Cập nhật mới

Truyện Teen Nếu Có Kiếp Sau! Em Sẽ Tin Anh

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
591,203
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
neu-co-kiep-sau-em-se-tin-anh.jpg

Nếu Có Kiếp Sau! Em Sẽ Tin Anh
Tác giả: Nguyễn Nguyễn
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Mai Ngọc Như là thiên kim tiểu thư của tập đoàn M.I. Cô đặc biệt thích chiếm hữu tất cả những gì không thuộc về cô.

Phương Đăng - chủ tịch của tập đoàn SR, 25 tuổi là người đã tốt nghiệp ba trường đại học lớn và hiện đang đứng đầu thế giới ngầm.

Phương Yến cô em gái duy nhất và cũng là người thân duy nhất của anh.ba mẹ anh mất trong một vụ tai nạn giao thông không rõ là do vô tình hay cố ý. Cô có tính cách ngây thơ nhưng cũng rất đáng sợ khi nổi giận.

Vũ Sang là người đứng đầu Vũ thị, công việc từ nhỏ đến lớn cô đều gánh vác. Là người đứng đầu tổ chức ngang qua thế giới. Cô cực kỳ thân thiết với hai anh em nhà họ Phương.

Phong vũ mật danh(pifeng)sát thủ số 1.Mỹ Anh mật danh (mian)sát thủ số 2.Mỹ Lan mật danh (milan) sát thủ số 3.Phong Vân mật danh (vifeng)sát thủ số 4 đây là tổ chức sát thủ lớn nhất thế giới nhưng 2 năm trước đã tan rã và tham gia vào tổ chức thế lực ngầm.

Và một số nhân vật tầm cỡ trong giới hắc, bạch...​
 
Nếu Có Kiếp Sau! Em Sẽ Tin Anh
Chương 1-1: Mở đầu


......tiệc sinh Nhật....

Hôm nay là sinh Nhật Mai Ngọc Như con gái chủ tịch tập đoàn M,I.cô là một cô tiểu thư đỏng đảnh mắc bệnh con nhà giàu thích chiếm hữu những thứ mà cô thích dù nó không thuộc về cô.và đặc biệt cô vô cùng thích chủ tịch tập đoàn SR Phương Đăng.

Khách mời hôm nay có.

Chủ tịch SR Phương Đăng một người lạnh lùng.quyết định dứt khoát.lãnh đạm đẹp trai tài giỏi.năm nay 25t tốt nghiệp 3 trường đại học lớn và là người đứng đầu tổ chức Thế lực ngầm tổ chức đứng đầu trong số 10 tổ chức lớn nhất thế giới.anh đến cùng Phương Yến cô em gái duy nhất và cũng là người thân duy nhất của anh.ba mẹ anh mất trong một vụ tai nạn giao thông không rõ là do vô tình hay cố ý.tuy bình thường cô em gái này trông ngay thơ nhưng khi cô ta nổi giận thì núi cô ta cũng phải sang bằng được.cô chính là chủ tịch PR tập đoàn đứng thứ 4 trong top 10 tập đoàn lớn nhất thế giới

Chủ tịch Vũ Sang con một của gia tộc vũ thị mọi việc trong gia tộc đều do cô gánh vác.từ nhỏ đã được huấn luyện thành một người lãnh đạo.cô cũng là chủ nhân vị trí đứng đầu tổ chức ngang qua thế giới.tổ chức đứng thứ hai thế giới và là bạn thân của hai anh em nhà họ Phương.

Bang chủ San tên thường gọi là Huy Dũng là người đứng đầu tổ chức thứ ba thế giới yêu thầm Vũ Sang là bạn thân của Phương Yến nhưng luôn đối đầu với Phương Đăng vì hiểu lầm Vũ Sang thích anh.

Phong vũ mật danh(pifeng)sát thủ số 1.Mỹ Anh mật danh (mian)sát thủ số 2.Mỹ Lan mật danh (milan) sát thủ số 3.Phong Vân mật danh (vifeng)sát thủ số 4 đây là tổ chức sát thủ lớn nhất thế giới nhưng 2 năm trước đã tan rã và tham gia vào tổ chức thế lực ngầm.

Cục tình báo quốc gia.công việc chính là phái những đặc vụ ưu tú để đi thu thập tin tức về hắc đạo mà người đứng đầu trong đội ngũ tinh nhuệ này không ai khác là sát thủ đứng đầu thế giới Phong Vũ.

Và một số nhân vật tầm cỡ trong giới hắc/bạch.giới khoa học vv

.....và..vv

_ _ _ _ _

Vì là một buổi partty nên mọi người đều tự do đi lại.Mai Ngọc đang chào hỏi mọi người lại luôn liếc mắt nhìn về phía Phương Đăng.về phần anh đang nói chuyện với Phương Yến và cũng không để tâm đến cô ta.

-anh hai.Mian vừa trở về sacta(thân tín của Phương Yến) đã đi đón cô ấy.em thấy dạo này bọn họ cũng rất tốt.

