Cập nhật mới

Khác [Naruto | KakuHiKaku] Thực vật sống

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
395148242-256-k381711.jpg

[Naruto | Kakuhikaku] Thực Vật Sống
Tác giả: anpanko
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: orphan_account (Ao3)
Tên gốc: Breathe Trees
Dịch: anpanko

Fandom: Naruto
Cp: Kakuzu x Hidan, truyện không đề cập top bot.

Rating: Mature

Mô tả + tóm tắt truyện:
Kakuzu đào được Hidan ra khỏi mồ chôn nhưng thời gian dài bị chôn sống trong rừng đã làm thay đổi gã.

Xác gã bị phân hủy cho cây hấp thụ và được Kakuzu chăm sóc.



naruto​
 
[Naruto | Kakuhikaku] Thực Vật Sống
Oneshot (1)


Kakuzu đi đào xác Hidan.

Lão nhanh chóng tìm được địa điểm, hiện tại là một khoảnh đất trống nhỏ giữa rừng, ở giữa nơi đó có một mảng cỏ xanh mơn mởn, nền đất bên dưới lại quá lởm chởm.

Thế là chỉ với ánh sáng từ trăng tròn trên cao, lão bắt đầu đào.

Phần khó nhất là phải đục thủng bề mặt đất, xé toạc lớp rễ cỏ mọc nhằng nhịt rồi cạo bỏ lớp đất đã đóng băng suốt mùa đông khiến chúng càng trở nên khó bể.

Cái hố sâu được hai feet và lão vẫn tiếp tục đào.

2 feet = 60.96cm

Những thứ đầu tiên lão tìm thấy là ngón tay và lão suýt chút nữa đã bỏ qua chúng.

Lão cứ thế thảy chúng vào đụn đất ngày càng lớn bên cạnh cái hố cùng với một nắm bụi.

Chỉ khi ngơi tay một lát, lão mới chú ý đến.

Những ngón tay rời rạc, còn tí liên kết lỏng lẻo nhờ các sợi gân đã gần như bị gặm nhấm hết.

Nhưng đó là một dấu hiệu.

Kakuzu để chúng sang một bên để xới đụn đất thứ hai.

Đụn này dành cho việc tìm kiếm bất cứ thứ gì của Hidan mà lão có thể tìm thấy.

Lão đào gần hơn đến vị trí những ngón tay và tìm thấy phần còn lại của bàn tay, một đống xương nhỏ, với cánh tay vẫn còn gắn liền.

Phần thịt ít ỏi còn bám vào xương đã bị giun và dòi đục khoét.

Lão gỡ từng con một ra trước khi thêm cánh tay vào cái đống bộ phận cơ thể thảm hại của Hidan.

Công việc cứ thế tiếp diễn.

Từng mảnh một, lão thu thập các bộ phận của Hidan và mùi thối rữa, chết chóc ngày càng nồng nặc hơn.

Nó bám vào bên trong mũi Kakuzu và lão không chắc liệu sau này mũi lão có tịt luôn không.

Trong đó còn có một mùi ngọt lợ vì xác chết có nhiều mùi, đặc biệt là khi cái xác có khoảng thời gian hòa mình vào thiên nhiên như thế này.

Hòa mình vào thiên nhiên.

Thật là một cách chết khủng khiếp.

Lão tìm thấy chân của Hidan, không bị tách rời quá xa nhau.

Một chiếc xương đùi bị gãy làm đôi và chiếc còn lại bị kẹt giữa những rễ cây vươn dài.

Những nhánh cây đầy đất vươn ra như những ngón tay dài và quấn quanh xương như thể muốn nuốt chửng chúng.

Khi Kakuzu đặt những gì tìm được vào đống tàn dư, lão liếc nhìn một trong những cái cây gần đó, và giờ khi chú ý đến nó, nó thực sự dường như đang nghiêng về phía cái hố.

