Cập nhật mới

Khác nắng vươn ánh mai

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404030739-256-k971088.jpg

Nắng Vươn Ánh Mai
Tác giả: yeukandy
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

đọc đi rồi biết(bìa chỉ là minh họa)



kinhdi​
 
Nắng Vươn Ánh Mai
chương 1:khởi đầu


Tôi đứng ngay bên bờ sông cùng với một cô gái có mái tóc đen dài xõa xuống, một điều gì đó thôi thúc tôi đi đến dòng sông, tôi nhảy xuống sông mà không chần chừ gì y như có điều gì đó hấp dẫn tôi, cô gái đó cũng cùng tôi nhảy xuống.

Dòng nước buốt lạnh bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của tôi, tôi cố vùng vẫy giữa dòng nước chảy xiết, bóng hình ông nội tôi chạy về phía tôi rất nhanh tưởng chừng như ông sẽ kéo tôi lên nhưng mà ông đã chọn cứu cô gái kia chứ không phải tôi, tôi la hét trong vô vọng:” ông ơi!

Ông ơi!!!!”

ông chẳng thèm nhìn tôi một cái mà chỉ chăm chăm vào người phụ nữ đó, khi tôi dần mất ý thức, mắt nhòe đi gần chìm vào màn đêm, chìm vào dòng nước, cô ta quay lại nhìn tôi, khung cảnh chuyển sang một màu đỏ như máu tươi, cô ta nở một nụ cười quỷ dị đầy thỏa mãn về phía tôi.

Tôi hoảng hốt bật dậy, ngay khi nhận ra chỉ là giấc mơ tôi thở phào một hơi, lúc đó tôi cứ tưởng mình đã sắp ngắm gà khoả thân tới nơi rồi chứ.

Tôi tỉnh dậy vào nửa đêm, tôi nhìn sang kế bên, Nguyệt Vũ đang nằm ngủ kế bên tôi, mái tóc trắng dài của cậu ấy trông rất bồng bềnh làm tôi muốn chạm vào, tôi xoa nhẹ đầu cậu ấy để xua tan giấc mơ đáng sợ ấy.

khuôn mặt Nguyệt vũ lúc trước đã tuấn tú, sắc sảo bây giờ trong lúc ngủ lại đẹp đến lạ thường, làm tôi nhớ đến lần đầu gặp cậu ấy cũng vào ngày này hai tháng trước.

Chuyển cảnh về quá khứ, hai tháng trước, tôi là Ngụy Nhất Dương, một học sinh cuối cấp 2, hôm nay là tuần cuối của kỳ nghỉ hè của tôi, khi tôi đang loay hoay trong bếp chuẩn bị bữa sáng thì một âm điệu quen thuộc vang lên, cái âm giọng ấy tuy dịu dàng nhưng lại mang cho tôi một cảm giác đau buồn, Dương Lan Nhi:” con à…ông con mất rồi” từng âm thanh mẹ tôi phát ra như cứa vào tim tôi, tôi nhìn gương mặt mẹ nước mắt lã chã, không những mình mẹ mà mắt tôi cũng đã đỏ hoe từ bao giờ, cơ thể tôi run rẩy không thể tin vào những gì mình nghe được.

Giọng tôi cất lên như một tiếng thì thầm:” Dạ..?ông nội mất rồi hả..mẹ.?”

Giọng điệu tôi như muốn mẹ phủ nhận rằng những gì là tôi nghe chỉ là nhầm lẫn nhưng mẹ đứng đó chẳng nói gì mà chỉ gật nhẹ đầu.

Tâm trí tôi vỡ vụn, từ nhỏ ông là người thương tôi nhất luôn dành những điều tốt đẹp cho tôi, tuy từ năm 8 tuổi là lần cuối tôi được gặp ông nội, tuy không nhớ năm ấy đã xảy ra sự kiện gì nhưng khi gần cuối hè thì tôi thấy bản thân tỉnh dậy ở bệnh viện, ba mẹ thì khóc sướt mượt và từ hôm đó tôi đã bị ba mẹ cấm không cho về quê gặp ông bà.

Lúc ấy tôi có nhiều sự nghi hoặc lắm kiểu như sao mình lại ở bệnh viện trong khi mình đang về quê mà?

