Ngày hôm đó, tôi nhận được một bức thư.
Đó là thư từ Ellysia-bạn thân của tôi, cô ấy mời tôi đến biệt thự của gia tộc Healga.
Ellysia là con gái thứ hai của gia hầu tước Healga.
Tôi và cô ấy là bạn thân từ khi còn học ở học viện hoàng gia.
Cũng đã nhiều năm kể từ lần cuối tôi gặp cô ấy.
Sáng hôm sau, tôi bắt tàu hỏa đến Yorkshire and Humble.
Vừa xuống ga tàu, Ellysia đã nhào đến ôm chầm tôi.
"Oralie!
Lâu rồi không gặp cậu!
Nhớ cậu chết đi được"
"Khụ..khụ...thả tớ ra nào Ellysia, khó thở quá"
"Được rồi, xin lỗi mà, tớ vui quá"
Ellysia buông tôi ra rồi đưa tôi về biệt thự nhà Healga.
Clara-em gái cùng cha khác mẹ của Ellysia đi đến chỗ tôi rồi chào hỏi theo phép tắc.
"Tiểu thư Windsor, lâu rồi không gặp.
Chào mừng cô đến với gia tộc Healga"
"Không cần lễ nghi rườm rà đâu, cứ gọi tôi là Oralie là được rồi"
Tôi quay sang nhìn Ellysia.
Đột nhiên, tôi cảm nhận rằng ánh mắt và nụ cười cậu ấy dành cho Clara có điều gì đó khác lạ.
Tôi nhớ, mối quan hệ của Ellysia và Clara khá tốt dù họ là chị em cùng cha khác mẹ.
Nhưng ánh mắt của Ellysia nhìn Clara giống như đang nhìn kẻ thù của mình, nụ cười của cậu ấy giống như bị ai đó kéo lên vậy, không có chút tự nhiên nào.
Có lẽ tôi chỉ nhìn nhầm thôi, hoặc có lẽ tôi đa nghi quá rồi.
Minami-mẹ kế của Clara, vợ cả của gia chủ Healga đi đến chỗ chúng tôi.
Tôi không có thiện cảm với bà ta lắm, một phần là vì cách nói chuyện của bà ta quá giả tạo, phần còn lại là do bà ta tự cao vì leo được lên vị trí vợ cả nhờ việc làm tiểu tam.
Minami che quạt, khẽ cười nhìn chúng tôi.
"Thật tình cờ, tối nay gia tộc Healga có một bữa tiệc với gia tộc Citris, công nương Oralie có mặt ở đây quả là một vinh hạnh cho chúng tôi"
"Phu nhân khách sáo rồi"
Bà ta quay sang Clara.
"Tối nay, tiểu công tước Weren cũng đến, con mau đi chuẩn bị đồ đi"
"Dạ thưa mẹ"
Clara cúi chào rồi rời đi.
Minami lại quay sang nhìn Ellysia rồi kiêu ngạo nói.
"Sắp đến giờ con phải mang thuốc đến cho ta rồi đấy, còn không mau đi chuẩn bị đi"
"Con xin lỗi, con đi làm ngay đây thưa dì"
"Cha con dạo này đang rất mệt vì mấy chuyện trong giới quý tộc, đừng để ông ấy phiền lòng nữa.
Ông ấy mà biết sẽ lại mệt hơn đấy"
Bà ta quay người bỏ đi.
Tôi thấy Ellysia nắm chặt tay.
Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu ấy rồi khẽ trấn an.
"Bình tĩnh đi nào Ellysia.
Bà ta không đáng làm cậu tức giận đâu"
"Có đâu, tớ đâu có tức giận đâu.
Tớ đi trước nhé, Amanda sẽ sắp xếp phòng cho cậu"
Ellysia mỉm cười rồi rời đi.
Không hiểu sao, tôi có cảm giác cậu ấy đang cố gượng cười.
Rõ ràng cậu ấy đang rất tức giận, nhưng tại sao lại phủ nhận?
Tại sao cậu ấy lại phải nói dối tôi như vậy?
Tôi thật sự mong đây chỉ là do tôi tự tưởng tượng ra mà thôi.
Amanda-hầu gái riêng của Ellysia đến dẫn tôi về phòng nghỉ.
Tôi từ từ hỏi.
"Phu nhân Healga mắc bệnh gì vậy?"
"Phu nhân mắc bệnh tăng nhãn áp thưa công nương.