Rốt cuộc thì đến thiên nhiên cũng tham lam.

Nó muốn hấp thụ những gì có thể và cơ thể con người đối với nó còn có thể là thứ gì khác ngoài một bữa ăn xa xỉ.

Khung xương chậu của Hidan đã bị rễ cây phủ kín và một đàn côn trùng đã làm tổ ở giữa.

Kakuzu đốt cháy tất cả.

Xương bị cháy xém một chút.

Không còn thịt, gân hay cơ bám vào nữa.

Không cần phải quá cẩn thận với nó.

Tốt hơn hết là gã vẫn còn sống.

Kakuzu không muốn lãng phí thời gian của mình.

Thời gian mà lão có thể dùng để bỏ đến một nơi không ai biết lão, xây dựng một cuộc sống mới và không tham gia bất kỳ tổ chức nào thành lập dựa dẫm vào lý tưởng của một người đã chết.

Lão có thể dành thời gian này kiếm tiền và rời đi đủ xa.

Lão có thể...

Kakuzu nghiến chặt hàm khi nghĩ đến điều đó.

Đây chắc chắn là trải nghiệm tồi tệ nhất mà Hidan từng phải chịu đựng.

Ngay cả Kakuzu cũng không thể vắt óc ra cách thức nào tra tấn gã đến mức độ này.

Lão đấm xuống đất chỉ để cơn đau dọc khớp ngón tay - dù không đủ để gây thương tích nghiêm trọng - khiến lão phân tâm khỏi sự thật rằng lão cảm thấy thương hại Hidan.

Thằng ranh con đó tốt nhất là vẫn còn sống và biết ơn lão.

Đến lượt phần thân.

Kakuzu không biết lão mong đợi điều gì nhưng nó đã thối rữa như những bộ phận khác.

Một vài sợi thịt màu nâu và gân vẫn còn bám vào xương sườn như một bức màn kỳ dị.

Phần còn lại được quấn trong rễ cây và gai.

Có lẽ lão mong vẫn còn trái tim.

Một trái tim đang đập, bởi vì cơ thể Hidan là thể loại mà trái tim luôn hoạt động bất kể hoàn cảnh.

Bất kể khi bị xé toạc hoàn toàn khỏi cơ thể - điều mà Kakuzu đã làm với gã đủ lần.

Bất kể bị đâm và quả tim vẫn chỉ biết đập xung quanh bất cứ thứ gì đã đâm xuyên qua nó.

Vào những lúc căng thẳng, Kakuzu đã ghê tởm điều đó, để rồi Hidan nói rằng lão không có quyền gì mở miệng.

Vào những lúc vui vẻ, lão bị cuốn hút, muốn nghiên cứu chi tiết sự phức tạp của trái tim con người, cho đến khi lời phàn nàn của Hidan và cái thái độ khó chịu thường ngày của gã đủ chọc tức lão, khiến lão đơn giản là nghiền nát nó trong tay.

Hidan có thể mọc lại một cái mới.

Cái mớ cây cỏ bên trong lồng ngực là một sự nhạo báng.

Kakuzu xé và đốt nó đi, ném những gì còn lại vào bụi cây và thêm lồng ngực vào đống xương và thịt thối.

Ít nhất thì bây giờ trông cũng ra một bộ xương người rồi.

Tất cả những gì còn thiếu là hộp sọ.

Trong khi đào, lão lên kế hoạch cho những gì sẽ làm tiếp theo.

Hầu như không có gì để khâu lại.

Đó là một đống xương cứng bị rừng ăn mòn thành nhiều trạng thái.

Lão không thể làm gì nhiều với nó.

Hidan tốt nhất là vẫn còn sống.

Có lẽ cái đầu của gã vẫn có thể nói và chỉ cho lão biết liệu thịt có thể mọc lại không.

Có một làn gió xào xạc qua những tán cây như thể khu rừng muốn nhắc lão rời đi, ngừng xâm phạm địa bàn của nó và Kakuzu không quan tâm.