Sao ba mẹ lại cấm mình về thăm ông bà?

Nhớ về cái năm ấy tôi cứ nghĩ đám tang của ông sẽ thiếu mặt tôi nhưng mà mẹ tôi lại nhẹ nhàng nói:” năm nay con về quê ông bà nhé!

Dự đám tang ông và..ở với bà con hết năm nay , bà kêu nhớ con..” tuy trong ánh mắt mẹ có gì đó lo sợ nhưng tôi chẳng mấy để tâm mà có chút vui mừng vì năm nay có thể về quê một lần nữa.

Hai hôm sau, cuối cùng thì gia đình tôi cũng đã đến được căn nhà ở dưới quê của ông bà, lúc gia đình tôi đến thì cũng đã tầm 3 giờ chiều hơn, trước cổng một cái rạp che bằng vải bạc được dựng lên, gần đó có trống tang, người đến dự tang khá nhiều, họ hàng nhà tôi từ già trẻ gái trai đều đeo khăn tang.

Tôi chào hỏi từng người rồi tôi bước vào phía trong nơi linh cửu ông được đặt ở đó, ảnh thờ của ông được đặt ở giữa phòng, vẫn là gương mặt hiền dịu ấy như ngày tôi còn nhỏ, ngày ấy tôi đến ông thường đem bánh kẹo cho tôi nhưng mà bây giờ thì chẳng còn nữa rồi, nhìn vào di ảnh của ông nước mắt tôi rơi không ngừng, phía sau tôi một người tiến lại gần vỗ nhẹ vào lưng tôi, tôi quay sang thì thấy bà nội tôi đứng đó cười hiền dịu nói:” cháu ngoan về rồi à?

Đừng khóc nữa, ông con biết sẽ buồn lắm..vào cất đồ rồi nghỉ ngơi đi con” giọng bà có chút đượm buồn, nghe được giọng bà làm cảm xúc tôi vỡ òa, tôi ôm bà khóc thút thít, giọng tôi run rẩy như đứa con nít mới làm sai bị mẹ phạt:” bà ơi, con nhớ bà lắm..hức..” bà khẽ xoa đầu tôi.

Tôi ôm bà một lát rồi mới chịu rời đi cất balo, có điều tôi cảm thấy bà của tôi lạ lắm cứ như một người khác vậy, ông mất đáng lẽ bà là người buồn nhất nhưng sao trong mắt bà có chút gì đó của sự thích thú?, tôi nhéo má mình để trấn tĩnh bản thân lại, thôi kệ đi chắc mình nhìn nhầm, tôi tự nói với chính mình như vậy.

để tránh bản thân lại khóc như đứa con nít một lần nữa tôi ra sân vườn nhà tôi hít thở chút không khí trong lành, tiếng chim hót líu lo, gió thổi nhẹ qua tán cây, hương hoa mai, hoa hồng nhè nhẹ, nắng ấm chiếu rọi cả khu vườn, cảm giác yên bình này tôi thích lắm.

ở dưới gốc cây mai có một cậu bạn ngồi trên xích đu đung đưa, có vẻ trạc tuổi tôi, gương mặt sắc sảo, hàng mi dài, điểm nổi bật ở cậu ta là đôi mắt màu xanh bạc hà nhạt cùng với mái tóc trắng dài, tôi khá ngạc nhiên với màu tóc của cậu ấy nhưng tôi bỗng nghĩ hình như có một làng ở trung quốc người dân có tóc trắng thì phải, có vẻ cậu ta là con lai, nhìn từ xa có thể thấy thân hình cậu ấy rất đẹp như mấy nam thần trong tiểu thuyết.

Cậu ấy nhìn về phía tôi, khẽ nghiêng đầu ra hiệu tôi tới gần cậu ấy, bước chân tôi nhẹ nhàng tiến lại, tới gần hơn tôi mới thấy rõ khuôn cậu ấy, có điều nó đem lại cho tôi một cảm giác thân quen đến lại, cơ thể tôi như đông cứng lại, không biết vì sao nước mắt tôi lại rơi không kiểm soát.
 
Back
Top Bottom