Trong khu vườn, chúng tôi có trồng một ít cần sa để điều trị bệnh cho phu nhân"
"Cảm ơn cô"
Trên đường về phòng, tôi đi qua phòng của chị Lucia-chị của Ellysia.
Chị ấy đã mất 5 năm trước.
Ngoài Ellysia, trong gia tộc này, tôi rất quý chị ấy.
Tôi nghe Ellysia kể rằng chị ấy yêu chàng nhạc công Noah nhưng vô tình bị gia chủ phát hiện rồi bị cấm túc.
Chị ấy chết với một mũi tên cắm vào tim, trên tường còn có dòng chữ "Heilung ist Mord".
Tôi về phòng rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.
Trong lòng tôi đột nhiên dâng lên sự bất an.
Cái cảm giác đó lại đến, cảm giác ấy thường xuyên xảy ra trước khi xảy ra một vụ án nào đó.
Có lẽ là do dạo này tôi nghỉ ngơi ít nên căng thẳng thôi.
Tôi nhờ người hầu đi lấy cho tôi một tách trà rồi ngồi đọc sách.
Tôi không chú ý đến thời gian.
Tôi đã đọc sách được một tiếng rưỡi.
Đột nhiên, Ellysia đi vào phòng tôi rồi nói.
Vẻ mặt cậu ấy hiện lên sự ngạc nhiên.
"Oralie, cậu có thấy dì Minami đâu không?"
"Chẳng phải cậu mang thuốc đến cho cho phu nhân sao?"
"Tớ mang thuốc đến cho dì ấy cách đây ba mươi phút rồi"
Đột nhiên, có tiếng hầu nữ hoảng sợ nói.
"Phu nhân...phu nhân ở trên cầu treo"
Tôi và Ellysia liền chạy đến chỗ cầu treo.
Minami đứng giữa cầu treo, bà ta đang nhảy múa.
Bà ta vốn xuất thân là vũ nữ nên rất thích nhảy múa.
Ellysia hoảng hốt nói.
"Dì ơi, dì đang làm gì vậy?
Cầu treo không an..."
Dây thường buộc cầu đứt, cây cầu rơi xuống khiến Minami rơi xuống thác nước.
Ellysia hoảng sợ hét lên.
Tôi vội che mắt cậu ấy lại.
Mọi người trong gia tộc đều chạy đến vì nghe thấy tiếng hét của Ellysia.
Gia chủ nhìn Ellysia rồi hỏi.
"Có chuyện gì vừa xảy ra rồi?
Sao con lại hét?"
"Cha...cha ơi, dì...dì rơi xuống thác nước rồi"
Ellysia bật khóc nức nở.
Tôi ôm cậu ấy vào lòng rồi an ủi.
Từ góc nhìn đó, tôi đột nhiên thấy khóe miệng cậu ấy cong lên như đang cười mỉa mai.
Tôi nhìn lầm sao?
Ellysia vốn rất hiền lành, chắc chắn là tôi nhìn nhầm, chắc chắn là vậy.
Tôi cố trấn an bản thân.
Mặt gia chủ tái mét.
Ông ta suy nghĩ gì đó rồi nói.
"Để mai rồi báo cảnh sát, bây giờ không thể xuống đó đưa xác lên được.
Hơn nữa, tối nay chúng ta còn có bữa tiệc với gia tộc Citris"
Tôi không biết phải nói gì.
Minami là vợ ông ấy đấy, và ông ấy còn không coi trọng bằng ta bằng danh dự và lợi ích của gia tộc.
Tôi cũng không muốn can thiệp vào chuyện gia đình của họ lắm.
Tôi vào phòng của Minami khám xét.
Trên bàn của bà ta vẫn còn bát đựng thuốc mới uống.
Trên giường bà ta, mặt sau của chiếc gối có ghi chữ "Wasser".
Chị dâu tôi là người Đức nên tôi biết chữ đó là "nước" trong tiếng Đức.
Bà ta rơi xuống thác nữa, trên gối có ghi chữ "nước".
Lẽ nào chữ đó là đang ám chỉ đến cái chết của bà ta.
Tôi xuống kho dược tìm một hầu nữ nào đó.
Tôi gặp riêng một hầu nữ rồi hỏi.
"Cần sa dùng để pha thuốc cho phu nhân là do ai chuẩn bị vậy?"