Lão nghe thấy tiếng vó ngựa và tiếng lá cây xào xạc và lão chẳng thà để ý.

Nếu lão phải giết tất lũ nai trong rừng, vậy thì cứ thế đi.

Lão chỉ phải tìm cái đầu chết tiệt của Hidan.

Càng nghĩ về điều đó, càng khó để gạt bỏ cái sự thật rằng có lẽ lão nhớ Hidan.

Chỉ một chút thôi.

Một Hidan yên lặng bởi nếu gã chịu câm miệng một lần, gã thậm chí còn trông khá dễ nhìn.

Cái đầu mà cuối cùng lão cũng móc ra được là một thứ trông xấu xí, bốc mùi hôi thối, hầu như chẳng còn tí nét nào giống Hidan.

Tóc đã mất đi vẻ bóng mượt, dính đầy bùn và có những mảng phải mọc lại hoàn toàn vì không phải toàn bộ bề mặt da còn nguyên vẹn.

Da bị kéo căng trên hộp sọ, rách toạc hết chỗ này đến chỗ khác và có những chỗ bị ăn mòn.

Nó giãn căng trên hốc mắt, tròng mắt đã mất và chỉ còn lại những hố đen.

Môi đã bị xé toạc và sự nhăn nhở của hộp sọ không gợi nhớ gì về điệu cười ngạo mạn, nham hiểm thông thường của Hidan.

Ngoài những thứ trên ra thì, hộp sọ là bộ phận cơ thể còn nhiều thịt nhất.

Phần cổ dường như vẫn còn khá nguyên vẹn dù nó là một khối thịt và gân bám víu một cách lộn xộn.

Da khô quắt- tất cả độ ẩm đã bị đất, rễ cây và bất cứ thứ gì bò dưới bề mặt đất hút hết - Kakuzu cào đất và giun ra khỏi cổ họng cho đến khi luồn tay vào giữa hàm, lão cảm thấy một cái lưỡi.

Kakuzu xem xét hộp sọ.

Nó không phản ứng với bất cứ điều gì lão làm.

Lão thở dài.

Và lão vẫn ném nó cùng chỗ với những bộ xương khác.

Lão đã đếm chúng.

Đủ cả.

Lão gói chúng lại và rời khỏi khu rừng.

Trên ngọn cây, mặt trời ban mai đang mọc.
 
[Naruto | Kakuhikaku] Thực Vật Sống
Oneshot (2)


Hidan vươn tay về phía Kakuzu nhưng không với tới được.

Cử động đã không còn đau đớn một khi gã tìm ra cách.

Khi cơ thể bị xé nát và chôn vùi, không khó để làm quen với việc sử dụng những giác quan khác nhau.

Có cả thứ mà trước đây gã chưa từng nghĩ tới.

Gã nhanh chóng thích ứng với ngoại cảnh chỉ với sự tiếp xúc, chỉ với cảm nhận.

Gã có thể cảm giác ánh nắng mặt trời vương trên vòm lá và cơn mưa.

Gã có thể hấp thụ tất cả, nuôi dưỡng bản thân và phần còn lại của cơ thể.

Xé toạc và thiêu đốt cây làm gã tổn thương.

Cứ như thể tận diệt những cái rễ và tất cả những thứ muốn nuốt chửng gã cũng là giết đi một phần bên trong gã.

Thế nhưng gã biết đến nỗi đau đó.

Hiểu thấu nó và nhục nhã như thể gã bị ai đó tát vào mặt.

Như thể tỉnh dậy từ một cơn ác mộng kỳ lạ mà gã thậm chí chưa từng ngủ.

Hòa mình với đất hoang để đến những nơi gã không thể tự mình đến được, có nghĩa là phải đổi lấy cơ thể.

Thứ mà gã đã cố gắng nuôi dưỡng.

