Cập nhật mới

Khác NBN Thần Điêu+BH Ỷ Thiên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
185155106-256-k738052.jpg

Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Tác giả: vonguu96
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại : Nbn , ảo , cổ trang , đồng nhân , bh

N/v chính : Dương Tử Hiên /...

N/v phụ : dương quá , quánh tĩnh , đông tà ....

Tình trạng : không biết

P/s Xem nhiều người viết qua cũng muốn thử sống đào một cái hố trôn mình các đạo hữu lượng thứ muội



nbn​
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Văn Án


Tử Hiên : Một nữ đầu bếp 22 tuổi , tính tình mạnh mẽ thường thích một mình , không giao bạn trai, không thích dính vào tình yêu , bạn bè rủ đi xem phim thần điêu đại thiệp tình cờ xuyên qua đến thế giới này , đào hoa quay oanh đối mặt hay bỏ chạy

Một nữ nhân vang dang chồng là đại hiệp quánh tĩnh , lỡ phải lòng một người cỡ con mình đối với thế giới này tuổi tác không quan trong nhưng con của huynh đệ kết nghĩa phu quân , dù nàng con của đông tà làm sao ra lựa chọn phu quân nhi nữ nếu chọn tình yêu có thể làm thiên hạ im lặng không nàng sẽ chọn ra sao

Truyện NP NHẤT CÔNG ĐA THỤ

Các Nữ Chính từ từ biết
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 1 xuyên qua


Tử Hiên năm nay 22 tuổi tự mở cho mình một nhà hàng mở tự mình chế biến ẩm thực , đang chuẩn bị về điện thoại trợ reo

Reng, reng

Tử Hiên : alo

Ngọc Minh : chiều có rãnh không chúng ta tụ tập đi coi phim đi , nay công chiếu tập cuối thần điêu đại thiệp , mầy đi không ??

Tử Hiên : đám mình ai không mê truyện kim dung , làm gì đi mà thiếu tao được , mấy giờ ở đâu

Minh ngọc : 7h ở ....

8 H tối mọi người đang coi phim , rạp chiếu phim bị xẹt điện , trong rạp chiếu phim đèn tắt .

Tử Hiên thấy phía trước có ánh sáng: ta biết cúp điện , cần gì che lấn , lão nương giúp ngươi một tay . ( nói xong đưa chân đá ngươi kế bên )

Bà đỡ Đẻ : chúc mừng DƯơng phu nhân là một vị công tử

Mục Niệm Từ : mau đưa ta coi

Bà Đỡ đẻ : khoan đã còn một đứa nữa , cũng là một vị công tử .

Tử Hiên : oa oa ( đây là đâu, sau ta là trẻ sơ sinh )

Dương Khang đi vào nhìn hai đứa nhỏ : Niệm Từ khổ cực cho muội

Niệm Từ : khang ca, muội không khổ cực

Tử Hiên khóc không ra nước mắt: khang ca , niệm từ, lẽ nào ta xuyên qua thần điêu đại hiệp , cái chó má ta đạp lúc nãy là dương quá , nhờ ta đạp ra trước ta một lúc được làm đại ka

Vài ngày Sau đó

Quách Tĩnh , Hoàng Dung tới thăm

Quách Tĩnh nhìn thấy bài vị dương khang : tại sao thế này

Hoàng Du quay qua hỏi Niệm Từ : mục tỷ tỷ chuyện gì xảy ra .

Niệm Từ : Khang Ca vài ngày trước bị Âu Dương Phong giết chết , là khang ca tự nguyện bù đắp lỗi lầm của mình ,mong mọi người đừng trả thù .

Quách Tĩnh bế đứa bé lên : tội cho đứa nhỏ mới sinh đã mất cha , tên nó là gì ??

Niệm Từ : quách đại ca , khang ca muốn huynh đặt tên cho con huynh ấy

Hoàng Dung nghe bên trong có tiếng đứa bé đi vào bế ra : đây cũng là con Dương Khang

Niệm Từ : đúng vậy , hai đứa sinh đôi , quách ca ca bế là đại ca

Hoàng Dung đưa tay nhéo má đứa nhỏ : thật đáng yêu , mắt tròn , môi mỏng khuôn mặt có nét thanh tuấn , lớn lên chắc là một mỹ nam đây không biết mê bao nhiêu cô gái nhà người ta " nhìn trên người đứa nhỏ này không có nét dương khang chỉ có một chút nét Mục tỷ tỷ không giống Đại ka hắn không đáng yêu chút nào )

Tử Hiên mở mắt tròn nhìn hoàng dung rồi nhìn quách tĩnh : đây là hoàng dung sao cũng quá cũng mỹ đi , được gọi nữ gia cát , quách tĩnh mặt ngốc ngốc

Quách tĩnh : đặt thắng tên là Dương Quá , ta mong hắn biết lỗi thì sửa không giống như cha hắn, niệm từ thấy có được không?

Niệm Từ : Dạ Được , còn đứa Nhỏ này Dung Nhi đặt tên đi

Hoàng Dung lên đây sủng nịn đứa nhỏ : Kêu hắn là Dương Tử Hiên đi, mục tỷ tỷ thấy sao

Niệm từ : được được , ta sau này sẽ dạy huynh đệ bọn họ đối nhân xử thế không đi lầm đường giống khang ca

Tử Hiên vơ tay dang chân: cô nãi nãi , ngươi có thể đừng nhéo không mặt ta đỏ hết ( con nít thì nói ai mà có thể nghe được đầy dùng hình động

Quách Tĩnh : Dung Nhi , đừng nựng mặt hắn nữa , koi hắn khiếu nại kìa ha ha
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 2 Lý Mạc Sầu


Mục Niệm từ cũng làm được dạy vỗ dương quá và dương tử hiên đối nhân xử thế thì sớm qua đời , lúc 5 tuổi Dương tử Hiên đã rất thông minh ( người thế kỉ 21 mà ) nhớ các huyệt đạo trên người được một số chiêu thức của niệm từ biết , hằng Tối Dương tử Hiên Không ngủ tìm chổ hằng ngày luyện Cử Dương Thần công chỉ 5 năm luyện thành , nhờ luyện thành cửu dương thần công Dương tử Hiên nhìn qua võ là biết liền có thể luyện được .

Luyện tiếp Bắc Ninh Thần Công , Thiên Sơn Lục Dương Chưởng ,Giáng Long Thập Bát Chưởng , Lăng Ba vi bộ

Dương Tử Hiên cao hơn Dương quá Nhiều , gương mặt tuấn mỹ còn non nớt của thiếu niên thân cao 1m7 , Dương quá thì thanh tuấn năm nay 13 tuổi cao khoảng 1m63 , từ khi mẫu thân qua đời hai ngươi nương tựa tẫn nhau , Dương Quá làm Đại ca luôn che chở e trai như tính cách quái quỷ , ma lanh , quỷ kế y dương khang làm cho Tử Hiên nhiều lần bị dạ lây .

Dương quá ở nhà lo cơm nước còn Tử Hiên làm một gian hàng bánh bao bán kiếm sống nuôi hai người .

Hỏi thế gian tình ái là chi

Mà đôi lứa thề nguyền sống chết

Nam bắc hai đàng rồi ly biệt

Mưa dầm dãi nắng hai ngả quan san

Thiếp nhớ chàng muôn ngàn đau khổ

Thiếp nhớ chàng khốn khổ xiết bao

Giờ chàng đang ở nơi nao

Nhấp nhô mây núi nao nao cõi lòng.

Lý Mạc Sầu : lục triển nguyên nay ngươi tự sát theo con tiện nhân đó đừng trách ta đuổi cùng viết tận .

Bên khác Trình Anh , Lục Vô Song , Tô văn , Tô võ được Võ Tam thông dẫn đi trốn thấy phía trước có nhà :

Tô Võ : cho hỏi nhà có ai không

Tô Văn : đại ka ta thấy họ chắc lâu mới về chúng ta vào núp tạm chắc họ về sẽ thứ lỗi cho chúng ta

Tô Võ : vậy cũng Được ( bốn người cùng tiếng vào trong )

......

Dương Quá bắt gà về nấu cơm chờ Tử Hiên về : Các Ngươi là ai mà tuỳ tiện vào nhà ta

Tô Võ : chúng ta bị kẻ thù đuổi giết nay xin chú một đêm các hạ có thể giúp đỡ

Trình Anh : đại ka ngươi mong ngươi có thể giúp đỡ .

Dương quá : nể mặt vị tiểu mỹ nhân này ta đồng ý , Nhưng đệ đệ ta về các ngươi phải nói hắn , nhà này ta không có quyền .

Trình Anh : vậy cảm ơn vị đại ka

Võ tam thông , tam nương bị lý mạc sầu theo giỏi tìm đến nhà của Dương quá đánh nhau

Dương Quá : các ngươi đừng đánh trước nhà ta Đệ đệ ta về lại chửi ta

Lý Mạc Sầu : ngươi biết ta là ai mà dám đuổi ( Dương Quá ôm lý mặc sầu cho Vô song và Trình anh Bỏ chạy , nhưng trước giờ lý mạc sầu chưa từng bị nam nhân thân mật như vậy , dương quá bị đánh bay ra )

Lý Mạc Sầu mang đị trình anh và vô song , bị hoàng dược sư cứu được trình anh còn vô song bị bắt đi

Dương quá được Âu DƯơng phong nhận làm con

......

Dương Tử Hiên : "bán xong rồi ta phải về nhà thôi , chết mà quên nay lý mạc sầu đánh nhau trước cửa nhà , Dương Quá lắm lời xen vào có chuyện cho mà koi ( chạy nhanh về nhà không kịp dọn hàng )

Về tới nhà gặp mọi người tụ tập trước của nhà

Hoàng dung : quách ca ca ngươi thấy giống dương khang không

Quách tĩnh : quá giống

Kha trấn ác : hắn là con của giang tặc dương kha sao

Dương Tử Hiên nhìn dương quá nằm dưới đất : các ngươi là ai tụ tập nhà ta , còn làm bị thương Đại ka ta

Hoàng dung đi lại gần tử Hiên đưa lại nhéo má tử hiên: tiểu huynh đệ ngươi là Dương tử hiên " lớn lên đứng là tuấn mỹ da trắng mặt hồng hào làm người ta muốn nhéo "

Dương tử hiên lùi về một bước : nói thì nói đừng động tay , đúng ta tên Dương tử hiên

Hoàng Dung : hắn là đứa con thứ hai của Mục tỷ tỷ " định nhéo một cái chưa gì đã né "

Dương tử Hiên : trước có thể cứu hắn không .

...

Được quách tĩnh , Hoàng du dẫn đi khách điếm nghĩ ngơi , y như truyện diễn ra dương quá đã học được Hà Môn Công .

Hai người được Hoàng dung mua cho quần áo mới ăn điểm tâm xong về đảo đào hoa .

Dương tử hiên thay đồ xong đi xuống làm nhà quách tĩnh ngơ ngác , người ta nói người đẹp vì lụa , tử hiên các phát ra vẽ anh tuấn , soái khí tự nhiên ngồi vào bàn ăn gắp thức ăn không quan tâm đến mọi người .