-tùy em nếu họ muốn ở bên nhau thì đừng ngăn cản.

-dạ.em qua kia chơi với đám người San và vifeng nha

-ừ em đi đi.

Cô tiến lại chỗ đám người của San cùng nhau vui đùa cười cười nói nói.họ đang chơi vui thì bên phía anh.

Mai Ngọc lấy một ly rượu bỏ một ít thuốc mê liều mạnh vào và đi tới chỗ anh

-a..n..h (cái giọng ỏng ẹo của cô ta làm người khác nổi hết da gà)

-chuyện gì (anh vẫn lạnh lùng nói)

-em thấy mình đã lâu không gặp nên muốn đến tâm sự với anh mời anh một ly

-nếu tôi nhớ không lầm thì cách đây hai tiếng chúng ta đã gặp nhau ở trung tâm thương mại.

-nhưng mà đối với người ta không gặp anh một giây thôi đã thấy dài rồi.

-...🐦...........

-nha anh uống với em một ly thôi.đi mà anh.em hứa với anh khi anh uống xong em sẽ đi ngay.

anh không muốn bị cô ta làm phiền nên cầm lấy ly rượu vừa đưa lên miệng thì

-KHÔNG ĐƯỢC UỐNG!(milan cầm lấy ly rượu đặt mạnh xuống bàn)

Mai Ngọc tức giận quát

-chuyện của chúng tôi liên quan gì tới cô.đúng là cái thứ chẳng ra gì anh thế nào thì em như vậy.

Cô vừa nói xong thì một con người xuất hiện khiến cục viện thay đổi mọi người đều tập trung nhìn về phía cửa lớn..
 
Nếu Có Kiếp Sau! Em Sẽ Tin Anh
Chương 1-2


Cả buổi tiệc điều hướng về người con trai ấy.khuôn mặt xinh đẹp,vẽ ngoài toát lên vẻ đẹp tao nhã nhưng vô cùng thu hút.từ con gái đến con trai trong buổi tiệc điều hướng về phía cậu.có người nhìn vì ngưỡng mộ có người nhìn vì ngạc nhiên còn có người nhìn vì ganh tỵ.nhưng cậu không để ý đến họ mà tiến đến chỗ anh.tay cô bị cậu nắm chặt hất ra.cô ta thuận thế giả vờ ngã xuống đất.giả bộ tội nghiệp.cậu không nói gì mặt hiện lên ý cười khinh bỉ.cả bầu không khí trở nên lặng yên.buổi tiệc dừng hẳn.bổng từ ngoài hai con người khoát tay nhau bước vào.hai người đó không ai khác chính là Mian và Sacta vừa bước vào thấy cảnh tượng này hai người liền lên tiếng.

- ôi!Sacta đây là tiệc sinh nhật mà anh nói sao?em thấy nó giống một phút mặt niệm hơn.hay là chúng ta đem vài vòng hoa đến đây ha.

-thôi em dù gì cũng là sinh nhật người ta em đâu cần như vậy.em chỉ cần đánh cô ta hết dám ra đường là được rồi.

Mai Ngọc tức giận đứng dậy quát

-các người đúng là quá đáng mà.

Lúc này cậu mới lên tiếng

-người không có tư cách ở đây lớn tiếng là cô.còn nữa nếu không phải chú cô hạ mình quỳ xuống cầu xin tôi,nếu không vì ơn dạy dỗ của ông ta thì cô đã không còn mạng để ở đây la hét rồi.

Cậu vừa nói xong bọn thuộc hạ của cô chạy vào báo

-thưa tiểu thư lão gia và các vị trưởng bối điều bị bắt hết rồi M,I cũng vừa tuyên bố phá sản.

Cô ta ngã khụy xuống đất mặt cắt không còn máu.gia tộc sụp đổ.gia đình tan nát.tiền tài danh vọng cô mất đi trong một ngày.

-tôi cho cô 5´ để rời khỏi đây (anh lạnh lùng nói)

-Phương Đăng,Phong vũ cả các người nữa cứ chờ đó đi.sẽ có một ngày tôi sẽ làm cho các người mất hết tất cả.(quay sang đám thuộc hạ).chúng ta đi.

-dạ

Bọn họ rời đi mọi người mới tiến lại gần cậu và anh.anh vòng tay qua eo ôm lấy cậu chậm rãi nói.mọi chuyện là như thế này....

................................
 
