Khác nếu chúng tôi đến với nhau chỉ là sự trùng hợp

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
114,032
Điểm tương tác
0
Điểm
0
363128930-256-k121341.jpg

Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
Tác giả: AnhNguyen187633
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

đc lấy từ các thể loại truyện trường học cấp ba rồi đến với nhau.



dogday​
 
Có thể bạn cũng thích
  • HiiraSako|Nếu như
  • [ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu là nhân ngư
  • (MĐTS + Đấu la đại lục )Nếu Ngụy Vô Tiện xuyên qua...
  • Nếu tôi là công chúa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • NẾU CÓ KIẾP SAU
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [SakSya] Nếu Có Duyên Sẽ Gặp Lại
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 1


    Trước khi đọc nên kéo xuống dưới nhé

    ------------------

    Trong 1 căn nhà nhỏ, luôn có một sự yên tĩnh đến lạ thường bất chợt có tiếng kêu của điện thoại phát ra nó luôn lập đi lập lại một tiếng kêu.

    Trên giường có 1 cậu thanh niên từ từ mở đôi mắt với đôi mắt màu trắng sáng như một ánh trăng.

    Đôi mắt của cậu nhìn rất mệt mỏi mắt nhắm mắt mở nhìn sang bên tiếng điện thoại lúc nào cũng phát ra tiếng gọi điện.

    Cậu vươn tay đến chiếc điện thoại rồi bắt máy.

    Dogday : xin.. chào... ai vậy?

    CraftyCorn : nè Dogday cậu đến đâu rồi sao mình không thấy.

    Dogday : gì..

    đi đâu cơ (ngáp)

    CraftyCorn : đừng nói với tui là cậu quên hôm nay là ngày gì nhé.

    Dogday : ngày gì hả ( suy nghĩ)

    hình như là. mình không biết.

    CraftyCorn : có vẻ như hôm qua thứ đêm chơi game rồi

    CraftyCorn : hôm nay là ngày kiểm tra năng lực đó má.

    Dogday : kiểm.. kiể.......

    Aaaaaa! cậu nói gì kiểm tra trời ơi quên rồi đến ngay.

    CraftyCorn : đúng là bạn tôi cứ có cái quan trọng là i như rằng lại quên.

    Dogday : không phải nói thôi đợi thay đã.

    *Tắt máy*

    Dogday : má nó.

    * Vào lúc đó *

    Bobby Bearhug : sao rồi cậu ấy đâu.

    CraftyCorn : mới dậy đang đi .

    KickinChicken : biết ngay mà lại đi muộn.

    * Quay lại *

    Sau tiếng tắt máy đó cậu nhanh như ánh sáng là đi là những công việc buổi sáng.

    Dogday : con chào mẹ con đi.

    Sau câu chào cậu phải mang theo một chiếc ô.

    Tuy trời không mưa nhưng cậu vẫn bật ô và đạp một cách từ từ để không một tia nắng nào có thể vào da của cậu vì căn bệnh này mà cậu bị mọi người coi là không bình thường.

    * Hồi ước *

    Khi cậu được chào đời thì từ trên mây luôn có một hình bóng của một vị thần thoát ẩn thoát hiện và nhập vào người cậu thì thế mọi người trong làng bắt đầu tin vào truyền thuyết của tộc người mặt trời của mình từ đó cậu không thể ra ngoài ánh nắng nữa.

    Truyện kể rằng hàng nghìn năm về trước tộc của họ đã được những vị thần mặt trời được coi là sự hiện diện của sức mạnh tối thượng là liên kết sức mạnh của mình với người được chọn .

    Những người được chọn họ chở nên mạnh có thể điều khiển sức mạnh của thần mặt trời và về sau mỗi 10 năm tộc của chúng tôi thì chỉ có 1 người để chọn và chia thành các bậc :

    _đồng: thể loại tập sự không có sức mạnh nhưng thể chất hơn người.

    _bạc: hơn đồng có thể dùng các chiêu thức nhưng không được quá nhiều và khó kiểm soát.

    _vàng: hơn bạc dễ dàng điều khiển chiêu thức hơi khó khăn trong việc di chuyển.

    _bạch kim: hơn vàng có thể điều khiển chiêu thức một cách mượt mà.

    _kim cương: hơn bạch kim mở khóa cho bản thân con mắt thứ ba nhìn xuyên vạn vật đồng thời ban cho bản thân một chiếc vòng sáng.

    _tinh vệ: hơn kim cương từ đó mở khóa các chiêu thức cho bản thân.

    _đấu cơ: hơn tinh vệ còn xa thần và cho bản thân một lãnh địa 30m và trong phạm vi đó thì cậu là thần.

    _thần: hơn đấu cơ ngoài ra các chiêu thức có thể dễ dàng mà kết hợp lại phạm vi lãnh địa là 75m ngoài cái đó thì sẽ có thể tạo ra một vòng tròn và triệu hồi hơn 10000 thanh kiếm.

    _cực đại: đây là nguồn sức mạnh bí ẩn chưa một ai biết.

    Hủy diệt: chưa ai biết đến dù chỉ là một tí tỉ lệ là 0/0%.

    Chỉ vì đã hơn 1 hàng thế kỉ mà không có ai được thần ban phước nữa và từ đó truyện thần linh ban phước đã không còn một ai biết về truyền thuyết này nữa.

    Chỉ cho đến khi cậu sinh ra mà được một thực thể hùng mạnh nhập vào người đến khi cậu 10 tuổi thì mọi người vẫn chưa thấy được sức mạnh của tôi bùng phát và bắt đầu có những lời lẽ chê bai và lên í kiến chục xuất mẹ và tôi ra khỏi làng và bắt hai người kí vào giấy ly hôn.

    Sau khi mẹ con tôi bị chục xuất thì đã không còn nơi nào để đi vì thế phải như những người vô gia cư đi xin việc chỗ này chỗ kia nhưng không một ai nhận cho đến khi có người đàn ông lạ mặt và đưa tiền cho mẹ con tôi.

    Nhờ số tiền đó mà từng ngày mẹ tôi cố gắng và mở một công ty rồi mua một căn nhà như những người bình thường khác.

    * Kết thúc *

    Cậu đang cố đạp xe hết sức và cũng cố không cho một tia nắng vào da của mình, dính một cái là cậu phải đi bệnh viện liền.

    Dogday: đến rồi đi thôi.

    CraftyCorn: cậu ấy kìa

    CraftyCorn: cậu đến muộn thế còn 1 giây nữa thôi đó vẫn là đội ô hả.

    Dogday: đến được là may lắm rồi đó cậu biết không.

    KickinChicken: vứt chỉ có vứt thôi.

    Dogday: nè cậ.........

    Thầy giáo: và thầy xin được thông báo buổi kiểm tra xin được bắt đầu.

    Thầy giáo: xin mời bốn bạn đầu tiên dogday, CraftyCorn,KickinChicken và Bobby Bearhug lên trên này và đặt bàn tay của em trên đây.

    Thầy giáo: à thầy còn có một thông báo là nếu thầy gọi ai mà không có thì sẽ phải đợi 1 năm nữa để thi lại nhé thế nên là nhanh lên nếu đến muộn 10 phút không sao còn hơn thì bị loại.

    Hệ thống: (quét)

    Hệ thống: CraftyCorn sức mạnh hoa.

    Hệ thống: KickinChicken sức mạnh âm thanh.

    Hệ thống: Bobby Bearhug sức mạnh tốc độ.

    Hệ thống: Dogday sức mạnh.........lỗi... không thể kiểm tra.

    Sau thông báo của hệ thống cậu như bị hóa đá mà đứng im tại chỗ cậu ngơ ngác vì nếu thông báo này hiện ra thì có nghĩa rằng cậu không khác gì một người bình thường và bên dưới có những lời bàn tán về cậu.

    Thầy giáo: các em chật tự và thầy thông báo các em có mặt trên đây sẽ được vào lớp A+

    mọi người bắt đầu khó hiểu về lời nói của thầy trong khi các bạn đang xôn xao bên dưới thì thầy lên tiếng.

    Thầy giáo: chắc các em khó hiểu lắm nhỉ để thầy giải thích

    vì cách nhận biết người có năng lực rất dễ chỉ cần các em để ý trên bàn tay là được.

    Thầy giáo: theo các em thấy đó thì mỗi năng lực sẽ có biểu tượng khác nhau nếu có là các em được nhận còn không thì các em chỉ là một con người.

    Sau câu nói của thầy giáo thì các bạn mới hiểu ra và nhìn vào bàn tay của mình và rất nhiều cũng như rất nhiều người vui và buồn.

    Sau đợt đầu là tới đợt tiếp theo phải lên là cũng từng đợt.

    Sau buổi kiểm tra cậu ngồi dưới gốc cây và nghe nhạc yêu thích.

    ------------------------

    Đây là mik viết về catnap x dogday về trường học ai thích đọc thì đọc mik ko ép còn không thì đừng để lại những lời tiêu cực cảm ơn.
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 2


    Cậu đang vừa nghe nhạc dưới gốc cây vừa lo lắng mình sau này đúng là cậu cũng có như lời thầy nói mà cậu không thể dùng được bất kỳ một kĩ năng hay chỉ là 1 cái cũng không thì cũng không khác gì phế vật.

    Cậu đang ngồi suy tư thì Bobby Bearhug đi đến và hỏi.

    Bobby Bearhug: sao ngồi suy tư thế Dogday.

    Dogday: mình cảm thấy hơi lo(cúi mặt xuống)

    Bobby Bearhug: sao cậu ngốc thế cậu có cái hình kia mà còn lo cái gì.

    Dogday: nhưng mình không thể hoặc thể hiện một cái kĩ năng nào đi chăng nữa.

    Bobby Bearhug: tại sao cứ phải thế cậu có hay không thì chúng tôi luôn ở đây.

    Bobby Bearhug: dù cậu có làm sao đi nữa thì cậu vẫn và bạn của chúng tôi.

    Dogday: cảm ơn cậu nhé

    Bobby Bearhug: thôi đi thôi thầy giáo bảo tôi tìm cậu và đưa cậu đi tìm lớp nè.

    Dogday: ừm...............

    Sau lời nói của Bobby Bearhug cậu được kéo đi nhưng cũng không quên mang theo ô và đến gặp thầy giáo cậu nhìn thấy rất ít người cậu thầm trong lòng thực sự rất ít người có năng lực.

    Sau 20 phút chờ đợi cuối cùng cũng đến cậu và Bobby Bearhug đến nhận chỗ ngồi cậu được ngồi ở cuối còn Bobby Bearhug thì cách cậu đến 4 bàn.

    Cậu rất muốn được làm quen mọi người nhưng nhìn mọi người xung quanh không một cảm xúc thì cậu cũng sợ nên chỉ nhìn rồi thôi đến giờ vào lớp thì mọi người đổ xô vào lớp đến khi giáo viên vào thì mọi người mới ổn định và chật tự.

    Cậu cảm thấy lạ vì người ngồi kế bên cậu giờ vẫn chưa thấy đâu.

    Phải đến 15 phút sau thì cậu ta mới có mặt và ngồi xuống ghế của mình dù vậy nhưng thầy vẫn không nói gì cứ như là một chuyện hằng ngày.

    Khi cậu ta vừa ngồi xuống thì cậu cũng muốn nhìn người cùng bàn vừa quay qua thì cậu thấy đôi mắt cậu ta đã nhìn mình như một con mồi trong đôi mắt đó cậu luôn cảm thấy nó sắc bén hơn con dao nào khác làm như cậu có thể bị cắt bất cứ lúc nào.

    Catnap: NHÌN GÌ!

    Dogday: hả............

    Catnap: TÔI HỎI CẬU NHÌN GÌ!(quát lớn).

    Cậu hối hận rồi,chỉ vì muốn xem mà cậu bị như thế này biết thế cậu không bao giờ tò mò nữa rồi nước mắt cậu không tự chủ vì quá hoảng sợ mà rơi lệ đôi mắt của cậu đã đẫm lệ.

    Vì thấy cậu đã khó thì cậu ta những chẳng có hứng mà đánh cậu nữa rồi cậu cũng thôi mà ngồi xuống cũng chẳng hiểu sao khi thấy cậu rơi lệ thì cậu ta cũng trả cảm thấy thoải mái gì còn những người khác thì cậu đã sử hắn lau rồi dù có cầu xin đi nữa.

    Sau khi được buông tha thì cậu được cả lớp nhìn với ánh mắt khó hiểu còn cậu thì vẫn còn sợ với ánh mắt đó cậu, sau cái lúc kinh hoàng đó thì cậu ta lại lăn quanh ra mà ngủ đến khi giờ ra chơi thì cậu ta mới dậy và đi ra ngoài.

    Dù có ai hỏi gì đi chăng nữa thì cậu không trả lời và được Bobby Bearhug dẫn đi, khi chỉ vừa ngoài hành lang thì cậu lại đụng độ một người mà cậu không muốn gặp mất đó là con trai của trưởng thôn ở cái làng đã đuổi ra ngoài.

    Biro: ái chà chà xem ai đây ta.

    Dogday: là cậu sao cậu vào được đây.

    Biro: à chuyện này thì cậu không cần quan tâm bố tôi chỉ cần một chút là tôi vào được đây thôi mà.

    Cậu nhìn hắn ta với một con mắt chán ghét.

    Biro: dám nhìn ta bằng ánh mắt đó.

    Ta sẽ cho người biết thế nào là người không nên chọc.

    Biro: chói buộc.

    Sau lời hắn ta sàn nhà rung chuyển và mộc ra các súc tu rễ cây và bao quanh người cậu hắn ta chỉ những rễ cây đó quăng ra ngoài hắn ta cuốn cả thân cậu bằng rễ cây không cho cậu một cách trốn thoát.

    Nó diễn ra quá nhanh Bobby Bearhug chỉ kịp nhìn thấy cậu bị quăng xuống mà không làm được gì. /Bùng/ cậu ngã xuống dưới mặt đất nhưng sau đó cậu cảm thấy lạ vì hôm nay mặt đất rất mềm mại thì cậu mới mở mắt ra rồi mới phát hiện.

    Nơi cậu rơi xuống không đâu khác chính là trên người của catnap không phải là kiểu bình thường mà là cậu đang ngồi chúng bụng cậu ta.

    ————————————————————

    Tín viết dài hơn nhưng thôi ở đoạn cuối tính là ngã xuống chúng thứ đó của catnap mà nghe phí lý quá nếu thế khác gì hủy hoại đúng ko nên đành viết là ngã xuống bụng thôi
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 3


    Lúc cậu vừa rơi xuống thời gian như ngừng lại tất cả mọi người đều nhìn cậu với con mắt tội nghiệp cậu cũng không ngờ cậu lại rơi chúng cậu ta thực sự cho cậu ngã xuống đất còn hơn là trên người hắn.

    Khi cậu mặt đối mặt với hắn ta thì hắn ta nhìn cậu như thật sự muốn cho cậu nến mùi đau khổ.

    Catnap: ...

    Dogday: nè cậu có sao không ?

    Catnap: ...

    * Phía trên*

    Biro: ái chà chà lỡ làm vậy rồi.

    Biro: vô ý quá không biết có sống được không đây ta.

    Hahahaha( rời đi)

    Bobby Bearhug: tên khốn .

    Không đừng làm sao nhé dogday .

    * Phía dưới *

    Kisota: Nè mày đang làm gì trên người đại ca tao vậy hả?(nắm vào cổ áo)

    Asura: giờ phải làm gì đây đại ca.

    Catnap: ...

    Cậu bị tên kia lôi ra sau theo quán tính thì cậu ngã ra sau cậu cõng choáng mặt rồi ngất đi lúc nào không hay lúc cậu tỉnh dậy đã ở trong phòng y tế cậu trường trước mặt cậu thì có Bobby Bearhug, Crafty Corn, Hoppy Hopscotch và KickinChicken.

    Crafty Corn: nè cậu có sao không cậu.

    Hoppy Hopscotch: một câu hỏi thật là kì cục cậu ta ngã từ tầng 3 đó.

    Crafty Corn: nè thì liên quan gì đến cậu hả.

    Hoppy Hopscotch: nè không nói lại được bắt đầu lấy lí hả.

    Crafty Corn: ( tức giận)

    Bobby Bearhug: thôi không phải lúc cãi nhau.

    Dogday: mình đang ở đâu đây.

    Bobby Bearhug: cậu tỉnh rồi hả.

    Dogday: sao tôi lại ở đây.

    KickinChicken: cậu bị ngã từ tầng 3 xuống và được mọi người đưa vào.

    KickinChicken: may mà cái đầu không chảy quá nhiều máu.

    Dogday🙁 đưa tay lên đầu)

    Giờ cậu cảm thấy đầu mình rất đau và muốn được nghỉ ngơi nên kêu ra ngoài để nghỉ ngơi và cậu cũng chìm vào giấc ngủ trong mơ cậu đi dọc một hành lang và nhìn thấy catnap thấy cậu ta cậu đứng bất động rồi cậu ta quay lại với những hàm răng sắc nhọn đầy máu me rồi cậu ta trở nên to lớn .

    Trên mặt cậu ta còn xuất hiện nhiều những con mắt cậu ta bắt đầu đuổi cậu, cậu cũng chạy theo bản năng cậu chảy mãi chạy những chỗ có thể chạy đột nhiên trước mặt cậu là một bước tường cậu bị dồn vào đường cùng thì cậu ta bắt được cậu rồi thịt cậu một các ngon lành cậu cũng tỉnh dậy.

    Dogday: Aaaa.....( Hở )

    Dogday: mơ sao?

    Một giấc mơ kinh hoàng.............

    Cậu đưa chân của mình ta khỏi chăn và đi lại sàn nhà rất lạnh lẽo khiến cậu lạnh cả người cậu muốn được đi lại nhưng đôi chân cậu lại phản chân cậu mềm mũn cậu không đứng được nên cũng ngã xuống theo.

    "Uỳnh" cậu ngã thật mạnh xuống chân cậu cũng coi như hết hi vọng cậu loạng choạng cố đứng dậy nhưng rất khó khăn mày là ngay bên đó có cái trống đỡ nên cậu cũng bám vào rồi đứng lên cậu mang theo cây gậy để cố giữ thăng bằng.

    Cậu đi rất khó khăn lết từng bước từng bước đi ra phía cửa máy là trời hôm nay nhiều mây nên cậu không cần che ô nữa cậu cứ bước đi đến một cái ghế thì cậu ngồi xuống cậu vừa ngồi vừa nghĩ về tương lai sau này một thằng vô dụng như cậu có thể trở nên mạnh mẽ được không đây.

    Cậu cứ ngồi suy nghĩ rồi ngủ đi ở ghế đá sau trường may là tiết cuối nên không ai ra đằng sau để phát hiện ra cậu khi vừa ngủ cậu lại vào một giấc mơ kì lạ.

    * Trong mơ *

    Cậu mở mắt thấy mình đang ngủ ở chiếc ghế đá đó nhưng xung quanh rất hoang tàn và đổ nát màu máu nồng nặc những thi thể chất đống.

    ???: Grrrrrrrrrr

    Dogday: !

    Cậu chỉ vừa đứng dậy đã có một âm thanh cậu một thứ gì đó phát ra cậu từ từ quay lại bất chợt có ánh mắt đỏ trong bóng tối nhìn cậu chằm chằm cậu muốn lùi lại nhưng đôi chân cậu cứng nhắc ở đấy không thể di chuyển.

    Dogday: !

    Nó di chuyển rồi.

    Trong cơn hoảng loạn cậu cũng căng cơ mà bỏ chạy cậu chảy đến giữa sân trường mà cậu hay cho rằng nó luôn muốn lấy mạng cậu mà bây giờ thì khi cậu nhìn lại toàn thể xung quanh trường nơi thì bị cháy, đổ nát , dưới đất toàn là những thi thể nằm la liệt cảnh tượng thực sự khiến cậu rất buồn nôn.

    Trong lúc cậu vẫn còn suy tư thì con quá vật đó đã đuổi tới chỗ của cậu , rồi cậu cũng phải căng cơ bỏ chạy cậu cứ nhắm mắt và chạy rồi cũng đến ngõ cụt cậu bị dồn vào đường cùng cũng chỉ bất lực cậu nhắm mắt lại rồi cậu nghe tiếng chạy của một thứ nào đó.

    Cậu mở mắt ra thấy cảnh tượng há hốc mồm cậu thấy một thiên thần trước mặt cậu và cậu ta cũng nhìn cậu.

    Dogday: ...

    Cậu là ai ...?

    ???: ...

    Dogday: sao cậu lại giúp tôi?

    ???: cậu có thể gọi tôi là jax

    Dogday: tôi có thể hỏi lại câu hỏi đó được không.