—- trên tàu về đảo đào hoa

Kha trấn ác : Tên giang tặc dương khang bán nước cầu vinh con hắn ta sợ sao này cũng giống vậy

Hoàng Dung : Cũng đúng dương khang cũng có một phần liên quan chúng ta cho bọn hắn sống chung muội cũng sợ

Quách tĩnh : năm xưa dương khang sống trong đại kim quốc còn hai đứa nhỏ vô tội sao có thể vì cha tội lỗi của cha mà đổ tội lên đầu con

Kha trấn ác : hổ phụ sẽ có khuyển tử

Dương tử hiên đi dạo nghe thấy trả lời : không tin chúng ta cần gì đem chúng ta về đảo đào hoa, chúng ta cũng có thể tự nuôi sống cần gì các ngươi giả nhân giả nghĩa

Quách Tĩnh : không có đâu Hiên nhi

Kha trấn ác : ngươi là con dương khang kẻ bán nước hại huynh đệ sao ngươi cũng giống vậy thui

Dương tử Hiên : chúng ta là chúng ta , cha ta là cha ta , dùng có nói làm một ngươi mù não ngươi cũng hỏng .

Quách đại hiệp ta không dám trèo cao , ngươi sư phụ ngươi phản đối vợ ngươi cũng như vậy để chúng ta bơi vào bờ cho rồi.

Còn nếu muốn giết cứ giết

Hoàng Dung : quách bá mẫu lòng tiểu nhân so quân tử , hiên nhi đừng so đo với bá mẫu

Dương Tử Hiên : hắn muốn theo các ngươi ta không cản , hắn đâu ta đó , còn muốn thì cứ đuổi( quay đầu vào trong)

——

Dương Tử hiên : mấy ngày sao Hoàng dung tốt lạ thường hay bị nói trúng tim đen
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 3 Trên Đảo Đào Hoa


Dương Tử Hiên , Dương Quá lần đầu đặt chân lên đảo , xong quanh toàn cây đào được bố trần pháp , đám tử hiên theo bước chân của Hoàng Dung và quách tĩnh đi vào trong .

Thời gian trôi hoa sống trên đảo , sáng nào tử hiên cũng ngủ nướng còn Dương quá thì được quách phù kéo đi chơi với tô văn tô võ .

Quách tĩnh dạy võ công cho tô văn , tô võ quách phù , còn Tử Hiên , Dương quá theo Hoàng dung học đạo lí làm người .

Tử Hiên lên lớp toàn ngủ không học , đấu khẩu với hoàng dung , có khi bài trò quậy phá , hai người ngày nào cũng đấu khẩu :

Dương Quá : đệ đệ , ngươi không học mau quách bá mẫu biết sẽ phạt ngươi .

Dương Tử Hiên : ngươi lo học đi , để ta ngủ thêm một chút

Hoàng dung đi từ xa đến kiểm tra coi hai đứa có nghiêm túc học không , nàng biết Tử Hiên dễ gì học .

Dương Quá : quách bá mẫu

Hoàng Dung thấy Tử Hiên đang ngủ lấy thước đánh tới : Ta cho ngươi ngủ , không lo học .

Dương Tử Hiên né tránh : tí nữa là hỏng vẽ mặt tuấn tú của ta mất

Hoàng Dung : còn dám né , hôm nay ta không đánh được ngươi không ngừng .

Dương Tử Hiên sử dụng lăng ba vi bộ né : Ngươi dạy ta học hay không quyền của ta , sau ngươi suốt ngày đánh ta , đã rượt không kịp còn cố chấp !

Hoàng Dung tiếp tục tấn công : hôm nay ta nhất định đánh ngươi , hôm nay ta không đánh được ngươi ta không còn tên hoàng dung nữa .

Dương tử Hiên : hoàng Dung vậy có ngon đuổi kịp ta rồi nói .

Hoàng Dung : ngươi đúng lại đó .

Dương tử Hiên leo lên cây đào lớn che phất : " ngủ giấc rồi tính "

Hoàng Dung : Hiên nhi hắn trốn đâu mất rồi

Tìm khắp đảo vẫn không mà không thấy , tiếp tục tìm gặp một vạt áo bào trắng tung bay trên cây đào ,

Hoàng Dung : có rồi ngươi xem ta sao trị ngươi ( hoàng dung đập mạnh thân cây người trên cây rớt xuống )

Dương Tử Hiên : đau quá , đang ngủ sau lại bị rớt ? ( quay mặt lên nhìn có một nữ tử đang kề gần mặt ) Hoàng Dung ngươi ngươi

Hoàng Dung : Hiên Nhi còn không chạy tiếp sao

Dương Tử Hiên : quách bá mẫu ta không chạy nữa xin ngày đại nhân đại lượng vơ tay đánh khẻ ( với vẽ mặt cầu xin )

Hoàng Dung một tay nắm hai tay tử hiên , một tay nựng mặt nói ra : Thế nhưng ta không muốn buông tha tính sao ( đưa mặt càng gần hơn )

Dương Tử Hiên khoảng cách gần đỏ mặt tim đập nhanh : Quách Bá Mẫu Mong người bỏ qua Ta hứa không có lần sao .

Hoàng Dung thấy tử hiên vẽ mặt rối gắm tiếp tục đậu : Lúc nãy ngươi không phải nói có ngon đuổi kịp ngươi giờ xin tha ( tay nhéo má tử hiên )

Dương Tử Hiên gặp hoàng Dung không phòng bị trở người tẩu thoát : Hoàng Dung ngươi chiếm tiện ngươi lão tử , tối ngày nhéo má ta , về mà nhéo má quách bá bá .

Hoàng Dung phản ứng vỗ một chưởng về phía tử hiên không dùng nội công , tử hiên phản ứng đánh lại dù không dù công lực như làm hoàng dung bị thương

Dương Tử Hiên : Hoàng Dung ngươi có sau không ( vội chạy lại đỡ hoàng dung )

Hoàng Dung : khụ khụ Ta không sao " hiên nhi chưa dùng nội lực lại có thể đã thương mình không biết võ công do ai dạy "

Dương Tử Hiên bế lên hoàng Dung : Nằm yên ta bế ngươi về .

Hoàng Dung nằm yên trong người Tử hiên y chim non nép vào người : "lòng ngực ấm áp ,thương thơm dễ chịu thật thổi mái "

Một Lúc Sau

Dương Tư Hiên : tới rồi xuống đi , lại muốn tiếp tục chiếm ta tiện nghi

Hoàng Dung : Hiên nhi cảm ơn ngươi ( dùng lưu luyến lòng ngực ấm đó như đành phải buôn ra )

Dương Tư Hiên : khỏi cảm ơn ta không tìm ta phiền phức tốt rồi , dù sao ngươi bị thương ta làm
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 4 Rời Đào Hoa Đảo


Tử Hiên hôm nay lại trốn một mình ngủ còn Dương quá theo tô văn , tô võ , quách phù đi chơi .

Tô văn , tô võ đang chơi xích mích kiếm chuyện đánh Dương quá

Tô văn , Tô võ với DƯơng quá đánh nhau quách phù cổ vũ hăng say .

Dương quá sử dụng Hà môn công đánh tô văn bất tỉnh , tô võ ôm tô văn kêu to

Võ Võ : Sư phụ , hắn hắn giết chết đệ đệ con rồi

Chẳng mấy chóc quách tĩnh và hoàng du chạy đến , kiểm tra phát hiện vết thương do Hà Môn Công gây ra .

Hoàng Dung hỏi Dương Quá : Âu dương phong hắn ở đâu ?

Dương Quá không đáp

Hoàng Dung tiếp tục hỏi : hắn dạy ngươi Hà Môn công khi nào ?

Dương Quá không đáp lắc đầu

Kha Trấn Ác : Ngươi nói tên gian lặc Âu Dương Phong đang ở đâu , ngươi không nói ta đập chết ngươi ( vơ thiết trượng chuẩn bị thế đánh )

Dương Quá : người là người tốt , không phải gian tặc

Kha trấn Ác tức giận đem cây thiết trượng đánh xuống

Quách Tĩnh kêu to : Đại sư phụ , Đừng mà

Thiết trượng đánh xuống đã bị Dương tử Hiên giữ lấy , vứt về trước làm cho Kha Trấn Ác té về sau , Quách Tĩnh Đưa tay đỡ lấy

Dương Tử Hiên : ngươi óc bã đậu sau , bị đánh còn không né , quá mất mặt

Dương Quá Vẽ mặt ấm ức

Hoàng Dung : hiên nhi không được hồ đồ

Dương Tử Hiên : ta không đến các ngươi đánh hắn chết rồi , ta còn mỗi hắn thế gian này người thân , mai ta dẫn hắn rời Đảo Hoa Đào .

Kha Trấn Ác : Ngày Mai ta trở về Gia Hưng

Tối Hôm đó quách Tĩnh với Hoàng Dung thương lượng quyết định đưa Toàn Chân Giáo hạ lạc tại Chung Nam Sơn .

Hôm nay Quách tĩnh dẫn Dương Quá rời đảo hoa đào , Tử Hiên cũng dọn hành lí đi theo .

Quách phù : dương quá bánh ta tự làm ngươi đem theo mà ăn .

Dương Quá : đa tạ ( nhận bánh xong lên thuyền trước )

Hoàng Dung : Hiên nhi ngươi có thể ở lại đào hoa đảo ( hoàng dung luyến tiếc chia li hôm nay bao giờ gặp lại )

Ta sinh ,quân chưa sinh

Quân sinh ,ta đã già

Dương Tử Hiên : trước ta nói rồi hắn đâu ta đó ( tử hiên suốt ngày đấu khẩu ở chung lâu ngày cũng có cảm tình với hoàng dung như chỉ mới tình thân đổ lại )

Hoàng Dung trầm mặt : lên đường bình an

Mọi người trên thuyền trôi dạt đến trung nguyên , gì quách tĩnh có thù với mông cổ nên cãi trang đi lên Chung Nam Sơn .

Dọc đường bị lũ đạo sĩ chửi là dâm tặc muốn cưới cô nương họ long mới lên đây .

Dương Tử Hiên : " lý mạc sầu lại gieo tin đồn thiệt là "

Tử hiên với dương quá bị triệu trí kính mang đi

Quách tĩnh đi vào Trùng Dương cung.

Khưu xứ cơ lên tiếng : Quách tĩnh ngươi đến đúng lúc

Doãn Chí Bình cũng lến bái kiến : Quách huynh hữu lễ

Sau một lúc nói chuyện quách tĩnh biết chuyện gì xảy ra .

Quách Tĩnh ôm quyền ; Hai vị tới đây có chuyện gì ?

Công tử quí phái cười thi lễ : không ngờ toàn chân giáo lại có cỡ này cao thủ , vậy không bằng tiếp ta ba chiêu , ta tha cho dám đạo sĩ hối này

Quách tĩnh : mời ra tay .

Quí công tử bị quách tĩnh đánh lùi bước về sau vội vàng nhanh đứng vậy: Tại hạ Hoắc Đô , đỉnh các hạ cao danh quý tánh

Quách tĩnh : tại hạ quách tĩnh

Hoắc Đô : không ngờ người từng làm Kim Đao phò mã mông cổ ta , nên tiểu vương thua khâm phục khẩu phục , tại hạ còn việc đi trước 10 năm sau ta lại đến .

Khưu Xứ Cơ : không đến 10 năm ta tự đi tìm ngươi

Dương tử Hiên và Dương Quá đắc tội với triệu chí kính , mà được chỉ định bái triệu chí kính làm sư , chỉ mỗi dương Quá bái sư , tử hiên một thân võ công cao thâm chỉ thiếu lịch luyện nên diên lí do không chịu bảo không thích học võ chỉ muốn phụ bồi đại ka .