Nếu Có Kiếp Sau! Em Sẽ Tin Anh
Chương 2


--------------------------------

--------------------------------

07:25 sáng

Hôm qua tại tổng bộ vừa ban mật lệnh bắt cậu phải thâm nhập vào tổ chức thế lực ngầm để điều tra và tìm chứng cứ để tóm gọn bọn này.nghĩ cả một đêm cậu cuối cùng quyết định thử một cách mà trước giờ chưa bao giờ dùng đến " khổ nhục kế"

Một người con trai bước đi dưới bầu trời mưa tầm tã.bất ngờ cậu lao ra đường bị xe anh đụng phải.tuy có giảm tốc độ và thắng gấp nhưng cậu vẫn bị đụng trúng ngã xuống mặt đường ngất xỉu.anh ôm cậu lên xe đưa đến bệnh viện.tuy bề ngoài là thế nhưng mọi chuyện đều do cậu sắp đặt nên cậu vẫn còn tĩnh.trong lòng lại thầm nghĩ"anh ta là một người có trách nhiệm nếu không đã để mặt mình ở đó" mắt cậu vẫn nhắm nghiền điều cậu không ngờ nhất đó chính là cái gọi là"khổ nhục kế" này của cậu đã bị anh nhìn thấu.và còn điều không ngờ hơn chính là vì cái ngày hôm nay mà cậu đã thay đổi.cuộc sống này đã bị đảo lộn.

Bệnh viện ______________________

- Thiên Tâm cậu và Thiên Nhi phải giúp tôi cứu được cậu ta.

-được rồi cậu đừng khẩn trương chỉ là bị hoảng sợ nên ngất đi.(vỗ vai anh) yên tâm trên người có nhiều vết thương hơn còn có thể sống chỉ bị xém xe đụng trúng thôi không sao đâu.

Thiên Tâm cố gắng an ủi anh trong khi đó cậu lại nằm trên giường an nhàn ngủ.đến khi cậu tỉnh lại đã là một tuần sau.mở mắt ra cậu thấy mình đang ở trên giường nhưng đây không phải là bệnh viện.cậu mơ hồ cảm thấy nơi này rất quen.nhìn bên cạnh giường một người con trai đang ngủ gật vừa nhìn vào bộ quần áo trên người anh cậu thoáng ngạc nhiên"đó không phải là bộ đồ lúc anh ta đụng trúng mình sau" cậu còn đang say mê ngấm nhìn sắc đẹp của anh lại khẽ đưa tay sờ lên mặt anh nhưng tay vừa tới đã bị một bàn tay nắm lấy.cậu từng nghĩ bàn tay của một tên cầm đầu máu lạnh khét tiếng trong giới thì phải lạnh lẽo chứ.như bàn tay này cho cậu cảm giác ấm áp và quen thuộc.anh chẳng những nắm lấy tay cậu mà còn trèo lên giường ôm lấy cậu.cậu muốn kháng cự đẩy anh ra nhưng phát hiện chân mình không có sức.cố gắng đến mấy cũng như vậy.thấy cậu khổ sở cử động đôi chân anh lên tiếng:

- em đừng cử động vô ích nữa.anh đã tiêm cho em một loại thuốc làm ức chế dây thần kinh vận động.nên ngoài việc ngoan ngoãn ở bên cạnh anh em sẽ không làm gì được.

- tại sau anh lại làm vậy với tôi.(cậu tức giận hỏi lại)

-không phải em muốn điều tra tôi....rồi sau đó tóm gọn băng nhóm của tôi và g**t ch*t tên cầm đầu là tôi.

cậu lúc này cũng không muốn dấu nữa lại trực tiếp thừa nhận:

- phải tôi hận anh! là anh g**t ch*t ba mẹ tôi.là anh làm tôi và fifeng nhà tan cửa nát.tôi hận anh hận đến mức muốn g**t ch*t anh.

anh nghe cậu nói không những không tức giận mà còn bình tĩnh bước đến bàn lấy con dao trong ngăn kéo đưa cho cậu cầm mặt khác lại để lưỡi dao kề sát cổ mình máu vì vậy cũng tự động chảy xuống anh khẽ nói với cậu.

- mạng này là do em cứu bây giờ anh cho em một cơ hội g**t ch*t anh rồi chạy trốn thuốc giải và hồ sơ em muốn anh để ở ngăn kéo bên cạnh.được chết trong tay em anh không còn gì hối tiếc nhưng mà ba mẹ em thật lòng anh không có giết.nhà em không phải do anh đốt vết sẹo do đạn gây ra sau lưng em của em cũng không phải anh bắn.Phương Đăng anh trước giờ chuyện anh làm anh sẽ nhận còn đối với chuyện anh không làm thì tuyệt đối anh không nhận.

tuy trong lòng cậu vẫn không tin anh nhưng có làm sao tay vẫn không thể.tuy lí trí bảo cậu phải giết anh nhưng trái tim cậu không cho phép.cậu ném con dao ra xa.trong lòng lại trách bản thân quá mềm lòng.

tuy cậu không giết anh nhưng bây giờ cậu đối xử với anh như vậy anh còn cảm thấy khó chịu hơn là chết.tuy vết cắt không sâu cậu cũng không dùng sức nhưng máu cũng chảy ra khá nhiều nhưng cùng chảy xuống là nước mắt của anh làm ước hết chăn trên người cậu.không hiểu sao thấy anh như vậy trong lòng rất khó chịu cậu theo lời anh nói lúc nãy lấy thuốc giải rồi lại tủ thuốc lấy hộp thuốc băng bó cho anh.anh nhìn cậu người con trai vô tư ngày ấy.người luôn có ước mơ trở thành một bác sĩ giờ đã bị anh hại ra nông nỗi này.anh quyết định sẽ giải thoát cậu khỏi moi chuyện.
 