Để gã có thể sống sót.

Gã lại vươn tay về phía Kakuzu nhưng không với tới được.

Cử động trở nên nhức nhối khi gã cuối cùng cũng tỉnh dậy, và lý do gã không thể với tới Kakuzu là vì cánh tay gã vẫn còn tách rời khỏi cơ thể.

Nhưng gã đã tỉnh, và cơn đau rất quen thuộc.

Giống như được tái sinh.

Tuy nhiên đã rất lâu rồi mà gã vẫn chưa nhìn được.

Gã chỉ biết Kakuzu đang ở gần gã vì gã có thể cảm nhận được lão ở bất cứ đâu.

Nhận thức được thực tại hẳn nên đau đớn, nhưng để cảm nhận được nỗi đau thì gã cần có cơ thể.

Gã lại một lần nữa thèm khát cơn đau.

Cơn nhói ở tim một khi gã có lại nó, cơn nhức dễ chịu của cơ bắp sau khi quan hệ tình dục hoặc chiến đấu.

Gã muốn cơ thể mình trở lại chỉ để gã có thể cho phép mình bị xé nát lần nữa và đắm chìm vào nó.

Thời gian không còn tồn tại nữa, vì vậy gã không biết mất bao lâu cho đến khi một số giác quan của gã hồi phục.

Các giác quan của chính gã.

Các giác quan của con người.

Khứu giác hồi phục đầu tiên và gã ước gì không phải là thứ đó trong tất cả mọi giác quan.

Chỉ có mùi xác chết, thịt rữa và mùi máu.

Bất cứ lúc nào khác gã sẽ tận hưởng nó nhưng không phải bây giờ.

Gã phải tập trung để phân biệt mọi thứ và trong hỗn hợp mùi hương trộn lẫn, gã ngửi thấy mùi đồng, giấy và mồ hôi mà gã biết chắc là của Kakuzu.

Nếu gã có thể phân biệt được thì có nghĩa não gã cũng đang bắt đầu hồi phục.

Tiếp đến là xúc giác và gã lấy lại nhận thức về cơ thể mình.

Hai chân, xương chậu, thân, tay.

Cổ và đầu của gã với tất cả những gì thuộc về nó.

Tất cả đã được nối lại với nhau.

Trông thì đủ nhưng chưa phải.

Gã chưa thể di chuyển.

Cơ thể gã chỉ đang dần tái tạo thịt và cơ bắp, chưa kể việc tái tạo các cơ quan sẽ mất nhiều thời gian hơn nữa.

Gã khao khát cảm giác không khí lưu thông trong buồng phổi mà gã còn chưa mọc lại.

Gã khao khát cảm giác bị bóp nghẹt lần nữa để gã có thể cảm thấy lồng ngực bỏng rát.

Ít nhất, gã muốn mình có thể chạm, được ai đó chạm vào và cảm nhận nó.

Vị giác đến tiếp theo nhưng không có gì nhiều để nếm ngoại trừ những thứ gã đã từng ngửi qua.

Chết chóc, thịt rữa, máu.

Sẽ thú vị vào bất kỳ thời điểm nào khác nhưng bây giờ thì không.

Gã chưa thể cảm thấy đói, cơ thể vẫn chưa hoàn thiện, nhưng gã muốn cảm thấy đói.

Gã muốn kiểm soát răng mình và cắn mạnh vào một thứ gì đó, muốn có thứ gì đó lạnh và lỏng chảy xuôi xuống cổ họng, nếm thứ gì đó đặc và bổ dưỡng trên đầu lưỡi mình.

Bất kể gã ở đâu, bất kể Kakuzu đã đưa họ đến đâu để chờ Hidan hồi phục, lão dường như không nấu ăn cạnh gã.

Gã đáng lẽ ra được ngửi thấy mùi đó rồi.

Gã không thể tự giải thích tại sao đôi mắt gã không tái tạo nhanh như những thứ khác.