Quách tĩnh cũng bất đắc vĩ sắp xếp xong xuôi lên đường trở về đảo đào hoa
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 5 Gặp Tiểu Long Nữ


Từ ngày quách tĩnh giao Dương Tử Hiên với Dương Quá cho Toàn chân giáo dạy vỗ , Triệu trí bình không phải sư phụ của Dương Tử Hiên khi bị chọc tức đánh không được tử hiên đem dương quá ra đánh .

Cuộc tỉ thí giữa các đệ tử toàn chân giáo , triệu chí bình chỉ dạy tâm pháp kêu dương quá ra tỉ thí.

Thôi chí Phương biết dương quá không võ công : Thanh Đốc , đừng lại

Thanh Đốc : tiểu tử thối tha , mi phục ta hay chưa ?

Dương Quá chịu đánh: tên đạo sĩ thối có ngày ta giết ngươi !

Dương quá dùng hà môn công đánh bay Thanh Đốc .

Ôi hỏng rồi , chết rồi

Tắt thở rồi , chắc vỡ nội tạng

Các đạo sĩ lo cho Thanh đốc không biết chết ra sao , dương quá đã bỏ chạy .

Triệu trí Kính dẫn mọi người đuổi theo : Dương Quá ngươi mau ra đây

Dương Tử Hiên biết chuyện gì xảy ra chạy sau thấy dương quá bị ong chích ngã xuống cổ mộ bay xuống theo .

Triệu chí kính đánh bạo tiếng lên vài bước : Tiểu tặc Dương Quá ngươi mau ra đây , ta bắt được ngươi sẽ đập ngươi chết ( tiếng nói vừa vứt bầy ong bay ra đốt Triệu Trí kính )

Dương Quá mở mắt ra thấy một bà lão : Bà Bà , đệ đệ con đâu " khi dương quá ngất đi nhớ gặp đệ đệ kế bên "

Bà Lão : đệ đệ con nằm bên kia , sao con với đệ đệ rơi xuống đây

Dương Quá : bà bà , đừng giao con với đệ đệ cho sư phụ

Bà Lão : sư phụ con là ai ?

Dương quá khóc nức nỡ : Là người toàn chân giáo , bọn họ là kẻ xấu !(*'∇`*)

Bỗng có giọng trong trẻo giang lên : Tôn bà bà , hài tử đó cứ khóc mãi không nín làm sao thế !

Dương Quá ngẫn người, gặp một thiếu nữ mặc vải lụa trắng , da vẽ trắng xanh , đưa mắt nhìn trộm

Tôn bà bà : ta hết cách rồi , nàng vỗ nó vậy

Thiếu nữ đưa mật ong cho dương quá uống , tiếp đi đến bên Tử Hiên gót mật ong vào miệng tử hiên : Ngươi đã uông mật ong , nữa ngày nữa khỏi , ngươi và đệ đệ chạy vào rừng làm gì?

Dương Quá cảm thấy lạnh lẽo truyền đến của người thiếu nữ đó : cô nương là ma hay là tiên

Tôn bà bà cươi ngây ngô : đó là Long cô nương chủ ngôi mộ này

Dương quá : đệ tử Dương quá bái kiến long cô nương , Tôn bà bà , Người nằm đó tên là Dương Tử Hiên

Tôn bà bà : không cần đa lễ , sao ngươi đến bị đánh thế này

Dương Quá kể chuyện mình được quách tĩnh dẫn đến rồi bái Triệu Chí kính thầy ...

Tiểu Long Nữ : tôn bà bà , thương nó và đệ đệ đã khỏi , mau đưa về bên kia đi

Dương Quá : có chết đệ tử không về .

Tôn bà Bà Với Tiểu long nữ tranh luận quá nhau làm ai kia tỉnh giấc .

Dương Tử Hiên : ồn ào , đừng làm phiền người khác ngủ ( tiếp tục quay lưng vào tường ngủ )

Dương Quá chạy lại kêu tử hiên : Đệ đệ giờ này còn ngủ , Long cô nương muốn đưa chúng ta về Cung Trùng Dương kìa

Tôn bà bà : đúng là một hài tử chết tới nơi còn ngủ

Dương Tử Hiên ngồi dậy đi : Thiên hạ rộng lớn , há có chỗ không cho ta ngủ .

Cầu xin chi người ta không cho

Dương Quá : đệ đệ vậy ta đi với ngươi

Tôn bà bà : để ta đi với các ngươi

Dẫn Dương Quá , Tử Hiên về phái Toàn Chân nhưng lại mang đi

Doãn chí Bình : để lại hai hài tử , chúng nó là đệ tử của toàn chân giáo

Dương tử Hiên : ta còn chưa bái sư bao giờ

Triệu Trí Kính : ngươi không bái , nhưng đại ka ngươi bái ta làm thầy

Tránh chấp một lúc Tôn bà bà kêu bầy ông tới đốt , bị Hách Đại Thông đuổi đi hai người đánh nhau , vô tình làm Tôn bà bà bị đã thương Lúc đó Tiểu Long nữ xuất hiện cầu thu dưỡng hai đứa nhỏ

Dương Tử Hiên gặp cảnh này trầm ngâm : " ta có thể cứu như , sau đó sẽ thế nào , thứ lỗi cho ta tôn bà bà "

Sau đó được tiểu long nữ dẫn về cổ mộ đem theo tôn bà bà trôn cất.
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 6 Cứu Lý Mạc Sầu


Tiểu Long Nữ Dẫn Dương Quá Và Tử Hiên đi vào một mật thất .

Trước có một bức ảnh nữ tử góc khuất có tấm ảnh trung niên nam nhân bầy bụi .

Dương Quá : người trong tranh là ai ?

Dương Tử Hiên : Đó là người sáng lập phái cổ mộ còn phía kìa là người sáng lập toàn chân giáo .

Tiểu long nữ : Nói không sai , tôn bà bà nhờ ta chiếu cố hai người cả đời nên hai ngươi phải nhận ta làm thầy .

Dương tử hiên : dạy hắn là được không cần dạy ta , ta không muốn học võ

Tiểu Long Nữ : ngươi không học võ thì làm gì ?

Dương tử Hiên : ta sau mở một tử lâu , ta phụ trách nấu cơm cho hai ngươi đi , sau ta kêu ngươi là Long tỷ tỷ đi " ngươi là thần tượng của ta "

Dương quá : ta bái người làm sư phụ , nhưng ta sẽ kêu người cô cô

Tiểu Long nữ : tuỳ hai ngươi đi .

Bái sư xong , tối đó Tiểu Long nữ cho Dương quá ngủ giường hàn băng để luyện nội công .

Dương Tử Hiên : ta có thể ngủ cùng không ngủ một mình buồn " mượn cơ hội này năng cao nội lực luôn , có thể ngắm thần tiên tỷ tỷ ngu gì không làm "

Tiểu Long Nữ không biết nói gì hơn ; Nếu ngươi ngủ được trên giường hàn ngọc cứ ngủ .

Dương Tử Hiên : đa tạ long tỷ tỷ ( ◠‿◠ )

Tối đến Tiểu Long Nữ giúp Dương quá đã thông kinh mạch , Nhìn Về phía Tử Hiên thì Ngủ ngon trớn , nhưng không bị khí lạnh sâm nhập .

Tiểu Long Nữ nhìn Tử Hiên : "Nội lực hùng hậu cao thâm , sao lại có ở trong hài tử này có lẽ cao hơn cả tổ sư bà bà , nếu được truyền lại thì hài tử này làm sau thi triển thuần thục như vậy "

Ngày Qua ngày sáng Tử Hiên chuẩn bị nấu cơm dọn sẵn , rãnh thì lên giường hàn ngọc ngủ nội lực khi luyện thì cửu dương thần công đã có công lực khoảng 70 năm lại thêm Bắc Ninh thần công hơn khoảng 100 năm nội công , Dần dần trôi qua tử hiên biết đối với Tiểu Long nữ không phải ngưỡng mộ đó là tình yêu , Tiểu Long nữ thì ôn nhu chăm sóc , Dương Quá Thì nghĩ về Trình Anh thiếu nữ năm đó .

Dương Tử Hiên : " ta không thể phá tình cảm của bọn họ chắc do quá thần tượng , đi một nơi xa sẽ có thể quên cho bọn họ có không gian riêng " ( Qua ngày sau Tử Hiên để lại lá thư rời đi sau hơn 1 năm rưỡi Sống chung ) Long tỷ tỷ , Dương Quá,mong long tỷ tỷ dạy tốt võ công cho hắn , ta phải đi lịch luyện ,hẹn tái kiến 2 năm sau gặp lại

Tiểu Long Nữ : " ngươi đi rồi còn ta thì sao , ngươi muốn ta dạy tốt võ công cho Quá Nhi ta sẽ dạy tốt chờ ngươi về "

.......

Một trấn nhỏ gần thành Tương Dương .....

Dương Tử Hiên : mặt nạ ta làm xong chưa ?

Thợ rèn : câu tử của người đã xong ( đem giao mặt nạ cho tử Hiên )

Dương Tử Hiên đưa Bạc dụng dụng Lăng ba vi Bộ đi mất , chiếc mặt nạ được tử hiên đeo vào nữa bên phải càng lộ ra khí chất soái khí , mặc bạch bào , phối hợp với tóc đen óng đang tung bay , ,,,, Tử Hiên đi du ngoạn khắp nơi ,hôm nay đến một trấn gần đó thấy phía trước một đám đạo sĩ đánh một đạo cô

Dương Tử Hiên : "Trong đám đó sao có cả khưu xứ cơ , Tôn bà bà bị đám đạo sĩ đánh mà chết , ta đánh lại cũng không quá đáng , còn người đó là lý mặc sầu đi"

Khưu Xứ Cơ đánh tới : yêu nữ nạp mạng đi

Lý mặc sầu lúc này đã trọng thương : Một đám Đạo sĩ các ngươi vây đánh mình ta còn gì là anh hùng , còn xưng là TOàn chân giáo nhất đại tông sư .

Một đạo sĩ khác : Đừng nhiều lời với yêu nữ đánh chết ả đi ( bay đến đánh Lý Mạc Sầu )

Lý Mạc Sầu bất động : " hôm nay trời diệt ta sao " ( đột nhiên cảm thấy bị người khác ôm vào ngực che trở ) Ngươi là ai

Dương Tử Hiên : Đại Nương tử , bị đánh hồ đồ ngay cả vi phu cũng quên !

Lý Mạc Sầu : ta không quên biết ngươi , ngươi ăn nói cẩn thận .

Dương Tử Hiên không để ý lời Lý Mạc Sầu Nói , Ôm lấy mạc ngầu kéo ra sau lưng : Các Ngươi một đám nam tử hán lại ăn hiếp một mình nương tử ta , không biết nhục nhã sao

Mã Ngọc : tiểu tử ngươi đâu ra mà nhận lý mạc sầu là nương tử khôn hồn tránh xa ra không đừng trách bọn ta .

Dương Tử Hiên : các ngươi cứ lên , ta liều cả mạng cũng phải bảo vệ nương tử ta

Lý Mạc Sầu : " hắn ở đầu ra nguyện hi sinh vì ta , mà lục triển nguyên còn không làm được hay nói là hắn ngốc "( lý mạc sầu không khởi rung động )

Vương xứ Nhất : Ngươi tên gì nếu chúng ta lỡ tay giết chết , niệm tình ngươi ngu muội nhất thời ta còn biết tên lập mộ .

Dương Tử Hiên : ta họ Dương Tên một chữ Tử , có thể kêu Tử Công tử .

Các ngươi nói nhiều quá đánh đi

Lý mặc sầu : Ngươi đi đi , chuyện của ta không cần liên luỵ ngươi

Dương Tử Hiên : ta nói ngươi là ngương tử ta , nên bảo vệ ngươi lẽ thường .