Nếu Có Kiếp Sau! Em Sẽ Tin Anh
Chương 3


Cậu vừa băng bó xong anh đã lao vào hôn cậu tới tấp cậu mặc dù rất giận nhưng không kháng cự chính bản thân cậu cũng không hiểu vì sao. tuy cậu không kháng cự nhưng những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má thấy thế anh lập tức dừng ngay hành động của mình.

-xin lỗi em!sau này anh sẽ kiềm chế cảm xúc của mình sau này sẽ không làm em khóc.

-tôi.....tôi....

-em cứ ở lại đây cứ coi đây là nhà của mình.nếu em có cần gì thì cứ nói quản gia.anh biết hiện giờ em đang rất hận anh nhưng xin em cho anh thời gian 3 tháng anh sẽ dùng thời gian này để chứng minh mình vô tội.

-ừm.......

Cậu đồng ý rồi.đồng ý ở bên anh chỉ vậy thôi là đủ.anh vui mừng.bước ra ngoài anh liền gọi cho Phương Yến.

-em gái yêu vấu!cách của em hiệu quả thật có vẻ đã mềm lòng.

- anh hai.anh phải cẩn thận đó ông ta vẫn đang theo dõi chúng ta đừng đem mạng sống cả hai ra cược.

-em cứ yên tâm không có gì phải lo hết.thôi nha anh đi làm đây.

-tạm biệt anh.

Anh đâu ngờ cuộc nói chuyện này lại sinh ra một hiểu lầm không đáng có.cậu đứng phía sau cánh cửa nghe hết những gì họ nói.cứ tưởng mình bị lừa cậu nhớ lại lời của Apa (sếp của cậu vì nhận nui cậu từ nhỏ nên cậu kính trọng gọi là Apa)."cậu ta có nói gì có làm gì con cũng đừng tin tất cả chỉ là giả dối để lừa con thôi con hãy nhớ gia đình con đã vì cậu ta mà tan nát ba mẹ và chị gái của con vì cậu ta mà chết em trai con vì cậu ta mà sức khỏe không được tốt." Cậu hạ quyết tâm phải phá hủy mọi thứ của anh để anh phải trả giá.

--------------------------------------------

Ngày ngày trôi qua cậu luôn tìm cách hạ gục những thân tín của anh.ngày thì nói người này không vừa ý ngày thì người kia không vân lời cậu.nếu anh không đuổi họ đi thì cậu sẽ không ăn cơm.sẽ không nói chuyện với anh.anh chỉ còn cách làm theo những gì cậu muốn.dần dần bên cạnh anh chỉ còn lại Phương Yến cậu quyết định ra hạ sách cuối cùng.rồi ngày gì đến cũng đến.

Cậu đã ở đây được 2 tháng 20 ngày cậu nghĩ cũng đã tới lúc cậu thực hiện kế hoạch.cậu gọi điện cho Apa của mình và nói về kế hoạch sắp diễn ra của cậu và bảo ông sáng ngày mai hãy đưa người đến bãi đất trống gần công viên TDT để bắt anh.

Địa hình ở đó rất khó trốn xung quanh lại là các cao ốc thuận tiện cho việc mai phục.cậu cầm tài liệu đã điều tra được trong 2 tháng này rồi để lại giấy hẹn cho anh bảo anh phải đến điểm hẹn đúng giờ.rồi đi về trụ sở haizzzzzz là ông Trời trêu cậu sau ra đường không bắt được xe.phải đi bộ về trụ sở giờ thang máy lại bị hư cậu lại phải leo thang bộ lên tầng sáu của tòa nhà.vừa đến phòng cậu định bước vào thì.....

-ông nói thật lần này có thể hạ gục anh ta.

-cô đúng thật là thâm hiểm.nếu tôi nhớ không lầm thì cô rất yêu Phương Đăng.

-đó là lúc trước. thứ tôi không có người khác cũng đừng hòng có được.mà ông cũng giỏi lắm nuôi hai anh em hắn suốt 8 năm.nhiều lúc tôi tự hỏi nếu hắn biết ông mới là hung thủ giết hại gia đình hắn thì sao nhỉ.

-sẽ không có ngày đó.nó rất ngốc.hiện giờ nó chỉ nghe lời một mình Apa này thôi.

-nếu hắn biết mình gọi kẻ thù giết Cha mẹ là Apa nhận giặc làm cha suốt 8 năm thì chắc tức hộc máu mà chết.

-

Cậu còn chưa nghe hết tay chân đã rụng rời từ phía sau một người đã đánh ngất cậu.
 