"Là tiểu thư Ellysia thưa công nương"
"Cậu ấy làm một mình à?"
"Dạ không ạ, sẽ luôn có một hầu nữ hỗ trợ và theo sát quá trình"
"Cảm ơn cô"
Tôi trở về phòng.
Ellysia đang ngồi đọc sách trong phòng tôi.
Dáng vẻ hiền lành của cậu ấy khiến tôi cảm thấy tôi đã sai khi nghi ngờ cậu ấy.
Nhưng biết sao được, nghi ngờ mọi thứ chính là thứ mà thám tử chúng tôi phải làm.
Tối hôm đó, tôi chọn một bộ váy đen sang trọng cho bữa tiệc.
Ellysia chọn một bộ váy trắng, tôn lên vẻ ngoài thuần khiết của cậu ấy.
Ellysia vui vẻ nhìn tôi.
"Nhìn cậu xinh quá đi mất, vừa xinh vừa sang, lại còn thanh lịch nữa chứ.
Đúng là khí chất của hoàng gia Windsor"
"Haha, ngược lại đi, tớ thấy cậu rất ấn tượng đó.
Bộ váy đó tôn lên sự xinh đẹp, trong sáng và thuần khiết của cậu đó"
"Bỏ qua vấn đề đó đi, gia tộc Citris sắp tới rồi đó"
Tôi đi theo cậu ấy đi ra cổng.
Công tước Citris vốn là chú ruột của tôi, chú Nathan.
Tôi hành lễ.
"Chào mừng công tước"
"Công tước gì chứ?
Chúng ta là gia đình mà, cứ xưng hô như bình thường thôi."
"Dạ thưa chú"
Chúng tôi đi vào biệt thự rồi cùng nhau ăn tối.
Tôi đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt sắc bén của ai đó, nhưng không phải về phía tôi mà là hướng về phía Clara.
Tôi quay đầu lại liền thấy Ellysia.
Cậu ấy liền quay mặt đi.
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?
Ánh mắt đó là thật hay chỉ là tôi hoa mắt vậy chứ?
Cuối buổi tiệc, Clara lên sân khấu trình diễn một màn múa.
Màn múa đó gọi là "Phá Kén" và nó do chính dì của tôi-dì Maena, công tước phu nhân Citris tạo ra.
Ellysia ngồi cạnh tôi liền nói.
"Oralie nè, Clara chuẩn bị kĩ quá đi.
Chắc là em ấy biết tiểu công tước đến nên đã đặc biệt chuẩn bị màn múa đó"
"Hả?"
"Nè nè, cậu không để ý sao?
Clara thích tiểu công tước đó"
Tôi mỉm cười.
Tôi quay lại xem buổi biểu diễn.
Chiếc kén phát ra hào quang từ phía sau, trông nó thật sự rất đẹp nhưng đột nhiên...chiếc kén bốc cháy.
Trên kén xuất hiện chữ "Feuer", là lửa sao?
Clara còn chưa bước ra ngoài.
Người hầu vội chạy tới dập lửa.
Tôi lo lắng nhìn sang Ellysia nhưng lại là nụ cười mỉa mai đó.
Nhưng nó nhanh chóng biến mất.
Có lẽ tôi lại hoa mắt rồi.
Clara chết cháy trong chiếc kén.
Vụ án này không thể tiếp tục che giấu cảnh sát được nữa.
Cảnh sát nhanh chóng đến khám xét hiện trường.
Tôi nhìn kĩ sân khấu, ánh mắt tôi chú ý đến chiếc đèn đằng sau kén.
Tôi liền tìm người phụ trách đạo cụ.
"Chiếc đèn kia dùng để làm gì vậy?"
"Là để tạo hào quang từ đằng sau chiếc kén thưa công nương, là tiểu thư Clara đã dặn tôi chuẩn bị"
Tôi cúi xuống chỗ chiếc kén rồi quệt nhẹ.
Trên kén được bôi một lớp phosphorus trắng.
Có lẽ tôi đã hiểu được phần nào cách thức gây án của hung thủ.
Thanh tra York bắt đầu hỏi từng người.
"Thời gian đó, gia chủ đang làm gì?"
"Tôi làm việc cả ngày, có thư kí xác nhận"
"Tiểu thư Ellysia?"
"Tôi ở trong phòng của Oralie"
"Bà quản gia?"
"Tôi pha trà dưới bếp, có người hầu làm chứng."