    Jax: Cậu là người được chọn.

    Dogday: tôi không biết.

    Jax: cậu là người được tôi chọn.

    Cậu nói đó khiến cậu rất khó hiểu rồi cậu ta tiến về phía cậu nhập vào người cậu khiến cậu giập mình mà tỉnh dậy cậu cũng chỉ nghĩ đó là một giấc mơ rồi muốn về lại phòng y tế của trường.

    ——————————————————

    Xin lỗi vì sự lưới biếng mấy ngày qua vì mình rất ít tiết cận vào máy
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 4


    Sau khi quay lại phòng y tế ở trường cậu liền nằm trên giường rồi đi nghỉ ngơi một lúc cậu luôn rơi vào chầm tư mấy ngày nay cậu rất hay rơi vào giấc ngủ một cách bất chợt cậu rất không muốn nhưng lại không kìm chế được mà lăn vào giấc ngủ.

    Đến bây giờ cậu vẫn luôn tự hỏi giấc mơ đó có phải thật không cậu lại thấy buồn ngủ rồi cũng nhắm mắt lại khi vừa mở mắt lại cậu thấy mình đang ở một không gian kì lạ nó giống như ngoài vũ trụ không có chỗ để cậu đứng.

    Jax: cậu đến rồi sao.

    Dogday: hớ.....

    Jax: chào mừng đến với lãnh địa của tôi.

    Dogday: tôi sao?

    Aberui: vậy đây chính là người người nói sao jax.

    Dogday: ai vậy.

    Aberui: à ta quên giới thiệu ta là Aberui ta là thủ lĩnh của các con nhỏ bé ngoài kia.

    Zin: con ta là zin thủ lĩnh bầu trời phượng hoàng lửa kim.

    Zin: vậy đó là người ngươi chọn đó sao thật là nhỏ bé.

    Aberui: nè ta bay cũng không chậm đâu là không có ta.

    Zin: ngươi á hả đã hơn tỉ năm rồi nhưng ngươi vẫn chậm hơn ta thôi chú rồng nhỏ.

    Aberui: ngươi bảo ai là chú rồng nhỏ đó hả.

    Zin: có sao tôi nói vậy chứ bao giờ lừa ai.

    Aberui: ngươi........

    Jax: đừng cãi nhau nữa đừng làm hỏng lãnh địa của tôi một lần nữa.

    Dogday: nè vậy cậu chính là người gọi tôi vào đây hả.

    Jax: chắc mấy ngày nay cậu hãy ngủ lắm nhỉ xin lỗi nha chắc cậu mệt rồi.

    Dogday: không sao.

    Jax: mà đúng rồi tôi cần cậu thay thế tôi một thời gian.

    Dogday: tại sao lại là tôi.

    Jax: chắc cậu rất thắc mắc vì sao cậu có dấu ấn nhưng không thể làm được gì nhỉ vì khi cậu được sinh ra vì một lí do nào đó hệ thống của tôi lỗi và chọn cậu là người nối tiếp của tôi.

    Dogday: vậy tôi phải làm gì.

    Jax: cậu nhắm mắt vào đi .

    * Một lát sau *

    Jax: cậu có thể mở mắt ra rồi đó.

    Dogday: xong rồi sao.

    Jax: đây là giấy.

    Dogday: giấy này là........

    Jax: đây là giấy mà cậu sở hữu sức mạnh của tôi.

    Dogday: ồ ( kí vào) là 10 năm sao.

    Jax : ừm là 10 năm .

    Dogday: tôi phải làm sao mới dùng được.

    Jax: cậu cố gắng cảm nhận được nguồn năng lượng nhỏ rồi cậu có thể dùng được.

    Jax: cậu sẽ cần phải có trong 5 tháng mấy ra là có thể làm được.

    Dogday: ừm vậy có thể đưa tôi chở lại được không.

    Jax: à được.

    Sau khi cậu được đưa trở lại thế giới thực thì trong đó jax sau khi nhìn cậu rời đi và xé tờ giấy đó đi

    Aberui: vậy là người đã quyết định.

    Zin: vậy cậu sẽ về chứ.

    Jax: không phải lo cho tôi chừng nào cậu bé đó còn sống sức mạnh vẫn còn mà còn luôn chàn chề.

    Jax: ta sẽ nhớ các ngươi lắm hãy chăm sóc tốt thằng nhóc đó giúp tôi nhé.

    Sau khi jax đi vào cổng giờ đây chỉ còn hai thần thoại ở đây không làm gì chỉ theo dõi cậu không nói gì khi được đưa lại thế giới thực cậu cảm thấy cơ thể thể mình có chút khác biệt giờ đây cậu có thể nhìn được rất xa cậu cảm thấy mình có thể nâng cả được con bò.

    Cậu thấy đôi chân mình giờ đây không còn đau nhức nữa cậu có thể đi lại cậu thấy rất kì diệu vì đó là sự việc mà vài tháng nữa cậu mới có thể tập đi lại mà giờ cậu có thể đi một cách bình thường như chưa từng bị gì cả dù sao thì cậu cũng mừng vì không phải đời một thời gian dài nữa mà có thể mẹ cậu sẽ không lo nữa.

    Lúc cậu đang chìm đắm trong tư tưởng thì có một cô y tá vào cô ấy nhìn cậu như một vị lạ mặt rồi nhìn sang chiếc giường mà cậu hay nằm thì trả thấy cậu đâu nữa thì cũng chạy lại.

    Daly: có thể cho tôi hỏi là cậu bé hay nằm đây đâu không.

    Dogday🙁cô ấy không nhận ra mình sao?)

    Daly: ....

    Xin chào....

    Dogday: là tôi đây cô không nhận ra hả.

    Daly: à cậu đùa vui thật đó cậu ấy có màu da đúng là giống cậu nhưng sẽ không có kiểu tai đỏ lên đâu.

    Dogday: tai của tôi sao ( chạy đến phòng WC)

    Khi cậu tự soi lại bản thân thì cậu như một người khác tai của cậu giờ lại có màu đỏ, răng của cậu có vẻ sắc hơn cậu giờ cậu như một người khác vậy cậu nhìn mà cũng không nhận ra mình rồi cậu cũng chạy ra lại.

    Daly: vậy cậu ấy đâu.

    Dogday: là tôi nhưng hình như ai đó chơi khăm tôi rồi.

    Daly: vậy là cậu sao.

    Dogday: đúng rồi.

    Daly: à mà tôi nhớ cậu bị đau chân mà sao đi lại được mà thôi thế thì càng tốt theo tôi thấy thì cậu có thể về được rồi đó.

    Dogday: vậy tôi đi nha.

    Sau khi ra khỏi phòng thì cậu muốn báo tin vui cho mọi người mà không ngờ không còn một bóng người nữa thì ra mọt người về hết rồi chỉ còn những khoảng lặng im khi ra đến cổng trường tính lên xe đạp về thì cậu nghe thấy tiếng gì đó cậu men theo tường mà thấy cảnh tượng ba người đánh một người.

    Nhìn một cái là cậu biết ngay ba tên đó hai tên kia là dàn em của catnap còn kia là hắn vì biết không thể chống lại nên cậu tính chuồn đi mà đạp lên một cành cây tiếng kêu làm cho cả ba bọn họ nghe tiếng mà nói lớn.

    Asura: ai ở đó, lại có đứa sắp nộp mạng.

    Hứ.....

    Chạy sao.

    Sức mạnh của không khí thức thứ 2: cảm nhận.

    Asura: đây rồi lại là cậu ta nè Isu dao cho ngươi đó.

    Isu: được.

    Sức mạnh của đất thức thứ 1: thổ mọc

    Từ dưới đất nơi cậu chuẩn bị chạy tới thì mọc ra một cục đất cao tới 15cm khiến cậu vấp ngã cả đầu ngối của cậu thì bị một vết xước đài máu chảy khắp quần khiến cậu khó mà đứng dậy cậu rất loạng choạng mà đứng dậy cậu bám vào tường mà cố gắng đi ra ngoài vừa ra đến nơi cậu cũng lên xe mà từng đạp một.

    Mỗi lần đạp được một vòng dây xe thì cậu luôn cảm thấy đau nhân đôi sau mỗi lần chịu đựng thì cậu cuối cùng cũng về đến nhà.

    Dogday: mẹ ơi con về rồi

    ——————————————————

    Sáng nay có ai thi không còn tôi thì sáng nay mới thi đợt đầu có ai thì tôi xin chúc cố lên nhé.
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 5


    Vừa về đến nhà cậu nở ra nụ cười hạnh phúc cuối cùng cũng về được nhà rồi cậu chào mẹ và lấy cớ lên tầng khóa cửa lại và tìm đến hộp y tế cậu bôi thuốc vào cái chân đang chảy máu của mình càng bôi cậu càng thấy dát rồi cũng tự lẩm bẩnh một mình.

    Dogday: bao giờ tôi mới gặp lại cậu đây tôi nhớ cậu quá.....aaa!

    Tự lẩm bẩm một mình không để ý mà ghì tay xuống vào chỗ đau nước mắt cậu chảy xuống sau khi xong cậu nhìn lên ánh trăng hôm nay nó rất sáng nhưng cậu lại rất u xầu cậu vừa ngồi vừa an ủi bản thân mỗi lúc như này cậu lại đi tìm lấy nó một chiếc hộp màu đỏ.

    Bên trong là một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ đây chính là món quà mà cậu ấy tặng cho cậu trước khi cậu ấy biến mất dù đã hơn 8 năm rồi nhưng cậu vẫn cất giữ nó cẩn thận cậu vừa ôm vừa nằm xuống và ngủ đi trên môi cậu giờ nở nụ cười.

    Khi nhìn quá gương tận cậu người đó nhìn cậu đầy lo lắng và cùng nói một câu giống như nhau.

    Aberui/Zin: mong cậu ta không chọn nhầm người.

    Sáng hôm sau cậu tỉnh dậy trong một giấc ngủ ngon cậu nhìn lại chân mà không hiểu nó hết đau rồi cậu có thể đi lại bình thường cũng như mọi ngày cậu làm việc buổi sáng xong cũng chào mẹ rồi đạp xe cậu đạp xe không con đau như là không có chuyện gì xảy ra vậy.

    Cậu vừa đạp vừa bất ngờ với phép mùa điệu kì này rồi cậu mới nhớ ra mình còn khỏi sau cú ngã đó thì nói là gì cậu cứ mải nghĩ rồi đến trường vừa đến trường mọi người nhìn cậu như một sinh vật lạ từ cổng đến khi cậu đứng giữa sân trường đến khi cậu gặp Crafty Corn cũng nhìn cậu ngay ngốc.

    Đến cả Crafty Corn cũng nhìn cậu thì cậu mới thấy lạ mà chạy lại mà đến hỏi.

    Dogday: nè Crafty Corn cậu và mọi người bị vậy.

    Dogday: sao cứ nhìn tôi chằm chằm thế.

    Crafty Corn: cậu.... cậu là Dogday sao?

    Dogday: phải là tôi.

    Crafty Corn: nhìn cậu hôm nay khác nha cậu đi nhuộm hả.

    Dogday: thì sao không chỉ là chuyện đó sao mọi người nhìn tôi thế.

    Crafty Corn: không thế cả cái trường này đều biết cậu bị bệnh gì mà hôm nay cậu đi được ha.

    Dogday: ờ nhể tôi đang ở ngoài ánh sáng nè không bị sao.

    Crafty Corn: vậy càng tốt lúc trước cậu phải tránh né mà bây giờ cậu có thể đi lại thỏa thích rồi.

    Tùng....tùng.....tùng

    Crafty Corn: a vào lớp rồi bye mình đi trước.

    Dogday: ừm....

    Sau khi thầy giáo vào cả lớp bắt đầu chật tự rồi nghe giảng vì ở dưới cuối lớp nên cậu lâu lâu cũng không ghi bài thì giờ ra chơi cậu mới mượn rồi chép lại và hôm nay cũng thế cậu để cuốn sách dựng đứng trước mặt rồi ngồi trầm tư đột nhiên cậu nghe thấy tiếng gì đó phát ra bên cạnh.

    Quay sang bên cậu thấy catnap đang quằn coại sự khó chịu trong người.

    Dogday: ....

    Nè cậu có sao không

    Dù rất sợ nhưng sự giúp đỡ và hỏi han đã in sâu vào da vào thịt cậu rồi.

    Catnap: ....

    Dogday: có cần giúp gì không.

    Catnap: k..không n..ngươi quan.....t-tâm(cố chịu đựng)

    Dogday: nhưng tôi thấy cậu...

    Catnap: ngươi.....i..im c-cái...m.ồm....vào...đi.

    Dogday: nhưng......nhưng.

    Catnap: ta.....bảo......aaaaa!

    Dogday: cậu.....( Đưa tay ra )

    Cậu vừa đưa tay chạm vào người cậu thì thấy cậu ta không còn đau nữa cậu ta cũng không hiểu sao vẫn đưa ánh mắt nhìn cậu vì cậu đang chạm vào người cậu ta cậu ta ghét nhất là bị người khác chạm vào thấy vậy cậu mới bỏ tay ra vì sợ là cậu ta giận.

    Vừa bỏ ra đầu cậu ta như là lại đau nhưng lần này đau rất nhiều như x2 lên vậy khiến cậu ta phải ôm đầu và hai khoé mắt

    thì rơi hai dòng nước mắt sau khi cậu ta thấy bản thân rơi hai dòng nước thì thì cố gắng hết sức mà quay người đi vì cậu ta không muốn thấy bản thân mình yếu đuối trước mặt người khác.

    Đây là lần đầu tiên mà cậu thấy vậy lần đầu tiên mà cậu thấy cậu ta rơi nước mắt cậu cũng đưa tay cậu mình ra đằng sau lưng cậu ta khi vừa chạm cậu ta y như rằng lại trở về như mình thường cậu ta cuối cùng cũng hiểu ra rằng người mà trước mặt cậu chính là một cách áp chế cái thứ chết tiệt này.

    Cậu ta cũng không nhìn cậu bằng ánh mắt sắc bén nữa mà nhìn cậu bằng cách dịu mến chỉ cần thấy ánh mắt cậu ta thôi thì cậu cũng thấy ớn cả người mà lấy lại tay thấy vậy cậu ta cậu thấy thế cũng cố mà muốn lấy lại vì cậu ta giữ chặt quá nên cậu không thể lấy ra được.

    Cậu càng cố gắng cậu ta càng góp chặt hơn khiến cậu bỏ cuộc vì cổ tay cậu bị cậu ta bóp đến tím và có chút giọt máu đỏ cậu cũng không cố gắng nữa mà để cậu ta làm gì thì là thấy cậu không còn chống cự thì cậu ta mới từ từ thả lỏng bàn tay ra mà đặt tay cậu lên bàn tay của cậu ta.

    Nhìn bàn tay cậu nhỏ nhắn mà cậu ta cười trong lòng cậu ta vừa nắm tay cậu mà thổi vào chỗ cậu vừa làm thương cậu vừa nhìn mà còn thấy nổi da gà thấy vậy cậu cũng muốn lấy lại tay mình vừa thấy thế cậu ta lại ngăn lại nghiêng mặt nhìn cậu.

    Dogday: nè cậu có thể đừng làm vậy nữa được không.

    Catnap: không.

    Một câu nói của cậu ta khiến cậu bàng hoàng.

    Dogday: đừng làm vậy nữa thầy nhìn đó.

    Catnap: tôi thách đó để xem có thể làm gì.

    Dogday: tay tôi đau lắm cậu đừng làm thế.

    Catnap: cậu không thấy tôi đang làm gì hay sao.

    Dogday: tôi......

    Cậu hết lí do để nói rồi giờ trả biết làm gì thì nên cậu cũng chỉ biết ngồi đó và nhìn giờ cậu ta cũng không hiểu bản thân bị sao vì cậu không cảm thấy lạ trên người cậu như là cậu đã từng trải qua điều này rồi đến khi nghe thấy tiếng trống ra chơi
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 6


    Nghe được tiếng trống cậu hớn hở đứng lên tính đi mà quên mất mình bị cậu ta dữ lại cậu nói

    Dogday: nè cậu bỏ tay tôi ra được không.

    Catnap: ...... ( Nhìn cậu )

    Dogday: lại cái bộ mặt đó, sao toàn nhìn tôi vậy cậu nói gì đi.

    Catnap: tôi không bỏ ra.

    Dogday: tại sao!?

    Catnap: cậu đi đâu tôi đi đó.

    Dogday: !!

    Cậu bớt đi ( dựt được lại tay )

    Dogday: cậu bóp cổ tay tôi bầm tím rồi nè.

    Catnap: "mình không còn bị đau nữa rồi" thôi cậu đi đi.

    Dogday: !?

    Thái độ đó là sao lúc nãy giữ như gì ý rồi bây giờ lại chán ghét .

    Catnap: ( lườm cậu )

    Dogday: ( giật mình )

    Thấy thế cậu mới phóng ra ngoài hành lang cậu tung tăng đi xuống dưới sân trường cậu ngồi ở đó rồi nhìn toàn cảnh mọi người đang chơi đùa với nhau cậu vẫn ngồi đó và rơi vào chầm tư đột nhiên không gian thay đổi cậu xuất hiện ở không gian ngoài vũ trụ.

    Zin: xem ai đến kìa aberui .

    Aberui: lâu rồi không gặp cậu nhớ chúng tôi sao.

    Dogday: không.

    Zin/Aberui: !!!!

    Zin: sao cậu vô được đây.

    Dogday: thế vào đây cần phải làm gì.

    Zin: có vẻ như cậu rất đặc biệt đó cậu nhóc chỉ ngồi đó mà cậu không suy nghĩ mà vào được đây cậu cũng khác lạ rồi đó.

    Aberui: theo như tôi biết những người như cậu cần rất nhiều thời gian để chỉ không suy nghĩ vào đó thể vào được không gian này có khi còn bị phản tác dụng nữa.

    Dogday: ồồồồồ......

    Zin: vậy để tôi đưa cậu ra ngoài nhé.

    Dogday: um......

    * Quay lại *

    Tùng...tùng...tùng tiếng trống lại vang lên cậu đứng dậy từ từ di chuyển lên lớp cậu lại ngồi vào vị trí cũ đó nhưng lạ một điều là cậu không thấy cậu ta đâu hỏi ai cũng lảnh chách không muốn nói gì đến khi ngần hết tiết thì cậu ta mới bước vào lớp cậu ta ngồi đó rồi nhìn thẳng lên bảng rồi nhìn cậu rồi nhìn vào cách tay cậu mà mình đã khuyến nó bị bầm tím

    Catnap: Còn đau không.

    Dogday: hơi hơi.

    Catnap: vậy để tôi cuốn băng cho cậu ( lôi tay cậu lại )

    Biết cậu không chịu nên cậu ta ghì chặt tay cậu để không cho cậu dựt lại cậu lấy từ túi áo mình ra băng y tế rồi bắt đầu cuốn xung quanh thấy vậy cậu cũng không phản kháng nữa thấy cậu không còn làm gì nữa nên cậu ta cũng thả lỏng bàn tay của mình cậu nhìn cậu ta đang rất chăm chú mà cuốn cho cậu rồi cậu lại nhìn hắn thấy có một vệt máu.

    Trên miệng hắn cậu liền hỏi.

    Dogday: cậu bị chảy máu môi hả.

    Catnap: hở....

    Dogday: trên môi cậu chảy máu kìa.

    Catnap: ngươi...ngươi để ý làm gì ( lấy tay lau đi )

    Catnap: nè của người xong rồi đó.

    Dogday: gì chứ lúc nãy còn nhẹ nhàng ( nói nhỏ )

    Catnap: ......

    Những lời nói nhỏ của cậu đã bị đôi tai thính của cậu ta nghe thấy mà nói lại.

    Catnap: ta nhẹ nhàng với ngươi hồi nào.

    Dogday: ( bất ngờ )

    Không ngờ cậu nói nhỏ như vậy mà cậu ta có thể nghe được.

    Dogday: khiếp tai thính như...

    ( Bịp miệng )

    Cậu không nghĩ cậu lại nói ra câu đấy không hiểu sao cậu lại nói ra mà không suy nghĩ gì may là cậu không nói hết câu nhưng cũng có thể hiểu từ còn lại cậu nhìn cậu ta thấy cậu ta nhìn cậu chằm chằm cậu cũng giật mình cậu thấy không ổn nên quay ra chỗ khác để chánh ánh mắt của cậu rồi cậu thầm cầu nguyện.

