Anh đừng nổi giận nữa"
Thẩm Gia Hứa nhận được ánh mắt của Em Gái Cưng liền hiểu chuyện.

Anh quay người rời khỏi nhà, ra xe đợi Thẩm Lạc Ngưng để đưa cô quay về trường.

"Tiểu Ngưng.

Đừng bận tâm.

Cháu vẫn là cháu gái của Ông.

Là đứa cháu gái độc nhất của Ông" Thẩm Lão Gia sợ cô buồn nên nói hết suy nghĩ trong lòng mình ra.

Ông hy vọng cô biết được.

Ngoài Mẹ cô ra, Ông và cả nhà này đều là nơi cô có thể dựa dẫm, tin tưởng.

" Ông Nội.

Cháu rất bình thường.

Cháu không để tâm.

Ông đừng lo lắng.

Nhé?" Thẩm Lạc Ngưng thấy Thẩm Lão Gia luôn lo lắng cho mình thì thở dài, an ủi Ông.

" Ông đến phòng rồi.

Ông nhớ nghĩ ngơi thật tốt để chăm sóc Bà Nội nữa.

Cuối tuần cháu liền về thăm Ông cùng Bà.

Đừng lo lắng cho cháu." Thẩm Lạc Ngưng đưa Ông đến cửa phòng, liền nói.

" Ừm, Ông biết rồi" Thẩm Lão Gia thở dài đáp.

Ông nhìn theo bóng lưng cô độc, mảnh mai của Thẩm Lạc Ngưng rời đi mà đau lòng không thôi.

Sau này, Ông nhất định phải bảo vệ đứa Cháu Gái này, không để nó chịu bất kì tổn thương nào hết.

Thẩm Lạc Ngưng sau khi đi xuống lầu thì gặp Thẩm Ý Thi đang đứng đợi.

" Lạc Ngưng" Thẩm Ý Thi thấy Thẩm Lạc Ngưng xuống thì hớn hở chạy lại.

" Chị xin lỗi.

Lúc nảy là chị sai.

Mong em bỏ qua" Thẩm Ý Thi chân thành nói.

" Ở đây không có mọi người.

Chị định giả vờ tiếp sao?" Thẩm Lạc Ngưng nhíu mài..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 8: 8: Vương Lão Gia


" Chị mới từ nước ngoài về.

Xa Mẹ hơi lâu nên khi gặp lại Mẹ có vài phần thân thiết hơn em.

Nếu điều đó làm em khó chịu thì Chị xin lỗi" Thẩm Ý Thi nói lời xin lỗi nhưng thật ra lại mang ý khoe khoang.

Ý cô ta là mặc dù cô ta có ở đây hay không thì Mẹ và cô ta vẫn thân thiết hơn nhiều so với Thẩm Lạc Ngưng.

" Ừm? Nói xong rồi?" Thẩm Lạc Ngưng lạnh nhạt đáp
" Em tha lỗi cho chị? Được không?" Thẩm Ý Thi chân thành cầu xin.

" Xin lỗi hay không xin lỗi đối với tôi không quan trọng.

Đi đây" Thẩm Lạc Ngưng dứt lời liền quay người rời đi không thèm để ý tới nét mặt của Thẩm Ý Thi vô cùng khó coi.

Cổng Đại Viên
" Anh Hai.

Lúc nảy anh không nên nóng giận với Mẹ" Thẩm Lạc Ngưng vừa lên xe liền nói vài câu với Thẩm Gia Hứa.

" Lúc đó anh quả thực có chút nóng giận.

Quay về sẽ nhận lỗi với Mẹ sau.

Còn về phần Thẩm Ý Thi đừng có mơ.

Cô ta là cái thá gì chứ?" Thẩm Gia Hứa nhắc tới Thẩm Ý Thi thì có vài phần tức giận.

Anh vốn dĩ là không thích Thẩm Ý Thi nhưng vì là người một nhà với nhau nên anh không thể hiện ra mặt.

Nay cô ta lại dám để Em Gái Cưng của anh ăn chân gà.

Hỏi anh làm sao không tức giận ra mặt được.

" Cảm ơn anh.

Em rất vui" Thẩm Lạc Ngưng thật sự rất vui vì có người ra mặt giúp mình.

Quả thực chuyện này rất nhỏ, chẳng đáng là bao nhưng lại khiến trái tim Thẩm Lạc Ngưng ấm áp không thôi.

" Lạc Ngưng.

Em mãi là Em Gái Cưng.

Em Gái độc nhất của Thẩm Gia Hứa anh.

Không ai có thể thay thế vị trí của em trong tim anh" Thẩm Gia Hứa chân thành đặt tay lên tim mình nói.

" Anh! Sến súa quá" Thẩm Lạc Ngưng bỗng nhiên nở nụ cười thật tươi.

Đây là nụ cười vui vẻ nhất từ trước đến giờ.

Thẩm Gia Hứa thấy em gái bị mình chọc cười cũng cười theo.

Mọi giận hờn lúc nảy đều tan biến hết trong vài giây.

Quả thực chỉ có bên cạnh Em Gái Cưng thì Thẩm Gia Hứa mới thật sự vui vẻ.

Sau khi tạm biệt Thẩm Gia Hứa, Thẩm Lạc Ngưng liền quay trở về KTX của mình.

Trong phòng hiếm khi đầy đủ 4 người.

Mọi người thấy Thẩm Lạc Ngưng về thì vô cùng vui vẻ.

" Tiểu Lạc Ngưng.

Sau khi thi Tốt Nghiệp cậu định đi thực tập ở đâu a?" Hứa Du nhanh miệng hỏi.

" Mình chưa nghĩ đến" Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn vài tài liệu trong tay Hứa Du
" Mình định sẽ đi thực tập ở tập đoàn Hứa Ngưng a.

Hiện tại ở đó đang tuyển Thực Tập Sinh.

Mình muốn đến để thử nghiệm." Hứa Du lại nói, cầm tài liệu trong tay vẫy vẫy " Cậu xem thử đi.

Tiểu Lạc Ngưng"
Thẩm Lạc Ngưng nghe thấy tên công ty thì ánh mắt khẽ động.

Đây chẳng phải là công ty của Anh Hai cô sao? Để cho Hứa Du đến đó thực tập cũng tốt.

" Mình thấy cũng được.

Cậu đến đó thực tập đi"
" Aaa, nhận được lời khuyên của Thần Hộ Mệnh.

Tiểu Lạc Ngưng, mình quyết định sẽ chọn công ty này" Hứa Du phấn khích khi được Thẩm Lạc Ngưng cho lời khuyên.

"Còn Phương Kỳ và Ngô Dật.

Hai cậu thì sao?" Hứa Du quay sang hỏi hai người bạn còn lại.

" Mình sẽ về công ty Ba mình học hỏi trước" Phương Kỳ nhẹ giọng trả lời.

" Mình thì chưa biết...." Ngô Dật cúi đầu trả lời.

Cô làm sao có đủ điều kiện vào công ty làm chứ....!
Một Tuần Học Ở Trường Của Thẩm Lạc Ngưng lại trôi qua bình yên.

Hôm nay như thường lệ Thẩm Gia Hứa lái xe đến đón cô về Đại Viên.

" Hôm nay, Ông định dẫn em đến Cầm Viên của Vương Lão Gia đấy!" Thẩm Gia Hứa vừa lái xe vừa trò chuyện cùng Thẩm Lạc Ngưng.

" Ông Vương ạ?" Thẩm Lạc Ngưng nghe Thẩm Gia Hứa nói thì quay sang hỏi.

Từ lúc cô về nhà đến giờ vẫn chưa thăm hỏi bất kì ai.

" Ừm, Đúng rồi.

Từ lúc em về đến giờ vẫn chưa đến thăm Ông ấy.

Hôm nay Ông ấy gọi bảo Ông Nội dẫn em đến Cầm Viên chơi." Thẩm Gia Hứa rẽ trái.

Đại Viên
" Tiểu Ngưng.

Đến đây ngồi nghỉ một lát.

Ông cháu chúng ta sang Cầm Viên thăm Lão Vương." Thẩm Lão Gia thấy Thẩm Lạc Ngưng về thì cất giọng.

" Ông, Bà Nội đã đỡ chưa?" Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn lại ngồi gần Thẩm Lão Gia.

Cô ôn nhu hỏi han tình hình sức khoẻ của Thẩm Lão Phu Nhân.

" Ừm.

Bà cháu vẫn như vậy.

Không có gì khác." Thẩm Lão Gia nghe cháu gái nhắc đến Vợ mình thì có chút thở dài.

Thời gian này Thẩm Lão Phu Nhân ngày càng ngủ nhiều.

Không còn linh hoạt như trước khiến Ông không khỏi lo lắng.

" Ông uống trà đi" Thẩm Lạc Ngưng nâng tay rót cho Thẩm Lão Gia một cốc trà nóng, khói lên nghi ngút.

Thẩm Lão Gia nhận lấy cốc trà, nhâm nhi từng chút.

Cầm Viên
Đường đến Cầm Viên không xa.

Chỉ mất vài phút đi xe là đến nơi.

Thẩm Gia Hứa đưa Thẩm Lạc Ngưng cùng Thẩm Lão Gia đến nơi liền tạm biệt để quay về Công Ty xử lý công việc.

" Lão già họ Vương đâu.

Mau ra nghênh đón tôi" Thẩm Lão Gia vừa bước vào cửa liền lớn giọng réo tên Vương Lão Gia.

Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn theo sau như cái đuôi nhỏ của Thẩm Lão Gia.

" Tới đây tới đây.

Lão Thẩm, Ông có mang Cháu Gái Cưng của tôi đến không?" Vương Lão Gia từ trên lầu nhanh chân bước xuống.

Vừa đi vừa nhìn tìm kiếm bóng dáng Thẩm Lạc Ngưng.

" Ai là Cháu Gái Cưng của Ông? Đừng có mà ăn nói hàm hồ" Thẩm Lão Gia nghe Vương Lão Gia như có ý định cướp Cháu Gái mình thì hung hăng trả lời
" Sớm muộn gì cũng là Cháu Gái của tôi thôi" Vương Lão Gia lại không muốn thua thế liền đáp trả.

" Ông còn nói bậy tôi liền đem Tiểu Ngưng trở về" Thẩm Lão Gia đe doạ.

Dám cướp Cháu Gái của Ông đây à?
" Được được.

Tôi không nói nữa là được chứ gì" Vương Lão Gia cuối cùng cũng chịu yếu thế mà hạ giọng.

Vương Lão Gia cùng Thẩm Lão Gia làm bạn cũng chục năm trời.

Họ quen biết nhau từ lúc còn trong Quân Khu nay cả hai đã về hưu nhưng vẫn còn rất thân thiết.

Tuy ngoài mặt họ thường đấu võ mồm với nhau nhưng thật ra họ coi nhau như anh em ruột.

" Ông Vương" Thẩm Lạc Ngưng lễ phép cúi đầu chào hỏi Vương Lão Gia.

" Tiểu Ngưng! Lớn lên thật xinh đẹp đó" Vương Lão Gia nhìn Thẩm Lạc Ngưng đánh giá cô.

Đứa trẻ này lớn lên xinh đẹp như hoa.

Mặt mày sáng sủa, không có bất kì thủ đoạn nào.

Tuy nhiên trên mặt cô luôn giữ nét lạnh băng, cảm xúc có nhưng lại không có.

Thẩm Lạc Ngưng nghe Vương Lão Gia khen mình thì khoé môi khẽ cong.

Cô gật đầu với Vương Lão Gia" Ông Vương vẫn khoẻ ạ? Thời gian này con bận học nên không có thời gian đến chào hỏi Ông" Thẩm Lạc Ngưng hỏi thăm.

" Ông vẫn khoẻ.

Chỉ là hơi thiếu thốn tình cảm từ gia đình a.

Thằng cháu của Ông ngày đêm ở Quân Khu, chẳng quan tâm gì tới Ông đây cả" Vương Lão Gia làm ra vẻ mặt đau khổ khi nhắc đến vấn đề này.

" Sau này cháu sẽ đến thăm Ông nhiều một chút" Thẩm Lạc Ngưng thấy Vương Lão Gia i như đứa trẻ đòi tình thương thì có chút cười khổ.

Cô nói
" Để ta gọi thằng Đình Hi nó về cùng dùng cơm" Vương Lão Gia nhanh tay chạy vào trong lấy điện thoại gọi cho Vương Đình Hi.

Rất nhanh đầu dây bên kia liền nhấc máy" Alo? Ông Nội? Có chuyện gì sao?" Giọng nói trầm thấp của Vương Đình Hi bên kia vang lên..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 9: 9: Gặp Lại Vương Đình Hi


" Mau mau cuốn gói về nhà nhanh.

