Khác Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - LEE NA [ FULL]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
91,244
Điểm tương tác
0
Điểm
0
31507238-256-k251329.jpg

Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
Tác giả: Akiko_Chidyka
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

viễntưởng​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [201-400] Xuyên Việt Chi Toàn Năng Phu Lang - Bắc...
  • [1-200] Xuyên Việt Chi Toàn Năng Phu Lang - Bắc...
  • [401-600] Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư -...
  • [1-200] Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư -...
  • [201-400] Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư -...
  • Ta Thương Nàng [BH]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 1: Hiểu lầm


    Năm nó 10 tuổi

    - Mẹ ơi, con sang nhà Rey đây ạ_Giọng nói của một bé gái vang lên.

    Là nó đấy ạ.

    Nó đang vận trên người một bộ váy màu hồng có hình chú gấu Teddy ở đuôi váy trông rất dễ thương.

    Nó đang định sang nhà hắn chơi.

    Nó tung tăng chạy sang căn nhà màu xanh ở đối diện nhà nó

    - Rey ơi, tớ sang chơi này.

    - Oh, Bi cậu qua rồi sao?_Hắn đang đọc truyện thì ngồi bật dậy.

    - Cậu đang làm gì thế?

    - Cậu không thấy sao mà còn hỏi?

    Tớ đang đọc truyện

    - Xí, làm gì dữ vậy!

    Hôm nay chúng ta đọc truyện à?

    Sao nhiều truyện thế?_Nó nhìn chồng truyện trên bàn mà hỏi

    - Nhỏ Mai mới đem tới đấy!

    - Mẹ bảo chúng ta không được chơi với con nhỏ đó mà

    - Tại con nhỏ đó muốn đem qua thôi chứ tớ nào có bảo đâu_Hắn nhíu mày nhìn nó.

    Nó hậm hực ngồi phịch xuống ghế sopha

    - Là cậu dụ dỗ con người ta thì có

    - Ấy, đừng đổ oan cho tớ nha!_Hắn xua xua tay_Thật là do nhỏ đó tự đem tới mà.

    Nhỏ còn bảo sẽ về nhà lấy nữa đấy

    - Còn đến nữa sao?_Nó trợn tròn mắt nhìn hắn

    - Ừm._Hắn vừa dứt câu thì tiếng chuông cửa nhà hắn vang lên_Đấy, đến rồi đấy.

    Tớ đi mở cửa đây_Hắn bỏ đi để lại nó với cái đầu bôc khói (Nhỏ mà biết ghen sao ta?

    Cái này tg không biết à).

    Một lát sau hắn quay vào cùng nhỏ Mai với khuôn mặt hớn hở

    - Ủa, Bi cậu cũng ở đây sao?

    - Có gì sao?_Nó khó chịu

    - À không_Rồi nhỏ quay sang hắn_Rey à, cậu pha giùm tớ ly nước chanh được không?

    Tớ khát quá!

    Vì phải chạy một đoạn đường xa về nhà lấy truyện cho cậu đấy

    - Chứ tài xế đâu không đưa cậu đi_Hắn vứt cuốn truyện trên bàn rồi hỏi nhỏ

    - Chở ba tớ đi công tác rồi.

    Tớ đã phải chạy bộ đến nhà cậu đấy!

    - Được rồi.

    Đợi tí_Nói rồi hắn quay bước vào bếp.

    Bây giờ ngoài phòng chỉ còn lại nó và nhỏ Mai thôi.

    - Sao mày lại ở nhà của Rey hả?_Nhỏ Mai trừng mắt nhìn nó (Nhỏ mà đã bộc lộ bản chất rồi đó)

    - Chuyện của tôi, liên quan gì đến cậu_Nó quay phắt mặt đi hướng khác coi như không thấy nhỏ

    - Mày…tao sẽ làm cho Rey ghét mày_Nói rồi nhỏ cầm lấy cuốn truyện trên bàn xé nát bấy.

    Sau đó nhỏ chộp lấy ly nước Rey đang uống dở đập mạnh xuống sàn nơi mình đang đứng.

    Cúi người nhặt một mãnh vỏ chai nhỏ cắt vào cánh tay mình cho máu chảy ra (Nhỏ mà thâm độc ghê, không biết lớn thì sẽ thế nào đây) Nhỏ ngồi bệch xuống sàn rồi khóc to lên để hắn nghe thấy.

    Hắn nghe có tiếng khóc thì từ trong bếp chạy ra.

    Nhìn thấy nhỏ Mai khóc như thế, hắn không biết phải làm thế nào nên quýnh lên.

    - Có chuyện gì vậy?_Hắn hết nhìn nó rồi nhìn nhỏ Mai

    - Bi, Bi xé truyện của tớ rồi còn ném ly vào tớ làm tay tớ chảy máu này_Nhỏ Mai oan oan lên.

    Hắn quay qua trừng mắt nhìn nó

    - Bi, sao cậu làm vậy?

    - Tớ không có_Nó vẫn bình thản nói.

    Chuyện nó không làm sao nó phải sợ chứ!

    - Ý cậu bảo Mai tự làm ra những chuyện này rồi đổ oan cho cậu à?

    Cậu ác quá đấy Bi.

    Trước giờ tớ cứ tưởng cậu là người hiền lành nữa chứ.

    Tớ nhìn nhầm cậu rồi_Hắn quay ngoắt mặt đi chỗ khác

    - Gì?

    Cậu tin nhỏ ta hơn tin tớ sao?_nó khóc nấc lên

    - Mọi chuyện đã ở rành rành trước mắt rồi còn gì.

    - hix.

    Tớ ghét cậu Rey_Nói rồi nó chạy đi trong nước mắt.

    Nhỏ Mai nhìn theo nó cười ngạo nghễ.

    Hắn thì chẳng thèm để ý gì đến nhỏ nữa mà bỏ lên phòng.

    Mấy ngày sau đó, nó và hắn vẫn không gặp mặt nhau.

    Người lớn thấy lạ nên đã nhiều lần gặng hỏi nhưng bọn nó chẳng thèm trả lời.

    Cũng gần đến ngày kỉ niệm 18 năm ngày cưới của các bậc phụ huynh rồi.

    Họ quyết định sẽ đến jeju-một trong bảy kì quan thiên nhiên của thế giới để nghỉ mát, tiện thể để bọn nó giải hòa luôn.

    3 ngày sau sẽ đi.

    3 ngày sau, bọn nó lên thuyền và đi đến Jeju cùng mọi người
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 2: Tai nạn


    Sau 1h đồng hồ đi máy bay đến Hàn, bọn nó lại phải đón tàu ra đảo Jeju.

    Suốt chặng đường đi nó và hắn chẳng nói với nhau lời nào, đơn giản vì GIẬN.

    Nó tách khỏi mọi người rồi đi đến cuối đuôi tàu ngắm biển.

    Nơi đây rất ít người nên nó có thể ở một mình.

    Nó ngước lên nhìn trời.

    Sao trời lại âm u giống tâm hồn nó lúc này thế?

    Trời sắp mưa rồi.

    Mây đen dày đặc thế kia mà.

    Nó cũng chẳng có ý định đi vào trong, nó không muốn gặp cái bản mặt khó ưa của hắn.

    Trong khi đó tại phòng ắn

    - Ủa anh Bun, chị Bi đâu?_Ryna khèo tay Bun hỏi

    - Anh không thấy nó từ lúc lên tàu rồi.

    Cả thằng Rey nữa

    - Chắc hai người đó đi với nhau rồi, em đừng lo_Jin nói

    - Vâng._ Rồi mọi người lại tiếp tục ăn.

    Trời bắt đầu đổ mưa, mưa càng ngày càng lớn hơn.

    Nó vẫn đứng ở ngoài đuôi thuyền nhìn ngắm biển.

    Bỗng một giọng nói vang lên

    - Cậu tính đứng đó đến bao giờ hả?_Là giọng của hắn.

    Nó đang rất rất giận hắn nên bơ đẹp hắn luôn, nó cất bước đi.

    Bỗng một làn sóng mạnh đập vào thuyền làm thuyền lắc lư dữ dội.

    Nó mất thăng bằng rồi nhào người xuống biển.

    Nó đã rơi xuống biển ngay trước mắt hắn nhưng hắn chẳng làm được gì ngoài việc la lớn cho mọi người biết.

    Mọi người chạy ra đến nơi thì chẳng thấy nó đâu nữa.

    Đội cứu hộ lập tức tìm kiếm nhưng chẳng có kết quả gì.

    Kelly ngất lịm đi trên tay Ken.

    Đứa con gái mà họ yêu quý nhất đã mất tích, sống chết ra sao không rõ.

    Bun thì ngã khụy xuống sàn, người không còn chút sức lực.

    Đám bạn nó thì ôm nhau mà khóc.

    Những bậc phụ huynh kia cũng vậy.

    Còn hắn thì cứ như người không hồn vậy.

    Cô bé hắn thích từ lúc nhỏ, cô bé mà hắn hứa sẽ cưới làm vợ ngay khi lớn lên đã ra đi trước mắt hắn.

    Cả bọn đau khổ trở về nhà.

    Kelly thì cứ ngất lên ngất xuống.

    Trong nhà chỉ còn Ken đủ tỉnh táo để giải quyết mọi chuyện.

    Ken đã cho cảnh sát và đội cứu hộ tìm kiếm khắp nơi.

    Ai cũng cầu mong cho nó không sao

    Trong nhà hắn lúc này

    - Rey, con ăn chút gì đi_Anna đem tô cháo đến bên giường hắn

    - Tìm được Bi chưa mẹ?_Anna nghe hắn hỏi thì chỉ biết cúi gằm mặt lắc đầu

    - Sao vẫn chưa tìm được cơ chứ?_Hắn hét lên

    - Rey à, bình tĩnh đi con.

    Bi sẽ không sao đâu!_Anna nhẹ giọng an ủi_Mẹ tính thu băng lại mấy đoạn Bi nô đùa với con ở nhà mình để dì Kelly xem.

    Con có muốn xem lại không?

    - Vâng ạ_Hắn cũng rất muốn nhìn lại khuôn mặt nó.

    Chỉ mới vài ngày không gặp mà hắn đã không nhớ khuôn mặt nó ra sao rồi?

    Phải xem lại mới được.

    Hắn cùng Anna đi đến phòng điều khiển Camera.

    Từng cuốn phim được bật lại.

    Xem đến đoạn phim ngày hôm trước thì hắn chết đứng.

    Hắn đã bị lừa, hắn đã không tin nó.

    Sao hắn lại không tin nó cơ chứ?

    Hắn hận bản thân mình.

    Nếu không có chuyện ngày hôm đó thì nó đã không phải rơi xuống biển như thế.

    Lỗi là tại hắn, tất cả là tại hắn.

    Hắn đã dằn vặt mình biết bao.

    Từ ngày biết chuyện hắn trở nên trầm tính hẳn đi, rất ít nói, cười càng không.

    Suốt ngày hắn cứ cắm cọc nhà nó, chờ đợi tin tức về nó nhưng chẳng có kết quả gì.

    Dần dần hắn đã tự tạo cho mình một vỏ bọc khá hoàn hảo.

    Vỏ bọc của sự lạnh lùng.

    Trong khi đó, tại vùng biển gần đảo Jeju, có một du thuyền đang du ngoạn

    - Ba ba ơi, có người trôi trên biển kìa_Một cô bé trạc tuổi nó la lên, chỉ trỏ về phía người đó.

    Người đàn ông vội nhìn theo hướng tay cô bé

    - Đúng, đúng rồi.

    Mau vớt lên coi còn sống không_Ông quay sang đám người áo đen ở đằng sau.

    Và người đó đã được vớt lên thuyền.

    Là nó

    - Thưa ông chủ, là một cô bé.

    Cô bé đó còn sống ạ.

    Chỉ là đang hôn mê

    - Ba ơi, cậu ấy dễ thương lắm_Cô con gái của ông reo lên

    - Jen, trật tự nào con.

    Phải thay đồ cho bạn ấy đã, cứ vậy sẽ cảm lạnh mất.

    Con lấy một bộ đồ cho bạn ấy mặc nha_Ông ân cần bảo Jen

    - Vâng.

    Để con giúp bạn ấy thay đồ cho ạ_Jen vui vẻ đi lấy quần áo của mình và thay cho nó.

    2 ngày sau nó mới tỉnh lại.

    Nó đã được gia đình Jen đưa đến đất Hàn Quốc rồi

    - Ư…ưm_Đầu nó nặng trịch, cảm giác như vẫn còn nước trong đầu ấy

    - Cháu tỉnh rồi à?_Ba Jen và Jen đi tới

    - Cậu ngủ 2 ngày rồi đấy.

    Cậu làm tớ lo chết mất_Jen cúi gằm mặt hỏi nó

    - Ơ, mọi người là ai?_Nó nhìn hai người như sinh vật lạ

    - Ba tớ đã cứu cậu đấy.

    Cậu muốn làm mồi cho cá hay sao mà nằm ngủ trên biển vậy hả?_Jen chống nạnh hỏi nó

    - Ngủ trên biển sao?

    - Cháu tên gì?

    Nhà cháu ở đâu để chú đưa cháu về_Ba Jen tươi cười bảo

    - Tên cháu sao?

    Tên cháu là gì nhỉ?

    Nhà cháu ở đâu?

    Sao cháu không nhớ gì hết vậy?

    Cháu là ai?

    Cháu tên gì?_Nó loạn lên.

    Nó đã bị mất trí nhớ rồi

    - Con bé đã bị mất trí nhớ rồi_Ba Jen lắc đầu

    - Mất trí nhớ sao ạ?

    Vậy để bạn ấy sống với chúng ta đi ba

    - Nhưng gia đình bạn ấy sẽ lo lắng lắm

    - Ba có biết gia đình bạn ấy ở đâu không?

    Chẳng lẽ ba định bỏ bạn ấy trong tình trạng này?_Jen chống nạnh nhìn ba mình

    - Được rồi, được rồi con gái cưng.

    Nhưng giờ phải nghĩ cho bạn ấy cái tên đã nào_Ba jen cười trừ nhìn Jen.

    Cô nhóc đã chấm nó rồi

    - Tên hả?

    Để con nghĩ cho?_Jen bắt đầu xoa cằm.

    Sau một hồi suy nghĩ, Jen đánh tay cái bốp.

    Nhỏ chạy đến bên nó cười tươi nói_Bạn ơi, từ nay bạn sẽ có tên là Nguyễn Ngọc Thiên Di nhé! gọi thân mật là Hyo.

    - Nguyễn Ngọc Thiên Di?

    Được_Nó cũng cười đáp lại Jen.

    Trong đầu nó vẫn không ngừng lục lọi từng ngóc ngách để tìm cái tên của mình nhưng giờ có đập đầu vào tường chưa chắc nó đã nhớ ra.

    Ba Jen chậm rãi tiến về phía nó

    - Hyo, từ nay con hãy coi ta là ba nhé!

    Nó nhìn ông ngập ngừng hồi lâu rồi gật đầu.

    Vậy là nó có thêm một gia đình nữa rồi

    - Vui quá!

    Từ bây giờ con đã có thêm một người bạn tốt rồi_Jen reo lên rồi ôm chầm lấy nó

    - Tớ tên là Nguyễn Ngọc Lan Như, cứ gọi tớ là Jen.

    Tớ sinh sống ở Mỹ.

    Lần này tớ theo ba đi công tác và vô tình cứu được cậu đấy.

    Coi như chúng ta có duyên

    - Mỹ sao?

    - Ừm.

    Tí nữa chúng ta sẽ quay về Mỹ.

    Nhà chúng ta ở đấy!

    Jen con giúp bạn chuẩn bị vài thứ cần thiết nhé!_Nói rồi ba nuôi nó bỏ đi.

    Vài tiếng sau, máy bay sang Mỹ cất cánh và mang nó đi xa khỏi nhà nó, xa khỏi những người mà nó yêu quý nhưng đã bị nó quên đi.

    Đến bao giờ thì nó mới gặp lại họ đây hay nó sẽ biến mất khỏi cuộc đời họ mãi mãi?
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 3: Trở về


    7 năm sau, nó bây giờ đã là một thiếu nữ xinh đẹp rồi.

    Trong khi nó đang cật lực giúp papa nuôi giải quyết chuyện công ty thì Jen lại nằm ườn ra đó mà xem phim, bắp rang thì vươn vãi khắp bàn.

    Nó nhìn mà muốn cho nhỏ một đạp rơi xuống đất thôi

    - Này con kia, giúp tớ giải quyết đống hồ sơ trên bàn đi

    - Thôi, đau đầu lắm.

    Cậu tự giải quyết hết đi

    - Hừ_Nó hừ lạnh rồi không nói nữa.

    “Cạch” Cánh cửa mở ra, ba mẹ nuôi nó đã về

    - Hyo, vất vả cho con rồi!_ba nuôi nó cười rồi tiến đến ngồi vào ghế đối diện với nó

    - Không có gì đâu ạ!

    - Jen, sao con không giúp Hyo một tay mà nằm dài xem phim thế hả?_Mẹ Jen trách

    - Một mình Hyo làm đủ rồi ạ._Jen vẫn hướng mắt vào màn hình

    - Con bé này thật là…

    - Ba à, con vừa phát hiện ra một điều rất lạ._Nó nghiêm túc nhìn ba nuôi mình

    - Có chuyện sao?

    - Số liệu trong hồ sơ năm 2012 khác xa với số liệu mà chị thư kí vừa gởi đến cho con.

    Số khoản tiền thu vào thì ít mà chi ra thì nhiều.

    Nếu con nhớ không lầm thì năm đó công ty ta chi tiêu ít nhất mà.

    Không thể nào có khoản chi tiêu lớn như thế này.

    Vậy khoản tiền đó đã biến đi đâu?_Nó vừa nói vừa đẩy máy tính của mình sang cho ba nuôi.

    Mặt ông tối sầm lại

    - Có kẻ đã xén tiền của công ty

    - Con sẽ cho người điều tra

    - Để đó cho ba.

    Ba có việc khác cần các con làm giúp ba đây!

    - Chuyện gì vậy ạ?_Nhìn thấy bộ mặt nghiêm túc của ba mình, Jen bật dậy hỏi

    - Các con hãy về VN và coi chừng nhất cử nhất động của Phạm Đức Thạnh giúp ba.

    Có vẻ như hắn đang muốn tạo phản.

    Vì chỉ có bọn con là người ta tin tưởng và ông ta chưa từng gặp mặt bọn con bao giờ nên ta mới giao nhiệm vụ này cho 2 đứa

    - Vâng ạ.

    Bao giờ bọn con sẽ đi ạ?_Nó hỏi

    - Ngày mai.

    Ta đã mua nhà cho các con rồi, gần nhà ông ta đấy.

    Vậy tiện cho việc theo dõi.

    Các con hãy cẩn thận nhé!

    Ông ta cũng mưu mô sảo quyệt lắm đấy

    - Vâng.

    Vậy bọn con đi sắp xếp hành lí đây ạ_Jen nói rồi lôi tuột nó lên phòng.

    Nhỏ rất háo hức vì lần đầu được đến VN mà

    - Hyo, chúng ta rủ nhỏ Ran cùng đi nhé!

    - Ừ._Nó gật đầu rồi bắt đầu sắp xếp hành lí.

    Nó không mang theo quần áo.

    Về đó rồi mua sau.

    Hành trang theo nó chỉ có một cái laptap, ba cái mặt nạ và một cây súng do chính nó tạo ra mà thôi.

    Đơn giản như vậy.

    Sau khi ngẫm lại coi mình có quên mang theo thứ gì không, nó gật đầu nhẹ rồi leo lên giường đi ngủ.

    Còn nhỏ Jen thì vẫn còn đang nói chuyện điện thoại với Ran

    Sáng hôm sau, tại sân bay nước Mỹ

    - Các con đi cẩn thận nhé!

    Đến nơi thì gọi cho ba mẹ nhé!_Mẹ nuôi nó ôm lấy ba đứa nó nói

    - Vâng.

    Mọi người ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe.

    Bọn con đi đây_Nó buông ba mẹ nuôi nó ra rồi hướng cửa soát vé mà đi.

    15’ sau máy bay cất cánh mang nó về với nơi nó sinh ra nhưng nó không hề biết.

    Trong lòng nó cũng nôn nao kì lạ nhưng chính nó cũng không hiểu lí do mình như vậy.

    Lắc đầu cho trôi mọi suy nghĩ, nó nhắm mắt lại rồi đi vào giấc ngủ.

    Những giấc mơ lại ùa về.

    Đó không phải hẳn là mơ, đó chính là từng mảng kí ức của nó.

    Những mảng kí ức hiện về không có một mắc nối nào.

    Đêm nào cũng vậy, hễ nó chợp mắt thì lại mơ thấy những giấc mơ đó.

    Nó rất muốn biết bản thân nó là ai?

    Nó sống ở đâu?

    Ba mẹ nó là ai?

    Nó muốn biết mọi thứ nhưng không ai có thể nói cho nó biết cả.

    Nhiều lúc nó tự hỏi nó là trẻ mồ côi sao?

    Sao chẳng một ai quen biết nó?

    Thời gian cứ như thế trôi qua, đến nay đã 7 năm rồi.

    Nó mệt mỏi và không muốn tìm lại những kí ức đó làm gì nữa.

    Nó bây giờ đang sống rất hạnh phúc cùng với gia đình mới của nó.

    Hà tất phải tìm lại những kí ức lúc xưa làm gì?

    Có khi những kí ức đó còn rất đau buồn nữa.
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 4: Mảnh đất thân yêu


    Nó đeo chiếc kính đen bản to vào rồi cùng 2 con bạn tiến ra cửa sân bay.

    Hàng ngàn con mắt dõi theo bọn nó.

    Ran thì toát một vẻ nhí nhảnh cùng chiếc váy voan hồng dài đến đầu gối trông rất thu hút.

    Jen thì trung thành với tông màu đỏ.

    Chiếc váy nhỏ mặc là một chiếc váy cúp ngực cũng dài đến đầu gối.

    Khoát ngoài là một chiếc áo tay lửng vai ngang màu trắng.

    Nhìn Jen bây giờ thật quyến rũ làm sao.

    Và người cuối cùng là nó.

    Nó thì không thích mặc váy như hai nhỏ bạn.

    Đồ nó mặc là một chiếc áo phông màu trắng bỏ trong chiếc quần đùi lưng cao màu đen.

    Khoác ngoài là một chiếc ao da cũng đen nốt.

    Mái tóc đen dài của nó được thả tự nhiên.

    Nó đi một đôi bót cổ cao, đế cao đến 10 phân.

    Giờ nó cao kinh khủng 1m85 chứ ít gì.

    Bọn nó tiến ra ngoài sân bay.

    Bắt một chiếc taxi, bọn nó lên xe rồi về ngôi nhà mà ba nuôi nó đã mua.

    Đứng trước ngôi nhà mà ba Jen mua, bọn nó trầm ngâm.

    Bọn nó cứ tưởng là một căn biệt thự nhưng không phải.

    Đây là một ngôi nhà cấp 4 bình thường thôi nhưng nhìn nó khá rộng.

    Nhất là cái khuôn viên phải gần 20Ha chứ không nhỏ.

    Ngôi nhà được sơn màu trắng, mái màu đỏ.

    Bên ngoài còn đề dòng chữ Angle.

    Ở giữa khuôn viên có một bộ bàn ghế màu trắng nhìn rất đẹp và sạch sẽ.

    Nhìn sang bên trái ngôi nhà là một vườn hoa với rất nhiều loại hoa.

    Bên cạnh còn có một hồ nước trong xanh nữa.

    Nhìn ngôi nhà này giống như một bức tranh thu nhỏ vậy.

    Chỉ có một từ để diễn tả cho bức tranh này thôi!

    Đẹp.

    Nó cùng 2 con bạn tiến vào nhà.

    Ran bắt đầu chạy nhảy khắp nơi, nhỏ mở cửa hết phòng này đến phòng khác.