Nếu Có Kiếp Sau! Em Sẽ Tin Anh
Chương 4


----•••••••------••••••------

Bí mật xưa hé lộ /////////

Phong vũ có chị gái là Phong Hoài Như (milan) cô đi du học vào lúc 6t nên cả Phong Vũ cũng không nhớ mặt cô.đến khi hay tin gia đình bị sát hại cô mới quyết tâm trở thành một sát thủ để tìm ra kẻ thù.em gái của hai người là Phong Vân cô nhóc rất hiền thục là người hòa giải mọi rắc rối.

--------------

Anh và cậu là bạn từ thuở nhỏ.cùng nhau chơi đùa gương mặt xinh xắn đôi mắt long lanh hai má lúm đồng tiền đã khắc sâu vào tim anh từ lúc nào hình bóng cậu.lần đó anh hẹn cậu cùng mừng sinh nhật cậu.anh mua một cặp dây chuyền thật đẹp đó là thành quả cào nát mười mấy cửa hàng trang sức của anh.cậu cũng đến điểm hẹn nhưng không phải đi một mình mà còn có theo một cô gái.anh cũng tới bước vào quán thấy bóng lưng của cậu anh bước đến bàn còn chưa kịp cho cậu ngạc nhiên thì cậu đã làm anh đen mặt.

-Phương Đăng đây là Mai Ngọc Như (gọi tắt là Mai Ngọc)

.cũng là em gái khóa dưới của chúng ta.em ấy học rất giỏi và còn là hoa khôi của trường đặc biệt em ấy là một hotgirl đó.

Anh đứng ngây người trước lời giới thiệu của cậu.mặt anh đen đến không thể nào đen hơn.tay nắm chặt thành nắm đấm.trong đầu anh hiện lên vô vàng câu hỏi.em ấy không thích mình sao?em ấy thích con gái?cô gái này với em ấy có quan hệ gì?...

Thật nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu anh.anh vẫn ngây ra đó.

Cậu thấy anh không trả lời cứ nhìn Mai Ngọc như vậy tim cũng có cảm giác đau nhói trong lòng.nhưng mà cậu không thể ít kỷ được nên đã đứng dậy bỏ ra ngoài.

Thấy cậu đi xa Mai Ngọc nhìn người trước mặt nhỏ nhẹ lên tiếng.

-anh Đăng ngồi đi.

-uh.(anh trở về từ trong dòng suy nghĩ đáp)

-em...em...em....

-có gì cứ nói?!!!

- thật ra từ nhỏ em đã thích anh rồi.từ cái lần chúng ta gặp nhau ở công viên.em cố gắng để thi vào trường T.em cố trở thành một người nổi tiếng để được anh cú ý nhưng mà anh không biết đến em.rất khó khăn em mới nhờ được anh Phong Vũ dẫn em đến đây gặp anh.em....em..em..thích anh.đó là điều em muốn nói.anh có thể trở thành bạn trai của em không.???

-•••••••••

-????????

(đây là điều em muốn sao Phong Vũ dâng tặng anh cho một cô gái mà cả mặt cô ta tròn hay méo cũng không nhớ rõ.chẳng lẽ em không biết tình cảm anh dành cho em.chẳng lẽ em không có một chút tình cảm nào dành cho anh.vậy được rồi em vui anh cũng vui chiều ý em vậy)

- được!!!anh đồng ý

cậu nghe được chứ sao không vì cậu ngồi cách anh chỉ một tấm màn thôi mà.hai hàng nước mắt lăn dài trên má.sao lại như vậy sao tim cậu lại đau như vậy.

-----

Tối qua tại thư phòng ba cậu

-ba người gọi con

-Phong Vũ con và Phương Đăng không thể nào đâu.tuy ta không muốn phá hủy hạnh phúc của tụi con.nhưng gia tộc hai bên cũng chỉ còn tụi con là cháu trai.nhà họ Phương và họ Phong sẽ khó lòng chấp nhận chuyện này nên...

-Ba,người nghĩ nhiều rồi con và Phương Đăng chỉ là bạn thôi.cũng trễ rồi người ngủ sớm đi con về phòng đây.

-••••••••

-----

Anh có chút tình cảm nào cho em không?từ cái nắm tay từng khoảnh khắc ở cùng anh cậu luôn ghi nhớ mọi thứ.nhưng anh lại nhận lời tỏ tình của cô ta nhanh như vậy sao.

Hôm nay là sinh nhật cậu nhưng từ khi tan học về tới nhà cậu liền nhốt mình trong phòng cơm tối cũng không ăn.Ba cậu biết chứ sinh nhật mọi năm cậu điều ở cùng anh mười năm nay rồi cho dù chỉ là tình bạn bình thường cũng khiến cho mình trở thành thói quen huống chi bọn họ lại có tình cảm với nhau.ông cũng đau lòng khi nhìn thấy con trai mình như vậy nhưng mà trên vai ông gánh cả gia tộc nên ông đành hy sinh hạnh phúc con trai mình vậy.

- ông à! Vũ nó không ăn tối liệu nó có gặp chuyện gì không.với lại đáng ra giờ này nó phải ở cùng Phương Đăng chứ sao lại ở nhà.

