Cập nhật mới

Khác Nén hương tàn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
396257151-256-k133167.jpg

Nén Hương Tàn
Tác giả: SiBai207
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Nén hương là vật giúp con người kết nối với tâm linh.

Thế nhưng sau nén hương ấy, là bóng dáng của ai đang đứng ?"

Truyện "Nén hương tàn" là tập hợp những câu chuyện mang yếu tố tâm linh kì bí dựa trên những kiến thức về tâm linh mình tìm hiểu được và tổng hợp lại theo một hình thức dễ tiếp cận với mọi người.



nenhuongtan​
 
Nén Hương Tàn
Trùng tang : Khởi điểm


Buổi sáng ngày 3 tháng 8 năm 20XX,tại làng XXXX

Những tưởng hôm ấy vẫn chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác, thế nhưng, cái bất ngờ đã ập đến với gia đình anh Giang.

Tận đầu làng, ta vẫn có thể nghe thấy lời kể của những kẻ đến hóng hớt bàn luận xôn xao về chuyện tang sự nhà anh Giang.

Khuya hôm ấy, cụ thân sinh nhà anh bỗng lên cơn đột quỵ khi đi xuống bếp, nhưng lạ thay, đến tận sáng sớm hôm sau khi cô Châu, con gái út của anh Giang xuống bếp mới phát hiện.

Chỉ đáng tiếc, bấy giờ thân xác ông đã lạnh cóng.

Tay chân co quắp lại vẫn như cái khoảng khắc cụ tìm kiếm một tia sáng cứu rỗi trong tuyệt vọng, khuôn mặt méo mó lộ rõ sự đau đớn khiến cho những kẻ hóng hớt trông thấy cũng không khỏi rùng mình, có kẻ yếu vía còn suýt ngất đi khi thấy thi hài ông cụ.

Khi hay tin, anh Giang ban đầu không tin vào sự thật rằng người đã ra đi, sau dần chuyển thành đau đớn cùng cực.

Tiếng khóc xé lòng của anh vang lên, như một khúc tiễn biệt cho người đã nuôi nấng anh từ thuở lọt lòng, khiến cho ai nghe thấy cũng không khỏi cảm thấy thương thay cho tình yêu thương của người đàn ông ở tuổi xế chiều dành cho bố mình.

Hồi đưa tiễn kết thúc bằng khoảng khắc anh Giang ngất đi với gương mặt vẫn còn giàn giụa nỗi đau thương khó có thể diễn tả được.

Nhanh chóng trước cửa nhà anh Giang đã có thêm một mảnh cáo phó, tô điểm bằng ánh chiều tà ảm đạm.

Trong nhà, những tiếng khóc thương cho người đã khuất vọng ra, mặc cho cách cả một mảnh sân cũng nghe rõ mồn một.

Phần anh Giang, sau khi tỉnh dậy thì lại phải chịu một cú sốc lớn khi nghe con cả của anh là Đạt kể lại chuyện xảy ra khi anh ngất đi.

Đạt kể lại rằng :

- Sau khi mọi người dìu bố vào phòng liền kêu con đi tìm ông thầy bói làng bên để xem giờ nhập quan, động quan cho ông nội.

Phải mất cả chiều con mới tìm được ông ta, chưa kịp mở mồm ra thì ông ta đã đuổi con đi, lại nói gì mà "chết ngay ngày Dần lại còn năm Tỵ thế kia", đoạn sau đó con không nghe rõ lắm.

Chưa đợi Đạt nói hết, anh đã nói ngay với giọng điệu nghe yếu hẵng đi vì cú sốc mất cha: "Con mau đi kiếm ông lão thợ mộc ở gần núi, nói ông ấy rằng nhà mình có người mới mất cần tính giờ nhập quan, động quan.

Nhớ lời bố dặn, phải đợi ông ấy cùng về, tuyệt đối không được về trước."

Đạt gật gật đầu rồi nhanh chóng đi ngay, để lại anh Giang một mình trong căn phòng ngủ của hai vợ chồng, suy nghĩ về những gì lão thầy bói bảo.

Khoảng 2 tiếng sau, Đạt dẫn theo một người đàn ông, nói đúng hơn là một ông lão với thân hình rắn chắc, làn da ngả nâu như là minh chứng cho cuộc đời đầy trăn trở của ông.