    Bỗng dưng nhỏ la lên khi vào đến căn phòng cuối cùng.

    Nhà này có tới 5 phòng.

    Nghe thấy tiếng hét, nó và Jen lập tức vọt vào.

    Bọn nó cũng khá ngạc nhiên khi thấy 2 kẻ ở trong phòng

    - Sao 2 em lại ở đây?_Nó hỏi

    - Ba mẹ bảo bọn em chuyển đến đây sống với 3 chị!_Cô gái nói rồi chạy đến ôm chầm lấy nó và Jen

    - Các chị thấy nhà đẹp không?

    Là bọn em chọn đấy!_Cậu con trai tươi cười nói

    --------------------------------------------------------------------------------

    * Trần Thiên Nam: (Bill) 16 tuổi. em của Ran.

    Đẹp trai theo kiểu con nít.

    Anh này sinh ra và lớn lên ở Mỹ nhưng cách đây 1 năm đã được nó điều về quản lí bar ở VN.

    Nó có một số lượng Bar khá lớn trên thế giới đấy.

    Là hộ pháp của Killers

    * Nguyễn Ngọc Hàn Châu (Joe) 16 tuổi. em họ Jen.

    Tính tình nhí nhảnh, rất thương nó và Jen.

    Luôn coi nó là thần tượng của mình.

    1 năm trước, nhỏ theo Bill vể VN.

    Là bạn gái của Bill.

    Là hộ pháp của Killers.

    --------------------------------------------------------------------------------

    - Các em ở đây cũng tốt.

    Bọn chị cũng đang lo lắng về việc không biết đường đây_Nó hờ hững nói

    - Chị về thăm ông bà chưa?_Bill hỏi Ran

    - Chị mới vừa về đến thôi!

    Để tí nữa rồi đi_Ran phe phấy tay.

    - Cậu đi thăm ông bà đi.

    Bọn tớ đi mua vài thứ cần thiết đây_rồi Jen quay qua nói với Joe_Joe, em làm người dẫn đường nhé!

    - Vâng ạ._Joe tươi cười trả lời.

    Vậy là bọn nó chia làm 2 nhóm mà đi.

    Bill đưa Ran về thăm bà.

    Còn nó và Jen thì theo Joe đi mua sắm.

    Trên đường đi, Joe đã giới thiệu cho bọn nó rất nhiều nơi. (Đang đi bằng taxi vì Joe đi cùng xe với Bill mà Bill lại lấy xe chở Ran đi rồi nên bọn nó phải bắt taxi đi thôi) Khi đi ngang qua một cửa hàng xe, nó đã cho dừng xe lại.

    Cứ ngồi trên taxi mà đi tham quan thành phố chỉ có nước cháy túi mà thôi.

    Bọn nó dạo từ hàng trên xuống hàng dưới và chọn cho mình chiếc xe yêu thích.

    Nó mua một con mui trần, một BMW và một môtô phân khối lớn màu đen.

    Chị này giàu.

    Jen thì mua một con BMW màu đỏ thôi.

    Nhỏ này cái gì cũng đỏ, chói mắt ghê luôn.

    Còn Joe thì không mua chiếc nào vì ngày đầu tiên về đây nhỏ đã mua nhiều rồi.

    Mua một lần đến 5, 6 chiếc luôn ấy chứ!

    Nó tiến lại chỗ nhân viên thanh toán, cầm lấy giấy bút và ghi lại địa chỉ nhà mình

    - Đem tất cả về địa chỉ này cho tôi!_nó móc ra một cái thẻ màu xanh rồi đưa cho nhân viên.

    Sau đó, bọn nó leo lên chiếc mui trần rồi phóng đi.

    Joe là người lái xe.

    Vì thấy hôm này trời không có nắng nên nó mới quyết định đi mui trần.

    Bọn nó dạo quanh thành phố rồi dừng lại ở trung tâm thương mại Plaza
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 5: Vô tình gặp lại


    Bọn nó dạo từ quầy này sang quầy khác.

    Có biết bao nhiêu đồ để mua.

    Một lúc sau

    - Hơ, tớ đói bụng_Jen vừa xoa bụng vừa nói

    - Em cũng vậy

    - Vậy chúng ta đi ăn.

    Tiện thể chờ Bill và Ran luôn_Nó nói

    - Ok_Hai nàng kia nhảy cẫng lên.

    Bọn nó đã không ăn gì từ lúc lên máy bay rồi.

    Còn sức đi chơi thế này, bọn nó cũng giỏi thật.

    3 người bọn nó kéo đến quầy ăn dưới tầng trệt.

    Ngồi vào cái bàn khuất nhất, nó chống cằm nhìn ra đường.

    Đường phố bây giờ thật đông đúc, xe cộ qua lại tấp nập.

    Nó cứ thả hồn vào quang cảnh bên ngoài cho đến khi nghe thấy tiếng anh phục vụ gọi mình.

    Nó ngước lên nhìn anh phục vụ.

    Vẻ đẹp của nó làm cho anh phục vụ phải đơ người ra.

    Vài phút sau mới lắp bắp

    - Xin…xin hỏi cô dùng gì?

    - Cho tôi một hamberger và một ly sữa đá_Nó đặt menu xuống rồi nhìn anh phục vụ nói.

    - Vâng_Anh phục vụ vội chạy đi.

    Cứ đứng đó nhìn bọn nó sẽ bị đuổi việc mất.

    Rồi nó lại hướng mắt ra đường.

    Bỗng có vài tiếng hò hét vang lên.

    Nó không cần nhìn cũng biết chuyện gì đang diễn ra.

    Nó chẳng thèm liếc mắt nhìn đến 1 lần, vẫn hướng mắt ra đường.

    Còn Jen và Joe thì chỉ biết lắc đầu cho đám con gái hám trai này.

    Tình hình là có 9 anh chàng đang bước vào quán ăn.

    Đi bên cạnh còn 4 cô gái nữa

    - Ở đâu cũng có thể loại này_Jen chẹp miệng

    - Sao họ lại như thế nhỉ?_Joe cũng góp lời.

    - 2 người đang nói về ai thế?_Bill và Ran cuối cùng cũng đến rồi

    - Đang nói về cái bọn con gái hám trai_Joe khinh khỉnh nói

    - À_Bill gật gù như đã hiểu ra.

    Cậu nhóc kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Joe còn Ran thì ngồi xuống bên cạnh nó

    - Nè, cậu nhìn chàng nào ngoài đường mà say sưa thế hả?_Ran đánh nó

    - Nhìn thằng điên!

    Con trai chỉ là thứ bỏ đi!_Nó quay phắt mặt sang nhìn Ran

    - Nè chị, em cũng là con trai đấy!_Bill hét toáng lên

    - Đồ ăn đến rồi kìa_Joe nhìn xe đồ ăn đang được đây tới nói

    - Im lặng và đánh chén đi_Jen hồ hởi rồi khởi màn ăn uống.

    Bọn nó tập trung vào chuyên môn của mình, không ai nói với nhau lời nào.

    Sau khi đánh chén xong mọi thứ, Bọn nó đứng lên rồi bỏ đi.

    Vừa ra đến cửa thì có một cô gái va phải Jen.

    Cô ta té xuống sàn nhà

    - Ôi đau quá!

    - Bạn không sao chứ?_Jen đưa tay kéo cô gái đó lên

    - Không sao!

    Chỉ là cái mông nó tiếp đất hơi mạnh thôi!

    - Chị Sin, Rin_Bill lên tiếng

    - Ủa, em quen họ à Bill?_Jen ngạc nhiên nhìn Bill

    - Họ là thành viên cấp A của Queen đấy

    - Queen?

    Là gì vậy?_Ran trưng ra bộ mặt ngơ ngác

    - Hớ!

    Mọi người không biết Queen sao?_Rin bất ngờ.

    Queen nổi tiếng đến thế sao lại có người không biết_Mấy người mới ở trên trời rớt xuống à?

    - Không nhất thiết bọn tôi phải biết đến cái bang gì gì đó của mấy người._Rin và Sin giờ mới để ý đến nó-người không nói tiếng nào từ nãy đến giờ.

    Ánh mắt của Sin và Rin vừa quét đến mặt nó thì dừng lại.

    Trên mặt hai người không giấu nỗi sự bất ngờ.

    Nó khó chịu khi có người nhìn mình như thế.

    Chẳng thèm để ý đến họ nữa nó bước đi.

    Nhưng đi chưa được 2 bước thì nó bị ai đó kéo ngược lại

    - Bi?

    Cậu là Bi phải không?_Sin nhìn nó với vẻ hốt hoảng xen chút lo sợ (Đúng rồi đấy ạ)

    - Là chị phải không Bi?_Rin nức nở nhìn nó.

    Nó đã khó chịu giờ lại càng khó chịu hơn.

    Hất tung cánh tay của Sin ra, nó quay lưng lại

    - Nhầm người rồi._Rồi nó bước đi.

    Jen, Bill và Ran cũng đi theo nó

    - Chị ấy là vậy đấy ạ.

    Hai chị bỏ qua cho_Joe cười cười rồi cũng đuổi theo.

    Chỉ còn lại 2 người con gái thất thần đứng đó

    - Nhầm người sao?

    Nhưng nhưng cô gái đó rất giống Bi mà_Sin thẫn thờ

    - Đúng vậy.

    Không thể nào nhầm được_Rin lắc lắc đầu.

    7 năm đúng là một thời gian dài nhưng 7 năm chưa thể thay đổi được khuôn mặt của nó.

    Khuôn mặt nó bây giờ vẫn còn vài nét giống với lúc nhỏ.

    Sin và Rin lửng thửng bước vào nhà hàng.

    Nhìn thấy khuôn mặt thất thần của hai nhỏ, Jin lo lắng hỏi

    - Có chuyện gì thế?

    Vừa nãy 2 người còn vui vẻ lắm mà.

    - Ơ Rin, em vừa mới khóc sao?_Sam nhìn Rin lo lắng.

    Khóe mắt Rin vẫn còn đọng lại nước mắt kìa

    - Chị ơi!_Rin ôm chầm lấy Sam mà khóc.

    Mọi người trong nhà hàng đều quay qua nhìn nhỏ

    - Có chuyện gì thế?

    2 người nói đi.

    Ai chọc 2 người sao?_Jun nổi đóa

    - Không.

    Vừa rồi bọn tớ vừa thấy một người giống Bi như đúc_Sin cúi gằm mặt nói.

    Tất cả mọi người đều buông đũa nhìn Sin.

    - Có thật không?

    Người đó đâu?

    Chắc chắn đó là con bé rồi.

    Sao cậu không giữ nó lại?_Bun hoảng lên.

    Trong lòng anh đang dâng lên một niềm hi vọng.

    Hi vọng đó là đứa em gái bé bỏng của anh.

    Hắn chẳng nói gì chỉ trân trân nhìn Sin.

    Hắn sợ người đó không phải là Bi.

    Hắn không dám hi vọng vì hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng cao

    - Người đó đi rồi!_Nước mắt Sin cũng rơi xuống

    - Sao cậu lại để cậu ấy đi như vậy?_Rika lên tiếng trách Sin

    (Trong phần giới thiệu nhân vật, mình có viết nhầm một chỗ.

    Có đến 2 Ran luôn.

    Mình đổi Trần Hoàng Như Bình thành Laysi nhá)

    - Bọn em đã giữ lại nhưng người đó bảo nhầm người.

    Chị ấy nhìn bọn em như hai người xa lạ ý._Rin nức nở nói_Nhưng quả thật chị ấy rất giống chị Bi.

    Giống đến từng chi tiết luôn

    - Phải điều tra về cô gái đó, rất có thể đó là Bi._Jin trầm ngâm hồi lâu rồi lên tiếng

    - Nhưng chúng ta phải bắt đầu từ đâu.

    Chúng ta không biết gì về cô ta cả_Wan nói

    - Đúng rồi.

    Cô gái đó vừa đi với Bill và Joe_Rin buông Sam ra và nói.

    - Bill và Joe?

    Quản lí của bar Devil á hả?

    - Ừm

    - Vậy tối nay chúng ta đến gặp hai người đó_Rồi cả bọn cũng đứng lên ra về.

    Chẳng ai còn tâm trạng để ăn uống nữa.

    Họ đang rất mong chờ buổi tối đến.
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 6: Tôi không ngại tiễn các người một đoạn đâu


    10h tối tại nhà bọn nó.

    Bill và Joe quần áo tươm tất dường như định đi đâu đó

    - Giờ bọn em đến Bar, các chị đi không?_Bill quay sang hỏi bọn nó đang nằm dài ăn bắp rang bơ và xem ti vi dưới sàn nhà (Trời nóng nên bọn nó nằm luôn dưới đất cho mát)

    - Bar hả?

    Đi không Hyo?_Ran quay sang hỏi nó

    - Không._Nó trả lời.

    Ran bắt đầu dùng chiêu thức nhõng nhẽo với nó.

    Nhỏ đang rất muốn đến bar.

    Dù gì thì nhỏ cũng là bà chủ mà, bà chủ mà chưa đến bar của mình lần nào mới lạ chứ

    - Hyo, đi đi mà.

    Đến đó coi bar hoạt động ra sau.

    Dù gì chúng ta cũng là chủ bar mà.

    Phải biết tình hình kinh tế như thế nào chứ!

    - Đúng đó chị, chị đến thử một lần đi.

    Chị chưa bao giờ đến đó mà._Joe cũng bay đến lay tay nó.

    Nó đành phải chịu thua thôi.

    Nó không muốn bị tra tấn lỗ tai thêm một giờ một khắc nào nữa

    - Được rồi.

    Tớ đi thay quần áo đã_Nói rồi nó phóng lên phòng.

    Ran và Jen cũng ai về phòng nấy, chuẩn bị trang phục để đến bar.

    Một lát sau, nó bước xuống với một vẻ ngoài hết sức phá cách.

    Quần bò đen, áo phông trắng lệch vai.

    Nó đi một đôi giày trắng hiệu Nike.

    Và đeo một vòng tay màu đen.

    Mái tóc nó được cột cao để lộ cái cổ trắng ngần thanh toát.

    Jen thì mặc một chiếc váy ôm màu đỏ đến đùi.

    Mái tóc thì được thả tự nhiên.

    Nhỏ đi một đôi giày cao gót cũng màu đỏ.

    Tóm lại là đỏ từ trên xuống dưới.

    Nhìn nhỏ quyến rũ lắm.

    Ran thì chơi màu dịu hơn.

    Nhỏ này mặc một chiếc váy màu hồng, vải voan.

    Một dây nịt bụng màu trắng.

    Mái tóc cũng được thả tự nhiên nhưng trên đầu còn có một cái cài màu hồng đính thêm một cái nơ to tướng nữa.

    Bọn nó leo hết lên chiếc mui trần của nó rồi phóng đến bar Devil.

    Trong khi đó tại bar Devil

    - Bill và Joe chưa đến_Yul nói.

    - Chưa đến sao?

    Ngày thường giờ này bọn nhóc đã có mặt rồi mà_Wan trầm ngâm.

    - Chắc có liên quan đến cô gái lúc sáng

    “Rầm” Cánh cửa bar bị đạp một cách tàn bạo.

    Một đám đông kéo vào đập phá bar.

    Mọi người hoảng sợ hét lên.

    Sau đó một toán người áo đen chạy đến chặn trước mặt đám người đó

    - Bọn mày muốn phá bar à?

    - Bar này từ hôm nay sẽ thuộc quyền sỡ hữu của bọn tao_Tên cầm đầu vênh mặt lên nói

    - Ai cho bọn mày cái quyền đó_Rồi cả hai bên xông vào đánh nhau.

    Quan khách bỏ chạy toán loạn.

    Một vài người hứng thú ở lại xem.

    Đa số bọn họ đều là bang chủ của các bang lớn.

    Một lúc sau, đám vệ sĩ đều nằm sõng soài dưới đất, trông thật thảm hại.

    Tên cầm đầu bên kia tiến đến chỗ Dj.

    Anh chàng DJ run sợ nhìn tên đó.

    - Bật đèn lên_Anh DJ hoảng sợ vội làm theo.

    ánh sáng hắt đến mọi nơi

    - Hừ.

    Từ hôm nay bar này sẽ thuộc bang Demons.

    Ai dám phản kháng giết hết

    “Đoàng” Tiếng súng chói tai vang lên.

    Cái tên đang tuyên bố trên bục kia khụy xuống ôm tay.

    Mọi người đều hướng mắt ra nơi phát ra âm thanh.

    Bọn nó đang đứng trước cửa.

    Nòng súng trên tay nó con vươn lại khói.

    - Bi?_Bọn hắn như chết sững.

    - Chính là cô gái đó_Sin thốt lên

    Bọn nó từ từ tiến vào trong

    - Cái bọn này thật là..._Bill điên tiết muốn nhảy bổ vào đám người trước mặt nhưng bị nó ngăn lại.

    - Đưa bọn vệ sĩ đi và vào trong cầu nguyện đi_Nó nói giọng lạnh tanh.

    - Chị!_Bill và Joe hướng ánh mắt cầu cứu vào Jen và Ran nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu từ bọn họ

    - Nhanh lên!_Nó hét lên. bọn nhóc hoảng sợ vội ra hiệu cho bọn thuộc hạ đang nằm sài lai dưới đất kia lui vào còn mình thì lửng thửng đi vào phía phòng víp.

    Kì này toi rồi

    - Cái con nhỏ này, mày dám bắn tao sao?_Tên cầm đầu ôm tay đứng bật dậy nhìn nó

    - Thanh toán mọi chi phí về người và của rồi biến ngay_Giọng nói lạnh như băng ngàn năm của nó lại đều đều vang lên.

    Một khi nó đã cầm tới súng thì con người nó cũng thay đổi hẳn, tàn nhẫn và vô tình

    - Tao không trả đấy!

    Mày làm gì được tao?

    Mày chỉ là một con nhỏ vắt mũi chưa sạch mà thôi_Tên đó quát nó rồi lại trừng mắt nhìn nó

    - Vắt mũi chưa sạch?

    “Đoàng” Âm thanh khô khốc đó lại vang lên.

    Cánh tay kia của hắn đã bị dính đạn_Tôi không ngại tiễn các người một đoạn đâu.

    Mau lên thanh toán rồi biến khỏi đây_Nó đã mất kiên nhẫn

    - Con nhỏ này bắt nó lại cho tao!_Tên đó quay sang sai bảo bọn đàn em nhưng bọn chúng chưa kịp làm gì thì “Đoàng” Lại là cái âm thanh đó.

    Viên đạn đã nằm chính trán của tên đó

    - Đụng vào Hyo của chúng ta chỉ có nước chết thôi!_Ran nhếch môi

    - Nó đã cho một con đường sống mà không biết quý trọng._Jen lắc đầu rồi nói lớn_Tên nào muốn có kết cục như tên đó thì bước lên_Chẳng có ai dám nhúc nhích cả

    - Thanh toán tiền rồi biến đi_Ran lặp lại lời nó.

    Một tên trong đám người đó vội đi thanh toán tiền rồi cả bọn phóng ngay tức khắc.

    - Một lũ ngu ngốc.

    Hôm nay đóng cửa sớm_Nó nói rồi hướng phòng vip mà đi.

    Còn hai nhỏ bạn của nó liền bắt tay vào nhiệm vụ đuổi khách.

    - Bi tàn nhẫn đến vậy sao?_Bun ngồi phịch xuống ghế

    - Chưa có gì chắc chắn đó là Bi cả?_Jill trầm ngâm nói

    - Cô gái đó rất giống Bi mà.

    Không thể có chuyện người giống người được_Hắn khẳng định.

    - Vậy chúng ta vào gặp chị Bi đi_Ryna vui vẻ nói rồi phóng thẳng đến phòng Vip.

    Trong căn phòng Vip đó

    - Khá lắm.

    Quản lí bar như vậy đấy!_Nó khoanh tay trước mặt nói với Bill và Joe

    - Không thể tránh khỏi những chuyện này được ạ_Bill mếu máo nhìn nó.

    Việc xảy ra xung đột trong thế giới đêm chỉ là chuyện thường thôi

    - Chị không nói đến cái đó.

    Cái mà chị muốn nói là việc đám vệ sĩ kìa.

    Người của em khả năng chỉ tới đó thôi sao?

    Chỉ một đám cỏn con mà không ngăn được.

    Bar này tồn tại được bao lâu nữa đây._Nó giận dữ quát

    - Bọn em xin lỗi

    - Xin lỗi?

    Chị không thích nghe từ đó.

    Tiền thu nhập tháng này của bar sẽ được chia đều cho nhân viên.

    Bọn em không được nhận đồng nào cả._Nó chăm chăm nhìn Bill và Joe còn hai nhóc thì chỉ biết ỉu xìu mà chấp nhận hình phạt của nó thôi

    - Vâng ạ

    - Thay đám vệ sĩ khác.

    Tuyển chọn đàng hoàng cho chị, ít nhất thì cũng bằng nửa của 2 em.

    Không được để việc của ngày hôm nay tái diễn đấy.

    Nếu không chị sẽ cho 2 đưa cuốn gói về nước ngay lập tức._Nó chống nạnh lên giọng.

    Hai nhóc hoảng sợ liền vâng vâng dạ dạ.

    “Cạch” Cánh cửa mở và bọn hắn bước vào

    - Ủa, anh Bun?

    Anh tìm bọn em à?

    - Không, bọn anh tìm cô ấy_Bun chỉ tay vào nó.

    Nó hơi ngạc nhiên nhưng không nói gì.

    Nó đang cố lục lọi trong đầu xem đã gặp đám người này bao giờ chưa nhưng đáp án của nó là chưa

    - Tôi có quen mấy người à?

    Tôi nhớ là chưa gặp mấy người bao giờ mà_Nó hờ hững nói.

    Nói chuyện với người khác mà nó nhìn đi đâu ấy

    - Bi!_Bun cất tiếng gọi nó.

    Hai hàng lông mày nó nhíu lại.

    Lại là cái tên đó?

    - Bi?

    Là ai vậy?

    Sao cứ nhầm tôi với người đó thế?

    - Bi, em không nhận ra bọn anh sao?_Bun tiến đến lay người nó.

    Bill hoảng hốt kéo tay Bun ra

    - Anh đừng động vào chị ấy!

    Chị ấy không thích có người lạ động vào mình đâu

    - Tôi không phải là Bi.

    Tôi không quen mấy người._Nó quay phắt mặt đi hướng khác.

    Trong lòng thầm rủa cái người tên Bi đó

    - Hyo à, chúng ta về thôi!

    Tớ buồn ngủ quá!

    Bây giờ hết hứng chơi rồi_Ran hồn nhiên mở cửa bước vào_Ớ sao ở đây lại đông người thế này_Jen và Ran liền chạy đến bên nó

    - Có chuyện gì sao Hyo?

    - Mấy người này cứ gọi tớ là Bi!

    Khó chịu quá!

    Chúng ta về thôi!_Nó đứng phắt dậy rồi bỏ đi

    - Có khi nào cái tên đó..._Jen lấp lửng nhìn nó_Mấy người này...

    - Cậu nói gì vậy?

    Chúng ta đi thôi_Ran lôi Jen đi rồi Bill và Joe cũng chạy theo

    - Không phải sao?_Bun như sắp ngã xuống

    - Cô gái đó có vẻ biết điều gì đó!

    Cô ta đã nói Có khi nào cái tên đó mà_Laysi ngây người ra.

    - Mấy người đó có điều gì đó bí ẩn lắm.

    Phải điều tra mới được_Wan nói rồi lấy điện thoại ra gọi cho ai đó

    - Giờ chúng ta về nhà thôi_Cả bọn kéo nhau về nhà.

    Người im lặng nhất từ đầu đến cuối chính là hắn.

    Hắn đang suy nghĩ cái gì vậy chứ?
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 7: Đi học


    Sáng sớm hôm sau, trên bàn ăn tại nhà nó

    - Sao chúng ta lại phải đi học chứ?_Jen khó chịu nhìn nó.