Mã Ngọc : Còn ở đó tú ân ái , tiểu tử ngươi đừng trách chúng ta , tất cả cùng lên ( 6 người đánh về phía tử hiên )

Dương tử hiên một tay ôm Lý Mạc sầu tay còn lại đánh ra thiên sơn Lục Dương Chưởng chỉ dùng ba phần công lực , đám Khưu xứ cơ bị đánh bay ra .

Khưu Xứ Cơ lấy tay lau máu : " còn trẻ như vậy võ công cao thâm , tương lai tuyền đồ rộng mở có lẽ có thể đạp tới bước chí cao kia " Đa tạ tử công tử nương tay , không thì chúng ta chỉ có nước bỏ mạng .

Dương Tử Hiên ôm Lý mạc Sầu Vận dụng khinh công bay đi truyền lại lời : Ta mong từ đây về sau các ngươi với nương tử ta ân oán bỏ xuống , nếu các ngươi đã thương nương tử ta một lần nữa, ta sang bằng cung trùng Dương
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 7 CHữa Thương


Dương tử hiên ôm Lý Mạc Sầu đi đến khách điếm trong trấn phía trước qua đêm

Dương Tử Hiên : cho ta hai phòng thượng hạng kế nhau

Tiểu Nhị do dự : khách quan hôm nay khách điếm chỉ còn một phòng , khách quan trọ không

Dương tử Hiên nhìn thương của Lý Mạc Sầu vết kiếm vẫn còn đổ máu : mau mang ta đến phòng mau

Tiểu Nhị dẫn theo Tử Hiên đi đến trước cửa phòng : Phòng của Công tử đến rồi

Dương Tử Hiên : ngươi đêm cho ta thuốc trị thương , và vải tới đây

Tiểu Nhị : Của công tử sẽ đêm tới liền , tiểu nhân cáo lui .

...

Một lúc sau tiểu nhị đem thuốc trị thương tới và một chậu nước ... giao cho Tử Hiên

_Dương Tử Hiên nhìn Lý Mạc Sầu ngay ngực đưa tay do dự: " ta không cố ý chiếm tiện nghi ngươi , dù sao chúng ta cũng tỷ muội với nhau " Ta là giúp ngươi trị thương ngươi tỉnh đừng tìm ta phiền phức

Tối đó gì do vết thương mất máu quá nhiều nên Lý Mạc Sầu nhiễm phong hàn

Lý mạc Sầu nằm trên giường khó chịu miệng luôn nói sảng : Lạnh Quá , Lạnh Quá

Dương Tử Hiên trên bàn ngủ nghe thấy tiếng Lý Mạc Sầu nói sảng , đi lại đỡ lý mạc sầu lên dựa vào mình hỏi thăm : Lý Mạc Sầu ngươi có sau không ?

Lý Mạc Sầu vùi đầu vào người Tử Hiên : ta lạnh , lạnh lắm

Dương Tử Hiên đỡ lý mạc sầu nằm xuống : Ngươi trước nằm xuống nghĩ , ta đi kêu tiểu nhị lấy thêm chăn

Lý mạc sầu ôm càng chặt Tử Hiên : ngươi đừng đi , đừng bỏ ta một mình , triển nguyên bỏ rơi ta , sư phụ cũng đuổi ta ( vừa nói nước mắt vừa rơi )

Dương Tử Hiên hóng lý mạc sầu đi vào giấc ngủ : ngoan , ngoan ngủ đi , ta không đi , không ai bỏ rơi ngươi hết " đường đường xích luyện tiên tử cũng có lúc yếu lòng , nữ nhân càng mạnh mẽ thì đa số phải chịu qua thương tổn "

Sáng Hôm Sau

Lý mạc Sầu Đã thức dậy đang chăm chú nhìn diệp phàm trên mặt còn đeo mặt nạ thấy Tử Hiên Muốn tỉnh nói theo giọng làm nũng : Ngươi tỉnh rồi , ta đói lạp

Dương Tử Hiên : " mau theo giọng làm nũng đây phải lý mạc sầu không ta muốn đập đầu tự sát " Khụ Khụ Có thể phiền rời người ta không , hôm qua ngươi lạnh ta bất đắc vĩ ôm ngươi ngủ , mong cô nương thứ tội , Thức Ăn ta kêu tiểu nhị chuẩn bị .

Lý Mạc Sầu rời khỏi người tử hiên dựa vào bàn : Không sau còn phải đa tạ ngươi cứu ta , lại còn chăm sóc trị thương cho ta , không thôi ta đã chết .

Dương Tử Hiên : không cần đa tạ , thấy một đám ngươi ức hiếp mình ngươi nên ra ta cứu , gặp người khác cũng sẽ cứu ngươi thôi !

Lý Mạc Sầu : Nhưng ...

Tiểu Nhị : công tử cơm của ngươi ta đem tới rồi

Dương tử Hiên : để trên bàn đi ( sau khi tiểu nhị dọn cơm trên bàn rồi rời đi , Tử Hiên dìu Mạc sầu ra ngồi ăn cơm )

Lý Mạc Sầu : ăn cơm còn đeo mặt nạ ngươi không phiền sau

Dương Tử Hiên : mặt là bị huỷ dung nên tình thế bất buột phải đeo

Lý mạc Sầu : ngươi cũng không chê ta Nữ Ma đầu , lẽ nào ta chê ngươi xấu nhân , Tử công tử suy nghĩ mạc sầu là người như vậy

Dương Tử Hiên : Chúng ta bèo nước gặp nhau , nếu còn tái kiến ta thoát xuống ngươi coi

Lý Mạc Sầu rất mong chờ sau nữa cái mặt nạ đó là cái gì dạng nhân : Quân tử nhất ngôn cửu đỉnh

Dương Tử Hiên : " ta đây không phải dạng quân tử gì " Được Được , cơm xong ta có việc phải đi làm , ngươi thương đã đỡ có thể tử lo mình .

Lý Mạc Sầu : ngươi gấp dậy đã đi

Dương Tử Hiên : " chạy càng xa càng tốt nữ nhân phiền phức " Ta còn việc phải làm

Ăn Xong Tử Hiên hướng phía bắc tiếp tục lên đường

Mạc sầu nhìn theo bóng lưng từ từ xa phức : Hẹn tái kiến Tiểu tướng công , ngươi chạy không thoát ta , lần đầu có một người nam nhân tốt và ôn nhu với ta như vậy , ta bỏ nhiều thời gian cho một cuộc tình không hồi đáp , còn ngươi ta nhất định giữ được không để mất một lần nữa
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 8 Gặp Hai Lão Nhân Gia


Dương Tử Hiên Đi về phía trước mơ màng không biết đi về đâu thì gặp một lão nhân thư sinh , nho nhã

Lão Nhân đang ngồi đánh cờ một mình thấy Tử Hiên : Tiểu Tử ngươi biết đánh cờ không , lại đây bồi ta một ván ?

Dương Tử Hiên : tiểu tử tài sơ học hiển , lão nhân gia ngươi đừng trách phạt

Lão nhân vừa đánh cờ vừa hỏi: ai phạt ngươi chi , tiểu tử ngươi sao lại đi vào rừng sâu thế này ?

Nhà ngươi ở đâu ?

Dương Tử Hiên : tiểu tử không có nhà , đi đi cũng không biết đi vào nơi này , nơi này là nơi nào ?

Lão Nhân : nơi này là thiên sơn

Dương tử hiên : thì ra đây là thiên sơn

Lão nhân : ta thua rồi lại tiếp một ván , ta tên Đoàn DỰ , người ở chung là Hư Trúc

Dương Tử Hiên mê mang suy nghĩ " đoàn dự , hư trúc lẽ nào tới giờ còn sống "

Đoàn Dự : nhanh mau hạ cờ

Hư Trúc đi ra khỏi nhà tranh: tam đệ có chuyện gì um xùm

Dương Tử Hiên : tiểu tử dương tử hiên , tham kiến Hư Trúc Lão nhân gia

Hư Trúc : không gì , Tử hiên đừng đa lễ

Đoàn Dự : ngươi không biết nơi nào đi hay ở lại bồi hai lão nhân gia chúng ta , ngươi thấy thế nào ?

Dương Tử Hiên : hảo , quá tốt

Một năm trôi qua hằng ngày đánh cờ nấu ăn , lâu lâu thì đáng vài chiêu , tập luyện trường xuân thần công

Dương Tử Hiên : Nhị Gia , Tam gia hai người kêu tử hiên ra đây có việc gì

Đoàn Dự vs Hư Trúc Đồng thời động thử với Tử Hiên

Đoàn Dự : hai lão gia gia đã sống hơn 200 năm , võ công cũng không tiến triển , nay gia gia truyền lại cho ngươi cũng koi duyên đi ngươi đã trước luyện được Lục mạnh thần kiếm , ta thân già không gì cho ngươi chỉ có mỗi cây diệp phiến

Hư Trúc : hiên tiểu tử ngươi học được bắc ninh thần công tuyệt học phái tiêu dao ta , nay là truyền cho ngươi trưởng môn đời thứ 4 phái tiêu giao .

Dương tử Hiên : các vị có sao không ( chạy đỡ hai người )

Đoàn Dự : cuối cùng ta có thể gặp chung ly các nàng

Hư Trúc : mộng cô đang chờ ta ...

Mộ vị của hai người được lập , trên đền Tôn nhi Tử Hiên lập mộ

Dương Tử Hiên đã luyện thành Trường Xuân thần công phát hiện tiếng động : Ai bước ra đi

Tiêu dao tử : tiểu tử ngươi cũng khá , phá hiện ra ta , ngươi hiện tại là chưởng môn phái tiêu dao đi

Dương Tử Hiên : sao người biết

Tiêu dao tử : ta tên tiêu dao tử người sáng lập phái tiêu dao , ta thấy ngươi đeo chiếc nhẫn liền biết được

Dương Tử Hiên : đệ tử tham kiến tổ sư

Tiêu dao tử phất tay gió cuốn đỡ tử hiên đứng dậy : hảo tiểu tử không cần quỳ , do ngươi luyện thành trường xuân thần công ta mới tới xem , ngươi cũng đã là trưởng môn đời thứ 4 phái tiêu dao ta tặng ngươi bình dược trong đó có bốn viên thuốc có thể hồi xuân trẻ lại tuổi 18

Dương Tử Hiên cầm lấy lọt thuốc ghi Hồi xuân thần đan : đa tạ tổ sư ban thưởng

Tiêu dao tử : ta phải đi rồi

Dương Tử Hiên : người đi đâu , nếu có thời gian đệ tử bái phỏng

Tiêu dao tử : bái phỏng không cần đâu , ta tự tại ở tiêu dao , hữu duyên tất sẽ gặp , vô duyên không thể miễn cử , tiểu tử ngươi đào hoa đầy ngươi chớ đi sai phụ lòng người ta ( nói xong biến mất không thấy đây
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 9 Đi Cổ Mộ


Dương Tử Hiên Xuống núi đi Cổ Mộ

- Cổ Mộ

Dương Quá : Cô Cô có sao không đừng làm quá nhi sợ

Triệu Trí Kính : Doãn sư đệ , ý trung nhân của sư đệ đang được kẻ khác sờ mó ôm ấp kìa

Doãn Chí Bình : ngươi nói nhăng nói cuội gì ?

Triệu trí kính nhìn kỹ là Dương Quá : Dương Quá tên súc sinh nhà ngươi .