Có lẽ cơ thể gã không coi chúng quan trọng hơn các cơ quan khác.

Có lẽ là do gã chưa thể kiểm soát chakra của mình và điều khiển quá trình hồi phục theo ý muốn.

Hoặc có lẽ Kakuzu đang dẫn dắt quá trình và tránh đôi mắt Hidan vì một lý do nào đó chắc chắn là nhỏ nhặt.

Khi thị giác của gã trở lại, gã không còn bận tâm đến lý do nữa.

Gã nhìn chằm chằm vào trần nhà bằng gỗ.

Nó trông chắc chắn.

Chắc hẳn là một căn lều và không phải là loại rẻ tiền.

Nó khác hẳn mấy cái nhà trọ có trần nhà bẩn thỉu đập vào mắt gã ngay khi vừa mới thức dậy, nơi những người khác đi lại thôi cũng khiến bụi rơi như mưa mà sự keo kiệt của Kakuzu thường dẫn họ đến.

Gã đang ở trong một căn phòng, trên một chiếc giường, ở một nơi an toàn, và gã không cần biết thêm điều gì vào lúc này.

Khái niệm thời gian của gã vẫn còn lộn xộn nhưng có lẽ gã có thể nắm bắt dựa vào sự thay đổi của ánh sáng.

Đến một lúc nào đó, Kakuzu xuất hiện trong tầm nhìn của gã, xõa tóc và càng nhiều thêm vết sẹo trên mặt và cánh tay.

Nhưng lão trông rất tốt.

Vẫn khỏe mạnh như xưa.

Lão dường như nhận thấy rằng Hidan đã có thể nhìn lại được, rồi lão biến mất trong phút chốc và có tiếng lục lọi trong ngăn kéo.

Một lúc sau, chất lỏng được cẩn thận nhỏ vào mắt Hidan.

Phản xạ chớp mắt không xảy ra.

Kakuzu đang chăm sóc gã, gã ngày càng nhận ra điều đó trong những ngày tiếp theo.

Ánh sáng trong phòng không thay đổi, luôn mờ mờ ảo ảo, nhưng Kakuzu vẫn xuất hiện đều đặn vậy nên Hidan có thể biết được từ nhịp điệu đó.

Lão mang đến các loại vitamin, canxi, protein dạng bột và nhiều thứ khác để cơ thể Hidan hấp thụ và tái tạo.

Khi Hidan cuối cùng có thể chớp mắt, Kakuzu hỏi gã những câu hỏi có và không về nhu cầu của gã.

Một chớp là có, hai chớp là không.

Lão dường như nhẹ nhõm một cách kỳ lạ khi Hidan báo hiệu rằng gã đang đau nhưng sẵn sàng chịu đựng.

Lão hỏi liệu lão có thể thử một cái gì đó và Hidan đồng ý.

Gã đang phải chịu đựng điều tồi tệ nhất rồi, bất cứ điều gì Kakuzu có thể làm sẽ không bao giờ tệ hơn những gì gã đã trải qua.

Thí nghiệm của Kakuzu có nghĩa là lão rời đi gần hai ngày và khi trở về, lão mang theo một người sống nhưng bất tỉnh.

Lão đã thu thập được nguồn cung cấp gần như của cả một bệnh viện cho Hidan và bắt đầu hành sự trên cơ thể người lạ đó.

Cắt bỏ một cơ quan, một quả thận.

Lão cho Hidan xem qua một chút trước khi cấy ghép nó vào cơ thể Hidan.

Vẫn còn một lỗ lớn từ xương đòn đến xương chậu muốn khép lại trên các cơ quan và mô mỡ không có ở đó.

Kế hoạch là cấy ghép các cơ quan, xem cơ thể gã sẽ tiếp nhận chúng như thế nào, để quá trình tái tạo bộ phận có thể được lược bỏ.