    Đang tung tăng chơi đùa vui vẻ thế này, sao tự dưng nó lại muốn đi học không biết?

    Người ta thì muốn nghỉ học biết bao còn nó thì lại chui đầu vào học.

    Nó có bị chạm dây thần kinh nào trong đầu không vậy?

    - Chúng ta phải đi học.

    Chúng ta đang trong độ tuổi đi học mà.

    Nếu cứ ở nhà ông ta sẽ sinh nghi đấy!_Nó vừa ăn vừa nói.

    - Hiểu rôi_Ran gật gù

    - Bọn chị học trường nào thế?

    Bọn em học trường Star nè_Bill hớn hở nói

    - Cùng trường với bọn em

    - Thật sao?

    Vui quá!_Joe reo lên.

    Miệng thì cười toe toét.

    Vui đến mức đó sao trời

    - Nhưng chúng ta đi học rồi thì lấy ai theo dõi ông ta?_Jen e dè hỏi nó.

    Nhỏ vẫn không quên nhiệm vụ được giao

    - Tớ đã cài định vị lên xe ông ta rồi.

    Ông ta đi đâu chúng ta cũng biết_Nó bình thản trả lời

    - Đúng là Hyo, làm việc gì cũng nhanh gọn lẹ hết_Ran giơ ngón trỏ lên tỏ ý thán phục nó

    Ăn xong, bọn nó lên xe đến Star.

    Nó vận trên người một bộ đồ đen từ trên xuống dưới.

    Áo pull đen.

    Quần Jeans dài màu đen.

    Áo khoác ngoài cũng đen nốt.

    Nó đi một đôi bốt cao 5 phân cũng màu đen.

    Mái tóc đen dài được nó thả tự nhiên, bay phấp phới trong gió.

    Tóm lại nhìn nó đậm chất xã hội đen.

    Jen thì chơi màu đối lập với nó, màu trắng.

    Nhỏ mặc một áo sơ mi màu trắng, khoác ngoài là một chiếc áo cộc tay màu đen.

    Nhỏ mặc một chiếc quần kaki màu trắng.

    Đi giày trắng.

    Còn Ran thì mặc một chiếc quần đùi màu đen, áo màu xanh trễ vai.

    Đôi bốt nhỏ đi cao đến đầu gối.

    Nhìn nhỏ rất phá cách.

    Vì lái moto nên bọn nó phải mặc quần chứ mặc váy thì có nguy cơ gây ra tai nạn mất.

    Nó leo lên con moto của mình rồi phóng đi.

    Jen đi chung với Ran.

    Còn Bill thì đi với Joe.

    Trường Star

    Một chiếc Lamboghini màu trắng và một chiếc BMW từ từ tiến vào trong.

    Bọn con trai, con gái xung quanh lập tức hò hét

    - Anh Rey ơi, làm bạn trai em đi

    - Anh Bun, em yêu anh

    - Hoàng tử của lòng em, Jill

    - Anh yêu em, Rin

    - Rika, làm bạn gái anh nha em

    - Sin, anh yêu em, yêu rất nhiều

    Rồi nhiều lời khác nữa.

    Nghe mà đau đầu điếc óc.

    - Im hết coi_Jin, con người im lặng và khó tính nhất đã lên tiếng.

    Và kết quả thật ngoài mong đợi.

    Cái đám ồn ào đó đã im bặt ngay lập tức.

    Hài lòng, Jin nói tiếp_Vào lớp hết đi._Mọi người lập tức ba chân, bốn cẳng chạy vào lớp

    -

    Sau này cứ phát huy nha Jin_Jill cười cười vỗ vai Jin

    - Vào thôi nào!

    Bọn hắn quay lưng bước đi.

    “Brừm brừm” Tiếng xe máy làm bọn hắn phải khựng lại.

    Trường này là trường dành cho những cô chiêu cậu ấm nên thường là được đưa đón.

    Ít có ai đi xe máy đến trường lắm.

    - Học sinh mới hả?

    Lần đầu tiên thấy đó_Sam nói

    - Chắc vậy.

    Thôi mặc kệ đi!_Sin nói rồi câu tay cô em gái mình tiếp tục bước đi

    - Woa, lâu rồi mới được đi xe moto đấy.

    Vui thật_Ran hồ hởi nói.

    Nghe thấy cái giọng quen quen, Wan lập tức quay lại nhìn.

    - Ớ, bọn họ...

    - Gì vậy?

    Thấy thái độ lạ thường của Wan, bọn hắn cũng quay lại xem.

    Cả bọn ai cũng trố mắt nhìn bọn nó

    - Họ học ở đây sao?

    - Chào em, gặp lại rồi_Bun vui vẻ chào nó.

    Nó không nói gì bước qua anh

    - Chào anh, nó là vậy đấy!

    Anh thông cảm nhé!_Ran cười chào Bun rồi đuổi theo nó

    - Bill, phòng lão hiệu trưởng ở đâu?_Jen quay sang hỏi Bill_2 đứa học lớp nào?

    - Trên lầu 3 ấy ạ.

    Bọn em học 10A1

    - Vậy à?

    Xin vào lớp em quậy chơi mới được.

    Bye_Jen nói một lèo rồi bỏ đi.

    Nhỏ chẳng thèm để ý gì đến bọn hắn luôn.

    - Các chị ấy sẽ học lớp chúng ta sao Bill?_Joe quay sang hỏi Bill

    - Còn phải phụ thuộc vào chị Hyo nữa.

    Chị Hyo mà không đồng ý thì không được đâu

    - Chúng ta cũng lên phòng hiệu trưởng đi Bill_Nói rồi Joe lôi Bill đi.

    Chỉ còn lại bọn hắn ngơ ngác tại đó.

    - Họ bơ đẹp chúng ta luôn kìa_Sau một hồi ngây người Yul lên tiếng

    - Anh à, người đó không phải chị Bi đâu.

    Chị Bi không có như vậy đâu!_Ryna lắc tay Bun.

    - Anh không biết.

    Anh có cảm giác đó chính là Bi._Bun buồn thiu buồn thít_Wan à, có kết quả điều tra chưa?

    - Không điều tra được.

    Thông tin về bọn họ đều được phong tỏa rồi

    - Những con người bí ẩn_Jun chẹp miệng

    - Chúng ta vào lớp thôi!_Hắn nói rồi bỏ đi.

    Rồi ai về lớp nấy, chuẩn bị cho tiết học
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 8: Bạn mới


    Trong phòng hiệu trưởng

    - 3 tiểu thư đến rồi à?_Ông hiệu trưởng khúm núm trước mặt bọn nó

    - Bọn em học lớp nào vậy ạ?_Ran lễ phép hỏi.

    Dù gì ông ta cũng lớn tuổi hơn bọn nó mà

    - 3 tiểu thư sẽ học lớp 11A1

    - Hyo à, chúng ta vào học cùng lớp với Bill và Joe đi_Jen lay tay nó, giọng làm nũng

    - Không.

    2 đứa kia có muốn thì chuyển lên học cùng với chúng ta_Nó kiên quyết.

    Bỗng Bill và Joe ngoài cửa xông vào đồng thanh

    - Ok liền ạ

    - Thân phận của bọn tôi ông phải giữ kín.

    Có người hỏi hay điều tra chỉ cần bảo là con của một nhà làm ăn nhỏ trong nước thôi_Nó lạnh giọng bảo hiệu trưởng.

    Ông hiệu trưởng rợn tóc gáy vội gật đầu.

    Bọn nó quay lưng ra cửa và đi thẳng về lớp.

    Một cô giáo trẻ đang đứng trước cửa lớp, có vẻ như chờ bọn nó

    - Các em là học sinh mới sao?

    - Vâng ạ.

    Còn có 2 đứa chuyển lớp nữa ạ_Ran tươi cười trả lời giáo viên.

    Nhỏ biết 2 con bạn mình sẽ không trả lời đâu nên buộc lòng phải lên tiếng.

    - Các em theo cô vào nào._Cô giáo mở cửa bước vào.

    Bà cô vừa bước đến cửa thì bị nó kéo lại.

    Cả lớp thì nhìn nó với ánh mắt như muốn giết người.

    Nó đã phá hỏng màn vui của bọn họ mà

    - Em sao thế?_Cô giáo tròn mắt nhìn nó.

    Nó không nói gì, chỉ tay lên trên.

    Bà cô theo tay nó nhìn lên và hoảng hồn khi thấy một xô nước đã đặt ở đó.

    Khẽ vuốt ngực, bà cô liền quay sang nó cười tươi

    - Cảm ơn em nhiều nha._Nếu không có nó thì bà cô đã trở thành trò cười cho cả lớp rồi.

    Vì thấy bà cô này dễ mến nên nó mới cứu thôi

    - Làm sao để vào đây?

    Nếu bước vào sẽ bị xô nước ập lên đầu mất thôi!_Bà cô trầm ngâm tìm cách.

    Đang mải suy nghĩ thì bà cô bị nó kéo ra sau.

    Nó lấy trong túi ra một con dao rồi phóng về phía góc tường.

    Một sợi dây mỏng như sợi chỉ bị đứt.

    Xô nước trên cửa đổ ào xuống.

    Con dao cắt đứt sợi chỉ và găm sâu vào vào bức tường.

    Mọi người trong lớp ai cũng lạnh sống lưng.

    Chỉ có 11 con người ở cuối lớp là vẫn bình chân như vại.

    Bà cô xanh mặt nhìn nó.

    Nếu không phải Ran lên tiếng gọi hồn bà giáo về thì có lẽ bà cô sẽ đứng chết tại đó luôn ấy chứ!

    - Cô ơi, em mỏi chân quá!

    - À…Ừm.

    Chúng ta vào thôi!_Rồi bọn nó theo bà cô đi vào lớp.

    Bà cô tươi cười nói nhưng trong lòng thì đang rủa cái người bày ra cái trò lúc nãy

    - Lớp chúng ta hôm nay có thêm 3 bạn mới và 2 bạn từ lớp khác chuyển đến_Rồi bà giáo quay sang nói với bọn nó_Các em tự giới thiệu đi

    - Tôi là Nguyễn Ngọc Lan Như, cứ gọi là Jen_Jen làm mặt lạnh nói

    - Tôi và Joe thì khỏi cần giới thiệu nữa nha!_Bill cười toe toét

    - Tôi là Trần Phương Nhi, cứ gọi là Ran.

    Còn đây là Nguyễn Ngọc Thiên Di, gọi cậu ấy là Hyo nhé!_Ran cười tươi giới thiệu.

    Nhỏ biết rõ tính của nó ít nói nên giới thiệu luôn_Hyo rất ít nói và khó gần nên có mạo phạm gì các bạn thì cũng bỏ qua nhé!

    Và tuyệt đối đừng động vào người Hyo nha!

    Chết đấy_Ran vô tư nói mà không hề hay biết nó đang nhìn nhỏ như muốn ăn tươi nuốt sống.

    - Bọn em ngồi đâu cô?_Joe nhìn bà cô hỏi

    - Còn đúng 5 chỗ trống đấy.

    Các em tự sắp xếp đi

    - Vâng.

    Bọn em ngồi bàn cuối nha chị_Joe ngước mắt nhìn nó.

    Nhận được cái gật đầu từ nó, Joe tí tởn kéo tay Bill về chỗ.

    Nó để cho hai cô bạn mình chọn xong thì mới về chỗ ngồi.

    Ran ngồi với Wan, Jen ngồi với Jill còn nó thì ngồi với hắn.

    Sau khi ngồi vào chỗ, nó liền hướng mắt sang bàn trên cùng gần cửa ra vào-nơi có một tên con trai và một đứa con gái đang ngồi.

    Và hai kẻ đó không ai khác chính là hai anh em nhà họ Phạm.

    Nó nở nụ cười cửa miệng rồi gục đầu xuống bàn ngủ.

    Hắn thật không biết nó đang nghỉ gì.

    Cũng chẳng thèm quan tâm đến nó thêm nữa, hắn cũng gật đầu xuống bàn và ngủ
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 9: Nên biết điều tí đi, bà cô già!


    Sau 2 tiết nằm ngủ, nó uể oải vươn vai.

    Học sinh trong lớp đã đi cả rồi.

    Chỉ còn lại bọn hắn và bọn nó thôi.

    Bọn hắn đang vây quanh bọn nó để giới thiệu nhưng nó chẳng thèm để ý làm gì.

    Nó lôi điện thoại ra quan sát đường đi của lão Phạm đó.

    - Chẳng có gì mới_Nó thầm nghĩ.

    Bỗng một kẻ nào đó đến đứng trước mặt nó.

    Nó ngẩng đầu nhìn cái kẻ đó.

    Là Phạm Duy Khang

    - Chào em, còn nhớ anh chứ?

    Nó vẫn không nói gì

    - Vẫn như vậy nhỉ?

    Sao em lại về đây?

    Em đang ở Mỹ mà

    - Tôi có quen anh à?

    Sao cứ lải nhải hoài thế?_Nó khó chịu cất tiếng

    - Em quên anh rồi sao?_Tên đó ỉu xìu

    - Lớn hơn tôi bao nhiêu tuổi mà cứ xưng anh gọi em vậy hả? người dưng_Nó khinh khỉnh nói.

    Nó ghét nhất là hạng người không quen mà cứ tỏ ra tự nhiên như vậy.

    - Chúng ta đã gặp nhau 2 năm trước, ở Mỹ.

    Em có nhớ không?_Tên đó vẫn kiên trì

    - Không.

    Giờ thì biến!_Âm hưởng lạnh lùng của nó vang lên.

    Khi nó nói chuyện nhẹ nhàng thì không nghe, đợi nó lạnh giọng thì mới nghe sao?

    - Em thật là..._Tên đó lửng thửng bước ra ngoài

    - Cậu đã từng gặp hắn ta à?_Jen chồm lên hỏi nó_Cậu có quan tâm hắn ta không?

    Tớ thấy hình như hắn kết cậu rồi đấy

    - Chả quan tâm_Nói rồi nó lại gục đầu xuống bàn ngủ

    - Cậu hỏi thừa quá đấy Jen.

    Cậu không nhớ, Hyo coi con trai là thứ bỏ đi à_Ran từ bàn trên quay xuống nói với Jen

    - Quên, quên.

    Mình dư hơi thật!_Jen tự đánh vào đầu mình rồi lại ngay ngắn ngồi vào chỗ

    - Con trai là thứ bỏ đi sao?

    Có quá đáng quá không vậy?_Jill ngơ ngác nhìn Jen rồi lại ngước lên nhìn nó

    - Chứ con trai các anh làm được việc gì?_Jen chống nạnh hỏi

    - Chí ít bọn tôi có thể giúp duy trì nòi giống

    - Ừ.

    Chỉ vậy thôi_Jen mỉa

    - Jen à, Hyo đến từ đâu vậy?_Rika khèo lưng Jen hỏi.

    Jen nhìn nhỏ lấp lửng.

    Nhỏ không biết có nên cho họ biết không?

    Có khi họ là người thân, bạn bè của nó cũng nên.

    Nhưng nhỏ không chắc.

    Nhỡ họ là kẻ thù của nó thì sao?

    Tại sao nó lại rơi xuống biển?

    Là nó tự rơi hay có kẻ hại nó?

    Nhỏ chưa chắc chắn được điều gì?

    Vì sự an toàn của nó.

    Giờ nhỏ không thể nói điều gì cả.

    - Hyo là chị tôi.

    Chúng tôi sống bên Mỹ với ông bà từ khi sinh ra.

    Đây là lần đầu tiên bọn tôi quay về VN.

    - Sinh ra và lớn lên ở Mỹ sao?_Hắn trầm ngâm

    - Lại nghĩ tôi là Bi gì đấy nữa à?

    Tôi nhắc lại lần nữa.

    Tôi không phải là kẻ mấy người muốn tìm đâu.

    Không cần phải cực khổ xâm nhập hệ thống để tìm thông tin về chúng tôi đâu._Nó quát lên.

    Bọn người này sao thích làm nó nổi giận vậy nhỉ?

    - Cậu biết rồi sao?_Wan gãi đầu nhìn nó._Mạng lưới của cậu khó phá quá đấy

    - Nó là chuyên gia máy tính mà.

    Nếu phá được thì đâu còn là Hyo _Ran tự hào nói.

    - Tôi là vấn đề cho mấy người đem ra bàn luận à?_Nó vẫn gục mặt xuống bàn, giọng khó chịu.

    Cả bọn lập tức im phăng phắc.

    Chính họ cũng không biết tại sao lại ớn lạnh nó như thế dù nó chưa làm gì họ cả.

    Nửa tiếng sau, giờ học lại bắt đầu.

    Bây giờ là tiết Hóa của bà cô “ác ma”.

    Nó thắc mắc bà cô này như thế nào mà lại có biệt danh là ác ma.

    Phải chiêm ngưỡng dung nhan bà ta mới được.

    Bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu nó.

    - Bill lên đây!_Nó gọi.

    Bill lon ton chạy lên chỗ nó

    - Chuyện gì vậy chị?

    Chị nghĩ ra ý tưởng gì phải không?

    - Vẫn như cũ._Nó nói rồi đưa cho Bill một con dao.

    Bill hiểu ý liền cười toe toét.

    Cái trò này ở Mỹ nó chơi hoài à.

    Bill lại lon ton chạy lên bàn giáo viên rồi hì hục làm cái gì đấy.

    - OK rồi chị.

    - Lại là cái trò đó sao?_Jen hờ hững nói_Cậu không còn trò gì mới hơn sao Hyo?

    - Chào hỏi cô giáo trước đã, phải không Hyo?_Ran quay xuống nói.

    - “Ác ma” gặp phải quỷ dữ rồi_Joe vừa săm soi cái móng tay vừa nói.

    Nhỏ đang rất hứng thú chờ màn kịch hay mà đạo diễn không ai khác chính là nó.

    Bọn hắn không hiểu gì, hết đưa mắt nhìn bàn giáo viên lại đưa mắt nhìn nó.

    - Cô giở trò gì vậy?_Hắn trân trân nhìn nó nhưng đáp lại câu hỏi của hắn là cái làm lơ của nó.

    Hắn giận dỗi quay phắt mặt đi chỗ khác không thèm nhìn nó nữa.

    Còn nó thì đang hướng mắt ra cửa chờ đón diễn viên của mình.

    5’ sau bà ác ma bước vào.

    Bà ta tầm 35, 36 tuổi gì đó.

    Vẫn chưa có chồng.

    Vừa bước vào lớp bà ta đã liếc mắt đưa tình với hắn.

    Nghe học sinh đồn bà ta thích hắn từ lần đầu gặp luôn.

    Cái này có được xem là tình yêu sét quánh không ta?

    Hay gọi làm hám trai thì đúng hơn.

    Nhìn phong cách ăn mặc của bà ta thì cũng biết bà ta lẳng lơ như thế nào.

    Chiếc váy bà ta mặc chắc không thể cắt ngắn hơn được nữa rồi.

    Ngắn không còn chỗ để ngắn luôn.

    Nhìn bà ta chán chê, nó lại quay sang nhìn hắn.

    Mũi cao, miệng nhỏ, mắt sâu, mày rậm, da trắng không chút tì vết.

    Cũng được.

    Trong từ điển của nó thì từ này là cao nhất rồi.

    Thấy nó cứ nhìn mình chằm chằm hắn liền quay qua nhìn nó

    - Nhìn gì?

    - Bọn con gái thích cậu ở điểm nào nhỉ?_Nghe câu hỏi của nó, hắn đơ ra vài giây rồi lấy lại tinh thần vênh mặt lên cao

    - Vì tôi đẹp trai nên họ mới thích!

    - Cậu mà đẹp trai thì trai đẹp chết hết.

    Đúng là bọn không có mắt.

    Ngay cả bà cô già trên bảng kia cũng vậy kìa, hám trai!_Đây có lẽ là câu dài nhất mà từ trước giờ nó nói với bọn hắn.

    Không may những lời nó nói đã lọt vào tai của bà ác ma, bà ta sừng cồ lên nhìn nó

    - Này em kia, em bảo ai là bà cô già hả?

    Sao em vô phép với giáo viên vậy?

    - Cô ơi, hạ hỏa đi.

    Cô nghe nhầm rồi đấy ạ.

    Cô hãy ngồi xuống nghỉ ngơi tí rồi dạy tiếp ạ_Bill cười cười với bà ta.

    Vì được trai đẹp khen nên bà ta không thèm để ý tới nó nữa.

    Theo lời Bill, bà ta ngồi xuống nghỉ ngơi mà không hề biết mình đã bị Bill lừa vào tròng một cách dễ dàng.

    Khi mông bà ta vừa tiếp mặt ghế thì “Rắc Rầm” Chiếc ghế gãy và bà ta té lăn ra đất.

    Cả lớp ôm bụng cười ngặt nghẽo

    - Ai là đầu trò hả?_bà ta nhảy dựng lên

    Cả lớp ai cũng cảm thương nhìn nó.

    Tất cả thầy cô ai cũng sợ cái lớp này riêng chỉ có mình bà ta lớp này phải kiêng nể thôi.

    Vì bà ta là em ruột của hiệu trưởng trường mà.

    Nếu không muốn bị đuổi học, tốt nhất là kính trọng bà ta một tí

    - Là tôi!_Nó nhàn nhạt trả lời

    - Em…em…

    - Tôi không phải là em cô.

    Đừng tự ý nhận họ hàng như thế!_Nó làm bà ta quê một cục.

    Cả lớp lại ôm bụng cười.

    - Em học đâu ra cái thói ăn nói với giáo viên đó vậy hả?_Bà ta chỉ tay vào mặt nó mà quát lên.

    Mặc kệ bà ta như con bò điên đang hét rống, nó lôi láptap ra và xử lí công việc.

    Bị nó bơ đẹp, bà ta đập bàn rồi đùng đùng đi về phía nó.

    Dựt phăng cái laptap của nó, bà ta sừng sổ

    - Em là đồ mất dạy.

    Em lên phòng hiệu trưởng ngay cho tôi_Bà ta cứ quát như thế mà không hề nhận ra mặt nó đang tối sầm lại.

    Jen, Ran, Bill và Joe đang thong thả thì bật dậy.

    - Bỏ laptap xuống rồi đi làm việc của bà đi_Jen lạnh giọng nói.

    Nhỏ không muốn ngày đầu mà có chuyện xảy ra đâu.

    - Em…em nói gì?

    Dám lớn tiếng với tôi sao?

    “Rầm” Cái bàn của nó ngồi đã gãy đôi.

    Cả lớp hoảng sợ nhìn nó.

    Chính hắn cũng phải giật mình nói chi ai.

    Nó đứng lên rồi trừng mắt nhìn bà ta.

    Giật lại cái laptap của mình, nó gằng từng chữ

    - Nếu không muốn hôm nay ảnh bà có mặt trên bàn thờ thì hãy biết điều với cái lớp này một tí đi.

    Biến mất khỏi mắt tôi luôn thì càng tốt_ Bà ta run như cầy sấy nhìn nó.

    Cả lớp ai cũng hoảng sợ.

    Nó vừa tuyên báo sẽ giết bà ta sao?

    - Biến trong 3s_Nó lạnh lùng ngồi xuống.

    Thật chẳng biết điều.

    Sao trên đời này vẫn còn nhiều người ham chết sợ sống vậy nhỉ?

    Bà giáo run cầm cập, lập tức phóng lên bàn lấy túi xách rồi ba chân bốn cẳng chạy khỏi lớp.

    Nó liếc nhìn theo bà ta rồi hừ nhẹ.

    Cả lớp lại ai làm việc nấy, không ai dám hó hé gì đến nó nữa nếu không muốn đi đàm đạo với diêm vương sớm.
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 10: Trốn học


    Vài phút sau, một vị thầy giáo khác vào dạy thay.

    Bàn mới của nó cũng được chuyển vào.

    Tiết học lại bắt đầu.

    Ai cũng tập trung học, riêng các phần tử ở cuối lớp thì đang xúm vào nói chuyện.

    Còn nó thì lấy ra một cái khăn rồi bắt đầu lau chùi cái Laptap của mình.