Hôm nay bất cứ giá nào Cháu cũng phải lết xác về đây cho Ông" Vương Lão Gia gấp gáp hối anh quay về nhà.

Ông từ nhỏ đã thích Thẩm Lạc Ngưng.

Ông muốn cô làm Cháu Dâu của mình.

" Ông à.

Ông lại nổi hứng gì vậy? Cháu đang xử lý công việc rất nhiều.

Làm gì có thời gian quay về?"Vương Đình Hi thở dài nói.

Không biết Ông Nội mình lại có chuyện gì mà gấp gáp như vậy.

" Ông đang làm một chuyện rất rất quan trọng.

Nhất định hôm nay Cháu phải quay về.

Cháu không quay về ta liền không ăn cơm" Vương Lão Gia bị Cháu Trai nói mình nổi hứng thì liền tức giận nói.

" Ông..." Vương Đình Hi chưa nói dứt câu thì bên đầu dây kia đã truyền tới tiếng cúp máy.

Anh thở dài một hơi, thu dọn đồ đạc xin cấp trên quay về nhà một chuyến.

Ngoài mặt anh luôn nói như vậy nhưng thật ra anh lại rất yêu thương Ông Nội mình.

"Tiểu Ngưng.

Sau này Cháu làm Cháu Dâu của ta đi" Vương Lão Gia ngắm nhìn Thẩm Lạc Ngưng rồi vô tình nói ra tiếng lòng của mình.

Thẩm Lạc Ngưng nghe được lời của Vương Lão Gia thì khẽ ho" Khụ khụ...!Ông Vương"
" Cháu Dâu cái gì? Cháu Gái Cưng của tôi vừa quay về chẳng được bao lâu.

Nó còn phải bên cạnh tôi.

Cháu Dâu con khỉ khô" Thẩm Lão Gia nghe Vương Lão Gia nói thì tức giận vô cùng.

Quả thật, Vương Đình Hi thật sự tốt, đủ tiêu chuẩn trở thành Cháu Rể ông nhưng hiện giờ ông chưa muốn gã Thẩm Lạc Ngưng đi.

"Lão Thẩm à.

Ông nể tình tôi có Cháu Trai mà như không có gã con bé để nó làm Cháu Dâu tôi đi.

Tôi nhất định sẽ không để nó chịu uỷ khuất gì" Vương Lão Gia chân thành nói.

Ông thật sự thích Thẩm Lạc Ngưng.

" Không là không.

Tiểu Ngưng chúng ta về" Thẩm Lão Gia tức giận không thôi.

Ông định đứng dậy kéo tay Thẩm Lạc Ngưng rời khỏi Cầm Viên.

" Ông Nội đừng tức giận.

Ở lại dùng cơm rồi về.

Nhé!" Thẩm Lạc Ngưng thấy Thẩm Lão Gia tức giận thì nhẹ giọng khuyên.

" Ông Nội.

Ông đừng như vậy!" Vương Đình Hi từ ngoài cửa bước vào.

Anh nghe được cuộc trò chuyện của Vương Lão Gia cùng Thẩm Lão Gia mà không khỏi đau đầu.

Biết trước đã không quay về.

Thẩm Lạc Ngưng nghe giọng nói quen thuộc thì quay sang nhìn phía cửa ra vào.

Cô thấy anh một thân Quân Trang bước vào nhà.

Đúng đó là Vương Đình Hi người đã giúp cô khi ở nhà hàng.

" Ông Thẩm.

Ông đừng để ý lời Ông Nội Cháu.

Cháu thay mặt Ông ấy xin lỗi Ông" Vương Đình Hi lễ phép cúi đầu nhận lỗi với Thẩm Lão Gia.

Thật sự không biết nên làm thế nào....!
Thẩm Lão Gia thấy Vương Đình Hi vô cùng hiểu chuyện thì tâm tình nóng nảy cũng vơi đi bớt" Thôi, Có gì đâu.

Vào ăn cơm thôi"
Vương Đình Hi lúc này mới quay sang nhìn Thẩm Lạc Ngưng đang đứng cạnh Thẩm Lão Gia thì khẽ cười với cô.

Thẩm Lạc Ngưng từ đầu đến giờ vẫn nhìn anh không rời.

Cô cảm thấy lúc trước anh giúp cô là vì nhận ra thân phận của cô.

Thấy anh cười với mình cô cũng gật đầu đáp trả.

Suốt bữa cơm.

Vương Lão Gia cùng Thẩm Lão Gia chẳng ai đoái hoài tới ai.

Bữa cơm diễn ra vô cùng bình yên.

" Đình Hi.

Ông về trước.

Sau này nhớ về thăm Ông của Cháu thường xuyên.

Đừng để Ông ấy một mình lâu như vậy." Thẩm Lão Gia dặn dò Vương Đình Hi nhưng thật ra là muốn nói với anh rằng.

Cậu phải về nhà thăm Ông ấy thường xuyên để Ông ấy không có thời gian suy nghĩ đến chuyện cướp Cháu Gái mình.

" Đình Hi.

Mau lái xe đưa Lão Thẩm cùng em Tiểu Ngưng của Cháu về đi" Vương Lão Gia lại ra đòn tấn công trước khi Thẩm Lão Gia về.

" Vâng" Vương Đình Hi thở dài đồng ý.

Anh quay người đuổi theo Thẩm Lạc Ngưng cùng Thẩm Lão Gia.

" Để Cháu đưa hai người về" Vương Đình Hi lái xe đậu trước Cổng Lớn Cầm Viên.

Thẩm Lão Gia cùng Thẩm Lạc Ngưng cũng không từ chối liền mở cửa xe ngồi vào ngay ngắn.

" Ông Thẩm.

Mong Ông đừng để bụng chuyện lúc nảy" Vương Đình Hi lại nhận lỗi chuyện lúc nảy.

" Không sao.

Ta hiểu tính Ông Bạn Già của mình mà" Thẩm Lão Gia xua xua tay, cười nói.

Vương Đình Hi đánh mắt sang nhìn Thẩm Lạc Ngưng qua gương chiếu hậu.

Anh muốn nói lại thôi.

Cuối cùng quyết định im lặng.

Đến Đại Viên anh dừng xe lại cho Thẩm Lạc Ngưng cùng Thẩm Lão Gia xuống.

" Cảm Ơn" Thẩm Lạc Ngưng nhìn anh cười nói.

" Không có gì.

Chuyện lúc này em đừng để bụng.

Nhé" Vương Đình Hi cong môi nói.

Thẩm Lạc Ngưng gật gật đầu xong đó vẫy tay tạm biệt anh rồi cùng Thẩm Lão Gia vào nhà..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 10: 10: Ngô Dật Có Chút Khác


" Ông Nội.

Cháu và Lạc Ngưng không thể nào đâu" Vương Đình Hi sau khi đưa Thẩm Lạc Ngưng cùng Thẩm Lão Gia về thì liền lái xe quay về Cầm Viên.

Anh về đến nhà liền tìm đến Vương Lão Gia nói chuyện.

" Sao lại không thể? Tiểu Ngưng xinh đẹp, gia thế, học vấn đều ổn định.

Rất hợp với Cháu mà?" Vương Lão Gia càm ràm.

" Đó không phải là điều Cháu quan tâm.

Vấn đề ở đây là Ông Thẩm sẽ không đồng ý.

Thứ hai là Cháu và Lạc Ngưng cách nhau tận 6 tuổi.

Thứ ba, Cháu là Quân Nhân" Vương Đình Hi phân tích vấn đề ra cho Vương Lão Gia hiểu.

Anh mặc dù không muốn làm trái ý Ông nhưng lần này thật ra lại phải làm như thế.

Tuổi tác của anh và Thẩm Lạc Ngưng cách xa nhau.

Đặc biệt anh còn là Quân Nhân.

Vì thế, để Thẩm Lạc Ngưng gả vào nhà họ Vương là không thể.

Vương Lão Gia nghe Cháu Trai mình nói một tràn thì Ông thở dài một hơi "Thôi vậy.

Cứ thuận theo tự nhiên đi.

Vài hôm nữa còn mời Tiểu Ngưng đi ăn một bữa cơm.

Coi như thay mặc Ông xin lỗi con bé".

" Vâng.

Ông nghỉ ngơi đi.

Con quay về Quân Khu có chút việc" Vương Đình Hi thấy Ông Nội mình hiểu ra được vấn đề thì cũng nhẹ lòng một chút.

" Ừm, Mau quay về đi" Vương Lão Gia xua xua tay ý bảo anh đi đi.

Còn Ông thì quay người đi thẳng lên lầu.

Nhìn bóng lưng cô độc của Ông.

Anh có chút đau lòng.

Ba Mẹ anh vì làm nhiệm vụ mà bỏ mạng nơi chiến trường.

Anh từ nhỏ đã sống cùng Ông Nội nên mọi thứ mà Anh có hiện giờ đều do một tay Ông dẫn dắt, dạy dỗ.

Nhìn Ông ngày một già đi, Anh lại bận bịu công việc ở Quân Khu không có thời gian về nhà.

" Tối nay Cháu về nhà ăn cơm tối cùng Ông.

Nhớ đợi Cháu nhé" Vương Đình Hi bỗng cất giọng rồi rời khỏi nhà.

Đại Viên
" Ông Nội, Ông đừng giận Ông Vương nhé!" Thẩm Lạc Ngưng dìu Thẩm Lão Gia vào nhà.

Vừa đi vừa nói.

Cô sợ Ông vì mình mà cãi lộn, nóng giận với Vương Lão Gia.

" Ông không có.

Lão già họ Vương đó thích cháu như vậy chứng tỏ Cháu rất xuất sắc.

Ông đây còn vui mừng đó chứ" Thẩm Lão Gia lắc đầu,cười vài tiếng.

Thật ra, Ông cùng Vương Lão Gia từ trước tới giờ luôn như vậy.

Nói chuyện chẳng hợp nhau.

Chẳng hiểu sao lại làm bạn được tới bây giờ.

"Thật ra Lão Vương cũng rất đáng thương.

Ba Mẹ của thằng nhóc Đình Hi mất từ sớm.

Là Ông ấy một tay nuôi dạy nó nên người.

Nay nó trưởng thành, bận bịu công việc ở Quân Khu ít khi về nhà nên hẳn là ở nhà một mình Ông ấy sẽ rất cô độc." Thẩm Lão Gia đồng cảm, kể cho Thẩm Lạc Ngưng nghe.

" Vậy thì sau này.

Cháu cùng Ông sẽ tới thăm Ông ấy nhiều một chút" Thẩm Lạc Ngưng sau khi nghe xong thì có chút buồn lòng.

"Ừm.

Cháu đêm nay ở lại đây hay quay về trường?"Thẩm Lão Gia nhìn nhìn Thẩm Lạc Ngưng rồi hỏi.

" Cháu định quay về trường.

Tuần sau Cháu thi Tốt Nghiệp rồi" Thẩm Lạc Ngưng nhìn Ông.

" Ừm, Thi thật tốt nhé" Thẩm Lão Gia làm động tác cổ vũ cô.

Thẩm Lạc Ngưng bật cười sau đó gật gật đầu nhỏ.

Ký Túc Xá
" Aaa, mình mệt mõi với đống bài tập này quá" Hứa Du ôm đầu hét lên.

" Cậu im lặng chút.

Ồn chết mất" Phương Kỳ bất mãn nói.

" Tiểu Lạc Ngưng.

Cậu cứu mình với.

Mình chết mất" Hứa Du mếu máo đem bài tập trước mặt đến chổ Thẩm Lạc Ngưng.

" Đến đây.

Mình giúp cậu" Thẩm Lạc Ngưng ngoắc tayy.

Sau khi được Thần Hộ Mệnh của mình giảng bài.

Hứa Du như mới uống thuốc tăng IQ "Dễ như vậy sao?"
Thẩm Lạc Ngưng không nói gì chỉ gật đầu.

" Tiểu Lạc Ngưng.

Cậu đỉnh đỉnh thật đó.

Sao cái gì cậu cũng biết vậy?" Hứa Du ôm tay Thẩm Lạc Ngưng nịnh nọt.

" Là do cậu ngốc đó" Phương Kỳ mở miệng chọc ghẹo.

" Các cậu, hôm nay mình có mua nhiều đồ ngon về cho các cậu nè" Ngô Dật tay xách nách mang túi này túi nọ vào phòng.

" Có đồ ăn ngon sao?" Hứa Du nhìn nhìn.

"Cậu về rồi sao Ngô Dật?" Phương Kỳ hỏi han khi thấy bạn cùng phòng về.

Riêng Thẩm Lạc Ngưng nhìn Ngô Dật từ trên xuống dưới không nói gì.

Hôm nay Ngô Dật khác với mọi ngày.

Túi xách, quần áo đều sử dụng đồ hiệu.