- chắc không có gì đâu,em cũng đừng nghĩ nhiều quá.
 
Nếu Có Kiếp Sau! Em Sẽ Tin Anh
Chương 5


Cậu ở trong phòng nhìn qua cửa sổ thấy anh dẫn Mai Ngọc về nhà còn Cô ta thì cứ dây dưa không muốn về.như cảm nhận được có người nhìn mình anh chủ động ôm lấy cô rồi đưa cô vào nhà ngồi dưới gốc cây trước nhà trong đầu cậu lúc này hiện lên hình ảnh trước đây của hai người.

------

-Phương Đăng anh xem nè coi em đang vẽ ai.(cậu chỉ vào bức tranh đang vẽ anh)

-ai đây ta.nhìn không ra mà kì vậy nè.(anh cố ý châm chọc cậu)

Ngờ đâu cậu quay lại khoảng cách hai người quá gần môi cả hai chạm vào nhau đó cũng là lúc tim anh lạc nhịp vì cậu.còn cậu vì vẫn luôn thích anh nên ngại ngùng đỏ mặt.sau lần ấy hai người tránh mặt nhau gần một tháng.rồi cũng qua anh từng nói với cậu gốc cây ấy là kỉ niệm của họ ngoài cậu ra không ai có tư cách bước vào nhà anh.

-------

nhưng mà giờ anh lại đưa cô ấy vào phải chăng chỉ mấy tiếng mà anh đã quên hết những gì xảy ra giữa họ.nghĩ đến đây nước mắt của cậu lại trào ra mắt cậu sắp sưng luôn rồi hôm nay là ngày cậu 17 tuổi và cũng là ngày mà 15 năm trước họ gặp nhau.căn phòng không mở đèn đã tối nay lòng cậu càng tối hơn.

-----

Sáng hôm sau

-chào buổi sáng!thưa cả nhà con đi học.

Mẹ cậu còn đang định gọi cậu lại ăn sáng đã không thấy bóng dáng cậu đâu.đau suốt một đêm sáng vẫn phải đi học cậu gục đầu xuống bàn ngủ.lại bị bạn thân là Phương Yến gọi dậy.

-anh ,anh trời sập nhà cháy mà anh vẫn còn ngủ sau.

-💤💤💤💤

-PHONG VŨ anh mau dậy cho em,anh còn không dậy anh hai em sẽ cưới Mai Ngọc đó

- ••••

-này anh sao vậy? Wey,đã nói tới như vậy mà vẫn ngủ được sao?có gì đó sai sai?

-PHƯƠNG YẾN!

(haizzz gọi mình như vậy chỉ có anh hai thôi!!!)

-ca,có chuyện gì vậy!

-em ở đây la lối om sòm cái gì?

-tại em kêu hoài mà anh Vũ không dậy

-chắc hôm qua ngủ không được

-nhưng em vẫn cảm thấy anh ấy sao sao á

-đâu để anh coi

Anh lấy tay sờ lên mặt cậu cảm thấy rất nóng anh liền đỡ cậu dậy lấy tay đặt lên trán cậu thì cảm thấy nhiệt độ không còn bình thường nữa tay cậu thì lạnh ngắt.anh hoảng sợ vừa lay vừa gọi cậu.

-Phong Vũ.Phong Vũ.

-•••

-sau lại như vậy chứ!

-anh hai,anh ấy..

-xuống phòng y tế

Phương Yến còn chưa nói hết thì đã bị anh lớn tiếng ra lệnh.Cô còn chưa hiểu gì thì đã thấy anh ôm cậu chạy nhanh đến phòng y tế.đám học sinh trong trường đều tránh sang một bên không ai dám đắt tội với anh.

-anh hai chờ em với!!!

Cô vội vơ lấy cặp táp của hai người rồi chạy theo.

------- phòng y tế

-bác sĩ em ấy sao rồi Cô nói cháu biết đi.

-đừng gấp.cậu ấy chỉ bị cảm sốt.chắc do trời trở lạnh thôi.cậu vào thăm đi.

- ca,anh đừng đi nhanh vậy chứ không biết hai người đem gì đi học mà nặng dữ vậy.

-đễ em ấy nghĩ ngơi,em đừng ồn.xin nghĩ buổi chiều dùm anh,anh muốn ở cùng em ấy.

-dạ,vậy anh cứ ở đây.

Anh nắm lấy tay cậu vuốt tóc cậu nhìn cậu chợt nhận ra chỉ xa cách một đêm sau cậu lại xanh sau như vậy trông ốm như vậy.

-em biết em như vậy anh rất đau lòng không?!!!

-nếu em biết em đã không làm như vậy.

Cậu ôm lấy anh mà nói nước mắt cậu rơi ướt vai anh ánh nắng chiều rọi qua cửa sổ chiếu tia sáng vào hai người một khung cảnh hoàng hôn lãng mạn ấm áp
 
Nếu Có Kiếp Sau! Em Sẽ Tin Anh
Chương 6


- xin lỗi vì đã cắt ngang khoảnh khắc hạnh phúc của hai người nhưng đã đến giờ về nhà rồi.