    Nó ghét nhất ai động vào đồ của nó một cách tự tiện.

    Nó lau rất kĩ, không thể nào sạch hơn được nữa.

    Thấy thế hắn hỏi

    - Bẩn đến thế sao?

    Lần nữa, nó lơ hắn.

    Hắn thật chẳng hiểu nổi nó.

    Sao cứ làm lơ hắn vậy chứ?

    Nó đã lơ hắn thì thôi, hắn cũng nên coi nó là không khí thì hơn.

    Nhưng sao hắn không làm được, cứ chốc chốc lại quay qua nhìn nó.

    - Cô ấy giống Bi quá! (Cùng một người sao không giống được)_Hắn thầm nghĩ.

    Hai người bọn hắn thì vậy còn đám người dưới kia vẫn đang nói chuyện rôm rả.

    Chủ đề cũng chỉ vây quanh nó thôi

    - Hyo đáng sợ quá!_Sin rụt rè nói.

    Nhỏ không ngờ nó tức giận lại đáng sợ như vậy

    - Nó không đáng sợ đâu!

    Đừng động vào 3 điều cấm kị của nó thì OK_Ran tươi cười nói.

    Lần đầu nhỏ gặp nó cũng mém chết vì dám động vào con Iphone của nó.

    Nhưng sau khi quen thân nó thì nó cho động vào hoài à.

    Nó chỉ ghét người lạ động vào đồ của nó khi chưa được sự cho phép của nó thôi

    - 3 điều cấm kị của Hyo là gì vậy?_Bun chống cằm hỏi.

    Anh rất thích thú với mấy việc về nó lắm.

    - Nói đi để bọn tôi né chứ không chết lúc nào không hay bây giờ?_Jun chêm vào

    - Thứ nhất không được động vào người nó.

    Thứ 2, không được động vào đồ đạc của nó nếu chưa được sự cho phép của nó.

    Thứ 3, không được động đến những người xung quanh nó._Zan từ tốn nói_Nói vậy thôi chứ quen thân rồi thì không sao cả.

    Như tôi nè, lần đầu gặp Hyo, tôi xém chết vì cả gan động vào điện thoại của nó đấy nhưng bây giờ tôi có vứt đồ của nó vào nhà rác cũng chẳng bị gì

    - Con nhỏ này hay nhở?_Hắn nói mà mắt cứ dám chặt vào nó

    - Ôi, chán quá_Jen ngáp ngắn ngáp dài rồi khèo lưng nó.

    Nó quay xuống nhìn Jen.

    Trên mặt nhỏ bây giờ in rõ một chữ chán to tướng.

    Cũng không trách Jen được, chính nó cũng cảm thấy chán nói chi ai.

    Nó nhẹ nhàng bỏ laptap vào cặp rồi quay xuống nhìn Jen buông đúng một chữ “Cúp”.

    Bill, Joe, Jen và Ran nghe nó nói thì nhảy cẫng lên và ngay lập tức bốn nàng được nhận ánh mắt yêu thương của ông thầy.

    - Cho bọn tôi tham gia với được không?_Jill khèo tay Jen

    - Ừ.

    Nhưng làm sao mới ra ngoài được đây?

    Ông thầy đang đứng chình ình trên kia mà._Jen xoa xoa cằm bắt đầu tìm cách.

    Jill nghe nhỏ nói thì mang ba lô lên vai rồi ngang nhiên bước ra khỏi lớp.

    Rồi bọn hắn cũng bỏ đi.

    Ông thầy chẳng dám làm gì bọn hắn cả vì thế lực của bọn hắn quá lớn mà.

    Nếu muốn mất việc thì cứ lên tiếng.

    Trong vòng 1’ sẽ nhận được thông báo thôi.

    Jen và Ran thì trợn tròn mắt nhìn bọn hắn.

    Lộng quyền quá đáng.

    Với bọn nó thì dư sức để làm việc đó nhưng bọn nó không muốn lộ thân phận sớm.

    Bọn hắn đứng ngoài cửa nhìn bọn nó thách thức.

    Nhìn bản mặt đang tự đắc của Jill, Jen chỉ muốn cho một đấm cho bỏ tức mà thôi.

    - Hyo, làm gì bây giờ?

    Mình không thể cúp ngang nhiên như bọn họ được._Jen nhíu mày nhìn nó

    - Không cần phải thế!

    Vọt xuống cho lẹ_Nói rồi nó đứng phắt dậy rồi phóng người ra ngoài cửa sổ mà ông thầy không hề hay biết, vẫn say sưa viết bài trên bảng.

    Cả lớp thì hả họng mà nhìn nó.

    Răng thiếu điều rớt xuống đất thôi.

    Bọn hắn cũng không khác gì

    - Đây…đây là tầng 2 đấy!_Sam lắp bắp

    - Hyo như đang diễn xiếc ấy_Ren góp lời.

    Ở ngoài thì thế còn ở trong lớp, Jen và Ran cùng vỗ tay cái bốp

    - Thế mà không biết.

    Nhà xe ở dưới

    - 2 em làm ồn gì đó hả?_Ông thầy quay xuống trừng mắt nhìn hai nhỏ.

    Ông ta vẫn không nhận ra sự vắng mặt của nó.

    Jen liền cười trừ với thầy.

    - Bọn em đang thảo luận về tính chất của H2SO4 ạ, hìhì

    - Có thảo luận thì cũng nói nhỏ thôi_Ông thầy nói rồi quay lên.

    Jen thở phào nhẹ nhõm.

    Nhỏ đeo balô lên rồi quay xuống nhìn Bill và Joe, gật đầu một cái rồi nhỏ lại gật đầu với Ran.

    4 người cùng một lúc phi thân ra ngoài cửa sổ trước con mắt ngỡ ngàng của cả lớp và của bọn hắn.

    - Em thú vị lắm Hyo à!_Tên Khang cười thầm_Em sẽ là của anh.

    Ông trời đã ấn định rồi (Dạ cái này thì không có đâu anh ạ.

    Anh đừng có mơ) Dưới đất, nó đang đứng chờ.

    Khi 4 người vừa đáp đất thì nó tiến lại

    - Lâu quá đấy!

    - Do ông thầy thôi!

    - Được rồi.

    Ra gara nào_Ran hồ hởi móc tay nó lôi đi.

    Ngồi trên xe Jen hỏi

    - Giờ ta đi đâu đây?

    - Tớ không biết, tớ mới tính đến chuyện cúp thôi.

    Các cậu quyết định đi_Nó hờ hững nói

    - Đi đâu nhỉ?

    - Hay đến nhà bà tớ đi.

    Bà rất muốn gặp hai cậu đấy!_Ran vui vẻ cất tiếng

    - Đúng đấy.

    Bà sẽ rất vui cho xem._Bill cũng góp lời

    - Được, vậy đến nhà bà thôi!_Jen quyết định, vừa định rồ xe đi thì bị nó chặn lại

    - Định đến đó quậy à?

    Đi mua ít đồ biếu ông bà chứ!

    - Không cần đâu.

    Đến chơi được rồi, quà cáp gì.

    Ông bà không thích đâu_Ran nhíu mày, bọn nó quá khách sáo rồi

    - Đó là lễ nghĩa.

    À, hay là chúng ta mở tiệc luôn đi._Jen nói

    - Tiệc hả?

    Được đấy chị._Joe reo lên_Chúng ta sẽ mở tiệc kỉ niệm lần đầu tiên ba chị về VN

    - Được thôi._Nó cười, một nụ cười hiếm thấy. (tg tưởng nó không biêt cười luôn chứ) Nụ cười đó của nó vô tình lọt vào mắt ai kia làm tim kẻ đó một hồi rung động

    - Mọi người định đi đâu thế?_Rin bay tới bám víu lấy nó.

    Nó hơi khó chịu nhíu mày.

    Lại là cái bọn người này

    - Bọn tôi định mở tiệc.

    Các người có muốn tham gia không?_Ran cởi mở.

    - Rất vinh dự.

    - Giờ thì chúng ta đi thôi._Jun và Ren hí hửng vào lấy xe.

    - Chị à, em đi với chị được chứ?_Rin e dè hỏi nó.

    Dù ngày xưa có thân với nó tới đâu thì nhỏ cũng không thể xua đuổi cái sự sợ hãi nó của bây giờ trong lòng mình.

    Nhỏ cứ nhắc bản thân đó có thể là chị Bi để nhỏ không phải sợ nó nữa.

    Nhưng nhỏ làm không được.

    Nhỏ muốn cái cảm giác đó biến mất.

    Muốn vậy thì nhỏ phải gần gũi nó nhiều hơn, thân thiết với nó hơn.

    Nó nhìn khuôn mặt đang hiện lên hai chữ sợ hãi của Rin mà phải động lòng (như mình giới thiệu, nó không phải là một kẻ lạnh lùng.

    Nó cũng quan tâm đến người khác lắm).

    Nó cũng hơi hơi mến nhỏ vì lần đầu tiên gặp mặt, nhỏ đã nhìn nó khóc nức nở mà.

    Mọi người ai cũng lo sợ nó sẽ không đồng ý rồi Rin sẽ buồn.

    Rin là một cô gái yếu đuối và rất dễ khóc.

    Bằng chứng là đến cái ngày mà Bi ra đi, nhỏ lại nhốt mình trong phòng mà khóc nức nở.

    Họ không muốn cô nhóc buồn thêm nữa.

    Với họ Rin cứ như là một báu vật vậy.

    Nó nhìn Rin hồi lâu rồi cũng mấp máy môi

    - Em muốn đi môtô?_Mọi người ai cũng bất ngờ.

    Nó mà cũng quan tâm đến người khác sao?

    Rin được một hồi ngạc nhiên.

    Nhỏ tưởng nó lơ nhỏ, phóng xe đi mất rồi.

    Ai ngờ nó lại hỏi như vậy

    - Không phải em muốn đi môtô mà là em muốn đi với chị_Rin rụt rè, cúi gằm mặt nói

    - Tại sao?

    - Em muốn thân thiết với chị hơn thôi!_Nó lại nhìn Rin chằm chằm.

    Có người muốn thân thiết với nó sao?

    - Em lên đi.

    Không cần phải sợ chị đến vậy đâu.

    Chúng ta phải ngẩng cao đầu mà sống chứ.

    Sao cứ phải cúi gằm mặt xuống đất như thế?

    - Dạ?_Rin bất ngờ.

    Cái này có được gọi là quan tâm không nhỉ?

    - Không muốn đi à?

    - Dạ không!_Rin nhảy cẫng lên rồi leo lên xe nó.

    Nó không quá đáng sợ như nhỏ nghĩ

    - Ôi cậu ấy được đi với chị Hyo kìa.

    Chị ấy có bao giờ cho tớ đi chung đâu!_Bill làm bộ mặt nũng nịu.

    Nó liền quay phắt sang nhìn Bill

    - Cho em đi chung để ngày mai chị nhập viện à?

    - Sao lại nhập viện ạ?_Bill tròn mắt nhìn nó không hiểu

    - Chị không bị con nhỏ ngồi sau em quánh ghen thì cũng bị fan cuồng của em đập chết thôi!

    - Á, chị quá đáng!_Bill và Joe đồng thanh hét lên.

    Cả bọn cười cười.

    Jen thì nhìn nó, trong lòng thầm vui mừng vì nó đã cởi mở hơn với mọi người xung quanh rồi.

    Bọn hắn leo lên xe rồi nhìn bọn nó

    - Chúng ta xuất phát được chưa Hyo?_Bun hỏi

    - Được.

    Mà em tên gì?_Nó hỏi Rin

    - Em là Trịnh Gia Hân, cứ gọi em là Rin ạ

    - Rin?

    Ừm.

    Em đội mũ vào đi_Nó đưa cho Rin mũ bảo hiểm của mình.

    Rin nhận lấy mũ bảo hiểm từ nó rồi đội vào.

    Nó rồ ga lên chuẩn bị phóng đi thì

    - Em là lần đầu tiên đi môtô à?

    - Dạ không

    - Vậy em muốn chết hay sao mà không ôm vào?

    - Em nghe bảo chị ghét người khác động vào mình mà.

    Đó là một trong 3 điều cấm kị của chị mà_Rin phân trần

    - Em là trường hợp hi hữu.

    Ôm vào đi nếu không muốn mặt hôn đường

    - Vâng ạ._Rin tươi cười rồi vòng tay ôm lấy nó.

    Cô bé thật đáng yêu làm sao?

    - Chị, đua không?_Bill chạy xe đến ngang hàng với nó

    - Được thôi!_Nó nhếch môi.

    Nó cũng muốn xem trình độ của Bill tới đâu rồi_ Đường cao tốc nhé!

    - Đường cao tốc sao?

    Chị có biết đường không?_Joe ngồi sau Bill hỏi nó.

    Nó mới về thì làm gì biết đường cơ chứ?

    - Chị có bản đồ sống mà_Nó nháy mắt tinh nghịch.

    Với mấy đứa em dễ thương này thì nó dịu dàng lắm.

    - Bọn tớ tham gia nữa._Jen chạy xe lên ngang bằng nó

    - Nếu biết có màn đua xe này thì mình đã đi xe môtô rồi_Vicky tiếc nuối

    - Mấy người làm trọng tài đi._Ran nói

    - OK

    Vậy là sắp sửa có màn đua xe rồi.

    Chắc hấp dẫn lắm đây!

    Hắn rất háo hức muốn xem tài nghệ của nó ra sao.

    Nhìn mặt nó bây giờ tự tin lắm!
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 11: Em mến chị. Chị không hề đáng sợ


    Chị không hề đáng sợ Sau tiếng hét “Bắt đầu” của Vicky, 3 chiếc môtô bắt đầu phóng đi.

    Jen và Bill thì biến mất dạng chỉ còn nó là vẫn bình thản đi với tốc độ mà nó thường đi thôi, 100km/h.

    Rin khó hiểu hỏi nó

    - Bọn họ biến mất rồi chị?

    Chẳng lẽ chúng ta chịu thua

    - Họ không biến mất đâu, chỉ là lẫn trong dòng người qua lại thôi.

    Khi ra đến đường cao tốc sẽ thấy họ thôi._Và đúng như lời nó nói, vừa chạy vào đường cao tốc, bọn nó đã trông thấy xe của Jen và Bill chạy trước.

    Họ cách bọn nó một đoạn khá xa đấy.

    Bọn nó có bắt kịp không?

    2 chiếc xe con chạy sau xe nó.

    Chiếc Lamboghini chạy lên song song với nó

    - Nè, sao vậy?

    Mới đó mà cô chịu thua rồi à?_Hắn khích nó.

    Nó nhìn hắn bằng nửa con mắt.

    Thua sao?

    Trong từ điển của nó không có từ này.

    Nó chẳng thèm trả lời hắn mà nói với Rin

    - Rin, em bám chắc vào!_Rin dù không biết nó muốn làm gì nhưng nhỏ cũng làm theo lời nó.

    Nó đột ngột tăng tốc làm hắn hơi bất ngờ.

    Tốc độ nó chạy là bao nhiêu vậy?

    Bọn hắn không đoán được, chỉ thấy chiếc xe nó lao vun vút trên đường mà thôi.

    Chỉ một lúc sau, nó đã đuổi kịp 2 người kia và còn vượt mặt họ nữa.

    Giờ mới thực sự là đua nè.

    Nó cứ chạy như thế, chẳng thèm để ý gì bọn người bị bỏ lại phía sau.

    15’ sau, nó và Rin đã có mặt ở Plaza, nó chạy xe vào gara rồi chăm chú nhìn Rin

    - Em sợ không?

    - Không ạ!

    Hôm sau chị cho em đi cùng nữa nhé!

    - Em không sợ chị nữa sao?_Nó hỏi.

    Lúc trước, nó nhận thấy rõ sự sợ hãi của cô bé còn bây giờ thì không thấy đâu nữa

    - Không ạ.

    Em mến chị.

    Chị không hề đáng sợ_Rin cười toe toét.

    Nhỏ là vậy đấy, rất thẳng thắn, có gì nói nấy.

    Nó nhìn cái vẻ đáng yêu của Rin thì phải phì cười.

    Nó cười rất đẹp nhưng ít cười lắm.

    Có vẻ nó đã buồn rất nhiều vì việc mất trí nhớ.

    Cũng đúng thôi, chính mình là ai mà cũng không biết thì sao lại không buồn, không đau khổ được chứ?

    - Chúng ta vào thôi chị_Rin câu tay nó vào trong.

    Một khi đã thân thiết với nó rồi thì việc chạm vào nó là chuyện bình thường.

    Nó bây giờ đã coi Rin như cô em bé bỏng của mình rồi.

    - Chúng ta đi kiếm cái gì đó ăn, đợi bọn người kia đến rồi đi mua đồ sau_Nó nói.

    - Vâng ạ_Thế là nó và Rin kéo nhau vào nhà hàng ăn uống.

    Món nó ăn vẫn là hamberger và sữa đá.

    Đây là món ăn ưa thích của nó từ lúc nhỏ giờ rồi.

    Nó cũng chả biết tại sao nó lại thích ăn cái món này nữa.

    - Chị à!_Đang ăn Rin bỗng dưng gọi nó

    - Hửm?_Nó ngước mắt nhìn Rin

    - Chị thật sự rất giống chị Bi.

    Đến cả món ăn cũng giống.

    Chị Bi cũng rất thích ăn Hamberger và uống sữa đá_Rin buồn thiu nói

    - Chị không phải là Bi.

    Dù giống đến mấy thì chị cũng không phải_Nó nhíu mày.

    Lại là cái người tên Bi ấy.

    Nhận ra sự bực bội của nó, Rin liền trầm mặc xin lỗi

    - Em xin lỗi, em làm cho không khí chùn xuống rồi

    - Được rồi.

    Em lo ăn đi_Nó tiếp tục ăn nhưng trong lòng rất buồn bực vì bọn hắn cứ coi nó là Bi gì đó.

    - Hai người ăn ngon lành quá nhỉ?_Cái giọng lanh lảnh của Sin vang lên

    - Giờ mới đến à?

    Lâu quá đấy_Nó khinh khỉnh nói

    - Chị chạy xe khiếp quá!_Bill mếu máo nhìn nó_Trình độ của chị lên rồi nhỉ?

    - Bái phục, bái phục_Yul và Vicky đồng thanh

    - Mọi người ngồi xuống đi_Rin cười thật tươi_Đi với chị Hyo phải gọi là rất tuyệt

    - Cậu thì sướng rồi.

    Còn là trường hợp hi hữu nữa_Laysi bĩu môi.

    Đang ganh tị đây mà

    - Kiếp trước tớ là anh hùng cứu nước mà_Rin vỗ ngực_Thôi, mọi người ăn uống gì thì gọi đi.

    Em và chị Hyo đi mua sắm đây

    - Đi cùng đi.

    Mọi người cũng không ăn gì đâu_Bun tươi cười nói.

    Có cơ hội thân với nó thì phải bắt lấy chứ!

    - Vậy thì đi.

    Jen, Ran 2 người đi mua thức ăn và quà cáp đi.

    Tớ đi mua ít đồ dùng_Nó quay sang Jen và Ran nói

    - OK.

    Đi nào Ran

    - Để tôi đi với các cô_Jill và Wan đồng thanh.

    Cái này là gì đây?

    Sao hai người này hớn hở vậy cà?

    Nó dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn bọn họ rồi khẽ cười.

    Nó dám khẳng định hai người này bị tiếng sét ái tình đánh trúng rồi nè.

    - Chị à, chúng ta đi thôi!_Rin, Joe và có thêm Ryna và Laysi nữa cùng kéo nó đi.

    Nó chẳng nói gì mặc cho 4 cô bé đó muốn đưa đi đâu thì đi.

    Những người còn lại cũng cất bước đi theo bọn nó.

    Trước giờ nó cứ nghĩ đi mua sắm với Jen và Ran là khổ nhất không còn gì bằng.

    Nhưng đến giờ nó mới biết, đi mua sắm với bốn cô bé đó còn khổ hơn nữa kìa.

    Cái đầu của nó gật đến nổi sắp rớt khỏi cổ rồi.

    4 nhỏ cứ

    - Cái này đẹp không chị?

    - Cái này thế nào?

    Đẹp không ạ?

    - Em mua cái này nhé!

    Nó nghe mà nhức cả đầu

    Đến cửa hàng lưu niệm, nó dạo dọc dạo ngang để tìm một cái ống nhòm.

    Nó đang muốn thực hiện một phi vụ xem trộm mà.

    Nó đã ngắm thử biết bao nhiêu cái nhưng không hài lòng được cái nào.

    Chắc nó phải tự chế cho mình một cái ống nhòm thôi.

    Nó lửng thửng bước ra ngoài.

    Vừa bước ra khỏi cửa thì nó lại bị Rin lôi đi.

    Rin dẫn nó đến một quầy quần áo kiểu tây.

    Bọn hắn vẫn bước theo sau nó

    - Chị à, tìm giúp em một bộ váy đi ạ!_Rin lay tay nó làm nũng.

    Bây giờ thì nhỏ rất tự nhiên với nó rồi.

    Nó cười rồi bắt đầu dạo dọc dạo ngang (Sao hôm nay chị Hyo cười hoài vậy nhỉ?).

    Cuối cùng nó dừng lại ở một cái váy màu trắng, vải voan.

    Bên hông váy còn có một cái nơ viền ren nữa.

    Nhìn cực kì dễ thương.

    Nó lại đi tiếp.

    Ở cuối quầy quần áo có một quầy trang sức.

    Nó lại dạo vào đó để tìm cho Rin một bộ trang sức hợp với bộ váy đó.

    Nó thì cứ lựa chọn như thế còn bọn hắn thì cứ nhìn nó mải không thôi

    - Hyo không quá đáng sợ phải không?_Jin cười.

    Cái anh lạnh lùng này cũng biết cười nè

    - Tớ ghét con nhỏ đó.

    Cô ta cứ lơ tớ hoài_Hắn bực giọng cất tiếng.

    Trong nhóm này có lẽ hắn là người nó lơ nhiều nhất.

    Cũng chả biết tại sao nữa.

    - Vậy phải coi lại mình đi anh bạn ạ!_Jun vỗ vai hắn.

    Quay lại với nó và Rin nhé!

    Sau một hồi lựa chọn, cuối cùng nó cũng quay lại với một vòng cổ màu trắng, có thể thắt thành hình cái nơ (Cái này tg cũng không biết tả làm sao)

    - Đầy đủ rồi nhé!

    - Woa, cảm ơn chị_Rin reo lên rồi đem tất cả lại chỗ của nhân viên

    - Thanh toán tiền tất cả/cái váy cho tôi_Rin lên tiếng cùng với một con nhỏ khác nữa.

    - Cái váy này là của tôi_Cô ta giật phăng cái váy trên tay Rin (vô duyên)

    - Ớ, bà cô này hay nhở?_Rin trừng mắt nhìn ả

    - Gì?

    Bà cô?

    “Chát” Con nhỏ đó vung tay tát Rin.

    Bọn hắn thấy có kẻ đánh Rin thì chạy tới.

    - Chuyện gì vậy hả?_Sin xấn tới quát rồi quay sang hỏi Rin_Em không sao chứ?

    - Xin lỗi con bé mau_Chất giọng lạnh lùng của nó vang lên.

    Nó đã coi Rin là em.

    Động vào Rin có nghĩa là phạm vào 3 điều tối kị của nó.

    Khi nó còn nói nhẹ nhàng thì lo mà nghe đi.

    Nhưng cô ả đó vẫn vênh mặt lên mà chửi nó

    - Mày là cái thá gì mà bắt tao xin lỗi nó hả?

    Thật là bức ép sức chịu đựng của con người mà “Chát chát chát” Nó vung tay tát ả 3 cái liên tiếp.

    - Không xin lỗi thì nhận lại đi.

    Ăn một trả 3._Nó nói ả rồi nhìn vào lòng bàn tay mình.

    Bàn tay nó trắng giờ càng trắng hơn.