Mặt mũi trang điểm tỉ mỉ.

Lại hào phóng mua đồ ăn cho cả phòng.

Cả phòng cùng bày đồ ăn Ngô Dật đem về ra ăn.

Riêng Thẩm Lạc Ngưng vẫn cầm điện thoại lướt lướt.

Sau đó cô ra ngoài ban công gọi điện thoại.

Thẩm Lạc Ngưng bấm một dãy số sau đó gọi đi.

Rất lâu sau đầu dây bên kia vẫn không nhấc máy.

Chỉ truyền lại tiếng *bíp...bíp....* Thẩm Lạc Ngưng gọi đi nhiều cuộc nhưng vẫn không có ai trả lời.

Trong lòng cô có chút hoảng sợ, lo lắng.

Sau đó cô lại bấm một dãy số khác gọi đi.

Lần này đã có người nghe máy..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 11: 11: Tôi Là Vương Đình Hi


" Alo, Ann? Có chuyện gì sao?" Lục Tiểu Hy nhấc máy, liền hỏi han.

" Mình không liên lạc được với Ady.

Đã xảy ra chuyện gì sao?" Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng.

" Aizz, Ady anh ấy đi khắp nơi trên Thế Giới.

Lỡ khi cậu đang gọi là lúc anh ấy đang trên máy bay thì sao.

Đừng lo lắng.

Mình sẽ tìm cách liên lạc với anh ấy." Lục Tiểu Hy nghe được lời của Thẩm Lạc Ngưng thì có chút gấp gáp nhưng vẫn bình tĩnh nói.

" Ừm.

Khi nào liên lạc được với anh ấy thì bảo anh ấy gọi cho mình" Thẩm Lạc Ngưng thở phào một hơi nói tiếp.

" Được.

Cậu nghỉ ngơi đi.

Ngủ ngon nhé" Lục Tiểu Hy nói lời tạm biệt rồi cúp máy.

Sau đó cô ấy bấm một dãy số gọi đi.

" Alo? Có gì sao Tiểu Hy?" Giọng nam bên đầu dây kia vang lên.

" Andrew.

Em sợ chuyện đó không giấu được Ann nữa.

Hôm nay cậu ấy gọi điện cho em, bảo là không liên lạc được với Ady" Lục Tiểu Hy gấp gáp nói.

" Tiểu Hy.

Em bình tĩnh.

Anh có điều tra một chút.

Ady hiện tại rơi vào tay Pop.

Nhưng em yên tâm.

Anh sẽ cố gắng điều tra rõ tung tích của Ady.

Sẽ mang cậu ánh toàn diện quay về.

" Andrew chậm rãi nói.

" Là Pop sao?" Lục Tiểu Hy sợ hãi lại càng sợ hãi.

Ady sao lại rơi vào tay Pop rồi.

" Em hãy bình tĩnh chút.

Sau khi quay xong bộ phim này.

Anh cùng Enly sẽ lập tức đến chổ em.

" Andrew trấn an Lục Tiểu Hy.

"Sau khi anh quay xong bộ phim đó nhớ báo cho em một tiếng.

Chúng ta cùng hành động.

Anh nhớ đừng để Ann biết.

Cậu ấy hiện tại đã rút lui, cuộc sống cậu ấy hiện giờ rất tốt.

Em không muốn kéo cậu ấy vào cuộc.

" Lục Tiểu Hy nhìn lên bầu trời tối đen, nghiêm túc nói.

" Ừm.

Anh sẽ" Andrew nói dứt câu liền cúp máy.

Lục Tiểu Hy sau khi cúp máy liền xách máy tính ra ngồi tìm kiếm thông tin.

Về phía Thẩm Lạc Ngưng sau khi nói chuyện cùng Lục Tiểu Hy thì lại có điện thoại gọi đến.

Là một dãy số lạ.

Cô liền ấn nút nghe máy.

" Alo?"
"Ừm, Tôi là Vương Đình Hi" Vương Đình Hi trầm giọng trả lời.

Thẩm Lạc Ngưng nghe được lời của đầu dây bên kia thì đứng hình 5 giây.

" À? Có chuyện gì sao?" Thẩm Lạc Ngưng sau 5 giây đứng hình liền lập tức trả lời.

" Ngày mai em rảnh không? Tôi muốn mời em dùng cơm sau đó đến thăm Ông Nội tôi một chút" Vương Đình Hi đưa ra lý do gọi đến.

" Ừm, Được" Thẩm Lạc Ngưng lúc đó chẳng hiểu sao lại lập tức đồng ý mà không chần chừ gì.

" Vậy ngày mai em ở trường.

Tôi sẽ đến đón em" Vương Đình Hi khẽ đáp.

" Được" Thẩm Lạc Ngưng trả lời ngắn gọn.

" Cúp máy nhé! Ngủ Ngon" Vương Đình Hi ôn nhu nói.

" Ngủ ngon" Thẩm Lạc Ngưng nhìn lên bầu trời tối đen phun ra hai chữ.

Sau đó liền cúp máy.

" Nói chuyện với Mỹ Nam lần trước sao?" Hứa Du không biết xuất hiện từ khi nào lên tiếng.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn cô không trả lời.

" Khai nhanh.

Có phải hai người đã có gì với nhau rồi không?" Hứa Du vẫn tiếp tục tra hỏi không buông tha Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng ánh mắt khẽ động nhưng vẫn không trả lời.

" Thôi vậy.

Không hỏi nữa.

Mau vào ngủ thôi.

Mai sáng còn có tiết nữa" Hứa Du thấy Thẩm Lạc Ngưng không trả lời liền kéo tay cô vào lại trong phòng.

Đúng như lời hẹn hôm qua.

Hôm nay Vương Đình Hi liền lái xe đến trước cổng trường của Thẩm Lạc Ngưng đón cô.

" Đợi lâu không? Xin lỗi vì đến trễ" Thẩm Lạc Ngưng thấy xe anh thì vội vàng tiến đến.

" Không lâu.

Vừa đến thôi.

Em lên xe đi" Vương Đình Hi nhẹ giọng nói.

Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn mở cửa xe ngồi ngay ngắn vào ghế phụ." Tôi ngồi ở đây được không?"
" Chẳng lẽ em định ngồi ở đằng sau?"Vương Đình Hi nhìn nhìn cô, cười nói.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn anh một phát chẳng biết nói gì.

" Chúng ta đi thăm Ông Nội tôi trước hay là đi dùng cơm trước?" Vương Đình Hi quay sang nhìn cô gái nhỏ hỏi.

" Về Cầm Viên thăm Ông Vương trước.

Đừng để Ông đợi lâu" Thẩm Lạc Ngưng nhìn đăm đăm về phía trước, trả lời.

" Được" Vương Đình Hi khẽ cười, đạp ga lái xe đi.

Cầm Viên
" Ông Nội" Vương Đình Hi về tới nhà liền tìm kiếm bóng dáng Vương Lão Gia.

" Ông đây Ông đây" Vương Lão Gia nhanh chân bước ra khi nghe Cháu Trai về
" Ông Vương"Thẩm Lạc Ngưng khẽ gọi Ông.

" Là Tiểu Ngưng sao?Nào nào đến đây ngồi cùng Ông" Vương Lão Gia thấy Thẩm Lạc Ngưng thì hai mắt sáng lên, vui vẻ chào đón.

Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn lại ngồi gần Ông.

Vương Đình Hi thấy Ông mình vui vẻ thì cũng nghiêng đầu cười theo.

Nếu không vì những lý do đó, chắc anh cũng có thể cưới Thẩm Lạc Ngưng làm Vợ.

Sau khi trò chuyện,Vương Lão Gia biết được một lát nữa Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi còn cùng nhau đi dùng cơm nên liền lấy cớ buồn ngủ đuổi hai người họ đi.

Ông thì lên phòng nghỉ ngơi.

Chiếc xe của Vương Đình Hi lại lần nữa lăn bánh đi đến nhà hàng nổi tiếng gần đó.

Sau khi xuống xe, Vương Đình Hi vòng qua bên kia để mở cửa cho Thẩm Lạc Ngưng.

Anh chu đáo để tay phía trên sợ cô đứng lên chạm đầu.

Nhìn hành động của anh Thẩm Lạc Ngưng khẽ cười trong lòng.

Sau khi đổ xe, cả hai cùng nhau tiến vào nhà hàng.

Khi họ bước vào nhà hàng đã thu hút rất nhiều ánh mắt của mọi người.

Nam thì cao lớn, dung mạo anh tuấn, phi phàm.

Nữ thì nhỏ nhắn, dung mạo như hoa, không thua kém gì những diễn viên nổi tiếng trên truyền hình.

Họ đứng chung cứ như một bức tranh vẽ tuyệt đẹp.

Thấy họ bước vào, phục vụ liền dẫn họ đến một chổ ngồi thoáng mát.

Sau đó đợi họ chọn món " Vợ chồng anh chị dùng gì ạ?".

Nghe được hai chữ Vợ Chồng mắt Thẩm Lạc Ngưng khẽ động vài cái.

Vương Đình Hi thì đứng hình vài giây.

Nhưng không ai đứng ra giải thích họ không phải Vợ Chồng.

" Em chọn đi" Vương Đình Hi đẩy Menu qua cho Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nhận lấy Menu chọn bừa vài món.

Sau đó đẩy ngược lại cho Vương Đình Hi.

"Chúng tôi chọn những món này" Vương Đình Hi nhận lấy Menu đưa lại cho phục vụ bàn.

" Hôm nay cảm ơn em đã đồng ý đến thăm Ông Nội tôi" Vương Đình Hi nhìn Thẩm Lạc Ngưng ôn nhu nói.

Nhờ có cô mà hôm nay Vương Lão Gia đã rất vui vẻ.

" Không có gì.

Lần trước là do Ông em nóng giận với Ông anh nên lần này đến coi như là để thay mặt Ông em xin lỗi Ông anh đi" Thẩm Lạc Ngưng hiếm khi nói nhiều lời.

Vương Đình Hi cúi đầu không nói gì.

Sau khi ăn xong cả hai cùng ngồi xe quay về.

"Em quay về trường hay là về Đại Viên?" Vương Đình Hi hỏi ý Thẩm Lạc Ngưng.

" Làm phiền anh đưa em về Đại Viên" Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn anh.

" Được" Vương Đình Hi đạp ga hướng Đại Viên mà đi.

Đại Viên
Tới cổng Đại Viên.

Vương Đình Hi dừng xe cho Thẩm Lạc Ngưng xuống." Tạm biệt.

Em nhớ lưu số của tôi.

Khi nào có việc cần cứ gọi cho tôi" Vương Đình Hi khẽ nói.

Thẩm Lạc Ngưng gật gật đầu.

Sau khi nói xong, Vương Đình Hi liền lái xe rời đi.

Thẩm Ý Thi từ trong nhà đi ra liền thấy Thẩm Lạc Ngưng vừa xuống từ xe Vương Đình Hi.

Cô ta vội vàng chạy ra hỏi" Sao em lại đi cùng xe với Anh Hi?"
Thẩm Lạc Ngưng nghe giọng của Thẩm Ý Thi thì quay người lại nhìn.

" Nói mau.

Sao anh ấy lại đưa em về?" Thẩm Ý Thi mặt mày đỏ bừng tra hỏi Thẩm Lạc Ngưng.
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 12: 12: Tôi Tin Em


Thẩm Lạc Ngưng thấy Thẩm Ý Thi bước tới thì định lướt ngang cô ta như không thấy gì.

" Chị hỏi em, Sao em lại ngồi trên xe của Anh Hi?" Thẩm Ý Thi đã không giữ được bình tĩnh.

"Liên quan gì đến chị?" Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng, cô nhìn Thẩm Ý Thi đang tức điên đầu.

" Em nói rõ ràng cho chị.

Định đi đâu hã?" Thẩm Ý Thi kéo thật mạnh tay Thẩm Lạc Ngưng không cho cô đi.

" Buông tay.

Chị làm tôi đau đấy" Thẩm Lạc Ngưng dần dần mất đi kiên nhẫn.

" Hai đứa đang làm gì vậy? Sao không vào nhà?" Sở Vân Dung thấy hai đứa con gái của mình đứng trước của không vào nhà thì tò mò hỏi.

"Không có gì ạ.

Con chỉ nói với em Lạc Ngưng một vài chuyện thôi Mẹ" Thẩm Ý Thi thấy Sở Vân Dung ra thì lập tức thay đổi vẻ mặt.

Từ khó coi trở nên vô cùng vui vẻ.

" Buông tay được rồi" Thẩm Lạc Ngưng nhắc nhở Thẩm Ý Thi.

Thẩm Ý Thi nhận ra mình vẫn còn nắm tay Thẩm Lạc Ngưng thì vội vàng buông ra.

Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng tiến vào trong nhà.