Dương Quá : ngươi chửi ta được ko được nói cô cô ta

Triệu Chí Kính : hoá ta phái cổ mộ từ xưa chỉ truyền cho nữ , toàn xử nữ băng thanh ngọc khiết , hoá ra lại ô uế lén cùng thiếu niên hưởng lạc thú

Tiểu Long nữ Tỉnh lại nghe lời nói tức ọc máu : Quá Nhi giết bọn chúng đừng để bọn chúng bôi nhọ ...

Dương Quá đánh bọn chúng một trận , cam đoan sẽ không nói chuyện này ra , Đem tiểu Long Nữ Liệu thương Lý Mạc Sầu xuất hiện .

"Tiểu Sư Muội đã lâu không gặp "

Tiểu Long Nữ : là thiên lý truyền âm

Dương Quá : cô cô làm sao đây chúng ta mau chạy

Tiểu Long Nữ : Không kịp , người đã tới rồi

Lý Mạc Sầu đã không còn mặc đồ đạo cô thay vào đó lam sắc bào: sư muội gặp sư tỷ không vui sao

Tiểu Long Nữ : sư tỷ đến đây có việc gì ?

Lý Mạc Sầu : Ta vì Ngọc Nữ Tâm kinh mà mới lẽ nào sư muội không đoán được

Dương Quá : ta nói đại mỹ nhân , ngươi vừa bước vào đã đòi giao đồ .

Lý Mạc Sầu đánh bất tỉnh Dương Quá : chỗ đây có chỗ ngươi nói chuyện .

Tiểu Long Nữ vội đỡ Dương Quá : Quá Nhi ngươi cơ sao không ?

Lý Mạc Sầu nhìn cảnh này cảm thán : Đúng là Tình sâu

Tiểu Long Nữ : Hắn chỉ là ta đồ đệ đừng nói lung tung

Lý Mạc Sầu đưa tay bóp cổ tiểu long nữ do trọng thương không thể vận dụng võ công bị Lý Mạc Sầu bắt : Mau giao Nữ Ngọc Tâm kinh ra

Lý Mạc Sầu nghe tiếng gió thoáng qua , thấy tiểu Long Nữ đã bất tỉnh : là ai mau ra đây

Dương Tử Hiên xuất hiện bạch y mang nữa miếng mặt nạ trên mặt xuất hiện : Đã lâu không gặp xích luyện tiên tử

Lý Mạc Sầu mừng rỡ : là ngươi , sao ngươi tới đây

Dương Tử Hiên chỉ Tiểu Long Nữ và Dương Quá : Ta vì hai người kia mà tới

Lý Mạc Sầu : Sư muội với Dương Quá là gì ngươi

Dương Tư Hiên : ta tên Dương tử hiên là đệ đệ của hắn , sư phụ của hắn cũng koi như của ta .

Lý Mạc Sầu : ta chỉ muốn ngọc nữ chân kinh , không khó tình thương họ

Dương Tử Hiên : Ngọc Nữ chân kinh ta có thể cho ngươi , nhưng võ công này cần phải hai ngươi tâm linh tương thông mới luyện thành , ngươi xác nhân muốn

Lý Mạc Sầu : Thì ra là vậy nên tới giờ chưa ai luyện thành , Ta vẫn muốn ngươi cho ta đi

Dương Tử Hiên : tuỳ ngươi ta có một điều kiện

Lý Mạc Sầu không do dự lập tức đồng ý : Ngươi nói đi

Dương Tử Hiên nhu tình nhìn về tiểu Long nữ : Ngươi trị Thương cho nàng ấy

Lý Mạc Sầu nhìn ra ánh mắt của Tử Hiên đối với tiểu long nữ khác lạ : Được

Dương tử Hiên dẫn Lý Mạc Sầu đi tới Ngọc Nữ Chân Kinh : nó ở đây , ta có việc phải đi , ngươi nhớ lời đã hứa .

Lý Mạc Sầu chưa kịp hỏi Tử Hiên đã trốn mất : Lần sau ta sẽ không để ngươi dễ dáng trốn thoát
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 10 Gặp Lại Hoàng Dung


Giữa rừng trúc yên lặng , dưới hồ cá bơi lội lung tăng , có tiếng sáo im đềm làm người ta đắm chìm trong đó không thoáng ra , người thổi sáo không ai khác là Tử Hiên

Bỗng nghe tiếng nói truyền đến

" Tiếng sáo thật hảo "

Dương tử Hiên nghe tiếng nói quay lại thấy một nam hán tử trung niên : Ngươi là ai sao ở đây .

" Ta là Hoàng Dược Sư , theo tiếng sáo mà tới tìm bạn tri âm "

Dương Tử Hiên cung kính đáp : Thì ra là Đông tà tiền bối , vãn bối thất lễ .

Hoàng Dược Sư : không cần đa lễ ta là người không koi trọng lễ tiết , với tiếng sáo ngươi đủ để làm ta tri kỷ , kêu ta Hoàng Lão là được rồi .

Dương Tử Hiên : Tiểu tử cung kính không bằng tung lệnh , tiểu tử tên Dương Tử Hiên

Hoàng Dược Sư : ngươi là con của Dương Khang đi , ngươi có khí chất hơn phụ thân ngươi nhiều

Dương Tử Hiên : Hoàng Lão quá khen , Hôm nay không hẹn mà gặp không bằng chúng ta cùng nhau đối ẩm .

Hoàng Dược Sư : Hảo hảo

Ở Thành Tương Dương , Cái bang đang tụ tập bàn bạc truyền vị cho bang chủ mới , Đại hội võ lâm sắp tới , Do hoàng Dung dẫn dắt có vị trưởng lão bàn bạc ở một tửu lâu

Hoàng Dung uống rượu thần chí đã không còn minh mẫm đầu choáng nói ra : Không xong, rượu không ổn ( nói xong ngã xuống bàn )

Lỗ Hữu Cước nhìn thấy hoàng dung ngã trên bàn , kinh sợ hỏi : Bang chủ người có sao không ( sau đó cũng ngã trên đất )

Ngôi miếu hoang

Hoàng Dung mở mắt thấy xung quanh không gian đổ nát bên các trưởng lão đang nằm trên mặt đất : Lỗ Trưởng Lão , các vị trưởng lão có sao không ?

Một đám đi vào người cầm đầu nói : Hoàng bang chủ có kêu rát cổ họng bọn chúng cũng không tỉnh !

Hoàng Dung : các ngươi đã làm gì ?

Người Cầm đầu nói : Chúng ta chỉ bỏ thuốc mê vào đồ ăn cho bọn hắn ăn .... chặc chặc ,,, riêng hoàng bang chủ mỹ lệ như này ta đặc biệt bỏ nhuyễn cân tán cùng một ít xuân dược ha ha

Hoàng Dung : các ngươi biết ta hoàng dung còn dám làm nhưng vậy không sợ bị trả thù sao ?

Người Cầm Đầu Nói : ta giết hết bọn chúng ai biết bọn ta làm , dù sao thiết chưởng bang chúng ta được mông cổ bảo hộ làm gì phải sợ các ngươi .

Hoàng Dung lúc này thuốc đã ngấm sắc mặt đã đỏ tràn đầy mị lực : các ngươi bán mạng chó cho mông cổ .

" Đại ca , xử ả đi , cho bọn đệ hưởng với "

" đường đường còn của Hoàng Lão tà , vợ của anh hùng quách tĩnh nay khuất phục dưới dâm uy của ta , ha ha "

" ha ha "

Hoàng Dung sắp mơ màng nói ra : các ngươi dùng qua đây , đừng qua đây

" Không "

" Đại ca cứu ta "

Cả đám bị giết chết , nằm kế các trưởng lão cái bang đang hôn mê bất tỉnh .

Hoàng dung được đem đến khách điếm

Hoàng Dung được một người ôm đi , cảm nhận có người đang ôm mình , cảm giác vừa quen vừa lạ , cảm giác được người này mình thương nhớ bao lâu nay , đang hôm mê miệng nhỏ kẻ nói : là ngươi

Tử Hiên ôm Hoàng Dung tới giường thả xuống muốn đứng dậy đi , thấy quần áo mình bị người ta túm lấy , nghe người đó nói : đừng bỏ ta , đừng đi

Tử Hiên hóng Hoàng Dung : ngươi trúng xuân dược không thuốc giải , mau buông ra ta đi tìm quách bá bá cho người giải dược .

Hoàng Dung không chịu buông túm càng chặt : Hiên nhi đừng đi , Đừng bỏ ta khoẻ
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 11 Chuyện Không Đoán Được


Dương Tử Hiên ngồi trên giường nhìn thấy trên giường Hoàng Dung vẽ mặt ẩn đỏ mị hoặc , quần áo trên người Hoàng Dung bị cái nóng của dược tác dụng tự mình kéo chính mình quần lộ ra da thịt trắng mị , vẽ mặt động tình , như mời gọi Dương Tử Hiên

Hoàng Dung dược phát tính càng ngày càng mạnh , Hoàng Dung khó chịu vặn vẻo thân thể , đưa tay ôm eo hổ Dương Tư Hiên nói :

Hiên nhi , cầu ngươi đừng đi , muốn ta ...

Dương Tử Hiên nghe tiếng nói của Hoàng Dung trong lòng rối loạn : " ta không biết nên làm thế nào cho đúng , muốn tìm Quách Tĩnh thì bị Hoàng Dung không cho , lại ôm chặt thế này , ta dùng sức thì sẽ bị thương Hoàng Dung , lẽ nào thật sự hôm nay ta phải mất đời xử nữ , sẽ trái với đạo lý luân thường , ta nên làm sao cho phải "

Hoàng Dung thấy Dương Tử Hiên không đáp lời , càng ôm chặt vùi người vào lòng ngực của Dương Tử Hiên nói ra trong lòng mình nghĩ , bất chợt nước mắt cứ tuôn ra : Hiên Nhi ,hay ngươi chê ta không còn băng thanh ngọc khiết sẽ làm bẩn ngươi , vậy ngươi cứu ta làm chi cứ để bọn hắn làm nhục rồi giết ta cho rồi , ngươi có biết không Hiên Nhi ta yêu ngươi biết chừng nào , ta ....

Dương Tử Hiên thấy Hoàng Dung vừa nói vừa khóc , tác dụng thuốc khó chịu vặn vẻo thân mình ,lại nghe Hoàng Dung nói " Hiên Nhi ta yêu ngươi biết chừng nào " Dương Tử Hiên thấy trong lòng vô cùng đau xót không cần suy nghĩ trực tiếp đem Hoàng Dung ôm vào lòng nói : Không có ta không có chê ngươi , ngươi đừng nói bản thân mình không ta gì ...

Hoàng Dung nghe Dương Tử Hiên không chê mình trong lòng mừng rỡ , hạnh phúc biết chừng nào , trực tiếp chở người đè Dương Tử Hiên xuống giường , Hoàng Dung nhìn xuống người ở dưới thân mình mặt bắt đầu ẩn đỏ e thẹn né tránh ánh mắt của mình , Hoàng Dung đã chúng dược lý trí đã giảm lại thấy người kia e thẹn , Hoàng Dung nhưng thuốc nổ , đang nổ trong não bắt đầu hôn xuống môi Dương Tử Hiên tay lột quần áo của Dương Tử Hiên xong tự cởi quần áo bản thân nói : Hiên nhi ngươi lần đầu đi , để ta hảo hảo hầu hầu

Trong phòng càng về sau tràn đầy xuấn sắc tiếng thở dốc .