    Nguyên nhân là cả một tấn phấn trên mặt ả đã dính vào tay nó.

    Nó phủi tay cho trôi bớt phấn rồi trừng mắt nhìn ả.

    - Mày…_Con nhỏ đó tức giận vung tay định tát lại nó nhưng bàn tay chưa kịp động vào mặt nó thì đã bị nó chụp lấy rồi bẻ ngược ra sau “rắc” Một âm thanh rợn tóc gáy vang lên.

    Con nhỏ đó kì này phải vào viện bó bột rồi

    - Đó là hậu quả của việc dám động vào tôi và em tôi._Nói rồi nó bỏ đi.

    Bọn hắn thì vẫn ngơ ngác nhìn nó.

    Nó vừa bảo Rin là em của nó sao?

    Bất ngờ, quá bất ngờ.

    Rin thì cảm động đến nỗi nơi nước mắt.

    - Chị ơi, chị là nhất.

    Chị chờ em với_Bill, Joe và Rin lon ton chạy theo nó.

    Bọn hắn sau một hồi bàng hoàng cũng cất bước đi.

    Bây giờ chỉ còn lại con nhỏ kia đang nằm ôm tay dưới đất, căm thù nhìn nó và mấy người nhân viên đang hoảng sợ vì chuyện vừa xảy ra thôi.

    Sau chuyện đó, nó chẳng còn tâm trạng để đi mua sắm nữa.

    Nó gọi cho Jen, chờ Jen và 3 người kia ra rồi phóng xe đến nhà bà Ran để mở tiệc
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 12: Cô ấy là Bi, là Bi của mình


    Sau một lúc bon bon trên đường, bọn nó đã có mặt ở trước cổng một căn biệt thự lớn màu trắng-là nhà bà của Ran.

    Nhìn căn biệt thự rất sang trọng.

    Cũng chẳng có gì ngạc nhiên cả.

    Xung quanh đây toàn là những căn nhà như vậy mà.

    Nơi đây chỉ dành cho nhà tài phiệt ở thôi.

    Nó đưa mắt nhìn xung quanh rồi dừng lại ở một căn biệt thự màu trắng khác gần đó.

    Nó thấy ngôi nhà đó sao quen lắm!

    Nhưng đây là lần đầu tiên nó đến đây mà.

    Không chỉ một căn biệt thự đó thôi đâu.

    Cái căn biệt thự đối diện với căn biệt thự màu trắng đó cũng quen lắm!

    Nó thật không hiểu nổi.

    Nó đã từng thấy nơi này rồi sao?

    - Cậu sao vậy Hyo?

    Sao cứ nhìn chằm chằm vào nhà họ thế?_Jen khó hiểu nhìn nó

    - Đúng rồi.

    Nhà tớ có gì sao?

    Sao cậu nhìn chằm chằm thế?_Bun hỏi.

    Bọn nó liền đưa mắt nhìn anh.

    Anh vừa bảo căn nhà đó là gì chứ?

    Nhà anh sao?

    - Cậu… vừa bảo đó là nhà cậu?_Ran chỉ tay về phía căn nhà màu trắng, cố thốt nên lời.

    Bất ngờ, quá bất ngờ

    - Ừ.

    Đó là nhà tớ, còn căn đối diện là nhà Rey.

    Đi vài bước nữa là tới nhà của mấy đứa còn lại.

    Tớ không ngờ nhà bà cậu lại ở đây đấy Ran_Bun vui vẻ nói

    - Thật là không thể tưởng tượng nổi_Joe trợn tròn mắt, vẻ mặt không giấu nổi sự ngạc nhiên

    - Được.

    Vào thôi Ran_Nói rồi nó kéo tay Ran đi.

    Cảm nghĩ nó chỉ có thế

    - Được thôi sao?

    Nhà mình vậy mà không đẹp à?_Hắn thầm nghĩ._Chắc mắt con nhỏ này có vấn đề rồi!

    Không đôi co với người bị bệnh.

    - Mọi người vào đi_Bill hớn hở nói rồi chạy tọt vào.

    Miệng không ngừng oang oang lên._Ông bà ơi, cháu đến rồi nè

    - Oh Bill, cháu ta đến rồi sao?_Người bà tươi cười chào đón bọn nó_Cháu dẫn bạn đến chơi à?

    - Vâng ạ

    Nó trông thấy bà thì lễ phép chào

    - Cháu chào ông bà ạ!

    Cháu là Hyo, là bạn của Ran ạ!

    - Là Hyo đây sao?

    Bé Ran nó thường nhắc cháu với bà lắm.

    Nhìn cháu thật xinh đẹp làm sao!_Bà Ran nắm lấy tay nó nói

    - Bà quá khen rồi ạ!

    Rồi cả bọn lần lượt chào rồi giới thiệu với ông bà.

    Cũng chả biết ông bà nhớ mặt của bao nhiêu đứa nữa.

    Hai người đều đã vào độ tuổi gọi là “Lão” rồi mà.

    Sau một hồi nói chuyện tầm phào, cả bọn đứng lên rồi đi chuẩn bị cho buổi tiệc.

    Boy thì bày bàn, dọn ghế.

    Girl thì vùi đầu vào bếp mà nấu nướng.

    Sau một hồi hì hục, cuối cùng mọi thứ cũng xong.

    Bữa tiệc được bắt đầu.

    - Ran à, ăn cái này đi_Wan gắp một miếng thịt bỏ cho Ran.

    Ran hơi ngạc nhiên nhìn Wan rồi cũng cho qua.

    Mặc, ăn cho no cái bụng trước đã, còn chuyện khác nhỏ không quan tâm.

    Mọi người vui vẻ ăn uống và đùa giỡn.

    Khoảng cách giữa bọn họ như được kéo gần lại.

    Riêng chỉ có nó là vẫn im lặng.

    Nó là một người thích im lặng hơn là ồn ào, thích giữ lấy một mình hơn là chia sẻ nhưng nó không bao giờ giữ cái tốt cho mình mà giữ toàn những cái có hại, gây tổn thương cho chính bản thân nó mà thôi.

    Không khí đang vui vẻ như thế thì

    - Tôi có một chuyện rất tò mò.

    Không biết có nên hỏi không?_Jen e dè

    - Chuyện gì thế?_Jill hỏi

    - Bi là ai thế?_Mặt ai cũng tối sầm lại, chỉ có bọn nó là vẫn bình thản thôi.

    Hắn đặt đĩa thức ăn xuống rồi bỏ đi.

    Chẳng ai biết hắn đi đâu.

    Chắc hắn về nhà, nhà hắn gần mà

    - Tôi đã hỏi điều không nên hỏi rồi phải không?

    Tôi xin lỗi_Mặt Jen ỉu xìu.

    Nhìn cái vẻ mặt như mèo con gặp nước của Jen, Jill chạnh lòng liền trả lời thành thật

    - Bi…là em của Bun, bạn thân của bọn tớ.

    Cậu ấy đã bị mất tích cách đây 7 năm rồi!

    - Mất tích sao?

    Tại sao lại mất tích chứ?_Jen lại tiếp tục hỏi.

    Nhỏ cũng không muốn hỏi chuyện bọn họ như thế này đâu.

    Cứ giống như tra khảo ý nhưng nhỏ phải tìm hiểu vì đây là chuyện có thể có liên quan đến nó-người mà nhỏ coi như chị em

    - Bị rơi xuống biển._Sam nói rồi ôm mặt khóc.

    - Rơi xuống biển?

    Là rơi xuống biển sao?_Jen sững sờ.

    Nói như vậy thì nó chính là Bi rồi.

    Chỉ cần xác thực một chuyện nữa thôi.

    - Sao tự nhiên chị lại nhắc đến người đó?_Bill nhíu mày nhìn Jen.

    Không khí đang vui lại bị Jen phá hỏng rồi

    - Chị xin lỗi.

    Chị là chị tò mò về người tên Bi mà mọi người vẫn nhầm với Hyo thôi_Jen cụp mắt tỏ vẻ hối lỗi.

    - Không sao đâu!

    Mọi người tiếp tục chương trình đi nào_Ren lấy lại bộ mặt vui vẻ ban nãy nói.

    Anh chỉ làm ra vẻ thế thôi chứ trong lòng cũng đang buồn da diết, cái cảm giác thương nhớ cô em họ lại trào dâng.

    7 năm là quá dài để tìm kiếm một người, một người không biết chính xác là còn sống hay đã chết.

    Anh không dám hi vọng cô em gái của anh còn sống.

    - Tôi vào trong lấy đồ tráng miệng.

    Mọi người đợi tí nhé!_Jen tươi cười với mọi người rồi nhỏ quay sang nó_Hyo, giúp tớ một tay nhé!

    - Ừm_Nó gật đầu rồi theo Jen vào trong nhưng rồi bọn nó lại vòng ra sau vườn

    - Có gì muốn nói thì nói đi.

    - Cậu…là Bi, em của Bun._Jen ngập ngừng nói với nó.

    Nó vẫn im lặng không nói gì.

    Nó cũng nghe mọi chuyện mà.

    - Thời gian cũng trùng khớp với thời gian tớ cứu cậu.

    Bây giờ chỉ cần xác thực xem nơi Bi rơi xuống có phải là vùng biển gần đảo Jeju nữa không sẽ rõ thôi!

    Cậu chắc chắn là Bi rồi.

    Cậu đã tìm được gia đình rồi, Hyo à_Jen vui vẻ lay tay nó.

    Nhỏ cứ nghĩ nó sẽ nhảy cẫng lên khi nghe tin này nhưng không nó vẫn vậy, vẫn không chút biểu cảm nào.

    Một lúc sau, nó mới đưa đôi mắt lãnh đạm sang nhìn Jen

    - Tớ là Hyo, không phải Bi.

    Tớ chỉ có một gia đình duy nhất là gia đình bây giờ thôi

    - Hyo, cậu đừng như vậy mà.

    Ba mẹ ruột của cậu chắc đang rầu vì cậu lắm.

    Cậu hãy về gặp họ đi

    - Tớ không quan tâm.

    Khi nào tớ nhớ ra mọi chuyện, tớ sẽ chấp nhận bọn họ.

    Cậu từ nay đừng nhắc gì về chuyện này nữa.

    Tớ nhắc lại tớ là Hyo.

    Nếu cậu nói chuyện tớ mất trí hay tớ là Bi cho bất cứ ai thì sẽ không bao giờ được gặp lại tớ nữa đâu._Nói rồi nó lạnh lùng bước vào trong.

    Jen hướng ánh mắt đau khổ xen chút khó hiểu theo bóng nó hồi lâu rồi cũng bỏ đi.

    Khi bóng dáng Jen vừa khuất hàng cây thì một người bước ra.

    Trong mắt người đó ánh lên vài tia vui mừng.

    Nước mắt bắt đầu lăn dài trên khuôn mặt trắng không tì vết ấy

    - Cô ấy là Bi, là Bi của mình.

    Bi đã trở về rồi

    - Trái cây đây_Jen hai tay bưng hai đĩa trái cây từ trong đi ra.

    Đi sau là nó.

    - Tưởng hai cậu chết luôn trong đó rồi chứ!_Sam mỉa bọn nó.

    - 2 Chị lén bọn em ăn hết bao nhiêu trái cây rồi hả?_Joe chống nạnh nhìn bọn nó.

    Nó chẳng nói gì, tiến lại bàn ăn rồi thu gom mọi thứ.

    Nó đem tất cả chén đĩa vào trong và bắt tay vào chùi rửa.

    Nhìn động tác thành thạo của nó thì ai cũng phải trợn tròn mắt.

    Nó đang rửa chén, còn rửa một cách điêu luyện nữa chứ!

    Vậy mà trước giờ họ vẫn tưởng nó là tiểu thư đài cát, không biết gì đến mấy việc này.

    Lại thêm một điều bất ngờ.

    Còn bao nhiêu điều bất ngờ nữa đây.

    Nó là một người bí ẩn.

    Mọi người cứ chăm chú nhìn nó mà không hề nhận ra sự xuất hiện của hắn.

    Hắn đang lẳng lặng ngắm nhìn nó, nhìn hình ảnh mà hắn đã tìm kiếm suốt 7 năm qua!

    Sau 10’ hì hục, mọi thứ cũng đã xong.

    Nó tiến về phía ông bà Ran rồi lễ phép cúi đầu

    - Giờ cháu phải về đây ạ.

    Cháu xin lỗi vì đã làm phiền ông bà ạ

    -

    Sau này đến chơi nữa nha, Hyo!

    Chỉ có hai ông bà già cũng chán lắm!_Ông Ran cười hiền bảo nó.

    Nó liền vâng dạ rồi ra gara mặc cho bọn người kia có ú ớ gì

    - Hyo, chúng ta về thật sao?

    Còn sớm mà_Ran níu tay nó làm nũng.

    Ryna cũng bay vào bám víu nó

    - Chị à, đi tăng 2 đi ạ.

    Mới 6h thôi mà

    - Không._Nó kiên quyết

    - Đi chị.

    Đi với em đi_Bill, Jen, Joe, Laysi, Yul và Rin cũng nhào tới ôm chặt lấy nó.

    Cái bọn nhóc này thật biết lợi dụng tình cảm à nha. (Chậc chậc toàn mấy em 16 tuổi).

    Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại rồi cũng dãn ra.

    Nó đành phải chịu thua thôi

    - Được rồi.

    Giờ thì buông ra nếu không muốn vào hòm_Nghe đến chữ hòm, lập tức mấy đứa nhóc buông nó ra rồi cười xòa nhìn nó

    - 1 tiếng sau gặp ở Devil_Nó buông đúng một câu rồi bước lên xe.

    Mũ nón chỉnh tề, nó rồ ga rồi phóng đi.

    - Các em khá lắm!_Ran giơ ngón trỏ tán thưởng bọn nhóc rồi cũng phóng đi mất vút.

    Không hiểu tại sao bọn nhóc này lại thân với nó nhanh vậy nhỉ?

    Trong khí đó những anh chị 17 tuổi thì bị nó lơ hoài à.

    Dường như ở gần bọn nhóc thì nó không còn là nó nữa.

    Mong sao nó có thể cười nói lại như lúc xưa, trở lại là một cô bé hồn nhiên, vô tư của ngày nào.
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 13: Quay trở về Mỹ


    - Sao 3 chị ấy chưa đến nhỉ?_Vicky dựa lưng vào cửa nói

    - Cái thằng này, em mới đợi có 1’20s mà đã chịu không nổi rồi sao?_(Ôi trời chính xác đến từng giây kìa) Rika cốc đầu thằng em mình.

    “Két” Một chiếc mui trần lao như bay và đỗ xịch trước mặt bọn hắn.

    Bọn nó từ trên xe bước xuống.

    Jen hôm nay mặc một chiếc váy màu trắng dịu nhẹ và đơn giản.

    Mái tóc thì búi cao ở đỉnh đầu.

    Nhỏ đi giày cao 5 phân.

    Nhỏ bây giờ cao 1m78 (Thấp hơn chị Hyo nhà ta 2cm và chị này hôm nay không chơi màu đỏ nữa chắc sợ bò húc).

    Ran thì vẫn trung thành với bộ váy màu hồng.

    Nhỏ đi giày búp bê cũng hồng nốt.

    Nhìn nhỏ dịu dàng phải biết.

    2 người họ thì cứ như thiên thần vậy, ai nhìn vào cũng mến nhưng đi bên họ luôn có một con ác quỷ.

    Là nó đấy ạ.

    Từ người nó luôn toát lên vẻ gì đó khó gần xen chút cao ngạo và gây cảm giác rợn tóc gáy.

    Nó hôm nay chơi một cây màu đen.

    Quần đùi đen.

    Áo thun đen.

    Áo khoát ngoài bằng da cũng đen nốt.

    Nó đi một đôi bốt đen cao 10 phân.

    Vòng cổ cũng màu đen.

    Vòng đeo tay cũng màu đen.

    Mái tóc được cột cao để lộ cái cổ trắng ngần thanh toát.

    Nhìn vẻ ngoài của nó thì ai cũng phải sợ rồi.

    Thế nhưng cái mà mọi người sợ nhất chính là cây súng bảo bối nó bỏ trong cạp quần.

    Nhìn nó nhiều lúc Jen cũng thắc mắc không biết nó hay nhỏ mới chính là con ruột của một ông chủ Mafia đây.

    Nó đậm chất xã hội đen đến vậy mà.

    - Chị…chị à, chị có cần phải mang theo cây súng đó không?_Yul mặt mếu sệch nhìn nó.

    - Bảo bối của nó đấy!

    Vào đây tuyệt nhiên phải đem theo_Ran nói

    - Vào thôi!

    Tôi còn phải tiếp khách_Nó nói rồi mở cửa bước vào trong

    - Tiếp khách?

    Là ai vậy cà?_Jen xoa cằm suy nghĩ.

    Nó mới về thì quen ai mà tiếp khách cơ chứ.

    Nhưng nghĩ mãi mà nhỏ chẳng tìm ra được ai.

    Chẳng thèm nghĩ nữa.

    Nhỏ một tay nắm lấy tay Sin, một tay câu lấy Ran rồi cùng bước vào.

    Vừa mở cửa thì bọn Jen đã nhìn thấy một hàng dài vệ sĩ.

    Nhìn thấy Jen và Ran bọn họ kính cẩn chào

    - Nhị và tam tỷ đã đến!

    - Được rồi, được rồi.

    2 nhóc quản lí và đại tỷ đâu?_Jen hỏi

    - Dạ, bọn họ đang sắp xếp một vài thứ trong phòng víp 1 ạ.

    Nghe nói chuẩn bị có khách quan trọng ạ._Một tên vệ sĩ lễ phép nói

    - Khách?

    Là ai?

    - Dạ bọn em không biết.

    Đại tỷ chỉ bảo là khách quan trọng ạ.

    Đại tỷ bảo mọi người đến cái bàn trong góc khuất kia chờ đại tỷ ạ_Tên vệ sĩ chỉ tay về một cái bàn mà từ đó nhìn vào không thấy đâu cả

    - Được rồi.

    Mọi người đi làm đi._Jen nói rồi dẫn đầu đoàn tiến về cái bàn mà nó ấn định

    - Khách là ai vậy nhỉ?_Jen vẫn trầm ngâm

    - Cái con nhỏ này từ khi nào mà lấp lửng với chúng ta thế không biết_Ran bực dọc cất tiếng

    - Lấp lửng?

    Lấp lửng gì?_Tiếng nó vang bên tai làm Ran giật mình.

    Quay sang nhìn thì thấy nó đã ngồi bên cạnh nhỏ rồi

    - Khách là ai vậy?_Jen chống cằm hỏi nó

    - Khách quý của chúng ta

    - Chẳng lẽ là ông ta?

    - Cậu nghĩ sao?_Nó nhếch môi nhìn Jen

    - Ông ta sao lại đến đây?_Ran khó hiểu nhìn nó

    - Đây là nơi mà ông ta hay họp hành bí mật_Bill tiến lại bàn bọn nó.

    Trên tay là một khay nước uống.

    Theo sau là Joe và một vài nhân viên phục vụ nữa

    - Cái này của 3 chị nè.

    Em chuẩn bị sẵn từ trước rồi đó_Bill tươi cười đưa 3 ly rượu đặc sánh cho bọn nó

    - Chuẩn bị từ trước?

    Có bỏ độc không đó?_Nó nhìn ly rượu rồi nhìn Bill

    - Chị này_Bill đỏ mặt hét lên.

    Đến giờ nó mới nhận ra một điều rằng trêu ghẹo Bill là một niềm vui

    - Nè, ông ta mà mọi người nhắc đến là ai vậy?_Bun tò mò hỏi

    - Không thể nói, chuyện riêng_Nó nhàn nhạt trả lời.

    - Ừm._Bun cũng chẳng muốn hỏi thêm nữa.

    Nó đã không muốn trả lời thì thôi, không nên ép nó.

    Mọi người lại nói chuyện vui vẻ.

    Nó thì vẫn theo chủ trương im lặng là vàng, tập trung uống rượu và cứ hướng mắt ra cửa.

    Hắn thì cứ ngồi ngắm nó mãi không thôi.

    Hàng vạn câu hỏi hiện lên trong đầu hắn

    - Sao cậu không chịu thừa nhận mình là Bi?

    Cậu thay đổi nhiều đến thế sao?

    Bi của ngày xưa đâu rồi?

    Chẳng có câu trả lời nào cho câu hỏi của hắn.

    Hắn đang rất muốn bay đến mà hỏi nó tất cả nhưng nó có trả lời không?

    Chẳng may làm nó bỏ đi không trở về thì khốn.

    Nhẫn nhịn, bây giờ hắn chỉ biết làm vậy thôi.

    Dù gì nó quay về và ở trước mặt hắn thế này là hắn an tâm rồi.

    15’ sau cánh cửa bar bật mở, một top 10 người áo đen bước vào.

    Đám người đó được nhân viên dẫn đến phòng vip 1.

    Nó nhìn chỉ khẽ nhếch môi.

    Bỗng điện thoại nó vang lên.

    Nó khẽ nhấc điện thoại và trả lời

    - [Ông ta đã đến]

    - Em thấy rồi.

    Chị đã ra khỏi đó chưa?

    - [Rồi.

    Chị đang trên máy bay về Mỹ]

    - Nhớ huynh lắm rồi chứ gì?

    Cũng đã nửa năm không gặp rồi mà

    - [Hứ, nhớ làm gì cái tên giở hơi ấy]

    - Thật sao?

    Em nói với huynh nha.

    Nói rằng tẩu yêu dấu của huynh đã bỏ huynh rồi_Nó cười cợt.

    Mọi người ai nấy đều bất ngờ vì lần đầu tiên họ thấy nó đùa giỡn như thế

    - [Ấy, em cứ đùa.

    Nghe xong huynh em không bay đi tìm chị mới lạ đấy!]

    - Tự tin ghê ta!

    - [Mà Hyo nè, sao em biết chuyện ông ta sẽ tạo phản mà gài chị vào vậy?]

    - Điều tra thôi ạ.

    - [Chị đi rồi lấy ai báo cáo thông tin cho em.

    Hay chị quay lại nha]

    - Không, nguy hiểm lắm!

    Ông ta bắt đầu nghi ngờ chị rồi!

    Mọi chuyện còn lại cứ để em lo.

    Con đường phía trước không còn dài nữa đâu_Nó đanh mặt lại

    - [Ừm.

    Em cẩn thận đấy]

    - Chị vất vả rồi.

    Mau về bắt huynh bồi bổ đi.

    Mà cũng chả biết huynh bồi bổ cho chị hay chị bồi bổ cho huynh nữa.

    Nhìn huynh bây giờ ốm yếu gầy mò lắm!_Nó liếm liếm môi trên của mình

    - [Biết rồi chị sẽ chăm cho huynh của em thành heo luôn]

    - Ấy, chăm thành heo thì còn gì hình tượng đẹp trai của huynh em nữa.

    Không được, nhất quyết không được.

    Ít nhất phải chờ em về để huynh còn đưa em đi chơi nữa chứ.

    Huynh và em đã lập kế hoạch rồi, chị không được phá hỏng đâu đấy!

    - [Được rồi.

    Được rồi!]

    - Vậy nhá.

    Gửi lời tới huynh giùm em bảo em sắp về rồi.

    Lo mà chuẩn bị đón tiếp em đi

    - [OK]_Nó gập máy, môi nó khẽ nhếch lên tạo thành nụ cười

    - Chị 2 hả?_Jen hỏi nó

    - Ừ

    - Chị ấy biến đâu suốt nửa năm trời vậy?

    Tưởng bỏ 2 rồi chứ!_Ran nhâm nhi ngụm rươu hỏi

    - Tớ nhờ chị ấy vào làm thư kí kiêm cận vệ của ông ta.

    Xong xuôi cả rồi nên đang trên máy bay về với tình yêu

    - Cậu ác, sao lại chia rẽ tình yêu của họ vậy chứ?_Jen trách nó

    - Nghe giống như cướp chồng của người ta vậy?_Hắn khó chịu nói.