    Dogday: " mẹ ơi con có lỗi với mẹ nếu hôm nay con thoát được thì con sẽ lao đến mẹ mà khóc oà lên "

    Dogday: " còn không mẹ chỉ cần cho con một nơi có ánh sáng nhé con sợ tối lắm "

    Dogday: " những chắc mẹ phải chuẩn bị sẵn đi vì không còn cơ hội nào nữa rồi con sợ....con sợ lắm....mẹ ơi~ "

    Dogday: " con nhớ mẹ "

    Cậu luôn thần cầu nguyện thấy không có gì nên cậu cũng quay lại thấy cậu ta không còn nhìn cậu nữa mà cậu ta ngục xuống bàn mà ngủ lúc nào cậu cũng thở phào nên cậu quay mặt lên thấy thầy giáo nhìn cậu cậu biết mình không xong rồi.

    Thầy giáo: em dogday ra ngoài cho tôi .

    Dogday: dạ.

    Cậu tính đứng lên ra ngoài mà đột nhiên cậu ta đứng lên nhìn vào thầy giáo một cách chằm chằm khiến thầy cũng phải đơ người.

    Thầy giáo: " làm sao vậy vừa mới vào làm được 1 tháng thôi mà lại bị đuổi sao "

    Catnap: AI NGƯƠI ĐUỔI CẬU TA.

    Thầy giáo: "thì ra là vậy thế thì sống rồi" um...

    Em ngồi xuống đi không cần ra ngoài đâu.

    Dogday: dạ.

    Cậu lại bất ngờ x2 không ngờ chỉ một câu nói của cậu ta mà thầy lại thay đổi câu nói 180° như vậy, và cũng đến giờ về nghe thấy tiếng trống thì cậu vui mừng lắm cậu cất sách vở đi vừa đến hành lang cậu bụng mình có cảm giác chứng bụng nên cậu chỉ đành chạy nhanh đi.

    Khi giải quyết xong thì cậu cầm sách vở đi thấy không một ai ở trường thì cậu lại nhớ đến ngày hôm đó nên cậu chạy nhanh đến nhà để xe rồi lấy xe dắt xuống cổng thì cậu thấy hắn con của trường làng hắn ta nhìn cậu như đã đợi rất lâu chính là Biro.

    Biro: ta lại gặp rồi nhỉ một kẻ thất bại.

    Dogday: ngươi sao ngươi còn ở đây.

    Biro: sao lại nói lớn thế tự nhiên đi tôi có rất nhiều thời gian cho cậu.

    Biro: không ngờ ngươi lại sống được sau cú đó thì không biết cậu ta có làm gì ngươi không ta thật tội nghiệp.

    Dogday🙁 nhìn hắn )

    Biro: ngươi dám nhìn ta bằng ánh mắt đó.

    Biro: sức mạnh của thực vật thức thứ 2: chói buộc

    Lại là chiêu đó mặt đất rung chuyển móc ra các súc tu làm bằng rễ rồi cuốn lấy cậu vì bị chói cả hai tay ra sau thì cậu không đứng vững mà ngã ra cậu bị cú ngã đó mà chỉ biết nhìn lên trời.

    Cậu biết không còn đường nào nên cậu chỉ nằm im không làm gì thì cậu nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

    Catnap: sức mạnh của màn đêm thức thứ 1: mộng

    Sau câu nói nơi hắn ta đang đứng đột nhiên thay đổi một vòng tròn giống như ma pháp hiện ở bên dưới chân hắn dù có di chuyển đến đâu nó cũng theo đó trong lúc hắn ta bối rối thì có một lần khí đột nhiên xuất hiện khiến hắn ta chỉ toàn thấy màu đỏ rồi hắn ta thấy mặt mình chĩu nặng rồi ngất đi.

    Khí thấy hắn ta không còn làm gì nữa thì cậu ta đến chỗ cậu dùng móng tay sắc của mình mà làm những rễ đó đứt ra rồi cậu được câu ta đưa tay ra cậu cũng nắm lấy ta mà đứng dậy không hiểu sao đột nhiên cậu thấy cậu ta như không đứng vững mà ngã nhào xuống.

    Cậu thì nằm dưới còn cậu ta thì chống hai tay mỗi bên cậu nên cậu cũng không thể thoát ra được 4 mắt nhìn nhau một bầu im lặng giữa hai người thấy vậy nên cậu muốn lên tiếng để chánh cái sự im lặng này vì má cậu và tai cậu cũng ửng hồng hết rồi.

    Dogday: cậu có thể cho tôi đi được không.

    Nghe thấy vậy cậu ta cũng phủi hai tay rồi đứng dậy thấy thế cậu cũng đứng dậy mà đi đến chỗ mà quay lại nói với cậu ta.

    Dogday: cảm ơn nhé.

    Sau câu đó thì cậu đạp đi về chỉ còn cậu ta ở đó sau khi cậu đi thì cậu ta nói

    Catnap: tôi không biết có phải cậu không nhưng tôi sẽ luôn tìm ra cậu.

    Catnap: chờ tôi nhé.

    * Chuyển cảnh *

    Dogday: cuối cùng cũng về đến nhà.

    Dogday: còn về rồi đây
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 7


    Dogday: con về rồi ( mở cửa )

    Cậu mở cửa rồi bước lên cầu thang nghe mẹ nói.

    Mẹ: còn lên thay đồ đi hôm nay mình ra ngoài ăn.

    Vừa nghe xong cậu lại hớn hở cả lên không còn đều gì khiến cậu mất đi tâm trạng này nữa rồi cậu cũng đáp lại.

    Dogday: vâng ạ.

    Cậu chạy nhanh lên tầng rồi đi tắm thay quần áo gọn gàng cậu cảm thấy tóc mình khá dài nên cũng buộc lên phía sau rồi cậu xuống nhà và cùng mẹ lên xe taxi đến một nhà hàng rồi bước vào.

    Tìm một chiếc bàn hợp lý và gọi món vì cậu ăn gì cũng được nên mẹ cậu gọi những món cậu thích, 10 phút sau thì đồ ăn cũng được mang lên cậu nhìn trên bàn đầy món ăn mà sánh hết cả mắt cậu cũng bắt đầu gắp miếng đầu tiên chấm nước sốt rồi bỏ vào miệng.

    Má của cậu thì hồng cả lên phúng phíu trong rất dễ thương cảm giác thịt mềm trong miệng và nước sốt đậm đà vừa miệng.

    Cậu ăn nhiều đến nỗi mà nghẹn mà phải uống nước liên tục, mẹ nhìn cậu và nói.

    Mẹ: thằng bé này ăn cẩn thận thôi nghẹn rồi kìa.

    Dogday: vâng ạ .

    Dogday: mà mẹ không ăn hả.

    Mẹ: à mẹ ăn trước rồi để chờ con về thôi.

    Cậu ăn rất nhiều nhưng cũng không nhìn vào mẹ mẹ luôn nhìn cậu nên cậu mới hỏi .

    Ăn xong cậu lau miệng rồi chờ mẹ tính tiền xong và đi thôi sau khi thấy mẹ ra cậu chạy lại đến chỗ mẹ ra cùng lên xe về đến nhà cũng là 11: 42 rồi cậu chúc mẹ ngủ ngon và chạy lên tầng mẹ cậu cũng trả tiền xe rồi vào nhà.

    Thấy cậu chạy lên vậy cũng chỉ biết cười vì biết hôm nay đi đường xa cậu rất mệt nên mẹ cậu cũng không làm phiền.

    Và đến khi tầm 2:56 phút mẹ cậu lên phòng cậu từ từ mở cửa ra thấy cậu ngủ rất ngon nên mẹ cậu chỉ đi nhẹ nhàng đến đầu giường và ngồi xuống mẹ cậu nhìn cậu vén mái tóc.

    Mẹ cậu vẫn chỉ nhìn cậu tự nhiên hai hòn lệ mà trong suốt rơi từ hai khéo mặt bà ấy đang cố kìm nén hai dòng lệ của mình cố không phát ra âm thanh nào.

    Mẹ: mẹ sẽ nhớ con lắm ( nói nhỏ )

    Bà ấy bắt đầu đứng lên và ra khỏi phòng cậu và kẹp một tờ giấy trắng có ghi nét chữ và để trên bàn rồi bắt đầu ra ngoài.

    Mẹ: đến rồi sao.

    ??: dạ !

    Bệ hạ bái kiến cô chủ.

    Mẹ: lui.

    ??: dạ.

    * Sáng *

    Dogday: um... ngủ ngon quá đi ( Ngáp ).

    Cậu cũng bắt đầu vệ sinh buổi sáng như bình thường cậu mở cửa phòng mà vừa đi vừa gọi mẹ.

    Dogday: mẹ ơi mẹ nấu gì cho con hôm nay vậy.

    Đáp lại cậu là một sự im lặng không một tiếng động cậu nghĩ là mẹ đã đi ra ngoài từ sáng sớm nên cũng không để ý mà sách cặp đi học cậu cứ đi mà trong lòng có cảm giác bất an nhưng không biết là gì.

    Hôm nay cũng như mọi ngày không có chuyện gì sảy ra cả sau cái vụ đó cậu cũng ngồi nghe giảng mà cậu cảm thấy như thời gian trôi nhanh chưa gì đã hết tiết như là có gì đó muốn cậu được biết.

    Rồi cậu cũng bỏ qua dòng suy nghĩ đó mà đạp xe về nhà vừa về nhà cậu thấy nhà mình rất tối cậu bước vào và nói một câu.

    Dogday: mẹ vẫn chưa về sao.

    Cậu bật tất cả đèn trong nhà rồi cậu cảm nhận được vị cồn cào nên cậu vào bếp vừa vào bếp cậu thấy trên bàn là một tờ giấy trắng có ghi vài chữ cậu cũng cầm lấy và đọc.

    * ND bức thư *

    _Con yêu quý của mẹ.

    _Chắc là khi con đọc được bức thư này thì mẹ cũng đi một nơi rất xa , một nơi mà còn không thể thấy mẹ.

    _Nhưng cũng đừng buồn nhé nếu thấy con buồn thì mẹ cũng ân hận lắm.

    _Xin lỗi vì phải rời xa con một thời gian dài nhưng cũng đừng vì thế mà bỏ ăn, bỏ ngủ đấy nhé mẹ vẫn luôn gửi những bức như này để con an tâm.

    _Nếu thấy mẹ không gửi nữa thì cũng đừng nghĩ tiêu cực chắc phải có một chút vấn đề.

    _Hôm nay không phải xinh nhật con sao mẹ đã tặng con một con mèo trắng vằn đen rồi.

    _Con nhớ cho nó ăn đầy đủ nhé đừng bao giờ quên cho nó ăn mà nhớ nó chỉ thích rau thôi đừng cho ăn thịt.

    _Nếu hết rồi thì ra chỗ địa chỉ này con đừng lo đó chỉ là nơi mẹ quen biết thôi cứ bảo cô là ghi vào sổ khi nào mẹ về mẹ sẽ trả sau.

    _Con cứ an tâm cô không đòi tiền đâu.

    _Vậy thôi con sống tốt nhé .

    Chúc con trai của mẹ một ngày sinh nhật vui vẻ.

    Kính gửi

    Mẹ của con.

    * Hết *

    Vừa đọc nước mắt cậu tuôn trào từ khi vào bây giờ mẹ cậu đã đi rồi nước mắt cậu cứ rơi vài giọt lệ đã thấm vừa giấy bây giờ cậu rất hỗn loạn cảm xúc đau đớn cứ trào ra giờ cậu không thể thấy mẹ nữa không thể thấy một nụ cười luôn ủng hộ cậu nữa.

    Cậu muốn khóc muốn khóc thật lớn để có thể được mẹ an ủi à mà cậu đang nghĩ gì vậy mẹ cậu đã đi rồi mà sao mà có thể thấy được nữa rồi cậu lau đi hai nước mắt rồi tự nhắc bản thân.

    Dogday: không...

    được không thể thế được mãi mình phải chờ đợi đến khi mẹ về cậu phải chứng minh mình có thể làm được.

    Rồi cậu chạy lên tầng đến giường và đi ngủ hôm đó cậu không ăn gì đến sáng ra cậu chỉ đi về sinh cá nhân rồi có làm cho bản thân một bữa sáng nhưng không ổn lắm rất khó nuốt xuống cậu vừa ăn vừa uống nước cho thức ăn để dễ xuống.

    Rồi cậu cũng cắp sách và đi học
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 8


    Cậu đạp xe đi học trên đường đi cậu chỉ toàn đi về phía đường đi học cứ như một người máy được lập trình sẵn cậu cứ đi cứ đi chợ đến khi đến trường cậu nhìn ngôi trường nghe được những tiếng cười đùa của mọi người cậu cũng muốn cười muốn cười để quên đi nỗi buồn nỗi đau trong trái tim cậu.

    Cậu rất muốn được mà sao lại khó vậy hai dòng nước trắng tinh trong suốt rơi ra từ khéo mắt cậu nó lăn dài xuống cậu cố gắng ép bản thân tỏ ra một nụ cười gượng gạo rồi đi vào trường sau khi cất xe đi cậu bước vào sân trường.

    Vì tâm trạng không tốt nên cậu muốn chạy nhanh lên đang đi chạy ở hành lang cậu lại đụng chúng một người sau khi đụng cậu không chịu được quán tímh nên cậu ngã ra đằng sau trong khi cậu nghiêng người góc 45° thì có một bàn tay nắm lấy ta cậu khiến cậu phải giữ nguyên tư thế đó.

    Sau khi cậu được ai đó nắm thì cậu được kéo lại thấy bản thân không đau nhức gì nữa thì cậu mở mắt ra thì cậu thấy đôi mắt của đối phương nhìn cậu rồi cậu mới nhận ra đó là catnap cậu ta đang ôm cậu vào lòng và nhìn cậu.

    Vì thấy cậu ta không có ý định nói gì nên cậu nói trước.

    Dogday: nè cậu có thể thả tôi ra được không.

    Catnap: à..

    được ( không còn ôm nữa )

    Dogday: mà cho tôi cảm ơn nha.

    Catnap: không có gì ( bước đi )

    Thấy vậy cậu cũng không nói gì nữa nên cố lết cái xác vào lớp khi vào lớp thấy thầy vào rồi mà vẫn chưa thấy cậu ta đâu nên cậu cũng thấy lạ rồi cậu kệ.

    5 tiết trôi qua như chó đuổi người vì cậu ngủ nướng nên khi được gọi dậy là mọi người đã về hết còn cậu và cậu bạn vừa gọi cậu thôi thấy cậu đã tỉnh nên bạn ấy chỉ nói vài lời rồi đi.

    Olin: nè tớ đi trước cậu ở lại nhớ khóa cửa nhé.

    Dogday: tôi biết rồi.

    Vì cậu về cuối nên cậu phải ở lại khóa cửa sau khi khóa xong cậu nghe thấy tiếng bước chân của ai đó thì ngẩng mặt lên thì thấy cậu ta cậu ta đang đi lại nên cậu cũng nói để sự im lặng tận biến.

    Dogday: nè cậu đi đâu vậy chứ.

    Dogday: sao cả 5 tiết không thấy đâu.

    Catnap: ..... ( Đi lại gần )

    Dogday: cậu có đan......

    Trong khi cậu đang nói thì cậu ta móc từ đằng sau một bó hoa hồng rất đẹp.

    Dogday: sao cậu.....

    Catnap: cậu nghĩ sao ?.

    Dogday: tôi... tôi.......

    Catnap: cậu không định nhận sao.

    Dogday: ....

    Catnap: vậy tôi vứt đó.

    Dogday: đừng vứt tôi nhận ( đưa tay nhận lấy )

    Sau khi nghe được câu trả lời thì cậu ta bắt đầu đi lại gần cậu cậu không hiểu cậu ta tính làm gì nên chỉ biết đứng đơ ra đó sau khi đến gần cậu cậu ta dùng cánh tay của mình nâng cằm của cậu lên và bắt đầu tính muốn chạm môi với cậu khi chỉ còn một 1cm nữa thôi là chạm thì cậu bắt đầu đẩy cậu ta ra.

    Dogday: không được đâu.

    Catnap: sao lại không được.

    Dogday: nhưng tôi là con trai mà.

    Catnap: con trai thì sao chứ.

    Dogday: nhưng đây là nụ hôn đầu của tôi ( nói nhỏ đủ để nghe thấy )

    Catnap: cậu không chịu thiệt đâu đây cũng là lần đầu của mà.

    Dogday: cậu 20 rồi mà vẫn còn nụ hôn đầu chứ.

    Catnap: để lại cho cậu đó nên cũng đừng buồn.

    Dogday: thôi tôi phải về rồi.

    Cậu chạy nhanh đi xuống cầu thang trên tay cậu vẫn cầm bó hoa đó khi thấy cậu chạy đi cậu ta chỉ đứng đó rồi cười mỉm nhìn bóng lưng của cậu bị khuất trong bước tường.

    Cậu vẫn cầm bó hoa đó giờ khuôn mặt cậu đã đỏ bừng lên tai thì rất là nóng cậu cầm bó hoa trên tay rồi đạp xe đi về.

    Trên đường về cậu luôn nhớ lại cảnh đó cậu lại ngượng cả lên mọi sự u buồn đã tan biến từ giây phút đó.

    Cậu mở cửa ra rồi bật điện lên cậu thấy chú mèo trắng của mẹ hôm nay tự nhiên luôn đi vòng quanh nhà.

    Thấy cậu về thì chú mèo đã chạy lại đến chân cậu rồi cậu cất cặp đi để bó hoa vào trong bình.

    Thấy bụng đói nên cậu cũng đi nấu ăn để ăn nhanh nên là cậu pha mì ăn liền cho nhanh cậu đun nước rồi cho gia vị vào rồi đổ nước vào cậu đợi thêm 3 phút để mì chín rồi cậu húp sùm sụp.

    Ăn no xong cậu lên tầng rồi đi tắm vừa tắm cậu vừa ngân nga bài hát tắm xong cậu mặc quần áo ngủ rồi lên gường đi ngủ.

    Khi không ngủ được thì cậu lại vào ý thức không gian gặp hai thần.

    Zin: nè xem ai đến gặp nè Aberui .

    Aberui: ta thấy mà.

    Dogday: mấy người là ai ?

    Zin: là chúng tôi đây.

    Aberui: ( ho ) hình như có quên gì không.

    Zin: quên gì á?!

    À quên mất chúng tôi hóa người rồi.

    Dogday: hóa người ?

    Aberui: đúng rồi chúng tôi đã đủ tu vi tu luyện rồi chúng tôi vừa mới có hình dạng mới này.

    Zin: từ bây giờ chúng tôi có thể giúp cậu ở ngoài kia rồi.

    Dogday: thì ra là vậy.

    Khi nghe lời giải thích cậu ra khỏi ý thức rồi thấy hai bóng hình từ từ xuất hiện.

    Zin: vậy đây chính là thế giới con người sao.

    Aberui: không đặc biệt lắm nhỉ.

    Zin: chúng tôi chỉ ra ngoài xem tí thôi cậu nghỉ đi nhé.

    Dogday: um

    Hai người họ hóa sáng rồi bay vào cổ tay tạo ra hai dấu ấn hình rồng và phượng hoàng rồi cậu đi ngủ.

    * Sáng hôm sau *

    ———————————————————————–

    Có ai giống tui không nhưng đáng lẽ ra là chương 8 ra từ tối hôm qua nhưng lúc tui vào để viết thì nó quay vòng vòng không hiện tượng là bị lỗi mạng nên bật 4G nhưng lúc bật lên thì chẳng thấy chuyện đâu lúc đó tui sợ lắm tượng là bị gì không dù có làm gì đi nữa thì cũng không tìm thấy truyện cả ngày hôm sau tôi như mất hồn ý chỉ toàn nghĩ đến chuyện này.

    Vì mãi mà không được nên lên mạng rồi tìm ra là tải app 1.1.1.1 nên là giờ mới có chuyện nè
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 9


    * Sáng hôm sau *

    Vì cậu hôm nay muốn ngủ nướng một tí nên cậu muốn ngủ thêm lúc nhìn vào màn hình điện thoại thì đã 6:59 phút rồi cậu hoang mang rồi dậy thay quần áo không rửa mặt cậu chỉ nhét những môn hôm nay học rồi cất cặp đi lấy xe rồi đạp bằng cả tính mạng đến trường.

    Đến trường cậu thở như chưa từng được thở như hôm nay cậu bước vào trường được một bước thì trống vang lên cậu vội vàng cất xe đạp rồi lên lớp may là thầy chưa vào lên nên cậu ngồi vào chỗ ngồi thì thấy cậu ta đã ngồi ở đó nên cậu cũng ngồi xuống và bắt chuyện.

    Dogday: cậu đến sớm thế.

    Catnap: lạ sao ?

    Dogday: ừ rất lạ.

    Catnap: cậu có thích không ?