Coi Sở Vân Dung cùng Thẩm Ý Thi như không khí.

"Mẹ.

Chúng ta đi dạo phố đi.

Sắp tới con có buổi trình diễn nên cần mua vài món đồ" Thẩm Ý Thi nịnh nọt tiến lại ôm tay Sở Vân Dung kéo kéo.

" Được.

Chúng ta đi dạo phố" Sở Vân Dung cười cười, vuốt tóc Thẩm Ý Thi.

Sau khi ghé Đại Viên thăm Thẩm Lão Gia cùng Thẩm Lão Phu Nhân thì Thẩm Lạc Ngưng liền quay trở về trường.

Sắp tới cô chuẩn bị thi Tốt Nghiệp nên vẫn luôn nghiêm túc ôn tập.

Những ngày học ở trường vẫn trôi qua tương đối yên bình.

Mỗi tuần chủ nhật cô vẫn quay về thăm Thẩm Lão Gia cùng Thẩm Lão Phu Nhân và hôm nay cũng không ngoại lệ.

Cô trở về nhà, bước vào cửa chẳng thấy Thẩm Lão Gia đâu.

Liền tiến vào phòng cờ thấy ông cùng Vương Đình Hi đang trò chuyện, đánh cờ ở đó.

Thấy hai người họ mãi chơi nên cô cũng không làm phiền liền vào phòng thăm Thẩm Lão Phu Nhân.

Khi đi đến cầu thang cô gặp Thẩm Ý Thi ở đó.

Cô ta chặn đường Thẩm Lạc Ngưng nói vài câu " Hôm nay có Anh Hi đến chơi.

Em đã gặp anh ấy chưa?"
Thẩm Lạc Ngưng xem cô ta như người vô hình lướt ngang qua mặt cô ta.

Nhưng Thẩm Ý Thi lại cố ý lôi kéo tay Thẩm Lạc Ngưng.

Khiến cô ta mất cân bằng ngã từ trên lầu xuống.

"Aaaa" Tiếng hét thất thanh của Thẩm Ý Thi vang lên, chấn động cả nhà.

Tất cả mọi người chạy ra đều thì Thẩm Ý Thi nằm lê lết trên sàn nhà.

Tay cô ta gãy rồi....!
Sở Vân Dung thấy Thẩm Lạc Ngưng trên lầu còn Thẩm Ý Thi nằm dưới đất la hét thì liền hiểu chuyện.

Bà ta nhanh chân phóng về phía Thẩm Lạc Ngưng giáng cho cô một bạt tay khiến Thẩm Lạc Ngưng đau đến lệch mặt sang một bên.

"Tiểu Ngưng.

Sao con lại ác độc như vậy? Con nỡ lòng nào đẩy chị gái mình xuống lầu như vậy?" Sở Vân Dung tức giận đến đỏ cả mắt.

Thẩm Lão Gia cùng Vương Đình Hi chứng kiến cái tát mà Sở Vân Dung giáng xuống mặt Thẩm Lạc Ngưng.

" Vân Dung.

Con làm cái gì vậy hã?" Thẩm Lão Gia tức giận khi thấy Sở Vân Dung đánh Thẩm Lạc Ngưng.

Ông ôm ngực hét lên.

"Gọi xe cứu thương cho cô ta" Vương Đình Hi thấp giọng.

Thẩm Lạc Ngưng từ đầu tới cuối im lặng.

Cái tát này làm cô đau đến lệch cả mặt.

Cô lắc đầu, cười khổ.

" Ba, Con bé Tiểu Ngưng đẩy Thi Thi xuống lầu" Sở Vân Dung tức giận.

" Con tận mắt thấy sao?" Thẩm Lão Gia lại nói.

" Con..." Sở Vân Dung mới chợt nhận ra.

Bà vừa đánh đứa con gái ruột của mình.

Trời ơi!
" Tiểu Ngưng, Mẹ..." Sở Vân Dung đưa tay định sờ mặt Thẩm Lạc Ngưng
Thẩm Lạc Ngưng né mặt sang một bên tránh tay Bà.

" Xe cứu thương tới rồi" Chị Trần hét lên.

Sở Vân Dung cùng bác sĩ đưa Thẩm Ý Thi đến bệnh viện.

Vương Đình Hi tiến lại chổ Thẩm Lạc Ngưng.

Anh định bế ngang người cô lên thì cô nói " Anh làm gì vậy?"
" Chân em vẫn đi được?"Vương Đình Hi nhìn vào mắc cá chân cô.

Thẩm Lạc Ngưng giờ mới để ý chân mình lúc nảy vô ý va vào cạnh cầu thang nên sưng phù lên.

Không ngờ anh lại để ý như vậy.

Vương Đình Hi cúi người bế ngang cô đi xuống lầu đặt cô ngồi vào ghế sofa." Lấy túi chườm đá đến đây" Anh khuỵ một chân xuống ngồi cạnh chân cô, ra lệnh cho chị Trần.

Chị Trần nhanh chóng chạy vào lấy túi chườm đá ra cho anh.

Vương Đình Hi nhận lấy rồi đưa cho Thẩm Lạc Ngưng " Chườm vào má em đi" Anh chỉ chỉ vào bên má sưng đỏ vì bị tán lúc nảy.

" Nếu tôi nói tôi không làm.

Anh...!Có tin tôi không?" Thẩm Lạc Ngưng ngập ngừng mở lời.

" Tôi Tin Em" ba chữ khẳng định chắc nịch sự tin tưởng của Vương Đình Hi dành cho Thẩm Lạc Ngưng.

Trái tim Thẩm Lạc Ngưng bỗng ấm áp vô cùng.

Thì ra trên đời này vẫn có người tin tưởng cô như vậy.

" Đau không?"Vương Đình Hi chạm nhẹ vào vết thương ở chân của cô.

Thẩm Lạc Ngưng mạnh dạng lắc đầu.

Vương Đình Hi lại dùng sức nhiều hơn chạm vào vết thương.

" Ây da" Thẩm Lạc Ngưng lúc này mới nhịn không được nữa la lên.

"Thẩm Lạc Ngưng, Em là con gái, Phải biết chăm sóc bản thân mình.

Lúc cần mạnh mẽ thì hãy mạnh mẽ.

Lúc không cần mạnh mẽ thì đừng bắt ép bản thân.

Cứ mạnh dạn chia sẻ với ngươi khác.

Nhé?" Vương Đình Hi vừa băng bó vết thương ở chân cho cô vừa nói.

Tuy anh là Quân Nhân nhưng động tác băng bó vết thương lại vô cùng nhẹ nhàng, suốt quá trình không thấy đau là gì.

" Ừm.

Cảm ơn Anh" Thẩm Lạc Ngưng khẽ cười..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 13: 13: Còn Định Tát Con Thêm Một Cái


"Thời gian này em đi ít lại một chút nếu không muốn sau này ngồi một chỗ" Vương Đình Hi băng bó chân cho Thẩm Lạc Ngưng thì đứng dậy nói.

Thẩm Lạc Ngưng cầm túi đá chườm lên mặt gật đầu vài cái.

"Tiểu Ngưng" Thẩm Gia Hứa ở công ty biết chuyện ở nhà thì lập tức trở về.

" Mặt em? Là Mẹ đánh?" Thẩm Gia Hứa thấy cô đang cầm túi đá chườm lên mặt.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn anh một phát." Em không sao"
" Anh vào bệnh viện gặp con khốn đó" Thẩm Gia Hứa nổi điên.

Anh biết đó chắc chắn là chiêu trò của Thẩm Ý Thi bày ra.

" Anh vào đó để cãi lộn một trận với Mẹ nữa sao? Ngoan ngoãn ở đây đi"Thẩm Lạc Ngưng hạ giọng.

" Tiểu Ngưng, Lần này để em chịu uỷ khuất rồi.

Đợi sau khi Thẩm Ý Thi xuất viện về nhà anh sẽ cho nó một trận" Thẩm Gia Hứa tức điên, thật sự điên kho thấy Em Gái Cưng mình bị đổ oan.

Đang nói chuyện thì Thẩm Gia Hứa thấy có gì đó không đúng.

Anh quay sang nhìn Vương Đình Hi từ đầu đến giờ vẫn đứng đó.

" Đình Hi? Cậu đến hồi nào vậy? Đứng đây từ đầu đến giờ à?" Anh cất giọng hỏi.

" Đứng nhìn Cậu nổi điên lên vì Em Gái Cưng của mình" Vương Đình Hi khàn giọng nói.

"Khụ...!Khụ" Thẩm Gia Hứa ho khan vài tiếng.

"Mình quay về đây.

Nhớ dặn em gái cậu thời gian này ít đi lại một chút.

Chân bị thương không nhẹ đâu" Vương Đình Hi tạm biệt ra về trước khi đi còn dặn dò Thẩm Gia Hứa vài câu.

" Cảm ơn.

Biết rồi" Thẩm Gia Hứa gật gật.

Anh tiễn Vương Đình Hi ra cửa sau đó đó quay vào xem Thẩm Lạc Ngưng.

" Chân đau lắm không?" Anh quỳ một chân xuống ngồi nhìn cái chân đang bị băng bó của Thẩm Lạc Ngưng.

Càng nhìn càng đau lòng.

" Không đau ạ" Thẩm Lạc Ngưng thấy anh mình đau lòng thì nói vài lời an ủi.

" Chuyện hôm nay, bất kể như nào.

Anh tin em không làm ra chuyện đó." Thẩm Gia Hứa khẳng định chắc nịch i như Vương Đình Hi lúc nảy.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn anh thật lâu, thật lâu nhưng không nói gì.

" Đi, chúng ta đến bệnh viện kiểm tra nhé?" Thẩm Gia Hứa định bế ngang cô lên.

" Không cần đâu.

Vết thương nhỏ thôi.

Dăm ba ngày liền hết" Thẩm Lạc Ngưng lập tức từ chối.

Vết thương nhỏ này có đáng là gì so với vết thương những năm đó chứ.

Biết cô là người quyết tâm nên anh cũng không ép cô.

Anh xuống bếp kêu chị Trần làm vài món cho Thẩm Lạc Ngưng.

" Tiểu Ngưng" Thẩm Lão Gia khẽ gọi
"Ông Nội?" Thẩm Lạc Ngưng khẽ nhìn sang.

"Lần này Ông lại để con chịu uỷ khuất rồi" Thẩm Lão Gia đau lòng nói.

Nhiều năm trước không bảo vệ được con bé, bây giờ vẫn vậy.

" Chuyện này là ngoài ý muốn.

Ông đừng tự trách mình.

Chẳng phải Cháu vẫn yên ổn đấy sao?" Thẩm Lạc Ngưng lại lần nữa an ủi Thẩm Lão Gia.

" Cháu gái ngoan của ông" Thẩm Lão Gia vuốt tóc cô thật lâu.

Chiều cùng ngày Thẩm Lạc Ngưng cùng Thẩm Lão Gia vào viện thăm Thẩm Ý Thi.

Thẩm Ý Thi thấy Thẩm Lão Gia cùng Thẩm Lạc Ngưng bước vào thì giả vờ vui vẻ.

" Ông Nội"
" Ừm? Đã đỡ chưa?" Thẩm Lão Gia nhìn nhìn cái tay bị băng bó của cô hỏi han.

" Vài hôm nữa Thi Thi nó có buổi trình diễn đàn.

Với tình hình này..."Sở Vân Dung ngập ngừng còn có chút đau lòng.

" Chuyện này đều do bản thân con ẩu tả.

Mọi người cũng đừng trách em Lạc Ngưng nữa" Thẩm Ý Thi tỏ ra đáng thương.

Giống như bản thân mình tự làm tự chịu.

Sở Vân Dung đến giờ mới để ý đến Thẩm Lạc Ngưng cũng cùng vào với Thẩm Lão Gia.

Bà nhớ lại cái tát lúc nảy chính ta Bà giáng lên mặt Con Gái mình.

Bà hối hận thật rồi.

Thẩm Lạc Ngưng từ đầu đến cuối vẫn im lặng.

Nghe được lời của Thẩm Ý Thi thì cười lạnh.

"Tiểu Ngưng.

Dù gì chuyện này cũng là lỗi của con.

Con mau xin lỗi Chị mình đi con" Sở Vân Dung nhìn nhìn Thẩm Lạc Ngưng sau đó nhẹ giọng nói.

" Con không làm sai gì cả.

Con sẽ không xin lỗi" Thẩm Lạc Ngưng nghiêm túc đáp.

Vốn dĩ không phải lỗi của cô.

Là Thẩm Ý Thi tự diễn trò.

"Con.

Sao lại bướng bỉnh như vậy?" Sở Vân Dung bắt đầu nóng giận.

Bà đứng dậy từ từ tiến lại chổ Thẩm Lạc Ngưng đang đứng.