Tôi đi đến chỗ thanh tra York-một người bạn của tôi.
"Vụ thứ hai khó đấy, lúc Clara chết, mọi người đều đang xem múa, khó có thể gây án nhưn York, tôi hiểu được phần nào cách thức gây án của hung thủ rồi"
"Quả nhiên là vị cứu tinh của cảnh sát Anh Quốc.
Vậy không biết cô có thể nói cho người bạn này biết không?"
"Vị cứu tinh gì chứ?
Trên kén được bôi một lớp phosphorus trắng.
Theo đúng lý thuyết thì sân khấu phải được tắt toàn bộ đèn.
Nhưng anh có hiểu được điểm khác của sân khấu này không?"
"Là chiếc đèn tạo hào quang phía sau kén"
"Đúng vậy, là do nhiệt từ chiếc đèn đó đã làm phosphorus cháy trước khi nạn nhân bước ra ngoài.
Đèn trên sân khấu phải tắt cũng là để không làm phosphorus cháy"
York từ từ gật đầu.
Tôi kéo anh ta ra một góc rồi nói riêng.
"York, vụ án chiều nay lẫn vụ này, theo tôi nghĩ, là do cùng một người gây nên"
"Cơ sở?"
"Khi tôi khám xét phòng của phu nhân Healga, có một chữ "Wasser" được viết sau gối.
Lần này, khi cháy, trên kén xuất hiện chữ "Feuer".
Anh hiểu ý tôi mà phải không?"
"Hiểu, dĩ nhiên là hiểu.
Chữ xuất hiện ám chỉ đến cái chết của nạn nhân, đúng chứ?"
"Đúng vậy, anh đúng là hiểu ý tôi"
"Đâu phải tự nhiên họ gọi cô và tôi là cặp bài trùng của nước Anh chứ"
Tôi và York tiếp tục điều tra.
Tôi dẫn anh ta vào vườn.
Tôi chú ý đến cây cần sa.
Nó bị mất khoảng năm cành.
Tôi từ từ nói với York.
"Cây cần sa đó...nó mất khoảng năm cành"
"Với liều lượng đó thì đủ để con người lên cơn phê đấy."
"Nhưng Ellysia là người pha thuốc mà...không thể nào đâu...phải không?"
"Đôi khi, hung thủ lại là người mà ta chưa từng nghi ngờ.
Tôi cũng không muốn tin đâu"
Tôi đứng chôn chân tại chỗ.
Tôi không biết mình nên phản bác như nào, vì anh ta nói đúng.
Số phận rất biết cách trêu đùa con người.
Tối hôm đó, tôi thấy có hai bóng người đi vào rừng.
Tôi ngó ra cửa xem, liền thấy hai người mặc đồ cảnh sát.
Tôi gọi họ lại.
"Hai người đang làm gì?"
"Chúng tôi theo lệnh ngài York đi tìm chứng cứ"
Tôi gật đầu rồi để họ đi vì chiều nay tôi đã nghe York nói về chuyện đó.
Tối hôm đó, tôi không ngủ được.
Tôi thức đến tận sáng.
Trong lòng tôi luôn có một nỗi bất an.
Tôi đi sang phòng York.
York vẫn đang ngồi đọc sách, không ngủ giống tôi.
"Không ngủ à Oralie?"
"Tôi không ngủ được.
York, hai nữ cảnh sát anh ra lệnh cho đi tìm bằng chứng tối qua đã tìm được gì chưa?"
York gập mạnh quyển sách lại rồi lao đến chỗ tôi.
"Cô...cô nói gì cơ?
Nữ cảnh sát"
"Ừ"
"Hai cảnh sát tôi giao nhiệm vụ là nam, không phải là nữ"
Tôi và York vội mặc áo khoác vào rồi chạy vào trong rừng.
Đi sâu thêm một chút, tôi sững người.
Hai cô gái mặc đồ hầu gái đã chết.
Xác bị treo ngược lên cây.
York che mắt tôi lại.
"Sợ thì đừng nhìn"
"Sợ cái gì?
Đây đâu phải là lần đầu tôi thấy xác chết"
"Chân cô đang run..."
"Kệ tôi!!!"
Tôi đi xung quanh khám xét hiện trường.
Tôi đột nhiên nhìn thấy chữ "Land" được ghi dưới đất.
Đầu tiên là nước, rồi đến lửa và bây giờ là đất?