    Dogday: ?

    Catnap: Món quà tôi tặng.

    Dogday: ( đỏ mắt )

    Thấy cậu ta hỏi cậu đó thì cậu quay mặt đi chỗ khác vì mặt cậu giờ đỏ như trái cà chua rồi không thấy cậu trả lời cậu ta cười khẩy rồi cũng quay mặt đi chỗ khác.

    Thấy cậu ta không nhìn mình nữa nên cậu cũng quay lại rồi nhìn lên bảng cậu thực sự không thể tập trung được nên cũng chỉ nhìn và nghe thầy giảng bài cho hết tiết.

    Giờ ra chơi cậu gục mặt xuống bàn đến vào lớp bây giờ là tiết tiếng anh của cô Mr.

    Chel vì biết tính cách cô dễ nên cậu nằm xuống mà ngủ có vẻ sáng hôm nay cậu chưa ngủ đã nên là vừa được một lúc cậu đã ngủ rồi.

    Thấy cậu ngủ rồi nên cậu ta nhìn cậu rồi đưa tay lên chạm vào má cậu nó rất mềm cậu ta cứ chọc chọc vào má cậu hết chọc cậu ta lại véo má cậu khiến nó đỏ lên mà làm cậu đau mà tỉnh giấc.

    Dogday: đau! quá sao cậu véo má tôi.

    Catnap: ....

    Dogday🙁 nhìn )

    Catnap: cậu có vẻ thiếu sức nhỉ?

    Dogday: kệ tui.

    Kệ cậu ta vẫn đang nhìn cậu lại ngục mặt xuống bàn rồi đến tiết cuối rồi ra về nói thật ngày hôm nay cậu không hề có một động lực sống nào cậu vừa đi vừa ngáp để chiều nay lại phải đi học.

    Giờ là ăn chưa nên cậu đi xuống phòng ăn trên đường cậu gặp cậu ta rồi cậu lẩm bẩm.

    Dogday: lúc nào cũng gặp tên này vậy ( vừa nói nhỏ và đi qua )

    Nghe vậy cậu ta nói :

    Catnap: nói như kiểu cậu nhìn thấy tôi rất phiền phức nhỉ ?

    Dogday: tôi... tôi.

    Catnap: thôi bỏ qua đi cậu đang đi xuống canteen nhỉ ?

    Tôi có thể đi cùng không.

    Dogday: được.

    Nói rồi cả hai liền đi xuống canteen trên đường đi cả hai đi qua một con đường có rất nhiều người bu ở một chỗ bảng của trường nên cả hai cùng lại xem.

    Bạn a: các...các bạn ơi nhìn kìa!

    Kia không phải tên hay được đồn là hơn cả ác quỷ sao.

    Bạn b: đúng rồi chạy đi .

    Dogday: ?

    Catnap: .....

    Dogday: cậu nổi tiếng đến vậy sao?

    Catnap: tôi không biết.

    Dogday: mà ở đấy có gì mà mọi người bao quanh ở đấy nhỉ.

    Catnap: lại xem.

    * Bảng thông báo*

    CUỘC THI SO TÀI CÁC

    NGỰ SƯ

    1.

    Bắt đầu từ 24/11/XX

    2.

    Cuộc thi sẽ tổ chức đấu 1v1 với nhau ai là người chiến sẽ được bước vào phòng sau.

    3.

    Tất cả học sinh trong trường đều phải tham gia dù không có mà lực hoặc không có thì nhà trường sẽ sắp xếp theo khả năng của mỗi người.

    4.

    Hãy chuẩn bị cho cuộc thi .

    Chúc các bạn thể hiện tốt

    Người viết

    Hiệu trưởng

    ———————————————

    Catnap: cậu nghĩ sao ?

    Dogday: tôi không biết.

    Catnap: đi ăn không.

    Dogday: à được.

    Cả hai bắt đầu đi xuống canteen nhà trường vừa bức xuống mọi ánh mắt luôn đổ ra cả hai cậu thì chẳng hiểu gì còn cậu ta thì kệ không quan tâm.

    Vì trong trường mọi người luôn đồn tai rằng cậu ta luôn là một người khó gần, ít nói, hay cáu gắt chỉ cần ở gần cậu ta 1m thôi mà cậu ta hẹn ra cổng trường đánh đập dã man.

    Mà giờ đây cậu ta lạ ở gần một người mà lại không có một sự khó chịu gì cả nên ai ai cũng trở nên khó tin đến cô ở canteen còn há cả miệng không tin vào mắt.

    Dogday: cô?

    Cô ơi?

    Resh: hả ....hả có gì không cháu.

    Dogday: cho cháu lấy xuất ăn.

    Resh: à của cháu đây.

    Catnap: tôi nữa.

    Resh: à đây.

    Catnap: cậu uống gì không?

    Dogday: lấy cho cháu nước cam ạ.

    Cậu tính trả tiền nhưng tự nhiên cậu ta lại trả cho cậu.

    Catnap: đây là 100k lấy muốn cho tôi nước nho và trả muốn tiền của cậu này.

    Catnap: không cần phải thối.

    Dogday: ?

    Catnap: ?

    Sao nhìn tôi thế.

    Dogday: đâu phải mình tôi ( chỉ tay về phía sau )

    Catnap: ( quay lại )

    Thấy không chỉ mình cậu mà mọi người trong nhà ăn đều nhìn cậu nên cậu ta nói một câu.

    Catnap: NHÌN GÌ?

    Câu nói của cậu khiến mọi người đều sợ nên là không ai dám nhìn cậu ta nữa.

    Dogday: ......?"

    Gì vậy khinh đến vậy luôn hả "

    Khi nhận được nước của mình nên cậu tính đi ngồi ở đâu đó thì cậu ta đã kéo cậu đến một bàn cạnh cửa sổ nên cậu cũng đặt phần ăn của mình xuống.

    Dogday: cậu thường hay ăn một mình ở đây hả.

    Catnap: ừm.....

    Dogday: hôm nay cậu nói nhiều vậy.

    Catnap: ý cậu nói tôi nhiều chuyện.

    Dogday: không phải!

    Thì mọi khi cậu ít nói nhưng hôm nay cậu luôn nói chuyện với tôi.

    Catnap: chắc là do cậu.

    Dogday: cho tôi.

    Catnap: chắc là do cậu đẹp quá.

    Dogday: ( đỏ mắt )

    * Sau giờ ăn trưa *

    CraftyCorn: A!

    Dogday cậu đây rồi.

    Dogday: CraftyCorn cậu tìm tôi sao.

    CraftyCorn: ưm...

    Nghe đồn là giờ ăn chưa cậu đi cùng catnap đúng không.

    Dogday: à không chắc cậu nhầm ( đỏ mắt )

    CraftyCorn: cái mặt này mà bảo không á.

    CraftyCorn: sao sao cậu với cậu ta là gì chưa?

    Không biết đến đâu rồi nhỉ?

    Mà nếu có không biết bạn tôi trên hay dưới nhỉ.

    Câu hỏi của CraftyCorn khiến cậu ngượng hết cả mặt cậu hỏi một chàng khiến cậu hoa hết cả mắt cậu không biết nói gì chỉ biết nghe CraftyCorn hỏi tới hỏi lui.

    Dogday: thôi đừng nói nữa.

    CraftyCorn: vậy là cậu thừa nhận.

    Dogday: ừ.....

    được chưa.

    CraftyCorn: ồ vậy là thật nếu vậy thì mong cậu nhanh có được nhé ( rồi đi )

    Sau khi cậu ấy rồi đi thì cậu ta lại xuất hiện.

    Catnap: cậu ở đây à.

    Dogday: sao lại là anh nữa.

    Catnap: không thích sao.

    Dogday: tại anh đó mà giờ ai cũng nghĩ tôi với anh là một đôi rồi.

    Catnap: thế thì không vui sao ( nâng cằm cậu lên )

    Dogday: anh lại muốn làm gì nữa.

    Catnap: ....... ( Tiến sát gần )

    Dogday: nè anh bị sa.........ừm

    Cậu chưa nói hết thì cậu ta đã đặt môi cậu với cậu ta chạm nhau môi cậu với môi cậu ta rất nóng lưỡi cậu ta bắt đầu thăm dò trong miệng cậu cả hai vẫn luôn chạm lưỡi của đối phương.

    Sau một hồi thì cậu cảm thấy khó thở nên cậu chạm vào vai cậu ta cố muốn đẩy ra khi thấy cậu như cậu cậu ta cũng từ từ rút lại lại chiếc lưỡi của mình nhưng cũng không quên cắm vào môi cậu.

    Khiến nó chảy cả máu cơn đau từ miệng đến một cách bất ngờ khiến trên khéo mặt của cậu có hai hạt nước trong xuất.

    Dogday: đau quá cậu làm gì vậy.

    Catnap: đánh dấu.

    Dogday: hu.... nụ hôn đầu của tôi.

    Catnap: sao cứ phải làm quá ( lau đi hai hạt nước kia )

    CraftyCorn: đẹp quá.

    Dogday: cậu đâu ra vậy.

    CraftyCorn: mình đứng đây nãy.

    Dogday: cậu vừa làm gì đó.

    CraftyCorn: chụp một vài bức nho nhỏ ý mà.

    Dogday: hai người thông đồng với nhau đúng không.

    Catnap: tôi không biết gì hết đừng đổ thừa.

    Dogday: tôi không tin.

    Cậu nhìn sang bên phía CraftyCorn thì thấy cậu ta đang dơ hình của cậu và cậu ta đang hôn nhau vừa nãy.

    Dogday: sao cậu dám.

    CraftyCorn: có giỏi vào đây lấy nè.

    Dogday: cậu được lắm.

    ———————————————-----------------------------------------------

    Chán quá mấy ngày nay không ra vì bí thứ hai lười quá nên ra muộn xl mọi người
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 10


    Dogday: sao cậu dám .

    Dogday: đứng lại.

    CraftyCorn: té té.

    Dogday: có đứng lại không.

    CraftyCorn: ngu gì.

    Cậu vẫn cứ chạy để đuổi theo tay tay cậu vẫn luôn cố vươn về phía trước để dảm khoản cách.

    Thì cậu có một cảm giác nhức nhối trong đầu, như có thứ gì đó cứ đi sâu vào trong đầu cậu khiến cậu vừa chạy vừa đưa tay trái lên đầu.

    Sau khi nhắm mắt mở ra cậu cảm thấy tầm nhìn bị giảm từ bên tai cậu luôn có thứ gì đó thôi thúc cậu nói gì đó luôn nói đi nói lại một từ gì đó mà cậu không thể nghe rõ được trong một khoảng đó có vẻ cậu rất khó khăn.

    Nhưng cậu lại nghe được từ đó rồi bắt đầu nói lên.

    Dogday: giữ chân.

    Từ dưới chân của CraftyCorn xuất hiện một vòng ma pháp hiện những kí tự cổ xưa giữa vòng rất hiện hai dây xích bắt đầu cuốn lấy chân của CraftyCorn khiến cậu ấy mất thăng bằng.

    Sau câu đó cậu cũng bất tỉnh luôn catnap đứng từ xa thấy vậy lại gần cậu muốn lay cậu dậy lay một lúc không thấy cậu tỉnh nên catnap bế cậu lên rồi bước đi.

    Cậu ta vừa đi được một bước thì có tiếng nói cất lên.

    CraftyCorn: ừm....

    Có thể giúp tôi được không?

    Catnap: tôi không rảnh.

    CraftyCorn: một chút thôi.

    CraftyCorn: có thể như chân tôi bị thứ gì đó chói rồi anh có thể giúp tôi không.

    Catnap: đó không phải chuyện của tôi.

    Nói rồi cậu ta vừa bế cậu và chạy thật nhanh đến phòng y tế của trường.

    Đến cửa phòng y tế cậu ta hét lên gọi y tá đến xem sức khoẻ cho cậu.

    Y tá: cậu ta chỉ bị mệt mỏi do quá sức thôi nghỉ ngơi là được.

    Y tá: mà tôi vẫn có thắc mắc tại sao năng lượng của cậu ta lại bị rút hết đi như vậy.

    Y tá: như có gì đó lấy hết đi để làm gì đó như.......... dùng phép thuật vật.

    Nói đến đây cậu ta nhớ lại cái cảnh tượng đó sau câu cậu nói cậu ngất đi luôn còn cậu ấy lại bị một xích lửa cuốn lại hai chân.

    Catnap: vậy tôi cảm ơn.

    Y tá: ( ngạc nhiên )

    Catnap: có gì sao.

    Y tá: vì cậu ấy sao.

    Catnap: là sao ?

    Y tá: chắc cậu cũng biết cậu được mọi người nói là hơn cả ác quỷ nhỉ

    Catnap: thì có sao

    Y tá: vậy mà vì một cậu nhóc này mà cậu lại nói ra được hai từ cảm ơn.

    Catnap: cô quản nhiều làm gì.

    Nói rồi cô y tá rời đi vì có việc còn cậu ta thì ngồi ở đó chờ cậu dậy vừa ngồi vừa ngắm nghía cậu chạm vào đôi tay ấm áp của cậu .

    * Trong lúc đó *

    Dogday: um...

    Đây là đâu?

    ??: cậu dậy rồi à.

    Dogday: Aaaa....

    Ai vậy

    ??: đừng sợ tôi không làm gì hại cậu đâu.

    Dogday: ngài là .....ai?

    ??: ta là jther

    ??: còn đây là harax

    Dogday: vậy tại sao tôi lại ở đây.

    Jther: ta đã nghe được con trai ta nói nó đã chọn cậu.

    Dogday: con trai ?

    Là cậu ấy sao.

    Harax: nói nhanh lên ta hơi chán rồi.

    Jther: chán thì vào trong đi nói nhiều quá.

    Harax: ......

    Dogday: vậy con trai của ngài tên là jax sao?

    Jther: đúng rồi đó là con trai của ta.

    Sau một hồi nói chuyện thì vì thần Harax đến bên tai của jther nói.

    Jther: nè sao nữa.

    Harax: ' cậu hôm nay dám bật tôi thì đừng hỏi sao ngày mai không thể xuống giường nhé '(nói nhỏ)

    Jther: .......( Cả khuôn mặt đỏ lên )

    Harax: nếu xong rồi thì ngươi có thể về rồi ( phẩy tay )

    * Hiện thực *

    Dogday: ( mở mắt )

    Dogday: mình về rồi .....

    Hủm...

    Cậu vừa tỉnh dậy thì thấy cậu ta đang nằm ngủ kế bên cậu cậu lại đặt tay của mình lên đầu cậu ta khiến cậu ta tỉnh dậy.

    Dogday: A tôi làm cậu thức sao

    Catnap: cậu cuối cùng cũng tỉnh ( ôm lấy cậu )

    Dogday: um....

    Tôi bất tỉnh bao nhiêu rồi.

    Catnap: tầm 2 tiếng rồi.

    Dogday: vậy tôi cần phải đi.

    Catnap: đừng di chuyển cậu đang rất yếu không thể đi được.

    Dogday: không sao tôi đi được ( ngã bịch xuống )

    Cậu rất ngạc nhiên vì bị bất tỉnh mà cơ thể cậu mất hết cả sức không thể di chuyển.

    Thấy cậu ngã như cậu catnap lên đi đến và đặt cậu lên lại giường.

    Catnap: cậu cố chấp nhỉ.

    Dogday: tôi không muốn ở trong này.

    Catnap: vậy ăn nốt bát cháo này đi rồi tôi cõng cậu đi.

    Dogday: thật chứ.

    Catnap: thật

    Dogday: đừng lừa tôi đó.

    Nói xong cậu được cậu ta đút từng thìa cho đến khi cậu ăn hết bát cháo.

    Dogday: xong rồi đưa tôi đi.

    Catnap: rồi.

    Nói rồi cậu đưa lưng mình để cậu lên, thấy vậy cậu cũng lên lưng cậu ta sau khi để cậu trên lưng thì cậu ta vòng tay mình vào hai chân cậu rồi đi ra ngoài.

    Catnap: cậu ốm nhỉ

    Dogday: ....

    Đột nhiên cậu nghe thấy tiếng quên thuộc.

    CraftyCorn: ai cứu tôi với.

    Dogday: CraftyCorn sao ?

    CraftyCorn: a Dogday sao .

    Dogday: sao cậu lại ở đây.

    CraftyCorn: không phải tại cậu sao .

    Dogday: tôi?

    CraftyCorn: đúng cậu khóa chân tôi còn gì.

    Nói rồi cậu chèo xuồng lưng của catnap rồi ở bên CraftyCorn cậu cố để cởi trói chân mỗi lần muốn cởi cậu lại cảm thấy cả hai bàn tay mình trở nên nóng.

    Cậu cũng thử cứng cậu để thu hồi nhưng mọi cách đều trả được gì cả.

    CraftyCorn: cậu thử tập chung ở hai lòng bàn tay xem sao.

    Sau câu đó cậu cũng nghe theo mà làm cậu tập trung hết sức vào hai lòng bàn tay mình cảm giác như hai bàn tay muốn bị tan chảy cậu rất khó chịu.

    Mồ hồi chán cậu đã đầm đìa cậu cảm giác đã chạm đến tâm của nó.

    CraftyCorn: được rồi đó làm đi.

    Dogday: mở !

    Và bây giờ cậu nói của cậu cũng có thể mở được dây chói đó khiến cậu thở hồng hộc và máu mũi cậu chảy ra cậu lại kiệt sức mà lăn vào bất tỉnh.

    Vì việc đó catnap lại đưa cậu vào phòng y tế và xin cho cậu nghỉ ngày mai.

    ————————————————

    Hết rùi
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 11. vui chơi (1)


    Cậu lại tỉnh dậy trong căn phòng y tế nhà trường cơ thể cậu rất mệt mỏi không thể ngồi dậy nên cậu chỉ có thể nhìn chần nhà.

    Cậu vẫn nằm đó cho đến một lúc cậu thấy một bóng quen thuộc đó là catnap cậu ta đang đi đến chỗ cậu và cần một bát cháo.

    Sau khi đặt xuống bên kệ tủ thì cậu ta giúp cậu có thể ngồi dậy vừa được ngồi dậy cậu liền hỏi cậu ta.

    Dogday: tôi không còn nhớ có chuyện gì xảy ra sau đó.

    Catnap: lúc đó à !

    Cậu ngất đi tôi lay mà không dậy nên tôi đưa cậu vào phòng y tế.

    Catnap: nè ăn đi ( đưa một thìa trước miệng của cậu )

    Dogday: A.....

    Ăm

    Catnap: bây giờ cậu cần nghỉ ngơi điều độ uống thuốc đúng giờ nói hết được.

    Dogday: um......

    Sau khi ăn xong thì cậu được câu ta lấy cho vài viên thuốc cho cậu và giúp cậu nuốt xuống.

    Sau khi xong cậu ta đứng dậy cầm bát cháo vừa đút cậu xong và rời đi nhưng cậu lại nắm lấy áo của cậu ta.

    Dogday: ở lại một tí nữa được không.

    Catnap: ....

    Dogday: một chút thôi.

    Catnap: được rồi.

    Cậu ta bỏ tay đang cầm chiếc bát ra và ngồi bên cạnh cậu.

    Catnap: rồi cậu muốn tôi làm gì.

    Dogday: kể chuyện cho tôi đi.

    Catnap: cậu muốn kể chuyện gì.

    Cậu ngồi gẫm nghĩ rồi nói cho catnap nghe.

    Dogday: hoàng tử nhỏ.

    Catnap: đây sao.

    Dogday: um

    Catnap: ngày xửa ngày xưa.....( Cắt )

    Dogday: 💤...

    Catnap: ngủ rồi sao.

    Khi thấy cậu ngủ cậu ta đặt quyển sách xuống rồi hôn lên chán cậu.

    Catnap: ngủ ngon nhé ~

    Sau khi làm xong cậu ta đứng dậy mà rời đi .

    Wetetty: ngươi có cảm thấy gì không catnap.

    Catnap: ý ngươi là sao.

    Wetetty: sao ngươi không để ý chứ.

    Wetetty: cái thứ mùi đó thực sự rất thơm.

    Catnap: ý ngươi là....

    Wetetty: ngươi hiểu là tốt.

    Wetetty: máu của tên kia không phải bình thường đâu.

    Wetetty: một mùi máu tuyệt vời một mùi máu của thần mặt trời.

    Wetetty: không một chất nhơ rất tinh khiết nữa chứ.

    Wetetty: ta không biết đã bao lâu rồi không được ngửi thấy mùi máu đó nhỉ.

    Wetetty: không biết được ăn sẽ có mùi vị như nào nhỉ.

    Wetetty: chỉ cần vài dọt thôi ta sẽ đạt được mặt trăng máu.