Thẩm Lạc Ngưng dùng ánh mắt vô cảm nhìn Sở Vân Dung đang bước đến.

Ánh mắt cô làm Sở Vân Dung càng thấy chột dạ.

Càng làm bà thấy hối hận, tự trách vì đã tát cô lúc sáng.

"Con nhìn Mẹ như vậy là sao? Con đang trách Mẹ sao?" Sở Vân Dung đứng trước mặt cô nói.

" Con không trách Mẹ." Thẩm Lạc Ngưng lạnh nhạt trả lời.

Cô trách Bà thì được gì đây?
"Con.

Sao lại bướng bỉnh như vậy? Ai đã dạy con như thế hã?" Sở Vân Dung nhận được câu trả lời của Thẩm Lạc Ngưng thì định giơ tay tát cô một lần nữa.

" Sao? Còn định tát con thêm một cái nữa?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn thẳng vào đôi mắt của Sở Vân Dung hỏi ngược lại.

"Mẹ...."Sở Vân Dung hạ tay xuống không tin vào bản thân mình.

Bà còn định đánh đứa Con Gái Ruột của mình nữa sao??
" Con chỉ biết.

Con lớn lên trong cô nhi viện.

Không có cha có mẹ dạy.

Con vốn dĩ là như vậy." Thẩm Lạc Ngưng nói xong câu này thì chợt nhận ra Thẩm Lão Gia đang đứng ngoài cửa đã nghe được lời này.

Lời này của cô chắc chắn sẽ làm Thẩm Lão Gia tự trách lại càng tự trách.

" Ông Nội.

Con về trường" Thẩm Lạc Ngưng đi đến chổ Thẩm Lão Gia cúi đầu nói.

Thẩm Lão Gia xua xua tay ý bảo cô đi đi.

Đứa cháu gái của Ông lần này thật sự đau lòng rồi.

" Vân Dung.

Hôm nay con hồ đồ quá.

Con tự xem lại mình đi." Thẩm Lão Gia quay sang nói với Sở Vân Dung vài câu sau đó quay đi.

Sở Vân Dung vẫn cứ đứng như tượng ở đó.

Hôm nay Bà làm tổn thương Thẩm Lạc Ngưng thật sự rất nhiều..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 14: 14: Ngài Vương Kết Hôn Nhé


Ngày lại qua ngày.

Cuộc sống Thẩm Lạc Ngưng vẫn trôi qua bình yên.

Hôm nay cô đang có giờ trên lớp bỗng nhiên nhận được điện thoại của Thẩm Lão Gia.

Cô tức tốc chạy xuống cổng trường có xe Thẩm Gia Hứa đang đợi.

"Anh Hai.

Bà Nội sao rồi" Thẩm Lạc Ngưng thở hồng hộc, mở cửa lên xe ngồi.

" Ông vừa gọi bảo Anh đến trường đón Em.

Anh từ công ty chạy qua.

Vẫn chưa biết tình hình bên đó." Sau khi Thẩm Lạc Ngưng lên xe Thẩm Gia Hứa liền đạp ga phóng xe nhanh về Bệnh Viện Quân Y Thành Phố.

Bệnh Viện Quân Y Thành Phố.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Thẩm Gia Hứa chạy như bay đến chổ Thẩm Lão Gia đang đứng.

" Ông Nội?" Thẩm Lạc Ngưng vừa thở vừa nói.

" Tiểu Ngưng.

Cháu ngồi nghĩ một lát.

Bà cháu không sao.

Hôm nay bỗng dưng Bà ấy hôn mê thật lâu.

Ông gọi không được nên đành đưa Bà ấy vào viện." Thẩm Lão Gia thấy Cháu Gái lo lắng thì an ủi.

Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy thì im lặng không nói gì.

Lúc nảy cô thật sự sợ Bà xảy ra chuyện.

Cả nhà cùng ngồi ngoài phòng cấp cứu chờ Bác Sĩ ra.

Một lúc sau, cửa phòng cấp cứu mở ra, Bác Sĩ lần lượt bước ra.

" Hiện Thẩm Lão Phu Nhân đã ổn.

Nhưng chỉ là sợ không qua được năm nay.

Người nhà nên...chuẩn bị tinh thần" Một Bác Sĩ nhẹ giọng nói.

Thẩm Lạc Ngưng nghe được lời này thì ánh mắt khẽ loạn.

Thẩm Lão Gia gật gật đầu tỏ ý đã biết.

Ông dựa vào người Thẩm Gia Hứa.

" Ông Nội.

Ngồi xuống một lát" Thẩm Gia Hứa dìu Thẩm Lão Gia ngồi xuống ghế.

Phòng Bệnh Thẩm Lão Phu Nhân
" Bà Nội.

Hôm nay Bà làm cháu lo lắng lắm đấy" Thẩm Lạc Ngưng vừa gọt táo cho Thẩm Lão Phu Nhân vừa giả vờ trách móc Bà.

" Tiểu Ngưng của Bà.

Chỉ sợ Bà không thể sống được đến lúc cháu kết hôn, sinh chắt rồi" Thẩm Lão Phu Nhân buồn rầu nói.

" Bà à.

Hiện tại Bà vẫn đang rất khoẻ.

Đừng nói như vậy.

Được không?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn nhìn Bà.

" Sức khoẻ của Bà.

Bà biết.

Cháu mau tìm một người đàn ông thật tốt để dựa dẫm hết quãng đường còn lại.

Để bà yên tâm, nhé?" Thẩm Lão Phu Nhân đưa ra yêu cầu cuối cùng.

Đây chính là tâm nguyện của Bà.

Điều Bà còn hối tiếc nhất trên đời này ngoài Thẩm Lão Gia ra chính là Thẩm Lạc Ngưng.

" Được.

Cháu hứa với Bà" Thẩm Lạc Ngưng cầm tay Thẩm Lão Phu Nhân hứa hẹn.

Sau khi Thẩm Lạc Ngưng thăm Thẩm Lão Phu Nhân thì liền đưa Thẩm Lão Gia về Đại Viên một chuyến.

Thẩm Ý Thi nghe tin Thẩm Lão Phu Nhân đổ bệnh thì đến thăm.

" Bà Nội" Thẩm Ý Thi khẽ gọi.

Cô ta vừa từ bệnh viện quay về không lâu thì nghe tin Thẩm Lão Phu Nhân nên liền ôm tay đang băng bó đến.

Thẩm Lão Phu Nhân nhìn nhìn cái tay đang băng bó của Thẩm Ý Thi thì cười lạnh.

Chuyện trong nhà ồn ào như vậy.

Bà muốn không biết cũng không được.

" Tay bị thương sao không ở nhà mà còn đến đây?" Thẩm Lão Phu Nhân nhìn cô hạ giọng nói.

"Cháu đã khoẻ rồi ạ.

Vì lo lắng cho Bà nên Cháu liền đến đây." Thẩm Ý Thi nghe Thẩm Lão Phu Nhân hỏi thăm mình thì có chút vui mừng trong lòng.

" Bà Nội.

Chuyện này Bà đừng trách em Lạc Ngưng.

Là do bản thân Cháu" Thẩm Ý Thi cố tình nhắc đến chuyện mình té lầu.

"Cháu nghĩ mình bày ra chiêu trò đó.

Có thể qua mặt được Bà sao?"Thẩm Lão Phu Nhân không hề nể mặt Thẩm Ý Thi mà nói thẳng.

Bà đương nhiên biết đây là do Thẩm Ý Thi cố tình.

Với tính cách của Thẩm Lạc Ngưng thì cô sẽ không bao giờ làm chuyện đó.

" Bà Nội.

Cháu" Thẩm Ý Thi bị Thẩm Lão Phu Nhân vạch trần thì vô cùng lúng túng.

Cô không ngờ Thẩm Lão Phu Nhân lại nhìn ra chuyện này.

" Kể từ bây giờ trở đi.

Ta không muốn nghe ai nhắc đến chuyện Tiểu Ngưng làm con té lầu.

Con nghĩ rằng qua mặt được Vân Dung thì sẽ qua mặt được Ta sao?" Thẩm Lão Phu Nhân lạnh nhạt nói.

Bà sống đến từng tuổi này còn chuyện gì mà chưa trải qua.

Trong mắt Bà,Thẩm Ý Thi chỉ là tôm là tép.

" Vâng.

Cháu...!Cháu biết rồi" Thẩm Ý Thi sợ hãi đến không nói nên lời.

" Quay về đi" Thẩm Lão Phu Nhân xua xua tay bảo Thẩm Ý Thi rời khỏi phòng.

Hằng ngày, sau khi học hết tiết ở trường.

Thẩm Lạc Ngưng đều đến Bệnh Viện thăm Thẩm Lão Phu Nhân.

Cứ như vậy lặp đi lặp lại.

Tối hôm đó, cô cầm điện thoại chần chừ sau đó bấm một dãy số gọi đi.

Đầu dây bên kia rất nhanh liền nhấc máy.

" Alo? Tôi là Vương Đình Hi" Giọng Vương Đình Hi trầm thấp vang lên.

" Tôi là Thẩm Lạc Ngưng" Thẩm Lạc Ngưng nghe được giọng anh thì khẽ im lặng sau đó mới trả lời.

" Có chuyện gì sao? Lạc Ngưng?" Vương Đình Hi nghe giọng Thẩm Lạc Ngưng thì hai mắt khẽ động.

" Tôi có chuyện muốn nói với anh" Thẩm Lạc Ngưng đưa ra lý do gọi đến.

" Vương Đình Hi.

Chúng ta kết hôn nhé?" Thẩm Lạc Ngưng thẳng thắn đi vào vấn đề.

Đầu dây bên kia rất lâu không phản hồi lại.

" Xin lỗi.

Tôi đường đột rồi" Thẩm Lạc Ngưng lúng tung vô cùng.

Cô định xin lỗi rồi cúp máy.

" Em nói lại lần nữa" Vương Đình Hi đầu dây bên kia đang viết tài liệu thì bút trên tay mất điểm kiểm soát quẹt một đường.

" Tôi nói.

Chúng ta kết hôn nhé" Thẩm Lạc Ngưng kiên nhẫn nói lại lần nữa.

Hiện giờ cảm xúc cô có chút hoảng loạn nhưng trên mặt cô vẫn bình tĩnh làm như không có gì.

" Em chắc chứ?" Vương Đình Hi muốn nhận được đáp án cuối cùng..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 15: 15: Cháu Có Biết Nó Là Quân Nhân Không


" Tôi chắc rồi" Thẩm Lạc Ngưng khẳng định chắc nịch.

Trước khi gọi cho Vương Đình Hi cô đã suy nghĩ rất nhiều nhưng đây là kết quả cô chọn.

" Được.

Ngày mai tôi viết đơn xin cấp trên nghỉ phép.

Chậm nhất là trưa mai tôi sẽ đến đón em." Vương Đình Hi nói một hơi.

" Vâng." Thẩm Lạc Ngưng nhận được lời đồng ý của Vương Đình Hi thì thở phào một hơi.

Cô thành công rồi.

Sau khi nói chuyện cùng Vương Đình Hi.

Thẩm Lạc Ngưng liền quay về Đại Viên tìm Thẩm Lão Gia lấy sổ hộ khẩu để ngày mai đi đăng ký kết hôn.

" Ông Nội.

Cháu vào nhé?"Thẩm Lạc Ngưng lễ phép gõ cửa phòng, hỏi Thẩm Lão Gia.

" Ừm, Vào đi.

Trễ vậy rồi mà còn đến đây.

Cháu tìm Ông có việc gì sao?" Thẩm Lão Gia thấy Cháu Gái đến thì ân cần hỏi.

" Vâng.

Cháu đúng là có việc cần tìm Ông" Thẩm Lạc Ngưng đi thẳng vào phòng thấy Thẩm Lão Gia đang ngồi dùng trà đọc sách.

"Cháu muốn kết hôn với Vương Đình Hi" Thẩm Lạc Ngưng nhìn thẳng vào Ông nói ra vấn đề.

* Choangg* Cốc trà trên tay Thẩm Lão Gia vô thức rơi xuống đất, vỡ tan tành.

" Hồ đồ.

Cháu làm sao bây giờ lại muốn kết hôn cùng nó?" Thẩm Lão Gia vô cùng tức giận hét lên.

" Cháu thích Anh ấy.

Mong Ông tác thành cho Cháu"Thẩm Lạc Ngưng kiên nhẫn nói.

" Cháu....!Cháu có biết Đình Hi nó là Quân Nhân không? Quân Nhân làm việc cho đất nước, không màn tính mạng.

Nếu như sau này nó xảy ra chuyện gì.

Vậy cháu phải làm sao?" Thẩm Lão Gia hạ giọng giải thích mong có thể thay đổi chủ ý của Thẩm Lạc Ngưng.