Tôi nhìn York.
"Đất, nước và lửa.
Anh nghĩ tới gì?"
"Bốn nguyên tố, còn khí thôi"
"Lời khai của nghi phạm sao rồi?"
"Ellysia khai rằng cô ấy chỉ đưa thuốc cho phu nhân rồi rời đi, có người hầu làm chứng rằng cô ấy không quay lại.
Gia chủ khai rằng ông ta đang làm việc lúc đó, có thư kí làm chứng.
Bà quản gia thì pha trà và có người hầu làm chứng.
Vụ này khó"
"Những vụ tôi cùng anh phá thì làm gì có vụ nào dễ"
Chúng tôi đi xác nhận thân phận của hai nữ hầu kia.
Hai nữ hầu đó là Maia và Lena, con gái của bà quản gia.
Cảnh sát cũng tìm được hai nam cảnh sát bị đánh ngất và trói trong nhà kho.
York nhìn tôi rồi từ từ nói.
"Hai nữ hầu này rất giống..."
"Gia chủ?"
"Có lẽ chúng ta phải đi hỏi bà quản gia và gia chủ vài chuyện rồi"
Chúng tôi đi đến phòng của gia chủ.
Tôi đột nhiên ngửi được mùi hạnh nhân thoang thoảng.
Tôi vội bịt mũi tôi và York lại rồi kéo anh ta đi.
"Đi lấy mặt nạ phòng độc trước đã, tôi ngửi thấy mùi hạnh nhân"
Tôi và York đi lấy mặt nạ phòng độc rồi quay lại phòng.
Cửa không mở được, chúng tôi buộc phải phá cửa.
Trong phòng gia chủ, gia chủ và bà quản gia đều đã tử vong và còn cả...Tôi gục xuống khóc.
Trước mắt tôi là xác của Ellysia.
Tôi gục xuống khóc.
York chỉ có thể đứng bên cạnh an ủi tôi.
Anh ta ôm tôi vào lòng rồi an ủi.
"Bình tĩnh lại nào, Oralie.
Đừng khóc, tôi xót cô.
Tôi biết cô buồn nhưng chúng ta sẽ tìm ra hung thủ sớm thôi, tôi hứa"
Tôi cắn chặt môi rồi đứng dậy.
Tôi nhìn bức tường, trên đó có một chữ "Gas" bị cháy đen, là khí.
Báo cáo pháp y xác nhận người chết là Ellysia.
Tôi thất thần đi về phòng của Ellysia rồi dọn dẹp di vật của cậu ấy.
Tôi phát hiện một cuốn nhật kí trong ngăn kéo nhỏ của cậu ấy.
Chữ viết trong đó không giống chữ của Ellysia, mà nó là chữ của cô Eva-mẹ của Ellysia.
Tôi đọc xong những dòng chữ đó liền sững người.
Tôi vội kiểm tra lại xác của Ellysia.
Tôi chết lặng, nước mắt vô thức rơi trên khuôn mặt.
Tôi triệu tập tất cả mọi người trong gia tộc tới.
Tôi nhìn York rồi mỉm cười buồn bã.
Tôi từ từ nói.
"Tôi đã tìm được hung thủ"
Mọi người đều bàng hoàng.
Tôi đi đến chỗ hầu gái trưởng Amanda rồi nói.
"Amanda, cô chính là hung thủ.
Hay tôi phải gọi là Ellysia mới đúng?"
Mọi người đều ngạc nhiên.
Tôi từ từ nói tiếp.
"Đi từ nhà chính đến biệt viện của phu nhân mất 15 phút, hái cần sa và pha thuốc mất tầm 30 phút.
Vậy mà cậu đi đưa thuốc cho phu nhân cách lúc cậu vào phòng tôi chỉ cách 30 phút, lúc đó tôi đã đọc sách được một tiếng rưỡi.
Giữa các khoảng thời gian đó còn dư 15 phút.
Đó là lúc cậu gây án.
Amanda nhận nhiệm vụ chăm sóc vườn vào tối hôm kia.
Cậu đã cho cô ta uống thuốc ngủ để cô ta không biết nhiệm vụ của mình.
Cậu đã cải trang làm cô ta và vào vườn hái cần sa."
"Cô...cô đang nói gì vậy?"
"Cậu sử dụng cần sa đó để làm tăng liều lượng trong thuốc, khiến phu nhân lên cơn phê."