    * Lát sau *

    Dogday: hum......

    Dogday: cậu ấy đâu rồi.

    Sau khi nhìn một vòng không thấy bóng đâu nên cậu đi xuống giường rồi đi ra sân trường.

    Thấy cậu ta đang ngồi ở ghế đá dưới tán cây đây là nơi có tán cây nên ai cũng tranh dành.

    Cậu tiến lại gần.

    Dogday: cậu thích ngồi ở đây hả.

    Catnap: cậu tỉnh rồi à.

    Dogday: mình vừa dậy.

    Catnap: vậy ngồi đây đi.

    Nói rồi catnap đập tay vào chỗ trống của ghế muốn cậu ngồi xuống mình.

    Catnap: cậu nhớ gì không.

    Dogday: mang máng.

    Dogday: vậy là mình cũng có nhưng mà sao nó phát triển chậm quá.

    Catnap: cậu muốn đi đâu không.

    Dogday: ?

    Catnap: thôi để tôi dẫn cậu đi luôn.

    Rồi cậu ta đứng lên kéo theo cậu rồi bước đi xuống dưới cổng đã thấy một chiếc xe ngay dưới đó.

    Dogday: cậu không lo thầy mắng hả.

    Catnap: lo gì tôi xin nghỉ rồi.

    Dogday: cuộc sống của cậu cũng thoải mái ha.

    Quản ra: cậu chủ xin mời.

    Quản ra: mời ạ.

    Dogday: oa..... bên trong lộng lẫy nghê.

    Dogday: cậu như này không hửng phúc từ bố mẹ nhỉ.

    Không như tôi.

    Catnap: Theo tôi, tôi nuôi.

    Dogday: hả..... cậu bật nhạc to quá tôi không nghe thấy gì.

    Rồi cậu ngồi dưới ghế sau chờ cậu ta đưa cậu đến nơi cậu ta vừa muốn cho cậu thấy.

    * Một lát sau *

    Catnap: tới nơi rồi xuống thôi.

    Dogday: tới rồi sao.

    Dogday: đây là nơi nào

    Catnap: Công viên giải trí.

    Dogday: oa

    Catnap: cho tôi hai vé.

    Nhân viên: dạ hai vé là 100k ạ.

    Nhân viên: mà bên em đang có chương trình cặp đôi sẽ được giảm 35% thôi ạ.

    Nhân viên: cho hỏi hai người có phải là cặp đôi không ạ.

    Dogday: ...

    Catnap: ( nhìn cậu đang đỏ cả mặt )

    Dogday: um.....đúng chúng tôi là một cặp.

    Cậu ta có vẻ nhìn như đang nhết miệng một síu có vẻ như rất hài lòng cậu trả lời của cậu.

    Nhân viên: à vâng vậy đây là hai vé của quý khách.

    Catnap: tôi trả tiền.

    Nhân viên: vâng cảm ơn đây là tiền thừa.

    Catnap: tôi không cần cứ giữ lấy.

    Sau khi nói chuyện xong cả hai đi vào bên trong rồi đưa hai tấm vé vào một chiếc máy quét để thanh chắn được nhấc lên.

    Sau khi quét xong cả hai đi qua và lấy lại tấm vé đó và bắt đầu đi vào bên trong .

    Cậu vẫn luôn nhìn xung quanh từ khi vào đến giờ thực sự cậu rất muốn chơi hết nhưng cậu sợ tiêu hết tiền của cậu ta nên cũng chỉ xem cậu ta chơi nhưng gì thì mình chơi đó.

    Nhưng cậu không biết nhưng hành động đó điều rơi vào mắt cậu ta nên cậu ta kéo cậu vào tàu lượn chơi

    Nhân viên: dạ xin chào quý khách mời quý khách đưa vé vào đây để trải nghiệm trò chơi

    Sao khi được nhắc nhở cậu liền đưa vé vào mà đi vào trong đến nơi thấy xe vẫn đang chở những người khác cứ quanh trên không vòng vòng khiến cậu cũng cảm giác bất an.

    Một lúc sau xe đã dừng để cho những người ngồi trên đó xuống ai ai cũng ôn bửa hết nên cậu muốn nghĩ lại nhưng cậu ta kéo cậu lên con tàu đó.

    Dù hơi hoảng hốt nhưng cậu đã chuẩn bị tâm lý có vẻ biết được cậu rất sợ nên cậu ta lại gần chỗ cậu và kéo chốt an toàn xuống.

    Loa: tàu chuẩn bị khởi hành xin quý khách hãy hạ chốt an toàn xuống để những việc không mong muốn sảy ra.

    Loa: 3....2....1 khởi hành.

    Đoàn tàu bắt đầu di chuyển về phía trước nó sang trái rồi lại sáng phải rồi lên dốc cao cậu biết sẽ phải đối mặt nhưng cậu vẫn sở sau khi đoàn tàu lên được con dốc và bắt đầu lao xuống.

    Lao với một tốc độ nhanh rồi lên một đoạn nhỏ cậu tưởng chỉ thế thôi nhưng không nó có cả hình tròn nữa cậu nhìn thôi cũng tròn hai mắt rồi.

    Cậu muốn xuống nhưng xuống bây giờ chỉ có là đống thịt thôi rồi nó cũng đến toàn tàu đi vòng lên như hình chữ o rồi vòng xuống .

    Có vẻ như mọi người rất thích thú với cái vòng lượn đó nhưng vì vui quá mà không ai để ý đường rai có vẻ lỏng lẻo khiến có như muốn đứt một số có còn bay ốc ra ngoài.

    Mọi người có vẻ khá vui vẻ nhưng một điều tồ tệ sắp diễn ra và tàu lên một con dốc và trượt đi khiến con tàu càng ngày nhanh hơn.

    Và con ốc đã rơi hết ra và đường sắt bắt đầu rơi những bộ phận của nó ra khiến cả con tàu lắc qua lắc lại.

    Dogday: ủa sao con tàu lắc lư vậy một trò đùa của khu vui chơi hả.

    Catnap: tôi không biết có bao giờ thế này đâu.

    Dogday: vậy nếu không phải là một trò đùa vậy thì.....

    Cả hai nhìn nhau như đã có một kết quả giống nhau cả hai bắt đầu lo lắng sẽ có chuyện kinh khủng sẽ xảy ra.

    Thì đằng sau một tiếng nói vang lên.

    Bubba: đông lạnh.

    Từ cậu nói đó chỗ đường rai bị đứt kia giờ đây mọc đằng ra tạo thành hình đường rai khiến đoàn tàu đi qua tan toàn.

    Sau khi đi qua một người thở phào nhẹ nhõm hơn rồi cũng dừng lại để đi xuống ai trên mặt cũng còn đang sợ về cảnh lúc đó.

    Sau khi xuống ai cũng rời đi nhanh chóng để khiếu nại còn cậu thì đi gặp người đó.

    Dogday: cảm ơn vì anh vì đã giúp mọi người.

    Bubba: không có gì.

    Dogday: vậy tôi đi trước.

    Bubba: ừ.

    Cậu vừa chạy ra cổng thì gặp người quen.

    Hoppy: các cậu cũng ở đây sao.

    Dogday: ừm thế cậu vào đây chơi à.

    Hoppy: không mình gặp một người thôi.

    Dogday: um

    Bubba: em đến rồi à.

    Hoppy: anh ở đây sao.

    Dogday: ?

    Hoppy: à giới thiệu với thiệu với cậu đây là người yêu của tớ.

    Dogday: :0

    Hoppy: giờ tui là cậu ta là một cặp.

    Cậu rất bất ngờ vì người bạn cũng có người yêu.

    Hoppy: nè cậu nhìn tôi sao đó không phải cậu cũng đi cùng người yêu cậu sao.

    Dogday: cậu nói gì vậy.

    ——————————————————

    Có yêu ý tưởng lắm nhưng rất khó để đến vì nó toàn ở xa thôi nên chương này ra lâu quá xl mn nhiều
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 12. vui chơi (2)


    Dogday: hay là cậu đi cùng với tụi tui luôn.

    Hoppy: thôi tớ phải đi rồi.

    Bubba: hẹn lần sau thôi.

    Dogday: um thế mình đi trước

    Rồi cậu và hai người kia tách nhau ra cậu giờ hơi đói nên muốn mua một thứ gì đó.

    Nhưng ở đây hơi mắc nên cậu trả đủ tiền nên catnap đã trả hết giúp cậu.

    Cậu vừa đi vừa ăn bông gòn nó khá ngọt nên cậu rất thích giống như đám mây nhưng màu hồng nó rất dễ bị tan chảy trong miệng.

    Chỉ chỉ luôn chú tâm vào việc ăn kẹo bông ngòn trên tay thôi chứ cậu ta dẫn cậu đi đâu thì cậu kệ.

    Catnap: chơi trò này không.

    Cậu ta chỉ tay vào một quầy hàng có rất nhiều bóng bay được đặt vào ô vuông.

    Ông chủ: bắn bóng nhận quà nhanh lên không hết.

    Ông chủ: à đôi bạn trẻ này có chơi không.

    Catnap: cậu chọn con nào.

    Dogday: tôi không biết.

    Catnap: vậy lấy hết nhé.

    Dogday: ...

    Ông chủ: bạn trẻ ngày nay mạnh miệng nhỉ.

    Catnap: cho thôi 15 cái.

    Ông chủ: đây của cậu.

    Nhận xong cậu ta thể hiện tài năng ném phát nào chúng phát đấy cậu ta rất nhanh đã làm nổ hết tất cả bóng.

    Ông chủ: nè chàng trai trẻ hay là tôi đưa cậu phần của cậu nhé để lại cho thôi làm ăn.

    Catnap: cũng được.

    Dogday: cậu chúng nhiều thế.

    Catnap: cho cậu tất.

    Dogday: ....

    Wetetty: ồ xin chào.

    Catnap: ?

    Sao ngươi lại ở đây.

    Wetetty: không được sao.

    Wetetty: à hình như ta phá hỏng chuyện vui rồi nhỉ.

    Dogday: nè cậu có sao không.

    Catnap: hả....

    Có gì sao.

    Dogday: tự nhiên cậu đứng đờ ra đấy gọi không trả lời.

    Cậu ta không nói gì chỉ nhìn cậu và khéo miệng hơi nhấc lên một chút rồi cũng đi tiếp.

    Thấy vậy cậu cũng đi theo để không sợ lạc mất đột nhiên có nhiều người chạy về phía cậu và cậu ta .

    Cậu cũng chỉ nghĩ là do có một sự kiện gì đó trong này nên cũng không nghĩ nhiều nên nén ra một bên để mọi người đi qua.

    Sao khi đoàn người đến cậu đang chờ mọi người đi qua để cậu có thể đi tiếp nhưng có ai đó đã cầm một lọ thuốc bí ẩn đã ném về phía catnap.

    Nó quá nhanh đến nỗi cậu chỉ nghe được tiếng va chạm của lọ thuốc đó chúng gì đó.

    Sao khi nhìn thì cũng là lúc đoàn người đi hết cậu nhìn thấy cậu ta đang nằm bất tỉnh với cái đầu đầy máu.

    Cậu hoảng sợ muốn gọi người xung quanh nhưng không thấy ai cậu thực sự rất khó hiểu nhưng cũng phải giải quyết vấn đề trước mắt đã.

    Cậu lay cậu ta dậy nhưng chỉ khiến máu chảy nhiều hơn có vẻ vết thương thực sự rất lớn nên lúc cậu sờ nào nó đã nhuộm đỏ cả bàn tay cậu khiến cậu hoang mang hơn.

    Cậu bắt đầu để cậu ta trên lưng và cố cõng đi đến chiếc xe để trở cậu nhưng vừa đi cậu vừa nghĩ.

    Dogday: tại sao lại như này.

    Dogday: tại sao là cậu ta.

    Dogday: chẳng lẽ có người ghét cậu ta đến vậy sao.

    Cậu vừa đi vừa lẩm bẩm tự hỏi về nó nhưng lại không có một câu trả lời đột nhiên mắt cậu ta mở ra giờ đây nó không còn một màu trắng nữa mà là một màu đỏ.

    Không những là hai con mắt đã hay đổi mà cậu lại có thêm hai con mắt ở bên dưới mởi ra đó đều là một màu đỏ ấy rất đáng sợ.

    Đột nhiên cậu ta nhảy ra đằng sau khiến cậu mất thăng bằng mà ngã về sao sau khi đứng cậu phủi quần đi và quay lại.

    Dogday: cậu dậy rồi thì nói với tôi mộ........

    Catnap: hahahaa đúng là con người rồi đã bao lâu rồi ấy nhỉ.

    Dogday: cậu nói gì vậy.

    Catnap: một con người ngu ngốc ngươi vẫn nghĩ ta là bạn ngươi sao.

    Đột nhiên đằng sao cậu ta mọc ta bốn súc tu xuống và díng máu nữa cậu nhìn thôi cũng thật sự kinh hãi.

    Catnap: chà chán thiệt được mới 4 cái mà thôi cũng đủ.

    Catnap: sức mạnh bóng tối mở: sát chảm.

    Cậu ta vung tay tạo ra hình vòng cung về phía cậu đã đứng cậu nhanh chân chạy đi nhưng không được lâu quá nó cũng đến chỗ cậu cậu liền né vào bên chỗ giang hàng.

    Nên cậu tìm chỗ để cố gắng trốn đi vào đằng sau cậu ngồi xuống bịp miệng của mình lại để không bị phát hiện.

    Catnap: hahaha trốn rồi sao.

    Catnap: vậy trốn cho kĩ nhé.

    Cậu ta đi đến đâu cậu ta phá đến đó cậu thực sự rất sợ sợ mình bị nuốt chửng bởi thứ giả dạng cậu ta kia.

    Cậu ta đứng trước giang hàng cậu đang trốn đằng sau kia và một phát cậu ta phá đi tất cả để lộ cậu trốn đằng sau đang ngồi ở đó.

    Cậu quay lại với ánh mắt giết người của cậu ta khiến cậu sợ hơn hai hòn lệ cậu rơi lã chã xuống.

    Trong lúc cậu đang ngồi đó thì mấy súc tu đằng sau cậu ta tiến đến và cuấn lấy cậu và đưa cậu lên không làm cậu không dám mở mắt

    Cậu giờ cậu không dám mở mắt nên không biết chuyện gì xảy ra nhưng chân cậu đột nhiên được chạm vào mặt đất.

    Nên cậu đã mở mắt từ từ ra trước mặt cậu là khuôn mặt quen thuộc đó nhưng giờ nhìn cậu rất khát máu.

    Catnap: nhìn ngươi cũng khá dễ thương nhỉ.

    Catnap: nhưng tiếc là ngươi là người đầu tiên ta gặp.

    Catnap: giờ tạm biệt nhé.

    Cậu ta dùng một súc tu khác và đâm xuyên qua người của cậu nó thực sự rất gần tim nên cậu chảy nhiều máu sau cú chí mạng đó.

    Sau khi rút ra thì cậu đã bất tỉnh miệng cậu cũng chảy máu , máu của cậu đang lã chã xuống đất cậu ta vức cậu xuống mặt đất lạnh.

    Rồi lấy ra một thứ gì đó hình hộp và đọc câu lệnh gì đó thân thể của cậu hóa trắng và đứng dậy nhưng giờ đây cậu như trong suốt và bị hút bởi cái khối vuông đó.

    Cậu không biết đã trôi qua bao lâu nhưng cậu mở mắt với cái chỗ gần bụng rất đau đôi mắt cậu nặng chĩu bên dưới cậu lại nhói lên khiến cậu muốn chết đi sống lại.

    Cậu muốn đứng dậy nhưng không được vì giờ người cậu rất ê ẩm cậu nhìn vào trời đầy sao đôi mắt cậu lung linh muốn được sáng như những ngôi sao kia.

    Rồi cậu lại chìm vào bất tỉnh lúc mở mắt ra cậu đã thấy mình ở bệnh viện cậu không nhớ là mình đã vào đây bằng cách nào cả.

    Cậu nhìn xung quanh nhưng không có ai cậu cố gọi nhưng lại thấy bản thân không chứ động được chân tay chỉ có thể cử động đầu và hai con mắt.

    Rồi có người đi vào trên tay thì cầm một bát cháo cậu ta đi đến gần cậu để bát cháo và nói với cậu.

    Hoppy: cậu tỉnh rồi à

    Hoppy: sao không ngủ thêm.

    Dogday: sao tôi lại ở đây.

    Hoppy: à lúc sáng hôm kia thì người ta thấy một khung cảnh tang hoang.

    Hoppy: lúc đang xem tình hình thì người ta thấy cậu.

    Hoppy: nên họ đã gọi cho bệnh viện và đưa cậu vào.

    Hoppy: vì là sự việc lớn nên tớ cũng ở đó.

    Hoppy: và bây giờ tớ ở đây để chăm sóc cậu.

    Dogday: vậy phải cảm ơn cậu ( giọng yếu ớt )

    Hoppy: không có gì.

    Bobby: Aaaaa!

    Né ra rất gấp.

    Rồi cánh cửa bị tông làm bể ra hiện ra 3 đến 4 bóng người xuất hiện.

    KickinChicken: cậu không biết mở cửa hả ?

    Crafty: :/

    Bobby: dogday cậu có làm sao không ( la lớn )

    Bubba: tôi tìm được người chữa trị rồi nè.

    Bobby: chữa trị gì?

    Bubba: không phải cậu thức tỉnh chữa trị à.

    Bobby: thì đúng nhưng....

    Bubba: nhưng sao ?

    Bobby: nhưng thuộc hệ tấn công.

    Crafty: ...

    Bubba: ...

    Hoppy: ...

    KickinChicken: ...

    Bobby: mọi người đừng nhìn tôi thế tôi cũng không muốn vậy đâu .

    Bobby: nên...

    Bubba: vậy thế cậu ta trong khoảng thời gian này sẽ rất đau đó.

    —————————————————————

    Tính ra là muốn để lấy lại cơ nhưng phải làm thế thôi cái này là phải lâu lắm mới đến nhưng phải đẩy lên vì không chịu nữa rồi.

    🙁((
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 13: vui chơi ( 3 )


    Vậy là đã 2 tuần kể từ sau chuyện đó cậu đã phục hồi khá nhiều nhưng vẫn chưa thể đi lại được nhưng có thể cử động được tay và chân rồi và ngày mai cậu sẽ tập đi đứng.

    Cậu rất mong đến ngày hôm sau đến cậu đi ngủ rất sớm trong lúc đang ngủ cậu lại vào mộng ảo trong giấc mơ cậu thấy cậu đang ở trước vác đá cao không thấy đáy.

    Cậu làm gì cũng không thể đi lùi lại được thì đằng sau có một bóng người mà cậu không bao giờ quên đó là catnap cậu ta đi lại gần đến cậu rồi thẳng thừng đẩy cậu không chút thương tiếc.

    Cậu ngã xuống nhìn lại khuôn mặt đấy đấy nở nụ cười rất quái dị và đầy thích thú.

    Cậu rơi xuống khoảng không vô tận và rồi cậu ngã xuống một cây đinh sắt cao như đã dành sẵn cho cậu và bụng cậu bị xuyên qua ruột của cậu bị dính ở trên cây sắt đó.

    Bụng cậu có một vết thủng lớn máu chảy không ngừng cậu đau đến chết đi cậu tưởng như đã kết thúc nhưng hình như có một bàn tay kéo cậu xuống sâu hơn nữa.

    Cậu la lên bị đau nước mắt vẫn luôn rơi bàn tay đó kéo cậu xuống đến khi đến giới hạn thì cậu đã bị cây sắt đó chia làm hai cùng lúc đó cậu cũng tỉnh lại.

    Cậu thở từng hơi nặng nề mồ hôi chảy đầy chán cậu, dù đó chỉ là một giấc mơ nhưng cậu vẫn có thể nhớ lại được những miếng thịt của mình bị chia làm hai.

    Cậu vẫn ngồi và gạt đi mồ hôi cậu nhận thấy hình như bản thân có thể đi lại nên cậu cởi chăn trên người ra.

    Cậu bước từng bước đi nó rất nặng nó khiến cậu rất khó khặn rồi cậu ngã xuống.

    Vì cậu khi ngã xuống nên gây ra tiếng động rất to và đã bị phát hiện 1 cô y tá bước vào và thấy cậu nằm bò ở đấy.

    Cô y tá hốt hoảng liền chạy đến và đỡ cậu dậy rồi đặt câu lên giường cậu nhìn cô y tá và chỉ tay vào chỗ cốc nước.

    Cô y tá liền hiểu ra và chạy lại rót cho cậu một cốc nước và đưa trước mặt cậu.

    Dogday: tôi cảm ơn.