- PHƯƠNG YẾN!!!

-anh ơi,cứu với ca giết người ca có người yêu nên ăn h**p em gái.ahihu.

-thôi hai người đừng quậy nữa.Phương Yến cũng đến giờ em về ký túc xá rồi đó.anh về cùng anh em là được rồi em không cần lo đâu.

-haizzz.dạo này bơ mắt lắm mà sao nhiều người bán quá vậy ta (cô vừa nói vừa xoay xoay tóc)

-anh không phải là có ý đó

-trời ơi em chỉ đùa anh thôi.(kề sát bên tay anh cô nói)chúc hai người buổi tối hạnh phúc.

-••••mặt ai đó đột nhiên đỏ như trái cà chua.

-thôi chào ca chào anh dâu em về.

Chưa nói hết câu đã không thấy bóng người.

-em ấy nói gì với em vậy (thấy cậu đỏ mặt anh hỏi)

-không có gì mình về thôi

-vậy anh cõng em

-dạ được

Bước trên con đường anh mong khoảnh khắc này mãi dừng lại thời gian mãi ngừng trôi để anh được ở bên cậu để cậu mãi là của anh.

-Phương Đăng em có chuyện muốn hỏi anh có đồng ý trả lời thật lòng không?!!!

-em hỏi đi

-hôm qua anh đưa Mai Ngọc về nhà hai người đã...hai người

-đừng nghĩ lung tung anh chỉ là của em.(anh cắt ngang lời cậu anh không muốn cậu tổn thương dù chỉ là một câu nói)

----

📞$$$📞 $$$📞

-alo,ba.hôm nay con có chút chuyện con ngủ lại nhà bạn.ba đừng lo.

-thôi được,ta thua rồi.thôi không cản trở hai đứa nữa dù gì thì hai đứa vẫn còn anh chị em ta cũng không nên cổ hủ như vậy.

-cảm ơn người,ba

-thôi buổi tối vui vẻ

-dạ.

.....

-ai vậy ông?

-là Vũ nhi.nó nói hôm nay không về

-Ông chịu tác hợp rồi à.

-lời tôi nói tôi sẽ giữ.thôi mình đi ăn cơm đi.

-uhm.mấy đứa xuống ăn cơm đi.

-dạ

....

--------

-anh

-hả!

-hôm nay em lưu lại nhà anh được không?

-•••••

-sao anh không trả lời em

-••••••

Anh lẳng lặng cõng cậu vào nhà trực tiếp đem cậu lên phòng đặt cậu xuống giường hôn cậu.cậu hơi bất ngờ nhưng cũng đáp trả.cảm nhận được cậu không thở nổi nữa anh buôn cậu ra hai người rất gần nhau cảm nhận hô hấp của đối phương khiến cho cậu không còn tỉnh táo cho dù đây là mơ cậu nguyện sẽ sống mãi trong giấc mơ này.giờ phút này khoảnh khắc này cậu chỉ cần có anh.
 
Nếu Có Kiếp Sau! Em Sẽ Tin Anh
Chương 7


Thấy cậu thất thần anh lên tiếng.

-em làm sao vậy.không muốn sao.anh có thể dừng lại.

-em....em vẫn nghĩ là mình đã mơ.

-vậy anh sẽ để em mơ một giấc mơ ngọt ngào.

-vậy anh là thật lòng thích em.

-anh không thích em,nhưng thật lòng yêu em.

-em cũng vậy

-đừng rời xa anh

-uhm

-----------

----------------

-----sáng hôm sau

Hôm nay là ngày chủ nhật hai người không cần phải đi học cậu dắt anh về nhà gặp gia đình (giống kiểu con dâu ra mắt nhà chồng ý lộn con rể mới đúng).

-anh làm gì vậy?

-sợ em buôn tay

-vậy từ giờ đến khi rời khỏi nhà em không được buôn tay đó.

Cậu khẽn nhón chân đặt lên má anh một nụ hôn.hai người vào nhà gặp ba mẹ cậu ăn cơm gia đình Phong Vân còn ghẹo anh là anh rể khiến cho ai đó mặt đỏ như trái cà chua.không thể đỏ hơn được nữa.

- haizz,ta có chuyện muốn nói với Phương Đăng

-dạ

-em ra phía sau phụ mẹ ba người nói chuyện đi.(Phong Vân vừa nói vừa tung tăng xuống bếp).

- Ba có chuyện gì vậy? Hông lẽ người đổi ý hả?

-con ngồi im đó cho ta gấp cái gì!?

-dạ

-Phương Đăng con cũng đã đến với Phong Vũ ta cũng không muốn nói gì thêm là ta tự cá cược với nó.cũng là do ta thua nhưng mà ta cũng phải nói cho con một chuyện ta nghĩ có liên quan đến cái chết của ba mẹ con!