    Cứ nghe nó đùa giỡn, huynh này huynh nọ mà lửa giận trong hắn dâng ngút trời.

    Dù biết hắn chưa là gì của nó cả nhưng sao hắn vẫn không nguôi giận được.

    Và rồi, nó lại cho hắn bơ đẹp.

    Nó ghét nói chuyện với hắn vì hắn cứ mở miệng là lại châm chọc nó, chẳng có lời nào tốt đẹp cả

    - Hai người đó sẽ khóc sướt mướt khi gặp lại cho mà xem.

    Ôi ước gì em được xem cảnh đó_Joe chắp tay thầm nghĩ

    - Chị cũng muốn nhưng có vẻ không được rồi_Ran bày ra bộ mặt tiếc nuối

    - Thôi đi, để huynh và tẩu có tí không gian lãng mạn đi_Nó vừa nói vừa lôi trong túi ra một tai phone.

    Cắm vào điện thoại và nó bắt đầu nghe lén cuộc nói chuyện trong căn phòng víp đấy.

    Bọn hắn mặc kệ nó, tiếp tục lao vào nói chuyện.

    Còn nó thì ngã người ra ghế, bình thản nghe

    - Chuẩn bị xong hết chưa?_Giọng khàn khàn của một người đàn ông vang lên

    - Rồi.

    Ngày mai sẽ cho ông ta một trận_giọng của một người đàn ông khác

    - Chúng ta sẽ lật đổ ông ta rồi lên nắm quyền.

    Sau đó sẽ dẹp luôn cái bang Queen của con nhỏ Kelly đó.

    Tôi sẽ băm vằm cô ta ra vì dám động đến dòng họ nhà tôi

    - Lão Khoa đó cũng ngu ngốc thật!

    Ông ta nuôi ong tay áo mà không biết.

    Ngày mai chúng ta sẽ dọa cho ông ta một trận nhớ đời.

    Hahaha

    Nó nghe đến đây thì bật dậy.

    Ai cũng hướng mắt nhìn nó.

    - Tôi đi có việc._Nói rồi nó chạy vụt đi.

    Bọn người kia cũng đuổi theo nó nhưng vừa ra đến cửa thì nó đã lái xe phóng đi mất rồi

    - Có chuyện gì vậy nhỉ?_Cả bọn ai cũng thắc mắc chuyện đó.

    Còn nó thì lái xe ra bãi đất trống gần bờ sông rồi gọi chuyên cơ đưa mình sang Mỹ.

    Ngồi trên máy bay, nó luôn cầu nguyện về kịp lúc trận chiến diễn ra
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 14: Bị thương


    Nó chạy đi mà chẳng nói với ai lời nào.

    Jen, Ran và bọn nhóc về nhà thì không thấy nó đâu.

    2 nhỏ hỏi Bill và Joe đã có chuyện gì xảy ra thì chỉ nhận được từ hai nhóc một câu bọn em không biết.

    Suốt đêm đó, nó không về nhà làm cho hai nhỏ bạn và hai đứa nhóc rất lo.

    Ngày hôm sau, nó cũng không đi học.

    Gọi điện thì không nghe.

    Nó cứ như đã biến mất khỏi cõi đời này vậy.

    Lòng hắn bây giờ như lửa đốt.

    Nhưng hắn lại không làm được gì, chỉ còn biết chờ đến khi nó xuất hiện thôi.

    Một ngày nữa đã trôi qua, bọn hắn vẫn không có tin tức gì của nó cả.

    19 con người mệt mỏi đến trường.

    Nhìn mặt ai cũng như già đi chục tuổi vậy.

    Mà trong lớp không chỉ riêng nó nghỉ đâu, cả cái tên Khang gì gì đó cũng nghỉ luôn.

    Chắc tình yêu của mình không đi học nên cũng nghỉ theo chứ gì!

    Mà tên đó có đi học hay không, bọn hắn cũng chẳng quan tâm.

    Chuyện họ đang lo bây giờ là nó kìa!

    Cả bọn đang sầu thối ruột thì càng mệt mỏi hơn khi thấy bà ác ma ỏng ẹo bước vào.

    Có vẻ bà già này không biết điều nhỉ?

    Vẫn còn lẳng lơ đến thế cơ mà.

    Bà ta lại liếc mắt đưa tình với hắn nhưng hắn có thèm liếc bà ta đâu dù một cái cũng không.

    Vậy là tiết học đã bắt đầu rồi.

    Nó vẫn không đi học.

    Hắn khẽ liếc nhìn sang chỗ ngồi bên cạnh rồi ủ rũ quay xuống hỏi Jen

    - Hyo vẫn chưa về à?_Đáp lại câu hỏi của hắn là một cái lắc đầu uể oải của Jen

    - Hyo đi đâu vậy chứ?_Bun lo lắng cất tiếng

    - Không lẽ Hyo gặp chuyện chẳng lành!_Sin thốt lên trong lo sợ.

    Jin liền chấn tỉnh nhỏ

    - Hyo không sao đâu.

    Cậu ấy giỏi lắm mà.

    “Rầm” Cánh cửa bị đạp ra một cách tàn bạo.

    Cả lớp đều hướng mắt ra cửa nhìn con người đang ung dung bước vào mặc cho bà ác ma có ở đó hay không.

    Và người đó chính là kẻ mất tích trong mấy giờ đồng hồ qua.

    Là nó.

    Vừa nhìn thấy nó thì cả bọn liền bật dậy.

    Bà ác ma thì trừng mắt nhìn nó.

    Bà ta chẳng sợ gì nó cả vì sau lưng bà ta có hiệu trưởng chống lưng mà.

    Vả lại bà ta cũng không tin là nó dám giết người.

    - Này em kia, em không coi tôi ra gì hả?

    Dám đạp cửa xông vào như thế kia!_Bà ác ma chống nạnh quát lên.

    Hai hàng lông mày của nó khẽ nhíu lại

    - Im đi._Giọng nó bây giờ đã không còn trong trẻo nữa rồi mà thay vào đó là một giọng khàn khàn, đặc sệt.

    Bà giáo run cầm cập nhìn nó nhưng rồi bà ta cũng lấy lại tinh thần rồi tiếp tục quát

    - Em vô lễ quá rồi đấy.

    Lên phòng hiệu trưởng ngay cho tôi_Lời bà ta vừa dứt thì có một làn gió bay xẹt qua mặt bà ta.

    Một dòng máu đỏ chảy ra.

    Một con dao được nó phóng ra và đã găm sâu vào tường.

    Cả lớp ai cũng chết điếng

    - Không im thì nhận lấy cái chết đấy.

    - Em…em…từ hôm nay em bị đuổi học_Bà ta ôm ngực quát lên.

    Có lẽ một phần do sợ và một phần do tức giận nên bà ta phải ôm lấy tim như thế!

    Không trái tim của bà ta rớt ra ngoài thì khốn.

    Mà bà ta vừa nói gì?

    Đuổi học nó sao?

    Bà ta có quyền gì?

    Cậy anh mình là hiệu trưởng nên muốn đuổi ai thì đuổi sao?

    Nó nhàn nhạt đi về chỗ, bỏ balô xuống và trừng mắt nhìn bà ta.

    Môi nó khẽ nhếch lên rồi bắt đầu mấp máy

    - Đuổi học tôi?

    Căn bản là bà không thể

    - Hyo, bạn là con của một tập đoàn lớn phải không?

    Có như vậy bạn mới không sợ bị đuổi học_Một bạn gái trong lớp tươi cười hỏi nó

    - Không.

    Gia đình tôi chẳng có gì đáng để nói cả.

    Mẹ tôi là một nhà kinh doanh nhỏ trong nước thôi!

    Ba tôi thì cũng chẳng biết nói làm sao (Cái này nó muốn giữ bí mật nè).

    Họ thì đàng hoàng là vậy nhưng tôi thì không giống họ đâu_Nó chuyển ánh mắt từ cô bạn sang bà ác ma_TÔI-LÀ ĐẦU-GẤU_Nó gằng từng chữ_.

    Có thể nói là Mafia nhưng không bằng Mafia đâu.

    Nói thì là vậy nhưng nếu tôi tiễn bà và cả ông anh quý hóa của bà đi gặp vương ca thì cảnh sát cũng chẳng nói gì đâu.

    Nhớ đấy!

    Đừng động chạm đến tôi và cái lớp này không thì bà đi đời.

    Không có chuyện tôi tha thứ cho bà lần thứ 3 đâu._Nó khẽ nhếch môi rồi ngồi xuống._Nếu bà không muốn dạy thì biến nhanh. (Có vẻ nó nói nhiều hơn rồi thì phải.) Bà ác ma lại ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

    Bà ta chạy một mạch đến phòng hiệu trưởng và nhõng nhẻo về chuyện của nó.

    Lúc đầu ông hiệu trưởng cũng tức giận lắm nhưng khi nghe nhắc đến tên nó thì im ngày và chuyển sang chiêu thức an ủi cô em mình.

    Ông ta không thể nói ra nguyên do nhưng cũng phải nhắc khéo bà ta đừng động vào nó.

    Bà ta đến lúc này mới biết mình đã đụng nhầm vào ổ kiến lửa.

    Mặt bà ta không còn một giọt máu.

    Cả tuần đó bà ta phải xin nghỉ phép ở nhà để ổn định tinh thần.

    Quay lại với nó nha!

    Sau một hồi đại chiến với bà ác ma, nó gục đầu xuống bàn ngủ.

    Lưng nó cứ nhói lên từng cơn đau.

    Nó không muốn bọn hắn nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của nó nên phải gục mặt xuống bàn ngủ thôi nhưng nó làm sao ngủ được khi cơn đau cứ kéo đến thế này.

    Trong cuộc chiến ngày hôm qua, nó đã ra tay nghĩa hiệp đỡ cho chị 2 (cô bạn gái của huynh nó) một nhát dao chí mạng.

    Sau đó thì nó lên máy bay về.

    Nó biết mọi người đang lo lắng cho nó nên không nghỉ ngơi mà chạy thẳng đến trường.

    Vừa vào lớp lại đụng độ bà ác ma, vì cử động mạnh mà vết thương của nó bị rách ra.

    Nó cảm nhận được sự ẩm ướt sau lưng mình.

    Có vẻ máu không được cầm rồi.

    Nếu không nhờ có cái áo da màu đen khoát ngoài thì có lẽ mọi người đã nhìn thấy một mảng áo màu đỏ của nó rồi.

    Đau đớn là thế nhưng nó không thể trưng bộ mặt tái mét cho bọn hắn nhìn được, phải chịu đựng thôi!

    Nó đang đau như thế mà Jen thì cứ khèo lưng nó.

    Cô nàng lại động trúng vết thương của nó nữa chứ.

    Đau không chịu nổi!

    - Hyo à!

    Cậu đã đi đâu?_Nó vẫn không ngước mặt lên mà trả lời Jen

    - Về Mỹ

    - Tại sao lại về?_Ran thắc mắc

    - Huynh bảo về._Nghe nhắc đến huynh thì hắn lại sôi máu lên.

    Trong khi hắn đang lo sốt vó thì nó lại về Mỹ để gặp cái người mà nó gọi là huynh đó

    - Có chuyện gì sao chị?

    Tự dưng 2 lại gọi chị về là sao?_Joe dùng ánh mắt lo lắng nhìn nó.

    Anh nhỏ gọi nó về thì chắc chuyện không nhỏ đâu

    - Chả có gì!

    Huynh bảo tớ về đi chơi ấy mà.

    - Đi chơi?

    Chị dám đi chơi mà không rủ bọn em_Nghe đến đi chơi thì Bill hét toáng lên.

    Cả lớp liền quay qua nhìn cậu nhóc làm cậu nhóc thẹn đến đỏ mặt

    - Tụi chị đánh lẻ.

    Rủ bọn em đi thì sao còn gọi là đánh lẻ được!

    - Cô có biết mọi người lo cho cô lắm không.

    Đi chơi thì cũng phải báo một tiếng chứ!_Hắn giận dỗi, giận vì nó đi chơi với tên con trai khác.

    Hắn đang ghen đây mà

    - Tôi muốn ngủ, mấy người im hết đi_Cả bọn liền im bặt.

    Hắn bực dọc, úp mặt xuống bàn.

    Không gian im lặng đến phát sợ, bọn hắn thì không dám nói chuyện vì sợ nó ngủ không được.

    Còn những người khác thì vẫn còn đang hoảng sợ vì chuyện vừa nãy.

    Riêng có một con người đang nghiến răng nghiến lợi nhìn nó.

    Và kẻ đó không phải ai khác mà chính là nhỏ Mai.

    Nhỏ ta đứng lên rồi đi về phía nó rồi nhỏ ta nắm tóc nó lôi dậy.

    Vì mất máu mà đầu nó đang ong ong lên đây, bị nhỏ Mai túm tóc đầu nó càng đau hơn.

    Nó ngước mắt nhìn nhỏ nhưng nó không còn nhìn rõ nữa rồi.

    Nhỏ Mai có mấy cái đầu vậy cà?

    Nó lắc lắc đầu cho bớt đau nhưng lại càng đau hơn.

    Tình hình này nó phải về nhà nghỉ ngơi mới được.

    Nhưng trước khi đi phải xử nhỏ Mai vì tội túm tóc nó đã.

    - Mày khá lắm!_Nghe tiếng nó thì cả bọn mới ngước mắt lên.

    19 người hơi bàng hoàng khi thấy nhỏ Mai đứng trước mặt nó.

    “Đã có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ?”

    Đó là câu hỏi đang hiện hữu trong đầu của 19 người.

    Hắn hết nhìn nhỏ Mai rồi nhìn sang nó.

    Hắn hoảng sợ khi thấy mặt nó lúc này, mặt nó trắng bệch cứ như ma ấy.

    - Hyo, cô không sao..._Hắn chưa kịp nói hết câu thì phải hoảng hồn khi thấy nó phóng người ra khỏi bàn.

    Vừa tiếp đất thì hai hàng lông mày nó nhíu lại.

    Có vẻ vết thương của nó lại bị động nữa rồi.

    Nó một tay vịn vào bàn một tay thì đưa vào túi và lấy ra hai con dao nhỏ

    - Mày sẽ phải chịu tội vì dám túm tóc tao_Dứt lời nó đá văng con nhỏ lên tường.

    Sau đó, nó phóng liên tiếp hai con dao cầm trên tay về phía nhỏ Mai.

    1s sau, tiếng hét thất thanh của nhỏ Mai vang lên.

    Máu chảy lên láng.

    Một con dao đã găm vào tay phải của nhỏ.

    Con dao còn lại găm vào bả vai của nhỏ.

    Nó toàn nhắm vào động mạch không thôi à.

    Nhưng vì hoa mắt nên mục tiêu bị lệch một tí.

    Cả lớp hoảng sợ nhưng không dám la lên.

    La lên nó cho một nhát là tiêu, ngu gì la.

    - Đừng động vào tao thì sống yên, động vào tao thì phải chết._Dứt lời nó mang balô lên vai rồi bỏ đi.

    Trong thâm tâm, nó muốn giết nhỏ lắm nhưng chưa thể.

    Nhỏ không thể chết vào lúc này.

    Thấy nó bỏ ra khỏi lớp, bọn kia cũng luống cuống bỏ đồ vào ba lô rồi đuổi theo nó.

    Chả biết nó đi đường nào mà lại đi nhanh đến vậy, thoắt cái đã đến gara rồi.

    Bọn hắn đuổi theo mà đứt cả hơi.

    Nhìn thấy nó, Jen định gọi nhưng phải ngưng lại khi thấy nó loạng choạng rồi ngã xuống.

    Bọn hắn ở quá xa nên không thể đỡ nó được.

    Bọn hắn cứ ngỡ nó đã ôm đất mẹ vào lòng rồi chứ, nhưng không đã có một bàn tay đỡ lấy nó.

    Bên cạnh còn có một người nữa.

    Chả biết hai người này là ai mà đeo mặt nạ kín mít như thế.

    Nó trong vòng tay của người ấy chỉ nói được một chữ “Huynh” rồi ngất đi

    - Hyo có chuyện gì rồi!_Jen vội vàng chạy về phía nó.

    - Hai người là ai?_Jen trừng mắt nhìn hai người đó

    - Jen, lấy xe đi.

    Hyo cần phải về nhà gấp_Người đang ôm nó lên tiếng.

    Nhận ra giọng nói quen thuộc, Jen ngạc nhiên hét lên

    - 2, sao 2 lại ở đây?

    - Là 2 sao?_Ran, Bill và Joe cũng chạy tới.

    Theo sau là bọn hắn

    - Sao 2 lại ở đây?_Bill lặp lại câu hỏi của Jen

    - Bọn chị đưa Hyo về nhưng lo cho nó nên chưa quay lại Mỹ thôi_Chị 2 của bọn nó lên tiếng

    - Hyo bị sao vậy 2?

    Sao nó lại hôn mê thế này?

    Đã có chuyện gì xảy ra?_Ran lo lắng hỏi không ngừng

    - Nó bị thương.

    Có vẻ vết thương trở nặng rồi_Huynh nó vừa nói vừa cởi áo khoác nó ra.

    Một mảng áo màu đỏ lộ ra, chỉ nhìn thôi cũng thấy ớn lạnh rồi.

    Sin và Sam thì vội che miệng vì bất ngờ xen hoảng sợ.

    Rin, Ryna, Laysi thì bật khóc nhìn nó.

    Hắn thì cứ trân trân nhìn vết thương của nó mà trong lòng nhói đau

    - 2...sao...sao Hyo lại bị thương nặng như vậy?_Jen khóc nấc lên

    - Mọi chuyện anh sẽ kể sau.

    Bây giờ phải tìm nơi cầm máu cho Hyo đã_Huynh nó nói trong hoảng sợ.

    Nếu còn mất máu nữa sẽ nguy hiểm lắm

    - Chúng ta mau về nhà thôi!_Bill luống cuống chạy đi lấy xe

    - Không thể về nhà.

    Lí do bọn em biết mà._Chị 2 nó nói.

    Nhà bọn nó ở gần nhà lão ta.

    Ông ta lại biết mặt nhỏ và huynh nó rồi.

    Nhỡ như ông ta phát hiện ra quan hệ của bọn nó thì mọi chuyện vỡ lỡ mất.

    - Em biết nhưng chúng ta biết đi đâu đây_Jen suy nghĩ, Nhỏ đang rất lo lắng cho nó nên cũng chẳng suy nghĩ được gì.

    - Đến nhà Bun đi._Hắn đột nhiên lên tiếng làm mọi người hơi bất ngờ_Ở đó có bác sĩ chuyên dụng, ông ta sẽ băng bó vết thương lại cho Hyo

    - Nhưng..._Jen định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

    Nhỏ cũng muốn gặp mặt ba mẹ nó một lần.

    Và cũng mong nó sẽ chấp nhận gia đình của nó._Vậy chúng ta mau đi thôi

    Cả bọn lập tức leo lên xe rồi phóng đi.

    Con đường đến nhà Bun sao hôm nay lại dài thế.

    Là do nó dài hay do tâm tư cả bọn đang xáo trộn nên cảm thấy như thế
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 15: Làm rõ mọi chuyện


    * Giới thiệu nhân vật

    - Nguyễn Ngọc Gia Minh (Nick): 18 tuổi Anh ruột của Jen.

    Đẹp trai và rất ga lăng.

    Rất thương yêu nó và Jen.

    - Lê Hoàng Mỹ Ngọc (Jane): 18 tuổi.

    Bạn gái của Nick, xinh đẹp, hòa đồng và rất chững chạc.

    Rất yêu quý nó và Jen.

    Gia thế: Là con gái của chủ tịch công ty nằm trong top 15 của thế giới

    Nó được bọn hắn đưa đến nhà Bun hay còn có thể gọi là nhà của nó.

    Nó lập tức được đưa đi cầm máu.

    Căn phòng mà nó đang nằm chính là phòng của Bi.

    Trong phòng đầy ắp hình ảnh của cô bé Bi đó.

    Sau khi đưa nó về phòng, cả bọn liền kéo xuống phòng khách và chờ đợi.

    Một lát sau vị bác sĩ bước ra.

    Cả bọn sốt sắng đứng bật dậy.

    - Con bé sao rồi ạ?_Nick hỏi mà mặt không giấu nỗi sự lo sợ

    - Không sao rồi.

    Nhưng nhớ giữ đừng để vết thương nhiễm trùng nhé!_Ông bác sĩ đưa tay quệt mồ hôi rồi tươi cười nói

    - Cảm ơn ông_Bun cúi đầu rồi tiễn vị bác sĩ ra về

    Jen thở phào nhẹ nhõm ngồi phịch xuống ghế.

    Nhỏ khoanh tay trước ngực rồi trầm ngâm suy nghĩ cái gì đó.

    Jill thấy lạ liền khèo tay Jen nhưng nhỏ vẫn bất động.

    Không biết Jen đang suy nghĩ cái gì mà đăm chiêu thế.

    Jill bực mình liền đánh vào vai Jen một cái thật đau

    - Làm gì mà cô ngẩn người ra thế?

    - Tôi…_Jen ngập ngừng hồi lâu rồi ngước mặt lên nhìn Bun_Bun, cậu gọi ba mẹ cậu về đi.

    Tôi cần làm rõ một chuyện_Bun tuy không hiểu rõ Jen đang muốn làm gì nhưng cũng làm theo.

    Giờ này ba mẹ cậu chắc đang ở công ty.

    - Cậu định làm gì thế?_Bun khó hiểu hỏi Jen

    - Đợi ba mẹ cậu về rồi biết.

    Trong lúc chờ đợi, 2 mau kể mọi chuyện đi.

    Sao Hyo lại bị thương nặng như thế?_Jen chiếu ánh mắt hình viên đạn sang Nick

    - Đúng thế.

    Chẳng phải hai người đánh lẻ đi chơi sao?

    Sao chị Hyo lại bị thương?_Joe đứng ngồi không yên bám lấy Nick mà hỏi.

    Còn Nick thì đang ngơ ngác như con nai tơ.

    Đánh lẻ đi chơi gì chứ?

    Anh với nó làm gì rảnh rỗi đến mức đó

    - Em đang nói gì vậy Joe?

    Đánh lẻ đi chơi gì?

    - Chị Hyo bảo vậy mà.

    Anh đừng giấu nữa_Joe bĩu môi.

    Nick giờ mới hiểu ra.

    Anh thật bó tay cho nó.

    Vì sợ mọi người lo lắng mà nói dối sao?

    - Bọn anh không có đi chơi gì cả.

    Bên Mỹ bị tập kích.

    Anh không biết tại sao Hyo lại biết chuyện đó mà quay về.

    Vì đỡ cho Jane mà con bé bị thương đấy!_Nick cười chua chát.

    Anh đang tự trách bản thân mình vô dụng đã không bảo vệ được nó.

    - Chị xin lỗi, vì chị mà Hyo bị thương_Jane cúi gằm mặt xuống đất

    - Em hiểu rồi_Jen, Ran, Bill và Joe đồng thanh

    - Tóm lại thân thế của các người là sao?_Jin trầm ngâm hồi lâu rồi lên tiếng.

    - Không thể nói, nguy hiểm._Ran nhàn nhạt trả lời.

    - Ran nói đúng.

    Tốt nhất bọn em hãy tránh xa chúng tôi ra._Nick nói

    - Không thích.

    Bọn tôi không phải là người sợ nguy hiểm._Jun mạnh miệng lên tiếng

    - Tùy nhưng sau này có chết cũng đừng trách bọn tôi nha!_Jane nói làm bọn hắn hơi lạnh sống lưng nhưng cũng mạnh miệng bảo lại

    - Là do bọn tôi tự chọn

    Nick và Jane khẽ mỉm cười trong lòng vì cuối cùng bọn nó cũng tìm được cho mình những người bạn có thể sống chết vì bọn nó rồi.

    Cái này được gọi là tình bạn đích thực phải không ta.

    “Cạch” Cánh cửa nhà Bun mở ra và ba mẹ ruột của nó bước vào.