Cậu nhanh chóng dẫn ông thợ mộc đến gặp bố mình.

Vừa gặp anh Giang, ông lão liền lên tiếng cắt ngang lời chào chưa kịp ra khỏi thanh quản của anh :

- Cha cậu khả năng cao sẽ bị Thần Trùng nhắm đến, bản thân lão cũng không đủ khả năng giúp cậu vượt qua được kiếp nạn này.

Nhiều nhất lão chỉ có thể giúp cậu tính giờ lành để đưa tiễn cha cậu, còn chuyện Thần Trùng, lão cũng chỉ có thể cầu phúc cho cậu.

Nghe người thợ mộc già nua nói vậy, biểu cảm của anh Giang từ kinh hãi dần chuyển qua tuyệt vọng, bởi anh biết người trước mặt mình vốn cũng chẳng phải người thường, nhưng nếu ông đã nói vậy thì anh cũng đành chấp nhận :

- Bác nhận giúp gia đình cháu, cháu đã cảm ơn không hết, sao dám đòi hỏi bác giúp như vậy được.

Sau khi nhận được câu trả lời, ông lão gật đầu rồi nói với anh Giang về giờ nào nên nhập quan, giờ nào nên động quan xong cùng Đạt dìu anh ra gian sau, nơi đặt chiếc phản đang để thi hài của người đã khuất.

Sau đó lần lượt con cháu trong dòng họ quỳ xuống dập đầu thể hiện lòng hiếu kính lần cuối cùng cho ông lão đáng thương.

Sau đó người thợ mộc đuổi gần như toàn bộ người trong gia đình ra ngoài, chỉ để lại anh Giang, cậu Đạt và một người họ hàng xa tên Mạnh.

Bốn người loay hoay khâm liệm cho ông cụ, mãi đến gần 9 giờ mới xong.

Sau đó họ đặt người đã khuất vào chiếc quan tài, cuối cùng người thợ mộc dùng đinh đóng quan tài lại.

Đêm hôm ấy, làng XXXX xôn xao hẵng bởi tiếng kèn trống, tiếng khóc than của tang gia, và sau cùng chỉ còn lại tiếng buôn chuyện của vài kẻ say xỉn.
 
Nén Hương Tàn
Trùng tang : Vén màn


Ngày 4 tháng 8 năm 20XX, làng XXXX

Sáng sớm hôm ấy, cả nhà anh Giang đã phải tất bật chuẩn bị tiếp khách.

Bà con láng giềng đến viếng tang đều không thể giấu nổi sự tiếc thương cho sự ra đi một con người đáng mến như ông cụ.

Tiếng xôn xao của những người đi đám, hương trầm phảng phất theo làn khói đặc cùng tiếng kèn, tiếng chiêng và những vòng hoa tang đề tên nhà hảo tâm trông rất đỗi bắt mắt, khiến cho ai nhìn vào cũng có thể thấy ông cụ ở trên cao có lẽ cũng vơi bớt đi phần nào nỗi buồn.

Bận rộn đến giữa trưa, anh Giang vội tìm xem ông lão thợ mộc đang ngồi ở đâu, để hỏi xem thi hài bố anh đến khi nào mới có thể đưa về nơi an nghỉ cuối cùng.

Anh tìm mãi mới thấy ông đang ngồi tựa lưng xuống một góc tường trong phòng, đầu gục xuống, người gia chủ thấy thế vội chạy lại hỏi thăm.

Nhưng đáp lại lời hỏi thăm của anh, người thợ già chỉ xua tay biểu ý không sao, thấy vậy anh cũng phần nào nhẹ nhõm rồi hỏi thăm về chuyện an táng.

Ông thợ mộc chỉ nhìn anh, lắc đầu, rồi đột nhiên đưa tay kéo anh lại gần, ghé sát vào tai anh thì thầm ba chữ, từng chữ một được thốt ra như thể chúng đã trút cạn sức lực của người thợ :" Không.thể.chôn"

Dù cho đang giữa trưa nắng có phần oi bức, nhưng những chữ này của ông thợ mộc đã khiến anh Giang không rét mà run.

Và dẫu cho những từ ấy khiến anh Giang rất bàng hoàng, nhưng với cử chỉ của ông thợ mộc, anh cũng như ngầm hiểu được gì đó mà chỉ gật đầu rồi chạy đi tiếp khách.