Tôi lấy một chiếc bát, đó là bát pha thuốc.
Tôi gỡ đáy bát ra, để lộ một phần đáy bát chỉ có một đáy, có thể để một vài thứ nhỏ vào trong đó.
"Đây là bát được sử dụng để pha thuốc cho phu nhân.
Nó có phần bát và đáy bát rời nhau.
Đêm hôm trước, cậu giấu cần sa trong phần đáy bát và hôm sau, cậu trộn lẫn lượng cần sa đó vào với cần sa mới hái.
Sau khi mang thuốc đến, cậu đi ra ngoài rồi thay đồ hầu gái, giả dạng làm Amanda rồi quay lại phòng."
"Tôi không biết cô đang nói gì cả"
"Tiếp đến vụ thứ hai, ý tưởng đó là do cậu bày cho Clara phải không?"
"Ý..ý cô là gì?'
"Dĩ nhiên là tôi có nhân chứng"
York đưa một nữ hầu vào phòng.
Đó là Amber-nữ hầu riêng của Clara.
Amber từ từ nói.
"Hôm đó tôi mang y phục đến cho tiểu thư Clara.
Tôi nghe được đoạn tiểu thư Ellysia bày ý tưởng cho tiểu thư Clara thưa công nương"
"Nhưng chắc gì những chuyện cô ta nói đã là sự thật"
"Tiếp đến vụ thứ ba, người đánh ngất hai viên cảnh sát chính là hai hầu gái Maia và Lena.
Maia và Lena đúng là con gái của bà quản gia, nhưng không phải là con ruột của chồng bà ta.
Hai nữ hầu đó là con gái của bà quản gia và gia chủ!"
Mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên.
Tôi lấy ra hai tờ giấy xác nghiệm ADN.
Sự trùng khớp về ADN của gia chủ và hai nữ hầu lên đến 99,99%.
"Mọi người có thể tự xem.
Đêm hôm đó, Ellysia thay đồ hầu gái rồi trèo ra ngoài từ cửa sổ nên không ai nhìn thấy cô ấy rời khỏi phòng.
Cô ấy đâm chết hai nữ hầu trong rừng rồi buộc dây thừng vào chân một người.
Cô ấy cầm một đầu sợi dây rồi leo lên cây và nhảy xuống.
Theo nguyên lí của một chiếc chân, bên nặng hơn sẽ rơi xuống và bên nhẹ hơn sẽ bị nâng lên và Ellysia nặng hơn cả hai nữ hầu.
Đến vụ cuối cùng, người chết ngoài bà quản gia và gia chủ thì người còn lại là Amanda chứ không phải Ellysia."
"CÁI GÌ!!!"
Tất cả mọi người đều nghi ngờ nhìn nhau.
Tôi hiểu lý do tại sao mọi người lại có phản ứng đó.
Bởi Amanda đang đứng trước mặt và báo cáo pháp y cũng ghi rằng người chết được xác nhận là Ellysia.
Ellysia-vẫn đang giả làm Amanda, nhìn tôi rồi nói.
"Cô nói vậy là ý gì?
Tôi vẫn đang đứng đây mà"
"Như tôi đã nói ngay từ đầu, cậu là Ellysia"
Tôi đưa quyển sổ nhật kí của Eva ra.
Ellysia lập tức ngã gục xuống đất.
Tôi cố kìm nén nước mắt lại.
Nhìn bạn thân của mình đi đến bước đường này khiến tôi không thể kìm nén nổi.
"Ellysia và Amanda...là chị em sinh đôi cùng trứng.
Bà quản gia đã từng kể cho tôi rằng, khi cô Eva sinh con, Minami đã mời đến một thầy phù thủy.
Thầy phù thủy đó nói rằng sinh đôi là điềm gở.
Cô Eva buộc phải đưa một đứa trẻ cho nữ hầu của mình chăm sóc để giữ an toàn cho cả hai đứa trẻ.
Nữ hầu đó chính là mẹ của Amanda, đứa trẻ bị đưa đi năm đó là Amanda.
Sau này, Minami đã nói sự thật cho Amanda khiến cô ta nảy sinh đố kị với Lucia và Ellysia.
Còn về cách thức gây án, Ellysia là tiểu thư, không thể là người bưng trà đến cho bà quản gia và gia chủ.
Người bưng trà là Amanda.