    Họ khá ngạc nhiên khi lại có đông người ở nhà mình như vậy.

    - Oh, sao các con lại ở cả đây, chẳng phải các con đang đi học sao?

    Bun, con gọi ba mẹ về là có chuyện gì vậy?_Kelly tươi cười nói.

    Nhìn mặt Kelly bây giờ tiều tụy lắm.

    Jen nhìn mà cảm thấy thương ghê luôn.

    Nhỏ quyết rồi, phải nói ra tất cả dù nó có phản đối thế nào đi chăng nữa

    - Jen muốn nói chuyện với ba mẹ ạ!_Bun lễ phép nói rồi chỉ tay vào Jen

    - Cháu là…

    - Cháu là bạn mới của con trai bác và là chị em thân thiết với Bi_Jen lễ phép nói.

    Kelly vừa nghe nhắc đến tên con mình thì bay đến hỏi Jen không ngừng

    - Cháu bảo sao?

    Cháu biết Bi nhà bác à?

    Giờ con bé ở đâu?

    Nó có khỏe không?

    Suốt thời gian qua nó ở đâu?

    - Jen, cậu nói vậy chẳng lẽ…chẳng lẽ Bi là Hyo_Sam nước mắt lưng tròng níu tay Jen.

    Jen không nói gì chỉ khẽ gật đầu.

    - Trời ơi, Hyo đúng là em tớ rồi.

    Linh cảm của tớ là đúng_Bun cười trong màn nước mắt, nước mắt của sự hạnh phúc

    - Bun, con biết em con đang ở đâu sao?

    Con mau nói đi_Ken cũng mất bình tĩnh, bắt đầu loạn lên

    - Mọi người bình tĩnh đi.

    Trước khi gặp Bi, cháu phải xác thực một chuyện_Jen buồn buồn nói rồi ngồi xuống.

    - Có chuyện gì sao?_Bun hướng ánh mắt lo lắng vào Jen

    - Năm xưa cháu đã cứu Hyo trên một vùng biển.

    Chẳng hay Bi bị rơi xuống biển ở đâu ạ?

    - Là vùng biển gần đảo Jeju.

    Năm đó gia đình Bác cùng với gia đình bọn nhóc này rủ nhau đến Jeju chơi.

    Hôm đó…hôm đó trời mưa to và Bi…con bé đã bị rơi xuống biển_Kelly kể lại trong nước mắt

    - Vậy là đúng rồi.

    Hyo quả thực là Bi_Jen cười cười nói.

    Cuối cùng cô bạn mà nhỏ coi là chị em thân thiết đã tìm được gia đình.

    Rồi bỗng dưng Jen ngước mắt lên nhìn hắn_Rey, cậu biết rồi đúng không?

    Trước câu hỏi của Jen, hắn khẽ gật đầu

    - Tôi đã nghe được cuộc nói chuyện của hai người ở nhà bà Ran

    - Vậy sao cậu không nói cho bọn tớ biết?

    Tại sao?_Bun bay đến túm lấy cổ hắn.

    Hắn hướng đôi mắt buồn rầu nhìn Bun

    - Hyo đã nói nếu người khác biết chuyện cô ấy mất trí nhớ và cô ấy là Bi thì cô ấy sẽ rời khỏi chúng ta.

    Tớ không muốn Bi biến mất nữa đâu

    Nghe hắn nói, Bun từ từ buông lỏng cổ áo hắn ra rồi ngồi thụp xuống

    - Tại sao con bé lại làm vậy?

    - Rey, con nói gì?

    Bi bị mất trí nhớ sao?_Kelly trân trân nhìn hắn.

    Và câu trả lời cho câu hỏi đó là một cái gật đầu của hắn.

    Kelly không chút sức lực buông thỏng hai tay.

    Đó là nguyên nhân khiến cô con gái yêu quý của họ không về gặp họ khi vẫn còn sống như thế này.

    Từng giọt nước mắt lại rơi trên khuôn mặt xinh đẹp của Kelly.

    Dù năm tháng trôi qua nhưng Kelly vẫn đẹp như ngày nào.

    Cả Ken cũng thế

    - Hyo bảo nó sẽ không nhận người thân trước khi nó nhớ ra.

    Và nếu cháu hó hé nửa lời thì Hyo sẽ biến mất và không bao giờ gặp lại nữa_Jen cúi gằm mặt nói_Vậy nên mọi người hãy tỏ ra không biết gì.

    Cứ đối xử với nó như Hyo là được rồi

    - Nhưng Jen à, tại sao Hyo lại không nhận người thân chứ?_Nick khó hiểu nhìn em mình

    - Em không rõ.

    Hyo đang giấu chúng ta chuyện gì đó.

    Em có linh cảm không hay, chuyện này có vẻ rất nguy hiểm.

    Có lẽ nó không muốn liên lụy đến người thân_Jen mím môi

    - Nguy hiểm lắm sao?

    Vậy thì phải ngăn Hyo lại_Sin thốt lên

    - Không ai ngăn được nó đâu.

    Một khi nó đã quyết rồi thì khó mà thay đổi.

    Mọi người đừng làm chuyện dại dột không khéo Hyo bỏ đi mất_Jane lo sợ lên tiếng_Chúng ta chỉ có thể dõi theo Hyo thôi.

    - Vậy giờ Bi của bác đang ở đâu?_Kelly chộp lấy tay Jen hỏi

    - Nó bị thương và đang ở trên phòng của nó đấy mẹ.

    Mẹ lên gặp em đi và đừng đánh động đến nó_Bun ngã người ra ghế nói

    - Bị thương sao?_Kelly lắp bắp rồi chạy vụt lên phòng nó.

    Ken cũng đuổi theo sau.

    Nhìn cô con gái đang nằm đó mà lòng Kelly quặng đau.

    7 năm xa cách, bao nhiêu tình thương nỗi nhớ lại ùa về.

    Kelly muốn chạy ngay đến bên nó mà ôm nó vào lòng nhưng lại sợ nó nhận ra và bỏ đi.

    Bây giờ, Kelly và Ken chỉ có thể đứng nhìn cô con gái của họ từ xa mà thôi!

    Từng tiếng nấc vì kiềm nén tiếng khóc vang lên.

    Nó vẫn nằm đó, ngủ say như chết.

    Vết thương đã làm cho nó chìm vào trạng thái hôn mê.

    Bao giờ nó mới tỉnh lại và nhìn mặt người đã sinh ra nó đây?

    Hyo ơi, tỉnh lại đi!

    Đừng ngủ như thế nữa!
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 16: Đau lòng


    Đã 3 ngày trôi qua rồi mà nó chưa tỉnh lại.

    Nỗi lo trong lòng mỗi người ngày càng dâng cao hơn.

    Giờ này mọi người đã về cả rồi, chỉ còn 6 người anh em của nó, hắn, Bun và ba mẹ nó thôi!

    Đã mấy đêm liên tiếp 10 người này không ngủ rồi.

    Nhìn họ bây giờ cứ như con gấu trúc ấy.

    Chịu không nổi nữa, Jane và Joe gục lên tay người yêu ngủ.

    Jen và Ran thì tựa đầu vào nhau mà ngủ.

    Bun cũng ngáp dài ngáp ngắn rồi bỏ về phòng.

    Bill cố mở mí mắt nhưng mắt cứ sụp xuống và rồi cậu nhóc cũng đi vào giấc ngủ trong khi đang rất lo lắng cho nó.

    Dù gì thì cậu nhóc cũng chỉ mới 16 tuổi thôi.

    Không ngủ 3 đêm liên tiếp coi như giỏi rồi.

    Giờ chỉ còn Nick, hắn và ba mẹ nó là còn thức thôi!

    Nhưng họ trụ được bao lâu!

    Trưa hôm ấy,

    - Ôi cái đầu tôi!_Nó cuối cùng đã tỉnh lại.

    Đầu nó giờ cứ ong ong lên.

    Lắc đầu cho bớt đau rồi nó ngắm nhìn xung quanh.

    Mọi thứ trong căn phòng này vừa quen, vừa lạ.

    Nó đã từng đến đây sao?

    Nó đứng dậy và nhìn ngắm mọi thứ.

    Trong căn phòng này cái gì cũng trắng.

    Giường trắng, bàn trắng, tủ trắng, tường cũng màu trắng luôn.

    Đồ vật trong phòng này rất nhiều, sách nè, đồ lưu niệm nè nhưng nhiều nhất vẫn là ảnh.

    Ảnh của một cô bé được bày trí khắp phòng.

    Nó tiến lại bàn và cầm một bức ảnh lên xem.

    Nó hốt hoảng

    - Người trong hình...chẳng phải là mình lúc nhỏ sao?

    Vậy chẳng lẽ mình đang ở...Sao lại đưa mình đến đây?

    Biết làm gì khi gặp mặt họ đây?

    Đứng trầm ngâm vài phút, nó hít một hơi thật sâu rồi nó bước xuống nhà.

    Gặp thì sớm muộn gì cũng phải gặp, thôi thì xuống chào hỏi rồi phóng nhanh về nhà thôi.

    Nó mở cửa bước ra.

    Vừa trông thấy nó, hắn liền đứng bật dậy rồi chạy lại bên nó mà hỏi han

    - Cậu không sao rồi chứ?

    Có đau lắm không?

    Nó hơi bất ngờ khi cái con người cứ mở miệng ra là xỉa nó bây giờ lại hết lời lo lắng cho nó như vậy

    - Cậu...uống thuốc chưa?_Nó trân trân nhìn hắn.

    Còn hắn thì cứ đơ ra chẳng hiểu gì

    - Hử?

    - Cậu mà cũng quan tâm tôi!

    Hơi bất ngờ đấy!

    Hắn hiểu ra ý nó muốn nói nên giận dỗi quay mặt đi nơi khác.

    Hắn không ngờ từ trước đến nay hắn chỉ là một kẻ xấu trong mắt nó.

    Nó cũng chẳng thèm quan tâm tới hắn nữa, khẽ hướng mắt sang Kelly và Ken.

    Kelly đang khóc.

    Nó hơi chạnh lòng khi thấy mẹ nó như thế!

    Nhìn Kelly tiều tụy, không có sức sống, nó cũng đau lòng lắm.

    Mẹ nó trở nên như thế là vì nó.

    Bây giờ nó chỉ muốn bay tới mà ôm lấy ba mẹ nó mà thôi!

    Nhưng lí trí lại ngăn cản nó.

    Gánh nặng nó mang trên vai quá lớn.

    Trong lòng nó thầm nhủ

    - Ba mẹ, hãy đợi con!

    Bi sẽ quay về với mọi người thôi!

    Nó cầm lòng rồi cúi đầu trước ba mẹ nó

    - Cháu chào cô chú ạ!

    Cháu là Hyo.

    Cháu đã làm phiền mọi người rồi_Hai tiếng cô chú thốt lên thật khó khăn.

    Tim nó đau lắm, đau như có con dao đâm vào tim nó vậy.

    Đau cực kì!

    - Bi!_Lí trí của mẹ nó đã bị tình cảm đánh gục.

    Trong vô thức Kelly đã gọi cái tên đó, cái tên mà suốt bao năm qua bà vẫn nhớ mong

    - Bi?_Nó hơi nhíu mày rồi dãn ra_Cháu xin lỗi nhưng cháu là Hyo, không phải Bi đâu ạ!

    - Hix huhu._Kelly ôm mặt rồi bỏ vào phòng.

    Dù trước kia cô là một cô gái kiên cường như thế nào thì cũng không thể kiềm nén nỗi đau này.

    Con gái mình đã đứng trước mặt mà không được nhận, không được ôm lấy cô con gái mà nói lời yêu thương.

    Thật là đau mà.

    Ken cũng hướng ánh mắt buồn rầu vào nó rồi bỏ theo vợ mình.

    Lòng ruột Ken cứ như bị cắt ra thành từng khúc vậy.

    - Huynh, sao huynh và tẩu chưa về?_Nó hướng mắt sang Nick

    - Huynh lo cho muội.

    Muội bướng quá đấy.

    Huynh đã bảo phải nghỉ ngơi mà_Nick trách nó.

    Nó đã làm cho mọi người một phen hoảng loạn mà

    - Không thích.

    Mà huynh và tẩu về Mỹ đi.

    Nhìn bản mặt khó ưa của huynh là muội chịu không nổi rôig_Nói rồi Nó nhàn nhạt tiến bước ra cửa.

    Mấy con người chủ nhà kia đã vắng mặt cả rồi thì nó cũng biết điều mà cuốn gói đi thôi.

    - Muội_Nick mặt đỏ tím tai nhìn nó, khi thấy nó bước ra khỏi cửa thì mới lên tiếng hỏi_ Muội đi đâu đó?_rồi Nick lại quay sang Jane_Này cô nàng xinh đẹp, dậy mau! (Ôi má ơi, sến quá đi mất) Mấy nhóc kia cũng dậy đi._Bọn người kia mặc cho Nick có nói gì, vẫn nằm ì ra đó chẳng chịu nhúc nhích.

    Cứ như con heo ý.

    Nick phồng mang trợn má nhìn bọn họ_Con Hyo đi rồi kìa

    Vừa nghe đến tên nó thì cả bọn liền bật dậy rồi ngó quanh ngó quất tìm nó

    - Hyo tỉnh rồi hả 2?

    Hyo đâu?_Jen níu tay Nick hỏi

    - Đi rồi.

    Chúng ta cũng đi thôi!_Nick lắc đầu đứng lên.

    Lời anh nói thì không có tí trọng lượng nào, vậy mà vừa nghe nhắc đến tên nó, cả bọn đã phản ứng mạnh đến vậy.

    Anh thật không biết trong lòng bọn họ, anh đứng vị thứ mấy nữa.

    Cả bọn liền cuống quýt rồi chạy đi tìm nó.

    Hắn cũng định chạy theo những đã bị Jen cản lại.

    Lí do rất đơn giản đừng làm phiền nó, nó đang mệt.

    Hắn cũng hiểu chứ!

    Hắn cũng đang lo cho nó lắm mà.

    Jen đã nói vậy thì thôi, hắn đành ngậm ngùi trở về nhà trong tâm trạng không khỏi lo lắng cho nó.

    Còn bọn người kia thì kéo về nhà.

    Riêng Nick và Jane thì ra sân bay và trở về Mỹ.

    Một ngày thật mệt mỏi làm sao?

    Bọn nó đã nghỉ học 3 ngày rồi.

    Mới mấy ngày đầu đi học mà bọn nó đã nổi tiếng rồi.

    Nhưng sao trách bọn nó được, là do lũ người không có mắt cứ đâm đầu vào nó thôi và nó cũng đâu muốn phải nghỉ học đến tận 3 ngày như thế đâu!

    Haizz, nó thở dài não nề.

    Còn chuyện gì sẽ ập đến với nó nữa đây!
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 17: Kẻ giả mạo


    Sáng hôm sau, nó uể oải đi đến lớp.

    Vừa bước vào trường, hàng ngàn con mắt đã hướng vào nó.

    Mà lạ nha, hôm nay nó không thèm đi xe nữa mà đi bộ đến trường đấy.

    4 người kia cũng chẳng thể làm gì khác hơn đành phải đi bộ với nó.

    Thấy ánh mắt soi mói của mọi người nhìn nó, nó hơi nhíu mày rồi bỏ lên lớp.

    Nó giờ đã quá nổi tiếng rồi nên việc họ nhìn nó như thế cũng không có gì là lạ.

    Nhưng nó đâu hề hay biết có một điều bất ngờ đang chờ nó phía trước.

    Bọn nó dảo bước về lớp học, vừa qua khỏi cầu thang thì nó đã thấy bóng dáng một cô gái đang ở trước cửa lớp.

    Có vẻ lớp nó hôm nay có bạn mới rồi.

    Mặc kệ, nó chẳng quan tâm.

    Nhưng dù nó không muốn quan tâm cũng phải quan tâm rồi.

    Cái kẻ đang đứng trước cửa lớp kia có khuôn mặt rất giống nó-giống nó của lúc nhỏ cơ.

    Khựng người hồi lâu, nó khẽ nhếch môi.

    Nó hiểu rồi, hiểu tất cả kế hoạch của bọn người đó.

    4 người kia hết nhìn nó rồi lại nhìn nhỏ.

    Nó và nhỏ giống nhưng không giống nhiều.

    Khuôn mặt của nó là một khuôn mặt vô cảm và sắc sảo.

    Còn khuôn mặt của nhỏ đó thì mang nét trẻ thơ hơn.

    Giống hệt khuôn mặt Bi lúc nhỏ.

    Không khác dù một chi tiết.

    4 người kia cũng đã hiểu ra một phần câu chuyện.

    Bill gật gù rồi nhìn con nhỏ kia từ trên xuống dưới.

    Cậu khá ngạc nhiên khi thấy tay nhỏ ta bị bó bột.

    Nhìn có vẻ nặng lắm!

    Bó nguyên cả cánh tay luôn mà.

    Nó tặng cho nhỏ một cái nhìn khinh bỉ rồi lại dảo bước vào trong.

    Nhỏ đó cũng nhìn nó, trong mắt nhỏ hiện lên sự ngạc nhiên, sợ hãi và cả hận thù.

    Vừa bước vào lớp, mọi người lại dán cái ánh mắt soi mói vào nó.

    Nó chẳng thèm để ý làm gì.

    Nhỏ Mai hôm nay cũng đi học, anh nhỏ cũng thế.

    Vừa nhìn thấy nó nhỏ đã thúc tay anh mình

    - Đấy, anh thấy chưa?

    Con nhỏ đó rất giống cô gái đứng ngoài kia!

    - Quả thật rất giống!_Tên Khang ậm ừ.

    Những lời nói đó đã lọt vào tai nó.

    Nó coi như không nghe thấy đi thẳng về chỗ.

    Bọn nó ai vào chỗ nấy rồi bắt đầu xúm lại nói chuyện.

    Lần này nữ hoàng kiệm lời của chúng ta cũng tham gia đấy.

    Ran từ bàn trên quay xuống hỏi nó

    - Cậu thấy con nhỏ đó quen không Hyo?

    - Quen, rất quen là đằng khác!_Nó vừa lướt Web vừa nói

    - Người quen cũ mà!

    Không ngờ lại có ngày học cùng lớp với chúng ta thế này!_Jen chống cằm ưu tư nhìn nó.

    - Cô gái ngoài kia…có phải là Bi không?_Hắn hỏi nhưng chả biết hắn hỏi ai.

    Trong lòng hắn đang rất mâu thuẫn.

    Khi vừa chắc chắn nó là Bi thì một kẻ khác giống hệt Bi lại xuất hiện.

    Tâm tư bọn hắn rối cả lên.

    - Là Bi đấy!

    Và cô ta chính là kẻ có vinh dự được Hyo tiễn vào viện bó bột đấy!_Jen bắt chân hình chữ ngũ rồi nói.

    - Là Bi sao?_Hắn sững sờ rồi lại sừng cồ lên nhìn nó_Hyo, sao cô lại làm thế với Bi hả?

    - Là do cô ta không biết điều dám động vào chị Hyo và những người xung quanh chị ấy thôi!_Bill từ bàn dưới nói lớn

    - Cô…_Hắn trừng mắt nhìn nó

    - Tôi không có bà con huyết thống gì với cậu cả.

    Đừng có nhận bừa._nói rồi nó lấy điện thoại và gọi cho ai đó_Cho người đem thêm một cái bàn khác vào lớp tôi.

    Hôm nay có học sinh mới

    Nó tắt máy rồi dùng ánh mắt thích thú nhìn ra cửa.

    - Tôi sẽ cho các người biết tay!_Nó khẽ nói trong lòng.

    Một lát sau, cô giáo chủ nhiệm lớp nó bước vào.

    Theo sau là con nhỏ đó và 2 ông thầy đang mệt mỏi khiêng bàn.

    Phải khiêng bàn từ lầu một lên lầu 2 cũng khổ thật.

    Nó chỉ tay về cuối lớp.

    2 ông thầy liền đem bàn về nơi nó đã chỉ.

    Cái bàn được đặt sau bàn của Bill.

    Nó ung dung mang ba lô lên vai, lách khỏi hắn rồi đi về cái bàn mới đó.

    Cái con nhỏ trên bục giảng sau một hồi luyên thuyên cuối cùng cũng về chỗ.

    Nhỏ ta ngồi bên hắn và cứ bám víu hắn không rời.

    Không ngoài dự đoán của nó, nhỏ đó đã giới thiệu tên của mình là Bi.

    Cô ta đang đóng giả thành Bi đây mà!

    Nếu cô ta muốn đóng phim như vậy thì nó sẽ cho cô ta một ít thời gian để làm diễn viên.

    Nó sẽ trả lương cho cô ta thật hậu hĩnh.

    Hắn buồn buồn quay xuống nhìn nó rồi gục mặt xuống bàn ngủ.

    Hắn chẳng thèm đoái hoài gì đến con nhỏ tên Bi đang ở bên cạnh mình.

    Mặc, lòng hắn giờ đang rối bời đây!

    Cảm giác buồn chán đang chiếm trọn tâm tư hắn.

    Nó đi, hắn buồn đến thế sao?

    Vậy sao lại lớn tiếng với nó.

    Nếu hắn không nổi giận với nó thì có lẽ bây giờ nó vẫn đang ngồi bên hắn như ngày nào.

    Hắn đã làm cho nó rời khỏi hắn thì còn trách ai được chứ?

    Có trách thì trách hắn quá ngu ngốc thôi.

    Mà cái con người ngồi bên cạnh hắn đây, sao hắn chẳng có cảm giác thân thuộc vậy nhỉ?

    Nếu thật sự cô ta là Bi thì hắn phải vui vẻ khi đã tìm thấy cô bạn năm xưa chứ?

    Còn một chuyện nữa.

    Nếu cô ta là Bi thì Hyo là ai?

    Hyo cũng rất giống Bi.

    Mà khoan…Nghĩ đến đây, hắn ngẩng đầu dậy.

    Hắn hết nhìn con nhỏ bên cạnh rồi quay xuống nhìn nó.

    7 năm trôi qua sao khuôn mặt Bi không thay đổi tí gì nhỉ?

    Dù thay đổi không nhiều nhưng ít nhất cũng không thể giống hệt khuôn mặt năm xưa được.

    Khuôn mặt của một cô nhóc 10 tuổi và một cô gái 17 tuổi không thể nào giống nhau.

    Còn cả những lời lạ lùng của Jen nữa.

    Ý nhỏ là gì?

    Nhỏ đã khẳng định trước mặt Ken và Kelly, Hyo chính là Bi.

    Sao bây giờ lại lật lọng như thế?

    Và kết luận của hắn là

    - Con nhỏ này đã thay đổi khuôn mặt cho giống Bi.

    Cô ta là giả mạo.

    Thật là không khó để hắn đoán ra.

    Dù gì chỉ số IQ của hắn cũng đạt mức 3 chữ số mà.

    Hắn dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn con nhỏ giả mạo bên cạnh.

    Dám giả mạo vợ tương lai của hắn, Hắn sẽ không tha thứ cho ả đâu.

    Rồi hắn lại dùng đôi mắt xin lỗi xen chút nuối tiếc nhìn nó.

    Hắn đã trách nhầm nó.

    Chẳng thèm nói với bà giáo đang say sưa giảng bài trên bảng lời nào, hắn cắp sách bỏ xuống ngồi bên cạnh nó.

    Con nhỏ đó thì chỉ biết trợn tròn mắt mà nhìn theo bóng hắn thôi.

    Nó đang tập trung vào cái laptap của mình nên không hề nhận ra sự hiện diện của hắn.

    Cảm thấy có kẻ đang nhìn mình, nó liền rời ánh mắt khỏi laptap.

    Nó mém đứng tim vì nhận ra sự có mặt của hắn

    - Cậu…làm gì ở đây?

    Định nhát ma tôi à?

    - Nhớ cậu nên xuống ngồi với cậu thôi!_Hắn cười toe toét với nó

    - Sao không ngồi với bạn thanh mai trúc mã của cậu đi?

