Ngày 4 tháng 8 năm 20XX, làng XXXX
Sáng sớm hôm ấy, cả nhà anh Giang đã phải tất bật chuẩn bị tiếp khách.
Bà con láng giềng đến viếng tang đều không thể giấu nổi sự tiếc thương cho sự ra đi một con người đáng mến như ông cụ.
Tiếng xôn xao của những người đi đám, hương trầm phảng phất theo làn khói đặc cùng tiếng kèn, tiếng chiêng và những vòng hoa tang đề tên nhà hảo tâm trông rất đỗi bắt mắt, khiến cho ai nhìn vào cũng có thể thấy ông cụ ở trên cao có lẽ cũng vơi bớt đi phần nào nỗi buồn.
Bận rộn đến giữa trưa, anh Giang vội tìm xem ông lão thợ mộc đang ngồi ở đâu, để hỏi xem thi hài bố anh đến khi nào mới có thể đưa về nơi an nghỉ cuối cùng.
Anh tìm mãi mới thấy ông đang ngồi tựa lưng xuống một góc tường trong phòng, đầu gục xuống, người gia chủ thấy thế vội chạy lại hỏi thăm.
Nhưng đáp lại lời hỏi thăm của anh, người thợ già chỉ xua tay biểu ý không sao, thấy vậy anh cũng phần nào nhẹ nhõm rồi hỏi thăm về chuyện an táng.
Ông thợ mộc chỉ nhìn anh, lắc đầu, rồi đột nhiên đưa tay kéo anh lại gần, ghé sát vào tai anh thì thầm ba chữ, từng chữ một được thốt ra như thể chúng đã trút cạn sức lực của người thợ :" Không.thể.chôn"
Dù cho đang giữa trưa nắng có phần oi bức, nhưng những chữ này của ông thợ mộc đã khiến anh Giang không rét mà run.
Và dẫu cho những từ ấy khiến anh Giang rất bàng hoàng, nhưng với cử chỉ của ông thợ mộc, anh cũng như ngầm hiểu được gì đó mà chỉ gật đầu rồi chạy đi tiếp khách.
Thời gian thấm thoát trôi đi, tia nắng cuối cùng của bầu trời cũng đã nhường chỗ cho những ngôi sao lấp lánh và ánh trăng mờ ảo dưới tác động của màn sương đêm.
Đêm nay, căn nhà có tang yên ắng hơn hôm qua, bởi anh Giang đã mời khéo những vị khách đến viếng tang về từ sớm, nên từ xế chiều, cả căn nhà chỉ còn lại bóng dáng của những người đội khăn tang.
Anh Giang vừa ngồi nghỉ được một chút thì Đạt lại gần anh, chuyển đôi lời của ông lão thợ mộc :
- Tôi về lấy chút đồ, cậu bảo trọng.
Hết việc khó hiểu này tới chuyện khó hiểu nọ, đầu óc người gia chủ xoay cuồng trong những câu hỏi tới tấp của chính bản thân anh, hoặc nói đúng hơn, là của một phần sâu bên trong anh.
Những rối rắm ấy theo anh suốt cả đêm, cho đến khi tiếng gà gáy đánh thức anh khỏi những suy tư của chính mình.
Thế nhưng mãi cho đến khj ông thợ mộc mang cái thân xác mệt mỏi, trông có vẻ như đêm qua anh Giang đã có một người đồng cảnh ngộ, tới nơi thì tinh thần anh mới phần nào giãn ra đôi chút.
Anh chạy lại kéo tay ông lão ra sân sau rồi hỏi tới tấp những câu đã khiến tâm trí anh bị dày vò cả đêm.
Nhưng câu được hỏi nhiều nhất trong đó vẫn là câu hỏi " tất cả những việc này là sao ?", nhưng tất nhiên với một thể chất suy kiệt thì sự quá khích là thứ vô cùng xa xỉ.
Sau loạt câu hỏi ấy, anh Giang gục xuống khiến cho ông lão vốn điềm tĩnh cũng có phần dao động.
Sau màn "chào đón" của người gia chủ, người thợ mộc đành dìu anh vào gian nhà sau rồi nhờ Đạt đi pha 1 ly nước đường ấm cho anh.
Sau đó, ông lấy điếu thuốc từ trong túi áo ra châm lên hút, từ tốn kể lại đầu đuôi sự việc :
- Làng ta vốn cũng là làng chủ trương đổi mới từ rất sớm, thế nên từ đời cậu có lẽ những gì truyền lại từ tổ tiên đã phai dần rồi.
Truyền thuyết kể lại rằng, Thần Trùng vốn là hung thần, chuyên đi bắt hồn người chết để mà tra khảo lấy tên người còn sống trong nhà, qua đó mà bắt hồn đi dẫn đến " trùng tang liên táng".
Trùng tang, nhẹ thì 3 người trong gia đình ra đi, nặng thì 7 người ra đi.
Những người đi trước có bảo, nếu người đã khuất lỡ phạm vào giờ, ngày, tháng, năm mà trùng với tứ hình xung Dần, Thân, Tỵ, Hợi thì sẽ bị Thần Trùng để mắt tới.
Đó là lí do lão thầy bói sợ đến vậy, bởi Thần Trùng không phải thứ người biết chút ít như ông ta có thể động vào.
Trong lúc nghe lời giải thích của ông cụ, sắc mặt anh Giang vốn khá lên đôi phần nhờ chút nước đường Đạt đưa cho dần chuyển sang xanh, rồi cuối cùng để lại gương mặt không còn giọt máu.
Anh mở miệng muốn nói gì đó, nhưng phát hiện cổ họng cứng đờ vì sợ hãi, bởi lẽ nếu thế thì chẳng phải nói rằng sẽ còn người thân của anh phải ra đi vĩnh viễn hay sao.
Chưa đợi anh trả lời cho màn diễn giải của mình, người thợ mộc lấy ra 5 cây đinh gỗ, trên mỗi cây có khắc hình một người mặc áo bào ngồi trên ngai, có cái đầu của hổ, tay cầm cờ.
Phía dưới là những Hán tự cùng những chữ bùa mà anh Giang có nhìn cũng chả hiểu nổi.
"Đêm nay, chúng ta thử đuổi hung thần" - ông lão cất giọng, chẳng cho anh phản ứng.