    Y tá: anh không cần tự mình đi vậy đâu gọi chúng tôi là được.

    Dogday: vậy thì đã làm phiền rồi.

    Uống xong cậu đặt cốc nước bên trên tủ bên cạnh.

    Dogday: mấy ngày rồi không về nhà không biết chú mèo còn sống không.

    Vậy cậu phải phục hồi nhanh thôi rồi bên cổ tay cậu sáng lên và hiện ra hai bóng người.

    Lúc luồng ánh sáng kia biến mất là cậu có thể nhìn rõ đó là ai.

    aberui: cậu lại bị thương rồi.

    Zin: lại chách móc à.

    aberui: không..( quay đi chỗ khác )

    Zin: vậy làm đi.

    aberui: làm gì?

    Zin: thế cậu ra đây để trưng à.

    aberui: rồi rồi.

    Dogday: có chuyện gì sao.

    aberui: ngươi ngồi im là được.

    Rồi anh ta chụm ngón cái và ngón giữa sát nhau và để gần miệng anh ta bắt đầu niệm chú rồi anh ta vẽ hình mầm cây ở trên không.

    Và mở cả năm ngón tay và chạm vào hình đó nó bắt đầu thấy đổi từ màu từ trắng thành xanh còn viền bên ngoài thì có các kí tự khó hiểu.

    Rồi nó bùng lên và nhập vào cậu, cậu cảm thấy mình hình như đã không còn sự khó khăn nữa.

    Cậu nhìn vào tay bàn tay mình rồi nhìn lên cậu thấy anh ta đang chuyển màu tóc từ đen sang trắng đôi mắt cũng phát sáng trong đêm.

    Dogday: anh có sao không.

    aberui: không ta không sao.

    Zin: dời ơi bất nhiên là chú rồng nhỏ không sao rồi.

    Không những bị như thế anh ta còn thay đổi về kích thước từ cao cho đến như đứa trẻ lớp 5-6 thế nên chị ta chỉ đành bế lên.

    Rồi chị ta sờ vào chiếc sừng của anh.

    aberui: đừng có sờ sừng của tôi.

    Zin: một tí thôi.

    Dogday: vậy anh bị vậy trong bao lâu.

    aberui: chút nữa thôi ( bùùm )

    Anh ta lại biến thành bình thường rồi nên chị ta đã bị thân hình của cậu ta đè lên.

    Rồi anh ta cũng đứng dậy rồi đưa tay kia dơ ra chị ta nắm lấy và đứng lên.

    Zin: vậy chúng tôi xin phép.

    Dogday: à vâng.

    Rồi cậu cũng nằm xuống lâu lắm rồi cậu mới ngủ một giấc ngon như này nên cậu phải ngủ thật đã.

    - 7h sáng hôm sau -

    Y tá: ?

    Cưng là gì mà hồi phục nhanh vậy mới hôm qua vừa nằm ra đó mà hôm nay như người bình thường rồi.

    Dogday: vậy em có thể đi không ạ.

    Y tá: theo tình trạng của em thì có thể rồi.

    Dogday: dạ em cảm ơn.

    Rồi cậu chạy ra ngoài cậu nhìn một hồi rồi chạy thẳng đến nhà xe.

    Cậu lấy xe của mình rồi đạp về nhà vì đã khoẻ rồi nên cậu đạp tức tốc về nhà.

    Về đến cửa cậu mở cửa ra không thấy chú mèo đâu cậu gọi mà không thấy tiếng trả lời.

    Saylo: cậu chủ cậu về rồi.

    Dogday: ai đó.

    Saylo: là tôi nè chú mèo nhỏ của cậu.

    Dogday: sao cậu..... có thể như này được.

    Saylo: à là đã đủ tu luyện làm người rồi.

    Trước mắt cậu cậu không biết có phải chú mèo trắng hay không nữa.

    Rồi cậu ta bước đến chỗ rồi (boom) cậu ta hoá thành chú mèo nhỏ đó ở trên bụng cậu nằm ngủ.

    Cậu thấy vậy thì cũng để cậu ta nằm đó được một lúc cậu ta lại tỉnh dậy nhìn cậu chằm chằm.

    Dogday: có gì sao.

    Rồi một tiếng rên ở bụng chú mèo nhỏ phát ta.

    Dogday: A cậu đói rồi.

    Rồi cậu bế bế lên tay rồi đi vào nhà bếp đặt cậu ta xuống và lấy ra một gói rau ở trên kệ tủ.

    Đồng thời cậu cũng pha cho mình mì tôm ăn liền sau khi pha xong cậu cùng chú mèo con ra sô pha ngồi xem.

    Trên tivi nó đang chiếu một tin tức về vụ giết người kinh hoàng chích phủ phải ra mặt để phong tỏa không cho ai đi vào.

    Còn những người không kịp thì chỉ có thể đáng thương là do số trời và đến tất cả số tiền.

    Lúc hình ảnh được hiện lên cùng là lúc mặt cậu đơ ở đó ra trên tivi đó là hình ảnh nơi phong tỏa đó chính là một vùng lớn có cả nhà của cậu ở nơi đó.

    Dogday: tên xác nhân đó lại có thể khiến kinh động đến vậy sao.

    - Trên tivi -

    Phóng viên: theo như sự của nhà nước là khiến mọi người nên ở trong nhà khi đã đêm.

    Phóng viên: tên sát nhân này giết rất kinh khủng xin mọi người đóng cửa cẩn thận.

    Phóng viên: xin hãy bảo vệ bản.

    Phóng viên: và sau đây chính là khuôn mặt của tên xác nhân để mọi người tránh xa.

    Lúc được nhìn ra thì cậu đã rơi cả chiếc nĩa rồi vì cái khuôn mặt này cậu không bao giờ quên được.

    Đó chính là cậu ta nhưng giờ khác quá cậu ta như một sinh vật lai vậy.

    Cậu ta vừa có sừng đằng sau là những chiếc súc tu nhưng nó không còn là những xương ghép lại mà là những thứ như chất nhờn vậy.

    Tuy cậu ta không đó đuôi rồng nhưng ai nhìn vào cũng chắc chắn nửa mèo nửa rồng tay cậu ta hình như cũng biến dạng nó không còn bình thường nữa mà.

    Như gái sắc nhọn nó nhọn hoắt hình vào thôi cũng có thể xuyên qua bất cứ thứ gì đôi mắt cậu ta vẫn thế rất đỏ.

    Phóng viên: như tôi đã nói thì chính phủ đang cử người để bắn giữ tên sát nhân đó.

    Phóng viên: nên mọi người hãy yên tâm.

    Giống như có một cơn thôi thúc cậu cậu liền để hộp mì ăn liền xuống mà mặc áo chạy ra ngoài chú mèo thấy vậy cũng chỉ biết kêu.

    Bây giờ là 9:45 có một thân hình bé nhỏ như đang đi tìm ai đó khuôn mặt đã đầm đìa mồ hôi.

    Cậu liên tục gọi tên catnap nhưng không một tiếng vọng đáp lại lời cậu cậu vẫn cứ chạy cho đến khi cậu nghe thấy tiếng còi xe phía trước.

    Cậu nấp sau nhà và nhìn ra cậu thấy FBI đang vây quanh một sinh vật gì đó thì phải.

    Cậu cố nhìn nhưng không được nhưng được một lúc thì cậu đã thấy đó chính là cậu ta đang bị bao vây nhưng nhìn cậu ta rất bình tĩnh có vẻ sẽ có sự mưa máu ở đây.

    Rồi đồng loạt những tiếng súng vang lên rồi cậu cũng chạy.

    Dogday: đừnggg.......

    Bạn

    Nghĩ

    Hết

    Rồi

    Á

    Thì đúng rồi đó hết rồi.

    ——————————————————————

    Nói nghe nè hình như chap sau có H nhẹ hoặc hay sao ý thấy thằng kia suy nghĩ nhiều quá
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 14: vui chơi(4)


    Cậu chạy ra nhưng cảnh tượng đó khiến cậu đơ người lại cậu thấy cậu ta biến mất rồi xuất hiện ra đằng sau các người mặc áo đen đó.

    Và dùng chính tay mình mà bẻ thẳng đầu của người kia quay 360° rồi ngã xuống cậu ta bắt đầu mất dấu rồi đứng trước một người khác bắt đầu mọc thứ súc tu nhớt nhát kia.

    Mà đâm thẳng vào đầu người kia rồi quay lại với ánh mắt sắt đó cậu ta vung tay bên dưới chân người kia rồi mọc lên một thanh sắc bóng tối xuyên cả hàm người kia.

    Cậu ta lại về chỗ đứng cũ rồi đặt tay xuống đất một ma pháp được xây dựng rồi cậu ta niệm một câu thần chú vì ở xa nên cậu không thể nghe thấy cậu không thể nói gì cả.

    Sau khi dừng lại tự nhiên máu trên đất tự nhiên tụ họp lại trên tay cậu ta cậu ta lại chỉ tay lên trời như có chỉ định lượng máu đó cũng làm theo và lên trời rồi thả những dây chỉ đó.

    Đột nhiên những cái xác nằm dưới mặt đất lại động đậy mà đứng dậy rồi xông đến hai người còn lại kia cậu vô thức lùi mấy bước mà lại dẵm lên cành cây cậu ta quanh sang nhìn cậu và nhìn cậu với mụ cười ma mị.

    Catnap: xem ai đây nè.

    Dogday: hức.....

    ??(1): thật là lộng hành mà.

    ??(2): đúng là không xem chúng ta ra gì.

    Cậu ta quanh đầu lại đã bị một chân đạp bay đầu cậu của cậu lăn xuống đất trên khuôn mặt cậu ta vẫn còn khó hiểu.

    ??(1): đúng là một con ác linh yếu đuối.

    ??(2): cậu ta nên bị giết trước khi quá muộn.

    ??(3): từ từ đi.

    Đột nhiên mắt cậu tự dưng rơi nước mắt xuống mắt cậu chảy hai dòng.

    Cậu đi đến bên cậu ta và đứng chắn trước cậu ta trước những người kia.

    ??(2): có chuyện gì sao nhóc con.

    ??(3): phiền phức nó với cậu ta làm gì, tránh ra đi tên nhóc kia.

    ??(2): cậu làm gì mà phải nói nặng lời thế làm mang bóng đó.

    Dogday: xin đừng động vào cậu ta.

    ??(2): cậu bé nè cậu đang cản trở công việc của bọn tôi đó đi ra được không.

    ??(1): nè mọi người ra đây giúp tí đi.

    ??(2): tôi biết rồi.

    ??(1): chắc không sao đâu kệ đi.

    Đột nhiên cậu bị một lực kéo về sao cậu ta lên trong tuyệt vọng.

    Dogday: Aaaaaa...

    ??(3): ngươi thấy chưa đã bảo là giết thẳng tay đi giờ hay rồi lại thêm một mạng.

    Cậu bị lôi đi trong tuyệt vọng và cậu ngất đi lúc mở mắt cậu đã ở một nơi như một hang động cậu đứng lên và nghe thấy tiếng chân đi vào.

    Cậu lại đối mặt với cậu ta đang đi vào trong hang cậu ta cầm trong tay một thứ gì đó như thịt vậy cậu ta thấy cậu nhìn thì vô đến khiến cậu ngã ra.

    Lưng cậu chạm vào nền đất lạnh cậu nhìn cậu ta như con thú dữ luôn ăn thịt cậu rồi cậu lao vào bả vai của cậu mà cắn một nhát.

    Cậu kêu lên đau lớn rồi từ từ nghẹn ngào mắt cậu chảy dài hai dòng nước trong suốt, được một lúc cậu cảm thấy mắt rất nặng nề cậu thực sự không mở nổi mắt nữa rồi......

    - Một lúc sau -

    Cậu lại từ từ mở mắt ra giờ người cậu không thể di chuyển cậu cảm thấy rất khó khăn trong việc lên tiếng.

    Cậu nhìn trái nhìn phải có vẻ như cậu được đặt trên một thứ mềm mại cậu cố gắng vục dậy nhưng hơi khó cậu nhìn sang thì thất cây gậy có vẻ nó ở đây là dành cho cậu.

    Cậu cố có nằm quay người sang để đủ để tay cậu có thể với được chỉ còn 1cm nữa thôi là tay cậu có thể chạm vào nhưng cậu lại bị ngã xuống.

    Tiếng động mạnh khiến cậu ta chạy vào thấy cậu bị ngã như vậy cậu ta tiến lại gần nhưng cậu lại lại rất sợ cậu dùng hết sức mình mà cần cây lên mà chỉ thẳng trước mặt cậu ta.

    Cậu khá ngạc nhiên khi thấy cậu như vậy cậu đang cần cây gậy vừa nhắm mắt nhưng cậu có cảm giác như có thứ gì đó đang cuấn lấy eo của mình thì cậu mở mắt ra.

    Cậu thấy thứ súc tu kia đang cuấn lấy eo của mình và cây gậy đôi mắt của cậu ta như muốn an ủi cậu rồi cậu thả lỏng cây gậy ra rồi cậu dùng súc tu đó kéo lại gần.

    Cậu bị kéo lại đột ngột khiến cậu va vào người cậu rồi cậu ta đột nhiên ôm vào người cậu ta ôm rất chặt như không muốn cậu rời cậu ta chỉ một chút.

    Catnap: tôi........xin...lỗi......

    Dogday: ....

    Cậu ta nó rất nhỏ nhưng để cậu nghe đủ chọn hết rồi cậu cũng ôm lại câu ta cậu ta thấy vậy thì không nói mà vẫn giữ khoảnh khắc này một chút.

    Một lúc trôi qua thì cậu ta mới bỏ cậu ta rồi cậu ta bế cậu lên rồi đi ra đến chỗ đốm lửa đang nướng một con lợn rừng cậu ta đặt câu xuống.

    Rồi đi đến chỗ con lợn rừng kia mà chặt làm mấy khúc rồi bày ra trước mắt cậu cậu cầm lên một miếng một mùi hương lan khiến cậu không kìm được mà cho ngay vào miệng.

    Mắt cậu sáng tỏ vẻ rất thích món ăn này cậu ta nhìn cậu rồi cũng cho cho vào miệng.

    Sau khi ăn xong cậu liền được cậu ta bế vào trong khi cậu thấy chỗ đó là một đống rơm được xếp vào như sợ cậu bị ngứa cậu ta nằm xuống rồi để cậu nằm trên thân thể của mình.

    Cậu khá bất ngờ bị cậu ta lại làm vậy nhưng cậu cũng quá buồn ngủ mà không để tâm.

    - Sáng hôm sau -

    Cậu tỉnh dậy trước nhưng thấy cậu ta vẫn đang ngủ nên cậu đứng dậy nhưng lại bị tay cậu ta kéo lại theo quán tính cậu ngã thẳng vào người cậu ta .

    Có vẻ do cú ngã đó cậu hơi bị sốc nên một lúc sau câu mới nói chuyện.

    Dogday: cậu bị sao vậy không dậy à.

    Catnap: một.. chút nữa thôi ~

    Dogday: không cậu dậy đi tôi phải về nhà.

    Catnap: được rồi.

    Cậu ta cuối cùng cũng dậy cậu được cậu ta dẫn đi một lúc cuối cùng cũng đến thành phố quen thuộc rồi cậu cũng tìm được về nhà.

    Dogday: cậu vào nhà tôi đi .

    Catnap: có bất tiện quá không.

    Dogday: không đâu giờ cậu còn là người bỏ chạy đó.

    Catnap: um được rồi.

    Cậu ta cùng cậu bước vào căn nhà thấy nhà không một chút bụi bẩn thì cậu đã biết ai đã giúp cậu.

    Cậu nói với cậu ta ngồi ở ghế sofa rồi đi lên tầng một đi qua phòng của mẹ cậu những lại một lúc rồi bước vô phòng của mẹ thứ khiến cậu chú ý nhất là một cuộn giấy ở đó và một mảnh giấy nhỏ.

    Cậu cầm mảnh giấy đó lên và đọc.

    ---------------->

    Xin lỗi con tui lời này có vẻ rất muộn màng nhưng khi con đọc được là mẹ đã rất xa con chắc cũng đến lúc con biết sự thật năm ấy thật ra từ khi biết con là ' người được chọn ' nên mẹ đã phạm phải sai lầm là đã phải loại tử cả gia đình.

    Nhưng để không bị người cấp cao biết mẹ đã ly hôn với bố con nên xin đừng chách ông ấy cuộn giấy trên bàn chính là bảo vật của làng ta khi biết được là mẹ chính là người lấy thì người dân đã sơ tán và trốn đi để chánh quái vật canh giữ.

    Và sau đó con cũng đã biết sau khi mẹ con mình bị đuổi ra ngoài cuốn giấy đó chíng là những thứ mà con cần.

    -----------------------------------------------

    Cậu thực sự có khó tin cậu đặt mảnh giấy xuống và mở cuốn giấy ra trong đó là những hình vẽ về những ma thuật về sức mạnh mà cậu cần.

    ——————————————————

    Hè rồi nhỉ rất ít người còn ngó ngàng tới cái ứng dụng này nên là tôi ra chậm vì lười và bận cày game r
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 15


    Cậu cầm cuộn giấy đó lên cậu có cảm giác rất quen thuộc rồi cậu mở nó ra bên trong nó trắng trơn không có nổi một từ trong đó.

    Cậu bất ngờ khi nhìn cuộn giấy trắng trơn không biết phải làm gì trong lòng cậu lại nghĩ.

    Dogday: ' chẳng lẽ mẹ mình liều mạng chỉ vì cuộn giấy này thôi sao ?

    '

    Đột nhiên cậu nghe thấy tiếng động dưới nhà cậu liền nhét cuộn giấy vào túi rồi chạy xuống cậu thấy cậu ta đang đật phá đồ nhà cậu.

    Dogday: cậu làm gì vậy ?!

    Catnap: grrrrrrrrrr....

    Cậu biết lúc cậu lên tiếng là lúc ngu ngốc nhất của cậu, cậu ta nhìn cậu một cách sắc lạnh đôi mắt nhìn con mồi của mình .

    Cậu ta lao vào người cậu, cậu bị đè xuống cậu ta đang ở trên người cậu và một hàm răng lao nhanh xuống cổ cậu bị gặm khiến cậu đau nhói.

    Cậu biết đây không phải người cậu biết nữa rồi cậu liền nhanh chân đạp một phát vào bụng cậu ta , cậu ta ôm bụng mà thả cậu ra.

    Biết đây là thời cơ của mình cậu chạy nhanh xuống cầu thang nhưng có vẻ cậu đánh giá khá thấp con quái vật này.

    Lúc cậu chuẩn bị nắm vào cách tẩy cửa thì cậu bị một thứ bấu vào chân khiến cậu ngã ra .

    Lật người lại thì cậu thấy một thứ nhày nhụa cuấn quanh chân cậu khiến cậu bị ngã xuống lúc cậu nhìn lên.

    Thấy cậu ta đang đứng với cặp mắt nhìn cậu cậu ta càng đi xuống một bậc cậu lại càng hoảng một lần cậu không thể làm gì với cái thứ đang cuốn chân cậu kia.

    Rồi cậu ta đến gần chỗ cậu cậu nhìn cậu ta, cậu ta nhìn cậu một khoảng khắc cả hai đều không nói một lời nào cả.

    Rồi cậu ta khóa tay cậu chỉ với một xúc tu cậu ta lại đèo cậu không như lúc này cậu ta từ từ đưa răng sắc nhọn của mình cắn vào cổ cậu.

    Tui không đau nữa nhưng cậu lại cảm thấy thân cậu mềm ra khó cứ động được cậu có cảm giác khi cậu ta lại làm thế.

    Những cậu khá khó chịu khi cậu ta lại khóa tay cậu lại như vậy cậu liền nói ra.

    Dogday: cậu... cậu có thể.... bỏ tay tôi ra không..... tôi đau quá.

    Catnap: không được.

    Dogday: tại sao.

    Catnap: cậu lại đạp tôi nữa thì sao.

    Dogday: tôi....

    Sẽ không... làm vậy nữa.

    Catnap: tôi không tin cậu đâu.

    Dogday: ...

    Rồi cậu ta lại hôn thẳng vào môi cậu cậu ta cứ giữ như thế cho nên đi cậu có cảm giác không được thở nữa rồi cậu ta mới buông ra.

    Rồi cậu ta từ nhiên xé thẳng áo cậu ra bây giờ cậu thực sự không thể im lặng được nữa.

    Dogday: cậu làm gì vậy.

    Catnap: cậu im lặng chút đi.

    Dogday: cậu đừng có.....