" Mong Ông tác thành" Thẩm Lạc Ngưng vẫn giữ nguyên ý định.

Không thay đổi.

"Cháu, Tiểu Ngưng...Ông không đồng ý" Thẩm Lão Gia thấy Cháu Gái vẫn kiên quyết thì lần nữa tức giận.

Thẩm Lạc Ngưng quỳ mạnh xuống nền nhà.

" Ông Nội.

Đây là lựa chọn của Cháu."
" Cháu" Thẩm Lão Gia thấy Cháu Gái hạ mình quỳ xuống trước mặt thì vươn tay định đỡ cô dậy nhưng nữa chừng lại dừng lại.

" Cháu muốn quỳ thì cứ quỳ ở đó" Thẩm Lão Gia lạnh giọng.

Ông giữ ý định không đồng ý.

Thẩm Lạc Ngưng cúi đầu, Cô vẫn cứ quỳ ở đó.

Rất lâu sau Thẩm Gia Hứa quay về Đại Viên.

Hay tin Thẩm Lạc Ngưng đang quỳ trong phòng Thẩm Lão Gia thì anh tức tốc chạy lên giải vây cho Em Gái.

" Ông Nội.

Tiểu Ngưng? Sao Ông lại để Em ấy quỳ dưới nền đất.

Lỡ nhiễm lạnh thì sao?" Thẩm Gia Hứa bay vào kéo tay Thẩm Lạc Ngưng muốn kéo cô đứng dậy.

Thẩm Lạc Ngưng chống cự không muốn đứng dậy.

" Anh, Ra ngoài đi.

Đây là chuyện của Em"
" Là do nó muốn quỳ.

Ông không bắt ép nó." Thẩm Lão Gia nhìn Thẩm Lạc Ngưng quỳ dưới đất mà đau lòng không thôi nhưng Ông vẫn kiên trì ý định hy vọng cô sẽ bỏ cuộc.

" Ông.

Sao lại làm như vậy với Em ấy?" Thẩm Gia Hứa bất đầu mất kiên nhẫn.

Đối với Anh, Thẩm Lạc Ngưng làm gì cũng đều đúng.

Người khác thì hoàn toàn sai.

" Con cút ra ngoài cho Ông.

Để Ông nói chuyện với Tiểu Ngưng" Nghe Cháu Trai trách móc.

Thẩm Lão Gia lại lần nữa tức giận đuổi anh ra ngoài.

" Ông..."Thẩm Gia Hứa định kéo Thẩm Lạc Ngưng cùng ra ngoài.

" Anh ra ngoài.

Em muốn nói chuyện với Ông" Thẩm Lạc Ngưng cũng cất giọng nói với Thẩm Gia Hứa.

Thấy cả hai có chuyện muốn nói riêng Thẩm Gia Hứa liền luyến tiếc nhìn Thẩm Lạc Ngưng đang quỳ trên sàn mà ra khỏi phòng.

" Cháu vẫn giữ ý định đó?" Thẩm Lão Gia bình tĩnh nhìn Cháu Gái đang quỳ nói.

" Vâng" Thẩm Lạc Ngưng không suy nghĩ mà trả lời lập tức.

" Được.

Sau này nếu có chuyện gì thì hãy nhớ đây là quyết định của Cháu" Thẩm Lão Gia lấy trong tủ ra cái sổ hộ khẩu quăng cho Thẩm Lạc Ngưng.

" Cảm ơn Ông.

Cháu sẽ hạnh phúc" Thẩm Lạc Ngưng nhận được sự đồng ý của Thẩm Lão Gia thì thở phào một hơi nhận lấy sổ hộ khẩu.

Cô tự mình đứng dậy nhưng quỳ hơi lâu chân có hơi tê liền trụ không được ngã trên sàn nhà.

Thẩm Lão Gia thấy Cháu Gái ngã thì nhanh chân tiến lại đỡ cô đứng lên.

" Có sao không? " Thẩm Lão Gia thở dài hỏi.

Thẩm Lạc Ngưng ngoan ngoãn lắc đầu.

Chỉ hơi tê chân một chút.

Sau khi cô lấy được sổ hộ khẩu liền dỗ dành Thẩm Lão Gia một chút rồi ra khỏi phòng.

Bên ngoài Thẩm Gia Hứa đang đứng đợi cô với vẻ mặt vô cùng không vui.

" Em lại chọc giận gì Ông thế? Chân có đau không?" Thẩm Gia Hứa thấy Thẩm Lạc Ngưng ra thì vội tiến đến.

Thẩm Lạc Ngưng lắc đầu sau đó cười với anh."Không sao.

Bây giờ Anh đưa em về trường nhé"
" Được.

Em Gái Đại Nhân" Thấy Em Gái không có ý định nói với mình anh thấy có chút buồn trong lòng nhưng được cô nhờ vả anh liền vui vẻ mà đáp ứng..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 16: 16: Anh Ấy Là Chồng Tôi!


Ngày hôm sau, Như lời đã nói Vương Đình Hi lái xe đến đón Thẩm Lạc Ngưng.

" Ừm? Đợi lâu không? Xin lỗi tôi có tí việc nên đến trễ" Vương Đình Hi lái xe đến thì thấy Thẩm Lạc Ngưng đang đứng đợi.

" Không lâu.

Tôi cũng vừa đến" Thẩm Lạc Ngưng lắc đầu nói.

"Đi nhé?" Vương Đình Hi nhìn nhìn Thẩm Lạc Ngưng hỏi.

Thẩm Lạc Ngưng không nói gì chỉ quay sang nhìn anh gật đầu một cái.

Vương Đình Hi đạp ga hướng Cục Dân Chính mà đi đến.

Cục Dân Chính
Vương Đình Hi dừng xe trước cổng Cục Dân Chính.

"Em đã suy nghĩ kĩ chưa? Cái đó, Tôi còn là Quân Nhân.

Sau này nếu...." Vương Đình Hi muốn nhận được đáp án chắc chắn nên hỏi lại.

" Tôi đã suy nghĩ rất kĩ rồi.

Vào thôi" Thẩm Lạc Ngưng chặn lời của Vương Đình Hi.

" Được" Vương Đình Hi nở một nụ cười vui vẻ hiếm có.

Anh xuống xe vòng qua bên kia mở cửa cho Thẩm Lạc Ngưng.

Cả hai sánh đôi bước vào Cục Dân Chính.

Sau nửa tiếng làm thủ tục và chụp hình.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi lại lần nữa sánh vai nhau bước ra.

Lúc này trên tay cả hai còn có một cuốn sổ nhỏ.

Đó là giấy đăng ký kết hôn.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn cuốn sổ nhỏ trong tay mà không tin vào mắt mình.

Cô thật sự đã kết hôn.

Mà còn kết hôn với một người không hề có tình cảm.

Nhưng không sao, Trái tin người làm bằng máu thịt.

Cô tin sau này.

Cô sẽ yêu người đàn ông này.

Vương Đình Hi cũng nhìn cuốn sổ nhỏ thật lâu nhưng không nói gì.

Trong mắt anh đầy ý cười, hạnh phúc.

Anh kết hôn rồi!
"Chào mừng Em trở thành Vợ Anh- Vương Phu Nhân" Vương Đình Hi cúi đầu nhìn thẳng vào mắt Thẩm Lạc Ngưng nói.

" Rất hân hạnh.

Ngài Vương" Thẩm Lạc Ngưng cười đáp.

Trong lúc Vương Đình Hi cùng Thẩm Lạc Ngưng đang vui vẻ vì mới thoát kiếp độc thân thì điện thoại của Thẩm Lạc Ngưng reo lên.

Là điện thoại của Thẩm Lão Gia.

" Alo? Ông Nội?" Thẩm Lạc Ngưng nhấc máy.

Sau khi biết được thông tin mà Thẩm Lão Gia báo.

Thẩm Lạc Ngưng chết lặng.

Vẻ mặt cô đông cứng.

Vương Đình Hi thấy vậy liền lấy điện thoại cô nghe máy.

Sau đó liền cúp máy và kéo cô lên xe phóng thẳng đến Bệnh Viện.

Bệnh Biên Quân Y Thành Phố
Trên hành lang yên tĩnh truyền đến tiếng khóc nức nở của Thẩm Ý Thi.

Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi rất nhanh đã có mặt tại Bệnh Viện.

" Ông, Bà làm sao rồi?" Thẩm Lạc Ngưng thở hổn hển chạy đến.

" Bác Sĩ vẫn đang cấp cứu cho Bà ấy" Thẩm Lão Gia liếc nhìn Vương Đình Hi một cái liền biết cả hai cùng đến đây và đã đi đăng ký kết hôn rồi.

Thẩm Lạc Ngưng lo lắng hai tay cấu chặt vào lòng bàn tay đến ra máu.

Thấy cô tự làm đau bản thân Vương Đình Hi liền nắm lấy tay coi trấn an.

"Đừng lo"
Thẩm Ý Thi thấy hành động của Vương Đình Hi vừa làm với Thẩm Lạc Ngưng thì nhíu mài.

Chuyện gì đây?
Thẩm Gia Hứa cùng Thẩm Khiêm rất nhanh cũng có mặt.

Thẩm Khiêm chính là cha ruột của Thẩm Lạc Ngưng.

Ông cũng giống với Vương Đình Hi quanh năm điều ở Quân Khu hiếm khi về nhà.

Lần này chuyện gia đình cấp bách.

Ông liền được cấp trên duyệt để nhanh chóng quay trở về.

Một lát sau, Vương Lão Gia cũng lật đật đi đến.

Nàh họ Thẩm - Vương nổi tiếng thân thiết.

Hôm nay Thẩm Lão Phu Nhân ngã bệnh cấp cứu.

Vương Lão Gia có mặt là chuyện đương nhiên.

Vương Lão Gia đến liền thấy Vương Đình Hi đang bên cạnh an ủi Thẩm Lạc Ngưng thì khá hài lòng.

Hai đứa nhỏ này cũng đã có tiến triển.

Lâu thật lâu sau.

Cửa phòng cấp cứu mở ra.

Bác Sĩ nhanh chân bước ra.

" Chúng tôi đã cố gắng hết sức.

Xin chia buồn cùng gia đình.

Thẩm Lão Phu Nhân còn sót lại chút ý thức cuối cùng.

Bà ấy muốn gặp cô Thẩm Lạc Ngưng" Bác Sĩ cúi đầu nói.

Thẩm Lạc Ngưng sau khi nghe được lời Bác Sĩ nói thì đứng không vững nữa.

Cô ngã người về sau, may là có Vương Đình Hi phía sau đỡ lấy cô.

" Anh vào cùng Em" Thẩm Lạc Ngưng lấy lại bình tĩnh.

Cô kéo tay Vương Đình Hi vào phòng cấp cứu.

Trong phòng cấp cứu.

Thẩm Lão Phu Nhân nằm thoi thóp.

Trên mặt bà còn gắn ổng thở...!Thẩm Lạc Ngưng thấy mà xót xa vô cùng.

" Bà Nội, Tiểu Ngưng kết hôn rồi đây.

Tiểu Ngưng hoàn thành nguyện vọng của Bà rồi đây" Thẩm Lạc Ngưng ôm lấy tay Thẩm Lão Phu Nhân run rẩy nói.

"Tốt lắm.

Không ngờ lại là...!Tiểu Hi.

Rất tốt" Thẩm Lão Phu Nhân vui mừng đến ch** n**c mắt.

Bà tận mắt thấy Vương Đình Hi lớn lên.

Biết con người của anh như thế nào nên cũng có phần yên tâm giao phó đứa Cháu Gái này.

" Tiểu Ngưng.

Bà xin lỗi....!Không thể nhìn cháu sinh chắt được rồi" Thẩm Lão Phu Nhân khó khăn nói chuyện.

" Cháu sẽ sống thật tốt, thật hạnh phúc" Giọt nước mắt trong veo từ từ, chậm rãi lăn xuống.

Thẩm Lạc Ngưng khóc rồi.

Đây là lần đầu tiên cô khóc từ khi trở về.

"Cháu ra ngoài.

Ta nói chuyện với Tiểu Hi" Thẩm Lão Phu Nhân vươn tay lau nước mắt cho Thẩm Lạc Ngưng sau đó nhẹ giọng nói.

Thẩm Lạc Ngưng ngập ngừng, cô luyến tiếc không muốn ra ngoài.

" Ngoan.

Ra ngoài" Thẩm Lão Phu Nhân khẽ nói.

Vương Đình Hi gật đầu ra hiệu cho cô yên tâm ra ngoài.

Sau khi Thẩm Lạc Ngưng ra ngoài, cô đã lấy lại trạng thái ban đầu.