Thời gian thấm thoát trôi đi, tia nắng cuối cùng của bầu trời cũng đã nhường chỗ cho những ngôi sao lấp lánh và ánh trăng mờ ảo dưới tác động của màn sương đêm.

Đêm nay, căn nhà có tang yên ắng hơn hôm qua, bởi anh Giang đã mời khéo những vị khách đến viếng tang về từ sớm, nên từ xế chiều, cả căn nhà chỉ còn lại bóng dáng của những người đội khăn tang.

Anh Giang vừa ngồi nghỉ được một chút thì Đạt lại gần anh, chuyển đôi lời của ông lão thợ mộc :

- Tôi về lấy chút đồ, cậu bảo trọng.

Hết việc khó hiểu này tới chuyện khó hiểu nọ, đầu óc người gia chủ xoay cuồng trong những câu hỏi tới tấp của chính bản thân anh, hoặc nói đúng hơn, là của một phần sâu bên trong anh.

Những rối rắm ấy theo anh suốt cả đêm, cho đến khi tiếng gà gáy đánh thức anh khỏi những suy tư của chính mình.

Thế nhưng mãi cho đến khj ông thợ mộc mang cái thân xác mệt mỏi, trông có vẻ như đêm qua anh Giang đã có một người đồng cảnh ngộ, tới nơi thì tinh thần anh mới phần nào giãn ra đôi chút.

Anh chạy lại kéo tay ông lão ra sân sau rồi hỏi tới tấp những câu đã khiến tâm trí anh bị dày vò cả đêm.

Nhưng câu được hỏi nhiều nhất trong đó vẫn là câu hỏi " tất cả những việc này là sao ?", nhưng tất nhiên với một thể chất suy kiệt thì sự quá khích là thứ vô cùng xa xỉ.

Sau loạt câu hỏi ấy, anh Giang gục xuống khiến cho ông lão vốn điềm tĩnh cũng có phần dao động.

Sau màn "chào đón" của người gia chủ, người thợ mộc đành dìu anh vào gian nhà sau rồi nhờ Đạt đi pha 1 ly nước đường ấm cho anh.

Sau đó, ông lấy điếu thuốc từ trong túi áo ra châm lên hút, từ tốn kể lại đầu đuôi sự việc :

- Làng ta vốn cũng là làng chủ trương đổi mới từ rất sớm, thế nên từ đời cậu có lẽ những gì truyền lại từ tổ tiên đã phai dần rồi.

Truyền thuyết kể lại rằng, Thần Trùng vốn là hung thần, chuyên đi bắt hồn người chết để mà tra khảo lấy tên người còn sống trong nhà, qua đó mà bắt hồn đi dẫn đến " trùng tang liên táng".

Trùng tang, nhẹ thì 3 người trong gia đình ra đi, nặng thì 7 người ra đi.

Những người đi trước có bảo, nếu người đã khuất lỡ phạm vào giờ, ngày, tháng, năm mà trùng với tứ hình xung Dần, Thân, Tỵ, Hợi thì sẽ bị Thần Trùng để mắt tới.

Đó là lí do lão thầy bói sợ đến vậy, bởi Thần Trùng không phải thứ người biết chút ít như ông ta có thể động vào.

Trong lúc nghe lời giải thích của ông cụ, sắc mặt anh Giang vốn khá lên đôi phần nhờ chút nước đường Đạt đưa cho dần chuyển sang xanh, rồi cuối cùng để lại gương mặt không còn giọt máu.

Anh mở miệng muốn nói gì đó, nhưng phát hiện cổ họng cứng đờ vì sợ hãi, bởi lẽ nếu thế thì chẳng phải nói rằng sẽ còn người thân của anh phải ra đi vĩnh viễn hay sao.

Chưa đợi anh trả lời cho màn diễn giải của mình, người thợ mộc lấy ra 5 cây đinh gỗ, trên mỗi cây có khắc hình một người mặc áo bào ngồi trên ngai, có cái đầu của hổ, tay cầm cờ.

Phía dưới là những Hán tự cùng những chữ bùa mà anh Giang có nhìn cũng chả hiểu nổi.

"Đêm nay, chúng ta thử đuổi hung thần" - ông lão cất giọng, chẳng cho anh phản ứng.
 
Back
Top Bottom