    Ưmm

    Cậu đang nói giữa chừng thì cậu ta cho thẳng hai hạt đậu hồng vào khuôn miệng nóng của mình cậu ta dùng lưỡi quay quanh đầu hạt của cậu.

    Còn cái còn lại câu ta lại dùng tay nhéo nó lên một cách chơi đùa không thương tiếc.

    Trước đó cơ thể cậu đã mềm nhũn ra giờ cậu ta còn làm như này khiến cậu run lên theo nhịp điệu .

    Bây giờ cậu khó mà có thể nói lên một lời hoàn chỉnh cậu nhìn cậu ta như con rắn cuấn lấy vậy.

    Chỗ cậu ta cũng liếm qua bên trên cơ thể cậu, cậu cảm thấy khó chịu khi cậu ta cứ một mực chói cậu lại.

    Cậu giờ không biết làm như nào chẳng lẽ cậu phải để cậu ta cứ cuấn lấy mình như vậy đột nhiên cậu nghĩ ra gì đó.

    Cậu sẽ sử dụng giọng yếu đuối thử xem sao.

    Dogday: ' nhưng cậu ta là con trai mà '

    Dogday: ' thôi kệ phải thử mới biết biết được '

    Cậu bắt đầu đưa đôi môi mình lại gần tai cậu ta rồi nói giọng điệu đầy mê hoặc.

    Dogday: tay.... tôi....đau quá.... cậu.... có thể... thả ra k-không ~

    Cậu ta dừng lại một hồi lâu rồi bắt đầu cậu ta có dấu hiệu thả lỏng rồi cậu ta thả thản ra.

    Cậu nhân cơ hội này rồi đánh gất cậu ta, cậu nhìn cậu ta một hồi lâu vẫn không thấy cậu ta tỉnh dậy.

    Cậu không nghĩ một con quái vật lại dễ như vậy rồi cậu muốn nhấc lên lại không được cậu ta lại quá nặng so với sức cậu.

    Cậu trật vật mãi mới kéo cậu ta lên sofa nằm giờ thì cũng tối rồi nên cậu định đi nấu mãi mới kéo được khiến cậu tiêu hao thể lực.

    Cậu định quay đi nhưng có một thứ gì đó giữ cậu lại rồi kéo cậu xuống khi ngã xuống lưng cậu lại nắm xuống trước ngực cậu ta .

    Cậu ta ôm cậu trong lòng mình cậu không có cách để đứng dậy đành tối nay nhịn đói thôi.

    - Sáng hôm sau -

    Khi cậu dậy đã không thấy cậu ta đâu cả tính đi vào bếp ăn gì đó thì cậu nghe thấy tiếng nước chảy trên tầng .

    Cậu lên xem phòng vệ sinh thì thấy cậu ta không mặc gì trước mặt cậu.

    Dogday: Aaaaaaaa cậu làm gì vậy.

    Catnap: cậu dậy rồi à .

    Dogday: sao cậu không mặc gì vậy.

    Catnap: quần áo kia tui giặt rồi ( tiến tới)

    Dogday: cậu đừng có lại đây.

    Catnap: có gì đâu chứ con trai với nhau mà.

    Dogday: biết những mà đừng có kiểu này được không, một chút riêng tư cũng không có.

    Catnap: không sao đâu ở nhà tui cũng hay như vậy mà.

    Catnap: hay cậu muốn vào đây tắm cùng tôi không.

    Dogday: cậu... cậu tự tắm một mình đi ( đóng sầm cửa lại )

    Cậu chạy thật nhanh xuống bếp rồi tự nấu ăn cho bản thân và cả cậu ta để quên đi chuyện vừa sảy ra lúc nãy.

    Nấu xong cậu đặt ra bàn đợi cậu ta xuống và cùng ăn rồi cậu cũng cắp cặp đi học còn cậu ta.

    Thì phải về lấy rồi đi học trên đường đi cậu không thể ngừng được những cảnh thấy cậu sáng nay .

    Cậu lắc đầu rồi phóng thật nhanh đến trường cậu gửi xe rồi lên lớp đã thấy cậu ta ngồi ở đó rồi.

    Dogday:' what !?'

    Vẫn khó hiểu trong lòng cậu lại gần rồi đặt cặp xuống ngồi bên cạnh cậu.

    Dogday: hôm... hôm qua.......

    Catnap: hửm.......

    Dogday: cậu lại bị làm sao vậy.

    Catnap: tôi không biết.

    Dogday: cậu nói dối.

    Catnap: ...

    Dogday: một con quái vật như cậu mà chính phủ nhà nước mà không bắt được.

    Dogday: giết nhiều người như thế.

    Dogday: thế.... mà..... thế mà.

    Dogday: hôm qua cậu lại ....

    Catnap: lại sao ?

    Dogday: cậu... cậu... lại.

    Dogday: thôi không nói chuyện với cậu nữa.

    Catnap: ( cười mỉm ) .

    - Sau tiết học -

    Cậu định đứng lên vì tiết tiếp theo là thể dục cậu định xuống sân trường nhưng cậu ta lại giữ lại.

    Sau khi mọi người rời hết đi thì cậu mới lên tiếng.

    Dogday: cậu đó.

    Catnap: ?

    Dogday: hôm qua cậu vẫn nhận ra tớ đúng không.

    Dogday: tôi không tin một quái vật lúc trước giết bao người lại không ta tay với tôi.

    Catnap: cậu phát hiện rồi sao.

    Cậu quay lại đằng sau không biết từ bao giờ cậu ta lại một ra nhứ nhứ hôm qua cậu ta đang nhìn cậu.

    Rồi lao tới thật nhanh cậu ta lại đè cậu như hôm qua cậu ta thè lưỡi ra rồi liếm cổ cậu rồi hà hơi nóng vào tay cậu.

    Catnap: hôm qua tôi bất cẩn quá nhưng không nay thì không như thế nữa đâu ~

    Cậu mở to con mắt nhìn cậu ta.
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 16


    Cậu muốn chạy trốn nhưng phải làm sao trong khi cậu bị giữ hai tay hai chân nếu cậu la lên thì không có ai nghe được.

    Chẳng lẽ cậu phải chịu chết ở đây sao không được cậu không hề muốn như vậy chút nào.

    Dogday: hay cậu thả tôi ra tôi sẽ tìm một người cho cậu.

    Catnap: không cần~...

    Vì người tôi tìm là cậu rồi.

    Dogday: ' không được tìm cách tìm cách '

    Dogday: nè cậu mà làm với tôi là tôi la đó.

    Catnap: vậy sao .

    Bóng tối thức tỉnh :không gian ngưng động.

    Dogday: gì vậy!?

    Catnap: đừng lo đối với cậu thì là thời gian ngưng động nhưng ở bên ngoài là chúng ta đã biến mất.

    Dogday: ' vậy thì chịu rồi '

    Catnap: được rồi đó cậu cứ nằm im là được.

    Cậu ta như rắn săn mồi mà lao nhanh mới cổ cậu một phát cắn kèm theo máu chảy xuống.

    Dogday: cậu làm gì vậy đau quá.

    Catnap: rồi sẽ hết thôi.

    Cậu ta nhả ra rồi liếm hết số máy đó mỗi lần cậu ta liếm vào cổ cậu là cậu lại thấy lạnh đến xương.

    Dogday: khoan đã.

    Catnap: cậu từ nãy giờ nói hơi nhiều nhỉ.

    Dogday: từ từ đã.

    Catnap: được rồi tôi cho cậu nói.

    Dogday: cậu đưa tôi đến chỗ nào kín kín được không.

    Catnap: vì?...

    Dogday: vì... vì...

    đưa tôi đi đi cậu muốn làm gì cũng được.

    Catnap: ...

    Được tôi.

    Nói rồi cậu ta phá bỏ thức rồi bế cậu lên đi xuống nhà giảng dạy rồi đi qua sân thể thục cậu biết đây là cơ hội của mình.

    Cậu bảo cậu ta thả cậu xuống rồi cậu đi sau lưng tiện tay lấy một cục đá rồi ném về phía đó.

    Bobby: ui da tsk...

    Đau thế ai ai chơi trò bẩn này.

    Nói rồi cậu quay lại về phía đá ném mình thấy cậu đang cố gắng ra tín hiệu cầu cứu.

    Bobby: của kia không phải là Dogday hả mà cậu ta làm gì vậy nhỉ.

    Bobby: cậu ta cứ nhảy tưng tưng làm gì kia thôi kệ đi.

    Thấy cậu ta đi vào cậu càng suy sụp hơn cậu ném vài cục nhưng lại không thể ra được tín hiệu gì cả.

    Rồi cậu bị cậu ta ép lên xe rồi phóng đi trong lúc đó có một bỏng người đang nhìn chằm chằm vào chiếc xe đó.

    Trên đường cậu luôn có cảm giác bất an về hôm nay mà cũng đúng cậu chuẩn bị phải đối mặt thứ kinh khủng nhất đời mình.

    Đến nơi cậu mới nhận ra đây là căn nhà của mình cậu không chút do dự tiến vào.

    Vào trong nhà cậu lại bị bế lên tầng rồi cậu ta vào phòng cậu đặt câu xuống giường rồi ngồi lên người cậu.

    Catnap: cậu khiến tôi khó chịu lắm đấy.

    Cậu ta bắp đầu cởi áo của mình giờ cậu mới nhận ra rằng là chỗ đó cậu ta đã nhú lên rồi.

    Có vẻ cậu ta hay tập gym nên cơ thể rất săn chắc cơ bụng cậu ta có đủ thứ khiến cậu chú ý nhất vẫn là cái hình xăm trước ngực cậu ta.

    Catnap: cậu xem đã chưa giờ tới lúc rồi nè.

    Dogday: hả...

    Catnap: Hm...

    Sao cậu tính thất hứa à.

    Dogday: tôi không có.

    Catnap: này là không biết phải bắt đầu từ đâu à.

    Catnap: vậy để tôi dậy cậu từ

    A - Z nhé.

    Cậu ta một phát xé toạc áo cậu ta để hiển ra cơ thể ở trên của cậu.

    Cậu ta bắt đầu từ hai hạt đậu hồng kia trước của cậu cậu ta cho hạt đậu bé nhỏ đó vào khuôn miệng của cậu ta .

    Bên trong cậu mút hết tất cả rồi cắn một phát khiến cậu rên lên cậu vội bịt miệng mình cậu không hề thích nghe tiếng đấy đặc biệt là phát ra từ người mình.

    Catnap: cậu không cần phải bịt miệng đâu.

    Rồi thứ đó lại mọc ta từ lưng cậu ta kéo tay cậu đang bịt miệng lại sau đó tiếng rên bắt đầu quay chở lại.

    Cậu ta có vẻ khá thích điều này vì trên môi cậu ta đã nở nụ cười.

    Sau khi xong việc ở trên cậu ta lại lần mò bên dưới thấy có điều chẳng lành cậu liền cất tiếng.

    Dogday: nè đừng làm như vậy.

    Cậu nói câu đấy có vẻ hơi muộn màng vì cậu ta đã cởi hết tất cả quần áo trên người rồi cậu thực sự đã không còn gì trước cậu ta.

    Thức cậu ta quan tâm nhất đó chính là thứ đang cưng kia của cậu.

    Cậu ta bắt đầu cầm vào thân dương vật của cậu rồi cậu ta vuốt lên rồi lại vuốt xuống.

    Dogday: ah~...

    Đừng là...m như..ng vậy.

    Thấy như này không được cậu ta cho thẳng dương vật vào mồm mình rồi cậu ta cũng làm như lúc nãy.

    Dogday: ah...

    Ưm...ừm...mm ~

    Dogday: tôi...ra....

    Rồi cậu đã bắn thứ nước màu trắng vào mồm cậu ta .

    Nhìn cậu ta có vẻ như khá bất ngờ vì cậu ra hơi nhanh số với cậu nghĩ.

    Catnap: lần đầu của cậu à ?

    Dogday: ...

    Cậu không thể nói gì nữa rồi vì lúc nãy cậu đã hết sức rồi cậu chỉ có thể thở mà gật cách khó khăn.

    Rồi cậu ta lại cởi nốt thứ vướng víu trên người ra nén sang bên.

    Dogday: 18....18...18cm.

    Catnap: bất ngờ sao.

    Cậu ta bắt đầu nhấc chân cậu lên vai cậu ta để lộ ra cái mật đạo phía dưới cậu.

    Cậu ta thẳng thừng mà để thứ nước màu trắng trong miệng cậu ta chảy xuống mật đạo để làm sự mượt màng ra vào.

    Rồi cậu ta cho một ngón tay vào kiểm tra bên trong tìm cái đó của cậu.

    Một ngón không được cậu ta cho hai ngón vào.

    Dogday: Ah!

    Ư...m...

    Đ.đau quá cậ.u...bỏ ra...đi.

    Catnap: mới có chút nhiêu đây cậu đã không chịu được rồi.

    Dogday: Ahhhh!

    Hức... tôi...khó... chịu quá.

    Catnap: thì sao là ở đây.

    Rồi cậu ta từ hai ngón bắp đầu kéo hai ngón ta ra hai bên khác nhau thấy đã đầy đủ.

    Cậu ta đưa dương vật của mình trước mật đạo bên trong cậu rồi cậu ta đưa đầu vào trước.

    Dogday: ư....ưm....ha....ha..

    Rồi cậu ta nhét hết vào bên trong cậu.

    Dogday: Aaaaaa!...

    Cậu...

    Cái ...gì vậy.

    Catnap: ha..ha cậu nói hơi nhiều đó ưm.. hơi khít nhỉ nhưng ấm quá.

    Cậu ta thử rút ra xem rồi lại đâm vào thật đau.

    Dogday: A!

    Hức...

    Đau quá.

    Catnap: nín đi tôi cũng hơi khó đây.

    Cậu tiến đến hôn cậu rồi thả ra cho cậu một chút yên tâm rồi cậu ta cố tiến vào trong rồi lại ra rồi lại vào.

    Cứ thế cậu ta ra lại vào càng lúc mượt hơn rồi càng ngày nhanh.

    Dogday: A...

    Chậm...

    Thôi tôi... không theo... kịp được.

    Dogday: Aah~...

    Đau ... quá cậu.... chậm thôi.

    Dogday: Ahhhhh.......

    Rồi cậu ta cũng ta bên trong cậu cả hai đều mệt mỏi không ai nói gì cậu vì đã thấy không còn gì nữa đã ngủ lúc nào không biết được.

    Cậu ta từ từ rút ra.

    Dogday: um.... ha.

    Trên khắp dương vật của cậu ta bao quanh là thứ nước màu trắng đó cậu ta thấy đã ngủ cũng chỉ cười rồi bế cậu đi rửa sạch cơ thể.

    Rửa xong cậu thay hết tất cả các chăn thứ mà cậu và cậu ta vừa làm bẩn xong.

    Cậu nhẹ nhàng đặt cậu ta xuống giường và đi ngủ luôn không mặc gì cả.

    Đến sáng hôm sau
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    thông báo


    Có vẻ như mấy ngày nay tôi rất khó để suy nghĩ về việc có nên làm ngoại truyện hay không càng nghĩ tôi lại càng ko thể nghĩ ra đc một kịch bản để viết cho chương mới.

    Nhưng có lẽ cũng vì muốn viết những câu chuyện tôi tự nghĩ ra hoặc có một thứ gì đó khêu gợi từ ngoài vậy nên tôi đã quyết định làm những phần ngoại truyện.

    Vì hai cặp đôi này đã không còn nổi như trước nữa vậy nên tôi luôn rời nó xa từng ngày từng ngày.

    Nếu cứ viết theo liên tục các chương thì tôi sẽ hết gì đó và ngày càng nhàm chán và muốn nó hết nhanh để rồi cho xong.

    Vì thế nên càng về sau tôi lại chỉ biết cho nó càng nhanh càng tốt còn không chuẩn bị tốt khi viết lên có vào cốt truyện còn không có một sự có đầu rồi cuối nó cứ thế giời giạc ra ngoài.

    Tôi cũng thực phải cảm ơn về mn khi xem chương 1,2,3 nó lên tới trăm người xem tôi thực tự ko tin vì nó khiến tôi rất sốc.

    Một lần nữa cảm ơn vì đã đọc

    Còn về việc viết vẽ người trên và người dưới kia thì tôi lần đầu viết nên ko được hay như những người viết chuyện về nam x nam tôi sẽ cố gắng luyện về chuyện đó sau.

    Và tôi luôn có một ý tưởng đó là cho phần ngoại truyện được cho vào truyện chính của mình nó khiến tôi càng háo hức khi nghĩ đến hơn
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 17


    - sáng hôm sau -

    Cậu tỉnh dậy với đôi mắt khó mở và cơ thể đau nhức cậu cố ngồi dậy và nhìn sang trái thấy cậu ta đang nằm bên cạnh rồi cậu nhìn xuống thân thể dưới của mình đang không nhặc gì.

    Cậu đột nhiên lấy lại hết việc hôm qua vừa làm với cậu ta bằng cách thần kì nào đó cậu có thể chèo lên người cậu ta và đang nắm hai tay vào cổ.

    Cậu cố ghì chặt tay của mình để bóp cổ của cậu ta mà không biết tại sao cậu lại không nỡ và từ từ bỏ chặt tay mình ra rồi rơi hai dòng nước trong từ khéo mắt.

    Lúc cậu đang gật đầu xuống để khóc thì có thứ gì đó xuống quay tay cậu cậu ngước lên thấy thứ hôm qua cuốn cậu và cậu ta đang nhìn cậu.

    Dogday: c..cậu dậy rồi à

    Catnap: không thì để cậu bóp cổ tôi chắc.

    Dogday: t.tôi không có

    Catnap: cậu hận tôi à?

    Dogday: hức...hức......

    Cậu ngục xuống người cậu ta rồi nước mắt cậu lại chảy nhiều hơn rồi tay cậu đội nhiên được thả xuống cậu lại ngước mắt lên.

    Mắt cậu và cậu mắt cậu ta chạm vào nhau.

    Catnap: tôi sẽ chịu chắc nhiệm.

    Cậu đặt hai tay trống thẳng trên ngược cậu ta nâng cả người cậu lên.

    Dogday: tôi không cần chịu chắc nhiệm đằng nào cũng không có.

    Dogday: ?

    Dogday: sao...sao cậu lại cứng rồi.

    Catnap: vì cậu nhìn ngon quá đó~

    Dogday: tôi không muốn.

    Cậu ta bắt đầu làm việc của mình bắt đầu nới lỏng nó bằng 1 ngón tay rồi lại thêm 1 ngón khi cậu ta bắt được điểm đó thì cậu ta rút ra rồi cho cây hàng của mình vào.

    Với tư thế này cậu ta có thể chảm đến điểm sâu nhất bên trong cậu rồi cậu ta để cậu ngã xuống người rồi quay lại cậu ta lại ở trên.

    Dogday: a..

    đừng...đừng làm ha..ha.... tôi mệt.

    Catnap: đừng lo tôi chỉ một tí thôi.

    - một lát sau -

    Cậu ta cuối cùng cũng dừng lại vì thấy cậu không nói được gì nữa mà đã ngất đi rồi.

    Catnap: haiz cậu như này thì tôi vẫn chưa đã mà đã ngất rồi

    Như nghe thấy được cậu liền mở mắt đố chất lại.

    Dogday: cậu ăn gì mà khẻo như trâu thế hả.

    Catnap: cậu tỉnh rồi à hay chúng ta tiếp tục nhé.

    Dogday: tiếp tục cái đầu cậu.

    Catnap: rồi không làm nữa làm nữa cậu lại không chịu nổi.

    Xuống nhà tắm cậu ta đặt cậu vào bồn bắn rồi xả nước vào.

    Dogday: nè cậu làm gì đó.

    Catnap: thì rửa sạch trên trong cho cậu.

    Dogday: tôi không cần.

    Catnap: vậy thôi tôi đi.

    Sau khi cậu ta ra ngoài thì cậu cố gắng nhưng không được đành chỉ có thể gọi cậu ta vào.

    Dogday: Catnap !

    Catnap: có gì không?

    Dogday: cậu... cậu... giúp tôi với.

    Catnap: được rồi.

    Cậu ta đi lại với nụ cười như biết trước rồi cậu ta cũng ngồi vào bên trong vậy nên cậu cũng chỉ biết để bản thân mình cho cậu ta tự làm.

    Dogday: ưm...đau thế.

    Catnap: cố chịu một chút.

    Dogday: bắn gì sâu thế.

    Sau khi thoát khỏi cái đó thì cậu không thể đứng được đành phải cậu ta dẫn lên phòng.

    Cậu cứ nằm ở đây rồi chợt mặt cho đến sáng ngày mai cậu tỉnh dậy vẫn là khuôn mặt quen thuộc đó.