Lần đầu tiên, Hidan cảm thấy sự hiện diện của vị thần của mình một lần nữa khi kế hoạch thực sự hiệu quả.

Cơ thể gã phát triển để kết nối với quả thận và tích hợp nó.

Được khuyến khích bởi điều đó, Kakuzu tiếp tục cắt bỏ các cơ quan khác của người kia và đặt chúng vào.

Lão chừa lại trái tim.

Vài ngày nữa trôi qua, Kakuzu chỉ rời đi để lấy thức ăn nhưng ăn ngay trước mặt Hidan.

Hidan chưa thể ăn, vẫn chỉ ăn các loại bột nhão như một cái cây chết tiệt.

Một liên tưởng mà gã muốn tránh xa nhất có thể.

Gã có thể ngửi thấy mùi thịt tươi được nướng giòn mà Kakuzu ăn, đôi khi cả vị ngọt của trái cây, sự tươi mát của rau củ.

Gã không thể tin rằng mình cũng thèm tất cả những thứ đó.

Bởi vì dạ dày đang lành lại, cuối cùng gã cũng có thể cảm thấy đói và khát.

Điều cản trở là cổ họng và phổi gã vẫn đang trong quá trình hồi phục ngăn cản gã nói ra.

Kakuzu không cho gã thức ăn và đồ uống ngay lập tức.

Lão từ từ nhỏ vài giọt nước vào miệng Hidan trước.

Vị giác được gợi dậy và Kakuzu tiếp tục cho đến khi Hidan đủ nước để tự tiết ra nước bọt.

Và rồi lão dừng lại.

"Này," Hidan khàn giọng.

Chết tiệt, giọng gã nghe khô khốc và nhỏ quá.

Kakuzu liếc gã một cái để cảnh cáo đừng có phàn nàn vào lúc này nếu không....

Và lão vẫn tiếp tục trút xuống những giọt nước cỡ ngón tay.

Hidan cảm thấy gã như đang được tưới.

Như thể đây vẫn là khu rừng và gã ngâm mình trong mưa qua những tán lá.

Để nuôi dưỡng một cơ thể cùng lúc bị nuốt chửng.

Nhưng lần này, càng hấp thụ nhiều gã càng cảm thấy chân thực hơn.

Gã có thể nếm hương vị nước chảy xuôi từ lưỡi tới cổ họng, nó ngọt ngào và trong veo.

Ngón tay Kakuzu đang ôm lấy đầu gã, giúp gã ngẩng đầu lên để uống.

Và cảm quan đang dần sống lại trong cơ thể gã.

Cuối cùng gã cũng có thể nói đủ rõ ràng để đòi một trái tim.

Kakuzu nói với gã rằng lão muốn gã tự mình mọc một cái.

"Khi ta phải nghiền nát nó lần nữa, thà rằng đó là tim của mi."

Hidan đã ở bên Kakuzu đủ lâu để biết rằng lời đó nói yêu thôi nhưng gã chưa đủ sức trêu chọc lão.

Mỗi ngày quá trình hồi phục diễn ra nhanh hơn một chút và chẳng bao lâu nữa gã sẽ lại có tốc độ tái tạo như cũ.

Vết thương rộng của gã cuối cùng đã khép lại quanh tất cả các cơ quan và một trái tim đã bắt đầu hình thành.

Thật nhẹ nhõm khi biết điều đó.

Tiếp theo là giành lại quyền kiểm soát cơ thể.

Học cách đi lại, phục hồi các cơ, khi quá trình hồi phục tăng tốc thì việc gã trở nên hoàn toàn khỏe mạnh và giống như bản thân trước đây cũng diễn ra nhanh hơn.

Đi lại là rào cản khó khăn nhất nhưng gã nhanh chóng tự làm được, có thể tự chăm sóc bản thân, tự tắm rửa mà không cần giúp đỡ và đi dạo quanh căn lều nhỏ của họ giữa rừng.