Keo đã được bôi trong chốt khóa thứ hai, khi Amanda vào phòng, Ellysia đã dùng chìa khóa khóa cửa lại rồi thả khí độc Hydrogen Cyanide vào phòng, giết chết cả ba người kia.
Phosphorus bôi trên tường thành dòng chữ "Gas" cũng bốc cháy, để lại vết cháy đen.
Còn về bằng chứng..."
"ĐỦ RỒI!!!"
Ellysia cắt ngang lời tôi.
Cậu ấy đứng dậy, miệng vẫn cười nhưng nước mắt đã sớm lăn dài trên khuôn mặt.
Ellysia đi đến gần tôi.
"Quả nhiên, tớ đã sai khi lợi dụng cậu.
Xin lỗi, Oralie"
"Cậu làm tất cả chuyện này vì cái chết của cô Eva và chị Lucia phải không?
Dòng chữ "Heilung ist Mord" mà chị Lucia viết là tiếng Đức.
Heilung là Heal trong tiếng Anh, ám chỉ đến Healga.
Mord là Murderer, sát nhân.
Câu đó được hiểu là "Healga chính là sát nhân"...phải không?
Cậu và Amanda khác nhau ở đúng một điểm thôi, đằng sau lưng cậu có một vết sẹo hình cánh thiên thần do ngày còn học ở học viện, con dấu hình cánh thiên thần rơi vào lưng cậu."
"Phải!
Cậu nói không sai.
Năm đó, mẹ tớ bị bảy người bọn họ ép tự sát, nếu không sẽ giết tớ và chị Lucia.
Khi dọn dẹp di vật của mẹ, tớ đã phát hiện ra quyển nhật kí.
Tớ biết chuyện mẹ tớ bị họ ép tự sát, biết chuyện Amanda là chị em sinh đôi với tớ.
Nhiều năm qua, nỗi hận thù đó đã sắp biến mất...nhưng bọn họ lại tiếp tục giết chết chị Lucia.
Đám người đó hại cả mẹ tớ lẫn chị tớ đấy, cậu nói tớ nên làm gì bây giờ.
Tớ không phải thiên thần đâu.
Con dấu đó rơi nhầm người rồi, cánh thiên thần gì chứ"
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ khóc.
Cảm giác phải đẩy người mà mình yêu thương vào tù, nó không dễ chịu chút nào.
Tôi đã cố chứng minh rằng tôi sai, rằng Ellysia không phải hung thủ nhưng càng cố, mọi chuyện càng rõ ràng hơn.
Số phận luôn cay đắng như vậy.
Sự thật dù có khó tin đến đâu nhưng nó đã là sự thật thì chúng ta buộc phải chấp nhận nó.
Ellysia vốn là một cô gái hiền lành, dễ thương nhưng cho đến một ngày, cậu ấy phát hiện ra những người cậu ấy coi là gia đình đã ép mẹ cậu ấy tự sát, rồi còn giết chị cậu ấy.
Sự hận thù đã không thể kiềm chế và nó đẩy cậu ấy đến bước đường cùng.
Cảnh sát dẫn Ellysia đi.
Tôi gục xuống khóc.
Từng là bạn thân, cuối cùng lại đi đến tình cảnh này.
York cúi xuống bên cạnh tôi rồi ôm tôi vào lòng.
"Cứ khóc đi, tôi biết cô buồn.
Cô đã làm tốt lắm rồi"
Ellysia bị tuyên án tử hình.
Trước ngày thi hành án, tôi đến nhà tù thăm cậu ấy.
Ellysia vẫn vậy, vẫn mỉm cười.
Tôi đưa cho cậu ấy những lá thư mà cô Eva và chị Lucia viết cho cậu ấy.
"Họ vẫn luôn mong muốn cậu trở thành người tốt"
Ellysia vẫn cười nhưng nước mắt đã lăn dài trên khuôn mặt cậu ấy.
"Tớ không hối hận vì đã giết đám người đó, điều duy nhất tớ hối hận là đã làm mẹ và chị thất vọng...và...đã lợi dụng cậu"
"Tớ không trách cậu."
"Kiếp sau, chúng ta lại làm bạn nữa nhé"
Tôi khẽ gật đầu.
Tôi và cậu ấy quay đi, mỗi người đi về một hướng.
Tôi đi về tương lai, nơi tôi tiếp tục cuộc sống này nhưng không còn cậu ấy, còn cậu ấy, đã mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi bảy.