    Cậu tự nhiên vô thức mà sờ vào mặt cậu ấy đây cũng là lần đầu tiên cậu sờ vào mặt cậu ta bớt chợt cậu ta tỉnh dậy rồi nhìn cậu.

    Rồi cậu rụt tay lại nhưng có vẻ phản xạ của cậu ta rất nhanh đã nắm lại được mà để lại tay cậu lên mặt cậu ta như cũ.

    - 1 ngày sau -

    Dogday: um...mmm haiz.

    Catnap: cậu dậy rồi à.

    Dogday: cậu dậy sớm vậy?

    Catnap: thói quen thôi.

    Catnap: tôi có làm đồ ăn sáng nè, dậy ăn đi.

    Dogday: wa... cậu làm cho tôi hả.

    Catnap: um ăn đi còn thì nữa.

    Dogday: Aa..um thi gì cơ.

    Catnap: cậu còn nhớ tờ thông báo lúc đi ăn căn tin không.

    Catnap: hôm nay là ngày đó.

    Dogday: Hm!?...

    Chẳng lẽ mình muộn rồi sao.

    Catnap: chưa 8h mới bắt đầu giờ mới 6h54 thôi.

    Dogday: hình như là diễn ra cả trường đúng không.

    Catnap: um

    Sau khi cậu ăn xong thì cậu đi thay quần áo rồi xuất phát lên đường.

    Đang tới cửa thì cậu bất ngờ bị bế lên rồi ra ngoài trước mặt là một ôtô cậu ta bế cậu vào xe rồi cũng vào.

    Xe bắt đầu khởi hành trong xe cậu không nói gì còn cậu ta thì luôn nhìn cậu chằm chằm khiến cậu hơi mất tự tin.

    Dogday: cậu nhìn chỗ khác đi.

    Catnap: tôi đang nhìn đây.

    Dogday: là sao ?

    Catnap: vì chỗ khác trong mắt tôi chỉ có cậu.

    Dogday: đừng nhìn tôi nữa tôi... tôi...n-ngại..

    Catnap: ...

    Không cần phải như vậy.

    Rồi cậu ta tiến tới rồi hôn vào môi cậu, cậu giờ không biết phản ứng như nào cho tốt đây.

    Catnap: Hửm!

    Muốn nữa sao .

    Dogday: cậu thôi đi.

    Rồi cậu và cậu ta đã có mặt ở trường cậu bước vào trước còn cậu ta bước theo sau trường của cậu khá là to nên rất dễ che đấu trường luyện mà pháp.

    Cậu đi sâu vào bên trong thấy mọi người đang ở trong và trước khi có thể vào cậu cần phải đi qua cổng cho những học viên và những người có ma lực.

    Dogday: cô ơi!

    Diuty: có gì không cháu.

    Dogday: cho cháu một vé vào cổng thường ạ.

    Diuty: được rồi cháu chờ cô đã nhé.

    Dogday: vâng ạ.

    Diuty: ... ?

    Dogday: có chuyện gì vậy ạ.

    Diuty: cô nghĩ cháu nhầm rồi trong danh sách là cháu phải ở cửa bên kia mới đúng.

    Dogday: dạ !?

    Diuty: đúng rồi theo danh sách thì cháu ko có tên và ảnh trên này.

    Diuty: cháu thử qua bên kia thử xem.

    Dogday: vâng ạ.

    Dogday: ' chuyện gì vậy '

    Catnap: bất ngờ hả.

    Dogday: ...

    ' sao lại thế được '

    Catnap: nè cậu nghe tôi nói không.

    Catnap: Dogday !

    Dogday: hả ?

    Cậu gọi tôi hả tôi không để ý xin lỗi nhé.

    Catnap: um hình như cậu có chuyện gì sao.

    Dogday: cậu đừng giả mù như không thấy gì cũng đừng như điếc nữa.

    Catnap: //Hm//

    Dogday: cô ơi.

    Borth: ...

    Dogday: cô ơi.

    Borth: ...

    Dogday: cô ơ....

    Borth: Tôi Đang Nghe Cứ Nói Đi!

    Dogday: dạ...

    Borth: KHÔNG PHẢI CHỈ MUỐN VÉ VÀO THÔI SAO!



    Rồi cô ta ném vé xuống đất cậu tính cúi xuống nhặt nhưng lại bị một bàn tay giữ lại.

    Dogday: hửm? ....

    Catnap: nè bà cô già kia .

    Borth: cậu nó ai già thế hả thằng nhóc hỗn xược kia.

    Catnap: tôi nói bà đó.

    Borth: Ba mẹ cậu không dậy dỗ biết kính người lớn tuổi hả.

    Catnap: ô vậy thì ba mẹ tôi không dậy rồi.

    Catnap: bà già mà mồm mét to nhỉ.

    Borth: cầm lấy và biến nhanh khỏi tầm mắt tôi.

    Dogday: thôi mình đi nhanh không trễ.

    Catnap: cậu cứ đứng ở đây tôi lo.

    Dogday: thôi đi vào đi tôi xin cậu đấy.

    Sau khi nghe câu nói của cậu cậu ta đứng im nhìn mặt có vẻ khá phức tạp không biết nói gì rồi cũng cùng cậu đi vào.

    Vào đến bên trong không ai nói gì cậu cứ đi theo sau và cậu quay lưng cậu quay lại đằng sau và nhìn thẳng mặt cậu
     
    Nếu Chúng Tôi Đến Với Nhau Chỉ Là Sự Trùng Hợp
    Chương 18


    Cậu ta quay người cậu lại và thấy cậu rơi hai hòn lệ, nhìn mặt cậu ta có vẻ khá bất ngờ rồi cậu ta ôm chặt cậu cố như an ủi.

    Catnap: sao không để tôi giải quyết chứ.

    Dogday: Hức-ức.....ha..hức...

    Catnap: haiz.. lớn rồi sao phải khóc như trẻ con thế.

    Không thấy cậu có chuyển biến nên cậu ta chỉ còn nghĩ cách cõng cậu lên lưng mình và cõng đi vào hội.

    Việc cậu ta cõng cậu là việc khiến mọi người chú ý nhất vì cậu ta nổi tiếng cả trường cậu ta đi đến đâu thì ở đó bất ngờ đến đó.

    Sau một lúc thì cậu đã hết khóc rồi cậu cũng bảo cậu ta thả cậu xuống nhưng cậu ta có vẻ không nghe lời cậu.

    Dogday: Nè.. thả tôi xuống.

    Catnap: cậu cứ trên lưng tôi đi.

    Dogday: nhiều người nhìn quá.

    Catnap: họ ghen tị thôi

    Dogday: ...

    Catnap: cậu cứ ở trên đó đi

    Dogday: Nè Catnap!

    Catnap: có gì sao ?

    Dogday: nếu 1 ngày nào đó con quỷ trong người cậu khiển soát cơ thể này thì cậu có nhận ra tôi không.

    Catnap: ......

    Dogday: À haha cậu không cần phải trả lời đâu.

    Catnap: Có!

    Tôi sẽ nhận ra cậu -người tôi yêu - ( nói nhỏ dần)

    Dogday: Hihihi....

    Catnap: đến rồi.

    Dogday: rồi thả tôi xuống

    KickinChicken: họ kìa!

    Bobby: AAA họ kìa!

    Catnap: hửm.... các bạn của cậu kìa

    DogDay: Chào mọi người.

    Hoppy: sao cậu lại ở trên đó vậy.

    PickyPiggy: cậu lười như vậy sao.

    KickinChicken: thôi đi

    Bobby: xuống đây.

    DogDay: kìa họ nói kìa thả tôi xuống.

    CatNap: không.

    Dogday: hả!?

    CatNap: cậu cứ ngồi đó đi thôi không mệt đâu.

    PickyPiggy: thả bạn tôi xuống.

    Catnap: cậu ấy cũng là bạn tôi.

    Cậu thở dài một hơi rồi nghĩ trong đầu một cách mới khiến cậu ta nghe thôi.

    Cậu từ từ tiếp cận tại cậu ta rồi nói ra hơi nóng khiến cậu ta phải cụp tai xuống.

    Dogday: thả tôi xuống đi chú mèo ngoan tôi sẽ thưởng cho cậu ~

    Một câu nói khiến cậu ta thả cậu ngay lập tức người cậu ta như muốn mềm nhũn ra vậy.

    KickinChicken: cậu nói gì vậy DogDay .

    DogDay: thôi mình vào trong đã.

    Cậu đi vào bên trong cùng mọi người còn nhanh chóng nắm lấy tay cậu ta vì cậu ta cứ đứng đó.

    Vừa đi vừa nắm tay nhau dắt đi như một đôi lãng mạn vậy.

    Dogday: thôi cậu đừng nghĩ về nó nữa.

    CatNap: tại sao chứ.

    DogDay: tôi không biết.

    CatNap: không cho tôi nghĩ về cậu à.

    DogDay: .....

    Hoppy: Nè tới rồi.

    Bobby: vào thôi các bạn.

    CraftyCorn: hôm nay thật náo nhiệt.

    CraftyCorn: thật muốn vẽ gì đó.

    PickyPiggy: không ai cấm cậu đâu.

    Bubba: nhưng sẽ mất rất nhiều thời gian.

    PickyPiggy: DogDay và CatNap đâu rồi.

    Hoppy: đang nắm tay nhau kìa.

    PickyPiggy: Nè!

    DogDay: ?

    PickyPiggy: cậu tính ở đó đến bao giờ.

    DogDay: à tôi tới ngay.

    Dogday: mình đi thôi chú mèo ngoan.

    'chú mèo ngoan' một câu nói lại cho cậu ta tỉnh dậy trong sự đơ ra đó.

    CatNap: hi...

    Tôi yêu cậu quá đi mất.

    Rồi cậu ta chạy lại chỗ cậu rồi bế cậu lên rồi chạy đến với mọi người đang đứng.

    Được bế lên cậu khá gật mình trong dây lát nhưng cũng hay vào đó mà bực mình.

    Dogday: cậu làm tôi sợ đó.

    CatNap: tôi xin lỗi (cười)

    Dogday: chúng ta vào thôi.

    Vào đến bên trong có anh nhân viên đang đứng ở cửa để tránh có ai chạy vào sau khi đưa vé thì anh chàng có vẻ bất ngờ rồi dẫn cậu và cậu ta vào mà lại bỏ những người bạn ở ngoài kia.

    Cậu vô cùng buồn vì lại phải xa bạn của mình mà cũng khó hiểu khi chỉ có cậu và cậu ta có thể vào.

    Dogday: sao mấy cậu ấy không được vào.

    CatNap: vì tôi và cậu dùng vé đặc biệt.

    DogDay: đặc biệt?

    Dogday: lạ ha....

    Mà...

    Catnap: ?

    Dogday: cậu bế tôi đến khi nào nữa.

    Catnap: không thích à.

    DogDay: ........

    Catnap: ?

    Sau đó cậu và cậu ta chỉ biết nhìn nhau không ai nói gì, lát sau thấy cứ như vậy thì đến sáng mai cậu liền lên tiếng.

    Dogday: thôi mình đi không muộn.

    Catnap: được rồi.

    Cậu ta cứ bế cậu cho đến khi đến nơi trên đường tuy rất nhiều người nhìn nhưng biết làm sao để cậu ta thả cậu đây.

    Cậu ta trả biết ngại là gì cả cậu cũng bó tay chịu với con người này.

    Dogday: đến nơi rồi nè.

    Catnap: ( từ từ thả cậu xuống )

    Dogday: a giờ cậu mới biết làm vậy.

    Catnap: (mỉm cười)

    Catnap: ' cậu dễ thương quá đi đuôi cậu luôn vẫy vẫy như vậy nhìn muốn sờ quá '

    Catnap: ' muốn bắt cậu về để cưới quá đi '

    Catnap: ' sao cậu ngây thơ quá vậy '

    Catnap: ' muốn chiếc đuôi đó chỉ vẫy khi thấy mình '

    Dogday: Nè!

    Sao cậu đơ ra vậy ( nắm lấy tay catnap).

    Catnap: ơ...hơ.......

    - một lát sau -

    Thông báo: loa loa loa mời các thí sinh tập hợp tại đài đấu loa loa loa.

    Thông báo: xin mời đến nhanh không bị bỏ lỡ.

    Sau một vài phút thông báo tất cả các thí sinh đã có mặt tại đấu trường.

    Mọi người hò hét vui sướng tí tủng cho trận đấu hôm nay.

    Thông báo: trận đấu xin được phép.....

    BẮT ĐẦU.

    Thông báo: 10.....9.....

    Thông báo: 8.....7.....

    Thông báo: 6.....5.....

    Thông báo: 4.....3.....

    Thông báo: 2.........1.

    Mọi người: (huuuuúúúú)

    Cả trường bắt đầu hò hét ai ai cũng vui sướng chờ mong buổi đấu này rất lâu rồi.

    Quay lại với hai người đang ở một phòng chờ trên đầu mọi người mà nhìn xuống dưới.

    Dogday: haha nhiều người quá.

    Catnap: UK

    Dogday: mà lạ ha.

    Catnap: có gì sao ?

    Dogday: nhiều người hơn bình thường.

    Catnap: À là do trường mình là trung tâm thì đấu nên sẽ có mấy trường khác nữa.

    Dogday: Ồồồồ!

    Catnap: gì nữa không?

    Dogday: hình trên tay đâu rồi.

    Catnap: hình ?

    Dogday: um...

    Cái hình lúc nhìn ở buổi kiểm tra í!

    Catnap: à cậu không sao?

    Dogday: biết gì!?

    Catnap: khi ở đó cậu sẽ được một cỗ sức mạnh thôi thúc thức tỉnh thiên phú.

    Dogday: !

    Catnap: vậy nên nó sẽ hiện như không hề hay biết vậy nên ai cũng bất ngờ về việc đó.

    Dogday: vậy sao.

    Catnap: um

    Catnap: hết rồi ?

    Dogday: UK.....( nheo mắt cười)

    Catnap:' Sao không hỏi nữa hỏi nữa đi tui sẽ trả lời hết mà ( rưng nước mắt)'

    Dogday: nè !

    Catnap: ?

    Dogday: cậu... cậu có.... cậu có th-.........

    Catnap: ?...!.

    Dogday: cậu có thích tôi không ?

    Catnap: !..........

    Catnap: cậu sao lại nói như vậy.

    Catnap: tất nhiên.... tất nhiên là có rồi.

    Dogday: Vì tôi đã giảm cơn bệnh của cậu sao.

    Catnap: cơn bệnh?

    Dogday: không phải lúc trước cậu đau đầu không nói được sao.

    Catnap: !

    Không phải chuyện như vậy mà tôi mới yêu cậu.

    Dogday: ...

    Catnap: vậy thì để tôi thể hiện.

    Dogday: hả.....!!!

    Cậu ta triệu hồi súc tu cuấn lấy tay cậu rồi kéo đến bên cậu ta rồi đè cậu xuống tay cậu không đẩy ra được vì bị khóa chặt.

    Cậu ta hung mãn như thú dữ vậy cậu nhìn cũng sợ nó cậu muốn đá cậu ta ra như cậu ta trực tiếp bắt lấy hai chân cậu rồi dơ lên trước mặt cậu.

    Giờ nhìn vào cái tư thế này rất xấu hổ cậu mới mở miệng nói.

    Dogday: đừng làm như thế.

    Catnap: để tôi cho cậu lên nhé.

    Dogday: tôi không cần.

    Catnap: tôi sẽ chứng minh mà.

    Dogday: tôi không cần.

    Catnap: từ từ để cậu thích nghi nhé.

    Dogday: không...không cần.

    Cậu ta bắt đầu dơ cổ chân cậu ra mà liếm lên nó cậu cảm thấy rất nhọt chỉ có thể rơi nước mắt.

    Sau khi liếm xong cậu ta cắn một phát đau khiến cậu từ cười thành khóc.

    Dogday: Aaaaa!

    Đau quá thả tôi ra đi.

    Dogday: cậu không ổn rồi đó.

    Catnap: tôi đang rất tỉnh táo.

    Dogday: không cậu.....um....!

    Cậu nói nhiều quá nên cậu ta đã cho một súc từ vào miệng cậu lưới cứ bị thứ trong mồm đảo qua đảo lại.

    Cậu ta hài lòng rồi tiếp tục nhấm nháp công việc của mình cậu chỉ biết chảy nước mắt chứ còn kêu gì được nữa à cũng có nhưng không đánh kể.

    Cậu ta sau khi làm xong thì hài lòng với dấu răng mình để lại rồi cậu ta cũng thả xuống cũng không quên cuấn quanh lại để không bị làm phiền.

    Cậu ta cúi xuống trước mặt cậu rồi thả từng hơi nóng vào tài cậu.

    Catnap: để tôi chăm sóc cậu nhé ~

    Cậu nghe mà ớn lạnh muốn phát ra tiếng nhưng cũng phải mệt vì dãi dụa.

    Catnap: mệt rồi à.

    Catnap: thế thì đến tôi nhé.

    Cậu ta xà xuống cổ cậu rồi cắn ở đó cậu ta như thưởng thức thứ ngon này nhìn cậu ta say mê mà liếm hết máu.

    Cậu thì đau không tả nổi như muốn cho cậu làm điều gì đó cậu ta rút cái súc tu ra để nói kéo theo sợi chỉ bạc nhỏ kia.

    Catnap: cậu thích đến vậy sao.

    Dogday: hức....

    Tôi đau....

    đau quá.

    Catnap: nào đừng khóc tí còn cố khóc để làm cái kia nữa.

    Dogday: Đau quá.

    Catnap: tôi xin lỗi mà đừng khóc nữa.

    Dogday: tôi không cần lời xin lỗi của cậu.

    Cậu ta dỗ dành cậu như em bé vậy rất tỉ mỉ và chu đáo cậu cũng từ từ ngừng khóc để nói chuyện với cậu ta.

    Dogday: cậu không yêu tôi.

    Catnap: cậu đừng nói như vậy tôi rất yêu cậu mà.

    Dogday: yêu tôi sao lại ép tôi.

    Catnap: vì cậu quá ngây thơ.

    Dogday: !?

    Catnap: cậu ngây thơ lắm cậu trả biết gì về yêu cả.

    Dogday: có mà.

    Catnap: vậy thì nằm im để tôi làm.

    Dogday: nhưng không phải như này.

    Catnap: vậy cậu muốn như nào.

    Dogday: tôi chưa biết tính cách hay sở thích của cậu như nào.

    Dogday: nhà cậu ở đâu bố mẹ là ai nữa mà đã làm rồi.

    Catnap: hỏi để xin cưới nhận bố mẹ hả.

    Dogday: cậu điên rồi.

    Dogday: không phải mà l...

    Cậu chưa nói hết lời cuối cùng thì cậu ta đã chặn miệng cậu mà hôm lên nó lưỡi câu với lưỡi cậu ta chạm nhau cậu ta thì mãnh thú vồ vập.

    Cậu cũng chỉ biết theo sau nó sau khi hôn trong cậu ta và cậu kéo cùng nhau sợi chỉ bạc.

    Catnap: rồi coi như sợi chỉ đó là kết duyên giữa hai ta nhé.

    Dogday: nhưng....

    Catnap: cậu nói nhiều thật đấy.

    Rồi cậu ta tiếp tục công việc tiếp theo cậu ta cởi áo của cậu để cho cậu chân thân nhìn cậu ta.

    Cậu ta nhìn hai núm đỏ trên ngực cậu mà khuôn mặt đã cười lên rõ.

    Dogday: đừng làm thế mà .

    Catnap: haiz cậu ngây thơ quá đi Dogday chúng ta đã làm không phải 1 lần cậu thích nghi đi.

    Dogday: tôi không làm được đừng bắt tôi nữa.

    Dogday: tôi không làm được.

    Cậu ta bắt đầu cắn bên kia tay kia thì nắn nắn đầu của nó.

    Dogday: a~..dừng đi...dừng đi mà.

    Dogday: ư...đừng...đừng.

    Dogday: Catn..ap....dừng lại đi~

    Catnap: tôi mới làm phần trên cho cậu thôi mà cậu rên dữ vậy.

    Dogday: tôi... tôi...a~

    Cậu muốn nói nhưng cậu ta lại cứ nắn lấy nó khiến cậu run hết cả chân tay.

    Catnap: hủm... cậu muốn nói gì.

    Cậu ta nhân lúc cậu nói thì đã đặt tay ở chỗ không đúng cậu ta ngang nhiên mà làm vậy khiến cậu khó chịu.

    Dogday: cậu để tay ở đâu đó thả ra.

    Trong lúc dằng co thì cánh cửa mở ra

    Dogday: !!

    Catnap: ?
     
    Back
    Top Dưới