    Xuống đây làm gì?_Nó hỏi.

    Trong câu nói của nó hiện ra sự giận dỗi và bực dọc.

    Và trong lòng nó cũng vậy.

    Chính nó cũng chẳng hiểu tại sao nó lại như vậy nữa

    - Không thích.

    Ngồi với cậu vui hơn!

    - Tùy_Nó nói rồi lại chăm chú vào màn hình laptap của mình.

    Hắn tò mò nên cũng liếc mắt nhìn.

    Đang hiển thị trên màn hình laptap của nó là hình ảnh của một cô gái.

    Cô ta cũng không xinh đẹp gì.

    Khuôn mặt thì trắng như ma, đôi môi thì đỏ chót.

    Hắn nhìn cô ta mà cảm thấy quen quen.

    Hình như hắn đã gặp cô ta ở đâu rồi.

    Hắn xoa cằm rồi bắt đầu lục tung mọi ngóc ngách trong đầu mình.

    5’ sau (Anh này tìm gì mà lâu thế!) bỗng dưng hắn hét lên

    - Con nhỏ này là…_Hắn chưa kịp nói hết thì bị nó bịt miệng.

    Cả lớp và bà cô quay lại nhìn hắn và nó.

    Hắn khó chịu quát lên

    - Nhìn gì mà nhìn.

    Làm việc của mấy người đi!_Cả lớp lại quay về công việc của họ.

    Họ không muốn cuộc đời kết thúc sớm đâu

    - Làm gì mà hét lên ghê vậy?

    - Cái con nhỏ này chẳng phải là con nhỏ ở trong trung tâm thương mại hôm bữa sao?

    Là cái con nhỏ bị cô đáng gãy tay đấy!_Hắn nói thầm với nó.

    Hắn như đã đoán ra mọi chuyện rồi.

    Nó không phải là người dư hơi đi điều tra cái kẻ lạ quắc lạ quơ mà không có lí do đâu.

    Hắn lại hướng mắt lên nhìn con nhỏ giả mạo ấy

    - Có phải con nhỏ đó…

    - Ừm.

    Dù sao cô ta cũng tốn công diễn kịch rồi thôi thì giúp cô ta đi_Nó nhàn nhạt trả lời

    - Ý cô bảo tôi cứ coi như không biết gì sao?_Hắn nhíu mày nhìn nó.

    Trong lòng thầm mong câu trả lời của nó là không nhưng có vẻ ông trời không thương hắn rồi

    - Ừm.

    Tôi có trò vui cho cô ta đấy.

    Giúp tôi đi!_Đây là lần đầu tiên nó nài nỉ một người đấy.

    Hắn hơi ngạc nhiên rồi gật đầu.

    Làm gì cũng được miễn nó thích là được rồi (Cái đồ dại gái) .

    Nó nở một nụ cười cửa miệng nhìn kẻ xấu số đang ngồi trên kia.

    Cô ta thật ngu ngốc khi lao đầu vào đùa giỡn với thần chết.

    Không biết thần chết sẽ mang cô ta đi lúc nào nữa!!!!
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 18


    Hai tiết học trôi qua, giờ giải lao đã đến.

    Mấy người bọn nó và bọn hắn liền tập trung xung quanh cái con nhỏ giả mạo đó.

    Trong lớp cũng có một vài học sinh hiếu kì chạy đến sum họp cũng bọn hắn.

    Riêng nó thì vẫn chăm chú vào laptap của mình (Con nhỏ đó chỉ xuất hiện trong 2, 3 cháp nữa thôi rồi sẽ biến mất nên tác giả không giới thiệu về con nhỏ này.

    Nhỏ này cũng là cũng cháu trong gia tộc họ Phạm.

    Nhưng nhà nhỏ nghèo lắm.

    Nhỏ được Lão Phạm Đức Thạnh nuôi dưỡng từ nhỏ nên cũng mang chút vẻ giàu sang.

    Nhỏ này thích đi mua sắm lắm nên mới có cơ hội gặp nó trong trung tâm thương mại.

    Cái này gọi là nghèo mà thích chơi sang đây).

    Jen hồ hởi mở lời đầu tiên

    - Cậu có thật là Bi?

    - Tôi là Bi thật mà.

    - Em có thật là Dương Hàn Mỹ Anh không?_Bun nước mắt lưng tròng nhìn cô gái đó.

    Anh đã lọt vào cái bẫy của con nhỏ đó rồi

    - Là em.

    Anh là anh trai của em phải không?_Nhỏ tươi cười nhìn Bun.

    Bun gật đầu rồi ôm chầm lấy con nhỏ đó.

    - Làm sao cậu sống sót sau vụ tai nạn đó?

    Tôi nghe Bun bảo cậu bị rớt xuống biển.

    Sao 7 năm qua cậu không về tìm lại gia đình mình?_giờ đến lượt Ran tra khảo nhỏ

    - Tôi được một người tốt bụng cứu sống và tôi bị mất trí nhớ nên không thể quay về tìm gia đình mình được!

    - Vậy sao cậu biết tên cậu là Dương Hàn Mỹ Anh và sao cậu biết cậu chính là em gái ruột của Bun?

    - Tôi đọc báo và thấy người trên báo rất giống tôi_Nhỏ vẫn mạnh miệng trả lời

    - Vậy sao cô không về tìm gia đình ngay lúc đó?_Joe góp lời

    - Tôi ...tôi_Nhỏ tái mét mặt, cái đầu của nhỏ bắt đầu hoạt động để tìm ra nguyên do chính đáng.

    Và vài giây sau, nhỏ đã có câu trả lời_Tôi chỉ vừa mới đọc báo cách đây vài ngày thôi.

    Trong một lần sắp xếp lại ngăn báo của người đã cứu tôi, tôi đã vô tình thấy tờ báo này

    Nó nghe mà cũng phải khâm phục cái miệng dảo hoạt của cô ta.

    Nói dối mà không biết ngượng.

    Joe gật gù như đã hiểu.

    Cô ta tưởng đã thoát nạn rồi nhưng không.

    Câu hỏi tiếp theo là của Jen

    - Tôi nghe bảo người nhà Bun chỉ khai báo tên cúng cơm của Bi thôi mà.

    Sao cô lại biết mình là Bi mà giới thiệu với cả lớp vậy chứ?._Jen nhếch môi nhìn nhỏ.

    Cái con nhỏ này ngu quá đi.

    Đã làm thì phải làm cho cẩn thận chứ?

    Bọn hắn bắt đầu nghi ngờ thân thế của nhỏ (trừ hắn nha) Việc tìm kiếm cô con gái của nhà tỉ phú Ken và cô thiết kế nổi tiếng K đã được đăng tải trên các mặt báo và vô tuyến truyền hình thì việc có kẻ giả mạo là điều rất dễ xảy ra.

    Nhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt Bun, Jen liền hỏi một câu cuối.

    Câu hỏi này sẽ làm lộ rõ bộ mặt thật của nhỏ giả mạo này trong lòng bọn hắn

    - Vậy cô đã rơi xuống biển ở chỗ nào?

    Dù cô không nhớ nhưng chắc người cứu cô cũng nói chứ?

    Ví dụ như con là ai?

    Con từ đâu đến?

    Sao con lại rơi xuống biển?

    Ta đã cứu con trên vùng biển..._Jen nói những điều mà người cứu nhỏ đương nhiên sẽ nói khi vớt được nhỏ.

    Vốn dĩ nhỏ hỏi chuyện này là có nguyên do cả.

    Nơi mà Bi rơi xuống được giữ kín, nhỏ đã nhiều lần điều tra nhưng không được.

    Nhỏ rất thắc mắc tại sao gia đình Bun lại giấu nhẹm chuyện đó.

    Vì sợ sẽ có người giả mạo như con nhỏ này sao?

    - Đâu...đâu nhất thiết phải nói chuyện này.

    Chú ấy chỉ hỏi tôi là ai thôi!_Con nhỏ đó mạnh miệng cãi lại Jen rồi hỏi vẹn lại nhỏ_Tại sao cô lại quan tâm chuyện của tôi đến vậy?

    - Không phải tôi quan tâm chuyện của cô mà tôi quan tâm chuyện của chị tôi._Jen ngả người ra ghế rồi nhìn con nhỏ đó và nói tiếp_Cô nhìn Hyo, chị tôi xem_Jen chỉ tay về phía nó_Lần đầu tiên bọn tôi gặp em của Rey và Sin, hai người đó đã khóc nức nở mà nhận nhầm người đấy.

    Hyo là chị ruột của tôi nên không thể nào là cô gái Bi đó được.

    Vậy mà đám người này cứ bám theo bọn tôi mà goi Hyo là Bi này, Bi nọ.

    Thật là bực mình mà.

    Cũng chính vì thế mà những chuyện về cô gái tên Bi đó bọn tôi đều biết.

    Bây giờ cô nàng Bi đã trở về rồi thì tôi mong bọn người này sẽ buông tha cho chị em tôi.

    Mong cô hãy quản lí thật kĩ ông anh yêu quý của mình_Jen nói và cố tình nhấn mạnh từ ông anh.

    Nghe đến đây thì Bun tỉnh ra.

    Quả thật con nhỏ này là giả mạo.

    Nếu nhỏ là Bi thì chắc chắn nhỏ biết mình đã bị rơi xuống biển ở đâu.

    Nhưng tại sao Jen lại nói như vậy, tại sao nhỏ không vạch trần bộ mặt của con nhỏ này.

    Bun đang suy nghĩ thì khẽ giật mình khi nhận ra ánh mắt của Jen, nhỏ đang nhìn anh.

    Rồi sau đó nhỏ nhìn xuống nó.

    Anh đã hiểu.

    Jen là đang chờ quyết định ở nơi nó.

    Nó có vạch trần bộ mặt của con nhỏ đó không?

    Đáp án là không.

    Nó không nói gì chỉ lẳng lặng bỏ laptap vào ba lô rồi gục xuống bàn ngủ.

    Nếu nó đã không muốn vạch trần thì anh cũng nên để yên mọi chuyện như thế.

    Rồi cả bọn ai lại làm việc của người nấy.

    Ran đang tìm sách để đọc thì bị con nhỏ đó đạp vào lưng một cái thật đau.

    Ran chúi nhủi xuống bàn.

    Cái ba lô cũng bị nhỏ làm rơi xuống đất.

    Đồ trong ba lô rơi tung tóe.

    Ran chưa kịp quay xuống nhìn con nhỏ đấy thì đã nghe tiếng hét thất thanh của ả vang lên.

    Không cần nhìn cũng biết chuyện gì đã xảy đến với nhỏ.

    Đụng đến những người xung quanh nó thì không ai được yên.

    Và kết quả cho cái sự láo toét của con nhỏ đấy là cái lưng bị rướm máu vì bị con dao của nó cắm vào.

    Nó không nương tay cho ai cả.

    Nhưng vì có một màn kịch hay đang đợi nhỏ này phía trước nên nó không giết nhỏ thôi!

    Cả lớp giờ đã miễn dịch với những chuyện này rồi.

    Ai cũng biết nhỏ sẽ có kết quả như thế nên cũng chẳng có gì ngạc nhiên.

    Riêng có một con người luôn nhìn nó bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

    Đó là nhỏ Mai.

    Nhỏ thúc tay anh nhỏ

    - Anh à, con nhỏ đó cũng làm vậy với em đấy!

    - Không lẽ tự dưng cô ấy lại kiếm chuyện với em?_Tên Khang nhàn nhạt lên tiếng.

    Anh biết quá rõ cái tính thích gây chuyện của cô em mình nên không có gì ngạc nhiên nếu cô ta động vào nó và bị nó xử như xử con nhỏ giả mạo đó

    - Anh, anh bên con nhỏ đó sao?

    Em mới là em của anh mà!_Nhỏ Mai bù lu bù loa với tên Khang.

    Tên đó thì chẳng thèm đoái hoài gì đến cô em mình mà cứ ngước mắt nhìn nó

    - Anh thích con người đó của em, Hyo.

    Thật may em không phải là con của bọn họ.

    Khi vừa nhìn thấy ảnh của con nhỏ Bi đó anh đã rất giật mình_Anh ta nhìn nó bằng ánh mắt thâm tình rồi tự nói trong lòng.

    Sau khi cái con nhỏ giả mạo đó rời khỏi lớp, nó lại gục mặt xuống bàn ngủ.

    Giờ học lại bắt đầu.

    Danh tiếng bọn nó đã vang khắp trường rồi nên thầy cô chẳng dám ho he gì đến bọn nó nữa.

    Họ để cho bọn nó muốn làm gì thì làm.
     
    Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New Version :Teen) - Lee Na [ Full]
    Chương 19: Sống cùng khu


    Học quả thật rất chán.

    Bọn nó hết chống cằm rồi lại nằm dài ra bàn mà ngủ.

    Ngủ dậy rồi lại chống cằm.

    Bọn nó chẳng biết làm gì cả.

    Sách đọc cũng hết rồi.

    Trò chơi cũng chơi chán rồi!

    Quay sang nói chuyện với bọn hắn thì, ôi chao nói chưa đến 3 câu đã chiến tranh.

    Vậy thôi nằm ngủ cho đời nó yên.

    Nó ngủ một lèo đến hết tiết 5 mới chịu mò dậy.

    Vì đã đến giờ tan trường nên nó mới dậy thôi.

    Nó uể oải vác ba lô trên vai rồi ra về.

    Bọn hắn đã ngỏ ý chở bọn nó về nhưng vì sự nghiệp đang nung nấu trong lòng nó và vì sự an toàn của bọn nó, nó không thể để cho bọn hắn chở về được.

    Trong lòng bọn nó cũng có chút tiếc nuối nhưng biết làm sao được.

    Bọn nó lại dảo bước về nhà mặc cho bọn hắn kêu réo.

    Bọn hắn cũng đâu chịu thua.

    Bọn hắn cứ lái xe kè kè theo bọn nó vậy đó.

    Nó thấy mà bực cả mình.

    Nó bắt taxi rồi 5 người bọn nó vọt lên taxi đi.

    Bọn hắn vẫn lì lợm đi theo bọn nó.

    Nó mặt nhăn mày nhó nhìn 2 chiếc xe đi phía sau rồi quay sang bảo bác tài

    - Cắt đuôi 2 chiếc xe sau đi ạ!

    Bác tài hiểu ý bọn nó liền lái xe nhanh hơn.

    Phía trước là ngã tư, đèn xanh sắp chuyển sang đèn vàng rồi.

    Bác tài thông minh liền lái xe nhanh hơn và vượt qua ngã tư đó.

    Bọn hắn vừa đến thì đèn vàng vừa chuyển sang đèn đỏ (Hình như đèn vàng chỉ đếm có 3 giây thôi phải không ta?).

    Xe qua lại toán loạn.

    Nếu Vicky và Yul không thắng nhanh thì đã xảy ra tai nạn rồi.

    Hắn bực dọc đấm mạnh vào cửa xe

    - Bực thật.

    Sao lại để họ thoát như vậy chứ?

    Lần đầu tiên có người làm hắn phải bực mình như thế.

    Trước giờ việc tìm ra nơi ở của một người nào đó đối với hắn rất dễ dàng.

    Vậy mà bây giờ đến thông tin của nó hắn tìm cũng không ra nói chi đến nơi ở.

    Mà không chỉ riêng mình nó đâu, 4 người kè kè bên nó và cả 2 con người mà nó gọi là huynh và tẩu cũng vậy.

    Đến một thông tin nhỏ nhất của bọn người đó, hắn cũng không tìm ra được.

    Chả biết vì nó quá giỏi hay trình độ của hắn bị mai mọt rồi nữa.

    Hắn hiện đang rất muốn biết ba mẹ Jen là ai.

    Jen bảo nhỏ đã cứu nó, vậy chẳng phải ba mẹ Jen là người đã nuôi dưỡng nó sao?

    Theo như nó nói thì mẹ nuôi nó là một nhà kinh doanh nhỏ trong nước, vậy ba nuôi nó là ai?

    Có rất nhiều điều hắn rất thắc mắc về nó nhưng không ai có thể giải đáp cho hắn cả.

    Điều đó làm cho hắn thấy bực mình

    - Chúng ta về thôi!_Đèn đỏ vừa chuyển sang đèn xanh thì Bun lên tiếng.

    Anh cũng hơi thất vọng vì không được thấy nơi nó ở.

    Nó ở đâu?

    Điều kiện sống của nó có tốt không?

    Nó đang sống với ai?

    Có người lớn không?

    Hàng vạn câu hỏi hiện lên trong đầu Bun mà không có câu trả lời.

    Anh bất lực ngả người ra ghế, khẽ nhắm mắt anh thả hồn mình vào những câu hỏi về nó.

    Anh đăm chiêu đến nỗi mình về đến nhà lúc nào cũng không biết.

    Anh lo cho nó đến thế sao?

    Quả là một người anh tốt mà

    Quay lại với bọn nó nha

    Chú tài taxi đưa bọn nó về thẳng nhà.

    Lúc bọn nó bước xuống xe cũng là lúc một chiếc xe đen đổ xịch trước cổng nhà lão Phạm Đức Thạnh đó.

    Chẳng thèm nhìn nó cũng biết kẻ ngồi trong xe là ai.

    Thôi thì một nước vào nhà cho rồi.

    Nhưng chưa kịp bước đi thì nó đã bị Ran kéo lại

    - Này Hyo yêu dấu!

    Ngày mai chúng ta đừng đi bộ nữa nha!

    Cậu có biết là trường xa lắm không?

    - Không.

    Mai vẫn đi bộ.

    Tốt cho sức khỏe!_Nó nói rồi quay người sang hướng cổng mà đi.

    Thật ra nó cũng không định đi bộ nữa đâu nhưng do nhìn khuôn mặt mếu máo của Ran, nó thấy tức cười nên muốn hành hạ nhỏ thêm vài ngày nữa ý mà.

    Khuôn mặt Ran lúc này cứ như vừa mất tiền vậy, mà không dù có mất tiền thì khuôn mặt nhỏ cũng không tồi tệ như lúc này.

    Mặt nhỏ rũ xuống cứ như một bông hoa sắp tàn vì không được tưới nước vậy.

    Nhìn thương kinh khủng luôn.

    Nó dựa lưng vào cổng rồi nhìn Ran mà nén cười

    - Cậu tính cho mọi người đứng ngoài luôn hả Ran?

    Mở cửa đi_Nó khinh khỉnh nói.

    Ran dùng khuôn mặt buồn rười rượi ngước nhìn nó rồi đưa tay vào ba lô để tìm chìa khóa nhưng tìm hoài mà nhỏ vẫn không tìm thấy.

    Nó nhìn khuôn mặt đang dần trở nên hốt hoảng của nhỏ thì cũng đoán biết được chuyện gì.

    Nó thở dài.

    Ran sau một hồi tìm kiếm vẫn không thấy chìa khóa đâu liền hét lên

    - Á Á Á

    Jen và bọn nhóc mém rớt tim ra ngoài vì volume cực lớn của Ran.

    Cả hai kẻ vừa bước ra khỏi chiếc xe đen kia cũng mém vấp té.

    Hai kẻ đó quay sang nhìn bọn nó.

    Mắt họ phải trợn to hết cỡ để nhìn cho rõ những con người đang hiện diện ở đây

    - Hyo_Tên con trai lên tiếng gọi tên nó.

    Nó đã biết chính xác cái giọng nói đó là của ai nhưng cũng giả bộ ngạc nhiên quay sang nhìn.

    - Anh...Sao lại ở đây?_Nó chuyển từ ánh mắt ngạc nhiên sang khó chịu nhìn hai kẻ trước mặt.

    Hai kẻ đó không phải ai khác mà là nhỏ Mai và anh trai của cô ta Phạm Duy Khang

    - Đây là nhà anh_ Tên Khang vừa nói vừa chỉ tay vào nhà Lão Phạm đó (Gọi lão Phạm cho nó gọn nha mọi người)

    - Ừm, thì ra là vậy._Nó gật gù như đã hiểu nhưng thật ra nó đã biết lâu rồi.

    Chỉ có mấy con bạn vô tâm của nó là không biết thôi.

    Vì thế 4 người kia đang mở mắt thao láo mà nhìn anh em tên đó.

    - Sao mọi người lại ngạc nhiên đến vậy?_Tên Khang tiến về phía bọn nó và hỏi

    - Cái...cái tên này sống cùng chúng ta sao?_Jen lắp bắp nói.

    Nó suýt đứng tim vì tưởng nhỏ sẽ hỏi \\\"Tên này có quan hệ gì với lão Phạm đó?\\\".

    May sao là nhỏ không hỏi chứ nếu không thì mọi chuyện vỡ lỡ rồi.

    Nhưng nó không chắc mấy người kia sẽ không hỏi nên phải đổi chủ đề gấp

    - Anh...và con nhỏ đó_Nó chỉ tay về phía nhỏ Mai_có quan hệ gì?

    Sao lại đi cùng nhau?

    - Cái này có được xem là ghen không?_Tên Khang cười đểu nhìn nó.

    - Đừng có tưởng bở_Nó nguýt dài

    - Con bé là em gái anh.

    Mà em đã làm con bé bị thương phải không?

    - Đúng.

    Bảo cô ta biết điều mà tránh xa tôi ra, đừng có kiếm chuyện với tôi_Nói rồi nó bỏ đi.

    4 người kia ngơ ngác nhìn nó rồi giật mình hét lên

    - Hyo, cậu đi đâu thế?_Jen và Ran đồng thanh

    - Không có chìa khóa vào nhà, chẳng lẽ các cậu định cắm trụ ở đó luôn hả?

    Hay muốn ngủ ngoài đường?_Nó chẳng thèm quay đầu lại, chân vẫn bước đi, miệng thì không quên trả lời câu hỏi của Jen và Ran

    - Chị à, chị tính đi đâu thế?

    Chúng ta đâu có chỗ để đi!_Bill lon ton chạy đến bên nó

    - Chắc chúng ta phải làm phiền đến ông bà của em rồi, Bill.

    - Lại được gặp ông bà rồi, vui quá đi_Bill nghe nó nói thì nhảy cẫng lên.

    Thằng nhóc này có vẻ thương ông bà nhỉ?

    Bọn nó lại phải eo bi đến khu nhà của bọn hắn (Mọi người có biết eo bi là gì không?

    L.B Lết bộ á).

    Vừa đặt chân đến cổng nhà bà Ran thì bọn nó vừa vẹn trông thấy hắn từ trong nhà đi ra.

    Chắc lại sang nhà Bun đây mà.

    Vừa trông thấy hắn, Bill liền lớn tiếng gọi

    - Anh Rey à!_Hắn nghe có người gọi mình nên quay sang nhìn.

    - Ớ, sao mấy người lại ở đây?

    - Bọn em đến thăm ông bà_Joe cười toe toét lên tiếng.

    Bill đứng bên cạnh nhỏ liền nổi đóa mà liếc Joe xém cháy áo

    - Nè, bạn trai cậu đang đứng bên cạnh đấy nhé!

    Tớ biết anh Rey đẹp trai nhưng tớ cũng không thua kém gì anh ấy đâu nhé!

    - Ừm, Đúng rồi.

    Bill của chúng ta là nhất.

    Bill mang một vẻ đẹp nghiêng thùng đổ thúng không có ai sánh bằng mà._Joe xỏ Bill rồi ba chân bốn cẳng chạy vào trong.

    - Này, cậu nói gì hả?_Bill hét lên rồi đuổi theo Joe.

    Nó cũng ung dung bước vào mặc cho hắn có đứng đó nhìn nó.

    Hắn cũng quen với vẻ thờ ơ của nó rồi nên cũng chẳng nói gì.

    Hắn lập tức gọi cho cái bọn lóc chóc kia rồi cũng theo nó vào trong.

    Chưa đầy 3\\\' sau 14 người kia đã có mặt.

    Bọn nó tụ họp lại nói chuyện và quyết định chọn nhà bà Ran làm căn cứ để họp mặt.
     
    Back
    Top Dưới