-•••• dạ

-hôm đó trước khi họ ở công ty quay về nhà đã gửi cho ta một lá thư và một bưu kiện bảo ta giữ thật kĩ đợi con đủ bình tĩnh để có thể chăm lo công ty thì giao lại cho con.lúc đó bưu kiện vừa tới thì tin tức họ ra đi cũng đến cho tới giờ ta thấy nên giao lại cho con xem như đã hoàn thành nhiệm vụ.

-dạ.nhưng bên trong

-ta không biết nhưng theo ta nghĩ chắc là tội chứng của tên đó con phải cẩn thận với tất cả mọi chuyện.

-dạ con cảm ơn bác

-hôm nay ta không những giao di vật của ba mẹ con cho con mà còn cả Phong Vũ nữa hi vọng hai đứa sẽ hạnh phúc.

-dạ

-ba à người đừng nói như trăng trối vậy

-thôi hai đứa nói chuyện đi ta lên lầu nghĩ.

-dạ

-vâng

Hai người cùng nhau đi dạo đi chơi cuối cùng cũng hết ngày.khoảnh khắc vui vẻ lúc nào cũng trôi qua thật nhanh
 
Nếu Có Kiếp Sau! Em Sẽ Tin Anh
Chương 8


Sáng hôm sau hai người cùng đi học cùng đi chung xe bước đi vào trường làm hàng chục trái tim lạc nhịp có người nói hai người thật đẹp đẹp đến lóa mắt.có người nói hai người giống đang quen khắp nơi đều xôn xao.

Anh đưa tay ra cậu đặt bàn tay lên tay anh hai người cùng tiến vào trường đi thẳng vào phòng hiệu trưởng.

Ở đằng sau có người đang ganh tỵ

-chồi ôi hai người họ đẹp đôi quá đi.

-vậy chúng ta không đẹp đôi sau

-em...em...em

-em làm sao!không muốn nhìn thấy tôi?

-em....em

-vậy tôi đi

- không phải!(người ta vừa vờ đi cô đã kéo lại)

Hai người lên xe chạy đi *ahihu*

•••cốc •••cốc •••cốc

-vào đi

-chúng em chào hiệu trưởng.

-hai đứa ngồi đi

-dạ

-hôm nay hai đứa có chuyện gì?

-dạ chúng em muốn chuyển trường sang Mĩ.

-tại sao lại đột ngột như vậy?

-chúng em đang quen

-••••.chừng nào hai đứa đi?

-dạ cuối năm.

-được ta sẽ sắp xếp.
 
Nếu Có Kiếp Sau! Em Sẽ Tin Anh
Chương 9


Chuyện tốt không tới chuyện xấu thì nối tiếp nhau anh và cậu vui vẻ không được bao lâu hôm nay Mai Ngọc dẫn theo một đám người lên lớp kiếm chuyện.chuyện là hôm nay là ngày 15/2 vậy hôm qua là Valentine đầu tiên cô có bạn trai vậy mà lại nhìn thấy anh tay trong tay đi cùng người con trai khác chuyện mất mặt như vậy cô làm sao để yên được chứ.

Cô hiên ngang đi vô lớp cầm theo một ly nước tạc thẳng vào người cậu.cậu không thèm để ý trực tiếp lấy khăn lau khô tập vở.mọi người liền đứng xung quanh xem.

-Phương Yến,chuyện lớn rồi,có chuyện lớn rồi.(cô vừa chạy vừa la người chưa tới mà tiếng đã tới rồi)

-chuyện gì? Om sòm hết lên hà cậu yên lặng một chút đi Hạ Anh.

-cháy nhà rồi mà cậu còn yên với lặng.

-nói đi.chuyện gì?

-Mai Ngọc kiếm chuyện với anh Phong Vũ kìa.

-vậy sau cậu không nói sớm. Hôm nay anh mình không có đi học.nguy rồi.

Cô chạy như bay lên lầu trên thì nhìn thấy Mai Ngọc cùng đám bạn đang đánh Phong Vũ cô lập tức nhào tới cùng bọn họ ẩu đả mọi người xung quanh thấy vậy liền vào cuộc giúp đỡ Phương Yến.Hạ Anh đã gọi thầy hiệu trưởng lại cả đám kéo lên trên phòng hiệu trưởng.

-Mai Ngọc (hiệu trưởng đập tay xuống bàn quát) em tưởng mẹ em là hội trưởng hội phụ huynh thì em muốn làm gì làm hả.trường em đang học đất em đang đứng là của hai nhà Phong,Phương em tưởng mình lớn lắm hả.

-em......em

-tôi nói cho em biết em mà còn làm càng thì tôi sẽ cho em ra khỏi trường.

-d...ạ

bên ngoài

----------

-alo Phương Đăng,anh gọi em có việc gì không?

-không có việc gì không gọi được à.

-k..h..ô..n..g phải như vậy mà

-thôi được rồi không chọc em nữa.à em về nhà đi anh cũng đang trên đường đến anh tìm được người hại ba mẹ anh rồi.

-được,em về liền.
 
Back
Top Bottom