Cô vô cùng bình tĩnh như chưa có gì xảy ra nhưng nhìn kĩ sẽ thấy vành mắt cô hơi đỏ.

" Em với Anh Hi là chuyện gì?"Thẩm Ý Thi thấy Thẩm Lạc Ngưng ra thì vội vàng chạy đến hỏi.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn cô ta bằng ánh mắt chế giễu.

Thời điểm nào rồi mà còn quan tâm chuyện của cô và Vương Đình Hi.

" Em trả lời mau.

Sao em lại đến đây cùng anh ấy?" Thẩm Ý Thi thấy Thẩm Lạc Ngưng lơ mình thì lại nhớ đến hành động cùng lời nói của Vương Đình Hi lúc nảy mà nổi điên.

" Anh ấy là Chồng tôi" Thẩm Lạc Ngưng cười lạnh đáp.

Tôi xem chị sẽ có biểu cảm gì..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 17: 17: Xin Lỗi Anh Đến Trễ Rồi!


" Em nói láo" Thẩm Ý Thi không tin vào tai mình hét lên với Thẩm Lạc Ngưng.

" Không tin?" Thẩm Lạc Ngưng nhướng mài nhìn Thẩm Ý Thi đang nổi điên.

" Em và anh ấy mới gặp gỡ vài ba lần.

Làm sao lại kết hôn được? Em đang lừa gạt mọi người" Thẩm Ý Thi vẫn cố chấp không tin.

Làm sao Vương Đình Hi lại có thể nhìn trúng Thẩm Lạc Ngưng chứ.

" Tiểu Ngưng? Lời chị con nói là thật?" Thẩm Khiêm từ đầu tới cuối im lặng bỗng lên tiếng.

Thẩm Lạc Ngưng lười giải thích liền lấy trong túi sách ra hai cuốn sổ nhỏ đỏ chót.

" Không, Không thể nào" Thẩm Ý Thi nhanh tay chộp lấy mở ra xem sau đó điên cuồng nói.

Sở Vân Dung thấy Thẩm Ý Thi như vậy thì có chút đau lòng.

Bà biết Thẩm Ý Thi thích Vương Đình Hi từ lâu.

Bà còn định mai mối chúng nó nhưng vẫn chưa kịp thì Thẩm Lạc Ngưng cùng Vương Đình Hi đã kết hôn.

Bà có chút bất mãn với Thẩm Lạc Ngưng nhưng vẫn không thể làm được gì vì cô cũng là Con Gái Ruột của Bà.

Thẩm Gia Hứa nghe được lời của Thẩm Lạc Ngưng thì anh đã biết lý do tối hôm qua cô quỳ trong phòng Thẩm Lão Gia.

Vương Đình Hi chết tiệt dám cướp Em Gái Cưng của anh.

Nhất định sẽ cho hắn một trận.

" Bà Nội muốn gặp Ông Nội" Vương Đình Hi bước ra khỏi phòng.

Vẻ mặt anh lạnh băng, không đoán ra được anh đang nghĩ gì.

Thẩm Lão Gia nhanh chóng bước vào trong phòng cấp cứu.

Bỏ lại Vương Lão Gia ngồi một mình.

Vương Lão Gia vừa biết được tin Cháu Trai mình đã rước được Thẩm Lạc Ngưng về thì vô cùng vui mừng nhưng với tình hình hiện giờ không thích hợp để thể hiện ra mặt.

Vương Đình Hi bước ra thì liền tiến đến bên cạnh Thẩm Lạc Ngưng an ủi cô " Ngoan.

Sau này còn có anh" Anh kéo tay Thẩm Lạc Ngưng, ôm cô vào lòng mình.

Thẩm Lạc Ngưng không chống cự.

Cô vòng tay ôm lấy eo anh, tựa đầu vào vòng ngực rắn chắc của anh như cún con làm nũng.

Hiện giờ cô rất mệt, tâm trạng rối bời, hơi sức đâu mà nghĩ đến chuyện khác.

Thẩm Ý Thi thấy một màn này thì tức đỏ cả mắt.

Thẩm Lạc Ngưng dựa vào đâu chứ? Cô ta quen biết Vương Đình Hi trước, yêu thích Vương Đình Hi trước vậy mà bây giờ lại bị Thẩm Lạc Ngưng từ góc xó nào quay về cướp lấy.

Cô không cam tâm.

"Anh đưa em về nghỉ ngơi nhé?" Vương Đình Hi ôn nhu nói vào tai cô gái nhỏ.

Thẩm Lạc Ngưng gật gật đầu.

Hiện giờ cô có mặt lử đây cũng chẳng giúp được gì, về nhà sẽ tốt hơn.

Vương Đình Hi thấy Thẩm Lạc Ngưng đồng ý liền báo với Thẩm Lão Gia cùng Vương Lão Gia một tiếng, sau đó lái xe đưa cô về Đại Viên.

Tang Lễ của Thẩm Lão Phu Nhân diễn ra rất đơn giản nhưng khách khứa lại đến viếng thăm rất đông.

Đa số là bạn bè trong giới Quân Nhân đến viếng vì nhà họ Thẩm thuộc dòng dõi Quân Nhân và tương đối nổi tiếng.

Vương Đình Hi có mặt suốt mấy ngày Tang Lễ diễn ra.

Hiện giờ anh là Cháu Rể của nhà họ Thẩm nên anh có mặt ở đây là điều tất nhiên.

Không ai có ý kiến gì được.

Còn về phía Thẩm Lạc Ngưng.

Những ngày Tang Lễ diễn ra cô không rơi bất kì giọt nước mắt nào nữa.

Nhìn vào vẻ mặt lạnh băng của cô liền làm người khác cảm thấy đau lòng.

Cả nhà không ai ngờ người chịu cú sốc lớn nhất sau khi Thẩm Lão Phu Nhân lại là Thẩm Lạc Ngưng chứ không phải Thẩm Lão Gia.

Sau Tang Lễ, Thẩm Lạc Ngưng tự nhốt mình trong phòng mấy ngày liền.

Cô không ăn, không uống, không liên lạc với người bên ngoài.

Cô cứ như bốc hơi khỏi Thế Giới vậy.

" Tiểu Ngưng.

Con mở cửa cho Ba, Được không con?" Thẩm Khiêm nhẹ giọng năn nỉ đứa Con Gái.

Bên trong vẫn im lặng không phản ứng.

" Tiểu Ngưng à.

Mở cửa đi.

Cháu không ăn mấy ngày rồi" Thẩm Lão Gia cũng cất giọng.

Bên trong vẫn như cũ.

Không phản ứng lại.

" Tiểu Ngưng.

Con mở cửa cho Mẹ, Nha con" Sở Vân Dung lo lắng không thôi.

Bà sợ cô không chịu nổi nữa, đã mấy ngày không có gì trong bụng.

Bỗng nhiên dưới nhà truyền đến tiếng động cơ xe.

Vương Đình Hi nhanh chân tiến vào nhà.

" Để con" Vương Đình Hi dùng sức mở cửa ra sau đó lần theo bóng tối tìm kiếm bóng dáng Thẩm Gia Hứa.

Mắt anh dần thích nghi với bóng tối.

Anh đảo mắt một vòng và nhận ra Thẩm Lạc Ngưng đang ngồi cuộn tròn trong góc phòng.

Anh nhanh chân tiến đến chổ cô.

" Xin lỗi.

Anh đến trễ rồi" Vương Đình Hi ôm Cô Vợ Nhỏ vào lòng, ôn nhu nói.

Thẩm Lạc Ngưng nhận ra giọng nói và hơi thở quen thuộc thì thả lòng người.

Cô dựa người vào anh thật lâu.

" Cảm ơn.

Để anh lo rồi" Thẩm Lạc Ngưng sau khi được Vương Đình Hi ôm thì có lại chút dũng khí.

Mọi người ở ngoài nghe được giọng nói quen thuộc của Thẩm Lạc Ngưng thì khẽ thở phào.

" Con xin lỗi.

Làm mọi người lo rồi" Thẩm Lạc Ngưng cúi đầu nhận lỗi với tất cả.

" Mau, Chị Trần mau đi hâm nóng cháo lại cho con bé đi" Sở Vân Dung nhanh miệng nói.

Bà sợ cô đói lại ngất mất.

" Uống miếng nước đã" Vương Đình Hi vươn tay rót cho Thẩm Lạc Ngưng một cốc nước.

Thẩm Lạc Ngưng nhanh tay nhận lấy.

Quả thực có chút khát.

Khát đến khan cả cổ họng.

Rất nhanh chị Trần bưng cháo lên đưa cho Vương Đình Hi.

Mọi người đều hiểu chuyện lui hết ra ngoài, đóng cửa lại chừa không gian cho Đôi Vợ Chồng Trẻ..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 18: 18: Đi Đòi Nợ


Vương Đình Hi cầm bát cháo nóng hổi trong tay.

Thổi nguội từng muỗng từng muỗng rồi cho Thẩm Lạc Ngưng ăn.

Thẩm Lạc Ngưng thật sự rất đói.

Cô ăn liên tục một hơi cạn bát cháo.

"Khi nào thì Anh trở về Quân Khu?" Thẩm Lạc Ngưng ăn no xong sắc mặt đã hồng hào trở lại.

Cô nhìn Vương Đình Hi hỏi han.

" Ngày mai Anh phải trở về.

Sắp tới có buổi diễn tập Quân Sự nên phải quay về chuẩn bị" Anh vươn tay rót nước đưa cho Thẩm Lạc Ngưng.

" Vậy hôm nay.

Anh ở lại đây đi" Thẩm Lạc Ngưng nhìn Vương Đình Hi khẽ nói.

" Ừm?" Vương Đình Hi ngạc nhiên nhìn Thẩm Lạc Ngưng.

" Một lát em bảo Anh Hai đem vài bộ đồ mới đưa cho Anh" Thẩm Lạc Ngưng đứng dậy muốn đi tìm Thẩm Gia Hứa.

" Em chắc chứ?" Vương Đình Hi nhìn cô không rời
" Chúng ta là Vợ Chồng.

Chuyện chung chăn chung gối cũng là sớm muộn" Thẩm Lạc Ngưng quay người đi ra khỏi phòng.

Hướng phòng Thẩm Gia Hứa mà đi.

Vương Đình Hi đứng dậy nhìn xung quanh phòng của Thẩm Lạc Ngưng.

Phòng cô tương đối đơn giản.

Màu chủ đạo đen trắng nên nhìn căn phòng khá lạnh lẽo.

Điểm chú ý của căn phòng này là cọ và màu vẽ tranh được xếp ngay ngắn trong góc.

Hình như đẫ lâu không sử dụng.

Anh đi đến cạnh bàn nhìn tấm hình nhỏ được đặt cạnh đó.

Trong hình là cô gái đang mặc chiếc váy trắng dài, tóc dài đến gần cuối lưng.

Cô ấy đang nở một nụ cười thật tươi.

Ừm, cô gái ấy chính là Thẩm Lạc Ngưng.

Vương Đình Hi ngắm nhìn Thẩm Lạc Ngưng cười vui vẻ trong hình.

Dường như anh nhận ra, Thẩm Lạc Ngưng rất ít khi cười.

Cô che giấu cảm xúc của bản thân mình rất tốt.

Vương Đình Hi nhìn vào tấm hình và tự hứa với bản thân rằng.

Sau này sẽ làm cô ấy cười nhiều hơn, khiến cô ấy mở lòng nhiều hơn.

Anh sẽ trở thành chổ dựa đáng tin của cô.

Rất nhanh Thẩm Lạc Ngưng cầm quần áo mới quay về đưa cho Vương Đình Hi.

Anh nhận lấy đồ liền quay vào nhà tắm.

Thẩm Lạc Ngưng ngồi ngoan trên giường lướt điện thoại.

Một lát sau Vương Đình Hi tắm xong bước ra.

Trên tóc còn nhiễu nước thật nhiều.

" Anh mau đến đây" Thẩm Lạc Ngưng kéo tủ lấy máy sấy tóc ra cắm điện rồi bảo Vương Đình Hi đến ngồi cạnh mình.

Vương Đình Hi ngoan ngoãn đi đến gần cô ngồi xuống.

Ngoan ngoãn để cô sấy tóc cho mình.

" Xong rồi" Thẩm Lạc Ngưng sau khi kiểm tra tóc của Vương Đình Hi đã khô thì cất máy sấy lại chổ cũ.

" Cảm ơn" Vương Đình Hi nhìn cô ôn nhu nói.

Anh như nhớ lại chuyện gì đó liền lấy trong túi ra đưa cho cô vài cái thẻ cùng với một chùm chìa khoá.

" Đây là chìa khoá của căn hộ Anh thường ở khi không về Cầm Viên.

Sau này em có thể đến ở đó." Vương Đình Hi đưa cho cô chùm chìa khoá.