Sau một trận mây mưa trôi qua đêm đã lên , Trên giường một nam một nữ đang cùng nhau đắp một cái chăn , quần áo tán loạn rớt ở dưới nền , người nhìn vào cũng sẽ biết chuyện gì vừa xảy ra , Trên giường đã có dấu hiệu tỉnh .

Dương Tử Hiên tỉnh dậy thấy bên người nằm một nữ nhân da thịt trắng nõn mịm màng , (dù hơn 30 nhưng Hoàng Dung da thịt như nữ nhân 18 ) chuyện không nên xảy ra cũng đã xảy ra : " chuyện đã xảy ra ta sẽ chịu trách nhiệm tới cùng , nhưng xin hãy cho ta một it thời gian , đừng trách ta vô tình ra đi không nói lời nào đã đi " Dương Tử Hiên cởi bỏ lại ngọc bội hình tròn tin xảo có khắc chữ hiên để lại lên giường , mặc xong quần áo nhìn Hoàng Dung còn đang ngủ biến mất trong đêm .

Sáng Hôm Sau

Hoàng Dung Tỉnh dậy thấy mình không mặc quần áo ngủ trong một cái chăn , nhớ chuyện xảy ra cùng giấc mơ Dương Tử Hiên cứu mình : " Giấc mơ là sự thật sau tối qua người ngủ với ta là Hiên nhi sao " Hoàng Dung thu thập quần áo thì gặp ngọc bội có chữ Hiên do Dương Tử Hiên để lại , Hoàng Dung càng khẩn định trong lòng : Ngọc bội này là do ta tặng cho Hiên Nhi với Quá nhi trên đều có tên , Hiên nhi ngươi để ngọc bội ý ngươi là gì , Hiên nhi ngươi đi không nói ta một lời để lại ngọc bội muốn ta chờ sau ( Hoàng Dung ngồi ngẫn ngơ một lúc lên đường trở về nhà )

—- Cổ Mộ ...

Lý Mạc Sầu được Dưong Tử Hiên nhờ giúp trị lành vết thương của Tiểu Long Nữ , Lý Mạc Sầu Đã ở lại cổ mộ vừa trị thương cho Tiểu Long Nữ tìm hiểu Ngọc Nữ Chân Kinh .

Tiểu Long Nữ thông qua Lý Mạc Sầu biết được người cứu giúp mình chính là DƯơng Tử Hiên tâm tình đã lặng lại rối loạn vẽ mặt khác thường , Lý mạc Sầu cũng biết vị tiểu sư muội của mình phải lòng hắn , " Chả phải mình của động tâm sau "

Tiểu Long Nữ biết Lý Mạc Sầu muốn rời nói : Sư Tỷ ngươi phải đi sao

Lý Mạc Sầu ở chung với Tiểu Long Nữ lâu ngày cũng thân thiết hơn quan trọng hơn là vì Dương Tử Hiên : Sư tỷ có việc phải đi làm , muội không định đi tìm hắn sao ?

Tiểu Long Nữ im lặng một lúc đáp : Chân trời góc bể biết hắn nơi nào mà tìm nhưng mò kim đáy bể , huống chi hắn tránh né .

Lý Mạc Sầu cũng suy tư rồi nói tiếp : Có duyên sẽ gặp lại , dù hắn trốn cũng không thoát được , Sư tỷ phải đi , hẹn tái kiến ( Lý Mạc Sầu Dùng kinh công bay đi để lại Tiểu Long Nữ Đang suy tư )

Tiểu Long Nữ thầm nghĩ : " Sư tỷ nói đúng có duyên hắn muốn trốn , trốn không được , ta nhất định đi tìm hắn , nói cho hắn biết ta thích hắn , không để hắn rời đi khỏi tầm mắt ta nữa "
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 12 Sát Doãn Chí Bình ?


Gần nữa tháng trôi qua từng khi xảy ra chuyện với Hoàng Dung , Dương Tử Hiên càng ngày hành tung bất định mai đây mai đó , lấy rượu đối ẩm làm bạn với trăng , lòng lúc nào cũng phiền muộn .

Dương Tử Hiên chợt nghĩ tới Tiểu Long Nữ rời cổ mộ bị Doãn Chí Bình Làm nhục : Không được ta phải nhanh chống đến ngăn cản , không thể để hắn làm bẩn nàng , hắn không xứng .( Dùng lăng ba vi bộ đi đến khu vực phụ cận của Tiểu Long Nữ và Dương Quá canh giữ )

———

Tiểu Long Nữ Và Dương Quá đang nói chuyện Âu Dương Phong đột nhiên xuất hiện .

Âu Dương Phong vỗ vai Dương Quá nói : Con đã lâu không gặp , trước đảo đào hoa cha thần trí không được bình thường , nên không thể dẫn theo con rời khỏi .

Dương Quá :cha không sao là tốt , hài nhi rất khoẻ, cha đây là sư phụ con Tiểu Long Nữ rất tốt với con ....( Dương Quá nhìn qua Tiểu Long Nữ giới thiệu Âu Dương Phong ) Cô Cô đây là cha ta Âu Dương Phong

Tiểu Long Nữ Thi lễ đáp : Vãn bối không biết , người là Âu Dương Tiền Bối mong tiền bối thứ lỗi

Âu Dương Phong lôi kéo Dương Quá đi : võ công cha đệ nhất thiên hạ , cần gì học ả , đi theo cha học

Dương Quá bất đắc vĩ nhìn Tiểu Long Nữ nói : Cô Cô đợt Quá Nhi sẽ nhanh trở về

Tiểu Long Nữ : Quá nhi ngươi cứ đi đi

Âu Dương Phong quay sang điểm huyệt Tiểu Long Nữ : Ngươi ở đây mà đứng một hồi , tránh ngươi học trộm võ công của ta

Tiểu Long Nữ : ông ... ( người đã biến mất)

Doãn Chí Bình phát hiện Tiểu Long Nữ Và Dương Quá đã rời khỏi cổ mộ hàng ngày dẫn luôn quan sát hai người , gặp Tiểu Long Nữ bị điểm nguyệt không cử động được lòng tà niệm trong lòng nổi lên , từ lần đầu gặp Tiểu Long Nữ Trùng Dương cung nhớ mãi không quên , Doãn Chí Bình dùng chiếc khăn che mặt Tiểu Long Nữ lại để Tiểu Long Nữ nằm xuống .

Tiểu Long Nữ thấy mình bị che mặt , người đó lại có cử chỉ thân mặt ở đây chỉ có Dương Quá làm gì có ai : Quá Nhi là ngươi , ngươi làm gì vậy ?

Doãn Chí Bình nghe được Tiểu Long Nữ bảo mình là Dương Quá : " ngươi nghĩ là hắn sao ( Càng Lớn gan hơn kéo đai lưng của Tiểu Long Nữ ra , nhưng bị một lức đánh trúng văn ra ngoài )

Doãn Chí Bình ọc máu nói ra : Là ai có ngon bước ra

Dương Tử Hiên mang mặt nạ , thân bạch y xuất hiện : là ta làm , ngươi muốn cưỡng bức nữ nhân nhà lành há có thể dễ vậy .

Tiểu Long Nữ nghe Dương Tử Hiên nói chuyện lòng thầm nghĩ :" người này là ai .

Ta cảm giác rất quên , giọng nói đã nghe nơi nào rồi "

Doãn Chí Bình : ta không có ta chỉ ...

Dương Tử Hiên thấy hắn ấm úng không nói nên lời , chặn ngang nói trước : Ngươi chỉ giúp người ta cởi sạch quần áo đêm giặt sao , ngươi thân đạo sĩ còn ham mê sắc dục , hôm nay ta cho ngươi chuyên tâm tu hành , ta sẽ không giết ngươi ,,,!!

Doãn Chí Bình : không không , ngươi tha cho ta đi

Dương Tử Hiên : ta nói không giết ngươi nhưng chỉ muốn không cho ngươi làm nam nhân nữa thui ( Dương Tử Hiên dùng lục mạch thần kiếm đánh vào tử huyệt của Doãn Chí Bình )

Doãn Chí Bình bị đánh trúng : Không ....( thân bất lực bỏ chạy

Dương Tử Hiên nhìn thấy Doãn Chí Bình đã thành thái giám chặt dặt bỏ chảy tâm tình tốt lên : Đáng đời họ Doãn nhà ngươi , dám có hành vi làm nhục Long tỷ

Tiểu Long Nữ nghe giọng rất quen : " hắn là Hiên Nhi sao "

Dương Tử Hiên giải nguyệt cho Tiểu Long Nữ , gặp Tiểu Long Nữ còn ngơ ngác bỏ đi mất

Tiểu Long Nữ phát giác mình được giải huyệt , thì người khi đã đi , vận công đuổi theo : Hiên Nhi thật là Ngươi , cứu ta lại không chịu gặp ta
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 13 Tiểu Long Nữ Mất Tích


Dương Tử Hiên phát hiện ở phía sau có người đang cố đuổi theo càng tăng tốc độ , hoà nhập vào biển người trong thành Tương Dương

Tiểu Long Nữ đuổi theo tới đây mất dấu tích , không còn phát hiện bóng dáng quen thuộc đó : Tại sao lại tránh né ta , Sư tỷ còn có thể nói với ngươi vài câu , ta không tư cách sao

Tiểu Long Nữ đi dòng trong thành nghe mọi người bàn tác , Quách Đại hiệp tổ chúc Đại hội võ lâm ở đây , Tiểu Long Nữ không thể cắt đứt suy nghĩ liền liên kết tới Dương Tử Hiên : Hiên Nhi hắn tới đây là tham gia đại hội võ lâm sao . !!

———

Dương Quá khi trở lại ngôi nhà gỗ không thấy bóng Tiểu Long Nữ ở đâu , tìm kiếm xong quanh núi cũng không thấy đâu , tìm kiếm kĩ phát hiện dưới đất có vết máu chưa khô

Dương Quá gặp vết máu còn chưa khô lòng rối bời : Cô cô người ở đâu , sau không chờ Quá Nhi chở lại , cô cô ngươi bị thương sau lỗi của Quá Nhi bỏ cô cô một mình ..

Dương Quá đi dọc về thành Tương Dương tìm kiếm Tiểu Long Nữ đến mệt ré vào một quá trà nghĩ ngơi .

Tiểu Nhị gặp Dương Quá đi tới chào hỏi : khách quan ngươi dùng gì không ?

Dương Quá trầm mặt suy nghĩ : Ờ , cho hỏi lão huynh có gặp một cô nương mặt đồ trắng , nhan sắc rất thanh tú đi ngang đây không ?

Tiểu Nhị ngừng trâm trà suy nghĩ trả lời : Một cô nương mặc đồ trắng mà nhan sắc thanh tú , ủa chẵn lẽ là vị cô nương võ công cao cường đó sau

Dương Quá mừng rõ trả lời : phải rồi chính là người đó

Tiểu Nhị : tui đồng ý cô nương này đẹp như tiên nữ giáng trần, chỉ tiếc tánh người hơi độc ác thôi , vừa rồi có hai vị đạo gia nhìn trộm cổ thôi mà cổ đã xẻo đứt lỗ tay người ta.

Dương Quá : cho hỏi nhị vị đạo giao thuộc phái nào vậy

Tiểu nhị : thì là của toàn chân giáo ( đúng lúc hai người toàn chân giáo đến tiểu nhị bỏ đi )

DƯơng Quá : " người toàn chân giáo đúng không ai tốt chả trách vì cô cô ra tay nặng vậy "

Dương Quá thấy người toàn chân giáo liền lấy đất tha lên mặt nguỵ trang , nghe lén bọn chúng nói chuyện

" ả bạch y này đơn thân độc mã , dám hẹn chống ta quyết đấu , ta sợ có mai phục "

" Yên tâm có sư thúc hẹn với phái cái bang hổ trợ , chúng ta sẽ rửa sạch mối nhục lần này "

........