Khi gã làm thế, Kakuzu đi cùng gã.

Không chỉ để trông chừng gã để gã không ngã mà còn vì tiếng lá xào xạc khiến Hidan cảm thấy như mình đang bị theo dõi ngay sát.

Bất cứ khi nào bàn chân trần của gã chạm đất, gã sợ rằng rễ và gai sẽ bắn về phía trước và kéo gã xuống lòng đất một lần nữa.

Buộc gã phải trở thành một thể với chúng lần nữa.

Buổi tối thoải mái hơn khi gã được ngủ chung giường với Kakuzu.

Được tiếp xúc da thịt với một người khác và được ôm ấp thay vì bị xé xác.

Kakuzu không muốn hấp thụ gã và ngược lại, dù lão có tham lam đến đâu, thiên nhiên lại càng háu đói hơn.

Lão chỉ muốn họ ở bên nhau.

Không hơn.

Hidan cũng muốn điều đó.

Nhưng gã không thể rũ bỏ cảm giác rằng một phần của gã vẫn còn ở ngoài đó.

Rằng một phần nào đó của gã đã hoàn toàn bị cây cối chiếm lấy và hấp thụ trở thành một phần của mạng lưới rễ khổng lồ đó.

Kakuzu có thể đã giải thoát gã, nhưng Hidan chắc chắn rằng, theo một cách nào đó, gã không thể tự do được nữa.
 
[Naruto | Kakuhikaku] Thực Vật Sống
Chú thích của tác giả & trans


Chú thích tác giả:

Mọi người tranh cãi về việc Hidan còn sống hay đã chết vì suy dinh dưỡng, còn tôi thì có ý này: Chứng đồng phụ thuộc (existential codependency)* của Hidan hình thành và tệ hơn nhờ sống dựa trên dinh dưỡng mà cây cối cung cấp, đồng thời cây cối cũng hấp thụ gã.

Một tình trạng chết lửng theo chủ nghĩa siêu nhân (transhuman death limbo)*.

Tôi thích chứng kiến Hidan đau khổ. :')

*Hội chứng của một người có mối quan hệ phụ thuộc về mặt cảm xúc, giá trị bản thân mạnh mẽ vào người khác, cái gì khác.

*"Siêu nhân hóa" (transhumanism) là niềm tin cho rằng loài người có thể tiến hóa vượt ra ngoài giới hạn thể chất và tinh thần hiện tại để trở thành bất tử hoặc siêu phàm, đặc biệt là bằng phương tiện khoa học và công nghệ.

*Limbo là trạng thái tồn tại giữa sự sống và cái chết.

-----

Đôi lời của mình.

Dành cho ai muốn biết thêm thông tin hoặc đơn giản là muốn nghe mình lảm nhảm.

Ai xem Naruto Shippuden rồi chắc đã xem qua khúc này, chính là bối cảnh fanfiction khai thác.

Hidan bị chôn sống ở khu rừng tộc nhân Nara đến cuối vẫn không ai cứu.

Và cả Kakuzu cũng không thoát chết.

Về việc Hidan làm fandom tranh cãi về việc gã còn sống hay đã chết.

Theo như data book 2007 thì tác giả có đề cập rằng gã vẫn sống cho đến thời điểm nói, chỉ nhắc đến khả năng bị phân hủy do cơ thể không hấp thụ dưỡng chất.

Còn theo phỏng vấn 2014 tác giả chỉ nói rằng Hidan vẫn bị chôn vùi trong lòng đất, không đề cập đến việc gã đã chết hay chưa.

Vậy câu chuyện Hidan sống hay chết vẫn bỏ ngỏ.

Cuối cùng thì chiếc fanfic này thuộc về một orphan_account, vậy nên mình không thể xin per.

Vui lòng không reup bản dịch của mình đi nơi khác.

Cảm ơn vì đã đọc.
 
Back
Top Bottom