" Đây là tài sản hiện có của Anh.

Tất cả đều giao cho Em" Vương Đình Hi lại lấy hết số thẻ trong tay giao cho Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng nhìn anh thật lâu, sau đó vươn tay nhận lấy." Anh không sử dụng tiền sao?"
" Khi nào cần liền nói với Em" Vương Đình Hi xoa đầu Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng gật gật đầu vài cái.

Sau đó mở miệng" Ngủ thôi.

Ngày mai Anh còn phải đi sớm"
Vương Đình Hi gật đầu sau đó đi tắt đèn rồi lên giường nằm xuống.

Thẩm Lạc Ngưng cũng ngay ngắn nằm bên cạnh.

Đây là lần đầu tiên hai người chung chăn chung gối.

Cả hai đều không ai chợp mắt.

" Lạc Ngưng.

Sau này chỉ cần Em không rời.

Anh sẽ không bỏ" Vương Đình Hi mở miệng đánh tan không khí im lặng.

" Được" Thẩm Lạc Ngưng nghe anh nói thì lập tức trả lời.

Sáng hôm sau khi Thẩm Lạc Ngưng tỉnh dậy thì Vương Đình Hi đã rời đi.

Giường bên cạnh đã không còn hơi ấm chứng tỏ Anh đã đi rất lâu.

Thẩm Lạc Ngưng khẽ nhíu mài.

Từ lúc trở về đến giờ cô vẫn chưa từng ngủ sâu và ngủ ngon như vậy.

Thẩm Lạc Ngưng xuống giường vào nhà vệ sinh để đánh răng, rửa mặt, thay đồ, sau đó xuống nhà.

Thẩm Lão Gia thấy Thẩm Lạc Ngưng xuống thì nhanh chóng kêu chị Trần dọn đồ ăn ra cho cô ăn.

"Con vẫn ổn chứ?" Thẩm Lão Gia nhìn nhìn sắc mặt Thẩm Lạc Ngưng.

Hôm nay cô đã lấy lại trạng thái thường ngày.

Ông cũng có chút yên tâm nhưng vẫn hỏi.

" Con rất tốt.

Để Ông lo lắng rồi" Thẩm Lạc Ngưng thấy Ông lo lắng thì bèn nói.

Thẩm Lão Gia gật đầu vài cái.

Sau đó cùng Ông dùng bữa.

Sau khi ăn xong.

Thẩm Lạc Ngưng nhanh chóng quay về trường.

Cô đã xin nghỉ phép một tuần rồi, phải nhanh chóng quay lại trường.

Tuy nhiên, Khi cô bước vào trường.

Tất cả ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào cô.

Xem cô như vật thể lạ, người này ghé tay người kia nói nhỏ với nhau.

Bàn tán về cô.

Thẩm Lạc Ngưng hơi nhíu mài.

Cô nhanh chân quay về KTX của mình.

" Tiểu Lạc Ngưng.

Trên trang của trường hiện giờ đang bàn tán về cậu đó.

Cậu xem..." Hứa Du thấy Thẩm Lạc Ngưng về thì nhanh chân chạy đến báo tin.

Cô đưa điện thoại cho Thẩm Lạc Ngưng xem.

"Sinh Viên Được Bao Nuôi?" Thẩm Lạc Ngưng đọc chữ trên màn hình.

" Bọn điên đó nói cậu được bao nuôi.

Điên thật mà" Hứa Du tức giận nói.

Thẩm Lạc Ngưng lướt lướt màn hình thì thấy có vài bức ảnh.

Trong ảnh là lúc cô từ trên xe Thẩm Gia Hứa bước xuống.

Còn ảnh kia thì từ xe Vương Đình Hi bước xuống.

Thẩm Lạc Ngưng cười lạnh.

Đi với Anh Hai mình.

Ngồi xe với Chồng mình.

Vậy mà bị bảo là được bao nuôi.

Thẩm Lạc Ngưng đưa điện thoại lại cho Hứa Du sau đó lấy laptop mình ra tìm kiếm thông tin.

Ngón tay thon gọn của cô điêu luyện múa nhảy trên bàn phím.

Hứa Du nhìn mà tròn cả mắt.

Rất nhanh trên màn hình hiện ra một loạt thông tin.

Thẩm Lạc Ngưng cười lạnh.

Cất đi laptop sau đó đứng dậy định đi ra ngoài.

Hứa Du nhanh chân nhảy theo.

Cô vẫn chưa định hình được nảy giờ Thẩm Lạc Ngưng đang làm gì.

" Tiểu Lạc Ngưng.

Cậu đi đâu vậy?" Hứa Du chạy theo sau vừa chạy theo vừa nói.

" Đi đòi nợ" Thẩm Lạc Ngưng lạnh nhạt phun ra ba chữ..
 
Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
Chương 19: 19: Lạc Ngưng Nhớ Em


" Đòi...!Đòi nợ?" Hứa Du trợn mắt.

Cô thấy kinh ngạc vì mới đây mà Thẩm Lạc Ngưng đã tìm được người đăng bài đó.

Thẩm Lạc Ngưng gật đầu với cô sau đó quay người đi.

Hứa Du như cái đuôi đi theo sau Thẩm Lạc Ngưng.

Khoa Công Nghệ Thông Tin
Tất cả sinh viên Khoa CNTT thấy có một cô gái xinh đẹp tiến vào thì hơi tò mò nhìn theo.

Thẩm Lạc Ngưng không để ý ánh mắt mọi người đi thẳng vào KTX Nam.

" Tôi muốn gặp người tên Lưu Diệu" Thẩm Lạc Ngưng lạnh giọng nói ra mục đích của mình.

" Cậu ta ở trong đó" Một nam sinh viên nhanh nhẹn trả lời.

" Làm phiền cậu kêu cậu ta xuống gặp tôi" Thẩm Lạc Ngưng nhờ vả.

" Được.

Cô gái xinh đẹp.

Chờ một lát" Thấy Thẩm Lạc Ngưng vô cùng xinh đẹp đang nhờ vả.

Nam sinh viên liền nhanh chóng đáp ứng.

Rất nhanh một Nam sinh viên tên Lưu Diệu xuất hiện.

" Tìm tôi có việc gì?"
" Xoá bài" Thẩm Lạc Ngưng giơ điện thoại lên lạnh nhạt nói.

" Hơ.Thì ra cô là người trong ảnh à? Làm xong rồi không dám nhận.

Chột dạ à?" Lưu Diệu hung hăng nói.

Anh ta cho rằng Thẩm Lạc Ngưng đang chột dạ tìm hắn năn nỉ xoá bài.

" Cái đồ điên này.

Mau chóng xoá bài nhanh" Hứa Du xoắn tay áo muốn lao lên đấm Lưu Diệu một phát.

Dám nói chuyện với Tiểu Lạc Ngưng của cô như vậy.

Thẩm Lạc Ngưng kéo tay cô nàng Hứa Du đang hung hăng lại.

" Tìm chổ nói chuyện.

Ở đây không tiện" Thẩm Lạc Ngưng lại lần nữa yêu cầu.

" Được thôi.

Để tôi xem cô muốn nói gì" Lưu Diệu chắc chắn mình là người đúng nên không sợ trời không sợ đất.

Cả ba người cùng tiến đến một quán cafe gần đó nói chuyện.

" Xoá bài" Thẩm Lạc Ngưng nhắc lại lần nữa.1
" Mắc gì tôi phải xoá? Cô nghĩ cô là ai?" Lưu Diệu hung hăng nói.

" Cái thằng khùng này.

Con m* cậu" Hứa Du tức giận đến cực điểm.

Cô muốn tán thằng khùng này.

" Một là xoá bài.

Hai là Tôi sẽ kiện cậu tội vu khống người khác" Thẩm Lạc Ngưng bình tĩnh nói.

"Cô.

Cô dám nói cô không bị bao nuôi?" Lưu Diệu nghe tin Thẩm Lạc Ngưng sẽ kiện mình thì có chút sợ hãi nhưng vẫn cố chấp.

" Một người là Anh Hai tôi.

Một người là Chồng tôi? Bị bao nuôi?" Thẩm Lạc Ngưng không ngần ngại nói ra thân phận của hai người họ.

"Cô..." Lưu Diệu bị Thẩm Lạc Ngưng nói thì hết đường trả lời.

Hắn ta rất ghét những người phụ nữ có nhan sắc, ghét những bình hoa di động.

Nên những ngày trước thấy Thẩm Lạc Ngưng liên tục lên xuống xe hai người đàn ông giàu có.

Liền tung tin thất thiệt về cô.

Hứa Du nghe lời Thẩm Lạc Ngưng nói thì có chút không tin.

Tiểu Lạc Ngưng của cô đã kết hôn rồi sao?
Thẩm Lạc Ngưng nhàn nhã uống cốc cafe vừa gọi.

" Xin lỗi.

Lần này Tôi sai rồi.

Tôi sẽ xoá bài" Lưu Diệu cúi đầu nhận lỗi.

Thẩm Lạc Ngưng sau khi giải quyết xong chuyện thì kéo Hứa Du đứng dậy đi về.

" Tiểu Lạc Ngưng.

Cậu đã kết hôn rồi sao?" Hứa Du kéo kéo tay Thẩm Lạc Ngưng tò mò.

"Ừm.

Mới đây" Thẩm Lạc Ngưng gật đầu trả lời.

" Tuần rồi cậu nghĩ lâu như vậy là có chuyện gì sao?" Hứa Du lại tò mò.

" Bà mình vừa mất." Thẩm Lạc Ngưng hạ giọng.

" Cậu đừng buồn nữa nha.

Còn có Hứa Du mình bên cạnh cậu đây" Hứa Du nghe được tin thì hơi đau lòng.

Cô ôm tay Thẩm Lạc Ngưng an ủi.

"Ừm.

Về thôi" Thẩm Lạc Ngưng cười nói.

Cả hai cùng về KTX thì thấy Ngô Dật đang ngồi trên một chiếc xe ô tô cùng với một chàng trai.

Chàng trai đó cúi đầu hôn lên môi Ngô Dật.

Cô hợp tác ôm lấy cổ anh ta đáp lại nụ hôn.

Hứa Du thấy được thì kéo kéo tay Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng khẽ chớp mắt vài cái.

" Bạo vậy sao?" Hứa Du tròn mắt nói.

" Vào thôi" Thẩm Lạc Ngưng kéo tay Hứa Du đi lên phòng.

" Thì ra là cậu ta cặp kè rồi nên thường xuyên không về nhà" Hứa Du nhanh miệng nói.

" Đừng để ý.

Xem như chưa từng thấy đi" Thẩm Lạc Ngưng chặt ngang suy nghĩ của cô.

Thẩm Lạc Ngưng là người hiểu chuyện.

Cô ít khi quan tâm, bàn tán việc của người khác.

Ngày mai là ngày thi Tốt Nghiệp của các Sinh Viên Trường Đại Học Bắc Đại nên hôm nay tất cả các Sinh Viên đều cắm đầu ôn bài.

Thẩm Lạc Ngưng cũng không ngoại lệ.

Tối hôm đó khi cô đã ôn bài xong.

Chuẩn bị dưỡng da mặt rồi đi ngủ thì có điện thoại gọi đến.

Là số của Vương Đình Hi.

Thẩm Lạc Ngưng thấy anh gọi đến thì nhanh chóng nhấc máy.

" Alo?"
" Ngày mai em thi Tốt Nghiệp sao?" Vương Đình Hi không biết nhận được tin từ đâu liền gọi đến hỏi thăm cô.

" Vâng" Thẩm Lạc Ngưng nghe vậy liền đáp.

" Anh đang ở Quân Khu sao?Đã chuẩn bị nghỉ ngơi chưa?" Thẩm Lạc Ngưng nhìn lên bầu trời tối om khẽ hỏi.

"Ừm.

Vừa xong công việc liền gọi cho Em"Vương Đình Hi ôn nhu nói.

"Ngày mai.

Thi tốt nhé" Vương Đình Hi lại nói tiếp.

" Cảm ơn Anh." Thẩm Lạc Ngưng khẽ cong môi cười nói.

" Vậy nhé.

Ngủ sớm chút" Vương Đình Hi muốn để cô nghỉ ngơi để mai có sức làm bài bèn nói.

" Lạc Ngưng.

Nhớ Em...." Vương Đình Hi ôn nhu nói rồi cúp máy.

Thẩm Lạc Ngưng sau khi nghe được bốn chữ cuối Vương Đình Hi nói ra thì tim đập thật nhanh, thật nhanh.

Cô cầm điện thoại nhìn vào đó thật lâu không rời mắt.

Nhớ cô sao??
Thẩm Lạc Ngưng nhìn lên bầu trời sau đó cong môi cười.

Quả thực, có chút nhớ.....
 
Back
Top Bottom