Sài Lang Cốc

" Võ công của nha đầu này lợi hại thật sao , đạo chưởng biết phái nào không "

" Dựa vào chiêu thức , chắc chắn là cổ mộ phái "

" Cổ Mộ "

Dương quá nghe nói phái cổ mộ càng khẳng định :" quả thật là cô cô rồi "

" ả tới rồi "

Kiệu được khiên bỏ xuống

" ả nha đầu kia ngươi dẫn còn dám giữ lời hứa , mau triệu hết những kẻ còn lại ra đây "

" Đối phó với những tên đạo sĩ hối các ngươi một mình ta là đủ "

" Nha đầu kia dám xuất khẩu khinh người , giữa toàn chân giáo với mi không thù không oán , sau mi còn làm nhục người của toàn chân giáo ta "

....

Dương quá nghe tiếng nói khác lạ : " tại sao không giống tiếng nói của cô cô "

" các ngươi còn dám nói " Liền ra tay động thủ tác đám đạo sĩ

" nha đầu kia ngươi khinh người quá đáng"

" muốn đánh cùng nhau lên đừng nói nhiều "

Cuộc chiến diễn ra

Dương Quá : " nha đầu này sao so sánh bằng cô cô ta , làm ta đi lệch hướng đi rồi , tới giờ không biết cô cô ở đâu nữa "

" Giữa mi và Lý Mạc Sầu có quan hệ gì "

" Lý Mạc Sầu là sư phụ của ta , chờ ngài ấy đến các ngươi không toàn thây " Đang trả lời không tập trung bị oánh lén vào chân .

" thì ra là đệ tử Lý Mạc Sầu "

" đê tiện , bỉ ổi , dám đánh lén , còn gì anh hùng hảo hán "

" đối phó với yêu nữ cần gì làm anh hùng "

Dương Quá nhìn: " đệ tử của Sư Bá , ta phải đi cứu "

P/s bận thi tiếng nhật giữa tháng 7 mới xong , nên ko thường viết như trước , mn thông cảm , thanks
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 14 Cứu Giúp Lục Vô Song


.....

Dương Quá suất thủ đánh bọn toàn chân giáo .

" Tiểu Tử kia , ngươi là ai xen vào chuyện của toàn chân giáo ta "

Dương Quá khinh bỉ nhìn bọn hắn nói ra : Một Lũ nam nhân ăn hiếp một vị cô nương , còn đáng mặt gì nam tử hán "

" Ả là để tử yêu nữ Xích Luyện Tiên Tử Lý Mạc Sầu , lại còn đã thương đệ tử giáo ta , chúng ta chỉ thay trời hành đạo "

Dương Quá Nực cười , cười ra tiếng : Thay trời hành đạo , bọn đạo sĩ thúi người chắc chính nhân quân tử , lại dám ức hiếp cổ mộ phái ta .

" Thì ra bọn người cùng một bọn , khá trách gì ra tay tương trợ , Tiện Nữ với tiểu tử kia hãy mau nạp mạng "

Hai bên tiếp tục tranh phong , Đám đạo sĩ toàn chân giáo dần rơi xuống hạ phong , bị Dương Quá đánh bay ra ngoài .

" Đạo trưởng chúng ta mau đi "

" Đúng đó sư thúc , chúng ta mau kiếm người hỗ trợ "

" Vậy chúng ta đi mau " ( Bọn đạo sĩ nhanh trốn thu thập rời đi )

Lục Vô Song được Dương Quá cứu giúp.Lục Vô Song Đi đến trước mặt Dương Quá tạ ơn : Đa Tạ công Tử Đã cứu giúp .

Dương Quá quan sát khuôn mặt Lục Vô Song có nét giống Tiểu Long Nữ liền Thất Thần khi nghe Lục Vô Song tạ ơn vừa rồi cứu giúp mới kịp Hoàn hồn : Không cần khách sáo , nếu theo vai vế ta cần phải gọi cô nương là sư tỷ , ta là Dương Quá đệ tử Của Tiểu Long Nữ Sư muội của Sư Phụ cô

Lục Vô Song : Ta có nghe sư phụ nhắc đến , dù sao người cũng lớn hơn ta , ta kêu ngươi Dương Đại ca đi .

Dương Quá : vậy ta kêu cô là vô song muội

Lục Vô Song : sư bá đâu sao không theo huynh đến

Dưong Quá : chuyện là gì ....( Dương Quá lôi kéo Lục Vô Song đi vào thành , vừa tường thuật chuyện thất lạc Sư Phụ )

Lục Vô Song : DƯơng Đại ca huynh đừng lo lắng , Sư Bá chắc có chuyện phải làm đi trước không kịp nói lại .

Dương Quá suy tư rồi đáp : nhờ có muội giản ta nghe , lòng ta cũng dễ chịu hơn

Lục Vô Song thấy phía trước có một Tửu Quá lôi kéo Dương Quá vào ăn

—— Trong Tửu Quán ——

Dương Quá và Lục Vô Song đang ăn thì đám ăn mài đến xin bố thí .

- Cô Nương Xin bố thí chút cơm , không mấy bố thí cho huynh đệ tôi cây đao này đi

Lục Vô Song im lặng không trả lời , bên cạnh Dương Quá đang ăn không thèm chú ý đến bọn chúng đang tồn tại

- Tôi khuyên cô nương khôn hồn hãy theo chúng tôi , hỏi rõ thị phi trắng đen chúng tôi không làm khó cô nương

Đám Ăn mài vừa nói xong , bị Dương Quá Ám toán bỏ đi , không lâu sau có người đem lá thư đưa đến :

Lục Vô Song mở lá thư ra xem nội dung là : "Lý Mạc Sầu Đang đến đây hãy mau trốn " Có người gửi thư bảo sư phụ đến hãy mau trốn , chuyện gì xảy ra
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 15 Tái Ngộ Lý Mạc Sầu


Không bao lâu , có hai nữ nhân đi vào tửu quán , một người bạch y thiếu nữ khoảng tuổi đôi mươi , một người lam y nữ nhân có vẻ hơi thành thục , khí chất tao nhã, không mặt thanh tú không ai khác là Lý Mạc Sầu .

Từ xa Lục Vô Song thấy Lý Mạc Sầu xuất hiện lên tiếng chào hỏi : Sư Phụ , Sư tỷ

Dương Quá chấp tay chào hỏi : Sư Bá

Lý Mạc Sầu thấy hai người cùng xuất hiện ở đây , không thấy Tiểu Long Nữ đâu lên tiếng hỏi thăm : Sao Hai ngươi ở đều ở đây , Dương Quá sư phụ ngươi đâu ?

Lục Vô Song : đệ tự gặp phái toàn chân giáo đuổi giết nhờ có Dương đại ca đang trên đường tìm sư phụ bắt gặp cứu đệ tử

Hồng Lăng Ba : phái toàn chân thật đáng ghét , Sư Phụ người phải làm chủ cho sư muội

Lý Mạc Sầu : chuyện này để sư phụ đòi lại công bằng cho ngươi , Dương Quá sao ngươi không phải ở cùng sư muội sao , lại đi kiếm ?

Dương Quá : Sư bá , Dương Quá cũng không biết trong đem sư phụ rời đi trên đất con vết máu nữa , không biết sư phụ đuổi theo ai không để kịp để lại lời nhấn

Lý Mạc Sầu : " đuổi theo ai ,,, lẽ nào là hắn " Sư Phụ ngươi đi hướng nào , ngươi có biết không ?

Dương Quá : Sư bá ta không biết , hiện giờ xin phép đi trước tìm kiếm sư phụ

Lý Mạc Sầu : ngươi đi tìm sư phụ ngươi đi

Dương Quá đi một lúc Lý Mạc Sầu lên tiếng : còn núp đó làm gì không ra ?

Nghe tiếng Lý Mạc Sầu nói , Hồng Lăng Ba , Lục Vô Song nhìn xung quanh tìm kiếm , còn Lý Mạc Sầu thì rót trà đưa vào miệng uống , một thiếu nữ lục y mặt đeo mặt nạ tay cầm sáo ngọc xuất hiện .

Thiếu Nữ lên tiếng : sao ngươi biết ta núp chỗ đó

Lý Mạc Sầu : từ lúc ngươi xuất hiện ta đã biết , thấy ngươi không ác ý nên không xuất thủ . ... ( nhìn Lục Vô Song còn ngơ ngác lên tiếng ) còn không mau đi nhận biểu tỷ

Lục Vô Sông nghe giọng nói thiếu nữ rất quen thuộc nhưng không nhớ rõ là ai , Lý Mạc Sầu lên tiếng cô càng khẳng định người đó là biểu tỷ của mình : Biểu tiểu thật là ngươi

Thiếu nữ nghe Lục Vô Song kêu biểu tỷ liền tháo mặt nạ xuống lộ vẽ mặt thanh tú đẹp đẽ , phải có Dương Quá ở đây liền sẽ nhận ra cô thiếu nữ năm nào : biểu muội ngươi tốt không , sao đi chung với nữ ma đầu đó?

Lục Vô Song : sư phụ đối với ta rất tốt biểu tỷ yên tâm .

Lục Trình Anh : không phải ả giết phụ thân , mẫu thân muội ?

Lục Vô Song : chuyện ân oán đường trước không nên liên lị đời sau , với lại không phải là lỗi của sư phụ không mà do phụ thân phụ bạc người

Lục trình Anh nghe Lục Vô Song nói gật đầu rơi vào trầm lặng
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 16 Chỉ Dạy Hoàn Nhan Bình


Dương Tử Hiên luôn chạy trốn, phát hiện phía sau có người không người đuổi theo .

Dương Tử Hiên : nữ nhân nhà ngươi làm gì cố chấp , cứ đuổi theo ta không ngừng .

Dương Tử Hiên thấy không thể tiếp tục chạy , còn người kia cứ đuổi theo thấy phía trước Gia Lục phủ lẽ vào trốn .

Tiểu Long Nữ đuổi theo tới nay mất dấu vết : hắn phát hiện ta đuổi theo , còn né tránh đây là không muốn thấy mặt ta sao .

Dương Tử Hiên trốn trong phủ Gia Lục Thấy có một cô nương bay vào ám sát Gia Lục Sở Tài , nhưng bị Gia Lục Tài chế ngự , Hoàn Nhan Bình cảm thấy không thể nào trả thù được ra tay tự sát bị Gia Lục Tề ngăn cản .

Gia Lục Tề : Hoàn Nhan cô nương , hoan hoan tương báo bao giờ mới vứt , hà tất gì cô phải nhưng vậy .

Hoàn Nhan Bình : thù giết cha mẹ không đội trời chung .

Gia Lục Tề : nói cô trả thù thì cứ tìm ta

Hoàn Nhan Bình : võ công của ta sao có thể so với ngươi

Gia Lục Tề : đúng vậy , nếu cô bức ta dùng hai tay để đánh koi như ta thua , mạng ta tuỳ cô đến lấy .

Hoàn Nhan Bình biên mất để lại một câu : ta nhất định trở lại .

Dương Tử Hiên bên ngoài quan sát nghe rõ hết cuộc đối thoại của hai người .

Hoàn Nhan Bình : " cha mẹ , nữ nhi vô dụng không thể trả thù "

Dương Tử Hiên : ta có thể giúp ngươi trả thù

Hoàn Nhan Bình : nếu ngươi giúp ta có thể trả thù được , muốn ta làm gì cũng được .

Dương Tử Hiên : được ... người xem chiêu thức đây .

Hoàn Nhan Bình được Dương Tử Hiên chỉ dạy sáng sớm đã đến tìm Gia Lục Tề trả thù , hai người giao thủ , Hoàn Nhan Bình giả giờ tự sát buộc Gia Lục Tề dùng hai tay .

Gia Lục Tề ; ta đã thua , cô nương có thể ra tay , xin tha cho phụ thân và muội muội ta .

Hoàn Nhan Bình không nói lời nào biến mất chạy đến bờ suối khóc Dương Tử Hiên xuất hiện .

Hoàn Nhan Bình nhìn Dương Tử Hiên : Dương ca ta thật vô dụng không thể trả được thù cho Phụ Thân , Mẫu Thân .

Dương Tử Hiên : ngươi tâm địa hiền lành không nở ra tay , thà tất gì suy nghĩ tới , ân hoán đời trước đã qua , nay ngươi có thể làm lại từ đầu

Hoàn Nhan Bình : đa tạ Dương ca

Dương Tử Hiên từ biệt Hoàn Nhan Bình đi đến một tửu lâu uống rượu ăn thịt , mấy ngày qua bị Tiểu Long Nữ đuổi theo không có gì vào bụng .

Hoàng Dược Sư : Dương huynh đệ thật hữu duyên chi bằng cùng nhau đối ẩm

Dương Tử Hiên bất ngờ không nghĩ ở đây gặp phải Hoàng Lão Tà : tiền bối khách sáo , tiểu tử không phục bồi không được
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 17 Đại Hội Võ Lâm


Dương Tử Hiên với Hoàng Dược Sư uống rượu xong kéo nhau bay đến Hoa Sơn luận kiếm .

.....

ở Tương Dương Lục Sơn Trang .....

Dương Quá đứng trước cổng vào anh hùng đại hội , người ra vào cần phải có thiệp mời mới được vào nhưng đệ tử cái bang thì không cần thiệp mời .

Dương Quá làm cho mình giống đệ tử cái bang mặt mài của y đầy bụi đất .

" nghe nói Phu Phụ quách đại hiệp với Lục Oán Anh bạn thăm giao mười mấy năm nên họ mượn nơi này tổ chức đại hội anh hùng "

" toàn chân giáo chân nhân đến "

Quách Tĩnh : các vị đạo trưởng đường xa tới không kịp đoán tiếp thiệt là thất lễ

Hách Đại Thông : Lưu sư huynh bị thương nên các vị sư huynh khác phải ở lại giúp Lưu sư huynh trị thương không thể đến thật là thất lễ

Hoàng Dung : Hách đạo trưởng thật khách sáo

Quách Tĩnh : trước đó Quách mỗ có kèm theo một lá thư xin phép quý giáo mang Quá Nhi , Hiên nhi đi cùng sao bây giờ không thấy hai đứa nó .

Hách Đại Thông : chuyện này ( do dự quay lại nhìn Triệu Trí Kính , Doãn Chí Bình )

Hoàng Dung : không lẽ hai đứa nó phạm vào môn quy rồi. ?

Dương Quá : " chờ koi lũ đạo sĩ này trả lời như thế nào , tại các ngươi mà huynh đệ ta mỗi người một nơi "

Đàm Xứ Đoan : chuyện là gì ...

Dương Quá với Tử Hiên tụi hắn

Dương Quá lên tiếng phá vỡ : Quách Bá Bá, Quách Bá Mẫu Quá nhi ở bên này ..!

Đám toàn chân giáo dật mình nhìn nhau , Hoàng Dung nhìn thấy rõ trong mắt .

Quách Tĩnh đi đến vỗ vai Dương Quá : Quá Nhi

Dương Quá : quách bá bá , Quá nhi thân dính bụi trần sợ ảnh hưởng y bào của bá bá .

Quách Tĩnh : không sao đâu , quách bá bá đang lo cháu không biết phạm vào lỗi gì , mà các vị sư phụ không dẫn cháu đến tham gia đại hội anh hùng .

Triệu Chí Kính : bằng đạo vô đức vô năng sao có thể làm nổi sư phụ hai vị đây

Quách Tĩnh : đạo huỳnh sao lại nói vậy .

Nếu Quá nhi có phạm lỗi Trùng Vương cung ta kêu Quá Nhi khấu đầu tạ lỗi .

Triệu Chí Kính : đừng nói vậy , để tránh sao này tôi phải khấu đầu với hắn

Hách Đại Thông : Chí Kính không được vô lễ

Hoàng Dung : Quá nhi , Hiên nhi đâu ?

Quách Tĩnh : Quá nhi đã xảy ra chuyện gì còn Hiên Nhi đâu .

Quách Phù : Dương quá là ngươi

Dương Quá , Quách Tĩnh Hoàng Dung đám người toàn chân giáo đi vào phòng riêng nói chuyện

Triệu Chí Kính bước lên thỉnh tội : Bằng Đạo biết võ công mình yếu kém không thể làm sư phụ , lần này đến đây thật lòng thỉnh tội Quách đại hiệp cùng Hoàng bang chủ.

Quách Tĩnh :Quá nhi còn không mau thỉnh tội với các vị đạo trưởng , ngươi không làm gì sao vị đạo trưởng nói vậy .

Hoàng Dung : Quá Nhi mau nói chuyện gì xảy ra ..."

Hiên Nhi của nàng mấy năm xảy ra chuyện gì " ( Hoàng Dung tay nắm chặt thiếu đều ngón tay muốn đâm chảy máu )

Dương Quá : tôi không có tội hắn cũng không phải sư phụ tôi , năm đó chỉ mình tôi bái nhập toàn chân giáo sao bị hắn đánh đập hai huynh đệ .... rồi sau đó được Tiểu Long Nữ cứu giúp tôi bái nhập vào phái cổ mộ còn Hiên đệ thích một mình phiêu bạt giang hồ nên đã rời đi ...

Hoàng Dung : chuyện này ...

Hách Đại thông không còn mặt mũi ở lại dẫn dám đạo sĩ bỏ về phòng
 
Nbn Thần Điêu+Bh Ỷ Thiên
Chương 18 Tỷ Võ


Hoa Sơn Âu Dương Phong với Hồng Thất Công đang oánh nhau , Dương Tử Hiên dùng một ngón tay oánh ra hai luồng chân khí cản Âu Dương Phong với Hồng Thất Công làm mọi người lui về sao vài bước .

Âu Dương Phong : lão tà ngươi còn không ra !

Hồng Thất Công : Lão tà mau ra đây

Hoàng Dược Sư : hai ngươi còn ở đây oánh nhau sống chết , kích vừa rồi là do Dương huynh đệ oánh ra .

Hồng Thất Công : Dương huynh đệ chiêu vừa rồi là Nhất kim Chỉ của Đoàn thị ??

Dương Tử Hiên : tiền bối chiêu vừa rồi tiểu tử oánh ra là Lục Mạnh Thần kiếm .

Hoàng Dược Sư : không phải đã thất lạc cả trăm năm rồi sao

Dương Tử Hiên : tiểu tử ngẫu hợp cơ duyên được vị gia gia Đoàn Dự chân truyền

Âu Dương Phong : tính ra bối phận lớn hơn chúng ta , hắn vậy mà là Sư Thúc của Đoàn Trí Hưng

Hồng Thất Công : chúng ta ngang vai vế nhau lại còn những lão sống lâu năm không bằng kết bái thế nào ??

" Được , Được "

Cả bốn người kết bái với nhau

Hoàng Dược Sư : nghe Quách Tích tỗ chức võ lâm đại hội không bằng chúng ta tới xem một chiến .

Hồng Thất Công : đi đi lâu rồi không ăn món ngon của Dung nha đầu .

....

Lục Sơn Trang ...

Tiệc Rượu được bài biện , mọi người đã an vị , từ lúc Dương Quá xuất hiện Quách Phù luôn bám theo ngồi tiệc cũng kế bên .

Làm Tô Văn Tô Võ ghen ghét

Quách Tĩnh : Khó có dịp tỗ chức đại hội anh hùng hôm nay , tình thế mông cổ xâm lược , mở đại hội võ lâm này tìm kế sách không cho lũ mông cổ đạt tử xâm nhập trung nguyên ta .

" đúng vậy "

Hoàng Dung : rắn không thể không có đầu , không bằng hôm nay chúng ta đề bạc một vị võ lâm minh chủ lãnh đạo quần hùng .

Các vị thấy thế nào .??

Hoắc Đô tiến đến quấy nhiễu : không bằng chức võ lâm minh chủ này giao cho hộ quốc pháp sư Kim Luân Pháp Vương của mông cổ ta .

Kim Luân Pháp Vương : Hoắc Đô

Hoắc Đô : sau khi chia tay ở núi Trùng Sơn Quách đại hiệp vẫn khoẻ như trước chứ .?

Quách Tĩnh : các vị từ xa đến đây , không biết có chuyện gì chỉ giáo .

Hai bên cãi nhau tranh dành chức vị minh chủ

Hoắc Đô : Hồng Thất Công là cái gì , mau kêu hắn ra đấu với sư phụ ta

Lỗ Hữu Cước : Hồng Lão Bang chủ làm gì ở không tỷ thí với các ngươi .

Hoắc Đô : vậy không bằng đem tuyệt học cái bang ra cử người oánh nhau .

Dương Quá : đúng ta vô sĩ biết quách bá mẫu đang bị trọng thương không thể dùng võ công ỷ thế hiếp người

Quách Phù : Lũ mông cổ thiệt hiếp người quá đáng .

Quách Tĩnh : không bằng hãy thử Giáng Long Thập Bát Chưởng của ta

Hoắc Đô : tiểu vương từ gặp Quách đại hiệp ở trùng vương cung tự xưng đệ tử toàn chân hôm nay lại cả gan xưng đệ tử phái cái bang, vã hôm nay chỉ giành riêng cho gia sư với Hồng Tiền bối tranh Quách Đại hiệp dù võ công cao cường cũng không được phép tham gia .

Trận tỷ thí diễn ra ...

Trận Thứ Nhất Lỗ Hữu Cứoc thua

Trận thứ 2

Châu Tử Liễu : tại hạ chỉ biết làm thơ , tài học sơ sài không dám nói đến .

Tiểu Long Nữ Xuất hiện : Quá nhi ngươi ở đây

Dương Quá : cô cô

Triệu chí Kính : ngươi còn không mau đi gặp tình nhân ngài đem thương nhớ .

Doãn Chí Bình : ngươi nói bậy

Lý Mạc Sầu Cũng xuất hiện dẫn thêm Hồng Lăng Ba với Lục Vô Song : Sư Muội cũng đến

Tiểu Long Nữ : Sư tỷ ngươi cũng đến

Võ Tam Thông : Lý Mạc Sầu ma đầu nha ngươi mau nạp mạng

Hoàng Dung : chuyện này chúng ta giải quyết xong võ lâm minh chủ rồi tính

Võ Tam Thông : nể mặt Hoàng Bang chủ tạm tha cho ngươi một mạng .

Hoắc Đô dùng ám khí đánh lén Châu Tử Liễu có người ra tay oánh bay ám khí .

Cũng oánh bay Hoắc Đô miệng chảy máu không ngừng hô to : Là ai mau ra .
 
Back
Top Bottom